Blogger Trương Duy Nhất : Vào tù vì phản biện đáng được vinh danh (Thụy My – RFI)

Tháng Năm 28, 2015

.

.

Blogger Trương Duy Nhất : Vào tù vì phản biện đáng được vinh danh

Thụy My – RFI

Đăng ngày 27-05-2015

http://vi.rfi.fr/viet-nam/20150527-blogger-truong-duy-nhat-vao-tu-vi-phan-bien-dang-duoc-vinh-danh/

.

Nhà báo Trương Duy Nhất bị kết án hai năm tù vì tội danh « Lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, tổ chức, công dân » theo điều 258 Luật Hình sự, đã mãn hạn hôm qua 26/05/2015 và trở về Đà Nẵng ngay trong ngày.

Từng là phóng viên báo Công an Quảng Nam – Đà Nẵng và Đại Đoàn Kết, đến năm 2010 ông quyết định nghỉ việc để chuyên tâm viết blog « Một cách nhìn khác », trong đó có những bài viết chỉ trích các lãnh đạo cao cấp.

RFI Việt ngữ đã phỏng vấn nhà báo, blogger Trương Duy Nhất qua điện thoại viễn liên tối qua.

RFI : Thân chào anh Trương Duy Nhất, mừng anh đã được tự do. Sau hai năm bị giam cầm vì những bài viết trên mạng, sắp tới anh có những dự định gì chưa ?

Nhà báo Trương Duy Nhất: Viết tiếp và lên tiếng tiếp tục thì tất nhiên rồi. Tôi có nói câu « Chỉ có thể cưỡng bức được hành vi, chứ không cưỡng bức được tư tưởng » mà. Bản chất vụ án của tôi là gì ? Tôi đang kêu gọi mọi người, mọi công dân, nhà chức trách, kêu gọi mỗi người hãy lên tiếng. Muốn kêu gọi thì bản thân mình phải lên tiếng chứ !

Việc tôi lên tiếng là điều chắc chắn. Nhưng chỉ có điều là họ mới trả tự do cho tôi sáng nay thôi. Và hình thức trả tự do như thế nào thì không biết các trang đăng ra sao. Hôm nay vừa được thả, tôi về chịu tang bà nội vợ ở quê nên cũng chưa rõ. Nhưng có những cách đối xử không phải đối với công dân, ngay cả khi đã trả tự do.

Hai năm ngồi tù rồi, bây giờ về xem gia đình, vợ con, nội ngoại như thế nào…Trước hết tôi về chịu tang, phải lo một số việc gia đình và đi kiểm tra lại sức khỏe đã, rồi mới tính toán được, cho nên bây giờ tôi chưa thể trả lời được.

Tất nhiên tôi sẽ có lời cảm ơn sau, nhưng nhân chị gọi thì tôi xin cảm ơn chị, tất cả bạn đọc của RFI và các cơ quan truyền thông đã quan tâm đến tôi và những vấn đề của tôi, đã theo đuổi trong suốt hai năm qua. Vì tôi đang chịu tang ở quê mà, sau này tôi sẽ có lời cảm ơn cụ thể hơn đối với chị và bạn đọc.

RFI Chuyện ra tù sáng nay như thế nào, chỉ có mình anh có thể thuật lại rõ ràng, chính xác nhất. Anh có thể kể lại được không ?

– Sẵn sàng thôi. Sáng nay ra là thế này, họ làm thủ tục trả tự do cho tôi. Đúng lý ra họ chỉ có quyền giam giữ tôi đến hết ngày hôm qua thôi, đầu giờ làm việc ngày hôm nay thì phải thả tôi. Nhưng họ làm thủ tục trong kia kéo dài ra, bởi vì tôi phản đối việc họ thu tất cả bốn quyển nhật ký cá nhân của tôi. Tôi đề nghị đó là tài sản của tôi, nhật ký cá nhân không được thu.

Tôi đấu tranh mãi, họ không trả. Tôi cứ ngồi đó, yêu cầu gặp giám thị, họ không cho. Cỡ khoảng hai chục ông công an gì đó vào lôi tôi. Họ cử gần một chục anh không biết công an hay là gì, nhưng chắc không phải công an – vì người trong trại, đi với công an mà, nhưng mặc quần đùi áo thun, thấy dáng bặm trợn như bọn du đãng, ma cô gì đấy, mặt hầm hố. Họ xốc nách tôi lên xe chở ra ngoài.

Vợ con tôi và mấy người bạn lên đón tôi từ sáu rưỡi sáng, chờ ở ngay cổng trại giam. Tôi thấy vợ tôi, mới đề nghị thả xuống cổng trại, nhưng họ không cho. Chỉ có hai ba người mặc cảnh phục ngồi sau thôi, còn toàn bộ trên xe gần chục người mặc quần đùi áo thun và mặt rất bặm trợn, kiểu như bọn lưu manh ngoài phố. Họ ngồi kẹp tay và kẹp cổ tôi trong xe, không cho tôi nói hay chồm ra. Họ chở tôi ra đường Hồ Chí Minh cách trại giam khoảng bốn cây số, ở đoạn núi rừng rất hẻo lánh, thì đẩy tôi xuống xe và hất ba thùng hành lý, quần áo của tôi xuống đấy.

Tôi nghĩ thôi để chờ vợ con tôi ra. Mà vợ con tôi chưa biết tôi ở đâu, thì tôi thấy một đoàn khoảng gần chục chiếc xe thồ. Trong đó có mấy chiếc xe thì mấy người kẹp tay tôi ngồi trên xe dẫn giải tôi họ xuống ngồi trên xe thồ đó, chứng tỏ họ cùng một phe. Những người xe thồ đó vùng dậy, hai ba người mặc đồ xi-vin quay caméra liên tục trong suốt quá trình. Một số người trong đám đó vào hăm dọa, họ đòi đánh tôi, « đánh cho hộc máu mồm », « cho mày chết, mày quên đường về luôn ». Tôi mới bảo tôi thách các anh đó, tôi đang mong các anh đánh, các anh quay caméra có cảnh đó để lên án các anh. Thì họ không dám đánh, hù dọa gì đó.

Vừa lúc đó may là xe của vợ tôi đến. Thấy xe nghi nghi – họ đưa một cái xe cứu thương chứ không phải xe của công an – đóng giả như thế chở tôi thả ra giữa đường Hồ Chí Minh hẻo lánh, vợ tôi mới chạy ra theo thì vừa thấy thế. Nếu vợ con tôi không ra thì không biết bây giờ tôi có về được tới Đà Nẵng hay không nữa.

Sau tôi phải ra sân bay, anh bạn lái xe bảo vẫn có cái xe nào đóng giả gì đó theo dõi chúng tôi, tới tận sân bay Vinh đến giờ cuối. May mà tôi còn bay được để tôi về. Bây giờ tôi đang về quê, bà nội vợ tôi mất ngày hôm kia, vẫn chưa di quan chờ tôi về chịu tang. Đó, tình hình sáng hôm nay là như thế.

RFI : Đúng lý ra thì phải thả anh ngay cổng trại để gia đình đón về…

– Sáu giờ rưỡi thì vợ con tôi có mặt tại đó rồi, vào làm thủ tục. Cậu cảnh sát gác cổng thì vẫn dặn vợ con tôi rất lịch sự, là sẽ trả tự do cho chồng chị ngay trước cổng trại này đây, cứ ở đó chờ. Nhưng cuối cùng đến khoảng 8, 9 giờ gì đó, họ lừa vợ con tôi. Không đưa tôi lên một chiếc xe của công an đâu, mà xe dạng hú còi như xe cấp cứu.

Tôi hét trên xe mà, tôi bảo tại sao trả tự do cho tôi mà còn gần chục người như du côn du đãng thế này ngồi trên xe, mà lại ghì đầu ghì cổ ghì tay tôi. Họ chả nói gì mà vẫn đưa ra. Thấy vợ con chờ, tôi yêu cầu xuống xe tại cổng cho tôi gặp vợ, họ bảo không, tôi đưa các anh ra đường Hồ Chí Minh để anh dễ đón xe về. Tôi bảo xe tôi có gia đình chờ, đúng luật anh phải trả tôi trước cổng chứ. Họ bảo anh không nói gì cả, ngồi im !

Thế là nó cứ thả tôi ra đường HCM mà ở trại giam ra ngay chỗ giáp ngã ba có một khu dân cư đông đúc họ không thả xuống mà đi thêm mấy cây nữa vào một đoạn đường rất là heo hút giữa rừng không có ai cả rất vắng vẻ – đường Hồ Chí Minh là đường rừng mà – họ thả tôi ở đó chỉ có một mình. Thế đó!

Tôi không biết thế nào để báo cho vợ con tôi, bởi vì quay lui thì không biết thằng nào nó chặn đánh tôi rồi cướp đồ đạc sao. Mà đi cũng không được, bởi ngay lập tức ở đó gần chục thằng mặc đồ xi-vin đi xe ôm đội mũ bảo hiểm tới vừa quay phim vừa hăm dọa. Thế là cuối cùng may mà lúc đó tôi vừa thấy chiếc xe vợ tôi – linh tính báo cái gì đó bởi vì hai năm qua vợ tôi cũng lường hết được các tình huống như thế này rồi chị ạ.

RFI : Thưa anh, lúc thả thì như vậy, còn thời gian qua ở trong trại giam anh được đối xử như thế nào?

– Hai năm trong trại giam tôi liên tục có ý kiến. Tôi nói công khai với cả trại giam mà, từ giám thị tới bốn người quản giáo, là trong suốt quá trình giam giữ và bắt tôi, thì Trương Duy Nhất luôn thực hiện đúng mọi quy định của pháp luật. Ngược lại, trại giam và các quản giáo luôn thực hiện rất nhiều hành vi biện pháp sai phạm, thậm chí phạm pháp đối với tôi. Nó xâm hại nghiêm trọng đến quyền và lợi ích hợp pháp, dù đó là một tù nhân. Trại và một số người có hỏi đó là những hành vi gì. Với trại giam thì tôi nêu cụ thể, nhưng tôi sẽ nói sau, chứ không cụ thể từng việc ra bây giờ.

RFI Nhìn chung anh đánh giá như thế nào về việc anh bị đưa ra tòa vì viết blog ?

– Ngay cả tại phiên tòa sơ thẩm lẫn phúc thẩm, và từ khi bị bắt cho đến bây giờ tôi vẫn thế mà. Tôi bảo tôi có tội đâu. Tôi đang vạch mặt, đang phê phán những người khác, những đối tượng khác là hành vi sai phạm. Tôi đang phê phán những đồng chí X, những bầy sâu ăn tàn phá hoại đất nước. Mà những đối tượng đó là những đối tượng phạm pháp, chứ tôi đâu phải phạm pháp !

Cho nên những điều gì để kết tội tôi trong hai bản án đó, chắc có lẽ các cơ quan thông tấn và bạn đọc cũng quá hiểu rồi. Nhưng với tôi, thì chưa bao giờ tôi cho rằng hành vi của tôi là phạm tội cả. Và ngay tại hai phiên tòa tôi đều phản bác tất cả những điều đó.

RFI : Theo anh, những gì anh viết ra đấu tranh với tiêu cực là để giúp cho đất nước chứ không phải là chống chính quyền ?

– Mọi góp ý của tôi với tư cách một nhà báo, một trí thức cầm bút, tất cả những góp ý khen hay chê gì cũng chỉ trên một tinh thần tôi muốn cho cái thể chế, cái xã hội này dân chủ hơn, tiến bộ hơn, văn minh hơn. Đó là mong muốn của tôi ! Mục tiêu của tôi cũng chỉ có vậy thôi.

RFI : Anh từ bỏ công việc làm phóng viên báo nhà nước để viết blog, bây giờ nghĩ lại anh có tiếc không?

– Chả bao giờ tôi tiếc cả! Đó là tôi chọn một cách làm báo, theo tôi là đúng nghĩa nhất, hiệu quả nhất. Làm báo theo cách khác, cách nhìn của tôi, chứ không làm báo theo lối như xưa nay tôi đã làm. Tôi đi một con đường khác, đó cũng là con đường làm báo.

Cho nên ngay tại tòa tôi cũng đã nói mà. Những bài báo sau này của tôi có nhiều bài có tác động lớn cho việc xoay chuyển chủ trương chính sách của Nhà nước, và đánh động ý thức trong cộng đồng, trong dân chúng. Điều đó có những tác động rất tích cực, mà tôi tin là các bạn cũng nhìn được điều này.

RFI Thưa anh, mất tự do là điều kinh khủng đối với một con người. Nhưng dường như sau hai năm bị giam cầm ý chí của anh vẫn không suy suyển?

– Thưa chị thế này. Thật ra trong cuộc đời chẳng ai muốn vào tù làm gì cả. Nhất nhật tại tù thiên thu tại ngoại mà. Nhưng mà vì phê bình phản biện góp ý cho chính phủ, vì vạch mặt những kẻ ăn tàn phá hoại đất nước, vạch ra những sai phạm, góp ý thậm chí hiến kế cho chính phủ, vì thế mà phải vào tù, thì đó là loại tù đáng được vinh danh ! Tôi nói trước tòa mà. Có loại tù làm người ta nhục nhã, nhưng có loại tù đưa đến ngọn vinh quang.

RFI : Rất cảm ơn anh vì những lời tâm sự với thính giả RFI.

– Vâng, một lần nữa tôi cũng muốn thông qua chị – chưa chuẩn bị gì, cũng hơi vội vàng – nhưng chân thành cảm ơn chị. Cảm ơn RFI, các bạn đọc của RFI, cũng như tất cả các bạn đọc cơ quan thông tấn đã quan tâm đến tôi và vấn đề của tôi trong suốt hai năm qua.

.

.

.

Mỹ nợ tiền Trung Cộng, có sao không? (Ngô Nhân Dụng)

Tháng Năm 28, 2015

.

.

Mỹ nợ tiền Trung Cộng, có sao không?

Ngô Nhân Dụng

Thứ Tư, ngày 27 tháng 5 năm 2015

http://www.diendantheky.net/2015/05/ngo-nhan-dung-my-no-tien-trung-cong-co.html

.

Mỹ nợ tiền Trung Cộng, có sao không?

Sau vụ Mỹ và Trung Cộng đối đáp nhau ở Biển Đông, Bắc Kinh đã hùng dũng tuyên bố “Quân ta đã đuổi máy bay Mỹ” ra khỏi không phận. Ai cũng biết đây là ba hoa nói khoác. Vì sau khi bay qua trên không phận đảo Chữ Thập và đảo Gạc Ma của nước ta (đang bị quân Tàu chiếm đóng), xong việc rồi, thế nào các phi công Mỹ cũng đưa đoàn chuyên viên đi quay phim bay về nhà ăn cơm! Mục tiêu của chuyến bay là xác định nước Mỹ không công nhận nước Tàu là chủ nhân của các hòn đảo chiếm đóng bất hợp pháp. Quân Tàu tám lần đòi Mỹ bay đi chỗ khác, phi công Mỹ được dịp xác định lại tám lần: Các ông không phải là chủ nhân, thế cũng đủ rồi. Chính phủ Tàu nói chỉ cốt cho dân Tàu nghe sướng tai, cả thế giới biết như vậy.

Nhưng lại có người Việt Nam muốn tuyên truyền thêm cho Trung Cộng. Một người viết điện thư cho báo Người Việt Online đưa ra con số chính phủ Mỹ nợ Trung Cộng hàng ngàn tỷ đô la, và “thay mặt Bắc Kinh” dọa rằng nếu Tàu không cho vay thì Mỹ sẽ chết đói!

Người viết bức thư trên chắc không cố ý tiếp tục truyền thống nịnh nọt Tàu (theo lối “Trăng Trung Quốc tròn hơn trăng nước Mỹ) từ năm 1950. Vì đường lối xu nịnh đó đã bị dân Việt Nam chửi từ mấy chục năm nay rồi. Chắc ai viết bức thư đó cũng không được Bắc Kinh trực tiếp trả công. Đảng Cộng sản Việt Nam lo việc lương bổng và tính công điểm cho các “dư luận viên” mỗi ngày ghi sổ. Chủ ý của Đảng khi sai bồi bút viết bức thư trên là để dọa dân Việt Nam. Bằng cách  gieo vào đầu óc mọi người một mối sợ hãi ngàn đời: Sợ Tàu. Đừng ai phản đối chủ trương lệ thuộc Tàu của Đảng nữa vì Tàu là chủ nợ, cả Mỹ cũng sợ! “Đây nhé, Mỹ vẫn phải vay nợ Tàu mới sống được! Đừng tính chuyện châu chấu đá xe nữa nhé!” Họ muốn làm nhụt ý chí của những người Việt chống xâm lược. Đảng Cộng sản chỉ dọa nạt được những người không hiểu biết về kinh tế.

Sự thật về những món nợ khổng lồ của chính phủ Mỹ ra sao?

Trước hết, xin báo tin buồn cho các bồi bút nịnh Tàu biết: Chủ nợ lớn nhất của Mỹ không phải là Trung Quốc nữa, mà là Nhật Bản. Ngày 15 tháng Tư năm 2015, Mỹ đang nợ Nhật $1.2244 ngàn tỉ (trillion) đô la, chỉ nợ Trung Cộng $1.2237 ngàn tỉ. Chênh lệch nhau chỉ có bảy tỉ đô la thôi, nhưng hiện giờ Nhật Bản mới là chủ nợ lớn nhất của nước Mỹ.

Các con số trên cũng không quan trọng, hai nước có thể thay đổi thứ hạng mỗi ngày. Trong năm 2014, Trung Quốc đã giảm bớt $49.2 tỉ đô la trong số Công trái Mỹ họ đang giữ; còn Nhật Bản đã tăng thêm 13.6 tỉ. Khác với hệ thống kinh tế chỉ huy ở Bắc Kinh, không riêng chính phủ Nhật cho Mỹ vay. Nước Mỹ nợ các công ty và ngân hàng tư nhân sẵn tiền ở Nhật. Nhật tham dự vào mạng lưới tài chánh thế giới từ nửa thế kỷ nay rồi, họ sử dụng mạng lưới đó nhiều hơn người Trung Hoa. Cho nên nói chung chắc nước Nhật cho Mỹ vay nhiều hơn chính phủ Tàu. Những con số trên cũng chưa nói hết sự thật, vì còn những món hai nước này không trực tiếp cho Mỹ vay mà đi qua mạng lưới các tổ chức tài chánh quốc tế, con số không thể đếm chính xác được.

Chính phủ Mỹ mang hiện nợ hơn $12 ngàn tỉ đô la qua việc phát hành công trái.Người ngoại quốc là chủ nhân 34% số “giấy nợ” đó; riêng Tàu và Nhật mỗi nước nắm trong tay khoảng 10%. Đứng hàng thứ ba là nước Bỉ, cho Mỹ vay khoảng 400 tỷ, kế đến các ngân hàng tư ở quần đảo Caribbeans, rồi tới Brazil đứng thứ năm. Nhưng các quốc gia này vẫn chưa phải là những chủ nợ nặng ký nhất. Công chúng Mỹ làm chủ 14% số công trái, ngân hàng trung ương (Quỹ Dự trữ Liên bang) hiện cho chính phủ Mỹ vay 2,500 tỉ, làm chủ 13%, tiền dư chưa dùng của các cơ quan chính quyền Mỹ chiếm 28% , còn lại là các chủ nợ linh tinh khác.

Người Việt Nam đời xưa coi việc đi vay nợ là bất đắc dĩ. Ở nước Mỹ, ai cũng biết người nợ nhiều nhất thường là người giầu nhất. Nếu không có khả năng kiếm ra tiền thì khó đi vay. Những kẻ kiếm tiền khỏe nhất thường mượn vốn của người khác mà làm ăn. Nếu anh có 100 đồng để đầu tư mà sinh lời 10% thì anh kiếm được 10 đồng mỗi năm. Nếu anh vay thêm được 100 đồng nữa với lãi suất 5% thì số vốn sẽ lên 200 đồng. Dù mức lời chỉ còn 9%, sau một năm, với số vốn 200 đồng anh sinh lợi được 18 đồng, trả lãi rồi anh vẫn còn 13 đồng bỏ túi. Nếu còn có người cho vay tại sao không vay thêm? Đó là phép lạ của đòn bẩy vay nợ trong kinh tế thị trường.

Tại sao người ta cho chính phủ Mỹ vay nợ? Vì công trái do nước Mỹ phát hành được coi là món đầu tư an toàn nhất thế giới. Nhiều người quản lý hàng tỷ đô la do thân chủ đóng góp, nắm số tiền vốn đó trong tay với điều kiện chỉ được đầu tư vào những món nào an toàn mà thôi. Thí dụ, các hãng bảo hiểm, các quỹ hưu bổng, họ không được phép bỏ tiền vào những nơi nhiều rủi ro. Có những công ty hay ngân hàng đang dư tiền chưa biết dùng làm gì trong ba tháng, bảy tháng, chỗ này vài tỉ, chỗ kia mươi tỉ. Họ muốn đầu tư sinh lợi cho khỏi phí, với điều kiện là món đầu tư đó có thể đem ra bán bất cứ lúc nào trong thị trường cũng có người mua. Công trái Mỹ là thứ hàng rất dễ bán, trong tài chánh học gọi là có tính “lưu hoạt.” Hai đặc tính, không rủi ro và rất lưu hoạt khiến cho công trái của chính phủ Mỹ không bao giờ ế; nghĩa là họ lúc nào muốn vay tiền cũng vay được.

Chính phủ Bắc Kinh mua công trái Mỹ không phải vì thương yêu dân Mỹ. Lý do chính là họ có đô la chất đầy nhà. Những món đô la đó không phải tự trên trời rớt xuống, mà do tiền thu vào khi xuất cảng hàng hóa. Đô la kiếm được là nhờ công nhân Trung Quốc đổ mồ hôi làm việc; nhưng dân không được hưởng bao nhiêu, hầu hết bị “lãnh đạo” ở Bắc Kinh cất giữ.

Những món đô la nhờ bán hàng cũng không chỉ thu về nhờ bán hàng cho dân Mỹ được xài đồ rẻ. Vì hầu hết các nước khác, khi mua bán với nhau cũng thanh toán bằng đô la Mỹ, dù họ ở Phi châu, Á châu hay châu Mỹ La Tinh. Bắc Kinh muốn tìm một nơi an toàn nhờ người giữ hộ số đô la đó, thì họ mua công trái Mỹ, dù mức lời thường chỉ một hai phần trăm mỗi năm. Nếu các quỹ hưu bổng của Singapore hay các công ty bảo hiểm của Nhật Bản biết mua công trái Mỹ là an toàn thì các ông Đặng Tiểu Bình, Hồ Cẩm Đào hay Tập Cận Bình cũng không ngu dại gì mà không làm theo.

Trung Cộng còn có thêm một số đô la dư không dùng nữa là do chính sách giữ hối suất đồng nhân dân tệ rất thấp, để giá hàng xuất cảng cũng thấp. Làm cách nào ghìm giá đồng nguyên của họ xuống trên thị trường? Mỗi khi thấy đồng nguyên tăng giá, họ in tiền, đem tiền đi mua đô la Mỹ. Mua thêm đô la, lại phải đem chúng đi đầu tư.

Tại sao họ không ghìm hối suất đồng nguyên bằng cách mua đồng euro, đồng yen Nhật Bản hay tiền Thụy Sĩ; rồi đem cho các nước đó vay nợ? Bởi vì ngoảnh đi ngoảnh lại, vẫn thấy thị trường công trái Mỹ rộng lớn nhất, ít rủi ro mà lại lưu hoạt, dễ bán lại nhất. Nếu Bắc Kinh đem tiền gửi vào ngân hàng Anh quốc, ngân hàng Bỉ hay ngân hàng Thụy Sĩ, những nước này cuối cùng cũng lại đem phần lớn số tiền đó đi mua công trái Mỹ.

Đầu năm 2014, lo mức hàng xuất cảng không lên, các xí nghiệp đình đốn, công nhân thất nghiệp, Bắc Kinh đã cố gắng ghìm hối suất đồng nguyên, bỏ tiền ra mua rất nhiều đô la. Họ lại dư đô la, thế là trong năm tháng đầu đã mua thêm hơn $107 tỉ công trái Mỹ. Món hàng nào mà nhiều người muốn mua thì càng được giá. Nhờ thế, chính phủ Mỹ bán được công trái với giá cao hơn, tiền lãi thực thụ họ phải trả đã tụt từ 3% vào cuối năm 2013, xuống chỉ còn 2.54%.

Chính phủ Mỹ luôn luôn tạo áp lực yêu cầu Bắc Kinh phải cho đồng nguyên lên giá tự nhiên. Mỗi lần Bắc Kinh làm theo ý Mỹ, họ bớt đem nhân dân tệ đi mua đô la, lúc đó số tiền hoa mua công trái Mỹ cũng giảm; giá xuống thấp, lãi suất Mỹ phải trả cũng tăng. Chính quyền Mỹ họ vẫn tiếp tục làm áp lực, vì mất chỗ này lại được hưởng chỗ khác.

Mỗi lần Bắc Kinh giảm bớt số công trái họ đang mua, chính phủ Mỹ phải trả lãi suất cao hơn; nhưng hàng hóa Mỹ lại dễ bán sang Tàu hơn, các xí nghiệp Mỹ có lời sẽ đóng thêm thuế cho Chú Sam.

Nhưng liệu Mỹ có lo Trung Cộng “chơi đòn tài chánh,” đem hàng ngàn tỉ đô la công trái Mỹ đi bán hay không? Trong thị trường, con số đó lớn thật nhưng không đủ để gây chấn động. Hơn nữa, Trung Cộng khó thi thố được thủ đoạn này, vì chính họ sẽ bị thiệt hại trước hết. Khi họ đem bán công trái Mỹ, đến một mức nào đó nếu giá công trái Mỹ bị giảm giá 3% thì chính họ bị mất 3% số tiền trị giá của các công trái mà họ còn đang giữ. Nếu số công trái họ đem bán lên cao nữa, gây khủng hoảng tài chánh cho kinh tế thế giới, thì họ còn bán được hàng hóa rẻ tiền cho ai? Làm sao đối phó với hàng trăm triệu công nhân thất nghiệp?

Khi đã hiểu rõ lý do tại sao Trung Cộng cứ phải đi mua công trái Mỹ, tức là cho chính phủ Mỹ vay nợ hoài hoài, thì chúng ta thấy những luận điệu nói Mỹ lệ thuộc tiền Tàu cho vay là rất ngu, không biết gì về thị trường tài chánh quốc tế. Luận điệu đó chỉ cốt hù họa, làm cho dân Việt Nam sợ Tàu hơn mà thôi.

Hồ sơ đọc thêm:

Chính phủ Mỹ nợ những ai?

Bấm : https://ngoclinhvugia.files.wordpress.com/2015/05/dbd20-untitled-1.jpg

Bấm : https://ngoclinhvugia.files.wordpress.com/2015/05/1b738-untitled-1.jpg

Vào tháng Ba năm 2014, Mỹ nợ ngoại quốc 34%; nợ dân Mỹ 14%, còn lại là nợ các cơ quan và ngân hàng trung ương của nước Mỹ.

.

.

.

TC, Mỹ Đánh Nhau Không? (Vi Anh)

Tháng Năm 28, 2015

.

.

TC, Mỹ Đánh Nhau Không?

Vi Anh

22/05/2015

http://vietbao.com/p123a238099/tc-my-danh-nhau-khong

.

Trung Cộng bành trướng, bày binh bố trận ở Á Châu Thái bình dương, bối lắp quần đảo, 6 bãi đá thành Vạn lý Trường Thành bằng cát, hàng không mẫu hạm không thể đánh chìm, mưu toan lập luôn vùng nhân dạng phòng không trên Biển Đông. Còn Mỹ chuyển trục quân sự về Á châu Thái bình dương, trực tiếp vận động Hiệp ước Đối tác xuyên Thái Bình Dương (TPP) gồm 12 nước, có CSVN mà loại CS Trung Quốc ra ngoài để bao vây quân sự, kinh tế TC. Mỹ yễm trợ cho các đồng minh của Mỹ, Nhựt, Úc, Phi luật tân, Ấn độ hình thành liên minh chống TC. Tất cả các nước này chạy đua vũ trang. Á châu Thái Bình dương đang rơi vào thời kỳ hoà binh võ trang (paix armeé). Vấn đề đặt ra là hai nước đầu đàn là TC và Mỹ liệu có đánh nhau vì Biển Đông không. Đối chiếu lịch sử chiến tranh cận đại, phân tích hiện tình tương quan lực lưọng cho thấy: không.

Một, nhìn qua các cuộc chiến tranh cận đại, các cường quốc ít hay không đánh nhau vì những đe doạ trực tiếp. Thế Chiến 1 xảy ra không phải vì Đức thách thức Anh mà vì ba đế quốc già cỗi tranh nhau ở vùng Balkan. Anh không tự động tham gia chiến tranh với Pháp, Nga nhưng chỉ tham chiến khi Đức vi phạm qui chế trung lập của Bỉ.

Thế Chiến 2 bắt đầu vì Đức và Nhựt tin niềm tin dân tộc minh là thượng đẳng và sự thèm muốn nhiên liệu, thực phẩm và đất đai, chớ không phải do các cường quốc thách thức.

Liên xô và TC tranh giành quyền lãnh đạo đế quốc CS trong suốt cả gần hai thập niên 1960 -1970, nhưng đâu sanh ra chiến tranh; trái lại hai đầu đàn CS chỉ đánh nhau vì những tranh chấp biên giới nhỏ mà thôi. Chớ chiến tranh nguyên tử, hai bên CS Nga Tàu và các siêu cường tự do bên ngoài không ai nghĩ dùng để giải quyết Chiến Tranh Lạnh. Liên xô luôn đe dọa Tây Phương của Thế Giới Tự do bằng vũ khí nguyên tử nhưng Chiến tranh Lạnh chấm dứt bằng sự đột quị của phe CS, chớ không một quân nhân Mỹ nào xuất hiện ở Công Trưởng Đỏ.

Hai, hiện tình Biển Đông cho thấy, TC chèn ép, xâm lấn các nước nhỏ mà tránh đụng chạm Mỹ. Giáo sư Carl Thayer, Học Viện Quốc Phòng Úc nhận định ‘Trung Quốc sẽ không đối đầu với Mỹ ở Biển Đông’, nhưng sẽ tìm các cách loại trừ sự can dự của Washington và cáo buộc ngược các nước cùng có tranh chấp ở Biển Đông. Trung Quốc không muốn đối đầu với Mỹ. Họ không có những tàu chiến lớn để tung ra thường xuyên ở khu vực như các hạm đội Mỹ. Hải quân Mỹ mạnh hơn rất nhiều.

Còn Mỹ trong suốt 7 ngày USS Fort Worth, tàu chiến cận bờ lớp Freedom của Mỹ tiến vào gần khu vực quần đảo Trường Sa mà TC đang xây cất các công trình, nhưng Mỹ cũng tự chế không đi sâu vào bên trong hải phận 12 hải lý của các đảo và bãi đá mà TC đang chiếm. USS Fort Worth cũng thông báo qua radio để nhắc nhở phía Trung Quốc rằng chiến hạm Mỹ đang hoạt động trong vùng biển quốc tế. TC cũng vậy, tàu Yancheng Type 054A của TC đi sau theo dõi chặt chẽ tàu Mỹ nhưng không có hành động cản trở nào.

Quyền lợi kinh tế, chánh trị của hai nước rất lớn, họ nhưòng nhịn nhau để làm bá chủ. Báo chí Mỹ nhận định tinh hình Biển Đông làm lu mờ chuyến đi TC của Ngoại Trưởng Kerry. Báo chí TC nói Mỹ làm rối tung tình hình Biển Đông. Nhưng khi Tập cận Bình gặp Ngoại Trưởng Kerry hai bên không ai nói gì về tinh hình Biển Đông, trái lại Tập cận Bình còn khen ngợi tương quan tốt đẹp của Mỹ và TQ.

TC biết thân mình, biết ngân sách quốc phòng tăng tỷ lệ cao hơn Mỹ, quân lực của TC trổi dậy, vươn lên nhanh hơn Mỹ trong giai đoạn này, nhưng khó mà vượt qua Mỹ nỗi ít nhứt trong hai ba thập niên tới đây. Nếu tính lúc này thì sức mạnh tác chiến của TC chỉ bằng 1 phần tư của Mỹ. Hải quân Mỹ có 11 hàng không mẫu hạm, còn TC chỉ có 1 chiếc kiểu cũ mua của Ukraine và tân trang lại, còn đang huấn luyện sữ dụng. TC đang làm chiếc thứ hai nhung khó hoàn thành trước 2020.

Lục quân, TC cũng thua Mỹ. Hai phân tich mới nhứt của RAND Corporation khẳng định so sánh lục quân TC vượt Mỹ là một đánh giá vô căn cứ. Quân Đội Giải Phóng Nhân Dân của TC có nhiều khuyết điểm có tính cơ cấu và nhiều mặt dễ bị tổn thương. Trong đó có thể kể ra sự thiếu chuyên môn, thiếu kinh nghiệm chiến đấu, nhiều tham nhũng, mua quan bán chức cấp cao và thiếu huấn luyện của hàng hạ sĩ quan là hạ tầng cơ sở vô cùng quan trọng cho các cuộc hành quân. Đặc biệt là chánh trị viên đơn vị do Đảng bố trí không kiến thức, kinh nghiệm quân sự lại có quyền hơn cấp chỉ huy đơn vị là sĩ quan chuyên nghiệp.

TC nói là một siêu cường trên bộ và trên biển nhưng thực tế Lục quân luôn lãnh đạo quân đội, giữ chức cao nhứt, quyền thế nhứt trong quân lực.

Quân Lực có nhiều căn cứ, cơ sở cấp chỉ huy phải chia quyền và chia nhiệm vụ với các giới chức dân sự của chức vụ đảng ở địa phương, trong những công tác mà Đảng gọi là công tác chánh trị chủ đạo.

Vũ khí của quân đội của TC không đồng nhứt, nhiều thời đại, nhiều nước sản xuất, ít dùng những khoa học, kỹ thuật tiên tiến, máy bay không ngứi lái, vũ khi tia lazer, hồng ngoại tuyến như Mỹ.

Quân đội TC thiếu kinh nghiệm chiến đấu, vì căn bịnh hoà bình. Quân đội TC chỉ mới đụng với Mỹ trong Chiến tranh Triều Tiên, đánh biển người bị quân Mỹ tấn công thua tơi tả.

Muốn thắng một quân đội hiện dại, vũ khí tối tân, nhiều kinh nghiệm, có thể đối phó mọi đia hình, nhiều mặt trận một lượt như Mỹ, TC phải khắc phục những khuyết điểm nói trên. Thời gian huấn luyện, đào tạo, trang bị không thể làm trong một hai năm được

Ba, kinh tế của TC không nuôi nổi một cuộc chiến tranh có tính vùng hay thế giới. Khi đụng với Mỹ thì việc đầu tiên là con đường tiếp tế, nhập cảng xăng dầu của TC sẽ bị Mỹ phong toả. TC không có nguồn dự trữ nhiên liệu dồi dào, bền vững như Mỹ. Chỉ cần bị cúp xăng dầu vài tháng, bị ngăn chận con đường xuất nhập cảng vài tháng, là kinh tế TC sụp đổ, TC không còn thế chánh đáng cầm quyền, dân chúng nổi loạn liền.

Kinh tế TC, TC thường khoa trương, tăng trưởng hai hàng số. Nhưng chỉ là kinh tế của Nhà Nước, kinh tế lượng chớ không phẩm, biến TC thành một người không lồ nhưng chân đất sét như mô tả của các kinh tế gia Tây Phương thôi. Vì lượng không phải là phẩm. Tổng sản lượng quốc gia GDP của TC có thể so bằng hay vượt Mỹ. Nhưng lợi tức bổ đồng của người dân của hầu hết các nước Tây Phương hay của các đồng minh Mỹ ở Á châu cao hơn của TC. Cao hơn trong nhiều thập niên đã qua và nhiều thập niên sắp tới nữa.

Chính TC cũng thấy điều đó nên mua công khố phiếu của Mỹ rất nhiều và tung tiền qua đầu tư ở Tây Âu, Bắc Mỹ rất nhiều vì ổn định và an toàn hơn ở TC.

Đó là chưa nói xã hội TQ đang bất ổn vì hố sâu ngăn cách nghèo giàu qua sâu rỗng, tham những tràn lan, ô nhiễm hết chỗ nói, thiếu nước canh tác trầm trọng.

Về khoa học kỹ thuật, sự thua sút của TC đối với Mỹ vô phương hàn gắn. TC không có một người nào được Nobel khoa học. Còn những người được Nobel Hoà Bình và Văn chương thì bị chế độ CS bằng cách này hay cách khác phủ nhận. TC cho nhiều sinh viên du học, người tài tu nghiệp Mỹ, nhưng về thì 10 ngưới ở lại Mỹ mất bảy con ba về nước thôi.

Một nền kinh tế không bền vững, một xã hội chia rẽ không ổn định như vậy làm sao chịu nổi một cuộc chiến tranh với Mỹ. Phương chi quyền lợi của TC làm bá chủ Biển Đông đi nữa cũng không lớn bằng quyền lợi của TC sống chung hoà bình với Mỹ trên thế giới. Nên TC tránh né không đụng chạm Mỹ, xung đột võ trang chỉ thua thiệt mà thôi. TC chỉ cần đè ép các nước nhỏ là có lợi cho TC rồi. Nên TC vẫn cứ khư khư tuyên bố giải quyết tranh chấp Biên Đông trên nguyên tác song phương mà thôi./.(Vi Anh)

.

.

.

Soros Nghĩ Ðến Thế chiến III Với Trung Quốc (AZ)

Tháng Năm 28, 2015

.

.

Soros Nghĩ Ðến Thế chiến III Với Trung Quốc

AZ
May 26, 2015 | Bình Luận

http://www.vietthuc.org/o-soros-nghi%CC%83-den-the-chien-iii-voi-trung-quoc/

.

Xung đột toàn cầu gia tăng trong những năm gần đây, với nhiều vùng Trung Đông đang trong biển lửa và sự tranh cãi lịch sử tăng lên tại châu Âu và châu Á.

George, một nhà lãnh đạo quỹ Hedge lo ngại rằng nó có thể kết thúc trong thảm họa – một cuộc chiến tranh thế giới. Trung Quốc có thể được chứng minh là điểm nóng, Chủ tịch Quỹ Soros cho biết như vậy tại Hội nghị thường niên của Ủy ban Bretton Woods tại Ngân hàng Thế giới, theo báo cáo của MarketWatch.

Nếu người khổng lồ châu Á thất bại trong nỗ lực biến đổi nền kinh tế từ xuất khẩu sang nhu cầu tiêu thụ trong nước, Soros thấy một “khả năng” mà các nhà lãnh đạo Trung Quốc sẽ xử dụng các cuộc xung đột ở nước ngoài nhằm nắm giữ quyền lực và ngăn chặn sự tan vỡ quốc gia.

Và nếu Trung Quốc chọn đối thủ sai lầm, hãy coi chừng. “Nếu có xung đột giữa Trung Quốc và các nước đồng minh của Hoa Kỳ, như Nhật Bản, không phải cường điệu khi nói rằng chúng ta đang ở ngưỡng cửa của chiến tranh thế giới thứ ba”, Soros nói.

Về các giải pháp, ông lập luận: Mỹ nên để cho nhân dân tệ của Trung Quốc tham gia vào hồ sơ tiền tệ Quỹ Tiền tệ Quốc tế, và ngược lại, Trung Quốc cần cải tổ nền kinh tế của họ, bao gồm cả sự chấp nhận những quy định pháp luật.

Nếu không có một thỏa thuận như vậy, “mối nguy hiểm thực sự là Trung Quốc sẽ liên kết với Nga về chính trị và quân sự, và sau đó, mối đe dọa chiến tranh thế giới thứ ba trở thành thực tế, và nó sẽ trở thành phức tạp.”

Trong khi đó, sáu năm sau kết thúc cuộc khủng hoảng tài chính tồi tệ nhất kể từ thập niên 1930, một số chuyên gia lo lắng về một cuộc khủng hoảng khác đang đi tới.

Họ được “cảnh báo rằng cộng đồng thế giới đã không tìm hiểu những bài học của cuộc khủng hoảng nợ Hy Lạp – hoặc thậm chí cuộc vỡ nợ của Argentina năm 2001, các hậu quả của nó vẫn còn đang được tranh cãi tại các tòa án trên cả hai bờ Đại Tây Dương”, Heather Stewart của tờ The Guardian lập luận.

Một trong những mối quan tâm xuất phát từ đồng Đô La Mỹ tăng giá, giảm mạnh giá dầu và Fed chuẩn bị tăng lãi suất.

Đồng US dollar đạt mức cao trong nhiều năm đối với nhiều loại tiền tệ trong những tháng gần đây, giá dầu xuống mức thấp nhất trong sáu năm và nhiều nhà kinh tế mong đợi một tỷ lệ thay đổi của Fed vào cuối năm nay.

“Chúng ta sẽ có một cuộc khủng hoảng tài chính (mới)”, Ann Pettifor, giám đốc nghiên cứu chính sách kinh tế vĩ mô, nói với Stewart.

“Brazil đã gặp rắc rối lớn vì sức mạnh của đồng đô la, tôi lo sợ phải nghĩ đến những gì đang xảy ra ở Nam Phi; sau đó đến Malaysia. Chúng ta đang quay đầu trở lại nơi mà chúng ta đã trải qua, và với tôi đó thực sự là đáng sợ”

Những món tiền vay nợ của các nước đang phát triển đã tăng 40 phần trăm đến mức 17.3 tỉ Mỹ Kim trong năm 2013, theo số liệu của Ngân hàng Thế giới.

Newsmax Tài Chính

(1) Quỹ Hedge là loại quỹ đầu tư đại chúng, ít bị quản chế chặt chẽ, được xem như quỹ Tiền Tệ Quốc Tế, nhưng điều kiện giản dị hơn (ghi chú của người chuyển ngữ BT):
http://stock24h.vn/index.php/goc-stock24h/kien-thuc-chung-khoan/725-tim-hieu-ve-quy-hegde-fund

.

.

.

Chảo Dầu Châu Á: Biển Đông Và Sự Kết Thúc Một Khu Vực Châu Á – Thái Bình Dương ổn Định (Nguyễn Thùy Anh)

Tháng Năm 28, 2015

.

.

Chảo Dầu Châu Á: Biển Đông Và Sự Kết Thúc Một Khu Vực Châu Á – Thái Bình Dương ổn Định

Nguyễn Thùy Anh
May 26, 2015 | Bình Luận

http://www.vietthuc.org/chao-dau-chau-a-bien-dong-va-su-ket-thuc-mot-khu-vuc-chau-a-thai-binh-duong-on-dinh/

.

Cuốn sách của Robert Kaplan đề cập đến một trong những chủ đề đang được các học giả thế giới quan tâm nhất trong thời gian gần đây: chiến lược cường quốc biển của Trung Quốc trong so sánh với học thuyết cường quốc biển của Alfred Mahan và học thuyết Monroe của Mỹ từ cuối thế kỷ 19, đầu thế kỷ 20.

Hình : http://www.vietthuc.org/wp-content/uploads/2015/05/2015-MAY-22-ASIAS-CAULDRON-300.jpg

Cuốn sách Asia’s Cauldron: the South China Sea and the End of a Stable Asia – Pacific (Tạm dịch: Chảo dầu Châu Á: Biển Đông và sự kết thúc một khu vực Châu Á – Thái Bình Dương ổn định) của Robert Kaplan đề cập đến một trong những chủ đề đang được các học giả thế giới quan tâm nhất trong thời gian gần đây: chiến lược cường quốc biển của Trung Quốc trong so sánh với học thuyết cường quốc biển của Alfred Mahan và học thuyết Monroe của Mỹ từ cuối thế kỷ 19, đầu thế kỷ 20.

Là một chuyên gia địa chính trị, Robert Kaplan đã xuất bản 3 cuốn sách trong vòng 4 năm gần đây liên quan đến lĩnh vực này. Với phong cách kết hợp giữa phân tích địa chính trị, quan hệ quốc tế với sử và ký đặc trưng, trong cuốn Chảo dầu Châu Á, Kaplan đã vẽ ra một bức tranh toàn cảnh về Biển Đông mà trong đó, mỗi mảng màu tượng trưng cho một quốc gia xung quanh vùng biển này. Lấy tư liệu từ quá trình tự mình ngao du tìm hiểu về các nước ở khu vực, ông đã viết nên những câu chuyện cuốn hút về lịch sử, về cá nhân lãnh đạo tài giỏi và trên hết, về cạnh tranh địa chính trị phức tạp ở Biển Đông.

Robert D. Kaplan mở đầu cuốn sách với hình tượng sụp đổ của nền văn minh Champa. Có thể hình tượng đó truyền tải hàm ý rằng không có cường quốc nào là bất biến, luôn có sự vận động hình thành một lực lượng mới song song với lực lượng đang tồn tại. Do đó, tương lai luôn khó đoán định và luôn tồn tại nhiều khả năng khác nhau mà các dự đoán sắc bén nhất cũng chưa chắc đã chính xác. Cũng trong lời mở đầu, Kaplan viết rằng việc Đảng Cộng sản Trung Quốc có thể suy yếu hoặc sụp đổ xuất phát từ những áp lực kinh tế và xã hội ngay bên trong đất nước là một khả năng hoàn toàn có thể xảy ra trong tương lai. Với mục đích xác định viễn cảnh của Biển Đông và khu vực Châu Á – Thái Bình Dương, việc khởi động ngòi bút với hình tượng Champa đã phần nào giúp tác giả gửi gắm thông điệp của mình đến với người đọc.

Sợi chỉ đỏ xuyên suốt 9 chương sách của Kaplan là câu hỏi: Tương lai của Biển Đông sẽ ra sao: yên bình hơn hay bất ổn hơn, và liệu chiến tranh nóng có xảy ra hay không? Xoay quanh câu hỏi lớn đó, những vấn đề nhỏ hơn mà tác giả muốn nhấn mạnh là Trung Quốc có thể trở thành bá chủ khu vực không, các nước xung quanh Biển Đông có bị chi phối (Finlandization – Phần Lan hóa) không, và vai trò của Mỹ đến đâu.

Đầu tiên, để chứng minh cho luận điểm “Biển Đông đang dần trở thành vùng nước gây tranh cãi nhất thế giới”, tác giả Kaplan nhận định điều này không chỉ xuất phát từ nguồn tài nguyên năng lượng, các tranh chấp lãnh thổ phức tạp mà còn do cuộc chạy đua vũ trang giữa các nước trong khu vực. Để nhấn mạnh hơn, ông cho rằng: khác xa so với Biển Caribbean, Biển Đông chính là “cuống họng” nối Tây Thái Bình Dương và Ấn Độ Dương với các tuyến đường thương mại và tuyến thông tin liên lạc then chốt. Hơn hết, Biển Đông còn là mấu chốt quan trọng của chính trị nước lớn trên thế giới. Tuy có độ vênh về tầm quan trọng chiến lược giữa hai vùng biển này nhưng tác giả chỉ ra rằng tình hình hiện nay ở Biển Đông rất giống với Biển Caribbean trước đây, và yêu sách chủ quyền hiện nay của Trung Quốc ở Biển Đông thực chất cũng không khác là mấy so với lập trường của Mỹ đối với Caribbean vào thế kỷ 19 và đầu thế kỷ 20.

Caribbean là biển kết nối Đại Tây Dương và Thái Bình Dương, do đó độc chiếm được Caribbean cũng đồng nghĩa với việc Mỹ kiểm soát được Tây bán cầu. Tương tự, Biển Đông kết nối Ấn Độ Dương và Thái Bình Dương, do đó nếu kiểm soát được Biển Đông, Trung Quốc sẽ có khả năng tác động đến cân bằng quyền lực ở Đông Bán cầu. Bên cạnh đó, một đặc trưng địa chính trị then chốt của Caribbean là rất gần với Mỹ và rất xa các cường Quốc châu Âu. Biển Đông hiện nay thì quá xa Mỹ và các cường quốc Phương Tây, trong khi lại rất gần cường quốc đang trỗi dậy Trung Quốc. Ngoài ra, mặc dù Mỹ rất muốn đẩy Châu Âu ra khỏi Caribbean nhưng vẫn xích lại gần các nước này về mặt chính trị, và tìm cách gần gũi hơn với các nước châu Mỹ – Latin. Còn Trung Quốc hiện nay tuy muốn giảm ảnh hưởng và sự hiện diện của Mỹ nhưng không thể không hợp tác với Mỹ và cũng tìm mọi cách “tấn công hấp dẫn” (charm offensive) hay mua chuộc các nước ở sân sau của mình.

Vậy liệu số phận Biển Đông sẽ tương tự với số phận của Caribbean ngày trước hay không? Tuy không trực tiếp đưa ra dự báo nhưng Kaplan mang đến những nhận định khá hữu ích và lạc quan về tương lai cho các nước ở khu vực trong cuộc chiến cân bằng quyền lực với Trung Quốc. Các quốc gia bao quanh Caribbean vào thời điểm đó đều là những quốc gia hoặc vùng lãnh thổ ly khai yếu ớt, bất ổn định. Trong khi đó, các quốc gia bao quanh Biển Đông hiện nay phát triển hơn rất nhiều, thậm chí Philippines và Indonesia đều là những quốc gia mạnh mẽ và Việt Nam là cường quốc tầm trung đầy tiềm năng.

Việc so sánh Trung Quốc – Biển Đông với Mỹ – Caribbean kể trên được coi là một trong những cơ sở lý giải cho cách hành xử quyết đoán của Trung Quốc trong những năm gần đây. Đồng thời, khi đọc nhận định của Kaplan về vấn đề này, ta có thể thấy rõ góc nhìn “hiện thực” của ông: “Những việc Trung Quốc đang làm không hề có gì là hiếu chiến một cách bất thường”, hay “tại sao chúng ta lại mong đợi rằng Trung Quốc sẽ hành xử khác so với những gì mà Mỹ đang từng làm?”. Ngoài ra, tác giả còn lập luận rằng việc một quốc gia tìm cách thống trị vùng biển gần mình, nơi có rất nhiều dầu khí và lại được bao bọc bởi các quốc gia nhỏ và yếu hơn, là điều hết sức tự nhiên. Nếu điều này không xảy ra cũng đồng nghĩa với việc chính trị nước lớn trong hàng thập kỷ qua không còn tồn tại nữa.

Sau khi khái quát về bức tranh toàn cảnh, Kaplan bắt đầu đi sâu phân tích về từng nước xung quanh Biển Đông. Ông đã đi, tìm hiểu và rồi viết nên các chương sách sinh động về các từng nước một, lần lượt là Việt Nam, Malaysia, Singapore, Philippines và Đài Loan. Trong mỗi chương, ông khái quát lại về lịch sử đất nước, cá nhân lãnh đạo nổi bật, mối quan hệ với Trung Quốc và đặc điểm chính trị nội bộ, kinh tế, quân sự hiện tại của các quốc gia đó. Có thể kể đến một vài điểm đáng chú ý trong các chương viết về các quốc gia này như sau:

Thứ nhất, về Malaysia, ông cho rằng nước này không hề muốn và cũng không đủ năng lực trong tranh chấp với Trung Quốc nhưng lại công khai được bảo vệ chống lại sức mạnh của Trung Quốc bởi 50 chuyến thăm mỗi năm của tàu chiến Mỹ đến Malaysia. Thứ hai, ông nhận định Singapore là một đất nước khá thực dụng. “Không có chính sách đối ngoại và quân sự của bất kỳ nước nào trên thế giới “máu lạnh” bằng chính sách của Singapore… Người Singapore thì thoải mái hơn với một kẻ thù thực sự hơn là một người bạn không thực chất. Về quốc gia Philippines, Kaplan cho rằng đất nước này đang phải đối mặt với rất nhiều khó khăn, “Philippines bị bao vây bởi Trung Quốc, bởi các phiến quân nội chiến và bởi sự phức tạp về văn hóa.”

Đối với Đài Loan, Kaplan dành khá nhiều từ ngữ ưu ái. Ông cho rằng Đài Loan thực sự là một đất nước rất mạnh mẽ và việc chiếm đóng đảo Ba Bình đã chứng minh được điều đó. Lý do Kaplan so sánh Đài Loan tương tự như bức tường Berlin là bởi ông cho rằng Đài Loan chính là biểu tượng của sự tự do nếu đem so sánh với Trung Quốc, và là đầu tàu của tình hình chính trị và quân sự ở Tây Thái Bình Dương trong tương lai. Theo Kaplan, nếu sự độc lập trên thực tế của Đài Loan được Trung Quốc chính thức nhượng bộ, thì các nước xung quanh Biển Đông cần âm thầm đánh giá lại chính sách quân sự của mình và tìm cách thích ứng tốt hơn với sự trỗi dậy của Trung Quốc. Hơn cả chính số phận của bản thân mình, Đài Loan đang phải gánh vác nhiều trách nhiệm hơn thế.

Đặc biệt về Việt Nam, tác giả Kaplan dường như rất hiểu và thông cảm với việc nước nhỏ phải sống chung với một nước láng giềng mạnh hơn. Ông đã sử dùng cụm từ “số phận của Việt Nam” để đặt tiêu đề cho chương sách. Bên cạnh đó, ông còn nhận định rằng không có một quốc gia nào bị đe dọa bởi Trung Quốc nhiều bằng Việt Nam. Và kinh nghiệm cho thấy rằng không nên hoàn toàn tin tưởng vào một cường quốc ở xa, với ví dụ về quan hệ Việt Nam – Liên Xô vào giai đoạn 1978-1979. Sinh động hơn, ông còn trích lại châm ngôn của các quan chức Việt Nam rằng “Nước xa không dập được lửa gần.” Cũng từ cơ sở đó, ông đưa ra lời khuyên cho các nước châu Á nói chung không nên hoàn toàn dựa vào Mỹ, và cần tự cân bằng trước sự trỗi dậy của Trung Quốc. Quan điểm “tự cứu lấy mình” (self-help) này một lần nữa góp phần khẳng định góc nhìn mang màu sắc chủ nghĩa hiện thực của tác giả.

Tuy chiếm một phần rất nhỏ nhưng tác giả cũng đã đưa ra một vài gợi ý cho Mỹ. Đó là nên chấp nhận vị trí của hải quân Trung Quốc, tìm cách chung sống với sự trỗi dậy của Trung Quốc, và quan trọng nhất là vẫn phải đảm bảo được các chuẩn mực toàn cầu về tự do hàng hải, tự do thương mại và duy trì được cân bằng quyền lực ở khu vực.

Về tương lai, mặc dù nhận định rằng tình hình sẽ ngày một bất ổn hơn nhưng tác giả dự đoán chiến tranh nóng sẽ không xảy ra ở khu vực. Tình hình bất ổn hơn bắt nguồn từ việc tăng ngân sách quốc phòng, nâng cấp hải quân và mua sắm vũ khí của Trung Quốc cũng như của các nước khác trong khu vực. Bên cạnh các nguy cơ truyền thống, tình hình bất ổn hơn có thể do các mối đe dọa phi truyền thống như cướp biển hay an ninh năng lượng. Ngoài ra, xung đột có vũ trang là điều khó xảy ra vì theo nhận xét của Kaplan, việc phát động chiến tranh trên biển khó khăn rất nhiều lần so với trên đất liền mà tiêu biểu là vấn đề khoảng cách, huy động quân đội và tàu chiến hay vấn đề hậu cần. Tuy nhiên, do dự báo về tương lai là một điều hết sức khó khăn, nên có thể có nhiều khả năng khác và tác giả bỏ ngõ rằng không nên chỉ nghĩ theo một hướng.

Với những ai chưa quen phong cách kết hợp sử và ký vào việc phân tích địa chính trị của tác giả, có thể sẽ cảm thấy khó nắm bắt được các luận điểm chính của cuốn sách. Tuy nhiên, càng nghiền ngẫm sẽ càng cảm thấy cuốn hút khi hiểu được những ẩn ý, những thông điệp mà tác giả muốn gửi gắm. Lồng vào trong những nhận định về cân bằng quyền lực ở châu Á – Thái Bình Dương, những miêu tả sinh động của Kaplan về những vùng đất mà ông đặt chân đến làm cuốn sách thêm phần hấp dẫn và thu hút. Ngoài ra, văn phong của tác giả còn góp phần làm dịu đi những căng thẳng của cạnh tranh địa chính trị phức tạp ở Biển Đông.

Nhìn chung bố cục của cuốn sách khá hợp lý, mạch lạc và đã góp phần giúp tác giả trả lời được câu hỏi về tương lai Biển Đông, đáp ứng được mong đợi của độc giả. Bên cạnh tính hấp dẫn, cuốn sách cũng đã đảm bảo được độ chính xác của thông tin, khi mang đến cho người đọc những trải nghiệm mắt thấy tai nghe và trích dẫn nhận định của nhiều chuyên gia, học giả, quan chức tại các nước trong khu vực. Tuy đôi chỗ còn phân tích chưa sâu nhưng cuốn sách “Chảo dầu Châu Á” của Robert D. Kaplan thực sự là tài liệu hữu ích cho những ai đang “đói” các thông tin về tầm quan trọng chiến lược của Biển Đông, về các nước trong tranh chấp, về cạnh tranh địa chính trị ở khu vực và về tương lai của một vùng biển đầy sóng gió.

Nguyễn Thùy Anh

.

.

.

Về Bạch thư Quốc phòng 2015 của Trung Cộng (Trung Điền)

Tháng Năm 28, 2015

.

.

Về Bạch thư Quốc phòng 2015 của Trung Cộng

Trung Điền

Cập nhật: 27/05/2015

http://www.viettan.org/Ve-Bach-thu-Quoc-phong-2015-cua.html

.


Ngày 26/5 vừa qua, Dương Vũ Quân, phát ngôn nhân Bộ quốc phòng Trung Quốc đã tổ chức cuộc họp báo công bố tập Bạch Thư Quốc Phòng 2015, dưới tiêu đề “Chiến lược Quân sự của Trung Quốc” gồm có 6 chương, tổng cộng 9.000 chữ, đề cập đến 4 lãnh vực: Biển, Vũ trụ, Nguyên tử, Mạng Internet.

Bắt đầu từ năm 1998 và cứ 2 năm một lần, Bắc Kinh đã công bố Bạch Thư Quốc Phòng, trình bày một số quan điểm chiến lược về an ninh quốc phòng. Tính cho đến lần công bố này, Trung Quốc đã có đến 9 tập Bạch Thư. Riêng dưới triều đại Tập Cận Bình thì có 2 tập Bạch Thư được phổ biến vào năm 2013 và 2015.

Khác với những tập Bạch Thư Quốc Phòng trước đây, Bạch Thư 2015 được phổ biến trong bối cảnh căng thẳng quân sự giữa Trung Quốc với Hoa Kỳ và các quốc gia đồng minh của Hoa Kỳ trên biển Đông và biển Hoa Đông nên nội dung đã có nhiều điểm mới, mang tính chất “sẵn sàng đối đầu” nếu “quyền lợi cốt lõi” của Bắc Kinh trên biển bị đe dọa.

Tập Bạch Thư nêu ra một số điểm như sau:

Thứ nhất, sứ mệnh của quân đội Trung Cộng trong tình hình hiện nay là thực hiện sứ mệnh lịch sử mới nhằm bảo vệ đảng, bảo vệ xã hội chủ nghĩa mang màu sắc Trung Quốc, bảo vệ chủ quyền quốc gia, nhất là bảo vệ “lợi ích đặc biệt về biển”.

Thứ hai, phương châm phòng thủ của quân đội là chuyển từ phòng thủ sang cả tấn công, một cách quyết liệt hơn, cứng rắn hơn. Lực lượng hải quân Trung Quốc sẽ tập trung hơn nữa vào các hoạt động ngoài vùng biển khơi, thay vì chỉ bảo vệ lãnh hải gần bờ biển. Lực lượng không quân Trung Quốc sẽ chuyển hướng từ phòng thủ bầu trời sang hình thức cả phòng thủ lẫn tấn công.

Thứ ba, quân đội Trung Quốc có nhiệm vụ hoàn thiện hệ thống vũ khí nguyên tử để không chỉ làm thất bại những tấn công chính xác tầm trung và tầm xa mà còn chống lại việc các quốc gia khác sử dụng hoặc đe dọa sử dụng vũ khí nguyên tử.

Bạch Thư Quốc Phòng Trung Quốc nhận định rằng nguy cơ Thế Chiến Thứ 3 chưa có dấu hiệu bùng nổ trong một tương lai gần; nhưng những xung đột cục bộ có nhiều xác xuất xảy ra.

Trung Quốc đã công khai chỉ trích đích danh Hoa Kỳ và hệ thống liên minh quân sự với Hoa Kỳ sẽ là đầu mối gây ra những xung đột cục bộ.

Bắc Kinh cũng cho rằng sự thay đổi chính sách quân sự của Nhật Bản gần đây như sửa đổi Hiệp ước an ninh với Mỹ – Nhật, tăng cường hoạt động hải quân Nhật ở Biển Đông và nhất là những động thái quân sự của một số quốc gia có đường biên giới biển với Trung Quốc đang có hành động khiêu khích và đe dọa an ninh của Trung Quốc.

Qua những nội dung nói trên, rõ ràng là Bắc Kinh đang tự đặt chính họ vào hai cái lo:

Lo thứ nhất là họ đang ở vào thế chuẩn bị đối đầu với Hoa Kỳ, nếu tiếp tục ngoan cố mở rộng lãnh thổ trên các quần đảo Trường Sa đã xâm chiếm trái phép của Việt Nam và Phi Luật Tân.

Lo thứ hai là Bắc Kinh cũng đang sợ tứ bề thọ địch khi các đồng minh của Hoa Kỳ bao vây và cô lập Bắc Kinh vì những ý đồ bành trướng ra biển.

Chính những lo ngại này, trong Bạch Thư Quốc Phòng 2015, Bắc Kinh đã không ngần ngại tuyên bố việc tăng cường lực lượng hải quân và chuẩn bị chiến tranh quân sự trên biển.

Cũng trong ngày công bố Bạch Thư Quốc Phòng, Bắc Kinh cho biết sẽ xây dựng hai ngọn hải đăng cao 50 mét trên bãi đá Châu Viên (Cuateron Reef) và đảo Gạc Ma (Johnson South Reef). Đây là hai bãi đá mà Trung Cộng đã chiếm của Phi Luật Tân và Việt Nam.

Bạch Thư Quốc Phòng của Trung Quốc đưa ra đúng vào lúc nguy cơ xung đột quân sự trên vùng biển Trường Sa có thể xảy ra cùng với giọng điệu “chuẩn bị chiến tranh”, rõ ràng là Bắc Kinh đã có sự tính toán.

Đó là Bắc Kinh đã dùng Bạch Thư không chỉ thách thức Hoa Kỳ mà còn làm phép thử thái độ của CSVN trước khi Nguyễn Phú Trọng lên đường đi Mỹ vào cuối tháng 5/2015.

Riêng Phi Luật Tân thì Bộ trưởng Quốc Phòng Phi Voltaire Gazmin đã tức khắc bay sang Hoa Kỳ để có cuộc gặp gỡ với giới quân sự Hoa Kỳ vào ngày 27/5 tại Hawaii, bàn về chiến lược đối phó nếu xảy ra xung đột như Bắc Kinh cảnh báo.

Trung Điền
Ngày 26/5/2015

—————————–

Cùng tác giả:

xem tiếp

.

.

.

Mỹ tuần tra Biển Đông: Việt Nam chính kiến hay chỉ là con rối? (Thiên Điểu – VNTB)

Tháng Năm 27, 2015

.

.

Mỹ tuần tra Biển Đông: Việt Nam chính kiến hay chỉ là con rối?

Thiên Điểu Việt Nam Thời Báo

28.5.15

http://www.ijavn.org/2015/05/vntb-my-tuan-tra-bien-ong-viet-nam.html

.

VNTBCác rắc rối ngoại giao liên quan chuyến thăm Mỹ của TBT Nguyễn Phú Trọng có thể bắt nguồn từ chủ ý được đưa ra liên quan thông điệp dứt khoát này…

Dư luận trong nước và quốc tế đang đổ dồn vào động thái Hoa Kỳ cho máy bay và tàu tuần dương vào tuần tra khu vực Biển Đông, nơi Trung Quốc đang gia tăng hoạt động bồi đắp các đảo chìm chiếm đóng của Việt Nam xung quanh hai quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa.

Có nhiều quan ngại rằng hành động này có khả năng làm gia tăng nguy cơ xung đột nguy hiểm. Trong đó, dư luận trong nước ở Việt Nam đang đặc biệt chú ý mạnh mẽ đến các động thái của chính quyền Việt Nam.

Động thái ra tuyên bố kêu gọi “các bên không làm phức tạp thêm” tình hình Biển Đông, cùng với cuộc gặp mặt trực tiếp của đích thân Bộ trưởng quốc phòng Trung Quốc Thường Vạn Toàn với Bộ trưởng quốc phòng Việt Nam Phùng Quang Thanh tại cửa khẩu Lào Cai ngày 15/5 vừa qua bị giới truyền thông lề trái, các blogger, những người hoạt động trên mạng xã hội xem như chỉ dấu về một sự thỏa hiệp, đầu hàng của chính quyền Việt Nam trước Trung Quốc.

Vốn là tiếng nói từ phong trào đòi dân chủ, ủng hộ một thể chế chính trị dân chủ kiểu Mỹ nên giới lề trái trên cộng đồng mạng xem động thái tuần tra của Mỹ là một hành động tích cực, được chào đón là đương nhiên. Các chỉ dấu đi ngược lại hay cản trở Mỹ tuần tra bị quy tội “phản quốc” tuy nặng nề và ít nhiều có chút võ đoán, nhưng không phải không có lý trước thực trạng các đối sách của Việt Nam bao năm qua luôn đẩy Việt Nam vào thế thua thiệt cả về chủ quyền lẫn lãnh thổ.

Mất nốt mấy đảo còn lại ở  Hoàng Sa, mất thêm một số đảo ở Trường Sa, mất đất biên giới trên bộ, lệ thuộc kinh tế, nợ nần với Trung Quốc… Trong đó đặc biệt  chú ý là cuộc chiến đẫm máu mà TQ chiếm Gạc Ma, Vành Khăn… từ tay Việt Nam trong khi binh lính VN không được phép nổ súng là dấu ấn nặng nề nhất. Ít nhất, nó chính là các minh chứng không thể chối cãi rằng: Chính quyền Việt Nam luôn thua trước Trung Quốc.

Cuộc chơi bất ngờ
Động thái tuần tra Biển Đông của Mỹ được cho là bất ngờ nhưng nó đã được cảnh báo từ lâu. Trung Quốc thừa hiểu sớm muộn Mỹ cũng  sẽ làm để can thiệp vào âm mưu bành trướng đường lưỡi bò trên biển. Lợi dụng khi Mỹ và đồng minh đang lo đối phó với các vấn đề ở vùng Vịnh và Ucraine, TQ đã tranh thủ  gấp rút  gia tăng hoạt động bồi đắp các đảo nhân tạo nhằm đặt Mỹ vào thế ”việc đã rồi”. Có thể điều TQ không lường tính hết là cuộc xung đột giữa Mỹ và đồng minh với Nga ở Ucraine. Nhằm lợi dụng Nga trong vấn đề Ucraine, TQ nhanh chóng thiết lập một quan hệ mạnh hơn với Nga bằng các thỏa thuận kinh tế  trong lúc Mỹ và đồng minh liên tục gia tăng trừng phạt lên Nga. TQ hi vọng Mỹ và đồng minh lún sâu vào vũng lầy ở đây để họ rảnh tay bành trướng Biển Đông. Nhưng Tổng thống Nga Putin đã chứng minh là một chính khách bản lĩnh vượt trội khi đã tìm ra giải pháp giải quyết vấn đề Ucraine bằng bước nhượng bộ hợp lý, đúng thời điểm và có lợi nhất cho Nga, giúp Mỹ nhanh chóng quay sang Biển Đông đối phó với TQ sớm hơn.
Ucraine có quan hệ chặt chẽ với Châu Âu hơn là với quyền lợi Mỹ khi so sánh với Biển Đông. Với sự liên kết và sức mạnh của các đồng minh Mỹ ở Âu châu, vấn đề Ucraine có nhiều lựa chọn để giải quyết sau. Trong khi vấn đề Biển Đông sẽ không thể giải quyết nếu như TQ đã hoàn tất việc xác lập chủ quyền theo đường lưỡi bò. Đây mới chính là nguyên nhân tại sao Mỹ có hành động mạnh mẽ, bất ngờ và quyết liệt như vậy.

Chính kiến hay con rối?

Nói tới Biển Đông, đương nhiên không thể không nói tới vai trò của Việt Nam – đất nước có phạm vi lãnh hải và vị trí địa chính trị quan trọng bậc nhất ở Thái Bình Dương. Tuy nhiên, trong mọi thông điệp từ phía Mỹ cho thấy – ít nhất là ở khía cạnh công khai –  không có bất cứ thông  điệp nào nhằm bảo hộ chủ quyền cho Việt Nam. Mỹ đang hành xử trên vai trò siêu cường dẫn dắt thế giới. Quyền lợi Mỹ và vấn đề hòa bình, ổn định thế giới luôn là hai vấn đề xuyên suốt trong chính sách của Mỹ. Cả hai vấn đề này không thể dung nạp một TQ độc chiếm Biển Đông như ý đồ mà TQ mong muốn. Bằng cách này hay cách khác, Mỹ bắt buộc phải ngăn chặn TQ thọc bàn tay vào lợi ích của Mỹ, bao gồm cả lợi ích từ quyền lực thống trị siêu cường. Đương nhiên Mỹ phải phớt lờ cả Việt Nam nếu chính quyền Việt Nam không mong muốn Mỹ kiềm chế TQ. Các rắc rối ngoại giao liên quan chuyến thăm Mỹ của TBT Nguyễn Phú Trọng có thể bắt nguồn từ chủ ý được đưa ra liên quan thông điệp dứt khoát này.

Nói cách khác thì VN sẽ bị gạt ra khỏi cuộc chơi quan hệ Mỹ – Trung ngay trên sân nhà của mình nếu không dứt khoát từ bỏ kiểu quan hệ đu dây dưới chiêu bài “trung lập” nửa vời!

Hành động tuần tra của quân lực Mỹ tại Biển Đông có thể không dẫn đến xung đột, triệt phá các công trình mà TQ đã xây dựng lên nhưng chắc chắn sẽ buộc TQ không được gia tăng lấn chiếm nhiều hơn. Thông điệp này là không thể đảo ngược từ phía Mỹ. Tứ phía TQ, với hành động hiện diện quân sự, tuần tra Biển Đông của Mỹ tuy khó chấp nhận nhưng cũng không thể lựa chọn giải pháp đối đầu vì  thiệt thòi chắc chắn sẽ nghiêng về TQ nhiều hơn. Con đường tiếp tục âm mưu bành trướng chỉ có một lối thoát duy nhất: Dùng Việt Nam làm cánh tay nối dài để tiến vào Đông Nam Á.

Việc đích thân tướng Thường Vạn Toàn hội kiến cùng ông Phùng Quang Thanh vừa qua không có gì khác hơn là thông điệp TQ sẵn sàng “trả giá cao” cho Việt Nam trong kế hoạch bành trướng của TQ.
Trong bối cảnh phong trào dân chủ đang từng bước phát triển ở Việt Nam, kế hoạch hòa giải với cộng đồng hải ngoại liên quan chế độ VNCH trước đây ở Mỹ  không thành, đàm phán TPP vẫn chưa ngã ngũ. Chính quyền Việt Nam thừa biết việc đạt được một quyền lợi mà họ mong muốn từ Mỹ không hề dễ dàng. Từ bỏ quan hệ với TQ lúc này để dựa vào Mỹ có thể là giải pháp tốt nhất cho chủ quyền quốc gia nhưng nguy cơ bị trả đũa bằng kinh tế và một cuộc chiến rối loạn nhiều mặt từ TQ từ các quan hệ phức tạp đã tạo ra với đủ thứ chồng chéo như hiện nay là điều không thể tránh khỏi.

Về kinh tế, viễn cảnh khó khăn khi TQ chỉ cần cắt toàn bộ nguồn cung phụ liệu cho ngành công nghiệp nhẹ thôi cũng là một đòn chí tử, chưa nói các khoản nợ vay, đầu tư hạ tầng và chi phối khác.

Về an ninh chính trị, với sự hiện diện của hàng chục ngàn “công nhân” TQ mới vào khắp VN trong mấy năm qua sẽ không có gì đảm bảo không có biến loạn khi VN ngả hẳn qua quan hệ với Mỹ.

Bài toán này chắc chắn cần lời giải trong chuyến đi của ông Nguyễn Phú Trọng tới Mỹ gặp Tổng thống Obama. Vấn đề còn lại phụ thuộc ông Trọng và Đảng CSVN có đủ can đảm từ bỏ bớt một phần quyền lực và vai trò chính trị, đặt chủ quyền và lợi ích quốc gia lên trên quyền lợi của Đảng  hay không.

Có vẻ các cuộc tấn công một số người hoạt động dân chủ gần đây và việc thu hộ chiếu của giáo sư Nguyễn Huệ Chi – một trong những người khởi xướng trang Bô xít Việt Nam – như đang nhằm vào những gương mặt có thông điệp chống TQ nhiều hơn. Nó là chỉ dấu thông điệp từ chính quyền Việt Nam hay bị giật dây bởi quyền lực nào cụ thể thì chưa khẳng định được, nhưng chắc chắn sẽ sớm lộ rõ trong thời gian ngắn tới đây, khi chính quyền VN bộc lộ chủ kiến cuối cùng liên quan cuộc chơi Mỹ -Trung trên Biển Đông.

.

.

.

Thời cơ chính là lúc này (Bùi Tín)

Tháng Năm 27, 2015

.

.

Thời cơ chính là lúc này

Bùi Tín

26.05.2015

http://www.voatiengviet.com/content/thoi-co-chinh-la-luc-nay/2791153.html

.

Chưa bao giờ tình hình Biển Đông căng thẳng như lúc này. Báo chí phương Tây cho rằng cuộc khủng hoảng Nam Hải – Biển Đông lúc này có thể gần như cuộc khủng hoảng tên lửa ở Cuba hồi năm 1962, một đỉnh cao của Chiến tranh Lạnh, khi chiến tranh Hoa Kỳ – Liên Xô có nguy cơ bùng nổ. Thế rồi nhân nhượng, thỏa hiệp đã diễn ra, tránh được một cuộc đối đầu kinh khủng.

Gần đây Hoa Kỳ công khai tố cáo Trung Quốc đã có hành động phi pháp trắng trợn ở Biển Đông, trong vùng biển thông thương hàng hải quốc tế, biển nhiều đảo và bãi đá ngầm thành những căn cứ quân sự, với doanh trại, bến tàu, sân bay có đường băng dài từ 1.500 đến 2.000 mét, đe dọa an ninh đường hàng hải quốc tế. Hoa Kỳ đã cho nhiều máy bay do thám P8 Poseidon bay vào vùng này để quan sát và chụp ảnh. Một nhóm nhà báo hãng CNN cũng được đi theo để quay phim và trình chiếu cho công chúng, tạo nên phản ứng mạnh mẽ trong chính giới cũng như công luận Hoa Kỳ, khi họ nhìn thấy quang cảnh Trung Cộng đã bồi đắp đến 8km vuông trên 7 hòn đảo nhỏ trong vùng biển này, với tốc độ rất cao, diện tích nói trên đã nhân đôi trong nửa năm qua.

Trung Quốc đã phản ứng khá mạnh. Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Bắc Kinh Hồng Lỗi “phản đối các chuyến bay của máy bay Hoa Kỳ vào vùng trời Trung Quốc, xâm phạm an ninh quốc gia Trung Quốc “. Ngoại trưởng Vương Nghị cao giọng khẳng định đây là vùng chủ quyền bất khả xâm phạm của nước ông, và sẽ thiết lập tại đây vùng Nhận diện Phòng không ADIZ để “bảo đảm an ninh hàng không hàng hải và tránh tai nạn hàng hải”. Hệ thống phòng không TQ đã 8 lần phát tín hiệu cảnh báo máy bay Hoa Kỳ xâm phạm vùng này, nhưng máy bay Hoa Kỳ đều trả lời là “Hoa Kỳ có quyền hoạt động trong không phận và hải phận quốc tế”.

Theo báo Pháp le Monde (20/5), các nước Philippines, Malaysia, Singapore và cả Indonesia đều lên tiếng ủng hộ Hoa Kỳ về thái độ ngăn chặn sự ngang ngược của Trung Cộng, bảo vệ an ninh hàng hải trong vùng biển cực kỳ hệ trọng này của thế giới.

Riêng Việt Nam là nước bị Trung Quốc lấn chiếm nhiều đảo thuộc hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa lại có phản ứng yếu ớt, nhu nhược. Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Lê Hải Bình tuyên bố (theo báo Nhân Dân ngày 21/5/2015) :”Chúng tôi mong các nước liên quan đóng góp có trách nhiệm tích cực, duy trì hoà binh an ninh hàng hải, hàng không trong vùng Biển Đông”. Viên chức này tránh cả việc nêu tên của Trung Quốc là nước đã gây ra cuộc khủng hoảng.

Trong khi đó Hoa Kỳ đã tỏ ra rất kiên quyết ngăn chặn hành động bành trướng phi pháp của Trumg Quốc trong vùng biển Đông. Theo Reuters(ngày 21/5), Hoa Kỳ đang tính đưa tàu hải quân vào vùng Biển Đông đến giáp vùng 12 hải lý của các hải đảo nhằm duy trì tự do thông thương trên đường hàng hải quốc tế và máy bay Hoa Kỳ vẫn bay quan sát trên vùng biển này.

Giữa cuộc khủng khoảng trên đây, một sự kiện quân sự mang nhiều ý nghĩa vừa diễn ra được dư luận bàn tán rộng rãi. Theo tin AP, ngày 20/5/2015 Hải quân Hoa Kỳ lần đầu tiên thực hiện một cuộc diễn tập đổ bộ lớn tại đảo Hawaii giữa Thái Bình Dương, tham dự có tàu tấn công đổ bộ hiện đại USS ESEX và nhiều tàu đổ bộ khác, với hàng chục ngàn binh sỹ, sỹ quan thủy quân lục chiến và hải quân Hoa Kỳ tham gia. Cuộc trình diễn lớn mang tên PALS được các đoàn đại biểu quân sự của 23 nước đồng minh và thân hữu toàn thế giới chứng kiến. Ngoài các nước Liên Âu, ở Châu Á có các đoàn quân sự Nhật Bản và Philippines, đồng minh của Hoa Kỳ, và các nước bạn Malaysia, Singapore và Việt Nam. Trung Quốc bị Hoa Kỳ cố tình không mời tham gia cuộc diễn tập quy mô quốc tế này. Nhân dịp này, 23 đoàn đại biểu quân sự quốc tế còn được mời đến thăm căn cứ không quân lớn Hickam Field gần Honolulu. Qua các sự kiện này, việc Hoa Kỳ chuyển trục sang châu Á – Thái Bình Dương là một chiến lược thực tế trong hành động, với ý đồ ngăn chặn sự bành trướng của Trung Quốc.

Theo bình luận của Reuters đây là phản ứng kịp thời đối với mưu đồ xây dựng Con Đường Tơ lụa trên biển của ông Tập Cận Bình nhằm chiếm lĩnh con đường vận chuyển quốc tế trên các đại dương, nhưng xem ra hải quân Trung Quốc còn lạc hậu đến khoảng 15 năm so với hải quân Hoa Kỳ, giấc mộng Tơ lụa trên biển cũng như trên đất liền của TQ quả thật lực bất tòng tâm, còn xa vời, lắm trở ngại, gian truân.

Các chiến sĩ dân chủ và nhân dân Việt Nam đang nhận rõ thời cơ đẩy mạnh cuộc đấu tranh chống bành trướng TQ, lực lượng nguy hiểm nhất đe dọa nền độc lập dân tộc và cuộc sống an bình của nhân dân Việt Nam. Hoa Kỳ, nhiều nước Đông Nam Á, Nhật Bản, Ấn Độ là những nước không có một tham vọng nào đối với nước ta, đang ra sức ngăn chặn sự trỗi dậy nguy hiểm của Trung Quốc đầy tham vọng ngông cuồng.

Hơn lúc nào hết, Bộ Chính trị và lãnh đạo Nhà nước Việt Nam cần nhận rõ mọi biến chuyển của thời cuộc, biết cầm lái và bẻ lái con tàu Dân tộc, liên minh với các lực lượng chân thực đáng tin cậy, giữ hoà khí với nước láng giềng phương Bắc, bảo vệ vững chắc nền độc lập dân tộc và cuộc sống an bình của toàn dân. Đây là lúc thử thách cao nhất xem Bộ Chính trị và lãnh đạo Nhà nước có thật lấy nhân dân làm mục tiêu phục vụ, hay vẫn chỉ là những cán bộ cộng sản Hai Đê – Đất và Đôla – mà nhân dân đã nhận diện không ít ở khắp nơi.

Thời cơ cầm cân bẻ lái cực hiếm là đây. Bộ Chính trị cần thảo luận cho ra lẽ và định hướng rõ ràng cho Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng có chủ trương chuẩn xác về chinh sách đối ngoại của nước ta trong cuộc công du Hoa Kỳ sắp tới để gặp Tổng thống Barack Obama. Bỏ qua thời cơ cực hiếm này là một tội lớn đối với dân tộc, đối với lịch sử.

Theo tin từ Hoa Kỳ (CNN ngày 24/5), sắp đến Bộ trưởng Quốc phòng Ashton Carter và đoàn Thượng nghị sĩ gồm các Ông John McCain, lãnh đạo Ủy ban Quân vụ Thượng viện, và Ông Jack Reed, sẽ đến Hà Nội gặp các lãnh đạo Nhà nước Việt Nam. Đây lại thêm một dịp để Việt Nam tỏ rõ sự bén nhạy của mình đối với thời cơ thuận lợi và hiếm có, vì lợi ích sống còn của dân tộc và nhân dân.

* Blog của Nhà báo Bùi Tín là blog cá nhân. Các bài viết trên blog được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.         

.

.

.

Giáo dục đẩy trẻ tới chỗ ‘cùi không sợ lở’ (Cao Huy Huân)

Tháng Năm 27, 2015

.

.

Giáo dục đẩy trẻ tới chỗ ‘cùi không sợ lở’

Cao Huy Huân

25.05.2015

http://www.voatiengviet.com/content/chh-giao-duc-day-tre-toi-cho-cui-khong-so-lo/2789566.html

.

Cả tuần nay báo chí đưa tin rầm rộ việc một học sinh lớp 9 bị bạn đánh chết sau khi tan học. Chuyện bạo lực học đường tới thời điểm này dường như đã trở thành một vấn nạn đầy bế tắc, sau hàng loạt vụ đánh bạn diễn ra rải rác trong suốt những năm vừa qua. Nhiều người cho rằng “ở đâu cũng có côn đồ”, nhưng tôi lại cho rằng tính “côn đồ” không chỉ đơn thuần xuất phát từ bản thân các em – nhất là khi các em được giáo dục trong cùng một môi trường học tập.

Lãnh đạo kém: thiếu môi trường giáo dục

Chuyện lớp trưởng đánh bạn, hay “cho người đánh bạn” và gần nhất là vụ huy động lực lượng đánh bạn học gây tử vong khiến tôi nhớ đến bài học về Mẹ của Thầy Mạnh Tử. Bà cố cho con tránh xa nghĩa địa, tránh chợ mua bán bộn bề để cho con đến ở gần trường học, cốt là để con cái có được một môi trường “gần đèn” chứ không phải “vấy mực”. Vậy nên, cái cốt yếu nhìn từ góc độ của những người làm giáo dục chính là tạo ra một môi trường phát triển tự nhiên, lành mạnh cho các em học sinh thoải mái tiếp cận và phát triển không chỉ trong vài ba ngày, vài ba năm, mà là đến hết cuộc đời. Còn nếu bạo lực học đường vẫn còn nhan nhản ngoài kia, thì điều đó có nghĩa là các vị quản lý chưa phải là những người mẹ của Thầy Mạnh Tử – không phải là những nhà giáo dục thực thụ.

Ấy vậy mà bấy lâu nay không ít người vẫn sống mơ hồ, sai lầm và tự sướng trên một mớ hỗn độn mà họ thường gọi là “giáo dục”. Bản thân tôi nghĩ, nội hàm của nền giáo dục là sự phát triển tự nhiên và hài hòa được tạo dựng bởi lãnh đạo ngành có tâm, thầy cô có đức độ và có tài năng phối hợp với sự hỗ trợ của những bậc làm cha, làm mẹ. Nhưng rồi cái mà hàng triệu trẻ em nhận được trong thời gian qua không gì khác là những khẩu hiệu hô hào cải cách, giảm tải chương trình giáo dục mà không đi kèm với những hành động hiệu quả. Kỳ thi đại học đến gần, và rồi các em cũng chưa biết cuộc đời mình sẽ đi về đâu khi các môn thi cứ quẩn quanh trong đầu đến mức che luôn cả “mớ” chữ mà các em phải thức trắng đêm để ráng học thuộc nằm lòng, cầu mong cho qua khỏi “con trăng” thi cử. Các em phải tiếp xúc với một hệ thống giáo dục vẫn còn “roi, vọt” hơn là sự đồng cảm, chia sẻ và cứu rỗi.

Kết quả xếp hạng mới đây của Tổ chức Hợp tác và Phát triển Kinh tế (OECD) cho ra kết quả bất ngờ đến hỗ thẹn “Việt Nam xếp hạng 12 thế giới về giáo dục, hơn cả Mỹ, Anh, Úc và nhiều nước châu Âu”. Dường như các vị quan chức ngành giáo dục vẫn lâng lâng hạnh phúc hay tự sướng khi không đưa ra bất kỳ bình luận nào – như thể “chấp nhận” kết quả mà cả thế giới phải tranh cãi. Thế mới nói hỗ thẹn, vì giáo dục một nước chỉ biết tự sướng trước kết quả thi toán và khoa học của những “chú gà chọi” vốn là điểm nổi bật chứ không phải hiện tượng điển hình của giáo dục nhà ta. Còn nói về hiệu quả giáo dục, hãy nhìn hàng vạn cử nhân thất nghiệp tuyệt đối mỗi năm, hàng tá người tốt nghiệp đại học phải sống lây lất bằng nghề tay trái, hàng triệu bằng sáng chế của thế giới mà Việt Nam chẳng góp mặt được mấy cái tên, hay như sự xung đột giữa các em giỏi và các em chưa giỏi ngày càng trở nên căng thẳng khiến phụ huynh lẫn trẻ em ai cũng sợ hãi.

Giáo viên ứng xử thiếu công bằng

Trong khi đó lực lượng giáo viên, tuy có nhiều người giỏi, nhưng người bất tài cũng không thiếu, mà người bất lương cũng không phải là hiếm thấy. Con em chúng ta rời ghế nhà trường sau những buổi học đầy ẩn ý trên giảng đường, phải hối hả lùa vội vàng vài hột cơm để kịp ca học trưa, chiều, tối, thậm chí là khuya. Trước khi tôn vinh theo kiểu “quơ đũa cả nắm” chất lượng giáo viên, thì xin các ngài lãnh đạo giáo dục thử một lần giả dân thường mà đi thị sát, hỏi từng em học sinh và các bậc phụ huynh về áp lực và không ít bất công đang tồn tại trong ngành. “Con tôi đạt điểm cao mà tôi chẳng mừng, vì đề bài có trong học thêm tại nhà giáo viên”, “nhà tôi nghèo, con không được đi học thêm nên phải chịu thua bạn thua bè”, “cả nhà tôi phải chạy đua với thời gian để cùng con tôi ăn, ngủ và học thêm”, “cặp tụi cháu đi học bữa nào cũng nặng trịch, vác mà không lớn  nổi”, “học nhiều quá, mà cháu cũng chẳng biết học mấy thứ đó để làm gì”… là những câu trả lời thật-thẳng-đúng đến đau lòng, đến xót xa cho nền giáo dục vẫn cứ “cải cách” như ăn cơm bữa.

Đó là tôi chưa kể đến tính bất bình đẳng trong cách ứng xử của thầy cô với học trò. Ở Tây, người ta không quan tâm em nào giỏi, em nào chưa giỏi… Cốt yếu người ta phải đảm bảo em nào cũng được đối xử như nhau, bình đẳng và nhân văn để các em cùng được hưởng nền giáo dục cơ bản thật hiệu quả. Ngoài chuyện không thi cử khi học tiểu học, cấp II, các trường cũng không công bố điểm của các em một cách bừa bãi, không công khai khuyết điểm trước lớp, càng không có chuyện giáo viên xỉ vả các em học yếu, học kém và có những đặc cách, ưu ái với các em có chút ít tài năng ở độ tuổi mới vào đời. Chẳng nền giáo dục nào có nhiều hiện tượng thiếu bình đẳng, thiếu nhân văn như thực trạng lớp trưởng được giáo viên ủy quyền quản lớp, mách lẻo, phán tội, thậm chí là cầm roi đánh bạn như tại Việt Nam. Một đứa cháu của tôi hí hửng kể “cháu là lớp trưởng, đứa nào cũng phải nghe, nếu không cháu sẽ báo cô giáo nó không học bài, nói chuyện riêng trong lớp… Đứa nào chơi bắn culi, chọi dép hay chơi hình giấy là cháu tịch thu hết. Còn đứa nào liều chơi điện tử, bi lắc…thì sẽ ốm đòn nếu cháu mách lại cô. Nhiều đứa sợ cháu nên phải để cháu sai vặt, như mua bánh, kẹo hay mua nước uống những khi cháu lệnh”. Hay các em học sinh giỏi ở một môn nào đó thường cũng được “thầy ưu ái chấm điểm cao, không bắt phải trực nhật, miễn tiền quỹ lớp, và nhiều biệt đãi khác…” trong khi cả lớp ai cũng phải tuân theo những quy định chung trường lớp.

Độ tuổi tiểu học, trung học cơ sở vẫn còn quá nhạy cảm và yếu ớt để gánh những trận đòn của bạn bè cùng lớp, nhận sự xỉ vả và ngược đãi, thiếu quan tâm, thiếu chia sẻ từ phía thầy cô. Chẳng may chúng gặp phải, những phản ứng mang tính đường đột như tấn công bạn, thậm chí là giết chết bạn học cũng là một điều không khó dự báo và giải thích trong một môi trường giáo dục nặng tính quân chủ chuyên chế như vậy. Các em cần được đối xử bình đẳng, công bằng, “công tư và thưởng phạt phân minh” để các em còn biết trên đầu mỗi người còn có luật lệ, và bất kỳ ai phá vỡ nó đều sẽ bị trừng trị đích đáng mà không cần cân nhắc.

Bỏ lơ phụ huynh

Như đã đề cập, ngoài vai trò lãnh đạo của ngành chức năng cùng sự tân tâm của giáo viên thì sự kết nối giữa trường lớp với phụ huynh là cực kỳ quan trọng. Nhưng dường như trong thời gian qua, nhà trường đã “thiếu song phẳng” với phụ huynh. Các vị tăng học phí, tăng không kể xiết chi phí tất cả các khâu và đảm bảo chỉ để phục vụ học trò. Nhưng sự kết nối, tư vấn đối với những người làm cha, làm mẹ, làm gia đình… thì đã bị nhà trường bỏ lơ. Có chăng là những buổi họp phụ huynh sáo rỗng đến mỏi mắt ù tai nhưng kết luận vẫn là đóng học phí, học phí, và học phí. Có chăng là được thêm phiếu liên lạc theo kiểu “bé khỏe bé ngoan”, vốn chẳng nói lên được điều gì.

Nhiều trường học tại Việt Nam phân rõ “lúc ở nhà” và “khi ở trường”, giao toàn bộ quyền kiểm soát con em tại nhà cho phụ huynh mà không có bất kỳ định hướng nào để đưa giáo dục gia đình vào khung giáo dục toàn diện cho trẻ. Đó là lý do nhiều gia đình muốn giáo dục con cái cũng bất lực vì họ tiếp cận hạn chế vấn đề tiến triển tâm lý, tình cảm, suy nghĩ và nguyện vọng của trẻ – điều mà nhà trường hoàn toàn có thể hỗ trợ và phối hợp với phụ huynh. Việc để trẻ bị bạn đánh trong thời gian dài, hay phục kích đánh chết bạn…cho thấy một sự giám sát rất hạn chế của ban tổ chức.

Báo chí vẫn thường viết bài bênh vực các em nạn nhân bị bạn hành hung. Nhưng chẳng mấy ai quan tâm đến suy nghĩ và tình cảm chứ đừng nói đến ước mơ của những cô cậu “tội phạm nhí”. Chẳng ai biết các em trở nên manh động và đáng sợ là hệ lụy của một sự ngược đãi về tâm lý, thiếu công bằng về ứng xử từ phía nhà trường, thầy cô, bè bạn. Hay nói nôm na là các em bị nhà trường và gia đình bỏ rơi như những “của thừa thải” xã hội ngay từ khi các em gặp khó khăn về bài toán, câu thơ so với bạn bè. Chính các em cũng đáng thương, bởi nếu được đón nhận ngay từ những ngày đầu bằng đôi bàn tay bình đẳng, một môi trường lành mạnh thì có lẽ các em đã không bị “cùi” để rồi giờ này chẳng màn đến những vết “lở loét” nào nữa.

* Blog của Cao Huy Huân là blog cá nhân. Các bài viết trên blog được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.

—————————-

Cao Huy Huân

19.05.2015]

Tiếc cho những tài năng

[13.05.2015]

Thảm họa từ nền giáo dục chết người

[27.01.2015]

Suy đồi văn hóa và người trẻ nhận thức kém

[12.01.2015]

Lại chuyện ý thức của người Việt

.

.

.

ĐIỂM TIN THỨ TƯ 27-5-2015

Tháng Năm 27, 2015

.

.

ĐIỂM TIN THỨ TƯ 27-5-2015

.

.

Dân Luận điểm tin thời sự thứ Tư ngày 27/5/2015

Dân Luận tổng hợp

28/05/2015

https://www.danluan.org/tin-tuc/20150527/dan-luan-diem-tin-thoi-su-thu-tu-ngay-2752015

Dân Luận: Phần điểm tin sẽ được cập nhật thường xuyên từ 8h sáng tới 12h khuya mỗi ngày. Độc giả có thể gợi ý tin cần điểm cho Dân Luận bằng cách bấm vào đây: Gợi ý điểm tin.

CHÍNH TRỊ – XÃ HỘI

– Tranh luận ra Nghị quyết hay sửa Điều 60 Luật BHXH (Người Lao Động): Phiên thảo luận tại hội trường Quốc hội sáng nay 27-5 rất sôi nổi về điều 60 Luật Bảo hiểm xã hội năm 2014 nhằm đảm bảo quyền được lựa chọn của người lao động. – Tạo thuận lợi tối đa cho người tham gia bảo hiểm y tế (Dân Trí) – Biểu quyết từng điều luật hay dự luật ?(Một Thế Giới): Mấy ngày qua, chuyện Quốc Hội bàn về việc sửa đổi điều 60 Luật bảo hiểm xã hội theo đề nghị của Chính phủ trong khi Luật này chưa có hiệu lực thi hành đã trở thành tâm điểm của dư luận.

Lần đầu tiên Quốc hội bàn cụ thể Luật Trưng cầu ý dân (Một Thế Giới): Theo chương trình, nội dung của dự thảo Luật Trưng cầu dân ý sẽ được các đại biểu quốc hội thảo luận lần đầu tại tổ vào ngày 3.6 và thảo luận tại phiên toàn thể vào ngày 23.6.

– Doanh nhân Nguyễn Bảo Hoàng: McDonald tại Việt Nam đang rất phát triển! (Một Thế Giới): Theo tiết lộ của ông Nguyễn Bảo Hoàng, Giám đốc điều hành công ty sở hữu và hoạt động nhượng quyền thương mại của Mc Donald ở Việt Nam, vào cuối năm nay, Mc Donald tại Việt Nam dự định sẽ mở thêm ít nhất 4 cửa hàng tại TP. HCM.

Nhiều sai phạm về tuyển sinh, thu chi tài chính tại ĐH Sư phạm TPHCM (Dân Trí): Thanh tra Bộ GD-ĐT vừa có kết luận thanh tra tại trường Đại học Sư phạm TPHCM, theo đó trong những năm 2012 -2014 trường có nhiều sai phạm trong tuyển sinh, thu chi tài chính và xây dựng cơ sở vật chất.

– Đề nghị bỏ phí bảo trì đường bộ (Một Thế Giới): Cần phải bỏ một số khoản phí không phù hợp, có thể gây bức xúc cho người dân như, phí sử dụng lề đường, lòng đường, vỉa hè hay phí bảo trì đường bộ…

Du khách Anh thất thần nhìn xe máy cháy trên quốc lộ (Phụ Nữ ): Một du khách quốc tịch Anh đang chạy xe máy trên quốc lộ 1 thì xe bỗng bốc cháy dữ dội.

– Kiểm tra vụ “bốc hơi” 42ha đất ven sông Đồng Nai (Tuổi Trẻ): Ngày 26-5, Sở Giao thông vận tải TP.HCM đã kiểm tra thực địa tình hình khai thác cát ven sông Đồng Nai (thuộc địa bàn P.Long Phước, Q.9, TP.HCM).

– Rải tài liệu tố chuyện chi tiêu của xã (Dân Việt): Sáng sớm ngủ dậy, nhiều người dân ở xã Định Liên, huyện Yên Định (Thanh Hóa) thấy ở ngay cổng nhà mình có một tập tài liệu phản ánh việc cán bộ xã chi tiêu ngân sách.

– Gái mại dâm hạng sang:Bọn em may mắn vì có bảo kê (Đất Việt): Khi những cô gái đứng đường thường xuyên bị bạo hành thì những gái gọi cao cấp vẫn có môi trường làm việc an toàn nhờ có… bảo kê

– Choáng với những khẩu hiệu, băng rôn “khó đỡ” trên phố (Pháp Luật): Có lẽ chưa đâu nhiều khẩu hiệu, băngrôn, biểu ngữ như ở nước ta. Không chỉ vào các dịp lễ lạt, kỷ niệm mà ngày thường, khẩu hiệu, băngrôn cũng giăng mắc đầy trên phố. Sự hiện diện của những khẩu hiệu không chỉ mang tính tuyên truyền cho cộng đồng mà PR cho chính cửa hàng, sản phẩm do người dân “tự sản xuất” ra thực sự đáng báo động!

Phí tăng, trạm mọc thêm (Tuổi Trẻ): Tình trạng này không chỉ diễn ra trên các tuyến quốc lộ mà cả các tuyến đường liên tỉnh, các phương tiện cũng phải oằn mình gánh phí ngày một tăng.

Từ 1/7 bắt đầu thu hồi ti vi, điện thoại, máy tính thải loại (Vef): Ô tô, xe máy thải loại sẽ được thu hồi từ 1/1/2018 theo quyết định của Chính phủ. – Nhà sản xuất ôtô, xe máy phải thu hồi sản phẩm thải loại tại Việt Nam (Dân Trí): Thời gian tới đây, các nhà sản xuất ôtô, xe gắn máy tại Việt Nam sẽ phải có trách nhiệm thu hồi và xử lí các sản phẩm phải thải bỏ trên lãnh thổ Việt Nam.

– Mục sở thị “bãi sắt khủng” cạnh sân vận động Quốc gia Mỹ Đình (Info.net): Ở bến đỗ xe Mỹ Đình I, quận NamTừ Liêm, Hà Nội có hàng trăm xe máy phơi sương, nắng… đang có nguy cơ bị biến thành đống sắt vụn.

Đồng Nai: Vụ khí độc từ máy làm lạnh: Công nhân trở lại làm việc tiếp tục ngất xỉu (Dân Trí): Thêm 40 công nhân thuộc Công ty ASIA Garment Manufacturer (Khu công nghiệp Amata, TP Biên Hòa, Đồng Nai) phải nhập viện cấp cứu do bị nhiễm khí độc sau khi trở lại nhà xưởng làm việc.

– Không để Kiểm toán trở thành “ngáo ộp” (Pháp Luật Việt Nam): Cần qui định rõ trách nhiệm của Kiểm toán Nhà nước như đồng phạm nếu cơ quan, đơn vị được kiểm toán bị cơ quan điều tra phát hiện có vi phạm sau khi kiểm toán” – một số Đại biểu Quốc hội kiến nghị tại phiên thảo luận về Dự thảo Luật Kiểm toán Nhà nước (sửa đổi) sáng qua (26/5)

– Khó dẹp xe dù, bến cóc vì ô dù, bảo kê (Phụ Nữ) –Đến bao giờ mới chấm dứt tình trạng “xe dù, bến cóc” (Một Thế Giới) – Muốn dẹp xe dù, phải quy trách nhiệm cá nhân (Pháp Luật): “Xe dù, bến cóc đã và đang tiếp tục gây mất an toàn giao thông (ATGT) và trật tự đô thị, tạo sự bất bình đẳng trong môi trường kinh doanh vận tải và gây thiệt hại cho hành khách khi có sự cố xảy ra”. – TPHCM: Cán bộ ngành giao thông cũng thấy đi xe “dù” rất… thuận tiện! (Dân Trí): Ông Khuất Việt Hùng – Phó Chủ tịch Chuyên trách Ủy ban ATGT – cho rằng việc xe “dù”, bến “cóc” tồn tại được là bởi sự thuận tiện của nó. Khi hỏi người dân cảm thấy như thế nào khi đi xe “dù”, họ sẽ trả lời là rất thuận tiện. Thậm chí cán bộ của ngành giao thông vận tải cũng thấy loại xe này thuận tiện. – Xe dù, bến cóc được bảo kê? (Tiền Phong): Tại hội thảo “Giải pháp chống xe dù, bến cóc trên địa bàn TPHCM” diễn ra ngày 26/5 do báo Giao thông và Ban An toàn giao thông TPHCM (ATGT) tổ chức, nhiều ý kiến cho rằng nạn bến cóc, xe dù khó bùng phát nếu không có sự buông lỏng quản lý, thậm chí bảo kê, tiếp tay của một số cán bộ nhà nước.

– Vụ khách VietJet Air mất hành lý: nhiều khả năng do bung khóa (Tuổi Trẻ): Cục Hàng không Việt Nam nhận định như vậy trong thông cáo phát đi tối nay (26-5) về vụ việc mất hành lý của hành khách trên chuyến bay VJ 902 của VietJet Air (VJ) từ Bangkok về Hà Nội ngày 23-5 vừa qua. –Đau đầu đối phó nạn mất trộm hành lý ở sân bay (Một Thế Giới): Việc thất lạc, mất trộm hành lý trong quá trình vận chuyển bằng máy bay không chỉ xảy ra ở một số sân bay tại Việt Nam mà cũng xảy ra tại nhiều nước trên thế giới. – Vietjet Air: Mất hành lý gia tăng tại sân bay Nội Bài (Petrotimes): Trong thông cáo phát đi sau vụ việc 3 hành khách đi từ Băng Cốc về Hà Nội khai báo thất lạc hành lý và mất một số đồ dùng trong hành lý ký gửi, Vietjet Air đã khẳng định: hiện tượng này đã và đang xảy ra nhiều hơn tại sân bay quốc tế Nội Bài. – Cục Hàng không VN thông tin về hành lý bị bung khóa, mất đồ (Thanh Niên): Chiều 26.5, Cục Hàng không VN thông tin về chuyến bay VJ902 đường bay Bangkok – Hà Nội ngày 23.5 hạ cánh tại Nội Bài lúc 15 giờ 45, sau khi nhận hành lý ký gửi có 3 trường hợp hành lý của hành khách bị bung khóa và bị mất quần áo, mỹ phẩm. –Nhiều hành khách đi máy bay mất cắp hành lý, thủ phạm vẫn biệt tăm (An Ninh Thủ Đô): Tình trạng mất trộm đồ trong hành lý của hành khách đi máy bay đang có xu hướng gia tăng. Cơ quan hữu quan đã ghi nhận nhiều phản ánh của hành khách mất đồ nhưng vẫn chưa tìm được thủ phạm. Nhiều người lo ngại thực trạng này còn đe dọa đến an toàn, an ninh hàng không.

– Dân khổ vì dự án đường sắt đô thị Cát Linh – Hà Đông thi công ì ạch (Dân Trí): Một số nhà ga của công trình đường sắt đô thị Cát Linh – Hà Đông đang bị tạm dừng vì thi công ẩu gây tai nạn, hoặc không bảo đảm an toàn cho người dân. Công trường xây dựng ga La Thành (Hoàng Cầu – Ô Chợ Dừa) đang “đắp chiếu” vì chưa được Sở GTVT cấp phép tiếp.

– Đội phó CSGT bắn chết giang hồ là “phòng vệ chính đáng”? (Báo Mới): Súng do Đội phó CSGT – TT huyện An Dương (Hải Phòng) Lương Văn Phong sử dụng bắn Bùi Đức Ngọc đêm 24/5 là khẩu K54. Đây là khẩu súng được trang bị cho đại úy Phong, có giấy phép sử dụng. – Đội phó CSGT bắn chết tay giang hồ đất Cảng truy đuổi mình (Báo Mới)

– Từ 1/7, đăng ký xe máy điện phải nộp lệ phí trước bạ (Một Thế Giới): Bộ Công an cho biết sẽ chỉ miễn thu lệ phí trước bạ đối với xe máy điện đăng ký quyền sở hữu, quyền sử dụng đến hết ngày 30/6/2015; từ ngày 1/7, xe máy điện khi đăng ký quyền sở hữu, quyền sử dụng phải nộp lệ phí trước bạ theo quy định.

– Người lạ đua nhau đến vay tiền ‘tỷ phú ve chai’ (Tiền Phong): Mặc dù chưa nhận được số tiền 5 triệu Yên Nhật nhặt được nhưng chị Huỳnh Thị Ánh Hồng (SN 1979, quê Quảng Ngãi, người nhặt được 5 triệu Yên Nhật trong loa thùng cũ) đã bị nhiều người “khủng bố tinh thần” với các chiêu trò gạ gẫm, đòi chị trả tiền hoặc vay tiền. – Vụ nhặt được 5 triệu yên: “Tôi sẽ không bỏ nghề ve chai” (Dân Trí): “Khi nhận được tiền tôi sẽ gửi vào ngân hàng , tôi sẽ không bỏ nghề thu mua ve chai vì đây là công việc đã gắn bó với tôi gần 20 năm nay” – Chị Huỳnh Thị Ánh Hồng (36 tuổi, quê Quảng Ngãi, tạm trú phường 10, quận Tân Bình, TP.HCM) chia sẻ.

– Phòng, chống “tự diễn biến, tự chuyển hóa” trong sử dụng mạng xã hội (QĐND): Mạng xã hội là một sản phẩm văn minh của công nghệ thông tin, có nhiều tiện ích to lớn trong đời sống hiện đại. Thế nhưng nếu chủ quan, đơn giản, nhiều người sẽ bị “lạc lối” trên mạng xã hội, thậm chí nguy hiểm hơn là vô hình trung gián tiếp tán phát những thông tin xấu độc, hoặc rò rỉ thông tin bí mật Nhà nước, gây hại cho cộng đồng; thậm chí tiếp tay cho các đối tượng chống phá Đảng, Nhà nước…

– Nhóm tin tặc theo dõi nhiều nhà báo Việt Nam suốt 10 năm (VnExpress): Trong số này, nhà báo cũng trở thành mục tiêu tấn công của tin tặc. FireEye đã liệt kê sáu nhóm nhà báo mà APT30 nhắm tới, đó là những người chuyên tìm hiểu và đưa tin về tình trạng nền kinh tế Trung Quốc, lĩnh vực công nghệ cao (hi-tech), tham nhũng, nhân quyền, vấn đề biển Đông và quân sự, quốc phòng.

– Nhóm hacker APT30 đã tấn công Việt Nam trong 10 năm qua như thế nào? (Dân Trí): Nhóm hacker APT30, được tin là có nguồn gốc từ Trung Quốc, đã âm thầm hoạt động và thực hiện các vụ gián điệp mạng nhằm vào chính phủ các quốc gia Đông Nam Á, trong đó có Việt Nam, suốt một thập kỷ qua. Danh tính của nhóm hacker này vừa được đưa ra ánh sáng.

PHÁP LUẬT

– “Công bố bản án, quyết định của tòa án để nhân dân giám sát” (Quân Đội Nhân Dân)

– Đánh CA xước da…tù 1 năm 6 tháng (Báo Đất Việt): Đối tượng vi phạm đánh công an bị xây xát ngoài da môi trên bên phải…đã bị tòa xử 1 năm 6 tháng tù.

– ĐB Trương Trọng Nghĩa: “Dân nghi ngờ có tiền là “trốn” được tù” (Info.net): Lâu nay dư luận vẫn hiểu và nghi ngờ có chuyện dùng tiền để tránh tù, mua án. Không phải cứ tăng phạt tiền là sẽ giảm bớt hình phạt tù…

– Tướng công an không đồng ý bỏ án tử hình với tội tham nhũng (Một Thế Giới): Có nên bỏ án tử với tội tham nhũng hay không, quy định xử lý hình sự đối với pháp nhân như thế nào… là những nội dung được các đại biểu Quốc hội tranh luận mạnh mẽ tại phiên thảo luận ở tổ chiều qua 26.5 về dự án bộ luật Hình sự (sửa đổi). – Bỏ án tử hình với tội tham nhũng là không công bằng (Thanh Niên) – Tử hình tội tham ô, nhận hối lộ: Không để “hy sinh đời bố, củng cố đời con” (Soha)

– Bỏ án tử ở tội nào? (Một Thế Giới) – Không phải cứ xử thật nặng là giảm được tội phạm (VOV): “Một thời tòa cứ lựa chọn vụ án điển hình, xét xử lưu động giữa địa phương thì người chưa thành niên đó chẳng tốt lên bao giờ”.- Hình sự phải “rắn như lửa đỏ” (Pháp Luật): Theo dự thảo sửa đổi luật Hình sự, một số tội danh sẽ không có án tử hình. Tuy nhiên, các ĐBQH đa số tỏ ý chưa đồng tình. Vì cho rằng Hình sự là phải “rắn như lửa đỏ” mới có tác dụng răn đe. – Nên hạn chế hình phạt tử hình (Báo Giao Thông): Nhiều ĐBQH tán thành với định hướng tiếp tục hạn chế hình phạt tử hình nhằm thể hiện rõ sự khoan hồng, nhân đạo. – Băn khoăn quy định bỏ hình phạt tử hình với người 70 tuổi trở lên (Pháp Luật): Hạn chế hình phạt tử hình, quy định trách nhiệm của pháp nhân, bổ sung cơ chế chuyển phạt tiền hoặc cải tạo không giam giữ thành tù… là những vấn đề được nhiều Đại biểu Quốc hội đồng tình trong phiên thảo luận tại tổ về Dự án Bộ luật Hình sự (sửa đổi) chiều qua 26/5.

KINH TẾ

– Petrolimex sẽ bán 20% cổ phần cho nhà đầu tư Nhật, không chia cổ tức 2014 (Dân Trí):Do không đạt chỉ tiêu lợi nhuận nên Petrolimex không thực hiện chia cổ tức năm 2014. Ngoài ra, Petrolimex cũng sẽ thực hiện bán 20% cổ phần cho đối tác chiến lược Nhật Bản.

Doanh nghiệp nước ngoài bất ngờ ‘chán’ thị trường Việt Nam? (Một Thế Giới): Nếu như các năm trước, đầu tư nước ngoài tại Việt Nam luôn có xu hướng gia tăng thì trong 5 tháng đầu năm 2015, tổng vốn đăng ký cấp mới và tăng thêm của các nhà đầu tư nước ngoài (ĐTNN) tại Việt Nam đạt 4,29 tỷ USD, chỉ bằng 78% so với cùng kỳ năm 2014. – Mazda, Ford dừng dự án tỷ USD ở Việt Nam bỏ qua Thái (Vef): Ngành công nghiệp ôtô Việt Nam xem như đã hoàn toàn thất bại, sau khi các nhà sản xuất như Mazda và Ford đã từ bỏ những dự án sản xuất ôtô từ 700 triệu đến 1 tỷ USD. Mới đây nhất, gã khổng lồ Toyota cũng tuyên bố sẽ cân nhắc ngưng lắp ráp ôtô ở Việt Nam. Làm gì để phát triển một ngành công nghiệp ôtô thành công?

– Thêm quyền điều tra ngăn chặn gian lận kinh doanh (Sài Gòn Đầu Tư): Hôm nay 27-5, Quốc hội sẽ thảo luận ở tổ về dự án Bộ luật tố tụng hình sự (sửa đổi). Trong đó, một điểm quan trọng hứa hẹn được nhiều đại biểu quan tâm chính là việc nên hay không mở rộng diện cơ quan được giao nhiệm vụ tiến hành một số hoạt động điều tra đối với cơ quan thuế, chứng khoán.

Những câu hỏi quanh việc điều hành giá xăng dầu (Tiền Phong): Trong khi người dân mong mỏi thuế nhập khẩu giảm theo cam kết quốc tế sẽ làm giá xăng dầu rẻ theo, thế nhưng cách điều hành “dồn cục”, tăng nhanh trong thời gian ngắn của liên bộ Công Thương-Tài chính đã đập tan hy vọng đó. Theo các chuyên gia kinh tế, điều hành cần có lộ trình, tránh kiểu “sáng kiến đột xuất”.

– Xử lý nợ xấu giống như tách “con nghiện” ra khỏi cộng đồng (Dân Trí): Có những ngân hàng báo cáo tỷ lệ nợ xấu dưới 3% nhưng kết quả thanh tra cho thấy tỷ lệ nợ xấu cao gấp nhiều lần con số báo cáo thậm chí gấp hàng chục lần.

– Gần 4.000 doanh nghiệp bị “xóa sổ” từ đầu năm (Dân Trí): Phần lớn những doanh nghiệp biến mất hoàn toàn khỏi thị trường có quy mô nhỏ với vốn đăng ký dưới 10 tỷ đồng. Trong khi đó, số doanh nghiệp gặp khó khăn buộc phải tạm ngừng hoạt động trong 5 tháng đầu năm là 22.705 doanh nghiệp.

– TPHCM yêu cầu Phú Mỹ Hưng chia lợi nhuận gần 1.500 tỷ đồng (Dân Trí): Phía Việt Nam góp vốn 18 triệu USD trong tổng vốn pháp định 60 triệu USD của liên doanh Phú Mỹ Hưng. Từ năm 2010 đến 2014, Phú Mỹ Hưng kinh doanh có hiệu quả, lợi nhuận cao, tuy nhiên phía Việt Nam chưa được chia lợi nhuận, ước tính khoảng 1.444 tỷ đồng.

SỨC KHỎE – MÔI TRƯỜNG

– Lý do cá chết hàng loạt ở kênh Nhiêu Lộc (Tầm Nhìn): Nồng độ khí độc hại tăng cao, vượt ngưỡng cho phép do rác ngăn dòng chảy là nguyên nhân khiến hàng chục nghìn con cá ở kênh Nhiêu Lộc – Thị Nghè chết.

– Kinh hoàng với thịt lợn 40.000 đồng/kg bày bán tràn lan (Một Thế Giới): Một số đầu nậu có vẻ rất vui khi được PV liên hệ nhờ tiêu thụ hộ mấy con lợn ếm. Những người này khẳng định, từ lợn bệnh tới lợn chết, từ lợn nhỏ tới lợn lớn đều sẽ được “giải quyết” hết. Trong khi đó tại các chợ ở Hà Nội, PV ghi nhận thịt lợn với giá “siêu rẻ” vẫn được bày bán.

– Mối nguy mắc bệnh chết người vì phơi nhiễm với gia cầm mắc bệnh (Dân Trí): Cục Y tế dự phòng cho biết, WHO vừa đưa ra cảnh báo con người ngày càng dễ bị phơi nhiễm với gia cầm nhiễm bệnh hoặc mang mầm bệnh. Khoảng 70% tổng số ca bệnh nhiễm cúm A(H5N1) trên người gần đây cho thấy rõ sự phơi nhiễm với gia cầm nhiễm bệnh.

GIÁO DỤC

“Tràn lan” học sinh cấp 1 khá, giỏi: “Giỏi thật” là bao nhiêu? (Dân Trí): Phụ huynh không yên tâm cho dù được thông báo con là học sinh khá, giỏi. Thầy cô lo lắng khi thấy học sinh của mình toàn giỏi. Đó là một nghịch lí vẫn đang tồn tại.

– Đề thi THPT quốc gia có câu hỏi từ dễ đến khó: (Một Thế Giới)

– Bài toán lớp 3 gây sốt và chữ “Tâm” của người làm sư phạm (Dân Trí): Nếu giáo viên chỉ dạy theo đúng chương trình thì rất nhàn, nhưng lại không bồi dưỡng được kiến thức nâng cao cho những học sinh có năng lực.

GÓC NHÌN TRẺ

Nữ sinh Điện ảnh giành giải Nhất cuộc thi viết Ấn tượng Châu Âu (Dân Trí): Thi viết nhưng Bảo Ngọc còn làm hẳn một phim ngắn dựa trên bài viết của mình để nói về ước mơ châu Âu. Đó là lí do Ngọc tạo nên sự khác biệt.

Ảnh lố bịch ‘không thể tin nổi’ của học sinh mùa chia tay (Một Thế Giới): Ngoài những ảnh kỷ yếu hài hước, độc và lạ, một số học sinh và sinh viên Việt bị chỉ trích vì thực hiện những ảnh phản cảm đến không thể tin nổi vào mùa chia tay.

– Ảnh kỷ yếu hài hước của sinh viên trường Báo (Dân Trí): Chùm ảnh được các sinh viên năm cuối Học viện Báo chí thực hiện nhằm lưu giữ lại những kỷ niệm đẹp đẽ thời đi học.

KHOA HỌC – KĨ THUẬT

– TechinAsia: Bphone là sự kiện công nghệ “nóng” nhất tại Việt Nam (Vnrevew): Trang tin công nghệ nổi tiếng Techinasia vừa đăng tải một bài viết nói về chiếc smartphone đầu tiên do Việt Nam sản xuất.

– Khám phá xe ô tô robot tự lái Khám phá xe ô tô robot tự lái (Một Thế Giới): Các nhà nghiên cứu tại Trung tâm nghiên cứu vũ trụ Johnson của NASA vừa cho ra mắt mẫu xe ô tô robot phiên bản thử nghiệm hai chỗ ngồi.

– Làn đường dành riêng cho vịt tại Anh (An Toàn Gia Thông): Quỹ từ thiện Canal & River Trust vừa thực hiện sáng kiến làn đường dành tiêng cho vịt trên những tuyến đường dọc theo bờ sông ở Thủ đô London, Birmingham và Manchester, theo Daily Mail.

– Google sắp tung hệ điều hành Brillo OS mới mẻ (Google sắp tung hệ điều hành Brillo OS mới mẻ): Đó là một nền tảng nhỏ gọn dựa trên Android để sử dụng trên các thiết bị của hệ thống nhà thông minh (TV, máy lạnh, đèn chiếu sáng,…)

THẾ GIỚI – ĐỐI NGOẠI

– Bộ trưởng Phùng Quang Thanh bàn hợp tác với Bộ quốc phòng Ấn Độ (Một Thế Giới): Chiều 25-5, tại trụ sở Bộ Quốc phòng Ấn Độ, Bộ trưởng Phùng Quang Thanh đã hội đàm với Bộ trưởng Quốc phòng Ấn Độ Manohar Parrikar

– Hai động cơ cùng chết máy, phi cơ Singapore đột ngột rơi 4.000 m (Dân Trí): Hai động cơ của một máy bay thương mại Singapore đồng thời ngừng hoạt động khiến phi cơ này bị mất độ cao từ 11.900 m xuống còn gần 8.000 m khi đang bay tới Thượng Hải, Trung Quốc.

– Trung Quốc xây đảo nghiêm trọng hơn vụ giàn khoan 981 (Tuổi Trẻ): Ngày 26-5, đại biểu Quốc hội Lê Nam của tỉnh Thanh Hóa nhận định về những việc Trung Quốc đang làm gần đây ở biển Đông.

– Việt Nam bắt bốn tàu đánh cá và 50 ngư dân Trung Quốc (Người Việt): Bốn tàu đánh cá và 50 ngư dân Trung Quốc vừa bị Việt Nam bắt, lập biên bản vì “đánh bắt trái phép” tại vùng biển thuộc chủ quyền của Việt Nam

– Mỹ – Trung và Biển Đông: Không chỉ là một vụ nắn gân (Dân Trí): Thứ tư 20-5-2015, một cuộc trắc nghiệm về chiến thuật giữa Mỹ và Trung Quốc đã được thực hiện: Một chiếc P8-A Poseidon, máy bay do thám hiện đại nhất của Mỹ, đã tiếp cận sát khu vực mà Trung Quốc đang xây loạt đảo nhân tạo tại Biển Đông.

– Sách trắng quốc phòng: Trung Quốc lộ tham vọng tăng cường sức mạnh hải quân (Bizlive): Hôm 26/5/2015, chính quyền Trung Quốc ra sách trắng quốc phòng khẳng định chiến lược quân sự trong thời gian tới, chú trọng phát triển sức mạnh hải quân bên ngoài phạm vi lãnh hải.

– Đài Loan đề xuất giải pháp giảm căng thẳng tại Biển Đông (Dân Trí): Đài Loan ngày 27/5 đã đưa ra sáng kiến hòa bình nhằm giải quyết tranh chấp lãnh thổ tại Biển Đông. Theo sáng kiến hòa bình được lãnh đạo Đài Loan Mã Anh Cửu công bố, Đài Loan kêu gọi tất cả các bên tuyên bố chủ quyền ở Biển Đông tạm gác lại bất đồng để bắt đầu quá trình đàm phán về việc chia sẻ tài nguyên.

– Trung Quốc tiếp tục ngụy biện về Biển Đông (Thanh Niên): Trung Quốc tiếp tục vi phạm chủ quyền không thể tranh cãi của Việt Nam tại quần đảo Trường Sa qua việc khởi công phi pháp hai ngọn hải đăng tại đây.

– Thế giới lo ngại di sản văn hóa Palmyra rơi vào tay IS (Một Thế Giới): Ngày 20.5 vừa qua, chiến binh IS đã chiếm thành phố Palmyra của Syria, một trong những trung tâm văn hóa cổ đại của thế giới.

– Nhà nước Hồi giáo IS đang trên đà “nhuộm đen” Syria và Iraq (VOV): Chỉ sau một năm, tổ chức khủng bố cực đoan IS đã bành trướng thêm một bước đáng kể, phất cao lá cờ đen của mình trên nhiều vùng lãnh thổ mới.

– Tổng thống Ukraine công bố chiến lược an ninh quốc gia mới (VOV): Chiến lược an ninh mới nhấn mạnh tăng cường hợp tác quân sự – kỹ thuật với Tổ chức Hiệp ước Bắc Đại Tây Dương (NATO) và Liên minh châu Âu (EU).

– Quan chức Bắc Kinh ra tòa vì “bán” biển xe chính phủ (Dân Trí): Tống Kiến Quốc (Song Jianquo), cựu Cục trưởng Cục Quản lý Giao thông Bắc Kinh (ảnh) ngày 25-5 bắt đầu bị đưa ra xét xử vì tội nhận hối lộ.

Máy bay hải quân Trung Quốc gặp nạn, 2 phi công thiệt mạng (Dân Trí): Hai phi công Trung Quốc đã thiệt mạng trong một vụ tai nạn máy bay của hải quân nước này tại tỉnh Liêu Ninh, đông bắc đất nước, hải quân Trung Quốc xác nhận.

DU LỊCH – VĂN HÓA NGHỆ THUẬT – GIẢI TRÍ

Du lịch Việt Nam chưa chiến thắng đã ngủ quên (Dân Trí): Sẽ không có sự tiến bộ nào khi chính chúng ta tự cho mình là người tiến bộ. Sẽ không có một đỉnh cao nào khác khi chúng ta đã tự cho mình đang đứng trên đỉnh cao.

– Triển lãm nghệ thuật Trúc Chỉ dịp Phật Đản (Dân Trí): Chiều ngày 25/5 tại Trung tâm Văn hóa Phật giáo Liễu Quán Huế (đường Lê Lợi, TP Huế) đã ra mắt không gian trưng bày các tác phẩm nói về cuộc đời của Đức Phật dựa trên nghệ thuật Trúc Chỉ mang tên “Mùa An Lạc”.

– Chủ quán bún bò gân bá đạo làm đạo diễn liveshow (Vef): Cư dân mạng về quán bún bò gân “bá đạo” của anh Nguyễn Hoàng Anh Dũng tại chung cư Tôn Thất Thuyết quận 4, TPHCM, lại một phen xôn xao khi anh tuyên bố “dẹp tiệm”.

Hang Sơn Đoòng: Giấc mơ khó “chạm” của số đông người Việt (Một Thế Giới):Không chỉ là “cuộc chơi” dành cho khách du lịch, mà Sơn Đoòng còn là “cuộc chơi” của tỉnh Quảng Bình và đơn vị lữ hành đang được cấp phép khai thác độc quyền tại đây. Vì thế, việc tính toán làm sao để có mức giá hợp lý hơn cho người Việt, giúp “người nhà” có cơ hội được tiếp cận tuyệt phẩm tự nhiên Sơn Đoòng nhiều hơn cũng là bài toán cần đặt ra. – Hang Sơn Đoòng: “Cuộc chơi” không dành cho những kẻ yếu tim (Dân Trí): Cái tên hang Sơn Đoòng bỗng “nổi như cồn” trong những ngày hè nóng bỏng giữa tháng Năm này sau khi xuất hiện trên sóng trực tiếp của đài ABC News, Mỹ. Mặc dù trước đó vài năm, những người trẻ ưa khám phá đã rỉ tai nhau rằng đây là địa điểm cần phải đến một lần trong đời.

—————————————–

ĐỐI THOẠI

.

Đài Đáp Lời Sông Núi

http://radiodlsn.com/

ĐLSN 26.05.2015

.

Theo dõi đài Đáp Lời Sông Núi qua:

Youtube

Twitter

Facebook

.

Youtube: THẢM HỌA ĐỎ BỘ MẶT THẬT CỦA ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM

.

Youtube: Sự Thật Hồ Chí Minh

.

Youtube: Ho Chi Minh, The Man and The Myth

.

Youtube: Cải cách ruộng đất

.

Youtube: Nhân Văn Giai Phẩm

.

Đối Thoại Điểm Tin ngày 26 tháng 5 năm 2015

Posted on 26/05/2015 by Doi Thoai

https://doithoaionline.wordpress.com/2015/05/26/doi-thoai-diem-tin-ngay-26-thang-5-nam-2015/

  • Tin Ngoài Nước-Tín Châu
  • Tin Trong Nước-Lê Hồng Lĩnh
  • Chuyện Việt Nam-Thanh Ly

Đọc tiếp →

—————————————

Viet Studies

Thứ ba, 26 tháng 5, 2015

http://viet-studies.info/

Kinh tế Việt Nam

Dạo qua thế giới facebook Việt (RFA Blog 26-5-15) — Tác giả Song Chi có nhiều nhận xét rất tinh tế. (Xin thêm một nhận xét: THD có facebook “friends” từ nhiều quốc gia, nhưng không thấy “friends” nào lại thường đăng ảnh ngồi quanh bàn nhậu như “friends” Việt Nam.  Đó là lý do THD hay nhớ quê hương, lắm khi đến độ thổn thức)

Báo Nhân Dân chỉ trích RFA về việc cộng tác với đảng Việt TânPhải chăng họ muốn đi ngược lại các nguyên tắc đã cam kết? (ND 25-5-15) – “Sự kiện này cho thấy RFA, SBTN, RSF,… đã không chỉ ngang nhiên thách thức dư luận, mà còn công khai bắt tay với tổ chức khủng bố “Việt tân” tổ chức các hoạt động chống phá Việt Nam” WHOA!!!

Thủ tướng: “Tôi luôn nhắc các Bộ trưởng phải lắng nghe phản biện” (DT 26-5-15) — Một thân hữu cho biết Thủ tướng có nói thêm: “Còn tôi thì không cần nghe, vì đã biết hết rồi”

Lãnh đạo chức càng lớn, hát quốc ca càng phải to (infonet 26-5-15) — Phương pháp tuyển chọn TBT ở Đại hội 12: Các ứng viên xếp hàng, xem ai hát to nhất?!  Hai ứng viên sáng giá nhất sẽ là Đinh La Thăng và Nguyễn Sinh Hùng.

Ngân hàng Nhà nước: Không tăng tỷ giá đến hết năm (VnEx 26-5-15) — Tôi chưa bao giờ nghe lãnh đạo một ngân hàng nhà nước nào trên thế giới lại có lời báo trước lạ lùng như vầy! (Hởi các người đầu cơ, kinh doanh ngoại tệ) “Đầu năm tới thì chúng tôi sẽ tăng tỷ giá!”

Chuyên gia: Tỷ giá và tín dụng là hai thách thức lớn (TBKTSG 26-5-15) — Ý kiến Nguyễn Xuân Thành

Tại sao kiểm toán không phát hiện sai phạm Vinashin, Vinalines? (VNN 26-5-15)

Bộ mua dưa, bộ uống sữa: Thương mại không là từ thiện (ĐV 26-5-15)

Chống mất cắp hành lý, hàng hóa ký gửi đường hàng không (ND 26-5-15) — Nên học tập đạo đức của Bác Hồ!

Cửa hàng tạp có còn đất sống? (TGTT 26-5-15)

Cán bộ chửi thề văng mạng: Chưa bao giờ gây gổ với ai (ĐV 26-5-15) — À ra thế!

Hồ sơ Phạm Ngọc Thảo: Cậu biệt động nhỏ và nhà tình báo lớn (VNCA 25-5-15)

Biển Đông: Khu vực đại chiến tranh mới của lịch sửHistory’s Next Great War Zone: The South China Sea (Daily Beast 25-5-15) — Gordon Chang viết, nhưng không tệ lắm!

China accuses US of stoking tensions in the South China Sea (FT 26-5-15)

Southeast Asia maritime build-up accelerates, raising risks in disputed seas (Reuters 26-5-15)

The rights and wrongs of US overflights in the South China Sea (East Asia Forum 26-5-15)

China’s Master Plan in the South China Sea (National Interest 26-5-15) Sách trắng quốc phòng Trung Quốc chỉ trích Mỹ và ‘một số nước láng giềng ven biển’ (VTC 26-5-15)

The South China Sea’s Ticking Time Bomb (Time magazine 25-5-15)

U.S.-China: Mutually Assured Economic Destruction? (Diplomat 26-5-15)

China Shifts Maritime Military Focus to Open Seas (WSJ 26-5-15) China beefs up ‘open seas protection’ as it reveals construction of lighthouses in disputed South China Sea(SCMP 26-5-15)

TPP: Một đối tác hụt hẫng trầm trọng: The Trans-Pacific Partnership: A Deeply Flawed Partnership (Asia Pacific Journal 13-5-15)

Những nhà tân độc tài cai trị bằng quả đấm nhung: The New Dictators Rule by Velvet Fist (NYT 24-5-15)

Bài hay về sự cạnh tranh giữa KFC và Chick-fil-A ở MỹThe fried-chicken wars: Inside KFC’s weird new fight to dethrone Chick-fil-A (WP 25-5-15)

Phỏng vấn Sylvia Nasar về cái chết của John Nash: The author of ‘A Beautiful Mind’ on the life and death of John Nash (WP 25-5-15) — Cho fan của Nash. (Yes, THD had quite a few publications on Nash equilibrium and its generalized form: Consistent Conjectural Equilibrium (CCE)!  See, for example: “A Conjectural Variations Model of Strategic Rivalry in State Economic Development Policy,” Annals of Regional Science, Vol. 27, No. 2 (1993), pp. 117-132. (with Robert Premus) trong đó THD (và đồng tác giả) áp dụng Nash equlibrium cho sự cạnh tranh giữa các bang ở Mỹ; hoặc là “Optimal Taxation and Heterogeneous Oligopoly,” Canadian Journal of Economics, Vol 26, No. 4 (November 1993), pp. 933-948, trong đó THD phân tích chính sách thuế tối ưu đối với một công nghiệp mà các công ty cạnh tranh nhau kiểu Nash)

.

Văn Hóa & Giáo Dục

Nhà văn Nguyên Ngọc: ‘Văn học và nhà văn không là công cụ của ai hết’  (NV 25-5-15)

‘Đạo mộ bút ký’ – Sách lược ‘tái tạo hình dung lịch sử’ của Trung Quốc (NNVN 25-5-15) — ‘Đạo mộ bút ký’ làm xói mòn niềm tin thiêng liêng (NNVN 26-5-15) Thu hồi “Đạo mộ bút ký” bất hợp pháp (TT 26-5-15)

Giáo dục không bao giờ đứng ở vị trí thấp (ANTG 26-5-15) — P/v Văn Như Cương

Cuộc sống trần trụi qua trang viết ‘Đốt đời’ của Đào Hiếu (VnEx 25-5-15)

Người đàn ông 37 năm làm nghề ‘chữa bệnh’ cho sách cũ (VnEx 26-5-15)

Ngô Di Lân: “Ảo tưởng thì dễ ngã đau” (NĐT 26-5-15) — Đúng thế. THD từng ảo tưởng là sẽ được Nobel. Hic hic!

.

.

.


Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 44 other followers