AI CÓ THỂ CỨU TRẦN HUỲNH DUY THỨC ? (Nguyễn Thị Từ Huy)

Tháng Năm 30, 2016

 

Ai có thể cứu Trần Huỳnh Duy Thức ?

Nguyễn Thị Từ Huy

Sat, 05/28/2016 – 11:24 — nguyenthituhuy

http://www.rfavietnam.com/node/3277

 

Ở thời điểm này, tôi chỉ thấy có hai trường hợp sau đây là cứu được Trần Huỳnh Duy Thức (nếu mọi người nhìn thấy những khả năng khác, xin cứ trình bày, biết đâu những thảo luận có thể giúp chúng ta cứu được ông ấy) :

1/ Có khoảng 80-90% người lao động Việt Nam ngừng làm việc vô thời hạn, làm tê liệt nền kinh tế và sự vận hành của toàn bộ quốc gia, cho đến khi tính mạng của Trần Huỳnh Duy Thức được cứu sống. Một vài người hay một vài nhóm người tuyệt thực cùng ông ấy trong một vài ngày thì có thể bày tỏ sự chia sẻ, bày tỏ mối quan tâm, bày tỏ tình đồng loại, nhưng không thể cứu được Trần Huỳnh Duy Thức.

Có thể xảy ra việc 90% dân số lao động ngừng làm việc để cứu sống Trần Huỳnh Duy Thức không ? Điều này chỉ có thể xảy ra với điều kiện là 90% dân số lao động ở Việt Nam được biết về tình trạng của Trần Huỳnh Duy Thức, được biết về ý nghĩa của hành động tuyệt thực của ông, đồng thời họ phải  và vượt qua được sự vô cảm đã trở thành căn bệnh mãn tính, sự vô cảm đã đạt đến giới hạn tàn nhẫn, và vượt qua được nỗi sợ hãi (chính là nguyên nhân của sự vô cảm). Điều này có thể xảy ra hay không, tùy thuộc vào chính những người đồng bào của Trần Huỳnh Duy Thức, những người đang sống và làm việc trên lãnh thổ Việt Nam.

Và để chín mươi phần trăm số người lao động được biết về Trần Huỳnh Duy Thức, điều này lại tùy thuộc hoàn toàn vào truyền thông chính thống (báo chí, truyền hình…). Cần phải đối diện với sự thật là mạng xã hội chỉ có thể tác động tới một bộ phận rất nhỏ trong xã hội. Vì thế, số phận của Trần Huỳnh Duy Thức, ông ấy có thể sống hay chết, phụ thuộc rất lớn vào truyền thông chính thống, phụ thuộc rất lớn vào nhận thức, trách nhiệm, tình người của đội ngũ nhà báo chính thống.

Hơn tất cả các bộ phận dân cư khác trong xã hội, các nhà báo chính thống là những người có khả năng nhiều nhất để cứu sống Trần Huỳnh Duy Thức. Họ có muốn cứu ông ấy hay không, hay họ để cho ông ấy chết ? Chỉ có họ mới có câu trả lời, không ai trả lời thay họ được.

2/ Nhà nước sẽ thả Trần Huỳnh Duy Thức vô điều kiện, hoặc đáp ứng yêu cầu của ông ấy.

Thực ra, trong bối cảnh hiện nay, chỉ có nhà nước Việt Nam mới có thể cứu Trần Huỳnh Duy Thức một cách nhanh chóng nhất, để ngăn ngừa những hậu quả tai hại về thể chất mà cuộc tuyệt thực khiến Trần Huỳnh Duy Thức phải gánh chịu.

Nếu cả hai trường hợp trên đây đều không xảy ra, nếu chẳng may Nhà nước để cho Trần Huỳnh Duy Thức chết, thì sao ?

Người Việt Nam có chấp nhận điều ấy không ? Người Việt Nam sẽ nghĩ gì về chính mình ?

Thế giới sẽ nghĩ gì về Nhà nước và người dân Việt Nam ? Nếu Nhà nước, trong khi có đủ mọi phương tiện để cứu Trần Huỳnh Duy Thức nhưng lại để ông ấy chết thì có thể xem là một vụ giết người cố ý không?

Dĩ nhiên, còn cần phải nói rất nhiều về việc này, và sẽ còn có rất nhiều người nói về việc này.

Paris, 28/5/2016

Nguyễn Thị Từ Huy

nguyenthituhuy’s blog

 

 

 

MỸ LINH ĐÃ DIỄN TẢ ĐÚNG TINH THẦN BÀI “TIẾN QUÂN CA” TRONG THỜI BUỔI BÂY GIỜ (FB Hoàng Ngọc-Tuấn)

Tháng Năm 30, 2016

 

MỸ LINH ĐÃ DIỄN TẢ ĐÚNG TINH THẦN BÀI “TIẾN QUÂN CA” TRONG THỜI BUỔI BÂY GIỜ

FB Hoàng Ngọc-Tuấn

Saturday, May 28, 2016 at 9:31pm

https://www.facebook.com/hoang.ngoctuan/posts/10207867920750123

 

Mấy hôm nay, báo chí và các trang mạng xã hội bàn cãi ầm ĩ về chuyện ca sĩ Mỹ Linh diễn tả sai tinh thần của bài “Tiến Quân Ca” trước sự hiện diện của tổng thống Obama tại Trung Tâm Hội Nghị Quốc Gia ngày 24/5/2016. Đa số ý kiến đã tỏ ra thất vọng, thậm chí có kẻ còn ra vẻ giận dữ và dùng những lời lẽ vô cùng tục tĩu để bôi nhọ Mỹ Linh. Ngoài những lời chê bai về cách hát, còn có cả những lời kết án cô một cách nặng nề là đã “phản bội tinh thần bài quốc ca thiêng liêng của dân tộc”!

Trước hết, tôi xin nói ngay rằng cá nhân tôi không xem bài “Tiến Quân Ca” là bài “quốc ca” của cả dân tộc Việt Nam. Có lẽ đó chỉ là bài “quốc ca” của những ai còn tin vào Đảng Cộng Sản Việt Nam, nhưng đó lại là một bài hát phản cảm đối với những người đã thấy và hiểu rõ bản chất phản dân hại nước của cái Đảng ấy.

Tôi thấy trong số những ý kiến chê trách Mỹ Linh có một ý mà nhiều người cứ nhắc đi nhắc lại, đó là: “Mỹ Linh hát quốc ca một cách sầu thảm, nghe như hát đám ma, không có một chút hào hùng nào cả.” Nói như vậy thì vừa sai, vừa đúng. Nói như vậy là sai, vì Mỹ Linh hát bài “Tiến Quân Ca”, chứ không phải hát “quốc ca”, nên hiển nhiên trong khi cô hát thì toàn thể cử toạ vẫn ngồi chứ không hề đứng dậy để chào cờ. Nhưng nói như vậy cũng có điểm đúng: chính Mỹ Linh cũng thú nhận rằng đó là một “tai nạn nghề nghiệp” vì cô đã “bắt tông thấp” nên bài hát thiếu sự “hào hùng”. Thật ra, người nghe có thể nhận ra rằng Mỹ Linh không chỉ hát “tông thấp” nên bài hát trở nên buồn bã thê lương, mà thay vì hát với “nhịp đi – hùng mạnh” như Văn Cao ghi ở đầu bài hát, cô lại hát quá chậm, nên nhịp điệu giống như một bài hát cầu hồn cho một đoàn quân bại trận, tang tóc, đang lê lết trở về từ chiến địa.

Tuy nhiên, chính vì cái “tai nạn nghề nghiệp” này, mà Mỹ Linh lại vô tình diễn tả đúng tinh thần bài “Tiến Quân Ca” trong thời buổi bây giờ.

Trong thời buổi bây giờ, Trung Cộng không ngừng bành trướng quân sự trên Biển Đông, không ngừng lấn chiếm lãnh hải của Việt Nam, gây bao tang tóc cho ngư dân Việt Nam. Từ năm 2007 đến nay, người dân Việt Nam đã nhiều lần xuống đường biểu tình phản đối Trung Cộng, thế nhưng Đảng và nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam lại không ngừng xua lực lượng vũ trang ra để đàn áp, bắt bớ, hành hung những người yêu nước, khiến cho phong trào biểu tình phản đối Trung Cộng càng ngày càng suy giảm, nhân dân càng ngày càng thất vọng não nề.

Mỉa mai thay, những lời hát trong bài “Tiến Quân Ca” ngày xưa thì hoàn toàn ngược lại với sự thật đang bày ra hàng ngày trước mắt nhân dân trong thời buổi bây giờ.

“Đoàn quân Việt Nam đi, chung lòng cứu quốc”. Thử hỏi “đoàn quân Việt Nam” nào vậy? “Đi” đâu vậy? “Chung lòng cứu quốc” với ai vậy? —Không, không có “đoàn quân Việt Nam” nào “đi” đâu cả. Không có “đoàn quân Việt Nam” nào “chung lòng cứu quốc” với nhân dân Việt Nam cả.

Nhân dân Việt Nam chỉ thấy những “đoàn quân” của Trung Cộng với tàu chiến và máy bay không ngừng “đi” đến Biển Đông để chiếm ngự các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, ngang nhiên tập trận, ngang nhiên xây cất các doanh trại, hải cảng, phi trường, ngang nhiên đe doạ, hành hung và bắt bớ các ngư dân lương thiện của Việt Nam đang mưu sinh trong vùng biển đảo của Việt Nam. Nhân dân Việt Nam chỉ thấy bàn tay ghê tởm của Trung Cộng càng ngày càng chạm sâu vào mảnh đất quê hương Việt Nam, chạm đến đâu thì tàn phá đến đó: đất nhiễm độc, nước nhiễm độc, biển nhiễm độc, rừng chết, chim chết, cá chết…

“Cờ in máu chiến thắng mang hồn nước”. Thử hỏi “cờ” nào “in máu chiến thắng” vậy? Và cái “chiến thắng” đó “mang hồn nước” nào vậy? — Không, không có “cờ” nào cả, ngoài “cờ” Trung Cộng “in máu” của các tử sĩ Việt Nam đã bị chúng giết tại Hoàng Sa, Trường Sa và trên Biển Đông, và những lá “cờ in máu” đó đang tung bay ngay trên vùng biển đảo của Việt Nam.

“Súng ngoài xa chen khúc quân hành ca”. Thử hỏi “súng” nào ở “ngoài xa” đang “chen khúc quân hành ca” vậy? — Không, không có “súng” nào ở “ngoài xa” cả, không có “khúc quân hành ca” nào cả, ngoài những khẩu đại bác, những chiến hạm, những máy bay, và những “khúc quân hành ca” của Trung Cộng đang vang vang “ngoài xa” trên biển đảo của Việt Nam.

Những kẻ nào đòi hỏi Mỹ Linh phải hát bài “Tiến Quân Ca” một cách “hào hùng” thì đó là những kẻ đạo đức giả, những kẻ muốn lừa đảo nhân dân, những kẻ muốn bịt mắt nhân dân trước sự thật, hay đó là những kẻ nguỵ tín, không muốn nhìn thẳng vào sự thật, hoặc đó là những kẻ quá ngây thơ, không thấy sự thật.

Trong thời buổi hôm nay, bài “Tiến Quân Ca” nên được diễn tả theo kiểu hát đám ma của Việt Nam, hay diễn tả theo kiểu hát cúng cô hồn của Tàu là đúng nhất.

(Hoàng Ngọc-Tuấn, Sydney, 27/5/2016)

Nguồn: Đài Á Châu Tự Do – RFA https://www.rfavietnam.com/node/3276

—————————-

Song Chi

Saturday, May 28, 2016 at 1:47pm

https://www.facebook.com/songchi09/posts/10202131633169981

Nói thật là tôi không quan tâm vụ cô ca sĩ Mỹ Linh của Hà Nội hát bài Quốc ca hôm Tổng thống Barack Obama qua VN như thế nào, vì tôi chưa bao giờ thích ca từ của bài hát “Tiến quân ca” và đối với suy nghĩ của cá nhân tôi, cũng giống như suy nghĩ của anh Hoàng Ngọc-Tuấn trong bài viết “Mỹ Linh đã diễn tả đúng tinh thần bài “Tiến quân ca” trong thời buổi bây giờ” mà tôi được đọc, đó không phải là bài Quốc ca của dân tộc VN. Nó là bài hát được đảng cộng sản chọn làm bài quốc ca, chứ không phải là sự chọn lựa của toàn dân tộc VN. Mai này khi đảng cộng sản sụp đổ, khi chế độ độc tài độc đảng này không còn nữa, nhân dân VN sẽ bỏ phiếu trong việc chọn lựa màu cờ gì, bài quốc ca gì cho đất nước, cho dân tộc trong một trang sử mới.
Nhưng thấy chuyện nhiều người, đặc biệt là một số tờ báo đảng xúm vào chửi bới lăng mạ cô ca sĩ với những từ ngữ hết sức nặng nề vì đã hát theo cách khác, mà theo họ là “làm nhục” quốc ca, quốc thể gì đấy, mà thấy hãi. Ở đâu chứ ở cái xứ này mà đụng tới ông Hồ Chí Minh, đụng tới màu cờ, bài “quốc ca” và nhiều thứ biểu tượng của đảng cộng sản thì đúng là chỉ có chết! Đó là chưa kể có những người chửi hùa theo chưa chắc đã là vì yêu thích chế độ hay thực sự yêu thích bài “quốc ca” này mà chỉ do tâm lý thấy chửi được, ném đá được ai/ cái gì là chửi, là ném đá cho bỏ ghét, thế thôi!

VIDEO :

Ca Sĩ Mỹ Linh Hát Quốc Ca ✿ như hát OPERA trong ĐÁM MA❋

https://www.youtube.com/watch?v=PBf-p6A0M9k

————————-

Nhân Tuấn Trương

Yesterday at 9:45am ·

https://www.facebook.com/nhantuan.truong/posts/1159173957447738

Nói về nhạc ở đây người ta sẽ nói mình múa rìu qua mắt thợ. Trên đây có nhiều bậc “thầy” âm nhạc, thí dụ Hoàng Ngọc-Tuấn, là một. Vì vậy tôi nói về nhạc với tư cách của “người nghe”.

Bài quốc ca CSVN do ca sĩ Mỹ Linh mới hát trong dịp đón tiếp TT Obama người ta đã bàn nhiều, ném đá nhiều rồi. Với tư cách “người nghe”, tôi thấy giọng ca của ML như vậy là tuyệt vời. Phong cách hát, đồng điệu với Quốc ca Mỹ, cũng rất tuyệt vời. Điều “lấn cấn” không thấy ai nói, là ca từ của bài quốc ca CSVN không thể hát bất cứ ở đâu, ngoài chiến trường hay ở trước lăng Ba Đình.

Cái “sai” của ML hát quốc ca, không phải do ML, mà do ban “tuyên giáo”, những người cho phép hát với phong cách như thế.

Muốn hát như vậy ca từ trong bản nhạc phải sửa. Thời bình 40 năm rồi mà vẫn máu me, “phanh thây uống máu quân thù” thì thật là “oải”, người ta chọi đá là đúng thôi (theo lẽ phải bắn bằng đại bác).

Theo tôi, (không biết Hoàng Ngọc-Tuấn có đồng ý không), bản quốc ca CSVN hát theo lối “rap” là hay hơn cả. Đáng lẽ ca sĩ Suboi hay Nah thay ML trong buổi lễ để hát là thuợng sách.

Sau đây là bài Quốc ca VNCH xưa, hát đồng điệu theo Quốc ca Mỹ, cho thấy một bản nhạc có thể hát theo bất cứ phong cách nào. Ngoại trừ bản “Tiến quân ca”, bài ca chiến trường.

Republic Vietnam and United States of America National Anthem

By Burnsville High School FreeStyle Choir.

ciditin   Published on May 26, 2016

https://www.youtube.com/watch?v=zmZZ0VI7txs

 

 

 

VIỆT NAM SẼ RA SAO NẾU DONALD TRUMP TRỞ THÀNH TỔNG THỐNG MỸ ? (Nguyễn Hưng Quốc)

Tháng Năm 30, 2016

 

Việt Nam sẽ ra sao nếu Donald Trump trở thành Tổng thống Mỹ?

Nguyễn Hưng Quốc

29.05.2016

http://www.voatiengviet.com/content/vietnam-se-ra-sao-neu-trump-tro-thanh-tong-thong-my/3350767.html

 

Mặc dù Donald Trump nhận được sự ủng hộ khá nhiệt liệt của các cử tri thuộc đảng Cộng Hoà trong các cuộc bỏ phiếu sơ bộ để trở thành ứng cử viên chính thức của đảng, viễn ảnh ông trở thành tổng thống thứ 45 của Mỹ vẫn khiến nhiều chính khách cũng như giới bình luận chính trị cảm thấy hãi hùng.

Ngay cả những người cùng đảng Cộng Hoà với ông cũng hãi hùng. Hai cựu Tổng thống Cộng Hoà, George H.W. Bush và George W. Bush cũng như ứng cử viên đảng Cộng Hoà trong kỳ bầu cử năm 2012, Mitt Romney tuyên bố không tham dự đại hội đảng vào tháng 7, lúc Trump chính thức trở thành đại diện của đảng trong kỳ bầu cử Tổng thống vào tháng 11. Chủ tịch Hạ Viện Paul Ryan, thuộc đảng Cộng Hoà, cho đến nay vẫn từ chối lên tiếng ủng hộ Trump. Nhiều tên tuổi lớn khác trong đảng giữ thái độ dè dặt.

Tại sao?

Có bốn lý do chính.

Thứ nhất, người ta cho Trump chỉ phát ngôn mị dân, ồn ào và bừa bãi chứ không có một chính sách gì rõ rệt. Mà nếu có, phần lớn những chính sách ấy đều bất khả thi (như dựng hàng rào dọc theo biên giới Mỹ và Mexico; trục xuất hết tất cả những di dân bất hợp pháp và cấm không cho người Hồi giáo vào nước Mỹ; sát hại gia đình của các tên khủng bố). Nếu thi hành được, những chính sách ấy sẽ chỉ gây ra những hậu quả bất lợi cho nước Mỹ.

Thứ hai, những chính sách của Trump thường đi ngược lại với các nguyên tắc chủ đạo của đảng Cộng Hoà lâu nay: Trong khi đảng Cộng Hoà chủ trương giảm thuế, Trump lại chủ trương tăng thuế của những người giàu có; trong khi đảng Cộng Hoà chủ trương tự do mậu dịch, Trump chủ trương áp đặt nhiều lệnh cấm lên các hoạt động thương mại với nước ngoài; trong khi đảng Cộng Hoà chủ trương đóng vai trò người hùng trên thế giới, khi cần, sẵn sàng tuyên chiến với các nước khác để bảo vệ quyền lợi của nước Mỹ, Trump theo chủ nghĩa biệt lập (isolationism), giảm các hành động can thiệp vào sinh hoạt chính trị của thế giới, v.v…

Thứ ba, người ta không tin Trump có thể đánh bại được Hillary Clinton trong cuộc chạy đua vào Nhà Trắng vào tháng 11 tới. Cách ăn nói bỗ bã của Trump làm mất lòng nhiều giới như cộng đồng những người nói tiếng Tây Ban Nha, những người Hồi giáo, phụ nữ và giới trí thức nói chung. Theo các cuộc điều tra, hầu hết những người vừa nêu đều không có ý định bỏ phiếu cho Trump.

Cuối cùng, thứ tư, người ta không tin Trump xứng đáng nắm vai trò tổng tư lệnh của siêu cường quốc số một trên thế giới về cả phương diện đạo đức lẫn trí thức. Dưới mắt nhiều người, ông là người kỳ thị chủng tộc và kỳ thị phái tính. Ông không giấu sự ngưỡng mộ của ông đối với cả Hitler lẫn Mussolini. Ông từ chối lên án các phong trào kỳ thị chủng tộc tại nước Mỹ. Ông cũng không có kinh nghiệm và kiến thức về chính trị quốc gia cũng như thế giới.

Cũng vì các lý do nêu trên, hầu hết các nhà lãnh đạo châu Âu đều lo lắng trước viễn ảnh Donald Trump trở thành tổng thống Mỹ. Nhiều dân biểu Quốc Hội Anh đề nghị cấm không cho Trump nhập cảnh vào nước họ.

Tháng 12, 2015, Thủ tướng Anh, David Cameron, thẳng thắn gọi các chính sách của Trump là “sai lầm, ngu xuẩn và gây chia rẽ”. Giới lãnh đạo các nước khác, không nói thẳng ra, nhưng đều nhìn Trump một cách đầy lo ngại. Dưới mắt họ, nguy cơ Trump trở thành một tên phát xít là rất lớn.
Tuy nhiên, ở đây, chúng ta chỉ nên tập trung vào Việt Nam: Đất nước chúng ta sẽ ra sao nếu Donald Trump được bầu làm Tổng thống nước Mỹ?
Theo tôi, có hai điều quan trọng sẽ xảy ra:

Thứ nhất, về phương diện kinh tế, Hiệp định Đối tác xuyên Thái Bình Dương (TPP) vốn đã được ký kết và đang chờ Quốc Hội thông qua sẽ khó biến thành hiện thực. Xin lưu ý là cả Hillary Clinton lẫn Donald Trump đều phản đối hiệp định này. Nhưng mức độ phản đối của hai người khác nhau: Bà Clinton chỉ phản đối một số nội dung của hiệp định còn ông Trump thì phản đối bản thân hiệp định. Trump từng nhiều lần buộc tội Trung Quốc, Ấn Độ và cả Việt Nam nữa, đang “đánh cắp” nhiều thứ từ nước Mỹ, trong đó, có việc làm của người Mỹ. Ông bảo ông không “tức giận” các nước ấy, ông chỉ “tức giận” với sự lãnh đạo “thiếu hiểu biết” và “bất tài” của chính phủ Mỹ hiện nay. Ông doạ sẽ tăng thuế đối với hàng hoá nhập từ Trung Quốc và cũng sẽ tăng thuế đối với các công ty Mỹ mở chi nhánh sản xuất ở nước ngoài để tận dụng giá nhân công rẻ. Với quan điểm như thế, rất khó hy vọng Trump sẽ thúc đẩy việc hiện thực hoá Hiệp định Đối tác xuyên Thái Bình Dương mà Mỹ đã ký kết với 11 quốc gia khác, trong đó, có Việt Nam (các quốc gia khác ấy là Brunei, Canada, Chile, Malaysia, Mexico, New Zealand, Nhật Bản, Peru, Singapore và Úc.)

Thứ hai, về phương diện chính trị, Mỹ có thể sẽ không can thiệp vào những tranh chấp trên Biển Đông của Việt Nam. Phương châm tranh cử của Trump là tập trung giải quyết các vấn đề của Mỹ trước, chuyện thế giới tính sau. Ở châu Âu, Trump tuyên bố sẽ rút khỏi, hoặc nếu không, sẽ giảm bớt vai trò của Mỹ trong khối NATO trừ phi các quốc gia Âu châu tăng thêm ngân sách quốc phòng để có thể tự bảo vệ được chính họ. Ở châu Á, Trump chỉ nhìn Trung Quốc như một sự đe doạ về kinh tế chứ không phải về phương diện chính trị. Ông đòi Nhật Bản và Hàn Quốc phải trả thêm các chi phí cho việc Mỹ đóng quân trên nước họ. Hơn nữa, ông cho cả Nhật Bản lẫn Hàn Quốc nên phát triển vũ khí hạt nhân để tự họ, họ có thể đối đầu với Trung Quốc. Như vậy, khi lên cầm quyền, rất có nhiều khả năng Trump sẽ huỷ bỏ chính sách xoay trục về châu Á và sẽ không can thiệp vào các tranh chấp giữa Trung Quốc và một số quốc gia khác, trong đó, có Việt Nam, tại Biển Đông.

Với cả hai chính sách nêu trên, việc Donald Trump được bầu làm tổng thống nước Mỹ sẽ là một tai hoạ cho Việt Nam.

Chúng ta chỉ hy vọng khi thực sự lên cầm quyền, dưới áp lực của các cố vấn, các tướng lãnh và đặc biệt, của Quốc Hội, ông sẽ không thực hiện những điều ông tuyên bố lúc tranh cử.

Hy vọng vậy.

——————-

* Blog của Tiến sĩ Nguyễn Hưng Quốc là blog cá nhân. Các bài viết trên blog được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không

 

 

 

CÂU CHUYỆN MỘT NGÔI ĐỀN (Lê Phan)

Tháng Năm 30, 2016

 

Câu chuyện một ngôi đền

Lê Phan

Saturday, May 28, 2016 3:30:55 PM

http://www.nguoi-viet.com/absolutenm2/templates/viewarticlesNVO.aspx?articleid=229034&zoneid=97

 

Một trong những địa điểm mà Tổng Thống Barack Obama chọn ghé qua trong chuyến viếng thăm ngắn ngủi đến Sài Gòn là Đền Ngọc Hoàng, nay được đổi gọi là Chùa Phước Hải. Nhiều người chỉ trích vì đền này là của người Hoa và tại sao lại viếng đền này, dù chỉ vài phút, khi đất nước Việt Nam có bao nhiêu chùa chiền khác đáng viếng hơn nhiều.

Nhưng ngôi Đền Ngọc Hoàng ở Đa Kao không hẳn chỉ là một ngôi chùa Tàu bình thường.

Xin phép được kể câu chuyện. Hồi nhỏ gia đình tôi sống ở xóm Tân Định, Đa Kao nên đây cũng coi như là quê hương của tôi. Hà Nội thì xa vời quá, còn Nghệ An, Hà Tĩnh thì chưa bao giờ biết đến, Sài Gòn mới là đất nhà. Hồi đó có một giai đoạn tôi đi học kèm ở một căn nhà gần Đền Ngọc Hoàng. Sau khi học xong, mấy đưa thường rủ nhau vào đền kế bên nhà cô giáo chơi vì đền thường vắng mát. Tôi còn nhớ tuy nhỏ nhưng cũng thường tự hỏi sao đền thờ Phật nhưng không có sư mà chỉ có một ông từ trông nom giữ gìn.

Thường chúng tôi chỉ chơi ngoài sân, những nhiều bữa trưa nóng quá, chúng tôi vào chùa ngồi ngắm các pho tượng. Ông từ cũng chả nói gì, để mặc lũ trẻ miễn là chúng đừng phá ồn ào, mất trang nghiêm. Có một hôm chúng tôi mon men vào đến đằng sau khu có mấy pho tượng Phật. Đó, sau này tôi mới biết là khu nội điện. Đã từng theo mẹ đi chùa nhiều lần tôi thấy khu đó khá lạ. Thay vì có tượng hay hình của các vị sư đời trước, ở nơi là bàn thờ chỉ có một tấm bảng lớn mang hai chữ hán. Hồi đó tôi mới vào trung học, mỗi tuần có một giờ Hán văn. Cô giáo Việt văn rất cẩn thận, giữ đúng nguyên tắc và đã cố dạy cho mấy đứa học trò ít chữ hán và tôi nhận được hai chữ trên đó là chữ Thiên và chữ Địa, như câu “Thiên trời, Địa đất” mà tôi mới được học.

Rồi bẵng đi tôi cũng chẳng còn nhớ đến chuyện này nữa. Sau này, tình cờ đọc một tài liệu về phong trào Thiên Địa Hội chủ trương phản Thanh phục Minh bên Trung Hoa mới biết thế ra ngôi đền Ngọc Hoàng đó có liên hệ với Thiên Địa Hội. Bởi theo các sử gia, tất cả các ngôi đền của Thiên Địa Hội đều có thờ hai chữ “Thiên Địa” ở nơi đáng lẽ là khu thờ tổ ở nội điện.

Khi đọc thấy Tổng Thống Obama sẽ viếng thăm ngôi chùa mà chính lại là Đền Ngọc Hoàng ở Đa Kao, tôi thắc mắc quá. Tìm vào Wikipedia thì được cho biết “Ngôi chùa vốn là điện thờ Ngọc Hoàng Thượng Đế do một người tên Lưu Minh (Pháp danh Lưu Đạo Nguyên, người Quảng Đông, Trung Quốc) xây dựng vào khoảng đầu thế kỷ thứ 20. Theo học gia Vương Hồng Sển thì Lưu Minh là người “ăn chay ròng, giữ đạo Minh Sư, lập chí quyết lật đổ nhà Mãn Thanh, xuất tiền tạo lập chùa vừa để thờ phượng vừa để làm nơi hội kín.”

Càng tò mò hơn tôi giở lại cuốn Nhìn Lại Sử Việt tập 4 của Sử gia Lê Mạnh Hùng và tìm được liên hệ giữa Thiên Địa Hội và Việt Nam xin trích nguyên văn:

“Thiên Địa Hội vốn là một hội kín của Trung Quốc mà đã được thần thoại hóa khá nhiều, nhất là trong những truyện võ hiệp về sau này. Thiên Địa hội được thành lập bởi Trịnh Khai và năm người bạn nữa tại Phúc Kiến vào năm 1761. Thoạt tiên, mục tiêu của hội này không hoàn toàn là nhắm mục đích chống lại nhà Thanh mà có tính cách là một tổ chức cướp bóc như kiểu Lương Sơn Bạc mà thôi. Với mục tiêu cướp của nhà giầu chia cho nhà nghèo, hội tổ chức một cuộc nổi dậy tại Phúc Kiến vào năm 1769, nhưng trước khi hành động đã bị phát hiện và bị Thanh triều dẹp tan. Mặc dầu vậy, Thiên Địa Hội tiếp tục phát triển và lan truyền đi sang nhiều tỉnh khác tại Trung Quốc, và với sự lan truyền, hội cũng tạo ra những thần thoại và những nghi thức kiểu tôn giáo để hấp dẫn những hội viên cũng như tạo một hướng đi cho hội. Huyền thoại thành lập của Thiên Địa Hội nay kể lại rằng Thiên Địa Hội bắt đầu từ chùa Thiếu Lâm ở Phúc Kiến. Sau khi chùa Thiếu Lâm này bị các võ sĩ của nhà Thanh tấn công và đốt cháy (chuyện đốt cháy chùa Thiếu Lâm này đã được kể lại trong bộ truyện võ hiệp Hỏa thiêu Thiếu Lâm Tự; cũng như trong bộ dã sử Càn Long Du Giang Nam). Nhưng không phải tất cả các vị tăng chùa Thiếu Lâm đều bị giết chết trong vụ này. Có năm nhà sư trốn thoát và chạy được đến Hồng Hoa Đình nơi mà họ gặp được một nhóm người trung thành với nhà Minh giúp đỡ. Thiên Địa Hội được thành lập từ đó với chiêu bài “phản Thanh phục Minh.” Mặc dầu mục đích chính là “phản Thanh phục Minh” nhưng nhằm để đánh lạc hướng những theo dõi của Thanh triều, hoạt động của hội được giữ bí mật với bề ngoài hành động như một tổ chức tương tế và tôn giáo. Các cơ sở của họ thường là những chùa quán bên ngoài thờ Phật Bà Quan Âm và bên trong thờ những trung thần liệt sĩ thời trước như Quan Vân Trường hoặc là Văn Thiên Tường. Trên phương diện này, Thiên Địa hội cũng giống như những tổ chức tôn giáo bí mật của Trung Quốc như là Bạch Liên giáo. Sang đến thế kỷ thứ 19, Thiên Địa hội đã bén rễ vững chắc ở vùng Hoa Nam đặc biệt là ở hai tỉnh Quảng Đông và Phúc Kiến cũng như lan truyền trong số những người Hoa sống ở các nước thuộc vùng Đông Nam Á như Việt Nam, Thái Lan, Indonesia vân vân… Thoạt đầu, tại miền Nam Việt Nam, những chi hội của Thiên Địa Hội chỉ nhận người Hoa mà thôi. Dần dần hội mở ra cho cả người Việt tham dự. Tuy rằng hội không có một tổ chức như một đảng chính trị, nhưng sinh hoạt của hội này rất chặt chẽ bí mật. Hội viên nhận biết nhau bằng một dấu hiệu riêng và nói với nhau bằng một thứ tiếng lóng riêng. Chính vì hội được che phủ bằng một tấm màn huyền bí như vậy cho nên cả hội viên và người ngoài đều coi hội là một cái gì thiêng liêng ghê gớm. Lời thề của hội và kỷ luật hội được coi như là bất khả xâm phạm. Nhờ vào cái thần bí đó mà hội phát triển rất nhanh. Càng về sau này, với số hội viên người Việt càng ngày càng đông, những người Việt tách ra thành một hội riêng. Các cơ sở của Hội mạnh nhất là ở các tỉnh Gia Định, Biên Hòa, Chợ Lớn, Thủ Dầu Một, Bến Tre và Châu Đốc. Nhưng một khi Thiên Địa hội trở thành hội của người Việt rồi thì mục tiêu hoạt động của hội cũng không còn là phản Thanh phục Minh nữa mà chuyển sang chống thực dân Pháp cùng bọn tay sai để khôi phục độc lập cho Việt Nam. Một trong những hấp dẫn nhất của Thiên Địa hội đối với nông dân là những hành động “trừ gian diệt bạo” cướp bóc và giết hại những tên cường hào ác bá hoặc là những hạng quan lại tham nhũng. Những chỗ nào Thiên Địa hội phát triển thì những hành động khủng bố cá nhân này thường xuyên xảy ra. Chính vì thế cho nên thực dân Pháp đã tìm cách đàn áp mạnh mẽ các hoạt động của hội này, bắt bớ và giết hại nhiều người mà chúng cho là hội viên.”

Và theo tác giả cho biết thì Đền Ngọc Hoàng ở Đa Kao đã có tên trong hồ sơ của mật thám Pháp.

Rất nhiều người Việt chúng ta đang vô cùng thán phục toán cố vấn của Tổng Thống Obama khi họ đã giúp ông viết một bài diễn văn mà đã thản nhiên nói đến “Trong lịch sử, nhiều lần quý vị không được tự quyết định số phận mình” và đến “Người Việt Nam có bài thơ: Sông Núi nước Nam vua Nam ở -Rành rành định phận tại sách trời.”

Phải chăng những người cố vấn đó và tổng thống Hoa Kỳ đang nhắc nhở cho nhân dân Việt Nam một kinh nghiệm lịch sử khác qua việc đưa tổng thống đến thăm đền Ngọc Hoàng ở Đa Kao, đền của Thiên Địa Hội?

 

 

 

TẠI SAO NGƯỜI TA KHOM LƯNG (Ngô Nhân Dụng)

Tháng Năm 30, 2016

 

Tại sao người ta khom lưng?

Ngô Nhân Dụng

Friday, May 27, 2016 6:49:48 PM

http://www.nguoi-viet.com/absolutenm2/templates/viewarticlesNVO.aspx?articleid=229005&zoneid=7

 

Sau khi Tổng Thống Mỹ Barack Obama rời Việt Nam, trên mạng Internet có người đem hai bức hình ra so sánh. Bức hình thứ nhất chụp ngày 25 Tháng Năm, một ông “quan nhỏ bước ra khỏi xe hơi, trong lúc mặt đường ngập lụt. Một anh quân hầu vội vác chiếc ghế tới cửa xe cho quan bước lên, rồi một anh khác khom lưng cõng ông vào bậc thềm, cách cửa xe hai mét. Bức hình thứ hai chụp trước đó, cảnh ông Obama đang ở Việt Nam, tay cầm dù che cho hai nhân viên cùng bước với mình sau khi xuống máy bay gặp trận mưa lớn.

Một công dân mạng bình phẩm: “Không cần phải nói nhiều, hai tấm hình này cũng đủ nói lên bản chất của hai chế độ.”

Không sống dưới chế độ độc tài thì không thể hiểu tại sao anh quân hầu lại sẵn sàng khom lưng cõng ông “quan nhà báo.” Tại sao ông quan làm báo lại sẵn sàng cưỡi lên lưng người ta để bảo vệ đôi giầy của mình? Tại sao người ta cư xử với nhau với những phản ứng tự nhiên như vậy? Ðây chắc phải là một cảnh bình thường, trong đời sống hàng ngày. Cậu lính hầu thấy quan đang lo sợ ướt giầy, ướt gấu quần, thì đưa lưng ra cõng. Phản ứng tự nhiên, vì xưa nay cậu đã quen hầu các quan rồi. Ông quan thấy có đứa đưa lưng ra cõng thì ung dung cưỡi lên lưng người ta, không thắc mắc gì cả. Sau này ông kể, “sự việc diễn ra khá nhanh, lúc đó tôi cũng không nghĩ gì…” Ðúng ra, việc diễn ra nhanh hay chậm thì chắc ông cũng không thấy cần phải nghĩ gì cả. Ông cử động theo thói quen hàng ngay. Dù sao ông cũng biết xấu hổ khi bức hình lan truyền trên mạng, nên tìm cách giải thích, rằng vì ông già cả nên được anh quân hầu trẻ tuổi cõng. Chưa đầy 60 tuổi đã thấy mình già, nhưng nếu ông không quyền, không chức, thì có anh chị nào xin cõng hay không?

Chúng ta không cần nêu danh tính, in chân dung của ông quan và anh quân hầu trong câu chuyện này. Vì thực ra họ đều “ngay tình,” chỉ “phản ứng tự nhiên.” Họ không suy nghĩ gì khi khom lưng xuống hoặc cưỡi lên lưng đồng loại. Họ không cảm thấy hành động của mình có ý nghĩa nào về đạo đức cá nhân hay đạo đức xã hội. Cuộc sống trong chế độ Cộng Sản đã tạo ra kiểu hành vi, thái độ này, người trên thì vênh vang hưởng thụ, thằng dưới thì khúm núm xun xoe. Nền văn minh xã hội chủ nghĩa sản xuất ra các hoạt cảnh bình thường như thế, bởi vì người ta sống như thế từ lâu, đã thành tập quán rồi. Thằng dưới phải khúm núm, sợ hãi thằng trên. Thằng trên coi thằng dưới như “gia nhân, đầy tớ.”

Những chữ “gia nhân, đầy tớ” tôi mới thấy trong cuốn “Lời Ai Ðiếu,” hồi ký của nhà báo Lê Phú Khải, Người Việt xuất bản. Ông Khải đã làm việc nhiều năm cho các đài truyền hình của Cộng Sản. Trong một đoạn, ông thuật lại mấy câu chuyện nghe cô em họ nói; cô đã từng phục vụ các quan Bộ Chính Trị trong các buổi họp. Cô kể rằng, “Khi họp Bộ Chính Trị, Bác Lê Duẩn nói thì các bác Trường Chinh, Võ Nguyên Giáp cứ cắm đầu xuống mà nghe, không ai dám ngẩng đầu lên, không ai dám nói nửa lời.” Và ông Lê Duẩn, tổng bí thư đảng Cộng Sản, “mắng mỏ người khác như mắng gia nhân, đầy tớ.” Ông Lê Phú Khải lại kể một lần Võ Nguyên Giáp mặc trào phục oai nghi, đi xe hơi có tài xế lái, đến dự một buổi họp quan trọng. Lê Duẩn trông thấy, bảo, “Anh không được dự.” Thế là ông đại tướng quay đầu lủi thủi lên xe ra về.

Cung cách cư xử từ trên đã như vậy, xuống dưới không thay đổi, mức sợ hãi có thể còn tăng cường độ. Bác Sĩ Tôn Thất Tùng được coi là y sĩ có uy tín nhất miền Bắc. Một vị tướng cảnh sát, từng làm thứ trưởng Bộ Công An, đã chứng kiến cảnh ông bác sĩ “quá lo sợ, mồ hôi vã ra như tắm.” Chỉ vì ông phải ra làm chứng trong một vụ nghi án. Hai phe Bộ Công An đánh nhau, bên nói nạn nhân bị giết, các thủ phạm đã bị đưa ra tòa, kết án, còn bên kia cố chứng minh người đó tự tử. Bác Sĩ Tôn Thất Tùng biết rằng nếu phát biểu ý kiến trái với phe công an mạnh thì không biết sự nghiệp và cả cuộc đời của mình sẽ ra sao! Là người ngoài, ông đâu biết phe nào mạnh hơn? Ông Tùng rút khăn trong túi ra lau mồ hôi, rút theo mấy gói bột ngọt, đánh rơi cả xuống đất. Thấy ông Tùng run quá, vị tướng cảnh sát cúi nhặt mấy gói “mì chính,” để lại trong túi cho ông, để ông còn cho vào tô khi đi ăn phở. Ông cho biết, Bác Sĩ Tùng phải thuộc hạng sang lắm (trong chế độ xã hội chủ nghĩa) mới có thứ bột ngọt này cất trong túi. Ông Tùng run, nhưng đủ bình tĩnh, khôn ngoan, không cho ý kiến nào cả. Chắc ông đã quyết định theo kế thoát thân đó trước khi dự buổi thẩm tra, vậy mà vẫn còn sợ, run, toát mồ hôi. Mà Bác Sĩ Tùng không thuộc hàng dân thấp cổ bé họng.

Thói quen sợ hãi người có quyền, có thế đã lan tràn. Xuống dưới nữa thì chúng ta mới thấy, cảnh anh quân hầu khom lưng cõng ông tổng biên tập một tạp chí của hội nhà báo. Làm chức tổng biên tập mà oai quyền đến thế sao? Người sống tự do quen không thể nào hiểu nổi lý do nào khiến con người khom lưng cõng nhau như vậy! Thời tôi sống ở Montréal, Canada, một bữa tôi đến trường đứa con út học, ngồi chờ để gặp các thầy, cô giáo; ngày hôm đó các thầy cô phải tiếp các phụ huynh. Ðang ngồi đọc báo chờ, thấy một người đến ngồi cùng băng ghế, tôi ngẩng lên, rồi vội cười chào. Ông ta lễ phép chào lại. Phụ huynh mới tới đó là Luật Sư Pierre Trudeau, người làm thủ tướng nước Canada mấy lần. Năm đó hình như đảng ông mới thất cử, nhưng vài năm sau ông lại trở về ngồi ghế thủ tướng.

Tại sao trong một nước tự do dân chủ thì ông thủ tướng hay anh dân thường đều tự coi họ bình đẳng như nhau? Tại sao trong xã hội Cộng Sản thì thói đội trên đạp dưới trở thành căn bệnh kinh niên, nặng nề như vậy?

Tất cả là do môi trường tạo ra. Trong chế độ độc tài đảng trị, thì các quan trên, dù chỉ đứng hạng nhì, hạng ba trong một hội nhà báo, khi được đảng Cộng Sản tin dùng là đủ thấy mình có quyền thế, coi những kẻ dưới mình như gia nhân, tôi tớ. Trong chế độ dân chủ, muốn làm thủ tướng hay tổng thống thì phải được dân bỏ phiếu, được dân ủy quyền. Cho nên có người nhận xét về hai bức hình, hình người cõng người và hình ông Obama che dù cho nhân viên, “Chúng cho thấy sự khác biệt: Một bên là đảng cử, một bên do dân bầu.”

Chính guồng máy dân chủ làm cho mọi người sống bình đẳng, một cách tự nhiên. Cái guồng máy đó chạy trong đời sống xã hội, thế là ai cũng cư xử, hành động theo quy luật dân chủ. Cứ như thế, sau một thế hệ, cùng lắm là hai thế hệ, ai cũng thấy mình không thua kém những kẻ có chức có quyền. Và những kẻ có quyền chức cũng thấy mình chẳng hơn gì đám dân ngoài phố. Nhất là các nhà chính trị. Họ phải chật vật đi xin phiếu của dân, xin dân bỏ phiếu cho mình. Họ phải tìm mọi cách chứng tỏ là mình gần với dân, thông cảm dân, vì mình không khác gì những người đi bỏ phiếu.

Người Việt Nam ở Mỹ nhìn cảnh ông tổng thống của họ đi ăn bún chả, ngồi trên cái ghế đẩu, xắn tay áo cầm chai bia mà tu, không ai ngạc nhiên cả. Ông ta đứng trú mưa dưới mái nhà tôn cái quán chông chênh bên đường ở huyện Từ Liêm, lại mời cô chủ và các khách hàng ra chụp hình với mình. Cũng không người Mỹ nào coi là chuyện lạ lùng. Nhiều người còn hỏi: Ủa cái ông Obama này, ổng tính tranh cử lần nữa hay sao? Bà con mình ở Hà Nội hay Sài Gòn đâu có quyền đi bỏ phiếu bầu tổng thống Mỹ?

Những gì ông Obama đã quen làm ở Mỹ, cách ông ta cư xử với dân Mỹ, ông ta chỉ làm giống hệt như vậy khi tới nước Việt Nam. Một là coi mình với người khác đều ngang hàng, bình đẳng. Hai là có cơ hội là bày tỏ tình thân thiện với mọi người. Nghĩ một cách tự nhiên, làm cũng tự nhiên như thế. Thái độ và hành vi này đã trở thành loại “bản năng thứ hai” của những người làm chính trị trong các xã hội dân chủ tự do. Họ được huân tập trong guồng máy dân chủ.

Vì vậy, sau khi ông Obama đi rồi, một người ở Sài Gòn viết trên mạng “những ấn tượng ông để lại trên mảnh đất chữ S này thì mãi mãi còn.” Cô Nguyễn Thị Ngọc Anh, 24 tuổi, nói với nhà báo: “Tôi muốn nước tôi có một người lãnh đạo như ông Obama.” Ông Nguyễn Quang Chơn viết trên blog của mình: “Ông Obama. Tôi kính mến, quí trọng và muốn được học tập ông… đối với người dân Việt, cái mà ông Obama đem đến chính là phong cách của ông, con người của ông…” Phải nói, mọi người dân Việt Nam đều khao khát những người cầm quyền ở nước mình cũng biết cư xử với dân như một ông tổng thống Mỹ.

Ông Obama có biệt tài khi nói trước đám đông mà khiến cho mọi người đều cảm thấy ông ta nói với chính mình. Ông đã trổ tài này khi nhắc đến Lý Thường Kiệt, rồi kết luận với “của tin, chút này” của Nguyễn Du. Ông ta có thói quen thổ lộ những kinh nghiệm và tâm tình mà người khác có thể chia sẻ ngay lập tức. Ngày hôm qua, tới Hirosima, nơi bom nguyên tử Mỹ đã giết 140 ngàn người Nhật, ông đã làm nhiều người rơi lệ khi nhắc đến những đứa trẻ lúc chết còn sững sờ không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Nghĩ đến những em bé chết oan vì tội lỗi của người lớn, ai cũng nhận được bản thông điệp hòa bình này.

Giống như vậy, tôi đã từng đọc bài thi sĩ Hữu Loan kể cha mẹ vợ ông bị đấu tố trong cải cách ruộng đất. Các cụ bị chôn sống đứng, nhô đầu trên mặt đất, rồi người ta cho kéo cầy đi qua. Nghĩ đến cảnh đó đủ rợn người. Nhưng gần đây tôi còn rùng mình hơn, khi đọc một đoạn hồi ký về cuộc Cách Mạng Văn Hóa của Trung Cộng; nhân năm nay là 50 năm kỷ niệm thảm họa đó. Một nhân chứng kể ở tỉnh Sơn Tây người ta đem chôn sống một bà già và đứa cháu. Nhân chứng kể nghe thấy tiếng đứa bé kêu khóc: “Bà ơi, cát chui vào mắt con đau quá!” Rồi nghe tiếng bà trả lời: “Lát nữa sẽ hết đau, con ạ.”

Tại sao con người có thể tàn ác với nhau như thế? Chế độ Cộng Sản đã thay đổi con người, tạo ra những hành vi chúng ta không hiểu nổi. Tàn ác cực độ. Hoặc hèn hạ kinh khủng.

Muốn cứu con người, phải chấm dứt chế độ đó.

 

 

 

TỔNG THÔNG MỸ ĐỂ LẠI “HỘI CHỨNG OBAMA” Ở VIỆT NAM (Hà Tường Cát / Người Việt)

Tháng Năm 30, 2016

 

Tổng Thống Mỹ để lại ‘Hội Chứng Obama’ ở Việt Nam

Hà Tường Cát / Người Việt

Thursday, May 26, 2016 6:35:54 PM

http://www.nguoi-viet.com/absolutenm2/templates/viewarticlesNVO.aspx?articleid=228930&zoneid=523

 

VIỆT NAM – Tổng Thống Obama đã rời Việt Nam nhưng hình như dư âm của cuộc thăm viếng ba ngày sẽ còn lưu lại lâu dài trên đất nước này cũng như trong những người Việt hải ngoại quan tâm về quê hương.

Thành quả nổi bật nhất trong chuyến thăm Việt Nam của Tổng Thống Obama mà mọi người đều thấy là ông đã hoàn toàn thu phục được lòng mến mộ và niềm tin tưởng của nhân dân Việt Nam.

Nhưng theo hướng nhìn khác, nhiều dư luận và các nhà bình luận lại hoài nghi rằng chuyến thăm của ông Obama thể hiện những miễn cưỡng ở cả hai phía Mỹ – Việt cũng như chưa có gì bảo đảm sẽ đem đến kết quả cụ thể bền vững.

Ý kiến trái ngược là điều bình thường và mọi tranh luận khó khi nào đi tới sự đồng thuận cuối cùng. Đóng góp cho sự nhận định sáng tỏ hơn, bài viết này nhắm tóm lược và phân tích khách quan những mục đích cùng thành quả từ chuyến viếng thăm, qua các sinh hoạt của ông Obama trong 64 giờ ở Việt Nam.

Trong chiến lược chuyển trọng tâm về Châu Á và đương đầu với sự bành trướng của Trung Quốc, nước Mỹ cần có một đồng minh có tiềm năng ở khu vực Đông Nam Á. Trên mọi bình diện địa chính trị, kinh tế, quân sự, không nước nào hơn Việt Nam để đảm nhận vai trò ấy, nhưng chưa ở hoàn cảnh sẵn sàng và còn thiếu một số điều kiện.

Chuyến thăm Việt Nam của Tổng Thống Obama do đó nhắm vào ba mục tiêu chính. Thứ nhất, thắt chặt các mối quan hệ hữu nghị và đủ tin cậy với Việt Nam. Thứ hai, trợ giúp Việt Nam trở thành một đối tác có tầm cỡ về cung cấp sản phẩm dịch vụ và đồng thời là một thị trường tiêu thụ có giá trị cho nền kinh tế Hoa Kỳ. Nằm trong mục tiêu này, trước mắt cần thúc đẩy cho Việt Nam trở thành thí điểm đầu tiên trong 12 nước đi vào việc khởi động thi hành và chứng minh được hiệu quả của hiệp định TPP. Thứ ba, từng bước đưa Việt Nam hội nhập kinh tế toàn cầu phù hợp với những chuẩn mực phổ quát của cộng đồng quốc tế.

Để hoàn thành những mục tiêu ấy cần phải vượt qua nhiều trở lực, đồng thời tránh gây ra những phản ứng phụ tai hại ngoài ý muốn từ quốc nội Mỹ, tại Việt Nam và phía Trung Quốc. Như thế, theo một cách đánh giá, có thể nói chuyến thăm Việt Nam là một kịch bản đã được dàn dựng hết sức công phu, tỷ mỉ từng chi tiết, và ông Obama là người thủ diễn xuất sắc vai trò tế nhị này.

Kịch bản gồm có màn chính thức và những diễn biến bên lề, hiểu theo nghĩa có thể là không nằm trong lich trình công bố hay dự tính, tuy nhiên lại có thể có tác động lớn hơn.

Không ít dư luận cho là nhà cầm quyền Việt Nam đã đón tiếp Tổng Thống Obama một cách thờ ơ lạnh nhạt với một số nghi lễ ngoại giao theo thủ tục bình thường hay dưới bình thường. Người ta nói là máy bay Air Force One đến phi trường Nội Bài vào lúc gần nửa đêm Chủ Nhật, ông Obama bước xuống thảm đỏ, nhưng viên chức nghênh đón chỉ là cấp thứ trưởng và một cô sinh viên trao tặng bó hoa mà ông trao cho một nhân viên tùy tùng ngay sau đó trước khi lên xe. Sáng Thứ Hai, trong lễ đón tiếp chính thức tại phủ Chủ Tịch, có chào cờ, ban quân nhạc và duyệt đội quân danh dự nhưng không có 21 phát đại bác bắn chào… Theo những nhận định này, sự đón tiếp long trọng mà nhà cầm quyền Việt Nam dành cho nhà lãnh đạo nước Mỹ kém xa so với khi đón nhà lãnh đạo Trung Quốc trước đây.

Cách phê phán ấy là theo quan niệm cổ điển và không xét đoán đầy đủ đến những điều kiện hay sự kiện khác. Vấn đề được quan tâm nhiều nhất khi ông Obama đến Việt Nam là việc Hoa Kỳ đến nay vẫn cấm bán các loại vũ khí sát thương cho Việt Nam. Ông Obama đã loan báo quyết định này ngay sau cuộc họp đầu tiên với Chủ Tịch Trần Đại Quang và ông này tuyên bố rằng sự kiện ấy chứng tỏ Việt Nam – Hoa Kỳ đã hoàn toàn bình thường hóa trên con đường tăng cường quan hệ hợp tác lâu dài.

Đằng sau những thỏa thuận ấy, người ta có thể hiểu là trong mối quan hệ với hai cường quốc có thế lực và ảnh hưởng quan trọng nhất đối với quốc gia mình, Việt Nam đã công khai chấp nhận thiên hẳn về phía Hoa Kỳ. Sự đón tiếp Tập Cận Bình và Obama khác nhau không chỉ ở hình thức mà chủ yếu là về nội dung. Có thể hiểu trong chuyến thăm của Tổng Thống Obama, Mỹ – Việt đã bàn luận và thỏa thuận đầy đủ tất cả mọi chi tiết trong đó có vấn đề tế nhị là làm sao cho Việt Nam không lâm vào thế khó xử và không có lợi ích gì để khiêu khích Trung Quốc quá đáng. Cũng có thể nhận ra là nhà cầm quyền Việt Nam đã cố tình muốn đóng vai trò thụ động, mặc nhiên để cho phía Mỹ hoạch định lịch trình hoạt động của ông Obama ở Việt Nam.

Ngược lại, phía Mỹ cũng chấp nhận một số việc mang tính cách tượng trưng, trong chừng mực vừa phải, để trấn an chính quyền Việt Nam. Đến thăm nhà sàn trước kia của Hồ Chí Minh và cùng với bà Chủ Tịch Quốc Hội, Nguyễn Thị Kim Ngân, thả đồ ăn xuống ao cho cá ăn là một hành động nằm trong sự thể hiện điều kiện chấp nhận nguyên trạng chính trị tại Việt Nam. Trong tuyên bố chung với chủ tịch Trần Đại Quang và trong những lời phát biểu tại cuộc gặp gỡ các nhà hoạt động xã hội dân sự, nói chuyện truyền hình trực tiếp toàn quốc ở  hội trường Mỹ Đình và nói chuyện với giới trẻ ở Sài Gòn, Tổng Thống Obama đều nhắc lại nguyên tắc Mỹ không can thiệp vào chính trị Việt Nam và người Việt quyết định tương lai của đất nước mình.

Những sinh hoạt chính thức kiểu nhà nước ấy chỉ giới hạn trong một buổi sáng Thứ Hai và phần thời gian còn lại trong ba ngày ở Việt Nam của Tổng Thống Obama là lịch trình do Mỹ định đoạt. Một chi tiết không được nhiều người biết đến là nữ ca sĩ Mỹ Linh hát bài quốc ca Việt Nam trước buổi nói chuyện của Tổng Thống Obama tại hội trường Mỹ Đình. Tờ Tuổi Trẻ nói rằng có nhiều tranh cãi cho rằng hát quốc ca phải có dàn nhạc hay đội đồng ca theo cách thông thường của Việt Nam. Nhưng Mỹ Linh giải thích rằng việc chọn ca sĩ cũng như lối hát “a capella”  không có nhạc đệm là theo lối Mỹ và do tòa đại sứ Mỹ đã chọn lựa rất kỹ.

Sinh hoạt nổi tiếng nhất của Tổng Thống Obama tất nhiên là bữa ăn bún chả ở quán Hương Liên. Tuy vậy, cũng có những người khó tính, hay cố tình phản biện, nói rằng đây là hành động được dàn dựng. Cần ghi nhận rằng dân chúng Hà Nội hoàn toàn ngạc nhiên, thích thú và khâm phục một nhà lãnh đạo siêu cường quốc có thái độ bình dân cởi mở, hòa mình với xã hội, sẵn sàng bắt tay, chụp hình ‘selfie’ với tất cả mọi người. Nếu bài nói chuyện của Tổng Thống Obama đánh động được tâm lý tình cảm của người dân bằng những lời dẫn thơ Lý Thường Kiệt, Nguyễn Du, Nhất Hạnh, nhạc Trịnh Công Sơn, Văn Cao thì chuyện ăn bún chả, vui vẻ bắt tay người dân cũng sẽ có tác động sâu xa và ảnh hưởng rất lâu dài đến xã hội Việt Nam về mặt văn hóa, xã hội và chính trị.

Hàng chục ngàn người đứng dài hai bên những con đường Sài Gòn mà đoàn xe Tổng Thống Obama đi qua đã làm cho nhiều giới chức Mỹ trong đoàn tháp tùng Obama phải ngạc nhiên nói rằng họ chưa bao giờ thấy một sự đón tiếp đông đảo và nhiệt tình như vậy. Người dân miền Nam đã quen biết và tán thành sự trở lại của Mỹ nhưng dân miền Bắc dù sao hãy còn những “lấn cấn” trong quan hệ với Mỹ. ông Obama không chỉ xóa tan sự ngại ngùng ấy mà còn lôi cuốn họ hoàn toàn về phía mình.

Dự đoán tại Sài Gòn, Tổng Thống Obama có thể có một hành động tương tự như chuyện bún chả “Hà Nội,” hàng ngàn người đứng chờ trước khách sạn hy vọng thấy ông bước ra. Nhưng có lẽ với một chương trình hoạt động đã quá bận rộn, ông đã không đáp ứng điều ấy. Tại Sài Gòn, Tổng Thống Obama có hai cuộc gặp gỡ với giới trẻ và cũng trở thành thần tượng của thành phần này với lối nói chuyện thân mật cởi mở, đáp ứng những nguyện vọng của họ về tự do, sáng tạo về phát triển xã hội tương lai. Ông còn chứng tỏ sự am hiểu về giới trẻ Việt Nam khi nói chuyện và yêu cầu cô ca sĩ nhạc rap, Suboi, hát một câu trong buổi nói chuyện với 800 sinh viên.

Một nữ độc giả từ Việt Nam, viết trong một email: “Ông Obama đi rồi, em vẫn còn lâng lâng. Em nhớ ông ấy!”

Nói hết về những gì Tổng Thống Obama đã đem đến cho nhân dân Việt Nam trong chuyến thăm 64 giờ sẽ cần hàng trăm trang giấy. Chỉ có thể tóm tắt rằng “hội chứng Obama” không chỉ trong lãnh vực kinh tế, chính trị, quốc phòng, cái quan trọng nhất sẽ là ảnh hưởng chuyển biến toàn thể xã hội Việt Nam trên mọi bình diện trong một tương lai không xa. (HC)

 

 

 

OBAMA & GIẤC MƠ CỦA CHÚNG TA (Nguyễn Tiến Trung)

Tháng Năm 30, 2016

 

Obama và giấc mơ của chúng ta

Th.S Nguyễn Tiến Trung

Gửi cho BBC Tiếng Việt từ Sài Gòn

28 tháng 5 2016

http://www.bbc.com/vietnamese/forum/2016/05

/160528_nguyentientrung_obamania

Những ngày qua, tin tức, bình luận về chuyến thăm của Tổng thống Mỹ Obama tới Việt Nam hầu như phủ hết cả truyền thông trong và ngoài nước. Thậm chí có người còn gọi là “Obamania” hay “cơn sốt Obama”.

Tôi thì chú ý đặc biệt đến bài diễn văn của Tổng thống Obama vì nó thể hiện rõ thông điệp của ông tới người dân cũng như tới nhà cầm quyền. Bài diễn văn tuyệt hay mà tôi đã đọc đi đọc lại nhiều lần. Nó bao quát hầu như toàn bộ các vấn đề vĩ mô của Việt Nam và quan hệ Việt Mỹ.

Với vị thế của ông, với sự hâm mộ của người dân Việt Nam dành cho ông, khi được phát biểu công khai, Obama đã ảnh hưởng tới hàng triệu người, thậm chí hàng chục triệu người dân Việt.

Không một ai trong giới cầm quyền của Việt Nam có thể làm được như vậy. Cũng không có ai trong giới đấu tranh dân chủ có thể làm được như vậy.

Tầm quan trọng của quyền công dân, quyền con người như quyền tự do báo chí, tự do ngôn luận, tự do lập hội và hội họp, tự do ứng cử và bầu cử thì người dân các nước khác được học ngay từ trường học nhưng còn lạ lẫm ở Việt Nam. Do đó, diễn văn công khai của Tổng thống Obama có tác dụng khai phóng rất lớn cho cả viên chức trong chính quyền lẫn dân thường.

Rất nhiều người đã phân tích và ca ngợi nhiều điểm trong bài diễn văn của ông Obama. Trong bài viết này tôi chỉ phân tích về tầm nhìn để đi tới dân chủ hóa đã được gói ghém đầy ẩn ý trong bài diễn văn.

Đối tác không đối địch

Hai cựu thù Việt – Mỹ đã bình thường hóa quan hệ từ lâu và hiện nay là đối tác toàn diện của nhau. Vậy thì tại sao đến giờ này các lãnh đạo của đảng cộng sản Việt Nam vẫn chưa “bình thường hoá quan hệ” với chính đồng bào của mình?

Tại sao nhà cầm quyền vẫn nhìn nhân dân như kẻ thù, nhìn đâu cũng thấy “thế lực thù địch”? Tại sao dân thực hiện các quyền hiến định của mình như tự do ngôn luận, tự do lập hội, tự do ứng cử thì ra sức ngăn chặn, đàn áp?

Nói đi cũng phải nói lại, một số người vẫn đòi phải “trả thù”, “tiêu diệt Cộng sản”, đòi loại bỏ hoàn toàn đảng cộng sản. Điều này đã tạo cớ cho thành phần cơ hội, bảo thủ trong đảng cộng sản lo lắng và quyết tâm bảo vệ chế độ chuyên chính tới cùng. Lòng thù hận đó khiến họ có cớ để dán nhãn “thế lực thù địch” cho bất kì ai có chính kiến khác với đảng cộng sản.

Tôi xin kể lại một kỉ niệm của tôi với ngành an ninh. Trong thời gian tôi bị bắt, một sĩ quan an ninh đã kể cho tôi nghe về kỉ niệm khi ông được giao nhiệm vụ bảo vệ Tổng thống Mỹ George W.Bush vào tháng 11 năm 2006 tại Sài Gòn. Ông nói Tổng thống Bush rất dễ mến và hòa đồng, ở Thảo Cầm Viên Sài Gòn, ông Bush đã cầm đầu lân nhảy múa với các em nhỏ.

Người sĩ quan an ninh này nói phong cách gần gũi của Tổng thống Bush khác xa với dàn lãnh đạo của đảng cộng sản cứ “một bước là ngựa xe, đứng đi quân hầu chật” (thơ Phùng Quán) mà ông và các sĩ quan an ninh khác có nhiệm vụ bảo vệ.

Tổng thống Mỹ Bush đã khiến người sĩ quan an ninh này trở nên hâm mộ “nền dân trị Mỹ” (tựa sách của Alexis de Tocqueville).

Cũng trong thời gian tôi bị bắt, có sĩ quan an ninh đã bỏ nghề vì nhận ra lý tưởng xã hội công bằng của đảng cộng sản đã bị phản bội. Ông không chấp nhận phải làm những việc bất lương, bức hiếp dân lành, đàn áp nhân sĩ, trí thức dân chủ.

Nói như vậy để thấy rằng ngay cả những sĩ quan an ninh, “thanh gươm và lá chắn” cho chế độ, cũng nhận thức được rất rõ nhu cầu bức thiết phải dân chủ hóa đất nước. Họ cũng muốn được sống tự do, được là chính mình, không phải làm những việc trái pháp luật, trái lương tâm.

Người Việt là đồng bào

Tổng thống Obama đã chỉ ra cách thức để hai bên, một bên là đảng viên cộng sản, kể cả các sĩ quan an ninh, và một bên là người dân thường, kể cả giới đấu tranh dân chủ có thể cùng nhau đi tới để chuyển hóa đất nước qua việc nhắc lại lời của thiền sư Thích Nhất Hạnh: cả hai bên đều cần thay đổi để đối thoại chân thành với nhau.

Thay đổi đó là gì, đó là không nên coi nhau là kẻ thù hay “thế lực thù địch” mà là bạn bè, và đúng hơn nữa, là đồng bào.

Ngay cả khi giới lãnh đạo cộng sản không dám đưa tay ra bắt thì phía những người dân, mà tiên phong là giới đấu tranh dân chủ, hãy chủ động chìa tay ra trước một cách chân thành.

Đảng ANC và Nelson Mandela ở Nam Phi đã làm được chuyện đó. Đảng NLD và Aung San Suu Kyi ở Miến Điện cũng đã làm được như vậy.

Điều đó đòi hỏi tính kiên nhẫn và bao dung rất lớn, cũng như đòi hỏi lực lượng dân chủ ôn hòa, nghĩa là kể cả các đảng viên cộng sản và các sĩ quan an ninh thật sự vì nước vì dân, phải hết sức đông đảo để hậu thuẫn cho sự chuyển đổi dân chủ trong hòa bình.

Tổng giám mục Desmond Tutu ở Nam Phi đã nói: “Không có tha thứ sẽ không có tương lai. Tha thứ không phải là cái gì mang tính thiêng liêng mơ hồ. Điều đó là chính trị thực tiễn.”

Tổng thống Obama cũng khẳng định lại điều đó trong bài diễn văn: “khi nhiều cuộc tranh chấp tưởng chừng không thể giải quyết được, tưởng chừng như sẽ không bao giờ kết thúc, chúng ta đã chỉ ra rằng con tim có thể làm thay đổi và có thể có một tương lai khác, khi chúng ta không chấp nhận làm tù nhân của quá khứ nữa.

“Chúng ta đã chỉ ra rằng hòa bình có thể tốt hơn chiến tranh đến mức nào. Chúng ta đã chỉ ra rằng tiến bộ và nhân phẩm được thúc đẩy mạnh mẽ nhất bằng hợp tác chứ không phải bằng xung đột.”

Tại sao không làm được?

Khởi điểm để đối thoại chính là những điểm mà tất cả các bên đều đồng thuận, đó chính là “nhân dân làm chủ”, là những quyền công dân, quyền con người hết sức căn bản đã ghi trong hiến pháp do chính đảng cộng sản ban hành như quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do lập hội và hội họp, tự do ứng cử và bầu cử.

Tổng thống Obama cho rằng “việc duy trì những quyền này là biểu hiện đầy đủ nhất của nền độc lập mà rất nhiều quốc gia trân trọng”. Rõ ràng là như vậy vì không thể nói một quốc gia độc lập mà nền chính trị lại phụ thuộc vào chỉ duy nhất một đảng, người dân không có tự do.

“Hai nước chúng ta từng đánh nhau nhưng giờ đây sát cánh bên nhau để giúp đỡ những nước khác cùng đạt được hòa bình” (Obama). Vậy thì tại sao cùng là đồng bào với nhau, người Việt Nam lại không làm được như vậy?

Dù chính kiến có khác nhau, dù đã từng đi đàn áp hay từng bị đàn áp, chúng ta vẫn có thể cùng nhau “dựng lại người, dựng lại nhà” (Trịnh Công Sơn).

Đa nguyên nhưng phải hợp tác để cùng nhau xây dựng lại đất nước, cùng nhau kiến tạo một Việt Nam tương lai dân chủ, giàu mạnh. Đó chính là con đường đất nước này phải đi, đó chính là con đường Việt Nam.

Dù vậy, cũng cần phải thực tế như Tổng thống Obama đã nói: ”việc hiện thực hóa hoàn toàn viễn cảnh tôi vừa mô tả hôm nay sẽ không xảy ra ngay lập tức, và nó cũng không phải là tất yếu. Sẽ có những vấp váp và những bước lùi trên đường đi. Sẽ có những lúc hiểu lầm. Cần phải có những nỗ lực bền bỉ và đối thoại chân thành để hai bên đều tiếp tục thay đổi.”

Tổng thống Obama cũng mượn bài hát Nối Vòng Tay Lớn của nhạc sỹ Trịnh Công Sơn để nhắc chúng ta: “mở rộng lòng mình và nhìn thấy tình người của chúng ta trong nhau”.

Sĩ quan an ninh và giới đấu tranh dân chủ sẽ nối vòng tay lớn với nhau, đảng viên cộng sản và dân thường cũng sẽ nối vòng tay lớn với nhau. Người Việt đoàn kết thì nước Việt sẽ dân chủ, giàu mạnh.

Để kết bài, tôi xin nhắc lại lời của ông Obama: “Tài năng của các bạn, nghị lực của các bạn, những giấc mơ của các bạn – chính là trong những thứ đó, Việt Nam có tất cả những điều mà đất nước này cần để trở thành phồn vinh. Các bạn nắm trong tay vận mệnh của mình. Đây là thời khắc của các bạn.”

Bài viết thể hiện văn phong và phản ánh quan điểm riêng của tác giả, một nhà vận động cho dân chủ hóa ở Việt Nam, cựu tù nhân chính trị, hiện đang sinh sống tại Sài Gòn.

 

 

 

SUNG SƯỚNG VÌ ĐƯỢC MẮC LỪA (FB Nguyễn Đình Cống)

Tháng Năm 30, 2016

 

SUNG SƯỚNG VÌ ĐƯỢC MẮC LỪA

FB Nguyễn Đình Cống

May 25 at 3:34am

https://www.facebook.com/ngdinhcong/posts/1126961613991759

 

I.- BỊ LỪA HAY ĐƯỢC MẮC LỪA

Thông thường mắc lừa là “ bị” chứ không thể “được” và khi phát hiện ra bị mắc lừa thì đau khổ, tức giận, hối tiếc rồi rút bài học, rút kinh nghiệm để khôn ra chứ không thể sung sướng . Thế mà lại có chuyện sung sướng vì được mắc lừa mới oái oăm chứ. Tất nhiên người ta không reo mừng rằng tôi sướng quá vì được mắc lừa đây, chỉ thể hiện bằng cách khác mà người ngoài đoán ra được.
Thí dụ thế này. A làm hợp đồng mượn của B số tiền 100 triệu để làm nhà. Giá trị ngôi nhà không kể tiền đất là 700 triệu. Theo hợp đồng nhà làm xong được cho thuê trong thời gian tối thiểu 10 năm rồi sẽ bán. A cam kết sau khi bán được nhà sẽ trả cho B một số tiền bằng một nửa giá trị ngôi nhà khi bán ( đã trừ tiền đất ). B tính nhẩm thấy mình bỏ ra 100, sau 10 năm , sẽ thu về được 350, như vậy quá lời so với gửi tiết kiệm hoặc cho vay với lãi suất trên 10% mỗi năm, B không nghĩ rằng có nhiều khả năng bị lừa . Hợp đồng không có điều khoản A sẽ bán nhà chậm nhất khi nào, và nếu có bán thì bán bao nhiêu, biết đâu lúc đó nhà đã hư hỏng, chỉ bán được dưới 400 triệu. Cũng không có điều khoản nào về việc làm sao B lấy lại được tiền khi đã quá 10 năm mà A không bán nhà. Thế mà gặp dịp là B ca ngợi lòng tốt của A, nói một cách vui vẻ về việc cho A mượn 100 mà sau 10 năm sẽ thu được 350. B sung sướng tưởng rằng sẽ được một khoản lợi lớn, không nghĩ đến việc có thể đang bị lừa mà sau 10 năm nữa mới biết . Đây là kiểu lừa, kiểu đặt bẫy trong hợp đồng hoặc trong các hiệp định. Trong những lần tham gia xét xử tại Trung tâm Trọng tài quốc tế về tranh chấp hợp đồng giữa các công ty tôi phát hiện ra một số cái bẫy tương tự. Đó là trong hợp đồng dân sự. Còn giữa 2 quốc gia thì người ta cũng có thể cài những cái bẫy, những điều khoản để lừa nhau trong các hiệp định, các cam kết hoặc tuyên bố chung .

Tại sao bị lừa mà vẫn sung sướng, có thể do 1 trong 2 nguyên nhân sau : 1- Vì kém thông minh ( nói đúng ra là vì ngu dốt ) mà nhận thức nhầm, trong một thời gian cứ tưởng rồi sẽ được lợi gì đó, không biết đã bị lừa. 2- Đã được người khác vạch ra cho biết đã bị lừa, nhưng vì đã thông đồng với kẻ lừa để hưởng một món lợi nào đó hoặc vì biết mình quá ngu mà bị lừa nhưng đã quá huyênh hoang nên tìm cách che giấu hoặc tìm cách lừa dối người khác để trốn tội.
Xét trong chiều dài lịch sử, bọn phong kiến Trung hoa đã nhiều lần lừa vua quan Việt, trong đó chỉ một số ít lần ta bị mắc lừa còn phần lớn nhờ cảnh giác cao mà tránh được. Chỉ có dưới thời thống trị của Đảng CS, lãnh đạo Việt Nam đã bị Trung cộng lừa trong nhiều chuyện mà vẫn cứ sung sướng nhắc đi nhắc lại mỗi khi có dịp.

II- CSVN ĐÃ BỊ CSTQ LỪA RẤT NHIỀU, CHỈ XIN NÊU VÀI CHUYỆN

1- Từ năm 1941 đến 1946 Hồ Chí Minh rất muốn kết bạn với Mỹ. Chuyện này nhiều người đã biết, nay kể thêm : Ngày 2 /9/1945, tại quảng trường Ba Đình, sau khi Hồ Chí Minh đọc Tuyên ngôn độc lập thì trong diễn văn tiếp theo Võ Nguyên Giáp đã khẳng định: “Mỹ là nước dân chủ, không có tham vọng về đất đai mà lại có công nhất trong việc đánh bại kẻ thù của ta nên ta coi Mỹ như một người bạn tốt”. Nhưng rồi từ 1949 CS VN bị Mao Trạch Đông lừa, cho rằng đế quốc Mỹ là kẻ thù của giai cấp vô sản toàn thế giới, kẻ thù số 1 của phe XHCN. Việt Nam có vinh dự là tiền đồn phe XHCN, là người lính xung kích chống đế quốc. Trung cộng sẽ giúp Việt Nam đánh Mỹ đến người Việt cuối cùng. Và rồi Lê Duẩn sung sướng công nhận VN đánh Mỹ là đánh cho cả Liên xô và Trung quốc. Bây giờ mới tỉnh ngộ ra là Mỹ chỉ muốn ngăn chặn làn sóng cộng sản từ Liên xô và Trung quốc chứ không hề có ý đồ xâm lược nước nào. Biết ra thì đã quá muộn nhưng vẫn không dám công nhận, vẫn tuyên bố là rất tự hào đã đánh Mỹ.

2- Năm 1958 Chu Ân Lai ra tuyên bố về quyền lãnh hải của Trung quốc bao trùm một phần lớn Biển Đông ( dựa vào một số bản đồ ghi là biển Nam Trung Hoa rồi nhận là biển của họ ). Bản tuyên bố này bị nhiều nước phản đối. Chỉ có Phạm Văn Đồng và cả Hồ Chí Minh bị lừa để ra Công hàm 1958, gián tiếp công nhận nhiều đảo ở biển Đông là của Trung quốc. Năm 1974 Trung quốc đánh chiếm Hoàng Sa. ĐCSVN sung sướng vì Trung Quốc đã lấy được các đảo từ chính quyền Nguyễn Văn Thiệu, cho rằng để TQ giữ các đảo đó tốt hơn so với việc chúng do chính quyền Việt Nam cộng hòa kiểm soát.

3- Thời gian trước năm 1979 ĐCSVN bị Trung cộng lừa đi theo tư tưởng Mao Trạch Đông, sung sướng cho rằng được theo Mao để chống đế quốc và bọn xét lại là hạnh phúc lớn . Cũng chính vì mắc lừa ĐCS TQ mà đã gây nên thảm họa đàn áp không biết bao nhiêu người ưu tú ( vụ án chống đảng do Lê Duẩn , Lê Đức Thọ, Trần Quốc Hoàn tạo dựng ). Sau năm 1990 bị lừa ở Hội nghị Thành Đô, ký kết 16 chữ vàng và 4 tốt, tôn sùng ĐCS Trung Quốc là lãnh đạo, là thành trì của CM vô sản thế giới, sung sướng cho rằng còn Trung quốc XHCN thì VN không còn lo gì hết, sung sướng và tự hào rằng ngọn cờ tiên phong của cách mạng vô sản thế giới đã chuyển vào tay của ĐCS Trung quốc và Việt Nam. Thực chất thì Trung cộng lừa cho Việt cộng kiên trì đường lối XHCN để dễ bề thôn tính.

III-PHÂN TÍCH VÀI ĐIỀU GẦN ĐÂY

1- Trong Hiệp định và tuyên bố chung có điều sau : “Hai bên cam kết không liên kết với nước khác để chống lại nước thứ ba”. Đó là điều lừa dối vô cùng xảo quyệt của Trung cộng mà mỗi lần có dịp là các lãnh đạo Việt Nam lại nêu ra với đầy vẻ tự hào.
Hãy phân tích thật kỹ xem câu “ Hai bên cam kết không liên kết với nước khác để chống nước thứ ba” có những ý nghĩa gì. Nước khác là nước nào, nước thứ ba là nước nào. Có khả năng xẩy ra nước thứ ba chính là Việt nam , là Trung quốc hoặc một nước thân cận của hai nước trên hay không. Không có một qui ước nào loại trừ khả năng đó. Vậy nếu xấy ra như vậy thì sao. Mà sự tranh chấp ở Biển Đông vừa qua và sắp tới có khả năng xẩy ra như thế.
Giả thử xẩy ra tranh chấp giữa Trung và Việt đến mức dùng vũ lực. Với sức mạnh của mình thì Trung quốc cần gì liên kết với nước khác để chống nước thứ ba là Việt nam. Ngược lại, Việt nam, dù là để tự vệ, dù để chống lại sự xâm lược phi nghĩa của Trung quốc thì rất cần sự liên kết với nước khác cùng chí hướng, cùng mục tiêu ( ngoài việc nhận sự cổ vũ chỉ bằng mồm của nhiều nước yêu hòa bình ). Lúc này, nếu VN nhận sự viện trợ quân sự của một nước nào đó thì rõ ràng là đã vi phạm cam kết, Trung quốc có cớ để lên án như đã từng viết khẩu hiệu và tuyên truyền “ Việt nam ăn cháo đái bát” và gây chiến tranh biên giới năm 1979 để dạy cho VN một bài học. Còn nếu VN sợ bị vi phạm vào cam kết mà không thể liên kết với nước khác thì rõ ràng là đã tự trói mình để chịu lâm vào thế nguy hiểm.
Điều quan trọng, có ý nghĩa là :” Hai nước cam kết không gây hấn, không lấn chiếm đất và biển của nước khác” thì không viết, lại viết “ Cam kết không liên kết với nước khác…”. Bất kỳ một người nào có suy nghĩ đều dễ nhận ra ý đồ lừa bịp, chỉ có những lãnh đạo cộng sản VN là không thấy hoặc có thấy nhưng vì lý do nào đó mà cứ đưa ra để khoe khoang, để tự sướng. Xem lại lịch sử, sứ thần của các triều đại trước khi đi sứ Thiên triều không có ai bị mắc lừa như vậy.

2- Điều khác : “ Hai bên cam kết giải quyết mọi tranh chấp bằng thương lượng hòa bình mà không đe dọa dùng vũ lực”. Điều này là đúng nhưng chưa đủ. Nếu xẩy ra tranh chấp, một bên đòi thương lượng hòa bình nhưng bên kia không chịu , hoặc thương lượng không đi đến kết quả thì giải quyết như thế nào. Theo các hợp đồng dân sự, khi hai bên không tự thỏa thuận được với nhau thì phải đưa tranh chấp ra xét xử ở một tòa án hoặc cơ quan trọng tài. Điều này phải được ghi rõ trong hợp đồng. Vậy quan hệ giữa 2 nước Việt- Trung thì sao. Phải chăng là không sao cả, trông chờ vào đại lượng của Thiên triều.
Trong Lời kêu gọi vào tháng 12 năm 1946 Hồ Chủ tịch viết : Chúng ta muốn hoà bình. Chúng ta phải nhân nhượng. Nhưng chúng ta càng nhân nhượng thực dân Pháp càng lấn tới vì chúng quyết tâm cướp nước ta lần nữa! Không! Chúng ta thà hy sinh tất cả, chứ nhất định không chịu mất nước, nhất định không chịu làm nô lệ.
Còn hiện nay. Cứ mỗi lần Trung quốc lấn chiếm hoặc gây sự thì từ phía VN chỉ có người phát ngôn Bộ Ngoại giao ra tuyên bố phản đối và yêu cầu đừng tiếp tục, lại huyênh hoang là tôn trọng hòa bình và luật pháp quốc tế, còn Chính phủ và Quốc hội thì quyết giữ phương châm “ Im lặng là vàng”. Thế rồi Trung quốc cứ lấn, Việt Nam cứ lùi, vừa lùi vừa tuyên bố. Phải chăng chúng ta muốn hòa bình nên năm 1988 để cho 64 chiến sĩ trên đảo Gạc ma khoanh tay chịu sự thảm sát của lính Trung cộng, để cho tàu ngư dân bị bọn lạ đâm chìm mà không dám chống cự, để cho hết hòn đảo này đến hòn đảo khác lọt vào tay Trung cộng. Cùng bị lấn chiếm biển đảo, Philipin bị ít hơn nhưng họ kiên quyết kiện ra Tòa án Quốc tế sau khi TQ không chịu thương lượng. Còn chúng ta, chỉ thấy tuyên bố của Bộ Ngoại giao. Phải chăng trong việc này lãnh đạo VN cũng sung sướng vì được mắc lừa.

3- Chuyện gần đây. Trước khi xẩy ra thảm họa Biển Miền Trung ( từ tháng 4/ 2016), nhiều lần qua báo chí và về Hà tĩnh tôi được nghe ca ngợi hết lời về khu công nghiệp Vũng Áng và những mối lợi to lớn do Formosa hứa hẹn mang lại. Bây giờ mới vỡ lẽ đang được mắc lừa, đang không phải ở mức “ ngậm bồ hòn làm ngọt” mà là dùng độc dược để giải khát. Bị mắc lừa rồi nhưng không dám nhận mà đang tìm cách quanh co để bao che, phải chăng để tiếp tục hưởng sự sung sướng và đi lừa lại người khác.

IV.- ĐẾN LƯỢT CSVN LỪA NHÂN DÂN

Việc lãnh đạo và dân VN bị Tàu chệt lừa thì viết vài quyển sách dày để dẫn chứng và phân tích e cũng chưa hết, trên đây chỉ mới nêu ra một phần rất nhỏ. Người ta bảo, sau khi biết bị lừa thì sẽ thu được bài học quý giá mà khôn ra, thế nhưng mãi mà chả thấy một phần dân Việt khôn ra được tí nào. Không những thế, sau khi bị lừa, một số lãnh đạo còn mang những điều đó lừa lại nhân dân. Thảm thương thay cho một số khá đông trong dân tộc VN mấy chục năm bị lừa mà vẫn sung sướng, vẫn tự hào vì nhận được sự lừa gạt đó, vẫn tưởng rằng đang được hưởng một nền dân chủ đến thế là cùng, đang được dẫn dắt đến thiên đường nơi hạ giới. Có một số ít người nhận thức được, nói ra điều bị lừa thì lại bị vu cáo, bị đàn áp. Biện pháp để tránh bị mắc lừa là nâng cao dân trí, chống lại sự u mê và nhồi sọ, mở mang sự tiếp xúc với xã hội văn minh. Một điều đáng mừng là số đông dân Việt đã nhận ra và đang đi theo hướng đó.

 

 

 

NANCY NGUYỄN KỂ CHUYỆN VỀ KINH NGHIỆM ĐỐI ĐẦU VỚI AN NINH VIỆT CỘNG (FB Nancy Nguyen)

Tháng Năm 30, 2016

 

NANCY NGUYỄN KỂ CHUYỆN VỀ KINH NGHIỆM ĐỐI ĐẦU VỚI AN NINH VIỆT CỘNG

FB Nancy Nguyen

Saturday, May 28, 2016 at 12:19am

https://www.facebook.com/banh.ngot.319/posts/956001827847406

Phần 1: HÀNH TRÌNH CHO NHỮNG NGÀY SAU

Đừng bao giờ ảo tưởng rằng bạn “có mánh” để an ninh không lần ra được. Điều đó chỉ khiến bạn thiếu sự chuẩn bị cần thiết khi sự việc sảy ra. Khả năng bạn “thoát” an ninh VN tương đương khả năng bạn trúng số, tốt nhất, không nên quá hy vọng vào điều đó. Chỉ có hai lý do cho việc bạn vẫn còn đang tự do: một là bạn chưa làm gì, hoặc quen biết đủ ai, để đáng bắt, hai là, an ninh muốn dùng bạn làm mồi câu.

Trước khi nhập cảnh vào Việt Nam, tôi đã biết mình không thuộc thành phần thứ nhất. Mỗi một ngày tôi được tự do, sẽ là một ngày tôi có thể vô tình đẩy bạn bè tôi đến hiểm nguy. Tôi biết mình không có nhiều thời gian, và cũng không muốn có nhiều thời gian, tôi không thể tự biến mình thành một thứ mồi câu.

Chỉ khi xác định rằng việc bị bắt là lẽ đương nhiên không thể tránh khỏi, bạn mới có thể đối diện với nó một cách điềm tĩnh và khôn ngoan nhất. Tiếng Anh có câu “what you can’t avoid, make the best of it” Những gì không thể tránh khỏi, hãy lợi dụng nó.

Tôi không thể tránh được chuyện mình bị bắt, nhưng hy vọng có thể khéo léo lựa chọn một thời điểm bị bắt. Tôi cho phép mình 24 giờ đồng hồ để hoàn tất một số dự định, và hy vọng có thể bị bắt trong vòng 48 giờ đồng hồ. Và chỉ riêng việc bạn chủ động tiết lộ một cách có chọn lọc nơi ở của bạn, thì việc bắt khẩn cấp cũng giúp bạn xác định ai là an ninh trong vỏ bọc dân chủ. Càng tự do lâu càng khó xác định “ăn ten”. Bài toán đặt ra là: Làm sao để bị bắt trong vòng 48 giờ đồng hồ?

(Còn tiếp)

*

*
Nancy Nguyen

Friday, May 27, 2016 at 10:00pm

Phần 2: TẠM GIỮ HÀNH CHÍNH

Không ai có thể đoán được mình sẽ bị giam giữ bao nhiêu lâu, ngay cả bên an ninh cũng vậy. Tuy nhiên, nếu bằng cách nào đó khiến họ chú ý đến một sự việc nào đó, thì ít ra, bạn cũng có thể có một hy vọng mong manh rằng đó sẽ là hướng điều tra rồi từ đó tuỳ cơ ứng biến. Điều duy nhất tôi nghĩ được là vấn đề biểu tình. Và thật may, mọi sự diễn ra như mong đợi.

Khoảng 11h khuya, sau khi gởi đi những dặn dò cuối cùng, an ninh đã đập cửa phòng, tôi thoát ra khỏi Facebook, email, và những tài khoản khác rồi ra mở cửa. Tiếp tôi trong vai trò … Kiểm tra tạm trú, tạm vắng là 3 an ninh mặc sắc phục và khoảng 6, 7 an ninh mặc thường phục. Họ ép tôi lên xe, mang theo toàn bộ hành lý (chỉ có duy nhất 1 chiếc ba lô và ít trái cây bạn mua cho) họ “câu lưu hành chánh” tôi về đồn công an phường 10 quận 3. Lý do tạm giữ là do tôi không tự mình thuê khách sạn (phòng tôi ở do 1 người bạn đặt sẵn cho tôi). Và cũng xin nói luôn, trong suốt thời gian tôi ở VN, dù được tặng đến 2 sim và 1 điện thoại, tôi hoàn toàn không sử dụng đến.

Họ thẩm vấn tôi từ khoảng 11h tối đến 5, 6h chiều ngày hôm sau, và chắc là tôi không cần phải nói, ai trong chúng ta cũng biết nội dung cuộc thẩm vấn chẳng mấy liên quan đến lý do tôi bị “câu lưu”. Từ công an phường đến an ninh bộ, nội dung thẩm vấn xoay quan nỗi ám ảnh của chế độ hiện nay: Mạng xã hội Facebook.

Tôi cự tuyệt trả lời, ngay cả đến những câu hỏi liên quan đến nhân thân lai lịch. Họ sau đó giam lỏng tôi tại khách sạn Kim Lợi, hẻm 606 đường 3/2 thì phải. Có công an phường, và an ninh bộ canh giữ ngày đêm. Tôi yêu cầu được liên lạc với gia đình vì chưa phải là bị can bị cáo, chưa có lệnh bắt giữ, tôi vẫn còn là một công dân với đầy đủ quyền và nghĩa vụ. Tất nhiên, yêu cầu này không được đáp ứng.

5h chiều ngày 21, an ninh bộ yêu cầu tôi thu dọn hành lý, tất nhiên tôi cự tuyệt, yêu cầu được liên lạc với người thân. Đây là lần đầu tiên từ lúc lên 5 tuổi đến giờ, tôi lại được …ẵm bồng, từ khách sạn ra xe, khoảnh khắc và hoàn cảnh …đáng nhớ trong cuộc đời.

Họ đưa tôi trở về đồn công an phường 10 quận 3, và ở đây, Dương Hồng Minh đã tuyên đọc lệnh bắt khẩn cấp theo điều 266 BLHS.

(Còn tiếp).

*

*

Nancy Nguyen

Saturday, May 28, 2016 at 2:46am

Phần 3: TỪ NHỮNG CHẤN SONG

Có những điều thật giản dị bình thường khi ta được ở trong môi trường và hoàn cảnh tự nhiên, nhưng khi bị đẩy vào 1 căn phòng với cửa sổ bít 2 lớp sắt, một lớp song, một lớp lưới, và cánh cửa buồng giam cũng là một khối sắt nặng nề với 1 lỗ nhìn cỡ 1 phong thư (cũng thường xuyên khoá) tôi có cơ hội hiểu hơn những người đã nhập trại trước tôi, và sẽ nhập trại sau tôi. Nếu ở bên ngoài, một bản án được tính bằng năm, bằng tháng, bằng ngày, thì ở trong trại, nó được tính bằng những … tiếng rao. Không có lịch, không đồng hồ, tôi đếm thời gian theo nhịp thở của cuộc sống trôi qua ngoài khung cửa. Có những thứ trước đây khó có thể khiến bạn lưu tâm, bỗng đột ngột hoá thân thành nỗi thèm khát . Tôi từng nhiều lần thấy bạn tù của tôi đứng trông ra cửa sổ, nước mắt đầy vơi theo mỗi một “Bánh mì đây, bánh mì nóng giòn đây”.

Từ đồn công an phường 10 quận 3, tôi được chở thẳng đến trại tạm giam B34 và được đưa vào phòng lấy cung số 2, ngồi vào chiếc ghế mà nhiều người trước tôi đã ngồi, và nhiều người sau tôi sẽ ngồi. Họ tiến hành lấy cung ngay lập tức, đôi khi dừng lại để tiến hành các thủ tục nhập trại. Toàn bộ đồ đạc của tôi đều được niêm phong, tất nhiên, kể cả iPad và điện thoại. Họ hứa hẹn sẽ trả lại tất cả khi tôi rời khỏi đây, hoặc là để đến trại giam, hoặc là được phóng thích (tất nhiên họ luôn nói là hoàn toàn tuỳ thuộc vào thái độ hợp tác của tôi).

Khi hoàn tất buổi hỏi cung đầu tiên, trời cũng đã khuya lắc lơ, 2 cán bộ quản trại đưa tôi lên phòng giam ở tầng 2, chị giam chung với tôi, án kinh tế, chị nói, đang say ngủ, vẫn vui vẻ giúp tôi trong đêm đầu bỡ ngỡ. Người ta bảo ĐỪNG BAO GIỜ TIN người giam cùng phòng, nhưng với tôi, chuyện đó không mấy cần thiết, vì những ngày sau đó tôi hầu như không có thời gian gặp chị, vì phải đi lấy cung đều đặn 8h sáng đến 11h trưa, ăn uống, nghỉ ngơi, rồi 1h 30 chiều đến 5h chiều, lại ăn uống nghỉ ngơi, rồi 7h tối đến 9h khuya. Hầu như đều đặn mỗi ngày. Cán bộ quản trại cũng vì thế mà trở thành chiếc đồng hồ di động của tôi, và thời gian trong một ngày được tính bằng đơn vị “Thay quần áo! Đi làm việc!”

(Còn tiếp).

*

*

Nancy Nguyen

Saturday, May 28, 2016 at 6:25am

https://www.facebook.com/banh.ngot.319/posts/956153664498889

Phần 4: PHẬN MÌNH NGẪM NGƯỜI

Năm đêm ngày ở B34, tôi không bị tra tấn về thể xác, nhưng đe dọa tâm lý thì hầu như mọi cơ hội. Tôi không nhớ mình đã nghe đi nghe lại bao nhiêu lần “sau 4 ngày tạm giữ, chúng tôi có nhiệm vụ thông báo cho cơ quan đại diện của em, là lãnh sự quán Mỹ, NHƯNG HỌ CÓ THÈM GẶP EM KHÔNG LÀ VIỆC CỦA HỌ” hay “CHẢ CÓ LÃNH SỰ NÀO CÓ THỂ CỨU ĐƯỢC EM ai vi phạm pháp luật Việt Nam đều bị xử theo pháp luật. Như Nguyễn Quốc Quân của Việt Tân, có cả một cái Đảng đứng ra vận động chống lưng, mà chúng tôi nhốt thì vẫn nhốt!”

Hay “Em suy nghĩ lại đi, tuổi em còn trẻ, ở đây mười mấy năm, hai mươi mấy năm, khi ra khỏi tù, em còn lại cái gì?” “Đối với chúng tôi, những người như em chỉ là nước chảy qua cầu, tôi hôm nay không làm việc với em, thì tôi cũng làm việc với người khác, có em hay không có em thì với cái đất nước này, với cái chế độ này, cũng không là một gợn sóng, nhưng với gia đình em, với người thân em thì khác, em cứ ngoan cố sẽ thiệt vào thân chứ chả thay đổi được gì! Em nghĩ em có thể thay đổi cái chế độ này? Cái đất nước này? Em quá tự tin và ảo tưởng rồi đó!” “Em ngoan cố làm gì? Tại sao chúng tôi lần ra được em? Là bởi vì người ta phải tự cứu lấy mình! Ai cũng phải tự cứu lấy mình thôi!” “Nếu em thành khẩn, chúng tôi sẽ xem xét, biết đâu có thể thả em ngay ngày mai!” Đều đều, vô vàn những câu nói xoáy sâu vào tâm khảm, phải là sắt đá mới không một lần nghĩ “chẳng phải là như thế thật sao?”

Tôi không một ngày thôi nghĩ đến những anh chị đã từng khai ra bạn bè trong những cuộc cung như thế, và chưa bao giờ thấy thương họ nhiều như lúc này. Họ không như tôi, họ cá nằm trên thớt, còn có mẹ già con dại, không một manh áo giáp, chẳng có một chính phủ nào đứng ra bảo vệ cho họ như tôi. Và càng cảm phục hơn những con người giữa tự do và tù tội, thậm chí giữa cái sống và cái chết, vẫn khẳng khái quật cường, vẫn hiên ngang bất khuất. Tôi nhớ anh Thức, người anh lớn của tôi, đã chính thức chọn con đường quyên sinh cho tổ quốc, tôi nhớ các em tôi, những đứa em biết rõ hiểm nguy vẫn không chùn bước, vẫn chẳng nao lòng. Cảm thương và xúc động, đôi khi tôi giả vờ úp mặt vào tường ngủ để che đi những giọt nước mắt lăn dài xuống gối.

(Còn tiếp).

*

*
Nancy Nguyen

Saturday, May 28, 2016 at 7:56am

https://www.facebook.com/banh.ngot.319/posts/956190714495184

Phần 5: NHỮNG DỊ BIỆT

Người ta hay bảo an ninh Việt Nam “nói láo như vẹm” riêng tôi nhận thấy, ngoài nghiệp vụ điều tra bắt buộc phải lập lờ, thật ảo, những chia sẻ cách nhìn, nhận định, của họ về cuộc sống, về con người, ít nhiều có sự thành thật. Họ đôi khi bị cho là nói láo, vì đôi bên đã bỏ quá xa nhau về nhiều chuẩn mực.

Các anh bắt tôi về việc không đăng ký tạm trú, nhưng khi về đồn thì toàn bộ hồ sơ đã chuẩn bị sẵn của tôi lại xoay quanh “Cẩm Nang Biểu Tình” và những lời kêu gọi xuống đường vì môi trường. Các anh quy kết cho tôi tội không thành thực, nhưng xin khách quan mà xem lại, các anh có thành thực không? Các anh khinh tôi “dám làm sao không dám nhận?” vậy sao các anh dám bắt mà không dám nói thẳng lý do? Lại phải vòng vo để làm thêm trò cười cho thiên hạ?

Các anh bắt khẩn cấp tôi theo điều 266 BLHS là sửa đổi văn kiện nhà nước, sử dụng văn kiện giả để thực hiện hành vi trái pháp luật. Nhưng khi điều tra, các anh lại xoáy vào cáo buộc tôi là thành viên Việt Tân có nhiệm vụ trở về nước, và vô vàn những thứ khác không mấy liên quan đến điều 266.

Khi được hỏi vì sao bắt một đường lại điều tra một nẻo, các anh trả lời rất tự nhiên: pháp luật cho phép “trong quá trình điều tra, nếu phát hiện ra tội danh mới thì có thể điều tra bổ sung thêm tội danh mới”.

Nếu tôi là người bình thường, có lẽ đã kết luận ngay các anh tuy miệng luôn nói “chúng tôi là người chấp hành pháp luật, và cứ theo luật mà làm” nhưng lại “ta là luật, luật là ta!” Nhưng công bằng và khách quan mà nói, bất cứ ai đã từng đọc qua “Hoả Lò” của Nguyễn Chí Thiện kể về sự bắt bớ và tù đày của những năm 70, đều sẽ phải công nhận rằng, chỉ trong một thời gian ngắn, các thủ tục bắt người, điều tra, giam giữ đã có những tiến bộ đáng kinh ngạc, nền tư pháp đã tiến một bước xa. Nên khi nói “chúng tôi làm theo pháp luật” với chút tự hào, tôi không cho là các anh nói láo. Nhưng nền tư pháp các anh vẫn còn bị thế giới bỏ lại quá xa phía sau, và sự khiếm khuyết này khiến các anh nhận định lầm lạc giữa “phi pháp” và “hợp pháp” và có lối hành xử theo các anh là bình thường, nhưng theo các chuẩn mực chung là vô cùng bất thường.

Đơn cử, thế kỷ 21 rồi mà các anh vẫn 1 mực khẳng định chưa có luật biểu tình thì dù hiến pháp đã công nhận, biểu tình vẫn là phạm pháp. Khi tôi nói “pháp luật VN là luật từ dưới lên, tức áp dụng công văn hướng dẫn trước, nếu không có thì áp dụng nghị định, nếu không có nghị định thì áp đụng các điều khoản pháp luật, và trong trường hợp biểu tình, chưa có quy định của pháp luật thì phải căn cứ theo hiến pháp” (dù chính cái trình tự này cũng vô cùng ngược đời! Cả thế giới theo luật từ trên xuống dưới, chỉ riêng VN là … Chẳng giống ai) thì các anh chống chế: phải căn cứ theo các quy định khác của pháp luật, chúng tôi không bắt ai tội biểu tình, nhưng là tội tụ tập đông người, tội gây rối, tội cản trở giao thông. À, ra là bắt theo các quy định khác, khoan nói đến việc VN đã có nhiều cuộc xuống đường còn tụ tập đông hơn, cản trở nhiều hơn như việc đón sao Hàn hay các đội banh quốc tế, thậm chí quốc tang của Võ Nguyên Giáp, hay đám tang của Nguyễn Bá Thanh, và gần đây nhất là việc hàng ngàn bạn trẻ đổ ra đường mừng … Mỹ thông qua luật hôn nhân đồng tính. Khoan nói về tất cả những điều đó, tôi chỉ hỏi các anh ấy vì sao bắt Huynh Ngoc Chenh? Chú ấy ngồi 1 mình, không tụ tập đông người, không xả rác, không cản trở giao thông, sao vẫn bắt? Như vậy ai sẽ chịu trách nhiệm bắt những người bắt Huỳnh Ngọc Chênh theo điều 167 BLHS là cản trở người khác thực hiện quyền biểu tình? Câu hỏi của tôi rơi vào im lặng. Có những điều các anh làm nhiều đã thành quán tính, tôi không trách các anh.

Tôi cũng không muốn nói tiếp vì không muốn những ngày cung bị biến thành những cuộc tranh luận đúng sai, thua được, không mấy khi đời cho ta cái duyên hạnh ngộ, nghìn trùng xa cách, hiếm hoi và khó khăn lắm, mà cũng có thể là lần duy nhất trong kiếp sống này, ta đối diện nhau, có lẽ nên dùng nó cho những việc hữu ích hơn.

(Còn tiếp).

*

*

Nancy Nguyen

Saturday, May 28, 2016 at 10:53am

https://www.facebook.com/banh.ngot.319/posts/956644697783119

Phần 6: ĐIỀU TRA XÁC MINH LÀM RÕ

Có lẽ đây là phần được trông đợi nhiều nhất: Họ muốn biết gì ở tôi và những người như tôi?

Đến sáng ngày 22 tháng 5, tức sau 3 ngày bị bắt, cũng là 3 ngày tôi nhịn ăn để tỏ thái độ bất hợp tác, nhưng cái chính là để lặng lẽ, âm thầm đi bên cạnh anh Thức, dẫu sau cánh cổng B34 chẳng ai hay biết, nhưng chỉ cần trời biết, đất biết, và tôi biết với lòng mình là đủ, anh an ninh tên Vũ cho tôi hay là họ đã thông báo việc tạm giữ tôi cho sứ quán Hoa Kỳ, tôi yên tâm là ít nhất từ giờ về sau, gia đình và bằng hữu không phải lo lắng về sự biến mất của tôi.

Tôi tống đạt nguyện vọng rằng tôi sẽ không ăn cho đến khi tôi có thể tiếp xúc với cơ quan đại điện của tôi. Tuy nhiên, khác quan mà nói, tôi đã không tuyệt thực. Thể trạng nhỏ bé và thường xuyên bị tuột đường huyết khiến tôi phải dùng kẹo hoặc nhãn. Mỗi bữa tôi dùng khoảng 3 viên kẹo ngọt hoặc 4, 5 trái nhãn. Và từ tối 23 trở đi, mỗi bữa tôi dùng khoảng 2 muỗng cơm, vì chị bạn tù của tôi phàn nàn là … bụng tôi kêu lớn quá, chị không thể ngủ được suốt đêm.

Suốt những ngày làm việc còn lại, an ninh xoáy vào hai trọng tâm là cuốn “Cẩm Nang Xuống Đường” và lời kêu gọi “Xuống Đường Kiểu Mới“.

Họ cho tôi hay đây là cuốn cẩm nang chính thức của đảng Việt Tân, do Nguyễn Hoàng Thanh Tâm phổ biến đến các đảng viên và thân hữu, và như vậy, cáo buộc là tôi đã soạn cuốn cẩm nang này cho đảng Việt Tân. Đồng thời, có nguồn tin khả tín là tôi là thành viên vừa được kết nạp, cộng với những lời khen ngợi, đánh giá cao của các đảng viên Việt Tân khác dành cho tôi như thể một thành viên đầy tiềm năng, khiến họ hầu như chắc chắn tôi là thành viên Việt Tân.

Tất cả những ai quen biết tôi đều biết rõ, tôi soạn cuốn cẩm nang này là tự thân, và nhờ các anh chị trên toàn thế giới chung tay trình bày cho mạch lạc. Ban biên soạn chúng tôi trân trọng tặng cuốn cẩm nang này như một món quà làm hành trang cho những bạn có nhu cầu xuống đường, trong đó tất nhiên có cả Việt Tân. Tôi không thể cấm họ sử dụng và phổ biến.

Kinh gởi các anh chị Việt Tân, vì tính chất đặc biệt nghiêm trọng trong vấn đề tham gia đảng chính trị tại Việt Nam, tôi thiết tha mong các anh chị, dẫu đã nghiêm túc, càng nghiêm túc hơn nữa trong việc cân nhắc đến sự an nguy của người khác, nhất là những người không phải đảng viên Việt Tân. Khi sử dụng tài liệu, hay tham gia một phong trào không phải do Việt Tân chủ xướng, xin hãy nói rõ: Tài liệu này không phải do Việt Tân biên soạn, phong trào này không phải do Việt Tân khởi xướng, những cá nhân, tổ chức biên soạn, khởi xướng không phải là thành viên Việt Tân. Xin hãy làm điều này vì an nguy của những người dấn thân. Những thông tin còn lại, tôi coi đó là thủ đoạn bịa đặt phủ đầu của an ninh Việt Nam, nhưng nếu có thật thì đó cũng là một điều rất đáng ngại.

An ninh rất quan tâm đến lời kêu gọi “Xuống Đường kiểu Việt“, họ hỏi ai đã tham mưu cho tôi ý tưởng này. Tôi cũng khẳng khái trả lời: Là chính quân đội nhân dân Việt Nam, với lối đánh du kích nổi tiếng thế giới. Các anh là bậc thầy của việc lộng giả thành chân.

Sau nhiều buổi làm việc mà vẫn không khai thác thêm được gì về tôi và các hoạt động của tôi, cũng như liệu có tổ chức nào đứng sau lưng tôi, vì thật ra cũng chẳng còn gì hơn để mà khai thác, họ yêu cầu, nói trắng ra là, tôi khai ra những tổ chức, cá nhân khác, hiểu biết của tôi về họ. Về các tổ chức, tôi được dịp chê bai tất tần tật rằng chỉ ồn ào, không có thực lực, chả làm được gì.

Về cá nhân, tôi nói thẳng với họ: “Các anh bảo em khai ra bạn bè rồi sẽ tha em, thì các anh cứ nhốt em luôn cho tiện, khỏi cần khởi tố cho tốn tiền nhà nước. Em mà khai ra bạn bè thì những ngày tháng còn lại của cuộc đời này, em sẽ sống không bằng con chó! Em không cần cái tự do kiểu ấy.”

An ninh hiểu tôi không nói đùa, và riêng việc này tôi sẽ không nhân nhượng. Sẽ không có bất cứ lời khai nào từ tôi, họ tất nhiên chuyển sang buộc tôi phải mở iPhone và iPad. Qua cung cách của họ, tôi cũng hiểu riêng việc này họ sẽ không nhân nhượng.

(Còn tiếp).

*

*

Nancy Nguyen

Sunday, May 29, 2016 at 12:39am

https://www.facebook.com/banh.ngot.319/posts/956751937772395

Phần 7: SONG PHƯƠNG CHỨ KHÔNG PHẢI ĐƠN PHƯƠNG

Anh an ninh tên Hùng bất chợt thản thốt: “Mấy ngày làm việc với em, chúng tôi chẳng thêm được gì mới!”

Vâng, làm sao có thể có thêm điều gì mới khi mà các anh đọc cho em ghi lại từng câu, từng chữ. Nếu các anh có thời gian coi lại bản cung, có lẽ sẽ thấy nó rất quen, bởi tất cả đều là lời cung của chính các anh được em viết lại trong “biên bản tự khai”. Em ngồi trước mặt các anh, vốn không phải là một tấm bản đồ để các anh nhìn vào đó mà tính đường đi, nước bước, em chỉ là tờ giấy trắng, sở dĩ nó có đường, có lối, là do các anh vẽ nên cho em. Giúp em hiểu cung cách làm việc, lối suy nghĩ, lập luận, cả những khó khăn mà các anh mắc phải, những điều đã rõ, và những thứ còn mơ hồ.

Có lẽ đến giờ, sau 6 phần tường trình, thì chắc các anh đã hiểu, không thể có chuyện em không lường trước được việc một lúc nào đó em phải mở iphone, iPad của mình.

Ngay khi có hiện tượng mất tích của tôi, iPhone, iPad của tôi đã ở vào tình trạng báo mất. Ai đã dùng qua các sản phẩm của Apple đều rõ tính năng này. Ngay khi cơ quan an ninh yêu cầu tôi kết nối vào Internet để đăng nhập Facebook và email thì ngay lập tức, toàn bộ dữ liệu của máy bị xoá sạch, thiết bị quay trở về phiên bản …chưa “đập hộp”. Không những bị xoá trắng, mà chỉ có Apple ID của chính tôi mới có thể mở được thiết bị chứ thiết bị không thể dùng được với bất cứ Apple ID nào khác. Và vào thời điểm đó thì toàn bộ mật khẩu của Apple ID, email, Facebook tôi đều hoàn toàn không biết. Một người ở ngoài đã giúp tôi thay đổi ngẫu nhiên tất cả các thông tin này.

Cơ quan an ninh tỏ ra lúng túng, không biết là thực sự hay chỉ là động thái cân não nhau. Điều đó tôi không quy chụp. Họ trần tình là trước đến giờ chưa từng gặp hiện tượng này, và hỏi đi hỏi lại tôi đây có phải là phương thức và xu hướng đấu tranh mới không. Nếu được, hãy để cho tất cả các thiết bị của mình luôn luôn trong tình trạng kết nối khi khởi động, như vậy người khác có thể giúp bạn thay đổi thông tin khi bạn không còn khả năng làm điều này.

Không còn gì để điều tra làm rõ, thời gian còn lại của những ngày tạm giam chỉ là lúc chúng tôi chia sẻ cho nhau, chân tình và thẳng thắn, suy nghĩ của mình về đất nước, con người, trăn trở ưu tư, và đâu sẽ là một tương lai, một lối đi cho dân tộc.

Nhiều người quan niệm hỏi cung là an ninh hỏi, bạn trả lời, nhưng thật ra, đó là một trao đổi song phương. Họ cố hiểu bạn, và bạn cũng có thể tìm cách hiểu họ. Ở đâu có trao đổi, ở đó có thông tin từ cả 2 chiều. Nếu không thể tránh, thì chi bằng hãy sử dụng những cơ hội đối thoại này một cách có ích nhất.

Tôi không biết mình đã tận dụng cơ duyên này hết mức hay chưa, nhưng ít ra cũng không đến nỗi thụ động, và về cơ bản đã rút ra được một số nhận định cho riêng mình.

(Còn tiếp).

—————————-

XEM THÊM :

NANCY NGUYỄN KỂ VỀ “TRẢI NGHIỆM TẠI B34” (BBC Tiếng Việt)

.

NANCY NGUYỄN : “HỌ KHÔNG ĐÁNH ĐẬP NHƯNG TRA TẤN TINH THẦN” (Ngọc Lan / Người Việt)

.

NANCY NGUYỄN TRẢ LỜI RFA về việc BỊ AN NINH VIỆT NAM BẮT GIỮ 6 NGÀY (Gia Minh – RFA)

 

 

 

ĐIỂM TIN NGÀY 28-5-2016

Tháng Năm 29, 2016

 

ĐIỂM TIN NGÀY 28-5-2016

.

Tin Tức Hàng Ngày

http://www.tintuchangngayonline.com/

Điểm Tin Thứ Bảy 28.05.2016

  • Chuyến thăm lịch sử Hiroshima, dấu ấn cuối nhiệm kỳ của Obama(RFI) – Sự kiện tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama thăm Hiroshima được tất cả các báo Pháp ra ngày 27/05/2016 chú ý. Libération dành trang nhất với tựa đề « Obama đến Hiroshima vì lịch sử », nhấn mạnh chưa bao giờ một tổng thống Mỹ đương nhiệm đến thăm thành phố đã nhận lãnh quả bom nguyên tử vào năm 1945.
  • Tổng thống Mỹ an ủi nạn nhân bom nguyên tử ở Hiroshima (RFA) – Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama hôm thứ Sáu thực hiện nghi thức cảm động đối với những nạn nhân thiệt mạng vì bom mguyên tử ở Hiroshima.
  • Obama có chuyến thăm lịch sử tới Hiroshima(BBC) – Ông Obama trở thành tổng thống đương nhiệm đầu tiên của Hoa Kỳ tới thăm thành phố kể từ sau vụ ném bom hạt nhân 1945.
  • Tổng thống Barack Obama thăm thành phố Hiroshima(RFI) – Thứ Sáu ngày 27/5/2016 là một mốc quan trọng trong lịch sử quan hệ giữa hai nước Hoa Kỳ và Nhật Bản. Nhân sự kiện hội nghị thượng đỉnh G7 diễn ra tại Nhật Bản, tổng thống Mỹ Barack Obama đã tới thăm thành phố Hirosima. Đây là lần đầu tiên một tổng thống Hoa Kỳ đương nhiệm tới Hirosima, nơi đã từng là thành phố chết chóc sau khi hứng chịu quả bom nguyên tử đầu tiên bị Hoa Kỳ ném xuống ngày 06/08/1945 khiến 140.000 người chết.
  • Trực diện với quá khứ ở Hiroshima, TT Obama làm nên lịch sử(VOA) – Tổng thống Obama và Thủ tướng Nhật Bản Shinzo Abe đã làm nên lịch sử bằng cách sánh bước bên nhau tại công viên tưởng niệm Hiroshima
  • Lãnh đạo khối G7 cùng nhau giải quyết vấn đề về kinh tế và chính trị(RFA) – Hôm nay (27/5/2016) các vị lãnh đạo khối G7 tuyên bố tại thành phố duyên hải Shima nơi hội nghị đang diễn ra, rằng sẽ cùng nhau giải quyết các vấn đề chung của thế giới.
  • Bầu cử tổng thống Mỹ: Donald Trump đại diện cho đảng Cộng Hòa(RFI) – Ngày 26/05/2016, nhà tỉ phú Donald Trump đã giành chiến thắng trong cuộc đua đại diện cho đảng Cộng Hòa trong cuộc bầu cử tổng thống Mỹ năm nay.
  • Ông Trump đưa vấn đề năng lượng vào cuộc tranh luận tranh cử tổng thống(VOA) – Ông Donald Trump cam kết sẽ bãi bỏ hiệp định về khí hậu đã ký ở Paris và ráo riết theo đuổi việc phát triển năng lượng hóa thạch
  • Thành công của ông Trump gây phản ứng trái ngược tại Mỹ và ở nước ngoài(VOA) – Việc ông trùm bất động sản Donald Trump chiếm được số đại biểu cần thiết để được đảng Cộng hòa đề cử đã gây nhiều tranh cãi ở nước ngoài và ở Mỹ
  • Mười bước để trở thành cường quốc hạt nhân (Phần 1)(BBC) – Những bước cần thiết để có bom hạt nhân, thứ không chỉ huỷ diệt kẻ thù mà còn cho phép một quốc gia giương oai diễu võ trên diễn đàn quốc tế.
  • Nga trả đũa EU bằng cách gia hạn cấm vận thực phẩm tới 2018(RFA) – Nga sẽ giữ nguyên lệnh cấm vận thực phẩm đối với EU đến năm 2018.
  • Tổng thống Nga công du Hy Lạp vì muốn xích lại gần châu Âu(RFI) – Ngày 27/05/2016 đánh dấu việc mở đầu chuyến thăm Hy Lạp hai ngày của tổng thống Nga Vladimir Putin. Người đứng đầu điện Kremlin có cuộc đối thoại với tổng thống Hy Lạp và thủ tướng Alexis Tsipras.
  • Achentina xét xử các chủ mưu “Chiến dịch Condor” Nam Mỹ(RFI) – Mười tám quân nhân, trong đó có một nhà cựu độc tài Achentina, có thể sẽ bị một tòa án tại thủ đô Buenos Aires kết án ngày 27/05/2016. Họ bị cáo buộc đã tham gia vào “Chiến dịch Condor” (hay còn gọi là “Chiến dịch Kền kền khoang”, Operacion Condor) nhằm loại bỏ các nhà đối lập với các nền độc tài Nam Mỹ trong những năm 1970 và 1980.
  • Pháp : Người biểu tình và chính phủ tiếp tục đọ sức(RFI) – Chưa đầy hai tuần nữa sẽ khai mạc Cúp bóng đá châu Âu, nhưng hôm qua, 26/05/2016, từ 150-300 000 người đã xuống đường đình công trên khắp nước Pháp đòi rút dự luật cải cách lao động El Khomri. Cuộc đọ sức giữa chính phủ và các nghiệp đoàn bước qua ngày thứ 8.
  • Người biểu tình, cảnh sát Pháp đụng độ trong các cuộc đình công toàn quốc(VOA) – Người biểu tình đụng độ với cảnh sát trong khi hàng ngàn người hô những khẩu hiệu chống chính phủ tuần hành qua những ngả đường ở Paris hôm thứ Năm
  • Việt-Trung có ‘kinh nghiệm’ về biên giới(BBC) – Trung Quốc nói Việt Nam và Trung Quốc đã có kinh nghiệm giải quyết ‘thành công’ vấn đề biên giới từ nhiều năm qua.
  • Nhật : G7 quan ngại tình hình Biển Đông và biển Hoa Đông(RFI) – Ngày 27/05/2016, trong thông cáo chung, lãnh đạo nhóm 7 nước công nghiệp hàng đầu – G7, sau hai ngày họp thượng đỉnh tại Ise-Shima (Nhật Bản), cùng bày tỏ mối quan ngại về tình hình căng thẳng ngày càng nghiêm trọng trên biển Hoa Đông và Biển Đông.
  • Biển Đông : Ngư dân Việt Nam trên tuyến đầu(RFI) – Nữ phóng viên Pamela Boykoff của đài truyền hình CNN đã theo chân Lê Tân, một ngư dân Việt Nam, trong những ngày ông lênh đênh ngoài Biển Đông. RFI xin giới thiệu bài phóng sự được đăng trên website của CNN ngày 22/05/2016.
  • Trung Quốc tiết lộ bước mới trong chiến lược thôn tính Hoàng Sa(RFI) – Báo chí Trung Quốc vào hôm nay 27/05/2016 đã tiết lộ : Bắc Kinh đã có kế hoạch biến vùng quần đảo Hoàng Sa mà họ đã đánh chiếm từ tay Việt Nam vào năm 1974, thành một khu du lịch giải trí « tương tự như quần đảo Maldives » nổi tiếng ở Ấn Độ Dương. Theo hãng tin Pháp AFP, động thái này của Trung Quốc sẽ làm tình hình khu vực căng thẳng thêm lên.
  • Trung Quốc dự định mở tour du lịch tại biển Đông(RFA) – Trung Quốc sẽ biến những đảo nhỏ trong khu vực tranh chấp ở Biển Đông thành điểm đến của những chuyến du lịch mang tên là những Tour Ái Quốc.
  • Trung Quốc triển khai máy bay do thám không người lái ở đảo Phú Lâm(RFI) – Ngày 26/05/2016, hình ảnh vệ tinh cho thấy lần đầu tiên Trung Quốc triển khai một máy bay do thám không người lái ở đảo Phú Lâm. Thêm một dấu hiệu cho thấy căng thẳng gia tăng ở Biển Đông.
  • Trung Quốc muốn biến đảo Phú Lâm thành khu du lịch nghỉ mát (VOA) – Trung Quốc đặt mục tiêu biến một số đảo đang có tranh chấp ở Biển Đông thành khu du lịch nghỉ mát với những kế hoạch phát triển mới
  • Đài Loan đứng đâu trong trận chiến pháp lý ở Biển Đông?(BoxitVN) – Nguyễn Văn Thân – Vào ngày 23/3/2016, một số giáo sư của Hiệp Hội Luật Quốc Tế Đài Loan đã đồng ký tên vào một bản đệ trình gửi đến Tòa Trọng Tài về Luật Biển đang trong giai đoạn chuẩn bị ban hành phán quyết về vụ kiện “Đường Lưỡi Bò” của Phi Luật Tân. Các vị này gồm có GS Charng-Ven Chen của Đại học National Chengchi & Soochow University, GS Chun-I Shen của National Chengchi University, GS Nigel N.T. Li của Soochow University, Yann-Huei Song Nghiên cứu sinh Viện …
  • ‘Có người lên Facebook chém gió rất kinh’(BBC) – Tiến sĩ Nguyễn Quang A bình luận “việc ai đó nói quá lên về hoạt động để thu hút đám đông là chuyện rất con người, thường xảy ra”.
  • Báo nhà nước né tránh phát biểu về nhân quyền của Tổng thống Obama (VOA) – Phát biểu của Tổng thống Mỹ trong bài diễn văn với nhân dân Việt Nam bị báo nhà nước xuyên tạc hoặc né tránh tại những đoạn liên quan tới nhân quyền
  • TNS Mỹ đề xuất trừng phạt công dân Việt vi phạm nhân quyền(BoxitVN) 
    NTT: Thấy gì khi Mỹ chuyển sang trừng phạt cá nhân trong vụ Việt vi phạm nhân quyền? Thấy chính xác, vì việc trừng phạt Đất nước chỉ ảnh hưởng tới người Dân, còn bọn Quan thì chúng bất cần dầu không mua vũ khí là mất nước. Do vậy việc trừng phạt Đất nước như cấm vận vũ khí chúng vẫn vi phạm nhân quyền. Thấy chính xác, vì bọn Quan chỉ đạo đàn áp, đứa nào cũng có tài sản ở Mỹ, con cái ở sẵn đó và khi Đất …
  • Palau đốt tàu cá Việt Nam đánh bắt trái phép(RFA) – Đảo quốc Palau ở Thái Bình Dương hôm thứ tư, 25 tháng 6, vừa cho đốt một chiếc tàu cá của ngư dân Việt Nam bị bắt giữ vì đánh cá trộm tại vùng biển của quốc gia này, sau khi 14 ngư dân trên tàu đã được gửi trả về Việt Nam.
  • Palau đốt hủy một tàu đánh cá trái phép Việt Nam để làm gương(RFI) – Chính quyền đảo quốc Palau, thuộc Thái Bình Dương, ngày 27/05/2016, đã ra lệnh đốt hủy một tàu cá mang quốc tịch Việt Nam đã đánh bắt trái phép trong vùng lãnh hải nước này. Quyết định trên cũng là một thông điệp nhằm cảnh cáo các đoàn tầu đánh bắt có ý đồ xâm phạm vùng lãnh hải của đảo quốc.
  • Nỗi lo của các thợ lặn Formosa Vũng Áng(RFA) – Hàng loạt thợ lặn ở khu công nghiệp Formosa Vũng Áng có biểu hiện bị nhiễm độc nước biển. Tuy vậy sau gần một tháng kiểm tra sức khỏe họ không nhận được kết quả và còn bị đe dọa chấm dứt hợp đồng lao động.
  • Lực lượng đặc biệt Mỹ và Đặc công VN đã sẵn sàng hợp tác trong tương lai(RFA)– Lực lượng đặc biệt Mỹ và Đặc công Việt Nam đã sẵn sàng cho việc hợp tác chặt chẽ trong tương lai.
  • Trí thức tuyệt thực cùng Trần Huỳnh Duy Thức(RFA) – Hôm nay đã bước sang ngày thứ ba, tù nhân lương tâm Trần Huỳnh Duy Thức tuyệt thực trong tù để chống lại sự giam giữ bất công và đòi trả tự do ngay lập tức. Một phong trào hưởng ứng thái độ bất khuất của ông đã nổ ra bắt đầu bằng các cuộc tuyệt thực tập thể từ ngày 24 tháng 5.
  • Đại học Fulbright Việt Nam là môi trường cho suy nghĩ độc lập và sáng tạo(VOA) – Đại học Fulbright Việt Nam (FUV) là trường đại học độc lập, phi lợi nhuận đầu tiên của Việt Nam, được xem là một mô hình giáo dục hoàn toàn mới mẻ
  • Mỹ và Việt Nam xích lại gần nhau, Trung Quốc đau đầu(RFI) – Quyết định bãi bỏ cấm vận vũ khí Việt Nam được tổng thống Mỹ Barack Obama loan báo hôm 23/05/2016 tiếp tục được phân tích sôi nổi. Hãng tin Anh Reuters vào hôm nay 27/05 đã cho rằng : Chỉ bằng một ngón đòn dứt khoát, Mỹ và Việt Nam đã gây rắc rối cho chiến lược của Trung Quốc tại Biển Đông. Kể từ nay, Bắc Kinh sẽ phải nhức đầu đối phó với những thách thức chiến lược cả trước mắt lẫn lâu dài.
  • Trung Quốc đau đầu với lệnh dỡ bỏ cấm vận vũ khí của Mỹ với Việt Nam(RFA) – Chiến lược của Trung Quốc về những vùng tranh chấp trên Biển Đông đang gặp khó khăn sau chuyến công du cuối cùng của Tổng thống Obama đến Việt Nam. Nhận định này được đưa ra trong bài viết đăng tải trên Reuters ngày hôm qua.
  • Lời phát biểu của Tổng Thống Obama với nhân dân Việt Nam(BoxitVN) – (Tại Trung tâm Hội nghị Quốc gia, Hà Nội, ngày 24-5-2016, lúc 12 giờ 11 phút ICT, giờ Việt Nam) – Bản dịch trọn vẹn của Thục Quyên – BVN: Trong ba ngày lưu lại ở Việt Nam, từ 23 đến 25-5-2016, Tổng thống Obama đã thể hiện mình là một con người cao thượng, chân thành và rất mực nhân ái. Một nhân vật siêu đẳng không dễ ở đâu và bao giờ ta cũng may mắn được tiếp xúc, được nhìn ngắm ở một cự ly gần. Lời phát biểu của ông …
  • Phát biểu của Tổng thống Obama sau cuộc gặp gỡ các Nhà lãnh đạo xã hội dân sự Việt Nam(BoxitVN) – (Bản dịch của Văn phòng Thư ký Báo chí Nhà trắng) – Ngày 24 tháng 5 năm 2016

    Khách sạn JW Marriott Hà Nội

    Hà Nội, Việt Nam

    11:45 A.M. ICT

    TỔNG THỐNG OBAMA: Tôi vừa có cuộc trao đổi tuyệt vời với một số nhà hoạt động xã hội dân sự ưu tú của Việt Nam. Tôi trân trọng cảm ơn họ đã dành thời gian tới đây gặp tôi và cùng trao đổi với tôi về những công việc quan trọng mà họ đang làm, và những tiến bộ đang diễn ra tại Việt …

  • KÊU GỌI THAM GIA TUYỆT THỰC ĐỢT 2 – ngày 27/5/2016 – HƯỚNG VỀ TRẦN HUỲNH DUY THỨC(BoxitVN) –  Thay mặt Hội Cựu Tù Nhân Lương Tâm, chúng tôi chân thành cảm ơn đồng bào trong và ngoài nước đã chia sẻ quyết định tuyệt thực cho đến chết của anh Trần Huỳnh Duy Thức bằng việc thực hiện cuộc tuyệt thực 24 giờ ngày 24/5 vừa qua.
    Chuyến viếng thăm chính thức VN của Obama đã kết thúc trong bối cảnh đánh đập, ngăn chặn, bắt bớ người hoạt động nhân quyền nghiêm trọng hơn bao giờ hết. Hoa Kỳ tuyên bố xóa bỏ lệnh cấm vận bán vũ …
  • Tổng thống Obama và tương lai quan hệ Mỹ-Việt(BoxitVN) – Bùi Văn Phú – Khi đi thăm một nước khác, các nhà lãnh đạo Hoa Kỳ thường mang theo những thông điệp và cam kết để thắt chặt quan hệ song phương.
    Chuyến công du Việt Nam của Tổng thống Barack Obama cũng không ra ngoài thông lệ ấy. Mục đích chính của chuyến đi là tăng cường an ninh chiến lược, qua chính sách xoay trục của Mỹ; phát triển kinh tế, qua hiệp định TPP; và quảng bá những giá trị của dân chủ tự do, qua các nổ lực thúc …
  • THÔNG ĐIỆP CỦA TỔNG THỐNG MỸ *(BoxitVN) – Nguyen Thanh Son – Có thể nhiều người sẽ thất vọng khi chờ đợi những hành động quyết liệt hơn của Mỹ, nhưng thông điệp của Tổng thống Mỹ khá rõ ràng “Muốn có những thứ tốt đẹp thì các bạn phải tự làm lấy, chẳng ai làm thay cho các bạn được cả”… Một bài phân tích về chuyến đi của ông Obama sang thăm Việt Nam rất hay, chất lượng của Nguyen Thanh Son- Chairman at SAGE Brand and Communications Academy and Director General at T&A Ogilvy. Xin được chia sẻ …
  • Tấm vé cho chuyến tàu thịnh vượng cuối cùng!!!(BoxitVN) – Lang Anh – “Có một điều các lãnh đạo Việt Nam sẽ phải học hỏi nhiều về phong cách của Tổng thống Obama. Đứng đầu một cường quốc với GDP tới 17.000 tỷ USD, ông ấy bước vào một quán bún chả bình dân trên phố Lê Văn Hưu, ngồi trên một chiếc ghế nhựa không tựa lưng giá dưới 5 USD, trước mặt là một chiếc bàn inox rẻ tiền, và ăn một suất bún chả có giá 2 USD. Dù là hành động mang tính ngoại giao hay là một …
  • Trả lời của Tổng thống Obama tại Tokyo về việc Trung Quốc xem quan hệ đối tác giữa Hoa Kỳ và Việt Nam là sự khiêu khích(BoxitVN) – Kim Chi
    Mời các bạn đọc phát biểu của Tổng thống Obama tại Tokyo hôm qua, trả lời câu hỏi của truyền thông về việc Trung Quốc coi đối tác giữa Hoa Kỳ với Việt Nam là sự khiêu khích đối với Trung Quốc như sau:

    “Tôi xin nói ngắn về Trung Quốc

    Quan hệ đối tác của chúng tôi với Việt Nam đang ngày càng phát triển, diễn ra hoàn toàn không dính dáng gì đến Trung Quốc (hoàn toàn là độc lập với Trung Quốc). Quan hệ đối tác này đặt …

  • Tuần trăng mật của Washington ở Cam Ranh(BoxitVN) – James Holmes | Foreign Policy | – Lê Anh Hùng dịch (VNTB) – Điều khiến bất kỳ thuỷ thủ Hoa Kỳ nào cũng quan tâm nhất lại là thông tin Hà Nội có thể mở cửa trở lại cảng nước sâu Cam Ranh cho tàu chiến Mỹ như một phần của món quà để đổi lấy việc dỡ bỏ lệnh cấm vận vũ khí. “Đồng bệnh tương lân”, gã hề Trinculo đã tuyên bố như vậy trong vở bi hài kịch nổi tiếng của William Shakespeare mang tên Bão tố. Bị dạt vào …
  • Trung Quốc đòi Mỹ dỡ bỏ cấm vận vũ khí(RFI) – Vài ngày sau khi tổng thống Mỹ Barack Obama thông báo bãi bỏ hoàn toàn cấm vận vũ khí của Mỹ đối với Việt Nam, Bắc Kinh vào ngày 26/05/2016 đã chỉ trích việc Mỹ vẫn duy trì lệnh cấm bán vũ khí cho Trung Quốc, và gián tiếp yêu cầu Washington bãi bỏ cấm vận này.
  • Lo sợ liên minh Việt-Mỹ, Bắc Kinh cố hàn gắn quan hệ với Hà Nội(VOA) – Trong cuộc họp báo hôm thứ Ba, bà Hoa Xuân Oánh nói: ‘Trung Quốc và Việt Nam là các quốc gia láng giềng thân thiện núi liền núi sông liền sông’
  • Hai nhà lãnh đạo của người Tây Tạng lưu vong thúc giục người dân đoàn kết(RFA) – Lãnh đạo tinh thần của người Tây Tạng lưu vong, đức Dalai Lama hôm nay (27/5/2016) lên tiếng thúc giục người dân Tây Tạng đoàn kết.
  • Cảnh sát biển Phillipines bắt một tàu cá Trung Quốc(RFA) – Một tàu cá Trung Quốc bị chặn bắt bởi hai tàu cảnh sát biển Philippines sau cuộc rượt đuổi kéo dài 2 giờ. Tin được loan đi bởi các đài truyền hình ABS-CBN và GMA của Philippines.
  • Úc cáo buộc 8 người TQ và 6 người Malaysia vận chuyển trái phép ma túy đá(RFA) – 8 người Trung Quốc và 6 người Malaysia hôm nay vừa bị Australia cáo buộc tội vận chuyển trái phép ma túy đá vào nước này.
  • Bắc Hàn cáo buộc Nam Hàn gây hấn(RFA) – Bắc Hàn hôm thứ Sáu lên tiếng đe dọa trả đũa sau khi Nam Hàn bắn những loạt đạn cảnh cáo nhắm vào một tàu kiểm soát và một tàu cá của miền Bắc tiến gần đường biên lãnh hải đang có tranh chấp tại bán đảo Triều Tiên.
  • Campuchia tuyên án tù bốn cận vệ của Thủ tướng Hun Sen(RFA) – Một tòa án ở Phnompenh, Campuchia, hôm nay đã tuyên án đối với 3 lính Commando của quân đội nước này, mỗi người 1 năm tù vì đã đánh đập 2 dân biểu ngay phía ngoài tòa nhà quốc hội vào năm ngoái.
  • Các mỏ ngọc thạch ở Myanmar đem lại lợi tức lẫn cái chết(VOA) – Tình trạng nguy hiểm và thiếu an toàn tại các mỏ ngọc thạch ở Myanmar đã được nêu bật khi xảy ra tai nạn khiến hàng chục thợ mỏ thiệt mạng
  • Phóng viên Úc bị sa thải sau vụ bắt cóc bất thành ở Lebanon(VOA) – Một nhà sản xuất làm việc cho kênh truyền hình số 9 của Australia đã bị sa thải hôm 27/5 sau khi tìm cách giúp thực hiện kế hoạch của một bà mẹ
  • Vấn đề di trú châm ngòi tranh luận trong cuộc vận động bầu cử ở Australia(VOA) – Di dân sẽ là một trong những vấn đề quan tâm chủ chốt khi người dân Australia đi bỏ phiếu trong cuộc bầu cử vào tháng 7
  • Một cư dân Mỹ bị truy tố về cáo trạng hoạt động khủng bố (VOA) – Một cư dân Mỹ bị truy tố về cáo trạng âm mưu hỗ trợ vật chất cho nhóm Nhà nước Hồi giáo, theo thông báo do Bộ Tư Pháp Mỹ công bố hôm 27/5
  • LHQ: Iran tuân thủ thỏa thuận hạt nhân(VOA) – Cơ quan Nguyên tử năng Liên Hiệp Quốc báo cáo rằng Iran đang tuân thủ thỏa thuận hạt nhân có tính bước ngoặt
  • Hai học sinh Mỹ gốc Ấn đoạt giải vô địch cuộc thi đánh vần ở Mỹ(VOA) – Cuộc thi đánh vần toàn quốc Scripps của Mỹ hội đủ các yếu tố hào hứng và lo âu căng thẳng của bất cứ sự kiện thể thao nào
  • Giá dầu tăng lên mức trên 50 USD vì nguồn cung ít đi(VOA) – Giá dầu hôm thứ Năm đã tăng lên mức trên 50 đôla một thùng lần đầu tiên trong năm nay, sau khi có tin tình trạng thặng dư nguồn cung dầu đang bớt đi ở Mỹ
  • Địa Trung Hải : Tàu dân nhập cư tiếp tục đắm(RFI) – Trong hai ngày 25 và 26/05/2016 đã xảy ra hai vụ đắm tàu ở ngoài khơi Libya khiến hơn 100 người thiệt mạng và khoảng 100 người mất tích. Thảm họa còn có thể tiếp tục xảy ra với hàng ngàn người muốn nhập cư vào châu Âu qua tuyến đường Địa Trung Hải.
  • Video hiếp dâm gây chấn động Brazil(BBC) – Cảnh sát Brazil truy lùng hơn 30 người bị nghi là hãm hiếp một cô gái trẻ ở Rio de Janeiro và đưa video lên mạng xã hội.
  • Jose Mourinho chính thức làm HLV ManU(BBC) – Jose Mourinho vừa đặt bút ký hợp đồng ba năm và chính thức trở thành huấn luyện viên của Manchester United.
  • Gia đình Obama thuê biệt thự ở sau khi rời Tòa Bạch Ốc(VOA) – Tổng thống Mỹ Barack Obama và gia đình dự định sẽ chuyển đến sống trong một tòa biệt thự chín phòng ngủ ở khu Kalorama đắt tiền của thủ đô Washington

——————————–

ĐỐI THOẠI

https://doithoaionline.wordpress.com/

Đối Thoại Điểm Tin ngày 28 tháng 5 năm 2016

Posted on 28/05/2016 by Doi Thoai

  • Tin Ngoài Nước-Tín Châu
  • Tin Trong Nước-Lê Hồng Lĩnh
  • Chuyện Việt Nam-Thanh Ly

Đọc tiếp →

———————

Đài Đáp Lời Sông Núi

http://radiodlsn.com/

Thứ Bảy 28-05-2016

.

Theo dõi đài Đáp Lời Sông Núi qua:

Youtube

Twitter

Facebook

.

Youtube: THẢM HỌA ĐỎ BỘ MẶT THẬT CỦA ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM

.

Youtube: Sự Thật Hồ Chí Minh

.

Youtube: Ho Chi Minh, The Man and The Myth

.

Youtube: Cải cách ruộng đất

.

Youtube: Nhân Văn Giai Phẩm

.

————————

Viet Studies

Thứ bảy 28 tháng 5, 2016

http://viet-studies.info/

Kinh tế Việt Nam

Văn Hóa & Giáo Dục

 

 


Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 46 other followers