QUY TRÌNH HẠI DÂN (Kami)

Tháng Bảy 26, 2016

 

Quy trình hại dân

Kami

Thứ Hai, 07/25/2016 – 07:09 — Kami

http://www.rfavietnam.com/node/3363

 

Gần đây, khi lý giải về những vụ việc nghiêm trọng gây thiệt hại về tài sản của nhà nước, hay của công dân thậm chí là cả tính mạng của không ít người thì các cán bộ có trách nhiệm đều lên tiếng khẳng định rằng họ đã thực hiện đúng quy trình.

Hẳn chúng ta ai cũng còn nhớ vụ việc vào năm 2013, khi lực lượng chức năng của Đài Loan đã phát hiện, thu giữ 600 bánh heroin có trọng lượng tới 229 kg, trị giá khoảng 300 triệu USD, được cất giấu trong 12 loa thùng trên chuyến bay cất cánh từ sân bay Tân Sơn Nhất đi tới sân bay Đào Viên (Đài Loan). SVụ việc một lượng ma túy hơn 200 kg dễ dàng vượt qua tất cả các hệ thống kiểm tra tối tân bắng người, bằng máy móc tinh vi và cả chó nghiệp vụ của cơ quan An ninh và Hải quan Việt nam là một vụ việc cực kỳ nghiêm trọng. Vậy mà ông Trần Mã Thông, Phó Cục trưởng Cục Hải quan TP.HCM đã khẳng định “xanh rờn” rằng Cục Hải quan TPHCM đã làm đúng quy trình, không có sai phạm.

Hay như vụ việc nữ sinh Lê Thị Hà Vi ở Đắk Lắk bị cưa chân oan, nguyên do Bệnh viện Đa khoa Cư Kuin “có sai sót trong quá trình điều trị do trình độ chuyên môn hạn chế, khi có diễn biến xấu xảy ra đã không được xử trí kịp thời” theo như kết luận của Sở Y tế Đắk Lắk. Tuy vậy, lãnh đạo Sở Y tế tỉnh này vẫn một mực nhận định rằng bệnh viện đó không vi phạm quy trình khám chữa bệnh (!?) Tương tự như thế, trong ngành y tế đã có rất nhiều những trẻ nhỏ vô tội đã chết sau khi tiêm phòng vắc xin và những người có trách nhiệm trong ngành y tế vẫn khẳng định là họ thực hiện đúng quy trình.

Nghiêm trọng hơn, ở khu vực miền Trung trong những năm trước đây, vì lợi ích cục bộ của một vài nhà máy thủy điện người ta đã bỏ qua chức năng căn bản của những hồ chứa nước, đó là khả năng điều tiết lũ. Để tăng công suất phát điện cho những nhà máy, chủ doanh nghiệp đã xả lũ hết sức tùy tiện, điều đó gây ra hậu quả hết sức thảm khốc. Riêng năm 2014, theo thống kêđã có 41 người chết, 5 người mất tích và 74 người bị thương do mưa lũ. Mưa lũ cũng làm đổ, sập, trôi 410 ngôi nhà; tốc mái, hư hỏng 1.271 ngôi nhà và ngập 425.573 ngôi nhà. Vậy mà điều trần trước Quốc hội lãnh đạo Bộ Công thương vẫn khẳng định rằng, thủy điện miền Trung đã xả lũ đúng quy trình.

Trong vấn nạn chạy chức, chạy quyền hiện nay thì cũng vậy. Những người đứng đầu các cơ quan nhà nước thường nói “đúng quy trình” nhằm để biện minh cho việc việc bổ nhiệm người thân hay tay chân của mình và cũng là cách để họ phủ nhận người tài vào các vị trí lãnh đạo. Như chuyện ông Trịnh Xuân Thanh một doanh nhân ở Đông Âu trở về, đã được cất nhắc làm lãnh đạo của Tổng công ty Xây lắp dầu khí Việt Nam (PVC), là một người phải chịu trách nhiệm chính trong việc thua lỗ 3,2 ngàn tỉ đồng của công ty này. Theo đánh giá của Ủy ban Kiểm tra TW thì ông Trịnh Xuân Thanh phải chịu trách nhiệm trong việc đã để PVC “thua lỗ triền miên, thiệt hại kinh tế cực kỳ nghiêm trọng, tạo dư luận xấu, làm giảm niền tin của nhân dân với Đảng và nhà nước”. Vậy mà không biết nhờ phép mầu nào mà ông Trịnh Xuân Thanh lại được “ưu ái” điều động về giữ các chức vụ khác ở Bộ Công Thương. Rồi sau đó lại được lãnh đạo tỉnh ủy Hậu Giang xin đích danh về giữ chức Phó Chủ tịch UBND tỉnh. Chưa hết trong cuộc bầu cử ĐBQH khóa 14 vừa qua ông Trịnh Xuân Thanh còn trúng cử ĐBQH với tỷ lệ phiếu bầu cao nhất của tỉnh Hậu Giang. Vậy mà khi vụ việc vỡ lở, một số các bộ của Ban Tổ chức TW, Bộ Công thương và tỉnh uy Hậu Giang vẫn khăng khăng rằng quá trình bổ nhiệm ông Thanh làm đúng quy trình.

Mới nhất là thảm họa môi trường ở khu vực 4 tỉnh bắc Trung bộ, do công ty Formosa Hà Tĩnh gây ra trên diện rộng, làm ảnh hưởng nghiêm trọng đến môi trường cũng như cuộc sống của hành triệu người dân sống ở khu vực này và thiệt hại kinh tế có thể đến 1.000 tỷ USD. Khi vụ việc vỡ lở thì người ta mới té ngửa về việc làm ăn tắc trách của các lãnh đạo nhà nước ở các cấp, đặc biệt là vai trò của ông Võ Kim Cự – nguyên Bí thư Tỉnh uỷ Hà Tĩnh, người chịu trách nhiệm chính. Điển hình là báo cáo đánh giá tác động của Dự án Formosa hầu như không được đề cập tới. Vậy mà, dưới nhan đề “Ông Võ Kim Cự nói về Formosa: Băn khoăn, nhưng đúng quy trình!”, trong cuộc trao đổi với Báo Giao thông tối 25/7/2016, ĐBQH Võ Kim Cự – nguyên Bí thư Tỉnh uỷ Hà Tĩnh đã khẳng định như vậy, khi dư luận đặt nhiều câu hỏi về trách nhiệm của ông và lãnh đạo Hà Tĩnh trong vụ việc liên quan đến Formosa. Theo ông Võ Kim Cự còn khẳng định rằng cho đến lúc này “Không Bộ nào không đồng ý chọn Formosa”, chưa hết ông Cự còn được người ta phê chuẩn làm Ủy viên Ủy ban Kinh tế Quốc hội mà bất chấp sự bức xúc của người dân.

Việc hàng loạt vụ việc nhạy cảm gần đây thường được người những có trách nhiệm giải thích là “đúng quy trình” đã cho thấy, những phát ngôn như vậy của các quan chức lãnh đạo là chuyện hết sức phổ biến, nó đồng nghĩa với việc “chúng tôi (Nhà nước) không chịu trách nhiệm”. Đây không chỉ là sự vô trách nhiệm của bộ máy nhà nước ở Việt nam mà còn là sự coi thường nhân dân, mà còn là biểu hiện xa dân. Trong lịch sử loài người  quan hệ giữa kẻ cai trị và người bị trị cũng khó có thể tìm thấy trường hợp tương tự như ở Việt nam hiện nay.

Từ điển tiếng Việt định nghĩa, quy trình là một danh từ để chỉ trình tự phải tuân theo để tiến hành một công việc nào đó. Như vậy cụm từ “đúng quy trình” cho thấy cái quy trình quản trị nhà nước ở Việt Nam không phải để phục vụ người dân như quy định của Hiến pháp. Mà cái quy trình này luôn được những người trách nhiệm trong bộ máy nhà nước tận dụng nhằm để chối tội và trốn tránh trách nhiệm trước người dân. Như ông Nguyễn Sỹ Cương Ủy viên Thường trực Ủy ban Pháp luật của Quốc hội đã bức xúc khi cho rằng “Thật lạ lùng là cái gì cũng đúng quy trình! Tiêm chết người rồi vẫn khẳng định là… đúng quy trình, bỏ tù oan đến cả 10 năm vẫn… đúng quy trình, bỏ lọt 230 kg ma túy qua cửa khẩu vẫn… đúng quy trình. Tôi cho rằng đấy chỉ là sự biện hộ và rũ bỏ trách nhiệm một cách vô cảm.”. 

Đó là nguyên nhân vì sao mà trong buổi thảo luận cho ý kiến về chương trình giám sát năm 2017 của Quốc hội (QH) vào sáng ngày 25/7/2016, khi đánh giá về thực trạng của bộ máy nhà nước ở Việt Nam, ĐBQH Bùi Việt Phương tỉnh Ninh Bình đã thốt lên “Bán không từ thứ gì, ăn không từ thứ gì” khi nói về bộ máy công chức hiện nay.

Điều đó đã cho thấy, ở Việt Nam hiện nay cái quy trình mà ban lãnh đạo của Đảng CSVN đang sử dụng để quản trị và điều hành đất nước chỉ là thứ quy trình để hại người dân mà thôi!

Ngày 25/07/2016

© Kami

* Đây là trang Blog cá nhân của Kami. Bài viết không thể hiện quan điểm của Đài Á châu Tự do RFA.

Kami’s blog

 

 

 

CHÚNG TA PHẢI TRẢ GIÁ (Kính Hòa)

Tháng Bảy 26, 2016

 

Chúng ta phải trả giá

Kính Hòa, phóng viên RFA
2016-07-25

http://www.rfa.org/vietnamese/programs/ReadingBlogs/we-have-to-pay-kh-07252016080628.html

 

Cái bóng Trung Quốc, cái bóng cộng sản

Thảm họa môi trường Vũng Áng xảy ra hầu như cùng thời gian với phán quyết của tòa trọng tài quốc tế về biển Đông. Hai sự kiện lớn này phủ cái bóng lo ngại về Trung Quốc lên các trang blog tiếng Việt chưa biết chừng nào mới chấm dứt.

Nói về cái bóng Trung Quốc phủ lên xã hội Việt Nam, luật sư Lê Luân viết rằng khi nho giáo, vốn là cái cốt lõi của văn hóa Trung Hoa, và tâm lý nô lệ của người Việt chưa chấm dứt thì cái bóng của Trung Quốc vẫn còn đè nặng Việt Nam.

Một nhà nghiên cứu văn hóa Hán Nôm là Tiến sĩ Nguyễn Xuân Diện cho rằng với cái rủi ro lịch sử lệ thuộc 1000 năm thì văn hóa Trung Hoa ảnh hưởng lên Việt Nam là điều khó tránh, nhưng khi bàn về món tiền mà công ty Formosa hứa bồi thường cho Việt Nam sau thảm họa môi trường mà họ gây ra, Tiến sĩ Nguyễn Xuân Diện viết rằng Không có một món tiền nào có thể mua được sinh mệnh của mấy chục triệu người con đất Việt dải đất miền Trung. Không có một nhà máy thép nào có thể cho hàng triệu ngư dân cuộc sống như là biển cả.

Công ty Formosa có chủ là người Đài Loan, nhưng được cho là gắn bó rất chặt chẽ với các công ty Trung Quốc cộng sản.

Nhà báo Nguyễn An Dân nhìn lại những ảnh hưởng của các quốc gia cộng sản lớn lên nước Việt Nam trong mấy chục năm qua:

Giai đoạn 1979, do Trung Quốc xâm lược Việt Nam, Liên Xô khi đó trợ giúp chúng ta, nên chúng ta cho con em học tiếng Nga. Rồi cách đây 6-7 năm thì do Trung Quốc là bạn 16 vàng 4 tốt nên lại có đề án đưa tiếng Hoa vào hệ thống giáo dục phổ thông. Tại sao chúng ta cứ mãi ngả nghiêng như thế, mãi vọng ngoại như thế? Lại còn lập dự án phát triển viện Khổng tử, dưng lại các tượng Khổng Tử. Đó là sự thất thủ chủ quyền về giáo dục, về văn hóa tư tưởng.

Hai cuộc khủng hoảng, thảm họa môi trường Vũng Áng, và chủ quyền bị lấn lướt ngoài biển Đông đã đặt tính chính danh cầm quyền của đảng cộng sản vào một thử thách rất lớn. Nhà báo Kami bình luận:

Thảm họa môi trường biển miền Trung vừa qua đã phơi bầy toàn bộ những sự thật phũ phàng trong việc quản trị đất nước của Đảng Cộng Sản Việt Nam trong thời gian qua. Đó là tình trạng chính quyền nhà nước và cán bộ lãnh đạo ở mọi cấp vô trách nhiệm đối với đất nước cũng như dân chúng. Họ đang điều hành quốc gia theo lối “sống chết mặc bay, tiền thày bỏ túi”.

Đó là hậu quả của một thể chế chính trị độc đảng như Việt nam hiện nay, khi cơ chế kiểm soát và điều chỉnh quyền lực đã bị tê liệt và vô hiệu hóa. Vì lợi nhuận và lợi ích của cá nhân, người ta đã bất chấp tất cả, kể cả cuộc sống của dân chúng và tương lai của dân tộc này. Vì thế chúng ta phải cảm ơn Formosa, nhờ qua đó chúng ta mới biết được thực trạng của đất nước. Chúng ta cần phải đặt câu hỏi, đảng Cộng Sản Việt Nam một đảng cầm quyền duy nhất ở Việt Nam với các thành viên có ý thức như thế, thì còn xứng đáng để tiếp tục duy trì Điều 4 của Hiến pháp nữa hay không?

Bên cạnh những trách nhiệm về môi trường và chủ quyền, Tiến sĩ Nguyễn Xuân Diện cũng cho rằng chủ nghĩa cộng sản chịu trách nhiệm về những tổn hại về văn hóa và tinh thần xảy ra trên đất nước Việt Nam mấy mươi năm qua.

Đấu Tranh

Một chuyển biến rõ ràng của tình hình chính trị xã hội Việt Nam trong thời gian gần đây là nhiều người đã lên tiếng công khai kêu gọi loại bỏ chủ nghĩa cộng sản. Tác giả Lê Văn viết trong lời đề tựa cho một bài viết trên trang blog Ba Sàm rằng:

Xóa bỏ chế độ cộng sản không phải là đi tiêu diệt người cộng sản mà là nhằm loại đảng cộng sản ra khỏi quyền hành bằng mọi phương tiện,  mọi hình thức, mọi phương pháp ôn hoà để giành lại quyền tự quyết định cho tương lai của chính chúng ta, cho tương lai của cả dân tộc ta .

Không ít những đảng viên cộng sản rời bỏ đảng. Trang blog Bình Luận Án định nghĩa tội trạng phản đảng mà đảng cộng sản dành cho họ:

Hành vi phản bội đảng, suy cho cùng cũng chỉ mới là phản bội các đồng chí của mình, phản bội con đường hay xu hướng chính trị mà mình đã chọn. Chứ không có nghĩa là bị nhân dân hay những người ngoài đảng ghét bỏ, khinh bỉ, hay bị đánh giá là xấu…

Điều đáng lưu ý, là hành vi phản bội đảng tuy khá nghiêm trọng, nhưng rốt lại thì vẫn không phải, không bị xem là hành vi tội phạm – theo luật hình sự. Pháp luật Việt Nam, cụ thể là trong Bộ luật hình sự không có tội “phản bội đảng cộng sản”.

Nhưng những khẩu hiệu mang nội dung đòi xóa bỏ sự độc quyền lãnh đạo của đảng cộng sản vẫn chưa xuất hiện trên đường phố, mà thay vào đó là những lời đòi hỏi môi trường trong sạch và chủ quyền quốc gia. Tuy vậy những cuộc biểu tình đó vẫn bị đàn áp.

Trong cuộc biểu tình ngày 17 tháng bảy Luật sư Lê Luân thử chọn cách im lặng nhìn thời cuộc và ông rút ra nhận xét như sau:

Có nhiều người nói, im lặng có thể cũng được gọi là một loại lòng tốt. Nhưng nhìn ngược lại, im lặng hay phớt lờ trước những bất công và đòi hỏi buộc phải lên tiếng của xã hội thực tại với một người có lương tâm, thì có nghĩa, im lặng, nếu được hiểu là một loại lòng tốt, chắc chắn thứ lòng tốt đó là hoàn toàn vô nghĩa và không sử dụng được, giống như đồng tiền trên tay mà không thể tiêu vậy.

Chọn cho mình một thái độ như thế nào trước những cuộc khủng hoảng hiểm nguy như môi trường và chủ quyền, cũng là điều mà nhạc sĩ Tuấn Khanh suy nghĩ:

Bạn hỏi tôi phải nên hành động như thế nào. Tôi khó có thể trả lời toàn ý cho bạn về điều này. Tôi cũng không muốn khuyên bạn xuống đường biểu tình, vì bạn có thể là một người bồng bột. Nhưng nếu bạn bắt gặp một ai đó trên đường phố đang giương khẩu hiệu chống Bắc Kinh xâm lược, hay phản đối sự tồn tại phi nhân và phi lý của Formosa chẳng hạn, hãy chào và dành cho người yêu nước ấy một nụ cười. Đó là một nụ cười thật sự ấm áp để bạn, tôi, và người ấy cùng hiểu với nhau trong niềm hy vọng, rằng, dân tộc chúng ta, quê hương chúng ta đang thức tỉnh.

Hy vọng của nhạc sĩ Tuấn Khanh cũng là mong ước trong tuyên bố của mạng lưới blogger Việt Nam, mong muốn về một tinh thần Diên Hồng trong thế kỷ 21 để cứu nguy dân tộc:

Điều mong ước của Mạng Lưới Blogger Việt Nam là được nhìn thấy các bạn tranh đấu cho nhân quyền, các anh chị bảo vệ cây xanh, các bác các chú trong các đảng phái, những văn nghệ sĩ, trí thức, và quan trọng hơn hết, rất nhiều, hàng ngàn, hàng chục ngàn những khuôn mặt rất mới sẽ nắm tay nhau làm nên một biểu tượng Diên Hồng cho phong trào tranh đấu khôi phục và bảo vệ môi trường, bảo vệ ngư nghiệp, chủ quyền biển Đông và bảo đảm rằng con cháu chúng ta có được một cuộc sống an toàn, lành mạnh và tự do trong mọi lãnh vực.

Mong muốn đó có lẽ chưa được như ý muốn, từ một góc độ của Tiến sĩ Nguyễn Thị Từ Huy khi bà phê phán sự kém tổ chức của các phong trào và tổ chức dân sự hiện nay:

Cần phải thừa nhận rằng : các tổ chức xã hội dân sự ở Việt Nam đang trong bước đầu hình thành và xây dựng, vẫn chưa thoát khỏi tình trạng manh mún, nhỏ lẻ, rời rạc, chưa có một tổ chức nào đủ tầm để đáp ứng đòi hỏi cấp bách của các vấn đề đang đặt ra cho xã hội và cho đất nước. Điều gây băn khoăn là : các tổ chức xã hội dân sự có nhu cầu trở nên lớn mạnh hay không ? Các tổ chức xã hội dân sự có muốn khẳng định bản lĩnh của mình hay không ? Các tổ chức xã hội dân sự có thể tạo sức mạnh cho mình bằng cách xây dựng tổ chức của mình theo nguyên tắc minh bạch và trong suốt hay không ?

Trong khi mà Việt Nam đang bước những bước dài về phía vực thẳm tự hủy diệt thì người ta vẫn không thấy các nỗ lực cải cách từ phía chính quyền, và cũng chưa thấy nỗ lực để trở nên lớn mạnh từ phía các tổ chức xã hội dân sự. Vậy, tương lai của Việt Nam sẽ như thế nào ?

Câu hỏi này mỗi người phải tự đặt ra cho mình, cả những người đang đứng trong bộ máy lãnh đạo nhà nước, cả những người đang hoạt động trong phong trào xã hội dân sự, và tất cả mọi người.

Nhà hoạt động dân sự trẻ tuổi Nguyễn Anh Tuấn cho rằng sự tạo dựng phong trào dân sự làm quân bình với quyền lực chính trị là con đường duy nhất mà không có chọn lựa nào khác:

Xã hội Việt Nam chưa tạo dựng được một thể chế mà trong đó đảng chính trị chỉ có thể thỏa mãn được tham vọng quyền lực cố hữu của nó bằng cách gắng sức làm lợi cho cử tri/người dân nhiều nhất có thể.

Hãy quay lại với câu hỏi mà chúng ta đôi khi né tránh:

‘Giả sử đảng cầm quyền tuyên bố công khai đặt lợi ích của nó lên trên lợi ích quốc gia và đa số người dân, bạn làm được gì nó nào?’

Ngoài nó ra, bạn còn lựa chọn nào khác không?

Nếu chưa có, hãy tạo ra nó.

Hoặc ít nhất, đừng vùi dập những ai đang cố gắng tạo ra những lựa chọn khác cho bạn.

Bởi lẽ, thật khó có hàng hóa tốt nếu thiếu cạnh tranh kinh tế và cũng không dễ có chính sách tốt nếu thiếu cạnh trạnh chính trị.

Đôi lúc cũng có đấy, nhờ may mắn. Nhưng chẳng lẽ chúng ta đành lòng đặt vận mệnh cộng đồng chúng ta vào trò rủi may của số phận hay sao?

Để không phải nhìn thấy sự rủi may của dân tộc, blogger Dương Hoài Linh viết trên Dân Luận rằng Bất cứ chuyện gì trên đời này cũng có giá của nó. Nếu không chấp nhận trả giá anh sẽ đừng mong được thụ hưởng. Tất nhiên ta phải cố gắng để cái giá phải trả là thấp nhất nhưng không phải là sự vô cảm và hèn nhát.

 

 

 

BẤT ĐỘNG SẢN NỔ TUNG HOẶC LẠM PHÁT SẼ TRỞ LẠI TRONG NĂM 2017? (BS Hồ Hải)

Tháng Bảy 26, 2016

 

BẤT ĐỘNG SẢN NỔ TUNG HOẶC LẠM PHÁT SẼ TRỞ LẠI TRONG NĂM 2017? 

BS Hồ Hải

Monday, July 25, 2016

http://bshohai.blogspot.com/2016/07/bat-ong-san-no-tung-hoac-lam-phat-se.html

 

Ai cũng có thể thấy nguồn kinh phí ngân sách của chính phủ hoạt động trong năm 2016 rất khan hiếm, khi mà tân thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc phải kêu gọi gấp rút giải ngân ODA khi ưu đãi đã dần hết.

Bên cạnh đó, vì gánh nợ xấu bất động sản đã không còn có thể khoanh nợ, đảo nợ và trì hoãn để mong rằng người dân Việt có tiền để mua. Vừa rồi UBND thành phố Hồ Chí Minh đã công bố 77 dự án bất động sản ở TPHCM mà chủ đầu tư vì cạn kiệt vốn phải thế chấp ngân hàng là một dấu hiệu cho thấy bong bóng bất động sản sẽ nổ tung vào cuối năm 2016.

Danh sách 77 dự án bất động sản ở TPHCM đã bị thế chấp ngân hàng được UBND TPHCM công bố để dân tránh bị mua nhà mà không có quyền sở hữu.

https://ngoclinhvugia.files.wordpress.com/2016/07/76a19-danh2bs25c325a1ch2b1.jpg

https://ngoclinhvugia.files.wordpress.com/2016/07/aebf9-danh2bs25c325a1ch2b2_1.jpg

https://ngoclinhvugia.files.wordpress.com/2016/07/4e355-danh2bs25c325a1ch2b2.jpg

https://ngoclinhvugia.files.wordpress.com/2016/07/aaccc-danh2bs25c325a1ch2b3.jpg

https://ngoclinhvugia.files.wordpress.com/2016/07/6ddb2-danh2bs25c325a1ch2b4.jpg

https://ngoclinhvugia.files.wordpress.com/2016/07/7fecc-danh2bs25c325a1ch2b5.jpg

https://ngoclinhvugia.files.wordpress.com/2016/07/8000b-danh2bs25c325a1ch2b6.jpg

https://ngoclinhvugia.files.wordpress.com/2016/07/4e066-danh2bs25c325a1ch2b7.jpg

Không rõ 77 dự án trên thế chấp có đúng quy trình như dự án chung cư Harmona không, theo dân ngân hàng thì hầu hết là vậy!

Kinh tế là huyết mạch của một quốc gia. Trong đó, bất động sản là xương sống của nền kinh tế.

Hơn 26 năm cởi trói kinh tế, nhưng bó buộc chính trị đã làm cho nền kinh tế nước Việt là của đảng cầm quyền ăn chia. Người dân bị tước đoạt cả quyền sống, làm ăn và cả mưu cầu hạnh phúc. Dân không thể có tiền mua nhà để ở, chỉ có cán bộ đảng viên cộng sản được ưu đãi từ hiến pháp đến điều lệ đảng và pháp luật là có thể tham nhũng, làm ăn trốn thuế mới có tiền để mua nhà tậu đất, dù là một quan huyện nhưng có một lãnh địa riêng như vua chúa.

Cái gì cũng có giới hạn của nó, khi mà bất động sản chỉ là tiêu sản, không làm ra của cải vật chất thực sự cho nền kinh tế như công kỹ nghệ. Nên các đảng viên giàu có họ cũng không đủ sức để mua tất cả các bất động sản dư thừa.

Các đảng viên nhà giàu họ cũng sáng suốt khi, mỗi năm đã bỏ nước Việt ra đi theo các diện di dân đầu tư hay đoàn tụ giá đình vì nhiều lý do chính đáng: lựa chọn một môi trường giáo dục tốt cho con cái; lựa chọn môi trường sống trong lành cả thể xác và tâm hồn; hoặc không chấp nhận sống nơi nhơ nhớp để rồi đạo dức và nhân phẩm suy đồi. Ngay cả ông cựu CEO của FPT Trương Đình Anh cũng đưa cả nhà đi Hoa Kỳ. Theo số liệu của Tổ chức Di cư quốc tế (IMO), mỗi năm có gần 100.000 người Việt bỏ nước ra đi trong 25 năm qua – từ 1990 đến 2015.

Như vậy, bài toán giải quyết bất động sản của Việt Nam không thể từ người dân còm cõi, và càng không thể từ các đảng viên giàu có từ sự ưu đãi của đảng cầm quyền ăn chia mà phải từ các con đường khác:

  1. Vay mượn nước ngoài thì cũng đã hết chỗ để vaynên phải ngưng phát hành 3 tỷ trái phiếu chính phủ, vì nợ công đã vào mức mất khả năng chi trả, nên phải đảo nợ năm nay lên đến hơn 4 tỷ Mỹ kim – khoảng 95.000 ngàn tỷtheo nguồn tin của chính phủ.
  1. Nguồn khai thác tài nguyên khoáng sản là nguồn thu chiếm 54% GDP lâu nay, giờ giá dầu giảm, hầm mỏ không còn đủ để cung ứng than cho sự nghiệp “công nghiệp hóa, hiện đại hóa” thần thánh, nên cũng không đủ để giúp cho ngân sách đang thiếu hụt.
  1. Nguồn thu thuế phí của dân là nguồn chính để nuôi chế độ cũng cạn kiệt dần vì người dân không còn quyền làm ăn sinh sống.
  1. Tiền kiều hối từ các tổ chức kinh tài của đảng cầm quyền hoạt động ở hải ngoại chuyển về hằng năm khoảng 10 tỷ Mỹ Kim là nguồn bổ sung quý hơn vàng ròng duy nhất có sức để nuôi chế độ.

Nhưng dù có vận dụng hết 4 cách trên cũng không thể chữa được ngôi nhà nợ xấu bất động sản đang cháy và sẽ là mồ chôn của chế độ nên phương án chữa cháy cấp kỳ là in tiền để cứu chế độ. 6 tháng cuối năm nay theo dự đoán sẽ phải tung tiền để cứu, ắt tăng trưởng tín dụng sẽ tăng và lạm phát sẽ quay lại.

Có một con đường có thể cứu nước Việt lâu dài là cải cách chính trị đa nguyên tản quyền để kích thích tiềm năng của dân và phát triển kinh tế vững bền, nhưng các lãnh đạo đảng cầm quyền luôn là những người được lựa chọn trong đám người bảo thủ nhất với khẩu hiệu: “Còn đảng còn mình” luôn thắng thế.

Không ai có thể làm sụp đổ chế độ cộng sản ngoài chính cộng sản. Chân lý này luôn đúng. Hãy chờ xem, bất động sản sẽ là mồ chôn của chế độ trong tương lai gần.

Sài Gòn, 13h13′ ngày thứ Hai, 25/7/2016

Posted by BS Hồ Hải at 1:13 PM

 

 

 

HỘI BẦU BÍ TƯƠNG THÂN THĂM 2 BIỂU TƯỢNG CỦA PHONG TRÀO DÂN CHỦ Ở HUẾ (Nguyễn Tường Thụy)

Tháng Bảy 26, 2016

 

 

Thăm hai biểu tượng của phong trào dân chủ ở Huế 

Nguyễn Tường Thụy

THỨ BA, NGÀY 26 THÁNG 7 NĂM 2016

http://ntuongthuy.blogspot.com/2016/07/tham-hai-bieu-tuong-cua-phong-trao-dan.html

.

https://ngoclinhvugia.files.wordpress.com/2016/07/9bb09-h3.jpg

Hội BBTT thăm Linh mục Nguyễn Văn Lý và Phan Văn Lợi ngày 21/7/2016

Ở Huế có hai linh mục nổi tiếng là cha Tađêô Nguyễn Văn Lý và Phêrô Phan Văn Lợi. Cả hai ông đều là những linh mục đấu tranh cho tự do tôn giáo, cho dân chủ, nhân quyền. Tuy nhiên, xét về thành tích đi tù thì cha Lý “hoành tráng” hơn, còn cha Lợi chỉ có nhõn… 7 năm.

7 năm tù mà chưa là “cái đinh” gì so với cha Lý, đủ biết ông “ra tù, vô khám” tới mức như thế nào. Ông đi tù 4 lần với tổng cộng 21 năm ngoài ra được “khuyến tù” 14 năm quản chế. Đó là tính thời gian ở tù, còn nếu cứ xét theo tòa án tuyên thì còn nhiều hơn nữa. Có vụ án ông bị khởi tố bởi rất nhiều tội danh cùng lúc: “phá hoại chính sách đoàn kết”, “tuyên truyền chống phá Nhà nước CHXHCNVN”, “không chấp hành án”. “Sự nghiệp” đi tù của ông bắt đầu từ năm 31 tuổi, khi vừa sang chế độ mới được 2 năm. Nói thế để biết ông rất “có duyên” đi tù dưới chế độ cộng sản. Nếu “giải phóng” miền Nam sớm hơn thì chắc ông cũng đi tù sớm hơn nữa.

Linh mục Nguyễn Văn Lý là một trong những người sáng lập Phong trào 8406, tiền thân của Đảng Thăng Tiến ra đời 5 tháng sau đó. Cùng với linh mục Nguyễn Văn Lý, nhiều người trong khối 8406 bị bắt tù như Vũ Hoàng Hải, Nguyễn Văn Đài, Lê Thị Công Nhân, Nguyễn Công Chính, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Trần Anh Kim…

Ông là nhân vật bị công an bịt miệng trong trong bức ảnh nổi tiếng cắt từ video ở phiên toà ngày 30/3/2007 tại Huế. Tại phiên tòa này, ông đạp vào vành móng ngựa hô: “Đả đảo cộng sản Việt Nam”. Bức ảnh nhanh chóng được lan truyền đi khắp thế giới như một biểu tượng đáng xấu hổ của nền tư pháp Việt Nam.

Ông là biểu tượng nổi bật về tinh thần bất khuất trong cuộc đấu tranh giành lại tự do, dân chủ ở Việt Nam. Theo Wikipedia thì “tờ The Wall Street Journal, trong một bài xã luận, đã nhắc đến Linh mục Nguyễn Văn Lý như một trong những người xứng đáng được trao giải Nobel Hòa bình năm 2007 hơn Al Gore” (Al Gore là phó tổng thống Mỹ dưới thời Bill Clinton được trao giải Nobel Hòa bình năm 2007).

https://ngoclinhvugia.files.wordpress.com/2016/07/6ec93-h2.jpg

Linh mục Nguyễn Văn Lý bị bịt miệng trong phiên tòa ngày 30/3/2007

Ở Huế, Linh mục Phan Văn Lợi là người rất gần gũi với Linh mục Nguyễn Văn Lý. Ông là người đấu tranh cho tự do tôn giáo và dân chủ nhân quyền rất kiên định.

Ông vào Tiểu chủng viện từ năm 1961 khi mới 10 tuổi, vào đại chủng viện năm 1969 và hoàn tất chương trình năm vào năm 1976. Ngày 21-5-1981, tại Sơn Tây, ông được Đức Giám mục Nguyễn Văn Thuận (đang bị quản thúc tại giáo xứ Giang Xá, giáo phận Sơn Tây) truyền chức linh mục trong bí mật. Cũng năm 1981, ông bị kết án 4 tù vì sáng tác vở kịch ngắn “Dâng con cho mẹ” mang nội dung nói xấu chế độ. Hết 4 năm, ông bị giam tiếp 3 năm nữa thành 7 năm vì nhà cầm quyền phát hiện ra ông là một linh mục chịu chức không có phép nhà nước, được cho là thụ phong linh mục chui. Ông nhiều lần bị công an gọi đi thẩm vấn vì in ấn, viết và phổ biến nhiều tài liệu được cho là phản động. Với nhà cầm quyền, ông được coi là “cứng đầu”, “vô phương cải tạo”.

Linh mục Phan Văn Lợi còn làm thơ. Thơ ông bi tráng, uất nghẹn thể hiện cuộc đời gian khổ, cay nghiệt mà ông nếm trải, đồng thời, ông luôn luôn gửi gắm tâm nguyện của mình cho Thiên Chúa, luôn theo đuổi cuộc đấu tranh cho tự do tôn giáo, cho quyền sống của con người.

Để hiểu thêm về cuộc đời hoạt động đầy gian khổ và bi kịch của cha Lợi, mời bạn đọc xem bài VÀI NÉT VỀ CUỘC ĐỜI LINH MỤC PHAN VĂN LỢI

Dù chưa gặp nhưng tôi và cha Lợi đã biết nhau qua những hoạt động và qua các bài viết. Tôi và cha Lợi thường xuyên liên lạc với nhau qua Internet. Tôi với ông còn là thành viên của Hội Nhà báo độc lập Việt Nam. Ông hay động viên, cổ vũ tôi mỗi khi tôi viết được bài nào mà ông tâm đắc. Tôi cũng hoạt động trong Hội Bầu bí tương thân nên ông thường nhờ tôi chuyển hộ quà tới các gia đình tù nhân lương tâm.

Có điều này không phải ai cũng biết. Linh mục Phan Văn Lợi là người soạn thảo nhiều bản lên tiếng hoặc tuyên bố chung của các tổ chức xã hội dân sự mỗi khi có sự kiện chính trị, xã hội lớn. Những bản tuyên bố do ông soạn, kịp thời, lời lẽ đanh thép, mạnh mẽ, đi thẳng vào bản chất của sự việc mà không hề né tránh.

*

Bàn bạc, nêu ý tưởng đã từ lâu, Hội Bầu bí tương thân chúng tôi lần này quyết định đi Huế thực hiện một số công việc đồng thời thăm cha Lý và cha Lợi. Chúng tôi dự định đến Nhà Chung thăm cha Lý rồi sau đó thăm cha Lợi tại nhà riêng. Nhưng khi vào đến sân Nhà Chung, chúng tôi đã thấy cha Lợi đứng trước cửa phòng làm việc của cha Lý tươi cười vẫy gọi. Ông ôm chặt lấy từng người chúng tôi như thể đón người thân yêu nhất từ lâu không gặp. Khi gặp ông, thấy ông trẻ hơn rất nhiều so với xem hình ông trên mạng (năm nay ông 65 tuổi). Ông luôn luôn tươi cười, phong cách còn nhanh nhẹn, khỏe khoắn lắm.

Phòng làm việc của cha Lý bài trí đơn giản, phần lớn là sách về giáo lý, ngoài ra có những cuốn từ điển khá đồ sộ. Chúng tôi vào phòng, thấy bên trong cha Lý đang trả lời phỏng vấn của một hãng truyền thông nào đó. Chúng tôi đứng ngoài nghe rõ mồn một. Giọng ông khúc chiết, mạch lạc, không hề vấp váp hay có những âm tiết thừa như thể ông đang đọc sách vậy. Ngồi với Cha Lợi chừng 5 phút thì thấy ông xin phép kết thúc phỏng vấn ra tiếp khách.

Thấy chúng tôi, ông vui mừng lắm. Nhìn ông, tôi không thấy gì khác so với hình dung qua ảnh chụp ngày ông ra tù cách đây đúng 2 tháng. Ông đi lại khá vất vả, dáng lòng khòng, chân run rẩy bước từng bước nặng nhọc nhưng mặt thì tươi với cặp mắt sáng. Trong chiếc áo cộc tay màu trắng, ông toát lên một phong thái ung dung, tự tại. Ông bắt tay từng người, rồi chợt reo lên khi chúng tôi giới thiệu Ngô Duy Quyền là chồng Lê Thị Công Nhân – người bạn chiến đấu trong khối 8406 và Đảng Thăng Tiến ngay từ những ngày đầu tiên với ông.

Thỉnh thoảng, có những giáo dân vào gặp cha có việc, đồng thời thông báo đang có sự theo dõi từ bên ngoài. Chúng tôi biết, vào gặp cha Lý ở Huế là một việc mạo hiểm vì ngoài sự nguy hiểm đối với nhà cầm quyền, cha còn đang thời gian quản chế. Ngay tại Hà Nội, chúng tôi đã từng bị sách nhiễu khi đến thăm Phạm Văn Trội trong thời gian anh bị quản chế. Đã có tới 3 đoàn bị cưỡng bức về công an phường Chương Dương, thậm chí có người bị đánh trọng thương phải cấp cứu ở bệnh viện như trường hợp anh Huỳnh Ngọc Tuấn.

Trong khoảng 2 giờ, câu chuyện xoay quanh những vấn đề về dân chủ, nhân quyền mà Linh mục Nguyễn Văn Lý quan tâm. Ông trăn trở, làm thế nào để chuyển hóa đất nước theo hướng dân chủ bằng phương pháp đấu tranh bất bạo động. Ông không tán thành bạo lực vì sẽ gây tổn thất rất lớn trong khi nhà cầm quyền còn đủ mạnh để dập tắt mọi sự chống đối. Ông cùng chúng tôi đánh giá về phong trào đấu tranh hiện nay. Ông cũng quan tâm đến các góc nhìn của giới đấu tranh đối với Đảng Việt Tân.

Nói chuyện với cha Lý, chúng tôi phát hiện ra rằng, ông còn có tính cách khôi hài, dí dỏm mà sâu sắc. Mặc dù vào tù ra tội, cuộc đời đầy trầm luân cay đắng nhưng trong câu chuyện, ông không hề nói tới sự hận thù.

Câu chuyện chắc hẳn sẽ kéo dài nếu tôi không để ý cha Lý có cuộc hẹn vào lúc 11 giờ. Chúng tôi tặng quà cho hai ông đồng thời cũng nhận lại những món quà ân nghĩa. Cuộc chia tay thật là bịn rịn. Tôi chỉ tiếc sao bây giờ mới gặp hai ông mà không thể sớm hơn, như thời gian cha Lý được tạm hoãn thi hành án về chữa bệnh chẳng hạn?

Chiều hôm đó, khi chúng tôi đang trên tàu ra Hà Nội rồi, cha Lý gọi điện hỏi chúng tôi có bị làm sao không. Thì ra, sau khi chúng tôi thăm ông rồi ra về, có một người anh em cảm tình đến gặp ông, nhưng bị bắt đi luôn, vì thế ông lo lắng cho chúng tôi. Chúng tôi nhủ nhau, thế là mình may mắn. Và rủi có bị bắt ở Huế thì có sao đâu, đây là điều chúng tôi đã tính từ trước khi đến Huế.

Nơi đây, phong trào dân chủ còn yếu nhưng xuất hiện hai vị linh mục kiên cường, mạnh mẽ, uy vũ không thể khuất phục, điều đó thật quý. Tất nhiên ở Huế, không chỉ có hai ông. Với Cha Lý, khi ra tù lần gây nhất, ông đã 70 tuổi. Không biết rồi với tuổi này, họ còn bắt ông đi tù nữa không nhưng tôi hiểu, nếu điều ấy lại xảy ra, ông vẫn sẵn sàng.

24/7/2016

Được đăng bởi Nguyễn Tường Thụy vào lúc 7/26/2016 04:51:00 SA

 

 

 

30% GIẤY : THỰC CHẤT DỰ TRỮ NGOẠI HỐI CỦA VIỆT NAM LÀ BAO NHIÊU ? (Phạm Chí Dũng)

Tháng Bảy 26, 2016

 

30% ‘giấy’: Thực chất dự trữ ngoại hối của Việt Nam là bao nhiêu ?

Phạm Chí Dũng
25.07.2016

http://www.voatiengviet.com/a/ba-muoi-phan-tram-giay-thuc-chat-du-tru-ngoai-hoi-cua-viet-nam-la-bao-nhieu/3433705.html

 

Trong rất nhiều đề mục thiếu minh bạch của ngân sách Việt Nam đã khiến cho Tổ chức Minh bạch Quốc tế (TI) phải xếp quốc gia này vào nhóm thấp nhất về độ minh xác, quỹ dự trữ ngoại hối luôn là một bí ẩn nhân tạo.

Con số 40 tỷ trơ trụi

Năm 2015, Thống đốc Ngân hàng nhà nước khi đó là Nguyễn Văn Bình đã phô trương quỹ dự trữ ngoại hối của chính thể Việt Nam lên đến gần 40 tỷ USD, tức vượt hơn mức tối thiểu cần có là tương đương 3 tháng nhập khẩu. Nhưng như thói thường, vẫn chỉ là một con số trơ trụi mà không có bất cứ chi tiết liên quan nào khác được tiết lộ. Do vậy người dân chẳng thể biết quỹ này gồm bao nhiêu phần trăm vàng ròng, đô la Mỹ và trái phiếu.

Tuy nhiên trong nửa đầu năm 2016, nhiều dấu hiệu cho thấy quỹ dự trữ ngoại hối của Việt Nam đã bị sụt giảm đáng kể. Vào đầu năm 2016, thông tin chính thức cho biết dự trữ ngoại hối chỉ còn khoảng 30 tỷ USD, tức thấp hơn mức tối thiểu 3 tháng nhập khẩu và đã rơi vào tình trạng bất ổn.

Nếu lấy năm 2015 để quy chiếu, tổng giá trị xuất khẩu của cả nền kinh tế Việt Nam đạt ngưỡng vào năm đó là 166 tỉ USD, tức tính trung bình mỗi tháng có giá trị gần 14 tỉ USD. Theo chuẩn mực tối thiểu quốc tế, lượng dự trữ ngoại hối mà Việt Nam cần duy trì cho 3 tháng nhập khẩu sẽ phải là 40-42 tỉ USD. Tức vào thời điểm đầu năm 2016, ngân sách Việt Nam thiếu hụt đến 10-12 tỷ USD cho riêng phần nhập khẩu.

Nhưng đến tháng 6/2016, một thông tin từ Ngân hàng nhà nước lại cho biết quỹ dự trữ ngoại hối đã tăng vọt lên 38 tỷ USD. Vậy số ngoại hối “thặng dư” 8 tỷ USD của năm nay so với năm trước từ đâu ra?

Nhiều tin tức cho biết từ đầu năm 2016 đến nay, Ngân hàng nhà nước đã “bung” tiền đồng để mua vào đô la Mỹ, và số đô la thu gom được từ các nguồn ngân hàng thương mại và từ dân lên đến 8 tỷ USD. Cũng bởi thế, các ngân hàng đang tồn tại tình trạng thừa tiền tạm thời và phải tìm nhiều cách để “đẩy” tiền đồng ra thị trường, bất chấp rất nhiều rủi ro khiến có thể không thể thu hồi được tín dụng cho vay.

30% là giấy!

Trong khi đó, lại xuất hiện những nghi ngờ trong giới chuyên gia về thực chất của con số 38 tỷ USD dự trữ ngoại hối do Ngân hàng nhà nước công bố. Một số tờ báo nhà nước đã không bỏ qua vụ việc được coi là “nhạy cảm” này và khiến cho giới chuyên gia tương đối độc lập nghi ngờ về tính minh bạch của nhà nước trong vấn đề này.

Theo vài chuyên gia phân tích, cho tới nay lượng vàng dự trữ tại Ngân hàng Nhà nước và hệ thống các ngân hàng thương mại đều chưa được công bố qua các báo cáo chính thức.

Vào lúc xuất hiện một thông tin cho biết mới đây Bộ Tài chính Mỹ đã công bố danh sách 50 quốc gia sở hữu nhiều nhất trái phiếu của chính phủ nước này, dư luận đa chiều lập tức xoáy vào con số tối thiểu 12 tỉ USD giá trị trái phiếu chính phủ Mỹ mà Việt Nam đang nắm giữ.

Theo một nhà phân tích, số liệu của Bộ Tài chính Mỹ đã mở ra một vấn đề quan trọng khác liên quan đến cơ cấu dự trữ ngoại hối của Việt Nam vào thời điểm hiện tại, không chỉ bao gồm ngoại tệ tiền mặt.

Nếu phân tích dựa trên việc tham khảo chéo giữa 2 báo cáo của Bộ Tài chính Mỹ và Ngân hàng Phát triển Châu Á (ADB) năm 2015, giới chuyên gia kinh tế có thể hình dung phần nào tỉ trọng và cơ cấu của các loại tài sản trong danh mục dự trữ ngoại hối hiện nay.

Theo thông lệ quốc tế, dự trữ ngoại hối của một quốc gia, thường được quản lý bởi ngân hàng trung ương, sẽ bao gồm nhiều loại tài sản đa dạng như tiền mặt và tiền gửi thuộc nhóm các ngoại tệ mạnh như USD, đồng bảng Anh, euro, yen; vàng; các giấy tờ có giá như trái phiếu chính phủ nước ngoài; tín phiếu; các chứng khoán khác. Các nền kinh tế lớn thường đứng ở tốp trên trong danh sách các quốc gia có lượng dự trữ ngoại hối mạnh như Trung Quốc (3.900 tỉ USD), Nhật Bản (1.300 tỉ USD), Ả Rập Saudi (672 tỉ USD), Thụy Sĩ (600 tỉ USD).

Dựa theo báo cáo mới nhất của ADB, dự trữ ngoại hối của Việt Nam năm 2014 đạt mức cao nhất trong vòng 10 năm, lên tới 34,6 tỉ USD, tăng gần 4 lần so với năm 2005. Trong đó, có 3 thành phần chính cấu thành nên dự trữ ngoại hối quốc gia gồm vàng (trị giá 380 triệu USD); ngoại tệ (33,8 tỉ USD) và tiền SDRs (390 triệu USD).

Như vậy, nếu đối chiếu chéo với báo cáo của Bộ Tài chính Mỹ thì trong lượng ngoại tệ dự trữ gần 33,8 tỉ USD trong năm 2014 của Việt Nam, nhiều khả năng gần 30% là trái phiếu chính phủ Mỹ. Tức dự trữ ngoại hối quốc gia có thể chứa đến 1/3 là giấy tờ có giá của các nền kinh tế lớn, chứ không phải hoàn toàn là ngoại tệ tiền mặt.

Điều đó cũng có nghĩa là lượng tiền mặt trong quỹ dự trữ ngoại hối của Việt Nam hiện thời chỉ vào khoảng 26 tỷ USD – thấp hơn nhiều so với mức tối thiểu cần có cho 3 tháng nhập khẩu.

Cứu cánh cuối cùng?

Không phải dự trữ ngoại hối chỉ phục vụ cho nhập khẩu. Cần chú ý là áp lực trả nợ nước ngoài ngày càng tăng lên rất mạnh. Trong năm 2015, Việt Nam phải trả đến 20 tỷ USD, còn năm 2016 ít nhất là 12 tỷ USD. Trong 6 tháng đầu năm 2016, Chính phủ Việt Nam đã phải cắt giảm chi thường xuyên (cho hành chính và lực lượng vũ trang) từ mức 65-70% trong những năm trước xuống còn khoảng 45%, còn chi trả nợ nước ngoài vọt lên đến 40%.

Trong bối cảnh tiền đồng có thể in ấn thoải mái nhưng ngoại tệ lại phải vơ vét ngoài thị trường, có vẻ tất cả đều trông chờ vào quỹ dự trữ ngoại hối.

Bất chấp việc Ngân hàng nhà nước công bố con số quỹ dự trữ ngoại hối vào tháng 6/2016 đã được nâng lên 38 tỷ USD, không có gì bảo đảm là con số 8 tỷ USD được cơ quan này thu gom trong nửa đầu năm 2016 lại không được dùng để trả nợ nước ngoài.

Nếu trước đây, Ngân hàng nhà nước thường khá mạnh tay trong việc dùng quỹ dự trữ ngoại hối để điều chỉnh thị trường ngoại tệ, thì hiện nay đó là một điều xa xỉ. Nếu lao vào cuộc chiến kìm giữ tỷ giá VND/USD, Ngân hàng nhà nước sẽ phải tung ra một lượng ngoại tệ ít nhất bằng 10% quỹ dự trữ ngoại hối – tương đương khoảng 4 tỷ USD. Tuy nhiên, phương án này ngày càng bị giới chuyên gia chê bai vì đơn giản đây chỉ là cách “gọt chân cho vừa giày”.

Không chỉ phải trả nợ nước ngoài, ngay cả tiền lương công chức cũng phải trông chờ vào quỹ dự trữ ngoại hối. Vào đợt “đói kém ngân sách” cuối năm 2015, Chính phủ của thủ tướng lúc đó là Nguyễn Tấn Dũng đã phải “cắn răng” bán cổ phần nhà nước ở cả những “con bò sữa” như Tập đoàn Sữa Vinamilk. Kết quả là đã thu được 10.000 tỷ đồng, và số tiền quý hiếm này hiện nay đang được chính phủ mới của ông Nguyễn Xuân Phúc trình Quốc hội tìm đường phân bổ theo cách giật gấu vá vai.

Khi thông tin về quỹ dự trữ ngoại hối Việt Nam bao gồm 12 tỷ USD trái phiếu Mỹ để từ đó phác ra bức tranh 1/3 là giấy, quả thật quỹ này chỉ còn một con số nhỏ bé đến thảm hại. Quen với thói nhập siêu từ Trung Quốc đến 30 tỷ USD theo đường chính thức, chưa kể 20 tỷ USD theo đường nhập lậu, nền kinh tế nhập khẩu của Việt Nam đang bị Trung Nam Hải khống chế bằng những sợi dây luồn đút dưới gầm bàn.

Hãy coi chừng, nếu Bắc Kinh muốn phá đám bằng động tác lật ngược một chính sách thương mại hay tài chính, 30 tỷ USD dự trữ của Việt Nam có thể bốc hơi trong một ngày!

——————

* Blog của Phạm Chí Dũng là blog cá nhân. Các bài viết trên blog được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.

Xem bình luận 

 

 

 

PHẢN KHÁNG “CÁ CHẾT FORMOSA” BƯỚC VÀO GIAI ĐOẠN 2 ! (Phạm Chí Dũng)

Tháng Bảy 26, 2016

 

Phản kháng ‘cá chết Formosa’ bước vào giai đoạn 2!

Phạm Chí Dũng

July 24, 2016

http://www.nguoi-viet.com/binh-luan/phan-khang-ca-chet-formosa-buoc-vao-giai-doan-2/

 

Rất có thể “đã có đảng và nhà nước lo” đã sai lầm chua chát trong những mưu tính về công bố nguyên nhân cá chết miền Trung cùng $500 triệu mà người dân phải trương băng rôn “không đủ mua quan tài.”

“$500 triệu không đủ mua quan tài!”

Trong lúc giới quan chức cùng một số tờ báo nhà nước hể hả ngợi ca lẫn nhau về “thái độ dũng cảm” của chính phủ, hàng loạt cuộc biểu tình tiếp nối của ngư dân và giáo dân miền Trung vào tháng 7, 2016 đã chính thức xác nhận điều mà đảng âm thầm lo sợ: Cuộc phản kháng “cá chết Formosa” đã chính thức bước vào một giai đoạn mới.

Chỉ ít ngày sau khi nguyên nhân cá chết được chính phủ công bố, vào sáng ngày 7 tháng 7, 2016, hơn 3 ngàn người dân thuộc Quảng Lộc, thị xã Ba Đồn (huyện Quảng Trạch, tỉnh Quảng Bình) đã bất ngờ xuống đường biểu tình chống Formosa, đồng thời đòi hỏi bộ trưởng Tài Nguyên-Môi Trường Trần Hồng Hà phải từ chức. Họ vừa đi vừa hô vang các khẩu hiệu bảo vệ môi trường và chống lại hành vi bao che cho Formosa đầu độc biển.

Cũng vào ngày 7 tháng 7, 2016, ngư dân Cảnh Dương thuộc tỉnh Quảng Bình đã họp với lãnh đạo xã và đưa ra yêu sách đòi hỏi nhà cầm quyền phải giải quyết tình trạng sức khỏe bị nhiễm độc của người dân, xác định rõ ràng thời điểm ngư dân có thể ra biển đánh cá và yêu cầu chấm dứt hoạt động của Formosa.

Đặc biệt trong những ý kiến gửi đến nhà nước, đồng bào ngư dân đã tuyên bố không lấy tiền hỗ trợ của Formosa vì đó là hành động tiếp tay cho thủ phạm thải chất độc vào môi trường.

Không chỉ ngư dân, giáo dân cũng xuống đường biểu tình. Trên hết, nhiều ngàn ngư dân – giáo dân đã làm thành một khối đông khổng lồ để nhắc lại bài học lịch sử khi một xác tín Công giáo bị chính quyền nhốt vào rọ cua như thế nào.

Ngay khi chính quyền quen thói phô bày lực lượng chuyên chính bằng xe thiết giáp quân sự ngay trước nhà thờ, có những phụ nữ giáo dân đã gầm lên với cha xứ: “Chỉ cần cha gật đầu là chúng con mang rơm đốt ngay cái xe ấy.” Dù rằng linh mục quản nhiệm chẳng hề muốn nổ ra bạo lực và đổ máu, song thái độ phản kháng của những giáo dân ấy đã cho phác họa bức tranh sôi sục với chế độ trong lòng người dân đã đỏ quạch ra sao.

Bây giờ thì trái ngược với thái độ ban ơn mưa móc của giới quan chức chính phủ, con số $500 triệu mà Formosa “thỏa thuận ngầm” với chính phủ để bồi thường cho Việt Nam đã không thể khiến nguôi ngoai làm sóng phẫn nộ của ngư dân.

Đường cùng tuyệt diệt

Sau cá chết là người chết. Bóng đen tử thần đang lảng vảng nơi vùng biển sẫm màu mà có lúc Thứ trưởng tài nguyên môi trường Võ Tuấn Nhân đã bạo miệng cho đó là “thủy triều đỏ.” Cái chết lại đang lừng lững xô tới hệt những con sóng thần bứt lên từ cơn động kinh khởi phát từ đáy sâu chế độ.

Ngư dân – giáo dân đã sắp đến đường cùng tuyệt diệt!

“Đất sản xuất không còn, cả đời chỉ biết bám biển, nay chuyển nghề gì?” – Nông nghiệp Việt Nam, một tờ báo nhà nước nhưng thường có những bài viết chia sẻ thực tại đời sống bức bách khốn quẫn của nông dân, đã đặt tựa đề thê thiết như thế.

Bài toán đặt ra là ở những địa phương không còn một thước đất trống; độ tuổi lao động đều ngoài 35, 40; vốn thuần ngư hai ba chục năm nay, không có tay nghề gì… thì chuyển đổi nghề cho ngư dân thế nào?

Ba tháng qua, tôm cá cạn kiệt, ngư dân đánh bắt về không tiêu thụ được kéo theo hệ lụy “đói” ở khắp các địa phương bị ảnh hưởng.

Một minh họa điển hình là xã Cẩm Nhượng, huyện Cẩm Xuyên. Toàn xã Cẩm Nhượng có trên 2,700 hộ dân với 9,664 nhân khẩu; trong đó số khẩu đi biển chiếm tới hơn 4,000 người. Hầu hết tàu thuyền có quy mô nhỏ, đánh bắt vùng lộng. Đại bộ phận người dân Cẩm Nhượng chỉ biết dựa vào biển để sinh sống, bây giờ kêu họ chuyển đổi nghề nghiệp là một điều quá khó.

Nếu nói về độ tuổi lao động, số ngư dân đi biển chủ yếu đều trên 35-40, độ tuổi này nên muốn đi xuất khẩu lao động cũng không đất nước nào nhận nữa. Quỹ đất Cẩm Nhượng đến thời điểm này không còn thước nào để phát triển trồng trọt, chăn nuôi hay nuôi trồng thủy sản. Toàn bộ diện tích 278.3 ha đều đã sử dụng gần hết, diện tích nào còn dư ra cũng thuộc vùng nghĩa địa, rừng ngập mặn hay đồng muối đã có chủ.

Chưa kể, diện hỗ trợ và định mức hỗ trợ quá hẹp và thấp nên ngư dân không mặn mà. “Bây giờ mức hỗ trợ lãi suất không quá 50 triệu đồng thì làm được cái gì, mà kể cả hỗ trợ luôn số tiền 50 triệu đồng cũng không có đất để chăn nuôi; ra chợ các ki ốt cũng đâu vào đấy cả rồi. Đời sống bà con đang rất khó khăn, nhu cầu tiêu dùng không có thì mở cửa hàng dịch vụ rồi bán cho ai?” – cả đến một cán bộ xã cũng phải mở mắt.

Một ngư dân cám cảnh: “Các ngành nghề khác như thợ xây, thợ mộc, hàn xì… nếu hộ dân nào có thể làm được họ đã phát triển cả. Bây giờ thợ có tay nghề còn thất nghiệp huống hồ là mấy ông chuyên đánh cá dưới biển giờ lên làm thợ, ai dám tin tưởng mà thuê chứ.”

Ngư dân Nguyễn Viết Đinh ở thôn Phúc Hải bảo: “Chúng tôi quen ‘ăn sóng nói gió’ từ nhỏ. Bây giờ bảo chúng tôi bỏ biển lên bờ thì làm gì được. Đi xuất khẩu lao động đã quá tuổi, làm dịch vụ không bán được hàng mà chăn nuôi lại không có đất. Giờ làm cái chuồng gà cũng cần 10-20m2 đất nhưng ở Cẩm Nhượng nhà sát nhà, tường sát tường rồi, mỗi cái đường đi cũng không thể mở rộng được nữa thì chuyển đổi kiểu gì được đây…”

Thế còn chính quyền đã “luôn quan tâm và bảo đảm đời sống ngư dân” thì sao?

Phản kháng giai đoạn 2!

Một nhà hoạt động xã hội là Hoàng Bình từ Nghệ An suốt mấy tháng qua tích cực tham gia các chuyến từ thiện về tận những vùng bị ảnh hưởng nặng nề nhất để tìm hiểu hoàn cảnh và hỗ trợ bà con ngư dân mô tả:

“Từ Quảng Bình ra Hà Tĩnh dọc theo đường quốc lộ khu Vũng Áng, công an cài rất đông. Họ lên các tòa nhà cao ở đây, cắm chốt 24/24. Không một ai có thể đứng ra kêu gọi dân nộp đơn thưa kiện hay yêu cầu Formosa minh bạch. Họ trấn áp ngay từ đầu, chụp mũ tội gây rối, kích động dân chúng. Bình là người nắm rất rõ tình hình ở đây. Mình ở vùng này suốt từ 3 tháng nay, đi hỗ trợ người dân thực phẩm và tìm hiểu nguyện vọng của họ. Dân rất bi đát, không còn đường sống. Như vừa rồi ở Đông Yên có người đánh bắt 30 tấn cá mu về không bán được con nào, đổ ra đường hết. Ở Kỳ Hà, dân 3 tháng nay không làm được hạt muối nào. Có nhiều người đói quá vẫn làm. Cha xứ khuyên rằng làm vậy mất đạo đức vì muối có độc, bán cho bà con ăn là không nên. Người ta hỏi lại ‘Nhà con không còn gì để ăn, ai cho con đây? Một tháng được mười mấy kg gạo, làm sao sống?’ Họ buộc phải làm. Khoản tiền hỗ trợ không thấm vào đâu cả.

Chuyển đổi nghề nghiệp thế nào, trợ giúp lâu dài. Vừa rồi họ thu mua lưới giá khá cao, bằng lưới mới. Họ cho vay vốn và cho xuất khẩu lao động. Con em những vùng thiệt hại nặng được đi học nghề miễn phí. Đặc biệt vùng Kỳ Hà, họ nói sẽ xóa học phí cho học sinh vào năm tới, không biết có thực hiện hay không, mới thấy cam kết vậy thôi.

Về việc hướng bà con xuất khẩu lao động, dân địa phương phản đối, không hài lòng vì quê hương, nghề nghiệp bao đời ông cha để lại gắn với biển, với cá. Bây giờ biết đến bao giờ mới có thể đánh bắt trở lại. Đánh bắt xa khơi thì gặp Trung Quốc, gần bờ thì cá chẳng còn. Mất hoàn toàn. Hôm qua, rong rêu chết tràn vào bờ. Dân rất hoang mang. Dân ở đây họ khiếp, sợ không dám ăn cá.”

Một bức tường khổng lồ đang chặn đứng mọi tính toán và mưu tính quá muộn màng của giới quan chức Việt Nam. Trong khi đang cố gắng lấp liếm trách nhiệm hình sự của những quan chức Việt dính líu đến Formasa và cố lấp liếm việc kiện Formosa, chính quyền đang phải đối mặt với con sóng phẫn nộ không dứt của nhiều ngàn ngư dân.

Sau con sóng biểu tình nổ ra trong tháng Năm, sắp tới sẽ là giai đoạn 2 của phong trào phản kháng lớn của ngư dân – giáo dân 4 tỉnh miền Trung. Sẽ không ai biết trước chuyện gì sẽ nổ ra.

 

 

 

GIỚI CẦM QUYỀN CỘNG SẢN VN ĐÃ TIẾP TAY CHO FORMOSA GÂY TỘI ÁC HỦY DIỆT MÔI TRƯỜNG (Võ Thị Hảo – Trần Quang Thành)

Tháng Bảy 25, 2016

 

Giới cầm quyên cộng sản Việt Nam đã tiếp tay cho Formosa gây tội ác hủy diệt môi trường

Nhà văn Võ Thị Hảo trả lời phỏng vấn của nhà báo Trần Quang Thành

Thứ Hai, ngày 25 tháng 7 năm 2016

http://danquyenvn.blogspot.com/2016/07/gioi-cam-quyen-cong-san-viet-nam-tiep.html

 

Liên tục trong mấy tháng qua trên các phương tiện thông tin đại chúng không chỉ là báo chí lề dân, các mạng xã hội ma ngay báo chí lề đảng cũng đã co các phong sự tố cáo Formosa tiêu hủy chất thải ở nhiều địa phương từ Hà Tĩnh ra đến tận Phú Tho đang gây nguy cơ ô nhiêm môi trường nghiêm trọng, ảnh hưởng đên cuộc sống của người dân. Điều đặc biệt đáng quan tâm là việc làm đó của Formosa có sự tiếp tay của nhiều quan chức trong giói cầm quyền cộng sản. 
Nhà văn Võ Thị Hảo đã đưa ra những bình luận của mình qua cuộc phỏng vấn của nhà báo Trần Quang Thành.

Nội dung như sau – Mời quí vị cùng nghe :

Giới cầm quyên CSVN tiếp tay cho Formosa hủy diệt môi trường

Tieng DanViet Media

Published on Jul 25, 2016

https://www.youtube.com/watch?v=5QVkCzlJ7xU

Nguồn : Tiếng Dân Việt Media

 

 

 

MA QUÁI (FB Luân Lê)

Tháng Bảy 25, 2016

 

MA QUÁI

FB Luân Lê (LS Lê Luân)

Monday, July 25, 2016 at 10:24am

https://www.facebook.com/photo.php?fbid=1775072442736533

 

Đất nước tôi bây giờ lại trở nên như thế này nữa các bạn ạ. Một sự thừa nhận nghe mà xót xa, nhưng thực may là vẫn còn hơn cứ mãi dối trá và huyễn hoặc để rồi một ngày đứng trên bờ vực thẳm mới biết là đường cùng hay cận kề với cái chết trước mặt.

Từ thời bà phó chủ tịch nước đã văng ra: ăn không từ thứ gì của dân. Giờ đến đại biểu quốc hội khác lại viết tiếp vào vế sau của nó: bán không từ thứ gì.

Đúng là vậy, đã ăn không từ thứ gì thì để có cái mà ăn đương nhiên phải bán tất những gì có thể mới có cái đút vào mồm hoặc vô tình mất cắp ở cơ quan hàng trăm triệu đồng, hàng chục lượng vàng, đấy là còn chưa kể đến những cơ ngơi hàng ngàn tỷ bằng gỗ quý được xây cất lên trong khi những cánh rừng ngày càng trọc.

Cá chết, gỗ hết, thực phẩm bẩn, không khí độc hại, nguồn nước cạn kiệt và cũng không tránh được cảnh bị ô nhiễm nặng nề. Con người thì tha hoá, đạo đức xuống cấp trầm trọng. Không chỉ bề nổi như vài tên quan nhỏ là thanh tra giao thông bảo kê ăn hối lộ gần 4 tỷ đồng, mà còn nhiều kiểu bảo kê quyền lực khác để chặt phá rừng, đục khoét ngân sách, rồi cả kiểu bảo kê như Võ Kim Cự đã rước Formosa vào Việt Nam bằng cách phê duyệt cho thuê đất 70 năm rồi mới trình lên Chính phủ xin chấp thuận theo kiểu “trảm trước tấu sau” cho một sự đã rồi.

Đến khi không bán được tài nguyên thiên nhiên nữa, người ta còn tính bán sức lao động con người, nhưng những người vùng biển có nguy cơ nhiễm độc thì cũng không thể bước ra khỏi đất nước mà đi làm thuê được. Còn những người khác thì cũng không đi được hoặc vì không có tiền, hoặc vì không đủ hiểu biết, trình độ mà đi.

Nếu không xác định được bạn – thù, nếu không dám nhìn vào sự thật hiển hiện trước mắt mà làm kẻ đui mù câm điếc, rồi thì cứ loanh quanh và lừa mị nhau, đặc biệt là người dân, thì chẳng thể nào đất nước khổ đau này vùng thoát ra được những hậu hoạ mà chúng ta đang phải gánh chịu, và còn chưa có dấu hiệu dừng lại phía tiếp về sau.

Hôm nay đi mua sách, tôi lướt qua một giá sách có cuốn tiểu thuyết với tựa đề Vỡ Tổ. Tôi thấy nó đang thực sự đúng với thực tại xã hội nước ta hiện thời, đang từng ngày vỡ ra quá nhiều những mảnh tối khủng khiếp mà trước đây được che đậy bởi những thủ đoạn quyền lực chính trị ma quái.

————-

‘Bán không từ thứ gì, ăn không từ thứ gì’

Trọng Phú – Việt Hoa

PLTP

25-7-2016

http://plo.vn/thoi-su/ban-khong-tu-thu-gi-an-khong-tu-thu-gi-642736.html

.

https://anhbasam.files.wordpress.com/2016/07/h1522.jpg?w=371&h=278

Đại biểu Bùi Việt Phương đặt vấn đề: Tại sao vẫn để xảy ra những chuyện làm người dân ai oán? Ảnh: PLTP

Phương (Ninh Bình) đã thốt lên như vậy khi nói về bộ máy công chức hiện nay trong buổi thảo luận cho ý kiến về chương trình giám sát năm 2017 của Quốc hội (QH) vào sáng nay (25-7).

“Chúng ta để người dân ăn bẩn ảnh hưởng sức khỏe và để môi trường ô nhiễm. Bộ máy chúng ta không làm tròn trách nhiệm. Chúng ta rất buồn khi báo chí nói “ăn không từ thứ gì” giờ thêm cụm từ “bán không từ thứ gì”. Bán từ giấy chứng nhận VietGAP, bán giấy chứng nhận sản phẩm lưu hành, bán chứng nhận con dấu…” – ĐB Bùi Việt Phương dẫn chứng.

Góp ý về dự kiến chương trình giám sát năm 2017 của QH, ĐB Phương cho rằng nên tập trung vào “những vấn đề bức thiết nhất, cử tri quan tâm nhất”. Theo đó, ông Phương đề nghị QH thực hiện chương trình giám sát chính sách pháp luật về cải cách nhà nước giai đoạn 2011-2016, vì đây là nội dung mang tính chất bao trùm.

“Nếu chúng ta có một bộ máy nhà nước trong sạch, vững mạnh, liêm chính thì chắc chắn không để xảy ra sai sót” – ông Phương nói và đặt vấn đề: “Hiện nay bộ máy tổ chức của chúng ta kín từ thôn xóm, tổ dân phố đến trung ương rất đầy đủ. Các cụ nói “đất có thổ công, sông có hà bá”, tức là có đủ hết nhưng tại sao vẫn xảy ra rất nhiều chuyện để người dân ai oán?”.

Lý giải tại sao có tình trạng trên, ông Phương cho rằng không phải do năng lực đội ngũ công chức, cán bộ kém mà do phẩm chất đạo đức kém.

“Những việc trên họ đều biết cả nhưng vì đằng sau đó có lợi ích chi phối nên người ta mới làm ngơ đi để cho xả thải chất độc ra môi trường một cách thoải mái, làm ngơ để cho hàng gian, hàng giả. Đấy là gì, đấy là phẩm chất đạo đức của cán bộ, công chức” – ông Phương nhấn mạnh.

Theo đó, vị ĐB này đề nghị: “Chúng ta phải tập trung làm rõ thực trạng bộ máy, cán bộ, công chức giai đoạn 2011-2016 để làm rõ, chỉ ra xem cái gì dẫn đến sự yếu kém của chúng ta khiến dân ai oán. Chúng ta khắc phục được cái này sẽ không có chuyện bán không từ thứ gì, ăn không từ thứ gì”.

Bên cạnh đó, ông Phương cũng cho rằng cần xem lại việc quy trách nhiệm cá nhân. Không thể cứ để bộ máy làm sai xong trách nhiệm lại cứ đổ loanh quanh, dưới đổ cho trên, trên đổ cho dưới.

“70% nhân dân bỏ tiền đóng thuế để nuôi bộ máy và nếu bộ máy nhà nước không làm tròn trách nhiệm mới để ra hậu quả thế này. Vì vậy cần tập trung ưu tiên cho chuyên đề giám sát này để bộ máy thật sự trong sạch bởi Chính phủ khóa mới cũng đã có tuyên ngôn là “kiến tạo, hành động và liêm chính” -ông Phương nhấn mạnh.

Điều phân vân của đại biểu Nguyễn Sỹ Cương

Cùng quan điểm này, ĐB Nguyễn Sỹ Cương (Ninh Bình) cho rằng “bộ máy nhà nước tự thân không làm nên được điều gì mà được tạo nên từ hành động của đội ngũ cán bộ, công chức, viên chức”.

Theo ông Cương, nếu đội ngũ công chức, viên chức biết đến trách nhiệm và bổn phận của mình thì sẽ không có một nền hành chính nhiều ách tắc phiền hà, không có đầu tư dàn trải, hàng triệu đôla lãng phí mỗi năm, không có việc xả thải làm ô nhiễm môi trường ở một số tỉnh miền Trung vừa qua, việc cấp khống giấy chứng nhận chất lượng thủy sản, thức ăn chăn nuôi làm nông dân khốn đốn…

Nếu có bộ máy chính quyền địa phương vững mạnh thì không có tình trạng thực phẩm bẩn tràn lan như hiện nay, không có hàng chục vạn hộ dân nghèo khốn đốn về đa cấp…

“Mới đây, khi Bộ trưởng Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến đích thân đi kiểm tra về an toàn vệ sinh thực phẩm ở một địa phương, khi đoàn kiểm tra đến chỉ kiểm tra một cơ sở thôi thì tất cả cơ sở khác được mật báo, đóng cửa hết, án binh bất động chờ đoàn kiểm tra đi qua. Tôi cứ phân vân tự hỏi vai trò của địa phương ở đây là gì, chính quyền ở đâu cũng có bộ máy đầy đủ, cán bộ, công chức đông đảo nhưng hễ có việc gì xảy ra thì không biết, không thấy rõ khuyết điểm chính thuộc về ai, cái gì cũng đúng quy trình” – ông Cương nói.

Theo đó, ĐB Cương đề nghị việc giám sát cải cách hành chính phải đi vào cụ thể là làm rõ các quy định của pháp luật về trách nhiệm các cơ quan tổ chức hành chính các cấp, trách nhiệm của cán bộ, công chức, viên chức. Điều này sẽ giúp củng cố niềm tin của cử tri, nhân dân vào bộ máy nhà nước.

 

 

 

LŨ LỤT KHỦNG KHIẾP Ở TRUNG QUỐC, NHƯ SÓNG THẦN Ở NHẬT BẢN, TỪ 20 ĐẾN 22/7/2016 (You Tube)

Tháng Bảy 25, 2016

 

Lũ lụt khủng khiếp ở Trung Quốc như sóng thần ở Nhật – Từ ngày 20-7 cho đến ngày 22 tháng bảy

Dan Chu

Published on Jul 25, 2016

https://www.youtube.com/watch?v=AKBx-Gp9FyU

Theo nguồn tin của người dân TQ cho biết rằng chính quyền ĐCSTQ tàn độc bưng bít thông tin, họ cho biết sau 2 ngày lũ lụt có hàng ngàn và có thể lên đến hàng trăm ngàn người bị chết và bị mất tích…..

Nguồn: 上海冤民全球宣传部

看中共的暴行99邢台水灾惨不忍睹死亡成千上万
7 月22日,一段配有文字的“邢台开发区管委会书记下跪”的视频,在微信朋友圈刷屏了。视频中三女一男跪在马路上泣不成声,对面一名男子跪地安抚。据报道, 这是邢台经济开发区管委会党工委副书记王清飞跪地安抚邢台水灾中的受灾群众。与此同时,一些微信公号推出文章,图文并茂记录了邢台水灾之后的惨状,几家媒 体纷纷跟进。

这时,邢台水灾才开始进入公众视野。但这距离7月20日凌晨,邢台一些村庄突然被洪水淹没并造成严重的人员伤亡,已经过去了两天多时间,50多个小时!直到7月22日晚7时,邢台市委对外宣传办公室官方微博@邢台发布 才终于在通报中,第一次提及了此次洪灾的死亡情况。

XEM : https://www.youtube.com/watch?v=AKBx-Gp9FyU

*

*

LŨ LỤT TÀN PHÁ TRUNG QUỐC DO HẬU QUẢ CHẶN THƯỢNG NGUỒN SÔNG MÊ KONG.

Dan Chu

Published on Jun 29, 2016

https://www.youtube.com/watch?v=45z6oFHrdas

Những đập đê thủy điện trá hình của Trung quốc ngăn chặn nguồn nước dòng chãy sông Mê kông ở thượng nguồn của Trung quốc là tác giả làm khô cạn nguồn nước ngọt của các quốc gia hạ nguồn như Lào, Thailand, Campuchia và Việt nam bị ảnh hưởng nặng nề trong những tháng vừa qua.

Hạn hán kéo dài do thiên tai, dòng nước sông Mê kông cạn kiệt do Trung quốc ngăn chặn nguồn chãy để làm áp lực uy hiếp các nước làng giềng ở hạ nguồn là hậu quả cuối cùng nước lũ tràn vào Trung quốc trong những ngày gần đây khốc liệt.

” Gậy Ông Đập Lưng Ông “.

Khoảng 200.000 người ở 8 tỉnh và khu vực miền Nam là Hồ Bắc, Tứ Xuyên, Quý Châu, Giang Tây, Vân Nam, Chiết Giang và An Huy phải sơ tán, tính từ ngày 18-6 tới nay. Theo Bộ Các vấn đề dân sự Trung Quốc, mùa màng bị hư hại và hàng chục ngàn ngôi nhà bị sấp. Ước tính thiệt hại kinh tế là 7,34 tỉ nhân dân tệ.

Tại TP Trùng Khánh, Tây Nam Trung Quốc, mưa lớn từ hôm 18-6 khiến các con sông vỡ bờ. 5 trường hợp tử vong được ghi nhận ở khu vực này. Trung tâm Cứu trợ hạn hán và Kiểm soát lũ lụt Trùng Khánh cho biết 1.197 người đã được sơ tán và 66 ngôi nhà bị phá hủy.

Tại tỉnh láng giềng Tứ Xuyên, 4 người chết hôm 19-6 sau khi mưa lớn và lở đất khiến những ngôi nhà của các nạn nhân đổ sập. Vĩnh Ninh, một nhánh sông Dương Tử, trải qua đợt lũ lụt khủng khiếp nhất trong vòng 80 năm trở lại đây. Mực nước nhánh sông này tăng 1,43 m so với mức an toàn.

Tại tỉnh Quý Châu, lực lượng cứu hộ đang cố gắng giải cứu 8 thợ mỏ bị mắc kẹt dưới lòng đất – vốn bị ngập sau cơn mưa xối xả hôm 19-6. Trong khi đó, tỉnh Hồ Nam ở phía Nam Trung Quốc ước tính bị thiệt hại khoảng 73 triệu nhân dân tệ (tương đương 11 triệu USD).

XEM : https://www.youtube.com/watch?v=45z6oFHrdas

*

*

NƯỚC LŨ TRÀN VỀ DÂN CHẠY KHÔNG KỊP

Người Tình Mùa Đông

Published on Apr 11, 2016

https://www.youtube.com/watch?v=3EvUcF2Jeug

 

 

 

KỊCH BẢN & DIỄN XUẤT (Nguyễn Đạt Thịnh)

Tháng Bảy 25, 2016

 

Kịch bản và diễn xuất

Nguyễn Đạt Thịnh

VienDongDaily.Com – 20/07/2016

http://www.viendongdaily.com/kich-ban-va-dien-xuat-oDuiQ0VW.html

 

Hai vế của phương trình tạo ra sự thành công của một vở kịch, hay một cuốn phim, là kịch bản sống động và diễn viên xuất sắc.
Kịch bản thấm thía + diễn viên thượng thặng = tuyệt đỉnh nghệ thuật
Nhìn từ góc nghệ thuật thì 3 ngày đại hội của đảng Cộng Hòa cũng là một vở kịch hay một cuốn phim, với một kịch bản được dàn dựng chặt chẽ, và với những diễn viên được tuyển chọn kỹ lưỡng.

Cả kịch bản lẫn diễn viên còn được chọn theo tiêu chuẩn “đo chân, đóng giầy”; chân là khán giả, và xa hơn nữa là cử tri Cộng Hòa -với những đặc tính đa số là người Mỹ trắng, đàn ông, và tương đối sung túc trong cuộc sống vật chất.

http://www.viendongdaily.com/res/fckfolder/Image/NewEditor/2016/7/20-Jul-2016/ndt.jpg

 Trump giới thiệu diễn giả Melania

Đôi giầy được đóng vừa vặn cho hai bàn chân đó là những chính khách cực hữu, những người chủ trương America First, như thống đốc New Jersey Chris Christie, cựu đô trưởng New York Rudolph W. Giuliani, cựu thống đốc Texas Rick Perry, chủ tịch hạ viện Paul Ryan, hay cựu phó tổng thống Dick Cheney, và v.v…

Nội dung nòng cốt của kịch bản là đại đoàn kết đảng viên Cộng Hòa; tầm quan trọng của tinh thần đại đoàn kết được chủ tịch đảng -ông Reince Priebus– trình bầy, “Nếu không sát cánh, không tay trong tay, cùng nhau nỗ lực chặn đứng Hillary Clinton, thì chúng ta chỉ còn nước dọn mình chờ bà tổng thống lên ngôi.”

Cảnh giác hay không, trước lời cảnh cáo của đảng trưởng, nhưng mọi người đều cố gắng, nhất là những diễn giả.

Ông Giuliani được khán giả nhiệt liệt hưởng ứng trong bài diễn văn cổ động người Mỹ ủng hộ lực lượng cảnh sát trong nhiệm vụ “making America safe again,” -làm cho Hoa Kỳ lại trở thành an toàn như ngày xưa.

Vấn đề không đơn giản, vì cảnh sát đang nhân danh nền an toàn của Hoa Kỳ để giết hàng ngàn người Mỹ Đen không gây bất an cho Hoa Kỳ, nhưng vấn đề lại quan trọng vì phe Dân Chủ đang được lòng những người Mỹ Đen, Mễ, và nhiều thành phần di dân khác, đa số là cử tri.

Nhiều lãnh tụ Cộng Hòa không dễ dãi như ông Giuliani -họ không chấp nhận ứng cử viên Trump; một điển hình: cả 2 vị cựu tổng thống Cộng Hòa -2 ông Bush Bố, Bush Con- đều không tham dự, cả 2 vị tuyển viên Cộng Hòa -nghị sĩ John McCain và ông Mitt Romney, cũng không tham dự; 27 trong tổng số 52 nghị sĩ Cộng Hòa cũng vắng mặt.

Ngay đến thống đốc Cộng Hòa John Kasich của tiểu bang Ohio -tiểu bang chủ nhà đang tiếp đón phái đoàn đại biểu từ các tiểu bang khác về Cleveland dự đại hội – cũng từ chối không tham dự đại hội Đảng.
Giữa những dấu hiệu chia rẽ trầm trọng, mọi người vẫn nỗ lực để tạo thành công cho Đại Hội Cộng Hòa, vì -như mọi cuộc trình diễn nghệ thuật, cuộc trình diễn chính trị Cleveland cũng sẽ tạo hài lòng hay bất mãn cho khán giả -trong trường hợp này khán giả là khối 23 triệu cử tri.

Nhưng, điều đáng buồn là Đại Hội Cleveland không thành công.
Sáng thứ Ba 7/19/2016, vợ chồng ông Trump từ Cleveland đáp xuống Nữu Ước bằng máy bay riêng, và họ ngạc nhiên trước câu hỏi của phóng viên truyền thông, “tại sao bà Melania Trump lại đạo văn trong bài diễn văn đọc tối hôm trước tại Đại Hội?”

Đạo văn là đánh cắp; nhưng đánh cắp như thế nào? Đánh cắp của ai? Quả là một bất ngờ khiếp đảm. Bài diễn văn Melania đọc tối hôm trước đã được cử tọa hoan nghênh nhiệt liệt; khán giả đứng lên vỗ tay, tràng pháo tay dài 2 phút, và nụ cười cảm ơn vô cùng duyên dáng của bà hoàng diễn giả làm tràng pháo tay không chịu dứt hẳn.

Người kinh ngạc nhất là Trump, vì chính ông đã chấp thuận việc thuê 2 cây “bút ma” danh tiếng – Matthew Scully và John McConnell- viết bài diễn văn cho bà vợ người mẫu, gốc Slovenian, đọc trước Đại Hội. Hai ông “thợ viết” này đã từng viết bài diễn văn “mua nước mắt” để tổng thống George W. Bush đọc ngày 9/11/2001.

Tác giả chuyên nghiệp, diễn giả đẹp như tiên Slovenian, giúp Trump vô cùng vững bụng; trong màn giới thiệu vợ, ông còn biểu diễn cảnh hôn hít mùi mẫn.

Ông không biết, mà 2 ghost writers cũng không biết là người đẹp không chỉ đẹp xác, mà cả tâm hồn cũng đẹp; nàng thích những tư tưởng thơ mộng, những câu văn thâm trầm, trong đó có những câu như “your word is your bond,” (lời mình nói là sợi xích tự trói,” hoặc câu, “your dreams and your willingness to work for them,” (ước mộng và thiện chí thực hiện ước mộng là …). Thích trang điểm, Melania cũng muốn làm đẹp hơn nữa bài diễn văn chính trị cô đọc để giúp chồng “một bước” lên tổng thống.

Cô nói những điều dễ thương cô muốn nói, cô gài vài đóa hoa tư tưởng vào những khô khan cô phải đọc, cô làm đẹp bài diễn văn chỉ có giá trị chính trị; Melania không ý thức được là cô nói những điều mà 8 năm trước Michelle Obama đã nói để vận động tranh cử cho chồng.

Cô vẽ lên những điều tốt đẹp mà Michelle đã vẽ, và nói lên ước mơ cô muốn để lại cho hậu thế những di sản tuyệt vời đó -như Michelle đã nói.

Có thể Melania lầm lẫn ngay tình; nhưng 2 ngày sau bài diễn văn cô đọc, cô vẫn là đề tài cho những buổi talk show châm biếm, là đối tượng giúp những anh hề trong hộp đêm chọc cười khách hàng.
Chính khách đánh mướn Chris Christie -thống đốc New Jersey- hưởng ứng bằng nhận xét, “không hề có đạo văn, 93% nội dung bài diễn văn bà Melania Trump đọc không giống bài của bà Michelle Obama.”
Ông Paul Manafort -giám đốc tranh cử của Trump- cũng phủ nhận, “chẳng có gì giống cả ngoại trừ 50 chữ.”

Trở lại với quy luật sân khấu kịch trường để khẳng định là cuộc trình diễn Đại Hội Đảng Cộng Hòa không thành công, mặc dù mọi diễn viên đều đóng tròn vai. Lý do không thành công là cô đào thương Melania Trump diễn cương, mặc dù cô diễn xuất tuyệt vời.

“Diễn cương” là diễn ra ngoài vai trò kịch tác gia viết cho cô; cô không thích vai “hoàng hậu” cứng ngắc trong khuôn phép, cô thích một vai nhân bản hơn, thích những xúc động thật và sống mà mọi thiếu phụ trẻ như cô phải thích.

Có thể Melania không biết là Michelle cũng trạc tuổi cô, cũng thích như cô, và 8 năm trước đã nói lên ý thích đó. Có thể cô chỉ lầm lẫn ngay tình, nhưng hậu quả vẫn là biến một vở kịch đáng lý phải hùng tráng, oai dũng, trở thành một vở hài kịch.

Khán giả rất thích hài kịch vì ai cũng thích cười; nhưng chồng cô lại không thích hài kịch, vì sau tiếng cười chuyên chở đôi chút thương hại, cử tri sẽ không chọn Trump.
Nguyễn đạt Thịnh

—————————

XEM THÊM :

Tiêu chuẩn Nga: Đạo văn như Melania Trump thuộc hạng ‘xoàng’

Tiết lộ mới trong vụ đạo văn: Bà Trump ngưỡng mộ bà Obama

Vợ ông Trump bị tố đạo văn của Đệ Nhất Phu Nhân Michelle Obama

Ðảng Cộng Hòa thống nhất quan điểm

Ðại Hội Cộng Hòa: Nên ‘xử bắn’ hay ‘bỏ tù’ Hillary Clinton?

Ðại Hội Ðảng Cộng Hòa 2016: Ngày cuối

Ðại Hội Cộng Hòa ngày thứ ba: Mọi chú ý dồn vào ông Mike Pence

Ðại Hội Ðảng Cộng Hòa bước sang ngày thứ nhì

Náo loạn trong ngày khai mạc đại hội Cộng Hòa

 

 

 


Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 46 other followers