ĐIỂM TIN NGÀY 19-1-2017

Tháng Một 20, 2017

 

ĐIỂM TIN NGÀY 19-1-2017

.

Tin Tức Hàng Ngày

http://www.tintuchangngayonline.com/

Điểm Tin Thứ Năm 19.01.2017

  • Bài học từ cuộc hải chiến Hoàng Sa (BBC) – Ý kiến nói tuy bị mất Hoàng Sa nhưng Việt Nam vẫn mất cảnh giác trước Trung Quốc tại Trường Sa, Tây Nguyên và nhiều vị trí chiến lược khác.
  • Giới trẻ biết về ngày mất Hoàng Sa như thế nào? (RFA) – Diễn đàn bạn trẻ cùng trò chuyện với ba người bạn trẻ đến từ ba vùng miền của đất nước, đó là Thái Minh Hải, Hà Nội, Peter Trần Sáng từ Nghệ An và An Khang, từ Sài Gòn xoay quanh nhận định của các bạn trẻ về biến cố 19 tháng 1, ngày mất Hoàng Sa.
  • Việt Nam, Trung Quốc dịu giọng trên vấn đề Biển Đông (RFI) – Trong viếng thăm Trung Quốc từ ngày 12 đến 15/01/2017, tổng bí thư đảng Cộng Sản Việt Nam Nguyễn Phú Trọng đã được tiếp đón rất long trọng ở Bắc Kinh và đã hội đàm với chủ tịch Tập Cận Bình trong bầu không khí được mô tả là « thân tình, hữu nghị ».
  • Thử đoán xem ông Trọng và ông Tập nói gì với nhau (BoxitVN) – Bùi Quang Vơm – “Khi Magnitski chính thức có hiệu lực và phát huy tác dụng, thì ngay Nguyễn Phú Trọng có thể cũng bị quy kết vi phạm nhân quyền. Trong bộ máy chính quyền của Việt Nam, sẽ không ít hơn một phần ba sô ́lãnh đạo chóp bu hoặc dính tội vi phạm luật nhân quyền, hoặc phạm tội tham nhũng, hoặc phạm tội cả hai. Và nghiêm trọng hơn, cái thể chế chính trị độc đảng phản dân chủ có bản chất vi phạm nhân quyền và nuôi …
  • Kinh tế Việt Nam khó thoát Trung (BoxitVN) – VOA Tiếng Việt – Tổng Bí thư Việt Nam Nguyễn Phú Trọng hội đàm với Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình ngày 12/01/2017 tại Bắc Kinh. (Ảnh: TTXVN). Hơn phân nửa trong tổng số 15 văn kiện về “hợp tác kinh tế” mà Việt Nam vừa ký kết với Trung Quốc trong chuyến thăm của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng cho thấy nền kinh tế của Việt nam càng ngày càng phụ thuộc vào Trung Quốc, từ lĩnh vực ngân hàng, hàng không cho đến nông nghiệp. Theo thông cáo chung mà …
  • Nguyên nhân gây ra cuộc chiến 20 năm (1955-1975) ở Nam Việt Nam (BoxitVN) – Thiện Tùng (Đào Văn Tùng) – Còn hơn tháng nữa mới đến kỷ niệm 44 năm ngày ký kết Hiệp định Paris (27/02/1973-27/02/2017) mở đầu việc chấm dứt Chiến tranh Việt Nam, bè bạn gần xa hỏi xin bài viết của tôi dưới đây, vốn đã được đăng trên trang Viet-Studies [hiện không còn truy cập được]. Tôi không có điều kiện đáp ứng nên mong muốn trang Bauxite Việt Nam tái đăng bài, trước phục vụ bạn đọc nói chung, sau đáp ứng yêu cầu những người bạn của tôi. Thiện Tùng. (Trong …
  • Ai sẽ là Martin Luther King Jr. của Việt Nam? (BoxitVN) – Quang Nguyên – (Washington). Hàng trăm, ngàn người Việt Nam đã MƠ như ông, họ đã đứng dậy bước những bước của Thánh Gandhi, của King, của Aung San Suu Kyi. Họ đã chịu tù đầy, bị thủ tiêu, ám sát như các vĩ nhân… Ai sẽ là Martin Luther King Jr. của Việt Nam? Hơn nửa thế kỷ trước, Hoa Kỳ, một xứ sở còn nhiều bất công với người thiểu số da mầu, có người đã dám có một giấc mơ, đã dám đứng lên, vận động hàng triệu người bị đàn áp …
  • Những thách thức cho chủ nghĩa tự do (BoxitVN) – Đoàn Hưng Quốc – Câu hỏi đặt ra, khi thế giới quay mặt lại với trật tự do toàn cầu liệu có làm các nhà đấu tranh cho dân chủ nhân quyền hoang mang nản chí hay không? Dân chúng ở nhiều nước kể cả Tây Phương đang chống lại sự áp đặt phi lý của một trật tự do toàn cầu (liberal international order), hay còn bị gọi tự do bá quyền (liberal hegemony), vượt lên trên chủ quyền, văn hóa và lịch sử của từng quốc gia. Tư tưởng về tự do …
  • Đồng bằng sông Cửu Long: Thiên đường đã mất (RFA) – Đồng bằng châu thổ sông Cửu Long là một vùng nông nghiệp trù phú của Việt Nam, sản xuất nhiều lương thực, thủy sản cho nhu cầu trong nước cũng như xuất khẩu. Vùng đất được thiên nhiên ưu đãi này đang đối mặt với nhiều thách thức.
  • Tiền thuế môi trường để làm gì? (BoxitVN) – Nguoi Quan Sat – (Cali today). Đó là câu hỏi của đông đảo người dân trong nước sau khi Bộ Tài chính cho biết dự kiến sẽ tăng thuế môi trường đối với mặt hàng xăng dầu lên đến 8,000 đồng/lít. Con số này thực sự khiến người dân bàng hoàng khi mà trên thế giới rất ít quốc gia áp dụng loại thuế này. Chỉ trong vòng chưa đầy 2 năm, thuế môi trường đối với xăng dầu đã liên tục tăng. Tháng 3/2015, Quốc hội CSVN quyết định cho tăng thuế môi …
  • Loa phường: Biểu hiện của văn minh rừng rú thời hiện đại – Phần I và II (BoxitVN) – J.B Nguyễn Hữu Vinh – Tại sao rõ ràng việc sử dụng hệ thống loa phường giữa thủ đô thời hiện đại này, chỉ là biểu hiện văn minh rừng rú mà vẫn cứ tồn tại và việc bỏ nó, đến Chủ tịch thành phố cũng kêu gọi phải “mạnh dạn”? Chuyện cái loa phường: Lợi ích nhóm và loạn sứ quân. Mấy hôm nay, trên mạng xã hội đưa một thông tin: Chủ tịch Tp Hà Nội Nguyễn Đức Chung đưa ý kiến: Bỏ loa phường – Hệ thống loa truyền thanh của …
  • Câu chuyện cuối năm: lẽ nào thế hệ nay hóa thân thành ông Tổng? (BoxitVN) – Mẫn Nhi – Một gia đình nhiều quá là 3 thế hệ. Nhưng một Việt Nam thì có bao nhiêu thế hệ. Năm một ngàn 8 trăm 8 tư (1884) triều đình Nhà Nguyễn và Pháp Quốc ký hòa ước mang tên Patenotre – chính thức đặt Việt Nam vào vòng bảo hộ.Đó có thể là mở đầu cho câu chuyện về những thế hệ… Chúng ta có một thế hệ văn thân – chí sĩ, là thế hệ mà những nhà nho yêu nước đã vứt bỏ cuộc sống vương giả “Tập khiên, …
  • Vài suy ngẫm về lá cờ nhân vụ ca sĩ Mai Khôi (BoxitVN) – T.K.Tran – …trong chiều dài lịch sử, lá cờ và cả quốc hiệu chỉ có tính cách giai đoạn, chỉ quốc gia mới trường tồn… Câu chuyện ca sĩ Mai Khôi từ chối trình diễn trước lá cờ vàng VNCH và cờ Mỹ ở Annandale, Virginia, cách đây không lâu đã gây ra một làn sóng tranh cãi thảo luận sôi nổi trên mạng và trong cộng đồng người Việt ở nước ngoài. Câu chuyện cờ vàng cờ đỏ không mới nhưng vụ Mai Khôi lại là cơ hội để suy ngẫm trở …
  • Hai thứ trưởng bị kỷ luật vì liên quan vụ Trịnh Xuân Thanh (RFA) – Theo quyết định do Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc ký hôm nay 18/1, hai Thứ trưởng Bộ nội vụ Nguyễn Duy Thăng và Trần Thị Hà bị kỷ luật vì liên quan đến vụ bổ nhiệm ông Trịnh Xuân Thanh, Phó chủ tịch tỉnh Hậu Giang nay đã bỏ trốn ra nước ngoài.
  • Việt Nam đấu tranh chống các “luận điệu xuyên tạc” (RFA) – Ông Võ Văn Phuông, Phó Trưởng ban Tuyên giáo Trung ương kiêm Phó Trưởng ban Chỉ đạo công tác thông tin đối ngoại trình bày vấn đề gọi là đấu tranh phản bác những thông tin sai sự thật, những luận điệu xuyên tác của các thế lực thù địch và điều gọi là tranh thủ sự ủng hộ của cộng đồng quốc tế và Việt kiều ở nước ngoài.
  • Exxon Mobil ký thỏa thuận khí đốt lớn nhất Việt Nam (RFA) – Tập đoàn ExxonMobil, trước đây do Ngoại trưởng Mỹ được đề cử Rex Tillerson làm Tổng giám đốc điều hành, hôm 13/1 đã ký hai văn bản thỏa thuận với Tập đoàn Dầu khí Việt Nam về việc phát triển dự án dầu khí lớn nhất tại Việt Nam.
  • Bộ Y tế khuyến cáo phòng tránh dịch bệnh bạch hầu (RFA) – Bộ Y tế Việt Nam hôm nay (18/1) ra khuyến cáo khẩn cấp đề phòng, tránh dịch bệnh bạch hầu. Quyết định này đạt được khoảng hơn một tuần sau khi hai học sinh trung học ở Quảng Nam tử vong vì bệnh này.
  • Hỏa hoạn kinh hoàng ở Nha Trang (RFA) – Lực lượng cứu hỏa thiếu chuyên nghiệp trong vụ cháy lớn thiêu rụi hơn 70 căn nhà, làm 400 người không nơi trú ngụ xảy ra đêm 17/1/2016 ở Cồn Nhất Trí, phường Vĩnh Phước, thành phố Nha Trang.
  • Ân Xá QT: Châu Âu đàn áp khủng bố, nhân quyền tuột dốc (VOA) – Theo phúc trình của tổ chức Ân Xá Quốc Tế công bố hôm thứ 3, việc ban hành các lệnh khẩn cấp, việc theo dõi, khám xét nhà cửa và bắt bớ đang đe dọa những giá trị và các quyền tự do được trân quý trong các xã hội Âu châu
  • Nghị viện châu Âu có tân chủ tịch (VOA) – Ông Antonio Tajani thuộc đảng trung hữu Nhân dân châu Âu của Italy vừa được bầu làm chủ tịch mới của Nghị viện châu Âu, sau khi chiến thắng trong cuộc bỏ phiếu đêm thứ Ba tại Strasbourg
  • Châu Âu tứ bề thọ địch (RFI) – Tuyên bố ủng hộ Brexit, chống NATO của Donald Trump và thông báo chọn phương án ly dị « cứng rắn » với Liên Hiệp Châu Âu (LHCA) của thủ tướng Anh gây chấn động mạnh đối với giới ủng hộ châu Âu. Trước cảnh lãnh đạo nước Mỹ tương lai tỏ rõ thái độ bài Âu, điều chưa từng thấy ở đồng minh Hoa Kỳ từ hơn nửa thế kỷ nay, trong lúc lãnh đạo Trung Quốc cao giọng cổ vũ cho một tiến trình toàn cầu hóa tự do tại Diễn Đàn Kinh Tế Thế Giới, La Croix hôm nay 18/01/2017, cảm thán với tựa lớn trang nhất « Thế giới lộn phèo ». Le Monde : « Trump chống lại châu Âu », còn Les Echos đặt câu hỏi : « Tại sao Anh lại chọn phương án Brexit cứng rắn ? ». Về chủ đề này, Libération có hồ sơ « Châu Âu : Vượt lên hay rơi vào hỗn loạn ».
  • Tại Davos, Tập Cận Bình giành ngôi bảo vệ toàn cầu hóa của Mỹ (RFI) – Diễn văn bảo vệ toàn cầu hóa của chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình tại buổi khai mạc Diễn Đàn Kinh Tế Thế Giới Davos (Thụy Sĩ) ngày hôm qua 17/01/2017 rất được hoan nghênh trong bối cảnh người sắp lên lãnh đạo nước Mỹ là Donald Trump không ngừng có những tuyên bố đả kích tiến trình này. Tại Davos, sau tuyên bố lập trường của ông Tập Cận Bình, một cố vấn của tổng thống tân cử Mỹ có mặt ở diễn đàn đã không che giấu thái độ hoài nghi.
  • Công ty Mỹ tại Trung Quốc ngán ngẩm cản lực trong kinh doanh (RFI) – Đúng vào lúc lãnh đạo Bắc Kinh hùng hồn biện hộ cho quyền tự do thương mại tại Davos, Phòng Thương Mại Mỹ ở Trung Quốc ngày 18/01/2017 đã công bố bản báo cáo nêu bật tâm trạng ngán ngẩm của các công ty Mỹ đang làm ăn tại nước này. Vì cảm thấy ít được hoan nghênh hơn, một số công ty đang chuyển hoạt động kinh doanh qua các nước khác.
  • Tổng thống Philippines tố cáo Giáo Hội “đạo đức giả” (RFI) – Bị Giáo Hội Công Giáo Philippines tố cáo là đã có những hành động lạm sát khi tung ra chiến dịch bài trừ ma túy, tổng thống Rodrigo Duterte vào hôm nay, 18/01/2017 đã thách thức các linh mục và giám mục là cứ thử dùng ma túy trước đi rồi hãy lên tiếng. Ông cũng lên án thái độ « đạo đức giả » của Giáo Hội khi chỉ trích cuộc chiến chống ma túy của ông.
  • Campuchia: Căng thẳng chính trị vẫn tiếp diễn (RFA) – Tại Phnom Penh, căng thẳng chính trị giữa Thủ tướng Hun Sen và phe đối lập vẫn tiếp diễn, sau khi nhà lãnh đạo chính phủ Campuchia nộp đơn kiện lãnh tụ đối lập Sam Rainsy ra tòa về tội phỉ báng, đòi bồi thường 1 triệu dollars.
  • Khi Toà Bạch Ốc đổi chủ (VOA) – Washington tuần này là một thành phố trong thời kỳ chuyển tiếp giữa lúc Tổng Thống Barack Obama chuẩn bị nhường chỗ cho người kế nhiệm, Tổng thống tân cử Donald Trump
  • Tổng thống Mỹ sắp nhậm chức đạt kỷ lục về bất tín nhiệm (RFI) – Trong lúc ông Donald Trump chuẩn bị vào Nhà Trắng vào ngày 20/01/2017, một cuộc thăm dò dư luận mà tờ Washington Post công bố cho thấy chỉ có 40% người Mỹ đánh giá tốt tổng thống tân cử. Chưa bao giờ một tổng thống Mỹ bước vào Nhà Trắng trong không khí nghi kỵ như thế.
  • Nghị Viện Châu Âu : Cựu phát ngôn viên của Berlusconi lên làm chủ tịch (RFI) – Ông Antonio Tajani, một người thân cận với cựu thủ tướng Ý Berlusconi đã được bầu tối qua, 17/01/2017, vào chức chủ tịch Nghị Viện Châu Âu, với nhiệm kỳ 2 năm rưỡi. Nhân vật cùng sáng lập đảng Forza Italia đã thắng đối thủ, cũng người Ý, Gianni Pitella thuộc đảng xã hội PP, với 351 phiếu so với đối phương chỉ được 282 phiếu.
  • Pháp đối phó với đợt lạnh giá kéo dài (RFI) – Trước cơn giá rét đang đổ xuống nước Pháp với nhiệt độ có khi xuống đến từ -10 đến – 18 độ, tổng thống François Hollande đã mở phiên họp khẩn hôm nay, 18/01/2017, với thủ tướng và các bộ trưởng Nội Vụ, Năng Lượng, Xã Hội, Gia Cư, Ngân Sách… để thảo luận về các biện pháp đối phó.

——————————–

NHẬT BÁO BA SÀM

https://anhbasam.wordpress.com/

NGÀY 19-1-2017

Thư gửi Việt Nam

Jonathan London   20-1-2017

Vong ân bội nghĩa

Nguyễn Tường Thụy – Blog RFA     19-1-2017

CUỘC CHIẾN HOÀNG SA 1974

FB Luân Lê     19-1-2017

ĐI QUANG GÁNH VỀ THÚNG KHÔNG

Phạm Trần     19-1-2017

Không buông, còn ôm chặt

Bùi Tín – Blog VOA     19-1-2017

‘Sụp đổ tài khóa quốc gia’: Thủ tướng Phúc không muốn phải ‘đổ vỏ’?

Phạm Chí Dũng – Blog VOA 18-1-2017

 

Thư ngỏ gửi các vị lãnh đạo ĐCSVN

Vũ Công MinhHải Dương ngày 05 tháng 01 năm 2017

TẠM BIỆT OBAMA!

FB Mạnh Kim     19-1-2017

Cứ vùng, miền, cờ đỏ, cờ vàng, xin thưa, vớ vẩn tuốt

Phạm Văn Dũng     19-1-2017

Ông Trọng không chịu rút giữa kỳ

Bùi Quang Vơm     19-1-2017

——————————–

DÂN LÀM BÁO

http://danlambaovn.blogspot.com/

NGÀY 19/1/2017

Bốn tỉnh Miền Trung đang thức còn cả nước đang ngủ

Babui (Danlambao)   | 1/20/2017 3 Comments

Thư cuối năm

Mai Thanh Truyết 1/20/2017 6 Comments

Vai trò của Mao Trạch Đông trong chiến dịch tiến chiếm Hoàng Sa 1974

Trần Trung Đạo  | 1/20/2017 8 Comments

Ông Trọng không chịu rút giữa kỳ

Bùi Quang Vơm  | 1/20/2017 31 Comments

Đi quang gánh về thúng không

Phạm Trần  | 1/20/2017 16 Comments

Thánh lễ cầu nguyện cho 74 Tử sĩ VNCH

CTV Danlambao   | 1/20/2017 18 Comments

Quảng Bình: Người dân tiếp tục chặn quốc lộ biểu tình

CTV Danlambao   1/20/2017 23 Comments

Việt Nam: Hãy chấm dứt đàn áp các bloggers và nhà hoạt động

Human Right Watch  | 1/20/2017 2 Comments

Tưởng niệm các anh hùng VNCH hy sinh tại Hoàng Sa năm 1974

CTV Danlambao1/19/2017 147 Comments

————————————–

Bauxite Việt Nam

http://boxitvn.blogspot.com/

NGÀY 19-1-2017

Sài Gòn – Hoàng Sa, ngày 19/1

Hoàng Dũng

Một số thông tin, hình ảnh từ mạng xã hội về sự kiện Tưởng niệm các liệt sĩ Hoàng Sa ở Hà Nội

FB Nguyen Lan Thang

Loạt bài trên RFA về ngày mất Hoàng Sa

Mặc Lâm, biên tập viên RFA

Nỗi nhớ Phạm Tăng – Vũ trụ Phạm Tăng(*)

Vũ Thư Hiên

Thư ngỏ gửi các vị lãnh đạo Đảng Cộng sản Việt Nam

‘Sụp đổ tài khóa quốc gia’: Thủ tướng Phúc không muốn phải ‘đổ vỏ’?

Phạm Chí Dũng

Đồng bằng sông Cửu Long: Thiên đường đã mất

Kính Hòa, phóng viên RFA

Nhục và đa

Nộ Thủy

Giới hoạt động: Hy vọng ông Trump mạnh tay và chấm dứt chính sách ‘đu dây’ của Việt Nam

VOA Tiếng Việt

———————————-

Việt Nam Thời Báo

http://www.ijavn.org/

NGÀY 19-1-2017

Cam kết Việt-Trung về tranh chấp trên biển có đáng tin?

Giới hoạt động: Hy vọng ông Trump mạnh tay và chấm dứt chính sách ‘đu dây’ của VN

Oai hùng Hoàng Sa! Nỗi nhục Gạc Ma!

VNTB- 2/3 sinh viên muốn làm trong nhà nước: Tiềm lực phá sản?

VNTB- Tăng thuế ‘bảo vệ môi trường’: Tức nước vỡ bờ sẽ khôn lường !

———————————

ĐỐI THOẠI

https://doithoaionline.wordpress.com/

Đối Thoại Điểm Tin ngày 18 tháng 1 năm 2017

Posted on 19/01/2017 by Doi Thoai

  • Tin Ngoài Nước-Tín Châu
  • Tin Trong Nước-Lê Hồng Lĩnh
  • Chuyện Việt Nam-Thanh Ly

Đọc tiếp →

———————

Đài Đáp Lời Sông Núi

http://radiodlsn.com/

Thứ Năm, ngày 19.01.2017

.

Theo dõi đài Đáp Lời Sông Núi qua:

Youtube

Twitter

Facebook

.

Youtube: THẢM HỌA ĐỎ BỘ MẶT THẬT CỦA ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM

.

Youtube: Sự Thật Hồ Chí Minh

.

Youtube: Ho Chi Minh, The Man and The Myth

.

Youtube: Cải cách ruộng đất

.

Youtube: Nhân Văn Giai Phẩm

.

————————

Viet Studies

Thứ năm, 19 tháng 1, 2017

http://www.viet-studies.net

Kinh Tế Việt Nam

Văn Hóa & Giáo Dục

 

 

THƯ GỬI VIỆT NAM (Jonathan London)

Tháng Một 20, 2017

 

Thư gửi Việt Nam

Jonathan London

Posted on January 20, 2017 by Jonathan London

http://xinloiong.jonathanlondon.net/2017/01/20/thu-gui-viet-nam/

.

http://xinloiong.jonathanlondon.net/wp-content/uploads/2017/01/20inauguralbriefing2-superJumbo-768×512.jpg

Donald và Melania Trump đang tới Washington DC để chuẩn bị cho lễ nhậm chức vào ngày mai. Ảnh: internet

.

Chúng ta đang sống những ngày rất lạ, và rất tiếc phải nói rằng mỗi ngày một xa lạ hơn và không còn cảm giác an toàn như trước. Vốn thường nghi ngờ những lời lẽ đao to búa lớn, nhưng lúc này tôi lại đồng ý với nhận định rằng thế giới đang có nguy cơ rơi vào một cơn khủng hoảng sâu rộng chưa từng thấy kể từ sau Thế chiến II, riêng nước Mỹ thì rơi vào cơn khủng hoảng chính trị lớn nhất kể từ thời Nội chiến.

Đối với Việt Nam, nguy cơ bị tác động xấu là không thể coi nhẹ. Khác so với vài tháng trước, Việt Nam ngày nay không còn chỗ dựa ngoại giao “an toàn” nữa, ít nhất cho đến khi ẩn số Trump lộ diện. Trong không khí bất an đó, tôi xin chia xẻ vài ý kiến về thời cuộc với tư cách là một công dân Mỹ và là bạn của Việt Nam—một Việt Nam của cả dân lẫn người trong bộ máy, của cả những người nghi ngờ về từ diễn biến, tự chuyển hoá, tự này tự kia…

Về an ninh quốc phòng.

Thứ nhất, về an ninh quốc phòng, các bạn hãy bình tĩnh. Dù Trump có vô số những động thái khác lạ, nhưng quan điểm an ninh ở Biển Đông khó mà có thay đổi lớn so với thới Obama. Riêng về quân sự và ngoại giao, “chế độ mới” hẳn sẽ mạnh bạo hơn. Tuy nhiên, liệu bộ sậu của Trump có hành động đủ cẩn trọng hay không là một câu hỏi lớn cho tương lai. Lúc này chỉ có một điều chắc chắn là không có chuyện Mỹ rút lui khỏi biển Đông và khoanh tay trước những đòi hỏi bất hợp pháp của Tập Cận Bình.

Điều đáng chờ đợi, thậm chí rất đáng chờ đợi, là một số nhân vật trong bộ sậu của Trump. Chẳng hạn tướng Mattis (nick Chó Điên) được đánh giá là có trí tuệ và được tôn trọng từ lính đến sĩ quan. Trong khi đó, ông Rex Tillerson, ngoại trưởng mới được đề cử, vẫn còn là một ẩn số trong vấn đề Đông Á. Tuần trước, phát biểu “cấm Bắc Kinh không được tiếp cận các đảo nhân tạo ở biển Đông” có lẽ là lời nói hơi thiếu thực tế, tuy nhiên nó là tín hiệu cho thấy ông không phải là người thuận theo Bắc Kinh. Hơn thế nữa, hợp đồng hợp tác dầu khí giữa Exxon Mobil và Việt Nam mới ký tuần trước là một tín hiệu đáng ghi nhận khác (nhân tiện, cũng hy vọng rằng hợp đồng này không biến thành một vài căn nhà ở Tam Đảo).

Câu hỏi ở đây là liệu Mattis và Tillerson (nếu được phê chuẩn) cùng với những nhân sự khác của “chế độ mới” Hoa Kỳ có đủ năng lực cáng đáng nhiệm vụ hay không, và không kém phần quan trọng là khi cần họ có đủ ý chí lẫn trí tuệ để chống lại một Tổng thống độc tài như Trump hay không. Còn Việt Nam thì sao?

Trong thời gian tới Việt Nam phải (và tôi tin sẽ) tiếp tục tăng cường quan hệ với các đối tắc trong khu vực. Tôi cũng khuyến nghị rằng dù kẻ lừa bịp đầu mầu cam nói gì đi nữa thì cũng hãy nhớ đại đa số các nước vẫn quyết tâm tìm kiếm một giải pháp an ninh bền vững cho Biển Đông.

Về kinh tế xã hội

Thứ hai là kinh tế, vì chúng ta chưa rõ Việt Nam có cơ hội gì mới trong thời kỳ hậu Obama, nên những thách thức mà Việt Nam phải đối mặt vẫn y như cũ. Tất nhiên khả năng lớn là sẽ không còn hiệp định thương mại đa phương nữa. Ngay sau thắng lợi bầu cử (được Putin góp tay dàn dựng) của Trump, ta đã thấy cả Tập lẫn Abe đều đua nhau lấp đầy không gian mà Mỹ đã chiếm.

Với tổng giá trị của xuất khẩu Việt Nam sang Mỹ chiếm tới 20% GĐP thì Mỹ là mối quan hệ kinh tế mà Việt Nam không thể bỏ qua.  Trong khi đó, hai nước (dù Trump hoặc ai cầm quyền) vẫn còn chia sẻ những quyền lợi kinh tế xã hội. Ví thế tôi khuyến nghị Việt Nam cứ tiếp tục nỗ lực tái cấu lại nền kinh tế, đầu tư vào giáo dục sao cho hiệu quả hơn, tạo thêm công ăn việc làm cho người dân càng nhiều càng tốt.

Muốn Việt Nam trở thành một thị trường hấp dẫn, hãy chọn con đường chính đại. Hãy dũng cảm và sáng suốt để bảo vệ người lao động Việt Nam. Hãy dứt khoát nói không với những dự án không đảm bảo môi trường. Hãy hiểu và biết quý trọng giá trị câu ‘“dân cần nước sạch”. Làm như thế thì Việt Nam mới có lực để ‘chịu phát triển’ bền vững, và có chất lượng hơn so với những năm gần đây.

Về giáo dục.

Cải cách giáo dục cách khác so với trước— không chỉ nói suông mà không chỉ xem ngành là ngành hành chính: phải thực sự coi trọng, phát triển năng lực lẫn tinh thần sáng tạo của nhà giáo, nhà nghiên cứu, và toàn xã hội – và không chỉ những người mà đang ở đọ tưởi trẻ. Phải thực sự sẵn sàng tiếp nhận, thực hiện, và thi nhiệm với những cách dạy hiện đại, phương pháp sư phạm mới. Mừng để thấy hiện nay đang có những nỗ lực về vấn đề này.

Quan trọng là những nỗ lực tiếp tục được để mạnh trong khi đó cách giới thiệu những ý tưởng, phương pháp được nghiên cứu, điều chỉnh và khuyến kích. Những cải cách này không thề màng tính ‘hành chính’ mà phải đưa sâu vào thình thần của giáo dục ở mọi bậc học và kể cả ngoài ngành.

Thị trường dĩ nhiên có vai trò của thị trường, nhưng không có nghĩa là phải hy sinh giáo dục phi lợi nhuận như chúng ta đang thấy. Đừng lạm dụng làm giầu bằng thương mại hoá mọi thể loại giáo dục. Việc những trường đại học phi lợi nhuận có tôn chỉ hoạt động dựa trên giá trị của những vĩ nhân như Phan Chu Trinh đang bị doạ đóng cửa, đang bị doạ bán là những sự kiện cực xấu.

Hãy đừng lấy PISA hoặc đào tạo ra vài nhà toán học thực giỏi làm thước đo. Tinh thần sẵn sàng đầu tư cho giáo dục của con cái sẽ vô cùng lãng phí nếu chúng ta (tức là cộng đồng nhà giáo và người dân) không đòi hỏi và xây dựng được một hệ thống giáo dục thực sự phản ánh tinh thần cởi mở, phản biện khoa học. Nếu không thế, chúng ta không có cơ sở gì để kỳ vọng đất nước Việt Nam cất cánh. Trong thời gian bất trắc này thì tốt nhất Việt Nam phải tìm cách để khắc phục những trở ngại còn lại để thực sự cải cách và đẩy mạnh nỗ lực cải cách.

Về chính trị, xã hội, và tương lai.

Nguyên nhân nước Mỹ có một kẻ lừa bịp mị dân lên nắm quyền bắt nguồn từ những sai lầm của chính quyền Mỹ suốt 40 năm qua: mức sống của người lao động không được cải thiện cộng với sự suy yếu của nền tảng dân chủ do…. quyền lực nhóm!!! Một nguyên nhân khác là chiến lược tranh cử của bà Hillary thiếu hấp dẫn, phản ánh bằng việc 1 tỷ đôla đã bỏ ra mà vẫn thua.

Dù nền dân chủ Mỹ có nhiều vấn đề từ lâu, nhưng Mỹ đến ngày hôm nay vẫn được coi là một nước tiêu biểu cho dân chủ và những nguyên tắc của chủ nghĩa tự do. Tôi thừa nhận khoản khác giữa những nguyen tắc dân chủ ấy và tình hình thực tế ở bên Mỹ quá là báo động – cho đến mức tôi lo về tương lai về số phận của nước mình. Việc một nhân vật có nét độc tài như Trump thắng cử cộng với tình hình ở Châu âu, Nga v.v. dấy lên lo lắng về tương lai của dân chủ không chỉ là ở Mỹ mà còn cả trên thế giới.

Nhưng dù vậy, lý tưởng dân chủ vẫn luôn là nguồn cảm hứng. Vấn đề chỉ là bảo vệ và thúc đẩy như thế nào trong tình hình báo động của hôm nay. Ở đây vẫn phải lạc quan về Việt Nam.

Hiện nay người dân Việt Nam ngày càng quan tâm hơn đến số phận của đất nước mình. Và đây chính là lúc để cởi trói cho những giá trị chính trị quan trọng nhất đối với người dân Việt Nam từ thời Pháp đến nay: tự do ngôn luận, tự do hội họp, tự do báo chí, tự do tư duy chính trị. Nếu bạn hỏi tại sao tôi lại lạc quan khi những giá trị này chưa được tôn trọng đúng mức? Bởi vì tôi thấy ngày càng nhiều người Việt nhìn nhận rằng những quyền này là cần thiết hơn bao giờ hết.

Dù không loại trừ khả năng Ngài/kẻ lừa bịp mị dân sắp vào Nhà Trắng có thể gián tiếp đem lại lợi ích cho Việt Nam, chúng ta có đủ lý do để lo ngại về những kịch bản trước mắt có thể xảy ra của khu vực cũng như trên thế giới.

Trong tình trạng bất an hôm nay, tôi tin rằng người dân Việt Nam sẽ tiếp tục nỗ lực học hỏi, tham gia đóng góp và ra sức thúc đẩy một xã hội dân chủ hơn, văn minh, minh bạch, công bằng, và có trật tự. Tôi nghĩ rằng dù ở Việt Nam hay ở Mỹ hay bất cứ ở nơi nào trên trại đất, những nỗ lực phát triển xã hội thể theo nguyện vọng dân chủ và nhân vân vẫn là vấn đề cột lõi và cần được khuyến khích hơn bao giờ hết.

JL, Hà Nội

 

 

 

LÁ THƯ ĐẦU NĂM GỬI CHỦ TỊCH NƯỚC TRẦN ĐẠI QUANG (Nguyễn Khắc Mai)

Tháng Một 20, 2017

 

Lá thư đầu năm gởi Đại tướng, giáo sư, tiến sĩ, chủ tịch nước Trần Đại Quang

Nguyễn Khắc Mai

15/01/2017

http://boxitvn.blogspot.com/2017/01/la-thu-au-nam-goi-ai-tuong-giao-su-tien.html

 

Năm ngoái, cũng ngày 7-1, tôi có viết bài báo bàn với anh Tư Sang, nguyên chủ tịch nước. Nay đọc lại thấy còn phù hợp, nên chép lại kính gởi anh đọc, như một lời chúc đầu năm mới.

Tôi vừa về Huế, gặp thăm mấy vị Hòa thượng, họ nói anh cũng rất quan tâm đến vấn đề tâm linh. Anh hãy làm một việc gì đó tử tế, tốt đẹp để xóa đi cái dớp đầu năm rất tồi tệ. Đó là việc công an đánh chết người ngay đầu năm mới. Nó là cái điềm gỡ, không thể coi thường. Anh xem bài báo, và nên có hành động thật ơn ích, mới mong hóa giải cái điềm gỡ đó. Đây là toàn văn bài báo, mà thật kỳ lạ, là tôi đã đề ngày là 7-1-2017. Nhân dịp này, tôi cũng xin gởi đến anh thiếp chúc mừng năm mới của Trung tâm Minh Triết, với một lời rất minh triết của Chế Thắng Phu Nhân, Thánh mẫu Kỳ Anh (Hà Tĩnh): “Nâng giữ gốc nước, dẹp bỏ hà khắc, bạo ngược, để dân chúng được yên vui”. Chân thành chúc Chủ tịch bình an, mạnh khỏe.

  1. K. M.

***

Bài báo cũ:

Thưa anh Sang, tôi cũng không hiểu được

Nguyễn Khắc Mai

Thật sự tôi khoái anh đấy. Mỗi lần đi tiếp xúc “đại cử tri”, anh đều có một ý kiến nào đấy thú vị. Trong nhân quần, một khi đã có thú vị thì nhất định có ích. Báo Tuổi trẻ SG (vì ở Hà Nội cũng bắt chước ra một tờ Tuổi trẻ) tường thuật lời tâm sự của anh như vầy: ”…Còn bây giờ đụng chuyện nội bộ thì sợ ông này, ông kia, sợ bị trù dập… Sao lạ như vậy, không hiểu được”.

Thưa anh Sang, tôi thật sự cũng không hiểu được.

“Bây giờ đụng chuyện nội bộ thì sợ”. Thưa anh, không phải chỉ chuyện nội bộ người ta mới sợ. Cái gì người ta cũng sợ cả. (Ra đường thì sợ công nông(hoặc công an)/Về nhà thì sợ vợ không mặc gì). Một xã hội mà cái gì cũng sợ, là một xã hội bất an. Anh nói đúng. Như tôi khi còn 12, 13 tuổi hoạt động kháng chiến nội thành, chúng tôi chẳng sợ gì ráo. Bây giờ thì nhiều khi thấy sợ không phải vì mình không có lẽ phải, nhưng lại thấy sợ cái chủ trương, lãnh đạo cho một số kẻ đội lốt côn đồ ném mắm tôm và cứt đái vào nhà. Anh có xem hình ảnh một công dân của Thủ đô mặt mày bê bết máu do 5 tên “công an đội lốt du côn” (theo tường thuật trên mạng) chận đường đánh chỉ vì anh [ấy] yêu cây xanh Hà Nội và đấu tranh phản đối chính quyền thành phố đốn cây, hạ nhục cái “Hồn Thu Thảo của Thăng Long”. Chắc hồi đi học, anh cũng từng đọc “Lối xưa xe ngựa hồn thu thảo/Nền cũ lâu đài bóng tịch dương” chứ. Chỉ những kẻ vô văn hóa mới tàn bạo, phủ phàng vì tham lam, mới đối xử với cây xanh và cổ thụ, với “hồn thu thảo” của đất nước như vậy. Nhìn tấm ảnh chàng trai thủ đô mặt mày đầy máu, tôi thấy thật là nhục nhã cho Hà Nội nghìn năm văn vật lại đẻ ra một lũ súc vật dám hành hạ dân như vậy. Thành ra không thể không nhắc lại cho anh nghe một câu nói về cái sợ của Nguyễn Khắc Viện. “Chuyên chính vô sản không đáng sợ. Sợ nhất là chuyên chính vô học”.

“Đụng chuyện nội bộ thì sợ, sợ ông này, sợ ông kia, sợ bị trù dập!”. Chuyện đâu có lạ, vì nó xưa không phải như Diễm, mà xưa như lịch sử nền chuyên chính vô học vậy. Khi anh kêu lên “sao lạ như vậy. Không thể hiểu được”. Tôi thấy trong đó có dư vị đắng cay. Tôi tin rằng thật sự thì anh không lạ, mà la lên như thế để cảnh báo cho mọi người biết.

Thật ra thì cũng dễ hiểu thôi. Cái đáng lạ là tại sao các anh có vẽ chậm hiểu như vậy. Ở nước ta thì cái lỗi hệ thống mãi mươi năm trước đây mới có ông Nguyễn Văn An nói đến, mà nay nghe nói đã có chỉ thị cấm bàn! Còn bên Cuba thì sau khi đã thấm cái “ăn tàn, đái nát của CNXH, thì Fidel mới nói Lỗi Cơ cấu!

Anh hãy tích cực tham gia cuộc vận động của xã hội xóa bỏ lỗi hệ thống, hay lỗi cơ cấu đi, chúng ta sẽ không còn lạ gì nữa, khi mọi công dân đều được thật sự tôn trọng, những người cầm quyền như anh đều được đặt dưới sự kiểm soát hoàn toàn của xã hội dân sự, chúng mình chỉ còn một nỗi sợ rất văn hiến đó là sợ chân lý, sợ đạo đức, sợ pháp quyền. Sẽ không còn sợ đảng quyền, chuyên quyền… nữa. Ai nói cái ý như thế anh biết không? Các Mác đó. Ổng nói: “Dân chủ nghĩa là Chính phủ được đặt dưới sự kiểm soát hoàn toàn của xã hội dân sự”. Điều đáng lạ là đảng ta nói theo chủ nghĩa Mác Lê nin, nhưng lại làm ngược tư tưởng của Mác, khiến cho hiện nay cả đảng, cả nhà nước thậm chí anh công an, thuế vụ, kiểm lâm… cả ba anh ấy đều sẵn sàng ngồi trên luật, trên dân, trên xã hội. Một chính đảng đề cao tuyệt đối nguyên tắc tập trung thì quyền lực dồn vào một ít kẻ cầm quyền, và tất yếu cái cơ chế “quân chủ chuyên chế” sẽ ngự trị, ai nói, làm trái ý “vua” thì bị trừng trị. Chuyện không khó hiểu. Điều khó hiểu là chính anh ở cái ngôi vị như thế mà chỉ đặt những câu hỏi “bâng quơ”, chứ không thử ra tay tập hợp dư luận xã hội bàn cho ra nhẽ. Tôi tin rằng ban lãnh đạo của đảng không thể cứ ngồi chồm hỗm mãi trên dư luận được. Cũng như anh Trọng, nhiều lần ảnh nói phải đột phá tư duy, nhưng chính ảnh lại chủ trương kiên định cái “hư hỏng cũ kỹ”. Cho nên Tôn Trung Sơn mới nói Khó không phải ở nhận thức, mà ở Làm.

Anh hãy dùng cái quyền mà Dân và Hiến pháp đã giao cho Chủ tịch Nước, thảo một nghị định để đấu tranh xoá bỏ cái cơ chế của sư sợ hãi này đi. Quả thực đây là một cơ chế, quyết không phải chỉ là tâm lý. Cái tâm lý sợ hãi này có nguồn gốc từ thể chế chuyên quyền độc tài đấy, bắt nguồn từ quan niệm chuyên chính vô sản Mác Lê nin đấy. Chính Lê nin đã đầu têu cho quan niệm này, cả Mao Trạch Đông nữa, cả cái mô hình chính trị xã hội xô viết mà nước ta cho đến nay vẫn còn tôn thờ. Chính cụ Hồ cũng đã quan niệm rằng chuyên chính là cái khóa, cái hòm để bảo vệ dân chủ! Dân chủ là cái để bàn dân thiên hạ ai cũng dùng được, mà đem cất vô rương khóa kỹ, thì một chế độ xã hội sẽ chỉ được duy trì bằng chế độ tuyên huấn và cảnh sát trị, nó tạo ra tâm lý sợ hãi, và ai cũng ngơm ngớp sợ đủ thứ, không còn một nhân cách tự do, để có tinh thần chủ động, sáng tạo (một tư duy tráo trở, lạc hậu và bệnh hoạn như vậy, mà các anh lại ra sức cổ vũ học tập!). Mọi thứ, mọi tổ chức, mọi cá nhân đều trong tâm trạng sợ, luôn luôn ngóng đợi nơi trụ sở của cấp ủy, từ phường xã cho đến trung ương. Cơ chế sợ hãi thủ tiêu tinh thần công dân, thủ tiêu luôn ý thức quốc gia dân tộc của công dân. Tôi nhớ Mác đã nói ý này khi bàn về Tự do báo chí và chế độ kiểm duyệt.

Tôi thành thật hoan nghênh anh đã đề cập một vấn đề nhạy cảm, một khơi gợi rất cần thiết và có ích lớn. Tôi tha thiết mong anh đừng đánh trống bỏ dùi, thả câu lơ lững như vậy, rồi lại để mọi thứ trôi qua. Hãy bước qua nỗi sợ hãi, vượt lên chính mình, vượt lên những gì đã cũ kỹ hư hỏng, hãy cùng giới trí thức thành tâm vì nước, vì dân bàn luận cho ra nhẽ. Trước hết là vấn đề cớ sao chúng ta lại trở nên hèn nhát, sợ sệt bọn Hán gian và Việt gian như vậy. Thứ nữa cũng rất quan trọng là vấn đề, chúng ta đang sợ sệt những gì mà không dám nhìn vào sự thật là chủ quyền đất nước đang bị đe dọa bởi chính sách bành trướng, đế quốc đại Hán, không dám nhìn vào sự thật là đường lối XHCN đã kìm hãm dân tộc hưng thịnh ở cuối thế kỷ 20 và đầu 21. Tại sao không dám đưa ra cho nhân dân bàn, trước hết là giới trí thức, nhũng vấn đề đối nội, đối ngoại đang đặt ra với vận mệnh của Dân tộc. Có phải chúng ta đang rất sợ thế yếu của mình về cả tư duy, kiến thức, cả tính chính thống và hợp pháp của đảng, cả trình độ tổ chức, quản lý và nhất là nhân cách của cán bộ, đảng viên? Chúng ta không sợ gì hết. Cái đáng sợ nhất là chính chúng ta không thật sự vì nước vì dân, mà chỉ vì quyền lợi ích kỷ và nhỏ nhen của chính chúng ta. Thật sự là chúng ta đang rất sợ dân, sợ dân sẽ đòi lại những quyền thiêng liêng và những lợi ích thiết thực của mình. Vậy thì vì sao chúng ta cả gan cướp quyền của Dân? Làm cho Dân có chủ quyền độc lập, có dân chủ, có nhân quyền, có dân trí và dân sinh văn minh hạnh phúc thì chúng ta còn sợ cái gì đây. Hãy để cho Dân tổ chức những cuộc Diên Hồng lớn nhỏ để bàn và quyết định đường hướng và tương lai của dân tộc và của mình. Rồi trên cở sở đó các lực lượng chính trị của Dân tộc, trong đó có vai trò to lớn của đảng (Cộng sản hiện nay) mới căn cứ vào đó mà vạch đường lối, chính sách, phương thức để thực hiện. Như thế mới có cái ý nghĩa của những chiến sĩ vâng mệnh của Quốc Dân. Cứ như hiện nay thì tôi cứ sợ rằng đó là cuộc tiếm quyền vĩ đại!

Tôi cho rằng Chủ Tịch Nước nên ra một nghị định:

– Cấm trù dập (bắt bớ, kết án nhũng người có ý kiến khác đảng cộng sản, khác ban lãnh đạo hiện nay của đảng…). Trả tự do vô điều kiện cho những người tù lương tâm, bất đồng chính kiến với đảng. Như Hồ Chí Minh, vào năm 1955, khi mới từ trên rừng về Hà Nội, cũng mị trí thức, nói rằng: “Tự do tư tưởng hoá ra là tự do phục tùng chân lý”. Ông không biết cái phản đề mới hay: “Tự do tư tưởng sẽ là tự do không phục tùng ngụy lý!”

– Kêu gọi vượt qua sự sợ hãi, mở những Hội Nghị Diên Hồng để bàn việc Nước. Lập Ủy Ban 100 người có đủ mọi thành phần, chính kiến bàn tương lai và vận mệnh của Dân Tộc. (Vì sao lại là 100. Vì để tưởng nhớ 100 vị tổ tiên ban đầu của dân tộc với tâm thức về nguồn, cứ khi có khó khăn hoạn nạn thì gọi Cha ơi mau về với chúng con!). Hãy chọn đi, 40 người của đảng, 30 người tiêu biểu trong nhân sĩ trí thức quốc nội, 30 người là nhân sĩ trí thức quốc ngoại. Tất nhiên phải để cho xã hội tự chọn lựa trên tinh thần tự do, vô tư không áp đặt.

– Ra lệnh cho công an dẹp bỏ ngay hành động bạo tàn, đánh chết dân, đem sơn trộn với mắm tôm, ném vào nhà những người dám lên tiếng đấu tranh cho dân chủ, dân quyền, như đối với luật sư Trần Thu Nam vừa xảy ra ở Hà nội. Điều tra đưa ra tòa những kẻ xúi dục, và những kẻ thực hiện hành vi du côn, vô văn hóa rất phản cảm, mà chỉ là hành vi bôi nhọ chế độ và sự lãnh đạo của đảng.

Nếu làm cho đảng cũng biết tuân thủ ý kiến của Chủ tịch Nước sẽ là văn minh và đạo đức của đảng (như chủ tịch Hồ Chí Minh từng mong mỏi)

Điều “lạ và không hiểu được” là tại sao lại trì trệ và bảo thủ lâu như vậy. Chả nhẽ trong đảng vẫn là tình trạng vô vọng như câu thơ của Nguyễn Duy: Ai? Không ai!.

TB:

Tôi đề phòng cổng điện tử của VP Chủ tịch không nhận được, nên xin công khai gởi qua các mạng xã hội. Do có vài sự kiện mới xảy ra, tôi có thêm đôi ý vào bài báo cũ. Mong mỏi của một kẻ U 90, là đầu năm mới những dòng quê mùa sẽ được Chủ tịch để mắt tới, vì thế tôi xin gởi kèm tấm thiếp chúc Tết với bức tranh con gà huyền sử của một họa sĩ xuất thân từ Beaux Art Paris và một bài giới thiệu “Kê Minh Thập Sách”, một áng văn chính trị cổ kính của Dân tộc mà bất cứ người lãnh đạo Đất nước nào cũng nên học hỏi. Kính.

N.K.M.

Tác giả gửi BVN

Được đăng bởi bauxitevn vào lúc 07:24

 

 

 

HÀNG HÀNG LỚP LỚP (Người Buôn Gió)

Tháng Một 20, 2017

 

Hàng hàng lớp lớp

Người Buôn Gío

Thứ Hai, 16 tháng 1, 2017

http://nguoibuongio1972.blogspot.com/2017/01/hang-hang-lop-lop.html

 

Trong một quán bar khá sang ở thủ đô Ba Lan, tôi gặp người bạn của mình và hai thanh niên trẻ người Việt. Cả hai thanh niên đều ở độ tuổi sung sức, khuôn mặt sáng sủa của họ cho thấy họ là những người được học hành tốt. Qua vài câu trao đổi tôi thấy họ không những có kiến thức mà còn có cả công việc khá thành đạt.

Họ là những kỹ sư viết những phần mềm làm việc cho công ty nước ngoài tại Việt Nam. Lúc đầu tôi nghĩ họ đến Ba Lan để du lịch. Sau tôi mới biết họ đến đây để làm visa dài hạn ở Ba Lan. Tôi thắc mắc hỏi sao phải làm dài hạn ở đây khi các em còn làm việc ở Việt Nam.

Với vẻ mặt không vui, các chàng trai nói.

– Việt Nam giờ không biết thế nào anh ạ, thôi cứ làm sẵn visa vài năm, lúc nào đi thì đi, bọn em làm dự phòng thôi ấy mà.

Tôi trở về Đức và quên bẵng câu chuyện ấy đi. Nửa tháng sau gặp một chị quen trên tàu điện, nghe chị tâm sự đang tất bật lo cho hai đứa em mình giấy tờ dài hạn bên Ba Lan. Hỏi sao nhà ở phố cổ có cửa hàng, kinh doanh được mà các em chị lại đi. Chị nói giờ bọn nó bảo không thở nổi, tính đi để bọn trẻ con nó được ở bên này cho sạch sẽ.

Nếu bạn có visa du lịch đến khối Schengen, bạn có thể làm visa 2 đến 5 năm ở Ba Lan. Từ Ba Lan bạn có thể tự do đi lại hơn 20 nước ở châu Âu và đặc biệt là đi đến quốc đảo Malta. Quốc đảo mà bà đại biểu quốc hội Nguyệt Hường của Việt Nam có mang quốc tịch. Bà Nguyệt Hường còn là một đại gia, doanh nhân giàu có ở Việt Nam, bà trùm bất động sản VID Group.

Những cái tên ầm ĩ báo chí một thời như Vũ Đình Duy, Trịnh Xuân Thanh, Trịnh Văn Thảo, Lê Chung Dũng giờ mỗi người một phương, người ở châu Mỹ, người Châu Úc, người Châu Âu với giấy tờ hợp lệ. Mặc dù bị Việt Nam phát lệnh truy nã quốc tế, nhưng không ai trong số họ tị nạn chính trị như nhiều người tưởng vậy. Những nơi họ ở là những cường quốc kinh tế lớn, ở đó không có hiệp ước pháp lý nào về dẫn độ với Việt Nam.

Phải chăng những quốc gia này bao che cho các tội phạm của nhà nước Việt Nam, nhưng không phải vậy. Chính Việt Nam mới là nước bao che. Mặc dù các quốc gia này đã mất tiền ve vãn để mời mọc Việt Nam ký kết hiệp định tương trợ pháp lý dẫn độ người. Nhưng phía Việt Nam từ chối hay tìm cách kéo dài trì hoãn không ký.

Lý do vì sao Việt Nam không ký?  Vì chỉ có người Việt Nam ở lậu không giấy tờ, người Việt Nam phạm pháp trên các quốc gia khác như Châu Âu, châu Mỹ rất nhiều. Có mấy người nước ấy đến Việt Nam phạm tội, ngoài mấy nước ở Châu Phi.

Những người nông dân ở miền Trung Việt Nam liên tục đến Nga dễ dàng bằng suất du lịch, từ Nga có đường dây đưa họ trốn lậu vào khối Schengen. Ở quê nhà, có những đường dây ngầm trong ngân hàng làm thủ tục đặt nhà cửa, vườn tược  rất dễ dàng cho những nông dân đi như vậy. Mỗi người đi giá dao động từ 10 đến 15 ngàn usd khi đến Đức. Đến được Đức rồi, những người nông dân này phải nỗ lực làm lậu để trả món nợ ở quê nhà đã vay ngân hàng khi đi. Rồi họ tìm cách hợp thức hoá việc ở lại bằng cách kết hôn, nhận con với mức giá dao động từ 15 ngàn euro đến 50 ngàn euro. Quá trình làm việc trả nợ và kiếm tiền hợp thức hoá  giấy tờ cũng phải mất tới vài năm. Một số khác vì muốn kiếm tiền nhanh hơn việc làm chui không giấy phép lao động , bằng cách trồng cỏ ( một loại ma tuý).

Việt Nam không dám ký kết hiệp định hỗ trợ pháp lý vì nếu ký họ phải ngay lập tức nhận về hàng đống người nông dân đang nhập cư bất hợp pháp. Nếu để những người nông dân này về sẽ là gánh nặng với quốc gia vì mất đi khoản tiền kiều hối do họ làm gửi về đã đành,  mặt khác là với những người đặt nhà cửa, vườn tược cho ngân hàng họ sẽ lấy gì ra trả.

Những người nông dân Việt Nam đi trốn tránh, chui lủi và đầy rủi ro. Nhưng các doanh nhân, quan chức thì dễ dàng hơn. Ngày nay càng nhiều quan chức, doanh nhân phải phòng xa lo cho mình một tấm visa ở các nước tư bản như Mỹ, Âu, Úc như trên. Công cuộc chống tham nhũng, tiêu cực của Nguyễn Phú Trọng đã tạo ra cho ngành tư pháp, công an một khoảng trống kiếm tiền mênh mông. Về mặt chính trị cuộc chống tham nhũng của Nguyễn Phú Trọng thất bại khi để Trịnh Xuân Thanh ung dung trốn ra nước ngoài gửi đơn về từ đảng. Nhưng mặt khác nó làm lực lượng công an trung thành hơn với đảng, vì đã tạo cho họ cơ hội để đe doạ, tống tiền các doanh nghiệp. Các doanh nghiệp Việt Nam làm ăn liên quan  chồng chéo như mạng nhện. Chủ định của ông Trọng diệt nhóm sân sau của các đối thủ chính trị đối nghịch với ông với cái tên là những vụ đại án. Hàng trăm doanh nghiệp cỡ nhỏ và vừa lẽ ra không nằm trong chủ trương của ông Trọng, nhưng nó lại là miếng mồi ngon cho nhiều kẻ khác. Một cuộc săn béo bở nhất mà từ trước đến nay được đủ các tay thợ săn tham gia như ban kiểm tra trung ương , tổ công tác chính phủ, ban phòng chống tham nhũng trung ương, báo chí, viện kiểm sát, tổng cục thuế, hải quan. Những kẻ cơ hội này vừa kích động, tán dương chủ trương của tổng bí thư, vừa tranh thủ như đàn chó sói sục sạo khắp nơi để tìm mồi thịt.

Điển hình như vụ công ty cổ phần ô tô Châu Âu bao nhiêu năm không sao, đến cuối năm 2016 trong đợt cao trào chống tham nhũng đã bị con trai bộ trưởng tài chính , cũng là một cán bộ công an đến nói chuyện tiền hối lộ. Không được như ý, ngay lập tức bộ tài chính có văn bản thanh tra, bộ công an đề nghị khởi tố. Dẫn đến một công ty khác chết lây là công ty Cổ Phần Tập Đoàn Tân Thành Đô cũng kinh doanh ô tô bị kiểm tra truy thu thuế hơn 700 tỷ đồng. Chưa hết Tân Thành Đô còn phải hối lộ đến cả ngàn tỷ để thoát không bị đưa ra khởi tố.

Tình trạng trên thanh trừng, dưới kiếm chác đã tạo thành một làn sóng sợ hãi trong giới doanh nhân Việt Nam ngày nay. Khiến cho tầng lớp doanh nhân  phải đứng giữa những lựa chọn không thể chần chừ, đó là tìm kiếm ô dù che đỡ hay tính đến phương án rời bỏ Việt Nam ra nước ngoài sinh sống.

Trên những đường phố đông người Việt sinh sống ở Hoa Kỳ ngày nay, xuất hiện nhan nhản những tấm biển của những văn phòng tư vấn định cư, thẻ xanh, đầu tư…khách hàng của họ là những doanh nhân Việt Nam, số lượng ngày càng nhiều hơn.

Nực cười là những kẻ bị săn đuổi, bị cướp bóc trốn đi lánh nạn đã đành, những kẻ cướp được cũng tìm cho mình một tấm visa để trốn một đại hoạ khác. Đó là tai hoạ môi trường. Ngày nay nhiều quan chức ngoại giao, nhân viên hãng quốc tế rất e ngại khi phải đến Việt Nam làm việc vì sợ hãi môi trường, giao thông và văn hoá xuống cấp của người Việt.

Những lớp doanh nhân này đi, sẽ có những lớp doanh nhân khác trỗi lên bằng những mối quan hệ với các quan chức lớp mới trong chế độ. Rồi đến hẹn lại lên, sau mỗi nhiệm kỳ 5 năm của quan chức cộng sản đỡ đầu. Lớp doanh nhân mới sau khi tích trữ được một số của cải, lại tìm đường đi để cho lớp mới lên. Cuộc sống ở Việt Nam cứ tuần hoàn như vậy,  đất nước như một miếng da lừa, cứ năm sau nợ nần lớn hơn, tài nguyện cạn kiệt hơn, môi trường và đạo đức xã hội băng hoại hơn.

Và lớp người đi cũng nhiều hơn.

Được đăng bởi Thanhhieu Hieubui vào lúc 18:32

 

 

 

2017, NĂM VÔ CÙNG BẤT ĐỊNH CỦA ASEAN (Hà Tường Cát / Người Việt)

Tháng Một 20, 2017

 

2017, năm vô cùng bất định của ASEAN

Hà Tường Cát/Người Việt

January 18, 2017

http://www.nguoi-viet.com/the-gioi/2017-nam-vo-cung-bat-dinh-cua-asean/

 

Tổ chức các quốc gia Đông Nam Á (ASEAN) được thành lập vào Tháng Tám, 1967, do 5 nước đầu tiên là Thái Lan, Indonesia, Malaysia, Singapore và Philippines.

ASEAN nhắm mục đích biểu hiện tinh thần đoàn kết giữa các nước trong khu vực, phát triển hòa bình, hợp tác kinh tế, xã hội, văn hóa, đồng thời chống tình trạng bạo động và bất ổn tại những nước thành viên. Chương trình công tác kinh tế được xúc tiến từ sau hội nghị Bali năm 1976, nhưng phải đợi tới năm 1991 khi Thái Lan đề xuất thành lập khu vực thương mại tự do thì khối mậu dịch ASEAN mới hình thành.

Việt Nam được gia nhập năm 1995 và hiện nay, ASEAN gồm 10 nước thành viên với tổng dân số khoảng hơn 600 triệu.

Sự phát sinh các tổ chức đa quốc gia là một xu hướng của thời đại toàn cầu hóa, chứng tỏ ý muốn cải tiến chính sách đối ngoại thông qua các diễn đàn liên quốc. Mặt khác, đây cũng là sự thể hiện những bất mãn đối với hệ thống tổ chức quốc tế hiện hữu.

Trong quá trình hoạt động, ASEAN đã phát triển lên tới cao điểm trong thập niên đầu của thế kỷ 21. Nhưng sau đó, sự thiếu đoàn kết trong khối, đặc biệt là về vấn đề Biển Đông, đã làm suy yếu vai trò của ASEAN theo ý nguyện của mục đích kết hợp. Với nhiều yếu tố và tác động từ trong và ngoài khiến các quan sát viên tin rằng 2017 sẽ là một năm vô cùng bất định cho số phận của tổ chức này.

Theo nhận định của ông Karim Rishan, một bình luận viên có uy tín của Malaysia chuyên về chính trị ASEAN, thì Trung Quốc sẽ nhảy vào khu vực này bằng vị thế của một cường quốc có trách nhiệm và nhiều tham vọng, trong khi nước Mỹ thời Donald Trump có lẽ không có quyết tâm và chủ trương vững chắc như chính quyền Barack Obama về chính sách Châu Á.

Quỹ Tiền Tệ Quốc Tế (IMF) dự đoán ASEAN 5, bao gồm Indonesia, Thái Lan, Malaysia, Phlippines và Việt Nam, sẽ có mức tăng trưởng 5.1% năm 2017 so với 4.8% năm 2016. Tuy nhiên ông Rishan cho rằng những bất ổn chính trị chưa thể dự đoán có thể làm suy giảm sự phát triển ổn định ấy. Ngoài ra giá dầu thô sẽ vẫn còn thấp và ảnh hưởng nặng nề đối với tăng trưởng kinh tế.

Một trong những yếu tố bất định của ASEAN là Tổng Thống Philippines Ricardo Duterte. Chủ trương ngả về Trung Quốc của ông, mặc dầu tuyên bố sẽ hòa hợp tốt với ông Trump hơn với Tổng Thống Obama, hãy còn là diều còn phải trông chờ chưa biết ra sao. Vả lại chính sách thương lượng đơn phương với Trung Quốc là sự làm gia tăng mất đoàn kết trong ASEAN với tính cách là một thực thể kinh tế, chính trị và an ninh.

Năm 2017 là năm Philippines giữ vai trò chủ tịch luân phiên ASEAN. Người ta thắc mắc chưa biết ông Duterte có chứng tỏ được với các đối tác quốc tế khả năng khôn khéo và tầm nhìn xa về giá trị của sự đoàn kết khu vực hay không.

Tranh chấp Biển Đông là nhân tố quyết định, vì hơn bất kỳ vấn đề gì khác kể cả kinh tế, an ninh khu vực đã là nguyên nhân cấu thành và lẽ sống của tổ chức ASEAN. Không giải quyết được chuyện này, ASEAN không giữ được tin cậy là một tổ chức khu vực có tầm vóc quốc tế, cũng như đảm bảo cho các nước thành viên về an ninh và thịnh vượng.

Thời kỳ Chiến Tranh Lạnh, Khối Minh Ước Liên Phòng Đông Nam Á (SEATO) được thành lập năm 1955 với mục đích tương tự như NATO, nhằm ngăn chặn sự lan tràn của chủ nghĩa cộng sản tại Châu Á. Tới năm 1977, tổ chức này giải tán sau một thời gian đã không thi hành được biện pháp hữu hiệu gì trong nội chiến ở Lào và chiến tranh Việt Nam.

Năm 1991, Liên Xô tan rã, nhưng NATO đã tiếp tục tồn tại bằng sự duyệt xét quá trình, thành quả và tái xác định mục đích, bản chất, trách nhiệm trong thời đại mới ở Châu Âu. Tại Châu Á, sau Chiến Tranh Lạnh, mối đe dọa thay đổi bản chất nhưng tiếp tục tồn tại. Tới đầu thế kỷ này, chủ trương bành trướng của Trung Quốc là đe dọa ngày càng lớn mạnh, nhất là trên Biển Đông.

Từ năm 1961, Malaysia, Philippines, Thái Lan với sự trợ lực của Mỹ và Anh, đã thành lập Tổ Chức Đông Nam Á (ASA). Đến năm 1967, ASEAN hình thành với 5 nước đầu tiên đều là đồng minh thân cận với Mỹ. Và do đó mục tiêu về an ninh có mô hình tương tự như thời Chiến Tranh Lạnh. Chỉ cho đến giữa thập niên 1990, chú trọng tới yếu tố phát triển kinh tế, ASEAN mới kết nạp các nước xã hội chủ nghĩa Việt Nam, Cambodia, Lào và Miến Điện.

Trong những năm đầu thế kỷ mới, khi nước Mỹ giảm sức mạnh quân sự ở Châu Á vì vướng bận với cuộc chiến chống khủng bố, ASEAN trở thành tập hợp chính trị chủ yếu để đương đầu với tham vọng của Trung Quốc. Đến đầu thập niên 2010, khi chính quyền Obama chủ trương chính sách “chuyển trục về Châu Á,” thì những nước Đông Nam Á có thể trông đợi vào sự hiện diện của Mỹ để kiềm chế bớt hành động lấn chiếm của Trung Quốc trên Biển Đông.

Tuy vậy, sự thiếu đoàn kết trong nội bộ đã khiến ASEAN không thể đạt đến một Quy Luật Ứng Xử trên Biển Đông, Cambodia và Lào không có quyền lợi trực tiếp gì ở Biển Đông, dễ dàng tách ra ngoài tranh chấp để đổi lấy những trợ giúp về kinh tế của Trung Quốc. Việt Nam và Philippines là hai quốc gia trực tiếp đối đầu Trung Quốc, nhưng gần đây Tổng Thống Duterte của Philippines thay đổi lập trường và chủ trương thương lượng song phương với Bắc Kinh.

Như tất cả mọi tổ chức liên quốc gia nào khác, mọi khó khăn xuất phát từ các thành viên. Nếu mỗi nước đặt lợi ích riêng của mình trên nghĩa vụ tập thể thì ASEAN dù vẫn tồn tại nhưng vô hiệu quả. Các nước ASEAN có quan hệ kinh tế với Trung Quốc ở chừng mực khác nhau. Năm 2013 thâm thủng mậu dịch của 10 nước ASEAN với Trung Quốc là $45 tỷ.

Năm 2014, mặc dầu tranh chấp gay gắt trên Biển Đông, 30% nhập khẩu của Việt Nam là từ Trung Quốc và tiếp tục tăng. Để quân bình nhập khẩu, Việt Nam tìm cách gia tăng quan hệ với Mỹ và các nước Tây phương, nhưng không thể nào hoàn toàn hạ thấp mậu dịch với Trung Quốc.

Một nguy cơ khác của tình hình tranh chấp biển đảo là việc tất cả các nước bên bờ Biển Đông đều âm thầm phát triển lực lượng quân sự trong đó Việt Nam là nước có tỉ lệ gia tăng ngân sách lớn nhất, 113% trong vòng 10 năm từ 2004, lên tới $3.4 tỷ năm 2013. Tuy nhiên, những vũ khí mới chỉ nhằm làm phương tiện phòng thủ và mang tính tính cách răn đe, xung đột vũ trang ở quy mô đáng kể chưa có nguy cơ xảy ra trong một tương lai gần, với đường lối ngoại giao khôn khéo của tất cả các bên cho đến nay.

Nhưng do đó, có một thực trạng không giải quyết được về sự khiêu khích có chừng mực giữa Trung Quốc và các thành viên ASEAN thông qua chiến lược coi ngư dân như lực lượng tiền tiêu. Tất cả các nước liên hệ ở Biển Đông đều khuyến khích ngư dân tiếp tục hoạt động trên những vùng biển có tranh chấp, nhằm làm một sự xác nhận mặc nhiên chủ quyền của mình. Cho đến bây giờ, ASEAN chưa có một cơ chế chính thức nào để theo dõi kiểm kê và điều tra về những va chạm xung đột ấy. Vì vậy đã luôn luôn có những tin tức về việc tàu Trung Quốc, hầu hết là tàu đánh cá và thỉnh thoảng có sự can dự của những tàu hải giám hay hải tuần lớn, đụng độ với ngư dân ASEAN, trong đó có những trường hợp gây thiệt hại vật chất hay tổn thất nhân mạng.

Nếu chưa thể có giải pháp gì về toàn bộ tranh chấp biển đảo, giải quyết vấn đề an ninh trên biển cho công dân của mình cũng là một sứ mạng để ASEAN có lý do để tồn tại, nếu không, năm 2017 có thể là năm tổ chức liên quốc gia này tan rã.

Trong tương lai gần, chính sách mới của Hoa Kỳ và thái độ của Philippines, nước giữ vai trò chủ tịch năm nay, sẽ cho chúng ta hiểu được viễn ảnh của ASEAN.

 

 

 

KÍNH GỬI TẤT CẢ NHỮNG AI ĐANG DẤN THÂN CHO NHÂN QUYỀN Ở VIỆT NAM (Dr. Albert Weiler)

Tháng Một 20, 2017

 

Kính Gửi Tất Cả Những Ai Đang Dấn Thân Cho Nhân Quyền Ở Việt Nam

Dr. Albert Weiler

January 16, 2017 5:21 PM

http://nguoivietboston.com/?p=36209

 

Lời mở đầu: Trước hết xin chúc Quý Chủ Nhiệm, Quý Chủ bút và Ban Biên Tập của các cơ quan truyền thông báo chí cùng quý độc giả một năm mới 2017 “AN KHANG THỊNH VƯỢNG”.


Thưa Quý vị, Ban Chấp Hành Liên Hội người Việt tỵ nạn tại CHLB Đức (BCH_LHNVTN) biết tôi cộng tác với vài tờ báo ở Mỹ, Úc cũng như đại diện cho Cali Today / USA ở Âu Châu nên gởi cho tôi bài dịch đính kèm nhờ phổ biến và tôi sẵn sàng giúp như đã từng hỗ trợ BCH_LHNVTN tại CHLB Đức trong quá khứ, kể từ nhiệm kỳ 2012-2014.

Nhiều đồng hương ở xa, nhất là đồng hương tỵ nạn ngoài Đức hay Âu Châu vì lý do kỹ thuật có thể ít nghe nói đến LHNVTN tại Đức nên tôi mạo muội ghi ngắn gọn vài điểm được biết. LHNVTN được thành lập từ khoảng giữa Quý I năm 1984 nhưng về đối ngoại thì bị lơ là. Kể từ 2012 nhờ truyền thông, với những bài viết của của các thành viên Ban Chấp Hành Liên Hội và của vài thân hữu sinh hoạt hoàn toàn độc lập đã giới thiệu qua báo chí ở Mỹ, Úc, diễn đàn …. để đồng hương tiện theo dõi nên LHNVTN tại Đức cũng được nhiều đồng hương khắp nơi lưu ý đến. Một lý do khác nếu những ai có ý thức có lẽ phải hiểu rằng LHNVTN gặp khó khăn vì phải đương đầu với Hội người Việt dưới sự chỉ đạo của Toà Đại sứ csVN ở Berlin. Rất tiếc sự việc không đơn giản như thế nhưng Ban Chấp Hành (BCH) LHNVTN tại CHLB Đức vẫn kiên trì hoàn thành trách nhiệm của BCH kể từ 2012 cho đến nay. Tôi phải nói ra lời công đạo để quý vị nhận xét, những Anh Chị Em trong BCH làm việc bất vụ lợi, phải nói là những người “Ăn Cơm Nhà Vác Ngà Voi”. Quý vị này và ngay cả tôi vì muốn thông tin chính xác nên cố gắng có mặt trong các sinh hoạt quan trọng dù không gian cách trở, chúng tôi không xin ai điều gì vì chúng tôi TỰ bỏ tiền túi, bỏ công sức thời gian (không tính từng đồng Euro đổ xăng, tiền mua vé máy bay, xe lửa tốc hành … hay chi phí đôi khi phải ngủ Hotel) đi đây đó nếu hoàn cảnh gia đình, thời gian cho phép với mục đích duy nhất mà những vị trong BCH đã thực hiện: cố gắng làm tròn nhiệm vụ mà NVTN giao phó!.
Công tâm mà nói Quý vị trách nhiệm LHNVTN (xin được giới hạn từ 2012 vì tôi biết khá rõ những công việc thực hiện từ thời điểm này, tránh điều không biết) có thể nằm nhà hưởng nhàn vì họ là những Bác Sĩ, “Thạc sĩ”, Kỹ sư, chuyên gia … có công ăn việc làm, có địa vị và NẾU ai thật sự đã làm việc với Đức (ví dụ như thợ khách tôi!) đều rõ là những vị trách nhiệm dù có người vẫn còn bề bộn sinh kế vẫn cố gắng hoàn thành nhiệm vụ nhận lãnh. Có lẽ quý độc giả cũng biết “Nói và làm khác nhau” (ngạn ngữ Đức cũng có câu như vậy “Sagen und Tun sind zweierlei”) nên khách quan mà nói BCH âm thầm, kiên nhẫn làm việc trong một cộng đồng khá phức tạp và chính nhờ vậy chính giới Đức mới biết đến NVTN nhiều hơn. Ai từng sinh hoạt xưa nay nếu thật sự khách quan đều đánh giá cao việc làm với kết quả khả quan của BCH_LHNVTN ở Đức từ 2012. 
Có dịp tôi sẽ giới thiệu một số việc làm của BCH/LHNVTN trên lãnh vực ngoại giao vốn không đơn giản đối với chính quyền và chính giới Đức nói chung vì tôi quan niệm đơn giản rằng trên căn bản NVTN cần quảng bá các việc làm hay thành quả của chính NVTN chúng ta, những gì csVN và tay chân bộ hạ của họ đạt được về ngoại vận ở Đức là ví dụ thì họ đã quảng cáo rùm beng rồi ở trong và ngoài nước với đầy đủ hình ảnh vì vậy đề nghị tốt nhất là NVTN, các hội đoàn tỵ nạn cộng sản, tổ chức, đảng phái quốc gia có trách nhiệm và ý thức nên ghi nhận và vì sự sống còn của CĐNVTN tìm cách đối phó mà chẳng cần “phụ họa” thêm, theo thiển ý!.


Hôm nay, để rộng đường dư luận, tôi hân hạnh giới thiệu một việc làm đáng được ca ngợi của Ban Chấp Hành Liên Hội NVTN nhân dịp Ngày Nhân Quyền Quốc Tế năm 2016 vừa qua. (LNC).

http://nguoivietboston.com/wp-content/uploads/2017/01/image001-1.jpg

Cộng Đồng Người Việt biểu tình trước Brandenburger Tor nhân ngày Quốc Tế Nhân Quyền 2016

Berlin, 08.12.2016

Trích yếu: Sinh hoạt biểu tình do Liên Hội Người Việt Tỵ nạn tại CHLB Đức tổ chức ngày 10.12.2016 tại Brandenburger Tor nhân dịp viếng thăm của Đức Giám Mục Micae Hoàng Đức Oanh

Kính thưa Đức Giám Mục,
Kính thưa quý vị,
Tôi rất tiếc không thể đích thân tham dự buổi biểu tình trước Brandenburger Tor vì đã có buổi hẹn từ trước nhưng tôi rất sẵn sàng ủng hộ quý vị qua một lời chào mừng.
Ở Việt Nam cho đến nay sự thể hiện các quyền chính trị, tôn giáo và các quyền công dân khác còn rất thiếu sót. Cho nên cần đưa Việt Nam vào trung tâm điểm của công luận Đức hầu gây sự chú ý về các khiếm khuyết này. Chính vì lẽ đó mà Ngài, Đức Giám Mục Micae Hoàng Đức Oanh thân mến, đã từ Việt Nam sang Âu Châu.
Điều đó, mặc dầu rằng đảng cộng sản luôn luôn theo dõi các nhân vật nổi tiếng dám lên tiếng công kích đường lối của đảng. Những nhân vật chống đối, các nhà hoạt động nhân quyền, các blogger, mọi người đều phải sẵn sàng chịu hình phạt, những hình phạt này không hề thích hợp với một quốc gia hợp hiến, và cuối cùng họ còn phải chịu những bản án tù đày dài hạn. Không có tự do báo chí. Tổ chức phóng viên không biên giới xếp hạng Việt Nam ở số 175 trong 180 quốc gia về khía cạnh tự do báo chí. Ngay thân nhân của những nhân vật hoạt động nhân quyền cũng bị theo dõi, quấy rầy và đe dọa.

Kính thưa Đức Giám Mục,
Là người của giáo hội Ngài hẳn từng chứng kiến rằng hoạt động tôn giáo chỉ có thể tiến hành một cách riêng tư. Các cộng đoàn công giáo bắt buộc phải ghi tên và khai báo.
Tháng tư năm nay đã xảy ra một vụ cá chết hàng loạt tại bờ biển Việt Nam. Những người dũng cảm như Ngài, kính thưa Đức Giám Mục, kính thưa quý vị, đã công khai và kiên trì phản đối khiến chính quyền bị bắt buộc phải tiến hành một cuộc điều tra. Quý vị đã công khai trình bầy nguyện vọng của mình trước công luận mặc dầu các cuộc biểu tình đã bị đàn áp một cách mạnh mẽ năm ngoái cũng như năm nay. Cho dẫu rằng các thành quả đạt được chưa thực hoàn toàn mỹ mãn nhưng quý vị cũng đã thành công khiến báo chí phải tường thuật về những điều khiếm khuyết của tiểu ban điều tra. Đó là một bước tiến lớn và quan trọng hướng về thực thi nhân quyền và bảo vệ công lý.

Kính thưa quý vị,
Tôi là phụ tá Trưởng Tiểu ban Nhân Quyền Quốc Hội. Xin quý vị vững tin rằng chúng tôi, các thành viên của Tiểu ban sẽ theo dõi VN rất sát và cả chính quyền trung ương Đức Quốc cũng sẽ yểm trở quý vị trong vấn đề nhân quyền.
Đức Quốc là đối tác thương mại lớn nhất của VN. Mối liên hệ Đức-Việt hưởng lợi qua sự hiện diện của hàng chục ngàn người Việt hiện đang sống ở Đức hoặc đã từng sống ở Đông Đức được đào tạo ở đây và trở về lại quê hương. Năm ngoái khoảng chừng 6,000 sinh viên Việt Nam đã theo học tại các đại học Đức. Việt Nam là một trọng điểm trong chính sách phát triển của Đức Quốc. Trong hai lĩnh vực phát triển xã hội và kinh tế, Việt Nam đã đạt được những thành tựu đáng kể. Đức Quốc và Việt Nam vẫn đối thoại về nhân quyền. Vị Đặc ủy về nhân quyền của chính phủ trung ương Đức đã viếng Việt Nam năm ngoái. Ngay cả Liên Âu cũng duy trì việc đối thoại về tính cách hợp hiến với Việt Nam và cũng đòi hỏi trả tự do cho những nhân vật đối kháng bất bạo động, đồng thời bảo vệ các tiêu chuẩn nhân quyền quốc tế. Như quý vị thấy, nước Đức luôn sát cánh với những người ở Việt Nam.
Hôm nay là ngày Quốc Tế Nhân Quyền. Đó là ngày trong năm đặc biệt dành cho những người không được đương nhiên hưởng quyền làm người. Cuộc biểu tình của quý vị nhân Ngày Nhân quyền được tổ chức trước Brandenburger Tor ở Berlin.
Kính thưa quý vị, không những thời điểm của cuộc biểu tình mà cả địa điểm của buổi sinh hoạt đều mang tính biểu tượng.

Cổng Brandenburger Tor mang ý nghĩa xóa bỏ sự chia cách giữa Đông và Tây ở nước Đức và ở cả toàn Châu Âu. Nó biểu hiện cho một cuộc cách mạng hòa bình và hữu hiệu chống lại một nền độc tài cộng sản hay hiện thực xã hội chủ nghĩa. Nhiều dấu hiệu chỉ rằng giới cầm quyền ở Việt Nam đang cố gắng thay đổi chính sách dẫu rằng thận trọng.

Kính thưa quý vị,
Chúng tôi chúc quý vị cùng tất cả chúng ta, những người đang đấu tranh cho nhân quyền sớm thấy các dấu hiệu vừa nêu biểu lộ một cách nhanh chóng. Chúng ta mong rằng không lâu nữa Việt Nam sẽ là một đất nước, ở đó mọi người tụ họp và ăn mừng trong một quốc gia hợp hiến và tự do.

Trân trọng kính chào quý vị
Dr. Albert Weiler

* Bản dịch của Ban Chấp Hành Liên Hội NVTN tại CHLB Đức.

 

 

 

VAI TRÒ CỦA MAO TRẠCH ĐÔNG TRONG CHIẾN DỊCH TIẾN CHIẾM HOÀNG SA CỦA VNCH 1974 (Trần Trung Đạo)

Tháng Một 20, 2017

 

Vai trò của Mao Trạch Đông trong chiến dịch tiến chiếm Hoàng Sa của VNCH 1974

Trần Trung Đạo

January 15, 2017 10:52 AM

http://nguoivietboston.com/?p=36260

 

Luồng gió ngoại giao đã đổi chiều khi Tổng Thống Mỹ Richard Nixon bắt tay với Mao ngày 21 tháng Hai 1972. Chuyến viếng thăm Trung Cộng của Nixon nhắm vào 3 mục đích: (1) hướng tới một giải pháp hòa bình tại Đài Loan, (2) tìm một giải pháp hòa bình cho chiến tranh Việt Nam qua đàm phán và (3) giảm ảnh hưởng của Liên Xô. Như lịch sử đã chứng minh, ít nhất hai trong số ba mục đích của TT Richard Nixon đều không đạt được. Chỉ riêng vấn đề Việt Nam, chiến tranh không chấm dứt bằng giải pháp hòa bình mà bằng máu cho đến ngày 30-4-1975.

Sự gần gũi giữa Mỹ và Trung Cộng đã đẩy CS Viêt Nam nghiêng xa hơn về phía Liên Xô. Bắc Việt cho rằng Trung Cộng đã phản bội đảng CSVN khi đặt mối quan hệ giữa Trung Cộng và Mỹ lên trên quyền lợi của Bắc Việt. Xuân Thủy, trưởng phái đoàn đàm phán của Bắc Việt, tố cáo Mỹ “âm mưu chia rẽ khối xã hội chủ nghĩa”. Khoảng cách giữa Bắc Việt và Trung Cộng xa cách dần mặc dù Trung Cộng tuyên bố vẫn tiếp tục “ủng hộ cuộc chiến chống Mỹ đến mục đích cuối cùng”.

Chủ trương chiếm Hoàng Sa trước khi chiến tranh chấm dứt

Sau khi hiệp định Paris được ký kết, quan hệ giữa CS Bắc Việt và Trung Cộng trở nên tệ hại hơn. Học bài học tranh chấp biên giới với Liên Xô phía Bắc và phát xuất từ mối lo sợ bị bao vây ở phía Nam, Mao nghĩ đến việc phải tiến chiếm các đảo ngoài Biển Đông trước khi CS Bắc Việt chiếm toàn bộ Việt Nam và rơi hoàn toàn vào quỹ đạo của Liên Xô, lúc đó là kẻ thù số một của Trung Cộng. Mao càng lo lắng hơn khi thấy chính sách của Mỹ ngày càng trở lại với chủ trương tự cô lập (American Isolationism) trước đây trong lúc Liên Xô ngày càng mở rộng và có khả năng lấn chiếm sang Châu Á.

Ngoài lý do lãnh thổ, việc tiến chiếm Hoàng Sa là một bước thay đổi quan trọng trong chính sách đối ngoại của Mao, chuyển từ giai đoạn đấu tranh cách mạng dựa trên quan điểm Marx-Lenin-Mao sang thực tế quốc tế. Để thực thi các chính sách này, Mao cần một lãnh đạo có đầu óc thực dụng, và người đó không ai khác hơn là Đặng Tiểu Bình. Ngày 22 tháng 12, 1973, Mao phục hồi họ Đặng.

Mặc dù già nua, bệnh hoạn, chủ trương “phục hồi các lãnh thổ Trung Quốc bị mất” là chủ trương của Mao.

Đặng Tiểu Bình đóng vai trò tích cực nhưng y chỉ mới được phục hồi chưa đầy một tháng sau sáu năm bị hạ bệ. Chu Ân Lai chủ tọa nhiều phiên họp của Bộ Chính Trị nhưng trong thời gian đó họ Chu đang bị kết án hữu khuynh. Diệp Kiếm Anh được giao trách nhiệm chủ tịch của ủy ban nhưng họ Diệp đã 77 tuổi và thuộc thành phần tướng lãnh thời Vạn Lý Trường Chinh.
Tháng Giêng 1974, Mao quyết định tiến chiếm Hoàng Sa trước. Kế hoạch chiếm Hoàng Sa được nghiên cứu rất kỹ lưỡng và chi tiết, không chỉ về mặt quân sự mà cả chuẩn bị dư luận quốc tế để biện hộ cho hành động xâm lược Việt Nam.

Về mặt đối ngoại. Để có lý do tấn công Hoàng Sa của Việt Nam Cộng Hòa, bộ máy tuyên truyền Trung Cộng tố cáo Việt Nam Cộng Hòa vào tháng 11, 1973 đã bắt giữ tàu đánh cá Trung Cộng và hành động đó được xem như vi phạm chủ quyền Trung Cộng, buộc Trung Cộng phải “phản công tự vệ”. Ngày 11 tháng Giêng 1974, Bộ Ngoại Giao Trung Cộng ra thông báo xác định chủ quyền trên quần đảo Hoàng Sa và vùng biển chung quanh quần đảo này: “Các quần đảo Nam Sa, Tây Sa, Trung Sa đều là một phần của lãnh thổ Trung Quốc. Nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa có chủ quyền không thể tranh cãi đối với những hòn đảo này”.

Về mặt tổ chức. Một ủy ban đặc nhiệm của các lãnh đạo cao cấp nhất trong đảng và nhà nước Trung Cộng được thành lập để phát thảo kế hoạch tiến chiếm Hoàng Sa được thành lập trong phiên họp của Bộ Chính Trị do Chu Ân Lai chủ tọa. Năm Ủy viên Bộ Chính Trị trong ủy ban gồm Thống Chế Diệp Kiếm Anh (Ye Jianying), Phó Chủ Tịch Trung Ương Đảng Vương Hồng Văn (Wang Hongwen), Ủy Viên Thường Trực Bộ Chính Trị phụ trách tuyên truyền Trương Xuân Kiều (Zhang Chunqiao), Phó Thủ Tướng Đặng Tiểu Bình (Deng Xiaoping) và Đại Tướng Tư Lệnh Quân Khu Bắc Kinh Trần Tích Liên (Chen Xilian). Chu Ân Lai giao cho Diệp Kiếm Anh trách nhiệm điều hành ủy ban.

Mao phê chuẩn thành phần ủy ban.

Một phiên họp mở rộng sau đó, ngoài Chu Ân Lai và năm thành viên còn có sự tham dự của Đô Đốc Tô Chấn Hoa (Su Zhenhua), Chính Ủy Thứ Nhất của Hải Quân Trung Cộng. Tô Chấn Hoa là một trong những tướng hải quân có quan hệ mật thiết với Đặng Tiểu Bình và cũng là người chủ trương bành trướng Biển Đông.

Với một thành phần lãnh đạo chiến dịch cao cấp và đầy đủ ban bộ như vậy chứng tỏ việc tiến chiếm Hoàng Sa không chỉ là một tranh chấp biển đảo bình thường mà còn mang một ý nghĩa chiến lược hàng đầu và phải chiếm Hoàng Sa bằng mọi giá.

Về mặt quân sự. Đây là lần đầu tiên hải quân Trung Cộng thực hiện một cuộc viễn chinh hải quân chống lại nước ngoài và lực lượng tham chiến được chọn lựa kết sức cẩn thận. Bốn ngày sau khi Trung Cộng tuyên bố chủ quyền, 11 chiến hạm của hải quân Trung Cộng và 600 lính được lệnh tiến vào vị trí. Các phi đoàn chiến đấu cơ đặt trên đảo Hải Nam được lệnh sẵn sàng tham chiến. Đặng Tiểu Bình trong thời gian này vừa được giao phó chức vụ Tổng Tham Mưu Trưởng Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc và thay mặt ủy ban điều hợp các họat động của Quân Ủy Trung Ương cũng như các vấn đề quân sự khẩn cấp. Bộ Tư lệnh Hạm Đội Nam Hải dưới quyền Tư lệnh Zhang Yuanpei trực tiếp chịu trách nhiệm tiến chiếm Hoàng Sa.

Kế hoạch được đệ trình lên Mao và Mao chấp thuận.

Ngày 19 tháng Giêng 1974, Hải Quân Trung Cộng tiến chiếm Hoàng Sa. Sau trận hải chiến khoảng một giờ, Trung Cộng chiếm Hoàng Sa. Phía Trung Cộng công bố họ chỉ có 18 binh sĩ thiệt mạng và không có tàu nào chìm mặc dù báo chí Tây Phương cho rằng ít nhất một chiến hạm của hải quân Trung Cộng đã bị bắn chìm. Người viết không trình bày chi tiết ở đây vì diễn biến của hải chiến Hoàng Sa đã được rất nhiều tài liệu và nghiên cứu Việt Nam cũng như quốc tế công bố. Rất nhiều thông tin quý giá đang được lưu trữ tại website hqvnch.org.

Thái độ bàng quan của Mỹ

Chính phủ Mỹ ra lệnh Đệ Thất Hạm Đội không được can thiệp vì đã đồng ý ngầm với Trung Cộng sẽ giữ thái độ bàng quan trong tranh chấp Hoàng Sa, và các chiến hạm và phi cơ của Mỹ sẽ không xâm phạm giới hạn 12 hải lý của quần đảo Hoàng Sa. Cam kết này của Mỹ đã được Ngoại Trưởng Trung Cộng Hoàng Hoa nhắc lại trong diễn văn đọc trước Liên Hiệp Quốc ngày 12 tháng Tư 1972 với sự hiện diện của Ngoại Trưởng Hoa Kỳ Henry Kissinger.

Bản tin của báo Time ngày 4 tháng Hai 1974 cũng xác định chính sách của Mỹ trong hải chiến Hoàng Sa là “tuyệt đối khoanh tay”.

Ngoài ra, trước đó vào mùa xuân 1972, Trung Cộng đã thử ý định Mỹ bằng cách gởi công hàm phản đối khi một tàu chiến Mỹ vi phạm khu vực 12 hải lý của quần đảo Hoàng Sa. Mỹ đáp ứng bằng việc chỉ thị hải quân Mỹ sẽ không hải hành trong khu vực 12 hải lý do Trung Cộng quy định. Thái độ đó của Mỹ là dấu hiệu cho Trung Cộng biết Mỹ sẽ không can dự vào tranh chấp Hoàng Sa.

Tại sao Trung Cộng chọn ngày 19 tháng Giêng 1974?

Ngày 19 tháng Giêng 1974 là ngày kỷ niệm 24 năm Trung Cộng công nhận nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa. Đây không phải là sự kiện trùng hợp ngẫu nhiên mà là một cái tát chính trị vào mặt đảng CSVN.

Tối ngày 20 tháng Giêng, Chu Ân Lai triệu tập phiên họp để tổng kết thành quả chiến dịch, và ngay sau phiên họp y đã trình chiến thắng lên Mao. Quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam bị sáp nhập vào địa phận tỉnh Quảng Đông. Các báo đảng và nhà nước Trung Cộng sau đó đã tung hô “chiến thắng vĩ đại của Mao Chủ tịch trên biển”.

Về phía CSVN, ngoài tuyên bố ba điểm chung chung giống như người ngoài cuộc của cái gọi là “Chính phủ Lâm thời Cộng Hòa Miền Nam Việt Nam” ngày 26 tháng Tư 1974, các lãnh đạo CS Bắc Việt không có một lời phản đối nào trước hành động xâm lăng của Trung Cộng. Khi đất nước bị xâm lăng, những kẻ chọn thái độ im lặng cũng chẳng khác gì chọn đứng về phía xâm lăng.

Bài học lịch sử từ hải chiến Hoàng Sa

– Đừng trông cậy vào ngoại viện: Trong tổng kết mới nhất The U.S. China Military Scorecard 1996-2017 của RAND Corporation, tuy Trung Cộng đạt nhiều tiến bộ trong hơn 30 năm hiện đại hóa, kỹ thuật chiến tranh của Mỹ vẫn còn dẫn trước rất xa. Ngay cả trong vũ khí nguyên tử, tỉ lệ giữa Mỹ so với Trung Cộng là 13 trên 1. Nghĩa là, dù bắn trước, Trung Cộng vẫn sẽ phải bị Mỹ đánh trả bằng bom nguyên tử nhiều lần.

Tuy nhiên, sự vượt trội kỹ thuật chiến tranh không có nghĩa Mỹ sẽ can thiệp vào xung đột Biển Đông nếu Việt Nam bị Trung Cộng tấn công lần nữa. Vì các lý do kinh tế, Mỹ có thể làm ngơ như họ đã từng làm ngơ vì lý do chính trị trong hải chiến Hoàng Sa 1974. Bài học của hai cuộc thế chiến cho thấy Mỹ chỉ tham chiến khi quyền lợi của họ bị va chạm trực tiếp và phải có lợi về đường dài. Không nên trách ai cả. Một con người hay một quốc gia cũng thế, phải tự đứng lên bằng đôi chân của chính mình trước khi trông cậy vào sự giúp đỡ của người khác.

– Dân chủ hóa hay mất nước: Tham vọng bành trướng trên Biển Đông của Trung Cộng quá rõ ràng và lộ liễu. Mặc dù có các áp lực quốc tế, không có dấu hiệu gì cho thấy Trung Cộng sẽ từ bỏ tham vọng chiếm đoạt Biển Đông. Chủ trương gặm nhấm Biển Đông của Trung Cộng đang được tiến hành từng bước và chúng hy vọng đến mức độ nào đó sẽ đặt Mỹ và cả thế giới vào thế đã rồi. Trung Cộng đã nuốt vô thì chỉ có cách mổ bụng chúng mới lấy ra được.

Để tránh đại họa mất nước, chọn lựa duy nhất của Việt Nam hiện nay là dân chủ hóa và phải dân chủ hóa gấp. Dân chủ là điều kiện tiền đề trong chính sách đối ngoại nhằm tạo sự tin cậy nơi các nước dân chủ Tây Phương, nhưng quan trọng nhất là nền tảng của đoàn kết dân tộc và thăng tiến đất nước. Một dân tộc chia rẽ không thắng được Trung Cộng. Dân chủ là đôi cánh giúp đất nước có thể cất cao lên cùng thời đại. Đó không phải là lý thuyết mà là thực tế chính trị đang được hầu hết các quốc gia áp dụng. Mục tiêu đầu tiên và quan trọng nhất trong tiến trình dân chủ hóa là tháo gở cho được cơ chế chính trị xã hội độc tài CS hiện nay.

– Chủ động chiến lược hóa vị trí quốc gia để khỏi bị “Phần Lan Hóa” (Finlandization): Bước quan trọng sau dân chủ hóa là chủ động chiến lược vị trí quốc gia trong trường quốc tế. Trong thời kỳ Chiến tranh Lạnh, Liên Xô cho phép Phần Lan được duy trì cơ chế dân chủ trong khi khống chế mọi chính sách đối nội và đối ngoại đi ngược với quyền lợi của Liên Xô. Phần Lan không có chọn lựa nào khác vì không nằm trong vị trí chiến lược.

Khác với trường hợp Phần Lan, một Việt Nam dân chủ có khả năng thoát ra khỏi khả năng bị “Phần Lan Hóa”, đưa đất nước vào vị trí chiến lược quốc tế và chủ động làm cho quốc tế quan tâm.

Chủ trương hiện nay của lãnh đạo CSVN “không tham gia các liên minh quân sự, không là đồng minh quân sự của bất kỳ nước nào, không cho bất cứ nước nào đặt căn cứ quân sự ở Việt Nam và không dựa vào nước này để chống nước kia” là chủ trương tự sát, không đúng về lý thuyết lẫn thực tế chính trị. Chủ trương này là bản sao chính sách đối ngoại của Trung Cộng nhưng khác ở điểm Trung Cộng chỉ tuyên bố để tuyên truyền chứ không bao giờ áp dụng.

Kết luận

Robert D. Kaplan, nhà nghiên cứu chính trị quốc tế nổi tiếng và đã được tạp chí The Policy hai lần xếp vào danh sách 100 nhà tư duy hàng đầu của thế giới (“Top 100 Global Thinkers”), cho rằng Trung Cộng có khả năng cao sẽ “Phần Lan Hóa” Việt Nam.

“Phần Lan Hóa” là một loại chủ nghĩa thực dân trong thời đại toàn cầu. Chủ trương này ít tốn kém vì các quốc gia bị “Phần Lan Hóa” được phép duy trì độc lập trên danh nghĩa nhưng chính sách đối ngoại sẽ được soạn thảo tại Bắc Kinh. Trung Quốc làm như vậy để vừa thúc đẩy nền kinh tế đang tiến rất chậm và đồng thời cũng để giảm áp lực chống đối từ trong nước qua việc đề cao chủ nghĩa dân tộc. Công thức mà Trung Cộng đang sử dụng không có gì mới và mô hình phát triển hiện nay của Trung Cộng cũng không phải là một loại mô hình ngoại lệ (Chinese exceptionism) như một số lý thuyết gia của đảng CSTQ đang dùng để kết luận Trung Cộng sẽ không sụp đổ.

Một thành phần có ảnh hưởng trực tiếp vào sự thay đổi cơ chế chính trị nhưng Robert D. Kaplan không đưa vào phân tích của ông, đó là nhân dân, tức là thành phần những người dân của một quốc gia có ý thức cao về quyền hạn và trách nhiệm phải thực thi đối với đất nước. Trong thực tế cách mạng dân chủ, đóng góp của nhân dân là yếu tố âm thầm nhưng quyết định, tiềm tàng nhưng vô cùng mạnh mẽ như đã chứng tỏ tại nhiều quốc gia Đông Âu, Phi Châu, và tại Liên Xô cũ. Tại Việt Nam, yếu tố nhân dân còn giới hạn, chưa tập trung, thiếu tổ chức nhưng đã có và đang trên đà phát triển. Những hạt giống đã được gieo xuống. Mỗi người Việt, mỗi tổ chức, đoàn thể trong điều kiện và phương tiện sẵn có của mình nên tập trung chăm bón.

Trần Trung Đạo

Tham khảo:

– Yang Kuisong (2002). Changes in Mao Zedong’s Attitude toward the Indochina War, 1949-1973. Woodrow Wilson International Center for Scholars.
– Bruce A. Elleman and S.C.M. Paine (2011). Naval Power and Expeditionary Warfare: Peripheral Campaigns and New Theatres of Navy Warfare. Taylor and Francis Group.
– Qiang Zhai (2002). China & The Vietnam Wars, 1950-1975. University of North Carolina Press.
– Dr. Stein Tonnesson (2001, July). The Paracels: The “other” South China Sea Dispute, Paper presented at the South China Sea Panel, International Studies Association, Hong Kong Convention.
– Eric Heginbotham (2015). The U.S. China Military Scorecard 1996-2017, RAND Corporation.
– Paracel (Xisha) Islands – 1974, globalsecurity.org.
– David Brown (2014, May 22). Vietnam Faces “Finlandization” from China. Asia Sentinel.
– Larry M. Wortzel, Robin D. S. Higham (1999). Dictionary of Contemporary Chinese Military History. Greenwood Press. – The World: Storm in the China Sea. Time, Feb. 04, 1974.
– Robert D. Kaplan. The South China Sea is to China what the Greater Caribbean was to the United States, The Globe and Mail, June 19, 2015.
– John W. Garver. Chinas Quest: The History of the Foreign Relations of the Peoples Republic. pp. 324-325. Oxford University Press.
– Lai To Lee (1999). China and the South China Sea Dialogues, pp13-14. Praeger, London.
– Bill Hayton (2014). The South China Sea: The Struggle for Power in Asia, Yale University Press.
– hqvnch.org (Trang sưu tầm tài liệu lịch sử Hải Quân VNCH)

 

 

 

THƯ LÊN TIẾNG của NGUYỄN THỊ THANH BÌNH về sự cố MAI KHÔI (Nguyễn Thị Thanh Bình)

Tháng Một 20, 2017

 

Thư Lên Tiếng của Nguyễn Thị Thanh Bình về sự cố Mai Khôi

Nguyễn Thị Thanh Bình

January 14, 2017 6:32 PM

http://nguoivietboston.com/?p=36252

 

Trước hết xin cảm ơn sự quan tâm cần thiết và có cân nhắc đúng mức của tất cả quý bạn xa gần.

Hơn ai hết, tôi biết mình đang mắc nợ những quý bạn đã hết lòng ưu ái một lời giải thích chân tình và chính đáng. Đặc biệt là mấy “status” mới đây của Mai Khôi trên Facebook, mà chính thế giới siêu xa lộ thông tin đã mang chúng ta lại gần, để có dịp tìm biết, nhận biết và hiểu biết nhau nhiều hơn.

Có điều tôi ngờ rằng lúc này tiếng-đàn-tiếng-ca-dân-sự-Mai-Khôi mà tôi yêu mến không lâu vẫn đang bình yên vui vẻ, vì dường như Mai Khôi đã vô tình làm thương tổn khá nhiều người đã giao cảm lo lắng cho mình, trong đó có tôi đơn thuần là một nhà thơ, nhà văn tự do độc lập, suốt đời chỉ biết đeo đuổi tôn vinh những giá trị nhân văn, nhân bản con người của Chân Thiện Mỹ.

Như đã nói về mối giao cảm giữa văn nghệ sĩ với nhau là điều không thể chối cãi, nhất là tôi vẫn ngỡ Mai Khôi với cá tính mạnh cũng chỉ muốn dùng âm nhạc để thể hiện tiếng nói chất chứa kêu gào và cần vực dậy tuổi trẻ trong nước, như Mai Khôi đã từng tâm sự là Mai Khôi không thể cứ tiếp tục ca hát hồn nhiên vô tư như xưa nữa, và như tôi cũng không còn buồn sáng tác những bài thơ tình lãng mạn mà vẫn đang tiên phong đẩy mạnh dòng thi ca dấn thân, nên có lẽ đây chính là động lực lớn nhất để tôi đích thân và trong tư cách hoàn toàn cá nhân đứng ra mời Mai Khôi, khi biết chuyến lưu diễn của Mai Khôi ở ngoài nước.

Cùng một lúc tôi cũng khó lòng quên được hình ảnh của một Mai Khôi với nụ cười sáng trắng xinh đẹp thánh thiện, với chiếc áo dài hồng tươi mát Việt Nam trang trọng được đặt ngồi cạnh Tổng Thống Obama trong chuyến viếng thăm tháng 5 vừa rồi, đặc biệt không phải là bài hát Mai Khôi định hát tặng, mà chính là được gởi gấm cùng Ngài thông điệp tự do sáng tác ngôn luận và nhân quyền cho Việt Nam.
Tiếc là môi cười ấy phút giây này bỗng biến thành ma mỵ, hệt như Mai Khôi cũng đã hóa trang nhiều lớp áo xanh đỏ hồng chi đó trong người để có thể luồn lách cửa hậu và là một trong vài người của phong trào XHDS trốn thoát được hôm ấy để diện kiến Ngài Obama, như Mai Khôi đã kể cho tôi nghe.

Còn nhớ rõ tất cả như in hôm nào:

Thoạt đầu tôi chỉ đề nghị mang tiếng đàn tiếng hát của Mai Khôi đến với không khí ấm cúng thân tình bạn bè trong nhà mà thôi. Như Trịnh Hội đã tổ chức ở nhà riêng cho Mai Khôi, và một lần khác cũng ở Cali do anh Thiện Giao đứng ra, hoặc mới đây làm ở nhà anh Nhã, San Jose (Bắc Cali), hoặc Houston trong văn phòng tư nhân của nha sĩ Hà, và ở Đức thì thấy nói được tổ chức trong một hội trường của một nhà thờ có khá đông đồng bào tham dự. Do đó, tôi và Mai Khôi trao đổi với nhau để rồi đồng ý là sẽ mở rộng cho bà con vùng Hoa Thịnh Đốn có cơ hội được tâm tình và cùng nghe Mai Khôi đàn hát. Vì thế tôi đã rất ngạc nhiên khi thấy Mai Khôi đã viết trên trang FB cá nhân là “Thế nhưng, khi tới nơi hát, tôi mới thấy đây là hội trường của nhà văn hóa cộng đồng”, trong khi Thư Mời gởi tới cho mọi người và cả Mai Khôi ngày 4/1 đã đề rõ là “hội trường George Mason District Government Center” (xem thư đính kèm). Thật ra cả hai chúng tôi đều hy vọng Mai Khôi có nhiều “fan” ái mộ sẽ đến ủng hộ Chiều Nhạc Thính Phòng vào cửa tự do này. Thời tiết với tuyết giá đầu mùa của đêm trước không chiều lòng người, nhưng lại khiến thấy được tấm lòng yêu mến Mai Khôi đặc biệt của những người có mặt.

http://nguoivietboston.com/wp-content/uploads/2017/01/Th%C6%B0-M%E1%BB%9Di_MK-231×300.jpg

Thư Mời

Chính Mai Khôi cũng chỉ muốn mọi người được thưởng thức phong cách trình diễn giản dị nhưng sâu lắng, của thứ tên gọi Mai Khôi dùng khá lạ tai là “nhạc… mộc”, và hẳn nhiên chúng ta cũng đâu đòi hỏi một dàn âm thanh hoành tráng để mà trách cứ nhau làm gì.

Phải nói bắt đầu từ hình ảnh khệ nệ ôm lá Cờ Vàng của bác Đặng để chuẩn bị cho nghi thức đầu tiên của chương trình, đã làm tôi bất ngờ lãnh ngay cú “phản ứng” của Mai Khôi: “Không có chào cờ treo cờ gì đâu chị. Chỉ là một chương trình thuần túy âm nhạc thôi mà. Sao lại cờ quạt giống cuộc họp của Trung Ương Đảng vậy?”

Trời ạ, giá gì tôi biết trước phản ứng ngại ngùng của Mai Khôi và giữa chúng tôi có thỏa thuận trước thì chắc chắn tôi đã không phải nhờ bác Đặng mang lá Cờ Vàng đến hội trường. Cũng như tôi đã không phải dàn xếp cho người đến hát quốc ca Việt/Mỹ và hẳn nhiên đã không có tiết mục “chào quốc kỳ Mỹ/Việt” trong tờ Chương Trình được in ra trước đó để giao cho MC Thanh Trúc và Đào Hiếu Thảo (xin xem đính kèm).

http://nguoivietboston.com/wp-content/uploads/2017/01/Ch%C6%B0%C6%A1ng-Tr%C3%ACnh_MK-265×300.jpg

Chương Trình

Bây giờ nhớ lại, tôi thấy Mai Khôi lạ lùng quá và càng lạ lùng hơn, khi Mai Khôi vụt bỏ ra ngoài hành lang với khuôn mặt tối sầm lại và lần đầu tôi nghe Mai Khôi thổ lộ: “Chị có biết là em có 3 điều tối kỵ, và đó phải được xem như là ‘guideline’ cho một người còn muốn hoạt động XHDS ở Việt Nam: đó là không được dính tới Việt Tân, Cờ Vàng và tham gia tổ chức.”

Thông cảm với việc Mai Khôi cần một khoảng an toàn để còn trở về quê nhà và nghĩ đến bà con đã lặn lội tham dự, đang nhẫn nại hiền hòa chờ đợi để bắt đầu chương trinh Chiều Nhạc Thính Phòng “Trói Vào Tự Do” này, lại không biết phải làm sao cho phải đạo nên chúng tôi đành để mọi người hiện diện tùy nghi quyết định, nghĩa là Mai Khôi đã được tất cả đồng ý để ngồi bên cạnh cất tiếng hát thật gần gũi cho khán thính giả nghe mà thôi.

Phải nói những người có mặt hôm ấy, trong đó dĩ nhiên không thiếu những khuôn mặt mà Mai Khôi tỏ vẻ “dị ứng” đã thực sự là những khán thính giả rất rộng mở và rất văn nghệ đáng yêu. Riêng chúng tôi nhìn lại thì thấy chính những lấn cấn của BTC hôm ấy quả là một sơ hở mất cảnh giác, nên đã để Mai Khôi tiếp tục trình diễn gây xúc phạm đến biểu tượng thiêng liêng tinh thần của người Việt tỵ nạn.
Thay mặt BTC, Thanh Bình thành thật xin lỗi quý vị đồng hương về sự cố xảy ra hôm ấy và mong được đón nhận sự thông cảm bỏ qua của mọi người.

Nguyễn Thị Thanh Bình

—————————-

VÀI SUY NGẪM VỀ LÁ CỜ NHÂN VỤ CA SĨ MAI KHÔI

TẠI SAO TÔI TỪ BỎ CỜ ĐỎ ĐỂ ĐI VỚI CỜ VÀNG (FB Đặng Xương Hùng)

Một cách nhìn khác về bài “Cờ về chiều tung bay phấp phới, gợi lòng này…”

(Linh Nhân –   Posted by adminbasam on 18/01/2017)

VÀI SUY NGẪM VỀ LÁ CỜ NHÂN VỤ CA SĨ MAI KHÔI (T.K. Trần)

TẢN MẠN CHUYỆN MAI KHÔI & LÁ CỜ VÀNG (nhiều tác giả)

Tản mạn chuyện Mai Khôi và lá Cờ Vàng (Thạch Đạt Lang)

Vì sao lại sợ cờ vàng?  (Bùi văn Phú)

Thư ngỏ gởi ca sĩ Mai Khôi   (Lâm Bình Duy Nhiên)

LẠI CHUYỆN CỜ ĐỎ CỜ VÀNG (Nguyễn Quốc Khải)

CỜ ĐỎ CỜ VÀNG (Song Chi)

LÁ CỜ ẤY KHÔNG ĐÁNG BỊ XA LÁNH (nhiều tác giả)

Lá cờ ấy không đáng bị xa lánh  (Phạm Hồng Sơn – Như Cây Tre Việt Nam)

“CỜ VỀ CHIỀU TUNG BAY PHẤP PHỚI, GỢI LÒNG NÀY . . .”  (FB Phạm Đoan Trang)

Mai Khôi và quyền tự do bày tỏ thái độ với lá cờ (Trịnh Hữu LongLuật Khoa)

Do Nguyen Mai Khoi  (January 11 at 10:16pm)

Do Nguyen Mai Khoi   (January 12, 2015 at 10:45pm)

Do Nguyen Mai Khoi   (January 14, 2016 at 6:18am)

 

 

 

ĐÁNH GIÁ NHIỆM KỲ TỔNG THỐNG BARACK OBAMA (Jeffrey Frankel – Project Syndicate)

Tháng Một 19, 2017

 

Đánh giá nhiệm kỳ tổng thống Barack Obama

Jeffrey Frankel – Project Syndicate

Biên dịch: Nguyễn Huy Hoàng | Biên tập: Lê Hồng Hiệp

Posted on 20/01/2017 by The Observer

http://nghiencuuquocte.org/2017/01/20/danh-gia-nhiem-ky-tong-thong-barack-obama/

 

Bất kỳ đánh giá nào về nhiệm kỳ tổng thống Mỹ kéo dài tám năm của Barack Obama cũng nên bắt đầu từ đầu: lễ nhậm chức đầu tiên của ông, ngày 20 tháng 1 năm 2009. Nền kinh tế Mỹ khi đó đang rơi tự do: các thị trường tài chính đã đình trệ, GDP đang thu hẹp, và tỷ lệ việc làm giảm mạnh, với khoảng 800.000 việc làm bị mất đi mỗi tháng. Và hai cuộc chiến tranh thiếu tính toán và được tiến hành cẩu thả đang diễn ra ở nước ngoài.

Nói ngắn gọn, khi bước vào nhiệm kỳ, Obama phải đối mặt với những điều kiện bất lợi hơn so với bất cứ tổng thống sắp nhậm chức nào trong nhiều thập niên. Đúng là Franklin D. Roosevelt đã thừa hưởng cuộc Đại suy thoái và Abraham Lincoln đã nhậm chức khi nội chiến bùng nổ. Nhưng còn ai nữa bước vào Nhà Trắng mà phải đối mặt với cả một cuộc khủng hoảng kinh tế lẫn một cuộc khủng hoảng an ninh quốc gia?

Để giải quyết cuộc khủng hoảng kinh tế, Obama đưa ra một chương trình kích thích tài khóa và các chương trình giải cứu cho hệ thống tài chính và ngành công nghiệp xe hơi – các chính sách bổ sung và tăng cường cho chính sách nới lỏng tiền tệ tích cực và sáng tạo của Cục Dự trữ Liên bang. Đảng Cộng hòa gần như đồng lòng phản đối chương trình kích thích kinh tế. Và gần như tất cả mọi người đều chỉ trích các chương trình giải cứu, thúc giục Obama hoặc quốc hữu hóa các ngân hàng và các công ty ô tô hoặc để chúng sụp đổ.

Vượt qua mọi khó khăn, chính quyền Obama đã khiến con đường trung đạo có hiệu quả. Cuộc suy thoái chấm dứt vào tháng 6 năm 2009 – một thành tựu mà chính quyền đã không được ghi nhận đầy đủ công lao, bất chấp việc tình thế rõ ràng đã đảo ngược. Trong quý cuối cùng của năm 2008, sản lượng kinh tế giảm đáng ngạc nhiên ở mức 8,2% một năm. Nhưng gần như ngay sau khi chương trình kích thích được thực hiện, suy giảm GDP và tỷ lệ mất việc làm đã chậm lại đáng kể. Đến tháng 6 năm 2009 thì chạm đáy khi tăng trưởng GDP chuyển sang con số dương trong quý tiếp theo.

Tỷ lệ việc làm ở mức dương diễn ra vào đầu năm 2010. Tăng trưởng việc làm được duy trì trong suốt thời gian còn lại của nhiệm kỳ Obama, đặt ra những mức kỷ lục: nền kinh tế Mỹ đã có thêm hơn 15 triệu việc làm trong những năm còn lại của Obama. Đến nửa sau nhiệm kỳ thứ hai của Obama, tỷ lệ thất nghiệp đã giảm một nửa, xuống dưới mức 5%; tiền lương tăng; và thu nhập gia đình trung vị thực cuối cùng cũng tăng, ở mức cao kỷ lục là 5,2% trong năm báo cáo gần đây nhất, với các nhóm có thu nhập thấp hơn được hưởng lợi từ những khoản gia tăng thu nhập thậm chí còn cao hơn nữa.

Đúng là quá trình phục hồi đã diễn ra lâu và chậm đến đáng thất vọng. Một lý do là mức độ nghiêm trọng và nguồn gốc tài chính của cuộc khủng hoảng 2007–08. Một lý do khác là những nỗ lực của Đảng Cộng hòa, vốn giành được một đa số trong Quốc hội vào năm 2010, nhằm ngăn chặn kích thích tài khóa hơn nữa, mặc dù chi tiêu cơ sở hạ tầng và cắt giảm thuế được thiết kế tốt chính là những gì mà nền kinh tế Mỹ cần trong các năm 2011–14. Đảng Cộng hòa có vẻ chỉ ủng hộ mở rộng tài khóa khi họ kiểm soát được Nhà Trắng.

Obama đã đạt được hai thành tựu lớn khác trước khi chiến lược gây bế tắc của Đảng Cộng hòa phát tác: đạo luật cải cách tài chính Dodd-Frank và Đạo luật Chăm sóc Sức khỏe Hợp túi tiền (ACA, còn gọi là “Obamacare”). Bất chấp những bước đi tiếp theo của Đảng Cộng hòa nhằm làm suy yếu Dodd-Frank và ACA, cả hai cải cách này đều đem lại nhiều lợi ích hơn đa số mọi người nhận ra. Đạo luật Dodd-Frank giúp giảm bớt khả năng lặp lại cuộc khủng hoảng tài chính 2007–08, và ACA đã giúp hơn 20 triệu người Mỹ được tiếp cận bảo hiểm y tế trong khi làm chậm gia tăng chi phí chăm sóc sức khỏe tổng thể.

Hai cuộc chiến mà Obama thừa hưởng là rất khó giải quyết. Nhưng ông đã đưa ra những quyết định khó khăn dẫn đến việc tiêu diệt kẻ xúi giục các vụ tấn công khủng bố ngày 11 tháng 9, Osama Bin Laden – một mục tiêu mà người tiền nhiệm của ông, George W. Bush, trong cơn háo hức xâm lược Iraq, đã không còn hứng thú theo đuổi.

Hơn nữa, trong năm 2015, ngay khi báo chí bắt đầu gọi ông là tổng thống vịt què, Obama đã đạt được một chuỗi thành công chính sách đối ngoại – cụ thể là một thỏa thuận hạt nhân vô cùng cần thiết với Iran, bình thường hóa quan hệ với Cuba, và thỏa thuận về Hiệp định Đối tác xuyên Thái Bình Dương (TPP). Ông cũng giúp đảm bảo một thỏa thuận toàn cầu về chống biến đổi khí hậu, đặc biệt là bằng cách lần đầu tiên đạt được một bước đột phá với Trung Quốc.

Tổng thống đắc cử Donald Trump, người sẽ tiếp quản vị trí tổng thống vào tháng 1 này, phải đối mặt với những điều kiện dễ dàng hơn nhiều so với Obama. Tuy nhiên, ông đã công bố những kế hoạch đảo ngược hầu hết, nếu không nói là tất cả, thành tựu của Obama. Ví dụ, TPP đã chết. Và bốn năm nữa có thể sẽ là quá muộn để có thể phục hồi nó, bởi đến khi đó các nước Đông Nam Á có thể đã bị lôi kéo vào một nhóm thương mại do Trung Quốc dẫn đầu.

Tuy nhiên, trong một số trường hợp, Trump sẽ vấp phải trở ngại khi biến những luận điệu làm hài lòng đám đông của mình thành hiện thực. Ví dụ, trong khi bãi bỏ Obamacare, Đảng Cộng hòa rất có thể sẽ bị cản trở bởi việc không có một chính sách thay thế mà không lấy đi bảo hiểm y tế của 20 triệu người Mỹ, hay làm tăng chi phí chăm sóc sức khỏe. Do vậy, có thể cuối cùng họ sẽ chỉ tiến hành những thay đổi thực chất quy mô nhỏ đối với ACA rồi dán một cái tên mới lên đó – tương tự việc xây dựng một bức tường “đẹp đẽ” dài chỉ một phần tư dặm dọc biên giới Mexico nhằm làm nền chụp ảnh.

Tương tự, lời hứa bãi bỏ thỏa thuận hạt nhân với Iran của Trump cũng xa rời thực tế. Nếu không có sự tham gia của các đồng minh của Mỹ, áp đặt lại các biện pháp trừng phạt sẽ có rất ít tác động, ngoài việc thúc đẩy Iran tái khởi động và thậm chí còn đẩy mạnh chương trình hạt nhân của mình. Đó là điều mà Bắc Triều Tiên đã làm khi Bush, lên nắm quyền, về cơ bản đã xé bỏ “khung thỏa thuận” với đất nước này.

Với việc Trump sẵn sàng đưa ra những quyết định khinh suất như vậy, các cử tri Mỹ liệu có khiến ông chịu trách nhiệm? Bush đã mắc phải những sai lầm nghiêm trọng trong chính sách kinh tế và đối ngoại trong nhiệm kỳ tổng thống của mình, bắt đầu từ những năm đầu, với những hệ quả khó lường đối với nền kinh tế, ngân sách liên bang, và an ninh quốc gia. Mặc dù tăng vọt trong nhiệm kỳ đầu, các con số thăm dò ủng hộ ông đã thấp hơn nhiều trước thời điểm ông rời nhiệm sở.

Ngược lại, sự ủng hộ dành cho Obama đã suy giảm trong phần lớn nhiệm kỳ tám năm của ông. Nhưng ông rời nhiệm sở với tỷ lệ ủng hộ lớn hơn đáng kể so với hầu hết các tổng thống trước – và cao hơn rất nhiều so với Trump. Công chúng Mỹ cuối cùng rồi sẽ nhận ra những thành công và thất bại của các nhà lãnh đạo của họ. Không may là đôi khi điều đó cần một khoảng thời gian.

————-

Jeffrey Frankel, giáo sư Trường Quản lý Nhà nước Kennedy thuộc Đại học Harvard, nguyên là thành viên Hội đồng Cố vấn Kinh tế của Tổng thống Bill Clinton. Ông điều hành Chương trình Tài chính Quốc tế và Kinh tế Vĩ mô tại Văn phòng Nghiên cứu Kinh tế Quốc gia Hoa Kỳ, nơi ông là thành viên của Ủy ban Xác định Chu kỳ Kinh tế, cơ quan chính thức của Hoa Kỳ chuyên xác định thời điểm suy thoái và phục hồi của nền kinh tế.

Copyright: Project Syndicate 2017 – Looking Back on Barack

Nguồn : Jeffrey Frankel, “Looking Back on Barack,” Project Syndicate, 13/01/2017.

 

 

 

VÌ SAO TỪ BỎ CHỦ NGHĨA XÃ HỘI ? (Mặc Lâm, Nguyễn Tiến Trung – RFA)

Tháng Một 19, 2017

 

Vì sao từ bỏ Chủ nghĩa Xã hội?

Mặc Lâm, biên tập viên RFA
2017-01-19

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/socialism-why-abandon-it-ml-01192017113836.html

 

Dư luận mấy ngày vừa qua bàn cãi, tranh luận lẫn cười cợt một cách ầm ĩ xoay chung quanh bài viết đăng trên tờ Quân Đội Nhân Dân của tác giả Hà Đăng, nguyên Ủy viên Trung ương đảng, nguyên Trưởng ban Tư tưởng Văn hóa Trung ương, có tựa đề: “Đòi từ bỏ Chủ nghĩa xã hội là sai lầm lớn”. Mặc Lâm có cuộc trao đổi với anh Nguyễn Tiến Trung, một người hoạt động đấu tranh dân chủ để làm sáng tỏ chủ đề này.

Mô hình mù mờ

Mặc Lâm: Trong bài viết này ông Hà Đăng cho là: “Sự sụp đổ ở Liên Xô và Đông Âu là sự sụp đổ của một mô hình xây dựng chủ nghĩa xã hội chứ không phải sự sụp đổ chủ nghĩa xã hội nói chung”, Anh có ý kiến gì về nhận định này?

Nguyễn Tiến Trung: Vậy cho tôi hỏi lại ông Hà Đăng là theo ông, mô hình Chủ nghĩa xã hội nào là đúng? Cuba, Venezuela, Trung Quốc, Triều Tiên, hay Việt Nam đúng?

Ông Bùi Quang Vinh – nguyên  bộ trưởng bộ kế hoạch – đầu tư, nguyên Ủy viên Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam khi được hỏi về mô hình kinh tế thị trường định hướng Xã hội chủ nghĩa đã nói thẳng: Chúng ta cứ nghiên cứu mô hình đó, mà mãi có tìm ra đâu. Làm gì có cái thứ đó mà đi tìm?”

Nghị quyết Trung ương khoá 12: nhiều vấn đề mới, phức tạp phát sinh từ thực tiễn nhưng chưa được lý giải và xử lý kịp thời, hiệu quả.

Bà Nguyễn Thị Bình đã phát biểu: Từ lâu, các đồng chí lãnh đạo cũng đã nêu ra phương thức của Đảng là “Đảng lãnh đạo, Nhà nước quản lý, nhân dân làm chủ”, nhưng đến nay chưa được thể chế hóa, chưa có một văn bản nào quy định rõ ràng về phương thức lãnh đạo nói trên.

Như vậy có thể thấy là bản thân Đảng Cộng sản hiện tại không hề có bất cứ mô hình nào mà chỉ là sự chắp vá giữa kinh tế tư bản hoang dã không theo luật pháp và chính trị thì độc quyền.

Sở dĩ Đảng Cộng sản Việt am không dám nói rõ về mô hình “dân làm chủ, Đảng Cộng sản lãnh đạo, nhà nước quản lý” vì bản thân câu đó mâu thuẫn nhau. Dân làm chủ là dân có quyền bầu lãnh đạo, nhưng việc Đảng Cộng sản tự nhận là lãnh đạo đã khiến quyền làm chủ bầu lãnh đạo quốc gia của người dân bị tước bỏ. Do đó sẽ không bao giờ có mô hình nào thoả mãn hai chuyện mâu thuẫn như vậy.

Nếu ông Hà Đăng cho rằng mô hình Chủ nghĩa Xã hội ở Việt Nam là ưu việt thì tại sao lúc nào Đảng Cộng sản cũng nơm nớp lo sợ bị “diễn biến hoà bình, bạo loạn lật đổ”, nhìn đâu cũng thấy thế lực thù địch? Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc lại vừa tuyên bố “Không đổi mới là chết”. Vậy nếu anh đúng và ưu việt sao còn phải sợ chết?

Mặc Lâm: Như anh vừa nói thì trong bài viết cũng khẳng định rằng nguyên nhân làm cho Chủ nghĩa xã hội tại Liên Xô sụp đổ vì âm mưu và thủ đoạn “diễn biến hòa bình” của các thế lực thù địch đế quốc chủ nghĩa” Anh có đồng ý không?

Nguyễn Tiến Trung: Đảng cộng sản Liên bang Nga vẫn hoạt động ở Nga và vẫn theo đuổi chủ nghĩa xã hội thì tại sao dân Nga không bầu cho Đảng Cộng sản Liên bang Nga lên nắm quyền? Chẳng lẽ chính người dân Nga lại là thế lực thù địch của Đảng Cộng sản Nga? Tại sao khi Gorbachov tuyên bố giải tán ban chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Liên Xô, đồng nghĩa với việc giải tán Đảng Cộng sản LX thì gần 20 triệu đảng viên Đảng Cộng sản LX hầu như không có phản ứng gì?

Rõ ràng chế độ một đảng độc quyền nhà nước, đứng trên pháp luật gây bất công xã hội gây ra sự chán ghét chế độ ngay trong hàng ngũ Đảng viên Cộng sản. Và điều đó cũng đúng ở Việt Nam khi lãnh đạo Đảng Cộng sản Việt Nam liên tục lo sợ đảng viên “tự diễn biến, tự chuyển hoá”, thể hiện ngay ở nghị quyết hội nghị Trung ương 4, khoá 12 vừa qua. Và bài viết của ông Hà Đăng cũng nằm trong loạt bài chống tự diễn biến, tự chuyển hoá đó.

Cái cớ để độc quyền cai trị

Mặc Lâm: Tác giả Hà Đăng khẳng định Việt Nam học tập kinh nghiệm của Liên Xô nhưng hoàn toàn không có sự sao chép trong xây dựng Chủ nghĩa Xã hội. Theo anh điều này đúng hay sai?

Nguyễn Tiến Trung: Trước năm 86 thì Đảng Cộng sản VN hoàn toàn sao chép mô hình của Liên Xô thể hiện ở những điểm sau: về pháp luật thì điều 4 hiến pháp sao chép điều 6 hiến pháp liên xô để xác lập mô hình độc đảng toàn trị, coi nhà nước là công cụ chuyên chính vô sản để trấn áp các giai cấp và các thành phần khác trong xã hội; về sở hữu tài sản thì chỉ có 2 hình thức là sở hữu toàn dân và tập thể, về kinh tế thì chỉ có hai thành phần kinh tế là nhà nước và tập thể; chính sách ưu tiên phát triển công nghiệp nặng…

Chính do sao chép Liên Xô một cách mù quáng nên đã dẫn đến khủng hoảng toàn diện, sụp đổ kinh tế nên Đại hội 4 năm 86 bắt buộc phải sửa sai khi cởi trói quyền tự do kinh doanh cho người dân sau đó. Tuy nhiên, việc sửa sai này vẫn còn nửa vời khi vẫn còn cái đuôi xã hội chủ nghĩa, vẫn lấy kinh tế quốc doanh là chủ đạo, sở hữu đất đai toàn dân, chính trị thì vẫn độc quyền nhà nước nghĩa là chế độ đảng trị, hiến pháp áp đặt… dẫn đến tham nhũng tràn lan, nợ công thì như Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã nói là gây nguy cơ sụp đổ nền tài khoá quốc gia, dân oan mất đất khiếu kiện khắp nới, quyền làm chủ – quyền công dân – quyền con người của dân vẫn bị tước đoạt như quyền tự do báo chí – ngôn luận, lập hội – lập đảng, ứng cử – bầu cử.

Mặc Lâm: Nhưng ông Hà Đăng lại cho là “87 năm qua, những chặng đường phát triển của cách mạng Việt Nam và những thành tựu to lớn, có ý nghĩa lịch sử đã chứng minh sự đứng đắn của đường lối này, cớ sao vì sự sụp đổ củ Liên Xô và Đông Âu mà phải từ bỏ nó?” Nghe có hợp lý và thuyết phục không?

Nguyễn Tiến Trung: Trong các nước Đông Nam Á thì Việt Nam chỉ được xếp cùng nhóm với Lào, Campuchia, dưới rất xa các nước ASEAN khác như Singapore, Malaysia, Indonesia. Theo bảng xếp hạng của Diễn đàn kinh tế thế giới năm 2014 thì thậm chí Lào, Campuchia đã vượt mặt Việt Nam ở nhiều lãnh vực.

Nhiệm vụ cực kỳ quan trọng khi đảng cộng sản tự cho mình độc quyền chính trị là để tập trung nguồn lực quốc gia vào công cuộc công nghiệp hoá – hiện đại hoá quốc gia vào năm 2020. Tuy nhiên, các chuyên gia và kể cả các quan chức đã công khai thừa nhận chuyện này là không thể.

Nguyên bộ trưởng bộ công thương Vũ Huy Hoàng đã thừa nhận doanh nghiệp Việt Nam không đủ khả năng sản xuất con ốc vít cho Samsung. Ông Nguyễn Xuân Phúc, ông Nguyễn Sinh Hùng đều cảnh báo về nguy cơ vỡ nợ dẫn đến sụp đổ chế độ.

Bản thân Tổng bí thư Đảng Cộng sản Nguyễn Phú Trọng cũng mù mờ về Chủ nghĩa Xã hội khi thừa nhận không biết đến cuối thế kỷ này đã có Chủ nghĩa Xã hội ở Việt Nam hay chưa? Dân Việt Nam không phải là chuột bạch để các lãnh đạo Đảng Cộng sản có thể thử nghiệm những lý thuyết của họ.

Đảng Cộng sản lãnh đạo với lý thuyết Chủ nghĩa Xã hội cũng không bảo vệ được chủ quyền quốc gia khi để mất đảo Gạc Ma vào tay Trung Quốc năm 1988.

Điểm sơ qua vài nét để thấy đất nước ngày càng lụn bại chứ không hề có những thành tích gì có ý nghĩa lịch sử.

Lý thuyết Chủ nghĩa Xã hội cuối cùng thực ra chỉ là cái cớ để lãnh đạo Đảng Cộng sản tiếp tục độc quyền chính trị. Đảng Cộng sản theo chủ nghĩa xã hội không đem lại quyền làm chủ cho người dân khi dân mất quyền tự do ngôn luận, lập hội, ứng cử – bầu cử… Đảng Cộng sản không đem lại được nền tảng quốc gia là pháp luật chuẩn mực, bắt đầu từ bản hiến pháp do toàn dân phúc quyết. Đảng Cộng sản cũng gây chia rẽ khối đoàn kết dân tộc khi liên tục nhìn dân như “thế lực thù địch”. Từ việc dân tộc bị chia rẽ dẫn đến nước yếu, Trung Cộng lăm le xâm lược và chiếm biển Đông.

Không ai yêu cầu Đảng Cộng sản phải từ bỏ Chủ nghĩa Xã hội. Các lãnh đạo Đảng Cộng sản thích Chủ nghĩa Xã hội thì cứ thích và không ai có quyền áp đặt họ. Tương tự, Đảng Cộng sản không có quyền áp đặt bất kỳ chủ nghĩa hay ý thức hệ nào lên đầu dân tộc Việt Nam, họ cũng không có quyền áp đặt hiến pháp và bắt cả dân tộc phải tuân theo, và họ phải cầm quyền một cách chính danh, qua bầu cử tự do và công bằng, với sự tham gia của nhiều thành phần, đảng phái trong xã hội.

Mặc Lâm: Xin cám ơn anh.

———————

Chủ nghĩa xã hội dẫn tới sự diệt vong của dân tộc

Nguyễn Thị Từ Huy
2016-05-20

http://www.rfa.org/vietnamese/blog/socialism-leads-to-ruin-people-ntth-05202016145610.html

Có thể bài viết này (cũng như nhiều bài khác) của tôi sẽ bị luật pháp của chính quyền đảng trị sử dụng để buộc tội cho tôi theo một trong các điều 79, 88, 258. Nhưng như thế thì nực cười lắm, vì tôi chỉ làm công việc phân tích, tôi (cũng như nhiều tù nhân chính trị và các nhà hoạt động dân chủ khác) không thể nào lật đổ chính quyền được. Chúng tôi không có cách gì để lật đổ chính quyền. Muốn buộc tội chúng tôi trước hết phải đưa bà Nguyễn Thị Kim Ngân và Quốc hội 13 ra tòa và buộc tội họ rồi đưa họ vào nhà tù, bởi vì chính bà Chủ tịch Quốc hội và Quốc hội 13 mới là những người đã thực sự lật đổ chính quyền để lập nên một chính quyền mới.

Bà Nguyễn Thị Kim Ngân nếu còn lãnh đạo Quốc hội 14, đề nghị bà nên đổi danh xưng « Hiến pháp » thành ra « Đảng pháp » và « Pháp luật » thành ra « Đảng luật », và bà chỉ nên thề trung thành với Đảng thôi, như thế thì bà sẽ tránh được việc phải trở nên dối trá, tránh được việc lời thề của bà trở thành « lời thề cá chết » (Việt Nam có câu ngạn ngữ : « thề cá trê chui ống », nhưng trong những ngày biển bị đầu độc này, nó sẽ được thay thế bằng ngạn ngữ đương đại : « lời thề cá chết »).

Tuy nhiên, dù các bài viết của tôi sẽ khiến tôi phải chịu tai nạn giao thông do các ông bà dàn dựng (như dư luận vẫn lan truyền), hay phải bị tạt a xít bởi những người chẳng có thù oán gì với tôi, hay bị hành hung bởi những « côn đồ » chẳng hề biết gì về tôi, hay bị chính phủ của ông Nguyễn Xuân Phúc bắt bỏ tù, hay bị thủ tiêu bí mật, thì tôi vẫn cứ viết.

Bởi vì tình thế lúc này là : dù tôi có viết hay không thì dân tộc này cũng đang trên đường diệt vong. Dù tôi có viết hay không thì mẹ tôi, họ hàng và người thân của tôi, các cháu tôi, những người đồng bào của tôi vẫn đang hàng ngày ăn muối được lấy lên từ biển đã bị đầu độc, có thể ăn nước mắm được làm ra từ cá đã bị đầu độc… Nghĩa là hàng ngày người Việt Nam đang tích tụ chất độc vào người.

TPP hay hợp tác quân sự Việt-Mỹ không thể cứu dân tộc Việt Nam khỏi con đường diệt vong. Bởi vì với một chính quyền lệ thuộc Trung Quốc, với cách xử lý hiện nay mà tất cả chúng ta đang chứng kiến, chất độc sẽ còn tiếp tục, dưới các hình thức khác nhau, được rải trên xứ sở này. Chuyến thăm của Tổng thống Obama có thể giúp chính quyền Việt Nam giải quyết một vài khó khăn để chính quyền và đảng có thể tiếp tục tồn tại. Nhưng đó là sự tồn tại của đảng cộng sản và chính quyền cộng sản, còn đối với dân tộc Việt Nam thì chỉ có một con đường chết.

Dù GDP có tăng, dù có mở rộng các hợp tác, có thu hút đầu tư nước ngoài, có giải quyết được tạm thời các khó khăn kinh tế (điều này hoàn toàn không có gì chắc chắn) thì VN cũng không tránh khỏi bị hủy diệt bởi các đe dọa về môi trường đang trở thành hiện thực. Nếu vụ cá chết ở miền Trung vừa rồi chỉ là dấu hiệu của một cuộc chiến tranh chất độc, thì cuộc chiến đó đang còn tiếp diễn trong lặng lẽ, trong sự im lặng đồng lõa của chính quyền Việt Nam. Có nghĩa là người dân Việt Nam đang được chuẩn bị để chết một cái chết từ từ. Điều này tôi chỉ nhắc lại phân tích của những người khác, những người đã nói ra điều đó trước tôi từ lâu. Có lẽ đấy là lý do khiến Trần Huỳnh Duy Thức chọn cách tuyệt thực đến chết để đòi quyền bầu cử tự do cho người dân, bởi vì anh ấy biết rằng đằng nào cả dân tộc này cũng sẽ bị hủy diệt. Vậy chết ngay bây giờ hay chết sau vài tháng, vài năm nữa, thì có gì khác nhau ?

Biển đã chết, rừng đã chết, đồng bằng đã và đang chết, những dòng sông đã và đang chết… vậy có cách gì cưỡng lại được sự diệt vong ?

Chỉ có một cách thôi: dân chủ hóa bộ máy chính trị, chọn được những người lãnh đạo hoàn toàn không có quan hệ với Trung Quốc, chấp nhận một số thiệt thòi trước mắt (nhưng những thiệt thòi đó chẳng đáng bao nhiêu so với sự mất mát khủng khiếp trong dài hạn), thay đổi toàn bộ bộ máy và phương thức quản lý, làm trong sạch toàn bộ hệ thống hành chính. Những điều này guồng máy lãnh đạo đương nhiệm đang tỏ ra cho người dân thấy rằng họ KHÔNG THỂ thực hiện. Có lẽ một trong các lý do là, đối với họ, không chỉ là tay nhúng chàm, mà chàm đã ăn tận não bộ.

Nếu không dân chủ hóa được cơ chế chính trị thì Việt Nam chỉ có một cái đích : cả dân tộc bị hủy diệt từ từ.

Chủ nghĩa xã hội sẽ dẫn chúng ta tới đâu ? Câu hỏi này, trong một số bài viết trước đây tôi có đặt ra, nhưng, cũng như tất cả mọi người, tôi chưa tìm thấy câu trả lời.

Giờ đây, trong đầu tôi, câu trả lời đã rất rõ rệt : chủ nghĩa xã hội dẫn tới sự diệt vong của dân tộc.

Paris, 20/5/2016

XEM THÊM TRONG :

nguyenthituhuy’s blog

http://www.rfavietnam.com/blog/4359