Archive for Tháng Hai, 2011

PHỎNG VẤN V/V BS NGUYỄN ĐAN QUẾ BỊ BẮT và ĐƯỢC TẠM THA (Trâm Oanh)

Tháng Hai 28, 2011

 

Phỏng vấn về việc bác sĩ Nguyễn Đan Quế bị bắt và được tạm thả

Nữ Vương Công Lý

28/02/11 4:14 AM

http://www.nuvuongcongly.net/xa-hoi/binh-luan/ph%e1%bb%8fng-v%e1%ba%a5n-v%e1%bb%81-vi%e1%bb%87c-bac-si-nguy%e1%bb%85n-dan-qu%e1%ba%bf-b%e1%bb%8b-b%e1%ba%aft-va-d%c6%b0%e1%bb%a3c-t%e1%ba%a1m-th%e1%ba%a3/

 

Bác sĩ Nguyễn Quốc Quân, thay mặt Bác sĩ Nguyễn Đan Quế và Ủy Ban Quốc Tế Yểm Trợ Cao Trào Nhân Bản chuyển lời cám ơn các Cộng Đồng, đoàn thể, đảng phái quốc gia trong hai ngày qua đã phản ứng một cách tích cực để buộc nhà cầm quyền Cộng Sản trả tự do cho Bác sĩ Nguyễn Đan Quế và các nhà dân chủ đang đấu tranh trong nước.

 

Mời quý vị nghe Trâm Oanh phỏng vấn Bác sĩ Nguyễn Quốc Quân, bào huynh của bác sĩ Nguyễn Đan Quế.

 

Bác sĩ Nguyễn Quốc Quân trả lời phỏng vấn về vụ bắt Bác sĩ Nguyễn Đan Quế

Download

Bác sĩ Nguyễn Quốc Quân trả lời phỏng vấn về vụ bắt Bác sĩ Nguyễn Đan Quế

 

Bác sĩ Nguyễn Đan Quế bị bắt vì đã “phát tán hàng loạt tài liệu có nội dung kêu gọi lật đổ chế độ”. Đây là một tội danh mơ hồ mà chế độ đã dùng để trấn áp các nhà dân chủ mấy chục năm nay. Tuy nhiên, chúng ta cũng có thể hiểu việc bắt giữ bác sĩ Nguyễn Đan Quế phát xuất từ các tuyên bố của ông và trực tiếp là “Lời kêu gọi xuống đường” để “đòi việc làm, đòi cơm áo, đòi nhà ở, đòi được học hành; đòi được chăm sóc y tế; chống áp bức bất công, nông dân chống cướp đất canh tác, công nhân chống bóc lột sức lao động” được công bố hôm 23 tháng 2, 2011.

 

Trước đó, 10 tháng 12 2010, nhân dịp kỷ niệm năm thứ 62 bản Tuyên Ngôn Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc, Bác sĩ Nguyễn Đan Quế đã cùng hàng trăm nhà dân chủ trong và ngoài nước đồng ký tên đòi hỏi nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam phải trao trả các quyền làm người căn bản cho người dân Việt Nam, hủy bỏ việc kiểm duyệt báo chí, kiểm soát internet, trao trả tư do cho các nhà tranh đấu đang bị giam cầm và kêu gọi quốc tế ủng hộ cuộc đấu tranh đòi tự do dân chủ và nhân quyền của dân tộc Việt Nam.

 

Nữ Vương Công Lý

.

.

VÌ SAO NGỬA TAY XIN VIỆN TRỢ, NHƯNG “XÀI SANG NHẤT THẾ GIỚI” ?

Tháng Hai 28, 2011

 

Vì sao ngửa tay xin viện trợ, nhưng “xài sang nhất thế giới”?

Trần Minh Quân

28/02/2011

http://sgtt.vn/Thoi-su/137771/Vi-sao-ngua-tay-xin-vien-tro-nhung-xai-sang-nhat-the-gioi.html

 

SGTT.VN – Mọi người sẽ nghĩ gì khi Việt Nam chưa thuộc diện thoát nghèo, vẫn đang nhận viện trợ của thế giới mà lại mang tiếng chi bạo nhất thế giới? Đó là câu hỏi day dứt mà tác giả đặt ra trong bài viết dưới đây.

 

Trong mấy ngày qua, bài toán lạm phát và chỉ số giá tiêu dùng có xu hướng tăng vọt đang làm nóng các diễn đàn, đang thách thức các nhà kinh tế. Và bài bài toán chi tiêu, các phương án “thắt lưng buộc bụng” trong thời bão giá đã len lỏi vào tận hang cùng ngõ hẻm, là câu chuyện xôm tụ từ trong nhà ra đến ngoài phố, từ miền ngược đến miền xuôi, … thì vẫn có một bộ phận người Việt Nam đang “vô tư” tiêu xài mà không hề suy tính thiệt hơn.

Thoạt nhìn thì những kết luận kiểu như “Người Việt Nam lạc quan nhất thế giới” hay “Người Việt Nam tiêu xài lạc quan nhất thế giới”, … là những dấu hiệu đáng mừng vì khi xã hội tiêu xài lạc quan, sức mua tăng lên, chứng tỏ nền kinh tế Việt Nam rất năng động, sản xuất hàng hóa đang phát triển. Nhiều người cũng tin rằng, đây sẽ là bước đà để Việt Nam theo kịp các nước có nền kinh tế phát triển cao trên thế giới.

Tuy nhiên, nếu xem xét kỹ vấn đề thì hình như không phải như vậy, thậm chí hiện tượng này phản ánh một thực tế hoàn toàn ngược lại.

 

Đừng tự hào khi mang danh “xài sang nhất thế giới”

Nhiều nông dân bán đất được một cục tiền lớn, không biết làm gì, tiêu xài vô tội vạ như nội dung phim “Cuộc phiêu lưu của Hai Lúa”. Ảnh: minh họa

Trong khi Việt Nam vẫn đang thuộc diện nghèo với đa phần là nông dân, có thu nhập thấp. Kinh tế vẫn chủ yếu dựa vào đầu tư nước ngoài và các khoản viện trợ của các tổ chức tín dụng quốc tế thì cái danh “tiêu xài lạc quan nhất thế giới” thật không đáng để tự hào chút nào.

Thực tế thì trong những năm gần đây, kinh tế của người dân có phần khấm khá, thu nhập có phần tăng lên, do đó sức mua và chi tiêu cũng tăng theo. Thị trường bán lẻ của Việt Nam tăng mỗi năm 20% có nguyên nhân từ sự dồn nén của nhiều năm trước, khi đa phần người dân có đời sống hàng ngày quá thiếu thốn. Đồng thời con số này chỉ phản ánh được mức tiêu xài ở các thành phố lớn, còn những người ở vùng nông thôn vẫn còn đang vật lộn với cái ăn, cái mặc hàng ngày thì lấy tiền đâu ra để mua sắm?

Công bằng mà nói thì ở đâu đó trong xã hội vẫn có nhiều người nghèo nhưng họ chi tiêu rất thông thoáng. Những người này đa phần là những người không có công ăn việc làm nhưng lại sẵn có đất đai của tổ tiên, ông bà để lại. Hay những người trước giờ vốn nghèo nhưng do quá trình đô thị hóa, đất đai của họ vốn rẻ như … bèo thì nay tự nhiên có giá do đầu tư, quy hoạch. Họ cầm một khoản lớn tiền đền bù, giải tỏa trong tay mà không biết làm gì cho hợp lý nên đa phần họ tìm cách mua sắm, tiêu xài một cách vô tội vạ đến khi hết thì thôi.

Ngoài ra, có lẽ có người viết đã quá lời khi cho rằng đa phần người Việt Nam hiện nay làm ra chỉ được 1 đồng mà tiêu xài đến 2 đồng hay 4 đồng. Điều này là không hoàn toàn chính xác.

Hàng ngày trên các phương tiện thông tin đại chúng hay trong cuộc sống xung quanh chúng ta vẫn còn rất nhiều những người mẹ, người cha đang tảo tần, dãi nắng dầm mưa, làm lụng vất vả kiếm tiền nuôi sống gia đình, nuôi con ăn học. Từng đồng tiền họ kiếm được là mồ hôi, là nước mắt, là sự nổ lực phấn đấu không ngừng của bản thân mà có nên họ rất quý trọng và tiết kiệm đồng tiền.

Điều này chỉ đúng đối với một bộ phận nhỏ những người không trực tiếp làm ra đồng tiền, những cậu ấm, cô chiêu, hay những người vì một lý do nào đó mà giàu nhanh, những đồng tiền lớn họ có trong tay không được tạo nên từ mồ hôi, nước mắt, không phải từ lao động chân chính, mà từ những phi vụ làm ăn bất chính, hay do tham ô, hối lộ, … nên họ mới xem nhẹ đồng tiền.

Bên cạnh đó, hệ thống ngân hàng hay các tổ chức tín dụng cũng đâu dễ dãi cho vay đối với những người không có khả năng chi trả, không có vật dụng thế chấp. Thử hỏi họ lấy đâu ra tiền để mà chi tiêu vượt khả năng của mình?

 

Ai ăn bát phở 750.000 đồng?

Vậy tại sao tuy số lượng những người “chi bạo” không chiếm đa số nhưng lại phản ánh được một thực tế gây phản cảm, thậm chí bị xem là một lối ứng xử trong xã hội hiện nay?

Điều này sẽ không khó để lý giải khi mà những người nghèo (đa số), thì đang cố gắng chắt chiu từng đồng bạc lẻ, từng hạt muối, hạt thóc, củ khoai, … trong khi đó những người chi bạo (thiểu số) thì lại đang ra sức mua nào là siêu xe, siêu điện thoại, siêu laptop, … hay chi cho những bữa ăn bạc triệu, thậm chí một số người chỉ với một bữa ăn sáng họ chi tới 750.000 đồng.

Điều này cho thấy rằng dù đa số người nghèo có tiết kiệm tới đâu thì cũng không thể bù đủ cho lượng tiền mà những người chi bạo đã bỏ ra.

Có người cho rằng nguyên nhân của hiện tượng này chủ yếu từ giáo dục. Do thiếu giáo dục của gia đình, nhà trường và xã hội nên mới xảy ra cớ sự như ngày hôm nay. Điều này quả thật không sai.

Tuy nhiên có một nghịch lý phũ phàng đang diễn ra. Trong khi nhiều học sinh ở vùng miền núi các tỉnh miền trung đang phải bỏ học để lên rừng chặt đót về bán kiếm tiền phụ giúp gia đình thì vẫn còn đâu đó những học sinh con nhà khá giả nơi thành thị lại vùi đầu vào các trò chơi trực tuyến, game online, hay các cuộc chơi trác táng, thâu đêm suốt sáng, tiêu tiền như rác, như ném tiền qua cửa sổ, … Vậy phải chăng học sinh ở thành phố không được giáo dục đầy đủ và tới nơi tới chốn như các em học sinh ở miền núi khó khăn?

Điều này cho thấy rằng nếu sống trong điều kiện khó khăn, thấy được sự vất vả của cha mẹ khi kiếm tiền thì con cái sẽ biết cách quý trọng đồng tiền. Ngược lại, những gia đình có cha mẹ kiếm tiền quá dễ, nhất là những đồng tiền không chân chính thì rất dễ dẫn đến sự nhìn nhận lệch lạc giá trị của đồng tiền, chi bạo ắt sẽ xảy ra.

 

Tự làm xấu mình trong con mắt bạn bè thế giới

Trong xã hội hiện nay đang tồn tại một bộ phận không nhỏ người dân quá xem trọng hình thức và giá trị vật chất. Điều này rất dễ dẫn đến sự đua đòi, bắt chước, muốn thể hiện ta đây là kẻ “chịu chơi”, là thức thời. Nếu những người này sống trong điều kiện kinh tế gia đình khá giả, rất dễ trở thành những người chi bạo.

Tóm lại, chỉ có những người đang sở hữu những đồng tiền không phải do mình làm ra hay làm ra một cách không minh bạch mới dám xem nhẹ đồng tiền. Đa số những người còn lại, khi vẫn đang chật vật xoay xở với công cuộc mưu sinh hằng ngày, cuộc sống đang phải đối diện với những thiếu thốn thường nhật thì không thể và cũng không có để mà chi bạo.

Chi bạo sẽ không có gì đáng nói nếu là chi những đồng tiền do lao động chân chính của chính mình làm ra hay chi vào những việc có ích cho xã hội như làm từ thiện, giúp đỡ cho người nghèo, …

Chỉ vì một số người chi bạo mà tạo nên một hiện tượng xã hội hay hình thành nên một lối ứng xử thì rất đáng bị lên án, cần được chấn chỉnh kịp thời. Nếu không sẽ tạo nên một đặc trưng ứng xử lệch lạc trong xã hội và quan trọng hơn, chúng ta sẽ tự làm xấu mình trong con mắt của bạn bè thế giới.

Mọi người sẽ nghĩ gì khi Việt Nam chưa thuộc diện thoát nghèo, vẫn đang nhận viện trợ của thế giới mà lại mang tiếng chi bạo nhất thế giới?

 

T. M. Q.

.

.

.

CHUYỆN BÀ BA SƯƠNG Ở NÔNG TRƯỜNG SÔNG HẬU

Tháng Hai 28, 2011

 

Lẩm cẩm Thiên hạ sự hay là chuyện “bà Ba Sương ở Nông trường Sông Hậu”

Lẩm Cẩm Lão Gia

Mon, 02/28/2011 – 01:30

http://www.x-cafevn.org/node/1876

 

Năm ngoái (2010), TAND Tối cao đã “ra quyết định hủy 2 bản án đã tuyên với bà Trần Ngọc Sương (cựu giám đốc nông trường Sông Hậu)” bởi vì “việc xét xử mắc thiếu sót, sai lầm nghiêm trọng” (1).

Nếu không có sự phản ứng mạnh mẽ của dư luận đã khiến VKSND Tối cao vào cuộc thì có lẽ TAND Tối cao đã không có quyết định hủy 2 bản án đã tuyên với bà Ba Sương trên đây.

 

Bẵng đi một thời gian và hình như dư luận cũng không có thời giờ để quan tâm đến cái bà Ba Sương thân cô đơn chiếc và hay đau yếu này. Bởi vì, Việt Nam tuy là một nước nhỏ nhưng luôn lại là cái rốn của “Vũ trụ”!

Nào “Tiến sĩ 6 tháng và không biết tiếng Anh cũng như không cần đi Mỹ để học”! Nào “chỉ số AQ của người Việt Nam đứng vào hàng “top ten” của thế giới”! Nào người vi phạm giao thông như không đội mũ bảo hiểm yểu mạng bởi một “cái xô đẩy” của các chú công an! Nào công an mặc thường phục dùng súng bắn thủng đùi người đi xe máy mà không đội mũ bảo hiểm. Nào cho các công ty nước ngoài thuê đất trong thời hạn 50 năm là “thuê đúng luật chứ không phải bán rẻ” ! Nào “Biển Đông không có gì mới” –chỉ có chuyện cũ là tàu lạ luôn đâm nát tàu cá ngư dân Việt. Ngay trong đầu năm nay cũng đã xảy ra chuyện “tàu lạ đâm tàu cá ngư dân Việt” đấy thôi (2&3).

 

“tàu lạ” thì chúng ta cũng không nên trách làm gì. Bởi lẽ, bọn “người lạ” từ ngàn xưa vốn đã luôn hành xử theo lối côn đồ lục lâm thảo khấu, gian manh đểu cáng, nham hiểm ác độc chứ đâu nào chỉ có mới đây! Nào “đập hồ bùn đỏ có thể chịu đựng động đất cấp 7 cấp 9” ! Nào con tàu ma Vinashin với con số nợ mà ngay cả ông Thủ tướng Chính phủ cũng không biết chính xác là bao nhiêu –nhưng tài sản thì vẫn còn đó “bởi đống sắt vụn bạc tỉ nào có mất đâu” !

 

Bỗng dưng, ngày 22/2, “Công an TP Cần Thơ đã tổ chức họp báo, công bố kết luận điều tra lại từ đầu vụ án “Lập quỹ trái phép” tại Nông trường Sông Hậu (NTSH). Theo nội dung kết luận của Cơ quan điều tra (CQĐT), số tiền lập quỹ trái phép được xác lập theo điều tra lần này là hơn 10 tỷ đồng, số tiền gây thiệt hại là hơn 5,03 tỷ đồng, cao hơn kết luận điều tra cũ (4,7 tỷ đồng)” (4)!

 

Cũng theo bài báo trên đây thì […Sau nhiều tháng điều tra lại, chiều ngày 22/2, đại diện CQĐT công an Cần Thơ thông báo: “Trong quá trình quản lý NTSH, Trần Ngọc Sương và các đồng phạm đã thu các nguồn đưa vào lập quỹ trái phép, để ngoài sổ sách kế toán, không báo cáo tài chính theo quy định… Chi tiêu sử dụng trái nguyên tắc nhiều lần với tổng số tiền lập quỹ 10.135.277.366 đồng; gây thiệt hại 5.053.585.445 đồng

Từ nhận định đó, CQĐT khẳng định: Bà Trần Ngọc Sương chịu trách nhiệm với vai trò đứng đầu, chủ mưu điều hành việc chỉ đạo cấp dưới lập quỹ trái phép và sử dụng gây thiệt hại trên 5 tỷ đồng là “đặc biệt nghiêm trọng”.

Vị đại diện CQĐT còn nhấn mạnh: “Đề nghị khi xét xử, cần phải có bản án thật nghiêm khắc để răn đe,phòng ngừa chung”.]

 

Hay thật. Lý do chính đã khiến TAND Tối cao đưa ra quyết định hủy 2 bản án đã tuyên với bà Ba là “việc xét xử mắc thiếu sót, sai lầm nghiêm trọng”! Và cũng theo bài báo này thì [...VKSND Tối cao nhận thấy, theo hồ sơ vụ án từ năm 2001 đến 12/2007, bà Sương và một số người đã lấy các nguồn thu của nông trường Sông Hậu để duy trì một số lượng quỹ tiền mặt và chi tiêu để ngoài sổ sách, thu chi tài chính không báo cáo cơ quan chức năng có thẩm quyền là có thật. Tuy nhiên có một số khoản thu chưa đủ cơ sở để xác định là "lập quỹ trái phép".

Một trong số đó là khoản hơn 2,6 tỷ đồng tiền bán 4 lô đất. Theo VKS, về nguồn gốc, các lô đất do giám đốc tiền nhiệm Trần Ngọc Hoằng (bố bà Sương) mua từ năm 1993-1997, tổng cộng gần 250 triệu đồng. Khoản này do ông Hoằng đưa vào quỹ trái phép từ trước khi bà Sương làm giám đốc. Việc tòa án cấp sơ thẩm và phúc thẩm quy kết số tiền mua đất này đưa vào quỹ trái phép thuộc trách nhiệm của bà Sương và đồng phạm là không có cơ sở....]
Thế nhưng, theo như cuộc họp báo ngày 22/2 thì “theo nội dung kết luận của Cơ quan điều tra (CQĐT), số tiền lập quỹ trái phép được xác lập theo điều tra lần này là hơn 10 tỷ đồng, số tiền gây thiệt hại là hơn 5,03 tỷ đồng, cao hơn kết luận điều tra cũ (4,7 tỷ đồng)” !

 

Điều này khẳng định là hai cơ quan VKSND Tối cao và TAND Tối cao đã “mắc sai thiếu sót, sai lầm nghiêm trọng” khi đã “hủy 2 bản án đã tuyên với bà Ba Sương” vào tháng 6 năm 2010!

 

Quả là bótay.com. Lẩm Cẩm Lão Gia tôi là một lão già dốt đặc cán mai nên không thể nào hiểu được VKSND Tối cao và TAND Tối cao đã đúng hay là nội dung cuộc họp báo ngày 22/2 của CATP Cần Thơ là đúng?! Theo đúng như những gì VKSND Tối cao và TAND Tối cao đưa ra vào tháng 6 năm 2010 thì số tiền lập quỹ trái phép phải giảm chứ không thể nào tăng. Còn nếu tăng thì cả VKSND Tối cao và TAND Tối cao đã làm việc tắc trách, sai sót nghiêm trọng!

 

Ngoài ra, theo sự hiểu biết thuộc hàng “đỉnh cao trí tuệ” của Lẩm Cẩm Lão Gia tôi thì một khi TAND Tối cao đưa ra quyết định hủy án đã được tuyên bởi Tòa án cấp thấp vì “việc xét xử mắc thiếu sót, sai lầm nghiêm trọng” thì bản án phải được giảm trong lần xét xử kế tiếp hoặc như cũ. Có như vậy người ta mới “kháng án” để mong được giảm tội. Nhưng theo cuộc họp báo ngày 22 tháng 2 của CATP Cần Thơ thì tội trạng của bà Ba Sương sẽ cao hơn 2 bản án đã tuyên, và sau đó được hủy bởi TAND Tối cao! Vì “theo nội dung kết luận của Cơ quan điều tra (CQĐT), số tiền lập quỹ trái phép được xác lập theo điều tra lần này là hơn 10 tỷ đồng, số tiền gây thiệt hại là hơn 5,03 tỷ đồng, cao hơn kết luận điều tra cũ (4,7 tỷ đồng)” ! Quả là botay.com!

 

Tuy nhiên, Lẩm Cẩm Lão Gia tôi cũng chả mấy quan tâm chuyện đúng sai ở đây. Bởi vì, ở trong cái xã hội đầy nhiễu nhương hiện nay thì một khi anh đã vào “tầm ngắm” thì anh chỉ có trách chính anh mà thôi –sinh ra làm chi đúng vào cái xứ “rốn vũ trụ” này!!! Điều mà Lẩm Cẩm Lão Gia tôi quan tâm ở đây là “Vị đại diện CQĐT còn nhấn mạnh: “Đề nghị khi xét xử, cần phải có bản án thật nghiêm khắc để răn đe,phòng ngừa chung” !

 

Tham nhũng là quốc nạn thì việc nghiêm khắc –thậm chí là tử hình những tay quan lại tham ô thì Lẩm Cẩm Lão Gia tôi tin chắc rằng người dân sẽ “không có nhu cầu phản ứng, hay phản đối” đâu! Thế nhưng, tại sao lại phải “nghiêm khắc” với cái bà Ba Sương thân cô đơn chiếc và hay đau yếu này??? Trong khi đó những người như ông Tô (hô), ông Huỳnh Ngọc Sĩ, các ông trong vụ PMU, các ông trong vụ tượng đài Điện Biên Phủ thì hình như là không có bóng dáng của vị thần công lý “nghiêm khắc” lai vãng! Còn gần đây thì ông Lương Hoài Nam được miễn truy tố hình sự sau vụ lỗ lã đến 31 triệu đô la của Jetstar (5)!

 

Ngay như vụ Vinashin thì ông Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cũng chỉ “Xin nhận kiểm điểm” suông cho qua chuyện thôi. Nào thấy ông TT Nguyễn Tấn Dũng “chịu trách nhiệm” gì đâu. Lẩm Cẩm Lão Gia tôi tuy đã lú lẫn nhiều nhưng vẫn còn nhớ như in trong đầu (gối?) những lời vàng ngọc của ông Phó Thủ tướng Nguyễn Sinh Hùng ( và cũng xem đó là kim chỉ nam cho phần đời còn lại của mình)!

-“Cách chức đi, kỷ luật đi”, lấy ai mà làm việc các đồng chí? (6)

 

Rồi cách đây cũng không lâu, có ông quan to kia bỏ hơn cả triệu đô la để mua mấy cái bảo bối đồ cổ (7). Nhưng rồi cũng chỉ bị “kỷ luật cảnh cáo” mà thôi (8)! Thế thì vì sao mà người ta phải “đuổi tận giết tiệt” với một người đàn bà cả đời đã cống hiến cho Nông trường Sông Hậu? Mà Nông trường Sông Hậu nào đâu phải như con tàu ma Vinashin? Người dân có cơm ăn áo mặc no ấm, cuộc sống no đủ. Có phải vì bà Ba Sương đã cản trở những con cá tra, cá mập, cá sấu đang cố đớp, cố nuốt những miếng mồi béo bở của Nông trường Sông Hậu nên kết cục ngày nay của bà Ba Sương là điều dễ hiểu cũng như có thể thấy trước, biết trước!!!

 

Buồn thay cho cái thời mạt pháp này.

 

L.C.L.G

(1)http://vnexpress.net/gl/phap-luat/2010/06/3ba1c821/
(2) http://www.baodatviet.vn/Home/chinhtrixahoi/Tau-ca-bi-tau-la-dam-chim-mo…
(3) http://www.tienphong.vn/thoi-su/526293/tau-ca-bi-tau-la-dam-chim-ba-thuy…
(4) http://vietnamnet.vn/vn/xa-hoi/10097/van-truy-to-ba-ba-suong-toi-lap-quy…
(5) http://dantri.com.vn/c25/s170-434991/nguyen-tong-giam-doc-etstar-pacific…
(6) http://tuoitre.vn/Chinh-tri-Xa-hoi/383865/Pho-thu-tuong-Nguyen-Sinh-Hung…
(7) http://danviet.vn/21418p1c24/nguyen-bi-thu-tinh-uy-ninh-binh-lay-dau-tie…
(8) http://tuoitre.vn/Chinh-tri-Xa-hoi/405767/Thuc-hien-mot-buoc-phuong-an-n…

 

.

.

.

RÙA HỒ GƯƠM và MÔI TRƯỜNG XÃ HỘI (Phạm Đình Trọng)

Tháng Hai 28, 2011

 

Rùa Hồ Gươm và môi trường xã hội 

Phạm Đình Trọng

Gửi cho BBC từ TP. HCM

Cập nhật: 11:58 GMT – thứ hai, 28 tháng 2, 2011

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/forum/2011/02/110228_ruahoguom.shtml

 

Cả xã hội đồng lòng gọi rùa Hồ Gươm là Cụ không phải chỉ vì rùa Hồ Gươm tuổi cao đáng bậc Cụ. Nếu chỉ nhiều tuổi, người ta có thể gọi rùa già Hồ Gươm là đã thỏa đáng. Đồng lòng gọi Cụ Rùa là cả xã hội đã không coi rùa Hồ Gươm thuộc thế giới động vật nữa mà đã coi rùa Hồ Gươm thuộc thế giới thần linh, là hiện thân của thế giới thần linh. Chính vì thế việc cứu chữa cho Cụ Rùa Hồ Gươm đang bị đau yếu mới trở thành sự kiện lớn của quốc dân, của tâm linh, của lòng người và của cả chính trị nữa.

 

Chỉ là động vật thì rùa này chết đi sẽ thả rùa khác vào thay. Như ông giám đốc, công chủ tịch, ông bí thư này nghỉ sẽ có ngay ông khác thay, có gì quan trọng đâu! Có khi chưa có cớ gì phải nghỉ, nhiệm kì còn dài, sức khỏe còn dai, công việc đang ngon trớn, nhưng đã có nhiều ông khác lăm le muốn thay rồi! Với thế giới trần tục đó, rùa già Hồ Gươm đang bệnh tật có mệnh hệ gì, cũng chẳng cần thả rùa khác vào thay vì trong hồ đã có sẵn hàng ngàn rùa tai đỏ nhập khẩu từ nước ngoài về sẽ thay thế rùa bản địa già yếu! Học thuyết cách mạng vô sản, chủ nghĩa Mác Lê nin được nhập khẩu từ nước ngoài về đang thống trị đất nước này thì rùa tai đỏ nhập khẩu từ nước ngoài về thống trị Hồ Gươm, đâu có sao! Kẻ bất lương còn mong rùa tai đỏ thống trị Hồ Gươm để Hồ Gươm có nhiều rùa cho họ câu trộm!


Nhưng Cụ Rùa Hồ Gươm đang đau yếu lại là Rùa lịch sử, Rùa truyền thuyết, Rùa thần linh. Vì thế phải cứu chữa cho Cụ như cứu ngôi đền thiêng trong đám cháy!
Cũng may là Rùa lịch sử, Rùa truyền thuyết, Rùa thần linh Hồ Gươm lại hiển hiện trong thân xác vật thể rùa sinh vật nhìn thấy được. Nhờ thế chúng ta mới biết Rùa thần linh Hồ Gươm phải sống trong rốn đọng rác rưởi, nhơ nhớp của một môi trường tự nhiên và cả môi trường xã hội đầy ô nhiễm làm cho sức khỏe Rùa thần linh Hồ Gươm giảm sút nghiêm trọng, đe dọa đến tính mạng, cần cứu chữa khẩn cấp!
Các nhà khoa học thống kê cho thấy tầm vóc thể xác của con người Việt Nam đang ngày càng to lớn hơn. Con số trẻ em béo phì đang ngày càng nhiều cũng là một thông số về tầm vóc thể xác đang tăng tiến của người Việt Nam.

Sự đau yếu bệnh hoạn của con người xã hội Việt Nam hôm nay còn trầm trọng hơn cả sự đau yếu bệnh hoạn ở thân xác Cụ Rùa thần linh Hồ Gươm!

 

Nhưng nhìn vào đời sống xã hội thì thấy rõ nguy cơ của đất nước, của dân tộc trước sự nhỏ bé thảm hại và sự đau yếu bệnh hoạn về con người xã hội của người Việt Nam hôm nay. Sự đau yếu bệnh hoạn của con người xã hội Việt Nam hôm nay còn trầm trọng hơn cả sự đau yếu bệnh hoạn ở thân xác Cụ Rùa thần linh Hồ Gươm!
Bước sang thế kỉ 21 rồi mà xe lửa Việt Nam vẫn ì ạch chạy trên khổ đường một mét của đường sắt thế kỉ 19, vừa lạc hậu tội nghiệp, vừa liên tục gây ra tai nạn làm chết chóc, thương tật cho bao người! Nhưng quan đầu ngành đường sắt, quan đầu bộ giao thông vận tải không màng đến nâng khổ đường sắt lên để tăng tốc độ chạy tàu, tăng an toàn cho dân, tăng hiệu quả cho nền kinh tế! Vì tăng khổ đường sắt chỉ phải nhập về mấy thanh ray, mấy đầu máy thông thường rẻ bèo, chỉ là việc giãn rộng làn đường ray do đội ngũ lao động đơn giản trong nước làm, tiền bạc không nhiều, có phết phảy chia chác cũng chẳng bõ bèn gì! Phải làm đường sắt cao tốc hiện đại, kĩ thuật tiên tiến nhất, phải mua toàn bộ từ thiết bị công nghệ đến chất xám thiết kế tổ chức thi công của nước ngoài với hàng chục tỉ đôla! Đã thành thông lệ kinh doanh, đã mua bán là có hoa hồng, chẳng có gì khuất tất! Tiền hàng càng lớn, hoa hồng càng đậm! Thế là quan giao thông hăm hở làm dự án đường sắt cao tốc, đi thẳng lên hiện đại, bất chấp gánh nợ chồng chất đè gãy lưng nền kinh tế đất nước, bất chấp cả nguy cơ thua lỗ của đường sắt cao tốc cầm chắc trong tay! Quan ở cấp triều đình như thế, làm sao đất nước không nguy khốn, làm sao môi trường xã hội không ô nhiễm!

 

Quan đầu tỉnh được phân vùng quản lí lãnh thổ. Rừng quý, đất hiểm phên giậu quốc gia trong tay, quan không lo chăm sóc giữ gìn và khai thác làm lợi cho dân cho nước mà giao béng cho người nước ngoài thuê với giá rẻ như cho không! Quan hệ kinh tế bao giờ cũng phải hai bên đều có lợi. Đất nước mất rừng! Quốc gia mất phên giậu! Người dân mất nơi làm ăn sinh sống! Thiệt hại dồn hết lên đất nước và nhân dân để cái lợi dồn cả cho quan đầu tỉnh! Quan hàng tỉnh như thế, làm sao đất nước không nguy khốn, làm sao môi trường xã hội không ô nhiễm!
Bà già dẫn cháu vào khu vui chơi giải trí. Người chen chúc đông quá, bà già vướng cháu phải nhờ người đàn ông nhởn nhơ đứng gần đó mua hộ tấm vé vào cửa. Người đàn ông mặt mày béo tốt, quần áo bảnh bao, tưởng là một con người văn hóa hào hoa, lịch sự. Nhưng bất ngờ ông trừng mắt nhìn bà già rồi cánh tay ông vung lên giáng xuống bà già tội nghiệp để bà già phải mở to mắt nhận ra ông quan hàng thứ nhì huyện! Nhận ra để rồi biết thân biết phận, không thể láo, sai khiến quan huyện! Quan hàng huyện mà nhân cách thảm hại như thế, làm sao đất nước không nguy khốn, làm sao môi trường xã hội không ô nhiễm!
Quan là hình mẫu của xã hội. Quan lương thiện, con người xã hội hiển hiện rõ trong mọi ứng xử của quan, con người xã hội của dân cũng theo đó hiển hiện trong xã hội, làm chủ xã hội, xã hội sẽ tốt đẹp, tử tế. Ở quan chỉ thấy con người sinh vật, không thấy con người xã hội thì trong xã hội, con người sinh vật sẽ thắng thế, sẽ làm chủ xã hội!


Hai người đi xe máy chỉ va quệt nhẹ, không hề hấn gì. Nếu có con người xã hội trong sự việc đó, một lời xin lỗi là sự việc kết thúc nhẹ nhàng. Nhưng con người xã hội vắng bóng! Mũi dao nhọn vung lên! Một người chết và một người ngồi tù! Đó là hai con vật hung dữ trong hình hài hai con người! Người sửa xe bên đường mang đinh ra đường rải để bán ruột xe giá cắt cổ cho người đi xe bị đinh cào rách ruột xe! Đó là sự kiếm sống của con người sinh vật không biết đến đạo lí của con người xã hội!
Cụ Rùa thần linh Hồ Gươm bị thương tích đau yếu suy kiệt ở thân xác rùa sinh vật. Nhờ thế con người nhìn thấy mà cứu chữa.
Con người Việt Nam hôm nay đau yếu suy kiệt trầm trọng ở con người xã hội và chỉ những con người xã hội mới nhìn thấy sự đau yếu suy kiệt đó.

Quan có quyền lực thì không nhìn thấy sự đau yếu suy kiệt đó! Những người nhìn thấy sự khốn cùng của con người xã hội Việt Nam hôm nay thì không có vị thế xã hội, không có quyền lực nên đành bó tay!
Bài viết thể hiện quan điểm riêng của tác giả, đang sống ở TP. HCM, Việt Nam

——————————

Rùa Hồ Gươm & Người Hà Nội

Tưởng Năng Tiến  -  Tháng Hai 28, 2011

http://tuongnangtien.wordpress.com/2011/02/28/ru%cc%80a-ho%cc%80-g%c6%b0%c6%a1m-ng%c6%b0%c6%a1%cc%80i-ha%cc%80-no%cc%a3i/

.

.

.

TRUNG ĐÔNG – “MÔ HÌNH BẮC KINH” VÀ VIỆT NAM (Đinh Xuân Quân)

Tháng Hai 28, 2011

 

TRUNG ĐÔNG – “MÔ HÌNH BẮC KINH” VÀ VIỆT NAM

Đinh Xuân Quân

Sunday, February 27, 2011

http://www.diendantheky.net/2011/02/trung-ong-mo-hinh-bac-kinh-va-vietnam.html

 

Trong bài “The Poverty of Dictatorship” / của GS Dani Rodrik của Đại Học Harvard và bài “Why Egypt Should Worry China” / của GS Barry Eichengreen của Đại Học Berkerley, hai tác giả này cho rằng mô hình phát triển kinh tế và giữ nguyên thể chế chính trị độc đảng là không còn giữ được nữa.

Trong bài “the Poverty of Dictatorship” GS Rodrik cho rằng trong báo cáo của LHQ về Phát triển Nhân sự hàng năm “Human Development Report” thì các nước Hồi Giáo có tỷ số khá cao. Tunusia ở mức thứ 6 trong 135 nước còn Ai cập ở mức 14. Báo cáo LHQ đánh giá phát triển qua tỷ số HDI (Human Development Index – tỷ số phát triển nhân sự) bằng cách so sánh các tiến bộ về y tế, giáo dục và kinh tế

Trong bài “Why Egypt should Worry China” GS Eichengreen cho là các nước Ai cập và Tunisa có tăng trưởng kinh tế khá cao ở mức 4 hay 5%/năm – không phải tăng trưởng kinh tế theo kiểu Á châu nhưng cũng tạm tốt. Theo GS của Đại Học Berkley thì vấn đề chính là tăng trưởng kinh tế không được chia sẻ đồng đều nhất là khi tăng trưởng không tới tay giới trẻ – nhất là giới trẻ có học, và biết về IT.

Trong nhiều năm qua một số chuyên gia thường bàn đến mô hình phát triển gọi là “Mô hình Bắc Kinh – hay Peiking consensus,” một mô hình chủ trương phát triển kinh tế tư bản nhưng duy trì chế độ độc đảng. Tại nhiều nước đang phát triển đây là một mô hình “rất hấp dẫn” và mô hình phát triển này đang được thực hiện tại Việtnam (VN). Tại VN mô hình này được thể hiện cụ thể như sau: phát triển kinh tế tư bản (theo định hướng XHCN) đi kèm với sự hiện diện của một chế độ công an trị và theo Bill Hayton / tại VN cứ 7 người dân lại có một công an.

Các thành công về kinh tế của Egypt, Tunisia, Lybia và nay của Trung Quốc (TQ), hay là VN, nơi mà đảng cầm quyền hay đảng cộng sản độc quyền lãnh đạo đất nước tạo thêm tính chính đáng cho mô hình này. Đối với các chính thể độc tài (Egypt, Tunisia, Libya, TQ, VN, vv.) chuyên chính thì đây là giải pháp phù hợp hơn là kiểu dân chủ “theo kiểu Tây phương,” một bên là phát triển kinh tế, hội nhập vào kinh tế toàn cầu. Vừa có phát triển kinh tế vừa độc quyền lãnh đạo đất nước.

Các vụ nổi dậy tại Tunisia, Ai cập và nay tại Trung đông đã cho thấy là phát triển kinh tế chưa đủ làm cho dân thỏa mãn, nhất là giới trẻ. Nó cho thấy là phát triển kinh tế sẽ cần có thêm dân chủ mới được, mặc dù không cần dân chủ kiểu Tây Phương.

Dưới con mắt của một kinh tế gia về phát triển, cái gì đã xẩy ra tại Trung đông và cái gì làm dân chúng nổi dậy?

Cách mạng Hoa lài tại Tunisia và ảnh hưởng của nó tại Ai cập

Các bài học của Trung Đông, của Tunisia nơi bắt đầu “cách mạng hoa lài” và tại Ai cập thì một “nhóm nhỏ người” tại đây đã độc quyền cai trị đất nước. Vì có độc quyền cho nên nạn tham nhũng và bè phái ở mức độ cao. Việc này trái ngược với các tỷ số HDI. Tại Tunisia, các nhà báo, các người viết blog, các người tranh đấu cho nhân quyền, vẫn bị công an hành hỏi theo dõi và bắt bớ. Theo tỷ số của hội “Transparency International” thì Ai cập đứng ở mức 111 trên 180 nước về tham nhũng.

Hơn nữa thì tăng trưởng kinh tế chưa chắc đã mang lại ổn định nếu thể chế chính trị không thay đổi kịp thời. Tăng trưởng kinh tế sẽ giúp người ta khôn hơn, biết nhiều hơn và có thể đứng lên đòi hỏi quyền lợi công dân có tự do ngôn luận và tự do biểu tình trong ôn hòa (các quyền được các hiến pháp kể các của các nước CS bảo đảm).

Theo nhà nghiên cứu Samuel Huntington thì thay đổi kinh tế, đô thị hóa, tiến bộ về giáo dục, công nghệ hóa, phát triển truyền thông sẽ mang đến các đòi hỏi và tham gia về chính trị. Tại Tunisia và Ai cập thì còn có internet, Twitter và Facebook các mạng về thông tin giúp cho dân chúng có dịp động viên xuống đường.

Một việc đáng để ý là tại các nước Hồi giáo gia đình trung bình từ 6 đến 8 người – quá nhiều con. Hơn nữa tại các nước Trung Đông, chính phủ đầu tư khá nhiều về giáo dục nhất là giáo dục Đại học nhưng lại không tạo ra công việc làm cho họ. Cho nên tỷ lệ thất nghiệp cho các sinh viên khá cao vì họ không tìm được việc làm. Các sinh viên có trình độ, biết về vi tính mà lại thất nghiệp thì bất mãn cao. Một thí dụ là tại Cairo, thường ta thấy các hướng dẫn viên du lịch “học rộng và hiểu cao” và họ thường có bằng Đại Học.

Tình hình Trung Đông cho thấy là tăng trưởng kinh tế chưa đủ để “thỏa mãn dân chúng.” Các người xuống đường tại Tunisia hay tại Cairo không biểu tình vì không có tăng trưởng hay phát triển kinh tế mà là đòi chế độ cởi mở hơn, bớt tham nhũng bè phái và cho dân chúng – nhất là giới trẻ có tiếng nói trong vận mạng của đất nước và tương lai của họ.

Cách mạng hoa lài tại Trung Đông và VN

Những gì viết trong đoạn trên đều có thể áp dụng tại VN. Tình trạng kinh tế VN mặc dù là tăng trưởng ờ mức 7% nhưng gặp nhiều khó khăn vì các biện pháp vĩ mô chưa đúng, gây lạm phát. Chỉ cần thay đảng cầm quyền tại Trung đông bằng Đảng CS tại VN, mọi chuyện còn lại giống y nhau: vẫn là tham nhũng và bè phái.

Hơn nữa tình trạng kinh tế VN chưa có dấu hiệu ổn định vào năm Tân Mão – 2011. Ngân hàng nhà nước (NHNN) đã phá giá đồng VN thêm 9.3% và nay 1 US$ ăn 22 400 VNĐ trên thị trường tự do. Hơn nữa chính phủ cho tăng giá điện 15.1% và giá xăng tăng thêm 2000 VNĐ/lit. Các việc này sẽ nâng lạm phát lên trên 12%.

Các thống kê doanh nghiệp VN cho thấy là tỷ lệ lợi nhuận trên vốn chủ sở hữu (Return on Equity) ở mức 17.63% trong khi lãi suất cho vay của các ngân hàng là gần 20%. Như vậy các dự án sẽ khó mang lại hiệu quả có thể mang đến việc đầu tư phát triển mới sẽ bị đình trệ.

VN nhập siêu ở mức cao lên đến trên 12 tỷ USD/năm hay xấp xỉ 12% GDP, trung bình trên 1 tỷ USD/tháng. Khó hơn nữa là nhập siêu nghiêng về TQ làm cho VN tùy thuộc ngày càng nhiều vào TQ.

Tại sao lạm phát cao?

Từ 2007 đến nay, nhiều biện pháp kinh tế dựa trên tiền tệ nhưng không giải quyết tận gốc vấn đề kinh tế VN. Tăng trưởng cao là vì chính sách tiền tệ khuyến khích chi tiêu công gây nên một số vấn đề sau đây:

§ Chi tiêu và đầu tư công ở mức cao khiến thâm thủng ngân sách. Hơn nữa các Doanh nghiệp nhà nước (DNNN) có hiệu quả thấp, chỉ số ICOR (vốn đầu tư/tăng trưởng) ở mức 6-7, hơn 1.5 lần mức trung bình của nền kinh tế VN và 3-5 lần của Đông Nam Á (ĐNA). Các Doanh nghiệp nhà nước (DNNN) có tỷ số lời ở mức rất thấp 6.3% so với mức 17.63% của các doanh nghiệp của dân và 28% của các doanh nghiệp có vốn nước ngoài. Hơn nữa các doanh nghiệp nhà nước tạo ra ít việc làm. Vụ xi căn đan Vinashin là một điển hình của việc làm ăn thiếu hiệu quả của các DNNN.

§ Chính sách tiền tệ quá lỏng khiến số tiền cung ứng (money supply) và tăng trưởng tín dụng (credit growth) quá cao so với đòi hỏi của kinh tế. Trong những năm vừa qua những con số này luôn ở mức cao. Theo ADB thì chỉ số M2 của VN tăng 31.2% trung bình trong 10 năm qua (2000-2009). Nếu tăng trưởng là 8% và lạm phát là 4% thì tăng trưởng của việc cung cấp tiền tệ phải ở mức 8+4 = 12% là vừa. Chính chính sách tiền tệ của VN đã gây lạm phát vì chi phí vốn quá rẻ.

§ Khi kinh tế có dấu hiệu lạm phát ở mức cao, NHNN thường nâng lãi suất để giảm việc cho vay nhưng tại VN chính phủ lại không điều chỉnh chính sách chi tiêu công – khiến nợ công cao – kéo theo DNNN kém hiệu quả cho nên VN cứ chạy vòng quanh – không giải quyết được.

VN có nhiều triệu chứng giống Trung Đông. Số ngưới có học tăng, số người có cell phone và truy cập internet cao, công ăn việc làm thiếu nhất là cho sinh viên có bằng cấp và khoảng cách giàu nghèo – nông thôn thành thị ngày càng lớn. Nạn tham nhũng và bè phái đầy rẫy.

Có tăng trưởng kinh tế là tốt nhưng kinh nghiệm Trung Đông cho thấy tăng trưởng kinh tế chưa đủ để thỏa mãn giới trẻ tại các nước này.

Tạm kết

Trước đây một số chuyên gia tin là “mô hình Bắc Kinh” sẽ có ảnh hưởng sâu rộng ở thế kỷ 21. Phát triển kinh tế sẽ giúp một số chính quyền chuyên chính giữ quyền và trường hợp TQ cho thấy là chỉ cần tự do kinh doanh đầu tư và độc đảng lãnh đạo, không cần phát triển các quyền tự do phổ cập khác của công dân.

Kinh nghiệm Trung Đông Tunisia, Ai cập và nay Libya và các nước Trung Đông khác hẳn. Nó cho thấy là dù tăng trưởng kinh tế nhưng vẫn độc đảng thì sẽ gặp khó khăn, đảng cầm quyền không thể “muôn năm trường trị”.

VN có nhiều triệu chứng giống nhiều nước Trung Đông – có tăng trưởng kinh tế, có độc đảng và hơn nữa tham nhũng và bè phái còn nhiều hơn tại Trung Đông. VN cần giải quyết vấn đề tham nhũng bè phái. Giới trẻ có học, biết tin học, biết truy cập internet và vào mạng thì có khả năng đứng lên tranh đấu cho một đất nước tốt hơn, mà Tunisia và Ai cập là những ví dụ sống động.

Tại VN, các nhà báo, các người viết blog, các người tranh đấu cho nhân quyền, vẫn bị công an hạch hỏi theo dõi và bắt bớ. Theo tỷ số của hội “Transparency International” thì VN còn ở mức thấp hơn Ai cập.

Chính quyền VN dựa trên công an để đứng vững. Nhưng khi người dân hết sợ công an thì điều gì sẽ xảy ra? Một cuộc cách mạng… Hoa Sen? Nếu chính quyền CSVN không thay đổi kịp – có ngày họ sẽ gặp các triệu chứng Trung Đông tại VN vì mô hình Bắc Kinh sẽ không còn “thiêng” nữa.

Cách mạng hoa lài cho thấy các nước như VN – TQ và các nước chuyên chế sẽ gặp phải nhiều khó khăn vì ngoài miếng ăn con người cần nhiều đòi hỏi khác như tự do ngôn luận, tư do biểu tình hay hội họp.

Vấn đề ở đây là liệu công an hay quân đội có như tại Tunisia hay Ai cập, đứng về phía “nhân dân” hay sẽ như tại Thiên An Môn quay súng lại bắn vào chính đồng bào của mình?

TS ĐXQ

.

.

.

LÀM SAO DÂN SỐNG NỔI ? (Vi Anh)

Tháng Hai 28, 2011

 

Làm Sao Dân Sống Nổi

Tác giả : Vi Anh

(02/28/2011)

http://www.vietbao.com/D_1-2_2-66_4-170838_15-2/

 

Vật giá cái gì cũng tăng, tăng nhanh như hoả tiễn. Dân lao động, dân nghèo, việc làm khó kiếm, tiền kiếm không ra, trời ơi, làm sao sống nổi. 
Đảng Nhà Nước CS Hà nội ơi, các Ông “làm kinh tế” cái quái quỉ gì mà kinh thế vậy. Mấy Ông nói hàng hoá tăng 11%, thực phẩm 15%. Ác thiệt, thực phẩm là thứ không có không được, có thứ trên thực tế tăng 50%. Điện và xăng tăng là mọi thứ, các cái, cái gì cũng tăng. Thế mà mấy Ông cho điện tăng 15,28% – cao nhứt từ hồi đó tới giờ. Còn xăng dù mấy Ông tăng giá 2.900 đồng/lít từ ngày 24/2. Dân chết dở, sống dở vì mấy Ông tăng giá rồi; thế mà các Ông có buông tha đâu. Bộ Tài chính của mấy Ông còn cho rằng mức tăng như vậy chưa phải là cao, lẽ ra xăng phải tăng thêm 6.493 đồng/lít trong đợt điều chỉnh ngày 24/2. Và còn hăm xăng, điện ‘còn tăng giá’ trong năm 2011.
Tin Đài RFA, cái ông gọi là “đại biểu nhân dân” Nguyễn Đức Kiên là Phó Chủ Tịch của cái gọi là Quốc Hội mà người dân Việt gọi là “đảng cử dân bầu”. Ông Kiên hai chức “đại biểu nhân dân” và Phó Chủ Tịch còn kiêm hai ba chức bên đảng và nhà nước nữa, lãnh hai ba đầu lương và bổng mà còn nói với báo VnExpress ngày 24/2, rằng ông nói với bà nhà phải tính toán cho phù hợp sau khi bà Kiên than phiền đi chợ với 100.000 đồng chẳng mua được gì.
100.000 đi chợ mua đồ ăn một ngày không đủ cho gia đình Ông Phó Chủ Tịch. Nhưng đó là 1 phần 10 lương tháng của một thầy cô giáo, cả gia đình phải mấm muối, cháo rau trong 10 ngày.

Cũng như phu nhân Phó chủ tịch Quốc hội ở Hà nội, một bà nội trợ ở TP.HCM cũng bị bão giá làm cho chóng mặt.
Việc tăng giá xăng một lèo lên như thế ngay những người chuyên buôn bán xăng cũng không dè mấy Ông CS Hà nội làm quá lố như vậy. Tăng gần 3000 một lít làm cho xăng lên 19.300đ. Tăng gần 20%, quá cao, quá bất ngờ. Giá xăng ở VN cao hơn ở Mỹ. Xăng lên giá thì mọi thứ đều lên. Giá cước mọi phương tiện giao thông vận tải đều sẽ phải tăng theo.

Vật giá tăng, lạm phát tăng, hết kiểm soát được, làm Đảng Nhà Nước CS Hà nội bối rối. Báo Tuổi Trẻ Online ngày 24/2 cho biết Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng từ Hà Nội đã “chủ trì hội nghị trực tuyến với 63 địa phương triển khai nghị quyết của Chính phủ về những giải pháp chủ yếu tập trung kiềm chế lạm phát”.
Hỡi ơi, đừng nói Ông Dũng và các bộ trưởng cùng các chủ tịch ủy ban đô tỉnh thị “trực tuyến trao đổi, duy ý chí” ổn định giá cả, ngăn chận lạm phát. Chấp 10 Ông Dũng, đem hết Đảng Nhà Nước CS ra kể cả 15 ông hội tề ngồi trong bộ chánh trị của Đảng CS cũng không thể ngăn cản vật giá gia tăng, kềm chế lạm phát đựơc vì đó là định luật tất yếu của thị trường.
Nông dân sẽ chết đứng. Một người ở Đồng Bằng Sông Cửu Long nói với RFA, “Nhà nước mình nói thì hay lắm, mấy ổng chưa đi xuống tới vùng sâu vùng xa, thực tế dân bây giờ khổ lắm. Lúa bây giờ bán 5.700đ-5,800đ/ kg thì đâu có lời bao nhiêu so với giá phân lên quá trời. Đối với nông dân tất cả mọi mặt hàng đều lên giá hết, tôi nói với vợ con phải ráng thắt lưng buộc bụng tiết kiệm được phần nào thì nên tiết kiệm chứ bây giờ không phải như hồi xưa muốn mua gì mua, đi chợ lấy 500 ngàn hết tiền mà chưa đầy giỏ.”
Từ lâu nông dân VN càng làm càng nghèo vì các quốc doanh “nhập khẩu vật tư nông nghiệp “vô tư” tăng giá, còn các quốc doanh xuất khẩu gạo” thoải mái dìm giá lúa gạo để kiếm lời, bóc lột dân còn xuơng với da. Bây giờ xăng, điện lên giá, người nông dân nếu thắt lưng buộc bụng thì sẽ đoạn trường, tức đứt ruột mà chết.
Còn công nhân lâu nay liên tục biểu tình, lãng công đòi tăng lương, cải thiện điều kiện làm việc mà chủ nhân ông ngoại quốc cấu kết với tư bản đỏ là CS luôn kềm mức lương, hạ giá thành, đề lợi nhuận cho nhiều. Điện tăng, xăng dầu tăng, các công ty sản xuất kinh doanh lại càng kềm công xá để bù chi phí năng lượng lên cao hầu giữ mức lợi nhuận. Công nhân là nạn nhân sau cùng và chịu nặng nhứt.
Trong khi đó tư bản đỏ ở thành thị và cường hào ác bá đỏ ở nông thôn sẽ hưởng lợi trên sự tăng giá này. Cán bộ đảng viên là thành phần nắm cáng lẫn lưỡi các cơ quan “nhập, xuất, phân phối” những phương tiện sản xuất chiến lược, nhu cầu tiêu thụ thiết yếu này của người dân. Dân khổ bao nhiêu, thiệt hại bao nhiêu thì cán bộ đảng viên cầm quyến sướng bấy nhiều, làm giàu lên bấy nhiêu.
Có đảng viên cán bộ CS còn “hồ hởi, phấn khởi” coi Đảng Nhà Nước tăng giá điện và xăng trong thời buổi này là việc làm đầy “đĩnh cao chánh trị”. Cái thứ chánh trị trị dân bằng bao tử của CS đã từng làm khiến dân VN từng xuất cảng gạo nhứt thế giới ngay thời Thực dân Pháp mà phải ăn độn bo bo, khoai mì trong thời CS Hà nội. Cho xăng dầu, điện lực lên giá dân sẽ thiếu thốn, đói kém, nỗi lo chạy miếng ăn đã hết hơi rồi, còn thì giờ đâu nữa mà nghĩ tới phong trào cách mạng dân chủ ở Tunisie và Ai cập lan tràn sang VN.
Nhưng ở đời mưu thâm thì họa diệt thâm. Biết đâu việc tăng giá điện, xăng trong thời kỳ kinh tế VN bị lạm phát, vật giá gia tăng, dân quá khổ, hết chịu nỗi nữa, là châm ngòi cho cuộc cách mạng lật đổ nhà cầm quyền độc tài, tham nhũng, hại nước hại dân về chánh trị cũng như kinh tế.

.

.

.

HOA KỲ CAN THIỆP CHO BS NGUYỄN ĐAN QUẾ (BBC)

Tháng Hai 28, 2011

 

Hoa Kỳ can thiệp cho ông Nguyễn Đan Quế 

BBC

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2011/02/110228_nguyendanque_update.shtml

 

Nhà đối kháng Nguyễn Đan Quế đã được tạm thả, 24 tiếng sau khi công an Việt Nam họp báo về việc bắt ông.

 

Bác sĩ Quế bị bắt ngày 26/02 với cáo buộc “có dấu hiệu hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân”.

Nhưng sau sức ép của chính phủ Mỹ, ông được thả vào chiều Chủ nhật 27/02 mặc dù sẽ phải có các buổi “làm việc” với công an.

 

Bào huynh của ông, Bác sĩ Nguyễn Quốc Quân, chủ tịch Tổ chức Quốc tế Yểm trợ Cao Trào Nhân Bản tại Mỹ, nói với BBC rằng Sứ quán Hoa Kỳ tại Hà Nội đã can thiệp.

“Tòa đại sứ Mỹ nhận được tin thì đã can thiệp và sau đó cho chúng tôi biết họ đã gặp giới chức Việt Nam và nói đây là việc làm dại dột.”

 

Viên chức phụ trách chính trị tại Sứ quán Mỹ, Michael Orona, được nói là đã gặp nhà chức trách Việt Nam hai lần vào dịp cuối tuần trước khi bác sĩ Quế được thả.

 

Theo Bác sĩ Nguyễn Quốc Quân, công an Việt Nam cho em trai ông biết có hai lý do họ bắt giữ ông:

“Thứ nhất vì bác sĩ Quế đưa ra lời kêu gọi biểu tình bất bạo động. Họ hỏi bác sĩ có xác nhận đó là thư của mình không, thì bác sĩ nói là đúng.”

Lý do thứ hai, theo ông Quân, là vì bài bình luận của bác sĩ Quế được tờ Washington Post đăng đúng vào hôm ông bị bắt.

Trong bài này, ông Quế kết luận: “Nếu Washington đang nhắm Việt Nam như một đối tác lâu dài cho hòa bình và ổn định khu vực, Hoa Kỳ sẽ nên công khai thừa nhận rằng chỉ một Việt Nam tự do và dân chủ mới có thể đem lại điều đó.”

 

Ông Nguyễn Quốc Quân cho biết thêm rằng công an đã thu giữ nhiều tài liệu của em ông trên máy tính cá nhân, kể cả nhiều cuộc trao đổi đã được xóa cũng vẫn được công an tìm lại.

Ông Quân nói: “Công an nói có 60.000 trang hồ sơ về bác sĩ Quế, và bác sĩ sẽ phải làm việc với họ để xác nhận từng tờ một.”

Nếu điều này là đúng, nó có nghĩa rằng nhà bất đồng chính kiến từng ba lần bị tù giam sẽ còn nhiều ngày phải gặp cơ quan công an, mà hôm đầu tiên là ngày hôm nay 28/02.

 

—————————-

 

Bác sĩ Nguyễn Ðan Quế bị bắt vì ‘kêu gọi nổi dậy’

VOA

Thứ Hai, 28 tháng 2 2011

http://www.voanews.com/vietnamese/news/vietnam/vn-dissident-nguyen-dan-que-02-28-2011-117056413.html

 

Tin bác sĩ Nguyễn Đan Quế bị nhà nước Việt Nam bắt giữ hôm 26 tháng Hai, hôm nay đã được hầu hết các hãng tin quốc tế và báo chí lớn tại Hoa Kỳ đề cập đến.

Dưới hàng tít ‘Việt Nam bắt giữ một nhà bất đồng chính kiến vì lời kêu gọi nổi dậy’, tờ Wall Street Journal thuật lại một số chi tiết do tờ Tuổi Trẻ loan tải hôm qua, nói rằng bác sĩ Quế bị bắt hôm thứ Bảy trong khi đang phân phát những tờ rơi, kêu gọi một cuộc cách mạng tương tự như những cuộc cách mạng đang lan rộng tại Trung Đông trong những tuần lễ gần đây.

Tờ báo liên kết vụ việc này với những gì diễn ra ở Trung Quốc, nơi đã có một số nỗ lực nhằm tổ chức các cuộc biểu tình tương tự.

Các hoạt động này đã gặp phản ứng tức thời của nhà nước Trung Quốc, Hôm qua, nhà chức trách Trung Quốc đã điều động các toán cảnh sát cơ động để dẹp bỏ những cố gắng trên mạng nhằm khơi dậy cái gọi là cuộc Cách Mạng Hoa Nhài, theo kiểu Trung Đông.

Tờ The Wall Street Journal nói Bác sĩ Nguyễn Đan Quế, năm nay 69 tuổi, là một trong những tiếng nói hiếm hoi, vẫn đả kích hệ thống độc đảng cai trị Việt Nam, và công khai chỉ trích đường lối điều hành kinh tế của Việt Nam, một trong những nền kinh tế đang phát triển mạnh.

Đây là lần thứ tư Bác sĩ Nguyễn Đan Quế bị bắt trong 33 năm nay, thời gian ông bị giam giữ tổng cộng lên tới 20 năm.

Tờ báo cho hay là đã không liên lạc được với các giới chức cảnh sát Việt Nam để xin bình luận.

Pháp tấn xã (AFP) cũng đăng lại một số chi tiết về tiểu sử của bác sĩ Quế, khi tường thuật tin ông bị bắt.

Hãng tin này nói rằng trong một cuộc lục soát tại tư gia bác sĩ Quế, cảnh sát đã tịch thu được nhiều tài liệu có nội dung chống chính phủ, trong đó ông Nguyễn Đan Quế kêu gọi toàn dân nổi dậy chống chính phủ Việt Nam.

Một trong các tài liệu mà phóng viên AFP được đọc, có câu: “Hãy xuống đường để giải tán Bộ Chính Trị (Đảng Cộng Sản Việt Nam)”.

Bác sĩ Nguyễn Đan Quế kêu gọi giới trẻ Việt Nam hãy tận dụng xu hướng dân chủ tại Châu Phi và Trung Đông, và kêu gọi họ tập hợp để tổ chức biểu tình.

Hãng tin DPA và The Canadian Press tường trình một số chi tiết liên quan tới sự nghiệp và hoạt động đấu tranh cho dân chủ của Bác sĩ Nguyễn Đan Quế.

The Canadian Press nhắc đến việc Bác sĩ Nguyễn Đan Quế là người lãnh đạo phong trào bất bạo động, bênh vực cho nhân quyền tại Việt Nam.

Tuần trước, ông Daniel Baer, Trợ lý Bộ trưởng Ngoại giao Hoa Kỳ, nói với các nhà báo tại Hà Nội rằng Washington quan tâm về các hoạt động đàn áp ngày càng tăng đối với tự do internet, kể cả một loạt vụ bắt giữ các blogger và một số nhà cổ võ dân chủ.

Nguồn: Wall Street Jnl, DPA, AFP, AP, The Canadian Press

Việt Nam bắt giữ bác sĩ Nguyễn Đan Quế

http://www.voanews.com/vietnamese/news/vietnam-dissident-02-27-11-117014918.html

.

.

.

LÀN SÓNG CÁCH MẠNG HOA LÀI (Phạm Thiên Thơ)

Tháng Hai 28, 2011

 

Làn sóng Cách Mạng Hoa Lài

Phạm Thiên Thơ

12:01:am 28/02/11

http://www.danchimviet.info/archives/28788

 

Nhiều nguồn tin cho biết những tiếng nói yêu tự do dân chủ trong nước đang bị trù dập như LS. Lê Trần Luật, Nhà báo tự do Tạ Phong Tần, KS. Đỗ Nam Hải…  Điều này thật sự cho thấy đảng Cộng sản VN đang lo sợ làng sóng cách mạng Hoa Lài khởi đầu từ Tunesia đã lang đến một số nước Bắc Phi, Trung Đông và đã giật sập một số kẻ cầm quyền độc tài làm cho những kẻ có tật hay giật mình như CSVN phải lo sợ đến phiên mình nên họ đang gấp rút bí mật tung ra chiến dịch trấn áp gắt gao các nhà Dân chủ đối kháng trong nước có uy tín như HT. Quảng Độ, LM. Nguyễn Văn Lý, BS. Nguyễn Dan Quế (Khi viết bài này thì có tin Bác sĩ Nguyễn Đan Quế bị bắt, anh Đỗ Nam Hải bị bám sát chặt chẽ)… chứng tỏ Cộng sản đang lo sợ thật sự trước làng sóng cách mạnh Hoa Lài.

 

Các nhà Dân chủ đối kháng trong nước dù có đề cao cảnh giác tột độ trong việc côn đồ-công an đến hạch sách đàn áp, nhưng hoàn cảnh bị quản thúc trong lòng bàn tay bạo chúa thì mọi việc không thể chủ động được mà phần lớn đều trông chờ vào công luận trong và ngoài nước làm áp lực mọi mặc để nhà cầm quyền CS nới tay cho phần nào thì đở khổ phần đó, chứ CS chúng cũng chả sợ gì mấy những áp lực này, nếu cần thì chúng thẳng tay đàn áp để bảo vệ cho chiếc ghế quyền lực lẫn quyền lợi là thành trì cuối cùng không thể để mất được.

 

Về phần các nhà Dân chủ đối kháng trong và ngoài nước thì lúc nào cũng muốn đảng CS phải từ bỏ độc đảng mà trao quyền lại cho toàn dân qua một thể chế chính trị dân chủ đa đảng. Nhưng đòi hỏi này không dể thực hiện được khi nền tảng trong hệ thống cầm quyền đảng CS không thể đổi thay, không thể bỏ vai trò đảng quyền khống chế cơ quan nhà nước và mọi mặt đời sống xã hội, đảng quyền mà mất thì chế độc tài CS cũng dẫn đến sụp đổ như các nước CS Đông Âu. Khi nhận rõ được yếu tố độc tài toàn trị là bản chất sống còn mà đảng CSVN không thể từ bỏ được thì mọi cá nhân, tổ chức đấu tranh vì tự do dân chủ cho Việt Nam chỉ còn đi đến một đồng thuận duy nhất là tiến hành con đường phải giải thể chế độ CSVN hiện tại.

 

Thời điểm biến động lịch sử đang diễn ra tại các nước Bắc Phi và Trung Đông, một số lãnh tụ độc tài đã bị đổ, lôi theo cả những thể chế chính trị thay đổi rộng lớn thành những cuộc cách mạng xã hội. Làn sóng cách mạng này đang tạo nên phấn khởi cho người dân các quốc gia đang còn sống trong các chế độ độc tài. Điển hình nhất cần nói đến là các quốc gia CS trên thế giới còn sót lại như Cuba, Bắc Hàn, Tàu và Việt Nam cũng đang chấn động mạnh bởi cơn bảo lốc cách mạng này. Riêng công luận Việt Nam từ nhiều phía cũng đang dấy lên nhiều xôn xao, người muốn Việt Nam phải có cuộc cách mạng Hoa Lài, kẻ thì cho chưa phải lúc này; hoặc có người dứt khoát cho Việt Nam cần có cuộc cách mạng Hoa Lài, cho dù thành công hay thất bại thì cũng khơi nối thêm ngọn lửa đấu tranh cho tự do dân chủ hơn là cứ để ngọn lửa ngấm ngầm tàn lụi.

 

Nói chung cái nhìn từ mọi phía đều đang đặt ra cho mọi người trước mặt cần tìm giải pháp để khả năng và ước muốn, hay phuơng tiện và cứu cánh có thể trở thành hiện thực. Nhưng khả năng, phương tiện làm cuộc cách mạng Hoa Lài cho Việt Nam hiện tại thật sự không đủ sức để đối phó với bộ máy công an và quân đội CS, ngoại trừ quân đội sẵn sàng đứng về phía dân như Tunesia và Ai Cập. Điều này trong hệ thống chỉ huy quân đội CS cao nhất phải nói đến Quân ủy Trung ương gồm có các nhân vật sau:

1. Nguyễn Phú Trọng, Bí thư quân ủy. Kim Tổng bí thư đảng từ năm 2011
2. Phùng Quang Thanh, Phó bí thư quân ủy. Bộ trưởng Bộ Quốc phòng.
3. Lê Văn Dũng: Chủ nhiệm Tổng cục Chính trị, Bộ Quốc phòng.
4. Đỗ Bá Tỵ: Tổng Tham mưu trưởng.
5. Nguyễn Chí Vịnh: Thứ trưởng Quốc phòng

 

Đây là 5 nhân vật chủ chốt. Các tổ chức Dân chủ nên nghiên cứu rõ đường lối, tâm lý và tính khí của các tay chỉ huy này, phải tìm cách móc nối hoặc vô hiệu hóa việc ra lệnh bắn vào dân, có thế thì cuộc xuống đường (nếu thật sự xảy ra) mới có thể mang lại kết qủa tốt cho cuộc Cách Mạng nhung này.

 

Nhưng điều khó khăn là CSVN đã có qúa thừa kinh nghiệm trong việc dập tắt các mầm móng vận động cuộc cách mạng xuống đường bằng cách chúng không để cho bất cứ cá nhân hay tổ chức nào có được cơ hội dù là nhỏ nhất có thể châm được ngòi nổ cho ngọn lửa cách mạng bùng lên. Bằng chứng là trong những ngày gần đây chúng đã đi bước đầu trấn áp các nhà dân chủ trong nước, nếu không thì những bất công xã hội nơi hàng chục ngàn dân oan khiếu kiện, tín đồ các tôn giáo bị hành hung cấm hành đạo, hàng trăm ngàn công nhân bị bóc lột trên khắp các tỉnh thành, tuổi trẻ cộng với lực lượng sinh viên học sinh cả hàng triệu người bất mãn với những bất công tham nhũng của chế độ và sự  hèn nhác khấu đầu tuân phục Bắc triều, để mất đất mất biển, cho Tàu nó vào đến Tây Nguyên đặt gót giày xâm lược, triển khai chiến lược cắm chốt bauxite làm nội lực Việt Nam bị xuất huyết nặng…

 

Vô số những thảm nạn như thế xảy ra trên đất nước Việt Nam, chỉ cần cá nhân hay tổ chức nào châm được ngòi nổ thì mọi người sẽ lần lược xuống đường đòi hỏi một cuộc cách mạng, lúc đó không chắc quân đội CSVN có thể dám bắn vào dân như tên độc tài Gadhafi tại Lybia. Những kẻ chỉ huy trong Quân ủy Trung ương của CSVN kể trên chắc sẽ còn có ý tìm lấy cho mình con đường hạ cánh an toàn hơn là đánh canh bài thấu cáy “được ăn cả, ngã về không” để rồi cuối cùng trở thành thằng bần trắng tay như  Gadhafi. Lãnh đạo so với đầu óc giới cờ bạc đỏ đen khác xa nhau là chỗ đó.

 

Từ những nhận xét trên cho ta thấy khuynh hướng mơ ước đạt cứu cánh và khuynh hướng biết khả năng phương tiện hiện có khó có thể giật sập được chế độ độc tài CSVN nhưng cả hai vẫn mong muốn hợp lực cùng nhau vận động cho cuộc cách mạng xuống đường tại Việt Nam vì tất cả mọi người đều cho rằng thành công hay thất bại thì cũng đều khơi dậy được ngọn lửa đấu tranh cho Tự do, Dân chủ bao lâu đã gần lụi tắt trong đống tro tàn kềm chế, bóp nghẹt dưới chế độ độc tài toàn trị cộng sản.

 

Thanh niên Việt Nam hôm nay đang cố thắp đuốc đấu tranh, đem thân mạng mình sống chết cho vận nước nổi trôi.

 

© Phạm Thiên Thơ

© Đàn Chim Việt Online

 

———————————

 

Các bài khác:

Ý Đảng – Lòng dân: Hai đường thẳng song song

Truyền lửa từ cuộc sống vào Đại hội

Biển Đông Đầy Sóng Gió

Không phải thiếu kỹ năng sống mà là nhân cách sống!

Dòng sông quằn quại: “Hỡi sông Hồng tiếng hát bốn nghìn năm!”

Làn sóng Dân Chủ

 

.

.

.

NHÀ CẦM QUYỀN VN TIẾP TỤC CHÀ ĐẠP QUYỀN CON NGƯỜI, QUYỀN TỰ DO TÔN GIÁO (Tạ Phong Tần)

Tháng Hai 28, 2011

 

NHÀ CẦM QUYỀN VN TIẾP TỤC CHÀ ĐẠP QUYỀN CON NGƯỜI, QUYỀN TỰ DO TÔN GIÁO

Tạ Phong Tần

Feb 28, ’11 5:51 AM

http://suthatcongly.multiply.com/journal/item/228/228

 

8 giờ sáng ngày 25/2/2011,

Tôi định đến quán café ở gần nhà nên không mang gì theo người, trong túi chỉ có vài chục ngàn đồng. Vừa mở cửa sắt bước ra ngoài thì thấy trước nhà đã có sẳn một đám đông đứng lố nhố. Tôi đếm được 6 người là cán bộ an ninh CA TPHCM (PA35), trong đó có 2 người tôi biết tên là Nguyễn Minh Thắng và Trương Văn Hổ, còn 4 người cũng quen mặt nhưng không biết tên gì. Bọn chúng đã nhiều lần tham gia cùng đồng bọn xông vào nơi ở của tôi bắt cóc, cướp đoạt tài sản của tôi. Có thêm CSKV Nguyễn Văn Riết mặc đồ cảnh sát và 2 người mặc đồng phục dân phòng.

Nguyễn Văn Riết cầm cái giấy mời đưa cho tôi nói: “Công an phường mời chị đến cơ quan làm việc ngay bây giờ”. Tôi nhìn nội dung giấy thấy ghi: “Làm việc về vấn đề lưu trú”. Tôi nói: “Mời thì đưa giấy đây. Tôi đi uống café, ăn sáng đã. Rồi tôi sắp xếp công việc xong tôi sẽ đến. Còn cái kiểu mới sáng sớm dí cái giấy vào mặt người ta bắt đi liền thì tôi không chấp nhận kiểu mời lưu manh, mất dạy ấy”. Nguyễn Văn Riết còn đang đứng chần ngần chưa biết ứng phó thế nào với tôi thì một thằng mặc thường phục già khoảng hơn 50 tuổi ra lệnh cho Riết đi về, rồi hắn kêu bọn đàn em và 2 dân phòng chộp tay tôi lôi đi. Tôi kêu to lên cho hàng xóm và người đi đường biết bọn chúng bắt người trái pháp luật: “Tao phạm tội gì thì tụi bây cứ đem lệnh bắt tới đây mà bắt tao, lập biên bản, mời chủ nhà, hàng xóm chứng kiến công khai. Đừng có giở trò lưu manh, bắt cóc, xã hội đen. Bà con cô bác nhìn mặt mấy thằng này, chúng nó xưng nó là công an, mà chúng hành xử lưu manh côn đồ với tôi, chúng ỷ đông bắt tôi trái pháp luật. Bọn bây là quân súc sinh chớ công an nhân dân gì”.

 

Một tên thấy lôi kéo tôi như vậy thì người đi đường xúm vào xem càng đông nên chúng gọi điện cho một xe 4 bánh màu đen (trên có gắn đèn xanh vàng đỏ 3 màu, người dân ở đây kêu là xe 113) đến rồi xúm nhau lôi tôi lên xe nhét vào cái chổ để chân giữa 2 hàng ghế trước-sau để tôi không ngồi dậy được. Chúng ra lệnh 1 dân phòng béo mập tên Hùng leo lên xe ngồi đè tôi xuống cái kẹt đó rồi xe chạy về trụ sở CAP8 (quận 3, đường Huỳnh Tịnh Của). Đôi dép tôi đang mang trong chân bị chúng lôi kéo đứt quai, không sử dụng được nữa.

 

Bọn chúng mở cửa xe xúm nhau lôi sểnh tôi ném vào một căn phòng ở lầu 1. Tôi đứng dậy đi ra ngoài thì chúng xô tôi trở vào. Tôi hỏi: “Chúng mày bắt tao đến đây để làm gì?” thì không thằng nào trả lời. Tôi nhìn xuống sân, thấy Nguyễn Văn Riết đang ngồi “múa mỏ” với 2 công an phường khác. Tôi bèn gọi to: “Ê, Nguyễn Văn Riết. Mày nói mời tao về phường để làm việc về lưu trú thì bây giờ tao ở đây rồi nè. Sao không làm việc? Mày lên đây làm việc cho tao coi”. Nguyễn Văn Riết vội vàng đứng dậy bỏ chạy. Tôi nói với theo: “Thằng Riết mày nhớ nghe! Mày bỏ chạy thì từ đây về sau đừng có mở miệng nói “làm diệc làm cò” gì với tao nữa nghe. Mày nhớ tránh cái mặt tao luôn nghe. Tao mà thấy mày ở bất cứ đâu ngoài đường là tao níu áo mày đó”.

 

Đám an ninh mặc thường phục tôi xô trở vô trong phòng. Thằng Nguyễn Minh Thắng làm bộ giả lả: “Trên blog chị có nhiều bài viết về nấu ăn thấy ngon quá, bữa nào phải học nấu theo mới được”. Tôi nói: “Học làm gì. Mấy món đó để cho thường dân ăn, mày đâu có ăn được. Tụi mày ăn bã thằng sếp tụi mày là đủ rồi”.

 

Chúng nó ngồi vây quanh thì tôi cũng leo lên cái bàn lớn giữa phòng ngồi “mở máy volume cực đại” phát chương trình “giáo dục công dân” cho chúng nó nghe.

 

- Tổ cha chúng mày, đồ cái quân lưu manh, bất nhân bất hiếu bất nghĩa. Cả lũ chúng mày từ trên xuống dưới, từ những thằng tay sai ở đây cho tới những thằng sếp ra lệnh cho chúng mày. Cả bộ máy nhà nước cộng sản ăn cướp lưu manh. Tao có giành trâu cướp ruộng, giựt vợ giựt chồng của chúng mày không mà chúng mày bắt cóc tao vô đây? Tao phạm tội gì mà chúng bây lôi tao vô đây. Cái bộ máy nhà nước cộng sản ăn cướp này nó đã ăn cướp mà nó còn muốn bịt miệng nạn nhân, một lũ buôn dân bán nước, với Tàu thì bợ đít bưng bô, với dân thì hung hăng đàn áp. Nhà nước gì chúng mày, một đám súc sinh không có tính người, một lũ sâu bọ côn trùng đội lốt người. Chúng mày ỷ số đông hành hung, ra oai với tao. Một đám cả chục thằng đàn ông già có trẻ có, mập có ốm có, xúm vô đàn áp một mình tao. Sao không kéo nhau ra mà đánh Tàu giành lại biên giới, hải đảo đi. Chúng mày làm được chuyện đó thì nhân dân sẽ khen chúng mày, mang ơn chúng mày. Còn chúng mày đàn ông sức dài vai rộng, đàn áp 1 mình tao là đàn bà tay không tấc sắt thì nhục nhã cả những thằng con nào để ra cái lũ đê tiện chúng mày, nhục nhã cả tổ tiên dòng họ chúng mày, nhục nhã cả con cháu chúng mày. Chúng mày có dám ra đường khoe: ngày hôm nay, tao- họ tên gì đó, cùng với những thằng tên gì tên gì, đã cùng nhau lôi được con mẹ Tạ Phong Tần vô công an phường nhốt để nghe nó đào bới xới đâm cả tổ tiên dòng họ, chết rồi cũng không yên thân.

 

Chúng mày thấy không? Cái nhà nước cộng sản đê tiện này, nó nói Trung Quốc nước lớn nên phải sợ, phải nhường. Việt Nam này mấy ngàn năm có bao giờ lớn hơn TQ đâu, vậy mà không mất đất, còn bây giờ, vô tay chúng nó thì mất đất, mất biển. Lào, Thái Lan, Campuchia có lớn hơn Việt Nam không? Hồi xưa, từ đời Nguyễn Gia Long, Lào, Thái Lan, Campuchia đều phải triều cống cho Việt Nam. Còn bây giờ, nhà nước cộng sản Việt Nam triều cống lại cho Campuchia. Điện người Việt không đủ mà xài, phải mua điện giá cao cho TQ, chúng nó đem triều cống điện cho Campuchia, để Campuchia bắt người Khmer Việt trốn qua Canpuchia trả về cho nó bỏ tù, chớ người Việt trong nước được lợi lộc gì. Bày đặt nói bán, bán bao nhiêu tiền, không ai biết hết. Con trong nhà đói không có cơm ăn, cha mẹ đem gạo cho hàng xóm. Nói chuyện ngược ngạo kiểu chúng nó chỉ có chó nghe chớ ai nghe.

 

Một chế độ mà sợ anh gặp em, sợ vợ gặp chồng, sợ bạn bè gặp nhau, sợ giáo dân gặp linh mục, sợ đám ma, sợ đám cưới, thấy chổ nào người ta tụ tập hơi nhiều người một chút cũng sợ, nhìn quanh thấy dân người nào cũng đáng sợ, thì cái chế độ cộng sản này nó đến hồi mạt vận, đến hồi sụp đổ rồi.

 

Lào, Thái Lan muốn xây cái đập chắn sông Mekông đó. Đập xây xong thì đồng bằng sông Cửu Long chết, vựa lúa lớn nhất Việt Nam chết, người dân Việt Nam đói chết. Cái tập đoàn tội ác cộng sản Việt Nam đó không thằng nào dám mạnh dạn nói một tiếng là “không được xây” mà chỉ dám lí nhí “tạm hoãn”. “Tạm hoãn” là sao? Năm nay không xây, thì năm khác Lào, Thái Lan nó cũng xây. Cho vài người lên báo Việt Nam la làng thì ai nghe? Lào, Thái nó có đọc báo tiếng Việt đâu. Lúc nào cũng vỗ ngực xưng “đại diện nhân dân” mà không biết bảo vệ quyền lợi dân, với dân thì ra oai đàn áp. Có thằng nào “đại diện nhân dân” đứng đơn kiện Lào, Thái ra Liên Hiệp Quốc, kiện ra Tòa án quốc tế chưa hay là lo tham nhũng, lo bốc hốt vơ vét cho nhiều rồi chạy trốn?

 

Sợ TQ, sợ Thái, sợ Lào, sợ luôn một đám cướp biển Somalia nữa. Nhà nước ăn cướp ăn cướp của dân, gặp cướp biển thiệt thì sợ. Tụi cướp Somalia đó, nó cướp tàu, nó bắt ngư dân, nó đòi tiền chuộc đủ thứ, nhà nước thì im thin thít như cứt chó, không biết làm gì để cứu dân của mình. Nhục nhã chưa? Tất cả chúng mày từ trên xuống dưới qua bên Hàn Quốc mà liếm đít thằng đô đốc hải quân Hàn Quốc đó để hưởng chút hơi thừa cho bớt hèn đi. Liếm rồi hỏi nó ăn cái gì mà sao nó anh hùng quá, nó thông minh quá, nó đánh tan tác bọn cướp Somalia, rồi bắt chước mà làm theo nó. Hung hăng ra oai với tao thì có ích gì? Ai khen chúng mày!

 

Chúng mày, nhìn mặt cũng sáng sủa mà sao thiếu đầu óc quá vậy. Về lấy tờ báo mở ra so cái mặt thằng Nghị với mặt tụi bây coi mặt thằng nào sáng hơn? Tao không thèm nịnh chúng mày, chúng mày là cái thá gì mà tao phải nịnh. Chúng mày so đi để thấy, cái mặt nó tối như đêm ba mươi, nhưng nó lãnh đạo chúng mày, nó ngồi trên đầu trên cổ chúng mày, nó chỉ huy chúng mày. Còn thằng kia thì đàn ông mà mặt mỏng quẹt như bánh tráng, giống y đàn bà. “Con vua thì được làm vua, con sãi ở chùa thì quét lá đa”. Có thấy nhục nhã cho cái thân phận tay sai, công cụ của chúng mày chưa?

 

Bộ quần áo tụi bây đang mặc, cái nón đang đội trên đầu, đôi giày đang mang dưới chân, điện thoại đang xài, cái xe tụi bây đang đi… đều là tiền của dân. Tụi bây ăn cơm dân, xài đồ của dân, mập mạp béo tốt nhờ dân mà không biết bảo vệ dân, quay ra đàn áp dân. Đồ lừa thầy phản bạn, đồ ăn cây táo rào cây sung, đồ bất nhân, bất nghĩa, bất hiếu. Tụi bây còn thua con chó. Nhìn cái gương thằng kia mà sửa mình. Gom góp tiền cho nhiều, xây biệt thự cho sang, ở trong phòng như ông hoàng, mua bảo hiểm cho vợ con cả đống, mà để cho mẹ già ở trong cái nhà tranh vách đất trị giá 2 triệu đồng, tệ hơn nhà tình thương. Cuối cùng không sống được để mà hưởng, con vợ nó đốt chết, cái nút áo người ta cũng cắt lại chớ không theo được món gì. Cất nhà cho mẹ ở đàng hoàng thì con vợ nó đâu có đòi bán nhà được. Bất hiếu nên trời phạt. Chúng mày bất nhân, bất hiếu, bất nghĩa thì cũng chết đốt như nó.

 

Tôi cứ “phát liên tục”, lúc nào mệt thì ngừng, hết mệt phát tiếp. Chúng nó đi ra khỏi phòng thì tôi đi theo. Chúng nó xúm nhau lôi tôi trở vô. Tôi đập bàn hỏi: “Tao phạm tội gì? Chúng mày bắt tao nhốt trong phòng này để làm gì? Trả lời tao nghe. Không nói được là tao đi ra. Tao đâu phải tù của chúng mày”. Câu này tôi lặp đi lặp lại từ sáng đến chiều hơn một trăm lần nhưng không có thằng nào trả lời. Chúng nó lôi vô thì tôi đi trở ra, tôi giằng co chống cự lại. Một thằng già già, ốm, mặc áo sơ mi sọc dùng tay chém vô cổ tôi. Tôi gào lên: “Thằng súc sinh, mày đánh đi, đánh cho tao chết tại chổ này mày mới giỏi đó. Tao sống từng tuổi này mà còn sợ chúng mày dọa nạt sao. Tao sẳn sàng chết tại chổ này, chết vì súc vật chúng mày, để thức tỉnh lương tâm người dân Việt, để khơi lên ngọn lửa căm hờn để người dân Việt đốt cháy chế độ cộng sản ăn cướp, chế độ cộng sản bất lương, chế độ cộng sản khát máu, chế độ cộng sản thối nát đê hèn của chúng mày. Tương lai chúng mày cũng sẽ như lũ độc tài tham nhũng ở Trung Đông thôi”.

 

Chúng lôi tôi vô rồi thằng Nguyễn Minh Thắng kéo cái ghế ngồi chặn cửa không cho tôi ra ngoài. Tôi phát tiếp: “Ê! Thằng Thắng. Mày từ sáng đến giờ làm được chuyện gì ích nước lợi dân nói tao nghe coi? Hay là mày chỉ biết vục đầu ăn cho béo mập, rồi hung hăng với tao, bắt cóc tao, lôi kéo tao đến đây để nghe tao rủa xả 3 đời dòng họ nhà mày, mày gục mặt chơi game?”. Thằng Thắng nói: “Bây giờ là giờ nghỉ trưa chớ không phải là giờ làm việc”. Tôi nói: “Tao không cần biết là giờ gì. Mày ăn tiền dân thì mày phải làm việc cho dân, chớ không phải làm việc cho cái lũ cộng sản khủng bố. Mày làm được việc gì cho dân từ sáng đến giờ?”. Nó nói: “Bà nói nhiều quá? Nói ít một chút đi”. “Tao nói nhiều mà còn chưa thủng lỗ tai trâu của mày nữa. Phải nói nhiều chớ, có tiền của tao trong đó mà sao tao lại không nói. Tao xài điện, xài nước, xài điện thoại, xài internet tao đều phải đóng thuế. Tao mua sắm cái giống chó gì tao cũng phải thuế cho chúng mày thì tao có quyền nói”.

 

Một thằng khác ngồi trên cái ghế ngoài cửa phòng ngủ gục. Tôi la to lên: “Ê! Thằng đó, không được ngủ mày. Mày phải nghe tao nói chớ không được ngủ”. Nó dụi mắt, ngồi ngay lại nhìn tôi. Tôi nói: “Người ta làm việc 8 giờ 1 ngày, hết việc về nhà, nghỉ ngơi, ăn uống, vui chơi đàng hoàng. Mày lãnh một tháng vài triệu bạc, mà chúng nó bóc lột đến tận xương tủy mày. Chúng coi mày như cái máy, chúng muốn nhất nút bắt mày làm việc lúc nào là nhấn, bất kể giờ giấc. Người ta trưa nằm giường thoải mái ngáy pho pho, mày ngồi đây gật gù ngủ gục. Mày không làm cái chân tay sai chó chết này thì giờ này mày cũng nằm giường ngủ thoải mái như thiên hạ rồi”. Nó chỉ nhe răng cười cười.

 

Tôi lại gào lên:

“Tao tội gì mà chúng mày bắt tao nhốt vào cái phòng này? Đây là cái ổ trộm cướp, cái ổ xã hội đen, cái ổ chứa những quân súc sinh, lưu manh, côn đồ. Công an nhân dân gì, đội lốt nhân dân chớ nhân dân cái gì. Chúng mày lột cái bảng công an nhân dân xuống, thay cái bảng khác ghi “ổ trộm cướp lưu manh phường 8 quận 3” thì mới đúng. Ăn cơm của dân xong rồi quẹt mỏ như gà. Vừa phản phúc, vừa ngu xuẩn. Công an nhân dân mà “chỉ biết còn đảng còn mình” là sao. Cái đảng cướp này nó bị nhân dân đập chết thì chúng mày cũng chết theo luôn à? Ăn cơm trắng cá tươi hay ăn gì mà ngu dữ vậy? Vậy mà dám treo cái pa-nô đó lên ngay trụ sở Bộ công an nữa chứ, chẳng khác nào tự tát vào mặt mình”.

 

“Con người ta, có tài năng, có nghề nghiệp chính đáng. Được tặng bằng khen, giải thưởng, huy chương này nọ thì người ta đầu ngẩng cao, ngực ưỡn lên, giày nện côm cốp mà đi lên nhận giải thưởng. Rồi chụp hình, rồi đăng báo, rồi cha mẹ vác hình đi khoe bà con lối xóm, làm mở mày mở mặt ông bà tổ tiên. Còn tụi mày, có thằng nào được cái vinh dự làm cha mẹ hãnh diện chưa? Hay là phải dấm dúi lén lút? Tụi mày là một lũ ngu, bán thân đổi mấy đồng xu làm tay sai cho cho một lũ tham nhũng độc tài. Có khen thưởng gì thì tụi sếp nó lãnh hết, quy định phần trăm mà, tụi mày lính láp làm gì có đến lượt tụi mày. Tụi mày có công gì thì chúng nó cũng có “công chỉ đạo” của chúng nó hớt hết rồi. Bữa nay, mấy thằng mày về viết cái bảng thành tích nội dung là: ngày này tháng này, tôi đã cùng với thằng A, thằng B, thằng C… rất nhiều thằng đã lập được thành tích xuất sắc là lôi cổ được con mẹ Tạ Phong Tần đến cái ổ trộm cướp phường 8 quận 3 ngồi cắm mặt nghe con mẹ đó nó lôi cả dòng họ tổ tiên ra đào bới, rủa xả. Rồi chúng nó sẽ quẳng cho vài trăm ngàn bạc rách cho chúng mày”.

 

Có một thằng mặc áo sơ mi trắng, quần đen, khoảng 50 tuổi, ốm, mặt choắt, da ngăm, nói giọng trọ trẹ lết lên lầu nhìn tôi chòng chọc. Thằng này nó nói: “Bà không nói cũng đâu ai bảo bà câm. Sao nói nhiều quá”. Tôi quát nó: “Mày không muốn nghe thì đi chổ khác. Mày không lết lên đây cũng đâu có ai nói mày què mà mày phải ráng lết lên. Tao cứ nói, mày làm gì được tao hả thằng súc sinh. Tao không cần biết mày là thằng nào, nhưng mày là thung dung leo lên được cái lầu này như là nhà của mày thì mày cũng là đồng bọn với quân súc sinh trộm cướp ở đây, mày xứng đáng để tao rủa xả mày. Mày có vơ vét cho nhiều, tham nhũng cho lắm, ăn nhiều thiệt nhiều nhưng sán lãi nó cũng ăn hết, nên mày mới ốm nhách các xác như con mắm, mặt mày như 2 ngón tay chéo mà chưa biết thân”. Tên áo trắng xách mặt chạy mất.

 

Tôi lại đi ra khỏi phòng. Cả bọn chúng xúm vào lôi lại. Tôi chống lại, thằng già già mắt ốc nhồi quát tôi: “Đi vào”. Tôi trợn mắt quát nó lại: “Mày là cái thá gì mà ra lệnh cho tao. Việc gì tao phải nghe lời mày”. Nó nhìn tôi như muốn ăn tươi nuốt sống. Tôi cũng quắc mắt lại: “Sao? Mày muốn đánh tao à? Hay muốn giết tao? Mày cứ làm thử xem. Tao chờ mày làm đó”. Thằng này và thằng Nguyễn Minh Thắng hùng hổ xách tay tôi lôi vào, tôi kháng cự lại, thằng Thắng đánh tôi vào lưng, vào ngực và nó chộp sợi chuỗi đá tràng hạt Mân Côi màu đen (có ảnh Đức Mẹ và thánh giá) ném đi. Tôi gào lên réo tên Nguyễn Minh Thắng và cha mẹ, dòng họ Nguyễn Minh Thắng mà nguyền rủa. Thằng Thắng bỏ đi. Thằng Phúc thấy vậy nó đi tìm quanh được sợi tràng hạt bị đứt đưa cho tôi. Thằng này mới tới thay ca buổi chiều. Nó hỏi tôi sao không mang dép. Tôi nói: “Đồng bọn của mày làm đứt dép của tao, sao mang được. Nhưng tao sẽ đem về, không bỏ đâu, cái tràng hạt này cũng vậy. Đây là bằng chứng tội ác của chúng mày”.

 

Đến hơn 5 giờ chiều. Thằng Phúc nói để nó chở tôi về nhà. Tôi trả lời: “Không cần. Tao có chân tao tự về”. Tôi xách dép, đi chân không ra ngoài. Đến cổng công an phường 8, tôi dừng lại gào lên cho cả khu phố biết bọn súc sinh trong đó bắt cóc tôi đến giờ đó mới thả ra. Tôi dùng tay đập thình thình vào tấm bảng “Công an phường…” treo ngoài cột cổng: “Quân súc sinh chúng mày lột cái bảng này xuống đi nghe. Thay cái bảng khác ghi là “ổ trộm cướp phường 8 quận 3”. Tụi bây mà công an cái gì, tụi bây là quân súc sinh, lưu manh, côn đồ, bắt cóc, tống tiền, ăn cướp”.

Trong sân có 1 công an phường đeo hàm Trung úy ngồi cười cầu tài. Hắn nói: “Tôi có biết gì đâu”.

Tôi đi bộ về nhà.

 

Ngày 26/2/2011

Cả ngày thứ 7, tôi bị khan tiếng, đau cổ họng. Một người quen báo cho tôi biết là một đám chừng mười mấy tên có đủ quân chủng lẫn thường phục đang bâu xung quanh nhà tôi như ruồi bâu đít trâu. Mà trong nhà lại không có sẳn loa với micro nên tôi không chỉa ra để giảng bài “giáo dục công dân” cho lũ ruồi ấy được nên thôi không đi ra ngoài.

 

27/2/2011

Như thường lệ, chủ nhật nào cũng vậy, khoảng 8 giờ kém 15 phút là tôi đi lễ ở nhà thờ Kỳ Đồng. Một người quan lại báo cho tôi biết là trước nhà tôi có 1 xe 113, 6 người mặc thường phục đi xe máy, 3 người mặc đồ cảnh sát, 4 người mặc đồ dân phòng với đầy đủ các loại dùi cui sẳn sàng chờ tôi. Trong số này chỉ có 1 đứa tôi biết tên là Trương Văn Hổ, những đứa còn lại biết mặt vì chúng nhiều lần xông vào nhà bắt cóc và cướp tài sản của tôi. Các tên mặc thường phục này đều là tụi PA35.

 

Hôm nay, tôi mặc một bộ áo dài màu xanh biển đính cườm, kim tuyến lóng lánh. Tôi vừa kéo cửa sắt lên đi ra thì cả bọn chúng xô vào nói: “Không được đi. Không được đi”. Tôi nói to lên: “Tôi ở đây gần 2 năm nay, sáng chủ nhật nào tôi cũng đi lễ nhà thờ cả khu phố này biết. Đi đâu là quyền tự do của tôi. Bà con xem cái nhà nước cộng sản súc sinh côn đồ này nó cho một đám công an ngăn chặn không cho tôi đi lễ. Cái nhà nước cộng sản hèn nhát này nó cản trở quyền tự do tôn giáo, quyền tự do đi lại của công dân đây nè”. Bọn chúng xúm vào lôi kéo tôi. Tôi tiếp tục gào to hơn, hàng xóm và người đi đường dừng lại xem. Bọn chúng vội vàng nhét tôi lên xe chở về công an phường 8. Đến nơi, chúng lôi tôi ra khỏi xe rồi 4 tên, mỗi tên nắm 1 tay, 1 chân tôi khiêng lên lầu 1, tống tôi vào căn phòng hôm trước.

 

Tôi bị đứt hết nút áo cổ, quần áo xốc xếch, dơ dáy. Bọn an ninh mặc thường phục vây quanh tôi. Tôi nói: “Hôm nay tao vui vẻ, không đào ông bới cha tụi mày ra chửi nữa. Tụi mày có biết tại sao tao vui không?”. Ba bốn thằng vội xúm quanh hỏi: “Sao vậy? Sao vậy?”. Tôi nói: “Vì tao nghe có nhiều lời kêu gọi biểu tình của những nhân vật mới tinh xuất hiện, điều đó chứng tỏ có sự thay đổi nhận thức, hành động của đông đảo người dân bình thường ở phương diện rộng. Binh pháp có câu: “Xuất kỳ bất ý, công kỳ vô bị”. Bác sĩ Nguyễn Đan Quế kêu gọi, quá cũ. Cha Nguyễn Văn Lý kêu gọi, cũng cũ xì luôn. Tạ Phong Tần mà có kêu gọi thì cũng cũ mèm. Cái lực lượng mới vô danh vô ảnh đông đảo bất thình lình xuất hiện, mai hiện chổ này, mốt hiện chổ kia nó mới là nỗi khiếp đảm, sự hãi hùng của cái chế độ ăn cướp lưu manh này”.

 

Chúng nó thấy tôi không chửi nên xúm nhau xum xoe “chị chị em em” rối rít. Một thằng nói: “Móng tay chị nhọn quá. Hôm nay chị gây thương tích cho hơi bị nhiều người”. Tôi nói: “Móng tay tao ăn thua gì. Người ta còn dán thêm móng tay giả nữa kìa”. Một thằng khác lại nói: “Móng dán yếu lắm”. “Nó dán bằng keo dán sắt, dán móng dầy và nhọn. Mày nói yếu thì lần sau tao dán, mày có muốn thử không?”. Nó nói: “Trời ơi, thôi đi, còn hẹn lần sau nữa”. Chúng bèn nhân cơ hội “kể khổ” với tôi rằng chúng chẳng qua thực hiện lệnh này kia kia nọ, chớ chúng không muốn làm, mà tôi thì quậy bọn chúng dữ quá, làm bọn chúng khổ sở hết sức, v.v… và v.v…

 

Tôi bèn ngồi “bình luận” thời sự cho bọn nó nghe. “Bình luận thời sự” cũng không khác mấy bài “giáo dục” công dân ở trên, nhưng tôi không nói động gì đến cá nhân, gia đình chúng nó cả. Tôi nói cho chúng nó nghe những vụ án bất công, những kiểu phá hoại công trình di tích lịch sử của đám dốt ham làm quan…

 

Ba thằng trẻ trẻ ngồi xung quanh cũng “ý kiến ý cò” xôm tụ lắm.

 

Thằng an ninh già già mắt ốc nhồi chen vào. Tôi đang chửi nhà nước ăn cướp thì thằng này nhảy dựng lên nói: “Chị nói nhà nước ăn cướp là chị vu cáo”. Tôi nổi nóng lên xô ghế đứng dậy chỉ vào mặt hắn: “Tao cứ nói cái nhà nước này ăn cướp đó, mày làm gi được tao? Mày và đồng bọn của mày có vào nhà tao cướp máy tính của tao không? Có cướp máy chụp hình của tao không? Có cướp 2.700 USD của tao không? Có cướp giấy tờ của tao không? Không phải tao nói ở đây lần đầu, mà tao nói nhiều lần trên mạng nữa. Biết điều đem tài sản trả tao, xin lỗi tao thì tao không nói, còn ăn cướp của tao thì tao nói”. Hắn nói: “Cái đó người ta giữ chớ sao nói ăn cướp”. Tôi chỉ vào mặt hắn thét lên: “Ai cho phép mày giữ, tao có gởi cho chúng mày đâu mà chúng mày giữ, luật pháp nào cho phép mày xông vào nhà người dân lấy tài sản rồi nói là giữ. Cái thân mày là thằng ăn cướp thì khi tao chửi ăn cướp mày liệu hồn câm cái miệng mày lại. Mày ăn cướp rồi còn dám nói tao vu cáo hả? Cái quân vừa ăn cướp vừa la làng. Tao chọi cái chai này vô đầu mày chết mẹ mày bây giờ” (Tay tôi cầm cái chai nước tinh khiết giơ lên cao). Mấy đứa kia vội vàng nắm tay tôi lại, kéo tôi ngồi xuống năn nỉ tôi: “Thôi thôi, chị đừng nóng quá”.

 

Hôm nay, “đài” phát âm thanh không được to lắm nên “đài” trèo lên bàn nằm ngủ một giấc đến chiều.

 

7 giờ, chúng lần lần đi hết, để một mình thằng Phúc ở lại. 7 giờ 30 phút, thằng Phúc nói: “Để em chở chị về nhà”. Tôi nói: “Mày hôm nay hên đó nghen. Được chở tao về là hãnh diện đó, hỏi coi mấy thằng kia có thằng nào tao đồng ý lên xe nó không. Mày trẻ người non dạ nhất đám đó nên tao tội nghiệp mày”. Thằng Phúc lấy xe máy chở tôi về đến tận cửa nhà.

 

Tạ Phong Tần

________

 

Chú ý:

Hình ảnh bổ sung sau. Ai muốn nghe kể thêm “chuyện ngoài lề” xin mời gặp trực tiếp tôi.

Bấm : http://multiply.com/mu/suthatcongly/image/iTsf39VjnpgMTH4TafIgpg/photos/1M/300×300/504/DSCN2550.JPG?et=PM6Kav4p7CKeF%2BqFSLe%2BPA&nmid=0

.

.

.

THƯ của TRUNG TÂM LUẬT BẢO VỆ MÔI TRƯỜNG về vụ CÙ HUY HÀ VŨ (anhbasam)

Tháng Hai 28, 2011

 

Thư của Trung Tâm Luật Bảo Vệ Môi Trường về vụ Cù Huy Hà Vũ

Posted on Tháng Hai 28, 2011 by admin

http://chhv.wordpress.com/2011/02/28/th%c6%b0-c%e1%bb%a7a-trung-tam-lu%e1%ba%adt-b%e1%ba%a3o-v%e1%bb%87-moi-tr%c6%b0%e1%bb%9dng-v%e1%bb%81-v%e1%bb%a5-cu-huy-ha-vu/

 

Sáng sớm nay thứ Hai, ngày 28-2-2011, Ba Sàm vừa nhận được bức thư sau, từ Trung tâm Luật Bảo vệ Môi trường Về vụ Cù Huy Hà Vũ 

 

Kính gửi Ban biên tập,

Chúng tôi viết bức thứ này từ Trung tâm Luật Bảo vệ Môi trường (EDLC), một tổ chức bất vụ lợi đóng tại Hoa Kỳ, hoạt động chuyên về bảo vệ quyền của những cá nhân và các cộng đồng tại các quốc gia đang phát triển đang đấu tranh chống lại việc hủy hoại môi trường sống của họ.

 

Chúng tôi được biết về việc giam cầm và bản cáo trạng, ra ngày 25-11-2010, đối với ông Cù Huy Hà Vũ, một nhà bảo vệ môi trường, và đã phân tích về trường hợp của ông. Chúng tôi kết luận rằng những cáo buộc được đưa ra chống lại ông Vũ đã xâm hại đến quyền con người, được quốc tế công nhận, của ông. Từ đó, chúng tôi đã viết một số thư gửi tới các nhà chức trách Việt Nam, cũng như đã đệ trình một bản kháng nghị thiện chí với Tòa án Nhân dân Hà Nội, nơi ông Vũ sẽ đối mặt trước phiên tòa vào ngày 5 tháng Ba. Trong cả bức thư và bản kháng nghị chúng tôi đã yêu cầu trả tự do ngay lập tức cho ông Cù Huy Hà Vũ.

 

Chúng tôi tin đây là một trường hợp giành được sự quan tâm của công luận và bởi vậy chúng tôi muốn đề nghị ông cho công bố thông tin dưới đây, gồm có một bức thư chúng tôi viết gửi tới gia đình ông Vũ. Bức thư cũng được đính kèm theo thư điện tử này, bao gồm một bản tóm lược những luận cứ mà chúng tôi đã trình bày với các nhà chức trách Việt Nam trong đề nghị thả ông Cù Huy Hà Vũ ngay tức khắc.

Cám ơn ông nhiều,

Fernanda Venzon

Người đại diện

www.edlc.org

 

—–

 

Ngày 25 tháng Hai năm 2011

Kính gửi: Bà Nguyễn Thị Dương Hà, và Bà Cù Thị Xuân Bích (vợ và em gái ông Cù Huy Hà Vũ),

 

Chúng tôi viết thư này từ Trung tâm Luật Bảo vệ Môi trường (EDLC) để thông báo rằng chúng tôi đã nghiên cứu các thông tin sẵn có về vụ bắt giữ và khởi tố ông Cù Huy Hà Vũ, và chúng tôi tin rằng những cáo buộc thể hiện sự vi phạm nghiêm trọng đối với các quyền con người đã được quốc tế công nhận của ông Vũ.

 

Với tư cách một tổ chức bất vụ lợi, chuyên bảo vệ quyền con người cho những cá nhân và cộng đồng tại các nước đang phát triển trong nỗ lực đấu tranh chống lại những tác nhân hủy hại môi trường của mình, thật không may là EDLC đã phải tìm hiểu và tham gia vào nhiều vụ án ở nhiều nơi thế giới có dạng thức giống hệt như thế này. Nói một cách ngắn gọn, các nhà bảo vệ nhân quyền bị truy tố hình sự và giam giữ nhằm dập tắt tiếng nói không chỉ của riêng họ mà của cả những người được họ đại diện và bênh vực.

 

Ông Cù Huy Hà Vũ rơi vào đích ngắm vì đã đi đầu trong các vụ kiện với mục đích bảo vệ môi trường và các quyền liên quan. Ông Vũ nộp đơn kiện Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng vì đã phê duyệt một dự án khai thác bô-xít ở Tây Nguyên đang gây tranh cãi, và vì đã thông qua một nghị định cấm khiếu kiện tập thể. Các sự kiện trên, nhất là khi đặt trong mối liên hệ với thời điểm các cáo buộc được đưa ra, dẫn đến kết luận rằng ông Vũ bị truy tố và giam giữ vì những hoạt động của ông đã chọc giận các nhóm quyền lực.

 

Vì vậy, chúng tôi đã soạn thảo một văn thư gửi chính quyền Việt Nam kêu gọi họ lưu ý đến tính chất trái luật của việc bắt giữ, và thúc giục họ hành động để thả ông Cù Huy Hà Vũ ngay lập tức. Cụ thể là, chúng tôi đã gửi thư tới Chủ tịch Nước Nguyễn Minh Triết, Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng, và bà Lê Thị Thu Ba, Chủ nhiệm Ủy ban Tư pháp của Quốc Hội. Trong văn thư này, chúng tôi đã khẳng định rõ việc bắt giữ là vi phạm các quyền tự do ngôn luận, quyền không bị tùy tiện bắt giữ của ông Vũ đã được bảo đảm trong các Điều 19 và Điều 9 của Công ước Quốc tế về các Quyền Dân sự và Chính trị mà Việt Nam đã tham gia ký kết.

 

Chúng tôi cũng đã lưu ý chính quyền Việt Nam rằng các nhà bảo vệ nhân quyền có quyền tiến hành các hoạt động của mình mà không bị hạn chế hoặc sợ bị trả đũa, như đã được ấn định trong nhiều công ước và thỏa thuận quốc tế mà Nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam đã cam kết tôn trọng, trong đó có Tuyên ngôn của Liên Hiệp Quốc về Quyền và Nghĩa vụ của các Cá nhân, Nhóm và Tổ chức Xã hội trong việc Thúc đẩy và Bảo vệ Nhân quyền và các Quyền Tự do cơ bản đã được công nhận trên toàn cầu.

 

Một số bản sao của văn thư nói trên đã được gửi đến các cơ quan nhân quyền của Liên Hiệp Quốc, cụ thể là tới cô Margaret Sekaggya, Đặc sứ phụ trách Tình trạng của các Nhà Bảo vệ Nhân quyền; tới ông Frank La Rue, Đặc sứ phụ trách việc Thúc đẩy và Bảo vệ Quyền Tự do Ngôn luận và Chính kiến; và tới Nhóm Công tác về Bắt giữ Tùy tiện. Chúng tôi đã nhấn mạnh với các cơ quan và cá nhân hữu trách nói trên rằng, các hành vi của ông Vũ là hoàn toàn đúng luật pháp, còn Chính phủ Việt Nam đã vi phạm một loạt các quy định của công ước quốc tế về nhân quyền nên có thể bị quy kết trách nhiệm về những vi phạm này trước cộng đồng quốc tế.

 

Ngoài ra, chúng tôi đã nộp một Bản tóm tắt vụ án với tư cách Người Góp ý Pháp lý cho Tòa án (Amicus Curiae) lên Tòa án Nhân dân Thành phố Hà Nội. Trong bản tóm tắt này, chúng tôi đã lưu ý Tòa án rằng những vi phạm đối với ông Vũ là hết sức nghiêm trọng, vì những hành vi đó thể hiện một chủ định đàn áp quyền tự do ngôn luận không chỉ của riêng ông Vũ, mà còn của cả những người đã bày tỏ hay có ý định bày tỏ những ý kiến tương tự, hoặc những người có thể được hưởng lợi từ những vụ kiện chính quyền mà ông Vũ đang theo đuổi. Nói cách khác, biên độ vi phạm vượt xa ngoài phạm vi các quyền của cá nhân ông Vũ, và tác động đến toàn xã hội. Tiếp đó, chúng tôi đã vận động Tòa án Nhân dân Thành phố Hà Nội ra lệnh thả ngay lập tức ông Cù Huy Hà Vũ. Chúng tôi tin tưởng rằng chính quyền Việt Nam sẽ xem xét những yêu cầu của chúng tôi.

 

Xét đây là một vấn đề được công luận quan tâm, chúng tôi đề nghị hai bà chuyển lá thư này đến các nhóm nhân quyền trên khắp thế giới để họ quan tâm, cũng như công bố trên báo chí, mạng internet và các phương tiện truyền thông khác.

Kính thư,

Lewis Gordon

Giám đốc Điều hành.

Letter to family of Mr Vu – to be published.pdf

Letter to Vu family VN – to be published – in Vietnamese.pdf

 

—————————————————————————————————————————

 

Dear editor,

We are writing from the Environmental Defender Law Center (EDLC), a U.S.-based non-profit organization that works exclusively to protect the human rights of individuals and communities in developing countries who are fighting against harm to their environment.

We have learned about the imprisonment and indictment, on November 5, 2010, of Mr. Cu Huy Ha Vu, an environmental advocate, and have analyzed his case. We have concluded that the charges brought against Mr. Vu violate his internationally-recognized human rights. As a result, we have written letters to the Vietnamese authorities, as well as filed an amicus brief with the People´s Court of Hanoi, where he should be standing trial by March 5. In both the letter and the brief we have requested the immediate release of Mr. Cu Huy Ha Vu.

We believe this is a case of public interest and would therefore like you ask you to publish the information below, consisting of a letter we wrote to Mr. Vu´s family. This letter, which is also attached to this email, contains a summary of the arguments we have presented to the Vietnamese authorities in requesting Mr. Cu Huy Ha Vu immediate release.

Thanks very much,

Fernanda Venzon

Staff attorney

EDLC

www.edlc.org

 

——

 

February 25, 2011

Dear Mrs. Nguyen Thi Duong Ha, and Cù Thị Xuân Bích (spouse and sister of Mr. Cu Huy Ha Vu),

We are writing from the Environmental Defender Law Center (EDLC) to let you know that we have reviewed the information available on the arrest and indictment of Mr. Cu Huy Ha Vu, and we are convinced that the charges represent serious violations of his internationally- recognized human rights.

As a nonprofit organization that works exclusively to protect the human rights of individuals and communities in developing countries who are fighting against harm to their environment, EDLC has unfortunately learned of and been involved with many cases around the world that follow this exact pattern. In short, human rights defenders are criminally charged and jailed in order to silence not only them, but those on whose behalf they speak.

Mr. Cu Huy Ha Vu was targeted for his leading role in bringing lawsuits focusing on the protection of the environment and related rights. The lawsuits were filed against Prime Minister Nguyễn Tấn Dũng for the latter’s authorization of a controversial bauxite mine project in the Central Highlands, and for having enacted a decree disallowing collective claims. These facts, especially when combined with the timing of the charges, point to the conclusion that Mr. Vu was charged and jailed because his advocacy angered powerful interests.

We have therefore drafted a letter to the Vietnamese authorities calling their attention to the illegality of the arrest and urging them to take action for the immediate release of Mr. Cu Huy Ha Vu. In particular, we have written to President Nguyễn Minh Triết, to Prime Minister Nguyễn Tấn Dũng, and to Ms. Lê Thị Thu Ba, Chair of the Juridical Committee of the National Assembly. In this letter, we have made it clear that Mr. Vu´s arrest violates his rights to freedom of expression, and to not be subjected to arbitrary arrest, as guaranteed in articles 19 and 9 of the International Covenant on Civil and Political Rights, to which Vietnam is a party.

We have also reminded the Vietnamese authorities that human rights defenders have the right to carry out their activities without any restrictions or fear of reprisals, as set out in numerous human rights treaties and agreements that the Socialist Republic of Vietnam has committed to respect, including the U.N. Declaration on the Right and Responsibility of Individuals, Groups and Organs of Society to Promote and Protect Universally Recognized Human Rights and Fundamental Freedoms.

Copies of this letter have been sent to United Nations Human Rights bodies, in particular to Ms. Margaret Sekaggya, Special Rapporteur on the Situation of Human Rights Defenders; to Mr. Frank La Rue, Special Rapporteur on the Promotion and Protection of the right to Freedom of Opinion and Expression; and to the Working Group on Arbitrary Detention. We have highlighted to these authorities that while Mr. Vu´s activities are entirely lawful, the Vietnamese Government is in breach of a body of international human rights law, for which it can be held accountable at the international level.

Additionally we have filed an Amicus Curiae (friend of the court) brief with the People´s Court of Hanoi. In this brief we remind the court that the violations committed against Mr. Vu are particularly insidious because they represent an attempt to suppress not only his freedom of expression, but that of others who expressed similar views or who might consider expressing similar views, or who could benefit from the lawsuits he was bringing against the government. In other words, the violation goes far beyond the rights of this individual, and targets all of society.  We have consequently urged the People´s Court of Hanoi to order the immediately release of Mr. Cu Huy Ha Vu. We are confident that the Vietnamese authorities will take our request into account.

Considering that this is a matter of public interest, we would like to request you to bring this information to the attention of human rights groups internationally, as well as to publish it in newspapers, the internet and other means of communication.

Sincerely yours,

Lewis Gordon

Executive Director

Theo Anhbasam

____________________________

 

Xem thêm (hoặc bấm vào đây để xem các bài viết mới)

 

Biện minh trạng bênh vực TS Cù Huy Hà Vũ
Mai Việt Tú – Tự do và vụ án TS Cù Huy Hà Vũ

Nghe Ls. Nguyễn Thị Dương Hà thông tin về tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ

Nghe “Nhận định của LS. Lê Trần Luật về các điều luật vô lý & phi nhân bản của bộ luật hình sự”

Lối thoát duy nhất danh dự cho nhà cầm quyền

Hủy án vụ Cù Huy Hà Vũ?

Tham gia bào chữa cho Cù Huy Hà Vũ (!)

Ls. Lê Trần Luật nhận định về bản cáo trạng mà viện Kiểm Sát “quy kết” Ts. Cù Huy Hà Vũ (2 phần)

Thư yêu cầu mời tham gia tố tụng

Chuông nguyện hồn anh đấy

VPLS Vì Dân đề nghị Chánh án tòa án Hà Nội không áp dụng biện pháp tạm giam đối với ông Cù Huy Hà Vũ

Đến lúc phải nói lên lời

Thư ký của Đại tướng Võ Nguyên Giáp nhờ mạng Bauxite Việt Nam đính chính

Người tiết lộ bản cáo trạng Cù Huy Hà Vũ đáng được coi là một Julian Assange

Lẩm Cẩm Lão Gia – Từ Cù Huy Hà Vũ đến Lê Đức Thúy và Chính luận gà mờ

Nhận định của TS Cù Huy Chử về vụ án LS Cù Huy Hà Vũ

Sức khỏe TS Cù Huy Hà Vũ suy giảm trong tù

Luật sư Nguyễn Thị Dương Hà: Đơn khiếu nại Bộ trưởng Bộ Công An vì hành vi hành chính không giải quyết Đơn tố cáo theo nhiệm vụ

Ngày đầu xuân, cụ Nguyễn Trọng Vĩnh nhận xét Cù Huy Hà Vũ

Có thể Cù Huy Hà Vũ sắp được trả tự do (?!).

Về lá “Thư Đề Nghị Của Đại Tướng Võ Nguyên Giáp”

Hà Đình Sơn – Thư gửi các vị “xưa nay hiếm”

Chúc mừng năm mới Tân Mão!

Giữa đêm giao thừa

Tết trong tù với các Anh Chị*

Nạn nhân Cồn Dầu: Cám ơn và chúc tết

TỪ NHỮNG GIỌT NƯỚC MẮT KHÓC ÔNG KIM NGỌC…

Cù Huy Hà Vũ, tôi còn nợ anh một lời hứa

Tôi cũng nợ anh Vũ một lời hứa

Hiệp thông cầu nguyện cho Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ

Điều trần và thỉnh cầu của Bauxite Việt Nam về vụ Tiến sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ

Ký tên kêu gọi giải oan cho ông Cù Huy Hà Vũ

.

.

.


Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 37 other followers