BI KỊCH CỦA ĐẤT NƯỚC: BẮT NGUỒN TỪ CÁC ANH BA (Dương Hoài Linh)

Tháng Ba 6, 2015

.

.

BI KỊCH CỦA ĐẤT NƯỚC: BẮT NGUỒN TỪ CÁC ANH BA

Dương Hoài Linh

Tác giả gửi tới Dân Luận

05/03/2015

https://www.danluan.org/tin-tuc/20150304/duong-hoai-linh-bi-kich-cua-dat-nuocbat-nguon-tu-cac-anh-ba

.

Dân Luận: Bi kịch của đất nước này là chúng ta – những người dân – đã để cho các lãnh đạo đầy hoang tưởng và tham lam này muốn làm gì thì làm mà không dám phản đối họ.

(Lấy ý tưởng từ bài viết của bác 5xu)

1/ Anh Ba Thành: “Ngày 05-6-1911, anh Ba Nguyễn Tất Thành bước lên con tàu thủy với hai bàn tay trắng, trái tim nóng bỏng nỗi đau mất nước và quyết tâm sắt đá: khôi phục lại nước Việt, bảo vệ nền độc lập và cuộc sống tự do cho mọi người.

Ước vọng quá lớn với một chàng trai 21 tuổi. Nhưng đã thành hiện thực. Chàng trai đã đi vào lịch sử, viết nên lịch sử…”

Đó là đoạn nhập đề thường thấy mà “Đảng ta” hay dùng để nói về nguồn gốc cơn đại họa của dân tộc. Cái khổ cho dân tộc Việt là mặc dù sóng đánh dữ dội nhưng tàu Đô đốc Latouche-Tréville vẫn không làm anh Ba rơi xuống biển và “ma đưa lối quỷ dẫn đường” thế nào lại khiến anh tiếp xúc với luận cương Lê nin, trong khi có chán văn kiện hay ho của thế giới như về Cách mạng tư sản Pháp, về hiến pháp Mỹ, tuyên ngôn nhân quyền… lại chẳng làm anh Ba động tâm.

Cái “hay”của anh Ba là phán “chủ nghĩa đế quốc” là giai đoạn tột cùng của “chủ nghĩa tư bản” và “chủ nghĩa cộng sản” là mùa xuân của nhân loại “đúng y” như tiên tri. Có điều “nhân loại” ở đây đều là con cháu của anh Ba, trong đó anh họ Nông là một ví dụ điển hình.

2/ Anh Ba Duẫn (1907–1986): là Bí thư Thứ nhất Trung ương Đảng Lao động Việt Nam từ 1960 đến 1976, Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam từ 1976 đến 1986 là Tổng Bí thư của Đảng Cộng sản Việt Nam có tổng thời gian tại vị lâu nhất với 25 năm, 303 ngày.

Anh Ba này có một câu nói nổi tiếng, để đời: “Ta đánh Mỹ là đánh cho Liên Xô,Trung Quốc”. Anh Ba cũng là thủ phạm chính cho việc đánh chiếm miền Nam bằng bạo lực khiến hàng triệu người hy sinh xương máu vô ích. Không những thế, những chính sách sai lầm như cải tạo tư sản, cải tạo công thương nghiệp, đổi tiền… đã khiến kinh tế Việt Nam kiệt quệ sau chiến tranh. Có thể tổng kết cuộc đời của anh Ba này trong một câu “Không những có tội lớn trong 20 năm chiến tranh, Lê Duẫn còn có tội trong cả 20 năm hòa bình”.

3/ Anh Ba X: Anh Ba này được chủ tịch nước gọi một cách dè dặt là đồng chí X. X là một ẩn số của phương trình chưa có lời giải nhưng cũng có nghĩa là Xạo. Nó phản ánh rất đúng tính cách của anh, tính cách “nói một đường làm một nẻo”, tính cách “vừa hợp tác vừa đấu tranh”.

Hai nhiệm kỳ thủ tướng, anh phải chịu trách nhiệm chính về việc kinh tế Việt nam lụn bại, văn hóa tham nhũng tràn lan. Anh Ba Xạo cũng là thủ phạm chính trong việc vi phạm nhân quyền trầm trọng ở Việt Nam: bắt giữ các nhà đấu tranh dân chủ, gây ra thảm trạng dân oan, đứng đằng sau các nghi án thanh trừng nội bộ.Chính sách”cái còng và khẩu súng”của anh Ba này đã đẩy đất nước vào chế độ “công an trị” khiến người dân bị tước đi những quyền tự nhiên tối thiểu của con người. Nhưng không ít người vẫn còn ngây thơ đặt hoài vọng vào một “Gorbachev Việt Nam” từ anh Ba, để rồi đi từ thất vọng này đến thất vọng khác khi nhận ra bộ mặt “Xạo”của anh Ba.

4/ Anh Ba Tàu: Đây là anh Ba đáng sợ nhất, chi phối toàn bộ lịch sử Việt Nam cận đại. Anh Ba không ra mặt nhưng đứng đằng sau các biến cố chính trị lớn: cải cách ruộng đất, xét lại chống Đảng,cải tạo tư sản…Anh Ba đã ăn cướp chủ quyền lãnh thổ Việt nam từ Ải Nam Quan, Thác Bản Giốc đến Hoàng Sa, Gạc ma… Anh cũng trực tiếp gây ra cuộc chiến tranh biên giới phía Bắc và gián tiếp đứng đằng sau tội ác diệt chủng của Campuchia khiến Việt nam phải đổ xương máu trong cuộc chiến biên giới phía Nam. Giờ đây anh Ba Tàu cũng đã thôn tính hầu hết các vị trí chiến lược về kinh tế, chính trị, an ninh quốc phòng trên lãnh thổ Việt Nam… Anh Ba cũng tuyên bố không quá cường điệu rằng: “Chỉ cần ba ngày có thể biến Việt Nam thành một tỉnh của Trung Quốc”.

Như vậy, lịch sử oái ăm đã đặt bốn anh Ba cạnh nhau và cho các anh đất để các anh dụng võ Xạo, vốn là nghề sở trường của mình. Các anh Ba có điểm chung là đều tự cao, tự cho mình có thể thay đổi lịch sử… Nhưng các anh đều không biết rằng lịch sử được viết bởi những kẻ có súng thường không chính xác. Và tất nhiên một ngày nào đó lịch sử sẽ được viết lại, các anh Ba … sẽ trở thành những tội nhân thiên cổ trong dòng chảy của lịch sử Việt Nam.

————————–

Dương Hoài Linh | Dân Luận

Dương Hoài Linh – Tự xây đắp để ngang tầm thế kỷ?

13/02/2015

Dương Hoài Linh – Sự trường tồn của Đảng đang mâu thuẫn với các mục tiêu phát triển của Dân Tộc

31/01/2015

Dương Hoài Linh – Chỉ có thể nói “không thích”, chứ không thể nói “không thể”

22/01/2015

Dương Hoài Linh – Thôi đủ rồi, đừng diễn nữa, thưa ngài Chủ tịch nước!

11/01/2015

Dương Hoài Linh: Nguyễn Ngọc Già – Một ngòi bút chính trực

31/12/2014

Dương Hoài Linh – Những ngày cuối năm: vô lý và giả dối

28/12/2014

Dương Hoài Linh – Không thành công thì cũng thành nhân!

23/12/2014

Dương Hoài Linh – Việt Nam sẽ đi về đâu?

21/12/2014

Dương Hoài Linh – Điều 258: Vi hiến trắng trợn và phỉ báng tư duy luật pháp của người Việt

17/12/2014

Dương Hoài Linh – Bắt quả tang Bọ Lập chọc vô chỗ nhạy cảm của Bộ Chính Trị

12/12/2014

Dương Hoài Linh – Đừng để đến khi quá muộn

11/12/2014

Dương Hoài Linh – Mười dấu hiệu cho thấy bóng dáng sụp đổ của một thể chế chính trị

05/12/2014

Dương Hoài Linh – Có thể nào chuyện “thắng bại” lại quan trọng đến thế sao?

23/11/2014

Dương Hoài Linh – Hai mươi câu nói ngắn gọn, “sâu sắc” của lãnh đạo Việt Nam

23/11/2014

Dương Hoài Linh – Trung Quốc có thể nào vượt qua Mỹ hay không?

10/11/2014

Dương Hoài Linh – Chính trị dành cho người lao động (Phần 7)  

Thu, 06/11/2014 – 04:02

Dương Hoài Linh – Chính trị dành cho người lao động (phần 6)  

Wed, 05/11/2014 – 05:23

Dương Hoài Linh – Chính trị dành cho người lao động (phần 5)  

Thu, 30/10/2014 – 09:08

Dương Hoài Linh – Chính trị dành cho người lao động (phần 4)  

Wed, 29/10/2014 – 09:03

Dương Hoài Linh – Chính trị dành cho người lao động (phần 3)  

Mon, 27/10/2014 – 22:04

Dương Hoài Linh – Chính trị dành cho người lao động (phần 2)  

Sun, 26/10/2014 – 19:30

Dương Hoài Linh – Chính trị dành cho người lao động

Thu, 23/10/2014 – 01:09

.

.

.

Cướp có văn hóa và văn hóa cướp XHCN (J.B Nguyễn Hữu Vinh)

Tháng Ba 6, 2015

.

.

Cướp có văn hóa và văn hóa cướp XHCN

J.B Nguyễn Hữu Vinh

Thu, 03/05/2015 – 20:53 — nguyenhuuvinh

http://www.rfavietnam.com/node/2483

.

Kinh hoàng cướp trong lễ hội

Mới đây, sau vụ cướp “lộc thánh” tại đền Gióng thuộc Hà Nội kinh hoàng bởi hàng chục thanh niên với thanh gỗ dài thẳng cánh choảng nhau bạt mạng mà báo chí đưa cả video lẫn hình ảnh, thì ông Phó ban tuyên giáo Thành ủy Hà Nội Phan Đăng Long tuyên bố rằng đó là “Cướp có văn hóa”. Sau trận “cướp có văn hóa” này, báo chí cho biết nhiều người phải vào bệnh viện.

Hình : http://www.rfavietnam.com/files/danhnhauoDenGiong_0.jpg

Ngay sau đó là cướp lộc trong lễ phát ấn đền Trần ở Nam Định. Báo VietnamNet cho biết: “Đến 23h30 phút, ngay sau thời khắc khai ấn của các bô lão dòng tộc họ Trần tại phường Lộc Vượng – TP Nam Định, hàng ngàn người dân, khách hành hương đã đổ xô vào cung Thiên Trường chen nhau giành lộc đức Thánh Trần. Một cảnh tượng xô đẩy hỗn loạn đã diễn ra khiến nhiều người cao tuổi, phụ nữ và trẻ em bị mắc kẹt”.

Hình : http://www.rfavietnam.com/files/HoiGiong.jpg

Ở đây không bàn đến việc những vở bi hài kịch cứ diễn đi diễn lại đầy bạo lực hàng năm đã làm nhiều người phải lo ngại về tính bạo lực của một số lễ hội và sự bát nháo của các lễ hội ngày nay. Vấn đề này, chúng tôi đã nói đến trong bài viết trước đây. Ở đây, chúng ta bàn đến một khái niệm, định nghĩa mà Phó ban tuyên giáo Thành ủy Hà Nội Phan Đăng Long gọi là “Cướp có văn hóa”.

Sự hình thành thói quen cướp bóc trong xã hội Cộng sản Việt Nam

“Cướp”, theo Từ điển tiếng Việt, trong các nghĩa của động từ này, có 2 nghĩa gắn liền với vật chất như sau: – Lấy cái quý giá của người khác bằng vũ lực hoặc thủ đoạn. Hoặc: Tranh lấy, giành lấy một cách trắng trợn ỷ vào một thế hơn nào đó.

Như vậy, cũng theo Từ điển Tiếng Việt, thì trong từ cướp, không có định nghĩa nào có khái niệm “văn hóa” hoặc đồng nghĩa với cái gọi là văn hóa. Bởi theo nguyên tắc đạo đức xã hội Việt Nam ngàn đời nay – trước khi có Cộng sản – cướp chưa bao giờ được gắn liền hoặc được coi như một hành động có văn hóa.

Kể từ khi người Cộng sản giành phần thắng bằng việc cướp chính quyền năm 1945, hành vi cướp ở Việt Nam chuyển sang một giai đoạn mới, một thời kỳ mới. Đặc biệt, những năm gần đây, văn hóa cướp đã có những nét đặc trưng mới mang danh nhà nước. Và đến nay, hình thành một khái niệm “cướp có văn hóa”.

Thực ra, trên thực tế, một nhà nước được hình thành bằng cách cướp chính quyền, tồn tại và hành động dựa trên cơ sở của một chủ nghĩa lấy bạo lưc, cướp bóc làm động lực và lẽ sống, thì chuyện cướp trở thành nề nếp, thành văn hóa không có gì là lạ.

Hình : http://www.rfavietnam.com/files/Cuopchinhquyen.jpg

Trước hết, với cái gọi là “Ba cuộc cách mạng được tiến hành song song” để nhằm đưa đất nước đến một cái mơ hồ viển vông là Chủ nghĩa cộng sản – mà thực chất là kiếm chác tiền của, tài nguyên cho một nhóm người mang danh Cộng sản – Ở đó, cuộc “cách mạng quan hệ sản xuất” thực chất là một cuộc trấn cướp vĩ đại.

Điển hình là cuộc Cải cách ruộng đất được tiến hành những năm 50 của thế kỷ trước mà nỗi kinh hoàng còn đến tận hôm nay và di họa thì còn đến mãi mai sau. Trong biến cố đó, tất cả tư liệu sản xuất của những người nông dân ưu tú, có kinh nghiệm làm ăn và làm giàu đa bị cướp đoạt và phá hoại. Thậm chí những người đã nuôi nấng Cộng sản đã bị đưa ra giết thịt để làm lễ tế trong cái gọi là “cách mạng về quan hệ sản xuất” theo lý thuyết của Chủ nghĩa Mác – Lenin và Chủ nghĩa Quốc tế vô sản.

Hình : http://www.rfavietnam.com/files/Caicachruongdat.jpg

Thế rồi, việc đưa quân vào miền Nam Việt Nam để tiến hành cái gọi là “giải phóng miền Nam” – cuộc chiến giữa hai ý thức hệ Cộng sản và tư bản chủ nghĩa. Hậu quả là hàng triệu người đã chết, đất nước nằm trọn dưới sự cai trị của những người Cộng sản. Hậu quả là một đất nước từng được chính Hồ Chí Minh ca ngợi là “Ở vào xứ nóng, khí hậu tốt. Rừng vàng, biển bạc, đất phì nhiêu. Nhân dân dũng cảm và cần kiệm”… đến ngày hôm nay lãnh thổ nằm dưới gót giày quân xâm lược, tài nguyên, khoáng sản đã khai thách triệt để, bán đổ, bán tháo, bán sạch cho nước ngoài, công dân đua nhau đi làm thuê, làm nô lệ, chấp nhận cho bọn “chó săn đế quốc” – theo định nghĩa của đảng CSVN”- bóc lột sức lao động. Đó cũng là hành động “cướp”. Họ đã cướp đi quyền được tự quyết, được tự lựa chọn con đường ấm no, độc lập và hạnh phúc cho đất nước của những người dân Việt Nam.

Thế rồi, cũng chính khi những người cộng sản vứt bỏ không thương tiếc chiếc áo vô sản để tập trung tư liệu, nguồn lực sản xuất vào tay đảng phái mình, thì tất cả những miếng mồi, những lời nói, chính sách từ lý luận đến thực tiễn đã bị vứt bỏ. Họ sáng tác ra mớ lý luận về “đạo đức, tư tưởng Hồ Chí Minh” hoặc “Vận dụng sáng tạo Chủ nghĩa Mác – Lenin” để gom tất cả những tài sản đất đai, tài nguyên của đất nước vào tay mình. Để thực hiện những điều đó, không có cách nào hơn, họ lại sử dụng động tác “Cướp”.

Không chỉ là đất đai, tài nguyên của người dân, đã bị đảng thẳng tay cướp đoạt bằng các Quyết định, chính sách, dự án… Tất cả, sự thua thiệt, bị cướp đoạt chính là người dân mà quyền con người của họ cũng đã bị Đảng ngang nhiên tự xưng vĩ đại, sáng suốt, giành quyền lãnh đạo… để cướp đoạt không thương tiếc.

Hình : http://www.rfavietnam.com/files/NhaNongducmanh.jpg

Không chỉ là những người nông dân, những nhà tư sản, mà tất cả các tổ chức tín ngưỡng, tôn giáo đều bị cướp nặng nề. Các cơ sở tôn giáo, thờ tự bị cướp để chia chác, để bán hoặc ít nhất là phá hoại, quyền tự do có niềm tin, tín ngưỡng bị cướp trắng trợn bởi chủ nghĩa vô thần được làm nền tảng xã hội. Dù ngay trong bản Hiến pháp đầu tiên của họ năm 1946 và trên môi miệng những kẻ truyên truyền thì “Nhà nước luôn đảm bảo quyền tự do tôn giáo, tín ngưỡng của nhân dân và nơi thờ tự được luật pháp bảo hộ”. Chính nhà nước cộng sản dùng đúng định nghĩa: Lấy cái quý giá của người khác bằng vũ lực hoặc thủ đoạn. Hoặc: Tranh lấy, giành lấy một cách trắng trợn ỷ vào một thế hơn nào đó” – từ tay tôn giáo vào tay mình. Thực chất, không thể nói gì hơn, đó là hành động cướp.

Cướp trở thành “văn hóa”(!)

Hiện tượng “Cướp” đã diễn ra trên mọi mặt, trong mọi giai đoạn, mọi lĩnh vực, mọi tầng lớp xã hội. Nó cứ diễn đi, diễn lại ngang nhiên, được thực hiện trên thực tế, được hỗ trợ bởi lý thuyết, chủ nghĩa vô sản bạo lực, được thực hiện bởi đội quân “Còn đảng, còn mình”… thì dần dần đã trở nên bình thường trong xã hội.

Hình : http://www.rfavietnam.com/files/CSGTcuopduong.jpg

Và khi mọi việc trở nên bình thường trong xã hội thì nó thành nếp nghĩ, nếp sống, thành nếp sinh hoạt trong đời sống cộng đồng.

Từ chỗ cha ông ta chỉ dạy “Cướp đêm là giặc, cướp ngày là quan” cho đến lúc xã hội hỗn loạn. Còn nhớ, trước phiên tòa xử một thanh niên chặt tay cô gái để cướp xe ga, người nhà gào thét chửi bới cô gái rằng: Ai bảo mày mang vàng bạc và đi xe ga đẹp làm chi cho nó chặt”. Xã hội đã đến lúc buộc phải sống chung với… cướp.

Không chỉ là kẻ cướp của, giết người man rợ như Lê Văn Luyện đã không còn lạ lùng ghê tởm với xã hội, mà những tiếng hò reo, cổ vũ tên tội đồ này của lớp trẻ, đã trở thành một hiện tượng riêng có ở thời Cộng sản.

Bởi, ngay cấp độ nhà nước, công quyền, người ta không chỉ cướp đất đai, quyền lực, chính quyền, mà ngày nay còn sản sinh ra những trò đốn mạt như cướp “vòng hoa tang”, cướp phá những lễ tưởng niệm các anh hùng, liệt sĩ chống xâm lăng… dưới sự tổ chức và bảo kê của công an, nhà nước.

Hình : https://www.rfavietnam.com/files/DamtangConDaubipha.jpg

Thế rồi, nó trở thành nét “văn hóa” của người Việt dưới thời Cộng sản tự lúc nào không hay.

Thời xa xưa, cha ông ta đã nói đến những hành động “cướp” với những sự khinh bỉ và ghê tởm, ngày nay, người Cộng sản coi là “văn hóa”.

Ngày xưa, cha ông ta sống dưới chế độ phong kiến thối nát và lạc hậu, cả cộng đồng họp lại, bàn bạc thống nhất cách chống cướp. Thời Cộng sản, cướp trở nên phổ biến đến mức không có cách nào chống đỡ, bởi thuộc chính sách, luật pháp cộng sản đặt ra.

Và đất nước bốn ngàn năm, có lẽ chưa bao giờ chứng kiến hàng đoàn, hàng lũ, từng làng, từng xã, khắp cả nước người dân biến thành dân oan đi khiếu kiện trùng trùng điệp điệp hết năm này qua năm khác, hết đời cha sang đời con.

Đó chính là hậu quả của chính sách “cướp có văn hóa”.

Và không chỉ là cướp có văn hóa, mà còn là cướp có chính sách, luật pháp và nhà nước hẳn hoi.

VIDEO :

Đánh nhau kinh hoàng tại lễ hội đền Gióng tết 2015- góc quay 2

https://www.youtube.com/watch?v=1GPofCbGvzQ

Hà Nội, ngày 5/3/2015

J.B Nguyễn Hữu Vinh

nguyenhuuvinh’s blog

.

.

.

Đảng Cộng sản Việt Nam phù phép với Internet (David Brown – Asia Sentinel)

Tháng Ba 6, 2015

.

.

Đảng Cộng sản Việt Nam phù phép với Internet

David Brown - Asia Sentinel

Người dịch: Huỳnh Phan

Posted by adminbasam on 06/03/2015

https://anhbasam.wordpress.com/2015/03/06/3514-cong-san-viet-nam-phu-phep-voi-internet/

.

Báo chí là phương tiện thông tin, công cụ tuyên truyền, vũ khí tư tưởng quan trọng của Đảng và Nhà nước, diễn đàn của nhân dân, đặt dưới sự lãnh đạo của Đảng” – Thứ trưởng Thông Tin và Truyền Thông Trương Minh Tuấn.

“Thông tin trên mạng xã hội là nhu cầu thiết thực của hơn 30 triệu người dân, không thể ngăn cấm. Điều quan trọng là cơ quan chức năng phải cung cấp thông tin chính xác để người dân không phân tâm bởi những thông tin sai trái”. – Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng.

*

Facebook là một mối đe doạ sinh tử đối với việc nắm giữ quyền lực của Đảng Cộng sản, hay một cơ hội mới để giao tiếp với công dân Việt Nam? Lãnh đạo nhà nước đang mò mẫm đối phó với thách thức này.

Trong khi Việt Nam đang bước vào một năm mang tính chính trị cao (có thể sẽ có một Đại hội Đảng trọng yếu), hiện tượng Facebook đã leo lên vị trí khá cao trong chương trình nghị sự chính trị.

Có rất nhiều thứ đăng trên các phương tiện truyền thông xã hội đúng là làm cho những người bảo thủ trong Bộ Chính trị khó thông. Ví dụ, khi cựu chủ tịch UBND Đà Nẵng được ái mộ, nằm chờ chết vì bệnh bạch cầu hồi tháng 12, có những tin đồn xoáy lên rằng thực tế là ông đã bị đặc vụ Trung Quốc đầu độc theo lệnh của “phe thân-Trung Quốc”. Ngay trước đó, có một câu chuyện thậm chí còn độc hại hơn được lan truyền về hậu quả hội nghị Thành Đô năm 1988 của “phe thân TQ” với các lãnh đạo Trung Quốc, thoả thuận rằng Việt Nam sẽ trở thành một khu vực của Trung Quốc trên thực tế (de facto) để đổi lại sự ủng hộ của họ.

Cho dù những tin đồn này là có tính phá hoại hoặc chỉ là ngớ ngẩn, những nỗ lực của đảng và nhà nước nhằm ngăn chặn người dân tiếp cận với ý tưởng trên mạng đã thất bại hoàn toàn. Chế độ Hà Nội đã quen với việc ban hành các nghị định mà họ không thể thực thi. Chẳng hạn, Nghị Định 72, ban hành hồi tháng 7 năm 2013, bao gồm điều khoản cấm người dân không được “cung cấp thông tin tổng hợp” trên mạng xã hội. Điều đó làm dấy lên hàng loạt lời than phiền từ phương tiện truyền thông và các tổ chức tự do ngôn luận nước ngoài, nhưng những người dùng Facebook Việt Nam có thay đổi cách thức ngỗ nghịch của họ không? Không một tí nào.

Những nỗ lực của các cơ quan an ninh đe dọa cộng đồng blogger bất đồng chính kiến Việt Nam cũng không có kết quả rõ ràng. Dù đã có hàng chục blogger hiện sống mòn mỏi trong tù, nhưng nhiều blog mới vẫn mọc lên, lấp đầy khoảng trống để lại.

Những người điều hành Ban Tuyên Giáo Đảng Cộng sản Việt Nam chưa chịu thua. Bây giờ họ đang thúc đẩy một quy hoạch củng cố các phương tiện truyền thông dưới sự kiểm soát của đảng và nhà nước. Đây là một nỗ lực với một mục tiêu rất quen thuộc: hợp lý hoá các phương tiện truyền thông để chúng thực hiện công việc tốt hơn “đáp ứng yêu cầu thông tin phục vụ công cuộc xây dựng và bảo vệ Tổ quốc, góp phần nâng cao đời sống tinh thần, phát huy quyền làm chủ của Nhân dân”.

“Quyền làm chủ của nhân dân” là cụm từ có nghĩa là để Đảng kiểm soát đời sống chính trị của Việt Nam.

Quy hoạch hợp nhất được lưu hành rộng rãi trong các kênh chính thức vào cuối năm 2014, làm choáng các biên tập viên của vài ba chục tờ báo chính thống vẫn còn làm ra lợi nhuận. Những báo này là tinh hoa của ngành xuất bản được cấp phép và giám sát. Chúng bán độc lập về kiểm duyệt vì có lợi nhuận, và có lợi nhuận vì biết phục vụ cho độc giả một hỗn hợp giàu tưởng tượng và sâu sắc những câu chuyện chỉ tuân thủ một cách tối thiểu với hướng dẫn của Ban Tuyên Giáo và cơ quan điều hành của nó, Cục Báo Chí của Bộ Thông Tin và Truyền Thông.

Một biên tập viên giải thích “Điều mà họ đang cố làm là làm sao để chạy những câu chuyện trên các phương tiện truyền thông mà họ còn kiểm soát”. Nếu kế hoạch hợp nhất được thực hiện, “nó sẽ giết chúng tôi”, ông nói thêm.

Quy hoạch của Ban Tuyên Giáo, mà Asia Sentinel được người nào đó cung cấp một bản sao, kể ra 199 báo in và 98 báo mạng (trong đó có 76 là phiên bản trên mạng của báo in). “Điều đó chưa hợp lý” theo sự phân tích của tác giả. “Tiếp cận thông tin là quá thừa ở một số nơi này và thiếu ở những nơi khác”. Hơn nữa, quy hoạch chỉ ra, phần lớn trong số các tờ báo này phụ thuộc vào trợ cấp từ các tổ chức của Nhà nước.

Ban Tuyên Giáo có một điểm đúng. Mặc dù báo chí của Việt Nam đã được phép bán quảng cáo và lắp đầy các trang của mình với những câu chuyện giật gân trong một phần tư thế kỷ, nói chung các phương tiện truyền thông là một gánh nặng cho ngân sách nhà nước. Nhiều tờ báo chỉ đơn giản là cơ quan tuyên truyền nội bộ của các bộ, cơ quan, viện nghiên cứu, các hiệp hội nhà nước hoặc chính quyền địa phương, với số phát hành ít ỏi và số độc giả thậm chí còn nhỏ hơn. Những báo này có biến đi thì có lẽ chẳng ai ngoài Ban Tuyên Giáo sẽ nhỏ một giọt nước mắt.

Trớ trêu thay, những gì mà người giám sát chính thức các phương tiện truyền thông muốn là làm cho những tờ báo tốt nhất của Việt Nam giống hơn những tờ báo tồi tệ nhất, tức là, cung cấp một cách tin cậy những thứ tào lao chính thức. Họ đề xuất thực hiện điều này bằng cách bảo trợ việc sáp nhập giữa các tờ báo mạnh với các tờ báo yếu về tài chính. Nói cách khác, điều đó có nghĩa là số ít các tờ báo có chút độc lập và hấp dẫn đại chúng sẽ bị buộc phải ôm lấy các tờ báo bám theo ‘lề Đảng’. Theo một quan chức cấp cao, Nhà nước nhấn mạnh rằng các phương tiện truyền thông phải làm nghĩa vụ chính trị và tuyên truyền, và “không chạy theo lợi nhuận thuần túy, không để tư nhân sở hữu báo chí, không để nhóm lợi ích chi phối báo chí.”

Mỉa mai hơn: đề án tăng cường sự ‘lãnh đạo’ Nhà nước đối với các phương tiện truyền thông dưới sự kiểm soát của Nhà nước (bao gồm cả mạng lưới phát thanh và truyền hình cũng như các tờ báo và tạp chí) được thúc đẩy bởi nhận thức rằng ở Việt Nam như các nơi khác, chính các phương tiện truyền thông xã hội trên mạng đang nhanh chóng trở thành những nhà cung cấp thông tin chiếm ưu thế. “Sự phát triển nhanh chóng của công nghệ thông tin và tăng trưởng bùng nổ các phương tiện truyền thông trên Internet, toàn cầu hóa… hoạt động chống phá của các thế lực thù địch, và … những khó khăn về kinh tế – xã hội … tạo ra rất nhiều khó khăn, thách thức đối với công tác lãnh đạo, quản lý báo chí”.

Tuy nhiên, còn mỉa mai hơn nữa: các blog ẩn danh của những người thuộc nội bộ chính trị, một nét mới của không gian mạng Việt Nam, đang lấy cắp độc giả từ báo chí chính thống. Trong những năm qua, báo chí trông mong nhiều tin tức rò rỉ ra khi các phe phái trong đảng tranh nhau giành lợi thế. Năm này kiểm duyệt chính phủ đã áp đặt một nắp đậy chặt chẽ lên những câu chuyện như vậy, mặc dù trên mạng có rất nhiều tiết lộ từ nguồn gốc “nội bộ” đang kích động độc giả. Quy hoạch hợp nhất phương tiện truyền thông của Ban Tuyên Giáo đã được xem xét và chấp thuận về nguyên tắc trong Hội nghị lần thứ 10 của BCH TƯ Đảng vào tháng 1/2014. Trước, trong và sau cuộc họp đó, những người canh giữ đường lối của Đảng nhấn mạnh mối đe dọa từ các phương tiện truyền thông trực tuyến không được kiểm soát.

Trưởng Ban, ông Đinh Thế Huynh, một trong 16 ủy viên Bộ Chính trị, chê trách truyền thông chính thống thụ động. “Trong khi ta đã quán triệt tinh thần là những thông tin sai sự thật, bịa đặt thì bản thân các cơ quan báo chí trung ương, địa phương phải bác bỏ, không chờ người khác định hướng và bác bỏ giúp”. Ngoài ra, Huynh cảnh báo chống lại “cái gọi là tự do báo chí, ngôn luận kiểu phương Tây mà một số người đang lợi dụng nhằm vu cáo, xuyên tạc, kích động, hạ uy tín của nền báo chí cách mạng, lôi kéo những người làm báo xa rời sứ mệnh chính trị của mình.”

Thứ Trưởng Thông Tin và Truyền Thông Trương Minh Tuấn tuyên bố rằng Việt Nam đang trong một cuộc chiến tranh thông tin và nhiều người dân sẽ bị quyến rũ bởi nội dung bị bóp méo hoặc bôi nhọ trên mạng trừ khi cơ quan chức năng và các phương tiện truyền thông chính thống phản ứng nhanh chóng. “Hàng trăm trang mạng có máy chủ ở nước ngoài sử dụng chiêu bài nguy hiểm là xuyên tạc, bịa đặt, nói xấu Đảng, Nhà nước, bôi nhọ, xúc phạm danh dự cán bộ lãnh đạo các cấp nhằm gây chia rẽ Đảng với nhân dân … Có thể gọi chung đây là tội phạm không gian ảo, vi phạm pháp luật VN”.

Ngày hôm sau, 16 tháng 1, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã sử dụng hội nghị tổng kết công tác năm 2014 của Văn phòng Chính phủ để đưa ra quan điểm tích cực hơn của ông về hiện tượng Facebook.

Phát biểu với các cấp dưới chủ chốt, Thủ tướng nhấn mạnh rằng họ và nhân viên phải lên mạng để giải quyết các vấn đề đang nẩy sinh một cách khẩn trương, minh bạch và chính xác. “Các đồng chí ngồi đây đều tham gia mạng xã hội, có điện thoại đang mở Facebook xem thông tin”. Ông Dũng nhấn mạnh rằng sẽ không ai sẽ bị khiển trách khi có sáng kiến chỉnh lại các thông tin xấu về các vấn đề thuộc thẩm quyền của họ. “Trên mạng ai nói gì thì nói nhưng nếu có thông tin ‘chính thống’ của Chính phủ thì người dân mới có lòng tin. Đây là nhiệm vụ mới cần phải làm tốt trong năm nay”.

Về quy hoạch hợp nhất phương tiện truyền thông, sáp nhập mạng lưới truyền hình hàng đầu VOV và là một kênh cáp nhỏ hơn VTC đã được công bố, điều đó sẽ được hoàn thành trong năm 2017. Những sáng kiến hợp nhất khác có thể sẽ tạm để yên cho đến sau Đại hội Đảng tháng 1 tới. Cả phe tiến bộ lẫn phe bảo thủ đều đồng ý về nguyên tắc là các thông tin xấu phải được đính chính kịp thời. Liệu điều đó sẽ xảy ra khi đang chờ đại hội đảng hay không? Chừng nào mà kết quả còn chưa rõ ràng, các quan chức cấp cao có khả năng sẽ chỉ lần theo lối cẩn trọng.

Ông Dũng và những người ủng hộ là một nhóm thực dụng dù không phải mỗi người có thể xem như tiến bộ. Nếu trong đại hội họ chiếm ưu thế (và có vẻ như thế) sẽ an toàn nếu đánh cuộc rằng quy hoạch truyền thông hiện nay sẽ bị loại bỏ thay bằng một cái gì đó ít ý thức hệ nhưng mang tính thị trường nhiều hơn.

Ghi chú: Bản dịch này từ bản tiếng Anh có đôi chỗ khác với bản đã đăng trên Asia Sentinel.

—————————–

David Browwn là ai ?

Câu chuyện tình Mỹ-Việt: David Brown – Tuyết Lê-Brown (Người Việt, 18-2-15)

David Brown chính là người tán tụng Nguyễn Tấn Dũng: Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, vài thời khắc tôi nhớ (Tiền Phong, 23-2-15)

.

.

.

ĐẤT NƯỚC, NÀO PHẢI CHUYỆN BÓ RAU CON VỊT, CON GÀ (FB Thanh Ton)

Tháng Ba 6, 2015

.

.

ĐẤT NƯỚC, NÀO PHẢI CHUYỆN BÓ RAU CON VỊT, CON GÀ

FB Thanh Ton

6-3-2015

https://www.facebook.com/thanh.ton.5095/posts/1046053232074755

.

Đất nước gì lạ ghê !
Tài sản chủ quyền quốc gia gì mà người ta đem bán dễ như là ra chợ bán bó rau con vịt con gà
Tài sản chủ quyền quốc gia gì mà đem bán 50 năm cũng đúng, bán 70 năm thanh tra bảo sai, đề nghị điều tra hình sự nhưng… cuối cùng kết luận lại bảo là cũng đúng!?
Hình như tất cả những gì mà người ta làm, với một cái giá nào đó, đều rồi sẽ đúng!?

Người ta nói NHÂN DÂN làm chủ
Hiến pháp nói người ta-đảng hoạt động dưới sự giám sát của những người được kêu là ông chủ
Vậy mà ông chủ chẳng hề được biết tí ti gì về những chuyện tày trời, chuyện chủ quyền quốc gia đem cho thuê cho mướn, bán, mua…
Người ta cứ thoải mái bán đứt chủ quyền Vũng Án-Hà Tĩnh 50 năm hay 70 năm
Giá cả trao tay là một ngàn, tiền vào ngân sách được mấy trăm!?
Vàng đi về đâu, đô đi về đâu, còn có chút sái nào cho “ông chủ nhân dân” liếm láp!?

Ôi, tài sản chủ quyền quốc gia thứ gì bán được và thứ gì không bán được mà sao những ông chủ không hề một lần được biết?
Chỉ thấy giờ đây tất cả đều như là bán được, chỉ biết tất cả đều bán được khi người ta đã bán xong tiền đã trao tay và mọi việc đã an bài.
Từ biên giới nhạy cảm, rừng núi đầu nguồn, biển đảo tuyến đầu, đồng bằng yết hầu… người ta đều bán tuốt.
Vùng cao nguyên nóc nhà, ai làm chủ là toàn quyền khống chế Đông dương, đến đèo cao Đệ nhất hùng quan, ai khống chế đèo là có quyền chia đôi đất nước,
Đến Vũng Án yết hầu, đến cảng biển, sân bay Tân Sân Nhất, Nội Bài, cảng Hàng không Phú Quốc…
Tất cả đều đã và đang được đem thế chấp, hùn hạp, cho thuê cầm bán hết rồi.
Năm mươi năm, bảy mươi năm hay hàng trăm năm?
Đất nước này rồi còn lại được gì; sao nỡ bán luôn cả tương lai, sao nỡ ăn luôn cả phần của đời con đời cháu!?

Kẻ thù truyền kiếp phương Bắc, luôn rình rập dòm ngó mà phải chịu nuốt hận đã ngàn năm
Nhờ Cha Ông ta đã bao đời giữ gìn bằng xương bằng máu,
Nay sao giờ lại rước chúng vào, để chúng nghênh ngang vung tiền mua tuốt,
Còn nhận giặc là bạn hiền bốn tốt; nhận giăc là cha; cam chịu phận con hoang khiếp nhược đớn hèn.
Tài sản chủ quyền quốc gia mà sao lại đem bán như thứ rẻ tiền, như đồ vô chủ. Quốc hội bù nhìn nhắm mắt, nhân dân không biết không nghe không thấy không bàn.
Mặc cho ai kia mua bán vênh vang; mua bán bao nhiêu năm không ai biết; bán bao nhiêu tiền, để làm gì, vì sao bán không cho ai được biết!
Bán cho Tàu chệt, Tàu Đài Loan, Tàu Hồng Kong hay cho ai nữa cũng không ai được biết!

Bán, bán, bán… chắc rồi sẽ đem bán hết.
Rồi sẽ phủi tay, leo lên máy bay thành tỉ phú bên Tây, thành đại phú bên Tàu.
Chỉ tội cho những thế hệ trẻ con cháu ngày sau,
Chưa sinh ra đời mà đã trở thành con nợ, bởi cha chú chúng

ĐÃ BẤT LƯƠNG ĐEM QUÊ HƯƠNG CẦM CỐ HẾT RỒI!

——————————

Bất đồng về khu công nghiệp từng bùng ra biểu tình bài Trung Quốc   (VOA)

Thanh tra “chém” Thủ tướng “che”   (RFA)

Vì sao Hà Tĩnh đặc biệt ưu đãi dự án Formosa?   (SBTN)

Bây giờ mới là năm 2015 thôi mà Tàu cộng đã đóng quân trên ngần này vùng đất của Việt Nam – Ngọc Anh Trần

Hình : https://fbcdn-sphotos-d-a.akamaihd.net/hphotos-ak-xfp1/v/t1.0-9/11021067_1567627070159176_2620809295719191725_n.jpg?oh=7cf63dd357014c825a13f491deb88858&oe=55846144&__gda__=1435029012_fad690716f1d50614eb34af36d2e2c55

.

.

.

Rồi tất cả sẽ trở thành Đồ Sơn (Đặng Hoàng Giang – BBC)

Tháng Ba 6, 2015

.

.

Rồi tất cả sẽ trở thành Đồ Sơn

Đặng Hoàng Giang

Gửi tới BBC Tiếng Việt từ Hà Nội

4 tháng 3 2015

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/forum/2015/03/150304_dang_hoanggiang_dulich_sapa

.

Cảnh phân phát quà cho trẻ em dân tộc thiểu số

http://ichef.bbci.co.uk/news/ws/950/amz/worldservice/live/assets/images/2015/03/04/150304142648_sapa_640x360_sapa_nocredit.jpg

Từ sau khi đường cao tốc Hà Nội – Lào Cai khánh thành, lượng khách tới Sapa tăng đột biến. Dịp Tết Nguyên đán vừa rồi, ô tô và xe khách biển số 29 và 30 chen chúc nhau nhích từng tí một trên những con phố dốc và hẹp ở trung tâm, rú ga giữ máy, bấm còi inh ỏi.

Buổi tối, ở quảng trường nhà thờ, nhạc disco được mở to hết cỡ, tiếng bass làm vạt áo rung bần bật. Các buổi sáng, du khách chen lấn nhau để xuống thung lũng “thăm quan” các bản, lượng iPad nhiều hơn số lợn con nằm vầy đất ven đường.

Không còn nhìn thấy núi non gì nữa vì hai bên đường đã kín hàng quán bán đồ lưu niệm. Trẻ con Hmong xếp hàng đợi được phát bánh kẹo như là khỉ trong sở thú.

Những đứa bạo dạn hơn thì đi giật lùi trước mặt khách, chúng từ chối kẹo, chỉ nhận tiền, và đồng thanh kêu như những cái máy vô hồn, tiếng Kinh không sõi “cô cho hai nghìn, cô cho hai nghìn”. Một cộng đồng và một vùng thiên nhiên đã đánh mất nhân phẩm của mình vì du lịch.

Đi du lịch là một sở thích khá mới của người Việt. Tới tận giữa những năm 1990, Sapa vẫn còn là một thị trấn xanh, yên tĩnh và thanh bình, du khách chủ yếu là người nước ngoài. Hồi đó, không có một người Kinh nào quan niệm leo lên đỉnh Phan Si Pang là một việc đáng làm, đấy là việc chỉ người Hmong “phải” làm để mưu sinh.

Cũng giống như ở phương Tây sau chiến tranh thế giới thứ II, phong trào đi du lịch của người Việt dần dần lớn mạnh khi có đủ ba yếu tố hội tụ.

Thứ nhất, thu nhập đã vượt qua những nhu cầu tối thiểu. Thứ hai, quỹ thời gian rộng rãi hơn, người ta không phải đầu tắt mặt tối lo cho cuộc sống nữa. Thứ ba, cơ sở hạ tầng, nghĩa là phương tiện đi lại, dịch vụ khách sạn và ăn uống, đã tốt lên, để cho việc xê dịch không còn vất vả nữa.

Những yếu tố đó làm thay đổi thái độ của người ta với việc di chuyển, chuyển từ quan điểm “xểnh nhà ra thất nghiệp” tới chỗ coi việc ra khỏi nhà như một thú vui, một sự hưởng thụ.

Thậm chí, để thoát khỏi cái buồn chán của cuộc sống công sở hàng ngày ở một thành phố lớn, người ta còn tìm tới cái vất vả như một cuộc chạy trốn ngắn ngủi, tất nhiên bởi người ta biết là cái vất vả này là hữu hạn về mặt thời gian, và các rủi ro nằm trong vùng được kiểm soát. Các phong trào phượt, phong trào đạp xe, phong trào “leo Phan” ra đời.

Lũ lượt đi chơi

Giờ đây, tình hình đã khác hẳn. Năm ngoái có gần 4 triệu lượt người Việt đi du lịch nước ngoài, cộng với 40 triệu lượt khách nội địa, tổng lại là bằng một nửa dân số quốc gia. Nhìn xung quanh, ta thấy mỗi gia đình đều lên kế hoạch cho một vài chuyến đi trong năm. Với người Việt trung lưu, du lịch đã trở thành một sinh hoạt cơ bản, như mua sắm hay đi nhà hàng.

Khoảng khắc cho đồ đạc lên ô tô để lên đường bao giờ cũng là một trong những khoảnh khắc phấn khởi nhất của cả gia đình trong năm, và hình ảnh người bố trẻ lái xe trên xa lộ, người mẹ trẻ gọt hoa quả ở ghế bên cạnh, ở đằng sau là hai đứa con chụm đầu chơi iPad, truyền tải một trong những cảm giác sống viên mãn nhất của Việt Nam đầu thế kỷ 21.

Du lịch là con ngỗng đẻ trứng vàng với nhiều địa phương, họ giàu có lên trông thấy nhờ vào nguồn thu từ du khách, nếu “giàu có” được đo bằng số lượng nhà cao tầng mới xây và số ô tô chạy trên đường. Cái mất mát thì không ai lượng hoá được. Thờ ơ hoặc không ý thức được mặt trái xấu xí của du lịch, phần lớn các chính quyền địa phương tiếp tục cổ suý vô điều kiện cho “ngành công nghiệp không khói” này như một hướng phát triển văn minh và tiến bộ.

Cái đang xảy ra ở Sapa là sự hoành hành phá phách của hiện tượng du lịch đại trà (mass tourism) và chính sách phát triển phục vụ nó. Chính sách này có thể được gói gọn trong một mục tiêu: càng nhiều khách càng tốt. Để tiếp tục với ví dụ Sapa: số lượng khách tới đây vào năm 1991 là 2000.

Năm 2002, con số này là 60.000 người. Nhưng riêng trong đợt nghỉ Tết Nguyên đán 2015 vừa rồi số du khách đã là 50.000 người.

Sapa đang bị phá hủy vì cách làm du lịch?

http://ichef.bbci.co.uk/news/ws/834/amz/worldservice/live/assets/images/2015/03/04/150304142538_sapa_640x360_sapa_nocredit.jpg

Trong cuốn “Quá tải: kinh doanh du lịch bùng nổ”, tác giả Elizabeth Becker gọi du lịch là một ngành công nghiệp toàn cầu tàn bạo, một con dao hai lưỡi, hứa hẹn thu nhập và việc làm cho bên chủ nhà, và các trải nghiệm để đời cho bên khách, nhưng cùng lúc cũng có sức tàn phá khủng khiếp với môi trường, văn hoá và cộng đồng.

Số phận của các địa điểm du lịch tầm cỡ khác của Việt Nam cũng tương tự như Sapa. Ở vịnh Hạ Long, mỗi ngày 20.000 du khách được đưa đến và chuyển đi như gà con trên băng chuyền, sau khi trực tiếp xả thẳng phế thải của mình xuống dưới biển.

Ở Phú Quốc, mùi nắng gió, mùi nước mắm, các đồn điền tiêu, những làng chài, tâm hồn và cá tính của hòn đảo, đang biến mất dần. Thay vào đó là chi chít hàng quán, biển hiệu rối rắm, như một thị trấn vô hồn bất kỳ nào khác.

Người ta xẻ rừng quốc gia để đặt vào đó các lâu đài nhái kiểu cổ tích châu Âu chóp nhọn loè loẹt xanh đỏ, những cây thông và bãi cỏ ôn đới lạ lẫm với khí hậu địa phương, biến một thiên đường nhiệt đới tự nhiên thành một “thiên đường” bê tông nhân tạo.

Du lịch đại trà là một hiện tượng toàn cầu, nhưng nó gây ra tác hại nhiều nhất ở các nước đang phát triển, vì sức chống cự của những nước này, cả từ nguồn lực tài chính lẫn trình độ quản lý yếu kém hơn. Ở Angkor Wat, gần đây các ngôi đền bắt đầu bị lún vì mực nước ngầm hạ thấp do mức tiêu thụ nước của các khách sạn liên tục tăng lên.

Ám ảnh nhất với tôi là Vang Viêng ở Bắc Lào. Nằm bên bờ sông Nam Song, được vây xung quanh bởi các dãy núi đá vôi trùng điệp, cái làng nhỏ duyên dáng và xinh xắn này bỗng nhiên trở thành nơi các thanh niên phương Tây tập kết để ăn chơi như không có ngày mai. Họ tụ tập ở các bar trải dài 4 km dọc bờ sông, ăn pizza trộn với cần sa, nốc whisky đựng trong các bát ô tô nhựa, nhảy nhót trong tiếng nhạc rầm rầm, rồi nằm trong xăm ôtô lao mình xuống nước xoáy để tiêu khiển. Sau mấy chục ca tử vong chỉ trong vòng một năm, chính phủ Lào phải ra tay dừng cuộc vui lại.

Mức sống chung cao lên, các đường bay giá rẻ ra đời, càng tạo điều kiện cho du lịch đại trà phát triển. Thậm chí, người ta bắt đầu dùng tới thuật ngữ “du lịch siêu đại trà” (mega-mass tourism) để mô tả hiện tượng này.

Đầu thế kỷ 21, Giáo hoàng John Paul II phê phán du lịch đại trà là một hình thức bóc lột mới, nó “biến văn hoá, các nghi lễ tôn giáo, và các lễ hội dân tộc thành những sản phẩm tiêu dùng” khi khách du lịch tìm tới những cái mới lạ một cách hời hợt và không muốn tiếp xúc thực sự với văn hoá bản địa.

Thật vậy, trong trường hợp Sapa, điều quan trọng nhất với các du khách là câu hỏi ăn lẩu cá hồi ở đâu và mua rượu táo mèo chỗ nào. Không ít người lên đây vì bạn rủ đi để “có người uống cùng cho khỏi buồn” Văn hoá, thể hiện qua đám người dân tộc ăn mặc sặc sỡ và những cái ruộng bậc thang, sẽ chỉ là cái phông cho các bức selfie.

Chả ai bỏ công ra tìm hiểu về lịch sử, tín ngưỡng, xung đột xã hội, hoàn cảnh kinh tế của người dân ở đây. Có lẽ yếu tố “văn hoá” duy nhất mà khách quan tâm là cái chợ tình như là cái gì man di đáng yêu của “bọn nó”, nhưng đằng nào nó cũng biến mất từ nhiều năm nay rồi – cũng vì du lịch.

Đấy là chưa nói tới chuyện sắp tới sẽ có nhiều hội thảo, tập huấn, tổng kết, liên hoan v.v… được tổ chức ở Sapa, ngạch này gọi là du lịch – công việc (business tourism). Loại du khách này thường không đi cùng gia đình, nên chắc lúc đó sẽ mọc lên nhiều tiệm massage và karaoke thư giãn với các cô gái miền Tây Nam Bộ đổ về cạnh tranh với con gái địa phương.

Chầu rìa trên quê hương?

Nhìn những gì người ta đang tiếp tục làm với Sapa mà thấy đau lòng. Các khách sạn khổng lồ tám, chín tầng vẫn đang xẻ núi mọc lên, nhiều khi chỉ cách cái bên cạnh một con phố nhỏ, xe không quay được đầu.

Đảo qua một vòng trên báo chí, cũng thấy nhắc tới các “thách thức” du lịch ở Sapa, nhưng hoá ra đó chỉ là các vấn đề “cháy” phòng và khan hiếm chỗ đỗ xe. Chính quyền địa phương cam kết sẽ ưu tiên giải quyết để “Sapa ngày một vui hơn.”

Cáp treo lên đỉnh Phan Si Pan cũng đang được thi công. Ở độ cao 3000 m, người ta đang phá đá để tạo ra một khu vực rộng gần 8 ha, một diện tích rất lớn ở độ cao chênh vênh đó. Quần thể ga đến sẽ có “khu dịch vụ du lịch, khu tham quan, công viên văn hoá tâm linh và một tượng Phật khổng lồ”.

Cáp treo có công suất 2000 người một giờ, nghĩa là khi đi vào hoạt động sẽ cho phép mười mấy nghìn người lên đỉnh núi mỗi ngày, quanh năm, ngày nào cũng như ngày nào, thay vì con số hiện nay chỉ là mấy chục người một ngày leo đường bộ, và chỉ trong 6 tháng mùa khô.

Còn những người dân tộc, những người thực ra là chủ từ bao đời của vùng núi này, họ được gì từ tất cả những cái này? Hiện nay, mỗi du khách tới Sapa sau khi bỏ ra 1 triệu đồng cho việc đi lại, khách sạn, ăn uống – tất cả chảy vào túi người Kinh, kể cả tiền cho một chai nước trắng – thì mới bỏ ra 10 nghìn mua mấy cái đồ thổ cẩm của người dân tộc. Thậm chí nhiều hướng dẫn viên du lịch còn dẫn khách tới các cửa hàng bán thổ cẩm nhập từ Trung Quốc vì họ được hoa hồng từ đây.

Người thiểu số đang ra rìa ngay trên quê hương họ

http://ichef.bbci.co.uk/news/ws/834/amz/worldservice/live/assets/images/2015/03/04/150304150027_sapa_640x360_getty.jpg

Và như vậy, những người Hmong, người Dao, người Tày, người Giáy, sẽ chủ yếu là đứng chầu rìa ở ngay trên quê hương họ. Sắp tới, cáp treo sẽ làm hàng trăm người đang khuân vác phục vụ khách leo núi mất việc. Họ sẽ ra nhập đám vợ con họ đang lang thang hàng ngày ở thị trấn.

Họ sẽ không để cho du khách yên, sẽ táo tợn, sẽ đeo bám quấy rầy cho tới khi khách mua hàng mới thôi, sẽ hét “no money, no photo.”

Buổi trưa, khi các đoàn khách bận rộn với món lợn mán nướng bên trong các quán ăn, họ sẽ ngồi trên bậc thềm bên ngoài, ngước nhìn lên để thấy ngọn “Hủa Xi Pan” của mình, một biểu tượng của thiên nhiên hùng vĩ, nóc nhà chung của họ từ hàng trăm năm nay, bỗng nhiên trở thành một điểm hành hương Phật giáo mới để cho những người ở đâu tới khấn lậy và nhét tiền vào tay tượng, xa lạ và thô bạo với không gian văn hoá của họ.

Có thể dừng lại cỗ máy khổng lồ mang tên “phát triển” này được không? Tôi không chắc. Bởi nó đang được đốt bởi lòng tham. Các doanh nghiệp thì say lợi nhuận. Chính quyền thì say tăng trưởng GDP.

Các du khách thì tham các trải nghiệm mì ăn liền, được tưởng thưởng mà không phải lao động. Họ muốn “chỉ cần 15 phút để lên nóc nhà Đông Dương”, chụp selfie giữa rừng già mà vẫn đi guốc cao gót được, nhẹ nhàng như vào Paris Deli.

Nhưng cũng như với mọi thứ khác trên đời, sự tham lam sẽ phá huỷ hết. Lòng tham sẽ biến con ngỗng vàng mang tên du lịch thành một con quái vật. Các nhà chuyên môn đã nói nhiều về cú nổ bong bóng của các điểm đến sau thời kỳ tăng trưởng nóng vô độ.

Với cách làm du lịch hiện nay, sẽ tới lúc Sapa giống muôn vàn những chỗ khác: vô bản sắc, ô hợp, nhân tạo và rẻ tiền. Rồi tất cả sẽ trở thành Đồ Sơn, một sự thảm hại cho cả người ở đó lẫn người tới thăm.

Bài viết thể hiện quan điểm riêng của tác giả từ Hà Nội.

.

.

.

Tại sao liên minh không phải là một chọn lựa? (Mặc Lâm – RFA)

Tháng Ba 5, 2015

.

.

Tại sao liên minh không phải là một chọn lựa?

Mặc Lâm, biên tập viên RFA
2015-03-03

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/y-alliance-not-a-choice-ml-03032015071606.html

.

Việt Nam có nên liên minh với nước khác để tự bảo vệ cho chính mình hay không là câu hỏi đang cần được trả lời nhất trong hoàn cảnh hiện nay khi Trung Quốc tiến hành xây dựng hàng loạt đảo nhân tạo trên vùng biển đang tranh chấp, trong đó có các đảo mà nước này chiếm đóng trái phép của Việt Nam.

Việt Nam vẫn còn cơ hội?

Trong thời gian gần đây khi Trung Quốc công khai xem thường dư luận thế giới cho xây dựng quy mô một loạt những đảo nhân tạo lớn trên các dãy đảo đá tại quần đảo Trường Sa. Những căn cứ này có khả năng biến thành cứ điểm quân sự uy hiếp cả một vùng Biển Đông rộng lớn đang có tranh chấp với nhiều nước trong đó có Việt Nam.

Quyết tâm chiếm trọn trung tâm vùng biển của Trung Quốc không phải đến bây giờ, sau khi kinh tế trở nên vững mạnh Bắc Kinh mới nảy sinh ý đồ mà đã từ lâu, ít nhất là năm 1988 khi xua quân đánh chiếm quần đảo Gạc Ma của Việt Nam thì mục tiêu này đã được đặt ra. Từ đó đến nay, thời gian ưu đãi thêm cho nước này cộng với thái độ lưỡng lự của Việt Nam khiến sự ham muốn chiếm đóng trọn vẹn khu vực tranh chấp, tức là chiếm trọn túi dầu khổng lồ của vùng Biển Đông không còn yếu tố nào cản trở.

Hầu hết các chuyên gia quân sự cũng như các tờ báo quốc phòng của thế giới đều đánh giá sự quyết đoán này là cách mà Trung Quốc phủ đầu các nước nhỏ khi công khai thực hiện kế sách đưa mọi chuyện vào sự đã rồi khiến việc chống đối của các nước ngày càng yếu ớt thêm. Trong vòng vài năm tới Bắc Kinh hoàn toàn khống chế cả một vùng Biển Đông mà không một nước nào có thể lên tiếng chứ đừng nói là hành động cụ thể ngoại trừ một nước duy nhất có khả năng ngăn chận sự tham lam ấy là Việt Nam.

Việt Nam vẫn còn cơ hội nếu quyết định ngay từ bây giờ công khai tuyên bố liên kết với các nước trong vùng và sẽ tiến tới liên minh với các nước lớn như Hoa Kỳ, Nhật Bản, Hàn quốc và Úc hầu mượn sức của liên minh sẵn có này ngăn chặn vòng đai pháo đài nổi đang thắt chặt chung quanh mình.

Việt Nam không phải là quốc gia duy nhất cam kết không liên minh quân sự, không dựa vào nước này để chống nước kia, Ukraina cũng đã từng như thế khi nền chính trị luôn bị con gấu Nga khống chế, áp lực lên phần đất này.

Tuy nhiên Ukraina đã thấy dã tâm của Nga và quốc hội nước này đã mạnh dạn quyết định bãi bỏ cam kết tự mình trói mình ấy.

Vào ngày 23 tháng 12 năm 2014 Quốc hội Ukraina đã có số phiếu áp đảo 303/ 8 ủng hộ bãi bỏ quy chế không liên kết mà nước này đã thông qua vào năm 2010 lúc ấy dưới sức ép của Nga nhằm ngăn cản Ukraina gia nhập NATO.

Việt Nam hoàn toàn có thể tự mình quyết định như Ukraina nếu đủ can đảm vượt qua vòng vây vô hình của điều được gọi là 16 chữ và 4 tốt buộc chặt bước đi trong nhiều thập niên qua.

Với quan hệ ngày càng mở rộng, Hoa kỳ chắc chắn đón nhận Việt Nam như một thành viên tích cực để sức mạnh Trung Quốc bị chặn đứng ngay tại cửa ngõ châu Á Thái Bình dương. Các nước khác như Nhật Bản, Philippines hay Hàn Quốc sẽ ủng hộ nhanh chóng quyết định này vì họ biết rõ khả năng của Việt Nam trong vai trò cản bước chân nam tiến của Trung Quốc trong hàng ngàn năm qua.

Phó GSTS Hoàng Ngọc Giao, nguyên Vụ trưởng Ban biên giới Chính phủ chia sẻ Việt Nam nên liên kết với các nước trong khu vực trước khi có một quyết định nào đó nhằm khẳng định quyết tâm của mình:

“Theo tôi việc liên kết với các nước có cùng lợi ích trong khu vực Biển Đông là sự cần thiết. Có lẽ sự cần thiết này không phải bây giờ nó mới đặt ra mà ngay từ khi những động thái đầu tiên của Trung Quốc khi đưa dàn khoan HD 981 vào vùng biển của chúng ta thì nó đặt ra sự cần thiết là ngoài nỗ lực đấu tranh bằng ngoại giao, đấu tranh bằng pháp lý thì Việt Nam cần phải có sự liên kết hợp pháp với các nước khác như Philippines, Malaysia hay các nước trong ASEAN để làm sao thúc đẩy tiếng nói của các nước nhỏ trong vùng Biển Đông để hạn chế, kiềm chế chính sách bành trướng xâm lược xuống phía Nam của Trung Quốc.”

Vì sự sống còn của chính mình

Cái bóng của Trung Quốc dù sao cũng không thể xóa đi trong một lúc, tuy nhiên cái bóng ấy tự nó sẽ nhạt dần khi quyết tâm của Việt Nam mạnh lên vì sự sống còn của chính mình. Đại tá Nguyễn Đăng Quang cho rằng Việt Nam có thể tự bảo vệ mình mà không sợ va chạm vào cam kết, ông cho biết:

“Tôi cho rằng cái chủ trương không liên minh với nước nào đó để chống lại nước thứ ba thì cũng có thể hiểu là Việt Nam có thể sẵn sàng liên minh với một nước khác để bảo vệ chủ quyền đất nước thì cái đó là điều bình thường thôi, Việt Nam nên làm theo điều đó miễn là Việt Nam không liên minh với nước A để chống lại nước C, thế nhưng tôi sẵn sàng liên minh với nước B để bảo vệ chủ quyền đất nước thì đó là quyền hạn và là điều nên làm.”

Trong khi đó Giáo sư Tương Lai, nguyên Viện trưởng Viện Xã Hội Việt Nam cho rằng quan niệm không liên minh đã lỗi thời vì hành vi xây đảo nhân tạo của Trung Quốc có thể sánh với việc kẻ cướp đã vào nhà:

“Quan niệm không liên minh với nước nào khác để chống lại nước thứ ba đã lỗi thời rồi. Khi kẻ cướp nó đã vào đến sân nhà mình mà người trong nhà nói rằng không, chúng tôi không cần hàng xóm láng giếng giúp đỡ gì cả, tự tôi tôi sẽ chiến đấu thôi. Mà bằng cách nào? Bằng cách tôi nhân nhượng nó, tôi hòa hoãn với nó tôi cứ lùi dần lùi dần lùi đến độ để thế giới người ta nghi ngờ không biết Việt Nam có định chiến đấu chống lại Trung Quốc hay không thì làm sao người ta ủng hộ mình?”

Hoa Kỳ dù vẫn còn nhiều vấn đề phải giải quyết nhưng quyết tâm trở lại Châu Á Thái bình dương của Nhà Trắng không phải là lời nói suông nhằm đe dọa Trung Quốc. Những hành động cụ thể của Hoa Kỳ trước hai đồng mình lâu đời là Nhật Bản và Philippines trong những năm qua có thể cho Việt Nam thấy chính sách đối ngoại sáng suốt là chìa khóa làm cho đất nước vững chãi trước dã tâm của nước lớn để từ đó có thêm thời gian và tiền bạc để phát triển đất nước, thay vì phải đối phó nhiều mặt cả ngoài lẫn trong như hiện nay.

Thiếu tướng Lê Văn Cương, Nguyên Viện trưởng Viện Nghiên cứu Chiến lược thuộc Bộ Công an khẳng định sức mạnh ấy của Hoa Kỳ, đất nước duy nhất ông cho là có thể đứng mũi chịu sào trước phương Bắc:

“Thật ra mà nói thì thế này, cứ chơi bài ngửa, chỉ liên minh với Mỹ thôi chứ ASEAN như một bị khoai tây chẳng ý nghĩa gì đâu. Duy nhất trên hành tinh này chỉ có mình Mỹ thôi. Mở rộng quan hệ hợp tác với Mỹ mở toang cánh cửa ra. Phải tiến tới quan hệ Mỹ Việt mà trên bạn bè dưới liên minh, cứ nói thẳng như thế.

Trung Quốc rất sợ Mỹ. Trên hành tinh này Trung Quốc chỉ sợ Mỹ thôi. Bây giờ cho ăn kẹo Bắc Kinh cũng không dám đụng tới Mỹ vì đụng tới Mỹ là tự sát. Bản chất của họ là dọa nạt cưỡng bức những kẻ yếu chứ còn đối với kẻ mạnh như Mỹ thì cho họ ăn kẹo chocolate họ cũng không dám đụng tới Mỹ.

Chúng ta không  liên minh với Mỹ để chống Trung Quốc, hoàn toàn không, nhưng cùng tạo một sức mạnh như thế khi cần thiết thì ứng phó với hành động của Trung Quốc. Nói thẳng với Trung Quốc chơi bài ngửa: Việt Nam không liên minh với Mỹ để chống Trung Quốc nhưng chúng tôi cần sức mạnh của Mỹ để răn đe mọi thế lực ngoại bang muốn xâm lược Việt Nam.”

Qua những nhận định vừa được đưa ra, ước muốn liên minh đang là nhu cầu bức thiết nhất hiện nay của đa số nhân sĩ trí thức và ngay cả trong quân đội. Khi Việt Nam không thể tự mình đủ sức bảo vệ đất nước thì liên minh là phương cách duy nhất đúng đắn của một nhà nước biết đặt sự an nguy của dân tộc lên trên tất cả.

————————

Đảng viên nghĩ gì về chuyện liên minh?

Mặc Lâm, biên tập viên RFA
2015-03-05

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/how-the-party-members-reaction-if-alliance-ml-03052015061946.html

.

.

.

Ngày thơ Việt Nam, nói về bài thơ “Nguyên Tiêu” (Nguyễn Tường Thụy)

Tháng Ba 5, 2015

.

.

Ngày thơ Việt Nam, nói về bài thơ “Nguyên Tiêu”

Nguyễn Tường Thụy

Thu, 03/05/2015 – 15:40 — nguyentuongthuy

http://www.rfavietnam.com/node/2482

.

Hôm nay là ngày thơ Việt Nam.

Ngày thơ VN là ngày Rằm tháng Giêng Âm lịch, do hội nhà văn quyết định. Tôi đã tham gia nhiều lần. Khoảng 5 năm trở lại đây thì thôi.

Tôi đoán, sở dĩ lấy vào ngày ấy là vì bài thơ Nguyên Tiêu (Rằm Tháng Giêng) của Hồ Chí Minh. Bài thơ này đứng đầu trong danh sách 100 bài thơ hay nhất Thế kỷ Hai mươi.

Bài thơ được làm bằng chữ Hán, nguyên văn như sau:

NGUYÊN TIÊU

Kim dạ nguyên tiêu nguyệt chính viên,

Xuân giang, xuân thuỷ tiếp xuân thiên.

Yên ba thâm xứ đàm quân sự,

Dạ bán quy lai nguyệt mãn thuyền.

(Hồ Chí Minh – 1948)

Xuân Thủy dịch:

RẰM THÁNG GIÊNG

Rằm xuân lồng lộng trăng soi,

Sông xuân nước lẫn màu trời thêm xuân.

Giữa dòng bàn bạc việc quân,

Khuya về bát ngát trăng ngân đầy thuyền.

Tuy nhiên, tìm hiểu ra, bài thơ này cũng làm người yêu thơ ngỡ ngàng:

Có người tỉ mẩn nhặt ra, 4 câu thơ trong bài thơ 4 câu của Hồ Chí Minh đều na ná 4 câu của 4 bài khác nhau:

Câu 1: Thanh thảo hồ trung nguyệt chính viên,

trích từ bài “Ngư Ca Tử Kỳ 5” của Trương Chí Hòa

Câu 2: Nguyệt quang như thủy thủy như thiên

trích từ bài “Giang Lâu Thư Hoài” của Triệu Hỗ

Câu 3: Yên ba thâm xứ hữu ngư châu

trích từ bài “Thú Nhàn” của Cao Bá Quát

Câu 4: Dạ bán chung thanh đáo khách thuyền

trích từ bài “Phong Kiều Dạ Bạc” của Trương Kế

Xong người này này lại tạm ghép 4 câu của 4 bài ấy thành một bài mới:

Tiêu Nguyên

Thanh thảo hồ trung nguyệt chính viên,

Nguyệt quang như thủy thủy như thiên

Yên ba thâm xứ hữu ngư châu

Dạ bán chung thanh đáo khách thuyền.

để so sánh với bài Nguyên Tiêu của Hồ Chí Minh:

Nguyên Tiêu

Kim dạ nguyên tiêu nguyệt chính viên,

Xuân giang, xuân thuỷ tiếp xuân thiên.

Yên ba thâm xứ đàm quân sự,

Dạ bán quy lai nguyệt mãn thuyền.

Tôi không muốn lửng lơ để bạn đọc tưởng cái sự dày công đọc và phân tích trên là của tôi, vì đó không phải là lao động của tôi nên buộc phải khai ra lấy từ đâu. Vậy người chỉ ra cái sự na ná nhau của 4 câu thơ trong 4 bài thơ của cổ nhân với 4 câu thơ của bài thơ 4 câu là ai? Xin mời đọc bài “Đọc bài thơ “Nguyên Tiêu” của Hồ Chí Minh”.

Tôi chỉ làm công việc rút gọn.

NTT

nguyentuongthuy’s blog

————————————-

.

Đọc bài thơ “Nguyên Tiêu” của Hồ Chí Minh

Trần Văn Giang
02/20/2008

http://www.geocities.ws/xoathantuong/tvg_nguyentieu.htm

.

Thưa các Bác,

Tình cờ nhà cháu bắt gặp trên mạng một cái tựa đề thật bắt mắt “100 Bài Thơ Hay Nhất Thế Kỷ 20” vừa mới được công bố tại Quốc Tử Giám Hà Nội nhân ngày thơ Việt Nam 2007.

Nên biết thêm, “Quốc Tử Giám” (còn gọi là Văn Miếu), không những là một di tích lịch sử và văn hoá cổ kính của Việt Nam mà còn là một trường đại học cổ đầu tiên ở vùng Đông Nam Á, được xây dựng từ năm Canh Tuất 1070 (đời vua Lý Thánh Tông) tại kinh thành Thăng Long.  Ngày nay, chính quyền Hà Nội đã lập tại đây “Trung tâm hoạt động văn hoá – khoa học Văn Miếu – Quốc Tử Giám” để ngòai việc phát huy tác dụng của di tích còn là nơi tổ chức các hoạt động văn hoá, khoa học đậm đà bản sắc dân tộc của thủ đô Hà Nội (!)

Cái cơ sở oai nghi như vậy đã đúc kết danh sách 100 bài thơ hay, mà lại hay nhất của thế kỷ 20 mới ly kỳ, tất phải là chuyện đứng đắn. Thật vẻ vang cho những thi nhân có bài thơ được tuyển chọn vào danh sách “cấp cao” này.  Tuy nhiên, khi nhìn vào danh sách này, bài đứng hạng số 1 (number ONE) là bài “Nguyên Tiêu” (có nghĩa là “Rằm tháng Giêng”) tác gỉa là Hồ Chí Minh (?) Nhà cháu vốn dĩ bị dị ứng với cái tên HCM; và mỗi lần thấy cái tên này ở đâu là nhà cháu chẳng đặng đừng nghĩ ngay đến câu nói bất hủ, chân lý muôn thuở “…hãy nhìn kỹ những gì cộng sản làm;”   Nhà cháu đã phải dành một chút thì giở để… “nhìn kỹ những gì cộng sản làm.” Kết quả mà nhà cháu thu lượm được cũng thú vị không kém.  Nhà cháu kính trình sau đây để các bác có máu thơ thẩn trong người thưởng lãm.

Nhân tiện đây, nhà cháu cũng mạn phép nói trước là khi các bác đọc các dòng chữ viết ở phía dưới đây có nhiều Hán(g) tự, thì xin các bác hiểu là trình độ chữ Hán của nhà cháu nếu gọi là “ăn đong” thì cũng còn qúa đáng!  Nó còn tệ hại hơn thế nữa!  Trình độ của nhà cháu chưa qua hết trang đầu của “Tam tự kinh” (“Thiên là trời, Địa là đất, Tồn là  còn…!”)  Mặc dù là nhà cháu đã có cái may mắn được chính phủ VNCH gởi đi tu nghiệp ở Đài Loan (năm 1974).  Nhà cháu đã vội vã học cấp tốc một ít chữ Hán để sinh tồn (“survival Chinese”) trong một thời gian ngắn cấp bách trước khi xuất dương. Nhưng phải thành thật mà nói, nhà cháu, lúc đó (1974), vẽ (không biết viết!) được khỏang gần 300 mặt chữ Hán và xem như tạm đủ để đi ra chợ tầu (cũng nên biết trong giờ học ở Đài Loan, thầy giáo chỉ dậy bằng Anh ngữ thôi!  No Chino por favor!) mua “bánh tiu,” “dầu cháo quẩy,” “xì dầu,” “hủ tíu…” Ngòai giờ học, nếu nhà cháu có dạo phố buổi chiều để thăm dân tầu cho biết sự tình; hoặc tham gia vào buổi tối các chương trình trao đổi văn hóa (không phải để trả thù hận gì cả!) dân tộc với các thím xẩm thơ mộng; hoặc thỉnh thỏang đánh cầu lông; hoặc vật tự do với các thím trong các “tea house” (“phòng trà”) thì nhà cháu cũng chỉ dùng “sức lao động” nhiều hơn là “cỏong!”  Nói cách khác là dùng “tay chân đỡ cho mồm miệng!”  Nhìn lại đã 33-34 đã năm trôi qua rồi còn gì!  Ngay đến công phu võ nghệ mà không luyện tập một vài tháng thôi đã mai một rồi, nói chi đến 33-34 năm ròng! Nhưng cũng còn may là bác Biu Gết (Bill Gates) của đế quốc tư bản làm ra cái “Uynh đô” (Windows) có sẵn “khả năng” “Cắt và Dán” (“Cut and Paste”). Thế là nhà cháu cứ ngồi gãi… trán, tà tà “cắt và dán” cho thành bài ra này. Thế mà các bác xem thoáng qua cũng khó mà biết là thật hay gỉa; kỳ công hay là “chôm chỉa” đấy nhỉ.

Trước tiên, các bác và cháu hãy cùng nhau đọc bài “Nguyên Tiêu” cái đã:

元宵

今夜元宵月正圓
春江春水接春天
煙波深處談軍事
夜半歸來月滿船

Nguyên tiêu

Kim dạ nguyên tiêu nguyệt chính viên,
Xuân giang, xuân thuỷ tiếp xuân thiên.
Yên ba thâm xứ đàm quân sự,
Dạ bán quy lai nguyệt mãn thuyền.

(Hồ Chí Minh, 1948)

Rằm tháng riêng
(Người dịch: Văn nô Xuân Thủy)

Rằm xuân lồng lộng trăng soi,
Sông xuân nước lẫn màu trời thêm xuân.
Giữa dòng bàn bạc việc quân,
Khuya về bát ngát trăng ngân đầy thuyền.

Bản dịch nôm của Thiềng Đức

Tháng giêng trăng sáng tỏ đêm rằm
Sông nước trời khuya lộng sắc xuân
Trên sóng mờ sương bàn chiến sự
Đêm tàn thuyền ngập trăng trong ngần.

Bản dịch nôm của Hòang Tâm

Trăng sáng vừa tròn rằm tháng giêng,
Trời xuân lồng lộng nước sông in.
Nơi quân bàn bạc dầy sương khói,
Vừa lúc nửa đêm trăng ngợp thuyền.

Nếu chỉ đọc bài thơ “Đường” thất ngôn tứ tuyệt bằng chữ Hán ở trên thôi, đừng nhìn vào tên tác gỉa (HCM), các bác nhận thấy ngay từ cách dùng chữ cho đến âm hưởng hình như là của một thi sĩ Trung hoa đời “Đường” như Lý Bạch, Đỗ Mục, Lý Thương Ẩn… nào đó, thật là tuyệt vời! Bây giờ thử mở một lô Đường thi ra đọc lại xem sao! Voilà!  Đường mật đâu chưa thấy, nhà cháu đã khám phá ra một hũ tương… sau khi đã “nhìn kỹ những gì cộng sản làm!”

À há! Bác đã “đỡ nhẹ” ý tất cả 4 câu của 4 thi sĩ khác nhau thành ra bài “number ONE” của Bác! Nếu Bác chịu khó khiêm nhường một tí (hình như bộ phận “khiêm nhường” trong người Bác đã được gỡ ra lâu lắm rồi thì phải!?) Bác cứ việc thong thả đề vào xuất xứ (hoặc đề là “lấy ý”) của từng câu, thì bài này không có vấn đề; tuy nhiên Bác cứ im lim lỉm – tương tự như các bài khác mà Bác đã từng “chôm” nguyên văn (ví dụ như việc “chôm” một số bài, có người nói là Bác “chôm” nguyên con cả tập – xin đọc thêm các bài sưu khảo của các ông Đặng Tiến và GS Lê Hữu Mục,  trong tập thơ “Nhật ký trong tù” – “Ngục Trung Nhật Ký”- của một người bạn tù khác bị nhốt chung vời Bác ở Quảng tây (?) Trung Hoa năm 1942-43 (?) – rồi để tên mình vào tỉnh bơ con sáo sậu!!!

Quỷnh nhất là các cháu “đỉnh cao trí tuệ” XHCN của Bác đã quá mau mắn nâng bi Bác triệt để trong việc xếp hạng bài thơ “của” Bác đứng đầu (lại number One!) trong danh sách 100 bài thơ “hay nhất” của thế kỷ 20 (?)

Xin tất cả các bác “Quốc tử giám” cho nhà cháu nhờ tí!!!

Xem ra, Bác đã “chôm” ý của từng câu một, lần lượt như sau:

Câu 1: Thanh thảo hồ trung nguyệt chính viên,
(trích từ bài “Ngư ca tử kỳ 5″ của Trương Chí Hòa [xem Bài 1 ở dưới])

Câu 2: Nguyệt quang như thủy thủy như thiên
(trích từ bài “Giang lâu thư hoài” của Triệu Hỗ [xem Bài 2 ở dưới])

Câu 3: Yên ba thâm xứ hữu ngư châu
(trích từ bài “Thú nhàn” của Cao Bá Quát [xem Bài 3 ở dưới])

Câu 4: Dạ bán chung thanh đáo khách thuyền
(trích từ bài “Phong kiều dạ bạc” của Trương Kế [xem Bài 4 ở dưới])

Nhà cháu xin chép lại 4 câu bị “chôm” ở trên một lần nữa vào thành một bài (có cái tựa mới toanh mà cháu vừa mới “chôm” lại  của Bác!) để các bác dễ đọc:

Tiêu nguyên

Thanh thảo hồ trung nguyệt chính viên,
Nguyệt quang như thủy thủy như thiên
Yên ba thâm xứ hữu ngư châu
Dạ bán chung thanh đáo khách thuyền

Đồng thời xin các bác nhìn lại bài “Nguyên tiêu” của “Người” mà so sánh:

Nguyên tiêu

Kim dạ nguyên tiêu nguyệt chính viên,
Xuân giang, xuân thuỷ tiếp xuân thiên.
Yên ba thâm xứ đàm quân sự,
Dạ bán quy lai nguyệt mãn thuyền.

(Hồ Chí Minh, 1948)

Tiện đây, nhà cháu xin mời đồng chí “xưng thỉ” văn hay chữ tốt (nếu còn sống; hay hậu duệ của đồng chí cũng đặng!) dịch nôm lại 4 câu bị “chôm” mà nhà cháu vừa mí gom lại ở trên xem nó ra nàm thao!

Sau đây, nhà cháu xin mạn phép “cắt và dán” lại từng bài o-ri-gin (nguyên thủy) một (gồm cả bản chữ Hán và bản dịch nôm) của mỗi tác gỉa để các bác thơ thẩn rộng đường tham luận:

Bài 1- Ngư ca tử kỳ 5 – 漁歌子其五
(của Trương Chí Hoà – Thi sĩ Trung Hoa)

漁歌子其五

青草湖中月正圓,
巴陵漁父棹歌連。
釣車子,
橛頭船,
樂在風波不用仙。

Ngư ca tử kỳ 5

Thanh thảo hồ trung nguyệt chính viên,
Ba Lăng ngư phủ trạo ca liên.
Điếu xa tử,
Quyết đầu thuyền,
Lạc tại phong ba bất dụng tiên.

Ngư ca tử kỳ 5
(Người dịch: Điệp luyến hoa)

Hồ trong cỏ mượt bóng trăng đầy,
Ngư phủ Ba Lăng tiếng hát say.
Thuyền đầu nhọn,
Cần chắc tay.
Chẳng tiên, sóng gió cũng vui vầy.

Bài 2 – Giang lâu thư hoài
(Triệu Hỗ – 趙嘏 – Thi sĩ Trung Hoa)

江棲書懷

獨上江棲思悄然
月光如水水如天
同來玩月人何在
風景依稀似去年

Giang lâu thư hoài

Ðộc thướng giang lâu tứ tiễu nhiên
Nguyệt quang như thủy thủy như thiên
Ðồng lai ngoạn nguyệt nhân hà tại
Phong cảnh y hi tự khứ niên

Viết lại cảm nghĩ ở lầu bên sông
(Người dịch: Lý Tứ)

Hoài cảm lên lầu đứng lẻ loi
Sông lồng trăng sáng nước như trời
Người cùng thưởng nguyệt nay đâu nhỉ
Cảnh cũ năm xưa chẳng đổi dời.

Bản dịch nôm của Tản Đà

Lên gác bên sông một ngậm ngùi,
Sáng trăng như nước, nước như trời.
Bạn chơi năm ngoái nào đâu tá?
Trăng nước như xưa chín với mười.

Bài 3- Phong Kiều dạ bạc
(của Trương Kế – 張繼 – Thi sĩ Trung Hoa)

楓橋夜泊

月落烏啼霜滿天,
江楓漁火對愁眠。
姑蘇城外寒山寺,
夜半鐘聲到客船。

Phong Kiều dạ bạc

Nguyệt lạc ô đề sương mãn thiên,
Giang phong ngư hoả đối sầu miên.
Cô Tô thành ngoại Hàn San tự,
Dạ bán chung thanh đáo khách thuyền.

Nửa đêm đậu bến Phong Kiều
(Người dịch: Hạt Cát)

Quạ kêu sương lạnh trăng tà.
Đèn chài giấc muộn la đà bến sông.
Chùa Hàn trầm bổng hồi chuông.
Nửa đêm gọi khách bềnh bồng Cô Tô.

Bài 4 – Thú nhàn
(của thi Sĩ Cao Bá Quát)

Thế sự thăng trầm quân mạc vấn
Yên ba thâm xứ hữu ngư châu
Vắt tay nằm nghĩ chuyện đâu đâu
Ðem mộng sự đọ với chân thân thì cũng hệt
Duy giang thượng chi thanh phong,
dữ sơn gian chi minh nguyệt
Kho trời chung, mà vô tận của mình riêng
Cuộc vuông tròn phó mặc khuôn thiêng
Kẻ thành thị kẻ vui miền lâm tẩu
Gõ nhịp lấy, đọc câu ”Tương Tiến Tửu”
“Quân bất kiến Hoàng Hà chi thủy
thiên thượng lai, bôn lưu đáo hải bất phục hồi”
Làm chi cho mệt một đời.

Lời kết

Thiệt hết ý kiến! Ban tuyển lựa của “Quốc tử giám” chắc chắn phải gồm những cây cổ thụ của nền thi văn Hà thành làm sao có thể họ lại không nhìn thấy những sự “chôm chỉa” giữa ban ngày ban mặt này! Lại đem bài này ra ánh sáng để thi nhân bêu riếu Bác! Hay là các bác này vì mãi “liên hoan” qúa chừng độ, ăn nhằm phải một mẻ “lông lợn rừng” thành ra bị lẫn cả lũ rồi? Chỉ có giời mới biết!

Nhưng phải công nhận một điều là Bác HCM “vô vàn kính yêu” thật “kiệt suất” tài tình đã phát minh ra cái thuật “Cắt và Dán” tạm gọi là “Uynh đô 48″ (1948). Cho mãi đến khỏang gần 40 năm sau, vào đầu thập niên ‘90 bác Biu Gết mới làm ra “Uyng đô 95″ (1995) với cùng kỹ thuật “Cắt và Dán.” Bác Biu Gết đã hốt bạc (tỷ) nhờ cái “Uynh đô” này.  Bác Biu Gết nay đã là người giầu nhất thế giới rồi. Nếu biết điều một tí thì bác Biu nên trả lệ phí (“royalty”) cho hậu duệ của Bác HCM (đảng CSVN); tượng trưng vài tỷ đô la cũng được rồi!  Ít hay nhiều thì cũng đỡ khổ cho dân tộc Việt Nam; có nó ($$$), các bác lãnh đạo nhà nước anh hùng đỡ phải xếp hàng sang “rước Mĩ kíu nước!” cho toát mồ hôi trán.

Trần Văn Giang
02/20/2008

.

.

.

Đảng viên nghĩ gì về chuyện liên minh? (Mặc Lâm – RFA)

Tháng Ba 5, 2015

.

.

Đảng viên nghĩ gì về chuyện liên minh?

Mặc Lâm, biên tập viên RFA
2015-03-05

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/how-the-party-members-reaction-if-alliance-ml-03052015061946.html

.

Họa mất nước nhãn tiền

Chấp nhận liên minh người cộng sản phải chấp nhận một tình thế mới, họ có thể mất quyền lợi cá nhân lẫn vị trí trong chiếc ghế quyền lực nhưng bù lại đất nước sẽ thoát ra khỏi vòng kềm tỏa nặng nề của Trung Quốc với họa mất nước nhãn tiền.

Trước việc Trung Quốc xây dựng một loạt các căn cứ quân sự trên các dãy đảo tại Trường Sa mặc dù nhà nước chưa có một tuyên bố gì khác hơn so với trước đây nhưng trên báo chí chính thống nhiều ý kiến của các đảng viên cao cấp cho thấy sự uất ức lẫn lo ngại cho tình hình an ninh đất nước đang là mối lo hàng đầu hiện nay.

Trung tướng Nguyễn Quốc Thước, đại biểu Quốc hội liên tiếp nhiều nhiệm kỳ đã tuyên bố rằng hành động xây dựng của Trung Quốc còn nguy hiểm hơn dàn khoan HD-981 trước đây. Nó cho thấy quyết tâm dùng sức mạnh quân sự để khống chế Việt Nam, khẳng định đường lưỡi bò phi pháp của họ. Trước nguy cơ này, trí thức, đảng viên không thể im lặng theo nhà nước mà không ít người trong đảng cho rằng liên minh với các nước, đặc biệt là Mỹ, sẽ kéo Việt Nam ra khỏi tầm tay Trung Quốc và đây là cơ hội khó kiếm lần thứ hai.

TS Nguyễn Thanh Giang, một nhà bất đồng chính kiến kiên trì trong hàng chục năm qua cho biết nhận xét của ông:

“Trong giai đoạn này tôi thấy Hoa Kỳ họ sẵn sàng chìa tay ra để nắm lấy bàn tay Việt Nam để cùng với Việt Nam giữ lấy Biển Đông. Việc giữ Biển Đông không chỉ vì quyền lợi của Việt Nam mà còn vì quyền lợi Hoa kỳ. Việc ngăn chặn âm mưu bành trướng Đại Hán cũng là quyền lợi không chỉ là của toàn nhân loại mà là quyền lợi cũng sát sườn của Hoa Kỳ. Hoa Kỳ phải ngăn chặn cho được sức vươn lên cạnh tranh không lành mạnh của Trung Quốc.

Với một điều kiện thuận lợi như vậy Đảng Cộng sản Việt Nam cần và phải xúc tiến nhanh việc liên minh liên kết với Hoa Kỳ. Liên minh với Hoa Kỳ hay bất cứ nước nào trên thế giới không phải để chống Trung Quốc mà để giữ gìn lãnh hải lãnh thổ của mình. Đấy là liên minh chính đáng cần phải tuyên bố và thực hiện. Tiếc rằng cho đến bây giờ cái chủ trương đúng đó không được thực thi và Việt Nam vẫn giữ một khoảng cách khá xa đối với Hoa Kỳ đồng thời lại vẫn hô những khẩu hiệu hoàn toàn vô nghĩa lý là 16 chữ vàng 4 tốt. Điều này lệ thuộc vào ý thức hệ đã trở nên lạc hậu phi thực tế.”

Vai trò của Đảng sẽ ra sao?

Trở ngại quan trọng nhất là yếu tố ý thức hệ mà đảng cộng sản hai nước liên quan quá chặt chẽ với nhau đã khiến cho Ban chấp hành Đảng cộng sản Việt Nam không đủ quyết tâm tách rời ra khỏi quỹ đạo của nó mặc dù cả hai bên đều biết rằng chủ nghĩa xã hội nay chỉ còn là cái vỏ bọc đã lỗi thời, lạc hậu. Trung Quốc chạy theo mục tiêu bá quyền nước lớn và Việt Nam nằm trên con đường xâm lấn của Bắc Kinh. Chỉ có hai cách tránh họa xâm lăng của Trung Quốc, một là thỏa hiệp nhắm mắt chờ đợi một biến cố nào đó xảy ra, cam chịu mọi sự ép bức trong đó mất dần chủ quyền Biển đảo, một phần xương thịt quan trọng của đất nước.

Thứ hai, từ bỏ chủ nghĩa xã hội, dứt khoát chặt đứt 16 chữ 4 tốt quay hẳn về phía khác và chấp nhận liên minh với các nước để tạo ra vòng đai bảo vệ lấy mình bằng sức mạnh liên minh. Để từ đó yên tâm xây dựng thể chế chính trị nào phù hợp với ý nguyện toàn dân vì một đất nước thật sự phú cường thịnh vượng.

Rào cản lớn nhất cho vấn đề liên minh vẫn từ cấp cao nhất trong Bộ chính trị. Quyết sách liên minh mặc dù là lợi ích to lớn cho đất nước nhưng khi quyết định chọn lựa phương cách này thì Đảng Cộng sản Việt Nam sẽ ngay lập tức đối diện với thử thách là liệu vai trò của Đảng sẽ ra sao khi liên minh hình thành với hàng tá điều mà Đảng phải từ bỏ.

Ông Lê Công Giàu, một đảng viên kỳ cựu, nguyên Phó Bí thư thành đoàn thành phố Hồ Chí Minh cho biết nhận định của ông trong tình hình hiện nay:

“Hiện nay tình hình Việt Nam đang đòi hỏi sự đổi mới, một sự đổi mới cơ bản chứ không phải từng chút hay từng phần, tất nhiên là phải có thời gian. Bây giớ số trí thức trong đảng suy nghĩ của họ là không phải bám vào những học thuyết, những lý thuyết không còn phù hợp. Người ta căn cứ trên thực tế những việc gì làm có lợi cho đất nước thì người ta sẵn sàng chấp nhận. Không như cách đây vài chục năm tình hình nó khác, suy nghĩ nó khác còn bây giờ người ta sẵn sàng từ bỏ những cái cũ để đi theo cái mới. Tất nhiên hợp tác phải thật sự đem lại lợi ích cho đất nước vì chúng ta biết rằng bất cứ nước nào thì họ cũng sẽ tính tới quyền lợi của họ trước do đó những cái hợp tác, quan hệ nào mà thật sự đem lại lợi ích cho đất nước thì tôi nghĩ họ sẵn sàng, ngay bản thân tôi cũng sẵn sàng.”

Ông Lê Công Giàu xác định một số lớn nhân sĩ trí thức, ngay cả đảng viên cũng đều muốn thay đổi theo hướng liên minh, vì vậy họ chấp nhận không cần quyền lợi vì sự an nguy của dân tộc là trên hết, ông Giàu cho biết:

“Đối với người dân, đối với những anh em trí thức qua nói chuyện thì tôi hiểu anh em rằng tình hình bây giờ nó đã thay đổi nhiều lắm rồi, thế giới bây giờ nó khác với cách đây vài chục năm cho nên bây giờ mọi suy nghĩ, mọi hành động người ta căn cứ vào trong những tình hình mới. Đối với anh em trí thức ở Việt Nam họ nghĩ rằng là trong tình hình hiện nay cái gì có lợi cho đất nước thì đều nên làm.

Trong xu thế hiện nay Trung Quốc đang gây khó khăn như thế không thể nào hợp tác hay nghiêng về phía Trung Quốc được mà phải đi với những nước cùng có hướng không để cho Trung Quốc chi phối, có những hành động có hại cho tình hình chung của từng nước cũng như cả thế giới. Hiện nay những suy nghĩ như vậy đang rất phổ biến, người ta căn cứ vào những hành động có lợi cho đất nước thì người ta sẵn sàng ủng hộ.”

TS Nguyễn Thanh Giang cho rằng quyết định tham gia vào một liên minh để giữ gìn bờ cõi là tất yếu và không thể từ khước dù bất cứ lý do gì:

“Tiếng gọi thiên liêng của tổ quốc, tiếng gọi thiêng liêng của dân tộc là phải nhanh chóng thiết lập mối liên minh liên kết với những lực lượng tiến bộ trên thế giới, đặc biệt là đối với Hoa Kỳ để giữ lấy chủ quyền, giữ lấy lãnh hải lãnh thổ của dân tộc. Đảng Cộng sản Việt Nam phải làm cho được nếu không thì Đảng Cộng sản Việt Nam sẽ phải có tội lớn đối với đất nước và dân tộc này. Cho nên nếu mà vì liên minh liên kết với Hoa Kỳ mà đảng có thiệt thòi quyền lợi này quyền lợi khác thì tôi khuyên đảng và dặc biệt là ông Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng phải biết hy sinh một phần quyền lợi của mình để giữ lấy giang sơn tổ quốc. Giữ lấy quyền lợi của đất nước của dân tộc.”

Ông Trần Đĩnh, một đảng viên lâu đời và là người chấp bút cho việc viết tiểu sử chủ tịch Hồ Chí Minh, tác giả của quyển Đèn Cù mô tả những câu chuyện thâm cung bí sử của Đảng Cộng sản Việt Nam cho rằng người cộng sản không phải lúc nào cũng trung thành với ý tưởng hay chủ thuyết mà họ đưa ra. Sau bao nhiêu năm sống chung nhà văn Trần Đĩnh cho rằng người cộng sản sẽ chấp nhận một trào lưu khác mà theo ông đó là chủ nghĩa cơ hội:

“Theo tôi nghĩ thì chắc là thế nào cũng có sự biến động phải thay đổi chứ không thể cứ y như cũ được là vì tôi nói thật người cộng sản cũng hết sức cơ hội chứ không phải là cái anh trung thành. Ta cứ xem lịch sử đảng thì thấy nay theo người này mai theo người kia là bình thường. Theo tôi đến chỗ bế tắc thì người ta rất dễ đi đến chỗ phải tính lại chứ không phải cứ tập trung bảo thủ đến cùng.

Lịch sử đã chứng tỏ rằng cộng sản lúc cần đến thì rất dễ thay đổi. Đang là đầu tàu cách mạng người ta có thể đánh đầu tàu cách mạng được thì bây giờ đi với Mỹ với phương Tây theo tôi không có gì ghê gớm cả. tại vì thế này đảng không còn nguyên vẹn một khối nữa, nó có những biến hóa làm cho họ phải suy nghĩ lại, họ không còn là một khối thống nhất, chưa bao giờ có chuyện nội bộ mâu thuẫn đánh nhau như vậy.”

Biến cố chính trị lớn nhất trong năm có lẽ là chuyến đi Hoa Kỳ sắp tới của Tổng bí Thư Nguyễn Phú Trọng. Mặc dù chuyến đi này chỉ là hình thức ngoại giao nhưng qua nó giới quan sát dễ dàng suy luận rằng ông Trọng dù sao cũng đang chấp nhận một vai trò khác trong cuộc chiến âm thầm với Trung Quốc mà ông luôn được xem là tiên phong trong việc giữ gìn mối hữu nghị.

Khi được hỏi liệu ông TBT có nhân cơ hội này mà xoay trục về hướng khác hay không, ông Trần Đĩnh người nhiều năm sống và nghiên cứu về Trung Quốc cho biết cảm nghĩ của ông:

“Theo tôi nghĩ rất có khả năng là vì Trung Quốc đang rất căng với Hoa kỳ mà lại đồng ý đi thì theo tôi đấy là tín hiệu ông ấy muốn tỏ rằng ông ấy không phải như ngưới ta nói chỉ kiên trì muôn đi với Trung Quốc còn ông ấy thật tình như thế nào thì không biết.

Trung Quốc nó có cái chữ “hình thế bức nhân” trong chính trị. Hình thế là cái situation, cái tình hình. Bức nhân là nó bắt buộc con người không thể không làm.”

Nhân sĩ trí thức cho rằng cái “không thể không làm” đó sẽ là khởi điểm cho một quyết định có tính cách xoay đổi cả một chính sách. Đây là cơ hội vô cùng to lớn nếu TBT Nguyễn Phú Trọng nắm lấy và khai thác. Nó cũng sẽ thay đổi tất cả mọi ác cảm dành cho ông qua thành kiến cho rằng ông quá thân với Trung Quốc đến nỗi vuột cả cơ hội lớn của dân tộc.

Tin, bài liên quan

Việt Nam giữa phương Tây và Trung Quốc

Ai còn có niềm tin đối với Đảng?

Học tập tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh thu được kết quả gì?

Nếu Đảng vì tổ quốc thì mọi việc đã khác !

.

.

.

Phong trào “We March for Freedom” (Chân Như – RFA)

Tháng Ba 5, 2015

.

.

Phong trào “We March for Freedom”

Chân Như, phóng viên RFA
2015-03-05

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/we-march-for-freedom-cn-03052015053435.html

.

Phóng viên Chân Như (phải) phỏng vấn nghệ sĩ Nguyệt Ánh và cùng điều hợp là anh Đào Trường Phúc về phong trào We March for freedom tại trụ sở RFA ở Washington DC hôm 3/3/2015.

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/we-march-for-freedom-cn-03052015053435.html/picpv-622.jpg/image

We March for freedom, là một cuộc vận động được nghệ sĩ Nguyệt Ánh khởi xướng để tiếp lửa cho cuộc đấu tranh cho quê hương đất nước Việt Nam. Chiến dịch này sẽ được bắt đầu vào cuối tháng 3 năm nay tại một số các quốc gia Âu châu. Nhân chuyến thăm Washington, và cũng để chuẩn bị cho chuyến công tác vận động cho chiến dịch này, chúng tôi rất vui được tiếp chuyện cùng với người khởi xướng cho chương trình này là nghệ sĩ Nguyệt Ánh và cùng điều hợp là anh Đào Trường Phúc.

Lên án cộng sản Việt Nam

Chân Như: Thưa chị, trước đây chị cũng có những cuộc vận động tương tự cho những người dân Việt Nam, vậy trong chuyến đi này của chị có những điểm đặc biệt nào khác với những lần trước xin chị có thể chia sẻ?

Nguyệt Ánh: Thưa anh, gần 40 năm qua Nguyệt Ánh đã có rất nhiều cơ hội để sát cánh cùng các anh chị em và nghệ sĩ dùng lời ca tiếng hát để chuyển lửa từ hải ngoại về để tiếp sức với hàng chục triệu đồng bào trong nước đang đấu tranh cho tự do, dân chủ, nhân quyền. Nguyệt Ánh cũng đã cùng các anh chị em phát động những chiến dịch vận động trên lãnh vực văn nghệ và truyền thông. Đáng lưu ý nhất là chiến dịch “Trả Ta Sông Núi” từ năm 2002 để kêu gọi tinh thần yêu nước, vừa để chống giặc ngoại xâm phương Bắc và cũng vừa để tố cáo lên án tập đoàn nội thù bán nước, lên án cộng sản Việt Nam. Bây giờ Nguyệt Ánh vẫn đang tiếp tục con đường mà Nguyệt Ánh đã chọn.

Chỉ một điểm cần nói đó là khi tất cả các anh chị em phát động chiến dịch “We March for Freedom” thì mỗi cá nhân anh chị em văn nghệ sĩ thân hữu của Nguyệt Ánh đều quyết định dấn thân trên căn bản đó là tự nguyện, tự túc và trên hết là hoàn toàn độc lập với tất cả mọi tổ chức đoàn thể hay các đoàn phái chính trị.

Chân Như: Theo như chúng tôi được biết thì nhóm cũng sẽ đến gặp một số các cơ quan nhân quyền tại các quốc gia mà nhóm đến, vậy, theo đánh giá của anh thì những cơ quan này họ sẽ có thể giúp được gì cho mục tiêu mà nhóm đề ra?

Đào Trường Phúc: Chúng tôi xin tiếp nối câu trả lời của chị Nguyệt Ánh. Động lực duy nhất thúc đẩy các anh chị em văn nghệ sĩ chúng tôi tham gia vào chiến dịch “We March For Freedom” tại Âu Châu là vì chúng tôi luôn luôn theo dõi và rất xúc động với những hình ảnh của những đồng bào trong nước , nhất là giới blogger, văn nghệ sĩ, trí thức. Tất cả đều bất chấp mọi rủi ro, bắt bớ, tù đầy, đàn áp vẫn kiên quyết đấu tranh cho tự do dân chủ. Với sự dấn thân của đồng bào trong nước như thế nên mục tiêu chính yếu của chiến dịch “We March For Freedom” tại Âu châu lần này là bằng mọi giá phải trao đến tận tay các giới chức đồng hành Hội đồng nhân quyền Liên Hiệp Quốc và Liên hiệp Âu Châu những bằng chứng chà đạp nhân quyền của cộng sản Hà Nội; Phải trao gởi những tiếng nói của sự thật qua các kháng thư, qua các đơn khiếu tố của những nạn nhân trực tiếp của chế độ cộng sản. Và khi làm như vậy chúng tôi sẽ đòi hỏi các cơ quan nhân quyền quốc tế cũng như các quốc gia cấp viện phải gây áp lực thật mạnh mẽ. Để làm gì? Để tất cả các tù nhân lương tâm tại Việt Nam phải được trả tự do và nhân quyền dân chủ phải được trả lại cho người dân Việt Nam.

Phóng viên Chân Như (trái) cùng các nghệ sĩ tại trụ sở RFA ở Washington DC hôm 5/3/2015. RFA PHOTO.

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/we-march-for-freedom-cn-03052015053435.html/RFA-March-3-2015-400.jpg/@@images/9a785395-0e6c-422f-93c5-a33dd40d8ecd.jpeg

Chân Như: Theo thông báo của nhóm, thì nhóm hiện đang kêu gọi sự hỗ trợ của mọi người cho chuyến đi này được thành công , vậy cho đến lúc này những sự hỗ trợ đó đến đâu rồi?

Nguyệt Ánh: Ngay từ khi Nguyệt Ánh gởi bức tâm thư đến cho đồng bào ở hải ngoại cũng như đồng bào ở quốc nội từ đầu tháng giêng năm 2015, Nguyệt Ánh và các anh chị em rất phấn khởi và cảm động bởi vì được những phản hồi rất tích cực ở khắp các nơi từ Âu Châu. Hoa Kỳ và đặc biệt là ở trong nước, những nhà đấu tranh dân chủ nhân quyền cũng như gia đình của các tù nhân lương tâm và của các blogger Việt Nam họ đều cố gắng gởi đến cho chúng tôi tất cả những tài liệu cần thiết và những đơn khiếu tố và tất cả những tài liệu về nhân quyền để chúng tôi có thể chuyển giao trực tiếp tới cho hội đồng nhân quyền Liên Hiệp Quốc và Liên hiệp Âu Châu.

Điều đó chứng tỏ một điều đó là mạng lưới truyền thông ở trong giai đoạn này đã đóng góp hết sức hữu hiệu và tích cực cho cuộc đấu tranh chung và điều đó càng làm cho các anh chị em chúng tôi thêm phấn khởi và tin rằng công cuộc đấu tranh của đại khối dân tộc sẽ đến ngày và sắp sửa thành công.

Chân Như: Không chỉ nhóm của anh mà lâu nay cũng có rất nhiều nhóm người Việt ở hải ngoại có những cuộc vận động lớn cũng đem lại một số hiệu quả. Vậy thì lần này nhóm kỳ vọng gì vào chuyến đi này?

Đào Trường Phúc: Chúng tôi xin nói rất đơn giản: tôi tin rằng tất cả chúng ta đều đồng ý với nhau là cuộc đấu tranh chung của đại khối dân tộc Việt là để giải thể chế độ cộng sản, để đem lại tự do dân chủ cho đất nước Việt Nam. Cuộc đấu tranh đó không chỉ thể nào dựa vào những cố gắng đơn lẻ của từng nhóm này, từng nhóm khác hay của một số đoàn thể này, đoàn thể khác. Cuộc đấu tranh đó phải là một sự đồng tâm hợp lực của tất cả mọi người và đòi hỏi mỗi cá nhân phải tự gạt bỏ lợi ích của riêng mình để nắm tay với những người cùng chia sẻ mục tiêu chung cùng ôm ấp một lý tưởng chung. Vì thế anh chị em văn nghệ sĩ chúng tôi khi tham gia chiến dịch “We March For Freedom” cũng không mong ước gì hơn là được đóng góp phần nhỏ bé của mình vào cuộc đấu tranh chung. Như thế để làm gì? Để đất nước Việt Nam của chúng ta sớm phục sinh trong tự do và tình người.

Chân Như: Xin cám ơn hai vị đã dành cho chúng tôi cuộc trò chuyện này và chúc chiến dịch “We March For Freedom” này được thành công như ý nguyện.

—————————

Tâm Thư của Nguyệt Ánh về chuyến công tác “We March For Freedom” tại Châu Âu

https://www.youtube.com/watch?v=qY2KqU5CN0c

.

.

.

Sách về những phụ nữ anh hùng ở Châu Á (Hải Ninh – RFA)

Tháng Ba 5, 2015

.

.

Sách về những phụ nữ anh hùng ở Châu Á

Hải Ninh, phóng viên RFA
2015-03-04

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/asia-s-unsung-female-leaders-hn-03042015125233.html

.

Buổi ra mắt cuốn sách “It’s not OK” tại Washington DC hôm 2/3/2015.   RFA PHOTO

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/asia-s-unsung-female-leaders-hn-03042015125233.html/IMG_1407-622.jpg/image

Một cuốn sách e-book về những phụ nữ đấu tranh cho quyền con người ở Châu Á vừa được tái bản. Cuốn sách bao gồm 17 chân dung của những phụ nữ quả cảm trong những quốc gia và vùng lãnh thổ mà nhân quyền bị đàn áp dữ dội. Hải Ninh có bài tường trình về sự kiện ra mắt cuốn sách nói trên tại Washington D.C. hôm 2/3 vừa qua.

“It’s not OK”

Tựa đề của cuốn sách vừa được tái bản có tên “It’s not OK”. Đây là một câu nói thảng thốt của một phụ nữ trên toà án, khi mà án của chồng bà bị kéo dài thêm 8 năm. Cuốn sách là bộ sưu tập 17 chân dung của phụ nữ Châu Á trong cuộc đấu tranh vì nhân quyền tại cộng đồng của họ. Có những người tự nguyện dấn thân vào con đường này, tuy nhiên cũng có người bị hoàn cảnh xô đẩy. Mỗi câu chuyện là một lời chứng thực cho lòng quả cảm và sự quyết tâm của những phụ nữ đó.

Bà Catherine Antoine, tổng biên tập của RFA Online và người phụ trách xuất bản cuốn sách, cho biết về sự ra đời của “It’s not OK.” như sau:

“Cũng vào thời điểm này năm ngoái, quanh ngày Phụ nữ Quốc tế, chúng tôi bắt đầu nghĩ tới vấn đề phụ nữ tại các nước và đặt câu hỏi, chúng tôi có thể làm gì. Sứ mệnh của Đài Á châu Tự do là đưa những thông tin bị kiểm duyệt tại các quốc gia không có tự do báo chí và phần lớn nguồn tin của chúng tôi là những phụ nữ: mẹ, vợ, em gái của những nhà hoạt động bị bỏ tù vì những ý tưởng của họ. Chúng tôi nghĩ rằng đã đến lúc đưa những câu chuyện của những phụ nữ này ra ánh sáng vì thường là họ phải trả những giá rất đắt.

Chúng ta thường nói đến tên tuổi những nhà hoạt động nổi tiếng nhưng không hề nhắc đến vợ của họ dù người vợ phải đối mặt với những sự trừng phạt cũng phải tương đương với người chồng. Chúng tôi mất tới một năm để hoàn thành cuốn sách này vì rất khó khi liên lạc với phần lớn những phụ nữ nói trên. Một số chúng tôi bị mất liên lạc với họ từ đầu năm, một số bị giam lỏng trong khi đó đường liên lạc điện thoại của chúng tôi bị chặn. Chúng tôi muốn vinh danh lòng quả cảm của những phụ nữ này và hướng sự chú ý vào họ quanh thời điểm này trong năm về cuộc sống và cuộc đấu tranh của họ.”

Hai phụ nữ đến từ Việt Nam

Mỗi phụ nữ được phóng viên thuộc 9 ban tiếng địa phương của Đài Á châu Tự do chọn ra sau nhiều năm viết bài và phỏng vấn. Cuốn e-book cũng bao gồm những nội dung đa phương tiện, bao gồm video, đồ hoạ và hình hoạ. Những phụ nữ được khắc hoạ chân dung trong cuốn sách này bao gồm những phụ nữ đến từ Trung Quốc, Việt Nam, Myanmar, Campuchia, Bắc Hàn, Tây Tạng, Lào và Tân Cương.

Trong số 17 người này có hai phụ nữ đến từ Việt Nam là Trần Thị Nga và Đỗ Thị Minh Hạnh. Trần Thị Nga là một nhà hoạt động nhân quyền tại Hà Nam. Chị Nga và con trai cáo buộc công an Việt Nam bắt cóc và đánh đập chị tàn bạo. Còn Đỗ Thị Minh Hạnh là một cô gái trẻ, trở thành nhà đấu tranh vì quyền lao động khi cô mới 20 tuổi.

Mẹ con chị Trần Thị Nga . RFA files

http://www.rfa.org/vietnamese/vietnamnews/activi-inju-by-thugs-05252014105452.html/tran-thi-nga-305.jpg/image  

Tù nhân lương tâm Đỗ Thị Minh Hạnh

https://www.facebook.com/258489837545295/photos/a.330384643689147.75896.258489837545295/573490632711879/?type=1

Bà Nguyễn Thể Bình, giám đốc tổ chức Nhân quyền cho Việt Nam, cũng có mặt trong sự kiện ra mắt cuốn sách “It’s not OK.”. Bà nhận định về phong trào đấu tranh của phụ nữ châu Á có những thuận lợi nhất định. Bà nói:

“Một điều thú vị trong các phong trào đấu tranh vì nhân quyền ở các quốc gia như Trung Quốc, Việt Nam là ngày càng có nhiều người phụ nữ nhận ra rằng họ phải làm chủ vận mệnh của mình. Vì thế, họ ngày càng trở nên xông xáo hơn. Đúng là trong thời điểm đầu của phong trào, họ có một chút lợi thế khi không bị cảnh sát hay giới an ninh đánh đập vì điều đó sẽ phản ánh xấu lên hình ảnh của quốc gia. Tuy nhiên, qua thời gian, họ nhận ra sức mạnh của bản thân, họ có được sự đoàn kết và tiến tới đấu tranh cho quyền sở hữu đất, quyền lao động hay quyền phụ nữ nói chung. Họ cũng mạnh dạn lên tiếng phản đối chính phủ và tìm tới sự ủng hộ của chính phủ các nước ngoài nhằm giúp cho nhiều người hiểu về cuộc đấu tranh vì nhân quyền của họ.”

Về sự gia tăng ngày càng nhiều của những nhà đấu tranh nữ trẻ, bà Bình nhận định:

“Với tư cách là những người trẻ, họ chứng kiến những gì cha mẹ họ phải trải qua, chẳng hạn như cha mẹ họ bị bỏ tù, ví dụ như trường hợp của tôi, cha tôi bị sát hại trong trại cải tạo của chính quyền Việt Nam. Những nhà hoạt động trẻ họ đã gánh trên vai trách nhiệm thay đổi tương lai, họ nhận thấy việc cha mẹ họ bị chính quyền đàn áp và họ không muốn bị hứng chịu hoàn cảnh tương tự. Với tư cách là người trẻ, họ thấy rằng họ có nhiều sức mạnh hơn, họ có nhiều mối quan hệ qua Internet và vì thế họ có thể kết nối với cộng đồng bên ngoài tốt hơn bậc cha mẹ của họ. Nhất là khi họ thấy những biến chuyển sau các phong trào như Mùa xuân Ả rập hay ở Myanmar, những nhà đấu tranh ở Trung Quốc hay Việt Nam cảm thấy được khích lệ rất nhiều. Hơn thế nữa, sự ra đời của tầng lớp trung lưu ở các nước này cho phép giới này những thuận lợi về kinh tế mà bậc cha mẹ họ không có được.”

Bà Zin Mar Aung, từng bị kết án 28 năm tù giam vì tham gia phong trào đấu tranh dân chủ ở Myanmar, là một nhà hoạt động vì dân chủ xuất hiện trong cuốn e-book “It’s not OK.”. Vào năm 2009, bà bất ngờ được trả tự do sau khi mới thụ án được 11 năm. Sau khi tự do, bà thành lập trường về khoa học chính trị ở Yangon, thành phố lớn nhất Myanmar. Bà được giải thưởng quốc tế dành cho phụ nữ về sự can đảm năm 2012. Zin Mar cho biết mục tiêu khi trở về Myanmar lần này là tuyển mộ những phụ nữ quan tâm tới chính trị và giúp họ tham gia nhiều hơn vào chính trường.

Cuốn sách “It’s not OK.” được xuất bản bằng tiếng Anh. Độc giả muốn tìm đọc có thể tải về miễn phí trên iTunes hoặc Google Play hoặc truy nhập trực tiếp vào trang web tại địa chỉ www.womensrights.asia.

Hải Ninh tường trình từ Washington DC.

.

.

.


Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 40 other followers