NHÀ CẦM QUYỀN VIỆT NAM GIA TĂNG ĐÀN ÁP BLOGGERS ĐỐI LẬP (tin tổng hợp)

Tháng Ba 27, 2017

 

Việt Nam gia tăng đàn áp bloggers đối lập

tổng hợp

25/03/2017

http://thongluan-rdp.org/vi-t-nam/item/1351-ai-noi-chinh-quy-n-c-ng-s-n-vi-t-nam-c-i-m

Vụ bắt giữ 2 blogger mới nhất có đấu đá nội bộ ?

(VOA, 25/03/2017)

Hai blogger Phan Kim Khánh và Bùi Hiếu Võ bị bắt giữa lúc chính quyền Việt Nam tăng cường kiểm duyệt các nội dung bị cho là “độc hại” trên các trang mạng xã hội.

https://c1.staticflickr.com/4/3757/33617225326_e370cfbfb2.jpg

Trang Facebook của chính phủ Việt Nam trên màn hình máy tính của một người dùng. Chính quyền Hà Nội đang tìm cách ngăn chặn các thông tin “độc hại” chống chính phủ đang lan truyền trên mạng xã hội.

Ngay sau khi công an Việt Nam bắt giữ 2 blogger này, Tổ chức Bảo vệ các Ký giả (CPJ) có trụ sở ở New York kêu gọi chính phủ Việt Nam thả họ “ngay lập tức và vô điều kiện”. Đại diện cao cấp của CPJ đặc trách Đông Nam Á nói trong 1 thông cáo công bố hôm 22/3 :

“Nếu Việt Nam muốn được nhìn nhận là một thành viên có trách nhiệm của cộng đồng quốc tế thì cần ngưng ngay việc đối xử với các nhà báo như những tội phạm và coi những lời chỉ trích ôn hòa như một tội chống lại nhà nước”.

Theo nhà báo độc lập Phạm Chí Dũng, Phan Kim Khánh là admin chính của Báo Tham Nhũng do blogger Điếu Cày, hiện đang sinh sống ở California, cùng với 1 sốngười khác điều hành.

Nhà báo Phạm Chí Dũng cho VOA biết Khánh và Võ không phải là những nhà hoạt động nhân quyền được nhiều người biết đến và việc bắt giữ họ xảy ra trong thời gian có nhiều tài liệu tố cáo lẫn nhau trong nội bộ đảng bị rò rỉ ra ngoài. “Việc bắt Bùi Hiếu Võ và Phan Kim Khánh xảy ra nằm trong bối cảnh liên tục dồn dập trên mạng xã hội có các đơn thư được coi là từ trong nội bộtố cáo lẫn nhau trong nội bộ, ví dụ như liên quan tới ông Nguyễn Xuân Phúc, liên quan tới một số nhân vật cao cấp khác kể cả video clip về phát biểu của ông Trương Giang Long là giám đốc học viện chính trị công an nhân dân của bộ công an mới được tung ra gần đây”.

https://c1.staticflickr.com/3/2879/33617225266_95a55b92f3.jpg

Hình ảnh xét xử nhà báo Nguyễn Hữu Vinh, hay blogger Ba Sàm, tại một phiên tòa tại Hà Nội hôm 22/9/2017. Ông Vinh bị kết tội tuyên truyền chống phá nhà nước.

Gần đây cũng đã xuất hiện nhiều các video clip quảng cáo mà chính phủ Việt Nam cho là thông tin “độc hại” chống chính quyền Hà Nội. Các giới chức Việc Nam hôm 16/3 hối thúc các doanh nghiệp trong nước ngưng quảng cáo trên Facebook, Youtube và các trang mạng xã hội khác cho tới khi những thông tin gọi là ‘chống phá nhà nước’ bị ngăn chặn.

Bùi Hiếu Võ, với tên “Hieu Bui” trên Facebook cá nhân, bị bắt ngày 17/3 tại quận Gò Vấp, thành phố Hồ Chí Minh. Phan Kim Khánh bị bắt hôm 21/3 tại huyện Cẩm Khê, tỉnh Phú Thọ. Tới ngày 21/3, công an Việt Nam mới thông báo về 2 vụ bắt giữ trên trang web của họ, với cáo buộc là ‘tuyên truyền chống phá nhà nước’ theo điều 88 của Bộ luật Hình sự Việt Nam.

Việc Khánh và Võ bị bắt giữ cách nhau vài ngày và công an thông báo vụ bắt giữ cùng lúc cho thấy có thể “có gì đó ẩn phía sau”, theo nhà báo Phạm Chí Dũng. “Thứnhất có khả năng công an bắt Bùi Hiếu Võ để truy ra Phan Kim Khánh và thứ 2 là 2 người này có khả năng nằm trong 1 vụ án và đây không phải là vụ án cấp địa phương, không chỉ riêng của thành phố Hồ Chí Minh hay của Thái Nguyên mà đây có thể là vụ án cấp quốc gia vì do công an chủ trì thông báo về việc này”.

https://c1.staticflickr.com/3/2912/33617225306_417b9b2f70.jpg

Người dân tụ tập trước nhà thờ Thái Hà đòi công lý cho nhà báo bất đồng chính kiến Nguyễn Hữu Vinh và nhà hoạt động đòi quyền đất đai Cấn Thị Thêu tại Hà Nội ngày 18/9/2016.

Thông cáo của bộ Công An cho rằng cả Khánh và Võ đều “móc nối” với Việt Tân, một tổ chức bị chính phủ Việt Nam xếp loại là khủng bố.

Nhận xét về sự liên quan giữa 2 blogger này với Việt Tân, tổ chức đấu tranh cho dân chủ có trụ sở ởWashington, Hoa Kỳ, nhà báo Phạm Chí Dũng nói thông báo của bộ Công an không nói họ là thành viên của Việt Tân. “Chuyện móc nối với thành viên nó khác nhau hoàn toàn. Như vậy có thể khẳng định Bùi Hiếu Võ và Phan Kim Khánh không phải là thành viên của Việt Tân, mà có thể chỉ có liên quan. Nếu như nói Bùi Hiếu Võ và Phan Kim Khánh mà có quan hệ mật thiết với Việt Tân và từđó để cấu thành tội danh khủng bố thì có một cái gì đó lẽ là chưa chắc chắn, chưa rõ ràng. Tôi nghĩ rằng việc này còn có gì đó ẩn phía sau chưa rõ. Chưa rõ ở đây là công an thông báo chưa rõ và bản thân những người bịbắt thì dư luận và công luận cũng không biết rõ”.

VOA Việt Ngữ không liên lạc được với Việt Tân để xác định mối liên hệ, nếu có.

Những người bị cáo buộc tội tuyên truyền chống phá nhà nước theo điều 88 của bộ luật hình sự Việt Nam có thểnhận mức án lên tới 20 năm tù giam.

Theo dữ liệu của Tổ chức Bảo vệ các Ký giả (CPJ), Việt Nam đang giam giữ 8 nhà báo và blogger, trong đó có Trần Huỳnh Duy Thức, Nguyễn Hữu Vinh (Anh Ba Sàm) và Nguyễn Ngọc Như Quỳnh (Mẹ Nấm).

******************

Facebooker Nguyễn Hữu Đăng bị bắt ?

(VOA,25/03/2017)

Giới hoạt động đấu tranh dân chủ ở Việt Nam hôm 24/3 loan tin rằng công an quận 12 của thành phố Hồ Chí Minh đã ra lệnh bắt Nguyễn Hữu Đăng, 34 tuổi, về tội danh tuyên truyền chống nhà nước. Ông Đăng có tài khoản trên Facebook với tên Đăng Solomon.

https://c1.staticflickr.com/3/2896/33617225116_ae1beb5a47.jpg

Bức ảnh được cho là lệnh bắt facebooker Nguyễn Hữu Đăng (FB Mã Tiểu Linh)

Cùng ngày, nhiều người chia sẻ trên mạng xã hội bứcảnh của một văn bản được cho là lệnh bắt của công an quận 12.

Văn bản do “phó thủ trưởng cơ quan an ninh điều tra” của công an quận ký nói rằng ông Đăng đã lập nhiều tài khoản trên Youtube, Facebook để tải video “xuyên tạc lịch sử, xúc phạm, hạ uy tín” các nhà lãnh đạo Việt Nam, cũng như “kích động, kêu gọi” biểu tình chống “Nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam”.

VOA đã gọi điện đến công an quận 12 hồi 7g tối ngày 25/3 để xác minh về vụ bắt giữ, nhưng sĩ quan trực ban không xác nhận mà cũng không phủ nhận tin này. Ông nói đây là “bí mật ngành”. Khi được hỏi công an cấp quận có “cơ quan an ninh điều tra” hay không, người sĩ quan trả lời rằng công an quận có “cơ quan cảnh sát điều tra”.

Cho đến tối 25/3, chưa thấy báo chí chính thống Việt Nam và cổng thông tin điện tử của chính phủ đăng tin tức gì về vụ bắt ông Đăng, nếu thực sự ông bị bắt.

Ông Đăng không được nhiều người biết đến ở Việt Nam. Các đoạn video mà ông đăng tải chưa gây tiếng vang lớn trong công chúng.

Trong vòng một tuần trở lại đây, hai Facebooker khác cũng đã bị bắt giữ vì “tuyên truyền chống nhà nước”. Bùi Hiếu Võ bị bắt ngày 17/3 ở Thành phố Hồ Chí Minh, và Phan Kim Khánh, bị bắt hôm 21/3 ở Phú Thọ. Hai facebooker này cũng không phải là những nhà hoạt động nhân quyền được nhiều người biết đến.

Ngay sau khi có tin, Tổ chức Bảo vệ các Ký giả (CPJ) có trụ sở ở New York kêu gọi chính phủ Việt Nam thả họ”ngay lập tức và vô điều kiện”.

Các vụ bắt giữ xảy ra giữa lúc chính quyền Việt Nam tăng cường kiểm duyệt các nội dung bị cho là “độc hại” trên các trang mạng xã hội.

*************************

Facebooker Đăng Solomon bị bắt

(RFA, 24/03/2017)

https://c1.staticflickr.com/3/2936/32844781043_c8f250ca2d.jpg

Facebooker Solomon Nguyễn Hữu Đăng bị bắt. Photo : SBTN

Facebooker Đăng Solomon, tên thật Nguyễn Hữu Đăng, sinh năm 1980, bị Cơ quan An ninh Điều tra Quận 12, thành phố Hồ Chí Minh bắt khẩn cấp và khám xét nơi ở vào ngày 24/3 với cáo buộc ‘tuyên truyền chống nhà nước’ theo điều 88, Bộ luật Hình sự nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam.

Ông Nguyễn Hữu Đăng bị cáo buộc các tội danh lập nhiều tài khoản Youtube, Facebook để đăng tải những hình ảnh, video clip có nội dung xuyên tạc lịch sử, xúc phạm, bôi nhọ ông Hồ Chí Minh, hạ uy tín các lãnh đạo đảng và Nhà nước cũng như phát tán tin kích động biểu tình chống Nhà nước Việt Nam.

Đây là vụ bắt mới nhất với cáo buộc tuyên truyền chống nhà nước. Vừa qua có hai người cũng bị bắt cũng với cáo buộc tương là facebooker Phan Kim Khánh và Bùi Hiếu Võ.

*******************

Việt Nam bắt giữ hai blogger vì tuyên truyền chống Nhà nước

(RFI, 22/03/2017)

Reuters hôm nay 22/03/2017 loan tin Việt Nam đã bắt giữ hai blogger vì các bình luận chống Nhà nước, nhằm “cảnh cáo các trường hợp tuyên truyền chống đối” khác.

https://c1.staticflickr.com/3/2945/33626448295_215e1399c3.jpg

Hai blogger Phan Kim Khánh và Bùi Hiếu Võ vừa bị bắt ngày 21/03/2017. FB Hoàng Dũng

Ông Bùi Hiếu Võ, 55 tuổi, được biết dưới tên “Hieu Bui” trên Facebook, và Phan Kim Khánh, 24 tuổi, đã bị bắt giữ để điều tra vì cáo buộc “tuyên truyền chống nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam” – theo như thông cáo trên trang Facebook của chính phủ hôm nay.

Hãng tin Anh nhận định, mặc dù có những cải cách sâu rộng về kinh tế và tăng cường cởi mở trong xã hội, đảng Cộng Sản Việt Nam vẫn kiểm duyệt chặt chẽ các phương tiện truyền thông, hoàn toàn không dung thứ những chỉ trích.

Cổng thông tin điện tử bộ Công An nói rằng ông Võ đã “đăng tải nhiều thông tin có nội dung xuyên tạc, phỉ báng” chính quyền, cũng như “kích động sử dụng bom xăng và axit tấn công lãnh đạo Đảng, Nhà nước và lực lượng công an”.

Ông Khánh thì quản trị hai blog (Báo Tham Nhũng, Tuần Việt Nam), ba trang Facebook (Báo Tham Nhũng, Tuần Báo Việt Nam, Dân Chủ TV), hai kênh YouTube (Việt Báo TV, Việt Nam online), “liên tục đăng nhiều thông tin có nội dung bịa đặt, xuyên tạc”.

Reuters nhắc lại, tuần trước Hà Nội cũng đã kêu gọi tất cả các công ty làm ăn tại Việt Nam chấm dứt quảng cáo trên YouTube, Facebook và các mạng xã hội khác cho đến khi tìm được cách thức chận lại việc đăng tải những thông tin “độc hại” chống chính quyền.

Reuters cũng dẫn nguồn tin chính quyền cho biết, cả hai blogger trên làm việc với đảng Việt Tân có trụ sở tại Hoa Kỳ, vốn bị Hà Nội coi là tổ chức khủng bố và bất kỳ người Việt nào có liên can đều bị cho là đồng phạm và bị trừng phạt.

Trang thông tin của bộ Công An Việt Nam nói thêm, ông Bùi Hiếu Võ có móc nối với thành viên của Việt Tân tại Úc. Ông Phan Kim Khánh thì có liên lạc với “một số đối tượng phản động” trong đó có blogger Nguyễn Văn Hải tức Điếu Cày ở Mỹ, tham gia quản trị một số trang mạng của Việt Tân và một số tổ chức hải ngoại khác.

Thụy My

*********************

Thêm hai người bị bắt với cáo buộc tuyên truyền chống nhà nước

(RFA, 22/03/2017)

Thêm hai người tại Việt Nam bị bắt với cáo buộc tuyên truyền chống nhà nước theo điều 88 Bộ Luật Hình sự.

https://c1.staticflickr.com/3/2950/33497279951_eca49206dd.jpg

Ông Bùi Hiếu Võ (trái) và anh Phan Kim Khánh. File photo

Đó là anh Phan Kim Khánh, 24 tuổi, thường trú ở tỉnh Phú Thọ và ông Bùi Hiếu Võ, 55 tuổi, cư ngụ tại Gò Vấp, thành phố Hồ Chí Minh.

Hai người bị Cơ quan An ninh Điều tra tại nơi cư trú thực hiện lệnh bắt, khám xét khẩn cấp vào ngày 17 và 21 tháng 3 vừa qua. Ngày 17 đối với ông Bùi Hiếu Võ và ngày 21 đối với anh Phan Kim Khánh.

Tin cho biết Phan Kim Khánh từ năm 2015 đến nay lập và quản trị 2 blog có tên ‘Báo Tham Nhũng’ và ‘Tuần Việt Nam’ ; ngoài ra anh này còn lập 3 trang trên mạng xã hội Facebook với các tên ‘Báo Tham Nhũng’, Tuần báo Việt Nam’ và ‘Dân chủ TV’ ; cùng 2 kênh trên Youtube với tên ‘Việt báo TV’ và ‘Vietnam Online’.

Theo ghi nhận của Đài Á Châu Tự Do thì Phan Kim Khánh là một thanh niên có hoài bão mong muốn góp phần đem lại nền dân chủ đích thực cho Việt Nam.

Ông Bùi Hiếu Võ là chủ tài khoản Facebook với tên Hiếu Bùi.

Truyền thông trong nước cho rằng những bài đăng của hai người bị bắt có nội dung bịa đặt, xuyên tạc, phỉ báng nhằm chống lại nhà nước Việt Nam.

Hiện cơ quan chức năng Việt Nam đang giam giữ một số công dân khác với cáo buộc tuyên truyền chống Nhà nước Cộng Hòa Xã hội Chủ Nghĩa Việt Nam theo điều 88 Bộ Luật Hình sự.

Hai trong số đó có blogger Mẹ Nấm- Nguyễn Ngọc Như Quỳnh ở Nha Trang và nhà hoạt động Trần Thị Nga ở Hà Nam. Blogger Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh công khai lên tiếng về những vấn nạn trong nước như tình trạng công dân chết bất minh trong đồn công an, vấn đề chủ quyền biển đảo Hoàng Sa- Trường Sa, thảm họa môi trường khiến cá chết dọc theo 4 tỉnh miền Trung…

Nhà hoạt động Trần Thị Nga giúp cho công nhân bị lừa đảo khi đi xuất khẩu lao động, tham gia các công tác xã hội dân sự, lên tiếng cùng với những người dân bị thu hồi đất đai một cách phi pháp…

Một số điều khoản khác trong Bộ Luật Hình sự của Việt Nam lâu nay bị quốc tế chỉ trích là mơ hồ như điều 258- lợi dụng các quyền tự do dân chủ, điều 79- âm mưu, hoạt động nhằm lật đổ chính quyền… tiếp tục được nhà cầm quyền Hà Nội sử dụng để bắt giam những công dân công khai lên tiếng về các vấn nạn của đất nước.

***********************

Thêm người bị bắt vì tuyên truyền chống nhà nước Việt Nam

(BBC, 22/03/2017)

Bộ Công an vừa bắt hai người để điều tra về tội Tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam theo Điều 88 bộ Luật Hình sự, website Bộ Công an đưa tin hôm thứ Tư ngày 22/3.

https://c1.staticflickr.com/3/2849/33626448225_7dcc2e4a87.jpg

Phan Kim Khánh, sinh năm 1993, bị bắt tại Thái Nguyên.

Bùi Hiếu Võ, sinh năm 1962, sống ở quận Gò Vấp, Thành phố Hồ Chí Minh bị bắt hôm 17/3. Theo trang tin của Bộ Công an, từ tháng 5/2015, người này đã lập tại khoản Facebook có tên “Hieu Bui” và đăng nhiều thông tin “có nội dung bịa đặt, xuyên tạc, phỉ báng” nhà nước.

Ông Võ bị cáo buộc đã “kích động sử dụng bom xăng và axit tấn công lãnh đạo Đảng, Nhà nước và lực lượng Công an” và “móc nối” với thành viên của tổ chức Việt Tân tại Úc để trao đổi và quản trị trang facebook “Hieu Bui”.

Mới nhất, ông Phan Kim Khánh, sinh năm 1993, sống ở huyện Cẩm Khê, tỉnh Phú Thọ, bị Công an thành phố Thái Nguyên bắt hôm 21/3. Ông Khánh bị cáo buộc đã lập và quản trị một số trang blog, Facebook và YouTube với nhiều nội dung “bịa đặt, xuyên tạc nhằm chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam”.

Ông Khánh cũng bị cho là đã “móc nối với một số đối tượng phản động” trong và ngoài nước trong đó có ông Nguyễn Văn Hải (blogger Điếu Cày), từng bị kết án ở Việt Nam và đã xuất cảnh sang Mỹ.

Chính phủ nói cả hai blogger này đều hợp tác với đảng Việt Tân ở hải ngoại, mà Hà Nội liệt vào danh sách tổ chức khủng bố.

https://c1.staticflickr.com/3/2827/33497279881_fa8935bda7.jpg

Ông Bùi Hiếu Võ, sinh năm 1962, bị bắt tại Thành phố Hồ Chí Minh

Nhận tội

Trang tin của Bộ Công an cho biết tại cơ quan điều tra, cả hai người đã nhận tội. Họ sẽ bị đưa ra tòa xử sau khi cơ quan anh ninh hoàn tất của điều tra.

Đây chỉ là hai trong số nhiều vụ công an bắt người về tội “Tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam” trong vài tháng qua.

Trước đó, blogger Nguyễn Danh Dũng, 29 tuổi, ở Thanh Hóa, hay bà Trần Thị Nga, 40 tuổi ở Hà Nam, đều bị bắt vì đăng tải các video chống chính phủ và bôi nhọ uy tín của lãnh đạo Việt Nam.

Từ tháng Hai, chính phủ Việt Nam cũng bắt đầu chính sách mới để gây sức ép với các doanh nghiệp hoạt động trong nước, đồng thời với YouTube và Facebook để đòi gỡ bỏ những clip có nội dung ‘độc hại’ chống nhà nước. Kết quả là nhiều thương hiệu lớn trong nước và quốc tế ở Việt Nam đã cam kết tạm ngừng quảng cáo trên YouTube.

*********************

Facebook Trần Minh Lợi ra tòa vì chống tham nhũng

(RFA, 23/03/2017)

https://c1.staticflickr.com/3/2879/33497279861_4542715830.jpg

Ông Trần Minh Lợi tại phiên xét xử sơ thẩm, tòa án nhân dân tỉnh Dak Nong hôm 22/3/2017. Courtesy of tuoitre

Chủ tài khoản mạng xã hội Facebook có tên ‘Diệt giặc nội xâm’, ông Trần Minh Lợi, 49 tuổi, bị đưa ra xét xử sơ thẩm tại tòa án nhân dân tỉnh Dak Nong vào ngày 22 tháng 3 và phiên xử tiếp tục sang ngày 23 tháng 3.

Ông Trần Minh Lợi cùng 7 người khác bị cáo buộc các tội danh, ‘đưa hối lộ’ và ‘nhận hối lộ’,‘lợi dụng ảnh hưởng đối với người có chức vụ, quyền hạn để trục lợi’.

Truyền thông trong nước loan tin ông Trần Minh Lợi thường xuyên tiếp nhận thông tin tiêu cực của công an, cán bộ Nhà nước, sau đó ghi âm, ghi hình lại và làm đơn tố cáo.

Ông Trần Minh Lợi bị cơ quan chức năng bắt vào ngày 22 tháng 3 năm ngoái với cáo giác đưa hối lộ.

Tại tòa vào ngày 22 tháng 3, ông Trần Minh Lợi bác bỏ cáo trạng buộc tội ông, cho rằng bản thân bị oan.

Theo ghi nhận có hằng trăm người đến theo dõi vụ xử án và có 6 luật sư bào chữa cho ông Trần Minh Lợi tại phiên tòa.

**********************

Chủ trang ‘Diệt giặc nội xâm’ ra tòa

(BBC, 22/03/2017)

Phiên tòa xử ông Trần Minh Lợi, chủ trang Facebook ‘Diệt giặc nội xâm’, diễn ra tại Tòa án Nhân dân tỉnh Đắk Nông trong hai ngày 22, 23/3.

https://c1.staticflickr.com/3/2879/33497279861_4542715830.jpg

Ông Trần Minh Lợi (áo vàng) và các bị cáo tại phiên tòa hôm 22/3

Ông Lợi bị truy tố hành vi đưa hối lộ số tiền 90 triệu đồng, khung hình phạt từ 13 – 20 năm tù.

Cách đây một năm, ông Trần Minh Lợi bị Công an tỉnh Đắk Nông bắt vì hành vi đưa hối lộ.

Ông Lợi nổi tiếng tại Đắk Lắk và trên mạng xã hội với chủ trương “chống tham nhũng không phải của riêng ai”.

Theo truyền thông Việt Nam, ông từng tố cáo nhiều lãnh đạo, cán bộ tại công an, Viện Kiểm sát liên quan đến việc chạy án, buôn lậu gỗ, khiến 11 cán bộ liên quan tại Công an huyện Cư Kuin bị kiểm điểm, kỷ luật.

Luật sư bào chữa

Hôm 22/3, trả lời BBC từ Đắk Nông, Luật sư Phạm Công Út, một trong sáu luật sư tham gia bào chữa cho ông Lợi ở phiên sơ thẩm, nói : “Theo như tôi quan sát thì phiên tòa hôm nay thu hút hàng trăm người dân đến dự, trong số đó có nhiều người mang ơn ông Lợi”.

“Cả sáu luật sư đều xác định là ông Lợi, người được mệnh danh là ‘luật sư không thẻ’ bị hàm oan”.

“Chúng tôi cố gắng tháo gỡ những quy chụp để minh oan cho ông ấy”.

“Ông Lợi là người có thành tích chống tiêu cực ở Đắk Lắk và cả Tây Nguyên”.

“Do vậy, công luận có lý do để tin rằng trong vụ này, ông ấy bị trả thù”.

“Cáo buộc nhắm vào ông Lợi còn khiến những người liên quan đến ông bị liên lụy và trở thành đồng phạm trong phiên tòa hôm nay”.

“Tôi nhận thấy các báo Việt Nam khi tường thuật phiên xử ông Lợi đều chỉ đăng thông tin theo cáo trạng, mang tính chống lại người bị cáo buộc”.

“Các luật sư không tin và cũng không quan tâm là trong vụ án này, bản án cho ông Lợi có thể được sắp đặt trước hay không mà đang cố gắng chiến đấu giành lại công lý cho ông ấy”.

Cùng ngày, anh Trần Minh Tuyên, con trai của ông Lợi, nói với BBC rằng “gia đình tạm thời chưa có bình luận gì”.

Cáo trạng của Viện Kiểm sát Nhân dân tỉnh Đắk Nông cho hay, ngày 15/1/2016, Công an huyện Đắk Mil, tỉnh Đắk Nông bắt quả tang nhóm người đánh bài xóc đĩa, thu tang vật hơn 4 triệu đồng.

Một người thân của người bị bắt trong vụ này biết ông Trần Minh Lợi lập trang cá nhân phòng chống tham nhũng nên nói với ông về việc muốn tại ngoại phải đưa cho công an huyện Đắk Mil 20 triệu đồng/người.

Cáo trạng cũng cho biết, sau khi có băng ghi âm bằng chứng cán bộ công an Đắk Mil tiêu cực, ông Lợi không báo cho cơ quan chức năng mà đưa cho những người này xem với mục đích cá nhân và để 30 ngày sau mới gửi đơn tố cáo, vì thế ông Lợi “phải chịu trách nhiệm hình sự cùng với nhóm con bạc trong tổng số tiền đưa hối lộ là 60 triệu đồng”.

 

 

 

NÔNG DÂN VIỆT NAM ĐỐI MẶT NGUY CƠ MẤT KẾ SINH NHAI CUỐI CÙNG (Phạm Chí Dũng)

Tháng Ba 27, 2017

 

Nông dân Việt Nam đối mặt nguy cơ mất kế sinh nhai cuối cùng

Phạm Chí Dũng

March 26, 2017

http://www.nguoi-viet.com/binh-luan/nong-dan-viet-nam-doi-mat-nguy-co-mat-ke-sinh-nhai-cuoi-cung/

Chưa có mấy cơ sở để tin rằng chủ trương “Tập trung tích tụ đất đai” của đảng cầm quyền, nếu được thành hình, sẽ tăng năng suất lao động và làm cho nông dân đỡ khốn khổ hơn. Thậm chí ngược lại, một tai họa mới, còn ghê gớm hơn cả phong trào thu hồi đất triển khai 800 khu chế xuất, khu công nghiệp và khu đô thị mới trong một phần tư thế kỷ qua, đang lừng lững đe dọa và có thể kiến người nông dân Việt Nam mất đi mảnh đất ở và kế sinh nhai cuối cùng.

“Tay không bắt giặc”

“Tập trung tích tụ đất đai” là một ý tưởng mới phát sinh ít lâu sau đại hội 12 của đảng cầm quyền, nhằm “tạo điều kiện cho hộ nông dân, hợp tác xã tăng quy mô, tăng năng suất lao động,” được Bộ Chính trị Việt Nam gật đầu và giao cho Ban Kinh Tế Trung Ương của cựu thống đốc Ngân Hàng Nhà Nước Nguyễn Văn Bình chủ trì nghiên cứu.

Nguyễn Văn Bình lại là nhân vật mà vào năm 2011 từng vừa nổi tiếng vừa tai tiếng với luận thuyết “tay không bắt giặc” và “lấy mỡ nó rán nó” nhằm mưu đồ thu gom vàng từ dân.

Sau nghiên cứu ban đầu của Ban Kinh Tế Trung Ương, chính phủ đã chỉ đạo xây dựng đề án về vấn đề này và giao Bộ Tài Nguyên Môi Trường thực hiện.

Quả bóng đã được chuyền sang chân… Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc – nhân vật đang có hệ số rủi ro chính trị cao nhất bởi trách nhiệm phải “đổ vỏ” cho đời thủ tướng cũ, cùng đủ thứ “đòn dưới thắt lưng” trong thì hiện tại.

Về mặt quan điểm, “Tập trung tích tụ đất đai” không phải là ý dở trong bối cảnh nền nông nghiệp Việt Nam bị phân tán và yếu ớt năng suất cùng sức cạnh tranh quốc tế. Quy mô sản xuất nông nghiệp Việt Nam vẫn chủ yếu là hộ nhỏ lẻ, manh mún, công nghệ lạc hậu, giá trị gia tăng thấp. Quan hệ sản xuất trong nông nghiệp chậm phát triển, thiếu liên kết, còn xa mới đáp ứng được yêu cầu phát triển sản xuất nông nghiệp hàng hóa lớn, hiện đại.

Đặc biệt, năm 2016 lần đầu tiên tăng trưởng ngành nông nghiệp ở mức âm trong sáu tháng đầu năm và cả năm tăng trưởng chỉ 1.2% – mức thấp nhất. Tình trạng này lồng trong bầu không khí u ám của “GDP vẫn tăng trưởng hơn 6% hàng năm” và ngày càng nhiều mặt hàng nông sản của Việt Nam xuất đi quốc tế bị trả về vì chất lượng thấp, còn Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn cùng chính quyền các địa phương thì gần như bỏ mặc nông dân tự phát “trồng cây gì, nuôi con gì” mà không có quy hoạch và cũng chẳng có nổi một dự báo sát thực nào về thị trường đầu ra lẫn kế hoạch bảo hộ và trợ giá cho nông dân nếu làm ăn thất bát.

Nếu trước đây đứng thứ hai thế giới về xuất gạo, thị trường này của Việt Nam đang mất dần. Hai tháng đầu năm 2017 phải nhập siêu, thay vì xuất siêu như cùng kỳ các năm trước, đã phát đi một tín hiệu thực sự xấu.

Trong hoàn cảnh Hiệp Định TPP gần như tan vỡ, còn Hiệp Định Tự Do Thương Mại EU – Việt Nam (EVFTA) vẫn giậm chân tại chỗ, Bộ Chính Trị đảng không còn cách nào khác đành phải tìm cách “tháo hạn điền” cho nông dân.

Chính sách hạn điền là hạn chế diện tích đất canh tác, đã được thực hiện từ rất lâu theo nguyên tắc “sở hữu đất đai toàn dân.” Nhưng chính sách này bị rất nhiều chỉ trích vì không những không cho phép người nông dân mở rộng sản xuất trên diện tích lớn với các phương tiện khoa học kỹ thuật tiên tiến, mà còn tạo điều kiện cho việc trưng dụng đất đai trái phép của các viên chức nhà nước cấu kết với các công ty tư nhân, núp dưới danh nghĩa thu hồi đất cho các mục tiêu phát triển kinh tế xã hội.

Theo qui định hiện nay, mỗi gia đình chỉ được phép có tối đa 3 héc ta để trồng cây ngắn hạn như lúa và hoa màu, 10 héc ta để trồng cây lâu năm ở đồng bằng và 30 héc ta ở miền núi. Còn theo dự định của chính phủ thì số đất đai mà nông dân dược phép canh tác sẽ cao gấp 10 lần hiện nay.

“Hốt cú chót” và bần cùng hóa

Trong khoảng năm năm qua, đã diễn ra một làn sóng nhẹ nhiều doanh nghiệp chuyển sang đầu tư vào lĩnh vực nông nghiệp. Từ năm 2016, như “đánh hơi” được chủ trương “Tập trung tích tụ đất đai” sắp được đảng khởi phát, một số doanh nghiệp chuyên kinh doanh bất động sản bắt đầu tính toán “nhảy” vào lĩnh vực nông nghiệp, bất chấp tỷ suất lợi nhuận trong lĩnh vực này luôn thuộc loại thấp trong số các ngành sản xuất và kinh doanh ở Việt Nam.

Dù chưa chính thức, “Tập trung tích tụ đất đai” bắt đầu bị soi mói lợi dụng, và nếu không được kiểm soát chặt chẽ, vô hình trung chủ trương này có thể tiếp tay cho hành vi “lấy của người nghèo chia cho người giàu.”

Hãy nhớ, tương tự như xã hội Trung Quốc, khoảng 70% triệu phú và tỷ phú đô la ở Việt Nam có xuất thân “đi lên từ đất.”

Hậu quả ghê gớm có thể nhìn thấy trước là chủ trương “Tập trung tích tụ đất đai” nếu không được kiểm soát và chế tài trong quá trình triển khai, đặc biệt về việc doanh nghiệp phải triển khai đúng công năng đối với đất nông nghiệp, tất sẽ phát sinh tràn lan tình trạng nhiều doanh nghiệp lợi dụng chủ trương này để cưỡng bức nông dân phải vào cơ chế “tập đoàn hóa” của họ như thời “kinh tế mới” ngay sau năm 1975, hoặc tồi tệ hơn là doanh nghiệp “tay không bắt giặc” khi cấu kết với chính quyền địa phương để cưỡng bức thu hồi đất của nông dân, biến những người đang sở hữu mảnh đất chôn rau cắt rốn và là kế sinh nhai duy nhất thành dân oan đất đai, sau đó chuyển công năng đất nông nghiệp thành đất đô thị để bán kiếm lời khủng.

“Triển vọng mất trắng” của nông dân là có thực. Một trong những phương án “hợp tác giữa doanh nghiệp và nông dân” mà chính quyền nêu ra là doanh nghiệp sẽ tổ chức canh tác trên đất của nông dân, còn nông dân sẽ biến thành “công nhân nông dân” làm thuê cho doanh nghiệp đó. Lẽ dĩ nhiên, mức thu nhập của nông dân được “vẽ” theo phương án này là không tệ (4-5 triệu đồng/người/tháng). Nhưng trong thực tế, đã có quá đủ kinh nhiệm xương máu về việc nhiều doanh nghiệp đã “từ tâm” đến thế nào để từ lợi dụng nông dân đến cướp đất của họ. Một khi đã lấy được đất của nông dân, không có gì bảo đảm là doanh nghiệp sẽ thuê nông dân làm công cho họ, mà nếu có thuê thì cũng chẳng có gì chắc chắn là nông dân sẽ được hưởng một mức lương đủ sống.

Việt Nam từ sau thời mở cửa kinh tế những năm 90 của thế kỷ 20 đã chứng kiến vô số cảnh lấy đất, cướp đất tàn bạo của nhiều doanh nghiệp và chính quyền địa phương.

Có hàng ngàn ví dụ trong một phần tư thế kỷ qua ở Việt Nam, kể từ thời điểm bắt đầu đường parabol hướng lên của thị trường bất động sản từ năm 1995 và kéo theo rất nhiều vụ thu hồi đất không thỏa đáng, trái pháp luật và sau này là bất chấp đạo lý đối với nông dân.

Cùng với cơ chế đền bù cho nông dân với giá chỉ bằng 1/10 đến 1/20 giá thị trường, rất nhiều khuôn mặt đại gia đã phất lên qua những con sóng bất động sản từ năm 1995 đến năm 2011. Cùng lúc, Việt Nam xuất hiện một giai tầng mới: hàng triệu nạn nhân liên quan đến chính sách thu hồi đất đai. Rất nhiều người trong số họ đã phải ròng rã khiếu kiện nhiều năm trời, tạo thành những đám đông biểu tình ghê gớm. Nhiều nạn nhân đã phải vào tù chế độ và trở thành tù nhân lương tâm.

Quá nhiều kẽ hở trong luật pháp và hoạt động “hành là chính” mà có thể tạo điều kiện cho một số doanh nghiệp và chính quyền địa phương lợi dụng chủ trương “Tập trung tích tụ đất đai” để tập trung “hốt cú chót” trong buổi hoàng hôn chế độ.

Trong lúc Hiến Pháp năm 2013 chưa chịu công nhận sở hữu đất đai tư nhân mà vẫn giữ nguyên chế độ “sở hữu đất đai toàn dân” – về thực chất là cơ hội để các tập đoàn nhà nước chiếm đất, hàng triệu ha đất nông nghiệp của nông dân đang là miếng mồi cực kỳ màu mỡ dành cho những kẻ sinh ra làm giàu từ đất và cuối cùng cũng bị chôn vùi trong lòng đất.

Trong bối cảnh hỗn mang của chính trị và xã hội Việt Nam hiện thời, chẳng có gì bảo đảm là chủ trương “Tập trung tích tụ đất đai” nếu đưa vào thực hiện sẽ bảo đảm được tính chuẩn mực của nó. Thậm chí ngược lại, nhiều đại gia và quan chức sẽ xem đây là phi vụ kinh doanh bất động sản cực lớn để “lấy mỡ nó rán nó,” bỏ mặc một giai tầng hàng triệu dân đen ai oán và nổi lên chống đối chính quyền.

Chở thuyền là dân mà lật thuyền cũng là dân

Tất cả những bất công trên đã tích tụ đủ dày để biến thành ý thức phản kháng của một bộ phận nông dân bị mất đất, biến họ thành dân oan và tạo nên mối xung khắc, dẫn tới xung đột với giới quan chức chính quyền tại nhiều địa phương. Vụ thu hồi đất hết sức bất công tại huyện Văn Giang, tỉnh Hưng Yên năm 2012 mà hậu quả còn kéo dài đến nay là một bằng chứng điển hình.

Đặc thù tâm lý trong xã hội Việt Nam là lòng dân càng bất mãn thì phản ứng của người dân càng lúc càng trở nên thiếu kiềm chế. Trong một số vụ việc mấy năm gần đây, đã xuất hiện dấu hiệu vượt khỏi tâm lý kiềm tỏa sợ hãi để bước đến tâm trạng phản kháng, thậm chí sẵn sàng đối đầu, cho dù đó chỉ là hành động đối kháng tự phát chứ không được tổ chức. Có thể nêu ra hàng loạt vụ việc người dân phản ứng về đất đai ở nhiều địa phương như Nam Định, Bắc Giang, Hưng Yên, Nghệ An… và ngay tại ngoại thành Hà Nội, rất gần với tổng hành dinh của chính phủ và Bộ Chính Trị đảng. Những người dân như Đoàn Văn Vươn ở Hải Phòng năm 2012 và Đặng Ngọc Viết ở Thái Bình năm 2013 nổi lên chống đối chính quyền chính là điển hình cho lòng phẫn uất đã biến thành tự phát vô cảm đến mức bất chấp của dân oan, đối diện với thói vô lương tâm của giới quan chức địa phương.

“Tập trung tích tụ đất đai” đang được đá vào chân của Thủ Tướng Phúc và các bộ ngành chính phủ. Nếu chủ trương này bị biến thành công cụ của những kẻ “tay không bắt giặc” thì sẽ không chỉ là tai họa xã hội mà còn là một nguy cơ chính trị khủng khiếp đối với chế độ theo cách “chở thuyền là dân mà lật thuyền cũng là dân.”

 

 

 

LANG THANG TRÊN NHỮNG VỈA HÈ (Nguyễn Thị Tảo An – Danlambao)

Tháng Ba 27, 2017

 

Lang thang trên những vỉa hè

Nguyễn Thị Thảo An

3/27/2017 6 Comments

http://danlambaovn.blogspot.com/2017/03/lang-thang-tren-nhung-via-he.html#more

Những cái vỉa hè đã trở thành câu chuyện thời sự số một ở Việt Nam hiện nay. Hình ảnh ông Phó chủ tịch quận 1 Đoàn Ngọc Hải đích thân xuống vỉa hè chỉ đạo bứng từ gốc cây, khiêng từng chậu kiểng, câu từng cái xe, đập từng bậc thềm, phá từng kios… tràn đầy trên các trang mạng xã hội trong và ngoài nước. Vừa chỉ đạo, vừa thề thốt, “Không giải phóng được vỉa hè, trả lại cho người đi bộ, ông sẽ cởi áo về vườn.” Quyết tâm của ông làm người ta sửng sốt. Xe của phái đoàn ngoại giao nước ngoài, ông câu ngay. Xe của hoa hậu, người mẫu ư? Ông nói, “Chẳng có hoa hậu, hoa hiếc gì cả. Câu tuốt.” Mặc dù cái cô chủ xe đang đứng đó năn nỉ ỹ ôi, sẵn sàng đóng phạt vi phạm mà cũng câu luôn. Đi từng nơi, đập từng chỗ. Nhà hàng hay công sở, tiệm quán hay ngân hàng, đều đập hết. Cái gì để trên vỉa hè, cái đó thuộc diện tịch thu. Cái gì ló ra, đập ngay cái đó. Đơn giản là vậy. Ngay cả những di tích có tính chất lịch sử, ông cũng không tha. Lịch sử lấn chiếm vỉa hè thì đập luôn lịch sử. Không có di tích, di tiếc gì cả.

Ông xẻn cái vỉa hè giống như người ta xẻn một cái bánh kem, xẻn sát rạt. Những chỗ ông và đoàn chiến dịch đi qua, vỉa hè trở nên loang lổ, mặt tiền phố xá tan hoang. Trên các trang mạng xã hội, người ta gọi ông là “Hung thần đường phố”. Nhưng trên phương diện nhà cầm quyền, cấp trên hết lời khen ngợi, họ coi ông là “Anh hùng đường phố”.

Vậy thật ra, ông là “Anh Hùng” hay “Anh Khùng”?

Chiến dịch “giải phóng vỉa hè” na ná như “giải phóng Sài Gòn”. Mà tâm lý bây giờ thì giải phóng cái gì thì người ta cũng sợ.

Quyết tâm ngất trời của ông đang lồng lộng bay trên đường phố Sài Gòn. Bỗng dưng xô dạt ký ức tôi về quá khứ. Cái thời niên thiếu trẻ con gắn chặt với các vỉa hè.

Thời đó, bọn trẻ con chúng tôi không có nhiều phương tiện giải trí giống như bây giờ. Những vỉa hè là chốn giang hồ vặt của bọn tôi thời ấy. Tôi yêu con đường trước nhà nên bao giờ cũng vác cặp tới trường rất sớm. Tuy từ nhà tới trường không xa, nhưng tôi thích dành thời gian nhởn nhơ trên các vỉa hè. Chỗ này là xe hủ tiếu, với hình Quan Công hoa Thanh Long Đao, Trương Phi dốc mâu kích gác chân trên cầu Trường Bản. Tôi không có tiền mua hủ tiếu, nhưng hay la cà để ngắm hình Tam Quốc Chí. Những lúc đó tôi có cảm tưởng mình sống lùi lại mấy ngàn năm. Lòng thành kính ngưỡng mộ cái khí chất kiêu hùng của họ. Chỗ kia, cuối con đường là anh bán cà lem. Cái thùng xốp đựng cà lem lạnh buốt. Tôi thích nhìn hơi lạnh toát ra giữa trưa hè nóng gắt. Bụng dạ cứ phập phồng sợ cái nắng nóng làm tan chảy hết cà lem. Cũng đôi khi tôi chỉ dừng lại ở một góc phố, cốt ngắm người ta qua lại. Ngắm người là cả một niềm vui. Thú vị trong trò chơi nho nhỏ chỉ có mình tôi biết. Họ là ai? Họ đi đâu và về đâu? Thử đoán người ta bằng hình dung của họ. Trên con đường đó, ngày nào tôi cũng dừng lại mua một gói xôi. Cái bà bán xôi dạo ấy là một bà già, rất già. Bà đội khăn mỏ quạ, da mồi, tay run. Tôi thích nhìn bàn tay run run của bà khi đưa gói xôi nhỏ cho tôi. Gói xôi nhỏ xíu, chỉ lủm một cái là hết, ăn không đủ no. Bọn trẻ nói tôi ngu, vì bà bán đắt hơn những người khác. Tôi chỉ cười vì tôi có cách “trị” cái cách bán đắt của bà. Trước khi ra khỏi nhà, tôi đã xuống bếp lục cơm nguội ăn cả một nắm lớn. Gói xôi đó, tôi chỉ hưởng như hưởng hương, hưởng hoa mà thôi. Bà là người Bắc di cư, có người Bắc nào mà không bán đắt? Bà có một đám con cháu, tất cả sống vì cái thúng xôi này. Năm cắc một gói xôi tôi còn thấy chưa thấm vào đâu, nữa là… Không hiểu sao họ sống nổi với cái thúng xôi đó. Tôi không thể nào không kể hàng bánh mì của bà trẻ. Cả mấy năm trời ngày nào tôi cũng ghé thế mà quên không hỏi tên. Bánh mì của bà rất ngon, khách đông tới nỗi bà không kịp bán. Mới đầu tôi ghé mua, nhưng thấy bà bán không kịp nên tôi bỏ cặp, xông vào giúp. Nướng bánh, cời than, và gói là những việc tôi làm được. Cái bà trẻ này có một nụ cười hiền, hàm trăng trắng bóc và đôi môi rất hồng. Bà là góa phụ, một mẹ ba con, nhan sắc mặn mòi. Nhưng tôi không mê bà, mà lại đắm chìm trong cái bếp than nóng rực. Mỗi khi cời than, bọt lửa bắn lên, tiếng nổ lách tách, tôi có cảm tưởng như đang ngắm những vì sao rụng.

Cái chợ nhóm khúc trên vỉa hè này chóng tàn lắm, chưa trưa đã vắng. Buổi trưa nó là con đường êm ả, đầy nắng. Tới xế, khi có tiếng rao “Hủ”, tức là gánh tà hủ của ông Tàu già đã tới, tôi biết lúc đó là 3 giờ. Cái ông Tàu này xuất hiện giống như một nhân vật trong tiểu thuyết kiếm hiệp của Kim Dung. Ông mặc áo bào, áo rách tả tơi, đầu đội nón tre bạc mầu nhọn hoắt, vai gánh tà hủ chậm rãi, đi như đếm từng bước. Không ai thấy rõ mặt ông, cái nón lụp xụp che khuất gương mặt già nua, khắc khổ. Giọng của ông trầm đục, lâu lâu rống lên độc một tiếng “Hủ”. Người lạ khó nhận ra tiếng “Hủ” này. Nó không giống tiếng của con người. Âm thanh như tiếng con bò hộc lên rồi chết. Ngoài chữ “Hủ” ra, ông không nói thêm tiếng nào, kể cả khi nhận tiền hay thối tiền. Hình như cả xóm tôi không ai thắc mắc về điều đó. Người ta thích tà hủ của ông hơn. Phải nói tà hủ của ông ngon độc nhất. Tôi mê tà hủ của ông mà cho tới bây giờ mới biết đó là những chén tà hủ ngon nhất thế gian.

Có một lần, ông đang múc tà hủ thì có một đám trẻ con rượt nhau, chúng té ập vào gánh hàng làm cả thùng tà hủ của ông đổ nghiêng ra đất. Cảnh tượng này kinh khủng giống như một thảm họa vừa rớt xuống đời ông. Cái cảnh ông cầm cái giá thiếc, bò ra đất vừa cào tà hủ, vừa khóc rống. Lúc đó, tôi mới nhận ra, nước mắt đàn ông có sức mạnh gấp trăm lần nước mắt đàn bà. Bây giờ mấy mươi năm rồi mà nhớ lại mà tôi còn chảy nước mắt. Cái gánh hàng rong vốn liếng chỉ đáng một trăm đó là cả gia tài của một người già nghèo khổ. Những cái gì của người già mất đi thì họ không còn có thể tìm lại một lần nữa. Trong khi bọn trẻ chúng tôi lau nhau giúp ông dọn dẹp, mẹ tôi vét hết tiền nhà cũng chỉ có 10 đồng. Ký ức tôi in đậm hình ảnh mẹ cầm cái chén tất tả chạy kêu hàng xóm. Ai đi qua mẹ đều chặn lại xin xỏ. Cuối cùng cả xóm chung tay được 40 đồng. Khi mẹ trao cho, ông Tàu xúc động khóc nấc, không thốt lên được một tiếng cảm ơn nào. Cái buổi trưa đó nắng lóng lánh lắm. Tôi cứ có cảm tưởng là vàng từ trên trời vừa rơi xuống đoạn đường này.

Kể không hết những kỷ niệm trên vỉa hè, những góc phố mà tuổi thơ tôi đã đi qua. Bây giờ trở về, hình ảnh cũ đã không còn. Nhưng những tiếng rao của những gánh hang rong vẫn còn vang vang trong tâm khảm. “Ai ăn bánh ú, bánh tét hôn?”, “Chè đậu đen nấu đường cát trắng đây”, “Hủ”, và những tiếng mì gõ lốc cốc xua tan cái tĩnh lặng của đêm khuya… Đó là những bản nhạc chỉ có một lời. Ca từ là một vệt sâu lắng chìm trong ký ức.

Những cái vỉa hè đó, nó không chỉ là lối riêng dành cho người đi bộ, nó còn mang cả sự sống của con người trên đó. Nếu không có sự sống thì cái vỉa hè nào cũng giống nhau. Đơn giản vì nó chỉ là một lối đi.

May mà thời của tôi không có ai là Đoàn Ngọc Hải. Thế nên, cái mảng ký ức của tôi vẫn còn nguyên không bị xẻn mất một góc nào. Những Đoàn Ngọc Hải hôm nay không sống nổi trong chế độ Việt Nam Cộng Hòa.

Thời đó, cảnh sát cũng đi dọn dẹp vỉa hè, họ cũng giành lại lối đi cho người đi bộ. Nhưng họ không có cách hành xử như Đoàn Ngọc Hải.

Chỉnh trang độ thị, giành lại lối đi, dọn dẹp vỉa hè… cả thế giới đều làm. Họ đã làm và làm rất hoàn hảo. Sao ông Hải hay các lãnh đạo cao cấp khác không nghiên cứu trước khi thi hành.

Hãy coi những vỉa hè trên đường phố Paris, những vỉa hè trên đường phố Ý, cả ở Mỹ nữa. Không có nơi nào người ta xẻn sát rạt như cái cách Đoàn Ngọc Hải đang làm. Vỉa hè nó có vẻ đẹp riêng của nó. Hãy thử tưởng tượng đường phố Việt Nam không có vỉa hè. Nó giống như gương mặt một người đàn bà không có lông mày vậy. Bởi vì vỉa hè là một đặc điểm của đường phố Việt Nam, là nét đẹp thu hút khách du lịch các nơi đổ về. Họ đi tìm những cái mới lạ mà ở xứ họ không có.

Người ta đồng ý là vỉa hè bị người dân lấn chiếm quá nhiều. Buôn bán tràn lan, luộm thuộm và mất trật tự, thiếu vệ sinh, cần phải chỉnh trang. Nhưng chỉnh trang là làm đẹp chứ không làm mất.

Ông Hải và đoàn tùy tùng của ông hành xử theo kiểu “gặp là đập”, cái gì cũng tịch thu mà ông gọi là làm việc theo đúng quy trình. Quy trình đó là gì? Không ai biết. Ông cũng không giải thích. Cứ chụp cho cái mũ “quy trình” thì hợp thức hóa cái cách đập phá của ông.

Ông đi tới đâu, người ta kinh hãi tới đấy. Giống như đoàn Hồng Vệ Binh của thời Cách Mạng Văn Hóa bên Tàu.

Những nơi đoàn “Hồng Vệ Binh” này đi qua, vỉa hè loang lổ, con phố tiêu điều. Cảnh tượng không khác gì thời chinh chiến. Bao giờ thì người ta mới làm lại cho nết nét tan hoang? Còn những bậc thềm tam cấp, ngũ cấp nữa. Nếu không có các bậc thềm này, làm sao người ta bước lên bước xuống? Chẳng lẽ phải tập phóng, tập nhảy thay cho bước ra, bước vào ư?

Chiến dịch “Giải phóng vỉa hè” ông Hải nói là để Sài Gòn đẹp như Singapore. Để Sài Gòn đẹp như Singapore thì phải có cái đầu của Lý Quang Diệu. Bắt chước Singapore, không thể chỉ bắt chước cái vỏ ngoài của nó. Nếu không nó chỉ là một thứ hàng nhái kiểu “Made in China”. Cái nội lực của Singapore là Kinh Tế và Dân Trí. Đảng Cộng Sản chỉ chăm chăm bảo vệ quyền lãnh đạo đã bỏ qua rất nhiều hợp đồng bạc tỷ, nhiều triệu công ăn việc làm cho dân chúng. Cơ hội đã mất rất nhiều rồi. Nếu người dân có việc làm tốt, không ai thích ngồi bán hàng rong, hoặc la cà trên vỉa hè đổi chác vặt. Người dân chỉ mong nhà nước nắm bắt cơ hội hay hoạch định một chính sách lớn.

Cần phải biết rằng, mỗi một chính sách, mỗi một cơ hội, mỗi một hợp đồng cần phải thận trọng. Vì đó là quyền lợi của toàn dân, không phải của một đảng.

Muốn thực hiện chỉnh trang đô thị cần phải có một chính sách minh bạch và nhất quán, hợp với luật pháp. Cần có những người am hiểu pháp luật nghiên cứu trong một thời gian dài. Bởi vì đây không phải là một chính sách đơn giản.

Trước khi lập chính sách mới, một sắc luật mới, chính quyền cần phải tham khảo luật nhà đất, diện tích đất đai, hồ sơ đo đạc quy định của bộ Công Chánh, quy định diện tích của những con đường, lòng đường và vỉa hè… Cần nghiên cứu sự sai biệt giữa mặt đường và nền nhà sau mỗi lần sửa đường làm nền nhà sụt lún. Quan trọng nhất là cần nghiên cứu tác động ảnh hưởng kinh tế của những doanh nghiệp hai bên đường, của những người bán hàng rong trên vỉa hè. Mức bồi thường thiệt hại, những mất mát do tịch thu,.. và chi phí để xây lại vỉa hè, xây lại mặt tiền của các doanh nghiệp. Ai là người chịu trách nhiệm?

Để tiến hành chỉnh trang đô thị, chỉnh trang vỉa hè, ông Đoàn Ngọc Hải phải có thông báo trên các phương tiện truyền thông, nhà nước phải giải thích và thuyết phục với dân chúng. Phải có thông báo và xác định rõ phần nào phải sửa chữa để các chủ doanh nghiệp, công sở… chuẩn bị tâm lý và tài chánh, đồng thời phải có thời hạn ít nhất 3 tháng để thi hành.

Quan trọng nhất là phải giải quyết được công ăn việc làm của người dân trên vỉa hè đó. Mỗi một chỗ ngồi của gánh hàng rong nào cũng có cái giá của nó. Họ đã mua lại với giá từ $600 cho tới $3,000 dollars. Đó là cả một sản nghiệp, và là nguồn thu nhập chính cho cả gia đình họ. Giật mất chén cơm tương đương như giật mất tính mạng của họ.

Chính quyền khuyến khích, các bà gánh hàng rong hãy bán hàng trên mạng. Thời đại của internet, ngành Gánh Hàng Rong cũng phải toàn cầu hóa. Việt Nam thời hội nhập đấy. Tội nghiệp cho những gánh hàng rong! Xôi bán trên mạng ư? Nước mía trên mạng ư? Thôi thì cũng được. Khỏi mất công rao, thanh toán bằng thẻ. Càng hay. Nhưng làm sao cho khách ăn trên mạng đây? Chuyện chỉ có những người bại não mới nghĩ ra.

Nhưng mà việc giành lấy vỉa hè cho người đi bộ nó quan trọng hơn việc giành lấy môi trường sạch, biển sạch sao ta? Thủ tướng Phúc, Bí thư Thăng ca ngợi quyết tâm đòi lại vỉa hè, tại sao lại không có quyết tâm đòi lại Trường Sa, Hoàng Sa?

Hay đấy chỉ là chuyện nhỏ?

Làm ngơ mới là chính sách lớn.

27.03.2017

Nguyễn Thị Thảo An

danlambaovn.blogspot.com

6 Comments

KHÔNG AI CÓ THỂ LẤY ÂM NHẠC MIỀN NAM RA KHỎI TÂM HỒN CỦA CHÚNG TÔI ! (Danlambao)

Tháng Ba 27, 2017

 

 

Không ai có thể lấy Âm Nhạc Miền Nam ra khỏi tâm hồn của chúng tôi!

Danlambao

3/25/2017 120 Comments

http://danlambaovn.blogspot.com/2017/03/khong-ai-co-lay-am-nhac-mien-nam-ra.html#more

Trong những ngày chinh chiến, vẫn có những người trong đạo quân xâm lược Miền Nam nằm lén nghe chương trình “Sinh Bắc Tử Nam” và những khúc “nhạc vàng”. Chân họ vẫn bị đẩy về phía trước, tay vẫn lăm lăm với khẩu AK47, nhưng con tim đã bắt đầu thổn thức nhớ về lũy tre làng buộc phải bỏ lại sau lưng.

Trong những ngày đầu man rợ vào “giải phóng” văn minh, có những người trong đoàn quân “chiến thắng” ngỡ ngàng với những thiết tha, dạt dào tình cảm của một xã hội hiền hòa, mới hôm qua rộn ràng những nốt nhạc nhân ái, ngày hôm nay chỉ còn những tiếng cọ xát của sắt thép theo âm điệu “Tiến về Sài Gòn ta quét sạch giặc thù” chát chúa khắp các loa phường.

Trong những ngày đen tối, sau cuộc bỏ súng giữa trời, có những thương binh Việt Nam Cộng Hòa ngồi vỉa hè, bến cảng, xe đò… cất lên bài Một Mai Giã Từ Vũ Khí. Anh chẳng còn chi, chẳng còn chi… nhưng thật sự trên đôi tay buông súng của anh vẫn còn đó vũ khí của tâm hồn: tiếng đàn, giọng hát của anh và những khúc nhạc Tự Do Miền Nam.

Những ngày đen tối, tối mãi không ngừng đã 42 năm…

Những đứa bé sinh ra với “hôm qua mơ gặp bác Hồ” đã nhẹ nhàng bỏ bác xuống đất, bước lên bác, bỏ bác một mình nằm ôm mối hận thù giai cấp, lý tưởng giải phóng đồng bào Việt Nam cho Tàu cho Nga… Bỏ lại những vô nhân, đạo đức giả và màu đỏ của lá cờ đã nhuộm máu hàng triệu sinh linh hai miền Nam-Bắc. Họ nắm tay nhau, Nam-Trung-Bắc và cùng nhau đi tới, cùng nhau vinh danh và đấu tranh cho công bình, bác ái, tự do, dân chủ. Trong đó có nền Âm Nhạc Miền Nam.

Xin gửi đến các bạn trong thôn những dạt dào sóng vỗ của dòng âm nhạc Miền Nam, đã mãi mãi “trôi chảy trong tâm hồn của người dân Việt. Chảy từ đồng bằng Cửu Long, xuôi ngược lên Bắc, nhập dòng sông Hồng để tưới mát tâm hồn của mọi người dân Việt đang bị thiêu đốt bởi ngọn lửa bạo tàn cộng sản.” (Âm nhạc miền Nam và những ngày xưa thân ái – VĐH).

Gửi đến các bạn những tiếng đàn, giọng hát tài tử, những ca khúc êm đềm bất tử – không còn của Miền Nam nữa mà đã trở thành Âm Nhạc Việt Nam. Đằng sau những giọng hát không chuyên nghiệp này là một thông điệp bất khuất:

Không ai có thể lấy Âm Nhạc Miền Nam ra khỏi tâm hồn của chúng tôi!
Phạm Thanh Nghiên, Huỳnh Anh Tú. Em Hải Phòng, Anh Sài Gòn. Gặp nhau trên con đường Việt Nam. Gặp nhau và cùng chia sẻ trọn cuộc đời với nhau cho một ngày mai tươi sáng trên quê hương thân yêu. Mời các bạn cùng với Nghiên và Tú cùng Hoài Cảm cho một “Thời gian tựa cánh chim bay, qua dần những tháng cùng ngày. Còn đâu mùa cũ êm vui? Nhớ thương biết bao giờ nguôi?…”

VIDEO :

Không ai có thể lấy Âm Nhạc Miền Nam ra khỏi tâm hồn chúng tôi!

https://www.youtube.com/watch?v=K4DXl-W4Fnk

Nắng úa dệt mi em 

và mây xanh thay tóc rối.
nhạt môi môi em thơm nồng
tình yêu vương vương má hồng…

Phạm Đoan Trang, Phạm Thanh Nghiên, Huỳnh Anh Tú với Mùa Thu Cho Em của Nhạc sĩ Ngô Thụy Miên…

VIDEO :

Không ai có thể lấy Âm Nhạc Miền Nam ra khỏi tâm hồn chúng tôi!

https://www.youtube.com/watch?v=rKo9K1Zyiv4

25.03.2017

Danlambao

danlambaovn.blogspot.com

120 Comments

—————————

Âm nhạc miền Nam và những ngày xưa thân ái

Vũ Đông Hà

3/26/2017 392 Comments

http://danlambaovn.blogspot.com/2017/03/am-nhac-mien-nam-va-nhung-ngay-xua-than.html#more

392 Comments

 

 

 

VỤ ÁN BA SÀM (Đoan Trang – Luật Khoa)

Tháng Ba 27, 2017

 

VỤ ÁN BA SÀM

Đoan Trang

Vụ án Ba Sàm – Kỳ 1: Cuộc chạm trán của những người bạn cũ

Vụ án Ba Sàm – Kỳ 2: ‘Chúng ta có quyền yêu cầu nhà nước phải làm đúng’

Vụ án Ba Sàm – Kỳ 3 và hết: Cuộc đấu tranh này là trường học vĩ đại

——————-

Vụ án Ba Sàm – Kỳ 1: Cuộc chạm trán của những người bạn cũ

Đoan Trang

23 Mar 2017

http://luatkhoa.org/2017/03/vu-an-ba-sam-ky-1-cuoc-cham-tran-cua-nhung-nguoi-ban-cu/

“Cuộc đấu tranh này, nếu thân nhân của những người tù mà hết lòng vì nó thì thật sự nhà tù là một trường học cực kỳ lớn đối với chính họ. Sau ba năm qua, tôi thấy mình đã lớn lên rất nhiều, cứng cỏi hơn rất nhiều, nhìn rõ mọi chuyện và hiểu con người, hiểu cuộc đời hơn. Tôi đã bước qua khỏi nỗi sợ hãi và bây giờ tôi không sợ nữa”. Bà Lê Thị Minh Hà, vợ blogger Nguyễn Hữu Vinh (Ba Sàm), chia sẻ những kinh nghiệm và cảm xúc của bà, nhân một năm phiên xử sơ thẩm ông Vinh và người trợ lý, cô Thúy.

http://luatkhoa.org/wp-content/uploads/2017/03/martin_patzelt-minh-ha.jpg

Bà Lê Thị Minh Hà gặp gỡ ông Martin Patzelt, nghị sĩ, thành viên Ủy ban Nhân quyền Quốc hội Đức năm 2014 để vận động sự ủng hộ cho Anh Ba Sàm. Ảnh: Nhân vật cung cấp.

Đây là một trong rất ít lần bà Minh Hà dành thời gian nhiều đến thế cho một tờ báo. Không phải vì bà sống khép kín hay có điều gì khiến bà không thích báo chí, mà chỉ là do bà Hà vốn khá thận trọng.

Bà cũng thận trọng cả trong chuyện tìm người để tâm sự và nhờ cậy giúp đỡ, đến mức nhiều người có thể nghĩ rằng bà khó gần. Ít ai tiếp xúc gần với bà đủ để được bà chia sẻ những kinh nghiệm và kiến thức của một phụ nữ có thân nhân đi tù vì “tội chính trị”, và càng không đủ để hiểu được những khó khăn của người ở trong hoàn cảnh ấy.

Sinh năm 1958, thời trẻ, bà Lê Thị Minh Hà là một cô gái Hà Nội học cùng trường Đại học An ninh với ông Nguyễn Hữu Vinh và Bộ trưởng Công an hiện nay là ông Tô Lâm.

Họ là bạn cùng khóa, và điều đó tạo nên một trong những nét kịch tính nhất của vụ án Ba Sàm: Đây là một vụ án “bạn bắt bạn” –  Tô Lâm là một trong những người chịu trách nhiệm cao nhất trong việc bắt Nguyễn Hữu Vinh, và một trong các luật sư bào chữa cho ông Vinh là Trần Đình Triển thì cũng từng học cùng cả Tô Lâm lẫn vợ chồng Vinh-Hà.

Ông Vinh là con của cụ Nguyễn Hữu Khiếu – nguyên ủy viên Trung ương Đảng, cựu đại sứ Việt Nam tại Liên Xô. Bà Hà cũng là con nhà gia thế: Bà là cháu của cựu Bộ trưởng Công an Lê Minh Hương. Gia đình dòng dõi, được đào tạo bài bản trong Đại học An ninh thời kỳ tốt nhất của nó, thời trẻ bà chẳng khác nào một tiểu thư Hà Nội.

Thế mà ở tuổi trung niên, cô tiểu thư Hà Nội ấy đã trở thành một trong các nhân vật nổi bật nhất trong một vụ án chính trị nổi tiếng.

http://luatkhoa.org/wp-content/uploads/2017/03/nguyen-huu-vinh-2-e1490234197343-1024×678.jpg

Sinh viên Nguyễn Hữu Vinh của trường Đại học An ninh, đầu thập niên 70. Ảnh: Gia đình cung cấp.

Bà đã bay từ Đức về Việt Nam để tham gia vào cuộc chiến đấu với những gì bà cho là bất công, sai trái của hệ thống hành pháp và tư pháp; đã tìm hiểu từng mẩu thông tin nhỏ nhất về công việc của chồng mình; đã học nấu từng món ăn dành riêng cho người đi tù; đã nhẫn nhịn, khéo léo cả với những quản giáo cấp thấp nhất; và đã đối mặt với một bộ máy rất biết cách kiểm soát thông tin.

Ngày anh bị bắt

Ngày ông Nguyễn Hữu Vinh bị bắt (thứ hai, 5/5/2014) tình cờ lại đúng là ngày đi làm đầu tiên con trai ông – Nguyễn Hữu Phúc, mà cả nhà vẫn gọi là Bi.

Những năm ấy bà Hà đang sống ở Đức. Chủ nhật 4/5, bà đã gọi về dặn con dâu (chị dâu của Bi) “mua sẵn cái bánh ngọt với bó hoa để em nó đi làm về thì mấy bố con chúc mừng em”.

Nhưng cả ngày thứ hai, bà liên lạc mà không thấy ai nhấc máy. Tới 5h chiều, quá sốt ruột, bà gọi về lần nữa mới nghe Bi nói: “Ở nhà đang xảy ra chuyện, mà con không thể nói với mẹ được”.

“Lúc đó tôi hiểu ngay là ông Vinh đã bị bắt” – bà Hà nhớ lại. “Làm gì có chuyện gì mà thằng bé lại không nói với mẹ được”.

Nhà chỉ có hai anh em Tý và Bi. “Bọn trẻ còn ngây thơ đến mức độ hỏi công an xem bố mình bị đưa đi đâu, công an bảo: ‘Cần gặp hay làm cái gì thì đến số 7 Nguyễn Đình Chiểu’, thế là chúng nó cứ đinh ninh bố ở đấy. Chúng bàn nhau mang quần áo cho bố, rồi mai sẽ gặp xem bố thế nào”.

Ngay sau khi biết tin chồng, bà Hà đặt vé máy bay về nước. Ở xa đã quá lâu, bà thật sự chẳng biết chồng mình đang làm cụ thể những việc gì, giao dịch với những ai. Bà chỉ tin chắc một điều rằng ông là một nhà báo, có tài viết và rất yêu nước.

Bà thử theo dõi xem báo nào đưa tin về vụ bắt ông: Tờ đầu tiên là trang mạng nguyentandung.org, và sau đó đến báo Công an Nhân dân. Chỉ một mẩu tin ngắn là blogger Ba Sàm bị bắt, và khắp các nơi đều đăng lại từ bản tin của công an. Khoảng 5 ngày sau đó, trang Ba Sàm hoạt động trở lại.

Những lần “nắn gân” đầu tiên

Trên máy bay, bà Hà nghĩ miên man. Bà nghĩ tới việc sẽ có rất nhiều luật sư và nhà báo tìm đến, và việc của bà là phải chọn ra luật sư với những tiêu chuẩn có thể “tương thích với ông Vinh”. Điều bà không ngờ là khi bà về tới Việt Nam, đã không có nhà báo nào tìm gặp bà, và luật sư thì chỉ có vài người, trong đó có ông Trần Vũ Hải.

Bà đến số 7 Nguyễn Đình Chiểu để hỏi thông tin về ông Vinh, và cuối cùng được “hướng dẫn” việc gửi đồ tiếp tế cho ông Vinh ở trại B14.

http://luatkhoa.org/wp-content/uploads/2017/03/160324153440_nguyen_huu_vinh_640x360_ap.jpg

Nhà báo Nguyễn Hữu Vinh trong phiên toà sơ thẩm ngày 23/3/2016. Bà Lê Thị Minh Hà ngồi đằng sau, bên trái ảnh. Ảnh: TTXVN.

Tại địa chỉ số 7 Nguyễn Đình Chiểu này, bà gặp một nhân viên của Cơ quan An ninh Điều tra Bộ Công an, tên D. Người này sau đó đã nhiều lần gọi điện, nhắn tin cho bà, “khuyên” rằng nếu cả bà và ông Nguyễn Hữu Vinh cùng “hiểu ra vấn đề” thì chỉ hết thời gian tạm giữ, công an sẽ đình chỉ điều tra. Chỉ cần “nhận sai một tí thôi”.

Bà Hà cười: “D. lạ nhỉ? Chắc anh chưa học xong an ninh, chưa tốt nghiệp trường mình (Học viện An ninh) đúng không? Theo anh, sai một tí là sai gì? Chỉ có một là phạm luật mà hai là không, chứ làm gì có chuyện sai một tí”.

  1. cười xuê xoa: “Ừ thì cứ nhận là do mình đã dễ dãi quá… Nhận thì nhẹ tội”.

Bà Hà nghiêm giọng: “Ông Vinh làm gì, nhận hay không nhận, là quyền của ông ấy. Tôi chẳng liên quan. Đấy là việc ông ấy tự quyết định. Còn tôi chỉ yêu cầu duy nhất một điều: Ai làm gì ảnh hưởng đến sức khỏe và tính mạng của ông ấy thì có là em tao, tao cũng không tha”.

  1. đổi giọng: “Chị với ông Vinh ly thân rồi, đúng không?”.

Bà Hà: “Anh đưa cho tôi xem văn bản nào quy định là ly thân thì không được tham gia vụ này xem nào. Cứ cho là có cái văn bản như thế, nghĩa là nó sai. Nếu nó sai mà có đầy đủ thủ tục pháp lý trước đấy thì tôi vẫn ký nhận nó, nhưng sau đấy tôi sẽ kiện. Vớ vẩn”.

  1. im lặng.

Sau đó, bà Hà “được phép” viết thư cho chồng. Bà viết ngắn gọn, đại ý: “Em đã về. Nếu có thể làm gì cho anh thì em sẽ làm. Tất cả mọi chuyện trong gia đình, chuyện con cái, em sẽ lo hết”.

Bà nói, không biết lá thư ấy có được chuyển tới tay ông Vinh không.

(Còn tiếp)

*

*

Vụ án Ba Sàm – Kỳ 2: ‘Chúng ta có quyền yêu cầu nhà nước phải làm đúng’

Đoan Trang

24 Mar 2017

http://luatkhoa.org/2017/03/vu-ba-sam-ky-2-chung-ta-co-quyen-yeu-cau-nha-nuoc-phai-lam-dung/

“Tôi đã phải tìm hiểu tất cả mọi thứ từ đầu. Từ việc tự đọc trên mạng để biết ông Vinh làm gì, người ta nghĩ về ông ấy như thế nào, đến việc nghiên cứu về các luật sư và tìm cách tiếp cận rồi mời họ. Chẳng có ai bảo tôi, hướng dẫn tôi phải làm gì cả, chỉ có một cách là phải đọc, phải suy nghĩ, rồi tự hình thành hướng đi” – bà Lê Thị Minh Hà, vợ của ông chủ trang “Thông tấn xã vỉa hè” Nguyễn Hữu Vinh (tức blogger, người tù nổi tiếng Ba Sàm), thổ lộ, cũng như dành lời khuyên cho những người có hoàn cảnh tương tự bà.

http://luatkhoa.org/wp-content/uploads/2017/03/minhha-basam-2.jpg

Bà Lê Thị Minh Hà (phải) và bà Thuyên (mẹ của cô Nguyễn Thị Minh Thuý đầu xuân 2017). Ảnh: Nguyễn Lân Thắng.

Một trong những điều bà Hà muốn biết ngay lập tức là tình trạng giam giữ ông Vinh. Tuy nhiên cũng phải đến buổi tối ngày thứ 8, tức là trước khi ông Vinh bị chuyển từ tạm giữ sang tạm giam, bà mới “được” công an báo “ngày mai chị gửi đồ cho anh ấy”.

Chỉ trong vài tiếng của buổi sáng hôm sau, bà phải chạy hộc tốc đi mua hơn 50 ký đồ để tiếp tế cho chồng.

“Thì mình đâu biết họ quy định thế nào đâu, cứ mua thật nhiều thôi, nghĩ là để cho ông ấy ăn dần. Bao nhiêu là đồ hộp, thạch, dưa chuột muối… Lại gửi thêm cả cuốn từ điển to đùng nữa. Lỉnh kỉnh hết túi này tới túi nọ. Mang vào B14, họ cứ cằn nhằn: Sao mua nhiều thế này? Khổ, lúc ấy mới được lập sổ thăm gặp cho các lần tiếp tế sau. Về sau tôi cũng biết là họ chẳng chuyển hết cho ông Vinh đâu, họ ở giữa giữ lại chứ”.

Rồi bà Hà bắt đầu tính chuyện thuê luật sư cho chồng. Điều đáng chú ý là trước khi bà kịp mời ai, đã có một luật sư tự nhận là người bảo vệ ông Nguyễn Hữu Vinh. Vị này gặp bà Hà và kể: “Anh ấy (ông Vinh) khai dại lắm chị ạ, sơ hở lắm, nhiều lúc toát cả mồ hôi, tôi phải khuyên anh ấy đi rửa mặt cho tỉnh”.

Bà Hà không kìm được sự khó chịu khi nghe nhận xét về chồng mình như vậy. Sau đó, bà lại biết thêm rằng vị luật sư nọ được dùng điện thoại (nghe và gọi) trong phòng hỏi cung, ngay trước mặt cán bộ điều tra.

“Vậy là mình hiểu. Như thế chứng tỏ công an biết nhân vật này và cho anh ta vào để dễ bề định hướng ông Vinh mà thôi”. Một cách sử dụng “quân xanh quân đỏ” cũng khá đặc thù trong ngành công an.

Bà Hà từ chối vị luật sư đó và đi tìm người khác.

Cần luật sư có gốc công an

Trái ngược với suy nghĩ ban đầu của bà Hà, đã nhiều người từ chối bà. Có những ý kiến như “chẳng hiểu vụ này thuê luật sư để làm gì, đây là án chính trị, án bỏ túi, án chỉ đạo”.

Thậm chí có người còn lo ngại “tham gia cãi cho ông Vinh rồi công an nó cho vào tầm ngắm thì chẳng còn làm ăn gì được”. Bà Hà nhớ lại thời gian đó và nói thẳng rằng bà “rất buồn và thất vọng”.

Tuy nhiên, cuối cùng bà vẫn tìm được luật sư. Đội ngũ bào chữa cho Ba Sàm và Nguyễn Thị Minh Thúy có thể nói là hùng hậu, với sự tham gia của 6 luật sư (Trần Quốc Thuận, Trần Văn Tạo, Trần Đình Triển, Trần Vũ Hải, Nguyễn Hà Luân, và Hà Huy Sơn). Trong đó, ba ông Trần Quốc Thuận, Trần Văn Tạo và Trần Đình Triển có điểm chung là đều có gốc an ninh, người từng trong ngành an ninh, hoặc từng làm việc rất sâu trong bộ máy nhà nước.

“Việc đầu tiên tôi đề ra là phải có luật sư từ ngành công an mà ra, tức là có học qua Học viện Cảnh sát hoặc Học viện An ninh, hoặc đã đi làm công an rồi mới làm luật sư. Họ cùng với các luật sư khác phối hợp thì mới làm được vụ này”, bà Hà nói.

(Thật tiếc, suy tính của bà Hà – một cựu sĩ quan an ninh – càng đúng bao nhiêu thì càng chứng tỏ nền tư pháp Việt Nam chịu sự khống chế của công an nặng nề bấy nhiêu.)

http://luatkhoa.org/wp-content/uploads/2017/03/abs-trial-1.jpg

Luật sư Trần Quốc Thuận (trái) và bà Lê Thị Minh Hà sau phiên toà sơ thẩm vụ án Ba Sàm, ngày 23/3/2016. Ảnh: Chưa rõ nguồn.

Có luật sư rồi, mới đến công việc quan trọng nhất là làm sao để có thông tin về thân chủ.

Bà Hà và các luật sư bàn tính với nhau và cố gắng sắp xếp để cứ khoảng 2-3 tuần, lại có luật sư vào trại giam gặp ông Vinh để trao đổi, cập nhật thông tin giữa hai bên. Điều này phải được làm một cách cực kỳ khôn khéo, bởi mọi cuộc thăm gặp của luật sư với ông Vinh cũng như Minh Thúy đều bị công an, quản giáo theo dõi rất chặt chẽ.

Trong luật quốc tế, bị cáo có quyền có phương tiện hỗ trợ thỏa đáng để chuẩn bị cho việc bào chữa, được tạo điều kiện trao đổi, tham vấn luật sư, cũng như được luật sư đến thăm, mà không bị can thiệp, không bị kiểm duyệt, và được giữ kín tuyệt đối.

Theo nguyên tắc 18(4) của Tập hợp Các Nguyên tắc Bảo vệ Tất cả Mọi Người Khỏi Tất cả Các Hình thức Giam giữ và Cầm tù, trao đổi giữa người bị bắt và luật sư có thể được tiến hành trong tầm nhìn, nhưng không phải trong tầm nghe của cơ quan hành pháp (tức là công an và điều tra viên). Tuy nhiên, đó là luật quốc tế, còn ở Việt Nam thì quyền của bị cáo là một cái gì đó khá xa xỉ.

Vì thế, có thể hình dung các luật sư và ông Nguyễn Hữu Vinh đã phải biết cách trò chuyện và hiểu nhau đến như thế nào.

Giám sát tiến trình tố tụng, sẵn sàng lên tiếng

Một điều mà bà Lê Thị Minh Hà hết sức khuyến cáo thân nhân của những người tù làm, là giám sát chặt chẽ quy trình và thủ tục tố tụng, sẵn sàng chỉ ra các sai phạm, và luôn có ý kiến bằng văn bản.

“Mình phải là người giám sát và cung cấp thông tin cho luật sư để họ biết là đã quá thời hạn bao lâu. Không thể coi chuyện quá thời hạn là chuyện đương nhiên được. Phải rất quan tâm đến các loại thời hạn và thủ tục, phải theo dõi sát sao xem hồ sơ đi đâu, đang ở đâu”.

Bà Hà chia sẻ: Trong vụ án Ba Sàm, các thông báo của Viện Kiểm sát hay Tòa đều cụ thể (ví dụ trả hồ sơ để điều tra lại, hoặc hoãn xử); tuy vậy, bao giờ thông báo cũng được gửi đến luật sư rất chậm, còn gia đình thì hầu như không nhận được gì. Điều đó khiến các luật sư rơi vào tình trạng thiếu thông tin – cũng như mọi vụ án khác ở Việt Nam, nơi tư pháp không độc lập và luật sư không được bình đẳng với công tố.

“Như thế là sai. Đáng lẽ họ phải thông báo đầy đủ cho luật sư và gia đình. Để đối phó, là thân nhân thì mình chỉ có hai cách thôi. Một là mình nhờ luật sư theo dõi tiến trình giúp. Trong mọi vụ án chính trị, chúng ta phải có một luật sư giám sát. Hai là mình tự đọc, tự tra cứu, xem thời hạn là khi nào, đến thời hạn ấy thì ai có quyền gì, nghĩa vụ gì. Mình phải nắm vững tất cả những cái đó, phải lập cả sổ để theo dõi”.

Bà Hà còn chia sẻ thêm một “mẹo”: “Khi nào gần tới thời hạn thì ta có thể thể thử, ví dụ bằng cách gửi đơn xin thăm gặp, đơn khiếu nại… gửi đến những nơi mà ta nghi là đang giữ hồ sơ và thông tin. Nếu họ không trả lời thì ta phải đến tận nơi hỏi kết quả. Hầu hết đơn từ của tôi được trả lời theo hai cách: Hoặc là “hồ sơ đang nằm ở cơ quan xyz, do đó, chúng tôi không có thẩm quyền giải quyết”, hoặc là “đã tiếp nhận hồ sơ vào ngày… tháng… năm…”.

Phải biết quyền của mình!

Ngay cả bản thân người bị bắt cũng phải nắm vững quy trình và hiểu rõ quyền của mình để có thể tự bảo vệ.

Bà Hà khẳng định: “Nếu mỗi một người bị bắt, dù oan dù không oan, mà thấy quyền của mình bị vi phạm, và đều đòi hỏi quyền đó, thì tự khắc cơ quan tố tụng phải giật mình và phải biết rằng bây giờ người ta hiểu cả đấy, mình không thể làm sai được”.

Bà lý giải: “Lâu nay, người bị bắt bị ngược đãi một phần là do chính họ. Người Việt Nam vốn không quen đòi hỏi quyền của mình – quyền yêu cầu nhà nước phải làm đúng. Như vậy, đương nhiên là bọn làm sai nó lờ đi. Cứ mỗi ngày sai một tí và rồi làm xói mòn cả hệ thống tư pháp”.

“Phải xác định đó là do lỗi của chính chúng ta, của người dân, không của ai khác”, bà Hà nói.

“Nhiệm vụ của chúng ta là phải giám sát xem họ sai chỗ nào, sai đâu là phải nhắc nhở đấy. Nếu họ làm sai quá thì ta tố cáo. Nếu họ làm đúng thì ta cũng có lời khen. Từ đó, chính quyền sẽ tự ý thức được mà không dám làm sai nữa”.

(Còn tiếp)

*

*

Vụ án Ba Sàm – Kỳ 3 và hết: Cuộc đấu tranh này là trường học vĩ đại

Đoan Trang

25 Mar 2017

http://luatkhoa.org/2017/03/vu-ba-sam-ky-3-va-het-cuoc-dau-tranh-nay-la-truong-hoc-vi-dai/

Tâm lý phổ biến của mọi người là coi án chính trị là “án bỏ túi, án theo chỉ đạo, có cãi cũng chẳng thắng nên quan trọng nhất là làm sao giảm số năm tù”. Trái ngược với tâm lý này, cả ông Vinh và bà Hà đều không đặt nặng vấn đề bản án.

http://luatkhoa.org/wp-content/uploads/2017/03/basam-2.jpg

Nhà báo Ba Sàm (Nguyễn Hữu Vinh) tác nghiệp trong một sự kiện ở Hà Nội. Ảnh: anhbasam.wordpress.com.

Khi còn tự do, ông Vinh đã duy trì trang Ba Sàm với tinh thần quyết liệt “khai dân trí, phá vòng nô lệ”. Ông từng tâm sự với nhiều độc giả rằng ông muốn theo đuổi đến cùng con đường làm báo độc lập để khai dân trí.

Bà Hà hiểu rõ mong muốn đó của ông, và bà tin ông cũng có suy nghĩ như bà: Ngay cả việc đi tù cũng phải được tận dụng để mang lại kiến thức cho người dân; đi tù cũng phải có ý nghĩa, quyết không để những năm tháng ngồi tù là uổng phí.

Vì lý do đó, không trao đổi trực tiếp được nhưng cả hai vợ chồng dường như đều thống nhất một thông điệp: Phải cố gắng lột tả hết những khía cạnh vi phạm nhân quyền của hệ thống tư pháp không độc lập. Xác định đối tượng hướng đến là 4 triệu đảng viên, trong đó có cả các cán bộ của ngành tư pháp Việt Nam – những người chưa bao giờ được biết đến hoặc mơ hồ về tư pháp độc lập, nhà nước pháp quyền.

“Cho nên khi trao đổi với luật sư, bao giờ mình cũng nêu yêu cầu số 1 là: Chúng ta cần đối diện với vụ án này như là đứng trước phiên tòa của một nhà nước pháp quyền vậy. Phải dùng lý lẽ để chỉ ra những cái sai của hệ thống, còn việc tù bao nhiêu năm, không quan trọng. Các bác đừng quan tâm đến số năm tù mà hãy quan tâm đến chuyện nếu mình là luật sư của một nhà nước pháp quyền thì mình phải bào chữa như thế nào”.

Chuẩn mực tố tụng

Vụ án Ba Sàm có lẽ là vụ án điển hình trong lịch sử tư pháp Việt Nam về vi phạm tố tụng.

Với con mắt của một sĩ quan an ninh được đào tạo bài bản từ xưa, bà Lê Thị Minh Hà đọc bản kết luận điều tra và đánh giá các điều tra viên “vô cùng thiếu kiến thức về tố tụng, phạm những lỗi sơ đẳng về nghiệp vụ”, chẳng hạn, không lập biên bản hiện trạng của hiện trường trước khi bắt ông Vinh.

“Phải có biên bản trước khi khám xét, để ghi nhận cái gì đang ở trong tình trạng nào. Động tác ấy phải được làm đầu tiên và thể hiện bằng văn bản. Nhưng bên an ninh đã bỏ qua thủ tục bắt buộc, rất quan trọng ấy. Ngay từ bước đầu tiên đã sai rồi, thì toàn bộ các khâu sau đều coi như sai hết, không có hiệu lực”.

Các luật sư cũng chỉ ra nhiều sai phạm tố tụng khác, mà như bà Hà tóm tắt: “Bản kết luận điều tra rất mơ hồ và có những chỗ nói là không có điều kiện xác minh, trong khi ai cũng thấy là rất dễ và hoàn toàn có thể xác minh. Tất cả tác giả của các bài viết vẫn còn đây. Hai công ty VDC và FPT thì không được quyền và không có thẩm quyền giám định mà vẫn được đưa vào, rồi Hoàng Kong Tư là người có liên quan mà lại được ra quyết định bắt”.

http://luatkhoa.org/wp-content/uploads/2017/03/xet-xu-anh-ba-sam-1.jpg

Phiên toà phúc thẩm vụ án Ba Sàm tại Toà Cấp cao tại Hà Nội, ngày 22/9/2016. Ảnh: Báo Công Lý.

Tuy thế, phiên tòa sơ thẩm, rồi phúc thẩm vẫn diễn ra với cáo trạng dựa hoàn toàn vào kết luận điều tra của cơ quan an ninh, và áp đặt mức án 5 năm và 3 năm tù cho Nguyễn Hữu Vinh và Nguyễn Thị Minh Thúy.

Nhưng bà Hà cũng không buồn. Nói đúng hơn, ở bà có một hỗn hợp nhiều cảm xúc.

Buồn và vui

Giống như thân nhân của nhiều gia đình tù nhân lương tâm khác, bà Hà từng phải trải qua cảm giác bị xa lánh, bị đối xử lạnh nhạt. Có một số người thay đổi thái độ, họ tránh mặt bà hoặc nếu buộc phải tiếp thì cư xử rất gượng ép. Một số khác thì thờ ơ, tỏ ra không muốn dính vào vụ việc. “Có người còn cho là ông Vinh điên, đang yên đang lành thì đi đấu tranh. Với năng lực của ông ấy thì nếu không chống phá, đã có thể lên cấp tướng rồi, giữ trọng trách cao, bản thân sung sướng mà vợ con cũng đỡ khổ”.

Bà cũng đã rất đau đớn sau phiên sơ thẩm (23/3/2016). Bà nói nhiều về những sai trái, bất công của nó: Một phiên tòa mà mọi luận điểm quan trọng luật sư đưa ra đều bị từ chối tranh tụng, đại diện Viện Kiểm sát rất kiệm lời, thẩm phán chủ tọa Nguyễn Văn Phổ thì không có kiến thức về công nghệ thông tin (trong khi xét xử một vụ án liên quan đến công nghệ thông tin). Ban đầu tòa xử Nguyễn Thị Minh Thúy 24 tháng, sau thấy thái độ của cô “bất hợp tác” quá thì tăng lên 36 tháng.

Những điều ấy quả là xúc phạm và gây đau lòng, phẫn nộ cho một người từng được đào tạo và làm việc trong ngành an ninh và tư pháp, như bà Hà.

Tuy nhiên, bên cạnh cảm giác cô độc và bị xa lánh, bà Hà cũng được nhiều người tìm đến và chia sẻ, như giới truyền thông quốc tế, bà con giáo dân ở Hà Nội, những người hoạt động nhân quyền-dân chủ từ nhiều vùng trong cả nước, và bloggers. Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh đã là tù nhân lương tâm đầu tiên của Việt Nam được có một cuốn sách viết riêng về ông, và là sách song ngữ Việt-Anh.

http://luatkhoa.org/wp-content/uploads/2017/03/anh-ba-sam-cover-final.jpg

Sách “Anh Ba Sàm” bắt đầu được xuất bản độc lập qua Amazon ngay trước phiên toà sơ thẩm. Ảnh: NXB Trẻ Hà Nội.

Đặc biệt là bà được nhiều bạn bè, đồng nghiệp cũ trong ngành an ninh ủng hộ. Bà kể, thậm chí còn có điều tra viên tâm sự với bà: “Bọn cháu ở quê, làm an ninh thì cô biết đấy, tiền lương của bọn cháu chỉ đủ trả tiền nhà thôi. Vụ này bọn cháu chẳng muốn làm đâu, nhưng buộc phải làm”.

Có thể họ nói thật, cũng có thể là nói dối, nhưng điều bà tin chắc là họ thấy day dứt. Vì lẽ đó, bà khuyên những người ở cùng cảnh ngộ nên cố gắng tránh cực đoan, hạn chế chửi bới, nhất là không thể hiện mình hận thù và thất bại.

“Mình muốn bạn bè của mình, kể cả đám an ninh theo dõi mình, đều thấy mình vẫn là một con người, có yêu có ghét, có thích cái này cái nọ. Nói tóm lại, có một cuộc sống bình thường. Chẳng việc gì phải lúc nào cũng tỏ ra căm thù và căng thẳng. Rõ ràng đây là câu chuyện rất lâu dài. Không thể nào tỏ ra tuyệt vọng được”.

Vượt qua sợ hãi

Trong một xã hội vắng bóng pháp quyền, thật khó để tù nhân lương tâm và gia đình của họ chiến thắng, theo nghĩa là không phải chịu thiệt thòi gì. Ngược lại, cuộc đấu tranh của họ luôn đầy đau khổ và nước mắt.

Tuy nhiên, bà Lê Thị Minh Hà vẫn cho rằng bà may mắn. May vì có những người đã cùng bà tham gia vào cuộc chiến từ đầu và vẫn tiếp tục đến cùng. May vì nhờ cuộc chiến ấy, bà đã hiểu rằng làm một con người tự do là phải có nhân quyền – quyền biểu tình, quyền biểu đạt, và cả quyền phản ứng với bất kỳ cái gì bất công và gây nguy hiểm cho xã hội. May vì bà đã trưởng thành.

“Mình đã từng rất sợ hãi nhưng bây giờ mình bước qua khỏi nỗi sợ hãi và mình không sợ nữa. Bà mẹ của Nguyễn Thị Minh Thúy cũng vậy. Lúc đầu bà ấy vật vã đau khổ nhưng rồi sau này bà lại cảm ơn mình và rất tự hào về con gái bà ấy, thường nói là “không thể ngờ là con gái tôi lại làm những điều cao quý như thế”.

“Mọi điều chính quyền mong muốn đều thất bại: Uy hiếp người ta để người ta sợ, mà cuối cùng người ta lại dũng cảm hơn. Bản thân họ không sợ đã đành, mà thân nhân họ cũng không sợ”.

Niềm lạc quan lớn nhất mà bà Hà chia sẻ là: Ai bước chân vào cuộc chiến này mà hết lòng với nó thì thật sự đây là một trường học vĩ đại.

Trong các vụ án chính trị, hầu như tất cả những người bị bắt đều mắc một sai lầm rất lớn là không trang bị, chuẩn bị trước về tinh thần và kiến thức cho thân nhân.

“Bản thân mình là người học trong ngành an ninh, mà mình còn phải bỏ thời gian ra tìm hiểu và thấy bỡ ngỡ đến thế, lúng túng đến thế trong giai đoạn đầu thì những người khác còn như thế nào? Họ gần như không làm được gì và phải cam chịu. Như vậy thì xã hội sẽ đi về đâu? Và công lao, sự hy sinh của những người đi tù sẽ rất lãng phí. Đừng để như vậy. Hãy học, từ luật sư, từ những người trẻ tuổi, từ tất cả”.

Mai sau này, Nguyễn Hữu Vinh ra tù; rất có thể Anh Ba Sàm nổi tiếng của “Thông tấn xã Vỉa Hè” ngày nào sẽ lại có những bài báo, bài viết về một thời dữ dội của ông: khai dân trí ngay ở trong tù, phá vòng nô lệ ngay bằng việc đi tù. Dù thế nào, câu chuyện ấy cũng chẳng thể thiếu vai trò của vợ ông – bà Lê Thị Minh Hà – người đã đấu tranh theo cách của riêng bà để cố gắng xây dựng ý thức về thượng tôn pháp luật ở Việt Nam.

(Hết)

———————–

ĐỌC THÊM :

Những phiên tòa chính trị qua ảnhNhững phiên toà chính trị xét xử các nhà hoạt động nhân quyền, dân chủ và nhân vật bất đồng chính kiến đặc biệt hơn những phiên toà hình sự thông thườ…

Café Luật Khoa – Anh Ba SàmLời giới thiệu Column của Ban Biên Tập LKTC: Luật Khoa Tạp Chí xin trân trọng giới thiệu với bạn đọc một chuyên mục hàng tuần mới: Cà Phê Luậ…

 

QUYỀN LỰC CHÍNH TRỊ CỦA HAI ANH EM TỶ PHÚ KOCH (Hà Giang / Người Việt)

Tháng Ba 27, 2017

 

Quyền lực chính trị của hai anh em tỷ phú Koch

Hà Giang/Người Việt (tổng hợp)

March 24, 2017

http://www.nguoi-viet.com/nhin-tu-hoa-ky/quyen-luc-chinh-tri-cua-hai-anh-em-ty-phu-koch/

WASHINGTON, DC (NV) – Trong nỗ lực cuối cùng để đánh bại dự luật cải tổ y tế thay thế Obamacare, mạng lưới của hai anh em gia đình họ Koch, Charles và David, thông báo khuya Thứ Tư, họ vừa thành lập một ngân quỹ cho cuộc vận động tranh cử năm 2018 cho các ứng viên đảng Cộng Hòa, nhưng nhấn mạnh quỹ này chỉ để dành cho những ai bỏ phiếu chống lại dự luật bảo hiểm y tế của Cộng Hòa.

https://i2.wp.com/www.nguoi-viet.com/wp-content/uploads/2017/03/Koch-Brothers.jpg?resize=696%2C364

Ông David (trái) và ông Charles Koch. (Hình: Getty Images).

Thông báo đưa ra ngay trước ngày Hạ Viện có cuộc bỏ phiếu quan trọng được cho là thái độ quyết liệt nhất của mạng lưới bảo thủ có ảnh hưởng lớn lên chính trị Mỹ, để chống lại dự luật cải tổ y tế hiện đang bị tả xung hữu đột.

Các mạng lưới liên minh với hai anh em gia đình Koch cho biết họ chống lại dự luật vì nó không đủ mạnh để làm giảm hẳn chính sách bảo hiểm y tế của Tổng Thống Barack Obama.

“Chúng tôi muốn các nhà lập pháp phải hiểu rõ hậu quả đối việc bỏ phiếu cho một dự luật giữ cho Obamacare được nguyên vẹn. Chúng tôi có một quá trình theo sát các chính trị gia và buộc họ phải giữ cam kết, nhưng cũng sẽ ủng hộ và cảm ơn các chính trị gia vững lập trường và giữ lời hứa,” ông Tim Phillips, chủ tịch của tổ chức Americans for Prosperity (một tổ chức lớn trong mạng lưới của hai anh em ông Koch), phát biểu.

Thông báo này đẩy những dân biểu đảng Cộng Hòa hiện còn đang lưỡng lự không biết có nên ủng hộ dự luật cải tổ y tế của Tổng Thống Donald Trump hay không vào thế tiến thoái lưỡng nan.

Nếu bỏ phiếu chống, họ có thể phải đối mặt với cơn thịnh nộ của một tổng thống hiếu chiến. Còn nếu ủng hộ, họ có nguy cơ phải đối diện với sự giận dữ của cử trị mất bảo hiểm y tế, cộng với việc mất sự ủng hộ của hai tỷ phú họ Koch, và của những tay tài phiệt cánh tả quyền lực khác, và những khối tiền mà họ mang đến cho những cuộc vận động tái tranh cử sắp đến.

Tài sản lớn

Charles Koch, 81 tuổi, và David Koch, 76 tuổi, là hai trong số bốn người con của tỷ phú Fred Koch, một kỹ sư hóa học lúc ở tuổi 27 đã sáng chế ra một phương pháp mới để biến dầu thô thành xăng và sau đó mở một loạt những nhà máy lọc dầu, cũng như đầu tư vào nông nghiệp và sản xuất hàng tiêu dùng, lập ra tập đoàn Koch Industries. Sau cái chết bất ngờ của ông Fred Koch, bốn người con trai của ông thừa hưởng gia tài. Dưới sự điều hành của ông Charles Koch, tập đoàn Koch Industries trở thành công ty tư nhân lớn thứ hai trên toàn quốc. Ngày nay, doanh thu của Koch Industries lên đến hơn $110 tỷ mỗi năm, và là công ty tư nhân lớn thứ hai của nước Mỹ, với khoảng 100,000 nhân viên. Ông Charles và ông David là hai người giầu nhất trong các anh em. Với tài sản khoảng $44 tỷ hai người đứng hàng thứ tư trong danh sách những người giầu nhất nước Mỹ và đứng hàng thứ sáu trong danh sách những người giầu nhất thế giới.

Ông Charles và ông David tạo ra một mạng lưới rộng lớn gồm các tổ chức phi lợi nhuận đổ hàng trăm triệu đô la vào chính trường. Qua hầu bao rất lớn của mình, hai anh em định hình chính trị Mỹ với quyết tâm giảm bớt luật lệ, thúc đẩy những tư tưởng tự do, đưa chính khách Cộng Hòa vào nắm chính quyền để thực hiện quan điểm của mình, đồng thời đẩy chính khách Dân Chủ ra khỏi chính trường để chấm dứt chính sách “chính phủ lớn, ngân sách lớn và những dịch vụ giáo dục, y tế lớn, trang trải bằng tiền thuế đánh vào các doanh nghiệp.”

Hai ông bị ảnh hưởng triết lý chính trị của cha từ những ngày còn trẻ. Ông Fred Koch, người chuyên xây những nhà máy lọc dầu ở Liên Xô trong thập niên 1930 không chấp nhận sự tồi tệ của chủ nghĩa cộng sản, và gieo rắc trong đầu các con trai một ác cảm về sự áp đặt của chính quyền vào đời sống người dân.

Tạo ảnh hưởng chính trị

Rất khó biết chính xác hai anh em gia đình Koch bỏ bao nhiêu tiền của riêng họ vào chính trường, vì họ đổ tiền cho những nhóm phi lợi nhuận không cần phải tiết lộ danh tánh người tài trợ. Tuy nhiên, theo nhật báo The Washington Post, mạng lưới các nhà tài trợ do hai anh em ông tổ chức đã bỏ ra ít nhất là $407 triệu trong mùa bầu cử năm 2012, và khoảng $900 triệu trong mùa bầu cử 2016.

Với khả năng mang những khối tiền lớn đến ủng hộ các cuộc tranh cử, hai anh em họ Koch nổi tiếng với quan điểm chính trị tự do cá nhân (libertarian) và bảo thủ, và thường được miêu tả như những nhân vật có ảnh hưởng quan trọng đến các cuộc bầu cử và các quyết định của chính quyền.

Cũng khó biết hai ông có tham vọng chính trị hay không. Nhưng chắc chắn, họ không phải là những tay mơ. Từ nhiều thập niên qua, họ đã tìm cách định hình chính trị và chính sách của Mỹ. Khởi đầu từ thập niên 1970, hai anh em bền bỉ tài trợ cho một loạt các cơ quan nghiên cứu về tự do mậu dịch và tự do cá nhân, gồm viện CATO và trung tâm Mercatus của đại học George Mason University. Ông David Koch hoạt động tích cực trong đảng Tự Do và thậm chí còn ra ứng cử phó tổng thống vào năm 1980.

Đơn cử một thí dụ về ảnh hưởng sâu xa của họ trên chính trường Hoa Kỳ, bình luận gia Jon Ward nhắc đến sự kiện việc Ủy Ban Quốc Gia Đảng Cộng Hòa thỏa thuận chia sẻ thông tin về cử tri của đảng với mạng lưới của của hai anh em gia đình Koch. Đó là một sự kiện khiến nhiều người trong đảng Cộng Hòa không cảm thấy thoải mái. Thành viên của ủy ban giờ đây tranh luận công khai rằng guồng máy chính trị của hai anh em này đang muốn kiểm soát hồ sơ của cử tri đảng Cộng Hòa để làm mạnh thêm ảnh hưởng của họ, thậm chí có người còn cho rằng các tỷ phú họ Koch còn đang có ý muốn kiểm soát đảng Cộng Hòa.

“Tôi nghĩ đó là một điều nguy hiểm và sai lầm khi chúng ta cho phép một nhóm cá nhân có lập trường mạnh mẽ và tài sản lớn, nhưng không phải chịu trách nhiệm trước ai được phép có quyền kiểm soát hồ sơ cư tri,” bà Katie Walsh, lãnh đạo Ủy Ban Quốc Gia Đảng Cộng Hòa, phát biểu.

Trong một bài bình luận về ảnh hưởng của anh em Koch trên chính trường Hoa Kỳ, Thượng Nghị Sĩ Bernie Sanders (Độc Lập-Vermont), từng là ứng cử viên tổng thống, nhận định:
“Anh em nhà họ Koch, thông qua việc chi ra hàng tỷ đô la để hỗ trợ và tạo ra hàng chục các tổ chức khuynh hữu, đã mang những ý tưởng cực đoan, trước đây chỉ phất phơ ở vòng ngoài làm thành quan điểm chủ đạo của đảng Cộng Hòa.”

“Hãy nhìn cho rõ,” Thượng Nghị Sĩ Bernie Sanders vạch ra. “Mục tiêu của họ không chỉ để dẹp bỏ Obamacare, cắt giảm An Sinh Xã Hội, chống lại việc tăng mức lương tối thiểu hoặc cắt giảm ngân quỹ dành cho giáo dục của liên bang. Quan điểm thế giới và mục tiêu cuối cùng của họ lớn hơn như thế nhiều. Họ muốn huỷ bỏ mọi đạo luật đã được ký trong vòng 80 năm qua đã bảo vệ tầng lớp trung lưu, người già, trẻ em, người bệnh, và người dễ bị tổn thương nhất ở đất nước này. Hủy bỏ mọi luật lệ!”

“Thực sự mà nói, chương trình nghị sự của anh em Koch là chuyển đất nước này từ một xã hội dân chủ có tầng lớp trung lưu mạnh sang một xã hội có quyền lực tập trung, trong đó đời sống kinh tế và chính trị của quốc gia bị vài gia đình tỷ phú kiểm soát,” ông Sanders khẳng định.

Một viễn ảnh đáng sợ cho những ai đồng ý với nhận định của Thượng Nghị Sĩ Bernie Sanders.

 

 

 

ĐỔ CHO OBAMA NGHE LÉN ĐIỆN THOẠI, UY TÍN TT TRUMP XUỐNG THẤP (Người Việt Online)

Tháng Ba 27, 2017

 

Đổ cho Obama nghe lén điện thoại, uy tín TT Trump xuống thấp

Nguoi Viet Online

March 25, 2017

http://www.nguoi-viet.com/co-the-ban-quan-tam/cho-obama-nghe-len-dien-thoai/

WASHINGTON, DC (NV) – Trong thời gian vận động tranh cử, Tổng Thống Donald Trump tự cho mình như là người chân thật cuối cùng ở thủ đô Washington. Ông luôn khẳng định: “Tôi sẽ không bao giờ nói dối với quí vị.”

Tuy nhiên, CBS News trích dẫn kết quả thăm dò của trường đại học Quinnipiac University, cho thấy việc ông tố cáo cựu Tổng Thống Barack Obama ra lệnh nghe lén điện thoại ông ở Trump Tower mà không có chứng cớ khiến uy tín ông bị tổn hại nghiêm trọng.

Sáu mươi phần trăm cử tri không tin rằng ông chân thật, và 39% người ủng hộ Cộng Hòa không tin có chuyện nghe lén điện thoại ấy, điều mà FBI, NSA và Dân Biểu Devin Nunes (Cộng Hòa-California), chủ tịch Ủy Ban Tình Báo Hạ Viện, cũng đều cho là không có thật.

Hôm Thứ Tư tuần qua, ông Nunes quả quyết: “Điều đó không hề xảy ra.”

Tổng Thống Trump cũng từng đưa ra những lời tố cáo thiếu chứng cớ khác, như cử tri gian lận tràn lan khắp nơi và mức độ sát nhân cao ở mức lịch sử.

Những cáo buộc như vậy khiến tờ báo nghiêng về khuynh hướng bảo thủ như Wall Street Journal cũng phải đưa ra lời cảnh cáo ông Trump, rằng ông đang gây tổn hại đến “cương vị tổng thống của ông bằng việc không ngừng tuôn ra những phóng đại, những cáo buộc không chứng cớ, những sự phủ nhận khó tin cùng những ý tưởng sai lầm khác.”

Trong cuốn sách của ông nhan đề “The Art of the Deal,” có nghĩa là nghệ thuật thương lượng, được xuất bản cách đây 30 năm, trong đó ông nói đến phong cách của ông như là “lối nói cường điệu một cách chân thật,” một “hình thức phóng đại vô hại và cũng là một hình thức cổ động rất hữu hiệu.”

Nhưng phong cách ấy có thể không còn hữu hiệu ở Tòa Bạch Ốc.

Thượng Nghị Sĩ Lindsey Graham (Cộng Hòa-South Carolina) nhận xét: “Khi một giới chức chính phủ cao cấp nhất nước, một tổng thống của Hoa Kỳ, tố cáo người tiền nhiệm có hoạt động bất hợp pháp nhưng thiếu chứng cớ, điều ấy gây phương hại đến nền dân chủ của chúng ta.”

Trong một bài phỏng vấn của tạp chí Time được đăng hôm Thứ Năm, ông Trump bác bỏ những quan ngại về tính chân thật của ông, khi ông nói với người phóng viên, rằng “tôi không thể nào tệ đến như vậy, vì tôi là tổng thống, còn anh thì không.” (TP)

*

5 Comments :

ABC • 8 giờ trước

Đường đường là vị tổng thống cường quốc mà cứ nói ngang, nói ngược, nói vu khống, và nói láo nữa, thật là đáng khinh. Thượng bất chánh hạ tất loạn, nếu mọi người học nói như Trump vậy, thì thế giới sẽ đại loạn. Có phải Trump cố ý quậy phá nước Mỹ ??

Trần Cang • 15 giờ trước

Miệng lưỡi con buôn khác với ngôn từ của một vị TT. Ông không thể nói lung tung, nói vô căn cứ, nói láo một cách vô tội vạ như thế thì còn gì hình ảnh nước Mỹ. Ông giờ là linh hồn là bộ mặt của nước Mỹ, mọi người nhìn ông, đánh giá chúng tôi. Ông làm chúng tôi xấu hổ và nhục quá. Không biết tối về nhà, mở TV xem, không phải đài FOX bênh vực ông mà tất cả các đài khác như CBS, NBC, ABC, MSNBC, CNN, One America….để xem họ nói gì về mình rồi ăn năn hối cải. Dù gì ông cũng chỉ mới làm TT hơn 2 tháng. Biết ông không có kinh nghiệm nên cũng chẳng kỳ vọng nhiều. Nhưng sai thì mình tự sửa, tự học và tự biết mình bậy quá, không thể để cho mọi người coi thường mình quá. Mai kia ai thèm nghe ông nói gì, và kẻ thù nước Mỹ như Nga, Tàu và bọn Iran, North Korea, ISIS…còn coi ông ra gì!

Chris Nguyễn  Trần Cang • 8 giờ trước

Chánh kiến chánh tư duy, cảm ơn bạn Trần Cang tiếp tục viết lời thật để góp phần giúp cộng đồng người Việt hoàn thiện!

Mann • 21 giờ trước

Ông Trump đúng là vừa ngang vừa bướng. Không biết ổng có bị tâm thần không nhỉ ??

Lu Nguyen  Mann • 7 giờ trước

Bipolar & narcissistic disorders.

 

 

 

SỢ HÃI, HY VỌNG & TRỤC XUẤT (Mary Jordan, Kevin Sullivan và Scott Clement – The Washington Post)

Tháng Ba 27, 2017

 

Sợ hãi, hy vọng và trục xuất

Mary JordanKevin Sullivan và Scott Clement – The Washington Post

Trần Doãn Nho dịch

Chủ Nhật, 26 tháng 3, 2017

http://www.diendantheky.net/2017/03/tran-doan-nho-dich-so-hai-hy-vong-va.html

(Lời người dịch: Trên các trang mạng cũng như qua các email, những người ủng hộ Trump và chống Trump vẫn còn tiếp tục tranh cãi nhau, có khi rất dữ dội, thậm chí đi đến chỗ mắng mỏ nhau đủ điều. Bài báo này cũng là chuyện chống Trump và ủng hộ Trump, xuất hiện trên một tờ báo được xem là có khuynh hướng chống-Trump, Washingtonpost. Nhưng khác một điều, nó kể lại một câu chuyện với những chi tiết rất đời thường, rất cụ thể, rất đơn giản. Nó cho thấy nước Mỹ vần tồn tại những vấn nạn, mà dù Trump hay Hillary hay một ai khác – và dù tại vị một hay hai hay ba… nhiệm kỳ tổng thống – cũng không thể giải quyết được ngay và giải quyết một lần là xong xuôi. Phóng sự này nêu lên một trong những vấn nạn đó: chuyện di dân. Xin mời.)

https://ngoclinhvugia.files.wordpress.com/2017/03/7b7fb-image001.jpg

(Bà Estes đang xem hình ảnh cũ) 

Vào lúc 4 giờ 30 sáng trong một ngày thứ hai lộng gió, Tamara Estes uống một viên B12 để có thêm năng lực và uống thêm dầu cá để trị chứng viêm khớp ngón tay. Dù uống thuốc ngủ hàng đêm, bà luôn luôn thức dậy sớm trước khi mặt trời mọc, sẵn sàng đi làm, một việc làm nhắc nhở về những điều khiến cho bà tức giận về nước Mỹ.

Bà là tài xế lái xe chở học sinh trên tuyến đường đi ngang qua khu Bắc Texas, nơi gồm toàn là người Mễ Tây Cơ cư trú bất hợp pháp. Bà đón khoảng chừng 100 [học sinh là] con cái họ và chở chúng đến các trường công lập được tài trợ bởi những người Mỹ đóng thuế. Trong đó có bà.

https://ngoclinhvugia.files.wordpress.com/2017/03/633bf-image002.jpg

(Gia đình Nevarez, từ trái: con gái, Nevarez (cha), Rainier (con trai), Reyes (mẹ) 

Sống cạnh nhà bà là một gia đình di dân, và khoảng thời gian trước lúc rạng đông, họ cũng thức dậy khua động ồn ào. Khi người cha rời nhà đi làm ở một công trình xây cất nào đó, thì bà mẹ chiên trứng và đổ vào món bánh bắp nóng. Họ đã làm việc ở Mỹ cả hai thập niên chẳng có giấy tờ hợp pháp, nhưng bốn đứa con của họ được sinh ra ở đây và do đó, là những công dân Mỹ – hay, như Estes và tổng thống Trump thường gọi, đó là những “đứa bé mỏ neo” (anchor babies). Đứa lớn nhất, Rainier Corral, 15 tuổi, ra khỏi giường mang theo cặp sách và hộp kèn trumpet. Cậu ta là một đứa bé rắn chắc nặng 188 pound, chơi cho đội bóng bầu dục trường trung học, một học sinh xuất sắc muốn theo học ngành cơ khí tại trường Texas A&M. Gia đình của cậu luôn luôn tin ở vùng đất hứa Mỹ, nơi họ đã dành dụm đủ tiền để mua một căn nhà riêng và là nơi con cái đi học những trường tốt. Nhưng bây giờ khi [tổng thống] Trump dọa sẽ trục xuất hàng triệu người – và ngay cả thay đổi luật vốn đã cho con cái họ quốc tịch Mỹ -, họ rất sợ hãi.

Trong lúc đó, bà Estes lại tràn đầy niềm hy vọng. Đã nhiều năm rồi, bà cảm thấy bà đang sống trong một Giấc Mơ Mỹ nghịch đảo, cuộc sống bà cứ tụt hậu, mà bà tin rằng một phần là do những di dân bất hợp pháp đã lấy đi những việc làm tốt và khiến bà đóng thuế nhiều hơn. Giờ đây khi Trump hứa hẹn “lấy lại xứ sở của chúng ta”,bà nghĩ là cuộc sống bà sẽ khá hơn.

Đó chính là lý do chia rẽ họ ngay lúc khởi đầu của kỷ nguyên Trump: để cho một tổng thống giữ đúng lời hứa với hàng triệu cử tri da trắng thuộc giai cấp thợ thuyền bầu cho mình như Estes, Trump đe dọa trục xuất hàng triệu di dân thợ thuyền giống như gia đình ở nhà kế cận.

Những đứa bé mỏ neo

Trên quãng đường 20 dặm đến trạm xe nhà trường, khi lái xe, bà thường lắng nghe chương trình phát thanh có xu hướng bảo thủ, nơi bà thu lượm hầu hết tin tức trong ngày. Bà vặn làn sóng 660 AM để lắng nghe Mark Davis, một xuớng ngôn viên nổi danh ở Texas, ca ngợi Trump, bài bác những kẻ có xu hướng tự do và khiến cho bà hoài nhớ lại những tháng ngày đẹp đẽ hơn trước đó. Bà nói: “Tôi mong chúng tôi có thể trở lại thời kỳ khi chúng tôi có thể sống mà không phải bon chen lo lắng gì.” Bà Estes bây giờ 59 tuổi, ly dị, và kiếm được 24 ngàn mỗi năm. Với bốn ngày nữa mới có lương mới, bà chỉ còn đúng 118,72 đô la trong trương mục ngân hàng. Số lương mà bà kiếm được hơi quá nhiều để đủ điều kiện hưởng hầu hết trợ cấp chính phủ, nhưng lại quá ít để mua bảo hiểm sức khỏe với giá quá cao hàng tháng và những khoản khấu trừ ngoài khả năng. Khi bà bị gãy cánh tay năm rồi, bà bó lại bằng một thanh nẹp 15 đồng mua ở tiệm thuốc tây và  uống thuốc giảm đau cả tháng.

Theo cách nhìn của bà, đời sống có vẻ dễ dàng đối với những di dân Mễ bất hợp pháp hơn những người Mỹ da trắng giai cấp công nhân phải đóng thuế. Khi đời sống của bà trở nên khó khăn hơn, bà tin rằng của cải của những “kẻ bất hợp pháp” lại tăng lên và bà phải trả giá cho điều đó. [Điều đó] ít làm bà cay đắng hơn là “những dứa bé mỏ neo”, chúng đuợc hưởng những phúc lợi của chính phủ, kể cả Medicaid, được đi học trường công và được trợ giúp thực phẩm.  Bà Estes phẫn nộ vì phải trả giá cho tấm lưới an toàn của họ trong khi bà cảm thấy bà chẳng có gì. Bà nói, “Tôi không thể kéo hoàn cảnh tôi lùi lại thời gian 20 năm trước. Một phần là do lỗi của tôi. Một phần [khác] thì không do tôi.”

Chính phủ Hoa Kỳ đã cấp “quốc tịch do sinh đẻ” (birthright citizenship) cho những đứa bé sinh ra trên đất Mỹ, bất chấp tình trạng pháp lý của cha mẹ chúng, ngay từ sau cuộc Nội Chiến [1861-1865]. Quốc hội và các tiểu bang đã thừa nhận Tu Chính Án thứ 14 ghi vào Hiến Pháp vào năm 1868, chủ yếu là bảo đảm quyền công dân cho những người nô lệ vừa được giải phóng.

Trên ba thập niên vừa qua, ngoại trừ Canada, các nước có nền kinh tế phát triển trên thế giới đã bãi bỏ hay hạn chế cấp quyền công dân do sinh đẻ giữa lúc làn sóng di dân và tỵ nạn tăng cao. Nhưng ở Hoa Kỳ, mọi thứ vẫn duy trì như cũ. Năm 2014, 7% những trẻ con ra đời ở Mỹ – khoảng 275 ngàn  – là con cái của những người cư trú bất hợp pháp, theo Pew Research Center, một cơ quan thăm dò dư luận phi đảng phái. Ở Texas, những di dân không giấy tờ chiếm đến 1/4 tất cả các ca sinh nở được Medicaid tài trợ vào năm 2015 – hơn 54 ngàn trẻ sơ sinh – theo số liệu từ Sở Dịch Vụ Y Tế Texas (Texas Health and Human Services Commission). Cái giá phải trả của những người thọ thuế là 116 triệu đô la. Những người bảo vệ quyền công dân do sinh đẻ cho rằng hội nhập những di dân dự phần vào cái đã khiến cho Hoa Kỳ trở thành một quốc gia ngoại hạng, và do đó, phủ nhận quyền công dân của những trẻ con này sẽ tạo ra một số lượng lớn trẻ sơ sinh sống ngoài vòng pháp luật. [Trong lúc đó], những người chỉ trích thì cho rằng điều đó sẽ khuyến khích thêm số di dân bất hợp pháp và làm tiêu hao tài nguyên quốc gia.

https://ngoclinhvugia.files.wordpress.com/2017/03/e6e63-image003.jpg

(Bà Tamara Estes đang cho gà ăn)

Bà Estes thích thú nghe Trump tấn công tình trạng quốc tịch do sinh đẻ trong cuộc vận động tranh cử khi ông phát biểu, “Một phụ nữ có thai. Đợi được chín tháng, bà ta bước qua biên giới, bà ta sinh con ở Mỹ, và chúng ta phải chăm sóc đứa bé này trong vòng 85 năm. Tôi không chấp nhận điều đó.” Các thăm dò dư luận cho thấy đại đa số người Mỹ chống đối việc trục xuất hàng loạt, nhưng những người ủng hộ nòng cốt của Trump tỏ ra rất kiên định về điều đó: theo thăm dò gần đây của CNN/Kaiser, 55 phần trăm những người da trắng không có bằng đại học muốn tất cả mọi người sống trong xứ sở này một cách bất hợp pháp phải bị trục xuất.

Nhìn vào đâu, bà Estes cũng đều được nhắc nhở rằng xứ sở của bà đang thay đổi. Số ghi danh học ở Texas của những người da trắng giảm xuống dưới 30%. Học sinh Tây Ban Nha chiếm đa số. [Cơ quan thăm dò] Pew [Research Center] ước tính hơn 13% các học sinh Texas là con cái của những di dân bất hợp pháp. Bà Estes muốn có một công việc có lương cao hơn nhưng rất khó kiếm lúc này đối với những ai chỉ biết nói tiếng Anh. Câu hỏi đầu tiên cho bất cứ cuộc phỏng vấn tìm việc nào là “anh/chị có biết nói tiếng Tây Ban Nha không?”(Habla español?). Bởi thế khi Trump bắt đầu nói chuyện về việc trục xuất những di dân bất hợp pháp, những người vốn “trực tiếp ganh đua với những công nhân Mỹ ở thế yếu” [theo cách nói của Trump], bà Estes đi tham dự những cuộc vận động của ông và mang về tấm bảng hiệu quảng cáo cho Trump cắm ngày trước bồn cỏ nhà bà. Bà bắt đầu được biết với tên “Trump Lady” (Bà Ủng Hộ Trump) trên xe buýt trường do bà lái, chiếc xe, vào buổi sáng thứ hai này, khi đến gần nơi trạm dừng đầu tiên, [bà nhìn thấy] một bé gái nhỏ nhắn thu mình trong chiếc áo choàng xám với chiếc cặp sách sau lưng, nói bằng tiếng Anh với bà mẹ chỉ biết nói tiếng Tây Ban Nha: “Con yêu mẹ!”

Trong vòng hai tiếng đồng hồ, bà Estes đón khoảng vài chục học sinh. Trên những ghế ngồi ngay sau lưng bà, bọn chúng trò chuyện với nhau bằng tiếng Tây Ban Nha, thứ ngôn ngữ mà bà không hiểu. Bà cảm thấy lòng sôi sục giận về những đồng tiến thuế mà bà phải đóng để trả cho việc học hành của chúng. Nhưng tính bà vốn yêu thích trẻ con, vả bà không muốn bị mất việc làm. Cho nên, [dằn lòng ] bà mỉm cười và nói một câu vốn được lập đi lập lại nhiều lần:

“Nhớ cẩn thận khi bước xuống xe. Chúc tất cả các em một ngày tốt đẹp.”

Giá cả và đóng góp

 

Khi bà Estes bắt dầu đi làm, Rainier đang ở trong bếp nhà bên cạnh, kiểm tra điện thoại xem có tin tức gì mới không. Mẹ cậu, chị Azucena Reyes, 34 tuổi, hỏi cậu bằng tiếng Tây Ban Nha trong khi đang làm món trứng trên bếp: “Có uống cà phê không con?” “Không, mẹ,” cậu trả lời bằng tiếng Anh, trong lúc đẩy cốc cà phê đi để xem tin tức của trang mạng “Young Turks” trên YouTube, nhìn thấy tựa đề nổi bật: “Đội Trục Xuất của Trump đã ra quân.” Rainier ra đời 4 tháng sau khi chị Reyes, lúc đó [là một cô gái] 18 tuổi, nhập cảnh Hoa Kỳ bằng một hộ chiếu du lịch, hy vọng mang lại cho đứa con chị một đời sống tốt đẹp hơn đời sống mà cậu sẽ phải có trong một thành phố nhỏ nghèo nàn ở Durango, Mexico. Cậu luôn luôn cảm thấy mình là một người Mỹ hoàn toàn, chẳng khác gì với những bạn da trắng cùng lớp. Nhưng bây giờ, trong cái quận hạt đã bầu cho Trump đến 83%, bỗng nhiên, cậu nghe người ta nói như tát vào mặt: “Cút về xứ mày đi” hay “Đi cắt cỏ đi.”

 

Tiếng đồn trục xuất lan khắp. Một người bạn nói với Reyes rằng những viên chức trục xuất đã bắt người tại chợ Walmart. Những người khác thì nói việc đó xảy ra ở một tiệm khác. Hay tại các rào chắn ngoài đường. Toàn gia đình bây giờ ở nhà thường xuyên hơn nhưng hôm qua vẫn đi nhà thờ, nhập cùng với cả 1400 người khác tại một thánh lễ công giáo sử dụng tiếng Tây Ban Nha. Vị linh mục của họ nói có nhiều người hơn đã bỏ đi lễ, sợ rằng các viên chức đặc vụ liên bang có thể đang giám sát nhà thờ. Chị Reyes cũng lo lắng nhưng chị nói chị và gia đình chị đồng ý cho phỏng vấn về câu chuyện vì họ muốn người ta hiểu rõ hơn những người di dân vốn đang bị đe dọa trục xuất. Chị nói, giữa quá nhiều “sự bất trắc và sợ hãi, tôi hy vọng chúng tôi có thể làm một số điều tốt.”

Đối với Rainier, những gì đang xảy ra thật không công bằng. Người Mỹ thuê những người bất hợp pháp xây nhà cho họ, gặt hái mùa màng cho họ, cắt cỏ vườn tược cho họ, rửa chén đĩa cho họ. Họ cảm thấy hạnh phúc khi làm những việc nhọc nhằn, lương thấp chẳng ai muốn. Bù lại, họ thích được sống không sợ hãi vì phải bị trục xuất. Rainier tin rằng những gia đình giống như gia đình cậu đang là nguyên nhân cho những vấn đề mà họ không tạo ra. Cậu nói, “Hầu hết trong số họ là những người bình thường đang cố tìm cách có một đời sống tốt đẹp hơn. Trục xuất những người có hồ sơ tội phạm thì không sao. Còn trục xuất những gia đình không làm điều gì sai trái thì là chuyện khác.”

https://ngoclinhvugia.files.wordpress.com/2017/03/d4d98-image004.jpg

    (Rainier đang chơi đàn) 

Tổng thống Trump lý luận rằng những di dân bất hợp pháp cướp công ăn việc làm của những người công nhân Mỹ, hạ thấp tiền lương của họ và là gánh nặng cho chính phủ. Các nghiên cứu xác nhận điều này có phần đúng, ít nhất là trong ngắn hạn. Năm rồi, một cuộc nghiên cứu kỹ lưỡng do “National Academìes of Sciences” thực hiện tìm thấy rằng những công nhân không giấy tờ có thể hạ thấp luơng bổng chút ít đối với loại công việc ít đòi hỏi kỹ năng. Nhưng cuộc nghiên cứu đó cũng cho thấy “từ ít đến chẳng có hiệu quả tiêu cực nào trên lương bổng nói chung và trên công việc của những người công nhân Mỹ trong dài hạn.” Cùng một nghiên cứu cho thấy rằng những di dân mới đến là gánh nặng cho những người trả thuế, nhất là chi phí giáo dục con cái họ. Nhưng những đứa trẻ này, và con cái của họ về sau, không những đã bù vào khoảng chi phí đó, mà còn đóng thuế cho tiểu bang và cho các chính quyền địa phương nhiều hơn là các dịch vụ mà họ thụ hưởng. Hầu hết những nhà kinh tế không quy cho những di dân bất hợp pháp về sự suy đồi của giai cấp công nhân Mỹ. Họ lý luận rằng những di dân đó làm gia tăng tài sản quốc gia bằng cách trám vào những việc làm lương thấp không ai muốn, góp phần hạ thấp giá cả của nhiều hàng hóa và dịch vụ.

Cha mẹ của Rainier đã nhiều năm làm công việc lau chùi nhà cửa, làm công nhân trong một nhà máy keo dán, lắp đặt phòng tắm, lót gỗ chân tường. Bốn năm trước, họ thu góp tiền tiết kiệm mua một căn nhà nhỏ bị nhà băng kéo, trả 40 ngàn đô la tiền mặt. Bây giờ họ trả thuế tài sản 1,400 đô la hàng năm. Họ khai thuế lợi tức liên bang khoảng chừng 30 ngàn nguyên năm, bao gồm cả phần tiền giữ lại cho An Sinh Xã Hội và Medicare – những phúc lợi mà có lẽ họ không bao giờ nhận được. Tính trên toàn quốc, những di dân bất hợp pháp trả khoảng chừng 11,7 tỷđô la hàng năm thuế lợi tức tiểu bang và địa phương, thuế mua bán và thuế tài sản, kể cả 1,5 tỷ ở Texas, theo số liệu của cơ quan “Institute on Taxation and Economic Policy.” Và hơn 4 triệu người không có số An Sinh Xã Hội – hầu hết đều là di dân bất hợp pháp – nạp thuế lợi tức liên bang sử dụng số “Individual Taxpayer Identification” (Căn Cước Thuế Cá Nhân) do “Sở Thuế Liên Bang” (IRS) cấp phát.

Gia đình Rainier đã cố gắng hợp pháp hóa tình trạng di dân của họ trong vòng hai thập niên qua. Từ năm 1997, cha cậu, Nicolas Nevarez, 38 tuổi,  đã nạp đơn xin cấp một thẻ thường trú nhân xuyên qua thân phụ mình, một công nhân bất hợp pháp được cấp quốc tịch theo chương trình ân xá 1986 của tổng thống Reagan. Năm ngoái, chính phủ Hoa Kỳ phát hành chỉ 801 giấy thị thực nhập cảnh thuộc diện của anh – một người lớn Mễ có gia đình, con của một công dân Mỹ – trong một danh sách chờ hơn 240 ngàn người. Luật sư của Nevarez bảo anh phải kiên nhẫn. Nevarez nói, “Tôi cố gắng làm đúng thủ tục mọi việc. Nhưng đã 20 năm nay rồi mà?” [không thấy kết quả]

Nevarez và Reyes không có bảo hiểm sức khỏe và thường lo sẽ bị bệnh, mặc dầu con cái họ lại được hưởng Medicaid. Khi Rainier cần mổ đầu gối năm rồi, cậu được bao trả toàn bộ chi phí. Cha mẹ cậu nói cậu nên xem trọng cơ hội mà cậu có khi sống ở Hoa Kỳ – và cậu đã nghe lời. Nhưng cậu không biết làm sao để trả tiền học đại học, cho nên, cậu nghĩ đến chuyện đăng ký vào quân đội Mỹ ngay sau khi hoàn tất trung học. “Đó là xứ sở tôi và tôi muốn phục vụ,” cậu vừa nói vừa xách hộp đựng kèn và cặp sách rồi đi học.

Tụt xuống từ giai cấp trung lưu 

Sau khi chấm dứt chuyến đưa đón sáng, bà Estes đậu chiếc xe buýt vàng và bấm giờ nghỉ. Lúc đó là 9 giờ sáng. Chuyến chiều bắt đầu vào lúc 2 giờ 30. Quá tốn xăng lái đi lái về, bà phải ngồi đợi [hơn 5 tiếng đồng hồ] trong chiếc xe Honda của bà đậu trong bãi đậu xe, không được trả đồng lương nào.

Bà ăn một cái bánh nướng xốp lấy ra từ cái túi nhựa và lắng nghe đài phát thanh, nơi Mark Davis ca ngợi tuần lễ đầu tiên của tổng thống Trump sau khi nhậm chức. Estes nghĩ rằng Trump đã có một khởi đầu tuyệt đẹp. Bà muốn  chào mừng vị tân tổng thống khi ông phát biểu trong bài diễn văn nhậm chức rằng “Những người đàn ông và đàn bà bị lãng quên của xứ sở chúng ta sẽ không còn bị quên lãng nữa.” Bà có cảm tưởng như thể Trump đang nói trực tiếp với chính bà.

Estes sinh trưởng ở Dallas, trong một ngôi nhà lớn có hồ bơi. Bà có cả con ngựa riêng của mình. Mẹ bà chết khi bà mới lên 4, nên bà sống với cha, chủ một tiệm  kinh doanh nhỏ thường lái chiếc xe Thunderbird màu đỏ có thể mở mui (convertible). Nhưng rồi ông mất khi bà lên 19. Bà vội vàng lập gia đình, có hai con và ly dị lúc 26 tuổi. Bà đã làm nhiều việc trong cuộc đời mà được trả lương càng ngày càng ít. Bà đã từng là kỹ thuật viên mổ (scrub tech) ở một bệnh viện, một giao dịch viên chuyên giao các bản thiết kế nhà cửa cho thiết kế viên, một tài xế đưa đón khách đi sòng bạc. Mấy năm trước đây, bà chuyển về ở vùng bắc Dallas, nơi bà có thể mua một căn nhà nhỏ trên một mảnh đất rộng 2 acre tách ra từ một dải đất rộng của những cánh đồng lúa mì.

Bây giờ, ở tuổi [gần] 60, là người đã từng được nuôi nấng trong tiện nghi của một gia đình thượng lưu, bà hiện sống trong nỗi căng thẳng của một công nhân. Bà tiếc là đã không đi học đại học và trở thành một bác sĩ thú y. Qua đài phát thanh, bà nghe rằng những việc làm tốt dành cho những người chỉ có bằng trung học đã vì toàn cầu hóa và tự động hóa đánh cắp: đó là Trung Quốc và người máy. Bà biết rằng phải cần nhiều thời gian để Trump mới có thể mang công ăn việc làm trở lại. Nhưng bà rùng mình  khi thấy ông tiếp thục thực hiện lời hứa là đuổi cổ những “người bất hợp pháp”. “Họ sẽ ra khỏi chốn này hết sức nhanh,” Trump nói tại một cuộc vận động tranh cử vào tháng 9 năm 2015, trong khi Estes và 20 ngàn người khác reo hò cổ vũ. Bà cũng cảm thấy khoan khoái khi có một tổng thống rốt cuộc đang nói về “những đứa bé mỏ neo.”

Hầu hết những học giả luật đều nói rằng thu hồi quyền công dân do sinh đẻ (birthright citizenship) sẽ cần một tu chính án khác, một tiến trình phức tạp đòi hỏi sự chuẩn thuận của 2/3 thành viên hai viện quốc hội và sự phê chuẩn của ¾ tổng số các tiểu bang. Tuy nhiên, Trump, đã đề xuất một cách đơn giản là thách đố sự biện giải hiện hành [luật quốc tịch] tại tòa án.  Theo ông, qua lời phát biển trong một lần đi vận động, “Một số luật sư rất, rất giỏi” tin chắc rằng con cái của những di dân không giấy tờ là “không có quốc tịch Hoa Kỳ.”

Vào tháng 1, dân biểu cộng hòa (bang Iowa) Steve King tái giới thiệu Đạo Luật Quyền Công Dân Do Sinh Đẻ (Birthright Citizenship Act), theo đó quốc tịch chỉ được cấp cho một đứa bé nếu ít nhất một trong hai cha mẹ đã là công dân Mỹ, hoặc là một thường trú nhân hợp pháp hay một người không phải công dân nhưng phục vụ trong quân đội Mỹ. Một số viên chức Texas đã theo đuổi một phương pháp kín đáo (backdoor approach) nhằm cắt phúc lợi cho những đứa trẻ có cha mẹ bất hợp pháp bằng cách giới hạn những hình thức nhận dạng phụ huynh các em sẽ chấp nhận khi phát hành giấy khai sinh. Một khi không có giấy khai sinh, một đứa trẻ không thể chứng minh quyền công dân và do đó không tiếp cận được với các phúc lợi của chính phủ.

Sau khi những phụ huynh Mễ và Trung Mỹ kiện ở tòa án liên bang, những viên chức Texas năm ngoái đồng ý thừa nhận thêm nhiều hình thức nhận dạng, bao gồm những thẻ căn cước bầu cử ở Mễ Tây Cơ – nhưng chỉ sau khi hơn một ngàn trẻ sơ sinh đã bị từ chối giấy khai sinh, theo lời Jennifer Harbury, một luật sư làm việc với Texas Rio Grande Legal Aid. “Phe chống di dân rõ ràng là rất được khích lệ,” Harbury nói.

Ngồi trong xe, Estes đổi sóng qua đài 820 AM, nơi Rush Limbaugh đang lên giọng: “Di dân là lý do chính khiến cho Donald Trump đắc cử. Người ta đang ca ngợi những cuộc bố ráp [di dân] do ICE thực hiện.” (Ghi chú của ngưòi dịch: ICE=Immigration and Customs Enforcement/Cơ quan Cưỡng Chế Hải Quan và Di Dân).

Giống nhau nhưng quá xa nhau

Vào lúc bà Estes chấm dứt tuyến đường lái xe và trở về nhà, mặt trời đã lặn hẳn. Đèn xe chiếu sáng cả căn nhà nhỏ của bà, và những con chó bắt đầu sủa vang. Bà có nuôi thêm chó Doberman (một loại chó Đức) để kiếm thêm tiền.

Ít phút sau, anh Nevarez cũng lái xe vào nhà.

Công vệc hàng ngày đều đặn tương tự nhau ở cả hai ngôi nhà tiền chế nhỏ này, nằm trên một con đường phẳng lót nhựa đi vào vùng đồng cỏ Bắc Texas. Cả hai gia đình đều nuôi gà và chó, làm việc suốt ngày với số lương ít ỏi và đi nhà thờ cầu nguyện vào mỗi Chúa Nhật. Cả bốn năm nay, những người láng giềng đó hiếm khi trò chuyện với nhau. Có lần, Nevarez và một số di dân Mễ giúp Estes đào một huyệt mộ cho một trong những con chó của bà. Bà tỏ ra có chút thân thiện. Nhưng rồi tấm bảng hiệu quảng cáo cho Trump xuất hiện trên bãi cỏ trước nhà bà khiến họ mỗi ngày mỗi cách xa nhau thêm.

Tại bàn ăn trong bếp, Rainier, mới tập điền kinh xong, nhai ngấu nghiến bốn cái “enchiladas” (bánh bắp nhân thịt). Cha cậu ăn ít miếng. Anh ta mệt và chẳng muốn nói nhiều. Anh ta suốt ngày đứng trên cái thang cao 30 bộ, lắp cửa cho những ngôi nhà. Tóc anh lấm tấm bột mạt cưa. Ở nhà kế bên, Estes đang ở trong bếp, quá mệt không nấu ăn nổi. Thỉnh thoảng, bà ăn một ít miếng phô-ma sau khi làm một số việc lặt vặt buổi chiều. Nhưng khi bà kiểm tra tủ lạnh, chẳng còn gì trong đó. Bà chán nản buông mình xuống ghế. Bà nói rằng sự chống đối của bà đối với những “kẻ bất hợp pháp” không phải là chuyện cá nhân. Bà nói khi bà cần giúp một việc gì quanh nhà, những người láng giềng Tây Ban Nha sẵn sàng giúp trước khi “những người láng giềng da trắng của tôi giúp.” Bà nói bà không muốn những đứa trẻ trên xe buýt của bà nghĩ rằng bà là kẻ vô lương tâm khi bà ủng hộ những cuộc bố ráp bắt người để trục xuất. Nhưng bà nói một cái gì đó cần phải thay đổi.

Bà bật truyền hình. Bà đã thu lại 8 giờ trực tiếp truyền hình buổi lễ nhậm chức từ kênh C-SPAN [của tổng thống Trump] và một phim tài liệu dài hai giờ về Trump từ kênh “Lịch Sử”, bây giờ mới bắt đầu xem.

(Trong buổi lễ,] Trump lớn tiếng: “Họ là những kẻ thất bại. Họ là những đứa trẻ con!”

Bà cười. Chắc chắn là ông ta đang pha trò.

Giọng oang oang của Trump vang lên trong căn nhà nhỏ của bà: “Giai cấp công nhân sẽ đánh trả lại!”

Bà thốt lên: “Đúng vậy, đúng vậy!”

TDN(24/3/2017)

——————————-

Nguyên bản: Fear, Hope and Deportations

Tác giả: Mary JordanKevin Sullivan và Scott Clement. Hình ảnh: Linda Davidson

(Washingtonpost ngày 18/3/2017)

.

Xem nguyên văn ở:

http://www.washingtonpost.com/sf/national/2017/03/18/fear-hope-and-deportations/?hpid=hp_hp-top-table-main_riggedimmigration-455am%3Ahomepage%2Fstory&utm_term=.fc752e17ef26

 

 

 

TỔNG THỐNG TRUMP THUA NHƯNG CÓ THỂ MỪNG (Ngô Nhân Dụng)

Tháng Ba 27, 2017

 

Tổng thống Trump thua nhưng có thể mừng

Ngô Nhân Dụng

Thứ Bảy, 25 tháng 3, 2017

http://www.diendantheky.net/2017/03/ngo-nhan-dung-tong-thong-trump-thua.html

Dân biểu Paul Ryan chịu thua. Ngày Thứ Năm ông chủ tịch Hạ viện đã ngưng không đưa dự luật cải tổ y tế của mình, gọi tắt là AHCA, ra biểu quyết, ngày hôm sau ông đành bỏ cuộc luôn, chấp nhận “không biết bao giờ” mới đưa ra một dự luật khác. Vì ông biết không đủ số phiếu chấp thuận.

Tổng thống Donald Trump cũng thua. Ông đã từng tuyên bố ủng hộ dự luật của Ryan 100%. Ông dùng ngôi vị tổng thống tìm cách thuyết phục các dân biểu Cộng Hòa không hài lòng hãy bỏ phiếu chấp nhận. Ông đã gặp các dân biểu bảo thủ nhất để thương lượng; và ông đã nhượng bộ họ, cùng ông Ryan thay đổi nhiều điều như họ đòi hỏi. Ông cũng mạnh mẽ yêu cầu ông Ryan phải đưa dự luật ra bỏ phiếu ngày Thứ Sáu, bắt các đại biểu Cộng Hòa phải lựa chọn. Có lúc ông đe dọa các đại biểu ngập ngừng, nói ai bỏ phiếu “không” sẽ bị gán tội  “vẫn muốn giữ Obamacare,” một đạo luật mà đảng Cộng Hòa đã chống đối suốt từ lúc bẩy năm tới nay. Cuối cùng, tài thương thuyết và khả năng chinh phục của ông Trump không hiệu quả.

Đây là một thất bại lập pháp lớn của ông Trump, sau khi những sắc lệnh hạn chế di dân tị nạn đến từ bẩy (sau xuống sáu) nước Hồi Giáo của ông bị nhiều tòa án bác bỏ hai lần trong một tháng. Nhưng ông Trump không phải là người dễ dàng chấp nhận mình thất bại. Vài giờ sau khi dự luật của ông Ryan bị rút, ông Trump đã lên tiếng đổ lỗi cho các dân biểu đảng Dân Chủ. Cái tội của họ là trước sau không đồng ý với ông. Ông tránh không kết tội những đại biểu Cộng Hòa bỏ rơi mình, dù đảng ông đang chiếm đa số.

Nhưng ông Trump có thể đã rút ra được một bài học kinh nghiệm: Làm tổng thống một nước dân chủ khác với điều khiển một xí nghiệp mình làm chủ. Ông chủ chỉ cần ra lệnh, nhân viên cứ thế mà thi hành, dù họ thích hay không. Vị tổng thống chia quyền trị nước cùng với quốc hội và tòa án, ba quyền hành tách biệt và hạn chế lẫn nhau.

Nếu vụ này diễn ra trong một nước theo chế độ nghị viện thì khác. Ông thủ tướng được các đại biểu cùng đảng, hoặc trong cùng liên minh cầm quyền cử ra. Dự luật mà thủ tướng đề nghị bảo đảm được tất cả các đại biểu trong đảng và liên minh đồng ý. Tại nước Mỹ, các đại biểu quốc hội không nhất nhất phải theo lệnh của đảng. Họ chịu trách nhiệm với các cử tri, những người bỏ phiếu cho họ.

Đảng Cộng Hòa đang chiếm đa số tại Hạ viện. Nhưng nếu có 22 đại biểu Cộng Hòa nói “không” thì Dự luật y tế của ông Paul Ryan sẽ không chiếm được đa số, vì tất cả các đại biểu Dân Chủ đều chống. Sau bao ngày thương thuyết và tạo áp lực, cho đến trưa ngày Thứ Sáu vẫn còn hơn 30 người nói “không,” thế là ông Ryan phải bỏ cuộc.

Những người chống đối đầu tiên thuộc nhóm bảo thủ cực hữu (House Freedom Caucus), vì họ thấy dự luật Ryan còn chưa bãi bỏ hết những điều họ chống trong đạo luật của cựu Tổng thống Barack Obama. Họ coi dự luật AHCA, hay “Ryancare” chỉ là một thứ “Obamacare” pha loãng. Nếu đồng ý dự luật này, sang năm 2018 họ sẽ không được nhiều người cực hữu ủng hộ, nhất là những người góp tiền tranh cử! Cho nên họ đòi xóa bỏ chương trình mở rộng Medicaid (Medical tại California) mà nhiều tiểu bang đã áp dụng theo Obamacare. Trong ngày Thứ Năm, Tổng thống Trump và Dân biểu Ryan đã chịu nhượng bộ điều này, trái với lời hứa của ông Trump khi tranh cử. Nhưng đến tối Thứ Năm, nhóm cực hữu còn đòi xóa bỏ một điều khác trong Obamacare; điều khoản này bắt buộc các hãng bảo hiểm phải lo đủ 10 việc căn bản cho bệnh nhân như chữa trị các sản phụ và thai nhi, vân vân. Tới đó, ông Trump và ông Ryan cũng đồng ý. Chưa hết, họ lại đòi phải xóa bỏ cả nhiều khoản khác, như bắt các công ty bảo hiểm không được từ chối ký hợp đồng với những người đang có bệnh; bắt cho con cái 26 tuổi vẫn được theo bảo hiểm của cha mẹ; hoặc bắt phải chi 80% tiền đóng góp của bệnh nhân vào việc chữa bệnh. Dù được nhượng bộ, nhưng nhóm House Freedom Caucus vẫn chưa hài lòng. Vì họ thấy sau những thay đổi này, số khiếm hụt ngân sách sẽ chỉ giảm được 150 tỷ đô la, không phải 337 tỷ như tính toán trước đó. Một “kinh điển” của các nhóm bảo thủ là không cho ngân sách khiếm hụt.

Nhưng đến đây thì ông Ryan không thể nhượng bộ thêm. Vì ngay khi ông nhượng bộ các điều trước đó, rất nhiều dân biểu ôn hòa trong đảng ông đã phản đối. Trước khi ông Ryan nhượng bộ, họ đã nhìn thấy rằng với dự luật AHCA của ông thì nhiều cử tri  nghèo trong đơn vị của họ sắp mất bảo hiểm (14 triệu trong toàn quốc, tăng thành 24 triệu trong ba năm). Với những thay đổi mới do nhóm bảo thủ yêu cầu và được thỏa mãn, nhiều người trung lưu và có tuổi nhưng chưa về hưu cũng khó mua được bảo hiểm, vì giá mua bảo hiểm sẽ tăng lên.

Mối lo của các đại biểu ôn hòa là nếu dự luật Ryancare được thông qua, sang năm 2018 khi họ tái tranh cử, các cử tri bị mất bảo hiểm sẽ “hỏi tội” những người bỏ phiếu cho “Ryancare!” Vì nếu AHCA thành luật thì những gia đình với lợi tức 50,000 mỹ kim một năm trở xuống sẽ thiệt hại tiền bạc rất nhiều. Những gia đình kiếm dưới 10,000 mỹ kim sẽ mất thêm 1,420 đô la một năm. Ngược lại, các gia đình lợi tức từ 200,000 đô la trở lên sẽ được lợi 5,600 đô la một năm. Thay thế Obamacare bằng Ryancare là chuyển tiền từ túi người nghèo cho người khá giả.

Nhưng các người lớn tuổi bị thiệt hại hơn cả. Hiện nay, những người ở tuổi 60 với lợi tức 50,000 đô la một năm phải chi trung bình 10% đến 15% lợi tức cho bảo hiểm y tế. Với AHCA, họ sẽ phải trả nhiều lần cao hơn. Tại Alaska, tiền đóng bảo hiểm của những người này sẽ tăng lên bằng 70% lợi tức, theo tính toán của Kaiser Family Foundation.

Nhiều người nghèo thuộc lớp tuổi này đã ủng hộ Tổng thống Donald Trump trong cuộc bàu cử năm ngoái. Tại La Paz County, tiểu bang Arizona, nơi ông Trump đã chiếm 72% số phiếu, họ đang đóng 5% lợi tức cho bảo hiểm y tế, nhưng sẽ phải chịu phí tổn bằng 132% lợi tức nếu AHCA biến thành luật.

Khi ông Paul Ryan mới đưa ra dự luật AHCA, nhiều cố vấn thân cận của Tổng thống Trump đã tố cáo rằng dự luật này là một cái bẫy đe dọa chính ông Trump trong tương lai, khi ông phải chuẩn bị tranh cử năm 2020. Dự luật này sẽ cắt bỏ Medicaid của hàng chục triệu người. Mà ông Trump, trong khi tranh cử trong đảng, năm 2016, đã từng hãnh diện khoe rằng ứng cử viên Huckabee chỉ bắt chước ông,  “Tôi là ứng cử viên Cộng Hòa duy nhất tuyên bố sẽ không cắt giảm Social Security, Medicare và Medicaid. Sau khi đắc cử ông vẫn còn lập lại lời hứa  “sẽ không có ai mất bảo hiểm.” Nếu AHCA thành luật, những lời hứa trên sẽ bị coi là nói dối.

Nhưng trong gần ba tuần qua, ông Trump vẫn cổ động cho AHCA, dùng địa vị lãnh đạo để tạo áp lực trên các đại biểu quốc hội Cộng Hòa. Vì ông muốn chứng tỏ đã làm được đúng một lời hứa khác: “Xóa bỏ và thay thế Obamacare ngay khi lên làm tổng thống” (ông còn nói, trong ngày đầu tiên vào Tòa Bạch Ốc). Nếu thực hiện được lời hứa lớn này, ông có thể hy sinh các lời hứa nhỏ hơn; các cử tri của ông vẫn thỏa mãn!

Dù thất bại không xóa bỏ Obamacare, ông Trump vẫn có thể cảm thấy mừng. Tâm trạng mừng này lộ ra khi ông đả kích các dân biểu đảng Dân Chủ, coi họ là thủ phạm gây ra thất bại của dự luật Ryancare. Ông tiên đoán rằng trong vòng một năm nữa chính phe Dân Chủ sẽ “đầu hàng” và xin cộng tác với ông để thay thế Obamacare! Vì ông tin chắc chương trình y tế của ông Obama sẽ thất bại, ngày càng nặng nề, không thể tồn tại được. Đảng Dân Chủ sẽ gánh trách nhiệm về thất bại đó! Ông Trump nói, “Vì họ đang làm chủ (tòa nhà y tế hiện nay!)”

Trong cách nói này, chúng ta hiểu ông Trump cũng có điều lo lắng nếu dự luật AHCA được thông qua! Lúc đó ông Trump và đảng Cộng Hòa đóng vai “làm chủ!” Khi dự luật này được thi hành, nếu xẩy ra chuyện gì “xấu” thì tất cả sẽ đổ lên đầu ông Trump! Mà  ai cũng biết được hàng chục triệu người sẽ bị thiệt hại nếu AHCA được thi hành! Họ sẽ phản ứng như thế nào? Khi họ than trách, họ sẽ nhắm vào “Trump-Ryan Care!”

Chúng ta biết rằng bất cứ sự thay đổi nào cũng gây ra những xáo trộn, có người lợi, có người thiệt. Thay đổi cả hệ thống y tế của 300 triệu công dân Mỹ sẽ tạo ra các xáo trộn rất lớn. Trong chính trị nước Mỹ có quan niệm khác nhau về bảo hiểm y tế. Những người cấp tiến coi đó là một “quyền căn bản,” người dân Mỹ ai cũng phải được chữa bệnh, giống như quyền được sống với một mức lợi tức tối thiểu. Phe bảo thủ thì coi y tế là một lựa chọn của mỗi cá nhân, có bảo hiểm y tế hay không là trách nhiệm và quyền tự do của mỗi người.

Nhiều người chấp nhận cả hai quan điểm trên, và muốn cả hai phải được tôn trọng. Nhưng làm cách nào thực hiện được cả hai quy tắc đó? Nên nghiêng về phía quy tắc nào nhiều hơn? Đây là việc của các nhà chính trị, trong hành động lập pháp. Họ sẽ tiếp tục thảo luận, tranh đấu với nhau trong nhiều năm tới! Nhưng cuối cùng chắc người dân bình thường sẽ không thỏa mãn nếu một trong hai quy tắc trên toàn thắng, để cho quy tắc khác bị hy sinh!

 

 

 

TRUNG QUỐC LUÔN THÙ HẰN & HIẾU CHIẾN (Stephen R. Platt – Wall Street Journal)

Tháng Ba 26, 2017

 

Trung Quốc luôn thù hằn và hiếu chiến

Stephen R. Platt Wall Street Journal

Dịch giả: Song Phan

Posted by adminbasam on 26/03/2017

https://anhbasam.wordpress.com/2017/03/26/12-130-trung-quoc-luon-thu-han-va-hieu-chien/

Stephen R. Platt điểm cuốn sách “Everything Under the Heavens” (Mọi thứ dưới trời) của Howard W. French.

https://anhbasam.files.wordpress.com/2017/03/h1503.jpg?w=369&h=246

Howard W. French, tác giả sách Everything Under the Heavens. Ảnh: AsiaStore.

Các nhà lãnh đạo Trung Quốc sử dụng các bản đồ lịch sử giống như dùi cui, và những tuyên bố dối trá của họ bây giờ tạo thành điều mà nhiều người Trung Quốc tin là “trật tự tự nhiên” cần phải được phục hồi.

Trong cuốn sách có thể tìm đọc được và thú vị của ông về các tham vọng toàn cầu của Trung Quốc, Howard French viết, “Lịch sử để lại cho Trung Quốc tình hình địa chính trị phức tạp nhất trong bất kỳ nước lớn nào, không trừ nước nào”. Ông không nói quá. Với biên giới đất liền dài 14.000 dặm và 20 nước láng giềng liền kề, quá rõ vì sao Trung Quốc lại mong muốn thứ trật tự khu vực có thể bảo đảm an ninh và tính trung tâm của chính họ.

Ông French khám phá ra mong muốn đó thông qua từ “tian xia” (thiên hạ) của Trung Quốc mà ông dịch là “Mọi thứ dưới trời”. Nó bao hàm cách nhìn thế giới thời các vương triều trước đây, trong đó Trung Quốc là nền văn minh trung tâm của châu Á, trong khi các nước láng giềng sống dưới bóng văn hóa và quân sự của họ, đã triều cống và thừa nhận ưu thế của họ để đổi lấy việc giao thương. Đó là một vị thế mà Trung Quốc từng giữ trong quá khứ thông qua việc pha trộn giữa hiếp đáp và rộng lượng, và ông French gợi ý rằng một lần nữa nó đặt nền móng cho tham vọng của Trung Quốc trong tương lai.

Điều này không có nghĩa là Trung Quốc bị quá khứ của mình định nghĩa toàn bộ. Tác giả nói rõ rằng ông không tin vào một loại ‘DNA văn hóa’ nào quyết định hành vi của Trung Quốc, nhưng rõ ràng là một vài kiểu cách từ thời các vương triều xưa cung cấp một mô hình hấp dẫn cho các nhà lãnh đạo hiện nay của nước này—quá khứ “nửa lý tưởng hóa, nửa thần thoại hóa” đầy mong nhớ, như ông French nói, khi Trung Quốc được chấp nhận là tối thượng ở Châu Á.

Tuy nhiên, cái nhìn thế giới tự tin về tian xia được cân bằng bởi một chủ đề riêng lẻ và dè dặt hơn từ lịch sử gần đây của Trung Quốc, đó là “sự sỉ nhục”: cụ thể là mong muốn phục hồi lãnh thổ bị mất vào thời kỳ nước này suy yếu trong thế kỷ 19 và đầu thế kỷ 20. Chính từ động lực thứ hai này, chúng ta có “đường chín vạch” nổi tiếng mô tả các yêu sách biển của Trung Quốc, xuất hiện lần đầu tiên vào năm 1947 và bây giờ có thể được tìm thấy trên tất cả các bản đồ in ở Trung Quốc. Nhà lãnh đạo quốc dân đảng Tưởng Giới Thạch bị ám ảnh bởi vấn đề lãnh thổ đến mức ông viết “trả thù cho sự sỉ nhục” trên đầu mỗi trang nhật ký trong 20 năm. Một “Bản đồ quốc sỉ” được tạo ra trong thời ông cầm quyền năm 1938 đã vạch ra lãnh thổ Trung Quốc cần phải phục hồi để giành lại vị thế vĩ đại trong quá khứ—bao gồm, đáng báo động, không những các yêu sách đảo quen thuộc hiện nay mà còn Mông Cổ, Hàn Quốc, Đông Dương, và thậm chí cả nhiều phần đất của Ấn Độ và Pakistan.

Cả hai chủ đề này—phục hồi và oán hận—đi cùng với nhau trong kể lể này. Ông French viết về cách mà các nhà lãnh đạo hiện nay của Trung Quốc sử dụng bản đồ lịch sử như “dùi cui” để đòi hoàn trả lãnh thổ coi là phi thời gian và bất khả xâm phạm của Trung Quốc, đặc biệt là ở biển Đông. Như ông đã chỉ ra, không một quốc gia nào khác trên thế giới ủng hộ những yêu sách này, chúng tồn tại trong không gian tiếng vọng lịch sử thuộc loại chỉ có ý nghĩa đối với các khán giả trong nước TQ. Nhưng khán giả đó chỉ chiếm gần một phần năm số người trên thế giới, và có vẻ cũng giả trá như những yêu sách đó đối với người bên ngoài, chúng tạo thành điều mà nhiều người Trung Quốc hiện giờ tin vững là một “trật tự tự nhiên” cần phải được phục hồi.

Còn về sự rộng lượng của quá khứ vương triều Trung Quốc, bất cứ ai đã sống ở nước này trong những thập kỷ gần đây đều quen thuộc với khẳng định lặp đi lặp lại rằng Trung Quốc không bao giờ xâm chiếm các nước láng giềng hay tìm kiếm “quyền bá chủ” như thể chế độ hiện tại theo một cách nào đó bị hạn chế bởi những tập tục của quá khứ—và hơn nữa, như thể những tập tục đó thậm chí có thể nói là tồn tại. Nhưng như ông French lập luận, cách mà Trung Quốc trình bày lịch sử của họ và thực tế của lịch sử đó có thể là hai điều rất khác nhau.

Chẳng hạn, ông cho chúng ta ví dụ các chuyến đi của Trịnh Hoà (Zheng He), vị đô đốc nhà Minh thế kỷ 15 , từng chỉ huy một đội tàu khổng lồ chạy xuyên qua Đông Nam Á và tới bờ biển phía đông châu Phi. Các học giả Trung Quốc thích lưu ý rằng, không giống như người Anh hay Bồ Đào Nha, Trịnh Hoà không đi chinh phục mà chỉ tìm kiếm giao thương cùng có lợi—qua việc ngụ ý rằng việc mở rộng thương mại là tất cả những gì mà Trung Quốc từng mong muốn trong quan hệ ngoại giao. Một học giả người Trung Quốc mà ông French trích dẫn nói rằng, Trịnh Hoà là một “sứ giả hòa bình”, người mà theo một học giả khác, đã cho thấy rằng Trung Quốc “không tìm kiếm quyền bá chủ đối với những nước khác”. Tuy nhiên, thực tế là Trịnh Hoà đã mang theo một đội quân lớn và không ngần ngại gây chiến khi ông thấy việc đó là thích hợp. Cách nhìn màu hồng đó về Trịnh Hoà và mô hình mà cách nhìn đó đặt để cho việc thực thi hoà bình sức mạnh của Trung Quốc, theo lời ông Franco, là “sự tưởng tượng của Trung Quốc chứ không phải lịch sử”.

Một nhà báo kỳ cựu, ông French có một cách tiếp cận rộng rãi cho nghiên cứu của mình trong cuốn sách này, đan xen việc tường thuật tại chỗ với toàn cảnh lịch sử, nhìn Trung Quốc phần lớn qua con mắt của những người hàng xóm của họ cả trong quá khứ lẫn hiện nay. Những câu trả lời ông tìm ra khác biệt rất lớn. Chẳng hạn, trong khi ở Nhật Bản ông thấy các chuẩn bị quân sự để bảo vệ quần đảo Senkaku, thì ở Philippines ông phỏng vấn một học giả có thắc mắc rằng, liệu đất nước của ông có thể chấp nhận quan hệ triều cống mới với Trung Quốc hay không—nghĩa là đưa cho nước này chỗ đứng (place) và địa vị (status) mà TQ muốn.

Cuốn sách này là một lời nhắc nhở rằng các quan hệ quốc tế của Trung Quốc diễn ra trong bối cảnh lịch sử cách đây nhiều thế kỷ nếu không nói là thiên niên kỷ và ông French là một hướng dẫn lôi cuốn xuyên qua lịch sử sâu xa đó. Tuy nhiên, đối với những căng thẳng hiện nay thì lịch sử gần đây nhất của thế kỷ 20 lại ảnh hưởng hơn hết thảy – đặc biệt là những vết thương chưa lành của Chiến tranh Thái Bình Dương. Trong khung cảnh chính trị Trung Quốc hiện nay, ông French viết, Nhật Bản là nước duy nhất mà các nghệ sỹ có thể được hoàn toàn  tự do để tấn công và tấn công như họ muốn. Ông nói với chúng tôi, toàn bộ 70% bộ phim truyền hình Trung Quốc đều có ý đồ liên hệ đến cuộc chiến tranh với Nhật Bản, và chỉ riêng năm 2012, 700 triệu người Nhật tưởng tượng đã bị giết trong các bộ phim Trung Quốc. Các phát hiện của ông French về mặt này rất đáng ngại: Ông viết “Cho tới hiện nay Đông Á chưa bao giờ cho thấy đủ lớn để hai cường quốc lớn cùng tồn tại một cách hòa bình“.

Tuy nhiên, không giống như một số công trình khác về chủ đề này, nói chung ông French dùng một giọng điệu có cân nhắc để làm giảm bớt báo động mà người đọc có thể cảm thấy về sức mạnh đang tăng của Trung Quốc. Ông viết, lợi thế của nước này trong việc tiến lên từ thế yếu hơn về mặt quân sự sẽ sớm biến mất, để lại cho đất nước những khoản chi phí không thể kham nổi nếu muốn tiếp tục tăng cường năng lực hải quân của mình với tốc độ như những năm gần đây. Thậm chí quan trọng hơn, ông trỏ vào sự dịch chuyển khổng lồ trong cơ cấu dân số đang diễn ra ở Trung Quốc khi dân số già đi và sinh suất giảm xa dưới mức đủ thay thế. Trung Quốc đang tiến tới có hơn 329 triệu người trên 65 tuổi vào năm 2050, trong khi số người trẻ đang ở độ tuổi lao động giảm xuống. Ông French dự đoán, sự lão hóa không thể lay chuyển được của dân số sẽ hạn chế khả năng của nước này triển khai sức mạnh trong tương lai. Họ sẽ giảm một nửa số lượng người trong độ tuổi tham gia quân đội trong khi dồn gánh nặng cho người lao động và chính phủ phải chịu chi phí rất lớn để chăm sóc cho người cao tuổi. Ông gợi ra rằng, tốc độ không thể tin được mà Trung Quốc hiện đang cố gắng khẳng định sự kiểm soát đối với biển Đông được lôi kéo từ nhận thức của Chủ tịch Tập Cận Bình, rằng đất nước này có khoảng thời gian nhiều nhất là 20 hoặc 30 năm trước khi cơ cấu dân số bắt kịp nó và sự mở rộng như vậy trở nên không thể xảy ra.

Đây là một quyển sách rất đúng lúc mà tác giả cập nhật gần với hiện nay đến mức có thể được. Tuy nhiên, vì nó được hoàn thành trước cuộc bầu cử tổng thống vào mùa thu năm ngoái, phần lớn những gì ông mô tả như là vai trò cốt yếu và tiếp tục của Hoa Kỳ trong việc duy trì sự ổn định của Đông Á giờ đây đã bị rơi vào tình trạng không chắc chắn. Quan hệ đối tác xuyên Thái Bình Dương đã bị bác bỏ. Kế hoạch của chính phủ mới đối với sự can dự của Mỹ trong khu vực này không rõ ràng. Trong điều kiện hiện nay, ông French thấy rằng bàn tay tích cực của Hải quân Hoa Kỳ là lực cản chủ yếu, nếu không nói là duy nhất đối với những tham vọng của Trung Quốc ở biển Đông. Mặc dù phân tích của ông giả định vai trò này vẫn tiếp tục, ông đã đưa ra một cái nhìn thoáng qua về một tương lai có thể có với sự can dự giới hạn của Hoa Kỳ, chỉ ra khả năng về  một liên minh mạnh mẽ hơn đang nổi lên giữa các quốc gia ở vùng ngoại vi của Trung Quốc.

Ông French lưu ý, bất chấp quy mô và sức mạnh của Trung Quốc, các nước láng giềng dễ dàng vượt trội họ cả về dân số lẫn sức mạnh quân sự; quân đội của chỉ 6 nước láng giềng hợp lại sẽ đông hơn gấp đôi quân đội Trung Quốc. Vì vậy, có rất nhiều điều có thể xảy ra phía trước, không phải mọi thứ đều tối tăm, không phải tất cả đều liên quan đến sự thống trị của Trung Quốc. Ông French viết “Một kỷ nguyên cũ đang đi qua, ngay cả khi diễn biến của những gì sắp tới đã không thực sự tự loan báo”. Các từ này bây giờ vang lên thậm chí mạnh mẽ hơn lúc tác giả viết chúng ra.

——————

Related

Sao lại làm ngơ cuộc chiến 1979 trong sách giáo khoa?

Cuốn bạch thư của Bắc Kinh

Chiến lược bí mật của Trung Quốc bị phơi bày