TIN & BÀI NGÀY 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30, 31 THÁNG 3-2015

Tháng Tư 1, 2015

.

.

TIN & BÀI NGÀY 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30, 31 THÁNG 3-2015

.

.

TIN & BÀI NGÀY 31-3-2015

Quyền lực nhất thế giới (Nguyễn Đạt Thịnh)

Cả Ngàn Người Dự Ra Mắt Phim “Ride The Thunder” (Việt Báo)

Người dân Little Saigon xúc động với ‘Ride the Thunder’ (Linh Nguyễn/Người Việt)

Tuyên Bố của Hội NBĐLVN ủng hộ yêu sách đình công của công nhân Pou Yuen (Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam)

Nghịch lý nhân sự – Kỳ III (Nguyễn Thị Từ Huy)

Sự thật đằng sau lý luận: “không liên minh để chống lại nước thứ ba” và “kiên trì hòa bình, ổn định để phát triển đất nước” (Nguyễn Trung Chính)

Báo chí và học giả Tây phương nghĩ gì về chiến dịch bài trừ tham nhũng của Tập Cận Bình? (Phong Uyên)

Bài thi viết “Cộng sản và Tôi”: Bộ mặt thật của Đảng CSVN (Hoàng Thị Mộc Lan)

Thư ngỏ gửi hai nhà khoa học quan tâm đến vấn đề bảo vệ môi trường (Mai Thái Lĩnh)

Google gọi thẳng tên cơ quan quản lý internet Trung Quốc thực hiện tấn công mạng (Joshua Philipp, Epoch Times)

Biển Đông : Cựu cố vấn Mỹ Kissinger « tiếp tay » cho Trung Quốc (Trọng Nghĩa – RFI)

Công an Hà Nam đánh đập chị Trần Thị Nga rất dã man (Trần Quang Thành – Danlambao)

Tại sao công nhân Pou Yuen đình công? (Mặc Lâm – RFA)

Đồng khô hồ cạn (Cánh Cò)

ĐIỂM TIN THỨ BA 31-3-2015

.

.

TIN & BÀI NGÀY 30-3-2015

Những sự dối trá ác độc của truyền thông về Việt Nam cuối cùng đã bị phơi bày (Chelsea Schilling – WND)

Những người muốn ‘vùi chôn’ thương binh VNCH (Tạp ghi Huy Phương)

Tạm dừng hay hoãn binh (Lê Diễn Đức)

Cam Ranh bay – Rượu mời không uống (Lê Minh Nguyên)

Một chính khách lớn và một người thầy xấu (Nguyễn Hưng Quốc)

Công dân hoạt động nhân quyền bị cản trở (Hòa Ái – RFA)

Từ Giải khăn sô Cho Huế của Nhã Ca đến Mourning Headband for Hue của dịch giả Olga Dror: Hồi Ký hay Truyện Ký? (Nguyễn Tà Cúc – Da Màu)

Chặt cây, lấp sông và bịt mồm khoa học (Baron Trịnh)

ĐIỂM TIN THỨ HAI 30-3-2015

.

.

TIN & BÀI CHỦ NHẬT 29-3-2015

IPU-132: Các nhà hoạt động bị vi phạm nhân quyền (PV.VRNs)

Đêm nhạc tưởng niệm nhạc sĩ Nguyễn Đức Quang ở Sài Gòn (Trần Tiến Dũng / Người Việt)

Những điều trông thấy (TTXVA BIÊN TẬP)

[Singapore] – Thi ca và phát triển (Lê Phan)

50 năm nhìn lại Phong Trào Du Ca Việt Nam (Trịnh Thanh Thủy)

Little Saigon: ‘Ride the Thunder’ hết vé ngay ngày khởi chiếu (Linh Nguyễn/Người Việt)

Trung Đông Liệt Quốc (Ngô Nhân Dụng)

Đoạn đường còn lại trong nỗ lực bài trừ nạn kỳ thị chủng tộc tại Hoa Kỳ (Trần Bình Nam)

Tường thuật buổi diễu hành hòa bình vì môi trường, bảo vệ cây xanh tại Hà Nội 29/3/2015 (Dân Luận tổng hợp)

ĐIỂM TIN CHỦ NHẬT 29-3-2015

.

.

TIN & BÀI NGÀY 28-3-2015

Thư xin lỗi của blogger Mẹ Nấm gửi ĐSQ Đức và Trưởng phái đoàn Quốc hội LB Đức (Nguyễn Ngọc Như Quỳnh)

Vụ 90.000 công nhân đình công : Phát biểu của bác Được có vài chỗ chưa “được” (Đồng Phụng Việt)

Bước tiến mới dân chủ hóa Việt Nam (Thạc sỹ Nguyễn Tiến Trung | BBC)

Khánh Hòa: CA bắt cóc 2 blogger Nguyễn Ngọc Như Quỳnh và Võ Trường Thiện (CTV Danlambao)

Úc tiễn đưa cựu thủ tướng Malcolm Fraser (Nguyễn Quang Duy)

Nhân quyền là vấn đề khó khăn lớn nhất đối với cả Việt Nam lẫn Hoa Kỳ (Nguyễn Quốc Khải)

LÀM SAO ĐẤT NƯỚC MÌNH, DÂN TỘC MÌNH CHẤP NHẬN ĐƯỢC (FB Phạm Đình Trọng)

ĐIỂM TIN NGÀY THỨ BẢY 28-3-2015

.

.

TIN & BÀI NGÀY 27-3-2015

Xem ‘Nước 2030’ nghĩ về phim Việt (Bùi Văn Phú)

28/3/2015: San Jose Mời Dùng Bữa Với Khách Không Nhà (Giao Chỉ, San Jose)

Vợ nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa : « Tôi không bao giờ tuyệt vọng » (Thanh Phương – RFI)

Bộ phim Thuyền nhân: Võ sư Hóa đi tìm mộ (Thanh Trúc – RFA)

Nhận diện đao phủ bức tử Việt Nam (Nhà văn Võ Thị Hảo)

Nghị Sĩ Ted Cruz tuyên bố tranh cử tổng thống (Nguyễn Văn Khanh)

Tòa bác đơn xin xử lại và giảm bồi thường của Saigon Nhỏ (Hà Giang/Người Việt)

Việt Nam có tự do không? (Mặc Lâm – Sống Magazine)

ĐIỂM TIN NGÀY 27-3-2015

.

.

TIN & BÀI NGÀY 26-3-2015

CJP mở chiến dịch ‘Tháo còng báo chí,’ đòi thả Tạ Phong Tần (Người Việt)

Ai giải phóng ai sau 40 năm nhìn lại (Huy Vũ – BÁO TỔ QUỐC)

Bất tuân dân sự, vũ khí chống lại sự lạm quyền của công an (Mặc Lâm – RFA)

Ai là kẻ thù của Việt Nam? (Nguyễn Hưng Quốc)

Quê hương là gì hở mẹ? (Sông Lô – Đàn Chim Việt)

Lý Quang Diệu và Phạm Văn Đồng (GS Nguyễn Văn Tuấn)

Lý Quang Diệu và Hồ Chí Minh : Tư tưởng lớn gặp nhau? (GS Nguyễn Văn Tuấn)

ĐIỂM TIN NGÀY 26-3-2015

.

.

TIN & BÀI NGÀY 25-3-2015

Lý Quang Diệu và chính sách ngăn ngừa cộng sản tại Singapore (Trần Trung Đạo – Danlambao)

Truyền thông và phản chiến (Trọng Đạt – Đàn Chim Việt)

Chiến Dịch Bắc Cự Bá Quyền Đông Hòa Phi Mã (LS Nguyễn Hữu Thống – Hội Luật gia Việt Nam tại California)

Trí thức Hà Nội nói về việc chặt cây (Mặc Lâm – RFA)

Dư Luận Viên thách thức uy tín giám đốc CATP Hà Nội (Người Buôn Gió)

Cấm xuất cảnh thu hộ chiếu vì sợ sự thật? (Nam Nguyên – RFA)

Khi lương tri bị chảy máu (VietTuSaiGon)

Đại loạn, ba “đại án” sân bay và nỗi lo mất nước (Phan Châu Thành – Danlambao)

Nhóm “We March For Freedom” và chặng công tác đầu tiên: Ba Lan, Pháp, Thụy Sĩ (Đào Trường Phúc – Danlambao)

Thắp nhang tưởng niệm những hàng cây (Ngô Nhân Dụng)

Thời Điểm Bỏ Đảng CSVN (Trần Nhật Kim – nhóm Văn Tuyển)

ĐIỂM TIN NGÀY 25-3-2015 (DÂN LUẬN | TTXVA | ĐỐI THOẠI | VIETSTUDIES)

.

.

TIN & BÀI NGÀY 24-3-2015

Một cuộc chiến, một gia đình, một số phận (Tien Phan – RFA)

Cựa quậy (Tuấn Khanh)

Mùa Quốc Hận: Tưởng Nhớ Thuyền Nhân (Vi Anh – Việt Báo)

Điện cao thế (Nguyễn Đạt Thịnh – VienDongDaily)

Một cuộc tàn sát môi trường của chính quyền Hà Nội (TS Luật Cù Huy Hà Vũ)

Thư Ngỏ gửi Đại Hội Liên Minh Nghị Viện Quốc Tế họp tại Hà Nội, Việt Nam (28/3 – 1/4/2015)

SỰ VIỆC ĐỐN CÂY TẠI THỦ ĐÔ CHỈ LÀ CHUYỆN NHỎ (Trần Quí Cao – Bauxite VN)

ĐIỂM TIN NGÀY 24-3-2015 (DÂN LUẬN | TTXVA | ĐỐI THOẠI | VIETSTUDIES)

.

.

TIN & BÀI NGÀY 23-3-2015

Bản năng và phản ứng trong xã hội dối trá (Lê Diễn Đức)

[ĐẢNG CỘNG HÒA] VẠCH ÁO CHO NGƯỜI XEM LƯNG (Mai Loan)

Chế độ Putin đã giết người như thế nào (Marta Tomaszkiewicz – Newsweek)

Lý Quang Diệu, nhà độc tài được yêu mến và ngưỡng mộ nhất thế giới (Nguyễn Hưng Quốc)

ĐIỂM TIN THỨ HAI 23-3-2015 (DÂN LUẬN | TTXVA | ĐỐI THOẠI | VIETSTUDIES)

.

.

TIN & BÀI NGÀY 22-3-2015

ĐIỂM TIN CHỦ NHẬT 22-3-2015 (DÂN LUẬN | TTXVA | VIETSTUDIES)

.

.

TIN & BÀI NGÀY 21-3-2015

ĐIỂM TIN THỨ BẢY 21-3-2015 (DÂN LUẬN | TTXVA | ĐỐI THOẠI | VIETSTUDIES)

.

.

.

TIN & BÀI NGÀY 31-3-2015

Tháng Tư 1, 2015

.

.

TIN & BÀI NGÀY 31-3-2015

.

.

Tuyên bố số 5/Hội NBĐLVN ủng hộ yêu sách đình công của công nhân Pou Yuen

Nhà báo Phạm Chí Dũng - Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam

VNTB   1.4.2015

http://www.ijavn.org/2015/04/tuyen-bo-so-5hoi-nblvn-ung-ho-yeu-sach.html

.

Nghị sĩ nhiều nước gặp gỡ các nhà hoạt động VN bên lề IPU

Pv.VRNs     31.03.2015

http://www.chuacuuthe.com/2015/03/nghi-si-nhieu-nuoc-gap-go-cac-nha-hoat-dong-vn-ben-le-ipu/

.

Tường trình việc công an Huế trấn áp các chức sắc tôn giao

VRNs    01.04.2015

http://www.chuacuuthe.com/2015/04/tuong-trinh-viec-cong-an-hue-tran-ap-cac-chuc-sac-ton-giao/

.

Bài thi viết “Cộng sản và Tôi”: Bộ mặt thật của Đảng CSVN

Hoàng Thị Mộc Lan (Danlambao)   3/31/2015       87 Comments

http://danlambaovn.blogspot.com/2015/03/bai-thi-viet-cong-san-va-toi-bo-mat.html#more

.

Tham luận “Đại thắng mùa xuân”

Hoàng Thanh Trúc (Danlambao)   4/01/2015         13 Comments

http://danlambaovn.blogspot.com/2015/04/tham-luan-ai-thang-mua-xuan.html#more

.

Blogger Mẹ Nấm: Không có khoảng cách nào giữa người Việt trong và ngoài

Dân Làm Báo                      4/01/2015        1 Comment

http://danlambaovn.blogspot.com/2015/04/blogger-me-nam-khong-co-khoang-cach-nao.html#more

VIDEO : https://www.youtube.com/watch?v=sirjXtPYC6o&feature=player_embedded

.

Tại sao công nhân Pou Yuen đình công?

Mặc Lâm - RFA     2015-03-31

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/y-do-pouyuen-wker-stike-03312015051500.html

- VNTB – Đình công đã bước sang ngày thứ sáu

- Cảm tính Tổng LĐLĐ: “Quỹ BHXH được sự bảo trợ của Nhà nước, nên không có chuyện vỡ quỹ” (*).

- VNTB – Nguồn gốc vụ 90.000 công nhân đình công ở Sài Gòn: Ngân sách có dấu hiệu kiệt quệ .

- Sẽ trình phương án bảo lưu hoặc cho lãnh BHXH một lần.

.

Hàng nghìn công nhân Việt xuống đường đòi quyền lợi

VOA Tiếng Việt   31.03.2015

http://www.voatiengviet.com/content/hang-nghin-cong-nhan-viet-xuong-duong-doi-quyen-loi/2701042.html

.

Quỹ Bảo hiểm xã hội: Coi như mất trắng 1.052 tỉ đồng!

Đào Tuấn   -   Lao Động     31/03/2015

https://anhbasam.wordpress.com/2015/03/31/3671-quy-bao-hiem-xa-hoi-coi-nhu-mat-trang-1-052-ti-dong/

.

‘Bãi công là hồi chuông cảnh tỉnh’

BBC

31-03-2015

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2015/03/150331_workers_strike_pouyuen

.

Petrotimes – tiếng nói lạc lõng và lú lẫn về cuộc tuần hành bảo vệ cây xanh của người Hà Nội

Lê Anh Hùng      30/03/2015

http://www.leanhhung.com/2015/03/petrotimes-tieng-noi-lac-long-va-lu-lan.html

.

Đồng khô hồ cạn

Cánh Cò         03/31/2015

http://www.rfavietnam.com/node/2516

.

Công dân thủ đô là như thế

Bùi Tín       3/31/2015    16 Comments

http://danlambaovn.blogspot.com/2015/03/cong-dan-thu-o-la-nhu-the.html#more

.

Đụng tới công an, không chết thì đi tù???

Mẹ Nấm Gấu (Danlambao)     3/30/2015        65 Comments

http://danlambaovn.blogspot.com/2015/03/ung-toi-cong-khong-chet-thi-i-tu.html#more

Hội chứng “chết trong tay công an”

- 226 người chết trong đồn côn an

.

Hồ sơ vụ án Nguyễn Văn Chưởng và Hồ Duy Hải gửi cộng đồng quốc tế

Danlambao      3/30/2015 1 Comment

http://danlambaovn.blogspot.com/2015/03/ho-so-vu-nguyen-van-chuong-va-ho-duy.html#more

Gia đình Nguyễn Văn Chưởng gặp ĐSQ Mỹ và New Zealand

.

Nghịch lý nhân sự (III)

Nguyễn Thị Từ Huy     03/31/2015

http://www.rfavietnam.com/node/2518

.

Thư ngỏ gửi hai nhà khoa học quan tâm đến vấn đề bảo vệ môi trường

Mai Thái Lĩnh           31/03/2015

https://anhbasam.wordpress.com/2015/03/31/3670-thu-ngo-gui-hai-nha-khoa-hoc-quan-tam-den-van-de-bao-ve-moi-truong/

.

Thư ngỏ gửi 1.600 nghị sĩ và quan khách tại Hội nghị IPU 132 tại Hà Nội (1)

Nhà báo – nhà văn Phạm Thành       31-3-2015

https://badamxoevietnam2.wordpress.com/2015/03/31/thu-ngo-gui-1-600-nghi-si-va-quan-khach-tai-hoi-nghi-ipu-132-tai-ha-noi-1/

.

THƯ NGỎ : KÍNH GỬI ÔNG TỔNG GIÁM ĐỐC TRUYỀN HÌNH VN VỀ VIỆC XÂY DỰNG “THÁP TRUYỀN HÌNH CAO NHẤT THẾ GIỚI”

Bauxite Việt Nam            30/03/2015

http://boxitvn.blogspot.com/2015/03/thu-ngo_31.html

.

Cùng Bộ Công Thương giải các bài toán lớp 5 về bauxite

  1. Nguyễn Thành Sơn       31/03/2015

http://boxitvn.blogspot.com/2015/03/cung-bo-cong-thuong-giai-cac-bai-toan.html

.

CỔ PHẦN HÓA DOANH NGHIỆP NHÀ NƯỚC-SỰ VĨ ĐẠI, HAY CÁI CHẾT NGẮC NGOẢI?

Nguyễn Huy Canh             31/03/2015  

http://danquyenvn.blogspot.com/2015/03/co-phan-hoa-doanh-nghiep-nha-nuoc-su-vi.html

.

“Nhất thế giới” (!?)

Theo Blog Bùi Văn Bồng     31/03/2015

http://danquyenvn.blogspot.com/2015/03/nhat-gioi.html

.

Hà Nội: MỘT BỆNH VIỆN 50 TRIỆU ĐÔ BỎ HOANG GIỮA THỦ ĐÔ

VietNamNet            31/03/2015

http://xuandienhannom.blogspot.com/2015/03/ha-noi-mot-benh-vien-50-trieu-o-bo.html

.

Loại cây mới trồng ở Hà Nội không thích hợp với môi trường TP

Gia Minh - RFA     2015-03-31

http://www.rfa.org/vietnamese/programs/ScienceAndEnvironment/tree-plan-in-hn-no-appro-envir-03312015070443.html

.

Việt Nam từng bước đi vào Công ước chống tra tấn

Tuấn Khanh   03/31/2015

http://www.rfavietnam.com/node/2517

.

Nghịch lý nhân sự (III)

Nguyễn Thị TỪ Huy    03/31/2015

http://www.rfavietnam.com/node/2518

.

Bauxite Tây Nguyên: NHỮNG CON SỐ BIẾT NÓI

  1. Nguyễn Thành Sơn     01/04/2015

http://boxitvn.blogspot.com/2015/04/bauxite-tay-nguyen-nhung-con-so-biet-noi.html

.

Quảng Nam-Quảng Ngãi, lụt giữa mùa Xuân

Phi Hùng/Người Việt     30/03/2015

http://www.nguoi-viet.com/absolutenm2/templates/viewarticlesNVO.aspx?articleid=205159&zoneid=310#.VRtKo005DIU

.

.

HẢI NGOẠI

.

.

Người dân Little Saigon xúc động với ‘Ride the Thunder’

Linh Nguyễn/Người Việt     30/03/2015

http://www.nguoi-viet.com/absolutenm2/templates/viewarticlesNVO.aspx?articleid=205167&zoneid=3#.VRtLK005DIU

Cả Ngàn Người Dự Ra Mắt Phim “Ride The Thunder”   (Việt Báo)

.

40 năm, nước Mỹ có hơn 40 dân cử gốc Việt (bài 6)

Ðỗ Dzũng/Người Việt (tổng hợp) 11-3-2015

http://www.nguoi-viet.com/absolutenm2/templates/viewarticles30thang4.aspx?articleid=204273&zoneid=492#.VRtJJU05DIU

40 năm, nước Mỹ có hơn 40 dân cử gốc Việt (bài 5)

40 năm, nước Mỹ có hơn 40 dân cử gốc Việt (bài 4)

40 năm, nước Mỹ có hơn 40 dân cử gốc Việt (bài 3)

40 năm, nước Mỹ có hơn 40 dân cử gốc Việt (bài 2)

40 năm, nước Mỹ có hơn 40 dân cử gốc Việt (bài 1)

.

Chúng tôi vẫn sống

Huỳnh Kỳ Anh Tú (Danlambao)   4/01/2015        7 Comments

http://danlambaovn.blogspot.com/2015/04/chung-toi-van-song.html#more

.

We March For Freedom = Chúng Ta Tuần Hành Cho Tự Do tại Đức 28.03.2015

Thanh Sơn   3/31/2015    26 Comments

http://danlambaovn.blogspot.com/2015/03/we-march-for-freedom-chung-ta-tuan-hanh.html#more

.

Tri Ân nước Úc nhân dịp đánh dấu 40 năm người Việt định cư tại Úc & Các sinh hoạt gây quỹ cho Bệnh Viện Nhi Đồng Hoàng Gia  

CĐNVTD-VIC     29-03-2015

http://www.lyhuong.net/uc/index.php/shcd/4058-4058

.

Lễ Quốc Táng Ngài Cựu Thủ Tướng Úc Malcolm Fraser

CĐNVTD Úc Châu     27/03/2015

http://www.lyhuong.net/uc/index.php/shcd/4059-4059

.

.

QUỐC TẾ

.

.

Hàng ngàn người biểu tình phản đối luật kỳ thị người đồng tính

VienDongDaily      29/03/2015

http://www.viendongdaily.com/hang-ngan-nguoi-bieu-tinh-phan-doi-luat-ky-thi-nguoi-dong-tinh-YDS6ihMy.html

.

Nổ súng chết người ở cơ quan An ninh Mỹ

BBC     31-3-2015

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/world/2015/03/150331_nsa_shooting

.

Bà Nancy Pelosy gặp Chủ tịch Quốc hội VN Nguyễn Sinh Hùng

RFA            31-03-2015

http://www.rfa.org/vietnamese/vietnamnews/vn-us-see-poten-fur-coop-03312015112955.html

.

Google gọi thẳng tên cơ quan quản lý internet Trung Quốc thực hiện tấn công mạng

Joshua Philipp, Epoch Times          31-3-2015

http://vietdaikynguyen.com/v3/45438-google-goi-thang-ten-co-quan-quan-ly-internet-trung-quoc-thuc-hien-tan-cong-mang/

.

Kinh tế biển và tranh chấp Biển Đông Việt-Trung

Thanh Phương – RFI     31-3-2015

http://vi.rfi.fr/viet-nam/20150223-kinh-te-bien-va-tranh-chap-bien-dong-viet-trung/

.

Biển Đông : Cựu cố vấn Mỹ Kissinger « tiếp tay » cho Trung Quốc

Trọng Nghĩa – RFI     31-03-2015

http://vi.rfi.fr/chau-a/20150331-bien-dong-cuu-co-van-my-kissinger-%C2%AB-tiep-tay-%C2%BB-cho-trung-quoc/

Kissinger: Mỹ nên noi gương kiên nhẫn của TQ về vấn đề Biển Đông

.

Miến Điện : LHQ ca ngợi dự thảo hòa ước giữa chính phủ và phe nổi dậy

Mai Vân – RFI     31-03-2015

http://vi.rfi.fr/chau-a/20150331-mien-dien-lhq-ca-ngoi-du-thao-hoa-uoc-giua-chinh-phu-va-phe-noi-day/

.

Bất ngờ phút chót: Đài Loan muốn gia nhập Ngân hàng AIIB của TQ

Bill Ide   -   VOA   31.03.2015

http://www.voatiengviet.com/content/nga-dai-loan-muon-gia-nhap-ngan-hang-aiib-cua-tq-vao-phut-chot/2701113.html

.

Đài Loan hạ thủy chiến hạm tàng hình tự chế đầu tiên

Trọng Nghĩa - RFI     31-03-2015

http://vi.rfi.fr/chau-a/20150331-dai-loan-ha-thuy-chien-ham-tang-hinh-tu-che-dau-tien/

.

Singapore : Một thiếu niên bị ra tòa vì chế nhạo Lý Quang Diệu

Trọng Nghĩa – RFI     31-03-2015

http://vi.rfi.fr/20150331-singapore//

.

Trung Quốc ra lệnh đóng cửa sân « gôn »

Tú Anh – RFI     31-03-2015

http://vi.rfi.fr/20150331-tq-xa-hoi//

.

Gian dối trong giới khoa học Tàu

GS Nguyễn Văn Tuấn       29/03/2015

http://tuanvannguyen.blogspot.com/2015/03/gian-doi-trong-gioi-khoa-hoc-tau.html

.

“Trùm an ninh” Trung Quốc Vương Kỳ Sơn đích thân sang Mỹ làm gì?

Phạm Viết Đào       31/03/2015

http://nvphamvietdao1.blogspot.com/2015/03/trum-ninh-trung-quoc-ich-than-sang-my_31.html

.

Vụ Germanwings : bảo hiểm chuẩn bị 300 triệu đô la bồi thường

Trọng Thành – RFI     31-03-2015

http://vi.rfi.fr/quoc-te/20150331-vu-germanwings-bao-hiem-chuan-bi-300-trieu-do-la-boi-thuong/

.

Iraq tuyên bố chiến thắng trong trận chiến giành lại Tikrit

VOA   01.04.2015

http://www.voatiengviet.com/content/iraq-tuyen-bo-chien-thang-trong-tran-chien-gianh-lai-tikrit/2701714.html

Mỹ không kích các mục tiêu Nhà nước Hồi giáo ở Tikrit

.

Hồ sơ Iran : Ngày đàm phán cuối cùng

Đức Tâm – RFI     31-03-2015

http://vi.rfi.fr/quoc-te/20150331-ho-so-iran-ngay-dam-phan-cuoi-cung/

.

Iran và các cường quốc vẫn chưa nhất trí về một số điểm chính của cuộc đàm phán về chương trình hạt nhân

Andrei Popescu – ET Romania        31-3-2015

http://vietdaikynguyen.com/v3/46295-iran-va-cac-cuong-quoc-van-chua-nhat-tri-ve-mot-diem-chinh-cua-cuoc-dam-phan-ve-chuong-trinh-hat-nhan/

.

Yemen : Liên quân Ả Rập oanh kích dữ dội thủ đô Sanaa

Tú Anh – RFI   31-03-2015

http://vi.rfi.fr/quoc-te/20150331-yemen-lien-quan-a-rap-oanh-kich-du-doi-thu-do-sanaa/

.

14 sông, hồ kỳ diệu nhất hành tinh

BBC   31-3-2015

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/culture_social/2015/03/150324_the-14-most-amazing-water-bodies_pix_vert_earth

.

.

.

Quyền lực nhất thế giới (Nguyễn Đạt Thịnh)

Tháng Tư 1, 2015

.

.

Quyền lực nhất thế giới

Nguyễn Đạt Thịnh

VienDongDaily.Com – 31/03/2015

http://www.viendongdaily.com/quyen-luc-nhat-the-gioi-c0CR7CJl.html

.

Trước kia, người quyền lực nhất thế giới là tổng thống Hoa Kỳ, nhưng từ một tháng nay, Thủ Tướng Do Thái Benjamin Netanyahu được chứng minh là nhân vật thật sự nắm nhiều quyền lực hơn Tổng Thống Barack Obama.
Ông sang Mỹ, diễn thuyết trước lưỡng viện Quốc Hội Mỹ, chỉ trích chính sách hòa đàm với Iran của Obama là sai lầm; dĩ nhiên Obama tức lắm, nhưng không làm gì được.
Hôm thứ Tư 25 tháng Ba, Hạ Viện do đảng Cộng Hòa nắm đa số lại còn biểu quyết với 288 phiếu thuận, 199 phiếu chống để tạo ra $5 ức bạc thặng dư hầu trả dứt nợ và chấm dứt nạn thâm thủng ngân sách. Số tiền lớn lao này đến từ việc cắt giảm 3 nguồn chi tiêu lớn: một là cắt Medicaid, hai là cắt food stamps và ba là cắt welfare.

Mỗi ức là $1,000 tỉ Mỹ kim, số tiền vô cùng lớn lao, nhưng Hoa Kỳ là một siêu cường kinh tế, mạnh nhất thế giới, nên việc để ra số tiền $5 ức cũng không khó gì lắm: chỉ cần bỏ mặc bọn bần dân Mỹ, bần hơn tí nữa, khổ hơn tí nữa. Nghèo không có cơm ăn thì cứ tự do đói, bệnh không được bác sĩ chăm sóc thì cứ tự do chết; sinh được thì tử cũng được thôi, ở đời có ai lại không chết, giầu chết, thì nghèo cũng phải chết, chẳng cần đến một chính sách chỉ để riêng lo cho người nghèo.
Quyền lực của ông Netanyahu được Quốc Hội Mỹ công nhận là lớn hơn quyền lực của ông Obama bằng cách không cúp $3 tỉ tiền viện trợ cho Do Thái, mà chỉ cúp tiền tài trợ bảo hiểm y tế, tiền ăn của bần dân Hoa Kỳ, tiền học phí cho sinh viên nghèo.
Quốc Hội Hoa Kỳ quý dân Do Thái hơn dân Mỹ từ ngày bần dân Mỹ bầu đảng viên Cộng Hòa vào nắm trọn cả Thượng lẫn Hạ Viện Quốc Hội.
Quý vị Dân Biểu được cử tri Mỹ nghèo bầu vào Hạ Viện không có nhu cầu phục vụ những người bầu họ, mà chỉ cần phục vụ giới tư bản tỉ phú, phục vụ chính quyền và công dân Do Thái.
Dân Biểu Tom Price, chủ tịch tiểu ban Ngân Sách của Hạ Viện, nhận định, “nhờ mang tính chất thăng bằng, nên ngân sách kỳ này sẽ tạo ra sức mạnh cho Hoa Kỳ và giúp nền kinh tế hoạt động trở lại.”
Ông Price nói Hoa Kỳ thăng bằng hơn, mạnh hơn nhờ cắt tiền thuốc của người Mỹ bệnh hoạn, cắt tiền ăn của trẻ con Mỹ đói, và cắt tiền chợ của những ông già, bà lão sống bằng trợ cấp xã hội; trong lúc ông và những dân biểu Cộng Hòa không dám đụng đến $3 tỉ viện trợ hàng năm cho Do Thái. Điểm đáng nói là toàn bộ 182 dân biểu Dân Chủ bỏ phiếu chống.
Trong số $5.4 tỉ ngân sách bị cắt, có $2 tỉ cắt từ chương trình Obamacare, $1 tỉ cắt từ Medicaid. Từ ngày thành hình, luật Obamacare đã 60 lần bị Hạ Viện biểu quyết đòi cắt bỏ toàn bộ hoặc cắt bỏ từng phần, nhưng lần này, với sự cộng tác của Thượng Viện -cũng trong tay đảng Cộng Hòa- số phận của gần 10 triệu người thụ hưởng chương trình này đang bị đe dọa trầm trọng.
Ngân sách giúp đỡ người Mỹ nghèo bị cắt giảm hoặc bị hủy bỏ để “tiết kiệm” $5 tỉ mỹ kim, trong lúc ngân sách $3 tỉ viện trợ cho Do Thái không suy suyển đồng nào, bất chấp mọi va chạm giữa Thủ Tướng Benjamin Netanyahu với Tổng Thống Barack Obama.
Ông Ron Dermer, đại sứ Do Thái tại Hoa Kỳ giải thích, “Kể từ đời tổng thống Harry S. Truman tới nay, vị tổng thống Hoa Kỳ nào cũng có chuyện lủng củng với Do Thái, nhưng cuối cùng, mọi chuyện cũng ổn thỏa thôi.”
Một dân biểu Dân Chủ thân Do Thái -ông Steve Israel- đứng ra tổ chức một bữa tiệc đãi đằng các chính khách Dân Chủ, bảo những người đồng đảng với ông, “Xin quý vị đọc lại lịch sử Mỹ-Do Thái; triều đại nào cũng có va chạm xảy ra giữa hai nước, nhưng rồi cũng qua.”
Đại Sứ Dermer từ chối không nhận cho tờ The New York Times phỏng vấn, nhưng ông cho phóng viên tờ báo này biết là ông không từ chức vì những va chạm giữa hai nước. Ông cũng khẳng định thái độ ông ve vuốt các chính khách Cộng Hòa đang chống Tổng Thống Obama vì thái độ của Obama không mặn mòi với Do Thái.
Dermer cảnh cáo là sẽ có va chạm lớn nếu Mỹ ký thỏa ước với Iran. Lên chương trình “Meet the Press” của đài truyền hình NBC, Dermer giải thích câu tuyên bố của Thủ Tướng Netanyahu “ngày nào tôi còn là thủ tướng Do Thái, ngày đó vẫn chưa xảy ra việc Palestine lập quốc” không hề có nghĩa là ông ta không ủng hộ giải pháp hai nước Do Thái, Palestine chung sống như hai quốc gia độc lập.
Tổng Thống Obama vẫn chống việc Do Thái xây làng Do Thái trên lãnh thổ Palestine, di dân Do Thái sang sinh sống trên đất Palestine, do đó ông phản đối câu tuyên bố của Netanyahu không cho người Palestine lập quốc.
Những chính khách Mỹ đang tham chính tranh nhau ủng hộ thủ tướng Do Thái tưởng đã đủ làm nhục cho nước Mỹ lắm rồi, nhưng đến cả ông Jeb Bush cũng đổi thái độ đối với cựu ngoại trưởng James A. Baker III -bạn thân của bố ông, tổng thống George H. W. Bush- thì quả là quá đáng.

James Baker

http://www.viendongdaily.com/res/fckfolder/Image/NewEditor/2015/3/31-Mar-2015/2.jpg
Ông Baker III chỉ trích ông Netanyahu làm hỏng một cơ may hòa bình tại Trung Đông khi ông quyết liệt chống lại nỗ lực của sáu cường quốc -trong đó có Hoa Kỳ- thương thuyết để ngăn cấm không cho Iran tiếp tục chương trình nghiên cứu nguyên tử.
Jeb Bush nhận định là Baker lỗi thời, trong lúc chiến lược gia của đảng Cộng Hòa -ông Ron Bonjean- lên lớp ông Baker bằng câu, “Một chính khách Cộng Hòa thiếu sốt sắng ủng hộ Do Thái là mất lập trường; không ủng hộ Do Thái, chẳng lẽ lại ủng hộ Iran?”
Thủ Tướng Netanyahu đang không hài lòng với chiến lược “không chạm gót xuống đất” áp dụng tại Trung Đông, thì Tổng Thống Obama lại phạm thêm “lỗi lầm” thương thuyết với Iran, một bước tiến xa hơn nữa vào chiến lược đưa người lính Mỹ ra khỏi chiến trường Trung Đông.
Việc Chủ Tịch Hạ Viện đang trên đường sang Do Thái, và việc 47 nghị sĩ Cộng Hòa ký thư ngỏ gửi cho Iran khuyến cáo họ đừng ký thỏa ước với chính phủ Obama đã hùng hồn chứng minh thế lép vế của tổng thống Obama ngay trên chính trường Hoa Kỳ.
Ông William Kristol, chủ bút tờ tuần báo cực hữu The Weekly Standard, viết trong bài bình luận tuần này là, “Bibi đã được đảng Cộng Hòa Hoa Kỳ tuyển làm ứng cử viên ra tranh chức tổng thống Mỹ năm 2016, nếu Hiến Pháp Hoa Kỳ cho phép điều đó.”
Bibi là bí danh của Netanyahu, và ông Kristol chỉ mới nói lên có một nửa sự thật chua chát về chính trường Hoa Kỳ với giả thuyết ông Netanyahu được đảng Cộng Hòa tuyển làm đại diện tranh cử tổng thống. Nửa kia là ông ta sẽ đắc cử tổng thống Mỹ vì cử tri nghèo Hoa Kỳ cũng thích nhịn miệng để có tiền viện trợ Do Thái lắm. (nđt)

.

.

.

Cả Ngàn Người Dự Ra Mắt Phim “Ride The Thunder” (Việt Báo)

Tháng Tư 1, 2015

.

.

Cả Ngàn Người Dự Ra Mắt Phim “Ride The Thunder”

Việt Báo

31/03/201500

http://vietbao.com/p231953a235694/ca-ngan-nguoi-du-ra-mat-phim-ride-the-thunder

.

Westminster (Bình Sa)- – Hơn 1.000 người đã sôi nổi tham dự lễ ra mắt phim Tide the Thunder trước rạp Regency Theatres, tại thành phố Westminster, vào lúc 10 giờ sáng thứ Bảy, ngày 28 tháng Ba, 2015, với sự hiện diện đông đảo của các cựu chiến binh Việt-Mỹ trong cuộc chiến Việt Nam, các vị dân cử, đại diện các hội đoàn, đoàn thể, cộng đồng. và các cơ quan truyền thông tại địa phương.

Quan khách có: Ong Tạ Đức Trí, Thị Trưởng Thành Phố Westminster, Phó Thị Trưởng Sergie Contreras và Nghị Viên Diane Carey; Nghị Viên Phát Bùi Thành Phố Garden Grove; LS Nguyễn Xuân Nghĩa, Chủ Tịch CĐNVQG Nam California, ông Nguyễn Văn Lực, Chủ Tịch CĐNV San Diego, Bà cựu Trung Tá Hạnh Nhơn…

Sau nghi thức chào quốc kỳ VNCH- Hoa Kỳ, do toán hầu kỳ Thủy Quân Lục Chiến Nam Cali do ông Nguyễn Phục Hưng phụ trách cùng với Ban hợp ca Câu Lạc Bộ Tình Nghệ Sĩ, sau đó phần tưởng niệm với tiếng kèn chiêu hồn tử sĩ trong sự im lặng của mọi người thật trang nghiêm.

Các cựu quân nhân chào quốc kỳ Việt-Mỹ

http://vietbao.com/images/file/SZSrT4A50ggBAFM1/w480/p-chao-co.jpg

Sau đó ông Richard Botkin,là cựu Thiếu Tá TQLC Hoa Kỳ,tác giả sách Ride The Thunder lên dâng lời cầu nguyện.

Ông Fred Koster, đạo diễn trong lời phát biểu ông cho biết: “Chúng tôi rất hân hạnh trình chiếu cuốn phim, nói lên sự thật của cuộc chiến Việt Nam, trong đó các cựu quân nhân Mỹ và Việt Nam đã can đảm chiến đấu cho tự do, bảo vệ miền Nam Việt Nam.”

Trong phần phát biểu của quan khách, ông Tạ Đức Trí, Thị Trưởng Thành phố Westminster, ca ngợi việc trình chiếu cuốn phim vào thời điểm tưởng niệm Tháng Tư Đen là một việc làm rất ý nghĩa, ông tiếp: “Chuyện phim cho mọi người thấy một cách trung thực, sự hy sinh dũng cảm của người lính VNCH và đồng minh chiến đấu cho tự do. Chúng ta muốn thấy cuốn phim này thành công để mọi người biết đến những công lao của người lính. Ong tiếp, Nhạc phụ của tôi là một sĩ quan binh chủng Thủy Quân Lục Chiến của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, cùng đồng đội chiến đấu cho tự do. Đây là dịp để chúng ta tri ân người lính,”

Tiếp theo Nghị Viên Phát Bùi, Nghị viên thành phố Garden Grove lên trao bằng tưởng lục cho ông Fred Koster, nhà sản xuất phim và ông Richard Botkins, tác giả cuốn sách, để vinh danh công việc làm đầy ý nghĩa của họ. Nghị Viên Phát Bùi tiếp: ” Chúng tôi cám ơn đồng hương có mặt để yểm trợ cho công việc ý nghĩa này.”

Trung Tá Lê Bá Bình nhân vật thật của chuyện phim

http://vietbao.com/images/file/gUpUXoA50ggBAKs1/w480/p-le-ba-binh.jpg

Trong phần phát biểu Nữ Tài Tử Kiều Chinh đã nói:

“Chiếc Cầu Nối Khoảng Cách.

Bốn mươi năm sau Chiến Tranh Việt Nam, trong cuộc hội ngộ cảm động này, với lòng biết ơn sâu xa, tôi xin chúc mừng tất cả quý vị, là những cựu chiến binh Hoa Kỳ và Nam Việt Nam.

Trong chiến tranh, quý vị là những người đương đầu với sấm sét. Ride the Thunder là câu chuyện của quý vị, về quý vị và những người thân yêu. Xin cảm ơn tác giả Richard Botkin, đạo diễn Fred Koster và cả mọi thành viên trong ê kíp về sách và phim.

Sau chiến tranh là cuộc hành trình từ sự sụp đổ, hành trình vì tự do, hiểu biết và phẩm gia con người. Là một nghệ sĩ lưu vong, tôi xin mượn cơ hội này để bày tỏ lòng tri ơn tới nhân dân và đất nước Hoa Kỳ đã mở rộng vòng tay, trái tim và cánh cửa, cho chúng tôi biến đất nước này thành quê hương của mình.

Xin cầu nguyện cho những người đã khuất. Cầu nguyện cho sự hàn gắn cho hòa bình. Và cầu chúc tốt lành cho các thế hệ mai sau.”

Cựu chiến binh Việt-Mỹ kết nối

http://vietbao.com/images/file/Z23-TYA50ggBABIL/w480/p-bridging-the-gap.jpg

Tiếp theo, cựu Đại Tá Gerry Turley, nguyên cố vấn tiểu đoàn sói biển, từng sát cánh chiến đấu cùng Thiếu Tá TQLC Lê Bá Bình thời mùa hè đỏ lửa 1972 trong phim Ride the Thunder phát biểu. “Nước Mỹ muốn cám ơn những người Mỹ gốc Việt đã chọn Hoa Kỳ là quê hương, đã đóng góp nét đẹp của văn hóa Việt Nam và làm việc chăm chỉ cho đất nước này phồn thịnh hơn. Xin đừng quên nói với con cháu mình những gì quý vị đã làm cho đất nước này tốt đẹp hơn.”

Cựu Trung Tá Lê Bá Bình trong lời phát biểu ông cũng nhấn mạnh, “Cuốn sách và cuốn phim cho thấy sự hy sinh dũng cảm vì lý tưởng tự do của những người quân nhân chúng ta, Mỹ cũng như Việt. Nhân đây tôi muốn nhắc cho con cháu thuộc thế hệ hai, lời nói của vị tư lệnh tối cao QLVNCH, Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu, rằng ‘đừng nghe những gì Cộng Sản nói, mà hãy nhìn kỷ những gì Cộng Sản làm’.”

Tiếp theo, ông Richard Botkins kêu gọi mọi người đứng lên, nhìn về phía trái của sân khấu nơi có những bức tường ghi danh tánh của các chiến sĩ Mỹ-Việt, cùng cầu nguyện cho những anh hùng đã hy sinh trong cuộc chiến Việt Nam.

“Chúng tôi mong mọi người hãy nhớ đến đồng đội của mình. Xin viết tên của họ và dán lên bức tường như một hành động tưởng nhớ.”

Co-producer Kiều Chinh phát biểu.

http://vietbao.com/images/file/ksXcWIA50ggBAMYv/w480/p-kc.jpg

Sau đó MC Greg Gillaspy, đại diện cho tổ chức cựu quân nhân Vietnam Veterans of America, chi hội 1024 Nam California, kêu gọi các chiến hữu cùng thực hiện hành động “Bridging of the gap” (nối liền những ngăn cách). Từng hai người, từ hai bên, tiến lại gặp nhau phía trước sân khấu, chào kính và ôm nhau. Bên trái là cựu quân nhân Mỹ và bên phải là các cựu quân nhân VNCH, trong đủ màu áo thuộc các quân binh chủng.

Sau đó Đạo diễn Fred Koster lên giới thiệu thành phần trong cuốn phim: “producer,” gồm nữ tài tử Kiều Chinh, tài tử Joseph Hiếu, Alan Ford, ông Lý Văn Quý, và cô Carmen Cabana, phụ trách quay phim… Tất cả được mời lên sân khấu để chào mừng khán giả.

Theo ban tổ chức, trong vòng một tuần lễ nếu số người đến mua vé đạt con số 3,500 thì cuốn film sẽ được đem chiếu khắp nước Mỹ.

Nha Sĩ Lý Văn Quý, đại diện ban tổ chức cho biết: “Chỉ trong hai ngày là số vé bán tại rạp đã đạt chỉ tiêu. Ba ngàn năm trăm vé được đồng hương hưởng ứng nhiệt liệt. Trong tuần tới chắc chúng ta sẽ đoạt kỷ lục và như thế là chính nghĩa đã thắng.”

Được biết, ngay khi ra mắt phim Ride the Thunder, toàn bộ số vé trong ngày đã bán hết, nhiều người phải chờ xem qua ngày hôm sau.

Ride The Thunder, đã dịch một phần ra tiếng Việt với tựa đề là “Cưỡi Ngọn Sấm” do các ông Lý Văn Quý, Nguyễn Hiền, Nguyễn Hoàng Diệu và bà Trịnh Bình An.

Phim Ride the Thunder hiện chiếu tại rạp Regency, 6721 Westminster Blvd., Westminster, CA 92683.

Muốn biết thêm chi tiết về phim, xin vào trang web http://www.ridethethundermovie.com/.

Mua sách, xin vào trang web

http://www.amazon.com/Ride-Thunder-Vietnam-Story-Triumph/dp/193507105X.

.

.

.

Người dân Little Saigon xúc động với ‘Ride the Thunder’ (Linh Nguyễn/Người Việt)

Tháng Tư 1, 2015

.

.

Người dân Little Saigon xúc động với ‘Ride the Thunder’

Linh Nguyễn/Người Việt    

Monday, March 30, 2015 8:03:10 PM

http://www.nguoi-viet.com/absolutenm2/templates/viewarticlesNVO.aspx?articleid=205167&zoneid=3#.VRtLK005DIU

.

WESTMINSTER, California (NV)Lễ ra mắt phim Ride the Thunder trước rạp Regency, ở Westminster, vào sáng Thứ Bảy, tiếp tục thu hút hàng trăm đồng hương hưởng ứng tới xem phim này hôm Chủ Nhật và ngày Thứ Hai, 30 Tháng Ba.

“Chúng tôi đã bán trên 200 vé từ sáng đến giờ này. Người xem hưởng ứng từng đợt. Chúng tôi vượt quá đòi hỏi 3,500 vé từ hôm đầu,” cô Rebecca Popperwell, quản lý rạp hát Regency, nói với phóng viên nhật báo Người Việt.

“Mỗi ngày chúng tôi chiếu 10 suất. Hôm nay giờ chiếu bắt đầu từ 11:30 sáng ,12:20, 1:40, 2:40, 4:00, 5:00, 6:20, 7:20, 8:40 và 9:40 tối,” cô nói.

Với các suất chiếu, chỉ các nhau khoảng một tiếng nên có người đến lợi dụng thời gian trước giờ chọn xem để rủ nhau nói chuyện ngày 30 Tháng Tư.

Phía khách xem đa số là người lớn tuổi, các cựu quân nhân hẹn nhau đi xem phim suất hát ban ngày, vừa nhiều giờ, vừa tiết kiệm vì giá ngày thường trước 5 giờ 15 chiều, giá vé người lớn là $7.00. Sau giờ này người lớn $9.00 và trẻ em 12 tuổi trở xuống là $7.00.

Trong số nhiều câu chuyện kể trước và sau khi xem phim, ông Nguyễn Đức Châu, 75 tuổi, cư dân Westminster, tâm sự: “Tôi hôm nay dẫn con trai, con dâu và hai đứa cháu nội đi xem. Các cháu dẫn thêm bốn đứa bạn học nữa vì hôm nay trường học được nghỉ. Kìa, xe đầy người là tụi nó đó.”

Sau khi xem phim, ông Châu cho biết: “Theo tôi, nội dung cuốn phim nói lên được sự tàn ác của cộng sản đối với quân nhân QLVNCH. Biện minh cho việc chúng ta bị bỏ rơi là do bọn phản chiến tại Mỹ, như John Kerry và Jane Fonda. Phim cũng nói lên được tình chiến hữu của quân nhân Việt, Mỹ. Chỉ tiếc là phim nói tiếng Anh làm mình không hiểu hết.”

Từ trái, ông bà Nguyễn Văn Xê, theo lời kể, tặng 500 vé. (Hình: Linh Nguyễn/Người Việt)

http://www.nguoi-viet.com/absolutenm2/articlefiles/205167-DP-150330-Phim-2-400.jpg

Trước đó, ông tâm sự trong khi chờ các con, cháu đến: “Tôi nói tôi bao mà hôm nay chúng nó nói là đã mua vé online rồi.”

“Tôi là H.O 3, qua Mỹ Tháng Tám, 1990. Trước tôi là đại úy ở Liên đoàn 1 Biệt Động Quân. Tôi dẫn con cháu đi để cho chúng nó có khái niệm về cuộc chiến mà Cha Ông chúng nó trải qua. Đây là con trai tôi, Nguyễn Đức Hoài Hương, ra đời ngày 15 Tháng Tư, 1975 tại bệnh viện Vì Dân ở Sài Gòn,” ông giới thiệu thêm về mình.

“Dạ con sanh ngày hết hạn khai thuế nên gia đình , vợ con rất dễ nhớ,” người con trai đứng bên, nói.

Cô vợ diễu chồng sao mang tên giống như con gái.

“Ba đặt tên cho nó là Hoài Hương để nhớ quê hương. Qua đây tiếng Anh không có dấu, biết đâu lại có người ghen với nó vì nghĩ là Hưởng Hoài,” ông nhìn cô con dâu cười.

Trong khi đó, suất hát lúc 12 giờ 20 đã hết. Một số lục tục ra về. Cảm tưởng có người bênh, có người  chưa được hài lòng.

“Tôi thấy cuốn phim chưa có đủ chiều sâu. Tôi đi tù 8 năm. Cảnh tù cải tạo phải khổ hơn nhiều. Phim có vẻ nói tốt cho Việt cộng khi chiếu cảnh người tù phải hô ‘Hoan Hô Hồ Chí Minh.’ Không hề có chuyện ấy!” ông Đức T. nói với vẻ bực tức.

Một người khác, ông Thức Hà, một cựu sĩ quan cảnh sát, đứng bên cạnh, xen vào: “Cảnh phim nói năm 1980 trại tù do quân đội quản lý là sai. Từ 75-79 thì chỉ có bộ đội cộng sản quản lý, nhưng qua 80 thì phải là công an quản lý mới đúng.”

Vợ ông Thức, bà Nhung Nguyễn khi ấy cho biết: “Vụ thăm nuôi thì câu chuyện đúng, vì trong suốt bảy năm khi ổng đi tù ngoài Bắc, tôi chỉ đi thăm nuôi được ba lần. Sau ông ấy về trại Z30D trong miền Nam thì tôi đi thăm nuôi hai tháng một lần. Chỉ có cái bàn thăm nuôi trong phim thì nhỏ hơn. Phải làm cái bàn to mới đúng.”

“Nhưng những hình ảnh khúc cuối thì rất cảm động. Như thế cũng được rồi. Tài tử Joseph Hiếu diễn xuất hay lắm,” bà Nhung nói.

Cô Nguyễn Thị Hạ My, 25 tuổi, mới đoàn tụ với gia đình được hai năm, đứng im, nghe.

“Con thấy phim rất cảm động. Con xem xong rồi, nhưng muốn ở lại nghe mấy chú bác để hiểu thêm, vì hồi đó con chưa sinh ra, đâu biết gì,” cô Hạ My nói.

Bà Loan Nguyễn, nhà ở Anaheim, đi xe bus, đến xem.

“Tôi xem TV và radio quảng cáo quá, sợ không đủ người đi xem, họ không cho chiếu trên toàn quốc, nên phải đi. Đến đây thấy có những người khác, tôi cũng mừng vì báo cho biết mình đủ tiêu chuẩn rồi. Thế cũng đỡ lo. Tôi đi vài nơi mới tìm mua được vé. Đâu biết là tới đây mua cũng được!” bà Loan kể.

Ông Thoan Đoàn, 62 tuổi, cư dân Anaheim, góp ý: “Ông hồi nãy nổi nóng, nhưng theo tôi thì mỗi trại tù một khác, cũng có lúc công an quản lý trại tù. Điều quan trọng là tôi thấy cuốn phim đã lấy lại danh dự cho quân lực VNCH và các chiến sĩ Hoa Kỳ. Vây cũng đáng công rồi.”

Ông Tống Lê, đồng tình phát biểu: “Chỉ cần cho thế giới biết sự tàn ác của cộng sản Việt Nam là tôi thấy cuốn phim thành công rồi.”

Anh Thiện Thành Nguyễn tới tận tòa soạn Người Việt, cung cấp hình của một cựu quân nhân cùng vợ, và kể: “Bác Nguyễn Văn Xê, 82 tuổi, khóa 19 sĩ quan Đà Lạt, mua 500 vé trị giá $3,500 hôm tuần trước, trong buổi họp tại Thư Viện Việt Nam. Hai bác chỉ muốn âm thầm, ‘làm việc nước không cần đưa tên tuổi’.”

Thứ hai từ phải, ông Nguyễn Đức Châu và con, cháu. (Hình: Linh Nguyễn/Người Việt)

http://www.nguoi-viet.com/absolutenm2/articlefiles/205167-DP-150330-Phim-4-400.jpg

Blogger Điếu Cày Nguyễn Văn Hải thấy thế, kể chuyện ông đi xem phim trong hai ngày cuối tuần.

“Vé của tôi đi xem hôm Chủ Nhật là vé của hai cụ ấy cho đấy. Hai suất hát tôi đi, suất nào cũng kín người. Đa số là người lớn tuổi, nhưng tuổi trẻ cũng nhiều. Nhiều người ước phải chi phim có phụ đề tiếng Việt,” ông nói.

Ông kể những chi tiết khiến ông xúc động nhất.

“Với tôi, cảnh quản giáo buộc các tù nhân VNCH hô ‘HCM muôn năm, những người không hô là bị lôi đi. Kế đến là cảnh thăm nuôi nhắc tôi nhớ đến cảnh các gia đình có chồng đi tù cải tạo, đem hết đồ đạc bày bán trên lề đường Lăng Cha Cả, để lấy tiền thăm nuôi chồng. Sau hết, là người từng ở tù 11 năm, tôi hiểu thân phận người tù, tuy cuốn phim chưa lột tả được hết sự đau đớn về thể xác, lẫn tinh thần của họ,” ông nói.

“Sau khi phim chấm dứt, một bà cụ ngồi bên cạnh tôi đã khóc hết nước mắt. Đèn bật sáng, mắt người nào cũng đỏ hoe, ai cũng vỗ tay,” ông nói thêm.

Phim “Ride the Thunder” kể lại câu chuyện xung quanh cựu Trung Tá Lê Bá Bình, sĩ quan thuộc binh chủng Thủy Quân Lục Chiến Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, mang cấp bậc thiếu tá tiểu đoàn trưởng Tiểu Đoàn 3 Sói Biển trong phim, và cố vấn Mỹ Thủy Quân Lục Chiến tham dự chiến tranh Việt Nam trong thập niên 1970 là Đại Tá John W. Ripley, vai đại úy trong phim.

Phim Ride the Thunder sẽ chiếu hết tuần này tại rạp Regency, 6721 Westminster Blvd., Westminster, CA 92683.

Muốn biết thêm chi tiết về phim, xin vào trang web http://www.ridethethundermovie.com/

Muốn mua sách, xin vào trang web http://www.amazon.com/Ride-Thunder-Vietnam-Story-Triumph/dp/193507105X

.

.

.

Tuyên Bố của Hội NBĐLVN ủng hộ yêu sách đình công của công nhân Pou Yuen (Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam)

Tháng Tư 1, 2015

.

.

Tuyên bố số 5/Hội NBĐLVN ủng hộ yêu sách đình công của công nhân Pou Yuen

Nhà báo Phạm Chí Dũng – Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam

VNTB   1.4.2015

http://www.ijavn.org/2015/04/tuyen-bo-so-5hoi-nblvn-ung-ho-yeu-sach.html

.

Luật Bảo hiểm xã hội (BHXH) mới được Quốc hội thông qua tại Kỳ họp thứ 8, Quốc hội khóa XIII, có hiệu lực thi hành từ ngày 01/01/2016. Điều 60 Luật BHXH 2014 quy định người lao động sẽ không được nhận BHXH một lần (ngoại trừ một số trường hợp đặc biệt) mà phải đợi đến tuổi hưu (theo Điều 73).

Nhưng theo dự báo của Tổ chức Lao động Quốc tế (ILO), đến năm 2021, quỹ BHXH của Việt Nam sẽ mất cân đối thu chi. Triển vọng u ám về chi trả đối với quỹ BHXH Việt Nam cũng được thừa nhận bởi nhiều chuyên gia, nhà nghiên cứu, cán bộ và người lao động trong nước.

Từ ngày 26/03/2014, 90.000 công nhân Cty TNHH PouYuen Việt Nam (Q.Bình Tân, TPHCM) đã đình công phản đối các quy định tại điều 60, Luật BHXH 2014 về việc không cho người tham gia BHXH được hưởng BHXH một lần như trước.

Xét rằng:

– Đây là cuộc đình công quy mô lớn nhất từ sau thời điểm Đổi mới cho đến nay (1986) nhằm phản đối công khai và quyết liệt một chính sách đã được Quốc hội nước CHXHCN Việt Nam thông qua.

– Cuộc đình công nổ ra với 90.000 công nhân và kéo dài nhiều ngày đã cho thấy Luật BHXH 2014 được Quốc hội thông qua đã không đáp ứng được nhu cầu và đảm bảo được lợi quyền của số đông người lao động thông qua Điều 60.

Theo đó:

Người lao động đã mất niềm tin vào sự đảm bảo về mặt ngân sách nhà nước trong hoạt động chi trả BHXH cũng như tính công bằng của nó vào thời điểm về hưu của người lao động. Vì thế:

– Đình công nổ ra là tất yếu, khi tình trạng quản lý, sử dụng sai mục đích ngân sách nhà nước, quỹ BHXH vẫn không được chấn chỉnh và kiểm soát, nạn tham nhũng ngày càng diễn ra trầm trọng, sự bất bình đẳng về chi trả BHXH giữa các đối tượng lao động trong và ngoài nhà nước ngày càng lớn. Theo đó, về mặt lâu dài sẽ không thể đảm bảo lợi quyền của người lao động (hưu trí) ngoài khu vực nhà nước cũng như đáp ứng mục tiêu an sinh xã hội.

– Đình công nổ ra là tất yếu, khi giá trị tích lũy lâu dài của người lao động sẽ không được hồi trả xứng đáng, trong tình trạng lạm phát tiếp tục đẩy tiền đồng Việt Nam ngày càng mất giá trị.

– Đình công nổ ra là tất yếu, khi người lao động đã mất niềm tin vào sự đảm bảo của Quỹ BHXH do tình trạng mất cân đối, không minh bạch tỷ lệ thu chi vẫn đang diễn ra và không có biện pháp ngăn chặn.

Chúng tôi – Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam nhận thức rằng:

Mục tiêu cuối cùng của mọi chính sách Nhà nước khi ra đời là phải phản ánh đúng thực trạng xã hội và đảm bảo tốt nhất lợi quyền người lao động ở mọi vị trí, cấp độ, môi trường làm việc ở trước mắt lẫn lâu dài.

Do đó, chúng tôi lo ngại về tính khả thi cũng như rủi ro lớn dẫn đến khả năng làm mất mát lợi quyền chính đáng của người lao động (lương hưu) qua Điều 60 Luật BHXH 2014.

Trên cơ sở đó, Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam tuyên bố:

– Ủng hộ mạnh mẽ yêu sách đình công của 90.000 công nhân Pou Yuen nhằm phản đối Điều 60, Luật BHXH 2014 đã được Quốc Hội nước CHXHVN thông qua với quy định lãnh trợ cấp BHXH một lần.

– Lên án Tổng liên đoàn lao động đã đi ngược lại lợi ích công nhân.

– Yêu cầu chính quyền và công an không được ngăn trở, đàn áp quyền đình công và biểu tình chính đáng của công nhân dưới mọi hình thức.

– Yêu cầu truyền thông trong nước phản biện Luật BHXH 2014 trên cơ sở phải đảm bảo lợi quyền tốt nhất của người lao động gắn với bối cảnh thực tế của xã hội, và nền kinh tế, chính trị. Làm rõ nội dung đóng BHXH theo Luật, trong đó buộc người lao động phải đóng đủ 20 năm và lãnh lương hưu khi nam 60 tuổi, nữ 55. Qua đó, thiết lập một khung BHXH phù hợp hơn, đủ khả năng quản lý rủi ro trong trường hợp thâm hụt ngân sách vẫn diễn biến nghiêm trọng.

– Kêu gọi các tổ chức và nghiệp đoàn lao động quốc tế, đặc biệt là Tổ chức Lao động Quốc tế (ILO) lên tiếng ủng hộ công nhân Việt Nam nhằm phản đối Điều 60 Luật BHXH 2014.

– Đồng thuận với việc Bộ Lao Động Thương Bình và Xã Hội về việc sẽ tổ chức các buổi tiếp xúc, tham vấn có đại diện của Tổng liên đoàn Lao động, đại diện người sử dụng lao động và người lao động về Luật BHXH 2014.

Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam mong muốn và cam kết đồng hành cùng với người lao động Việt Nam nói chung và công nhân Pou Yuen nói riêng trong quá trình đòi lợi quyền chính đáng của mình, dưới nhiều hình thức khác nhau.

Ngày 1 tháng 4 năm 2015

Thay mặt Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam

Chủ tịch

Nhà báo Phạm Chí Dũng

.

.

.

Nghịch lý nhân sự – Kỳ III (Nguyễn Thị Từ Huy)

Tháng Tư 1, 2015

.

.

Nghịch lý nhân sự (III)

Nguyễn Thị Từ Huy    

Tue, 03/31/2015 – 21:35 — nguyenthituhuy

http://www.rfavietnam.com/node/2518

.

Một trong những câu hỏi ám ảnh tôi là : Tại sao Liên Xô và các nước trong hệ thống xã hội chủ nghĩa Đông Âu cũ có thể từ bỏ cái hệ thống phản nhân đạo này, từ bỏ chế độ cộng sản chủ nghĩa, để hòa nhập vào dòng chảy chung của nhân loại, trong khi đó ở Việt Nam, xiềng xích của chủ nghĩa cộng sản chưa biết bao giờ mới được tháo bỏ ?

Xung quanh câu hỏi lớn này, có nhiều câu hỏi nhỏ hơn, ở cấp độ thấp hơn. Ở đây tôi chỉ đưa ra một trong số đó : Tại sao trong bộ máy lãnh đạo cấp cao của một số nước thuộc hệ thống xã hội chủ nghĩa trước đây lại có thể xuất hiện những người có khả năng đưa ra những quyết định làm thay đổi thể chế một cách ôn hòa, tránh đổ máu cho dân tộc, và giúp đất nước phát triển trong hòa bình, chẳng hạn như Gorbachov ở Nga ?

Dĩ nhiên, sẽ có nhiều câu trả lời khác nhau, nghĩa là có nhiều lý do khác nhau. Dưới đây tôi đưa ra một lý do, mà tôi tìm thấy trong cuốn sách đã từng giới thiệu với độc giả, cuốn « Giai cấp mới » của Djilas.

Djilas giải thích nguồn gốc đặc quyền đặc lợi của giai cấp lãnh đạo và các thành phần của đảng cộng sản như sau :

« Giữa cao trào công nghiệp hoá, sau khi đã mở tung cánh cửa của đủ mọi thứ đặc quyền đặc lợi, Stalin bắt đầu đưa ra các mức lương chênh lệch nhau một trời một vực. Ông ta hiểu rằng không thể thực hiện được tiến trình công nghiệp hoá nếu như giai cấp mới không nhận được quyền lợi về mặt vật chất, nếu không cho nó quyền sở hữu tài sản. Nếu không có công nghiệp hoá thì giai cấp mới cũng khó mà sống còn được: không có nguồn sống và cũng chẳng thể tìm được sự biện hộ về mặt lịch sử. »

Chính đoạn văn này giúp tôi hiểu vì sao nước Nga vẫn chọn được những lãnh đạo có ý thức tự tôn dân tộc và có ý thức về danh dự quốc gia. Và ý thức về danh dự quốc gia và tự tôn dân tộc chính là động cơ thúc đẩy những người lãnh đạo hành động vì lợi ích của đất nước.

Bởi vì, như Djilas cho ta thấy, dù sao đảng cộng sản Nga cũng tạo đặc quyền đặc lợi bằng chênh lệch lương, Tức là người hưởng đặc quyền đặc lợi dù sao vẫn còn có ý thức tự trọng và danh dự, họ cảm thấy danh dự của họ được tôn trọng bằng mức lương mà họ nhận được. Dù sao, trong trường hợp này, bất công không phải là nguồn gốc của sự đánh mất ý thức về lòng tự trọng.

Trong trường hợp Việt Nam, sự dối trá bị đẩy tới cực điểm khi mà đặc quyền đặc lợi của giai cấp mới không dựa trên mức lương. Nếu xét  mức lương được quy định trên giấy tờ, thì ta sẽ không thấy có bất công. Ta sẽ có cảm giác là cả xã hội công bằng như nhau, lương thấp như nhau, từ người lãnh đạo cấp cao nhất, đến lãnh đạo bậc trung đến người nhân viên quèn.

Tuy nhiên, chênh lệch trong mức thu nhập thực tế thì không thể nào đo được. Và cũng chẳng ai biết mức thu nhập thực tế của quan chức là bao nhiêu. Và thu nhập « thực tế » này có được là do tham nhũng, là do ăn cướp của công, cắt xén tài sản quốc gia, là do ăn hối lộ lẫn nhau và ăn hối lộ của nhân dân. Sở dĩ có thể tham nhũng và ăn hối lộ là do những sơ hở của cơ chế được những người quản lý cố tình tạo ra và cố tình duy trì. Lãnh đạo Việt Nam mỗi khi có chuyện gì bị phát hiện liền đổ lỗi cho sự yếu kém về quản lý. Nhưng họ biết rõ đó là sự yếu kém cố tình, họ chủ động tạo ra sự yếu kém đó, chứ nếu muốn họ hoàn toàn có thể quản lý rất giỏi. Nhưng nếu không « yếu kém » thì họ không tham nhũng được. Vì thế họ cố tình trở nên « yếu kém » và khuyến khích sự  «yếu kém » của toàn bộ hệ thống. Chính điều này khiến cho con người trong xã hội Việt Nam hiện nay tha hóa một cách cùng cực, tha hóa không có điểm dừng. Cả xã hội không còn giữ được nền tảng đạo đức, giả dối trở thành bản chất không những của chế độ, mà còn đang dần dần trở thành tính cách của cả dân tộc.

Và chính ở đây ta tìm thấy câu trả lời cho câu hỏi : tại sao trong hàng ngũ lãnh đạo của nước Nga độc tài cộng sản có thể xuất hiện những người dám từ bỏ hệ thống vì lợi ích của dân tộc như Gorbachov, và những người như thế không thể tìm thấy trong hàng ngũ lãnh đạo Việt Nam hiện nay ?

Bởi vì cơ chế trả lương cao như một đặc quyền đặc lợi dù sao vẫn đảm bảo được một số điều : cho phép tuyển chọn được những người có năng lực thực sự, và cho phép họ giữ ý thức về lòng tự trọng. Còn cơ chế lương thấp và tạo đặc quyền đặc lợi bằng các lỗ hổng quản lý cố ý và khuyến khích tham nhũng sẽ khiến cho những người được tuyển chọn vào vị trí lãnh đạo là những người chấp nhận tha hóa, trên thực tế đã bị tha hóa và không còn ý thức về nhân phẩm và tự trọng. Càng giữ vị trí càng cao thì mức độ tha hóa càng lớn, lòng tự trọng càng bị triệt tiêu. Đối với những người không còn tự trọng cá nhân thì tự tôn dân tộc, danh dự quốc gia cũng không là gì hết đối với họ.

Hậu quả như thế nào, người Việt Nam đã chứng kiến đủ : trong khi người Việt được chỉ đạo lên sân khấu ca hát nhảy múa về chủ đề biển đảo, thì lãnh đạoTrung Quốc cho mang vật liệu ra xây dựng thành phố trên đảo ; trong khi dàn khoan Trung Quốc đâm thẳng vào vùng đặc quyền kinh tế Việt Nam thì tướng lĩnh Việt Nam tươi cười gọi Trung Quốc là bạn…

Và chúng ta cũng hiểu tại sao Liên Xô, dù gặp khó khăn do chính mô hình kinh tế xã hội chủ nghĩa vẫn có thể tiến hành công nghiệp hóa, còn Việt Nam, sau gần nửa thế kỷ công nghiệp hóa, sau hơn ba mươi năm đổi mới và cải cách kinh tế, sản phẩm mơ ước vẫn chỉ là cái đinh ốc. Những người cộng sản Việt Nam hiện nay, nhất là nhừng người đứng ở hàng ngũ lãnh đạo các cấp, hầu như không có biểu hiện cho thấy rằng họ nghĩ đến lợi ích dân tộc và lợi ích quốc gia. Họ không thiếu tiền, họ chỉ thiếu ý thức về danh dự quốc gia và thiếu lòng tự tôn dân tộc. Bởi nếu họ có nghĩ chút ít đến thể diện quốc gia thì họ đã sản xuất được cái đinh ốc từ lâu. Nhưng các tập đoàn khổng lồ của nhà nước thì cho bốc hơi (đúng ra thì cho vào túi cá nhân của những người điều hành tập đoàn, và cho vào túi của những người đứng đằng sau bộ máy điều hành tập đoàn) hết trăm nghìn tỉ này đến trăm nghìn tỉ khác, không có tỉ nào đầu tư vào đinh ốc.

Trong đại hội sắp tới của đảng cộng sản Việt Nam, có ai nghĩ đến cái nghịch lý nhân sự này không ?

Paris, 30/3/2015

Nguyễn Thị Từ Huy

———————-

Nghịch lý nhân sự (II)

Fri, 10/31/2014 – 14:33 — nguyenthituhuy

Nghịch lý nhân sự (I)

Fri, 10/24/2014 – 14:32 — nguyenthituhuy

.

.

.

Sự thật đằng sau lý luận: “không liên minh để chống lại nước thứ ba” và “kiên trì hòa bình, ổn định để phát triển đất nước” (Nguyễn Trung Chính)

Tháng Tư 1, 2015

.

.

Sự thật đằng sau lý luận: “không liên minh để chống lại nước thứ ba” và “kiên trì hòa bình, ổn định để phát triển đất nước”

Nguyễn Trung Chính

Posted by adminbasam on 31/03/2015

https://anhbasam.wordpress.com/2015/03/31/3669-su-that-dang-sau-ly-luan-khong-lien-minh-de-chong-lai-nuoc-thu-ba-va-kien-tri-hoa-binh-on-dinh-de-phat-trien-dat-nuoc/

.

Ở những nước dân chủ tiên tiến, người dân, nếu không phải là đảng viên của một đảng, ít ai quan tâm đến chuyện nội bộ của đảng đó. Nhưng ở nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa do đảng cộng sản độc quyền thống trị này, hễ ra ngõ là đụng đầu với đủ loại công an chìm nổi, có quyền hoạnh họe bất cứ ai, bất cứ lúc nào, đôi khi còn nói huỵch toẹt “Pháp luật là tao”.

Lại nữa, các tổ dân phố, xã, phường kết hợp với an ninh liên tục dòm ngó vào đời sống riêng tư của bất cứ ai để tìm ra những người không chịu cúi đầu trước đảng cộng sản, chứ không phải để ngăn ngừa tội phạm, vì hiện nay tội phạm đang diễn ra hằng ngày trên toàn xã hội.

Trong điều kiện đó, nói đến đảng cộng sản không còn là nói chuyện nội bộ riêng tư vì nó đã và đang toàn trị trên cuộc sống của chúng ta.

Nói đến cuộc sống, chúng ta buộc lòng phải nói đến đảng cầm quyền, không thể né tránh.

Vì vậy, thiết nghĩ phải nhìn rõ hai khẩu hiệu đang được đảng cộng sản tuyên truyền để biện bạch rằng họ đang bảo vệ biển đảo chứ không nghiêng về bọn bá quyền Trung Quốc như dư luận đang ngờ. Đó là “không liên minh để chống lại nước thứ ba” và “kiên trì hòa bình, ổn định để phát triển đất nước”

“Không liên minh để chống nước thứ ba”: đặt sai vấn đề.

Trước thực trạng mất dần biển đảo đang xảy ra hiện nay, chúng ta cần nhận rõ ai là bạn bè, ai là quân cướp. Đối với quân cướp, chỉ có thể nói hoặc là lệ thuộc, hoặc là kháng cự chứ không thể mập mờ với cụm từ “đối tác”.

Nghị quyết Trung ương 8, khóa 9 năm 2003 về “bảo vệ Tổ quốc trong tình hình mới” đến nay vẫn còn giá trị, có ghi:

1 – “Những ai ủng hộ chúng ta, hợp tác với chúng ta trong sự nghiệp xây dựng, bảo vệ Tổ quốc, không xâm phạm độc lập chủ quyền của ta là đối tác.

2 – Những ai xâm phạm độc lập chủ quyền, làm suy yếu vai trò lãnh đạo của Đảng là đối tượng đấu tranh của ta.

Phải khẳng định ngay rằng khi đề cập đến việc bảo vệ tổ quốc thì không thể dùng cụm từ “đối tác” thay cho ” đồng minh, bạn bè “. Tổ quốc đâu phải món hàng để thương lượng mà dùng chữ “đối tác”. Cũng như khi nói về xâm phạm chủ quyền thì không thể dùng cụm từ “đấu tranh” mà phải là “kháng cự”.

Khi dùng sai từ ngữ, không phải nhóm lãnh đạo bảo thủ trong đảng bị giới hạn về chữ nghĩa, mà là cố tình giảm nhẹ tính nghiêm trọng của việc bảo vệ tổ quốc. Nhóm lãnh đạo bảo thủ cố tình giảm nhẹ hơn nữa tội ác của bọn bành trướng khi mang “vai trò lãnh đạo của đảng” nhập với “độc lập chủ quyền”, cố tình làm rối việc bảo vệ tổ quốc, là việc của 90 triệu dân, chứ không phải của riêng đảng, với mấy triệu đảng viên, như một thời đã vênh vang rằng “Đã có đảng lo”.

Ở điểm 1 nói trên, rõ ràng không cần chứng minh: Trung Quốc không phải là đối tác, nó cũng không phải là bạn bè mà là xâm lược. Thế nhưng nhóm lãnh đạo bảo thủ trong đảng luôn ca ngợi 16 chữ vàng, 4 tốt của phương Bắc.

Ở điểm 2, Khi nhóm lãnh đạo bảo thủ tuyên truyền rằng “đi với Mỹ là mất đảng”, thì rõ ràng họ tìm cách kháng cự với Mỹ, cho dù không có bằng chứng nào hiện nay chứng minh Mỹ đang “xâm phạm độc lập chủ quyền” của Việt Nam. Mỹ luôn khuyến khích Việt Nam tôn trọng nhân quyền, nhưng nhân quyền là một khái niệm văn minh, có tính phổ cập. Bằng chứng là Việt Nam đang là thành viên của Hội đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc.

Khi nhóm lãnh đạo bảo thủ nói rằng “Đi với Mỹ thì mất Đảng” thì phải hiểu chữ “Mất” là thế nào:

– hoặc đảng đổi tên cho hợp với tình hình mới của đất nước và hội nhập, thí dụ đảng Lao Động Việt Nam, thì không thể gọi là mất đảng; Ở một số nước tiền tiến, có nhiều đảng đổi tên như thay áo để phù hợp với tình hình vẫn được dân bầu lãnh đạo đất nước.

– hoặc như Chủ tịch Hồ Chí Minh luôn răn đe đảng bằng câu nói của Nguyễn Trãi “Chở thuyền là dân, lật thuyền cũng là dân”. Nếu đảng bị lật là vì đảng đã xơ cứng, đi ngược lại lòng dân. Nên nhớ rằng không có nền độc tài nào là vĩnh viễn. Khi ấy, điều chắc chắn là nhóm lãnh đạo bảo thủ trong đảng sẽ mất, như chưa chắc gì đã mất đảng.

Dù “mất Đảng” dưới hình thức nào cũng là chuyện nội bộ của đảng với dân, sao lại đổ vấy cho Mỹ được.

Ở kỳ họp thứ 7 của Quốc hội để nghe và thảo luận báo cáo của Chính phủ về tình hình biển Đông (mật), cho ý kiến về vấn đề này với “tinh thần bằng mọi biện pháp bảo vệ” một kiên quyết và hai kiên trì, một trong hai kiên trì đó là “bảo vệ, giữ vững quan hệ hữu nghị truyền thống giữa nhân dân hai nước Việt Nam– Trung Quốc. Còn một kiên quyết “bảo vệ tổ Quốc” chỉ có vai trò trang sức cho sự kiên trì này.

Các nước cộng sản luôn đồng hóa nhân dân và đảng, vậy thì đã rõ: nhóm lãnh đạo bảo thủ trong đảng luôn tìm mọi cách bám vào bọn xâm lược Trung Quốc để duy trì địa vị cho dù phải chấp nhận làm tay sai.

Trong một bài báo do TS Bắc Hà viết đăng trên báo QĐND, một tờ báo của Quân ủy Trung Ương, tiếng nói của TBT Nguyễn Phú Trọng, đầu đàn nhóm bảo thủ trong đảng, viết:

Không phải ngẫu nhiên mà trong chuyến thăm Trung Quốc năm 2011, Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam Nguyễn Phú Trọng và Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Trung Quốc Hồ Cẩm Đào đã ký văn kiện “Những nguyên tắc cơ bản chỉ đạo giải quyết vấn đề trên biển”, trong đó hai bên nhất trí: “Kiên trì thông qua hiệp thương hữu nghị, xử lý và giải quyết thỏa đáng vấn đề trên biển, làm cho Biển Đông trở thành vùng biển hòa bình, hữu nghị, hợp tác, đóng góp vào việc phát triển quan hệ đối tác hợp tác chiến lược toàn diện Việt Nam-Trung Quốc, góp phần duy trì hòa bình và ổn định trong khu vực”.

Văn kiện này dửng dưng chà đạp tinh thần của Nghị quyết Trung ương 8 Khóa 9 năm 2003 nói trên.

Đến nay, 2015, chúng ta đã thấy kết quả quá rõ của văn kiện nói trên được người đứng đầu nhóm bảo thủ trong đảng ký với Trung Quốc: Nó chỉ trói tay Việt Nam.

Việt Nam ký kết phân vùng Vịnh Bắc Bộ với Trung Quốc: vùng này liền trở thành ao nhà của chúng. Trong vùng “khai thác chung”, tất cả tàu cá ngư dân ta đi vào liền bị TQ khủng bố như đâm chìm tàu, cướp ngư cụ, bắt cóc đòi tiền chuộc…. Lãnh đạo quân sự đảng đành khuyên ngư dân tránh những vùng “nhạy cảm”. Thế là mất vùng lãnh hải này trên thực tế!

Ở vùng biển Hoàng sa, Trường sa: Ngư dân vẫn bị đâm tàu, hoặc chìm, hoặc hư hại đều đều, thậm chí ngư dân thoát chìm tàu lênh bênh trên thuyền thúng, bọn bành trướng phương Bắc chẳng những không cứu hộ mà còn ngăn cản tàu cứu hộ Việt Nam bằng tàu cảnh sát biển, máy bay…

Chúng ngang nhiên đem giàn khoan HD891 vào hải phận Việt Nam và hiếp đáp lực lượng cảnh sát biển ta vì biết chắc rằng Việt Nam không dám manh động.

Ở Trường Sa, TQ đang mở rộng các đảo đã chiếm của Việt Nam, biến các đảo này thành căn cứ quân sự bao vây trước hết là Việt Nam. Hành động tiếp theo sẽ là đặt “vùng nhận diện hàng không” bao trùm các đảo đó.

Đến nay Việt Nam không có động thái gì ngoài những tuyên bố miệng của Bộ ngoại giao để yên lòng dân chúng. Những tuyên bố này không có giá trị gì trên những hành động của bọn bành trướng phương Bắc đang tiến hành để gặm nhấm toàn bộ biển đảo của chúng ta.

Để yên ổn thực hiện từng bước mưu đồ thôn tính của mình, Trung Quốc mớm cho lãnh đạo đảng Việt Nam một số khẩu hiệu tưởng chừng êm tai: Bên ngoài thì không liên minh với một nước nào để chống nước thứ ba, bên trong thì duy trì hòa bình để phát triển. Thế là, một mặt chúng ta bị cô lập, không ai giúp đỡ, mặt khác, thú thật trước với địch rằng ta sợ chiến tranh không dám bảo vệ đất nước như cha ông ta đã làm: Thế cũng quá đủ cho chúng thực hiện âm mưu xâm chiếm, lũng đoạn đất nước chúng ta một cách yên bình. Giàn khoan HD981 thực hiện xâm nhập, khoan dò tài nguyên của chúng ta rồi tự động rút đi không mất một cái nút áo, là nằm trong bối cảnh đó.

Liên minh để tự vệ

Khi một đất nước bị lâm nguy như thế, thì trong thế yếu, chúng ta cần liên minh quân sự với bất cứ ai để tự vệ. Và nếu Trung Quốc cứ lăm le thì nên cho họ biết rõ rằng chúng ta đang tự trang bị cho mình nhiều đồng minh để chống lại sự lăm le đó.

Hãy nhìn Đài Loan, Trung Quốc đã từng hăm he bằng tàu bay đại bác nhưng Đài Loan vẫn bình chân như vại và còn phát triển rất cao.

Hãy nhìn Philippine, một nước nhỏ bị Trung Quốc tìm cách bắt nạt nhưng thái độ hiên ngang của chính quyền đã không làm cho dân Phi mất mặt.

Hãy nhìn Nam Hàn ở sát nách Trung Quốc như ta, lại có cả Triều Tiên hiếu chiến luôn dọa nạt, họ không ra tay trước nhưng không để cho ai làm họ chùn.

Hãy nhìn Nhật, họ bảo vệ biển đảo đến cùng, Trung Quốc lăm le đưa máy bay tàu chiến đến gần dọa nạt nhưng lại bỏ chạy chứ có dám nổ súng đâu.

Không uy hiếp được Nhật, Hàn Quốc, trong tháng ba 2015 Trung Quốc từ bỏ lập trường thương lượng tay đôi, chấp nhận đến Séoul thương lượng tay ba: Nhật, Nam Hàn, Trung Quốc.

Nếu để cho Trung Quốc khinh bỉ thì làm gì có chuyện thương lượng chứ đừng nói gì tay đôi hay tay ba.

Những nước nói trên đang đối đầu trước thái độ bành trướng của Trung Quốc đều là những nước dân không đông, quân đội cũng không đông bằng Trung Quốc. Nhưng họ hiên ngang không để bị bắt chẹt là vì họ biết dựa vào cái bóng của Mỹ. Họ biết chọn đồng minh để tự vệ.

Cái gì ngăn chặn chúng ta liên minh với Mỹ và thế giới tự do để tự vệ trước bành trướng Trung Quốc đang hằng ngày lấn chiếm Biển Đông?

Trung Quốc thừa biết rằng những căn cứ quân sự họ đang xây dựng ở Trường Sa chỉ nhằm lấn dần và đe dọa Việt Nam. Với kỹ thuật chiến tranh hiện nay, những căn cứ đó là những mục tiêu dễ diệt nhất vì nhỏ bé và cố định trên biển chứ không có chút gì là “hàng không mẫu hạm không bao giờ chìm” như Trung Quốc tuyên truyền.

Trung Quốc cũng thừa biết rằng chỉ có thể bảo vệ gián tiếp các căn cứ này bằng cái bóng của Trung Quốc, và nhờ vào cái bóng của nó mà những nước nhỏ không dám tiến công.

Nếu chúng ta không biết dựa vào cái bóng của Mỹ và các nước tự do để tự vệ thì chúng ta chấp nhận thua!

Sau Thế chiến thứ hai, Mỹ trở thành cường quốc dẫn đầu thế giới tự do. Mỹ viện trợ cho Đức và Nhật hàn gắn vết thương, hơn thế nữa, đã giúp hai nước này trở thành hai nước hùng mạnh về mọi mặt. Cái giá phải trả duy nhất là hai nước này là phải từ bỏ tư tưởng Nazi, Phát xít để thiết lập thể chế tự do cho người dân.

Với Việt Nam, sau 10 năm tham chiến chống cộng sản, Mỹ đã biết rút ra khỏi vũng lầy và sau khi bỏ cấm vận, càng ngày càng thấy rõ rằng Mỹ đang tìm mọi cách để giúp Việt Nam như đã từng giúp Đức, Nhật, cũng với điều kiện duy nhất là người Việt Nam phải được hưởng tự do.

Đầu tiên, Mỹ giúp đào tạo sinh viên Việt Nam, theo nhiều nguồn tin, có thể nói phần lớn con lãnh đạo đảng đều đua nhau qua học bên Mỹ. Tiếp đến khuyến khích Việt Nam mở cửa với thế giới, giúp vào mậu dịch toàn cầu và đang giúp vào TPP. Họ rất kiên nhẫn, kể cả trước những thái độ khiêu khích nhục mạ như trường hợp của cựu ứng cử viên Tổng Thống Mc Cain được nhóm bảo thủ trong đảng ta “tặng” hình ông bị bắn rơi và cầm tù trong chiến tranh trước kia.

Sự kiện Ngoại trưởng Kerry mời Nguyễn Phú Trọng qua thăm Mỹ chứng tỏ họ kiên nhẫn ngay cả đối với một ông TBT bảo thủ, theo Tàu ra mặt của đảng. Khi biết rằng nhân dân Mỹ rất ghét cộng sản, một người khai là đảng viên cộng sản cũng không được nhập Mỹ, huống gì đến việc mời mọc. Thế nhưng, để giúp một đất nước mà Mỹ đã tàn phá nhiều vì bổn phận chống làn sóng đỏ trong chiến tranh lạnh, Mỹ tỏ ra không từ bất cứ việc gì để giúp Việt Nam như từng giúp Đức, Nhật trước kia.

Trong chiến tranh với cộng sản thông qua chiến trường Việt Nam, biết bao nhiêu người Mỹ đả biểu tình phản đối chính phủ mình, Một số người đó đang cầm quyền hiện nay ở Hoa Thịnh Đốn. Điều này chỉ có ở Mỹ, chứng tỏ lòng bác ái của nhân dân Mỹ, chứ không thể nào có ở các nước cộng sản.

Đừng nói ngoa rằng “mình phải như thế nào đó người ta mới mời” mà phải hiểu rằng Mỹ thực tâm rất muốn giúp đỡ Việt Nam thoát ra khỏi gọng kìm của nghèo nàn, lạc hậu.

Từ các cuộc trao đổi thân tình riêng tư với bạn bè Mỹ, tôi tự đặt câu hỏi phải chăng người Mỹ có ý nghĩ chuộc lại những gì đã gây ra cho đất nước Việt Nam trong chiến tranh lạnh, vì bị cộng sản đô hộ mà dân chúng Việt Nam bị thiệt lây, cũng như họ đã từng ném bom tàn phá Đức, Nhật trong thế chiến thứ hai?

Cơ hội liên minh để tự vệ đã có khi Mỹ đã đi bước trước, chìa tay chờ đón Việt Nam. Cái gì ngăn cản chúng ta có đồng minh để tự vệ nếu không phải là tư tưởng đồng chí đàn em của Trung Quốc đang ngự trị trong đầu những lãnh đạo bảo thủ hiện nay ?

Đừng bao giờ mơ ước bạn bè, đồng minh sẽ đánh địch thay mình, chỉ khi nào mình dám đánh địch thì bạn bè, đồng minh mới góp phần vào hỗ trợ. Cũng như đừng bao giờ mơ ước thế hệ con cháu sẽ thay mình lấy lại biển đảo nếu ngay từ thế hệ chúng ta không đặt nền móng để cha ông con cháu tiếp nội cùng làm. Cứ dùn cho thế hệ mai sau là tự mình nối dáo cho giặc.

Sự thật của “kiên trì hòa bình, ổn định để phát triển đất nước”

Vì quyền lợi của TQ, hiện nay rõ ràng họ cần duy trì một nước Việt Nam yếu, nghèo, tụt hậu để có muốn cũng không thể ảnh hưởng gì đến sự bành trướng lãnh hải của họ.

4 năm sau hòa bình 1975, đảng cộng sản lại buộc dân tộc lao vào cuộc chiến 10 năm với Khmer đỏ được Trung Quốc xúi giục, chống lưng. Chính quyền Hun Sen nhờ đó được ta dựng lên. Cả thế giới lên án Việt Nam xâm lược.

Việt Nam đã không có lợi lộc gì để lao vào cuộc chiến này, một lần nữa lại mắc mưu Trung Quốc.

Trung tuần tháng 3 năm nay, Hun Sen đã ra mặt tuyên bố ủng hộ Trung Quốc ở Biển Đông. Nếu phải chọn liên minh giữa một anh nhà nghèo và một anh nhà giàu, Hun Sen đã chọn anh nhà giàu, còn tình nghĩa với đảng cộng sản Việt Nam, người đã dựng Hun Sen lên, chỉ là con số không so với quyền lợi đất nước Campuchia. Tôi không thích Hun Sen, nhưng phải nhận ông ta làm đúng vì quyền lợi riêng của đất nước ông ta. Khi đụng đến quyền lợi đất nước, Hun Sen biết đặt qua một bên tình đồng chí riêng tư.

Ý chí thần phục Trung Quốc của nhóm lãnh đạo bảo thủ đảng còn gói gọn trong khẩu hiệu thứ hai: “ưu tiên giữ hòa bình để phát triển“.

Mỗi lần thắng ngoại xâm, cha ông ta luôn giữ quan hệ trên thế thắng bằng việc cống sứ để mong có hòa bình thịnh trị, tránh voi chẳng xấu mặt nào, nhưng sẵn sàng chống cự nếu Trung Quốc xâm lược. Đường lối ngoại giao này thời đó đã ngăn chặn bớt chiến tranh, và đồng thời cho phương Bắc nếm mùi châu chấu đá voi để đừng manh động.

Ngày nay, trong khi Trung Quốc đã và đang lấn chiếm ở Biển Đông, chiêu bài ưu tiên giữ hòa bình của nhóm lãnh đạo bảo thủ trong đảng chỉ mớm cho khách biết rằng các ông cứ bóp cò, chúng tôi sẵn sàng chạy chứ không bắn trả vì chúng tôi ưu tiên hoà bình ổn định để phát triển, chúng tôi không còn quyết tâm giử biển đảo của cha ông chúng tôi nữa đâu. Thế mới hiểu tại sao Trung Quốc và ngư dân của chúng hùng hổ vào ra lãnh hải của chúng ta như chỗ không người.

Được hòa bình ở Biển Đông để phát triển căn cứ và gặm nhấm, Trung Quốc rảnh tay, dùng cái đuôi định hướng Mác-Lê của nhóm lãnh đạo bảo thủ trong đảng làm đồng minh, bóp nghẹt nền kinh tế, làm cho Việt Nam mãi chậm tiến, lạc hậu.

1965, Singapore bắt đầu tách khỏi Mã Lai với dân số dưới 5 triệu người, không tài nguyên, không cùng tiếng nói. Vậy mà sau khi loại được khuynh hướng cộng sản theo TQ ra khỏi đảng PAP, Thủ tướng Lý Quang Diệu chỉ cần 40 năm để đưa một đất nước lên vị trí hàng đầu mà chúng ta nằm mơ cũng không thể có.

1975 đến nay là được 40 năm, trừ vài tháng chiến tranh chống quân đội Đặng Tiểu Bình ở biên giới, trên đất nước chúng ta không có chiến tranh, tức là có hòa bình ổn định với sự độc quyền cai trị của đảng cộng sản. Nếu trừ đi 10 năm đánh nhau ở Campuchia mà dân tộc Việt Nam không hưởng lợi lộc gì, ngược lại bị mang tiếng là xâm lược, thì cũng còn 30 năm hòa bình. Chúng ta đã không phát triển được đúng mức nếu không muốn nói chỉ phát triển lòe loẹt nhằm mục đích tuyên truyền.

Có một hình ảnh để chứng minh rõ ràng điều này vào năm 2015: Chúng ta không làm nổi một cái đinh ốc cho ra hồn, không có nền kinh tế phụ trợ xứng đáng để lợi dụng thành quả đầu tư nước ngoài ( thí dụ với Samsung), không làm nổi một chiếc xe hơi như Campuchia đã làm được…Trong khi đó thì đi vay nước ngoài, bán tài nguyên thô để nhờ nước ngoài xây những thứ chóa mắt, trong bối cảnh xã hội còn nghèo, đạo đức xã hội đang tuột dốc với hình ảnh những đàn dê, đàn gà cứu đói nghiễm nhiên lọt vào tay cán bộ đảng chứ không phải đối tượng nghèo, cây xanh Hà Nội từng đứng vững với bão tố cũng bị cán bộ tìm cách cưa đi lấy gỗ, đó là chưa kể nhóm lợi ích đang lấp sông Đồng Nai để kiếm lợi nhuận…

Cái điểm mạnh duy nhất hiện nay là giá công nhân rẻ. Giá rẻ như bèo thế mà vẫn trắng trợn nói rằng giai cấp công nhân lãnh đạo đất nước!

Rõ ràng với khẩu hiệu mị dân “kiên trì hòa bình, ổn định để phát triển đất nước” nhóm lãnh đạo bảo thủ trong đảng cố tình đặt sai vấn đề lần nữa để cho bọn bành trướng hiểu rằng các đồng chí cứ yên tâm ở Biển Đông.

Kinh nghiệm Trung Quốc, Brésil, Mỹ và các nước Âu châu cho thấy rằng muốn phát triển đất nước phải có đường lối kinh tế đứng đắn, phải chấp nhận kinh tế thị trường cạnh tranh bình đẳng.

Không phải ngẫu nhiên mà Đặng Tiểu Bình tuyên bố “Mèo trắng mèo đen miễn bắt được chuột” và sau đó kinh tế Trung Quốc cất cánh. Không phải ngẫu nhiên mà Việt Nam cứ trì trệ vì định hướng Mác-Lê. Hòa bình, ổn định có vai trò của nó nhưng bản thân nó không quyết định trong việc phát triển kinh tế. Do Thái có hòa bình ổn định đâu mà vẫn phát triển đều đều đó thôi. Thái Lan, trong thời gian qua, biểu tình dài dài nhưng có tụt hậu đâu. Brésil trước kia hoà bình ởn định là thế mà chỉ phát triển được từ 10 năm nay khi đã thay đổi đường lối kinh tế.

Liệu có vực dân tộc mình dậy được không?

Từ một năm nay, nhà văn Phạm Đình Trọng gần như bị công an quấy nhiễu mỗi khi ông rời nhà. Lúc nào cũng có một số công an mặc thường phục ngồi xa xa, bên phải, bên trái trước cửa ra vào nhà ông, không đường nào thoát. Khi thấy ông ra khỏi nhà, công an chạy đến quát “đi đâu?”, rồi sau đó điện thoại cho xếp, ông Trọng được tiếp tục đi hay không còn tùy xếp. Khi xếp buồn bực thì công an quát “đi về!”. Ông Trọng chỉ có cái “trọng tội” là đã tuyên bố ra khỏi cái đảng mà thời trẻ đã từng là lý tưởng của ông, vì lúc đó đảng của ông không phải là cái đảng hiện nay.

Tương tự, cách đây không lâu, để đi tham dự Hội thảo bảo vệ những người bảo vệ nhân quyền, TS Nguyễn Quang A vừa ra khỏi nhà đã bị công an ngăn chận, không cho tiếp tục lái xe đi. Ông Quang A liền gọi taxi thì công an ra lệnh không taxi nào được phép chở ông. Cuối cùng ông quyết tâm đi bộ hơn 10 cây số để đến nơi họp.

Hai vị này là những công dân chưa bao giờ bị pháp luật xét xử, đáng lẽ họ phải được Hiến pháp bảo vệ. Hơn 800 cơ quan truyền thông bị nhóm bảo thủ trong đảng bóp hầu, không ai dám hé tiếng bảo vệ Hiến Pháp.

Một đảng “quản lý” người dân đến độ như thế, nhìn đâu cũng thấy địch, thì còn sức đâu mà phát triển đất nước. Nội tiền bỏ ra trả lương cho công an làm những chuyện trời ơi đất hỡi, hoặc đám Dư luận viên chuyên đi quấy phá những người yêu nước trong các buổi lễ tưởng niệm chiến sĩ Gạc Ma thì ngân quỹ đã bị tiêu ngốn một phần, đáng lẽ tiền đó để xóa đói giảm nghèo, hoặc tăng lương cho các giáo viên, công chức thì tốt hơn biết bao nhiêu.

Tôi còn nhớ có lần Trung tướng về hưu Nguyễn Quốc Thước sau khi than phiền về tình trạng xã hội hiện nay, đòi phải trừng trị tới nơi tới chốn bọn tham nhũng, nhưng cuối cùng ông phán rằng: “không được đụng đến Đảng”. Đảng đối với Tướng Thước không khác Giáo chủ (Prophet) Muhammad của bọn quá khích hồi giáo và nhân danh Giáo chủ, chúng đã giết bao nhiêu thường dân vô tội qua các cuộc đánh bom mù quáng.

Phải phân biệt cái đảng hiện nay, trong đó một bộ phận không nhỏ cán bộ đảng viên thoái hóa đang đại diện đảng nắm mọi quyền lực, với cái đảng của nhà văn Phạm Đình Trọng trước kia. Cứ xem Đảng là thần thánh thì Tướng Thước sẽ vẫn cứ than phiền dài dài vì ông không dám đụng đến nguyên nhân gốc đã làm ông than phiền. Tướng Thước đã lớn tuổi, một ngày không xa ông sẽ không còn bị phiền não vì cái đảng ấy, nhưng chúng tôi còn trẻ hơn, chúng tôi phải mang cái khối u ung thư đó đến bao giờ? Sao lại cấm không cho chúng tôi “đụng” đến đảng hiện nay của Tướng Thước.

Tưởng rằng đảng chắc như bàn thạch, nhưng nhìn kỹ thì đang có nhiều biến chuyển từ một năm nay. Cho đến nay không ít những đảng viên còn tâm, còn tầm đã lên tiếng kêu gọi đảng của họ đi vào con đường lấy dân làm gốc. Nhưng các vị này đều đã nghỉ hưu, họ bức xúc rất đáng quý, rất đáng ngả mũ chào, nhưng lại hơi muộn dù biết rằng muộn còn hơn không.

Bây giờ nhiều tiếng nói từ một số người trong chính quyền, trong đảng, họ là những người đương chức, mà tôi nghĩ rằng những tiếng nói của họ đang đi theo chiều hướng tốt cần khuyến khích, cần chấp nhận. Tin hay không lại là chuyện khác.

Có thể kể ra nào là “Biển của chúng ta, đâu có phải ao nhà của Trung Quốc”, “không chấp nhận đánh đổi điều thiêng liêng để nhận lấy một thứ hòa bình, hữu nghị viển vông, lệ thuộc nào đó”, “Không thể có bạn kiểu nhà tôi là nhà anh, của tôi là của anh”, “Chúng ta cứ nghiên cứu mô hình đó (định hướng XHCN), mà mãi có tìm ra đâu. Làm gì có cái thứ đó mà đi tìm”.”Kinh tế thị trường là tinh hoa nhân loại”, “Chúng ta phải khẳng định là Việt Nam phải đi theo kinh tế thị trường”, “thông tin trên mạng: chúng ta không ngăn, không cấm được đâu các đồng chí”.”40 năm đất nước thống nhất nhưng một phần đất máu thịt của Tổ quốc là Hoàng Sa vẫn nằm trong tay ngoại bang. Đó là nỗi đau mất mát lớn của dân tộc”…

Thời điểm hiện nay, tin vào những lời nói trên hay không tin, còn rất phức tạp. Cũng như nhân dân có tin hay không vào chúng ta, những đảng viên, trí thức có tâm huyết đã từng kiến nghị, thư ngỏ, có người đang bị bắt giam, có người chờ ngày xét xử.

Chúng ta đòi những người tại chức, đang có lời nói tiến bộ hãy làm đi, hãy để lời nói đi đôi với việc làm.

Nhưng những đòi hỏi đó cũng lại là những đòi hỏi cho chính chúng ta :

Không thể đòi quần chúng, hoặc những thành phần chống cộng trong nước hay ngoài nước, tin tưởng rằng “trong đảng có người tốt người xấu, không nên vơ đũa cả nắm”, vì rằng những việc làm của những đảng viên tiến bộ còn trong đảng hay đã ra khỏi, của những trí thức, cho đến nay chưa được bao nhiêu về cường độ cũng như về số lượng.

Điều này chúng ta phải tự đặt câu hỏi ngày đêm cho chính chúng ta nếu có lòng muốn vực dân tộc mình dậy.

.

.

.

Báo chí và học giả Tây phương nghĩ gì về chiến dịch bài trừ tham nhũng của Tập Cận Bình? (Phong Uyên)

Tháng Tư 1, 2015

.

.

Báo chí và học giả Tây phương nghĩ gì về chiến dịch bài trừ tham nhũng của Tập Cận Bình?

Phong Uyên

03:56:pm 30/03/15

http://www.danchimviet.info/archives/94826/bao-chi-va-hoc-gia-tay-phuong-nghi-gi-ve-chien-dich-bai-tru-tham-nhung-cua-tap-can-binh/2015/03

.

Theo Patrick Saint-Paul, phóng viên của nhật báo Le Figaro ở Bắc Kinh, “hoàng đế đỏ” Tập Cận Bình thấy chỉ có một con đường độc nhất có thể cứu vãn được ĐCSTQ, là làm sống lại lý tưởng cộng sản. Tập Cận Bình cho là vì Mao và Gốt Ba Chốp đã quên lý tưởng này nên đã gây ra 2 chấn thương làm sụp đổ Liên Xô và làm nguy hại chế độ cộng sản Trung Quốc:

Trong cuộc cách mạng Văn hóa (1966-1976), chính Mao đã làm tan vỡ Đảng để dễ bề khống chế Đảng. Mao cũng xuýt làm tiêu tan cái nước Cộng hòa Nhân dân TQ khi gây ra cuộc nội chiến mà chỉ nội năm 1967 đã làm chết 500 ngàn người. Cha của Tập đã bị thanh trừng và chính Tập cũng bị đẩy đi cải tạo ở vùng quê.

Khi mới lên cầm quyền, Tập cũng đã kêu gọi Đảng phải nhớ lại bài học vì sao ĐCSLX đã bị tan vỡ và sụp đổ. Lí do chánh là vì các đảng viên đã mất mọi lý tưởng và lòng tin để chỉ cần một câu nói nhỏ của Gốt Ba Chốp mà Đảng bị giải tán và không một ai dám lên tiếng phản đối. Tập Cận Bình sẽ không để làm như vậy : Với bàn tay sắt, Tập sẽ nắm chặt Đảng và đất nước… dù cho vì vậy mà có thể làm chế độ đi đến chỗ chết mau chóng hơn.

Sự tận cùng của chế độ Đảng- Nhà nước đang được đua lên chương trình?

Đó là luận đề của học giả trứ danh về Trung Quốc David Shambaugh. Luận đề của vị giáo sư trường đại học George Washington, trước nay vẫn được coi là người có nhiều thiện cảm với chế độ CSTQ, và là người được được trường Đại học Ngoại giao Mỹ xếp hạng thứ hai trong số các chuyên viên về Trung quốc có ảnh hưởng nhất ở Mỹ, đã có hiệu quả như một trái bom ở Bắc Kinh. David Shambaugh viết trên Wall Street Journal:

Tuy về hình thức thì vẫn vậy, nhưng hệ thống chính trị của Trung Quốc đã bị tổn thương nặng và không ai biết hơn là chính ĐCSTQ. Tập Cận Bình hi vọng sự đàn áp những kẻ ly khai và sự chống tham nhũng sẽ củng cố sự ngự trị của Đảng. Tập quyết tâm không trở thành một Gốt Ba Chốp của Trung Quốc. Nhưng đáng lẽ là phản đề của Gốt Ba Chốp, thì đường lối của họ Tập rút cục cũng sẽ đi đến cùng một kết quả. Sự chuyên chế của họ Tập đã làm quá căng thẳng hệ thống chính trị và xã hội Trung Quốc, khiến gần đi đến chỗ bị đứt vỡ “. Shambaugh nói thêm ” Sự ngự trị của CSTQ đang bắt đầu đi đến chỗ tận cùng. Bất kể Đảng đi theo con đường cải cách chính trị ôn hòa hay theo con đường đàn áp, Đảng cũng sẽ mất quyền hành. Chỉ khác nhau ở chỗ mất một cách hung tợn hay mất một cách ôn hòa “.

Theo Shambaugh, 3 lí do làm chế độ cáo chung là : Tham nhũng đã ăn vào tới xương tủy. Những thành phần ưu tú chạy ra nước ngoài hết. Không thể tránh được nền kinh tế sẽ mỗi ngày một chậm tiến.

Báo chí ” lề phải ” TQ đồng thanh la ó, cho Shambaugh, mà từ trước tới nay vẫn được ĐCSTQ xưng tụng, là “kém khả năng “, là ” kết luận vô căn cứ “, là không nhìn thấy ” những điểm tích cực ” và đua nhau ca tụng sự can đảm của họ Tập trong chến dịch chống tham nhũng.

Nhà Trung Quốc học người Pháp Jean-Pierre Cabestan, Giấm đốc khoa Chính trị học Đại học đường Baptiste Hồng Kông, nói nương nhẹ hơn : ” Trung Quốc bị cai trị bởi một chế độ chuyên chế sáng suốt. Chính quyền được bao bọc bởi những chuyên viên, nhất là về kinh tế. Các chuyên viên này canh tân kinh tế một cách thận trọng. Cải cách thuế má, hệ thống ngân hàng và sự mở cửa được thực hiện một cách dè dặt, nhờ vậy mà tránh được những va chạm. Những chuyên viên này có đủ dụng cụ để đương đầu với những bó buộc của kinh tế.

Không có bầu cử dân chủ dân chủ, ĐCSTQ gắn bó với người dân bằng một hiệp ước ngầm là bảo đảm cho người dân một nền thịnh vượng mỗi ngày một lớn. ” Nếu giá cả tăng vọt và người thất nghiệp nhiều, thì sẽ có cơ sẽ xẩy ra biến động xã hội và nổi loạn chính trị. Nhưng hiện giờ tôi không thấy sự khủng hoảng kinh tế đang sà xuống Trung Quốc. Tôi c hỉ thấy sự tăng trưởng kinh tế đang chậm lại một cách điều đặn.” Hu Xingdu,Giáo sư Kinh tế học Viện Kỹ thuật Bắc Kinh nói như vậy. Nhưng những bất bình đẳng xã hội quá lớn, ô nhiễm đến độ không thể chịu đựng được nữa, tham nhũng tràn lan, và cảm tưởng mọi nơi đều mất an ninh, đã tạo ra những thách đố quá là nghiêm trọng cho chính quyền.

Sự đấu tranh chống tham nhũng và những cải cách có làm vững chế độ không?

Tháng này qua tháng khác, những tuyên bố về những điều tra và những vụ cách chức được nhân lên gấp bội từ những tổ hợp Nhà nước lên đến tận trùm an ninh Chu Vĩnh Khang, đến nhứng chức vụ cao trong quân đội trong số đó có cựu phó chủ tịch quân ủy trung ương ĐCSTQ. Không một ai có vẻ có thể thoát được. Chiến dịch bài trừ tham nhũng của Tập nhằm những cán bộ tham nhũng đã tạo ra những trạng thái khích động và sự bối rối trong những hàng ngũ Đảng.

Tập cho hệ thống Liên Xô sở dĩ bị sụp đổ là vì sự gậm nhấm của tham nhũng, nên coi tham nhũng là nguy hiểm lớn nhất mà ĐCSTQ phải đương đầu. Chiến dịch “bàn tay sạch” rất được lòng dân. Nhưng rất nhiều người nghi ngờ sự kiến hiệu thật sự của nó và có đánh trúng đích như mong muốn của mọi người không. Sự hiển nhiên mỗi ngày một thêm bộc lộ, là chiến dịch này đã biến thành một vũ khí khá lợi hại để triệt tiêu những kẻ đối lập với Tập. ” Nhưng những kẻ đối lập với Tập trong lòng Đảng mạnh hơn Tập tưởng tượng nhiều. Chiến dịch bài trừ tham nhũng của Tập đã tạo ra tình trạng đứng ỳ tại chỗ của bộ máy nhà nước và sự chia rẽ nhau trong lòng Đảng “. Nhà chính trị học Zhang Lifan xét đoán như vậy. Ngoài lãnh vực kinh tế, nhiều người cũng nghi ngờ sự hữu hiệu của những cải cách, nhất là cái cải cách nhằm cải thiện ” chính phủ theo luật pháp “, để công lý tới gần người dân thường hơn chỉ là một lời hứa hẹn rỗng tuếch. Khi tăng cường sự đàn áp những người ly khai, những luật sư, những bloggers, những nhà báo, những tổ chức xã hội dân sự, nhưng người Hồi giáo, những người Tây tạng, Tập muốn chứng tỏ rằng Tập không bao giờ để cho sự kiểm sát chặt chẽ chiến dịch bài trừ tham nhũng, cũng như sự kiểm sát những cải cách, thoát khỏi tay mình.

Sự sùng bái cá nhân có phải là một công cụ quyền hành cốt lõi của Tập?

Khi mới nhậm chức Chủ tịch cách đây 2 năm,, Tập, khi đó là tổng bí thư ĐCSTQ, được coi là một ứng cử viên trung dung không thuộc về phe phái nào trong đảng, nên sự lựa chọn được cả hai người tiền nhiệm là Hồ Cẩm Đào và Giang Trạch Dân tán thành. Hình ảnh đó đã bị vỡ tan khi Tập vứt bỏ cái nguyên tắc ngầm là bất cứ một quyết định nào cũng phải có sự thỏa thuận của những chóp bu lãnh đạo Đảng. Nhưng Tập đã vượt qua được những thử thách hồi trẻ khi bị đi cải tạo để tin chắc là cá tính của mình có đủ sức mạnh để đương đầu với những kẻ khác. Tập cảm thấy được trao cho một đặc quyền mà không ai đã có thể đạt được từ Mao trở đi. Tập đã nắm trong tay đủ mọi quyền hành để trở thành một lãnh tụ quyền thế nhất sau Mao. Bộ mặt có vẻ hiền lành của Tập được trưng bày ở khắp mọi nơi : trên báo chí, ngoài đường phố, trong các quán ăn. Những bài hát ca tụng Tập nhan nhản trên Internet… Nhiều nhà phân tích cho sự sùng bái cá nhân chỉ cốt để che giấu cái trống rỗng về lý tưởng của Đảng.

Trung Quốc có đang gây chiến tranh với Tây Phương không?

Trung Quốc đã khai chiến với những giá trị Tây phương, với nhân quyền, với những nền tự do và dân chủ mà Trung Quốc coi là nguy hiểm cho sự ngự trị của Đảng. Sự sống còn của Đảng dựa trên sự tự co cụm lại, như khi cấm các sách vở Tây phương trong trường học. Giáo sư Cabestan nói ” Sự sai biệt giữa chiến dịch chống Tây phương và thực tế Trung Quốc rất đáng tức cười. Đảng đã hơi liều khi đưa ra chiến dịch này, vì người Trung Quốc rất tò mò muốn biết những tư tưởng và những kinh nghiệm Tây Phương “.

Có hay không chủ nghĩa Xã hội với đặc tính Trung Quốc?

Tập Cận Bình có ý muốn canh tân lý tưởng của Đảng khi tìm cách kết hợp Mao với Đặng Tiểu Bình, người cha của những cải cách. Tập đưa ra lí thuyết “Bốn toàn bộ” nhằm mục đích kiến tạo một xã hội “thịnh vượng vừa vừa”, tăng cường cải cách, chính phủ theo luật pháp, kỷ luật trong lòng Đảng. Cái vỏ Mácxít được nhuộm màu dân tộc chủ nghĩa – mà có người cho là nguy hiểm vì có thể thoát khỏi sự kiểm soát của Đảng -, cộng thêm với một chút giá trị Khổng giáo. Cabestan cũng nói thêm: ” Tập muốn chứng tỏ mình là người bảo đảm cho sự sung túc, cho công lý và đưa ra một đường lối chính trị tạo ra hài hòa xã hội. Thật ra Tập đứng về phía những người kinh doanh. Vấn đề của Tập là chả ai còn tin vào lý tưởng của Tập. ” Cũng nên biết cựu thủ tướng Singapor Lý Quang Diệu là người đã khám phá ra Tập Cận Bình năm 1990 khi mời Tập đến ăn riêng với mình. Tập khi đó mới là bí thư tỉnh Phúc Châu. Từ năm 1990 tới nay đã có hơn 22 ngàn cán bộ Trung Quốc tới Singapor học hỏi và coi Singapor như một mô hình kinh tế hữu hiệu nhất trong sự cạnh tranh và làm giầu. Ở Trung Quốc mọc ra như nấm những khu kỹ nghệ phỏng theo những khu kỹ nghệ ở Singapor.

Kết luận:

Chả ai dám cá cược ĐCSTQ còn sống được bao lâu nữa. Cuộc sống của Đảng có thể kéo dài nhiều thập niên … hay cũng có thể bị vấp ngã mà chết bất đắc kỳ tử vì một tính toán sai lầm.

© Đàn Chim Việt

.

.

.

Bài thi viết “Cộng sản và Tôi”: Bộ mặt thật của Đảng CSVN (Hoàng Thị Mộc Lan)

Tháng Tư 1, 2015

.

.

Bài thi viết “Cộng sản và Tôi”: Bộ mặt thật của Đảng CSVN

Hoàng Thị Mộc Lan

3/31/2015         87 Comments

http://danlambaovn.blogspot.com/2015/03/bai-thi-viet-cong-san-va-toi-bo-mat.html#more

.

“…Hơn 70 năm nắm quyền “cai trị đất nước”. Đảng CSVN đã gây ra rất nhiều tội ác cho quốc gia dân tộc, mà trong đó tội ác tày trời mà dân tộc VN không thể tha thứ, là bán nước cho bọn Tàu Cộng, từ thời tên đồ tể HCM đến nay. Mục đích của chúng là giữ vững quyền lực của đảng, và các lợi ích của nó. Với mục tiêu đó, chúng đè đầu cưỡi cổ người dân, bóc lột bằng đủ loại thuế khóa, nhũng nhiễu tham ô. Thực tế hôm nay, chúng đã trở thành những nhà Tư Bản Đỏ. Sống sa hoa trụy lạc trên sự vất vả lao khổ của cả một dân tộc. Chúng bắt bớ giam cầm những người dân yêu nước, đấu tranh cho dân chủ. Chúng ngăn cản, hành hung và dùng mọi thủ đoạn hèn hạ bỉ ổi để tấn công các cuộc biểu tình bất bạo động chống giặc ngoại xâm. Chúng không cho phép, hay chấp nhận bất cứ hành vi nào, tiếng nói nào, chống lại bọn Trung Cộng bành trướng…”

Thưa quý đồng bào VN trong và ngoài nước,

Thưa quý vị Thôn Dân thân kính,

Là người dân VN yêu nước, yêu dân chủ. Từng sống và trải qua hai chính thể, hai quốc gia: “Nước Việt Nam Cộng Hòa, và nước Cộng Hòa XHCNVN”. Bốn mươi năm sống dưới chế độ CS. Cũng như những người dân khác, tôi đã từng chịu đói khổ, lam lũ vất vả, và sự cai trị khắc nghiệt độc tài của chính quyền CSVN. Chứng kiến những tội ác và những việc làm gian manh hiểm độc của chúng đối với dân với nước. Nên những nhận xét và quan điểm của cá nhân tôi về đảng CSVN, được nêu ra dưới đây, hoàn toàn khách quan, trung thực, không hề mang thành kiến.

– Đảng CSVN: là “Đảng bán nước” cho bọn Trung Cộng Bành Trướng. Do tên đảng trưởng HCM cầm đầu.

– Đảng CSVN: là một đảng cướp. Cướp chính quyền danh chính của dân, và cai trị đất nước với mục đích thâu tóm các lợi ích cho đảng của chúng, và đảng CSQT. Hoàn toàn không vì hạnh phúc và sự phát triển của quốc gia dân tộc VN.

– Đảng CSVN: là một đảng vong thân vong bản. Tôn thờ học thuyết CS Vô Thần Duy Vật Mác Lê. Phủ nhận nguồn gốc và lịch sử dân tộc.

– Đảng CSVN: là một đảng vô đạo đức, vô nhân cách, vô liêm sỉ. Không xứng đáng lãnh đạo đất nước.

– Đảng CSVN: là một đảng độc tài, dùng bạo lực để “cai trị nhân dân”. Xử dụng thủ đoạn đánh đập, bắt bớ tù đày, để đe dọa và ép buộc người dân phải tuân theo các chính sách, đường lối của chúng.

– Đảng CSVN: là một đảng bảo thủ, bất tài, lạc hậu và đặc biệt ngu dốt. Gây ra cuộc nội chiến huynh đệ tương tàn, làm tan hoang đất nước.

– Đảng CSVN: là một đảng chuyên lừa bịp, tuyên truyền dối trá, và vô cùng nham hiểm. Gây chia rẽ trong dân, các tổ chức tôn giáo, để dễ bề “cai trị”.

– Đảng CSVN: là một đảng ác độc tàn nhẫn, hèn với giặc, ác với dân, tham ô hủ hóa, tham quyền cố vị, bất nhân bất nghĩa, và luôn dùng mọi thủ đoạn gian manh bỉ ổi để đối xử với dân.

Nói tóm lại, hơn 70 năm nắm quyền “cai trị đất nước”. Đảng CSVN đã gây ra rất nhiều tội ác cho quốc gia dân tộc, mà trong đó tội ác tày trời mà dân tộc VN không thể tha thứ, là bán nước cho bọn Tàu Cộng, từ thời tên đồ tể HCM đến nay. Mục đích của chúng là giữ vững quyền lực của đảng, và các lợi ích của nó. Với mục tiêu đó, chúng đè đầu cưỡi cổ người dân, bóc lột bằng đủ loại thuế khóa, nhũng nhiễu tham ô. Thực tế hôm nay, chúng đã trở thành những nhà Tư Bản Đỏ. Sống xa hoa trụy lạc trên sự vất vả lao khổ của cả một dân tộc. Chúng bắt bớ giam cầm những người dân yêu nước, đấu tranh cho dân chủ. Chúng ngăn cản, hành hung và dùng mọi thủ đoạn hèn hạ bỉ ổi để tấn công các cuộc biểu tình bất bạo động chống giặc ngoại xâm. Chúng không cho phép, hay chấp nhận bất cứ hành vi nào, tiếng nói nào, chống lại bọn Trung Cộng bành trướng, vì đó là chỗ dựa, là Quốc Mẫu của chúng. Thật là một điều mỉa mai và cay đắng cho dân tộc VN. Bị cai trị, nô lệ ngay trên quê hương mình, bởi những tên thái thú cùng mang giòng máu đỏ da vàng.

Tội ác của bọn CSVN quá nhiều và quá ác. Từ cuộc CCRĐ đến nay. Người dân VN và thế giới đã quá rõ về “Bộ Mặt Thật” của chúng, được bạch hóa trong thời buổi thông tin toàn cầu phổ biến như hiện nay. Và cụ thể là những việc làm man rợ của chúng,cũng đã được phơi bày trần trụi, trong các bài dự thi “Cộng sản và Tôi“, được tổ chức mới đây. Các bạn, các tác giả, mỗi người mỗi cách. Dù trực tiếp chứng kiến hay nghe các vị tiền bối kể lại, đều nói lên một cách trung thực bản chất “sắt máu lạnh lùng” của đảng CSVN. Đọc bài của các bạn mình hết sức xúc động. Mỗi trường hợp, mỗi hoàn cảnh mà các bạn viết ra đây, như những tiếng kêu than ai oán, uất nghẹn, gào thét trong đêm đen xã hội chủ nghĩa.

CSVN đã tạo ra những cảnh đời đau thương xót xa như trong bài viết: “Tôi Từng Chiêm Ngưỡng Bức Tượng Đài Giải Phóng” của bạn Nguyễn Thị Ngọc. Thật thấm thía nỗi đau của sự đói nghèo cùng cực. Em gái ơi! Tôi cay cay khóe mắt, thương cảm cảnh đời, và luôn nhớ về Chiếc Võng Rách và Em…

Bọn CSVN. Chúng chính là nguyên nhân của mọi cớ sự. Chúng tạo ra những hoàn cảnh, những mảnh đời cơ cực, hôm qua, hôm nay và ngày mai nếu chúng còn tồn tại. Chúng ta hãy cùng nhau đoàn kết lại, hỡi những người dân Việt yêu nước, yêu dân chủ: “Nâng thuyền lên là Nước, lật đổ và nhấn chìm thuyền xuống biển sâu cũng là Nước”. Hỡi những vị anh minh tài đức, những tinh hoa dân tộc, hãy vì nước quên thân, vì muôn dân trăm họ mà đứng ra gánh vác non sông đất Việt. Sớm đưa đảng CSVN đến với ngày Cáo Chung của nó. Ngày đó sẽ là ngày dân tộc VN tưng bừng mở hội, để quên đi những đêm dài tăm tối, những tháng năm nhọc nhằn tủi nhục, trong chế độ CSVN Độc Tài Bạo Lực.

Tôi đã từng chứng kiến nhiều cảnh đời khổ đau lam lũ, những mảnh đời bất hạnh,những đổ nát điêu tàn của những gia đình VN, trong thời kỳ kinh tế bao cấp, và nhất là nạn đói năm 78, do mưu mô của bọn Trung Cộng và đảng CSVN gây ra. Cũng trong thời kỳ kinh tế “ngăn sông cấm chợ” quái ác này. Tôi chứng kiến một chuyện não lòng, mà suốt cuộc đời tôi, không thể nào quên được.

“Người mẹ, tên khốn & 5 ký lô đậu” 

Người mẹ ấy tôi đoán khoảng trên sáu mươi một chút. Thân hình mảnh dẻ, khô cằn. Bà mặc chiếc áo bà ba màu cháo lòng bạc phếch. Chiếc quần đen ống rộng đã sờn cũ quê mùa.

Chiếc xe đò cà tịch cà tàng, dừng ngay trước cửa Trạm Kiểm Soát Kinh Tế. Mọi người đều phải xuống xe, để chúng kiểm soát hàng hóa nông sản, gặp gì là chúng tịch thu nấy. Bà mẹ cũng bước xuống xe. Hai tay ôm túm đậu khoảng chừng 5 kg, dùng chiếc giỏ cói đeo trên vai che lấp đi phần nào. Bà len lén đi vòng sang phía bên kia xe. Vừa sợ sệt vừa vội vã, bà băng lên phía trước tấp vào lề đường, giả như người đi bộ. Đi được chừng hai chục mét, tôi để ý ngó theo và mừng thầm cho mẹ. Thoát được chúng, chiều nay mẹ thật là vui sướng, vì có tiền đong gạo, mua đồ ăn cho các con các cháu. Thật đúng là như vậy. Thời buổi này ai có thể đi buôn để mà làm giàu, ngoài đám cán bộ CS và những tên Móc Ngoặc, hay những con Phe phẩy. Dăm ba ký đậu như bà mẹ đây, may lắm kiếm được ký gạo vài con khô là quý lắm rồi.

Giải phóng Miền Nam thoát khỏi kềm kẹp Mỹ Ngụy xong, thừa thắng sông lên, chúng bảo nhau “Giải phóng đồ đạc tài sản, kho tàng hàng hóa” của chính quyền và người dân Miền Nam, chuyên chở xe lớn xe bé về Bắc để “phục vụ Cách Mạng”… Chúng đánh đổ Tư Sản, cướp đoạt các công ty của họ. Cấm cách mọi nghành mọi nghề, khiến sinh ra nạn thất nghiệp tràn lan. Một đàn con lũ cháu ăn không ngồi rồi vì không có việc làm, nên các mẹ, các bà phải ra đường bôn ba buôn bán, kiếm miếng cơm nuôi con nuôi cháu chứ ai muốn làm những việc vừa lo sợ vừa vất vả vậy đâu.

Đang miên man nghĩ ngợi. Tôi chợt thấy một bóng người chạy thật nhanh về hướng bà mẹ. Nhận ra nó, tôi xốn xang hết cả ruột gan, tôi hồi hộp và lo sợ cho bà. Hôm nay mẹ đã không may, bà gặp phải một tên súc sinh. Tên khốn ấy mặc bộ đồng phục màu xanh cứt ngựa, mặt mày hung ác bặm trợn, nó sải những bước chân thật dài đuổi theo bà mẹ. Thấy nó đuổi, bà bỏ cả dép ra để chạy. Vội vã và sợ hãi đã khiến bà vấp ngã. Thằng khốn ấy cũng vừa trờ tới. Cuộc giằng co giữa một thằng thanh niên cao to khỏe mạnh, với một bà già hom hem chỉ còn da bọc xương bắt đầu. Lẽ dĩ nhiên, chiến thắng đã thuộc về kẻ mạnh. Nó lững thững sách túm đậu vừa “tịch thu được” quay trở về trạm. Bà mẹ vội chạy nhanh lên trước mặt nó, quỳ xuống và van xin, bà vừa nói vừa khóc. Tôi không sao cầm lòng cho được, phải quay đi chỗ khác. Lòng tôi cũng đang khóc, tim tôi như có ai đó làm cho nghẹn lại. Cảm xúc vừa xót xa vừa uất ức dâng lên tràn ngập lòng tôi.

Thằng khốn đó lạnh lùng gạt bà sang một bên, sách túi chiến lợi phẩm vừa cướp được của một người mẹ già, một người dân VN nghèo khổ, vứt vào trong kho lẫm của chúng. Thật tởm lợm những con thú lạnh lùng vô cảm, nhìn thấy chúng đi lại cười nói xôn xao, tôi có ý trách thầm bà mẹ. Mẹ già ơi! Mẹ quỳ xuống xin xỏ chúng nó làm gì. Bọn chúng nó là loài cầm thú thì có đâu tình cảm con người mà tha không cho mẹ?… Bỗng dưng tôi chợt nghĩ về bữa cơm chiều nay của gia đình bà mẹ. Có hay không? Khi chúng cướp hết năm ký đậu là tài sản của bà. Nghĩ đến đàn con lũ cháu chiều nay vừa đói lại vừa buồn. Thì việc lạy lục kia có xá là gì. Ai có ở trong hoàn cảnh mới biết, tình thương và sự hy sinh của người mẹ lớn biết nhường nào, mới thấm thía và thông cảm cho hành vi của mẹ. Mẹ già ơi! Cho con xin lỗi, vì vô tình đã mông muội nghĩ sai về mẹ…

Hôm nay khi tuổi đời đã xấp xỉ lục tuần. Gần bằng tuổi người mẹ già ngày ấy. Tôi vẫn nhớ như in hình dáng mẹ.Và vẫn còn đó một nỗi đau quặn thắt, khi nghĩ về câu chuyện buồn này.

Chuyến xe đó. Bà mẹ đó. Tên khốn mặt mày bặm trợn đó. Và cái trạm kiểm soát kinh tế của tên trưởng trạm nổi tiếng sắt máu: “Trạm Ba Chỉa, Trảng Bom”. Sẽ mãi là dấu ấn tội ác, được khắc ghi trên tấm bia ký ức của tôi, không bao giờ mờ phai.

Quê hương ta bốn mươi năm lam lũ, vất vả triền miên. Thậm chí cho đến hôm nay. Vẫn có những người dân Việt Nam đói khổ thiếu thốn. Sống dưới mức của một con người.

Nhà văn Thu Hương ơi! Bà hoàn toàn nói đúng: “Man rợ, đã chiến thắng văn minh.” Đảng CSVN quy tụ toàn một lũ man ri mọi rợ. Chúng đày đọa dân tộc, dày xéo quê hương, bán đứng tổ quốc mà cha ông ta gầy dựng bằng xương bằng máu cho bọn Tàu Cộng bành trướng. Tội ác này, “Trời không dung, đất không tha”, và lịch sử dân tộc sẽ công minh phán xét về tội lỗi của chúng.

70 năm qua: Đồng bào tôi oằn lưng vật vã dưới ách thống trị độc tài khắc nghiệt của chúng.

70 năm qua: Đảng CSVN đã trắng trợn cướp đất cướp nhà, từ CCRĐ đến nay, khiến hàng ngàn dân oan phải ăn bờ ngủ bụi.

70 năm qua: Chúng đã ru ngủ các thế hệ thanh niên, tạo ra một xã hội mà luân thường đạo lý xuống cấp trầm trọng, chìm sâu tận đáy cùng xã hội.

70 năm qua: Đảng CSVN đã tạo ra một tầng lớp đông đảo những con người sống trong cảnh nghèo khổ túng thiếu, là nông dân, công nhân “giai cấp tiên phong” của chúng.

70 năm qua: Đảng CSVN đã hiện nguyên hình là một đảng ăn trên ngồi trốc, nắm giữ quyền hành và trở thành những chủ nhân ông giàu có tột đỉnh.

Dã tâm và thủ đoạn lưu manh tàn nhẫn là bản chất không bao giờ thay đổi của đảng CSVN. Tội ác của chúng thì không giấy mực nào mà ghi cho đủ. Tôi xin được trích dẫn những nhân xét, khẳng định của một vài vị tiền bối có danh tiếng, đã vạch rõ “Bộ Mặt Thật” của bè lũ CS. Và cũng là để nói lên thái độ của tôi đối với đảng CSVN.

Trích Dẫn:

– CS và Đức Đạt Lai Đạt Ma: “CS là loài Cỏ Dại mọc trên hoang tàn của chiến tranh, loài Trùng Độc sinh xôi nẩy nở trong rác rưởi cuộc đời.”

– CS và triết gia J.Proudhon, cùng thời với Karl Marx: “CS là con Sán Lải, hút hết máu mủ của nhân dân.”

– CS và cố Tổng Thống nước VNCH Nguyễn Văn Thiệu: “Đừng nghe những gì CS nói, mà hãy nhìn kỹ những gì CS làm.”

– Cuối cùng, là lời khẳng định của vị cựu TBT đảng CSLX Gorbachev, và là vị Tổng thống nước Nga đầu tiên: “CS THÌ KHÔNG THỂ SỬA CHỮA, MÀ CHỈ CÓ TIÊU DIỆT.”

Hoàng Thị Mộc Lan

danlambaovn.blogspot.com

________________________________________

Mời hưởng ứng cuộc thi viết báo chí dân báo: “Cộng Sản & Tôi”

…Thời gian nhận bài xúc tiến từ bây giờ và sẽ tiếp tục chọn đăng trên diễn đàn Danlambao cho đến hết ngày 25/4/2015. Đóng góp tác phẩm dự thi xin gởi về: Congsanvatoi@gmail.com. Để biết thêm chi tiết, xin đọc:

danlambaovn.blogspot.com/2015/02/moi-huong-ung-cuoc-thi-viet-bao-chi-dan.html

.

Bài thi viết “Cộng sản và Tôi”: Bộ mặt thật của Đảng CSVN

Hoàng Thị Mộc Lan (Danlambao)    3/31/2015   89 Comments

.

Bài thi viết “Cộng sản & Tôi”: Chuyện vặt

Hoàng Hùng (Danlambao)   3/30/2015    4 Comments

.

Bài thi viết “Cộng sản & Tôi”: Chuyện nhà tôi

Mục sư Nguyễn Trung Tôn (Danlambao)   3/26/2015   38 Comments

.

Bài thi viết “Cộng sản & Tôi”: Câu trả lời chân xác & Tập vẽ

Phạm Đức Nhì (Danlambao)   3/25/2015    4 Comments

.

Bài thi viết “Cộng sản & Tôi”: Chế độ Cộng Sản trong tư duy nhận định của tôi

David Thiên Ngọc, Trần Thiên Đức (Danlambao)   3/24/2015    16 Comments

.

Bài thi viết “Cộng Sản & Tôi”: Vẫn hoài xót xa

Phước An Thy (Danlambao)     3/23/2015           27 Comments

.

Bài thi viết “Cộng Sản & Tôi”: Tâm sự đời tôi

Nguyên Sang (Danlambao)   3/23/2015        10 Comments

.

Bài thi viết “Cộng Sản & Tôi”: Sài Gòn bốn mươi tuổi đau và những cuộc đời mất tên

Uyên Trần (Danlambao)   3/19/2015           19 Comments

.

Bài thi viết “Cộng sản & Tôi”: Tôi – một thế hệ mất gốc!

Nguyễn Việt (Danlambao)     3/18/2015      9 Comments

.

Bài thi viết ‘Cộng sản & Tôi': 30/4 đen đến 30/4/2015

Cánh Dù Lộng Gió (Danlambao)     3/17/2015           52 Comments

.

Bài thi viết ‘Cộng sản & Tôi': Tiếng kêu từ lòng đất Vị Xuyên

Hà Giang (Danlambao)   3/17/2015             3 Comments

.

Bài thi viết ‘Cộng sản và Tôi': Cộng sản và Tôi

Luong Pham (Danlambao)     3/16/2015            6 Comments

.

Bài thi viết “Cộng sản & Tôi”: Ngày đi & ngày về

Hoàng Hùng (Danlambao)     3/15/2015            12 Comments

.

Bài thi viết “Cộng sản và Tôi”: Cộng sản và Tôi

HV (Danlambao)   3/13/2015               8 Comments

.

Bài thi viết Cộng sản & Tôi: Bên lề cuộc sống

Nguyên Thạch (Danlambao)     3/12/2015     8 Comments

.

Bài thi viết Cộng sản & Tôi: Ký ức năm xưa

Bùi Lộc (Danlambao)     3/12/2015              6 Comments

.

Bài thi viết Cộng sản & Tôi: Cộng sản và Tôi

NTB (Danlambao)     3/11/2015              75 Comments

.

Bài thi viết ‘Cộng sản và Tôi': Biển khóc

Nhật Đăng (Danlambao)     3/10/2015            2 Comments

.

Bài thi viết Cộng sản và Tôi: Đầu xuân, hồi tưởng “Bà Mẹ Anh Hùng”

Hoài Phú (Danlambao)    3/09/2015           113 Comments

.

Bài thi viết Cộng sản và Tôi: Lao động là vinh quang

Phạm Phong Trần (Danlambao)     3/09/2015                84 Comments

.

Tôi và cộng sản

Phan Châu Thành (Danlambao)   3/08/2015    58 Comments

.

Bài thi viết Cộng sản và Tôi: Tôi từng chiêm ngưỡng bức tượng đài giải phóng!

Nguyễn Thị Ngọc (Danlambao)    3/07/2015          130 Comments

.

Bài thi viết Cộng sản và Tôi: Ôi! Đất Nước Tôi

Hồng Sơn (Danlambao)     3/07/2015              8 Comments

.

Bài thi viết Cộng sản và Tôi: Chuyện bây giờ mới kể!

Hoàng Hạc (Danlambao)     3/06/2015      39 Comments

.

Bài thi viết Cộng sản và Tôi: Xuân Trong Lòng

Phước An Thy (Danlambao)     3/06/2015   106 Comments

.

Bài thi viết Cộng sản và Tôi: Đi chết đi, đảng cộng sản Việt Nam*

Nguyễn Lữ Yên (Danlambao)     3/04/2015              28 Comments

.

Bài thi viết Cộng sản và Tôi: Chuyện làng tôi

Hoàng Hùng (Danlambao)   3/03/2015     35 Comments

.

Bài thi viết Cộng sản và Tôi: Đất nước tôi

Năm XL (Danlambao)     3/03/2015       22 Comments

.

Bài thi viết Cộng sản và Tôi: Chị Mai

Quý denver (Danlambao)     3/02/2015                53 Comments

.

Bài thi viết Cộng sản và Tôi: Dị ứng hai từ Cộng Sản

Cánh Dù lộng gió (Danlambao)     2/28/2015 71 Comments

.

Bài thi viết Cộng sản và Tôi: Mắt mù Cộng sản

Người Ẩn Danh (Danlambao)     2/27/2015                55 Comments

.

.

.


Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 41 other followers