Từ bỏ cộng sản (Kính Hòa – RFA)

Tháng Ba 1, 2015

.

.

Từ bỏ cộng sản

Kính Hòa RFA

Được đăng ngày Thứ sáu, 27 Tháng 2 2015 11:14

http://ethongluan.org/index.php?option=com_content&view=article&id=14957:t-b-c-ng-s-n-kinh-hoa&catid=44&Itemid=301

.

Chủ nghĩa cộng sản, Ảo tưởng và bi kịch…

https://farm9.staticflickr.com/8615/16665927472_09748579d2_o.jpg

Ngày 30 tháng Tư năm nay đánh dấu 40 năm ngày Đảng Cộng sản Việt Nam nắm quyền thống trị trên toàn bộ nước Việt Nam. Dưới chế độ độc đảng, xã hội Việt Nam được qui định chỉ có một hệ tư tưởng duy nhất mà thôi đó là chủ nghĩa cộng sản. Song người ta thấy rằng những người không đồng tình với chủ nghĩa này càng đông, đồng thời họ cũng không đồng ý rằng Đảng Cộng sản Việt Nam độc quyền cai trị đất nước.

Trong chương trình kỷ niệm Ký ức 40 năm, chúng tôi xin điểm lại sự hình thành và phát triển của dòng ý tưởng trái chiều đó ở Việt Nam. Bài đầu tiên nói về những người đầu tiên chống lại sự độc quyền tư tưởng.

Vùng lên hỡi những nô lệ ở thế gian

Vùng lên hỡi ai cơ khổ bần hàn

***

Đó là lời ca trong bài Quốc tế ca xuất phát từ phong trào cộng sản quốc tế vào cuối thế kỷ 19, nói lên niềm hy vọng xây dựng một xã hội lý tưởng của loài người. Đó là lý tưởng cộng sản và cốt lõi đấu tranh giai cấp của nó.

Năm 1930 Đảng Cộng sản Việt Nam thành lập và từng bước nắm quyền trên toàn cõi đất nước. Đảng này thiết lập một hệ thống toàn trị với vài triệu đảng viên kiểm soát hết mọi cơ cấu tổ chức trong xã hội, từ cấu trúc cầm quyền tối cao cho đến những chi bộ ở thôn ấp, làng xã.

Nhưng ngay bước đầu tiên cầm quyền của nó, sự không tưởng đã lộ ra với một thực tế đẫm máu của cải cách ruộng đất, về mặt lý thuyết cộng sản là được tiến hành để tạo công bằng xã hội.

Bi kịch

Ông Nguyễn Minh Cần, một đảng viên cao cấp thời cách mạng tháng tám 1945, nhớ lại :

“Từ sau cuộc cải cách ruộng đất, đầu óc tôi bắt đầu suy nghĩ. Tôi cảm thấy là vì sao một cái đảng nhân danh nhân dân, nhân dân lao động mà lại đi đàn áp, giết chóc, những người lao động, những người nông dân, những người rất là bình thường một cách tàn bạo như vậy. Và cũng từ đó càng ngày tôi càng suy nghĩ hơn, rồi tiếp theo là cái cuộc đấu đá anh chị em trong phong trào Nhân văn giai phẩm, thì tôi thấy một sự bất công rất rõ rệt, nó bắt buộc tôi phải suy nghĩ lại vì sao ?“.

Ông Nguyễn Minh Cần tị nạn ở nước Nga từ những năm 1960, từ bấy đến nay ông không một lần về thăm quê hương, điều đó ông cho là một sự đau khổ và bi kịch.

Bi kịch cũng được một đảng viên cao cấp giấu tên đề cập đến:

“Trước đây có những người yêu nước, có lòng với nhân dân, nhưng không có chổ nào, có một chổ đó thì người ta vào. Cái đảng theo mô hình Lê Nin này nó lợi dụng nhân dân làm công cụ, đánh cắp lòng yêu nước của nhân dân để thực hiện chế độ đảng trị. Tôi thấy đó là một bi kịch”.

Việc nhận ra tính bi kịch của chủ nghĩa cộng sản tại Việt Nam đến với những số phận khác nhau vào những thời điểm khác nhau. Mấy mươi năm sau khi ông Nguyễn Minh Cần tị nạn chính trị tại Nga, sau ngày 30/4/1975, người cha của luật sư Lê Công Định, một cán bộ cộng sản cao cấp tại Sài Gòn vỡ mộng về thực tại cộng sản.

Luật sư Định kể lại :

“Ba tôi là một người cộng sản xuất thân từ miền Nam, có một sự tranh chấp về mặt nội bộ với những đảng viên từ Hà Nội vào. Họ là những người đi vào đây với tư thế của những người đi chiếm đóng. Còn ba tôi là một người cộng sản với tư cách của một người đang xây dựng một xã hội mới, một hệ thống mới”.

Người đảng viên đó bị bắt giam, được thả ra, rồi người ta dự định phục hồi danh dự cho ông với điều kiện ông phải làm bảng kiểm điểm. Ông khước từ và nói rằng công cuộc đi theo đảng của ông đã là một bảng kiểm điểm vĩ đại.

Con đường Đông Âu

Có một con đường đi của những tư tưởng không cộng sản đến Việt Nam là từ chính những quốc gia cộng sản từ rất sớm. Nhà văn bất đồng chính kiến Nguyễn Xuân Nghĩa vào năm 1967 được sang Tiệp Khắc du học. Gia đình ông là một gia đình tham gia cách mạng cộng sản từ những năm 1930. Tại Tiệp khắc ông chứng kiến mùa xuân Prague 1968, được nghe kể cuộc nổi dậy Hungary 1956, được các bạn đồng học kể cho nghe câu chuyện sinh viên Tiệp tự thiêu phản đối Hồng quân Liên Xô tiến vào Tiệp Khắc:

“Dù Tiệp Khắc cũ là một xã hội cộng sản đóng nhưng cũng có hở, có phim ảnh, rồi những tờ báo ca ngợi cuộc sống ở Mỹ ở Đức, rồi dần dần tôi thấy phải suy nghĩ lại tư tưởng của mình, phải có ý thức về chính trị”.

Tiến sĩ Hà Sĩ Phu, người đã có những suy nghĩ về sự bất hợp lý của mô hình cộng sản ngay khi bắt đầu nghiên cứu khoa học tại Việt Nam trong những năm 1960, khẳng định được những điều đó sau khi ở Tiệp khắc trở về:

“Sau khi làm nghiên cứu sinh ở Tiệp về, mình thấy rõ hơn về mặt chính trị, là cái hệ thống cộng sản nó vướng những mâu thuẫn rất là căn bản”.

Con đường Sài Gòn

30/4/1975, Sài Gòn và Việt Nam Cộng Hòa sụp đổ. Nhưng những giá trị của nó không mất đi, mà tác động ngược lại lên những người đến từ miền Bắc. Vài ngày sau cái ngày lịch sử ấy Tiến sĩ Hà Sĩ Phu vào Sài Gòn.

“Đó là một cú chuyển biến rất mạnh. Tức là nhảy vào Sài Gòn thì mình thấy nó phát triển, đầy đủ mà trước đây mình không biết. Trước đây miền Bắc tuyên truyền rằng miền Nam đau khổ. Tôi vẫn còn nhớ bài hát của nhạc sĩ Hoàng Hà rằng :

Hôm nay em mặt đôi áo mới

Màu áo nâu non hồng tươi

Chúng ta có cơm và áo rồi

Nhưng trong Nam còn đang rối bời

Mong sao rồi đây cơm áo được khắp Bắc Nam cùng vui.

Tôi tưởng miền Nam khổ lắm”.

Miền Nam Việt Nam cũng gây ấn tượng cho Tiến sĩ Địa vật lý Nguyễn Thanh Giang, người từng đi bộ đội Việt Minh thời chiến tranh chống thực dân Pháp. Khi tiếp xúc với các đồng nghiệp người miền Nam ông thấy rằng họ là những nhà khoa học thực thụ, và ông còn thấy những điều khác trong lần đầu ông vào miền nam.

“Và không chỉ là vấn đề khoa học, mà khi tôi đi quan hệ ngoài xã hội, tôi thấy con người miền Nam họ sống với lễ giáo phương Đông rất là nền nã, chứ không bị pha tạp, bị hủy hoại như ở miền Bắc”.

Tiến sĩ Nguyễn Thanh Giang là một trong những người đầu tiên trong giới khoa học ở miền Bắc sang Mỹ tham dự hội thảo khoa học. Ông nhớ lại :

“Tôi vỡ nhẽ ra rằng những điều tôi được nhồi sọ từ trường phổ thông tới đại học là không đúng. Họ bảo rằng tư bản giãy chết, xã hội tư bản đầy dẫy những xấu xa. Lúc bấy giờ thì trong đoàn có năm người, trong đó có ông Phạm Quốc Tường là Thứ trưởng Bộ Công nghiệp, tôi vỡ nhẽ ra và nói với ông ấy rằng anh ơi đây mới chính là xã hội chủ nghĩa chứ không phải là Liên Xô đâu anh !”.

Vào giữa những năm 1980 Tiến sĩ Hà Sĩ Phu công bố bài viết của mình mang tên Dắt tay nhau đi dưới tấm bảng chỉ đường của trí tuệ, một bài viết chống lại sự áp đặt của tư tưởng cộng sản. Ông bị bắt giam sau đó.

Những bi kịch của những người cộng sản còn có thể kể ra trường hợp ông Bùi Tín, Đại tá cộng sản Việt Nam có mặt tại Sài Gòn vào ngày 30/4. Sau khi tị nạn chính trị tại Pháp, ông viết Hoa Xuyên Tuyết, để nói lên niềm hy vọng của ông là những đóa hoa bé nhỏ sẽ xuyên thủng bức màn che đậy tư tưởng vô minh của chế độc độc tài.

Một người khác là Thiếu tướng Trần Độ, người từng nói với các sĩ quan Pháp sau trận Điện Biên Phủ rằng binh lính Việt Minh của ông bừng bừng khí thế chiến đấu vì căm thù giai cấp và dân tộc bị áp bức, đã kết thúc cuộc đời với tư cách tội đồ trong tay những người đồng chí cũ.

Trong phần tiếp theo của loạt bài này chúng tôi xin điểm lại sự chuyển biến nhận thức của những người trẻ tuổi hơn, hoặc những người nhận thức trễ hơn về một ý tưởng xã hội khác với cộng sản. Xin mời quí vị theo dõi.

Phần 2

Luật đất đai theo kiểu cộng sản Việt Nam

https://farm9.staticflickr.com/8612/16479542050_df097ff659_o.jpg

Trong phần đầu chúng tôi đã điểm lại những người theo đảng cộng sản từ những ngày đầu tiên và vỡ mộng. Sự suy nghiệm về xã hội và chính trị vẫn tiếp tục dưới chế độ độc đảng đưa tới một thế hệ thứ hai ý thức rằng họ không đồng tình với chủ nghĩa cộng sản.

Suy nghiệm bản thân

Trong những năm đầu tiên của thế kỷ 21, trên truyền thông chính thống của đảng cộng sản, lẫn các phương tiện truyền thông quốc tế người ta thấy liên tục xuất hiện các bài viết về luật pháp của một luật sư trẻ tuổi là Lê Công Định. Các bài viết này mang nội dung phản biện xã hội hướng tới một mục đích xây dựng một chế độ pháp quyền tại Việt Nam. Năm 2009 ông Lê Công Định bị bắt cùng các ông Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Thăng Long, và Nguyễn Tiến Trung. Nhà cầm quyền buộc tội họ là âm mưu lật đổ.

Năm 2014 luật sư Lê Công Định được trả tự do. Ông cho chúng tôi biết là sự nhận thức về chủ nghĩa cộng sản của ông bắt đầu từ ngay trong gia đình ông, một gia đình mà hầu hết mọi thành viên đều tham gia cách mạng cộng sản.

“Sau năm 1975, tất cả đều thất vọng, tất cả đều sụp đổ về niềm tin. Những lời kể của họ, qua những kinh nghiệm cuộc đời họ, qua những nhận thức trực tiếp từ xã hội trước năm 75 mà họ có được, họ truyền lại cho thế hệ của tôi. Vì tôi là người quan tâm về chính trị sớm, nên tôi ý thức được sự thất vọng đó, sự đỗ vỡ về niềm tin đó, và từ đó tôi bắt đầu tôi tìm hiểu”.

Sự quyết định rõ ràng về chính kiến của luật sư Định diễn ra sau hai sự kiện quan trọng, đó là ba ông, một người cộng sản bị bỏ từ bởi những đồng chí của mình, và sau đó là cuộc cách mạng Đông Âu làm sụp đổ hoàn toàn chủ nghĩa cộng sản trên chính quê hương của nó.

“Với thực trạng xã hội sau năm 1975, dù đã được tô hồng, dù đã được nói những lời tuyên truyền rất hay ho, nhưng mà thực trạng thì hoàn toàn khác, cho nên tôi ngày càng thay đổi nhận thức của mình. Tôi thấy rõ là cái mô hình cộng sản, hay người ta nói là mô hình xã hội chủ nghĩa, hoàn toàn sụp đổ, vì nó không có tương lai, nó sai từ cái nền tảng lý thuyết của nó”.

Ở đầu kia của đất nước, một đảng viên cao cấp của đảng cộng sản tỉnh Lạng Sơn là ông Vi Đức Hồi cũng thay đổi nhận thức nhờ vào thực trạng xã hội, và từ những bậc tiền bối bị thất vọng về thực tại tại cộng sản.

“Lúc tuổi trẻ tôi rất nhiệt quyết với chế độ cộng sản, tôi đứng trong hàng ngũ của đảng cộng sản rất là nhiều năm. Sau đó thì tôi thấy chế độ của Đảng Cộng sản Việt Nam nó lừa dối, nói một đàng làm một nẻo. Tôi cũng đã nghe những bậc tiền bối của tôi như là cụ Hoàng Minh Chính, cụ Trần Độ, rồi sau đó là Trần Xuân Bách, tôi nhận thức được điều đó rất lâu, và đến năm 2006 thì tôi quyết định bắt đầu cuộc đấu tranh dân chủ của tôi một cách công khai”.

Một người cộng sản kỳ cựu khác là Trung tá Trần Anh Kim vào đảng từ năm 1968 nói rằng nhận thức của ông bắt đầu từ không khí chính trị cởi mở sau đại hội lần thứ 6 của đảng vào năm 1986. Nhưng mọi chuyện trở nên rõ ràng hơn với ông khi ông về quê là tỉnh Thái Bình.

“Tôi không ngờ rằng khi tôi về Thái Bình thì tình hình tham nhũng, ức hiếp nhân dân, ăn cướp của dân nó ở mức độ tôi không thể tưởng tượng được. Trong đại hội đảng lần bảy (người ta nói) có bốn nguy cơ, trong đó có nguy cơ vong quốc và vong đảng. Tôi nói vong đảng thì tôi không quan tâm, nhưng vong quốc thì tôi không thể chấp nhận được vì cả cuộc đời tôi đi chiến đấu để bảo vệ tổ quốc và nhân dân. Nhân dân bây giờ khổ, tổ quốc sẽ vong do bọn tham nhũng nên tôi kiên quyết đấu tranh. Tôi đấu tranh từ năm 1991″.

Ông Trần Anh Kim cũng bị bỏ tù và vừa được trả tự do vào đầu năm 2015.

Mở cửa kinh tế và Internet

Tại Hà Nội, cựu du học sinh Nguyễn Quang A trở về từ Hungary sau năm 1975. Ông cho biết đến thời điểm đó ông vẫn chưa có quan tâm về chính trị, và cũng như mọi du học sinh khác ông nghĩ rằng sau khi học hành thành đạt sẽ trở về phục vụ đất nước. Ông Nguyễn Quang A hiện nay là một trong những người hay lên tiếng phản biện xã hội, và công khai bày tỏ quan điểm là Việt Nam cần một chế độ đa nguyên chính trị. Ông nói rằng sự nhận thức của ông là lâu dài, nhưng cũng có những sự kiện làm cho nhận thức đó rõ ràng hơn

“Có lẽ một cột mốc làm mình suy nghĩ rất là kỹ là năm 1989, sự biến đổi ở Đông Âu. Nhưng lúc đấy tôi cũng chỉ là một nhà kinh doanh không quan tâm đến chính trị. Đến năm 1992, khi mà tôi kinh doanh khá là thành công, người ta vu cho tôi là trốn lậu thuế, một cái vụ lớn nhất từ khi thành lập nước Việt Nam đến lúc đó, mình phải đương đầu với những lời vu cáo từ bên chính quyền, rồi có đến ba ông ủy viên Bộ chính trị của Đảng Cộng sản Việt Nam này, viết lời khen những người vu cáo tôi. Không thể chấp nhận một chế độ mà nó vu oan giá họa như vậy”.

Năm 1992 mà ông Nguyễn Quang A đề cập là thời điểm mà Việt Nam mở cửa ra với bên ngoài được sáu năm. Cũng vào giai đoạn mở cửa kinh tế này mà nhiều thanh niên Việt Nam được sang du học tại phương Tây, và tại đây họ bắt đầu thay đổi nhận thức. Kỹ sư Nguyễn Tiến Trung sinh sau năm 1975, trong một gia đình có tham gia cuộc cách mạng cộng sản nói :

“Phải đến lúc qua Pháp thì Trung mới nhận thức ra được, vì trong nước mình không có thông tin và internet chưa phát triển nhiều. Và nói chung là mình bị nhồi sọ từ nhỏ nên không có nhận thức xã hội. Sau khi đến Pháp thì mới tìm hiểu đọc thêm, nói chung là thanh niên thì lúc nào cũng có nhiệt huyết cống hiến cho đất nước. Từ trước đến giờ mình cứ nghĩ là chủ nghĩa xã hội của đảng cộng sản tuyên truyền là đúng. Sau khi đến Pháp mới thấy là người ta dân chủ, kinh tế thị trường mới phát triển được, nhờ đó mới vỡ lẽ ra là bao năm nay mình bị lừa, từ đó mới quyết tâm thay đổi để những thế hệ sau này không còn bị lừa bịp nữa”.

Tiến Trung cũng nói thêm rằng sự nhận thức của anh là một quá trình dài lâu.

Sau khi Đảng Cộng sản Việt Nam chấp nhận kinh tế thị trường, một yếu tố khác góp phần thay đổi nhận thức xã hội nữa xuất hiện đó là Internet.

Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa nói là mặc dù ông đã ý thức được những vấn đề không ổn của mô hình cộng sản từ năm 1968, nhưng mãi đến khi tiếp cận Internet thì mọi chuyện trở nên rõ ràng hơn. Một đảng viên cao cấp, xin giấu tên, thì nói với chúng tôi là ông quyết định từ bỏ chủ nghĩa cộng sản sau khi xem được câu chuyện về nhà lãnh đạo cộng sản Trung Quốc mang tên Mao Trạch Đông ngàn năm công tội trên internet.

Trong phần tiếp theo cũng là phần cuối của lọat bài này chúng tôi sẽ nói đến những người từ bỏ đảng tịch và một thế hệ thanh niên trẻ bắt đầu nghĩ rằng sự cai trị của duy nhất đảng cộng sản ở Việt Nam là không hợp lý cho sự phát triển của đất nước.

Phần 3

Trong phần thứ ba, cũng là phần cuối của loạt bài này, chúng tôi giới thiệu câu chuyện những đảng viên cộng sản bỏ đảng trong những năm gần đây, bên cạnh sự thách thức ngày càng tăng của giới trẻ Việt Nam đối với ý thức hệ cộng sản, cũng như sự độc quyền cai trị của Đảng Cộng sản Việt Nam.

Các đảng viên từ bỏ đảng

Ngày 3 tháng 2 năm 2014, đúng ngày thành lập Đảng Cộng sản Việt Nam, tin tức về một đảng viên cộng sản làm trong bộ ngoại giao Việt Nam bỏ đảng và xin cư trú chính trị tại Thuỵ sĩ, được nhiều hãng tin lớn trên thế giới loan tải. Đó là ông Đặng Xương Hùng nhân viên Bộ ngoại giao Việt Nam. Khi được hỏi động cơ nào khiến ông từ bỏ đảng, ông đáp rằng ông thấy sự thất bại của đảng cộng sản trong việc điều hành đất nước, cũng như sự thất bại của chủ nghĩa cộng sản trên thế giới từ khi bức tường Berlin sụp đổ.

Một đảng viên trẻ tuổi tại thành phố Hồ Chí Minh cũng nói với chúng tôi là anh cảm thấy sự không ổn trong việc điều hành đất nước của đảng cộng sản nên làm đơn ra khỏi đảng vào năm 2013.

Một đảng viên từng đứng đầu một khoa trong trường Đại học An giang là ông Phùng Hoài Ngọc cũng bỏ đảng trong thời gian gần đây. Qua trao đổi email, ông cho biết suy nghĩ và quyết định chính trị của mình đã hình thành từ lâu :

“Bắt đầu từ thời điểm Đổi mới 1986 nhen nhóm một quá trình nhận thức mới trong tâm trí mình, nhận thức thay đổi lên cao trào khi dồn dập đọc được nhiều thông tin qua internet và ý kiến tâm huyết của các bậc trí thức lão thành đăng tải trên BauxiteVN. Bên cạnh đó, bản thân mục sở thị đám quan chức tham nhũng trắng trợn khắp đất nước. Sinh hoạt chi bộ đảng cơ sở chẳng có ý nghĩa gì nữa. Đặc biệt là ứng xử rụt rè, lép vế, mất thể diện của lãnh đạo cao cấp VN trước nạn xâm lấn điên cuồng của Trung Quốc là cú hích cuối cùng khiến mình hạ quyết định rời khỏi Đảng”.

Tuy nhiên việc đi đến quyết định rời bỏ đảng của nhiều đảng viên là không dễ dàng. Trong năm 2014 có hai đảng viên có tiếng là ông Lê Hiếu Đằng, từng giữ những trọng trách trong đảng, và nhà báo tự do, Tiến sĩ kinh tế Phạm Chí Dũng, tuyên bố từ bỏ đảng. Ông Phạm Chí Dũng nói với chúng tôi :

“Khi anh Lê Hiếu Đằng sắp mất, tôi vào thăm thì thấy anh ấy ngân ngấn nước mắt. Sau đó anh ấy viết thư từ bỏ đảng. Tôi nghĩ rằng có lẽ là quá trình đấu tranh nội tâm của anh cũng không kém gì cơn ung thư đang hành hạ anh ấy. Anh Đằng vào đảng như vậy là 40 năm, tôi chỉ mới 20 năm thôi. Quá nửa đời người thì cái tâm cảm, tâm thức của họ đối với đảng tha thiết tới mức nào! Bắt buộc phải dứt ra thì như chém lìa cánh tay của mình, điều đó kinh khủng”.

Anh Nguyễn Văn Nhân, nguyên giảng viên Đại học tại Nha Trang cho biết là anh cũng có nhiều giằng vặt để đi đến quyết định bỏ đảng cộng sản, vì đó là một lý tưởng mà anh có trong thời tuổi trẻ sôi nổi, và khi là thành viên của một tổ chức, hy sinh vì tổ chức ấy mà từ bỏ thì không dễ dàng. Tuy nhiên anh cho biết :

“Tôi nhận thấy là một con người có lòng tự trọng, biết đúng biết sai, thì cảm thấy xấu hổ khi vỗ ngực xưng tên mình là đảng viên đảng cộng sản”.

Anh Nhân quyết định đưa đơn rời khỏi đảng sau một việc nhũng lạm tiêu cực xảy ra nơi anh làm việc. Và sau khi viết đơn từ bỏ đảng anh bị đưa từ vị trí giảng viên sang bộ phận làm công việc tưới câycủa trường đại học.

Thế hệ trẻ và chủ nghĩa cộng sản

Ngoài những thành viên của đảng cộng sản, chủ nghĩa cộng sản cũng được giảng dạy trong tất cả các trường đại học Việt Nam, và được xem là duy nhất đúng trong tất cả các ý tưởng của nhân loại. Ở các cấp học thấp hơn, hình ảnh Đảng Cộng sản Việt Nam và người thành lập nó là ông Hồ Chí Minh cũng được ca tụng rất nhiều, tạo nên niềm tin cho thế hệ trẻ vào hình ảnh ấy.

Internet đã và đang phá vỡ sự độc quyền tư tưởng và hình ảnh đó.

Một cựu sinh viên khoa Luật nói là cho đến năm anh học lớp chín, anh vẫn là người yêu đảng cộng sản, tin vào đảng cộng sản, vì thực ra xung quanh không có thông tin nào khác. Khi tham gia các diễn đàn trên mạng, anh thấy rằng không phải như thế :

“Khi tham gia những diễn đàn như thế thì mình biết là trong xã hội có những thứ khác, và có những người nói những điều khác về xã hội nói chung và về đảng nói riêng”.

Cô Phạm Thanh Nghiên, xuất thân từ một gia đình có truyền thống yêu mến đảng cộng sản và ông Hồ Chí Minh. Vài năm trước khi mất cha cô lặng lẽ tháo dỡ bàn thờ đảng và ông Hồ Chí Minh đi. Mặc dù vậy lúc ấy cô vẫn tin yêu ở đảng cộng sản. Cô giải thích điều đó :

“Tôi vẫn tiếp tục yêu Đảng Cộng sản Việt Nam và ông Hồ Chí Minh, mặc dù không có lý do gì để yêu cả. Chỉ là vì đi học, rồi xem vô tuyến, nói chung là sự nhồi nhét của chế độ”.

Nay cô Phạm Thanh Nghiên không còn tin ở đảng cộng sản nữa. Sự rộng mở thông tin cũng làm cho cô Phạm Thanh Nghiên có một sư hoài nghi. Và thực tế xã hội cho cô một ý thức chính trị rõ ràng hơn về sự độc tôn của chủ nghĩa cộng sản, cùng sự độc quyền của đảng cộng sản.

“Đảng cộng sản Việt Nam luôn nhận họ là lương tâm của thời đại, là trí tuệ của nhân loại, tôi mới tự hỏi là tại sao đất nước Việt Nam lại nghèo khó như thế. Không có vấn đề chính trị gì ghê gớm ở đây cả. Từ các vấn đề xã hội mà người ta có thể nhận thức nhiều vấn đề khác”.

Cũng như các đảng viên từ bỏ đảng, quan hệ ý thức hệ của Đảng Cộng sản Việt Nam và các đồng chí Trung Quốc của họ cũng góp phần làm cho các thanh niên Việt Nam thấy rằng họ không tin vào đảng cộng sản và sự cầm quyền của họ nữa. Kỹ sư Nguyễn Văn Thạnh, một người làm ăn sinh sống bình thường cho đến cuộc biểu tình chống Trung Quốc lần đầu tiên nổ ra ở Hà Nội

“Cuộc xuống đường bị công an Hà Nội đàn áp rất là thô bạo. Điều đó làm cho tôi suy tư về tình hình đất và tôi thức tỉnh. Tôi tìm hiểu và tôi thấy rằng nền chính trị Việt Nam hiện nay không ổn, không đảm bảo được quyền công dân”.

Người cựu sinh viên luật mà chúng tôi đề cập bên trên cho biết ý thức chính trị của anh trở nên rõ ràng sau khi tốt nghiệp Đại học :

“Sau khi ra trường hai năm thì ý thức chính trị của em trở nên rất rõ ràng. Đó là sự cầm quyền của Đảng Cộng sản Việt Nam và chủ nghĩa Mác Lê Nin của nó có những khuyết tật rất là lớn. Và nguyên tắc một đảng lãnh đạo là không thể chấp nhận được trong một xã hội văn minh”.

Theo anh Nguyễn Văn Nhân, thì sự ảnh hưởng của đảng cộng sản hiện nay đối với giới trẻ có thể phân biệt làm hai vùng khác nhau. Ở những vùng thiếu phương tiện thông tin, như những vùng nông thôn thì thanh niên vẫn còn kính yêu đảng cộng sản. Ngược lại ở các vùng đô thị, đối với các thanh niên tiếp cận được thông tin thì họ không coi đảng cộng sản là quan trọng, thậm chí xem thường nó.

Quan điểm chống lại sự độc quyền của Đảng Cộng sản Việt Nam ở giới trẻ này ngày càng trở nên công khai. Trong những tháng cuối năm 2014 người ta chứng kiến phong trào “Tôi không thích đảng cộng sản” bùng phát. Và mới nhất, là phong trào của nghệ sĩ nhạc Rap trẻ tuổi Nguyễn Vũ Sơn, dùng loại âm nhạc phản kháng này công khai thách thức Đảng Cộng sản Việt Nam. Một điều thú vị là loại nhạc vốn xuất phát từ sự bất công về sắc tộc và kinh tế trong lòng chủ nghĩa tư bản nay lại trở thành công cụ chống đảng cộng sản, một đảng được xem là đấu tranh cho quyền lợi của nông dân và công nhân. Chính vì thế phong trào của Nguyễn Vũ Sơn gây ra một làn sóng mới trong giới trẻ thu hút hàng ngàn người hưởng ứng.

Ghi chú: Trong phần âm thanh của bài này có sử dụng lời Việt của bài Quốc tế ca, bài hát của đảng cộng sản, và bảng nhạc Rap của Nguyễn Vũ Sơn.

Kính Hòa, phóng viên RFA

————————

XEM THÊM :

Nguyễn Minh Cần – Bàn chuyện rời bỏ Đảng | Dân Luận   17/02/2015

https://www.danluan.org/tin-tuc/20150216/nguyen-minh-can-ban-chuyen-roi-bo-dang

.

.

.

Giờ người ta chỉ bàn chuyện “cụ Rùa”, chứ chẳng ai bàn chuyện Vua Lê (Phương Bích)

Tháng Ba 1, 2015

.

.

Giờ người ta chỉ bàn chuyện “cụ Rùa”, chứ chẳng ai bàn chuyện Vua Lê

Phương Bích

Thursday, 26 February 2015

http://chimkiwi.blogspot.be/2015/02/gio-nguoi-ta-chi-ban-chuyen-cu-rua-chu.html#more

.

Một anh công an xã ở trại Thanh Hà, khi được hỏi: theo anh, ông chủ tịch (thành phố) có bao giờ sai không? Thì anh trả lời:

–      Hiến pháp quy định rồi, chủ tịch sai thế nào được!

Anh khác lại hỏi cụ Lê Hiền Đức:

–     Chống tham nhũng mà không sợ pháp luật à?

Khi tôi nói về chuyện người dân bức xúc trước việc Trung Quốc vào tận biển nhà mình, bắt người, cướp tài sản, đâm chìm tàu, không cho ngư dân mình đánh cá, mà nhà nước Việt Nam không hề có một biện pháp nào bảo vệ ngư dân, bảo vệ chủ quyền nên dân mới đi biểu tình (gỡ sĩ diện cho Việt Nam tý), cậu tổ trưởng dân phố cũ ở nhà tôi, một cán bộ của tổng liên đoàn lao động Việt Nam,  bảo rằng:  Nhà nước có cả môt Bộ Ngoại giao người ta lo rồi, mình là dân lo thế nào được?

Các bác đừng tưởng không ít người Việt Nam nghĩ như vậy. Rất nhiều là đằng khác. Cộng thêm việc những người biết mà dám nói là bị bỏ tù. Thế là có đến 90% dân mình mặc kệ.

Một cư dân mạng bức xúc chuyện dân ta sôi nổi bàn chuyện chém lợn, đâm trâu; chuyện cụ già hôn một cô gái không được đúng theo thuần phong mỹ tục lắm; chuyện con ruồi trong chai nước giải khát của Tân Hiệp Phát; chuyện hành xử có tiền sự về việc Tân Hiệp Phát giải quyết thương lượng bằng cách báo công an; chuyện ngày Tết mấy nghìn vụ đánh nhau nhập viện; v.v….. Nhưng không ai để ý đến chuyện Trung Quốc đang ráo riết mở rộng các đảo chiếm của Việt Nam. Rằng đâu phải mấy cái bãi cho “chim ỉa” ấy đâu có giá trị gì? Mà là vấn đề từ đó nó khẳng định ranh giới biển của nó. Nó sẽ cấm ta đi ra đi vô. Giống như có ai đem cái cọc cắm trước cửa nhà bạn, rồi xây nhà, rồi cấm bạn đi qua nhà nó v.v…

Giời ạ. Cái đó không chỉ có một Bộ Ngại giao, mà cả hàng chục Bộ, Ngành trong chính phủ biết chuyện ấy. Dân chúng xuống đường biểu tình thì cái chính phủ “hắn” bắt. Viết thư hỏi thì “hắn” không trả lời. Chém trên mạng “hắn” không đọc, không nghe. Thế chả kệ thì làm gì ? Bây giờ cụ Trần Hưng Đạo có sống lại, viết Hịch cũng chẳng ai nhúc nhích đâu cụ ạ.

Giờ người ta chỉ bàn chuyện “cụ Rùa”, chứ chẳng ai bàn chuyện Vua Lê.

Posted by Phương Bích at Thursday, February 26, 2015

.

.

.

Nhân cái chết của Nguyễn Bá Thanh: cho tôi có ý kiên (Phan Gia Minh)

Tháng Ba 1, 2015

.

.

Nhân cái chết của Nguyễn Bá Thanh: cho tôi có ý kiên

Phan Gia Minh

Được đăng ngày Thứ năm, 26 Tháng 2 2015 07:31

http://ethongluan.org/index.php?option=com_content&view=article&id=14959:nhan-cai-ch-t-c-a-nguy-n-ba-thanh-cho-toi-co-y-kien-phan-gia-minh&catid=66&Itemid=301

.

Nguyễn Bá Thanh là cựu Chủ tịch thành phố Đà Nẵng, cựu Bí thư Thành ủy thành phố Đà Nẵng, một cán bộ cao cấp của Đảng Cộng sản Việt Nam (ĐCSVN) với cương vị là Ủy viên Trung ương Đảng, Trưởng Ban Nội chính Trung ương (ngoài ra, ông còn là “ứng cử viên hụt” của vị trí Ủy viên Bộ Chính trị); và bây giờ là… cố Trưởng Ban Nội chính Trung ương.

Nguyễn Phú Trọng, Tổng Bí thư ĐCSVN của khóa XI, với “chủ trương” chống tham nhũng, đã tái lập Ban Nội chính Trung ương nhằm thực hiện chủ trương của mình (và cũng không ngoài mục đích làm “đối trọng” với Ban Thanh tra Chính phủ). Và Nguyễn Bá Thanh đã được chọn làm Trưởng Ban Nội chính đầu tiên sau khi Đảng trưởng Trọng “tái lập thành công” Ban Nội Chính Trung ương.

Vì sao Nguyễn Bá Thanh được chọn? Vì Nguyễn Bá Thanh, khi ở “lãnh địa” của mình, đã có tiếng “dám nói dám làm”, đã có “thành tích” biến Đà Nẵng thành một thành phố kiểu mẫu và phát triển. Tuy nhiên, từ khi ra Hà Nội nhận chức Trưởng Ban Nội chính Trung ương cho đến khi chết, “sự nghiệp chính trị” là một sự thất bại liên tiếp và sự trả giá… cực đắt bằng mạng sống của chính mình.

Đầu tiên là phát biểu “hốt liền, hốt hết”, nhưng chưa kịp “hốt” thì đã bị “hốt” trước, khi Thanh tra Chính phủ ngày 17/01/2013 tổ chức họp báo, tiết lộ thông tin Đà Nẵng đã “giao đất, đấu giá, chuyển quyền sử dụng đất không đúng nguyên tắc khiến ngân sách Nhà nước thất thu hơn 3.400 tỷ đồng”.

Tiếp đến, vụ “đại án Vinalines” đến hồi “gay cấn” thì ngày 14/12/2013 ông tới tham dự trực tiếp phiên tòa. Một sự kiện cho thấy dường như cho thấy ông (Ban Nội chính) đang nắm thế chủ động. Rồi sau đó, tại phiên tòa ngày 07/01/2014, Dương Chí Dũng khai người báo tin cho mình đi trốn là Thượng tướng Phạm Quý Ngọ và đã hối lộ ông Ngọ hơn 500.000 USD lại làm cho công luận thấy rằng Ban Nội chính ở vào thế rất… “thượng phong”. Nhưng cái chết “đột ngột” của tướng Ngọ khiến vụ án rơi vào… bế tắc. Lần này, Nguyễn Bá Thanh lại tiếp tục thất bại.

Sau khi thất bại ở “sự kiện Vinalines”, dường như Nguyễn Bá Thanh đã nhận ra “thất thế” của mình khi ngày 21/05/2014 Nguyễn Bá Thanh kín đáo đến dự tòa xử bầu Kiên và đồng phạm rồi… thôi, chứ không công khai như vụ Vinalines nữa.

Và rồi dần sau đó, Nguyễn Bá Thanh “nổi lên” với thông tin bệnh tật của chính mình hơn là thông tin về “thành tích” chống tham nhũng trong vai trò là Trưởng Ban Nội chính Trung ương.

Nhưng với thông tin bệnh tật của Nguyễn Bá Thanh, thì đó lại là một sự… “thất bại” nữa của Trưởng Ban Nội chính Trung ương.

Vào tháng 5 năm 2014, thông tin sức khỏe của Nguyễn Bá Thanh chỉ được Trưởng Ban Bảo vệ – Chăm sóc sức khoẻ Trung ương là Nguyễn Quốc Triệu cho biết là ông bị bệnh “rối loạn sinh tủy”, ngoài ra không cho biết gì thêm.

Sau đó, những thông tin tiếp theo cho biết ông đã sang Singapore điều trị vào tháng 6 và tháng 7, cuối cùng là sang Hoa Kỳ vào trung tuần tháng 08/2014, nhưng cũng không cho biết gì thêm với thông tin rõ ràng về sức khỏe của ông.

Cuối cùng, khi ông được đưa về Đà Nẵng, dù không có bằng chứng bằng hình ảnh cũng như âm thanh nhưng báo Thanh Niên vẫn đưa tin: “Ông Thân Đức Nam, Phó Chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội, người gặp và đưa ông Nguyễn Bá Thanh từ máy bay xuống và vào xe cứu thương, kể với Thanh Niên Online rằng trông ông Nguyễn Bá Thanh vẫn tỉnh táo, nhận biết nhiều người. Ông Nguyễn Bá Thanh còn hóm hỉnh đùa với ông Nam rằng: ‘Tao khỏe mà có chi đâu'” ( thanhnien.com.vn/chinh-tri-xa-hoi/ong-nguyen-ba-thanh-ve-den-da-nang-524328.html ) thì cũng là một kiểu đưa tin… thất bại, vì không chứng cứ (chưa kể câu “’Tao khỏe mà có chi đâu” là một câu mà ông Thân Đức Nam nói với báo chí là một câu đáng phân tích. Chẳng hạn, Nguyễn Bá Thanh có hay “xưng hô” với ông Thân Đức Nam như vậy không? Sự thân thiết giữa ông Thân Đức Nam và ông Nguyễn Bá Thanh đến mức nào mà ông Thanh “xưng hô” như vậy, trong khi ông Nam và Thanh là hai đảng viên (ĐCSVN), đáng lẽ phải “xưng hô” là “đồng chí” mới đúng…).

Đến khi chết, ngày mà ông chết cũng là một ngày… “thất bại”, thứ Sáu ngày 13.

Nhưng đó chỉ mới là một góc nhìn. Ở một góc nhìn khác, ta có thể nhận thấy, từ khi ở Đà Nẵng cho đến khi ra Hà Nội công tác, Nguyễn Bá Thanh vẫn luôn được một số lượng nhất định người dân thương mến (không chỉ riêng người dân ở “lãnh địa” của ông). Đó là một cái “được” của ông. Rồi chẳng hạn đám tang của Nguyễn Bá Thanh, “Ngay từ trước khi lễ viếng diễn ra, đã hàng nghìn người dân đến trước cổng nhà ông xếp hàng đợi đến giờ để vào viếng. Tất cả người dân đều xếp hàng ngay ngắn bên phải cửa nhà ông Nguyễn Bá Thanh, rất nhiều người mang theo vòng hoa để kín cả một khu đất trước nhà ông, tất cả đều mang theo một nỗi tiếc thương vô hạn” . Lúc đưa tang vào ngày 30 tết cũng có hàng ngàn người đưa tiễn. Và “thành công” lớn lao nhất là Nguyễn Bá Thanh đã được báo chí gọi bằng những câu, cú có từ “dân” hoặc “lòng dân”. Đó là điều quan trọng cần nói đến.

Đến đây, nếu kết luận, chúng ta kết luận được là Nguyễn Bá Thanh quá tội nghiệp, quá đáng thương, quá đáng quý… Khi làm lãnh đạo tại Đà Nẵng, Nguyễn Bá Thanh đã làm cho Đà Nẵng trở nên giàu có, nổi tiếng trong cả nước với “tác phẩm” cầu Sông Hàn; giúp đỡ người neo đơn ăn tết, thưởng quà học sinh đạt giải… Khi ra Hà Nội, Nguyễn Bá Thanh lại không những vì tỉnh (thành phố) mình mà còn vì nhân dân cả nước chống tham nhũng để giúp dân, đến nỗi phải hy sinh. Thật! Còn gì để đáng nói hơn?

Tuy vậy, kết luận trên mới là “một nửa sự thật”, còn một nửa sự thật là Nguyễn Bá Thanh cũng giống những lãnh Cộng sản khác, của nổi của chìm của Nguyễn Bá Thanh vẫn phải ít, nhà riêng của Nguyễn Bá Thanh tại địa chỉ 189 Cách Mạng Tháng 8, quận Cẩm Lệ, Đà Nẵng và khu resort Sandy Beach, có khách sạn hạng 4 sao (mà Nguyễn Bá Thanh có cổ phần) có cả một số phòng đặc biệt dành riêng cho mình. Đây là tài sản mà một cán bộ thanh liêm (“đầy tớ của nhân dân”) không thể nào sở hữu được cho dù ông nhịn ăn và dành dụm cả đời.

Tiếp theo, thành tích của ông Thanh trong việc xây dựng Đà Nẵng trở thành thành phố “xanh, sạch, đẹp” cũng được thổi phồng quá mức. Thực tế, Nguyễn Bá Thanh đã bán gần như hết sạch đất đai tại thành phố này cho các công ty ngoại quốc theo các thời hạn kéo dài từ 50 năm trở lên (trong đó, không ngoài việc bán cả cho Trung Quốc). Rồi mặt khác, sự “trong sạch” và “công minh” của Nguyễn Bá Thanh ở đâu khi ông Thanh đã sắp xếp để “cơ cấu” đứa con Nguyễn Bá Cảnh, 31 tuổi, được vào Ban Chấp hành Đảng bộ thành phố Đà Nẵng nhiệm kỳ 2010 – 2015 vào ngày 01/08/2014 (2 tuần trước khi sang Hoa Kỳ chữa bệnh).

Viết đến đây, chúng ta có thể đưa ra nhận xét gì về cái chết của Nguyễn Bá Thanh? Đó là, cái chết của Nguyễn Bá Thanh, xét về mặt “Đảng, Nhà nước và Chính phủ”, là một sự “thành công tốt đẹp”. Bằng chứng là có một phần người dân đã thông cảm và tiếc thương cho ông (qua các phương tiện báo chí, truyền thông, mạng xã hội của tất cả mọi “lề” và qua việc phúng viếng ông tại nhà riêng cũng như đưa tiễn ông tới nơi an nghỉ cuối cùng). Còn xét về mặt các nhà đấu tranh dân chủ, các tổ chức đấu tranh dân chủ, cái chết của Nguyễn Bá Thanh cho thấy rằng, sự bưng bít thông tin của ĐCSVN vẫn còn thành công lắm, sự thổi phồng “thành tích” của một ai đó mà Đảng còn muốn “thổi” để bám víu vào đó vẫn còn thành công lắm! (mà đó lại là “sở trường” của ĐCSVN).

Phan Gia Minh
26/02/2015

.

.

.

Học giả Thái Văn Kiểm qua đời, thọ 93 tuổi (Người Việt)

Tháng Ba 1, 2015

.

.

Học giả Thái Văn Kiểm qua đời, thọ 93 tuổi

Người Việt

Saturday, February 28, 2015 5:02:43 PM

http://www.nguoi-viet.com/absolutenm2/templates/viewarticlesNVO.aspx?articleid=203727&zoneid=2#.VPKJw00o7IU

.

VIỆT NAM (NV) – Tiến Sĩ Thái Văn Kiểm, học giả, nhà nghiên cứu nổi tiếng về văn hóa và phong tục Việt Nam, từ trần tại Việt Nam hôm 21 Tháng Hai, thọ 93 tuổi. Theo tin của một số thân hữu gốc Huế tại Pháp và Tập San Ngày Mới Paris.

Di ảnh học giả Thái Văn Kiểm.

http://www.nguoi-viet.com/absolutenm2/articlefiles/203727-thaiVanKiem-400.jpg

Theo bản cáo phó của gia đình, do các thân hữu phổ biến, học giả Thái Văn Kiểm, bút hiệu Tân Việt Điểu, Bao La Cư Sĩ, Hương Giang Tư Mã, sinh ngày 10 Tháng Hai, 1922 tại Huế.

Ông nguyên là Đốc Sự Hành Chánh, Tỉnh Trưởng Khánh Hòa và Ninh Thuận, Giám Đốc Đài Phát Thanh Sài Gòn.

Ông cũng từng là cố vấn văn hóa tại Tòa Đại Sứ Việt Nam Cộng Hòa ở nhiều nước tại hải ngoại; từng được tặng thưởng Huy Chương Hàn Lâm Pháp Quốc (1982), từng là phó chủ tịch Trung Tâm Quốc Tế Việt Học (Pháp, Bỉ), phó chủ tịch Hàn Lâm Khoa Học Hải Ngoại, và chủ tịch Hội Cựu Công Chức Ngoại Giao Việt Nam Cộng Hòa Alexandre de Rhodes (Pháp).

Ông có hai bằng tiến sĩ, Đông Phương Học (Paris, 1981) và Văn Chương (Paris, 1985).

Ông định cư tại Pháp, nhưng qua đời tại Việt Nam. Theo cáo phó của gia đình, lễ an táng đã được cử hành tại Nhà Thờ Công Giáo tỉnh Bình Dương, Việt Nam. (Đ.B.)

—————————–

Các nhà văn trăm tuổi  – 26-6-2013

http://www.nguoi-viet.com/absolutenm2/templates/viewarticlesNVO.aspx?articleid=168420&zoneid=257#.VPKQr00o7IU

.

Mừng gặp học giả Thái Văn Kiểm giữa trời Nam đất Việt 5-9-2012

http://www.gactholoc.net/c26/t26-231/mung-gap-hoc-gia-thai-van-kiem-giua-troi-nam-dat-viet.html

.

  1. Thái Văn Kiểm và Hồi Chuông Thiên Mụ  29-7-2008

http://buthoa.com/index.php?option=com_content&task=view&id=106&Itemid=79

.

.

.

“The last days in Vienam”: Không thể chỉ là một lời tạ lỗi. (Lê Ngược Nắng – VNTB)

Tháng Ba 1, 2015

.

.

“The last days in Vienam”: Không thể chỉ là một lời tạ lỗi.

Lê Ngược Nắng - VNTB

1.3.15

http://www.ijavn.org/2015/03/vntb-last-days-in-vienam-khong-chi-la.html

.

(VNTB) – Người Mỹ ngày nay biết phải làm gì, có lẽ thiết thực nhất ngay bây giờ là lên tiếng mạnh mẽ để mang lại một nền DÂN CHỦ – NHÂN QUYỀN, bù đắp phần nào cho một dân tộc đã chịu quá nhiều mất mát, đau thương và để không hổ thẹn với LƯƠNG TÂM.

Những ngày cuối cùng

“The Last Days in Vietnam – Những ngày cuối cùng ở Việt Nam” là tựa đề bộ phim tài liệu của nữ đạo diễn Rory Kennedy (tên đầy đủ, Rory Elizabeth Katherine Kennedy). Bà là con gái út của Thượng nghị sĩ Robert Fitzgerald Kennedy và bà Ethel Kennedy, là cháu gọi cố Tổng thống John F. Kennedy bằng bác.

Bộ phim vừa lọt vào đến những “phút cuối cùng”, 5 bộ phim tài liệu hay nhất đề cử giải Oscar lần thứ 87 vừa qua (ngày 22/02 – giờ Mỹ). Tuy không lên ngôi quán quân nhưng cũng đủ thấy đây là bộ phim hay, tư liệu quý giá vì đây là giải uy tín bậc nhất thế giới, giải thưởng được tổ chức bởi Viện Hàn lâm Khoa học và Nghệ thuật Điện ảnh Hoa Kỳ (Academy of Motion Picture Arts and Sciences – AMPAS).

Cốt truyện phim lấy bối cảnh tại Sài Gòn, những ngày hỗn loạn cuối cùng trước khi bị thất thủ, tháng 4 năm 1975. Quân đội miền Bắc như những gọng kìm ngày càng xiết chặc trong lúc kháng cự của quân đội miền Nam càng lúc càng yếu dần. Viễn cảnh Sài Gòn rơi vào tay quân đội miền Bắc là không thể tránh khỏi. Nhưng Đại sứ Graham Martin, Đại sứ Mỹ từ năm 1973 khi Hiệp định Paris được ký kết, lại không nghĩ như vậy. Trong một khoảng thời gian về trước cho tới thời gian này, ông gần như cực đoan không chấp nhận thực tế phũ phàng là khả năng Sài Gòn sẽ sụp đổ, và do đó ông đã không có kế hoạch để di tản tới những phút chót. Những người Mỹ còn ở lại, những người miền Nam dính dáng đến chính quyền, quân đội, làm việc cho Sở Mỹ, tức Sứ quán Hoa Kỳ, những người có nguy cơ sẽ bị bắt, tống giam, an nguy đến tánh mạng.

Trong hoàn cảnh đó, một nhóm người Mỹ đã bất tuân lịnh của Nhà Trắng chỉ di tản người Mỹ. Họ âm thầm hành động theo lương tâm của mình. Đó là Đại úy Stuart Herrington, là Cố vấn Bộ Quốc phòng Richard Armitage đã phối hợp với Đại tá Tham mưu Phó Hành quân có trách vụ điều hành và theo dõi các hoạt động của các chiến hạm Đỗ Kiểm… đã thực hiện chương trình di tản bí mật. Họ đã đưa hàng chục ngàn người ra đi trong đó có cả thường dân. Và đó cũng là trọng tâm mô tả của bộ phim, hơn một ngày với cảnh chen lấn, hỗn loạn tứ bề Sài Gòn để được lên trực thăng cho tới tuyệt vọng, những hình ảnh khó có thể phai nhòa trong trí nhớ của những ai chứng kiến cảnh này, những ai xem phim khó mà không khỏi xúc cảm cho những cảnh ly tán đau thương…

Những hình ảnh đó cùng với hình ảnh Đại úy Stuart Herrington, một trong những người bước lên chiếc trực thăng cuối cùng rời đi truy vấn lương tâm, cho rằng mình đã phản bội, bỏ lại gần 500 người đã vào tới bên trong Tòa Lãnh sự, nơi tràn đầy hy vọng được cứu vớt cùng với việc bảo đảm sẽ được như vậy từ những người lính, viên chức Mỹ cho thấy ký ức không phai trong họ, một ký ức dằn dặt không lối thoát.

Từ đó cho thấy bộ phim như một lời TẠ LỖI, một nỗi ân hận ẩn náu bấy lâu nay, gặm nhắm lương tâm họ.

Không thể chỉ tạ lỗi
Nhưng nhìn sâu hơn, suy xét kỹ hơn, sự phản bội đó, lời tạ lỗi đó chỉ là nhỏ nhoi. Một sự LỚN hơn là của NGƯỜI MỸ, người Mỹ đã bỏ rơi, nguyên nhân đẩy cả DÂN TỘC VIỆT vào lầm than cho tới ngày nay. Cuối bộ phim là hình ảnh những thanh niên nam nữ vận thường phục với khăn quàng đỏ, băng đeo tay đỏ cùng súng lục huênh hoang ra oai bạo lực, bạo lực cách mạng là kim chỉ nam của Chính quyền miền Bắc để “giải phóng” miền Nam. Đó chính là những hình ảnh dùng bạo lực cai trị của Chính quyền tiếp về sau.

Người Mỹ bao gồm DÂN MỸ, Chính quyền Mỹ đứng đầu là Tổng thống Richard Nixon và Quốc hội Mỹ.

Dân Việt quá cả tin cho nên bị chia cắt Đất Nước. Một nửa miền Bắc bị Liên Xô và Trung Quốc lợi dụng, một nửa miền Nam được Mỹ bảo trợ. Dẫn tới nồi da xáo thịt, nội chiến tàn khốc bao nhiêu năm trường. Sau khi Hiệp định Paris được ký kết, chính trường Mỹ thay đổi với sự ra đi của Tổng thống Nixon, lời hứa của ông cũng “cất bước đi theo”. (“Ông nên quyết định, như những gì tôi tin tưởng, là ông sẽ cùng với tôi đi trên một con đường, mà nơi ấy ông có sự bảo đảm của tôi về sự hỗ trợ thời kỳ sau hiệp định và chúng tôi sẽ đáp trả bằng tất cả sức mạnh quân sự của Hoa Kỳ nếu Bắc Việt vi phạm hiệp định Paris. Vì vậy, một lần nữa, tôi kêu gọi ông hãy sát cánh với chúng tôi”. Trích thư cố Tổng thống Nixon gởi cố Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu). Quốc hội Mỹ ngoảnh mặt làm ngơ, nói không với tài trợ khi Chính quyền niềm Bắc xé toạc Hiệp định. Còn người dân Mỹ thì không rõ nguồn cơn, họ chỉ bộc phát khía cạnh nhân đạo, coi chiến tranh là tàn khốc, chết chóc, cực lực biểu tình phản đối chiến tranh tại Việt Nam, làm áp lực không nhỏ lên Chính quyền, Quốc hội của chính họ bầu ra, họ cũng dễ dàng truất phế.

Không thể chỉ là lời TẠ LỖI của người Mỹ.

Nhưng cũng không thể nói không có SAI LẦM. Cần biết nhìn nhận sai lầm để sửa sai. Thế hệ đi sau phải có trách nhiệm gánh vác những sai lầm chưa kịp sửa của thế hệ đi trước.

Người Mỹ ngày nay biết phải làm gì, có lẽ thiết thực nhất ngay bây giờ là lên tiếng mạnh mẽ để mang lại một nền DÂN CHỦ – NHÂN QUYỀN, bù đắp phần nào cho một dân tộc đã chịu quá nhiều mất mát, đau thương và để không hổ thẹn với LƯƠNG TÂM.  
(Bài viết có tham khảo: Phim tài liệu ‘Những Ngày Cuối Cùng ở Việt Nam’ tại LHP Sundance 2014 – VOA)

————————————–

Phim “The Last Days in Vietnam” – Những ngày cuối cùng ở Việt Nam

Phim tài liệu : Những Ngày Cuối Cùng Ở Việt Nam

https://www.youtube.com/watch?v=HtsW0QTp1vM

.

Nhận xét phim: Những ngày cuối cùng ở Việt Nam

Trọng Đạt     Posted by adminbasam on 11/02/2015

https://anhbasam.wordpress.com/2015/02/11/3374-binh-luan-phim-nhung-ngay-cuoi-cung-tai-viet-nam/

.

“Last days in Vietnam” – Giao Chỉ trả lời Nguyễn Khoa Thái Anh

Giao Chỉ      02/02/15

http://www.danchimviet.info/archives/93628/last-days-in-vietnam-tra-loi-cua-tac-gia-giao-chi/2015/02

.

Những thông điệp của “Last Days in Vietnam”

Trần Diệu Chân   30/01/2015

https://anhbasam.wordpress.com/2015/01/30/3368-nhung-thong-diep-cua-last-days-in-vietnam/

.

Không Phải Ngày Cuối Cùng của Việt Nam: Last Days in Viet-Nam

Nguyễn-Khoa Thái Anh    30/01/15

http://www.danchimviet.info/archives/93592/khong-phai-ngay-cuoi-cung-cua-viet-nam-last-days-in-viet-nam/2015/01

.

Phim ‘Những ngày cuối ở Việt Nam’

Anders Wright | Trà Mi lược dịch     26-9-20146 Comments

http://dcvonline.net/2014/09/26/phim-nhung-ngay-cuoi-o-viet-nam/#comment-1611648119

Nguồn: ‘Last Days in Vietnam’ personal, poignant. By Anders Anders Wright. Sept. 25, 2014.

.

Phim ‘Last Days in Vietnam,’ nỗi đau còn đó, người tốt còn đây !

Linh Nguyễn/Người Việt   26-1-2015

http://www.nguoi-viet.com/absolutenm2/templates/viewarticlesNVO.aspx?articleid=202113&zoneid=3#.VM0HkU0o7IU

.

“Last days in Vietnam” sự phản bội cuối cùng

Giao Chỉ, San Jose     22-1-2015

http://baocalitoday.com/vn/tin-tuc/cong-dong/last-days-in-vietnam-su-phan-boi-cuoi-cung.html

.

Những ngày cuối cùng ở Việt Nam và phép lạ bị lãng quên

Đinh Từ Thức  21.10.2014

http://damau.org/archives/34158

.

Ngày cuối cùng ở Việt Nam – BBC Vietnamese   4-10-2014

Bùi Văn Phú Gửi cho BBC Việt ngữ từ Hoa Kỳ

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2014/10/141004_last_days_in_vn

.

Xem phim 30-4 “Last days in Vietnam (Những ngày cuối cùng) vietweeklytube   1-10-2014

https://www.youtube.com/watch?v=F7j6kg-N4Gk

.

Tình người trong những ngày cuối cuộc chiến Việt Nam

Ðiểm phim tài liệu ‘Last Days in Vietnam’   – Người Việt 30-9-2014

http://www.nguoi-viet.com/absolutenm2/templates/viewarticlesNVO.aspx?articleid=195897&zoneid=202#.VM0buy5ptf-

.

Phim “Last Days in Vietnam / Những ngày cuối ở Việt Nam” RadioCTM 29-9-2014

http://www.radiochantroimoi.com/the-ky-cua-chung-ta/phim-last-days-vietnam-nhung-ngay-cuoi-o-viet-nam.html

.

‘Last Days in Vietnam’ – Những ngày cuối cùng ở Việt Nam  

Free Vietnam .Now   24-9-2014

https://www.youtube.com/playlist?list=PLhOkFhlzsrFt5UJAScIJVwAnFkmFXoSTV

.

Xem phim ‘Những ngày cuối ở Việt Nam’ – Radio Free Asia   12-9-2014

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/a-review-of-rory-kennedy-s-last-days-in-vietnam-09122014142957.html

.

Linh Vũ xem phim “Last Days In VietNam”: Nỗi đau còn đó sau 40 năm !

12-9-2014

http://baocalitoday.com/vn/news/dan-viet-seattle/linh-vu-xem-phim-last-days-in-vietnam-noi-dau-con-do-sau-40-nam.html

.

Phim tài liệu ‘Những Ngày Cuối Cùng ở Việt Nam’ tại LHP Sundance 2014

Hoài Hương-VOA     10.02.2014

http://www.voatiengviet.com/content/phim-nhung-ngay-cuoi-cung-o-viet-nam-tai-sundance-2014/1848186.html

——————–

The Lucky Few, The Story of the USS Kirk (Full DVD. English)

The Lucky Few, The Story of the USS Kirk (Full DVD. English)

https://www.youtube.com/watch?v=S9svL4j9xCc

.

.

.

Bàn tiếp về “Hung hãn” và “Hèn nhát” – 198 phương pháp của Gene Sharp (Cục Đất)

Tháng Ba 1, 2015

.

.

Bàn tiếp về “Hung hãn” và “Hèn nhát” – 198 phương pháp của Gene Sharp

Cục Đất

Posted by adminbasam on 28/02/2015

https://anhbasam.wordpress.com/2015/02/28/3473-ban-tiep-ve-hung-han-va-hen-nhat-198-phuong-phap-cua-gene-sharp/

.

Hai bài viết về “Hung hãn” và “Hèn nhát” của anh Tuấn Khanh và anh Huỳnh Ngọc Chênh có nhiều điều thú vị. Xin góp tiếp câu chuyện.

Lâu nay, đã lan truyền thuật ngữ: “Hèn với giặc, ác với dân” để chỉ thái độ của chính quyền hiện tại.

Ý nghĩa của nó là “Hèn nhát” trước kẻ mạnh là bành trướng Trung Quốc, “Hung hãn” đối với kẻ yếu là nhân dân.  Có quá nhiều dẫn chứng về điều này, đặc biệt là sự hung hãn với người biểu tình, dân oan, người bất đồng chính kiến với mọi hình thức: đánh lén, giam lõng, nói xấu, ném đồ hôi thối, cấm xuất cảnh, bắt giam… không kể xiết. Ở vế kia, hèn nhát đã nâng lên cấp độ quốc gia với phát biểu nghe ớn lạnh của ông bộ trưởng quốc phòng: “ghét Trung quốc là nguy hiểm…”

Đáng chú ý là: Ở cấp độ dân chúng, sự việc cũng diễn ra tương tự:

“Hèn nhát” trước kẻ mạnh là chính quyền, “Hung hãn” đối với kẻ yếu như: người cô thế, trẻ con, chó, lợn…

Dẫn chứng có khá nhiều qua hai bài viết của anh Tuấn Khanh và anh Huỳnh Ngọc Chênh.

Đâu là giải pháp

Đương nhiên, giải pháp đầu tiên là nâng cao nhận thức. May mắn là internet đã xóa đi mọi rào cản đối với truyền thông, vì thế việc làm của các trang mạng lâu như anhbasam, danlambaovn v.v… (rất nhiều, xin phép không nêu tên hết ở đây) đã thật sự góp phần nâng cao nhận thức của đông đảo người dân. Việc làm của họ là vô cùng cần thiết.

Nhận thức đến đâu thì đủ

Câu hỏi có vẻ lãng xẹt. Vì nhận thức không bao giờ có giới hạn cuối cùng.

Tuy nhiên, ở góc độ nào đó, cũng có thể định lượng.

Về số lượng, nếu đạt đến 15-25% dân số người lớn là được.

Về chất lượng, tức là mức độ nhận thức, xin nêu ra một ví dụ:

Bình thường, một người không dám nhảy từ tầng hai nhà xuống vì sợ gãy chân.

Tuy nhiên trong trường hợp cấp bách, như hỏa hoạn, không còn đường nào khác, người đó có thể quyết định nhảy xuống.

Hành động “nhảy xuống” đó phụ thuộc vào nhận thức về tính “cấp bách”, tính “sống còn” của nguy cơ đang xảy ra.

Chừng nào mà người dân nhận thấy sự mất dân chủ và mất chủ quyền là nguy cơ rất cấp bách với đất nước và bản thân, gia đình mình; chừng đó họ có thể hành động, vượt qua sợ hãi.

Vẫn sợ hãi, thì làm gì được

Câu hỏi này cũng rất phổ biến trên các diễn đàn.

Xin góp ý cho các tổ chức dân sự của chúng ta như sau.

Câu trả lời là : Gene Sharp đã bỏ công nghiên cứu và chỉ ra 198 phương pháp đấu tranh bất bạo động, có nhiều hình thức rất thú vị. Có cả một kho hàng ngàn ví dụ thực tế đã diễn ra ở các để có thể áp dụng. Kho tàng ở đây:

http://nvdatabase.swarthmore.edu/browse_methods.

Rất mong ai đó, hoặc chính tôi, sẽ dịch nhiều trường hợp để phổ biến rộng rãi.

Hi vọng nội dung này sẽ giải tỏa được câu phát biểu: “biết thì biết nhưng chẳng làm gì được đâu”, của nhiều người, trong đó có dư luận viên.

Dưới đây là tên gọi của 198 phương pháp, có nhiều phương pháp có thể thực hiện mà không cần phải “sợ”:

=============

Những tuyên cáo chính thức

  1. Các diễn văn công cộng
  2. Thư chống đối hay ủng hộ
  3. Tuyên ngôn của các tổ chức hay cơ sở
  4. Tuyên cáo công cộng có chữ kí
  5. Tuyên ngôn buộc tội và bày tỏ dự tính
  6. Kiến nghị của nhóm hay của tập thể quần chúng

Quảng bá truyền thông

  1. Khẩu hiệu, biếm hoạ, và các kí hiệu biểu tượng
  2. Biểu ngữ, áp phích, và các hình thức thông tin được trưng bày
  3. Truyền đơn, sách mỏng, và sách
  4. Báo hằng ngày và báo định kì
  5. Ghi băng, đài, truyền hình, và viđêô
  6. Viết chữ kéo bay trên trời và viết chữ lên mặt đất

Trình diễn nhóm

  1. Các nhóm uỷ nhiệm
  2. Trao giải thưởng giễu
  3. Nhóm vận động hành lang
  4. Làm hàng rào cản
  5. Bầu cử giễu

Những hành vi công cộng biểu tượng

  1. Trưng bày những lá cờ và những màu sắc biểu tượng
  2. Đeo vật biểu tượng (nút, huy hiệu ủng hộ)
  3. Cầu nguyện và sùng bái
  4. Phân phát những vật biểu tượng
  5. Cởi bỏ áo quần để chống đối
  6. Phá huỷ tài sản của chính mình (nhà, tài liệu, chứng liệu khả năng và thành tích, vân vân)
  7. Ánh sáng biểu tượng (đuốc, đèn lồng, nến)
  8. Trưng bày ảnh chân dung
  9. Sơn vẽ để phản đối
  10. Bảng hiệu hay tên mới và/hay là tên mang tính biểu tượng
  11. Các âm thanh biểu tượng (“những ca khúc biểu tượng” cùng với huýt sáo,  chuông, còi, vân vân)
  12. Đòi lại tài sản một cách biểu tượng (chiếm lại đất hay nhà)
  13. Những cử chỉ thô bỉ

Áp lực lên cá nhân

  1. “Bám sát” các giới chức (có thể cần liên tục theo dõi họ, hay là nhắc nhở họ, hoặc có thể giữ im lặng và tỏ sự kính trọng)
  2. Khiêu khích các giới chức (giễu hay là mạt sát)
  3. Kết thân (bắt người ta phải chịu ảnh hưởng mạnh trực tiếp để thuyết phục họ là chế độ mà họ phục vụ không công chính)
  4. Những đêm không ngủ

Kịch nghệ và âm nhạc

  1. Những hài kịch ngắn và các trò đùa tinh nghịch
  2. Trình diễn kịch và âm nhạc
  3. Ca hát

Diễn Hành

  1. Tuần hành
  2. Diễn hành
  3. Đám rước tôn giáo
  4. Hành hương
  5. Đoàn xe mô tô

Vinh Danh những Người Quá Cố

  1. Để tang chính trị
  2. Đám tang giả vờ
  3. Biến lễ an táng thành biểu tình
  4. Công khai biểu lộ sự tôn kính tại những nơi chôn cất

Tụ Họp Công Khai

  1. Tụ họp để chống đối hay để ủng hộ
  2. Mít tinh chống đối
  3. Mít tinh chống đối nguỵ trang
  4. Hội luận với vài ba thuyết trình viên thông suốt vấn đề

Rút Lui và Công Khai Từ Bỏ

  1. Bãi công đột nhiên
  2. Thinh lặng
  3. Khước từ các vinh danh
  4. Từ bỏ

Bất Hợp Tác Xã Hội

Khai Trừ

  1. Từ chối giao tiếp
  2. Từ chối giao tiếp có chọn lọc
  3. Khước từ giao hợp
  4. Dứt phép thông công
  5. Cấm tham dự thánh lễ và rước lễ

Bất Hợp Tác với những Sinh Hoạt Xã Hội, Phong Tục, và các Định Chế

  1. Ngưng các hoạt động thể thao và xã hội
  2. Tẩy chay những buổi giao tế xã hội
  3. Học sinh/sinh viên bãi khoá
  4. Bất tuân xã hội (tập quán hay là quy tắc xã hội)
  5. Rút lui khỏi những định chế xã hội

Rút Lui Khỏi Hệ Thống Xã Hội

  1. Không ra khỏi nhà
  2. Hoàn toàn bất hợp tác cá nhân
  3. Công nhân “trốn” việc
  4. Nơi an toàn
  5. Lẩn tránh tập thể
  6. Di cư để phản đối (hijrat)

Bất Hợp Tác Kinh Tế: Tẩy Chay Kinh Tế

Hành Động Bởi Giới Tiêu Thụ

  1. Người tiêu thụ tẩy chay
  2. Không tiêu thụ những hàng hoá đã bị tẩy chay
  3. Chính sách khắc khổ
  4. Từ chối trả tiền mướn đất/nhà
  5. Từ chối mướn nhà/đất
  6. Tẩy chay toàn quốc bởi giới tiêu thụ
  7. Tẩy chay quốc tế bởi giới tiêu thụ

Hành Động Bởi Công Nhân và các Nhà Sản Xuất

  1. Công nhân tẩy chay
  2. Tẩy chay bởi các nhà sản xuất

Hành Động Bởi Giới Trung Gian

  1. Tẩy chay bởi các nhà cung cấp hay các nhà quản lí

Hành Động Bởi Sở Hữu Chủ và Cấp Quản Trị

  1. Tẩy chay bởi các nhà buôn
  2. Từ chối cho mướn hoặc bán tài sản
  3. Đóng cửa
  4. Khước từ sự hỗ trợ về kĩ nghệ
  5. Thương gia “tổng đình công”

Hành Động Bởi Giới Nắm Giữ các Nguồn Tài Chánh

  1. Rút tiền ra khỏi ngân hàng
  2. Từ chối trả lệ phí dịch vụ, lệ phí thành viên, và lệ phí ấn định
  3. Từ chối trả nợ hay tiền lãi
  4. Cắt ngân khoản hay tín dụng
  5. Khước từ mang lại lợi tức
  6. Khước từ tiền của chính quyền

Hành Động Bởi Chính Phủ

  1. Cấm vận nội địa
  2. Vào sổ đen các nhà buôn đối tượng
  3. Cấm vận các nhà buôn quốc tế
  4. Cấm vận những người mua quốc tế
  5. Cấm vận mậu dịch quốc tế

Bất hợp tác kinh tế: Đình công

Những cuộc Đình Công Có Tính Biểu Tượng

  1. Đình công để phản đối
  2. Bãi công nhặm lẹ (đình công chớp nhoáng)

Những cuộc Đình Công Nông Nghiệp

  1. Nông dân đình công
  2. Nhân công nông trại đình công

Đình Công Bởi các Nhóm Đặc Biệt

  1. Khước từ lao động cưỡng bức
  2. Tù nhân đình công
  3. Thợ thủ công đình công
  4. Đình công của giới chuyên nghiệp

Những Cuộc Đình Công Kĩ Nghệ Thông Thường

  1. Đình công cơ sở
  2. Đình công kĩ nghệ
  3. Đình công thiện cảm

Những Cuộc Đình Công Có Giới Hạn

  1. Đình công riêng rẽ
  2. Đình công tiếp nối
  3. Lãn công
  4. Đình công bằng cách làm đúng theo luật
  5. Báo cáo “bệnh” (khai “bệnh”)
  6. Đình công bằng cách từ nhiệm
  7. Đình công có giới hạn
  8. Đình công chọn lọc

Những Cuộc Đình Công Liên Kĩ Nghệ

  1. Đình công trải rộng
  2. Tổng đình công

Hỗn Hợp các Loại Đình Công và Ngưng Sinh Hoạt Kinh Tế

  1. Hoàn toàn đóng cửa tiệm, văn phòng để phản kháng
  2. Ngưng hẳn mọi hoạt động kinh tế

Bất Hợp tác Chính Trị

Phủ Nhận Uy Quyền

  1. Giữ lại hay rút lui sự trung thành
  2. Khước từ ủng hộ công khai
  3. Tài liệu và diễn văn kêu gọi đối kháng

Công Dân Bất Hợp Tác với Chính Quyền

  1. Tẩy chay các cơ quan lập pháp
  2. Tẩy chay các cuộc bầu cử
  3. Tẩy chay làm việc cho chính phủ và các chức vụ chính phủ
  4. Tẩy chay các bộ, các nha sở, và các cơ quan khác của chính phủ
  5. Rút ra khỏi các cơ sở giáo dục của chính quyền
  6. Tẩy chay các tổ chức được chính quyền hỗ trợ
  7. Khước từ hỗ trợ nhân viên công lực
  8. Tháo gỡ bảng hiệu, dấu chỉ địa điểm
  9. Từ chối chấp nhận các giới chức được bổ nhiệm
  10. Từ chối giải thể các cơ chế hiện hành

Những Giải Pháp Khác của Công Dân Thay Thế cho sự Tuân Phục

  1. Tuân hành một cách miễn cưỡng và chậm chạp
  2. Bất tuân khi không bị giám sát trực tiếp
  3. Dân chúng bất tuân
  4. Bất tuân trá hình
  5. Từ chối tụ tập hay họp nhằm mục đích phân tán
  6. Biểu-tình-ngồi
  7. Bất hợp tác về việc tòng quân và trục xuất khỏi nước
  8. Lẩn trốn, trốn thoát, giấy tờ giả
  9. Bất tuân dân sự đối với những luật “phi pháp”

Hành Động bởi Nhân Viên Chính Quyền

  1. Từ chối có chọn lọc sự hỗ trợ bởi những trợ tá của chính quyền
  2. Chặn hệ thống chỉ huy và thông tin
  3. Trì hoãn và gây cản trở
  4. Toàn bộ hệ thống hành chánh bất hợp tác
  5. Ngành tư pháp bất hợp tác
  6. Cố tình vô hiệu năng và bất hợp tác có chọn lọc bởi nhân viên công lực
  7. Nổi loạn

Hành Động của Chính Quyền Quốc Nội

  1. Tránh né và trì hoãn bán pháp lí
  2. Bất hợp tác bởi những đơn vị thành phần của chính phủ

Hành Động của Chính Quyền Quốc Tế

  1. Những thay đổi đại diện ngoại giao và các đại biểu khác
  2. Trì hoãn và huỷ bỏ các diễn biến ngoại giao
  3. Hoãn lại việc thừa nhận ngoại giao
  4. Cắt đứt quan hệ ngoại giao
  5. Rút khỏi các tổ chức quốc tế
  6. Tù chối gia nhập vào các cơ quan quốc tế
  7. Loại ra khỏi các tổ chức quốc tế

Can Thiệp về Tâm Lí

  1. Dang mình dưới nắng mưa
  2. Nhịn đói
  3. a)   Nhịn đói vì áp lực đạo đức
  4. b)  Đình công tuyệt thực
  5. c)   Nhịn đói để cải hoá [satyagrahic]
  6. Xử án ngược
  7. Quấy nhiễu bất bạo động

Can Thiệp bằng Thân Xác

  1. Ngồi bám trụ
  2. Đứng bám trụ
  3. Diễn hành bằng xe
  4. Lội nước/bùn để phản đối
  5. Đi vòng vòng
  6. Tập trung cầu nguyện
  7. Đột kích bất bạo động
  8. Đột kích bất bạo động bằng máy bay
  9. Xâm lấn bất bạo động
  10. Xen kẽ vào giữa một cách bất bạo động
  11. Gây cản trở bất bạo động
  12. Chiếm cứ bất bạo động

Can Thiệp về Xã Hội

  1. Thiết lập những khuôn thước xã hội mới
  2. Gây tràn ngập các cơ sở
  3. Gây trì hoãn
  4. Chiếm diễn đàn
  5. Du kích kịch trường
  6. Tạo ra những cơ chế xã hội thay thế khác
  7. Tạo ra những hệ thống truyền thông thay thế khác

Can Thiệp về Kinh Tế

  1. Đình công ngược
  2. Đình công tại chỗ
  3. Chiếm đất bất bạo động
  4. Thách thức cấm vận
  5. Làm bạc giả vì động cơ chính trị
  6. Mua chặn hết hàng hoá
  7. Tịch thu tài sản
  8. Thải đổ hàng hoá
  9. Bảo trợ có chọn lọc
  10. Tạo những thị trường thay thế khác
  11. Tạo những hệ thống vận tải thay thế khác
  12. Tạo những cơ chế kinh tế thay thế khác

Can Thiệp về Chính Trị

  1. Tạo tràn ngập các hệ thống hành chánh
  2. Tiết lộ danh tánh các nhân viên mật vụ
  3. Tình nguyện đi tù
  4. Bất tuân dân sự đối với những luật “vô thưởng vô phạt”
  5. Tiếp tục làm việc mà không cộng tác
  6. Hai chủ quyền và chính phủ song hành

_______

Mời xem lại:

Tuấn Khanh: Hung hãn và hèn nhát (Ba Sàm)

Huỳnh Ngọc Chênh: VÌ ĐÂU MÀ “HUNG HÃN VÀ HÈN NHÁT” HẢ ANH TUẤN KHANH?

.

.

.

Vì sao thói hung hãn lên ngôi? (Anh Vũ – RFA)

Tháng Ba 1, 2015

.

.

Vì sao thói hung hãn lên ngôi?

Anh Vũ, thông tín viên RFA
2015-02-28

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/why-aggressive-behavior-is-on-the-throne-av-02282015104847.html

.

Trong dịp Tết Ất Mùi đã xảy ra hàng ngàn vụ bạo lực, đánh lộn gây thương tích trong nhân dân, làm hơn 6.000 người phải nhập viện do tai nạn đánh nhau và 15 người đã tử vong.

Vì sao những ngày tết là thời điểm an lành nhất lại có những những “bùng nổ” bất thường như thế?

Những con số khủng khiếp

Theo báo cáo của Bộ Y tế, trong dịp Tết Ất Mùi vừa qua đã xảy ra hàng ngàn vụ bạo lực, đánh lộn gây thương tích trong nhân dân, làm 6.207 người phải nhập viện do tai nạn đánh nhau, ngày cao nhất với 900 trường hợp và 15 người tử vong.

Những con số khủng khiếp đó cho thấy, đây là vấn đề nghiêm trọng của xã hội Việt Nam, vì nó phản ánh một tâm thế rối loạn nào đó của tâm lý đám đông, nó chứa chất những dồn nén không bình thường trong những con người vốn bình thường.

Trước thực trạng này, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã yêu cầu “Phải có giải pháp tổng hợp về vấn đề này. Các đồng chí lãnh đạo địa phương hết sức chú ý hiện tượng này, không thể xem thường”

Đánh giá về hiện tượng xã hội mang tính bất thường này, Nhà nghiên cứu Văn hóa – TS. Nguyễn Xuân Diện nói:

“Đúng ra ngày Tết là thời điểm người ta thường nghĩ tới và làm những điều tốt đẹp nhất với những điều kiêng kỵ. Đặc biệt là kiêng kỵ không những không chửi bới nhau mà còn không đánh lộn lẫn nhau. Nhưng mà mấy ngày Tết vừa rồi, thì nó lại dồn nén sinh ra nhiều những chuyện ẩu đả đánh nhau đến như thế. Hiện tượng đó cho thấy người dân, mà nhất là thanh niên đã không còn coi cái Tết là một cái gì để hướng đến những điều tốt đẹp, giống như trước đây các thế hệ cao niên nghĩ đến.”

Dưới góc nhìn của các chuyên gia tâm lý thì hoàn cảnh xã hội là yếu tố tác động rất lớn đến tâm lý con người, nếu cuộc sống bế tắc, tương lai mờ mịt cũng dễ làm người ta xử sự thiếu lý trí và ngược lại, nếu người ta có những mối quan tâm khác có giá trị cao hơn những hành động đó thì người ta cũng dễ kiềm chế.

Chuyên gia Tâm lý Phạm Hiền chia sẻ:

“Thực ra đã là người thì không thể nói rằng tôi không hề tức giận, bởi vì nó là cảm xúc của con người. Ai cũng có tức giận, vì mình không phải là gỗ đá hay thần thánh gì cả. Tuy nhiên, hiện tại có 2 cách ứng xử trước sự tức giận của mình, cách thứ nhất có người tức giận thì họ la hét, đập phá hoặc họ cà khịa hoặc đánh nhau để cho bớt cái tức giận đi. Hoặc là những người khác khi tức giận thì họ cố nén, họ kiềm chế cái tức giận vào trong, để rồi cái tức giận ấy âm ỉ, một lúc nào đó nó cũng sẽ bùng lên. Tuy nhiên, cái việc bùng lên đó nó cũng đỡ hơn trường hợp thứ nhất.”

Đáng chú ý, việc đánh nhau trong ngày tết cũng khá phổ biến trong các lễ hội Văn hóa, ví dụ như hỗn chiến kinh hoàng ở Đền Gióng gần đây. Điều gì đã tạo nên những hiện tượng bất thường như thế trong hành xử và tâm lý của đám đông? TS. Nguyễn Xuân Diện giải thích:

“Một cái tập tục mà từ ngày xưa để lại các cụ đã bảo “tả tơi xem hội”, thế nhưng mà ở Hội Gióng vừa qua lại không phải như vậy. Mà các thanh niên này đã lợi dụng Hội Gióng đông đúc như vậy để giải quyết các cái hiềm khích với nhau. Đây là một rất điều đáng báo động và như vậy không chỉ riêng cái hội Đền Gióng, tôi nghĩ rằng Hội Xuân này là nơi tụ tập đông người và nơi giao lưu của các nhóm thanh niên khác nhau, kết hợp với rượu, bia và sự khủng hoảng về niềm tin thì chắc chắn còn có xáo động nữa. Cái Hội Gióng chỉ là cái mở màn cho những cuộc ẩu đả trong những ngày hội.”

Nguyên nhân?

Trả lời câu hỏi, nguyên nhân do đâu khiến tình trạng người dân sử dụng bạo lực, đánh lộn gây thương tích trong dịp Tết rất nhiều như vậy?

  1. Kinh tế Nguyễn Hữu Nguyên, cho biết người dân tự giải quyết mâu thuẫn vì không còn tin vào hệ thống pháp luật và khả năng quản lý, thực thi pháp luật của nhà nước hiện nay không đáp ứng nổi là nguyên nhân chính. Ông nói:

“Tôi cho rằng chính cái quản lý và thực thi pháp luật xuống cấp, chứ không phải pháp luật của chúng ta xuống cấp. Nếu chúng ta giở các bộ luật Hình sự hay Hiến pháp của các nước sẽ thấy, bao giờ Hiến pháp cũng hướng tới Chân, Thiện, Mỹ. Không có Hiến pháp nước nào cho phép những cái đó cả. Nhưng mà ở ta nó vẫn diễn ra, thì chứng tỏ bộ máy của cơ quan quản lý để thực thi pháp luật nó đã xuống cấp. Xuống cấp ở cái đó, tôi cứ nói thẳng thắn là xuống cấp ở khả năng quản lý và thực thi pháp luật. ”

Việc uống rượu bia chỉ mang tính tác nhân, song nguyên nhân chính là hệ quả của sự suy thoái trong giáo dục, văn hóa do không được quan tâm và đầu tư đúng mức. TS. Nguyễn Xuân Diện nhận định:

“Nó là sự khủng hoảng của một đám đông khi một tâm lý đám đông bị dồn nén suốt cả năm và nó chờ đến cái dịp Tết thì nó sẽ bùng lên. Và ở đó chứa đựng mọi mâu thuẫn, mà nguyên nhân chính là cả một xã hội bất an, bất ổn. Bắt nguồn là phải từ Văn hóa – Xã hội, chưa có bao giờ mà văn hóa, giáo dục VN lại khủng hoảng như bây giờ và chưa có bao giờ đạo đức xã hội lại báo động như hiện nay.”

Theo báo Tiền Phong online, PGS.TS Xã hội học Nguyễn Xuân Mai cho rằng:

“Nguyên nhân trực tiếp của bạo lực có thể do nhậu nhẹt tràn lan, tình trạng giáo dục xuống cấp nghiêm trọng… Nhưng có thể còn có những nguyên nhân sâu xa hơn như bất bình đẳng xã hội, năng lực quản trị xã hội, quản lý kinh tế yếu kém. Khi tình trạng bất bình đẳng xã hội về cơ hội và thành quả ngày càng gia tăng, cuộc sống và thu nhập không ổn định, sức mạnh của quyền lực và tiền tài lấn át…, bạo lực có thể là phương cách lựa chọn của một số người trong nhiều tình huống của cuộc sống.”

Đây là hệ quả của nhiều vấn đề giáo dục, quản lý nhà nước và kể cả về mặt lý luận. TS. Giáo dục Nguyễn Việt Hùng chia sẻ:

“Trong trường học môn Đạo đức thì biến thành môn Giáo dục công dân, khô khan, công thức và sơ cứng. Tôi còn không hiểu nổi, thì làm sao các cháu thiếu niên nhi đồng họ hiểu được? Và cuối cùng là chuẩn thang giá trị về đạo đức thay đổi mà không ai đánh giá, không ai kiểm soát và không ai nhắc nhở. Cho nên, những cái đó nó làm cho sự ích kỷ, vị kỷ của con người trong kinh tế thị trường trở thành bộc phát. Chính do như thế nó trở thành thách thức xã hội.”

Bạo lực là điều rất xấu, nhưng vì sao nó lại xảy ra rất nhiều trong những ngày Tết – thời gian dành cho sự tốt đẹp và an lành như vậy? Xây dựng một xã hội có đạo đức chuẩn mực, khi đó lòng nhân đạo sẽ lan tỏa, ngấm dần vào tâm hồn, và hành động của mỗi con người. Như thế, xã hội sẽ trở nên an bình, ổn định hơn và cái ác sẽ bớt dần đi, khi ấy việc sử dụng bạo lực sẽ không còn là điều phổ biến và tràn lan như hiện nay. Đây là điều cả xã hội cần phải suy nghĩ.

——————–

VÌ ĐÂU MÀ “HUNG HÃN VÀ HÈN NHÁT” HẢ ANH TUẤN KHANH? (Huỳnh Ngọc Chênh)

Hung hãn và Hèn nhát   (Tuấn Khanh)

.

.

.

Lễ, hội, tín ngưỡng và chuyện bát nháo thời sản mạt (J.B Nguyễn Hữu Vinh)

Tháng Ba 1, 2015

.

.

Lễ, hội, tín ngưỡng và chuyện bát nháo thời sản mạt – Phần I

J.B Nguyễn Hữu Vinh

Sat, 02/28/2015 – 20:39 — nguyenhuuvinh

http://www.rfavietnam.com/node/2474

.

Loạn lễ hội bát nháo và bạo lực

Nhiều lễ hội được truyền thông trong nước và quốc tế nói đến trên thế giới có những màn tranh cướp, tác động vào con người như lễ hội té nước ngày Tết của các dân tộc ở Thái, Lào hoặc Campuchia, lễ hội ném cà chua La Tomatina ở Tây Ban Nha hoặc một số lễ hội có sự xô đẩy khác ở một số nơi. Nhưng, có lẽ những lễ hội đầy máu me và bạo lực như Đâm Trâu, Chém Lợn ở Việt Nam được truyền thông nói đến không nhiều.

Lễ hội đâm trâu

https://www.rfavietnam.com/files/damtrauchemlon.jpg

Lễ hội chém lợn

https://www.rfavietnam.com/files/damtrauchemlon.jpg

Và không chỉ ở các lễ hội có nội dung mang tính bạo lực như trên mới xảy ra bạo lực, ở những lễ hội khác, màn chen lấn, xô đẩy, dẫm đạp, đánh nhau, móc túi, làm tiền du khách… cũng đã xảy ra với số lượng ngày càng tăng, quy mô ngày càng lớn như  lễ hội Phát ấn đền Trần – Nam Định, Hội Gióng ở Sóc Sơn vừa qua. Ở đó, chuyện tranh cướp đã diễn ra như một nét riêng của lễ hội, thậm chí đã có nhiều người ngất xỉu, mất tài sản và ảnh hưởng đến tính mạng sức khỏe…

Hầu như, những vấn đề của lễ hội thời gian qua, đã không được chấn chỉnh tốt đẹp hơn mà trái lại, ngày càng nở rộ theo phong trào khai quật, phục hoạt các lễ hội ở các địa phương cũng như khi các địa phương đua nhau sáng tác các lễ hội khi thấy các nơi khác “làm ăn” được.

Nếu như bất chấp sự lên án của các nhà nghiên cứu văn hóa, các nhà sử học, rằng lễ Phát ấn đền Trần là một lễ hội bịa đặt, dựa trên sự mê tín của người dân để làm tiền không được dẹp bỏ, thì trái lại lễ hội này ngày càng phát triển mạnh mẽ và ngày càng quy mô lớn lao.

Hình : https://www.rfavietnam.com/files/PhatanNgheAn.jpg

Oái oăm thay, chính quan chức Cộng sản, những người từng giơ tay thề lên thề xuống khi gia nhập vào Đảng CS vô thần là “Tuyệt đối trung thành với lý tưởng của Đảng” và nay đã leo lên đến Ủy viên Trung ương hoặc cả Bộ Chính trị.

Rồi học tập Nam Định mỗi dịp phát ấn Đền Trần hốt khối bạc, các tỉnh khác như Thái Bình cũng theo gương “Phát ấn”. Và năm nay là Nghệ An đã bắt đầu lĩnh vực dễ kiếm này: Phát ấn đền Trần.

Tâm linh, tín ngưỡng hay “hơi đồng”?

Có lẽ không mấy khó khăn khi người ta nhìn lại các lễ hội, thậm chí xa hơn, cao hơn nữa là món “Du lịch tâm linh”, các chùa chiền, miếu mạo, khu du lịch, di tích… ngày càng được khai thác triệt để và xây dựng mới nhằm một mục đích chính là: Tiền.

Và như cụ Nguyễn Du đã nói mấy trăm năm trước giờ vẫn ứng nghiệm ngay cả chốn lẽ ra phải tôn nghiêm, rằng thì là “Máu tham hễ thấy hơi đồng thì mê”.

Hình : https://www.rfavietnam.com/files/IMG_8050.jpg

Đến các chùa chiền cũ cũng như mới, các lễ hội, hầu như la liệt chỗ nào cũng hòm công đức, chỗ nào cũng có những dịch vụ được giải quyết bằng tiền. Người ta thả tiền xuống giếng, bỏ tiền vào hòm, nhét tiền vào tay chân, miệng, lỗ tai, dán lên cả mình Phật… đến mức, hầu như thể hiện một điều: Ở những nơi đó, cũng như ngoài xã hội, tiền có thể giải quyết được tất cả mọi vấn đề.

Hẳn nhiên sẽ không ai thắc mắc khi những du khách, Phật tử, tín đồ đóng góp chút ít tiền tài vật chất cho công việc tồn tại, phát triển các cơ sở tôn giáo hoặc tín ngưỡng. Nhưng việc lạm dụng quá mức để trở thành mục đích kiếm tiền và biến đồng tiền thành phương tiện để mưu cầu lợi ích với cả thần, Phật thì đó là chuyện nhố nhăng.

Hình : https://www.rfavietnam.com/files/Tienvaphat.jpg

Tín ngưỡng, tôn giáo có những tiêu chí và nguyên lý, giáo lý riêng của nó. Dẫu có thay đổi theo thời gian và thời cuộc, thì những cái gốc, bản chất vẫn không thể thay đổi. Chẳng ai có thể tin rằng việc ông sư trong chùa thờ Phật lại kiêm việc coi ngày lành tháng tốt, cúng sao giải hạn hoặc những việc nặng mùi mê tín là thuộc giáo lý nhà Phật? Chẳng ai có thể giải thích được rằng Đức Phật lại căn cứ mấy đồng tiền nhét vào tai, dám vào áo làm căn cứ để ban phước hoặc giáng phúc cho một cá nhân nào.

Nhiều người nắm rõ về lý thuyết Phật giáo khi được hỏi, cũng không thể nào giải thích được hiện tượng nhà sư đúc thêm mấyquả tim cho tượng con ngựa và Thánh Gióng, rồi “hô thần nhập tượng”. Đến mức, người ta phải nghi ngờ đặt câu hỏi: Ngoài quả tim, thì liệu các ông có đúc thêm cái gì cho con ngựa và Thánh Gióng nữa mà không tiện nói chăng? Nhưng, việc đó là do một Đại Đức tiến hành theo “Ý Thủ tướng”(!)

Hình : https://www.rfavietnam.com/files/ThichThanhCuong.jpg

Người ta cũng không thể tin rằng, trong giáo lý nhà Phật có thể chấp nhận việc một ông sư lên diễn đàn Quốc hội kêu gọi xây dựng quân đội mạnh như quân đội Bắc Triều tiên – một chính thể được thế giới đặt tên là “côn đồ quốc tế”. Hài hước hơn, chính ông sư này còn được báo Đảng Cộng sản viết như sau: “Đại đức Thích Thanh Cường dẫn giáo lý đạo Phật “cây có cội, gốc có nguồn” để khẳng định rằng, việc một số cá nhân đòi bỏ Điều 4 Hiến pháp là sai lầm: “Hơn 80 năm qua, Đảng Cộng sản Việt Nam đã lãnh đạo cách mạng Việt Nam dành được những thắng lợi vẻ vang, nhân dân được sống trong môi trường ngày một dân chủ, văn minh. Ý kiến một vài người đòi bỏ Điều 4 là sai lầm, phủ nhận sự hy sinh, cống hiến của lớp đảng viên đi trước“. Đọc, nghe những điều ông sư này nói, người ta chắc sẽ nghĩ rằng ông ăn lương tuyên giáo thì đúng hơn là một nhà sư, một người tu hành.

Thậm chí, để phụ họa cho một chính sách cướp bóc trắng trợn quyền tư hữu của nhân dân về đất đai, tài sản, những ông sư nhưThích Thanh Thiện, Thích Thanh Dũng còn lên Truyền hình nhà nước nói rằng: “Nếu để cho tư hữu đất đai, thì nó làm mất đi cái tính chất từ bi của Đức Phật” (Sic). Chắc ông ta nghĩ rằng, ở những nơi cội nguồn của Đạo Phật như Ấn Độ hoặc những nơi có đạo Phật phát triển trên thế giới, hay ngay từ thời Đức Phật, thì vẫn tồn tại cái khái niệm cướp bóc mơ hồ là “Quyền sở hữu toàn dân về đất đai” chăng?

Thế nhưng, những điều đó vẫn tồn tại và ngày càng phát triển. Rồi từ đó, những chuyện làm ố danh, lũng đoạn, hủy hoại uy tín, niềm tin vào Phật giáo – một tôn giáo có từ lâu đời ở Việt Nam – đã ngày càng nở rộ.

Đại đức Thích Thanh Cường(?)

https://www.rfavietnam.com/files/ThichThanhCuong1.jpg

Người ta không khó tìm những lời giải đáp cho câu hỏi về những vị sư, những nhà tu hành nọ là ai? Họ có là những bậc chân tu? Những hành động, cách sống của họ sau đó đã gây bão trên truyền thông đất Việt. Những hình ảnh của vị sư “Xây dựng quân đội như Bắc Hàn” với khẩu súng bên vai hay bộ đồ chơi Golf, hoặc khoe “đập hộp chiếc Iphone 6 xịn nhất, mới nhất, khoe xe sang hàng hiệu và… trai đẹp đã cho người dân và Phật tử hiểu họ có là những người tu hành chân chính?

Nhưng, những cách hành đạo, những nhân vật, những con người đó vẫn tồn tại và phát triển theo thời gian. Càng phá nát Phật Giáo trong con mắt người chân chính, thì càng được trọng dụng trên các diễn đàn nhà nước, càng được trọng dụng trụ trì và điều hành, lãnh đạo các “cơ sở tôn giáo” nhà nước quản lý và điều hành.

Những sự o bế đó không chỉ dành cho các vị sư, mà ngay cả trong một tôn giáo có tổ chức chặt chẽ như Công giáo, thì bàn tay nhà nước Cộng sản vẫn có thể thò vào điều hành, lũng đoạn một số ít các linh mục qua các tổ chức như “Ủy ban Đoàn kết Công giáo”, Mặt trận Tổ Quốc… Những vị tu hành này, nhiều khi chính lại là những công cụ của Đảng CS trong việc nhồi sọ đầu óc người dân.

Qua đó, người ta phát hiện ra một nghề béo bở ở Việt Nam: Nghề tu hành quốc doanh.

Và khi đã là công cụ của Cộng sản vô thần, thì hẳn nhiên không thể là một nhà tu hành chân chính của bất cứ một tôn giáo nào.

(Còn nữa)

Hà Nội, Ngày 28/2/2015

J.B Nguyễn Hữu Vinh

nguyenhuuvinh’s blog

*

.

Lễ, hội, tín ngưỡng và chuyện bát nháo thời sản mạt – Phần II

J.B Nguyễn Hữu Vinh

Sat, 02/28/2015 – 20:11 — nguyenhuuvinh

http://www.rfavietnam.com/node/2473

.

Chính sách thay đổi?

Những năm gần đây, những người quan sát vấn đề tôn giáo tại Việt Nam đã nhận thấy những thay đổi khá nhiều tại Việt Nam về các hoạt động mà nhà nước gọi là tín ngưỡng hoặc tôn giáo. Nhiều chùa chiền khổng lồ được xây dựng, trùng tu, xây mới. Nhiều chùa, miếu đã được nhà nước Cộng sản cố tình ra sức tiêu diệt, đập bỏ trong thời kỳ “Tiến hành cuộc Cách mạng tư tưởng và văn hóa” do Đảng CS lãnh đạo.

Hình : http://www.rfavietnam.com/files/ChuaBaiDinh.jpg

Thế nhưng, khi mà Đảng CS vẫn kiên định lấy Chủ nghĩa Mác – Lenin vô thần làm “kim chỉ nam” cho mọi hành động của mình, thì hành động của Đảng CS gần đây hầu như đi ngược với những hành động họ đã từng hành xử bao nhiêu năm qua với tôn giáo, đền chùa, miếu mạo…

Phải chăng, Đảng CS, nhà nước này đã thay đổi chính sách và cách nhìn đối với tín ngưỡng và tôn giáo của nhân dân?

Xin thưa, đừng có ngây thơ như vậy.

Nhà nước Việt Nam có thể phát biểu nhiều câu không nhất quán và không đáng tin. Nhưng riêng câu này thì rất đáng chú ý và có độ tin tưởng cao, rằng thì là “Chính sách của Việt Nam là nhất quán trong vấn đề tôn giáo và tín ngưỡng”. Vấn đề ở chỗ chính sách đó ra sao?

Hình : http://www.rfavietnam.com/files/Toakhamsu1.jpg

Thông thường, tín ngưỡng, tôn giáo là một đề tài cấm kỵ và là một lĩnh vực luôn được ưu tiên trong chính sách phá bỏ, tiêu diệt. Hàng vạn ngôi chùa, miếu mạo, hàng ngàn nhà thờ, thánh thất đã bị chiếm đoạt, biến tướng, phá hoại không thương tiếc thành chuồng bò, thành kho hợp tác xã, thành nhà riêng, thành trụ sở Ủy ban, thành khách sạn. Cho đến nay, chỉ riêng Giáo hội Công giáo Việt Nam vẫn còn 2.500 cơ sở tôn giáo bị chiếm đoạt trái pháp luật. Những giáo dân Công giáo trong chế độ Cộng sản luôn được coi là “công dân hạng hai” như là điều đương nhiên, không cần bàn cãi. Hầu hết các ngành nghề quan trọng, các chức vụ từ lớn nhỏ, đều loại trừ thẳng cẳng những người công giáo chân chính. Nếu họa hoằn có, thì chỉ có những người đã ngang nhiên bỏ đạo công giáo cách công khai theo Chủ nghĩa vô thần Cộng sản mới có cơ hội.

Không riêng gì công giáo, các tôn giáo khác nếu không được hoặc không chịu “sự lãnh đạo tuyệt đối của đảng cộng sản” đều chịu chung một số phận tương tự. Chỉ cho đến khi nào nhà nước CSVN nắm được đằng chuôi, chắc chắn điều khiển được tôn giáo kiểu “Đạo pháp – Dân tộc – Chủ nghĩa Xã hội” thì cái gọi là tôn giáo đó mới có cơ hội được tồn tại và ủng hộ.

Và đó là chính sách nhất quán xưa nay của Cộng sản Việt Nam.

Liên minh tiêu diệt!

Vấn đề tôn giáo trong những năm gần đây ở Việt Nam, đã là một đề tài được quan tâm đặc biệt. Năm 2014, đặc phái viên đặc biệt của Liên Hợp Quốc, ông Bielefeldt đã có báo cáo trước ĐHĐ Liên Hiệp quốc về những vấn đề này. Trong cuộc viếng thăm Việt Nam 10 ngày tại Việt Nam, những vấn đề ông nhìn thấy đã bộc lộ những điều cơ bản về cái gọi là “Quyền tự do tôn giáo” tại Việt Nam đã và đang bị xâm hại ra sao. Tại cuộc họp báo, những chống chế của nhân viên Bộ Ngoại giao cũng không đủ để phản bác được những vấn đề về tự do tôn giáo tại Việt Nam.

Hình : http://www.rfavietnam.com/files/DacphaivienLHQTDTG.jpg

Vậy có thể giải thích thế nào về những lễ hội, đình chùa… được làm rầm rộ khắp nơi, thậm chí chính quyền đứng ra tổ chức cả việc xây dựng chùa?

Trong việc giải thích các mối quan hệ, liên minh trong Chủ nghĩa Cộng sản, người ta nói đến một phạm trù, đó là “Liên minh tiêu diệt” – Nghĩa là có sự liên minh trong một thời điểm, một hoàn cảnh nào đó, nhưng đó là phương pháp liên minh để loại trừ và tiêu diệt lẫn nhau.

Với tôn giáo, khi mà tư tưởng Cộng sản, miếng bánh vẽ về Thiên đường Cộng sản không còn đủ mùi vị và màu sắc hấp dẫn đám dân thường, khi mà thế và lực của những người Cộng sản đã yếu đi bởi bản chất thực tế trần trụi phơi bày. Họ dần dần mất đi ngay cả những niềm tin có từ sự ngây thơ và cuồng tín bởi sản phẩm tuyên truyền, xã hội rơi vào khủng hoảng niềm tin trầm trọng. Và khi đó, việc đàn áp, tiêu diệt thẳng tay đối với tín ngưỡng, tôn giáo, niềm tin của dân chúng không còn nhiều cơ hội thành công, thì người Cộng sản đã đổi chiến thuật của họ.

Một trong những chiến thuật đó, là thực hiện cái gọi là “Liên minh tiêu diệt” như đã nói ở trên.

Trước hết, đó là tăng cường xâm nhập và lũng đoạn các tổ chức tôn giáo  bằng nhiều hình thức. Từ việc can thiệp đầu tiên về nhân sự, về đào tạo, về giáo lý… cho đến việc sáp nhập, chia tách, công nhận hoặc đàn áp… tất cả đều được thực hiện nhằm áp đặt, thiết lập sự can thiệp của nhà nước vào tôn giáo và tín ngưỡng càng nhiều càng hay, càng sâu càng tốt.

Với Phật Giáo, nhà nước CSVN gộp chung tất cả vào một rọ gọi là Giáo hội Phật Giáo Việt Nam mặc cho trong đó có nhiều hệ phái, nhiều giáo lý với những nội dung tín ngưỡng khác nhau. Không sao hết, miễn là nhà nước dễ bề quản lý và khuynh loát. Phần còn lại những ai không chịu chui vào rọ, thì sẽ được phong cho cái nhãn “Thế lực thù địch”.

Một điều trớ trêu nữa là tất cả chùa chiền, đình, đền, miếu mạo… tất tần tật đều được gắn cho… Phật Giáo và nhà nước quản lý. Khi nhà nước tập trung tất cả vào một rọ, thì lúc đó cái gọi là “Sự lãnh đạo tuyệt đối” đã chiến thắng tất cả, kể cả giáo lý, luân lý cũng như những nguyên tắc cơ bản nhất của Phật giáo đều bị lũng đoạn.

Hậu quả nhãn tiền

Và sau đó là một giai đoạn mới mở ra cho các lễ hội, các đình đền, các chủa chiền cũng như nhà thờ (nếu có thể “quản lý”) được tha hồ mở “hội”, miễn lôi kéo được quần chúng, ru ngủ được người dân xa rời các sự quan tâm đến những vấn đề cốt lõi của cuộc sống như Tự do tín ngưỡng, quyền con người, lãnh thổ đất đai, chế độ độc tài toàn trị, đời sống bấp bênh và xã hội nhũng lạm nặng nề bất ổn.

Hình : http://www.rfavietnam.com/files/dentrancuop.jpg

Người ta có thể thấy những đám rước dài lê thê, rúng động cả một vùng, lễ hội hết ngày này sang ngày khác với hàng chục vạn người. Không sao hết, miễn là những người đến hội hớn hở, ra về vui vẻ không cần biết lãnh thổ đang bị đe dọa bởi bọn bành trướng Trung Quốc hoặc những người đồng đạo, đồng bào mình đang bị cướp đất, cướp nhà để được lưu vong chính trên quê hương.

Nhà nước có thể để cho những cuộc đón rước những người khách nước ngoài hàng ngàn người đầy cờ hoa. Không sao hết, miễn là khi đón tiếp, đoàn người đó che mất con mắt người khác những cuộc đàn áp đẫm máu và khốc liệt anh em mình ngay bên cạnh.

Người ta có thể thấy hàng đoàn xe đưa đón các vị chức sắc tôn giáo khi đến Việt Nam có còi hụ dẫn đường. Sẵn sàng thôi, miễn không ai nhắc đến những nơi giáo dân đang đối mặt với ngăn chặn, bắt bớ, cấm cách đòi phá hoại dù chỉ là mái lán đơn sơ làm nơi thờ tự.

Nhà nước có thể để cho những ông sư ăn chơi hàng hiệu, mua sắm, sinh hoạt không cần chuẩn mực, miễn là họ biết ca ngợi rằng đảng sáng suốt, công ơn trời biển, rằng “nực nượng công an của ta tài nhất thế giới” hoặc yêu cầu thằng tay trừng trị những ông sư không chịu nghe lời hoặc ca ngợi đảng “nà vi phạm pháp nuật”.

Và tất cả những điều đó, đã góp phần không nhỏ làm băng hoại xã hội và đất nước, hậu quả được thể hiện trong những lễ, hội, những hoạt động bát nháo hiện nay.

Hình : http://www.rfavietnam.com/files/danhnhauoDenGiong.jpg

Việc các lễ hội tưng bừng đua nhau màn bạo lực, xuất phát từ không chỉ là những hậu quả của một xã hội vốn thích sử dụng bạo lực, lấy bạo lực làm cơ sở cai trị xã hội trong chế độ Cộng sản với cái tên rất mỹ miều là “Chuyên chính vô sản”. Mà nó còn là hậu quả của sự biến tướng, băng hoại của các nghi thức tôn giáo, tín ngưỡng, văn hóa đã bị phá hoại nghiêm trọng.

Người có niềm tin, tín ngưỡng thật sự, chẳng ai có thể tin rằng khi đạp những người khác đến ngất xỉu để cướp bằng được ấn Đền Trần, thì có thể được hưởng những điều tốt đẹp từ chiếc ấn đó.

Chẳng ai có niềm tin thật sự lại có thể tin rằng khi dâng chiếc bánh dày lên vua Hùng, thì vua Hùng lại nhận lòng thành của họ và bị lừa khi họ độn bọt xốp vào trong.

Chẳng ai tin được rằng những người làm tượng đài Điện biên Phủ có niềm tin hoặc lòng yêu nước, khi chính họ đã bớt xén rút bớt cả lượng đồng đúc những bức tượng được coi là thiêng liêng.

Khi một xã hội được xây dựng bằng bạo lực và lừa dối, thì mọi biến tướng của lễ, hội, tín ngưỡng theo hướng đó chỉ là sự sa đọa, suy đồi về văn hóa mà thôi.

Hà Nội, Ngày 28/2/2015

J.B Nguyễn Hữu Vinh

Xem Phần I tại đây: https://www.rfavietnam.com/node/2472

nguyenhuuvinh’s blog

.

.

.

Khi lễ hội bị biến tướng (Mặc Lâm – RFA)

Tháng Ba 1, 2015

.

.

Khi lễ hội bị biến tướng

Mặc Lâm, biên tập viên RFA
2015-02-28

http://www.rfa.org/vietnamese/programs/LiteratureAndArts/when-carnivals-being-disguised-ml-02282015093224.html

.

Lễ hội chém lợn ở làng Ném Thượng, xã Khắc Nam, huyện Tiên Du, tỉnh Bắc Ninh vào trưa 24/02/2015 (mùng 6 Tết). Courtesy PNO

http://www.rfa.org/vietnamese/programs/LiteratureAndArts/when-carnivals-being-disguised-ml-02282015093224.html/Chem-lon-622.jpg/image

Cứ mỗi năm vào dịp xuân về, người dân nô nức tham gia rất nhiều lễ hội như một hình thức vui chơi giải trí sau một năm làm việc cực nhọc. Lễ hội là hình thức phát triển và bảo tồn truyền thống văn hóa dân tộc. Một quốc gia thiếu vắng lễ hội truyền thống thì văn hóa của quốc gia ấy sẽ trở nên nghèo nàn, buồn tẻ. Tuy nhiên, phát triển lễ hội để mưu cầu lợi ích bất kể nội dung lễ hội bị bóp méo, thậm chí thay đổi hoàn toàn sẽ khiến cho bản thân lễ hội trở nên vô nghĩa và hơn thế, có thể làm biến dạng văn hóa lễ hội khiến chúng trở nên vô cảm và ảnh hưởng rộng khắp trong người dân.

Hình thức chọi trâu, đâm trâu được xem là bạo lực và cần xem xét lại dù sao vẫn thua xa hình thức chém lợn, một truyền thống của làng Ném Thượng đã bị tổ chức Animal Asia phản đối cho là dã man và không phù hợp với văn minh thế giới.

Bên cạnh bạo lực là mê tín dị đoan đến độ khó hiểu của người dân và cán bộ nhân viên nhà nước trong lễ hội phát ấn đền Trần cũng là điều đáng quan tâm. Sự mê tín đến phát cuồng của đám đông được nhiều người cho rằng do mất lòng tin vào hiện thực xã hội nên người dân tìm về tâm linh để trút bớt gánh nặng cuộc sống. Dù lý giải cách nào thì hình ảnh lễ hội cũng khó thuyết phục những ai thực sự quan tâm đến một nền văn hóa sạch, thoát ra mọi cuộc đua lôi kéo đám đông vào mục đích lợi nhuận bất kể lễ hội mang sắc thái khó chấp nhận như tình hình hiện nay.

Chúng tôi có cuộc trao đổi với Giáo sư Tiến sĩ Ngô Đức Thịnh, Viện trưởng Viện Việt Nam học và Khoa học Phát triển để tìm hiểu thêm phía sau các lễ hội ấy là gì và nguyên nhân nào khiến chiếc xe lễ hội mất phanh nghiêm trọng như vậy.

Nhiều biểu hiện tiêu cực của lễ hội

Mặc Lâm: Thưa Giáo sư, trong cương vị là một người đang làm việc và nghiên cứu về văn hóa và di sản Việt Nam ông nhận định thế nào về các tranh luận của cộng đồng hiện nay về sự biến tướng hay đi quá đà trong các lễ hội hàng năm?

GS Ngô Đức Thịnh: Tôi làm việc trong Viện Việt Nam học và Khoa học phát triển cho nên chúng tôi cũng quan tâm nhiều đến văn hóa và lễ hội sau Tết Nguyên đán này. Phải nói là ở Việt Nam phần lớn các lễ hội được tổ chức vào mùa xuân, vào dịp tính từ Tết Nguyên đán cho đến hai, ba tháng sau tết. Lễ hội là truyền thống lâu đời của người Việt Nam và nó có một vai trò rất lớn là nguồn lực cho sự phát triển về văn hóa về con người nói chung và tôi cho rằng việc khôi phục lại các lễ hội trong mấy chục năm gần đây là một điều rất tích cực và phải nói rằng nó thể hiện sự phát triển.

Tuy nhiên một số nơi người ta tổ chức lễ hội không đúng tinh thần của văn hóa cũng như của phát triển và thậm chí người ta lợi dụng việc tổ chức các lễ hội để tăng lợi ích cá nhân, mà nói thẳng ra là lợi dụng lễ hội để kiếm tiền, tăng thêm thu nhập cho mỗi cá nhân hoặc nhóm lợi ích. Tôi cho rằng có thể nói đây là một biểu hiện tiêu cực của lễ hội trong thời gian gần đây.

Mặc Lâm: Thưa Giáo sư, Việt Nam đã gắn lễ hội vào những loại hình du lịch được đặt những cái tên rất hay như du lịch văn hóa rồi du lịch tâm linh, cũng dính líu ít nhiều tới văn hóa lễ hội. Ông có đồng tình với những gán ghép này nhằm thu lợi nhuận cho du lịch hay không?

GS Ngô Đức Thịnh: Lễ hội thì nó gắn với dân gian là truyền thống văn hóa của quê hương đất nước, dân tộc cho nên nó phải gắn với cuộc sống tâm linh cuộc sống dân gian của cái cộng đồng này. Hiện nay nhiều nơi người ta lấy mục đích là du lịch lấy cái tên du lịch lễ hội, du lịch văn hóa du lịch tâm linh nhưng mục đích của họ nhằm kéo nhiều người tham gia vào lễ hội, và mặc nhiên khi tham gia vào lễ hội như vậy đi kèm với nó là các chi phí đi kèm với lễ hội, thu nhập lấy được từ lễ hội. Tăng tất cả nguồn thu thí dụ như từ chuyện gửi xe ô tô, xe máy xe đạp số tiền tăng lên rất nhiều. Thế rồi ăn uống dịch vụ các thứ cũng tăng lên nhiều gấp 5 gấp 10 lúc bình thường bày ra tất cả các trò chơi để kiếm tiến là chính, rõ ràng nó đi tới các hoạt động tiêu cực.

Không gian lễ hội vẫn chỉ có thế thôi nhưng số lượng người tăng lên gấp hàng chục hàng trăm lần thì rõ ràng nó phá vỡ cái không gian lễ hội, nó biến lễ hội thành chỗ chen chúc dẫm đạp lên nhau thì tôi cho đó là cái cần phải chấn chỉnh.

Mặc Lâm: Đó là việc đám đông như ông nói có thể phá tan không gian lễ hội, riêng về nội dung các lễ hội có hình ảnh bạo động mà quốc tế đang yêu cầu Việt Nam thủ tiêu như đâm trâu, chọi trâu hay gần đây là chém lợn thì quan điểm của giáo sư có đồng tình không?

GS Ngô Đức Thịnh: Không! tôi phải nói ngay rằng ở đây nó bằng đầu từ một quan niệm về lễ hội không đúng. Cái thứ hai do tuyên truyền quảng bá lễ hội vì mục đích kéo theo một số rất lớn người tham dự để tăng thêm thu nhập…cho nên nó dẫn đến sự diễn đạt và giải thích sai lạc với lễ hội. Thực ra mà nói lễ hội như chọi trâu ở Đồ Sơn, lễ hội đâm trâu ở một số nơi rồi tục “hèm” chém lợn…nếu như anh tổ chức lễ hội theo đúng tinh thần của một cộng đồng nhỏ, của cái làng đó thôi và tổ chức theo kiểu truyền thống như trước đây thì tôi nghĩ nó không phải là cái gì lớn lắm hay ghê gớm lắm.

Thế nhưng ở đây một là người ta muốn khuếch trương cái đó, người ta muốn giới thiệu và mở rộng như là một cái gì đó giống như một sản phẩm tiêu biểu, một sản phẩm đặc trưng của văn hóa dân tộc. Hai nữa họ muốn tuyên truyền quảng cáo giật gân để thu hút rất nhiều người rồi chuyện nọ, chuyện kia cùng những thứ khác thành ra câu chuyện lớn.

Ví dụ như chém lợn chẳng hạn thì tôi cho rằng bản thân nó không phải là một điều gì ghê gớm như trên báo chí hay trên tất cả phương tiện thông tin đại chúng tuyên truyền quảng bá như thế đâu. Nó chỉ là cái tục “hèm” của cái làng ấy mà thôi và nếu họ tổ chức rất gọn trong nội bộ của làng thì cái lễ hội nó trở thành thiêng liêng cho cộng đồng đó chứ không phải cho người khác đến tham quan, rồi thế nọ thế kia. Thực hiện chuyện linh thiêng chém giết một cách rất dã man xong rồi lấy tiền lấy giấy, lấy cái gì đó để mà quệt máu và tin rằng có thể may mắn, có thể được cái nọ cái kia…Toàn những cái mà họ sáng tạo thêm ra để cho người ta đến đông hơn để người ta quan tâm nhiều hơn và có thu nhập lớn hơn.

Nếu lễ hội đặt đúng trong không gian lễ hội, đặt theo đúng tinh thần lễ hội cổ truyền thì tôi nói ngay cái tục chọi trâu hay đâm trâu hoặc chém lợn là những tục hèm của những cộng đồng rất nhỏ thôi không phải là của tất cả mọi người. Cái chuyện đó tất nhiên đặt trong điều kiện hiện nay trong mối quan hệ chung với các khu vực trên thế giới thì tôi cho là không nên khuyến khích.

Làm sao để giữ truyền thống?

Mặc Lâm: Nhưng người dân ở những địa phương vẫn muốn giữ các truyền thống lễ hội này thì phải làm sao để vừa giữ truyền thống vừa tránh mang những hình ảnh bạo lực ra thế giới để khỏi chịu tiếng bạo lực thưa ông?

GS Ngô Đức Thịnh: Nếu như cộng đồng người ta vẫn còn muốn giữ cái truyền thống, vẫn còn muốn giữ cái tục hèm đó thì tổ chức cho thật gọn, nhỏ ở trong chính cộng đồng của mình thôi chứ không phải tuyên truyền quảng bá rộng rãi như bây giờ thì tôi cho rằng sẽ không có vấn đề gì. Người ta đã lợi dụng để tổ chức một cách quá đáng, chính vì thế nó gây nên những dư luận không hay.

Tôi cho rằng giống như chúng ta giết gà vào ngày tết chẳng hạn thì các cụ hay nói là “hóa kiếp cho mày kiếp này mày bày kiếp khác” thí dụ như vậy. Hành động mổ lợn có thể nói tất cả mọi làng xã, làng quê cũng vẫn mổ lợn như thế có gì đâu ạ? Nhưng ở đây gắn với tục “hèm” của làng đó và nó chỉ có ý nghĩa cho riêng cộng đồng đó thôi cho nên lễ hội này là lễ hội của một làng và không gian lễ hội nó hợp với không gian của một cái làng chứ không phải nó thuộc về tất cả các nơi khác để mà quảng bá trong nước và quốc tế, cho nên tôi thấy sai hoàn toàn.

Mặc Lâm: Thưa, riêng về khoản lễ hội mang tính chất tâm linh thì có rất nhiều điều cần bàn nhất là lĩnh vực mê tín đã tràn lan trong tất cả lễ hội thuộc loại này, phát ấn đền Trần là một thí dụ, không những dân chúng đến để hy vọng có thể gia nhập vào hệ thống quan lại của nhà nước mà chính cán bộ nhân viên cao cấp cũng có mặt để “hối lộ” thánh thần… là nhà nghiên cứu ông có ý kiến gì về việc này đang lập đi lập lại mỗi đầu năm thưa ông?

GS Ngô Đức Thịnh: Tôi hoàn toàn đồng ý, tôi đã rất nhiểu lần phát biểu. Thật ra cái được gọi là phát ấn đền Trần đấy là kiểu lợi dụng truyền thống để tổ chức hoàn toàn sai với truyền thống.

Cái gọi là khai ấn đầu xuân của lễ hội đền Trần chẳng qua chỉ giống như dịp cuối năm thì chúng ta có hình thức gọi là đóng ấn. Đóng ấn là kết thúc và gói ghém công việc lại để nghỉ tết. Đến sang xuân thì lại tổ chức lễ khai ấn. Khai ấn coi như là khai mở công việc đầu năm, mở ấn ra và coi như là từ giờ phút này thì bắt đầu công việc của đầu năm mới và chúc nhau năm mới tốt lành mọi sự hanh thông. Thế thì khai ấn chỉ có ý nghĩa như vậy thôi chứ không phải là một sự ban lộc, thưởng công hay phong tước cùng những thứ khác.

Mặc Lâm: Đó là ý nghĩa thật sự của khai ấn, vậy theo ông tại sao nó lại biến dạng như hình ảnh mà chúng ta đang thấy hiện nay và đã bao giờ các cơ quan chức năng phụ trách văn hóa Việt Nam, chẳng hạn như cơ quan của ông, lên tiếng hay tư vấn với các nơi tổ chức lễ hội để tránh cho họ việc làm lệch lạc như cầu mong thăng quan tiến chức, ban phát quyền lực chẳng hạn?

GS Ngô Đức Thịnh: Thực ra mà nói chúng tôi là những người nghiên cứu nên chúng tôi biết rất rõ cái đó nó không liên quan gì đến chuyện quyền lực chức tước. Trong khoảng chục năm gần đây thì người ta mới sáng tác ra cái chuyện ban ấn phát ấn được coi như ban phát quyền lực và có nhiều người không muốn làm nhưng mà muốn có ăn. Không muốn làm nhưng muốn có quyền lực chức tước và muốn có tất các thứ khác. Người ta khao khát chuyện ấy và người ta đến xin cái ấn và cứ coi như năm đó là năm sẽ được thăng quan tiến chức cùng các thứ khác. Nó tạo ra tâm lý xấu, truyển thống xấu trong cái tổ chức lễ hội của Việt Nam. Chúng tôi đã phản đối rất nhiều nhưng mà nói thế chứ chúng tôi cũng chẳng có quyền gì. Nhiều khi người ta cũng vì lợi ích mà người ta không chịu nghe vì vậy chúng tôi không có khả năng hơn được nữa.

Mặc Lâm: Xin cám ơn giáo sư.

.

.

.

Người H’mong theo đạo Tin Lành ở Điện Biên lại bị sách nhiễu (Gia Minh – RFA)

Tháng Ba 1, 2015

.

.

Người H’mong theo đạo Tin Lành ở Điện Biên lại bị sách nhiễu

Gia Minh, PGĐ Ban Việt ngữ
2015-02-28

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/ethnic-christians-in-northwestern-vn-forced-to-abandon-their-belief-02282015073035.html

.

Công an phá nhà của Người dân tôc thiểu số ở Tây Nguyên, ảnh minh họa chụp trước đây.

File photo

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/ethnic-christians-in-northwestern-vn-forced-to-abandon-their-belief-02282015073035.html/minh-hoa-thieu-so-622.jpg/image

Một số người dân tộc H’mong theo đạo Tin Lành thuộc khu vực tỉnh Điện Biên ở tây bắc Việt Nam vừa cho biết trong những ngày qua họ bị chính quyền địa phương  sách nhiễu, đánh đập, thu giữ tài sản, đe dọa buộc phải bỏ đạo mới được tiếp tục sinh sống trong bản làng.

Một người địa phương cho biết tin như sau:

“Anh em ở Điện Biên này theo đạo Tin Lành của Chúa Giê su, trước đây họ bị bệnh tật và được Chúa Giê su chữa lành nên họ quyết tâm theo đạo Tin Lành. Anh em trong làng, chính quyền xã thấy Tin Lành du nhập vào làng bản của họ nên họ cấm không cho tồn tại trong làng, bản của họ. Chính quyền xã ra quyết định trục xuất; thế nhưng anh theo đạo Tin Lành nói rằng không làm gì sai trái, chỉ theo tín ngưỡng tôn giáo của người công dân thôi nên anh không từ bỏ, anh quyết theo Chúa Giê su thôi. Khi anh nói như vậy thì chính quyền xã và huyện đánh đập. Khi anh em không chịu đi thì họ đánh, ‘bóc lột’ của cải và đưa ra bỏ ngoài đường. Anh này phải đi đến ở tại nhà một tín đồ ở một địa điểm khác. Nếu về nhà bị dọa sẽ bị đánh chết.

Tại một địa điểm khác cũng có hai vợ chồng khác cũng rơi vào trường hợp tương tự, bị chính quyền xã và huyện đánh đập đến mức có thể chết người nên họ phải trốn chạy đến nơi khác.

Tại địa điểm bản Dư O, xã Nong U, huyện Điện Biên Đông, tỉnh Điện Biên có ông Phà Và Tổng theo đạo Tin Lành làm đám cưới cho con, ngày hôm sau cán bộ xã gồm 8 người đến gọi ông Phà Và Tổng đi giáo dục nhưng họ không giáo dục gì mà vào nhà đánh ông này bị thương chảy máu. Hai con trai của ông này cũng bị đánh bị thương. Hiện nay họ dọa nếu còn tiếp tục theo đạo Tin Lành sẽ bị đánh nặng hơn, đánh cho chết, và sẽ tịch thu nhà ở, ruộng đất. Cũng tại làng bản đó, cũng có người theo đạo Tin Lành và người cha bị đánh hai lần rồi và còn bị dọa sẽ bị đánh cho đến khi nào bỏ đạo Tin Lành mới cho sống”.

Tình trạng mà người thông tin vừa cho biết xảy ra tại địa phương từ hai tuần qua và trong mấy ngày vừa rồi lại thêm những vụ việc mới.

Như tin chúng tôi đã loan trong thời gian gần đây tại khu vực Tây Nguyên, một số người dân tộc thiểu số theo đạo Tin Lành ở đó cũng trốn chạy sang tỉnh Ratanakiri của Campuchia để lánh nạn.

Những người phải đi trốn cho biết vì họ theo đạo Tin Lành nên bị chính quyền địa phương liên tục sách nhiễu không thể sinh sống. Cho đến nay có gần chục người trốn sang được đất Campuchia đã bị chính quyền Xứ Chùa Tháp trục xuất về lại Việt Nam; số khác vẫn còn phải trốn trong rừng chưa có tin tức gì; một số được đưa về Phnom Penh và đang chờ đợi cứu xét tư cách tỵ nạn.

Trong phần câu chuyện thời sự, chúng tôi có tường trình của thông tín viên Sơn Trung từ Phnom Penh nói về tình trạng tiến thoái lưỡng nan của những người dân tộc Tây Nguyên phải bỏ trốn sang Campuchia vì bị sách nhiễu ở Việt Nam.

Tin, bài liên quan

.

.

.


Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 40 other followers