Làn sóng người tỵ nạn chính trị từ Việt Nam – Phần 4 (RFA)

Tháng Sáu 30, 2015

.

.

Làn sóng người tỵ nạn chính trị từ Việt Nam (4)

Anh Vũ, thông tính viên RFA
2015-06-27

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/montagnards-fleeing-vn-to-seek-refugee-status-av-06272015093148.html

.

Một nhóm người Thượng Việt Nam từ Campuchia chạy qua Thái Lan.   RFA Photo

http://www.rfa.org/vietnamese/HumanRights/Plights-of-a-dozen-of-montagnards-in-Chiang-Mai-ThQuang-05102010164307.html/montagnard062308-305.jpg/image

Trong làn sóng những người Việt Nam đi tỵ nạn ở nước ngoài, không thể không nhắc đến những người Thượng Tây nguyên đang tỵ nạn ở Thái Lan. Cuộc sống của họ hiện nay ra sao và họ có những mong muốn gì?

Vì mất đất canh tác

Trong những năm 2001 đến 2007, trước hiện trạng đất canh tác dần dần bị rơi vào tay các đồn điền cao su của người Kinh di cư từ miền xuôi lên, cộng với sự cấm đoán ngặt nghèo của chính quyền đối với các hoạt động tín ngưỡng, tôn giáo, hàng loạt các cuộc biểu tình của người Thượng Tây nguyên đã nổ ra để đòi trả lại đất đai bị thu hồi và đòi nới rộng quyền tự do tôn giáo.

Để đối phó với các cuộc biểu tình đông người, chính quyền VN đã tiến hành nhiều đợt đàn áp nhằm vào người Thượng ở Tây Nguyên, từ đó nhiều người Thượng Tây nguyên tìm đường trốn chạy sang Campuchia để tìm qui chế tỵ nạn.

Nói về lý do phải chạy sang Thái Lan tỵ nạn, ông R’Ma B’Lie người dân tộc Jarai, ở tỉnh Gia rai đến Thái Lan tỵ nạn vào tháng 12/2011 cho chúng tôi biết:

“Người Thượng mình hiện nay ở Thái Lan nếu gom lại thì có khoảng hơn 300 người. Chạy sang đây tỵ nạn vì mình không có tự do tín ngưỡng về tôn giáo, còn về đất đai của mình thì chính quyền họ đã cướp đi. Họ còn đàn áp những người có niềm tin tôn giáo, có người bị bắt bỏ tù và cũng có người đã chết trong tù.”

Ông Y Thoat Knul dân tộc M’Nông ở tỉnh Đaklac, một tín đồ Tin lành tiếp lời:

“Do sự truy đuổi của cộng sản VN nên tôi đã phải bỏ chạy sang Campuchia xin tỵ nạn. Trong thời gian ở trong trại tỵ nạn ở Campuchia tất cả những người Thượng đang tỵ nạn đã bị Cao ủy LHQ trục xuất về Việt Nam. Tôi không thể chấp nhận quay trở về VN vì nếu quay về VN thì sẽ bị cầm tù hoặc là chết. Chính vì thế tôi đã phải liều chết để chạy trốn sang Thái Lan để xin tỵ nạn.”

Ông Y Heo KNuil Ly dân tộc Ê đê ở tỉnh Đaklac đã chạy sang tỵ nạn tại Thái Lan từ năm 2008 nói với chúng tôi:

“Từ trại tỵ nạn ở Campuchia chúng tôi phải chạy trốn sang Thái Lan vào năm 2008, lý do tôi phải bỏ trốn khỏi đất nước quê hương tôi một phần cũng vì vấn đề chính trị. Trước việc đất đai của cha ông chúng tôi đã bị chính quyền thu hết thì chúng tôi đã đi biểu tình để phản đối cái đó và yêu cầu chính phủ Hà nội phải tôn trọng quyền của người Thượng ở Tây nguyên. Một phần nữa họ đã ghép tôi tội hoạt động tôn giáo Tin lành và họ đã ghét bỏ tôi nên buộc tôi phải chạy sang Campuchia để tỵ nạn.”

Nói về những khó khăn của những người Thượng Tây nguyên tỵ nạn ở Thái Lan đã và đang gặp phải trong thời gian vừa qua, ông Y Thoat Knul bày tỏ:

“Vì mình không có giấy tờ nên phải đi làm chui thôi, làm phụ hồ, làm rửa xe, làm đủ các công việc. Mỗi ngày phải làm việc từ 10-14 tiếng đồng hồ, không có nghỉ, phải chấp nhận làm nô lệ thôi. Với cuộc sống bơ vơ hiện tại thì khôngbiết tin vào ai, không biết phải làm gì và không biết mình sẽ rơi vào tay ai. Đó còn chưa kể đến chuyện ốm đau, bệnh tật và biết bao các thứ chuyện khác.”

Trước cuộc sống vô vàn khó khăn của họ như vậy, song việc cứu xét để chấp thuận quy chế tỵ nạn cho những người Thượng Tây nguyên hiện nay của Cao ủy LHQ cũng hết sức khó khăn. Ông R’Ma B’Lie khẳng định:

“Tình trạng người Thượng tỵ nạn ở đây hết sức là khó khăn, cuộc sống thì tạm bợ không có giấy tờ, về vật chất thì hết sức thiếu thốn. Còn thủ tục giấy tỵ nạn thì UN hoãn đi hoãn lại, có khi UN hẹn ngày phỏng vấn rồi họ hoãn lại sang ngày khác nữa. Trung bình một người thì họ hoãn tới 2-3 lần.”

Gia đình còn ở lại VN

Một trong những khó khăn của những người Thượng Tây nguyên tỵ nạn là gia đình, vợ con họ còn ở lại VN đã bị chính quyền phân biết đối xử và liên tục sách nhiễu. Ông Y Heo KNuil Ly bày tỏ:

“Trước khi tôi rời bỏ VN thì gia đình tôi còn ở lại VN hết, gia đình tôi có 02 cháu và một vợ và đã bị họ phân biệt đối xử rất khó nghe lắm. Họ bảo với con tôi là bố mày là phản quốc bán nước, còn vợ tôi là giáo viên thì bị họ làm khó dễ. Vừa rồi vợ tôi có nhắn cho tôi trên facebook rằng họ đang làm khó khăn cho mẹ con em ở nhà.”

Song vượt lên các khó khăn của cuộc sống hiện tại, các sinh hoạt tôn giáo của cộng đồng người Thượng Tây nguyên vẫn được duy trì thường xuyên. Ông R’Ma B’Lie cho hay:

“Việc sinh hoạt tôn giáo ở Thái Lan thì bây giờ chúng tôi đang làm lễ ở một nhà thờ  người Thái của mục sư Phonchai. Hiện tại vào mỗi ngày chủ nhật vào buổi chiều thì tôi qua đó làm thông dịch cho nhà thờ để bà con người Thượng đang tỵ nạn ở Thái Lan.”

Tuy vậy, cũng có một số người cũng không có điều kiện để thực hiện mong muốn của họ. Ông Y Thoat Knul nói với chúng tôi:

“Bây giờ ở Thái Lan một thân một mình tôi không thể tham gia sinh hoạt về tôn giáo, vì hàng ngày bây giờ chỉ biết cắm đầu cắm cổ để đi làm nên không có thì giờ. Cũng vì ở chỗ tôi đang ở bây giờ cũng không có nhà thờ, không có hội thánh. Từ đây đi đến nhà thờ nếu đi bằng xe taxi 500-600 baht, cả đi cả về tới 1.000 baht thì lấy đâu ra tiền để đi.”

Bất kể ở trong hoàn cảnh nào song không ít những người Thượng Tây nguyên vẫn mong muốn được tiếp tục đấu tranh cho một nước VN có tự do và dân chủ một cách thực sự. Ông Y Heo KNuil Ly ghi nhận:

“Bây giờ thú thật việc đấu tranh thì hiện tại chưa có, song cũng rất muốn có một ai hoặc một tổ chức nào để tâm sự. Tôi muốn có một người nào đó thúc đẩy tôi để tham gia đấu tranh vì dân chủ, vì tôi nghĩ rằng chỉ khi nào đất nước mình có nhân quyền và dân chủ thì con người mình ở VN mới có được tự do. ”

Tình cảnh những người Thượng Tây nguyên đang tỵ nạn ở Thái Lan khó khăn là như vậy, song sự quan tâm của các tổ chức và cá nhân người Việt đối với họ còn ở mức hết sức khiêm tốn. Trong một tâm trạng buồn tủi, ông Y Thoat Knul nói về nguyện ước của ông và bà con người Thượng Tây nguyên đang tỵ nạn ở Thái Lan. Ông nói:

“Cuộc sống của chúng tôi rất mong manh, không biết sẽ đi đâu, về đâu khi mà Cao ủy LHQ đã bỏ rơi chúng tôi hoàn toàn. Chúng tôi bây giờ chỉ cầu mong tất cả cộng đồng người Việt ở Hải ngoại và các tổ chức hãy quan tâm đến sự sống của người Thượng tỵ nạn. Đây là lời nói chân thành từ đáy lòng.”

Chính quyền Hà Nội luôn cho rằng những người Thượng lợi dụng vỏ bọc tôn giáo nhằm hoạt động chính trị, từ đó có thể gây bất ổn và ảnh hưởng đến quyền lực của đảng CSVN. Trong lúc đó, những người Thượng ở Tây nguyên thì cho rằng các chính sách thiếu công bằng của chính quyền đã biến họ trở thành các sắc tộc thiểu số bị chèn ép ngay trên quê hương xứ sở của họ.

VIDEO :

Thái Lan ngăn cản cuộc họp báo về Nhân quyền Việt Nam (RFAVietnamese)

https://www.youtube.com/watch?v=XNt-1K1kmc0

——————————

Làn sóng mới người tỵ nạn chính trị từ VN – Phần 1, 2, 3 (RFA)

http://bon-phuong.blogspot.com/2015/06/lan-song-moi-nguoi-ty-nan-chinh-tri-tu.html

.

.

.

Tướng Thanh vẫn ‘vắng mặt’ trong sự kiện quan trọng của bộ quốc phòng (Bạn đọc Danlambao)

Tháng Sáu 30, 2015

.

.

Tướng Thanh vẫn ‘vắng mặt’ trong sự kiện quan trọng của bộ quốc phòng

Bạn đọc Danlambao

6/30/2015    23 Comments 

http://danlambaovn.blogspot.com/2015/06/tuong-thanh-van-vang-mat-trong-su-kien.html#more

.

Phó chủ tịch quốc hội Tòng Thị Phóng chụp ảnh lưu niệm với các quân nhân tham dự ‘đại hội thi đua quyết thắng toàn quân’. Trong số này không có bộ trưởng quốc phòng Phùng Quang Thanh. Ảnh: VOV

https://ngoclinhvugia.files.wordpress.com/2015/06/5eaff-pqtwhere.jpg

Đại tướng Phùng Quang Thanh vẫn tiếp tục vắng mặt tại buổi khai mạc ‘đại hội thi đua quyết thắng toàn quân’ lần thứ 9 vừa được khai mạc vào sáng nay, 30/6/2015 tại Hà Nội.

Đây là một sự kiện quan trọng của quân đội được tổ chức định kỳ 5 năm một lần, quy tụ hàng trăm quân nhân được xếp loại ‘điển hình tiên tiến’ về tham dự. Do đó, việc người đứng đầu bộ quốc phòng không xuất hiện quả là một điều bất thường.

Các bản tin và hình ảnh do truyền thông nhà nước phổ biến cũng hoàn toàn không nhắc đến đại tướng Phùng Quang Thanh.

Viên chức quốc phòng cao cấp nhất tham dự buổi khai mạc này là thượng tướng Mai Quang Phấn, phó chủ nhiệm tổng cục chính trị quân đội.

Trước đó, ông Thanh cũng vắng mặt trong cuộc họp thường kỳ của chính phủ CSVN hôm 29/6/2015. Người ngồi vào vị trí ông Thanh là thượng tướng Lê Hữu Đức, mặc dù bảng tên trước bàn vẫn ghi rõ dòng chữ “Bộ trưởng Phùng Quang Thanh”.

Sự kiện người đứng đầu bộ quốc phòng CSVN ‘mất tích’ sang đến ngày thứ 11 liên tiếp càng làm dấy lên những lời đồn đoán khó kiểm chứng trong dư luận.

Lần gần đây nhất, ông Phùng Quang Thanh được truyền thông nhà nước nhắc đến là vào hôm 19/6 trong chuyến đi Pháp. Từ đó đến nay, ông này vắng mặt trong tất cả các sự kiện mang tính nghi lễ của đảng CSVN.

Bạn đọc Danlambao

danlambaovn.blogspot.com

——————————–

TIN LIÊN QUAN :

Hiện Tượng Phùng Quang Thanh (Lê Minh Nguyên)

Monday, 29 June 2015

http://bon-phuong.blogspot.com/2015/06/hien-tuong-phung-quang-thanh-le-minh.html

,

,

,

Tù nhân lương tâm Lê Thanh Tùng ra tù trước thời hạn (CTV Danlambao)

Tháng Sáu 30, 2015

.

.

Tù nhân lương tâm Lê Thanh Tùng ra tù trước thời hạn

CTV Danlambao 

6/30/2015     1 Comment

http://danlambaovn.blogspot.com/2015/06/tu-nhan-luong-tam-le-thanh-tung-ra-tu.html#more

.

Lê Thanh Tùng

https://ngoclinhvugia.files.wordpress.com/2015/06/be7e5-lethanhtung.jpg

Blogger Lê Thanh Tùng bất ngờ được trả tự do vào ngày hôm qua, 29/6/2015 theo quyết định Đặc xá của chủ tịch nước.

Ông Lê Thanh Tùng bị bắt tháng 12 năm 2011 và bị kết án 4 năm tù giam, 4 năm quản chế theo điều 88 BLHS “tuyên truyền chống nhà nước”. Sau thời gian tạm giam, ông Tùng bị đưa tới Trại giam số 5, Thanh Hóa, nơi từng giam giữ tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ.

Trước khi đọc quyết định đặc xá, phía trại giam đã yêu cầu ông làm đơn xin được đặc xá. Tuy nhiên ông Tùng đã khảng khái từ chối và trả lời sẵn sàng ở lại trại giam mà không cần đặc xá. Không thuyết phục được ông Tùng làm đơn xin đặc xá, công an trại giam đành đích thân chở ông Tùng về lúc 14 giờ 30 phút cùng ngày.

Xe trại giam đưa ông Lê Thanh Tùng từ nhà tù Thanh Hóa đến thẳng Ủy ban xã Phủ Lỗ, huyện Sóc Sơn để làm “thủ tục bàn giao” với chính quyền địa phương. Tại đây, ông Tùng vẫn từ chối ký vào bản cam kết “không vi phạm pháp luật sau khi trở về địa phương” do phía chính quyền soạn sẵn. Làm việc với “chính quyền địa phương” từ 20 giờ mười lăm phút tới hơn 22 giờ ông Tùng mới được về nhà.

Theo bản án đã tuyên, ngày 1 tháng 12 năm 2015 ông Lê Thanh Tùng mới mãn hạn tù.

Việc thả TNLT Lê Thanh Tùng trước thời hạn phải chăng là một trò xoa dịu tâm lý, dọn đường cho chuyến thăm Mỹ của TBT Nguyễn Phú Trọng vào đầu tháng 7 tới?

30/06/2015

CTV Danlambao
danlambaovn.blogspot.com

2 Comments
.

——————————–

Ông Lê Thanh Tùng được ra tù trước thời hạn

Gia Minh, biên tập viên RFA, Bangkok
2015-06-30

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/poli-pris-le-th-tung-gt-amnes-5m-06302015053025.html

Ông Lê Thanh Tùng thường giúp dân oan soạn thảo các loại đơn từ (2010). File photo

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/poli-pris-le-th-tung-gt-amnes-5m-06302015053025.html/Le-Thanh-Tung.jpg/image

.

Tù nhân chính trị Lê Thanh Tùng hôm qua 29 tháng 6 được cho về nhà từ Trại giam Yên Định Thanh Hóa 5 tháng / trước khi mãn án tù 4 năm về tội danh tuyên truyền chống Nhà nước theo điều 88 Bộ Luật Hình sự Việt Nam.

Vào chiều ngày 30 tháng 6, ông Lê Thanh Tùng cho biết việc được thông báo đặc xá và công an đưa về nhà tại thị trấn Phù Lỗ, huyện Sóc Sơn, thành phố Hà Nội:

“ Trước đó 19 ngày họ có thông báo cho tôi làm giấy cam kết khi về địa phương chấp hành hiến pháp và pháp luật. Họ nói tôi được đặc xá kỳ này. Thế rồi hôm qua, sáng họ làm việc với tôi và đến chiều họ đưa tôi về ngay. Đến đêm hôm qua lúc 10 giờ mới về tới nhà.”

Một nhà hoạt động ở Hà Nội, ông Nguyễn Khắc Toàn, đưa ra nhận định về việc tù nhân chính trị Lê Thanh Tùng được trả tự do trước thời hạn như sau:

“ Tôi cũng nhận định có lẽ họ thả Lê Thanh Tùng cùng một vài người sắp tới để ‘làm quà’, dọn đường cho chuyến đi của ông Nguyễn Phú Trọng sang Mỹ vào tháng 7 này. Họ không muốn gây căng thẳng và không muốn làm mất mặt ông Nguyễn Phú Trọng tại Mỹ.”

Xin được nhắc lại, ông Lê Thanh Tùng là một người tham gia đấu tranh từ khi còn ở bên Kampuchia. Ông này từng là thành viên của Đảng Nhân dân Hành Động. Sau khi về lại Việt Nam, ông bắt đầu tham gia Khối 8406 từ tháng 9 năm 2007.

Ông Lê Thanh Tùng trước khi bị bắt viết nhiều bài đưa lên mạng Internet và giúp dân oan soạn thảo đơn thư khiếu nại.

Ông bị đưa ra xét xử sơ thẩm vào ngày 10 tháng 8 năm 2012 với mức án 5 năm tù giam và 4 năm quản chế. Phiên phúc thẩm vào ngày 28 tháng 11 cùng năm giảm án xuống 4 năm tù giam và 3 năm quản chế. Cả hai phiên tòa xử ông Lê Thanh Tùng đều không có luật sư bào chữa.

.

Tin, bài liên quan

.

.

.

Đi với Mỹ có mất Đảng? (Nguyễn Hưng Quốc)

Tháng Sáu 30, 2015

.

.

Đi với Mỹ có mất Đảng?

Nguyễn Hưng Quốc

30.06.2015

http://www.voatiengviet.com/content/di-voi-my-co-mat-dang/2841704.html

.

Ở Việt Nam lâu nay có một câu nói nổi tiếng thể hiện hai khả năng chọn lựa trái ngang của đảng cầm quyền: “Đi với Trung Quốc thì mất nước; đi với Mỹ thì mất Đảng.”

Sự thật thế nào?

Tôi không tin Trung Quốc có tham vọng đánh chiếm Việt Nam. Họ chỉ cần chiếm đảo và biển. Nhưng khi đã chiếm đảo và biển, cộng với những ảnh hưởng chằng chịt về cả kinh tế lẫn xã hội, Trung Quốc cũng dễ dàng khống chế Việt Nam. Lúc ấy, họ muốn gì Việt Nam cũng đều tuân theo. Không cần tốn đạn và không phải đối diện với rất nhiều rủi ro của chiến tranh, họ vẫn có thể có một chư hầu và vẫn đạt được tất cả những gì họ muốn.

Nhưng còn mệnh đề thứ hai? Liệu nếu đi với Mỹ trong trận chiến đối đầu với Trung Quốc, đảng Cộng sản có mất quyền lãnh đạo độc tôn tại Việt Nam?

Tôi ngờ là không.

Mỹ thường xây dựng các chính sách ngoại giao của họ trên hai nền tảng chính: nhân quyền và tinh thần thực tiễn luận (realism).

Trong các cuộc đối thoại với các nước khác, chính phủ Mỹ vẫn thường xem việc tôn trọng nhân quyền như một trong những điều kiện đầu tiên để nhận được viện trợ cũng như để trở thành đồng minh của Mỹ. Điều này có ba lý do chính. Thứ nhất, người ta tin là để trở thành bạn, cả hai bên phải chia sẻ với nhau một số bảng giá trị chung. Trong số các bảng giá trị ấy, nhân quyền được xem là một giá trị có tính phổ quát nhất, được nhiều người tin tưởng và ủng hộ nhất. Thứ hai, nền chính trị của quốc gia chỉ thực sự bền vững khi những người cầm quyền biết tôn trọng nhân quyền, nghĩa là, với những mức độ khác nhau, được dân chủ hoá. Và thứ ba, ở Mỹ, không ai có quyền tuyệt đối. Ngay cả tổng thống Mỹ cũng chịu nhiều áp lực đến từ nhiều nguồn, trong đó, đáng kể nhất là ngành lập pháp, đảng đối lập, giới truyền thông, và sau cả ba, là dân chúng. Mà dân chúng Mỹ thì, theo truyền thống, vốn ưa chuộng tự do và đề cao tinh thần dân chủ, ở đó, các quyền làm người phải được tôn trọng. Dưới các áp lực ấy, dù muốn hay không, chính phủ Mỹ cũng xem nhân quyền là một trong những yếu tố quan trọng nhất trong việc thiết lập các bang gia quốc tế.

Nhưng nền tảng thứ hai, tinh thần thực tiễn luận, lại mâu thuẫn với nền tảng thứ nhất. Nói chung, các chính trị gia ở Mỹ hiếm khi là những người sùng bái ý thức hệ (ideologist). Người Mỹ, bắt chước câu châm ngôn của Lord Palmerston, một chính khách người Anh, thường nói: “Không có bạn vĩnh viễn, cũng không có kẻ thù vĩnh viễn. Chỉ có lợi ích quốc gia là vĩnh cửu.” Nói một cách vắn tắt: Họ chơi với bất cứ ai mang lại lợi ích cho nước Mỹ. Vì những lợi ích ấy, họ sẵn sàng nhân nhượng và hy sinh những đòi hỏi về nhân quyền và dân chủ. Điều này giải thích lý do tại sao trong quá khứ cũng như trong hiện tại, chính phủ Mỹ vẫn xem một số nhà độc tài là đồng minh thân cận. Trong quá khứ, họ từng ủng hộ các chính quyền quân phiệt ở Guatemala, Brazil, Nicaragua, Chile (thời Augusto Pinochet), Nam Triều Tiên (thời Park Chung-hee), Indonesia (thời Suharto), Tây Ban Nha (thời Francisco Franco), v.v… cũng như các chế độ độc tài ở Philippines (thời Ferdinand Marcos), Pakistan (thời Muhammad Zia-ul-Haq và Pervez Musharraf), Ai Cập (thời Hosni Mubarak), Tunisia (thời Zine El Abidine Ben Ali), v.v… Hiện nay, trong số các đồng minh gần gũi của Mỹ cũng không hiếm quốc gia vẫn còn nằm dưới các chế độ chuyên chế hà khắc, trong đó, tiêu biểu nhất là Saudi Arabia, Yemen, Oman, Equatorial Guinea và Turkmenistan.

Trong các quốc gia vừa nêu ở trên, có thể lấy Turkmenistan là ví dụ. Tách ra khỏi khối Liên bang Xô Viết và trở thành một quốc gia độc lập từ năm 1991, cho tới năm 2012, dưới thời tổng thống Saparmurat Niyazov và sau đó, Gurbanguly Berdymuhamedov, Turkmenistan vẫn là một quốc gia độc tài độc đảng, nơi mọi quyền tự do công dân đều bị hạn chế ngặt nghèo. Theo bảng xếp hạng về tự do của tổ chức Phóng viên không biên giới năm 2014, Turkmenistan đứng hàng thứ 178 trong số 180 quốc gia, tức gần chót, về các quyền tự do ngôn luận. Nó được xem là một trong 10 quốc gia có chế độ kiểm duyệt khắt khe nhất thế giới. Hơn nữa, chính phủ Turkmenistan còn có những chính sách kỳ thị chủng tộc đến độ các học sinh có tên họ không phải người Turkmenistan đều bị gạch tên, không cho vào đại học. Thế nhưng bất chấp sự độc tài và kỳ thị ấy, Mỹ vẫn xem Turkmenistan là một đồng minh và vẫn viện trợ vũ khí cho Turkmenistan. Tại sao? Lý do chính là vì Mỹ cần sự hợp tác của Turkmenistan để làm cầu nối từ đó, chuyên chở vũ khí và các thiết bị quân sự phục vụ cho chiến trường ở Afghanistan.

Việt Nam có thể được xem là ngoại lệ trong bang giao quốc tế của Mỹ như là Turkmenistan?

Có thể. Nếu Trung Quốc xem việc chiếm cứ Biển Đông là một “lợi ích cốt lõi”, với Mỹ, Biển Đông cũng có một tầm quan trọng không kém. Đó là một trong những con đường hàng hải tấp nập nhất trên thế giới. Chiếm trọn Biển Đông, Trung Quốc không những khống chế được Việt Nam mà còn khống chế hầu hết các quốc gia khác trong vùng Đông Nam Á, trong đó, có nhiều nước là đồng minh hoặc đối tác thương mại của Mỹ. Mất Biển Đông, vị thế siêu cường quốc của Mỹ bị ảnh hưởng nặng nề. Hơn nữa, về phương diện quân sự, Mỹ cũng có nguy cơ bị Trung Quốc uy hiếp. Bởi vậy, bằng mọi cách, chắc chắn Mỹ sẽ bảo vệ Biển Đông. Nhưng việc bảo vệ ấy chỉ có hiệu quả với hai điều kiện: Một, Việt Nam phải cương quyết chống lại âm mưu bành trướng của Trung Quốc và hai, chính quyền Việt Nam phải mạnh mẽ và sinh hoạt chính trị tại Việt Nam phải ổn định. Điều kiện thứ hai này là một thuận lợi cho Việt Nam: Mỹ sẽ không mưu tính thay đổi chế độ tại Việt Nam.

Dĩ nhiên, Mỹ cũng sẽ vẫn lên tiếng và gây sức ép để Việt Nam phải tôn trọng nhân quyền. Một mặt, đó là nguyên tắc ngoại giao họ thường theo đuổi. Mặt khác, để đáp ứng các đòi hỏi của các tổ chức nhân quyền và đặc biệt, của dân chúng Mỹ, trong đó, có nhiều người vẫn còn mang nặng những ký ức cay đắng về cuộc chiến đẫm máu và dai dẳng trước năm 1975. Những sức ép ấy, cuối cùng, tuy không làm thay đổi thể chế chịnh trị tại Việt Nam, nhưng ít nhất, chúng cũng làm cho Việt Nam được dân chủ hơn. Dù là thứ dân chủ có giới hạn.

* Blog của Tiến sĩ Nguyễn Hưng Quốc là blog cá nhân. Các bài viết trên blog được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ..

.

.

.

Tham vọng của hai cựu cường quốc Cộng sản Nga-Trung gặp nhau? (Thiện Ý)

Tháng Sáu 30, 2015

.

.

Tham vọng của hai cựu cường quốc Cộng sản Nga-Trung gặp nhau?

Thiện Ý

29.06.2015

http://www.voatiengviet.com/content/tham-vong-nga-trung-gap-nhau/2841689.html

.

Trong bài phát biểu tại Diễn đàn kinh tế quốc tế St. Petersburg vào trung tuần tháng 6-2015 vừa qua, Tổng thống Nga Vladimir Putin đã có những tuyên bố bên lề lĩnh vực kinh tế và thể hiện nhiều hơn lập trường ngoại giao của Nga. Ông khẳng định Nga “không liên minh với Trung Quốc”, “Nga không theo đuổi địa vị bá chủ hay siêu cường thế giới, mà chỉ mong xây dựng quan hệ bình đẳng với Mỹ cùng các quốc gia Âu-Á…”.

Có thật vậy không?

Theo chúng tôi, không hẳn là như vậy. Những tuyên bố của ông Putin, người từng đứng đầu cơ quan mật vụ KGB của Liên Xô, chỉ có ý nghĩa như lời cảnh cáo Hoa Kỳ nói riêng và các cường quốc G7 nói chung là đừng ép Nga quá đáng đến độ buộc Nga phải liên minh quân sự với Trung Quốc.

Vì cũng trong bài phát biểu này, Tổng thống Putin khẳng định “Nga từng nhiều lần đề nghị hợp tác, song vẫn bị dồn ép tới giới hạn không thể nhượng bộ.”, cho dù ông nhấn mạnh “Trong bối cảnh NATO liên tục bành trướng, Nga và Trung Quốc sẽ không trở thành bất kỳ quan hệ đồng minh quân sự nào”. Một số học giả Trung Quốc cho những lời tuyên bố của Tổng Thống Putin thể hiện thái độ “nhượng bộ” của Moscow với Mỹ và đồng minh liên quan tới vấn đề Biển Đông; nhà bình luận thời sự Trung Quốc Tăng Kim Nhuận cho rằng, cả bài phát biểu “rào trước đón sau” của ông Putin chỉ nhằm “làm đệm” cho tuyên bố “không liên minh với Trung Quốc”.

Thực ra, hai cựu cường quốc cộng sản hàng đầu trong thời kỳ Chiến tranh lạnh này, dường như từ lâu đã và đang có nỗ lực tiến tới, không chỉ là liên minh quân sự, mà là sự liên kết toàn diện để cùng thực hiện một tham vọng chung.

I/- Tham vọng đó là gì?

Một cách tổng quát, Nga và Trung Quốc có chung ý đồ liên kết tạo thế lực mới (G2 chẳng hạn) nhằm đối trọng và cạnh tranh với thế lực cũ (G7) nhằm thực hiện tham vọng tạo lập uy thế trong nền trật tự quốc tế mới, tức Chiến lược Toàn cầu mới của các cường quốc hiện nay (dân chủ hóa toàn cầu về chính trị và thị trường tự do hóa toàn cầu về kinh tế), với uy thế không hơn thì ít ra cũng phải bằng uy thế như trong nền trật tự quốc tế cũ. Trong chiến lược quốc tế cũ này Nga (Liên Xô cũ) đã đóng vai trò cường quốc số một và Trung Quốc là cường quốc số hai, với uy thế tuyệt đối trên khối các nước thuộc phe xã hội chủ nghĩa và vị thế đối trọng với các cường quốc trong phe tư bản chủ nghĩa (G7). Uy thế và vị thế này đều đã mất sau khi Liên Xô sụp đổ kéo theo sự tan rã của toàn hệ thống cộng sản quốc tế, dẫn đến sự cáo chung của nền trật tự quốc tế cũ, hình thành nền trật tự quốc tế mới (Chiến lược toàn cầu: chính trị dân chủ hóa, kinh tế thị trường tự do hóa trong một thế giới độc cực đa đầu G7 + Nga= G8).

II/- Nga-Trung đã thực hiện tham vọng chung như thế nào?

Sau khi cuộc chiến tranh ý thức hệ giữa chủ nghĩa cộng sản và chủ nghĩa tư bản kết thúc vào đầu thập niên 1990, cả hai cựu cường quốc cộng sản hàng đầu Nga – Trung cảm thấy như bị thất thế trong nền trật tự quốc tế mới hay chiến lược toàn cầu mới và bị coi thường.

Trong nền trật tự quốc tế cũ, Nga được coi là một siêu cường đứng đầu phe xã hội chủ nghĩa (XHCN) và được các nước trong phe XHCN tôn vinh là “Tổ quốc xã hội chủ nghĩa”, ngang hàng với siêu cường Mỹ đứng đầu “phe tư bản chủ nghĩa” và được thế giới vị nể. Trong nền trật tự quốc tế mới, Nga mất vị thế siêu cường và bị thất thế so với các cường quốc tư bản phát triển hàng đầu trong nhóm G7 (Mỹ, Anh, Pháp, Đức, Ý, Canda và Nhật), mặc dầu Nga cũng đã được kết nạp vào nhóm G7 để có được vị thế ngang hàng khi trở thành G8 (dù nước Nga chưa đạt trình độ một nước phát triển kinh tế hàng đầu, chỉ mạnh về quân sự). Tuy nhiên, các nhà lãnh đạo Nga dường như vẫn cảm thấy uẩn ức vì bị nhóm G7 đối xử như một đối tượng vẫn cần phải đề phòng và đương đầu dù đã là thành viên của nhóm G8. Họ còn bất bình khi thấy các hành động tế có tính kỳ thị, bao vây, tranh giành ảnh hưởng, giành giật thị trường với nước Nga mới (khủng hoảng Ukraine là một điển hình…) khi vẫn duy trì và tăng cường các hoạt động phòng bị của các tổ chức quân sự phòng thủ có từ thời Chiến tranh lạnh (Tổ chức Hiệp ước Bắc Đại Tây Dương- NATO) như có ý nhằm vào nước Nga và tìm cách lôi kéo các nước cựu XHCN Đông Âu tham gia liên minh quân sự này, cũng như gia nhập tổ chức liên kết kinh tế vùng Châu Âu (Liên Hiệp Châu Âu). Trong khi các tổ chức liên minh quân sự và kinh tế tương tự trong vùng do Liên Xô cầm đầu trong thời kỳ Chiến Tranh Lạnh nay đã giải tán hoàn toàn (như Khối Warsaw, Hội đồng Tương trợ Kinh tế…).

Chính cách cư xử này của các cường quốc Phương Tây đã thúc đẩy Nga đi đến tham vọng tạo lập một uy thế riêng trong vùng, liên kết với cựu cường quốc Cộng sản Trung Hoa để đương đầu, tranh giành ảnh hưởng với nhóm G7. Tham vọng này đã manh nha từ lâu, cuộc khủng hoảng Ukraine chỉ là một cơ hội thuân lợi giúp cho Nga thực hiện tham vọng nên không dễ dàng từ bỏ cơ hội này. Chính vì vậy mà hội nghị bốn bên Ukraine, EU, Mỹ và Nga tại Genève hôm 17-4-2014 dù đã đạt được sự đồng thuận về một giải pháp chấm dứt cuộc khủng hoảng Ukraine song cho đến nay vẫn không thực thi được. Trên thực tế tình hình Ukraine ngày càng nghiêm trọng, mọi biện pháp chế tài Nga của G7 vẫn không buộc được Tổng thống Putin nhượng bộ. Sau khi sát nhập được Crimea, Nga vẫn tiếp tục hổ trợ cho các cuộc nổi dậy ở các vùng phía Đông có đông người Ukraine gốc Nga, để nếu không sát nhập được bằng các cuộc trưng cầu dân ý, thì cũng biến thành các khu độc lập tự trị lệ thuộc Nga, chứ không để Liên Hiệp Châu Âu độc chiếm Ukraine.

Thành ra, quyết định tiếp tục và đẩy mạnh biện pháp cấm vận Nga của G7 mới đây, cũng như việc tăng cường trang bị xe tăng, khí tài quân sự phòng thủ tại một số nước cựu Cộng sản ở Đông Âu hay một số nước thuộc Liên Xô trước đây, sẽ có tác dụng làm gia tốc nỗ lực của Nga nhằm thành đạt tham vọng chung với Trung Quốc.

Bước qua nền trật tự quốc tế mới, lúc đầu do trình độ phát triển về kinh tế chưa đạt tiêu chuẩn mà lại vẫn duy trì chế độ độc đảng, độc tài toàn trị nên Trung Quốc đã không được kết nạp vào nhóm G7 như Nga. Nhưng trong vòng hai thập niên qua Trung Quốc đã cố gắng vươn lên bằng chính sách “Mở cửa” làm ăn theo kinh tế thị trường tư bản chủ nghĩa mặc dù vẫn không chuyển đổi qua chế độ đa đảng dân chủ pháp trị. Nhờ chính sách Trung Quốc đã đạt được một trình độ phát triển cao, có sức cạnh tranh ngang ngửa với các cường quốc tư bản hàng đầu (G.7).

Thế nhưng sự cố gắng của một nước Trung Hoa vươn lên trong nền trật tự quốc tế mới để bước vào hàng ngũ các nước phát triển hàng đầu không phải để được kết nạp vào G8 thành G9 như một thế lực duy nhất trên thế giới để cùng thực hiện chiến lược toàn cầu. Các thế hệ lãnh đạo Bắc Kinh từ Đặng Tiểu Bình cho đến sau này đã tiếp nối thực hiện tham vọng bá quyền.

Vì tham vọng này, nên Trung Quốc đã không chấp nhận đứng dưới trướng nước Nga trong nền trật tự quốc tế cũ và nay cũng không chịu đứng chung hàng ngũ với các nước G7 trong nền trật tự quốc tế mới. Tham vọng này của Bắc Kinh còn bị thúc đẩy phải thực hiện bởi “chính sách xoay trục về Châu Á” của Hoa Kỳ vì coi đó như là sự thách thức tranh giành ảnh hưởng nơi các nước trong vùng, bao vây nước Tầu, mặc dù Hoa Kỳ đã khẳng định nhiều lần không có ý định đó.

Điển hình rõ nét là chuyến đi Châu Á của Tổng Thống Hoa Kỳ Barack Obama vào cuối tháng 4 năm 2014 đến Nhật Bản, Nam Triều Tiên, Philippines để tái khẳng định trách nhiệm của Hoa Kỳ trong các hiệp ước an ninh song phương với các nước đang bị Trung Quốc đe dọa. Tổng thống Obama cho rằng sự cam kết bảo vệ các nước này chỉ là “một vấn đề lịch sử” chứ không phải nhằm gây hấn với Trung Quốc. Ông nói: “Chúng tôi muốn khuyến khích Trung Quốc vươn lên một cách hòa bình.”.Thế nhưng các nhà lãnh đạo ở Bắc Kinh vẫn hoài nghi và vẫn coi chuyến đi của Tổng Thống Hoa Kỳ như một thách đố.

Phải chăng như một trong những đáp trả ngay sau chuyến đi Châu Á của Tổng Thống Mỹ Obama, nên Bắc Kinh đã hành động ngang nhiên đưa giàn khoan HD-981 vào thềm lục địa trong vùng đặc quyền kinh tế thuộc chủ quyền lãnh hải của Việt Nam? Đây là hành động xâm lăng mới nhất nhưng chưa phải là hành động xâm lăng cuối cùng của nhà cầm quyền Trung Quốc đối với Việt Nam nói riêng và các quốc gia trong vùng nằm trong tham vọng xâm lấn của Bắc Kinh nói chung. Hành động xâm lược trắng trợn này là hành động tiếp theo nhiều hành động xâm lược trắng trợn trước đó của Trung Quốc, từ xâm lăng các nước láng giềng bằng bản đồ tự vẽ đến hành động xâm chiếm thực địa. Họ đã từng bước xâm chiếm vùng biên giới phía Bắc Việt Nam sau trận chiến biên giới 1979, xâm chiếm Hoàng Sa (1974), Trường Sa (1988), và âm mưu xâm lược tiềm ẩn bằng chính sách di dân tập trung vào một số tỉnh thành Việt Nam (Bình Dương, Cao nguyên Trung phần, vùng biên giới phía Bắc Việt Nam…).

Trắng trợn hơn nữa là mới đây Trung Quốc đã ngang nhiên bồi đắp và xây dựng sân bay, cơ sở vật chất, căn cứ quân sự trên một số hải đảo trong các quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa Việc làm này đã khiến hầu hết các nước trên thế giới bất bình, trong đó Hoa Kỳ đã công khai lên tiếng đòi Bắc Kinh phải ngưng ngay các hành động trái phép với ý đồ độc chiếm và khống chế vùng biển giao lưu quôc tế quan trọng ở Biển Đông. Đồng thời, để thể hiện lập trường và thái độ kiên quyết trước việc làm ngang ngược của Trung Quốc, Hoa Kỳ đã điều động đa số lực lượng hải quân đến vùng biển Đông

III/- Kết luận

Từ hành động xâm lược của Nga đối với Ukraine đến hành động ngang ngược của Trung Quốc ở Biển Đông, phải chăng tham vọng của hai cựu cường quốc cộng sản này đã gặp nhau? Những biện pháp mà Hoa Kỳ và đồng minh thực hiện tại Ukraine và Biển Đông sẽ có tác dụng gia tốc nỗ lực thực hiện tham vọng chung Nga-Trung.

Tham vọng của Nga hhông phải là không liên minh quân sự với Trung Quốc như Tổng thống Putin đã nói. Thực tế còn hơn thế nữa, Nga-Trung sẽ tiến tới liên kết toàn diện tạo thành một cực lưỡng đầu (Nga-Trung), tạm gọi là G2, đối trọng và đối đầu với khối G.7 để cuối cùng sẽ hình thành hai trung tâm quyến lực. Hai trung tầm quyền lực này sẽ cạnh tranh trong hòa bình, nhưng không loại trừ biện pháp quân sự khi cần răn đe, gián chỉ lẫn nhau và để lôi kéo các nước khác đi vào quỹ đạo của mình, một hình thái chạy đua vũ trang tương tự như trong thời kỳ Chiến tranh lạnh.

Tất nhiên đôi bên vẫn cố tránh đụng độ, nổ ra chiến tranh cục bộ phá vỡ “nhân tố hòa bình cạnh tranh thị trường, các bên đều có lợi” của chiến lược toàn cầu mới; càng không muốn nổ ra một cuộc Thế Chiến III, vì các bên đều ý thức là như thế chỉ có hại chứ không có lợi và cũng chẳng bên nào tồn tại để là kẻ chiến thắng, nếu xung đột mở rộng thành chiến tranh hạt nhân toàn cầu, trừ khi có những nguyên nhân đưa đến chiến tranh bất ngờ, ngoài tầm kiểm soát hay do qyết định của những cái đầu lãnh đạo điên loạn.

Các bài viết được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.

.

.

.

Trước chuyến đi Mỹ của ông Trọng: Nhà báo Phạm Chí Dũng bị công an đàn áp như thế nào? (Minh Nguyệt)

Tháng Sáu 30, 2015

.

.

Trước chuyến đi Mỹ của ông Trọng: Nhà báo Phạm Chí Dũng bị công an đàn áp như thế nào?

Minh Nguyệt

30.06.2015

http://www.voatiengviet.com/content/nha-bao-pham-chi-dung-bi-dan-ap-nhu-the-nao/2841951.html

.

Loại trừ Hội Nhà báo độc lập Việt Nam

Từ đầu tháng 6/2015, Cơ quan An ninh điều tra (ANĐT) – Công an Thành phố Hồ Chí Minh đã 3 lần liên tiếp gửi giấy triệu tập đối với Nhà báo Phạm Chí Dũng – Chủ tịch Hội Nhà báo độc lập Việt Nam (IJAVN) về “làm rõ nội dung các bài viết đăng lên Internet liên quan Nguyễn Quang Lập”.

Sau khi nhà báo Phạm Chí Dũng từ chối đến Cơ quan ANĐT cả 3 lần vì lý do sức khỏe, ngày 25/6/2015, khoảng 20 nhân viên an ninh đã ập vào trường Tuổi Thơ 7, quận 3, TP HCM – là nơi gửi con của nhà báo Phạm Chí Dũng – để bắt giữ và cưỡng chế thô bạo ông về Cơ quan ANĐT tại số 4 Phan Đăng Lưu, quận Bình Thạnh, giữ người đến cuối giờ chiều mới thả ra.

Ngày 26/6, nhà báo Phạm Chí Dũng lại một lần nữa bị các nhân viên an ninh ép xe trên đường, cưỡng bức đưa về Cơ quan ANĐT, giữ người đến cuối giờ chiều mới thả ra.

Mặc dù lý do làm việc của Cơ quan ANĐT là về vụ án Nguyễn Quang Lập, nhưng hầu hết các câu hỏi thẩm vấn đều xoáy vào IJAVN, trang web của hội này là Việt Nam Thời Báo và các bài viết trên báo nước ngoài của tác giả Phạm Chí Dũng. Cơ quan ANĐT đòi hỏi trang web Việt Nam Thời Báo phải ngừng hoạt động.

Ngày 25 và 26 tháng 6 năm 2015, Cơ quan ANĐT lại tiếp tục phát giấy triệu tập đối với Nhà báo Phạm Chí Dũng để “hỏi rõ nội dung một số bài viết ông Dũng đăng lên mạng Internet”. Có thể hiểu là đến lúc này, mục đích của chính quyền và công an không chỉ muốn ngăn chặn và loại bỏ hoạt động của IJAVN mà còn nhắm tới việc ngăn chặn và loại bỏ vai trò chủ tịch hội của nhà báo Phạm Chí Dũng.

Triệu tập trái pháp luật

Với 2 giấy triệu tập ngày 25 và 26 tháng 6 năm 2015 do Thượng tá Nguyễn Anh Tuấn ký tên, Cơ quan ANĐT đã lạm quyền khi sử dụng giấy triệu tập không đúng với qui định của Bộ luật Tố tụng hình sự năm 2003 và Thông tư số 01/2006/TT-BCA(C11) ngày 12 tháng 01 năm 2006 của Bộ Công An về việc chỉ “Điều tra viên được phân công điều tra vụ án hình sự” mới có quyền hạn “triệu tập và hỏi cung bị can; triệu tập và lấy lời khai của người làm chứng, người bị hại, nguyên đơn dân sự, bị đơn dân sự, người có quyền lợi, nghĩa vụ liên quan đến vụ án”. Tức chỉ sau khi khởi tố vụ án, phân công điều tra viên, những người tham gia tố tụng trong vụ án hình sự mới được điều tra viên triệu tập.

Thông tư số 01/2006/TT-BCA(C11) cũng qui định: nghiêm cấm lợi dụng việc sử dụng giấy triệu tập để giải quyết các việc không đúng mục đích, đối tượng, chức năng, thẩm quyền như lợi dụng việc ký, sử dụng giấy triệu tập gọi hỏi nhiều lần về các vấn đề không quan trọng, không liên quan đến vụ án hoặc hỏi đi hỏi lại về một vấn đề mà họ đã trình bày, v.v… làm ảnh hưởng đến hoạt động bình thường của các cơ quan, tổ chức, làm mất uy tín của cơ quan, tổ chức, cá nhân.

Mặc dù được yêu cầu là “người làm chứng”, nhưng nhà báo Phạm Chí Dũng luôn bị Cơ quan ANĐT đe dọa là “từ nay trở đi sẽ cưỡng chế triệu tập bất cứ khi nào và bất cứ ở đâu”. Sỹ quan an ninh thẩm vấn trực tiếp còn có hành vi ép buộc nhà báo Phạm Chí Dũng phải ký tên vào biên bản ghi lời khai cùng cản trở quyền đón con nhỏ của ông.

Món quà nhân quyền ông Trọng mang đến Mỹ?

Từ cuối năm 2013 sau khi tuyên bố từ bỏ đảng Cộng sản Việt Nam và thành lập IJAVN đến nay, Nhà báo Phạm Chí Dũng liên tục bị cơ quan công an tổ chức theo dõi, tịch thu hộ chiếu cấm xuất cảnh, ngăn chặn không cho ra khỏi nhà, gần 20 lần bị triệu tập, một số lần bị bắt giữ trái phép.

Những động tác triệu tập, đối xử thô bạo, nội dung thẩm vấn và hành vi sách nhiễu khác của Cơ quan ANĐT trong thời gian qua khó có thể được hiểu khác hơn là nhằm mục đích muốn loại trừ IJAVN và vai trò chủ tịch IJAVN của Nhà báo Phạm Chí Dũng, bất chấp thiện chí của IJAVN là phản biện ôn hòa với nhà cầm quyền về chính sách và việc thực hiện chính sách để cùng hỗ trợ người dân, đặc biệt là người nghèo trong xã hội.

Những hành động trên của Công an TP.HCM là một bằng chứng rõ ràng về việc Nhà nước Việt Nam đã rất thiếu tôn trọng những cam kết của họ trong vai trò một thành viên của Hội đồng nhân quyền Liên hiệp quốc.

Những hành động trên lại chỉ xảy ra ít ngày trước chuyến công du Hoa Kỳ dự kiến vào ngày 7/7/2015 của người đứng đầu đảng Cộng sản Việt Nam – ông Nguyễn Phú Trọng, một chuyến đi mang ý nghĩa rất quan trọng về quân sự, kinh tế, nhưng cũng có thể không tránh được các chỉ trích mạnh mẽ từ cộng đồng quốc tế và người Việt hải ngoại về tình trạng vi phạm nhân quyền trầm trọng của chế độ Việt Nam.

Trước nguy cơ bị nhà cầm quyền đe dọa và có thể dẫn tới đàn áp nhằm xóa sổ IJAVN – một tổ chức xã hội dân sự mặc nhiên được hiến định trong Hiến pháp Việt Nam năm 1992 và 2013, các nhà báo độc lập của IJAVN đã lên tiếng phản đối mạnh mẽ hành động sách nhiễu, đối xử thô bạo và có thể tiến tới bắt giam của Công an TP HCM đối với không chỉ Chủ tịch IJAVN Phạm Chí Dũng trong thời gian qua mà còn có thể xảy ra với một số thành viên IJAVN trong thời gian tới.

Các bài viết được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.

.

.

.

Hiện Tượng Phùng Quang Thanh (Lê Minh Nguyên)

Tháng Sáu 30, 2015

.

.

Hiện Tượng Phùng Quang Thanh

Lê Minh Nguyên

Posted by adminbasam on 29/06/2015

https://anhbasam.wordpress.com/2015/06/29/4215-hien-tuong-phung-quang-thanh/

.

Trong vài ngày qua (từ 27/6/2015) hiện tượng Bộ Trưởng Quốc Phòng CSVN được đồn đãi là bị ám sát và có thể đã chết, lan truyền khá nhanh và khá mạnh trên mạngInternet. Tin đồn này nói sự việc xảy ra ở Paris, Pháp Quốc. Nó chứa nhiều sự kiện không được hợp lý, như thể là Pháp không có khả năng bảo vệ viên chức cấp cao của các quốc gia bạn khi đến viếng (thì làm sao bảo vệ được du khách, là con gà đẻ trứng vàng cho Paris?), việc ám sát bị Pháp giấu kín (để làm gì và báo chí Pháp đều đã đi nghỉ hè hết cả?), việc thực hiện các thủ tục cho nạn nhân sau khi bị bắn (không vào nhà thương Pháp)…

Cá nhân người viết có nói trên đài radio Đáp Lời Sông Núi, phát thanh lúc 9:30PM tối thứ Bảy 27/6, giờ VN, rằng việc ông PQ Thanh không xuất hiện ngoài quần chúng từ ngày 19/6, tức đã một tuần, là một hiện tượng bất thường và chỉ nói có thế, vì đó là những gì có thể quan sát được. Một giờ sau, người viết thấy tin ông PQ Thanh bị ám sát rộ lên trên Facebook.

Việc ông PQ Thanh vắng bóng, đúng là một điều bất thường, chiếu theo những logics sau đây của người viết.

  1. Theo dõi trang phungquangthanh.netvà trang Quân Đội Nhân Dân, tức hai trang luôn tường trình về ông Thanh, thì họ không hề nói đến sinh hoạt của ông Phùng Quang Thanhsau ngày 19/6, tức ngày gặp ông Jean-Yves Le Drian, Bộ trưởng Quốc phòng Pháp tại trụ sở Bộ Quốc phòng Pháp ở Paris. Bình thường là có tin hầu như hằng ngày, tương tự như BT Công An Trần Đại Quang.
  1. Sau ngày 19/6 và sau chuyến công du Âu Châu, đáng lý ra phải có tổng kết chuyến đi và những thành quả đạt được như thông thường trong quá khứ, nhưng sau khi ghé Pháp xong thì ông mất tiêu tăm tích và không một báo lề phải nào thông tin về thành quả chung của chuyến đi thăm nhiều nước này.
  1. Hiện có một sự tái cơ cấu để việc điều động sức mạnh cơ bắp của quốc phòng không nằm trong tay bộ trưởng mà nằm trong tay một hội đồng bên phía Chính Phủ, điều này có nghĩa là quyền hạn của bộ trưởng bị giảm và nguời viết không biết là ông Thanh có chống lại hay không.
  1. Đang có sự đấm đá dữ dội trong nội bộ giữa 2 khuynh hướng kiên trì dựa vào TQ và khuynh hướng muốn thoát Trung, có thể đây là cao điểm để phân thắng bại trong việc cắt cử nhân sự cho Đại Hội 12 dự trù vào khoảng tháng Giêng 2016, và hạn chót để chốt lại việc cơ cấu nhân sự sẽ vào khoảng tháng Mười Một, trong Hội Nghị Trung Ương 12. Theo tin tức hành lang về việc cơ cấu tứ trụ thì ông PQ Thanh sẽ là Chủ Tịch Nước, trong khi có khuynh hướng khác là muốn ông Trương Tấn Sang ở lại trong giai đoạn chuyển tiếp.

Kết:

Việc ông PQ Thanh hoàn toàn biến mất 10 ngày qua là một hiện tượng bất thường, nó nói lên một sự cố nào đó đã xảy ra. Nếu ông Thanh bệnh thì có thể có hình ảnh hay âm thanh, nhưng cả hai yếu tố này đều không có. Nó nhắc cho ta nhớ đến một nhân vật khác là Nguyễn Bá Thanh mà cách đây không lâu (tháng 2, 2015) cũng rơi vào trường hợp không hình ảnh không âm thanh tương tự. Nhưng nó cũng nhắc ta trường hợp ông TT Putin ở Nga mất tích 10 ngày hôm tháng Ba 2015 và sau đó xuất hiện lại.

Xét trong bối cảnh hiện tại thì việc ông PQ Thanh sẽ được Đảng công bố là do bị bệnh tim mạch và đã bất thình lình qua đời là có xác suất cao nhất, và việc ông xuất hiện trở lại có xác suất cao thứ nhì.

Dù thế nào, thì đây là một sự thăm dò dư luận phi truyền thống nhưng khá chính xác, không thua gì Pew khi thăm dò lòng dân VN đối với nuớc Mỹ.

———————————

TIN ĐẶC BIỆT : ĐẠI TƯỚNG BỘ TRƯỞNG QUỐC PHÒNG CSVN PHÙNG QUANG THANH BỊ ÁM SÁT TẠI PHÁP SÁNG 26-6-2015

VietPress-USA

Saturday, June 27, 2015

http://www.vietpressusa.com/2015/06/tin-ac-biet-ai-tuong-bo-truong-quoc.html

Bộ Trưởng Quốc Phòng Pháp Jean- Yves Le Drian (phải) đang đón tiếp Đại Tướng Phùng Quang Thanh, Bộ Trưởng Quốc Phòng csVN ngày 23-6-2015 trong chuyến thăm Pháp từ 19-6 đến 26-6-2015.

https://ngoclinhvugia.files.wordpress.com/2015/06/2c26d-phungquangthanh2b-2bphap2b061915.jpg

.

VietPress USA (27-6-2015): Theo tin đặc biệt từ tổ chức R.H. ở Hoa Kỳ cho hay thì Đại Tướng Bộ Trưởng Quốc Phòng csVN PHÙNG QUANG THANH đã vừa bị ám sát bằng súng hãm thanh vào sáng hôm qua Thứ Sáu 26-6-2015 trước một ngôi nhà trên đường phố hẽm ở Paris của Pháp.

Tin nói rằng Đại tướng Phùng Quang Thanh và toán các cận vệ và sĩ quan tùy tùng sau khi đã kết thúc một tuần làm việc với đối tác Bộ Quốc Phòng Pháp nên rủ nhau đi chơi, mua sắm và thăm vài gia đình “Việt kiều yêu nước” là cơ sở nằm vùng tại Paris. Khi vừa ra khỏi một căn nhà trong hẽm phố Paris thì bị hai kẻ lạ mặt không rõ sắc dân hay quốc tịch đã dùng súng tự động hãm thanh bắn nhiều phát và Đại Tướng Phùng Quang Thanh bị trúng 2 viên đạn.

Tin cũng nói thêm rằng ngay tức khắc các cận vệ và đám sĩ quan tùy tùng đã đưa Đại Tướng Phùng Quang Thanh trở lại căn nhà vừa mới bước ra và liên lạc với Bộ Quốc Phòng Pháp để đề nghị bảo mật nguồn tin và lập tức đưa Đại Tường Phùng Quang Thanh ra phi trường trở lại Hà Nội khẩn cấp. Hiện tin nầy vẫn chưa nói rõ tình trạng vết thương của Đại Tướng Bộ Trưởng Quốc Phòng Phùng Quang Thanh nặng nhẹ như thế nào.

Chuyến đi của Đại Tướng Phùng Quang Thanh qua Pháp gần như hoàn toàn không loan báo gì trên các mạng báo chí của Nhà nước csVN. Tuy nhiên dưới tựa đề “Vietnam, France step up defense ties” (Việt Nam, Pháp đẩy mạnh quan hệ quốc phòng) được viết bằng tiếng Anh đã loan lúc 02:11PM ngày 23-6-2015 của Bộ Quốc Phòng csVN đăng tải như sau:

Bộ trưởng Phùng Quang Thanh khẳng định Việt Nam luôn trân trọng quan hệ với Pháp, cũng như nhấn mạnh rằng quan hệ đối tác chiến lược giữa hai quốc gia đã mang lại những cơ hội mới và tiềm năng hợp tác trong nhiều lãnh vực kể cả quốc phòng.

“Ông đánh giá cao vai trò quan trọng của Pháp ở châu Âu và trên thế giới và bày tỏ cảm ơn nước Pháp đã hỗ trợ Việt Nam trong quá trình gia nhập Tổ chức Thủy văn Quốc tế (International Hydrographic Organisation.).

“Về phần mình, Bộ trưởng Quốc phòng Pháp ca ngợi thành tựu kinh tế-xã hội của Việt Nam; đồng thời khẳng định rằng các quốc gia Đông Nam Á đã chứng tỏ vai trò ngày càng quan trọng trên trường quốc tế cũng như trong xây dựng Cộng đồng ASEAN.

“Ông nhấn mạnh ý định của Pháp tăng cường quan hệ với Việt Nam trên các lĩnh vực, đặc biệt là vấn đề quốc phòng.

Hai vị Bộ trưởng Quốc phòng chia sẻ quan điểm rằng sự hợp tác quốc phòng trong những năm vừa qua đã chứng kiến sự phát triển như đã thấy trong việc trao đổi các phái đoàn, chia sẻ kinh nghiệm trong quân y, đào tạo và thuỷ văn cũng như trong các hoạt động gìn giữ hòa bình của Liên Hiệp Quốc.

Hai bên nhất trí thúc đẩy các hoạt động này trong thời gian tới, đồng thời tạo điều kiện thuận lợi cho các doanh nghiệp quốc phòng Pháp tiến vào thị trường Việt Nam” (Xin xem Link ở bên dưới).

Trên đây là bản Tin của Bộ Quốc Phòng Việt Nam mà ít ai biết được. Tin nầy phù hợp với thời gian mà nguồn tin cho hay Đại tướng Phùng Quang Thanh, Bộ trưởng Quốc Phòng csVN vừa bị ám sát vào sáng hôm qua Thứ Sáu 26-6-2015 tại Paris.

Tuy nguồn cung cấp tin khẳng định giá trị nguồn tin là 99%; nhưng VietPress USA xin loan tin nầy với mọi sự dè dặt thường lệ. Hiện vẫn chưa biết được ai chủ mưu ám sát Đạt tướng Bộ trưởng Quốc Phòng csVN Phùng Quang Thanh và vì lý do gì? Ông Thanh là nhân vật thân Trung Quốc một cách rõ rệt.

Ông Phùng Quang Thanh sinh ngày 02-2-1949, vào quân đội từ năm 1969 và được phong là Anh Hùng Quân Đội Nhân Dân từ năm 1971. Ông Phùng Quang Thanh được bổ nhiệm làm Bộ Trưởng Quốc Phòng nước VNcs từ tháng 6 năm 2006 kế nhiệm tướng Phạm Văn Trà. Ông là Uỷ Viên Thường Trực Bộ Chính Tri Trung Ương đảng csVN và được coi là nhân vật quyền lực thứ nhì trong đảng csVN.

Trong thời gian ông Chủ tịch đảng csVN Nguyễn Phú Trọng chuẩn bị đến thăm Hoa Kỳ lần đầu từ ngày 06-7 đến 10-7-2015 để gặp TT Barack Obama; mà lại xảy ra vụ ám sát Đại Tướng Tổng Trưởng Quốc Phòng thân Trung quốc Phùng Quang Thanh, đã làm cho giới phân tích tình hình quốc tế nghi ngờ rằng đây là đòn “thí chốt” để cảnh cáo của Trung Quốc đối với chuyến đi của ông Nguyễn Phú Trọng đến Mỹ (http://www.vietpressusa.com/2015/06/lich-trinh-chuyen-vieng-tham-hoa-ky-lan.html ). Sau hội nghị Diễn Đàn An Ninh Á Châu Shangri-La tại Singapore từ 29 đến 31-5-2015, Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Ashton Carter đã đến Hà Nội hôm 01-6-2015 để cùng ký chung với Đại tướng Phùng Quang Thanh về “Thỏa thuận tầm nhìn Quốc Phòng Việt – Mỹ” (http://www.bbc.com/vietnamese/vietnam/2015/06/150604_hangout_tam_nhin_quoc_phong_viet_my).Trung Quốc đã cảnh cáo và nay chuyến đi khá kín tiếng của Đại tướng Phùng Quang Thanh đến Paris họp riêng với Bộ trưởng Quốc Phòng Pháp Jean- Yves Le Drian được nguồn tin dấu tên nói là để mua vũ khí thế hệ mới của Pháp nên sợ rằng đó là lý do mà Trung Quốc “thí chốt” để cảnh cáo csVN; nhất là sợ chuyến đi của Chủ tịch đảng csVN Nguyễn Phú Trọng đến Mỹ vào tháng 7-2015 sẽ thỏa thuận giao Cảng Cam Ranh cho Hoa Kỳ.

Trên mạng xã hội Facebook, một người thường đưa các tin mật và chính xác từ phía nội bộ csVN là cô Thùy Trang Nguyễn cũng vừa loan tin Đại Tướng Phùng Quang Thanh bị ám sát ở Âu Châu ngày 26-6-2015; nhưng không nói rõ nơi nào. Thực hư như thế nào chỉ chờ vài ngày sẽ biết rõ (https://www.facebook.com/drthuytrangnguyen?fref=ts).

HẠNH DƯƠNG.

www.vietpressusa.com

Bản tin Bộ Trưởng Quốc Phòng Pháp chào đón Bộ Trưởng Quốc phòng csVN Phùng Quang Thanh được loan tại Link sau đây trên Website của Bộ Quốc Phòng csVN:

http://www.mod.gov.vn/wps/portal/!ut/p/b1/vZPbcqJAFEW_ZT7Aohvk4mMjoA10IzdRXiiINxAElCjw9TGZ1NSMmcSXmD5PXbW69tm7z2FCZsGEh_icbuMmLQ9x_noPhUhD1JFkiACYYx5gXRCloUA4wx5egeXfgGVNtSvACgaPBRZD_sv3WGACZpEtu1YpyUVR3UivaY5hX2eHyyRR-dQw0mGtTtNRe2pX6xaIgsPtOsvqltFobWE7np4Pthrs9Gq3iRH_HEZ5PqA7E7Ua17BZuFWq4zaY1xiVZox7fWAMZ_OTJpwHzdMxMcnmGIBQ7gdsIXSjfICiNtq8ewKfHATuebrJ5CNwJ9OACf9F_pPqG_BFi8srIH7eg8h4zAIMIzfrKtzveyfr3d5VQUd93gA-YKlo-tSbdIQ61FOhCXq_pfuGEM_m3MzuvGY6W80dX0bKGGvq5lbQEvFry6rBEQtA4LKPFrxxiISHC87ePoVDxMMQWDb84UjH4NsFdSbc5mVy3fu591SOlBO-LqWyO3HeRSAx9hE-xKviCc5anM0tmOf6s8I56bqJLgtrMKlGuSTbRt0k8bmgjU-acaBDVubrgNhjkrDcKSg1z3cIt1oVfbGuFSmAySSBGqi6tIazxeaZZKptuaLPO85eKflyG3FISraIM4i76UKTF5Si5al0mWTyHksMnZbF-s4w2PzHqOwL8Sh191CHnn9x-0VAEw2TkUNP2bgFKiTuvrKop80axdEbqrxHJR-aYzC9N-7w0YI3DoXhwwVvxp374UjZ7xesCv9smIIjwT_F7Y787yrRrxelM8tZ/dl4/d5/L2dBISEvZ0FBIS9nQSEh/

—————–

Hai tấm ảnh liên quan đến tin đồn Phùng Quang Thanh bị… ám…

CTV Danlambao

6/30/2015    111 Comments

http://danlambaovn.blogspot.com/2015/06/hai-tam-anh-lien-quan-en-tin-on-phung.html#more

.

Rộ tin đồn đại tướng Phùng Quang Thanh ‘bị ám sát’

Bạn đọc Danlambao

6/29/2015      317 Comments

http://danlambaovn.blogspot.com/2015/06/ro-tin-on-ai-tuong-phung-quang-thanh-bi.html

.

.

.

LỜI NGUYỀN XUYÊN THẾ KỶ (Nguyễn Đình Cống)

Tháng Sáu 30, 2015

.

.

LỜI NGUYỀN XUYÊN THẾ KỶ

Nguyễn Đình Cống

30/06/2015

http://boxitvn.blogspot.com/2015/06/loi-nguyen-xuyen-ky.html

.

1-  Đại cương về lời nguyền

Lời nguyền thể hiện lòng mong ước của một hoặc một số người nhằm mang lại một điều gì đó xấu xa cho kẻ đã gây ra điều hại cho họ hoặc cho người mà họ quan tâm (nguyền rủa).Khoa học, đặc biệt là trường phái duy vật phủ nhận tác dụng của lời nguyền. Tâm linh công nhận nó. Lời nguyền chỉ đạt được kết quả khi người ta có lòng thành, có năng lượng tinh thần và phải được thế lực tâm linh chấp nhận (thế lựcmà mình hướng tới, mình cầu khẩn). Lòng thành càng cao, năng lượng càng lớn, thế lực tâm linh càng mạnh thì kết quả sẽ khả quan và ngược lại. Không phải mọi lời nguyền đều có kết quả vì thế lực tâm linh có thể chấp nhận toàn bộ, chỉ một phầnhoặc không chấp nhận. Lời nguyền không tồn tại vĩnh viễn mà có giới hạn về thời gian. Khi đã chấp nhận lời nguyền thì thế lực tâm linh sẽ đưa ra điều kiện để hóa giải nó (điều kiện để lời nguyền hết tác dụng). Điều kiện này thường phụ thuộc vào cách hành xử của người bị nguyền. Như vậy mức độ và thời gian tác dụng của lời nguyền không phải chỉ do người đưa ra mong muốn mà còn phụ thuộc vào thế lực tâm linh được thỉnh cầu và cách hành xử của người chịu sự tác dụng của lời nguyền đó (Có Trời mà cũng có ta –  Kiều).

Về quan hệ giữa khoa học và tâm linh, TS Trịnh Xuân Thuận, Việt kiều, nhà khoa học lớn về Thiên văn có viết: “Khoa học, để phát triển không cần đến tâm linh. Tâm linh, để phát triển không cần đến khoa học, nhưng một con người, để có thể phát triển toàn diện nên hiểu biết cả hai”. Tôi đang cố gắng theo phương châm đó và chiêm nghiệm thấy rằng có một số vấn đề tâm linh đạt trình độ cao hơn khoa học, chưa thể dùng khoa học để giải thích, trong đó có lời nguyền.

2- Lời nguyền của Tecumseh

Còn gọi là lời nguyền Tippecanoe. Đó là lời nguyền của thủ lĩnh người thổ dân da đỏ khi bị người Mỹ da trắng lừa đảo và đàn áp đến mức bị tiêu diệt. Nội dung lời nguyền tóm lược như sau:“Tổng thống nước Mỹ được bầu vào các năm dương lịch có số 0 ở cuối sẽ chết bất đắc kỳ tử lúc đang tại nhiệm”. Điều kiện hóa giải (lời nguyền hết tác dụng) như sau:“Khi nước Mỹ có đóng góp đáng kể cho tiến bộ của nhân loại và tổng thống được bầu vào năm có số không ở cuối chứng tỏ có bản lĩnh, được Thượng đế che chở”.

Lời nguyền có từ năm 1832, nhưng mãi đến năm 1931 mới được trình bày trong một quyển sách (Rippley ‘ s Believe It or Not).

Kết quả theo dõi thấy như sau: Tổng thống Mỹ được bầu vào các năm 1840, 1860, 1880, 1900, 1920, 1940, 1960 đều chết bất đắc kỳ tử giữa nhiệm kỳ, trong đó có một số bị ám sát. Tổng thống Reagan được bầu năm 1980, bị ám sát nhưng thoát chết. Người ta cho rằng đến đây lời nguyền đã được hóa giải vì Reagan được Thượng đế che chở và trong một thời gian dài nước Mỹ đã góp phần tích cực trong việc ngăn chặn thảm họa cho nhân loại. Tổng thống được bầu năm 2000 là George Bush con tại vị được cả 2 nhiệm kỳ. 

3-  Sự mất nước và lời nguyền của người Chăm

Nước Chăm pa (Chiêm thành) đã từng là một Quốc vương hùng mạnh trong thời gian dài. Vào thế kỷ 15 vua Chế Bồng Nga của Chăm pa vài lần đem thủy quân ra tấn công vào Thăng Long, triều đình nhà Trần đã phải bỏ chạy lánh nạn, kinh thành bị tàn phá. Năm 1653 chúa Nguyễn Phúc Chu sai quân đánh Chăm pa, vua Chăm là Bà Tranh bị bắt giam và chết ở Hòn Chén. Trước khi chết, vua Bà Tranh có lời nguyền sẽ báo thù không những giòng dõi chúa Nguyễn mà cả dân tộc Việt. Biết được lời nguyền đó, nhằm làm giảm nhẹ hậu quả của nó, chúa Nguyễn đã để cho người Chăm được hưởng chế độ tự trị. Năm 1832, dưới triều Minh Mạng người Chăm khởi nghĩa, định giành lại độc lập. Cuộc khởi nghĩa thất bại, vua Minh Mạng bãi bỏ chế độ tự trị của người Chăm, nước Chăm pa hoàn toàn bị xóa sổ. Một đất nước hùng mạnh, có nền văn hóa rực rỡ một thời gian dài bỗng dưng bị tiêu diệt chỉ vì sai lầm của một số vị vua chúa, chỉ lo đến quyền lợi của cá nhân và hoàng tộc mà coi thường quyền lợi của dân tộc, để cho nạn tham nhũng, nạn mua quan bán tước hoành hành, (ngày nay người ta gọi là vì lợi ích nhóm). Nhân dân bị oan khuất tràn lan, mất niềm tin vào bề trên. Chăm pa mất nước còn vì triều đình ngu muội, mắc phải mưu mô xảo quyệt của nước láng giềng đang muốn bành trướng. 

Tôi không có đủ cơ sở khoa học, không có đủ bằng chứng vật chất của lời nguyền, chỉ nhận thức được bằng trực giác của tâm linh. Tôi viết ra không nhằm chứng minh một vấn đề khoa học mà chỉ là trao đổi một cảm nhận. Vị nào thấy phù hợp và có điều kiện thì tìm hiểu thêm, vị nào không tin, cho rằng không có bằng chứng thì tôi cũng không dám cãi.

Lời nguyền của vua Bà Tranh năm 1653, nhờ sự sám hối của chúa Nguyễn Phúc Chu, để dân Chăm tự trị mà được hóa giải một phần. Tuy vậy nó vẫn phảng phất trong tâm linh của một số thủ lĩnh người Chăm. Năm 1832, trước khi chết, vị thủ lĩnh của cuộc khởi nghĩa đã dựa vào nỗi oan khuất của cả dân tộc, vận dụng hết năng lượng tinh thần, cầu nguyện thượng đế và các vị anh linh chứng cho lời nguyền có nội dung sau:“Triều Nhà Nguyễn độc ác đối với dân Chăm rồi sẽ bị trừng phạt. Dân tộc Việt cậy mạnh hiếp yếu rồi sẽ bị các nước mạnh hơn áp bức, lợi dụng, làm tay sai cho họ, nội bộ sẽ chia bè phái chém giết lẫn nhau”. Điều kiện hóa giải lời nguyền là:“Khi nào dân Việt biết tôn trọng người Chăm và tổ tiên họ như người Chăm mong muốn và biết sám hối về những sai lầm mắc phải trong lịch sử”.

4 –Những cuộc chiến không có lời nguyền

Lời nguyền thường do bên bị thất bại trong cuộc chiến hoặc cuộc tranh giành, trong việc bị kết tội mà không tâm phục khẩu phục bên thắng hoặc người kết tội, họ thấy bị đối xử bất công, bị áp bức, bị oan sai quá đáng. Tuy vậy có nhiều cuộc chiến tranh khá khốc liệt nhưng khi kết thúc bên thất bại không những không nguyền rủa bên thắng mà còn hợp tác thân thiện. Xin kể vài cuộc như vậy.

Trong truyện Tam Quốc, khi Khổng Minh đánh Phương Nam đã nêu cao phương châm thu phục nhân tâm quan trọng hơn chiếm đất, vì thế đã 7 lần bắt, 7 lần tha Mạnh Hoạch và sau khi chiến thắng đã làm lễ giải oan cho chiến sĩ trận vong cả hai bên. Mạnh Hoạch hoàn toàn tâm phục khẩu phục người chiến thắng. Ở nước Mỹ, sau khi kết thúc cuộc nội chiến Bắc – Nam, sĩ quan và binh lính bên thất bại được hoàn toàn tự do, không một ai bị bắt đi học tập cải tạo hoặc giam giữ, tử sĩ của hai bên được chôn chung nghĩa trang và được đối xử như nhau, sau chiến tranh bên thắng đã cúi xuống nâng đỡ bên bại và đạt được sự hòa hợp dân tộc thực sự.

Chuyện đời thường. Dục Quyền là quan tư pháp của triều đình, xử tội chặt chân tên Mỗ vì phạm pháp. Sau biết tên Mỗ thân cô thế cô nên ông tìm cho một việc để kiếm ăn qua ngày. Gặp khi giặc tràn đến, tính mạng Dục Quyền bị đe dọa, ông chạy trốn thì gặp Mỗ. Anh ta tìm cách che giấu ông quan đã chặt chân mình, nay thất thế phải tìm chỗ ẩn thân. Sau khi tan giặc Quyền hỏi Mỗ: Tôi từng luận tội chặt chân anh thế mà anh không thù hận tôi , lại giúp tôi trốn giặc, vì sao vậy. Mỗ trả lời: Con không thù hận mà còn biết ơn ông. Con mắc tội, ông xử theo pháp luật chứ không tức giận hoặc ghét bỏ gì con cả. Khi luận tội ông tỏ ra thông cảm, khi thấy con bị chặt chân ông tỏ ra thương xót. Con hoàn toàn tâm phục khẩu phục việc ông làm. Sau đó ông còn giúp con kiếm việc làm ăn, ơn ấy con chưa báo được.

5-  Lời nguyền 1975 và sau đó

Tháng 4 năm 1975 chiến tranh Việt nam kết thúc mang lại sự thống nhất lãnh thổ, làm cho hàng chục triệu người vui mừng thì cũng đồng thời làm cho hàng triệu người khác lâm vào tủi nhục. Bên chiến thắng quá say sưa với chiến công, quá đề cao ý thức hệ, quá để tâm đến đấu tranh giai cấp và kẻ thù giai cấp , không biết cúi xuống nâng đỡ người bại trận mà còn làm cho họ thấy bị vùi dập, bị sỉ nhục để lòng mang nặng hận thù. Có thể những người cầm đẩu phe bại trận đã không có một lời nguyền nào nhưng hàng vạn, hàng chục vạn những người khác đã công khai hoặc bí mật nguyền rủa vì cho rằng họ bị đối xử bất công, tàn bạo, bị phản bội lời hứa và lòng tin. Đó là những người bị triệu tập vào các trại cải tạo, bị giam giữ không kết án, bị tước đoạt tài sản và tự do, bị ép buộc đến các vùng kinh tế mới, bị trở thành “thuyền nhân”với không biết bao nhiêu tai họa. Đó là những dân oan khắp mọi miền. Phần lớn lời nguyền tập trung vào chế độ độc tài, đàn áp, thiếu công bằng và dân chủ, tập trung vào những tên quan lại cậy thế cậy quyền áp bức người dân. Mỗi lời nguyền riêng lẻ của người thường có thể chỉ như hơi thở , như gió nhẹ, nhưng hàng vạn, hàng triệu lời nguyền thấu đến “Cửu Trùng Thiên” thì xin chớ coi thường. 

6- Đôi lời bình luận

Tình hình thế giới và trong nước mỗi thời có khác nhau, nhưng nguyên nhân làm mất nước Chăm pa vào tay Triều Nguyễn và nguyên nhân làm mất nước Việt vào tay thực dân Pháp ở thế kỷ 19 đang lặp lại cho nước Việt ngày nay. Liệu rồi những người cầm đầu, tầng lớp ưu tú và đại đa số dân tộc này có tỉnh ngộ ra được, có biết sám hối về những sai lầm đã mắc phải trong lịch sử để tránh thảm họa hay là vẫn u mê lao theo vết xe đổ. Vấn đề quan trọng không phải có hoặc không có lời nguyền của ai và tìm cách hóa giải nó, quan trọng là phải thật sự bình tĩnh, sáng suốt, dũng cảm phân tích sự thật lịch sử và hiện tại xem con đường đã đi, sự việc đã làm đúng sai, hay dở, khôn dại chỗ nào, cái gì nên làm, cái gì cần loại bỏ.

Từ cuối thế kỷ 19 đầu thế kỷ 20, nhiều phong trào yêu nước Việt nam lần lượt thất bại. Từ 1930 những người yêu nước thế hệ mới đã theo Chủ nghĩa Mác Lênin (CNML), lập ra Đảng Cộng sản, Đảng đã lãnh đạo dân tộc đạt được một số vinh quang.Tuy vậy những vinh quang đó của Đảng buộc dân tộc trả bằng giá quá đắt. Và mỗi lần Đảng cố tình vận dụng CNML như cải cách ruộng đất, cải tạo tư sản, hợp tác hóa nông nghiệp, kinh tế quốc doanh, cải tạo tư tưởng, chuyên chính vô sản là mỗi lần thất bại, đẩy dân tộc, đẩy nền kinh tế và đạo đức vào những thảm họa. Lịch sử không thể làm lại nhưng có thể phân tích để rút ra bài học cho tương lai. Phân tích kỹ lịch sử trong gần một thế kỷ vừa qua thấy rằng con đường đã chọn, đã đi là nhầm lẫn, mang lại lợi ít hại nhiều.

Trong mấy chục năm qua, cứ mỗi lần Đại hội Đảng là mỗi lần đánh giá tình hình, báo cáo thành tích và tồn tại, tìm nguyên nhân và rút bài học. Tuy vậy vì cách nhìn bị hạn chế, vì bị ý thức hệ khống chế, vì quá chủ quan nên sự đánh giá chỉ đúng được một phần còn phần nữa là sai lầm, là một chiều, là phiến diện, là duy ý chí, là rập khuôn theo lối mòn. Những sai lầm đó nhiều người không thấy được vì trình độ thấp, vì cả tin, vì quen thói lười suy nghĩ, họ bị nhầm vì cho rằng mọi báo cáo và nghị quyết của Đảng đều hay, đều đúng. Số người thấy được cái sai mà dám nói ra sự thật thì bị đe dọa, bị bắt bớ. Số đông thấy được nhưng không dám nói vì sợ. Có một số ít thực tình thấy sai nhưng vì một lý do nào đó mà cho là đúng, mà phụ họa theo, làm cho sự nhầm lẫn càng tăng lên.

Trong mấy năm gần đây tình hình đất nước lâm vào tình trạng mà những người có quan tâm rất lo ngại, bên trong thì nhiều thứ xuống cấp, bên ngoài thì bị Trung Quốc uy hiếp. Phải chăng một phần là do tác dụng của lời nguyền? Chưa biết Đảng sẽ dắt dẫn dân tộc theo con đường nào, Đại hội XII sắp tới sẽ diễn ra như thế nào.

Quan trọng của việc lãnh đạo và quản lý là thu thập và xử lý thông tin. Nhưng đó phải là thông tin chân thật và trí tuệ sáng suốt, còn dựa vào thông tin sai lạc và trí tuệ mờ mịt thì vô cùng nguy hiểm. Để có được thông tin chân thật thì không gì hơn là dám chấp nhận sự thật và mở rộng tự do đối thoại về các quan điểm khác nhau. Một trong những vấn đề mà những người hoạt động dân chủ đề xuất là trong mấy chục năm qua Đảng đã lãnh đạo dân tộc đi theo CNML là một sự nhầm lẫn. Phải thấy được sự nhầm lẫn đó để từ bỏ, để quay lại. Như vậy, theo khoa học thì đó là việc làm hợp quy luật để phát triển đất nước, còn theo tâm linh,nếu quả thật có lời nguyền thì đó là việc góp phần hóa giải, là nghĩa vụ của thế hệ sau sửa chữa sai lầm của thế hệ trước.

N.Đ.C.

Tác giả gửi BVN

Được đăng bởi bauxitevn vào lúc 07:26

.

.

.

Liên mạng “Lề dân” và Facebook đã thật sự làm ĐCSVN hoảng sợ (Nguyên Thạch – Danlambao)

Tháng Sáu 30, 2015

.

.

Liên mạng “Lề dân” và Facebook đã thật sự làm ĐCSVN hoảng sợ

Nguyên Thạch

6/30/2015    24 Comments

http://danlambaovn.blogspot.com/2015/06/lien-mang-le-dan-va-facebook-that-su.html#more

.

(Bài viết phản hồi Bộ trưởng TT/TT Nguyễn Bắc Son “Dùng Facebook để nói xấu Đảng, Nhà nước cần phải bị nghiêm trị”)

Như lời tựa, tự nó đã nói lên rất nhiều. Điều mà tôi muốn nêu thêm ở đây là chúng ta (cư dân mạng) cùng những tác giả những bài viết lẫn “còm sĩ” cần luôn nhắc nhở lẫn nhau, bổ sung và quan trọng nhất là hãy bảo vệ cho nhau, đoàn kết hợp quần, tạo thành một quần thể trên không gian mạng tuy có vẻ là “ẢO” nhưng trên thực tế, quần thể này là những con người bằng da, bằng thịt, bằng suy nghĩ và hành động THẬT.

Thời đại tin học hôm nay đã cho phép con người ta xích lại gần nhau hơn, thông tin cho nhau nhanh chóng kịp thời hơn, từ những ưu điểm này, chúng cũng có thể là những sợi dây vô hình đã kết buộc nhiều người lại với nhau cùng chung một nếp suy nghĩ khi một vài sự kiện nào đó xảy ra. Điều ấy vô hình chung, chúng ta đã có được một tập hợp với sức mạnh của quần thể mà không phải tụ tập lại với nhau trong một khoảng không gian nhất định và cũng không cần phải trải qua những thao dợt về thể lực cùng sự hiện diện của mỗi cá nhân để có được những đoàn quân vững mạnh như những thời kỳ trong lịch sử cổ điển đã qua.

Theo chiều hướng văn minh của nhân loại đã hỗ trợ khá mạnh và rất rõ nét về ý niệm “Ý Dân là Ý Trời” trong sự biểu hiện mang tính tự nhiên của “Trưng Cầu Dân Ý” qua liên mạng toàn cầu. Một tổ chức chính trị, một guồng máy cầm quyền hay một cá nhân lãnh đạo nào đó sẽ nhận biết được phản ứng của quần chúng qua liên mạng như Facebook, Twitter hay Google về sự đồng thuận hoặc bất đồng thuận của tập thể cư dân mạng mà bất cứ cá nhân nào và ở bất cứ nơi đâu, bất luận là thượng vàng hay hạ cám đều cũng có thể tham gia, từ đó những tổ chức hay cá nhân trên sẽ có thái độ hoặc phản ứng phù hợp (accordingly) theo lô-gic. Sức mạnh này còn được gọi là “Sức mạnh quần chúng” trong phạm vi một quốc gia hay “Tầm nhìn thế giới” trong phạm vi toàn nhân loại.

Thời đại mà chúng ta đang sống hôm nay, những cá nhân bất chánh, những thể chế độc tài rất sợ sự liên hợp đồng nhất này bởi đây là một lực mạnh thật sự cho dẫu nó được hình thành trên một không gian dường như bị xem là “ảo”. Vì thế các quốc gia cực đoan, bảo thủ và toàn trị như Bắc Hàn, Trung Cộng, Iran, Việt Nam…họ bằng mọi cách phải bưng bít để che dấu sự thật hầu duy trì sự cai trị và dĩ nhiên là sự cai trị trên cơ cấu phi chính nghĩa. Tuy nhiên, cái gì cũng có cái giá của nó, sự cấm cản, hung bạo, độc tài, bưng bít và mụ mị… sẽ ảnh hưởng không nhỏ đến sự phát triển của đất nước mà nghèo nàn, tụt hậu, dân trí thấp kém, bạc nhược… là những hệ quả tất nhiên.

Chỉ có những đảng phái chính trị yếu đuối, nông cạn, nếu không muốn nói là đần độn mới sợ hãi sự cạnh tranh về mọi mặt, trong đó có ý thức hệ về chủ nghĩa, nhận thức và quan điểm về đường lối, chủ trương, tôn chỉ, dân chủ, nhân quyền, đa nguyên, đa đảng… là những thứ mà đảng phái chính trị yếu kém, nhà cầm quyền với cơ chế toàn trị phi nhân bản mới ra sức cố tình cản ngăn để rồi phải đối mặt với sự thua sút, nghèo hèn đói khổ… đồng thời nhận lãnh luôn cả sự khinh bỉ của nhân loại văn minh tiến bộ.

29/06/2015

Nguyên Thạch

24 Comments

.

.

.

Không thể bỏ mặc đất nước (Nguyễn Ngọc Như Quỳnh – Danlambao)

Tháng Sáu 30, 2015

.

.

Không thể bỏ mặc đất nước (*)

Nguyễn Ngọc Như Quỳnh

6/30/2015    47 Comments

http://danlambaovn.blogspot.com/2015/06/khong-bo-mac-at-nuoc-nay.html#more

.

Bạn biết không, chúng ta ngồi phê phán rồi chửi xiên xéo nhau rất dễ, mặc kệ ngoài kia đất nước này ra sao.

Tôi còn nhớ rất rõ diễn biến giàn khoan HD981 xâm phạm vùng biển Việt Nam vào năm ngoái. Lúc ấy, 20 tổ chức xã hội dân sự độc lập kêu gọi biểu tình, có mục tiêu và khẩu hiệu cụ thể. Rất nhiều lời bàn ra tán vào. Và chúng tôi biết, để có mặt ở Sài Gòn, với biểu ngữ không theo định hướng trong tay giương cao – không hề là chuyện dễ. Mặc kệ những bàn tán, chúng tôi vẫn đi, vẫn làm, vẫn kiên trì với quyền được bày tỏ thái độ và mong muốn của mình.

Và ở giữa đám đông hôm ấy, tôi đã thấy, rất nhiều người hưởng ứng “Vì một quốc gia cường thịnh phải thay đổi” – “Hãy xứng đáng là lãnh đạo quốc gia” – “Không đòi ai trả núi sông ta” – “Tẩy chay 16 vàng 4 tốt” – “Bảo vệ ngư dân Việt Nam”….

Họ không e dè, không phê phán những biểu ngữ của chúng tôi!

Cuộc biểu tình sau đó bị dập tắt, bởi những kẻ khơi mào bạo loạn ở Bình Dương.

Và cho đến nay, cho dù có nhiều hình ảnh, nhiều clip đăng tải những kẻ cầm đầu cuộc bạo loạn ấy được trang bị bộ đàm, chỉ huy đám đông rất chuyên nghiệp thì sự kiện Bình Dương chìm nghỉm một cách đáng ngạc nhiên.

Và kết quả là:

Năm 2015, lần đầu tiên lãnh đạo đảng Cộng sản Việt Nam đồng ý để Trung Cộng khai thác chung ngoài khơi vịnh Bắc Bộ. Giàn khoan HD981 một lần nữa lù lù tiến vào khu vực đang phân chia hải giới. Và dân tình im lặng… để mặc đảng và nhà nước lo cho đúng chủ trương.

Tôi còn nhớ lúc bắt đầu chiến dịch Chúng Tôi Muốn Biết – rất nhiều người cười cợt khi tôi bày tỏ quan ngại về Hội nghị Thành Đô 1990. Bạn tôi còn cho rằng tôi lo hão, lo xa.

Tôi im lặng, không giải thích vì tôi muốn một ngày nào đó bạn biết rằng ngoài việc kiên trì chống lại sự bành trướng của Bắc Kinh, tôi đang từng bước muốn những người xung quanh biết họ có quyền gì, và vận dụng nó như thế nào. Cách làm có thể khác, nhưng quyền được biết là mục tiêu cuối cùng.

Thôi thì chúng ta không bàn về công hàm 1958 do Phạm Văn Đồng ký nữa, lứa chúng ta sinh ra có đứa nào ở thời đó đâu?

Nhưng ít nhất tôi và bạn nên biết, họ – các lãnh đạo đảng Cộng sản – đã ký kết cái gì như “nguyên tắc thoả thuận trên biển Đông”, “tuyên bố chung Việt – Trung”… và tại sao sau khi ký kết thì ngư dân ta vẫn bị bắt, bị đánh đập và bị cướp bóc trên chính ngư trường của Việt Nam, dân lao động Trung Quốc có mặt khắp nơi mà ta không quản lý được…?!

Chúng ta chửi nhau thì rất dễ, trái mắt là chửi, không vừa ý là chửi.

Và đôi khi mê mải chửi nhau, chúng ta quên mất rằng, họ – đang dắt mũi chúng ta đi lòng vòng khỏi mục tiêu mà mình muốn!

Bạn bè tôi – nhiều người đang tìm cách tháo chạy khỏi quốc gia này, với lý do: lo cho tương lai của con cái.

Tôi đồng ý với sự lựa chọn này của họ, và tôn trọng nó.

Riêng tôi sẽ cố gắng để chọn cách trả lời cho con cái mình vì sao vẫn còn rất nhiều người kiên trì ở lại để chấp nhận đánh đổi tự do cá nhân, bởi họ không thể bỏ mặc đất nước này cho những kẻ xấu xa mà họ khinh bỉ!

28.06.2015

Viết cho aV!

Nguyễn Ngọc Như Quỳnh

danlambaovn.blogspot.com

(*) Tựa do DLB đặt

48 Comments

.

.

.


Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 44 other followers