BI KỊCH THOÁT TRUNG (Người Buôn Gió)

Tháng Chín 27, 2016

 

Bi kịch thoát Trung  

Người Buôn Gió

Thứ Hai, ngày 26 tháng 9 năm 2016

http://nguoibuongio1972.blogspot.com/2016/09/bi-kich-thoat-trung.html

 

Trong những năm qua, nhiều chuyên gia và trí thức Việt Nam đã lên tiếng cảnh báo về cảnh Việt Nam quá lệ thuộc vào Trung Quốc nhiều mặt, đặc biệt là kinh tế và chính trị.

Đại hội đảng 12 của Đảng CSVN đã thay đổi một lớp lãnh đạo mới thống nhất hơn dưới quyền của TBT Nguyễn Phú Trọng. Lớp lãnh đạo này hiện giờ đang phải đối mặt với khó khăn rất trầm trọng là việc thiếu hụt ngân sách chi trả và việc trả nợ, đáo nợ, lãi những khoản vay quốc tế.

Việt Nam dự định phát hành trái phiếu chính phủ 10 tỷ usd ra thị trường quốc tế bất thành. Mọi thăm dò, thương thảo đều không cho thấy việc phát hành thuận lợi, do không có người mua. Để chữa thẹn cho việc mất uy tín không còn ai muốn mua trái phiếu Việt Nam, chính phủ Nguyễn Xuân Phúc bào chữa rằng do tỷ giá lãi suất , hối đoái của đồng USD thay đổi, bất lợi cho việc phát hành trái phiếu.

Tất cả tưởng chừng như bế tắc. Nhưng không, ĐCSVN bao giờ cũng có lối thoát cho mình. Không phải từ tháng 9 này, mà trước đạị hội 12 ,trong lúc căng thẳng đấu đá giành ghế. Những dự đoán về kinh tế khó khăn này đã được bàn thảo kỹ càng để tìm lối thoát.

Và những ứng cử viên đưa ra lối thoát tháo gỡ mà vẫn duy trì được sự ổn định chính trị, tức chế độ cộng sản cai trị được an toàn đã thắng thế.

Ngày 2 tháng 9, cựu chủ tịch nước Trương Tấn Sang bất ngờ quay lại chính trường để ủng hộ đường lối của phe thắng thế bằng cách ám chỉ những người của phe bên kia là đi ” chệnh hướng”.

Chệch hướng ở đây là những người có tư tưởng muốn tìm một lối thoát khác cho đất nước bằng cách cởi mở và xích lại gần hơn với phương Tây, chệch hướng ở đây ai cũng biết đó là chệch hướng con đường CNXH mà Nguyễn Phú Trọng đang cố lèo lái đất nước đi theo. Sang đã hết lời ca ngợi Trọng trong bài diễn văn mừng ngày quốc khánh trên tinh thần như vậy. Sự xuất hiện của Sang vừa kịp thời mở màn cho việc chuẩn bị những bước đi sau đó sang Trung của Nguyễn Xuân Phúc, đồng thời cũng đánh lạc hướng dư luận việc Ngô Xuân Lịch sang Trung để cam kết quân đội Việt Nam không đối kháng lại Trung bất kỳ tình huống nào.

Mấy ngày sau khi Sang mở màn dọn đường, ĐCSVN cho Nguyễn Xuân Phúc sang thăm Trung Quốc. Tại Trung Quốc, Phúc được đón tiếp rực rỡ, bởi món quà mà Việt Nam dâng cho Trung Quốc bấy lâu nay đã chính thức được thực hiện.

Món quà đó là gì.? Là Trung Quốc là đối tác ưu tiên hàng đầu, mà thậm chí là duy nhất để mua rẻ mạt những cổ phần nhà nước Việt Nam trong những tập đoàn, công ty.

Để trang trải những nợ nần, thiếu thốn mà vẫn an toàn cho chế độ , đảng CSVN bán đi các phần vốn nhà nước trong các tập đoàn, tổng công ty dưới cái danh từ là ” thoái vốn”.

Ông Đặng Quyết Tiến phó cục trưởng ở bộ tài chính Việt Nam cho biết về chính sách này.

Việc thoái vốn nhà nước khỏi những doanh nghiệp được đánh giá sẽ giúp ngân sách cải thiện nguồn thu, bù đắp bội chi, giảm tỷ lệ vay nợ nước ngoài.

Số tiền mà Nguyễn Xuân Phúc bước đầu thu được do việc bán vốn nhà nước Việt Nam cho Trung Quốc trong chuyến thăm giữa tháng 9 năm 2016 vừa qua, áng chừng 10 tỷ usd. Đây là số tiền trước mắt sẽ giúp được Việt Nam qua được giai đoạn khó khăn đến năm sau.

Không chỉ là tập đoàn có vốn do nhà nước quản lý, ĐCSVN còn ép các ngân hàng gây khó dễ cho tập đoàn tư nhân như Hoàng Anh Gia Lai, đẩy tập đoàn này vào con đường duy nhất là bán tài sản của mình là những cánh rừng cao su phì nhiêu đang mang lại lợi nhuận ở bên Lào. Người mua chính là những ông chủ Trung Quốc. Trước đây vào năm 2014, ông chủ của tập đoàn Hoàng Anh Gia Lai đã cảnh báo các doanh nghiệp trong nước về mối nguy hại khi đối tác là Trung Quốc. Ông Đức nói rằng ông không bán cao su cho Trung Quốc, rừng cao su của ông không phải để phục vụ Trung Quốc, ông còn chỉ trích những doanh nghiệp khác chọn Trung Quốc làm đối tác.

Nhưng đó là năm 2014, không phải năm 2016 cầm quyền của phe Nguyễn Phú Trọng. Ông Đức bị ép vào đường cùng phải bán cánh rừng cao su bên Lào cho người Trung Quốc. Ông Đức định trông chờ chính phủ Nguyễn Xuân Phúc tái cơ cấu nợ để khỏi bản cánh rừng này. Nhưng ý chỉ của người Trung Quốc mới là vấn đề quyết định.

Ngay sau khi thương thảo vụ mua bán phần vốn của nhà nước Việt Nam thành công, Trung Quốc nhận được cam kết hoà bình trong mọi tình huống với quân đội Việt Nam, nhận được sự cam kết chư hầu của Nguyễn Phú Trọng và Nguyễn Xuân Phúc. Nhưng chưa đủ yên tâm cho phần vốn của mình được an toàn, Trung Quốc chỉ đạo Trọng tham gia đảng uỷ công an để tăng cường giám sát công an Việt Nam phải có trách nhiệm bảo vệ tài sản của Trung Quốc tại Việt Nam.  Sau khi Trọng vào đảng uỷ công an cùng Phúc, cả hai người này đã ép Trần Đại Quang đứng ra tiếp đón bộ trưởng công an Quách Thanh để cam kết xử lý kiểm soát xử lý thoả đáng những vấn đề phát sinh sau những hợp đồng mà Nguyễn Xuân Phúc đã ký vừa qua.

Trong thương vụ mua bán phần vốn nhà nước Việt Nam này, Trung Quốc đã kiểm soát được phần lớn nền kinh tế của Việt Nam. Có được cam kết công an, quân đội Việt Nam phải có trách nhiệm bảo vệ phần vốn của Trung Quốc. Nếu có nguy hại gì ảnh hưởng đến phần vốn này, Trung Quốc được phép can thiệp để bảo vệ tài sản của mình.

Như vậy không những kinh tế, chính trị mà cả an ninh quốc phòng của Việt Nam đều ở trong cái vòng kim cô của Trung Quốc. Từng thế vẫn chưa đủ, lợi dụng hoàn cảnh của ĐCSVN chỉ còn cách tìm đến mình cầu cứu. Người Trung Quốc còn muốn hời thêm khi đặt điều kiện Việt Nam phải đưa chương trình tiếng Trung vào giảng dạy trong nhà trường cho học sinh tiểu học.

Sau chuyến đi của Nguyễn Xuân Phúc, con đường thoát Trung của Việt Nam đã trở thành bi kịch.

Được đăng bởi Thanhhieu Hieubui vào lúc 22:48

 

 

 

ĐIỂM TIN NGÀY 26-9-2016

Tháng Chín 27, 2016

 

 

ĐIỂM TIN NGÀY 26-9-2016

.

Tin Tức Hàng Ngày

http://www.tintuchangngayonline.com/

Điểm Tin Thứ Hai 26.09.2016

  • Mỹ xác nhận sẽ tập trận chung với Philippines(VOA) – Philippines dự kiến sẽ chủ trì cuộc thao dượt quân sự chung với Hoa Kỳ vào tháng tới, ít ngày sau khi Tổng thống Rodrigo Duterte thừa nhận rằng Manila vẫn cần sự hiện diện của binh sĩ Mỹ ở biển Đông.
  • Tham nhũng quyền lực (RFA) – Bộ Chính trị vừa công bố việc chỉ định Đảng ủy Công an Trung ương nhiệm kỳ 2015-2020 gồm 16 uỷ viên, trong đó Ban thường vụ Đảng ủy gồm 7 uỷ viên, có 3 lãnh đạo là: Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, Chủ tịch nước Trần Đại Quang và Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc. Đây là lần đầu tiên Tổng bí thư tham gia Ban thường vụ Đảng ủy Công an Trung ương.
  • Ngoại trưởng Việt Nam : Tranh chấp tại Biển Đông đe dọa hòa bình thế giới (RFI) – Phát biểu tại Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc ngày 24/09/2006, phó thủ tướng kiêm ngoại trưởng Việt Nam, ông Phạm Bình Minh nêu lên những nguy cơ xung đột tiềm ẩn tại châu Á- Thái Bình Dương có thể « đe dọa hòa bình an ninh và thịnh vượng chung của khu vực ». Việt Nam xin ứng cử làm thành viên không thường trực Hội đồng Bảo an nhiệm kỳ 2020 – 2021.
  • VN ủng hộ ‘chủ nghĩa đa phương’ (BBC) – Phó Thủ tướng, Bộ trưởng Ngoại giao Việt Nam Phạm Bình Minh kêu gọi ‘tăng cường chủ nghĩa đa phương, tuân thủ luật pháp quốc tế’.
  • Thông cáo báo chí của Dân biểu Quốc hội Liên bang Đức Martin Patzelt (BoxitVN) – Mạng lưới Người Bảo vệ Nhân quyền VETO (VETO! Human Rights Defenders‘ Network) dịch. Ngày 23/09/2016, lúc 13g28. Việt Nam: Nhà hoạt động nhân quyền Nguyễn Hữu Vinh không được xét xử công bằng trong phiên tòa phúc thẩm. Tôi rất tiếc là nguyên tắc pháp trị đã lại một lần nữa không được áp dụng trong phiên xử phúc thẩm nhà hoạt động nhân quyền và blogger Việt Nam Nguyễn Hữu Vinh và phụ tá của ông, bà Nguyễn Thị Minh Thúy. Tòa đã bất công khi giữ nguyên bản án sơ …
  • Thông cáo báo chí của Đặc ủy Nhân quyền Liên bang Đức về bản án tù đối với Blogger Nguyễn Hữu Vinh ở Việt Nam (BoxitVN) – Tổ chức Mạng lưới Người Bảo vệ Nhân quyền VETO (VETO! Human Rights Defenders‘ Network) dịch
    – 23/09/2016. Ngày hôm nay (23/09), bà Bärbel Kofler, Đặc ủy Nhân quyền của Chính phủ Cộng hòa Liên bang Đức, lên tiếng về việc hôm qua tòa phúc thẩm Hà Nội xử y án đối với blogger Việt nổi tiếng Nguyễn Hữu Vinh và người phụ tá của ông: Tôi bàng hoàng khi được tin Tòa phúc thẩm Hà Nội giữ nguyên án tù rất nặng đối với blogger Nguyễn Hữu Vinh (5 năm) và phụ tá …
  • Giám mục Phaolo Nguyễn Thái Hợp nói chuyện với giáo dân người Việt tại Đan Mạch về thảm họa Formosa (BoxitVN) – Vuong Nhi TNT/VIETMEDIA DK. Đan Mạch vào thu năm nay các cộng đoàn công giáo hớn hở đón chào bước chân vị chủ chăn, vi. Giám mục chính toà Giáo phận Vinh ở Giáo tỉnh Hà Nội kiêm Chủ tịch Uỷ ban Công lý và Hoà bình, trực thuộc Hội đồng Giám mục Việt Nam. Đó chính là Giám mục Phaolo Nguyễn Thái Hợp. Điểm đầu tiên Ngài dừng chân và gặp gỡ Giáo dân cộng đoàn Sjaeland Copenhagen hôm thứ sáu 16. 09.2016 cùng dâng thánh lễ và thắp nến cầu …
  • Bài học xử lý thảm họa môi trường: Từ BP đến FORMOSA (BoxitVN) – Trọng Thành – Thảm họa tràn dầu vịnh Mêhicô năm 2010, một trong những khủng hoảng lớn nhất của ngành dầu khí. TV. Đầu năm 2016, một thảm họa môi trường quy mô lớn xảy ra tại bốn tỉnh miền Trung Việt Nam, hóa chất thải ra từ Nhà máy luyện thép Formosa khiến hàng trăm tấn cá chết, cả một vùng bờ biển dài hơn 200 km bị nhiễm độc, hàng trăm nghìn cư dân mất nguồn sinh kế. Theo các nhà quan sát, chính quyền Việt Nam hết sức lúng …
  • Tin ai, tin cái gì (Mênh mông thế sự 45) (BoxitVN) – Tương Lai – Khi đã mất niềm tin thì thật khó sống. Ấy vậy mà khủng hoảng niềm tin lại đang là đặc điểm nổi bật nhất của môi trường sống của chúng ta hiện nay! Khủng hoảng niềm tin đè nặng lên cuộc sống của mọi người, trước hết là những người đang đớn đau ưu tư về vận nước. Trong bối cảnh đó người ta lại làm ra vẻ thức tỉnh về cái gánh nặng gánh nhẹ gì đó mà lên giọng giáo huấn để rao giảng hãy “lấy lại …
  • Nhắn nhủ Tô Lâm (BoxitVN) HÔM QUA CHÚNG HÀNH HUNG CÁC NHÀ HOẠT ĐỘNG, HÔM NAY CHÚNG HÀNH HUNG CÁC NHÀ BÁO, NGÀY MAI …. rất có thể đến lượt các vị đấy, ông Tô Lâm ạ! Nguyễn Quang A. Nguồn: FB A Nguyen Quang. Không có bất cứ sự thay đổi nào mà lại không gặp phải bất kỳ một sự ngăn cản nào từ phía những kẻ bảo thủ, ngu dốt và được hưởng lợi từ sự cố hữu ấy. Tuy nhiên, thay đổi không phải là lựa chọn, mà là tất yếu. Và kẻ nào chỉ …
  • Một bản án vô nhân đạo, bất nhân của những người có quyền (1) (BoxitVN) – Huyền Trang/GNsP phỏng vấn LS Trần Quốc Thuận – BVN đã đăng bản bào chữa rất công phu của LS lão thành Trần Quốc Thuận trong phiên xử của Tòa phúc thẩm Hà Nội ngày 22-9-2016, xét xử Anh Ba Sàm cùng đồng sự Nguyễn Thị Minh Thúy. Để bạn đọc hiểu rõ hơn nội dung và trình tự lập luận của bản bào chữa, xin xem thêm bài phỏng vấn ông Trần Quốc Thuận dưới đây, do nhà báo Huyền Trang, phóng viên GNsP thực hiện. Bauxite Việt Nam. Trong cả hai cấp …
  • TUYÊN BỐ: CỰC LỰC PHẢN ĐỐI DỰ ÁN PHIÊU LƯU NGUY HIỂM THÉP HOA SEN Ở NINH THUẬN (BoxitVN) – Hà Nội, ngày 16-9-2016. Chúng tôi, các tổ chức, cá nhân đứng tên dưới đây, tuyên bố cực lực phản đối dự án thép khuất tất, cực kỳ phiêu lưu, nguy hiểm đối với đời sống kinh tế xã hội đất nước của Tập đoàn Hoa Sen (Hoa Sen Group – HSG, còn gọi là Tôn Hoa Sen) đang toan tính triển khai ở khu vực Cà Ná, tỉnh Ninh Thuận, bởi những lẽ sau: 1. Đại thảm họa môi trường khủng khiếp do nhà máy thép Formosa Hà Tĩnh đã cho …
  • Trao đổi Thư tín ngày 25.9.2016 (RFA) – Những ai quan tâm sát sao tình hình chính trị, kinh tế, xã hội, pháp luật… ở Việt Nam gọi tên cho tuần qua là “tuần của những phiên tòa”. Không những thế, chính những người dân trong nước cho rằng Việt Nam trong tháng 9 kỷ niệm 71 năm độc lập, dân chủ và công bằng với các phiên tòa đầy bất công.
  • Con tê tê có nguy cơ tuyệt chủng (RFA) – Một loài thú nữa của Việt Nam lại đang có nguy cơ tuyệt chủng, đó là con tê tê, còn được gọi là con trút hay xuyên sơn giáp.
  • Hơn 40 máy bay Trung Quốc tập trận tại miền Tây Thái Bình Dương (RFA) – Hơn 40 máy bay Trung Quốc gồm các loại chiến đấu cơ và máy bay ném bom bay hành quân ngang qua eo biển Miyako để ra tham gia một cuộc tập trận của nước này tại miền Tây Thái Bình Dương. Eo biển Miyako nằm giữa Quần đảo Nhật bản và căn cứ quân sự Okinawa của Mỹ.
  • Không quân Trung Quốc tập trận trên Biển Hoa Đông (RFI) – Không quân Trung Quốc ngày 25/09/2016 thông báo huy động hơn 40 chiếc máy bay oanh tạc và các loại phi cơ trong cuộc thao diễn quân sự tại vùng biển tây Thái Bình Dương. Bắc Kinh không nói rõ về thời điểm cuộc tập trận.
  • Mô hình máy bay Mỹ bay trên bầu trời Bắc Hàn (RFA) – Một máy bay chiến đấu do Mỹ sản xuất bay trên bầu trời Bắc Hàn. Một mô hình chiến đấu cơ F 16 bằng 1 phần sáu kích thước thật đã xuất hiện tại một cuộc triễn lãm hàng không ở thành phố Wonsan, Bắc Hàn vào ngày chủ nhật hôm qua.
  • Thủ tướng Modi : « Pakistan, lò xuất khẩu quân khủng bố » (RFI) – Một tuần lễ sau vụ căn cứ quân sự Uri của Ấn Độ tại vùng Cachemire bị tấn công, 17 quân nhân tử vong, phía Ấn Độ quy trách nhiệm cho một tổ chức khủng bố Pakistan, căng thẳng giữa New Delhi và Islamabad gia tăng cường độ. Thủ tướng Modi triệu tập quân đội để thẩm định về « nhu cầu an ninh » quốc gia.
  • Mỹ và Châu Âu đặt Nga trước «trách nhiệm» hòa hay chiến tại Syria (RFI) – Hội Đồng Bảo An họp khẩn cấp trong ngày hôm nay 25/09/2016 theo yêu cầu của Paris, Luân Đôn và Washington. Trong một bản tuyên bố chung được mô tả là cứng rắn, các nước Tây phương, gồm Liên Hiệp Châu Âu, Anh Quốc và Hoa Kỳ cảnh báo là « lòng kiên nhẫn đối với Nga không phải là vô giới hạn ». Matxcơva được kêu gọi phải chứng tỏ có « khả năng » đem lại hòa bình cho Syria vào lúc quân đội Damas, chiến binh Iran, Shia Liban tấn công vào Aleppo với sự yểm trợ của máy bay Nga.
  • Giao tranh leo thang ở Aleppo của Syria (BBC) – Leo thang quân sự ở thành phố Aleppo ‘đáng sợ’ với vũ khí gây cháy, bom phá boongke hạng nặng, và cắt nguồn cung cấp nước cho dân.
  • Brazil : Đến lượt tổng thống Temer bị tố cáo tham nhũng (RFI) – Tai tiếng tham nhũng tại Brazil vẫn chưa có hồi kết. Tối Cao Pháp Viện nước này ngày 23/09/2016 bật đèn xanh cho việc mở điều tra sơ bộ nhắm vào tổng thống Michel Temer. Đương kim tổng thống Brazil bị tố cáo liên quan trực tiếp đến một vụ tham nhũng gắn liền với tập đoàn dầu khí quốc gia, Petrobras.
  • Cháy tàu chở dầu của Mexico (VOA) – Công ty dầu khí quốc doanh Mexico hôm thứ Bảy cho hay họ đang tìm cách dập tắt hỏa hoạn trên một chiếc tàu chở đầy dầu trong Vịnh Mexico
  • Nhà văn nổi tiếng ở Jordan bị bắn chết (VOA) – Một hung thủ đã bắn chết nhà văn nổi tiếng ở Jordan ngay trước tòa án nơi văn sĩ này bị truy tố về một hình hí họa đăng trên trang Facebook của ông xúc phạm đạo Hồi
  • Tổng thống Obama khai trương bảo tàng lịch sử người Mỹ da đen (RFI) – Sáng 24/09/2016 tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama đã khánh thành viện bảo tàng lịch sử và văn hóa người Mỹ gốc Phi châu, với sự hiện diện của 7.000 khách mời chính thức, và hàng ngàn người đến từ khắp nơi trên toàn quốc, đại diện tất cả các chủng tộc.
  • Mở bảo tàng về người Mỹ gốc Phi (BBC) – Tổng thống da đen đầu tiên của Hoa Kỳ đã khai trương bảo tàng quốc gia đầu tiên về lịch sử người Mỹ gốc Phi ở Washington DC.
  • Hergé, cha đẻ của chàng ký giả Tintin, ông là ai ? (RFI) – Triển lãm về họa sĩ Hergé, cha đẻ của chàng ký giả Tintin, mở ra tại bảo tàng Grand Palais, Paris từ ngày 28/09/2016 đến 15/01/2017. Truyện tranh về những cuộc điều tra thú vị của Tintin quá quen thuộc với độc giả, nhưng ít ai biết Georges Rémi, tên thật của họa sĩ Hergé, là một nghệ sĩ đa tài.

——————————–

Nguyễn Xuân Diện-Blog

https://xuandienhannom.blogspot.com/

Thứ Hai, ngày 26 tháng 9 năm 2016

Tin NÓNG: THÁNH LỄ HIỆP THÔNG BẤT NGỜ HỘI TỤ 5.000 NGƯỜI

Ant Son Chu ManhThánh Lễ hiệp thông bất ngờ giữa hai vùng miền khác nhau cùng chịu chung thảm hoạ môi trường Vào lúc 19 giờ 05 phút tối 26/9/2016, có khoảng 5000 người dân quây tụ tại Nhà thờ xứ Đông Yên Mới để cầu nguyện cho quá trình khởi kiện Formosa…

Đọc tiếp…

.

Tin NÓNG: NGƯ DÂN BIỂU TÌNH TRƯỚC CỬA TÒA ÁN TX KỲ ANH

Tường thuật hành trình Ngư dân Miền Trung đi gửi đơn khởi kiện Formosa GNsP 26.09.2016 – 2:09pm GNsP (26.09.2016) – Theo quy định của pháp luật, người khởi kiện gửi đơn khởi kiện đến Tòa án có thẩm quyền theo các phương thức: “Nộp trực tiếp tại Tòa án; Gửi đến Tòa án theo đường dịch vụ bưu chính; Gửi trực tuyến bằng hình thức…

Đọc tiếp..

.

  1. Mạc Văn Trang: VÌ SAO CÔNG AN KHOÁI ĐÁNH NGƯỜI?

VÌ SAO CÔNG AN KHOÁI ĐÁNH NGƯỜI?  Mạc Văn TrangVấn đề này cần có những công trình nghiên cứu khoa học nghiêm túc. Hiện nay ngành CA có đến 2 -3 Học viện, trong đó nhiều GS, TS lắm. Rất cần nghiên cứu vấn đề này, đồng thời cũng cần những nghiên cứu độc lập. Tôi xin có vài chia sẻ sau đây để cùng suy nghĩ:…

Đọc tiếp…

.

NHÀ CẦM QUYỀN HUYỆN QUỲNH LƯU VÌ DÂN HAY VÌ FORMOSA?

Hơn 600 ngư dân tập trung trước nhà xứ Giáo xứ Phú Yên, G.pVinh từ sáng sớm vào ngày 26.09.2016, chuẩn bị đi lên Toà án thị xã Kỳ Anh, Hà Tĩnh để gửi khởi kiện Formosa. Ảnh: TMCNN  Nhà cầm quyền huyện Quỳnh Lưu ngăn cấm hơn 600 ngư dân khởi kiện Formosa TMCNN26-9-2016 Lúc 5 giờ sáng ngày 26.09.2016, hơn 600 bà con ngư dân huyện…

Đọc tiếp..

.

Nguyễn Quang Dy: NGHỊCH LÝ CHỐNG THAM NHŨNG

Nghịch lý Chống Tham nhũng Nguyễn Quang Dy “Chúng ta có thể cùng đi trên con đường lớn nhưng không thể đi chung trên các con đường nhỏ” (Trần Đại Quang) Tại sao chúng ta không thể đi chung trên con đường của dân tộc? Tại sao chúng ta không thể hòa giải dân tộc để có sức mạnh thoát Trung? Phải chăng chúng ta quá…

Đọc tiếp…

.

Tuấn Khanh: CON CÁI CHÚNG TA VÔ TỘI !

Trẻ em VN cầm cờ 6 sao ra đón ông Tập Cận Bình trong chuyến thăm VN năm 2011. Con cái chúng ta vô tội Tuấn Khanh25-9-2016 Tháng 9/2016, có bản tin nhỏ lọt thỏm trong thành phố vốn đã quá nhiều chuyện eo sèo. Bản tin kể về việc một nhóm thầy cô giáo của trường Bành Văn Trân, Tân Bình, tổ chức đấu tố một giáo viên vì dạy thêm ở nhà,…

Đọc tiếp…

.

———————————-

ĐỐI THOẠI

https://doithoaionline.wordpress.com/

Đối Thoại Điểm Tin ngày 26 tháng 9 năm 2016

Posted on 26/09/2016 by Doi Thoai

  • Tin Ngoài Nước-Tín Châu
  • Tin Trong Nước-Lê Hồng Lĩnh
  • Chuyện Việt Nam-Thanh Ly

Đọc tiếp →

———————

Đài Đáp Lời Sông Núi

http://radiodlsn.com/

Thứ Hai, ngày 26.09.2016

.

Theo dõi đài Đáp Lời Sông Núi qua:

Youtube

Twitter

Facebook

.

Youtube: THẢM HỌA ĐỎ BỘ MẶT THẬT CỦA ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM

.

Youtube: Sự Thật Hồ Chí Minh

.

Youtube: Ho Chi Minh, The Man and The Myth

.

Youtube: Cải cách ruộng đất

.

Youtube: Nhân Văn Giai Phẩm

.

————————

Viet Studies

Thứ hai, 26 tháng 9, 2016

http://viet-studies.info/

Kinh tế Việt Nam

Văn Hóa & Giáo Dục

Ngoại ngữ 1 chỉ có thể là tiếng Anh, đừng thử nghiệm dạy tiếng Trung (ANTĐ 26-9-16)

Nhà lý luận, phê bình văn học Ngô Thảo: Bình dị như chùm lá quế khô  (VNCA 25-9-16)

Không gian nghệ thuật trong tiểu thuyết “Blogger” và “Ga ký ức” của Phong Điệp (HNV 26-9-16)

 

 

 

“CHỦ NGHĨA XÃ HỘI” MÀ VẮNG BÓNG XÃ HỘI (Bùi Tín)

Tháng Chín 27, 2016

 

 

‘Chủ nghĩa xã hội’ mà vắng bóng xã hội

Bùi Tín

26.09.2016

http://www.voatiengviet.com/a/chu-nghia-xa-hoi-ma-vang-bong-xa-hoi/3522520.html

 

Ở Việt Nam, các chữ “xã hội chủ nghĩa” xuất hiện hàng ngày, bất cứ ở đâu, với mật độ dày đặc nhất, trên văn kiện, báo chí, truyền thanh, truyền hình, diễn văn, thông báo, khẩu hiệu tuyên truyền… Tên nước là “Cộng Hòa XHCN Việt Nam”, hiến pháp là “Hiến pháp XHCN”, quốc huy là “Quốc huy XHCN”, kinh tế là “kinh tế thị trường theo định hướng XHCN”, xây dựng “con người XHCN”, theo “đạo đức XHCN”, theo “cương lĩnh XHCN” của đảng CS, với mục tiêu cuối cùng là chủ nghĩa Xã hội (CNXH) rồi chủ nghĩa Cộng sản (CNCS).

Điều mỉa mai dai dẳng là cái khái niệm được nhắc đi nhắc lại nhiều nhất ấy lại là một khái niệm ảo, không có thật, không một ai nhìn thấy và cảm thấy. Ông Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng phải công nhận là đến cuối thế kỷ XXI này cũng chưa chắc sẽ nhìn thấy mặt mũi của nó ra sao! Còn ông nguyên bộ trưởng Bùi Quang Vinh sau khi tụng niệm nó hàng triệu lần trong lời nói và văn kiện đã thật thà hơn khi cho rằng “cái khái niệm XHCN ấy làm gì có thật mà tốn công đi tìm!” Cái khái niệm đó chỉ là một ảo tưởng, một điều bịa đặt … vậy mà hàng trăm triệu con người vẫn cứ tin là thật. Sự ngây thơ, nói thẳng ra là sự ngốc ngếch của con người đến thế là cùng!

Xin giở lại lý luận cơ bản của Karl Marx về CNXH, tiền thân của CNCS. Theo Marx định nghĩa, CNXH khoa học, hay “CNXH mang bộ mặt con người” là toàn xã hội ra sức lao động sáng tạo có năng xuất cao, sản phẩm được phân phối công bằng theo công sức bỏ ra, không có nạn người bóc lột người. Ngay khi khởi đầu xây dựng CNXH toàn xã hội đã chăm lo cuộc sống cho nhau, trong một cộng đồng đề cao giá trị lao động và thương yêu đùm bọc nhau trong tình người thân ái. Thật là lý tưởng.

Theo đúng tinh thần này, ở các nước tư bản phát triển từng có các đảng Xã hội và đảng Xã hội-Dân chủ tham gia chính quyền, các phương châm trên được thực hiện khá rõ, được cả xã hội hoan nghênh, các chính đảng cầm quyền tranh đua nhau thực hiện. Chỉ kể ở Pháp, từ thời Mặt trận Bình Dân những năm 1930, các thành tích xã hội đã ngày một rõ và nhiều. Các chính sách xã hội trở thành nội dung chính của các chính quyền kế tiếp nhau, của các đạo luật ngày càng phong phú cụ thể. Cộng đồng xã hội cùng Nhà nước ngày càng chăm lo sâu sắc đến cuộc sống của mỗi công dân đồng bào của mình. Toàn xã hội chăm lo cho cuộc sống yên lành của mỗi công dân – đồng bào, mỗi gia đình, cho công dân từ khi trong bụng mẹ, khi khôn lớn, lúc học hành, thành nghề, lao động, đến tuổi về hưu, dưỡng già, cho đến tận khi chết làm lễ an táng tại các nghĩa trang.

Trong cuộc sống của mỗi công dân thường gặp những bất ngờ, tai nạn, tàn tật, ốm đau, thất nghiệp, thiên tai, bất hạnh, nợ nần, phá sản, dù ở đâu lúc nào, ra sao, nhà nước và xã hội cũng có mặt để hỗ trợ cứu giúp.

Từ khi người mẹ có thai, đã được khám thai miễn phí, khi cần còn được nghỉ và nhận phụ cấp dưỡng thai, khi sinh được chăm lo mẹ tròn con vuông, trợ cấp sữa nếu thiếu sữa mẹ, trợ cấp nuôi con, trợ cấp đông con theo lũy tiến là con sau được nhận cao hơn con trước, có cố tật, các bệnh hiểm nghèo hay lây được trị miễn phí 100%, nghỉ, chữa bệnh giữ nguyên lương, được phụ cấp khi thất nghiệp, bị tai nạn, được nhờ luật sư cãi miễn phí khi không có điều kiện thuê khi có kiện tụng. Khi cao tuổi được vào nhà già nếu muốn, được hưởng nhiều chiếu cố, đi lại tàu xe công cộng miễn phí, đi nghỉ mát, du lịch gần, tour du lịch tàu biển, tắm suối nước nóng miễn phí, các công dân nam nữ sống độc thân được trợ cấp đi giải trí, nghỉ ngơi, du ngoạn … Dịp khai giảng năm học, mỗi gia đình bình thường được trợ cấp cho mỗi con tùy theo tuổi và lớp, để mua cặp sách, các loại bút, vở tập, sách giáo khoa đủ loại cho từng lớp, cho đến phụ cấp di chuyển để đi học bằng phương tiện công cộng, rồi nhà nước cho thuê phòng giá rẻ cho học sinh và sinh viên ở xa đến trọ. Các em được chữa răng, chữa mắt miễn phí, được cấp kính viễn hay cận, cho làm hàm răng giả, chân tay giả, xe lăn khi cần…

Trong khi đó, ở nước Cộng hòa XHCN VN theo báo Pháp Luật tháng 8 vừa qua, mỗi gia đình phải đóng gần 60 khoản thuế và lệ phí đủ loại cho xã hội và Nhà nước, mà nhận về chẳng được mấy. Ngoài những thuế phổ cập như thuế nhà đất, thuế sử dụng tài nguyên, thuế môi sinh, giao thông, an ninh quốc phòng, có những thứ thuế tuy là tự nguyện nhưng lại mang tính bắt buộc, không theo luật mà chỉ theo ước lệ, như quỹ khuyến học, quỹ phúc lợi xã hội, phí xây dựng nông thôn mới, thuế làng văn hóa, quỹ bóng đá thiếu niên, thuế dân số (đẻ con thứ ba phải nộp 2 triệu đồng), quỹ đền ơn đáp nghĩa (cho gia đình liệt sỹ, thương binh), rồi các phí xin chữ ký, xin dấu triện, chứng nhận khai sinh, học bạ, văn bằng, di chuyển, quỹ người cao tuổi, quỹ công ích, quỹ dân sinh, quỹ cán bộ xóm, có người nằm liệt giường hàng chục năm hay em bé mới sinh ra cũng phải nộp gần 20 loại phí mang tên mình.

Vậy là trong chế độ dân chủ tuy không mang tên XHCN, xã hội và Nhà nước chủ động chăm sóc, phục vụ tận tình mỗi công dân, mỗi gia đình, không cần gì công dân phải cầm đơn đến cơ quan công quyền để van xin. Các Quỹ hỗ trợ gia đình (Caisse d’ allocations familiales – CAF) và Quỹ An sinh Xã hội (Sécurité Sociale) rất phong phú chủ động xem xét từng trường hợp thật chính xác, công bằng theo luật và gửi tiền đúng thời hạn đến tận nhà. Đúng là chủ nghĩa xã hội, có nghĩa là xã hội chăm lo, săn sóc, quan tâm, phục vụ đến nơi đến chốn mỗi công dân, không chút phiền hà, quà cáp, phong bì, chờ đợi theo kiểu xin – cho, vòi ăn hối lộ, đút lót tệ hại cổ hủ, như các chế độ quan liêu CS, bao cấp, mang danh CNXH.

Nó không cần mang danh CNXH, đội mũ CNXH, huênh hoang CNXH một cách cao ngạo, đao to búa lớn mà thật ra là rỗng tuyếch, gượng gạo, ngược đời. Nó thực chất là một chế độ dân chủ, một mô hình thật sự của dân, do dân, vì dân, mang bộ mặt nhân ái, mang bản chất Người, người thật với người là anh em.

Đến bao giờ nước Việt Nam mới có CNXH thật sự mang bộ mặt Người, một chế độ của dân, do dân và vì dân, có chế độ pháp quyền đúng đắn, từ đó mỗi công dân được xã hội và nhà nước chăm sóc chu đáo một cách bình đẳng, từ khi sinh ra cho đến khi tắt thở sau một cuộc đời đáng sống trong nhân cách, hạnh phúc?

Vậy cái chế độ CS kỳ khôi giả danh XHCN, mà nội dung xã hội rỗng nên gọi là gì? Nó đang hiện hữu ở Trung Quốc, Bắc Triều Tiên, Cuba, Việt Nam. Theo báo le Monde mới đây (tháng 8/2016) các học giả phương Tây như Bertrand Jacquillet (Pháp), James Galbraith (Hoa Kỳ) gọi nó là “chế độ tư bản đặc thù”, vì cũng đề cao giá trị đồng tiền và lợi nhuận tối đa, nhưng lại không theo luật pháp, luật lệ nghiêm minh, mà theo luật rừng của kẻ có chức quyền, người với người bóc lột nhau theo thú tính tàn ác, nên có thể đặt tên chính xác là “chủ nghĩa tư bản thú tính” (le “capitalisme prédateur”, nghĩa đen là “chủ nghĩa tư bản ăn thịt nhau”). Ở đó không có luật, không có tòa án, không có xã hội, thì làm gì có CNXH, chỉ có các nhóm lợi ích Cộng sản tham lam gầm ghè ăn thịt nhau. Đã có người mỉa mai đọc XHCN là “xuống hố cả nút”, hay là “xấu hơn cả ngụy”, cũng là nói lên sự thật.

————————

* Blog của nhà báo Bùi Tín là blog cá nhân. Các bài viết trên blog được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.

 

 

 

NHỮNG CƠN BÃO THÔNG TIN CỨ CUỐN CHÚNG TA ĐI . . . (Song Chi)

Tháng Chín 27, 2016

 

Những cơn bão thông tin cứ cuốn chúng ta đi…

Song Chi

Chủ Nhật, 09/25/2016 – 05:40 — songchi

http://www.rfavietnam.com/node/3462

 

Có những quốc gia đời sống xã hội quá bình lặng, như các nước Bắc Âu chẳng hạn, quanh năm chẳng mấy khi có được một thông tin hay sự kiện gì có thể làm dư luận phải xôn xao. Ngược lại, ở VN thì ngày nào tuần nào cũng có vô số tin tức, sự kiện, câu chuyện…có thể gây nên trong người dân đủ mọi phản ứng, cung bậc cảm xúc khác nhau, mà đáng tiếc, hầu hết là tiêu cực!

Cho đến bây giờ thì những vụ cướp giết hiếp, ngay cả những vụ thảm sát dã man vài ba người trong cùng một gia đình; những cái chết vì tai nạn giao thông, tai nạn lao động trong những hoàn cảnh rất xót xa; hoặc kể cả những cái chết oan ức, tức tưởi từ trên trời rơi xuống vì sự tắc trách của y bác sĩ, vì sự cẩu thả của người khác như một em nhỏ bị tấm tôn chở trên xe xích lô cứa trúng cổ, em bé bị cái tủ ở trường mầm non ngã đè chết, người đi đường bị cây xanh trốc gốc ngã đè trúng v.v…cũng đã trở thành “bình thường” vì quá nhiều bi kịch khác nhau xảy ra.

Những vụ án tham nhũng, “thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng”, làm ăn thua lỗ, thất thoát hàng chục, hàng trăm ngàn tỷ đồng VN…cũng trở thành “bình thường”. Tin tức về thức ăn bị nhiễm bẩn, bị phun, ướp, chế biến với đủ loại chất độc hại…cũng là “bình thường”!

Điều kinh khủng là nó làm cho người dân quen dần với mọi sự tồi tệ đang xảy ra hàng ngày hàng giờ. Trong khi ở những quốc gia khác, chỉ cần một trong số những sự kiện như vậy là đã chấn động, là có rất nhiều người phải chịu trách nhiệm, phải từ chức, vào tù, dẫn tới những vụ kiện với những số tiền bồi thường “khủng” đến choáng váng…Còn trong một xã hội như VN, có cái gì là “không bình thường” được nữa?

Có. Có những sự kiện mà tầm mức của nó ảnh hưởng đến hàng vạn, thậm chí hàng triệu con người, như vụ thảm họa môi trường nghiêm trọng do nhà máy thép Hưng Nghiệp Formosa Hà Tĩnh gây ra trong thời gian vừa qua chẳng hạn. Lúc đầu vụ việc này đã tạo ra cơn phẫn nộ lan truyền trong dư luận, vô số phản ứng, bài viết trên các trang mạng xã hội, báo chí độc lập bên ngoài và cả báo chí trong nước. Đã có những cuộc biểu tình diễn ra tại Sài Gòn, Hà Nội, các tỉnh miền Trung, lên đến hàng ngàn người. Đã có những niềm hy vọng rằng biết đâu từ vụ việc này một cuộc “cách mạng cá” sẽ nổ ra như cách mạng bánh mì, cách mạng hoa hồng, cách mạng hoa lài…tửng xảy ra trong lịch sử thế giới, xưa và gần đây.

Sức ép của dư luận khiến nhà cầm quyền phải vội vã chống đỡ, đưa ra đủ thứ lý do cá chết rất tào lao trước khi thừa nhận Formosa là thủ phạm, làm đủ thứ trò mị dân như quan chức rủ nhau ăn cá, tắm biển, rồi hể hả tuyên bố Formosa đã đền bù 500 triệu USD, song càng khiến cho người dân phẫn nộ hơn vì số tiền quá bèo bọt…

Nhưng rồi thời gian trôi qua, đến bây giờ đã nửa năm kể từ khi xảy ra thảm họa, dù báo chí còn đưa tin hay không thì thực tế là cá vẫn chết, biển vẫn chết, hàng ngàn hộ ngư dân vẫn đang điêu đứng vì không thể ra khơi và nếu có bắt được cá cũng chả ai dám mua, các ngành thủy hải sản, du lịch… vẫn bị ảnh hưởng nặng, những đồng tiền gọi là đền bù vẫn chưa đến được tay ngư dân…Trong khi đó thì Formosa vẫn tiếp tục tồn tại và sẽ còn tồn tại 70 năm nữa theo hợp đồng đã ký kết với VN, chua chát hơn, số tiền mà Formosa bồi thường cho VN cuối cùng lại được phía VN hoàn thuế 14,000 tỷ VND, còn nhiều hơn con số Formosa phải bỏ ra.

Thế nhưng cái sự khốn nạn chưa dừng lại ở đó. Một dự án nhà máy thép khác, còn “khủng” hơn về mức độ quy mô đầu tư, số lượng sản xuất và xả thải, dự án nhà máy thép Hoa Sen Cà Ná-Ninh Thuận đang chuẩn bị được thông qua. Không khác gì dự án Formosa trước kia, dự án này cũng tràn đầy rủi ro, cũng do những con người chỉ nghĩ đến lợi nhuận bất chấp sức khỏe, tính mạng của đồng loại, lợi ích lẫn an ninh lâu dài của đất nước, và cũng có bóng dáng Trung Cộng phía sau.

Trong khi cầm quyền hành xử theo một kiểu trơ lỳ, không thèm rút kinh nghiệm từ bài học Formosa cũng không thèm quan tâm đến phản ứng của người dân, lẽ ra người dân càng phải phản ứng mạnh hơn nữa, liên tục, thường xuyên hơn nữa cho tới khi tống cổ được Formosa và ngăn chặn được vụ Cà Ná. Thế nhưng người dân lại đã có những mối quan tâm khác để mà quan tâm rồi, và những mối quan tâm ấy thì quá nhiều, kể không xuể.

Với những người bình thường thích những vụ việc ly kỳ, “hấp dẫn” thì đã có những vụ như quan chức xử nhau ở Yên Bái đầy uẩn khúc, quan chức Việt học theo quan chức Tàu có bồ nhí- người thì bị tố cáo, người thì bị lộ video clip sex, rồi hiện tượng “một người làm quan, cả nhà….cùng làm quan” lại được xới lên khi một ông Bí thư Tỉnh ủy Hà Giang cả nhà có đến 8 người ngồi ở những vị trí, chức vụ khác nhau trong cùng một tỉnh. Rồi một vụ án đại gia-hoa hậu có kèm theo “hợp đồng tình cảm” hay “hợp đồng tình dục”, cho thấy một khía cạnh nữa của xã hội VN bây giờ, ở đó đồng tiển có thể mua được nhiều thứ và có một tầng lớp người có tiền, giàu nhanh nhưng chưa kịp học để sống cho tử tế, có văn hóa…Thêm vào đó là vụ một quan chức bỏ trốn, gửi mail tố cáo ông Tổng, được báo chí nhà nước lẫn mạng xã hội đưa tin nóng sốt, lôi kéo sự quan tâm của bao nhiêu người.

Những người quan tâm đến đời sống chính trị, thực trạng của đất nước thì lại đang bức xúc với việc Bộ Giáo dục định xây dựng chương trình dạy thí điểm tiếng Nga tiếng Trung từ năm lớp 3, hay hai phiên tòa có “yếu tố chính trị” mới vừa xảy ra. Một phiên tòa sơ thẩm diễn ra vào ngày 20.9, tại Tòa án nhân dân quận Đống Đa, Hà Nội, xét xử bà Cấn Thị Thêu, một dân oan bị cướp đất, bản án 20 tháng tù giam với tội danh “gây rối trật tự công cộng” theo Điều 245 BLHS. Và phiên tòa phúc thẩm tại Tòa án nhân dân cấp cao tại Hà Nội, diễn ra vào ngày 22.9, xét xử ông Nguyễn Hữu Vinh, tức blogger Anh Ba Sàm, và trợ lý Nguyễn Thị Minh Thúy về tội “Lợi dụng các quyền tự do dân chủ, xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân” theo điều 258 BLHS 1999. Rồi vụ một phóng viên báo Tuổi Trẻ bị một nhóm nghi là công an huyện Đông Anh, Hà Nội hành hung v.v…

Nghĩa là ngày nào tuần nào cũng tràn ngập các sự kiện buộc con người phải quan tâm, cái này chưa xong đã tới vụ khác, riết rồi các sự việc xảy ra dù nghiêm trọng đến đâu cũng chỉ gây bão được một thời gian. Dân tình thì vốn dễ quên. Đó là chưa kể đến sự cố tình lèo lái thông tin, đánh lạc hướng dư luận của nhà cầm quyền, mỗi khi muốn người dân quên đi thực tế đang có chuyện gì đó nghiêm trọng hơn. Báo chí quốc doanh thì nhiều tờ bị nhiễm tính chất “lá cải” nên khi có vụ gì “hấp dẫn”, có yếu tố “tiền tình tù tội” là lao vào khai thác.

Còn báo chí “lề trái” cũng có những sự lèo lái, hướng dẫn dư luận trong những vụ đấu đá nhau như những trang blog Quan làm báo, Chân dung quyền lực…hoặc đôi khi có những cá nhân không biết vì lý do gì, vì muốn câu view, muốn nổi tiếng hay cố tình gây nhiễu thông tin, ví dụ như vụ tung tin ông Bộ trưởng Phùng Quang Thanh chết hay nói như thánh phán về cái chết của ông Nguyễn Bá Thanh, về nội bộ đảng cộng sản…Tất cả góp phần làm thành sự rối nhiễu về thông tin, người đọc không tỉnh táo sẽ cứ bị cuốn theo hết vụ này đến vụ khác.

Cuối cùng nhìn lại những sai sót, những tội ác kinh khủng nhất đối với đất nước, dân tộc dần dần cũng bị chìm xuồng. Chả ai bị truy tố gì, chả ai phải chịu trách nhiệm, trừ một vài “con tốt” thí. Những lợi nhuận khủng vẫn chui vào túi của những quan tham và những kẻ làm ăn bất chấp tất cả. Đất nước này vẫn đang bị cho thuê, cầm cố, bán sỉ, bán lẻ với giá rẻ mạt. Người dân vẫn đang phải còng lưng gánh đủ thứ thuế, nợ và đủ thứ tai ương bệnh tật do môi trường độc hại gây nên. Kẻ thù vẫn đang từng bước, chậm rãi và chắc chắn, thực hiện âm mưu biến VN thành một quốc gia nghèo đói, phụ thuộc, không chỉ có thế, biến VN thành mảnh đất chết về nhiều nghĩa.

Nhà cầm quyền thì vẫn tiếp tục tồn tại mặc cho những tiếng chửi của mọi tầng lớp nhân dân. Từ anh chạy xe ôm, bà bán hàng thịt hàng cá ngoài chợ, người nông dân, công nhân, ngư dân cho tới đội ngũ trí thức, giới viết báo, viết blog lề trái… Chửi từ ông Tổng ông Thủ chửi xuống. Chửi từ đám công an, tuyên giáo, đám quan chức văn hóa, giáo dục… chửi lên. Nếu tiếng chửi mà làm sụp được một chế độ thì chắc chế độ này đã sụp. Nhưng như đã nói, tiếng chửi không đủ làm cho một chế độ sụp đổ, và nhà nước cộng sản VN thì rất hiểu điều đó.

songchi’s blog

 

 

 

DẠY GÌ ? HỌC GÌ ? (VietTuSaiGon)

Tháng Chín 27, 2016

 

Dạy gì? Học gì?

VietTuSaiGon

Chủ Nhật, 09/25/2016 – 11:58 — VietTuSaiGon

http://www.rfavietnam.com/node/3463

 

Chuyện dạy và học là chuyện xưa như trái đất, vậy mà ở xứ Việt, chuyện này bao giờ cũng mới. Sự mới này không phải do tri thức mới mẽ, triết lý giáo dục mới mẽ hay phương pháp dạy mới mẽ mà cái mới của sự kì cục, khó hiểu, thậm chí quái dị, hay nói đúng chữ nghĩa thì đây là nền giáo dục quái thai. Vì sao?

Vì lẽ, suốt nhiều năm giáo dục miền Bắc trước 30 tháng 4 năm 1975, người ta đã thay vì dạy cho con người trở nên có tính người hơn thì chính cái nền giáo dục Cộng sản xã hội chủ nghĩa đã đào nặn ra những cổ máy giết người thông qua thơ Tố Hữu và thơ thép, thơ máu của những nhà thơ Cộng sản. Và cái vệt thép, máu ấy kéo dài mãi cho đến bây giờ. Hiếm thấy nền văn học nào mà máu me tẩm đầy trang văn như văn học Việt Nam, từ Rừng Xà Nu cho đến Đất Nước Đứng Lên và hàng trăm bài thơ trong chương trình giảng văn. Đó là chưa muốn nói đến những giờ giáo dục công dân, lịch sử, thay vì dạy đạo đức, dạy kiến thức sử học, người ta dạy con người lòng thù hận.

Và, với bất kì nền giáo dục nào cũng cần có cánh cửa, một cánh cửa, nhiều cánh cửa mở ra để cho con người nhìn ra thế giới và định dạng, định vị chính mình. Cái cánh cửa ấy trong một thời gian dài là tiếng Nga. Hầu như tiếng Nga chiếm toàn bộ các giờ học sinh ngữ trong giáo dục Việt Nam. Ttrong khi đó, tiếng Nga không cùng hệ ngôn ngữ với tiếng Việt nên việc nuốt nó một cách đơn thuần cũng đã quá đắng. Lại thêm phần tính hấp dẫn của nó hoàn toàn không có. Có thể ví tiếng Nga là ngôn ngữ của sữa. Mà một người đủ trưởng thành thì không thể dùng sữa để thay thế thức ăn của người lớn!

Vì sao lại nói tiếng Nga là ngôn ngữ sữa? Vì lẽ, nền kinh tế Cộng sản xã hội chủ nghĩa Việt Nam hoàn toàn bú mớm, tồn tại nhờ vào bầu sữa bà mẹ Nga. Chính vì vậy, muốn có sữa để uống, đứa trẻ buộc lòng phải khóc oe oe để bà mẹ cho bú! Nhưng rất tiếc, sữa chỉ có giá trị đối với hệ thống Cộng sản lúc đó chưa đầy ba triệu đảng viện, với nhân dân, một nguồn dinh dưỡng khả thể, phù hợp với người trưởng thành mới là quan trọng. Nhân dân cần một nền kinh tế tự lực tự cường, mỗi người dân cần cơ hội để làm kiếm sống và làm giàu. Muốn như vậy, người ta cần phải học ngôn ngữ của thế giới người lớn, của thế giới công nghiệp và thương mại. Đáp ứng yêu cầu này, chỉ có tiếng Anh – Mỹ và tiếng Pháp.

Và không thể khác đi được, chương trình dạy tiếng Anh và tiếng Pháp đã thực hiện gần ba mươi năm nay, kể từ khi Việt Nam mở cửa, chọn nền kinh tế thị trường (tuy vẫn giữ cái đuôi định hướng xã hội chủ nghĩa!) đến nay. Và có thể nói rằng đây là giai đoạn mà nền giáo dục Việt Nam kể từ sau 1975 đến nay có những đột biến, đột phá. Yếu tố đột biến, đột phá này không nằm trong chủ trương của nhà cầm quyền mà năm trong nhu cầu tự thân của người học thông qua cánh cửa sinh ngữ, cụ thể là Anh ngữ và Pháp ngữ.

Bởi lẽ, một ngôn ngữ hấp dẫn phải hàm chứa bên trong nó một thứ năng lượng đặc biệt. Cái thứ năng lượng đặc biệt bên trong ngôn ngữ mà tôi muốn nói đến ở đây chính là nền văn minh mà ngôn ngữ đó chuyển tải, nền dân chủ, thể chế chính trị và cơ chế kinh tế cũng như nội lực kinh tế ẩn mình đằng sau ngôn ngữ đó. Trong đó, vấn đề văn chương, triết học và khoa học kĩ thuật đằng sau ngôn ngữ đó cũng đóng vai trò cực kỳ quan trọng. Thử hỏi, có quốc gia nào hấp dẫn và giàu có hơn Mỹ , Anh và các nước châu Âu? Có quốc gia nào dân chủ hơn Mỹ? Có quốc gia nào được gọi là siêu cường quốc và đầy đủ tính nhân đạo như Mỹ?

Trả lời những câu hỏi này chính là giải mã cho tính hấp dẫn của tiếng Anh và tiếng Pháp. Và khi nắm bắt được sinh ngữ Anh, Pháp, xem như người ta đã có chiếc chìa khóa trên tay để bước vào thế giới văn minh, tiến bộ. Ngược lại, nắm chiếc chìa khóa tiếng Nga, người ta chẳng làm được gì ngoài việc lâu lâu mang nó ra tra nhớt cho khỏi hoen gỉ. Thực tế thất nghiệp và nền kinh tế rệu rã của Nga đã chứng minh điều này. Không cần bàn luận thêm.

Ở một chừng mực nào đó, việc học tiếng Nga trong định hướng Cộng sản xã hội chủ nghĩa nhằm quốc tế hóa nó chẳng khác nào tham vọng tạo ra một thứ ngôn ngữ Esperanto mà Ludwik Lejzer Zamenhof đã cố gắng nhắm thâu tóm ngôn ngữ châu Âu về một mối! Rất tiếc, đây là thứ ngôn ngữ chưa kịp già mà đã chết và đã chết mà chưa được chôn. Cái khó nằm ở chỗ người ta vẫn chưa thôi tham vọng thống nhất ngôn ngữ. Trong khi đó, tự thân ngôn ngữ có tính hấp dẫn và sự thống nhất riêng của nó. Bởi nó chỉ là lớp vỏ chứa hàng triệu thứ khác bên trong.

Bây giờ, đùng một cái, giáo dục Việt Nam lại lao xao chuyện dạy tiếng Trung Quốc. Xin nhấn mạnh là khả năng dạy tiếng Trung rất cao chứ không phải tiếng Hán, mặc dù người ta vẫn dùng chữ “tiếng Hán” để ngụy biện cho việc dạy tiếng Trung và lấp liếm rằng đây là thứ tiếng mở được những kho tàng văn học cổ!

Mà nói đến vấn đề này, lại phát sinh hai vấn đề: Văn học cổ có giá trị phổ quát trong thế giới hiện tại hay không và? Nếu dạy tiếng Trung thì có đi vào được kho tàng văn học cổ hay không?

Hỏi thì hỏi xuôi nhưng trả lời thì phải đi ngược chiều. Nếu dạy tiếng Trung, sẽ không có bất kì chiếc chìa khóa nào để đi vào kho tàng văn học cổ. Bởi hầu hết văn học cổ, có giá trị của Việt Nam đều dùng chữ Hán, Hán Nôm và Nôm. Tiếng Trung hiện tại với sự đổi mới hầu như toàn diện so với Hán tự thì học nó không giải quyết được thắc mắc về kho tàng văn học cổ. Chẳng khác nào người ta khát nước lại múc nước biển cho uống. Vô nghĩa! Và nếu dạy chữ Hán, thì câu hỏi tiếp theo là kho tàng văn học cổ có giá trị phổ quát trong hiện tại hay không?

Câu trả lời là Không! Thực ra, kho tàng văn học cổ chỉ có giá trị tham khảo và nghiên cứu chứ không có giá trị và hiệu dụng làm thay đổi đất nước, làm cho đất nước tiến bộ hơn, văn minh hơn. Bởi muốn tiến bộ và văn minh, người ta buộc phải học và theo đuổi những thành tựu, những sáng tạo mà thế giới phương Tây đã đi rất xa, đất nước Việt Nam muốn tiến bộ thì phải học tập thói quen văn minh và thái độ làm việc chỉn chu, yêu sáng tạo chứ không phải là thái độ bảo thủ Nho học cũng như tập tính ăn cắp của người Trung Quốc. Bởi hiện tại, Trung Quốc chẳng có khả năng nào giỏi hơn khả năng ăn cắp. Từ chiếc điện thoại thông minh cho đến vũ khí, máy bay quân sự, tàu khu trục, giàn khoan, chiếc xe hơi, cái máy tính… Mọi thứ đều không phải do họ phát minh hay sáng chế mà là thành quả ăn cắp. Họ ăn cắp từ những phát minh cho đến các sáng chế. Như vậy, suy cho cùng, học chữ Hán chẳng khác nào kéo con người Việt Nam quay trở về thời tầm chương trích cú, thời của tam cương ngũ thường, thời của Nho giáo và những điển cố sáo rỗng, vô nghĩa (xét trên khía cạnh tự do và nhân phẩm).

Chỉ có một mục đích duy nhất nếu dạy chữ Nho, chữ Hán hay chữ Trung Quốc cho học sinh Việt Nam thời bây giờ, đó là: Nô bộc hóa cả dân tộc này để nhanh chóng thu về một mối Trung Hoa! Tôi không tin rằng cả hệ thống cầm quyền Cộng sản Việt Nam chỉ toàn là đầu đất. Chắc chắn phải có người nhận ra điều này bởi nó lộ quá rõ. Còn họ vẫn cố chấp thì ôi thôi, hoặc là họ tồn tại, hoặc là dân tộc Việt Nam tồn tại! Bởi nói cho cùng, việc dạy và học cũng giống như trồng và thưởng thức một vườn hoa, hoa hồng tuy nhiều gai nhưng nó nở hoa thơm nên người ta sẽ thích, hoa cứt lợn tuy dễ trồng, gieo đâu mọc đó, không cần gieo cũng mọc nhưng nó thối, chẳng ai muốn đến gần! Mà nói gì thì nói, tiếng Hoa đối với người Việt là hoa cứt lợn, không thể khác đi được!

VietTuSaiGon’s blog

 

 

 

CON CÁI CHÚNG TA VÔ TỘI (Tuấn Khanh)

Tháng Chín 27, 2016

 

Con cái chúng ta vô tội

Tuấn Khanh

Chủ Nhật, 09/25/2016 – 12:21 — tuankhanh

http://www.rfavietnam.com/node/3464

 

Tháng 9/2016, có bản tin nhỏ lọt thỏm trong thành phố vốn đã quá nhiều chuyện eo sèo. Bản tin kể về việc một nhóm thầy cô giáo của trường Bành Văn Trân, Tân Bình, tổ chức đấu tố một giáo viên vì dạy thêm ở nhà, theo lệnh của Phòng Giáo dục Quận Tân Bình, Sài Gòn.

Bản tin nhỏ, nhưng phác họa khá rõ về bộ mặt giáo dục của Việt Nam hôm nay. Theo Phòng Giáo dục Quận Tân Bình, thì họ nhận được mật báo của “phụ huynh” nào đó nên đã yêu cầu trường hành động. Cô giáo này đã bị buộc phải hủy lớp dạy luyện thi chứng chỉ ngoại ngữ Cambridge – một chương trình học không dính líu gì đến sách giáo khoa của nhà trường. Cô cũng bị kỷ luật, không được xét thi đua và bị làm nhục bằng cách phải trả lại học phí cho tất cả các học sinh đã đến xin cô giúp dạy thêm.

Đây là một trong những sự kiện mới mẻ về chuyện thầy trò ở Việt Nam. Hình ảnh những người có tri thức, muốn truyền lại cho thế hệ sau theo thể thức truyền thống, bị chính quyền địa phương bị rượt đuổi, chận bắt quả tang, sao mà thật khó tả. Họ bị làm nhục và thậm chí bị phạt tiền như một loại tội đồ bởi thông tư 17 của Bộ Giáo dục Xã hội chủ nghĩa Việt Nam.

Cuộc đời như một vòng quay của bánh xe, nhưng ở đất nước này, nó là một vòng quay nghiệt ngã nhắc lại rằng sau gần nửa thế kỷ, những người trí thức lại gánh khổ nạn không khác gì những ngày sau tháng 4/1975. Kể từ khi đất nước có một Bộ Giáo dục duy nhất, miền Nam Việt Nam đã từng ngậm ngùi tiễn khoảng 50.000 tiến sĩ, giáo sư, cử nhân, nhà văn, nghệ sĩ… vào các trại tù tập trung cải tạo, trong tổng số hơn 2.500.000 người phải chịu khổ nạn ấy. Mà theo tài liệu của trang VietnamWar, giới trí thức, thầy cô giáo, giáo sư… bị xếp vào loại nguy hiểm bậc 2 và bậc 3, trong số 5 loại cần phải “cải tạo”.

Những đứa trẻ chưa đến 15 tuổi luyện thi chứng chỉ Cambridge, khi biết cô giáo của mình bị trừng phạt vì đã nỗ lực chia sớt kiến thức và kinh nghiệm cho chúng, hãy tự hỏi chúng đang nghĩ gì?

Với những gì đã diễn ra trên đất nước này, lúc trưởng thành, chúng sẽ hiểu rằng mái trường xã hội chủ nghĩa không thơ mộng như những bài văn tả tiếng ve, hay những bài hát mùa hè. Mái trường xã hội chủ nghĩa mà chúng được biết từ sau 1975, được thống nhất bằng phương thức thô lậu: học sinh bị nghi ngờ điều gì đó sẽ bị chuyển cho công an thẩm tra, giam cầm. Thầy cô nếu dám dạy thêm cho chúng theo lời nài nỉ, thì có thể bị làm nhục bởi chính các nhà sư phạm khác.

Con cái chúng ta tội tình gì mà phải chứng kiến hay chịu những điều tổn thương ấy, dưới mái trường xã hội chủ nghĩa ấy?

Định kiến với dạy thêm và những biện pháp thô bỉ phi giáo dục được áp đặt cho những người thầy, người cô đang được coi là giải pháp thông minh của những người có trách nhiệm của ngành giáo dục. Hôm nay, Khổng Tử có mặt ở Việt Nam chắc cũng cùng đệ tử chạy bán sống bán chết trước tiếng tu huýt ruợt đuổi vì dám dạy thêm. Socrates sẽ ngậm miệng, không dám nói một lời minh triết nào trước đám học trò đến trước cửa ngồi chờ, vì sợ “phụ huynh” nào đó mật báo về kẻ dám dạy thêm.

Đột nhiên, cách huấn dục phi chính phủ, đời gia sư… có từ ngàn đời, hôm nay lại phải đeo một bản án do những người cộng sản đặt ra.

Thật là một điều tồi tệ, khi Bộ Giáo dục Việt Nam không nhận ra hiện trạng của đất nước hôm nay, chính là vũng lầy do họ đào bới. Học thêm, lạm dụng học thêm hay khốn khổ phải học thêm…v.v,  tất cả mọi thứ đó là hậu quả bế tắc từ những nhà kiến thiết nền giáo dục tồi. Và khi hôm nay, để chạy chữa cho hiện trạng chính họ tạo ra, Bộ Giáo dục tạo nên một mệnh lệnh mới, phủi tay và đẩy tội lỗi về phía các thầy cô. Lạ lùng thay, khi con bệnh không chịu uống thuốc, nhưng lại buộc cả xã hội phải uống thuốc thay cho nó.

Tội nghiệp cho con cái chúng ta, những đứa trẻ vô tội. Chúng được đưa vào nhà trường và trở thành vật thí nghiệm cho những đề án cao xa, của một nền giáo dục từ sau 1975 đến nay luôn rộn rịp cải cách và huy hoàng trong những thất bại. Nhiều đời Bộ trưởng giáo dục Xã hội chủ nghĩa vẫy tay ra về trong đắc thắng, bất chấp văn hóa và tri thức của nhiều thế hệ ở lại, cấu bám nhau để cố thoát khỏi bờ vực.

Trong một điều tra về nền giáo dục Việt Nam, AFP từng viết rằng “Mệt mỏi bởi những gian lận tràn lan, học vẹt vô tận và các lớp học tư tưởng Lênin bắt buộc, phụ huynh giới trung lưu của lứa học sinh trung học tại Việt Nam luôn nghĩ đến cách chạy trốn khỏi hệ thống trường học của quốc gia, để được giáo dục ở nước ngoài”.

Cũng theo tìm hiểu của AFP, đến năm 2015, mỗi năm giới phụ huynh chi hơn 1 tỉ USD để con mình được học ở các trường trung học và đại học ở nước ngoài. Nhưng đây cũng là ước mơ chung của khoảng 17 triệu học sinh và sinh viên tại Việt Nam vẫn mong được “tị nạn giáo dục” – một cách nói rất phổ biến từ hơn 5 năm nay.

Xin hãy tự đặt ra một câu hỏi, ở Việt Nam, con cái chúng ta đang học để làm gì? Học để bị thí nghiệm tinh thần duy ý chí của các quan chức kém cỏi sáng kiến nhưng giỏi vâng lệnh? Học để tạo dựng cuộc đời cho chính mình, hay học để trở thành người phục vụ cho tư duy chính trị của đảng cầm quyền? “Bốn thập kỷ sau khi kết thúc chiến tranh Việt Nam vào năm 1975, các quan chức cộng sản vẫn chưa cải cách đầy đủ về một lĩnh vực giáo dục. Các nhà bình luận thì nói rằng các chương trình thì luôn nhằm để thúc đẩy tính Đảng, chứ không ưu tiên tạo ra một người giỏi việc”. AFP từng viết như vậy trong bài có tựa đề Vietnam’s creaking education system pushes students overseas.

Gần đây, một tài liệu nghiên cứu mang tên Nhìn lại nền giáo dục VNCH: sự tiếc nuối vô bờ bến, luôn được tái đăng trên các trang mạng. Đọc lại những gì đã làm được của nền giáo dục bị gọi là đồi trụy, lai căng đó… quả là một sự tiếc nuối vô bờ bến về giáo dục và tinh thần độc lập dân tộc. Và hơn nữa, trong giai đoạn chiến tranh khốn khó, giới nhà giáo miền Nam – luôn sống với dạy thêm – vẫn được xem là thành phần được kính trọng bậc nhất của xã hội, thậm chí một chính khách hay tướng lĩnh khi đối diện vẫn phải cúi chào.

Nền giáo dục bị hủy bỏ đó không hô khẩu hiệu phải đứng hàng đầu thế giới, không đưa trẻ em vào đồn công an, không rượt đuổi các thầy cô giáo đến tận nhà để làm nhục vì dạy thêm… nhưng vẫn tạo ra những trí thức bậc nhất, mà sau 1975, ông Võ Văn Kiệt coi đó quý như vàng, và luôn mời gọi họ hãy ở lại giúp đất nước.

Những ngày chiến tranh Nam- Bắc Việt Nam, Trung Cộng vẫn là kẻ thù đáng gờm của Việt Nam Cộng Hòa, thế nhưng ở các trường đại học, người ta vẫn nghiên cứu và học tiếng Hán một cách bình thường. Nó khác với cái cách mà Bộ Giáo dục Việt Nam hôm nay hồ hởi thúc đẩy tiếng Hán vào nhà trường như một món quà nối kết tình đảng Việt – Trung, nhân danh văn hóa.

Ngôn ngữ không có tội khi bị đưa vào giảng dạy. Và con cái chúng ta cũng không có tội để bị ép phải học ngôn ngữ nào mà chúng không muốn. Trong mối quan hệ mật thiết giữa đảng Cộng sản Việt Nam và đảng Cộng sản Trung Quốc, tiếng Hán có thể trở thành chuyện quan trọng – nhưng chắc chắn không thể coi chuyện học tiếng Hán như một cách “cứu sự sụp đổ tiếng Việt”, nhưng kiểu một tay trí thức hạng bét nào đó thích la liếm theo chính sách tuyên truyền, được báo chí nhà nước tung hô.

Con cái chúng ta vô tội, nên chúng không thể trở thành khán giả vô tình cho việc hủy hoại một nền giáo dục, hay đồng lõa biến con mình thành loại cừu ngu ngốc của các thí nghiệm áp đặt. Chúng phải được quyền tự chọn lựa học thêm hay không, trong thế giới này.

Những đứa trẻ ngây thơ vô tội đó  cần tiếng nói của chúng ta – những phụ huynh – vốn đã có quá đủ kinh nghiệm về sự suy đồi trong xã hội vì im lặng.

Con cái chúng ta có nguyên bản sơ khởi là tự do và vô tội. Vậy chúng cũng cần được quyền lựa chọn học ngôn ngữ nào cho chính cuộc đời và tương lai của chúng, chứ không phải theo sự áp đặt tiến cống của ông Phùng Xuân Nhạ hay bất kỳ ai khác. Đừng quên, trong khi con cái chúng ta gồng gánh sách vở, và vứt bỏ cuộc đời bên ngoài để đáp ứng cho những chương trình cuồng điên của Bộ Giáo dục, thì có thể con cái những người như ông Nhạ đang rong chơi và thanh thản học những chương trình rất lành mạnh ở nước ngoài.

Con cái chúng ta cũng vô tội như con cái những vị ấy. Chúng cần được sống trong một xã hội không có độc tài giáo dục và nói láo về Lê Văn Tám, Phan Đình Giót, không hủy diệt tri thức và không làm tổn thương thầy cô của chúng, không bị giải đi vào đồn công an ở tuổi thiếu niên, và không bị ép để sinh ra để trở thành công cụ cho ai đó, mà có quyền chọn cho mình một cuộc đời tự do, một lối đi tự do mà chúng muốn.

tuankhanh’s blog

 

 

 

DÂN KIỆN FORMOSA & THẾ LƯỚNG NAN CỦA CHÍNH QUYỀN (Nguyễn Anh Tuấn)

Tháng Chín 27, 2016

 

Dân kiện Formosa và thế lưỡng nan của chính quyền

Nguyễn Anh Tuấn

Thứ Hai, 09/26/2016 – 23:06 — nguyenanhtuan

http://www.rfavietnam.com/node/3466

 

Ngày 26 tháng 9, hơn 600 cư dân Quỳnh Lưu, Nghệ An, với sự giúp đỡ của các luật sư đã đệ đơn khởi kiện Formosa ở Tòa án Nhân dân Thị xã Kỳ Anh, nơi nhà máy của tập đoàn này trú đóng.

Diễn biến này là bước kế kiếp trong tiến trình đấu tranh pháp lý được khởi động từ gần một tuần trước đây với việc hơn 1000 hộ dân ở xã Kỳ Lợi, Kỳ Anh gửi đơn kiến nghị trực tiếp đến Chính phủ và Quốc hội đòi được đền bù hơn 2000 tỷ đồng (gần 100 triệu USD) từ số tiền 500 triệu USD bồi thường từ Formosa cho những thiệt hại về vật chất, tinh thần và sức khỏe mà họ đã, đang và sẽ gánh chịu vì thảm họa cá chết hàng loạt mà tập đoàn này gây ra thời gian vừa qua.

Hơn 1000 hộ dân này, trong đơn của mình cũng đã đặt ra cho Chính phủ và Quốc hội thời hạn 2 tuần để giải quyết nguyện vọng của họ, trước khi họ tiến hành khởi kiện Formosa, tương tự như việc 600 cư dân Quỳnh Lưu vừa thực hiện.

Đấu tranh pháp lý không phải là lựa chọn đầu tiên của người dân các tỉnh miền Trung trong vụ việc này, song lại là lựa chọn khả dĩ duy nhất sau khi Chính phủ thất bại trong việc đưa ra những giải pháp hiệu quả nhằm đạt được công lý.

Việc từ bỏ tiến trình tư pháp để lựa chọn giải pháp đàm phán với Formosa dẫn đến con số đền bù vô căn cứ là 500 triệu đô đổi lại việc tập đoàn này được ở lại hoạt động, đang đặt Chính phủ trước tình thế tiến thoái lưỡng nan chưa biết sẽ đối phó như thế nào.

Đồng ý với mức đòi hỏi hỗ trợ của hơn 1000 hộ dân Kỳ Anh thì số tiền 500 triệu đô hẳn chưa đền bù nổi thiệt hại của một huyện ở Hà Tĩnh, chứ nói gì đến cả 4 tỉnh miền Trung.

Nhưng nếu không đồng ý thì người dân sẽ kiện Formosa ra tòa, và họ hoàn toàn có đầy đủ cơ sở pháp lý để làm điều đó.

Khi đó, nếu để tòa án hoạt động độc lập chắc chắn họ sẽ thụ lý đơn của người dân và khả năng rất cao là tuyên Formosa thua kiện, trước những chứng cứ rõ ràng về sai phạm của tập đoàn này thể hiện qua việc họ đã công khai nhận lỗi gây ra thảm họa cá chết.

Một phán quyết như vậy, đến lượt nó, sẽ kéo theo một cơn lũ đơn kiện đến từ hàng triệu người dân miền Trung khác đã, đang và sẽ chịu thiệt hại trực tiếp cũng như gián tiếp từ thảm họa cá chết, không chỉ trong lãnh vực ngư nghiệp mà còn bao gồm các ngành dịch vụ khác như lữ hành, lưu trú, ăn uống.

Khi đó Formosa lấy tiền đầu ra để bồi thường, khi mà chỉ riêng Quảng Bình tạm tính vài thàng vừa qua đã thiệt hại hàng chục nghìn tỷ đồng?

Trái lại, nếu thao túng tòa án để không thụ lý đơn, chính quyền sẽ xuất hiện trước công chúng như một tổ chức bất chấp công lý và sự khốn khổ của người dân để bảo vệ đến cùng Formosa – thủ phạm gây ra chính sự khốn khổ đó.

Điều này không chỉ làm xói mòn tận gốc rễ tính chính danh chế độ mà còn kích động sự giận dữ của quần chúng, đặc biệt là nhân dân 4 tỉnh miền Trung, thứ mà đến lượt nó không biết sẽ dẫn đến đâu.

nguyenanhtuan’s blog

 

 

 

CUỘC CHIẾN FORMOSA : PHÁT SÚNG MỞ ĐẦU ĐÃ NỔ (J.B Nguyễn Hữu Vinh)

Tháng Chín 27, 2016

 

Cuộc chiến Formosa: Phát súng mở đầu đã nổ

J.B Nguyễn Hữu Vinh

Thứ Ba, 09/27/2016 – 01:33 — nguyenhuuvinh

http://www.rfavietnam.com/node/3467

 

Cuộc chiến trong lòng dân tộc

Cuộc chiến – phải gọi như vậy – của người dân Miền Trung nói riêng và người dân Việt Nam nói chung đối với kẻ thủ ác trực tiếp là Formosa, kẻ đã đẩy hàng triệu ngư dân vào đường cùng đã bắt đầu nổ ra bằng cuộc hành quân đến Tòa án Thị xã Kỳ Anh, Hà Tĩnh nộp đơn kiện.

Cuộc hành quân dài 200 km của hơn 600 giáo dân giáo xứ Phú Yên, kết hợp với hàng ngàn giáo dân tại địa phương ngày 26/9/2016 là màn mở đầu, là phép thử đơn giản cho những hành động không thể tránh khỏi và không thể thiếu trong cuộc đối đầu giữa nạn nhân và thủ phạm.

Sở dĩ là màn mở đầu, bởi với thảm họa này, thì chắc chắn hậu quả không chỉ là một vùng, mà là cả một miền rộng lớn, thậm chí là cả đất nước và thời gian không chỉ là dăm bảy tháng, một năm mà là hàng chục năm sau đó.

Cũng không chỉ là vấn đề khu vực và thời gian khắc phục, mà cái chính là tập đoàn Formosa vẫn còn hiện diện ở đó, nghĩa là nguồn đầu độc vẫn tiếp tục tồn tại và đầu độc bằng mọi cách đối với môi trường Việt Nam.

Các nạn nhân thì không thể bán đất nước mình để đi đâu được.

Nếu như để bào chữa cho thái độ hèn nhát của mình trước giặc bành trướng phương Bắc, Nguyễn Phú Trọng, TBT Đảng CS – đã biện bạch rằng: ” Không ai chọn được láng giềng“, thì người dân Việt Nam lại có quyền đuổi kẻ thủ ác ra khỏi đất nước mình một cách đàng hoàng và chính nghĩa.

Và họ có quyền, cũng như khả năng để làm việc đó một cách đàng hoàng.

Bởi đất nước này, dân tộc này là của chúng ta, của 90 triệu dân Việt Nam chứ không riêng của vài ba triệu đảng viên Cộng sản.

Thử xem lại thái độ bạn, thù!

Cho đến nay, thảm họa biển Miền Trung đã nửa năm trôi qua. Thời gian đó, đủ để cho chất độc phát tán theo làn nước biển đi khắp nơi, đủ để mọi sinh vật biển nhiễm độc, đủ để hàng triệu người dân thưởng thức trực tiếp hoặc gián tiếp và tích lũy các kim loại nặng vào cơ thể.

Hậu quả của việc nhiễm độc kim loại nặng ra sao, mọi người đều có thể qua mạng internet để tìm hiểu.

Ngay sau thảm họa xảy ra, Chu Xuân Phàm, giám đốc đối ngoại của Formosa đã thẳng thắn nói rõ: “Phải chọn lựa nhà máy thép hay tôm cá” – Nghĩa là nhà nước chọn đưa Formosa vào đây thì dân phải chấp nhận hủy hoại môi trường.

Đơn giản thế thôi.

Vấn đề đặt ra, là thái độ của nhà nước “của dân, do dân, vì dân” vốn được ầm ào kêu gọi, leo lẻo tuyên truyền qua cuộc bầu cử “dân chủ đến thế là cùng” vừa qua, đã thực hiện chức năng họ tự nhận trước quốc dân đồng bào ra sao? Những lời “tuyên thệ” được làm đi rồi làm lại trong vòng mấy tháng qua của quan chức lãnh đạo đất nước thực chất là gì?

Ba tháng nóng bỏng với những tin cá chết, biển chết, người ngộ độc trôi qua… Nguyên nhân cá chết, điều mà người dân ai ai cũng biết rõ tỏng tòng tong ngay từ đầu, thủ phạm là Formosa. Thế nhưng, nhà nước hết hết đổ cho “thủy triều đỏ”, “tảo nở hoa” rồi thì “tổn hại cho đất nước?”…

Người dân bày tỏ thái độ phản đối thảm họa môi trường thì bị rình rập, khủng bố và bắt như bắt giặc.

Thế rồi cán bộ, lãnh đạo đua nhau xúi dân ăn cá độc, tắm biển nhiễm độc mà không hề cho dân biết độc như thế nào, nguy hiểm ra sao. Họ đã làm rất tốt công việc hỗ trợ và quảng cáo cho thần chết mà nạn nhân là người dân Việt Nam.

Thế rồi báo chí bị bịt miệng, cấm đăng, gỡ bài viết về thảm họa miền Trung. Độc ác hơn, báo chí còn lu loa rằng “biển đã hết độc”… nhằm bịt tai, bịt mắt người dân, mặc người dân ngập ngụa trong biển độc, sống chết mặc bay, miễn bảo vệ được nguồn ô nhiễm là Formosa.

Thế nhưng, tận 3 tháng sau, vào tận những giờ cuối cùng của ngày cuối cùng tháng 6, nhà cầm quyền mới tuyên bố thủ phạm là Formosa.

Thế nhưng, cùng lúc với tuyên bố thủ phạm là Formosa, người dân té ngửa ra là nhà nước đã đàm phán trên lưng họ và nỗi đau khổ của họ đã trả giá bằng máu xương, tính mạng… để lấy 500 triệu đô la.

Hài hước hơn, chính phủ còn đưa ra lời kêu gọi: Hãy khoan hồng, độ lượngvới Formosa. Vậy sao chính phủ không độ lượng với chính người dân Việt Nam, những nạn nhân trực tiếp của Formosa? Lại còn dùng công an, cảnh sát và đủ loại đòn bẩn để trấn áp?

Có lẽ chưa có trường hợp nào như ở Việt Nam, nạn nhân thì bị chính phủ mình trấn áp, trong khi chính phủ kêu gọi độ lượng với kẻ thủ ác!

Ngay sau đó, người ta biết được rằng, số tiền gọi là hoàn thuế cho Formosacòn hơn cả số tiền 500 triệu dola mà nhà nước chấp nhận đền bù?

Và điều trớ trêu nhất, là ngay khi thảm họa được phát hiện, TBT Nguyễn Phú Trọng đã nhanh nhẩu tí tởn đến Formosa khen ngợi như ngầm đưa ra một thông điệp sắc lạnh: Đây là nơi cấm kỵ, không được đụng đến?

Quả nhiên là như vậy, những cuộc biểu tình bị đàn áp không thương tiếc, nhà cầm quyền đã huy động cả hệ thống chính trị, cảnh sát và lực lượng vũ trang để ngăn chặn người dân nói lên nỗi đau của mình.

Người ta tự hỏi: Không rõ 500 triệu đô la kia, (nếu thật sự nhận được) có đủ để nhà nước chi vào việc huy động hàng vạn lượt quân cảnh đến giữ gìn, bảo vệ Formosa và đàn áp, rình rập người dân từ Nam chí Bắc? Chưa nói là để đền bù cho thiệt hại của người dân.

Trong khi, chưa hề có bất cứ con số nào về thiệt hại của đất nước, của người dân do thảm họa này gây ra, thì con số 500 triệu đô la kia căn cứ vào đâu mà họ nhận để gọi là đền bù? Nếu không đủ để đền bù thiệt hại cho dân, nhà nước sẽ lấy ở đâu để đền cho dân thỏa đáng?

Phải chăng lại tiếp tục rút từ đồng tiền thuế của người dân qua mọi hoạt động, mọi mặt hàng từ xăng dầu cho đến quả trứng gà phải chịu đến 14 thứ thuế, phí và… vay nợ nước ngoài?

Thế rồi, những cuộc bắt bớ, đàn áp những người biểu tình như ở Cồn Sẻ, Quảng Bình, những vây ráp, rình rập và khủng bố những người có tinh thần dân tộc, lo lắng trước thảm họa của đất nước được thực hiện ngày càng nhiều.

Trên mặt trận truyền thông, báo chí, đài truyền hình tập trung xuyên tạc, đánh phá những người biết nghĩ đến người dân, biết lo cho cộng đồng và đất nước như Đức Giám mục Phaolo Nguyễn Thái Hợp và các linh mục thuộc Giáo phận Vinh… Những đòn lăng mạ đánh hội đồng được tung ra, những đám dư luận viên được nhà nước ưu ái không ngớt lời chửi bới những người công chính.

Đến lúc đó, bộ mặt nhà nước lộ rõ: Họ đang đứng về phía kẻ thù của nhân dân.

Người dân phải được đền bù, đất nước phải được an toàn

Chúng tôi đã có bài viết: “Ai sẽ đền bù cho người dân Việt Nam trong thảm họa Miền Trung?”. Ở đó, chúng tôi đã phân tích rõ ràng rằng phải có một kẻ nào đó chịu trách nhiệm đền bù cho người dân Việt Nam, và đất nước Việt Nam sau thảm họa, tội ác tầy trời này. Ở đó, chúng tôi cũng đã phân tích rõ khái niệm “hỗ trợ” và “đền bù” là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau.

Vậy ai sẽ đền bù?

Cho đến nay, chưa có bất cứ ai đứng ra nhận trách nhiệm đền bù cho người dân.

Tất cả những bao gạo mốc mà người dân được chia vừa qua, đó là sự “hỗ trợ” từ phía nhà nước trong cơn hoạn nạn. Hẳn nhiên là sự hỗ trợ đó, cũng chính từ tiền của mà nhân dân đóng góp từ trăm ngàn thứ thuế má khác nhau. Bởi nhà nước chẳng có một đồng nào ngoài tiền thuế của dân và đi vay mượn để người dân mang nợ.

Cho đến nay, chính phủ tuyên bố đã nhận 500 triệu đô la của Formosa, nhưng nửa năm trôi qua, người dân chưa được đền bù thiệt hại. Do vậy, cách đây mấy hôm, hơn 1.000 hộ dân Kỳ Anh đã gửi tới Quốc hội, chính phủ yêu cầu bồi thường thiệt hại với con số cụ thể và yêu cầu đáp ứng đầy đủ, kịp thời cho người dân.

Xem ra, khi chính phủ tự nguyện đứng về phía kẻ thủ ác và nhận lấy trách nhiệm đền bù cho người dân là chuyện không dễ chịu chút nào. Vì thế, họ cứ lần khân và lẩn trốn.

Đó là cuộc chiến giữa cái sống và cái chết của người dân. Hoặc là công lý phải được thực thi, hay là cái chết từ từ hoặc ngay lập tức.

Hẳn nhiên là khi bị đẩy đến bước đường cùng, người dân không thể ngồi yên chịu chết. Họ đã hành động, bất chấp sự bao che, bảo vệ và sự lúng túng, thiếu minh bạch của nhà nước. Họ trực tiếp thủ phạm đã làm cho đời sống họ khốn đốn: Formosa.

Và hôm qua, vượt qua mọi sự ngăn cản, gây khó khăn, đoàn 600 người đại diện cho 600 hộ gia đình ở Quỳnh Lưu đã vượt hơn 200km về Tòa án Thị xã Kỳ Anh để nộp đơn kiện.

Và phát súng mở đầu cuộc chiến đã nổ.

Hà Nội, ngày 27/9/2016

J.B Nguyễn Hữu Vinh

P/s: Xem thêm: Ai sẽ đền bù cho người dân Việt Nam trong thảm họa Miền Trung?

nguyenhuuvinh’s blog

 

 

 

AI SẼ ĐỀN BÙ CHO NGƯỜI DÂN VIỆT NAM TRONG THẢM HỌA MIỀN TRUNG? (JB Nguyễn Hữu Vinh)

Tháng Chín 27, 2016

 

AI SẼ ĐỀN BÙ CHO NGƯỜI DÂN VIỆT NAM TRONG THẢM HỌA MIỀN TRUNG?

JB Nguyễn Hữu Vinh

Monday, September 26, 2016 at 8:41pm

https://www.facebook.com/jbnguyenhuuvinh/posts/1150160125078677

 

NHÂN VỤ NGƯỜI DÂN KIỆN FORMOSA.

AI SẼ ĐỀN BÙ CHO NGƯỜI DÂN VIỆT NAM TRONG THẢM HỌA MIỀN TRUNG?

 

Sự lần khân và vội vã đáng ngờ

Sau mấy tháng dài im hơi, lặng tiếng tìm nhiều cách lấp liếm, bao che cho thủ phạm đầu độc Biển Miền Trung gây nên thảm họa môi trường đẩy hàng chục triệu người dân, vào bước đường cùng, chính phủ Việt Nam cuối cùng cũng phải tuyên bố: Thủ phạm đầu độc môi trường là Formosa.

Sự bao che, lấp liếm và đổ lỗi hết thủy triều đỏ cho đến những nguyên nhân nghe nực cười, nhất là việc bố trí cảnh sát và công an các loại canh phòng người dân, bảo vệ Formosa trước khi chịu công bố thủ phạm gây thảm họa, nhà cầm quyền Việt Nam đã cho người dân hiểu được họ đã và đang đứng về phía nào.

Điều nực cười, là trước khi công bố thủ phạm là Formosa, nhà cầm quyền Việt Nam chưa hề điều tra về thảm họa, về những thiệt hại người, của, môi trường, cuộc sống của người dân thì họ đã nhanh nhẩu nhận 500 triệu đô la “bồi thường” của Formosa. Trong khi đó, việc điều tra cứ lần khân rồi hứa hoãn đến tận 15/9 mới công bố những thiệt hại do Formosa gây ra – Hẳn nhiên là chưa biết họ sẽ công bố những gì!

Câu hỏi đặt ra là: Vì sao nhà cầm quyền Việt Nam vội vàng nhận 500 triệu đola mà không cần điều tra? Thậm chí, người thiệt hại là người dân nhưng nhà cầm quyền không hề hỏi han xem họ thiệt hại ra sao, chết người như thế nào và những vấn đề liên quan thì mức độ bồi thường như thế nào? Việc làm này, chẳng khác gì việc mấy ông thầy bói mù sờ voi và phán bậy.

Trong khi, chính họ đã tuyên bố điều tra nguyên nhân cá chết có thể phải đến hàng năm. Vậy hậu quả sự cùng cực của người dân, cũng như những cái chết của họ do sự đầu độc gây ra thì họ có phép thần thông của mà vương quỷ sứ?

Xin thưa là không, họ đã vội vàng nhằm khỏa lấp tảng băng chìm đằng sau sự kiện hủy hoại môi trường biển Miền Trung. Chỉ có điều sự khỏa lấp đó chưa đủ để người dân thấy “như thật” rằng đây là một chính phủ của dân.

Đền bù hay hỗ trợ?

Chính phủ Việt Nam đã dẫn Formosa vào đất nước này, nói theo ngôn ngữ dân gian, là đã “rước voi về giày mả tổ”, họ phải chịu trách nhiệm gì trước nhân dân, và họ đã làm gì?

Cho đến nay, chính phủ Việt Nam dù đã nhận 500 triệu đola, thì người dân vẫn chưa biết được họ sẽ được đền bù như thế nào? Trong khi đó, từ đầu thảm họa đến nay, chính phủ chỉ công bố các biện pháp hỗ trợ!

Vậy hỗ trợ là gì?

Gạo mốc hỗ trợ cho ngư dân trong thảm họa Miền TrungTheo đúng từ điển Tiếng Việt, “Hỗ trợ” là động từ có nghĩa là ” giúp đỡ lẫn nhau, giúp đỡ thêm vào”. Do vậy, việc chính quyền hỗ trợ người dân chỉ là sự giúp đỡ người dân trong lúc khó khăn và sự giúp đỡ này hoàn toàn không thể thay thế được cái cốt yếu người dân đang cần, mà chỉ là sự “thêm vào” khi khó khăn. Cần phải hiểu cho rõ nghĩa như vậy kẻo nhầm lẫn.

Thực ra, tiền của hỗ trợ người dân ở đây, cũng chính từ những đồng tiền thuế và của cải của người dân mà ra chứ chính phủ thì làm gì có xu nào cho dân, chỉ có đi vay mượn phá phách xả láng và dân è cổ ra chịu nợ mà thôi. (Hình ảnh: Gạo mốc hỗ trợ cho ngư dân trong thảm họa Miền Trung.)

Nói rõ như vậy, để thấy rằng việc “hỗ trợ” người dân của chính quyền không phải là sự ban ơn hay một sự cho không từ trên trời rơi xuống. Và đó cũng là nhiệm vụ của chính quyền ăn lương của người dân.

Sau khi xảy ra thảm họa biển Miền Trung, chính phủ đã có quyết định Số: 772/QĐ-TTg, ngày 09 tháng 5 năm 2016 với nội dung: Hỗ trợ khẩn cấp cho người dân bị ảnh hưởng do hải sản chết bất thường tại các tỉnh: Hà Tĩnh, Quảng Bình, Quảng Trị và Thừa Thiên Huế.

Sau đó, ngày 25/6/2016, ít ngày trước khi công bố thủ phạm đầu độc biển là Formosa, chính phủ có Quyết định tiếp theo số 1138, tăng thời hạn hỗ trợ ngư dân ảnh hưởng vụ cá chết.

Đó là những việc làm của chính phủ đối với ngư dân thời gian qua.

Vậy đền bù là gì?

Đền bù, là một động từ được định nghĩa là “trả lại đầy đủ, tương xứng với công lao, sự mất mát hoặc sự vất vả”

Cần phải hiểu rõ rằng: Formosa đã gây ra thảm họa biển Miền Trung Việt Nam, một thảm hoa môi trường ghê gớm, họ là thủ phạm phải chịu trách nhiệm đền bù những thiệt hại do hành vi của họ gây ra cho người dân Việt Nam. Họ đã thừa nhận điều đó.

Việc đền bù phải tương xứng với những thiệt hại do thảm họa này gây ra.

Những ai được đền bù?

Hẳn nhiên, khi đã nói đến đền bù, thì tất cả những người bị ảnh hưởng, thiệt hại về mọi mặt bởi hành động của Formosa đều phải được đền bù tương xứng với sự thiệt hại và ảnh hưởng đó.

Cần phải hiểu rằng, thảm họa Biển Miền Trung không chỉ rảnh hưởng tới ngư dân mà có thể nói cả dân tộc Việt Nam, cả đất nước này, hiện nay và mai sau đều bị ảnh hưởng và thiệt hại.

Hầu hết các ngành kinh doanh, sinh sống đều bị thảm họa gây thiệt hại. Ngành thủy, hải sản bị thất thu hàng triệu tấn cá từ biển, hàng vạn ngư dân mất việc làm, đời sống bị đe dọa đã đành. Những ngành khác như du lịch vắng khách tắm biển, người kinh doanh không thể bán được hàng hóa bởi ngư dân không có tiền để tiêu dùng, ngành giao thông bị ảnh hưởng bởi lượng khách du lịch và vận tải hải sản không còn. Không chỉ có vậy, ngành chế biến hải sản, thủy sản, ngành nuôi trồng thủy, hải sản biển bị thất thu, ngành sản xuất muối không thể hoạt động, các ngân hàng không thể cho vay hoặc không thể thu hồi vốn khi ngư dân không còn biển để khai thác… Ngay cả những ngành tưởng như không liên quan đến biển như ngành văn hóa không thể có khách thưởng thức các tác phẩm văn hóa.

Có thể nói rằng, không có ngành nào và không có người dân Việt Nam nào đứng ngoài những thiệt hại bởi thảm họa biển Miền Trung. Cũng không chỉ có các tỉnh mà chính phủ đã liệt kê mới chịu ảnh hưởng. Bởi dân tộc Việt Nam là một, đất nước Việt Nam là một, không thể chỉ một nơi đau đớn mà nơi khác không bị ảnh hưởng cả tinh thần lẫn vật chất.

Mặt khác, thảm họa này không chỉ là một năm hoặc mươi năm, mà là hàng chục năm sau vẫn chưa thể khắc phục.

Hơn thế, sức khỏe, tính mạng người dân và giống nòi bị đe dọa hết sức nghiêm trọng hiện tại và lâu dài…

Tất cả những thiệt hại đó, thủ phạm phải đền một cách tương xứng.

Vậy, với 500 triệu đola mà chính phủ Việt Nam đã nhanh nhẩu, vội vàng nhận lấy đó có phải là số tiền đền bù tương xứng?

Xin thưa là không thể. Bởi số tiền đó, so với những thiệt hại mà Formosa gây ra chỉ là một hạt cát trên bãi biển miền Trung mà thôi.

Người dân có ủy quyền cho chính phủ nhận tiền đền bù của họ hay không? Vấn đề này là vấn đề về pháp lý, hãy để các luật gia phân tích. Ở đây, chúng ta chỉ phân biệt giữa đền bù và hỗ trợ cũng như những vấn đề liên quan trực tiếp thiệt hại của người dân.

Vậy ai sẽ đền bù?

Lẽ ra, trước thảm họa to lớn này, chính phủ phải đứng ra đòi Formosa đền bù cho những thiệt hại mà họ gây ra cho đất nước này, dân tộc này như sự đói nghèo dẫn đến tụt hậu, chậm phát triển của dất nước, thảm họa lâu dài đối với nòi giống, với xã hội… Nhưng hình như chính phủ này coi đó là những điều không quan trọng với họ?

Còn đối với người dân thì sao?

Cho đến nay, chưa hề có một nhóm, ủy ban của nhà nước hay bất cứ một tổ chức xã hội nào đứng ra nhận trách nhiệm đền bù cho người dân Việt Nam bị thảm họa Miền Trung. Tất cả những việc kê khai, điều tra (nếu có) của nhà nước, chỉ nhằm phục vụ việc “hỗ trợ” người dân bị ảnh hưởng mà thôi.

Mà như trên đã phân tích, việc hỗ trợ của nhà nước dù bằng bất cứ nguồn tiền nào, đều không thể thay thế việc đền bù thiệt hại cho người dân.

Hẳn nhiên, cần phải có người chịu trách nhiệm đền bù rõ ràng cho người dân bị ảnh hưởng. Vậy nơi nào sẽ đền bù cho người dân? Chính phủ Việt Nam hay Formosa?

Nếu chính phủ chính thức nhận đền bù thay Formosa vì lỡ “ăn của chùa ngọng miệng” thì chính phủ phải kiếm đủ số tiền đền bù tương xứng thiệt hại của người dân và nền kinh tế quốc dân bởi thảm họa này. Và đúng đắn, nghiêm túc hơn nữa, chính phủ không được dùng tiền thuế của người dân cho việc đền bù mà lỗi là do Formosa gây ra. Ngoài ra, chính phủ có nhiệm vụ đòi hỏi Formosa bảo đảm đầy đủ quyền lợi của người dân, bởi họ được dân nuôi thì phải làm việc cho dân. Đơn giản vậy thôi.

Và khi đó, người dân cần kê khai đầy đủ những thiệt hại của mình, của ngành mình cũng như cộng đồng do thảm họa này gây ra. Chính phủ phải đền bù đầy đủ cho họ. Đó là trách nhiệm của chính phủ, nếu đã nhận lấy việc đề bù thay thủ phạm trong vụ này.

Hẳn nhiên, khi chính phủ không đáp ứng được việc đền bù cho người dân, thì người dân có quyền lên tiếng, biểu thị thái độ của mình bằng biểu tình, bằng nhiều hình thức khác nhau nhằm đạt được công bằng cho mình.

Còn nếu chính phủ không nhận nhiệm vụ đền bù cho người dân, thì thủ phạm là Formosa phải đứng ra chịu trách nhiệm đền bù cho họ.

Và khi đó, người dân cần trực tiếp Formosa để đòi hỏi quyền lợi của mình. Hoặc bằng Tòa án. Điều đó không thể chối cãi.

Khi đó, chính phủ phải bảo đảm an toàn cho người dân đòi hỏi quyền lợi chính đáng, sự công bằng cho mình, chính phủ phải đứng về phía người dân chứ không thể dùng cảnh sát và các lực lượng ngăn cản.

Bởi nếu có hành vi dùng các lực lượng ngăn cản người dân đi đòi quyền lợi chính đáng cho mình, nhằm bảo vệ thủ phạm, thì chính phủ đó là chính phủ phản động, đứng về kẻ thù để chống lại nhân dân.

Và khi một chính phủ đứng lên chống lại quyền lợi người dân, thì người dân có quyền truất phế, loại bỏ chính phủ đó không cần thương tiếc.

Hà Nội, ngày 11/9/2016

J.B Nguyễn Hữu Vinh

15 COMMENTS

 

 

 

KÊU GỌI ĐÓNG GÓP QUỸ PHÁP LÝ GIÚP NGƯ DÂN KIỆN FORMOSA (Lm Lê Ngọc Thanh)

Tháng Chín 27, 2016

 

KÊU GỌI ĐÓNG GÓP QUỸ PHÁP LÝ GIÚP NGƯ DÂN KIỆN FORMOSA

Lm Lê Ngọc Thanh

Monday, September 26, 2016 at 7:22pm

https://www.facebook.com/lmlengocthanh/posts/707744802707869

 

Cả ngày hôm qua, chúng ta đã thấy 600 người đại diện cho 600 gia đình ở vùng thuộc giáo xứ Phú Yên, huyện Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ An – một điểm nhỏ trong 4 tỉnh Miền Trung bị thiệt hại trực tiếp từ việc xả thải vô trách nhiệm của nhà máy thép Formosa – đi kiện.
Theo cách tính toán án phí ban đầu cho 600 hồ sơ này đã lên tới gần 3 tỉ đồng tiền Việt Nam. Dân ở đây đã nghèo lại mắc cái eo, nên thật khó khăn để có tiền đóng án phí. Cha Antôn Đặng Hữu Nam và một số ân nhân đã âm thầm và công khai góp sức cho việc này.

Trong tương lai, vụ kiện chắc chắn sẽ còn được nhiều dân nghèo khác của 4 tỉnh bị thiệt hại đâm đơn kiện đòi đền bù thiệt hại, vì đó là quyền lợi chính đáng của họ. Và qua họ, biển Việt Nam có thể được tẩy uế và nòi giống Việt Nam bớt chút phần bị đe dọa.

Chỉ trong ngày hôm qua, nhiều anh chị em đã qua mạng Facebook và các cách thức khác đã đề nghị chúng tôi đứng kêu gọi trợ giúp cho dân khiếu kiện.

Hôm nay (27.09.2016), sau khi đã trao đổi với một số người, chúng tôi quyết định tự nguyện tiếp nhận những đóng góp của anh chị em khắp nơi đóng góp cho dân đi kiện Formosa.

Ở thời điểm này tập trung cho dự án Dân Phú Yên – Quỳnh Lưu kiện Formosa, nên mọi đóng góp có nghĩa chuyển về hết cho cha Antôn Đặng Hữu Nam là người đang cùng với dân đi khiếu kiện.

Quý vị có thể chuyển tiền đến:

1. Chuyển khoản trực tiếp:

Đặng Hữu Nam 
Maritime Bank (USD): 22001372001570.
Maritime Bank (VNĐ): 22001012900830.

2. Chuyển tiền mặt:

– Miền Bắc: Linh mục Giuse Trịnh Ngọc Hiên, Bề trên DCCT Hà Nội, 180/2 Nguyễn Lương Bằng, quận Đống Đa, Hà Nội – đt: 0936051221

– Miền Nam: Linh mục Antôn Lê Ngọc Thanh, Phòng CLHB, 38 Kỳ Đồng, quận 3, Sài Gòn.

Kính chúc anh chị em bình an,
Xin phước lành của Thiên Chúa là tình yêu và sức mạnh ở cùng anh chị em.

Sài Gòn, ngày 27.09.2016
Lm. Antôn Lê Ngọc Thanh, CSsR

3 new photos