GIỚI CÒM SĨ & BLOGGER NGHÊNH CHIẾN VỚI ÔNG HỒ QUANG LỢI (Nguyễn Tường Thụy)

 

 

Giới còm sĩ và blogger nghênh chiến với ông Hồ Quang Lợi

Nguyễn Tường Thụy  

10/01/2013

http://nguyentuongthuy2012.wordpress.com/2013/01/10/gioi-com-si-va-blogger-nghenh-chien-voi-ong-ho-quang-loi/

 

.

Tin Tổ chức nhóm chuyên gia bút chiến trên Internet đăng trên báo Lao động đã tạo ra nguồn cảm hứng cho giơi blgger và còm sĩ không lề (tôi tạm gọi là không lề vì nhiều blogger không cho mình là lề phải, cũng không nhận mình là lề trái, lại có người gọi là lề dân).

 

Đã có tuyên chiến thì phải có người nghênh chiến, không thì buồn biết bao. Và giới blogger và còm sĩ không lề đã sẵn sàng nghênh chiến với ông Hồ Quang Lợi.

 

Theo ông Lợi thì lực lượng của ông khá hùng hậu. 900 dư luận viên là 900 cái mồm cãi và tuyên truyền. Nhưng có lẽ “đáng sợ” hơn cả là là lực lượng “phóng viên bấm nút, phản ứng nhanh“, nhóm “chuyên gia” tham gia “bút chiến” trên mạng Internet. Nghe mà rùng mình.

 

Ông Lợi cho biết “Đến nay, đã xây dựng được 19 trang tin điện tử, hơn 400 tài khoản trên mạng

 

Trong khi đó, phải nói đa số các blogger và các còm sĩ không phải là cây bút chuyên nghiệp. Họ lại yếu thế ở chỗ không được cấp ngân sách từ nguồn thuế (do ai đóng khỏi phải nhắc lại), họ không được chính quyền ủng hộ và có thể bị sách nhiễu, thẩm vấn, thậm chí vào tù như 3 blger vừa bị xử hôm vừa rồi ở Sài Gòn.

 

Ấy vậy mà họ lại dám nhận thách đấu một cách hết sức tự tin. Xin dẫn ra một số còm ở blog này:

 

Blogger Đào Tiến Thi hồ hởi:Thế là ông Hồ Quang Lợi chấp nhận so găng bằng chữ nghĩa với “thế lực thù địch”, tức là chấp nhận “diễn biến hoà bình” rồi đấy bác Thụy nhỉ?

Nhiệt liệt hoan nghênh chủ trương này!”

 

Còm sĩ Nguyễn Thị Chinh, chắc là một phụ nữ bởi có tên đệm là “thị”, có lời cổ vũ rất ngọt ngào làm chủ blog này cũng phải phát ghen:

“Anh Hồ Quang Lợi ơi. Anh đã tuyên bố rồi, anh chấp nhận bút chiến đi. Trình độ anh cao, sau lưng anh có người chống lưng, có chính nghĩa sáng ngời sợ gì các lực lượng thù địch đó anh… Em luôn ủng hộ anh”.

Nhưng nàng cũng không quên nhắc “thần tượng” của mình: “Nhưng anh phải chơi cho đàng hoàng, đừng quy chụp linh tinh để người ta khinh cho.

 

Còm sĩ Hoàng Văn Hạnh thì “Hoan hô ông Hồ Quang Lợi đã tuyên bố bút chiến với báo lề dân để phản bác lại quan điểm sai trái của các thế lực thù địch… Tôi là học sinh học hết lớp 12 ở nhà làm nông dân sẵn sàng thi đấu một cách sòng phẳng, minh bạch với chính ông và đăng trên trang của anh Nguyễn Tường Thụy hoặc anh Ba Sàm. Rất mong ông chấp nhận”.

Nhà bác có nick là Trung Thực còm bên blog Tễu: “Tôi rất mong Tuyên giáo Hà Nội cũng như Tuyên giáo trung ương hãy bút chiến một cách có văn hoá trên báo chí công khai để nhân dân thấy rõ người phải, kẻ trái; kẻ cơ hội để đục nước béo cò, ngậm miệng ăn tiền hay người quân tử biết dấn thân khi vận nước lâm nguy“.

 

Cũng trên blog Tễu, bạn Hoài Sa nêu ý kiến ‘nghe hay đấy, bất cứ bút chiến, khẩu chiến hay chiến chiến gì đấy mà ông Lợi tung ra nhân dân chúng tôi sẵn sàng đáp lại, chỉ sợ là sự thật thì mãi là sự thật nên dù có tuyên chiến đến cỡ nào đi nữa thì cũng làm sao mà chối bỏ được sự thật hả ông? lúc bí đường lại văng tục văng đéo v.v…, hiện nguyên hình là bọn côn đồ, MÈO ĐƯỜNG CHÓ ĐIẾM (câu ở cửa miệng mà hiện nay nhân dân ưu ái nói về cách hành xử các ông í) thì lấy tiền thuế của nhân dân để nuôi bọn này quả là tội trời chu đất diệt đấy ông Lợi đẹp..”zai” ạ’.

 

Với bài Bút chiến trên mạng, tại sao không?, blogger Trương Duy Nhất cho rằng đây là “một thông tin khá bất ngờ, tạo cho tôi cảm giác thích thú”.

 

Như trên đã so sánh lực lượng hai bên, rõ là châu chấu đá xe nhưng điều gì làm cho bên nghênh chiến tự tin như vậy khi dám so găng với lực lượng hùng hậu của ông Lợi? Thì ra, sức mạnh không phải ở lực lượng vật chất và là ở chỗ bên nào có chính nghĩa:

 

Còm sĩ Hoàng Văn Hạnh nêuYêu cầu của trận bút chiến là dựa trên Hiến pháp nước CHXHCNVN năm 1992 và Tuyên ngôn nhân quyền của Liên hợp quốc mà Việt nam đã ký kết để làm cơ sở pháp lý. Những quyết định vi hiến đều coi là phạm luật“.

 

Nguyễn Thị Chinh còn dặn dò “anh Lợi” của mìnhCứ căn cứ vào Hiến pháp và tuyên ngôn nhân quyền mà anh vạch mặt phản động của họ ra để nhân dân phê phán anh nhé“.

 

Có lẽ đây là nguyên tắc cơ bản nhất của “cuộc chiến”, e rằng quân ông Lợi khó mà chấp nhận.

 

Yêu cầu này xuất phát từ tâm lý chỉ sợ đối phương chơi không đẹp. Nhiều còm sĩ bày tỏ nỗi băn khoăn ấy.

 

Trước hết, còm sĩ Hạnhxin ông Hồ Quang Lợi đích danh viết bài phản bác các cuộc biểu tình của những người dân yêu nước chống sự xâm lược của Trung Quốc làm đề tài. Phía UBND thành phố Hà nội cho là gây rối trật tự công cộng“.

 

Blogger Trương Duy Nhất đòi hỏiHãy công khai tranh luận một cách chính danh quân tử, thay vì sử dụng những biện pháp kỹ thuật lén lút cướp phá không khác gì bọn hacker, hoặc chụp mũ chính trị và kết án một cây bút chỉ vì những bài viết góp ý, phê bình phản biện của họ. Trước một thông tin, trước một tác phẩm, một bài viết, một cây bút, một góp bàn phản biện, chỉ được phép dùng chính phương cách truyền thông “tham chiến”, chứ không được phép dùng đến cái còng số 8, nòng súng và nhà giam.

Cái nghĩa bút chiến truyền thông là ở đó. Và tôi luôn mong đợi, phấn khích điều này“.

 

Trên thực tế thì sự cảnh báo về lối chơi không sòng phẳng là có cơ sở. Không hiểu đội quân của ông Lợi có bao gồm những người đã từng chuyên đánh phá các blog, chửi bới đe dọa các blogger hay là lực lượng mới toanh. Nếu bao gồm những người đó thì trước khi vào cuộc chiến, ông Lợi cần cho đi chỉnh huấn. Còn nếu không bao gồm đám người ấy thì đội quân mới toanh này cần lấy đó làm bài học mà tránh.

 

Blog này cũng đã có những kinh nghiệm: bị cướp emeil 3 lần, bị đánh sập 4 lần, từng bị chửi bới, đe dọa rất nhiều lần. Khi không đưa ra được một lý lẽ nào mà chỉ biết nói lấy được thì đâu phải là bút chiến. Mời đọc lại một bài viết Ở ĐÂY.

 

Bút chiến chẳng qua là một hình thức tranh luận. Nó chỉ khác cãi nhau tay đôi ở chỗ, cãi nhau bằng miệng thì lời nói gió bay, chỉ vài người biết (bây giờ có thể ghi âm nhưng thường bị tịch thu hết). Còn bút chiến là thể hiện ra bằng chữ viết và có nhiều người chứng kiến.

 

Ấy vậy mà khi dân đi khiếu kiện, cũng chỉ dừng lại ở chỗ nộp đơn ở nơi tiếp dân còn yêu cầu gặp lãnh đạo – những người có thẩm quyền giải quyết thì toàn trốn mặc dù có công khai lịch tiếp. Họ trốn chẳng phải là vì bận mà vì không cãi nổi dân trước việc làm bậy bạ của chính quyền. Không phải là họ không có trình độ mà điều đơn giản là không có chính nghĩa.

 

Không biết ông Lợi có phép màu nào để giành chiến thắng trong cuộc bút chiến này.

 

Có vẻ như hai bên đã sẵn sàng. Với sự khích lệ của các còm sĩ và các blogger khác, Thụy tôi cũng xin tham gia vào cuộc bút chiến này, chỉ e đối phương giở bài cùn như các còm sĩ đã cảnh báo.

 

10/1/2013

NTT

 

——————————-

 

BÀI LIÊN QUAN :

 

LẨU DƯ LUẬN (Thùy Linh)

 

Hai ý kiến trái ngược về “đội quân bút chiến trên mạng” (BoxitVN)

 

Trận địa thông tin (Lao Động)

 

Thứ trưởng Đỗ Quý Doãn: Báo chí “đang đánh mất niềm tin của bạn đọc” vào tay blog cá nhân – truyền thông xã hội   (Ba Sàm)

 

Thứ trưởng Đỗ Quý Doãn nói về thông tin nhạy cảm trên báo chí (Lao Động) 

 

 

 

 

 

About these ads

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s


Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 39 other followers

%d bloggers like this: