Archive for Tháng Tư, 2011

CÔNG AN BÌNH DƯƠNG GẠ TÌNH VỢ NẠN NHÂN (Mặc Lâm, RFA)

Tháng Tư 30, 2011

Công an Bình Dương gạ tình vợ nạn nhân?

Mặc Lâm, biên tập viên RFA

2011-04-29

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/prisoner-died-in-jail-ml-04292011133046.html

 

Cái chết oan khuất của anh Nguyễn Công Nhựt càng thêm sôi động trong dư luận sau khi cuộn băng ghi lời gạ tình đổi tự do cho anh Nhựt của viên công an tên Phú đối với vợ nạn nhân.

Cùng với bức thư tuyệt mệnh của nạn nhân hợp lại đã gây nên một làn sóng điều tra mạnh mẽ của báo chí.

Vào sáng ngày 26 tháng 4 sau cuộc phỏng vấn với chị Nguyễn Thị Thanh Tuyền nói về cái chết oan khuất của chồng chị là anh Nguyễn Công Nhựt, những chi tiết đầu tiên cho thấy đây có thể là một vụ giết người rồi dàn cảnh nạn nhân treo cổ tự tử với bức thư tuyệt mạng gửi lại cho vợ là chị Tuyền.

Trở lại diễn tiến câu chuyện, vào lúc 12 giờ ngày 21/04/2011 anh Nhựt bị công ty vỏ xe Kumho của Hàn Quốc mời lên văn phòng để hợp tác điều tra rồi sau dó người của công ty này đưa anh tới đồn công an huyện Bến Cát tỉnh Bình Dương. Theo lời chị Tuyền kể lại thì cho tới 14h ngày 25/04/2011 người nhà mới gặp được tử thi của anh Nhựt đã chết.

Bị tra tấn đến chết?

 

Theo lời chị Tuyền thì mãi tới lúc đó phó giám đốc công an tỉnh Bình Dương và viện kiểm sát nhân dân tỉnh Bình Dương mới thông báo là anh Nhựt đã chết và có để lại bức thư tuyệt mệnh.

Qua những chi tiết mà chị Tuyền và gia đình cho chúng tôi biết thì có nhiều điều đáng chú ý trong vụ án này. Thứ nhất là các vết thương trên khắp người anh Nhựt cho thấy anh bị tra tấn nặng nề đến chết, đặc biệt là hai bên háng của anh như lời chị Tuyền kể lại:

“Hồi nãy em vô em coi khám tử thi em thấy trên mình chồng em nó có nhiều vết bầm và có chích điện thì nó mới bầm nó tái cỡ đó. Em nghĩ là nó chích điện chết xong rồi nó tạo hiện trường giả hay sao thì em không biết. Em có chụp lại hình có bốn dây điện thòng ở chỗ chồng em chết. Em biết chồng em chết do chích điện.

Họ tra tấn đến nỗi cái háng của chồng em chảy máu nữa! có nghĩa là họ đang đánh chồng em, tra tấn chồng em một việc gì đó chứ không phải là đơn giản. Bây giờ tóm lại em không dám khẳng định điều chi nhưng em biết chắc chắn chồng em chết vì bị tra điện!”

 

Cũng theo chị Tuyền thì trên cơ thể anh Nhựt có nhiều vết đánh đập, máu chảy rất nhiều, cả chân và tay nạn nhân đều có vết chích điện. Đặc biệt, trên cổ nạn nhân bị thắt chặt bởi một đoạn dây rất cứng, phía CA cho biết đó là dây điện thoại.

Người ta càng nghi ngờ thêm về cái chết của anh Nhựt khi CA giao lại hai bức thư, một viết cho vợ là chị Tuyền hai là cho những viên công an đã lấy khẩu cung của anh Nhựt. Về bức thư tuyệt mạng mà công an Bến Cát giao cho chị Nguyễn Thị Thanh Tuyền thì câu hỏi đựơc chị đặt ra: Nét chữ không phải của chồng chị. Chị Tuyền đã đưa ra một quyển sổ có nét bút của chồng chị để đối chiếu. Theo chị, chữ của anh Nhựt to, khoảng cách giữa các chữ rộng chứ không nhỏ và khít như lá thư mà công an giao lại nói là thư tuyệt mạng.

Hai là tính chất lố bịch trong bức thư tuyệt mạng thứ 2 là mang cả chuyện tư tưởng Hồ Chí Minh vào. Theo lời chị Tuyền kể thì: “Nội dung trong thư toàn nói chuyện tư tưởng Hồ Chí Minh, đi theo Hồ Chí Minh. Chồng chị chưa bao giờ mà nói tư tưởng Hồ Chí Minh cả”.

Chị Tuyền còn cho chúng tôi biết sự nghi ngờ của chị về tình trạng gia đình của hai người mà bức thư viết sai lệch như sau:

“Ba má em một đàn con nhưng thực sự đứa nào cũng công ăn việc làm ổn định hết má em không lo gì về tiền bạc hết mà tại sao chồng em nhắn nhủ lo cho ba má em là điều vô lý hết sức nên em nói lá thư này có nhiều vấn đề. Rồi lá thư gửi cơ quan cảm ơn mấy anh điều tra đólại càng vô lý vì có hai nét chữ, em ngồi suy nghĩ có thể chồng em ký vô khoảng trống rồi nó ghi chèn vô.”

Nội dung mấy lời cảm ơn những người công an hỏi cung mình gồm có anh Phu, anh Phú, chị Phương và anh Nguyên có đoạn “Trong mấy ngày này, cơ quan điều tra họ cũng đến trò chuyện, quan tâm giúp đỡ những gì trong khả năng của họ, chị Phượng, anh Phu, anh Phú và anh Nguyên là những người điều tra tuyệt vời nhất, ban đầu gặp họ thì lạnh lùng và quát nạt nhưng sau vài ngày tiếp xúc họ cũng có thể hiểu được 70%-80% mình chưa phải là tội phạm”.

Gạ gẫm vợ nạn nhân

Người ta chú ý ngay đến tên Phú, viên công an mà chị Tuyền xác nhận là gọi điện thoại tống tình chị. Nội dung bức thư tuyệt mạng đã góp phần tố cáo với dư luận rằng chính viên CA tên Phú này là người đã tham gia trực tiếp vào quá trình điều tra đồng thời cũng là kẻ có liên quan đến cái chết thương tâm của anh Nguyễn Công Nhựt.

 

Về lời thu âm gạ tình của viên công an tên Phú mà chị Tuyền và đồng nghiệp của chị thu được trên hai cuộc điện thoại mà tên Phú gọi cho chị.

Xác nhận với chúng tôi về cuộc điện đàm này chị Tuyền kể lại chi tiết như sau:

“Em hỏi anh hỏi giùm sức khỏe của chồng em. Ổng hỏi là trả ơn cái gì? Em mới nói dạ, thì anh muốn cái gì? Ổng hỏi giờ em đang ở đâu vậy? Em đang ở nhà. Ở nhà với ai? Trả ơn anh cái gì vậy nếu anh đòi tầm bậy thì sao? Em nói thôi cái đó không có được. Bây giờ chỉ có em mới cứu được chồng thôi à. Em mới nói sao vậy anh? Ổng nói anh thích cái gì không được thì anh đòi cái đó.

Em muốn mời anh uống cà phê để em hỏi thăm chồng em một chút thôi mà. Ổng nói uống cà phê không được vì anh đang làm nhiệm vụ điều tra thì không gặp được thân nhân, anh chỉ gặp chỗ ít người thôi! Em hỏi gặp ở đâu? Ổng nói gặp ở khách sạn. Ổng nói Tuyền ơi chồng em phạm tội!”

 

Nghe đoạn đối thoại giữa Công an và Chị Tuyền

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/prisoner-died-in-jail-ml-04292011133046.html/chituyen-congan.mp3

Sáng ngày 27 tháng 4 chị Tuyền đã trao phần thu âm cho Viện Kiểm sát huyện Bến Cát để mở cuộc điều tra qua sự chứng kiến của nhiều người, và hơn nữa chị cho chúng tôi biết chị còn giữ lại bản sao được cất ở nhiều người bạn.

Có một điều đáng chú ý là Ông Lê Văn Thảo – Phó Viện trưởng Viện KSND huyện Bến Cát, sau khi nghe đoạn ghi âm vào sáng 28.4, nói rằng ở Công an Bến Cát có người tên Phú, hiện là đội trưởng đội cảnh sát kinh tế. Tuy nhiên, giọng nói của người đàn ông trong đoạn băng ghi âm không giống tiếng của Phú ở Công an huyện Bến Cát.

 

Luật sư Trần Đình Triển đưa ra nhận xét trước lời tuyên bố của ông Lê Văn Thảo trong tư cách viện phó một viện Kiểm sát như sau:

“Đây là kết luận hết sức vội vàng. Khi người ta cung cấp chứng cứ thì chưa thể kết luận là giọng nói của ai cả khi chưa có kết luận giám định của một cơ quan khoa học.”

Cấu kết giữa Kumho và CA?

 

Dư luận công nhân hãng vỏ xe Kumho nghi ngờ có sự móc nối giữa công ty và công an huyện Bến Cát trên hồ sơ vụ mất 6.500 chiếc vỏ xe do công ty này báo cáo là bị trộm có kế hoạch.

Tại sao công ty Kumho lại cho nhân viên áp giải anh Nhựt lên công an Bến Cát trong khi công ty này hoàn toàn không được phép làm điều đó. Công ty Kumho cũng đang bị công nhân đặt câu hỏi về số vỏ xe bị báo cáo là mất trong khi toàn công ty không ai nghe về chuyện mất mát này.

Công ty Kumho cũng bị công nhân phản ảnh là không thành lập công đoàn để dễ dàng dàn áp và trù dập công nhân. Một công nhân làm việc tại đây không muốn nêu tên cho biết:

“Liên quan đến bảo vệ quyền lợi của anh em công nhân thì chủ tịch công đoàn phải đứng ra giải quyết những vấn đề này nhưng hiện tại công ty đã trả lời là không có công đoàn Lao động trong công ty. Trên nguyên tắc ở bất cứ công ty nào cũng đều phải có bộ phận công đoàn lao động để bênh vực quyền lợi công nhân”

 

Tiếp xúc với vợ nạn nhân vào lần mới đây nhất, chúng tôi được chị Nguyễn Thị Thanh Tuyền cho biết:

“Hôm nay em làm một tờ đơn em trình cho viện kiểm sát là cái việc xác nhận tử thi của chồng em vẫn chưa có kết quả, rồi cái tờ thư tuyệt mệnh của chồng em, em muốn coi cái bản chính.”

Chị Nguyễn Thanh Tuyền là một phụ nữ học thức, đang làm việc trong công ty Kumho với vị trí Phó phòng bộ phận quản lý sản phẩm đầu ra. Những nhận xét của chị về vụ án này dưới cái nhìn từ phía nạn nhân cũng như từ bên ngoài cộng với quyết tâm tranh đấu cho nỗi oan khiên của chồng sẽ khiến vụ án có cơ may được mang ra làm rõ trước dư luận.

Theo Báo Người Lao Động On line, chúng tôi xin trích nguyên văn: “từ lâu nay người dân Bình Dương đã tỏ ra e dè khi nói đến cách hành xử côn đồ của lực lượng CA nơi đây. Nhiều lao động các tỉnh khi về làm việc tại Bình Dương đều căn dặn nhau rằng, nếu xui xẻo bị bắt lên CA, thì hãy xem như mình có tội, nếu không nhận tội thì sẽ bị đánh đập, tra tấn cho đến khi nhận tội thì thôi. Khi nạn nhân đã chịu nhận tội, thì chính những viên CA này có thể kiếm chác thông qua những đường dây “chạy án”. Đã có nhiều trường hợp, người lao động không may mắn, không có thân nhân thì đành mang thân tàn, ma dại trở về quê sau những trận đòn thừa sống thiếu chết trong đồn CA”.

Có lẽ những điều tra mà báo Người Lao Động đưa ra đã phần nào vén được bức màn đen tối của công an Bình Dương cho dư luận thấy những gì đang xảy ra tại tỉnh này mà gia đình chị Nguyễn Thị Thanh Tuyền cũng chỉ là nạn nhân mới nhất mà thôi.

Copyright © 1998-2011 Radio Free Asia. All rights reserved.

——————

CÔNG AN : ĐÁNH CHẾT CHỒNG, GẠ TÌNH VỢ ?

http://nhanquyenchovn.blogspot.com/2011/04/cong-anh-chet-chong-ga-tinh-vo.html

 

Vụ chết người ở Bình Dương: CA ‘gạ tình’?  (BBC)

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2011/04/110428_viet_death.shtml

CẬP NHẬT VỤ ANH NGUYỄN CÔNG NHẬT BỊ CHẾT TRONG ĐỒN CÔNG AN (danlambao)

http://nhanquyenchovn.blogspot.com/2011/04/cap-nhat-vu-anh-nguyen-cong-nhat-bi.html

THƯ TUYỆT MỆNH KHEN CÔNG AN và CA NGỢI TƯ TƯỞNG HCM ?

http://nhanquyenchovn.blogspot.com/2011/04/thu-tuyet-menh-khen-cong-va-ca-ngoi-tu.html

THÊM MỘT NẠN NHÂN BỊ GIAM GIỮ TRÁI PHÉP và BỊ CHẾT TẠI TRỤ SỞ CÔNG AN

http://nhanquyenchovn.blogspot.com/2011/04/them-mot-nan-nhan-bi-giam-giu-trai-phep.html

Một người thiệt mạng sau khi bị CA giam giữ trái phép 5 ngày (Dân làm báo)

Một người chết ở nhà tạm giữ (Người Lao Động)  -  Thứ Hai, 25/04/2011 21:23

“Thư tuyệt mệnh” của người chết ở trụ sở công an   (Người Lao Động)  -  Thứ Ba, 26/04/2011 18:55

Vụ chết người ở nhà tạm giữ công an huyện: Ai “gạ tình” vợ nạn nhân?   (Người Lao Động)  Thứ Năm, 28/04/2011 07:30

Vụ chết người ở Công an Bến Cát: Lập tổ điều tra độc lập   (Người Lao Động)  Thứ Sáu, 29/04/2011 22:44

.

.

.

ỦY BAN BẢO VỆ KÝ GIẢ YÊU CẦU VIỆT NAM THẢ ÔNG VI ĐỨC HỒI (BBC)

Tháng Tư 30, 2011

Ủy ban Bảo vệ Nhà báo đòi thả ông Vi Đức Hồi

BBC

Cập nhật: 12:22 GMT – thứ bảy, 30 tháng 4, 2011

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2011/04/110430_vi_duc_hoi_cpj.shtml

Ủy ban Bảo vệ Nhà báo (CPJ) ra tuyên bố yêu cầu chính quyền Việt Nam trả tự do cho một cựu giám đốc trường đảng ở tỉnh Lạng Sơn, ông Vi Đức Hồi, người ra tòa phúc thẩm hôm 26 tháng Tư vì cáo buộc tuyên truyền chống nhà nước XHCN theo điều 88 Bộ luật hình sự.

 

“Chính quyền Việt Nam cần thả nhà hoạt động dân chủ và nhà bình luận trên mạng Internet Vi Đức Hồi, người bị kết án 5 năm tù giam vì các bài nghị luận chính trị đăng tải trên mạng Internet,” tuyên bố của CPJ viết hôm 29 tháng Tư.

“Những lời kêu gọi của ông Vi Đức Hồi về cải cách dân chủ rõ ràng đã làm chính phủ của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng lo ngại,” theo ông Shawn Crispin, đại diện cao cấp tại Đông Nam Á của tổ chức phi chính phủ vốn hoạt động trên hơn 120 quốc gia với mục tiêu bảo vệ các ký giả.

“Chúng tôi kêu gọi ông Dũng thả tự do cho ông Hồi và tất cả các blogger khác cùng các nhà báo mà chính phủ của ông Dũng đang giam giữ vì các cáo buộc giả mạo,” ông Crispin nói.

Việc kết án ông Hồi diễn ra trong lúc có một cao trào đang lên nhằm chấn áp bất đồng chính kiến, bao gồm cả trên mạng Internet, Ủy ban Bảo vệ Nhà báo có trụ sở tại New York, Hoa Kỳ nhận định.

Ủy ban này cũng nêu bật sự chú ý tới một nghị định có hiệu lực vào tháng Hai năm nay, vốn trao cho nhà cầm quyền nhiều quyền lực hơn trong việc trừng phạt các nhà báo, biên tập, chủ bút và các bloggers về những chủ đề tin, bài được chính phủ cho là “nhạy cảm.”

“Điều năm của nghị định này rõ ràng phân biệt các quyền của nhà báo dưới quyền quản lý của chính phủ và các bloggers, nhà báo trên mạng cùng các ký giả tự do,” CPJ nhận xét về nghị định số 02/2011/NĐ-CP về “Quy định xử phạt vi phạm hành chính trong hoạt động báo chí, xuất bản” được Thủ tướng Dũng ký ban hành từ ngày 06 tháng 01 năm nay và có hiệu lực kể từ ngày 25 tháng Hai.

Ít nhất sáu người viết blog thiên về các chủ đề chính trị nằm trong số của các nhà hoạt động bị bắt giam bởi các cáo buộc mơ hồ và tùy tiện liên quan đến ” xâm phạm an ninh quốc gia”, bao gồm trong đó các tội danh “tuyên truyền chống nhà nước” và “lợi dụng tự do dân chủ,” nghiên cứu CPJ cho biết.

 

‘Bản án nhẹ hơn

Hôm thứ Ba, Tòa phúc thẩm ở tỉnh Lạng Sơn đã giảm án cho ông Vi Đức Hồi còn 5 năm tù giam và 3 năm quản chế.

Bà Hoàng Thị Tươi, vợ ông Hồi, nói với BBC từ Lạng Sơn rằng phiên tòa đã kết thúc từ 10H30 sáng thứ Ba, 26/04, sau vài giờ xử án.

Trước đó, hôm 26/01, tòa sơ thẩm tuyên án ông Vi Đức Hồi 8 năm tù giam và 5 năm quản chế tại địa phương vì tội Tuyên truyền chống Nhà nước XHCN, theo Điều 88 Luật Hình sự.

Luật sư của ông khi đó nói với BBC rằng bản án khắt khe tới nỗi “bên công tố cũng ngạc nhiên”.

Lần này, bà Tươi thuật lại rằng tòa đã giảm án cho ông Hồi căn cứ vào thái độ “thành khẩn và hợp tác trong quá trình làm việc”.

Tuy nhiên, bà vẫn cho rằng án tù chưa thật thỏa đáng.

“Phiên tòa đã có sự suy nghĩ và giảm bớt, nhưng chưa thật đúng người đúng tội.”

“Với chỉ mấy bài viết, chồng tôi vẫn có thể nhận bản án nhẹ hơn, như 1-2 năm, hoặc trắng án. Nhất là khi chồng tôi đã có quá trình đóng góp cho dân, cho Đảng như thế.”

Ông Vi Đức Hồi gia nhập Đảng Cộng sản năm 1980 và là quan chức cao cấp ở tỉnh biên giới phía Bắc, khi từng giữ tới chức vụ Giám đốc trường Đảng huyện Hữu Lũng, Lạng Sơn.

Năm 2009, ông được nhận giải thưởng uy tín Hellman/Hammett do Tổ chức Theo dõi Nhân quyền (Human Rights Watch) trao, trong số 37 người cầm bút thuộc 19 quốc gia được “vinh danh công lao của họ trong việc đấu tranh cho quyền tự do ngôn luận và lòng can đảm phi thường”, theo tuyên bố của ban tổ chức giải này.

.

.

.

NHÀ THƠ BÙI CHÁT BỊ BẮT KHI VỪA TRỞ VỀ VIỆT NAM (danlambao)

Tháng Tư 30, 2011

Nhà thơ Bùi Chát bị bắt khi vừa trở về Việt Nam

danlambao

Posted on 01/05/2011 by Báo Dân

https://danlambao.wordpress.com/2011/05/01/nha-th%c6%a1-bui-chat-b%e1%bb%8b-b%e1%ba%aft-khi-v%e1%bb%aba-tr%e1%bb%9f-l%e1%ba%a1i-vi%e1%bb%87t-nam/

 

Khoảng 8h tối hôm nay, 30/04, nhà thơ Bùi Chát (tên thật là Bùi Quang Viễn) đã bị an ninh, hải quan sân bay Tân Sơn Nhất bắt giữ khi anh vừa trở về VN sau chuyến đi Buenos Aires nhận giải thường Tự do xuất bản của IPA.

Nguồn tin từ Sài Gòn cho hay, nhà thơ Bùi Chát đã bị chặn lại khi đang làm thủ tục nhập cảnh hải quan, đồng thời nói rằng trường hợp của anh bị gặp “trục trặc”.

Ngay sau đó, an ninh hải quan đã giữ Bùi Chát lại và tiến hành khám xét hành lý. Thông tin mới nhất cho biết, phía hải quan đã tạm giữ 22 tập thơ “Bài thơ một vần” của Bùi Chát, 27 quyển “Khi kẻ thù ta buồn ngủ” của nhà thơ Lý Đợi, một kim từ điển, cùng với bằng khen giải thưởng Tự do xuất bản của IPA trao tặng…

Khi bản tin này được gửi đi thì Bùi Chát đã bị tạm giữ hơn 4 tiếng, Lúc này, hải quan sân bay Tân Sơn Nhất đã yêu cầu anh phải lên Công an Xuất nhập cảnh làm việc.

Trước đó, một blogger khác là Ngô Thanh Tú (nickname Thiên Sầu) cũng đã bị Công an TP. HCM giam giữ trái phép 6 ngày liên tục. Theo RFI, nội dung các cuộc tra hỏi chủ yếu xoay quanh “mối quan hệ” của blogger này với nhà thơ Bùi Chát.

Nhà thơ Bùi Chát tên thật là Bùi Quang Viễn (1979), là người sáng lập nhóm “Mở miệng” quy tụ nhiều văn nghệ sỹ tự do. Đồng thời, anh còn là giám đốc Nhà xuất bản Giấy Vụn, chuyên xuất bản và phát hành những tác phẩm tự do, không chấp nhận sự kiểm duyệt.

Nhờ những cố gắng không mệt mỏi, hôm 25/04 vừa qua, Bùi Chát đã được Hiệp Hội Xuất Bản Quốc Tế (IPA) trao giải thưởng Tự do xuất bản 2011 tại thủ đô Buenos Aires của Argentina. Đây là một giải thưởng danh giá, ghi nhận những nỗ lực của NXB Giấy Vụn trong việc thúc đẩy một phong trào xuất bản độc lập tại Việt Nam.

Trước đó, Bùi Chát đã nhiều lần gặp rắc rối với Cơ quan An ninh Văn Hóa vì các hoạt động sáng tác & xuất bản tự do của mình. “Bài thơ một vần” của Bùi Chát là tập thơ được ra đời sau nhiều tháng anh bị CA chìm theo dõi và sách nhiễu liên tục.

danlambao sẽ tiếp tục cập nhật tình trạng của nhà thơ Bùi Chát ngay khi có thông tin mới nhất.

http://danlambaovn.blogspot.com

 

—————————–

 

NHÀ THƠ BÙI CHÁT & NHÀ XUẤT BẢN “GIẤY VỤN”ĐƯỢC GIẢI THƯỞNG QUỐC TẾ VỀ TỰ DO XUẤT BẢN

 

NHÀ THƠ BÙI CHÁT ĐOẠT GIẢI TỰ DO XUẤT BẢN NĂM 2011 (Nguyễn Hưng Quốc)

http://nhanquyenchovn.blogspot.com/2011/04/nha-tho-bui-chat-oat-giai-tu-do-xuat_30.html

NHÀ THƠ BÙI CHÁT ĐOẠT GIẢI “TỰ DO XUẤT BẢN IPA 2011″ NHƯNG BÁO CHÍ VIỆT NAM IM THIN THÍT (Ngô Huy Liễn)

http://nhanquyenchovn.blogspot.com/2011/04/nha-tho-bui-chat-oat-giai-tu-do-xuat.html

DIỄN TỪ nhận GIẢI TỰ DO XUẤT BẢN IPA 2011 (Bùi Chát)

http://nhanquyenchovn.blogspot.com/2011/04/dien-tu-nhan-giai-tu-do-xuat-ban-ipa.html

NHÀ THƠ BÙI CHÁT ĐƯỢC GIẢI THƯỞNG QUỐC TẾ VỀ TỰ DO XUẤT BẢN (RFI)

http://nhanquyenchovn.blogspot.com/2011/04/nha-tho-bui-chat-uoc-giai-thuong-quoc.html

BÙI CHÁT – GIẤY VỤN & TỰ DO XUẤT BẢN (Dân Làm Báo)

http://nhanquyenchovn.blogspot.com/2011/04/bui-chat-giay-vun-tu-do-xuat-ban-dan.html

NHÀ XUẤT BẢN “GIẤY VỤN” ĐƯỢC TRAO GIẢI TỰ DO XUẤT BẢN QUỐC TẾ (Trùng Dương)

http://nhanquyenchovn.blogspot.com/2011/04/nha-xuat-ban-giay-vun-uoc-trao-giai-tu.html

.

.

.

THẾ HỆ 36 TUỔI (Ngô Nhân Dụng)

Tháng Tư 30, 2011

Thế hệ 36 tuổi
Ngô Nhân Dụng
Friday, April 29, 2011 1:43:23 PM

http://www.nguoi-viet.com/absolutenm2/templates/?a=130338&z=7

Những em bé sinh ngày 30 tháng Tư năm 1975, hôm nay đã 36 tuổi. Ngày cậu con trai út đủ 36 tuổi, tôi nói với cháu: “Trong đầu bố mẹ vẫn nghĩ như con còn nhỏ lắm. Nhưng nhớ lại, hồi nhà mình chạy qua Canada, thì bố cũng chỉ bằng tuổi con bây giờ thôi!”

Những bạn trẻ 36 tuổi, ở nước ngoài hay ở trong nước, gọi là họ đã trưởng thành không đủ. Ðúng ra, họ là những người lớn, mà thế hệ cha anh thường không biết. Họ lớn hơn chính các bậc cha chú hồi cũng 36 tuổi! Một “thanh niên” gốc Việt Nam sống ở Ðức, Philipp Roesler sinh trưởng ở Khánh Hòa, đã từng được cử làm bộ trưởng Kinh tế, rồi làm phó thủ tướng của Bang Saxony Thấp (Niedersachsen); rồi sau đó, lên làm Bộ trưởng Y tế trong chính phủ Cộng Hòa Liên Bang Ðức. Tất cả xảy ra trong cùng một năm, khi Dr. Philipp Roesler đúng 36 tuổi. Năm nay 38, anh lại được bầu làm lãnh tụ đảng Tự Do Dân Chủ, một đảng chính trị lớn ở Ðức, để lên làm phó thủ tướng chính phủ liên bang! Các bạn trẻ Việt Nam 36 tuổi nếu được tự do phát triển, nhiều người không thua kém gì Dr. Philipp Roesler!

Ba phần tư dân số Việt Nam, kể cả người Việt sống ở khắp thế giới bây giờ, ở tuổi từ 36 trở xuống. Họ là tương lai của nước Việt Nam. Thế hệ cha anh phải thành tâm cầu nguyện họ được mọi điều may mắn để thành công. Họ may mắn là nước Việt Nam may mắn! Họ thành công thì hy vọng nước Việt Nam thành công.

Thế hệ 36 tuổi bây giờ may mắn hơn chúng tôi vì khi sinh ra chiến tranh đã chấm dứt. Những bạn ở trong nước thiếu may mắn hơn chúng tôi hồi 20, 30 tuổi. Tuổi đó là lúc chúng tôi lăn mình vào các công tác giúp ích đồng bào. Lập hội đoàn, đi cắm trại, tổ chức học sinh, sinh viên đi làm công tác xã hội. Thời Hoàng Ðạo viết Mười Ðiều Tâm Niệm, năm 1940 ông đã hô hào giới trẻ đi “làm việc xã hội,” như chính ông đã làm. Phải giúp ích xã hội, đó là điều tâm niệm của nhiều thế hệ thanh niên sau đó. Không phải là những việc mà người lớn đã “động viên” mình làm! Phải giúp ích với tinh thần tự nguyện, tự do! Thời nay ít có cơ hội như vậy.

Nhưng hiện giờ ở trong nước vẫn có rất nhiều đoàn thể thanh niên theo đuổi các công tác xã hội. Trong khuôn khổ các chùa, nhà thờ, vẫn có các đoàn Phật tử, các Hướng đạo Công Giáo sinh hoạt. Ðó là những môi trường để rèn luyện chí khí, tập sống chung theo lối dân chủ. Khi các thanh niên họp nhau làm việc, chắc chắn họ muốn quyết định mọi việc chung theo các quy tắc dân chủ; đoàn thể nào không dân chủ thì các bạn trẻ sẽ không muốn gia nhập. Chắc chắn, trong sinh hoạt đoàn thể các bạn trẻ sẽ tập được tinh thần giúp ích, thói quen tôn trọng công ích. Ðời sống tập thể, tự nguyện và tự do, là nơi nuôi dưỡng tinh thần, chuẩn bị xây dựng một xã hội công dân, nền tảng của mọi thể chế dân chủ tự do. Tôi được tin nhiều bạn Hướng đạo ở miền Nam đang tìm cách cho phong trào Hướng đạo được chính thức hoạt động lại, sau khi bị giải tán năm 1975. Họ còn muốn phục hồi lại sinh hoạt Hướng đạo ở miền Bắc. Ðó là những tin mừng. Ước vọng của tuổi trẻ, thế nào rồi cũng thành công!

Thế hệ 36 tuổi nhìn quá khứ khác cách nhìn của thế hệ cha, anh. Cách nhìn thế giới của lớp trẻ bây giờ khác hẳn thời chúng tôi. Họ vượt lên trên biên giới quốc gia, họ thấy một thế giới mở rộng. Chuyện gì xẩy ra ở Tunisia, ở Syria, những người ở lứa tuổi 30 đều biết. Ðặc biệt là những người sống ở nước ngoài, quê hương của họ là cả thế giới. Một người bạn tôi có ba đứa con. Hôm rồi tôi nghe một người khác nói, cháu lớn nhất đang ở Canada, gần đây cháu thứ nhì sang Pháp, còn cô con út đang ở đâu đó bên Tàu! Chính anh bạn này, trước dậy Vật lý ở một đại học Canada nay đã về hưu, tình cờ đang ở Phi Châu vài năm. Anh bạn tôi có lần báo tin mừng: Ðã tìm được một tiệm phở trong thành phố Yaoundé, thủ đô Cameroun! Hai vợ chồng anh đã dậy cách nấu ăn Việt Nam, cho nhiều người bạn ngoại quốc. Cuối Tháng Năm 2011 anh sẽ dậy một lớp về Tứ Diệu Ðế, Bát Chánh đạo và Phật Giáo Việt Nam. Người Việt Nam sống khắp thế giới, địa bàn sống của giới trẻ Việt Nam bây giờ cũng là cả thế giới, không như thế hệ chúng tôi hồi xưa không bao giờ tính chuyện sống ở ngoài nước mình!

Ngay trong giới trẻ ở nước ngoài, nhiều người vẫn thấy mình dính dáng mật thiết với nước Việt Nam, một cách tự nhiên. Hồi 1975, 76, trong một buổi họp với các trưởng Hướng đạo ở Montrea1, tôi bất đồng ý kiến với một bạn trẻ về việc giáo dục trẻ. Tôi đề nghị khi huấn luyện các em lớn lên ở nước này, họ là công dân Canada, có bổn phận với nước Canada, không nên đặt kỳ vọng sẽ dậy các em những bổn phận đối với nước Việt Nam quá xa xôi. Anh bạn tôi, trẻ hơn mươi tuổi, đã kịch liệt phản đối. Anh nghĩ rằng mình phải hun đúc tinh thần yêu nước Việt Nam cho những em sinh ra và lớn lên ở nước ngoài. Vấn đề này chắc bây giờ cũng còn nhiều người tranh luận.

Nhưng anh bạn trẻ của tôi đã làm đúng điều anh tin tưởng. Bây giờ, cô con gái anh ở tuổi 30, sinh ra và lớn lên ở Montreal, đang hoạt động tích cực trong một phong trào trẻ vận động dân chủ tự do cho Việt Nam! Chính cháu đã chọn lý tưởng đó, chọn con đường phục vụ cho quê hương của cha mẹ mình! Cuống rún của cha mẹ vẫn nối liền đến đời con cái!

Con gái tôi, sinh ở Sài Gòn, lớn lên ở Canada, đã về Việt Nam hồi 30 tuổi, đi thăm quê nội, quê ngoại lần đầu. Cháu kể khi đứng lễ trước ngôi mộ ông nội giữa cánh đồng làng thì cảm thấy rõ ràng mình có liên hệ thân thiết với mảnh đất quê hương và những thế hệ tổ tiên đời trước. Cháu đã tới một làng quê ở Quảng Trị thăm một ngôi trường mẫu giáo nơi mà mẹ con cháu có đóng góp để giúp cô giáo và học sinh. Cháu dậy các em bé những trò chơi và các bài hát Hướng đạo, những bài mà cháu học từ nhỏ. Lòng cháu tràn ngập một niềm vui lớn. Trở về, cháu nói cảm thấy rõ mình là người Việt. Khi dậy nhạc ở Ðại Học Mahidol bên Thái Lan, vợ chồng cháu mời các giáo sư và nhạc sinh Việt Nam sang tham dự những cuộc tập họp và thi tài giữa các nhạc sinh Ðông Nam Á; cháu rất vui mừng khi gặp các nhạc sinh Việt Nam xuất sắc so với nhạc sinh các nước khác. Cháu vẫn hãnh diện về tài năng của người cùng giống Việt như mình.

Những bạn trẻ 36 tuổi ở trong nước không có dịp đi qua những kinh nghiệm đó. Ðối với họ, trách nhiệm đối với dân tộc, với lịch sử, cha ông, là một điều tự nhiên. Họ dính liền với quê hương, nhưng đồng thời cũng coi thế giới có thể là nhà của mình. Hầu như ai cũng khao khát được ra nước ngoài học hỏi. Và những bậc phụ huynh ở thành phố cũng chỉ muốn con mình được đi du học. Thời chúng tôi còn trẻ cũng vậy. Các bạn sẽ học được gì khi ra ngoại quốc? Ðiều quan trọng nhất là tập nếp sống tự do. Cuộc sống tự do có nhiều cách thể hiện lạ lắm!

Con gái một người bạn tôi sinh ra ở Mỹ năm nay chưa 36 tuổi, cháu đã về thăm Việt Nam khi mới ngoài 20. Cháu đi một mình, nhưng về đến nơi thì được họ hàng trong Nam, ngoài Bắc đón tiếp, thương yêu. Trước khi đi Việt Nam cháu không bao giờ nói tiếng Việt, trừ khi bị bắt buộc; nhưng sau một tháng cháu đã nói tiếng Việt thông thạo. Và khi trở về Mỹ cháu nhất định chỉ nói tiếng Việt khi gặp hàng chú bác, bạn bè của cha mẹ. Cháu được “Việt Nam hóa” không phải vì nhờ một tháng “du học” trong nước, mà vì suốt hai mươi năm cha mẹ, cô chú đã làm gương cho cháu những cách ăn ở theo tình nghĩa, đạo lý của người Việt.

Khi về nước, cháu cũng hiến tặng cho bà con họ hàng những món quà mà cháu không ngờ tới. Ðó là phong cách sống rất hồn nhiên, vô tư, thành thật, thẳng thắn của một đứa trẻ lớn lên và sống ở một nước dân chủ. Ở Hà Nội mọi người trong họ đều công nhận cháu là một “con ngố”. Nó ngây thơ, tin tưởng ai cũng như mình. Nhưng họ hàng thấy là “con ngố” này đã được giáo dục y như các cụ dậy ngày xưa. Cứ sống lương thiện, chính trực, tin người và nghĩ ai cũng tin mình, kính cẩn và giản dị khi đối xử với người chung quanh. Quen sống ở nước ngoài, cháu dám bầy tỏ ý kiến riêng của mình, khi muốn nói không là nói không, không hề ngần ngại. Cháu lắng nghe học hỏi và bắt chước ngay những lời nói, cử chỉ do các chú bác, anh em chỉ cho. Cháu tôn kính với mọi người nhưng không có thói quen sợ hãi. Cháu đối xử bình đẳng với bất cứ ai trong xã hội, không phân biệt quan với dân, sang hay hèn. Con bé ngố đó tiêu biểu cho một tâm hồn tự do và trong sáng, giản dị. Một tháng cháu sống trong vòng tay âu yếm của họ hàng bà con, cháu cũng hiến tặng cho mọi người hình ảnh một thanh niên được sống không khí lành mạnh và tự do từ thủa nhỏ. Nhìn cách sống của cháu người chung quanh có thể cảm thấy một nền giáo dục tự do trong một xã hội tự do có thể đào tạo nên những con người lương hảo.

Thế hệ các thanh niên Việt Nam trên dưới 20 tuổi, dù ở trong nước hay ở nước ngoài, đều có thể tập lối sống hiền lương chính trực. Cha mẹ các em trong thâm tâm cũng đều muốn như thế. Chính các bạn thanh niên phải chọn lối sống chính đại, quang minh, tin người và giúp đời; các bạn sẽ xây dựng một nước Việt Nam theo lối sống lương hảo. Chắc chắn đó phải là một nước tự do.

.

.

.

NHỮNG CÂU CHUYỆN DI TẢN CỦA NHÀ VĂN TIỂU TỬ (Tường An, RFA)

Tháng Tư 30, 2011

Những câu chuyện Di Tản của nhà văn Tiểu Tử

Tường An, thông tín viên RFA

2011-04-30

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/stories-of-the-evacuation-of-tieu-tu-tan-04302011134349.html

Hành trình vượt biên được nói nhiều, viết nhiều bởi những ngòi bút hải ngoại, nhưng bên cạnh cuộc vượt biên vĩ đại đó, những hình ảnh của cuộc di tản cũng không kém phần đau thương của người dân Việt Nam hầu như bị bỏ quên.

Nhà văn Tiểu Tử .    Photo by Tường An/RFA

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/stories-of-the-evacuation-of-tieu-tu-tan-04302011134349.html/tieu-tu-305.jpg

 

Nhà văn Tiểu Tử – hiện đang định cư tại Pháp – là một trong số rất ít những nhà văn đã ghi lại những hình ảnh này để nhớ lại một giai đoạn bi thảm trong hành trình tìm tự do. Thông tín viên Tường An trò chuyện với nhà văn Tiểu Tử và giới thiệu một vài đoản văn của ông về cuộc di tản trước ngày 30 tháng 4 năm 1975. Mời quý vị cùng nghe:

 

Với lối hành văn mộc mạc của người Nam Bộ, những truyện ngắn của nhà văn Tiểu Tử luôn luôn gây xúc động cho người đọc bằng những hình ảnh rất đơn giản trong cuộc sống hàng ngày: một chiếc nón lá, một tô cháo huyết, một cái quần rách, một bản vọng cổ. Những hình ảnh rất đời thường đó, qua giọng văn của ông đã biến thành những âm điệu quê hương khơi dậy nhiều dòng nước mắt.

Cuộc di tản kinh hoàng

 

Trong tâm tư người Việt hải ngoại, cuộc vượt biên đánh dấu một đoạn đời không thể quên, tuy nhiên nhà văn Tiểu Tử muốn nhắc cho mọi người nhớ lại một một cuộc hành trình khác không kém phần bi thảm đã xảy ra trên chính quê hương của mình trước ngày 30 tháng 4 năm 75. Đó là cuộc di tản từ miền Trung vào miền Nam, từ làng này sang làng khác của người dân để trốn chiến tranh.

Ông cho biết lý do ông chọn đề tài này:

“Mỗi một hình ảnh có một cái đau thương riêng của nó. Hình ảnh di tản là cái đầu tiên hết mà mình thấy, thành ra nó gây xúc động mạnh hơn cái hình ảnh của cuộc hành trình tị nạn. Mặc dù rằng hành trình tị nạn có nhiều cái ví dụ như chết ở dưới biển, bị Thái lan nó hãm hiếp rồi nó chặt đầu….này kia…Cái đó là cái mình thấy sau này. Tức là không phải cũng một lúc mà mình có ngần đấy hành trình tị nạn, nghĩa là, nó rời rạc.

Trong lúc đó, thì cuộc di tản nó ồ ạt, nó nhiều, nó đông và cùng một lúc. Thành ra những cái đau thương của cuộc di tản bị cái ồ ạt đó che lấp đi mình không thấy. Nếu mà mình thấy được, viết ra được tất cả những cái đau thương khổ cực trong lúc di tản. Mình sẽ thấy có nhiều hơn nhiều lắm. Bởi vì, nó đông, cái số người đi di tản cũng một lúc, đông lắm.”

Xin mời quý thính giả cùng nghe 1 đoạn tả lại một hình ảnh trong cuộc di tản:

Giữa cầu thang, một bà già, bà mặc quần đen áo túi trắng đầu cột khăn rằn, bà đang bò nặng nhọc lên từng nấc thang. Bà không dáo dác nhìn trước ngó sau hay có cử chỉ tìm kiếm ai, có nghĩa là bà già đó đi một mình. Phía sau bà thiên hạ dồn lên, bị cản trở nên la ó! Thấy vậy, một thanh niên tự động lòn lưng dưới người bà già cõng bà lên, xóc vài cái cho thăng bằng rồi trèo tiếp.

Chuyện chỉ có vậy, nhưng hình ảnh đó đã đeo theo nhà văn Tiểu Tử từ bao nhiêu năm, ông thắc mắc:

“Bà già đó sợ gì mà phải đi di tản? Con cháu bà đâu mà để bà đi một mình? Rồi cuộc đời của bà trong chuỗi ngày còn lại trên xứ định cư ra sao? Còn cậu thanh niên đã làm một cử chỉ đẹp – quá đẹp – bây giờ ở đâu?… Tôi muốn gởi đến người đó lời cám ơn chân thành của tôi, anh ta đã cho tôi thấy cái tình người trên quê hương tôi nó vẫn là như vậy đó, cho dù ở trong một hoàn cảnh xô bồ hỗn tạp như những ngày cuối cùng của tháng tư 1975…

Những bàn tay nhân ái

 

Đàn bà, trẻ con luôn luôn là những mảnh đời lau sậy, yếu đuối trong cơn lốc của chiến tranh, truyện của Tiểu Tử hầu như luôn có những bàn tay nhân ái đưa ra gánh vác những mảnh đời lau sậy này:

Trong luồng người đi như chạy, một người đàn bà còn trẻ mang hai cái xắc trên vai, tay bồng một đứa nhỏ. Chắc đuối sức nên cô ta quị xuống. Đứa nhỏ trong tay cô ta ốm nhom, đang lả người về một bên, tay chân xụi lơ. Người mẹ – chắc là người mẹ, bởi vì chỉ có người mẹ mới ôm đứa con quặt quẹo xấu xí như vậy để cùng đi di tản, và chỉ có người mẹ mới bất chấp cái nhìn bàng quan của thiên hạ mà khóc than thống thiết như vậy – người mẹ tiếp tục van lạy cầu khẩn.

Bỗng, có hai thanh niên mang ba lô đi tới, một anh rờ đầu rờ tay vạch mắt đứa nhỏ. Anh nầy bồng đứa nhỏ úp vào ngực mình rồi vén áo đưa lưng đứa nhỏ cho anh kia xem. Thằng nhỏ ốm đến nỗi cái xương sống lồi lên một đường dài…

Anh thứ hai đã lấy trong túi ra chai dầu, rồi cạo gió bằng miếng thẻ bài của quân đội. Họ bồng đứa nhỏ, vừa chạy về phía cầu thang vừa cạo gió! Người mẹ cố sức đứng lên, xiêu xiêu muốn quị xuống, vừa khóc vừa đưa tay vẫy về hướng đứa con. Một anh lính Mỹ chợt đi qua, vội vã chạy lại đỡ người mẹ, bồng xốc lên đi nhanh nhanh theo hai chàng thanh niên, cây súng anh mang chéo trên lưng lắc la lắc lư theo từng nhịp bước….

Hình ảnh người Mẹ lúp xúp chạy theo đứa con sắp chết của mình trong tay một người xa lạ, Hình ảnh ấy, mặc dù đã hơn ba mươi năm, nhưng khi viết lại câu chuyện này, nhà văn Tiểu Tử vẫn:

“Cầu nguyện cho mẹ con thằng nhỏ được tai qua nạn khỏi, cầu nguyện cho hai anh thanh niên có một cuộc sống an vui tương xứng với nghĩa cử cao đẹp mà hai anh đã làm. Bây giờ, tôi nhìn mấy anh lính Mỹ với cái nhìn có thiện cảm!

Quê hương xa rồi

 

Cái nón lá, hình ảnh mộc mạc, thân quen đến độ người ta không còn nhớ đến nó, không để ý đến nó. Nhưng trong giờ phút chia lìa, nó bỗng trở thành một cái gì gắn bó, một cái gì thân thuộc mà nếu rời xa, người ta tưởng chừng như xa cả quê hương:

Cũng trên chiếc cầu thang dẫn lên tàu, một người đàn ông tay ôm bao đồ to trước ngực, cõng một bà già tóc bạc phếu lất phất bay theo từng cơn gió sông. Bà già ốm nhom, mặc quần đen áo bà ba màu cốt trầu, tay trái ôm cổ người đàn ông, tay mặt cầm cái nón lá. Bà nép má trái lên vai người đàn ông, nét mặt rất bình thản của bà, trái ngược hẳn với sự thất thanh sợ hãi ở chung quanh!

Lên gần đến bong tàu, bỗng bà già vuột tay làm rơi cái nón lá. Bà chồm người ra, hốt hoảng nhìn theo cái nón đang lộn qua chao lại trước khi mất hút về phía dưới. Rồi bà bật khóc thảm thiết…

Bà già đó chắc đã quyết định bỏ hết để ra đi. Yên chí ra đi, vì bà mang theo một vật mà bà xem là quí giá nhứt, bởi nó quá gần gũi với cuộc đời của bà:

“Đó là cái nón lá! Đến khi mất nó, có lẽ bà mới cảm nhận được rằng bà thật sự mất tất cả. Cái nón lá đã chứa đựng cả bầu trời quê hương của bà, hỏi sao bà không xót xa đau khổ? Tôi hy vọng, về sau trên xứ sở tạm dung, bà mua được một cái nón lá để mỗi lần đội lên bà sống lại với vài ba kỷ niệm nào đó, ở một góc trời nào đó của quê hương…

Những cuộc chia tay xé lòng

Ngòi bút của ông trải dài qua nhiều đoạn đời bi thảm của cuộc di tản, nhưng hình ảnh thương tâm nhất đã ở lại mãi trong tâm hồn ông là cảnh chia tay xé lòng của hai cha con trên một bến tàu, cuộc chia tay không có tiếng còi tàu hú dài, cũng không có cả một lời từ biệt mà cả cha lẫn con đều biết là sẽ không có ngày gặp lại, nhà văn Tiểu Tử chia sẻ:

“Cái hình ảnh làm tôi xúc động nhất có lẽ là cái hình ảnh mà thằng nhỏ mà Cha nó dẫn đi ra bến tàu. Cầu tàu kéo lên rồi Cha nó lạy lục những người trên tàu. Những người trên tàu thòng xuống cái sợi dây. Người Cha nắm được cái sợi dây cột ngang eo ếch của thằng con, rồi ra dấu cho ở trên kéo thằng con lên.

Thằng con không khóc, không giãy dụa. Nó nghiêng người nhìn xuống cái người đứng ở dưới, lúc đó tôi mới đoán ra cái người đứng ở dưới là Cha của nó. Người đứng ở dưới ra dấu “đi đi, đi đi”. Rồi tự nhiên tôi thấy ông già đó úp mặt vô hai tay khóc nức nở, tôi thấy tôi cũng ứa nước mắt.

Bên cạnh ông là một thằng nhỏ cỡ chín mười tuổi, nép vào chân của ông, mặt mày ngơ ngác. Người đàn ông chắp tay hướng lên trên xá xá nhiều lần như van lạy người trên tàu. Bỗng trên tàu thòng xuống một sợi thừng, đầu dây đong đưa. Mấy người bên dưới tranh nhau chụp. Người đàn ông nắm được, vội vã cột ngang eo ếch thằng nhỏ. Thằng nhỏ được từ từ kéo lên, tòn teng dọc theo hông tàu, hai tay nắm chặt sợi dây, ráng nghiêng người qua một bên để cúi đầu nhìn xuống. Người đàn ông ngước nhìn theo, đưa tay ra dấu như muốn nói: “Đi, đi! Đi, đi!”. Rồi, mặt ông bỗng nhăn nhúm lại, ông úp mặt vào hai tay khóc ngất! Không có tiếng còi tàu hụ buồn thê thiết khi lìa bến, nhưng sao tôi cũng nghe ứa nước mắt!

Không biết thằng nhỏ đó –bây giờ cũng đã trên bốn mươi tuổi — ở đâu? Cha con nó có gặp lại nhau không? Nếu nó còn mạnh giỏi, tôi xin Ơn Trên xui khiến cho nó đọc được mấy dòng nầy.

Bên cạnh nghề chính là một kỷ sư hóa học. Nhà văn Tiểu Tử, với trên dưới 30 truyện ngắn ở hải ngoại đã cùng với Lê Xuyên, Bình Nguyên Lộc, Nguyễn Ngọc Tư đưa văn học miền Nam đến với người đọc bằng ngôn ngữ bình dị mà thắm thiết, lắt léo mà bao dung, đơn sơ nhưng chan hòa tình cảm.

Biến cố 30-4-1975 qua âm nhạc

http://www.youtube.com/watch?v=B6GbhRNcOAM&feature=player_embedded#at=133

Theo dòng thời sự:

 

Ảnh của Trần Khiêm: Một khía cạnh khác trong sự kiện “Giải Phóng Miền Nam”

Chuyện chưa kể của người lái trực thăng di tản

Cuộc di tản hàng trăm trẻ mồ côi ở Sài Gòn năm 1975

Slideshow: Những hình ảnh tư liệu của cựu phóng viên ABC, Trần Khiêm (phần 1)

Hàng năm cứ vào cuối tháng tư…,

Cái giá của Tự Do

Những bàn tay cứu vớt

Câu chuyện nhân ngày 30/4

Copyright © 1998-2011 Radio Free Asia. All rights reserved.

.

.

.

 

Tiểu sử của nhà văn Tiểu Tử

Sat Dec 22, 2007 1:27 am

http://www.viet.no/forum/viewtopic.php?t=1336&sid=b1c15ba4ec9fdb9896ef389aae4c01e4

Tên họ : Võ Hoài Nam

Sanh năm 1930. Quê quán : Gò Dầu Hạ ( Tây Ninh )

Tốt nghiệp trường kỹ sư Marseille ( Pháp ) năm 1955 . Về Việt Nam dạy trường Petrus Ký một năm ( 1955 – 1956 ) rồi vào làm việc cho hãng dầu Shell VN từ năm 1956 cho đến ngày mất nước . .

Năm 1979 vượt biên rồi định cư ở Pháp . Qua Côte d’ Ivoire ( Phi Châu ) làm việc cho Công ty Đường Mía của Nhà Nước 1979 – 1982 , sau đó , qua làm hãng dầu Shell Côte d’ Ivoire cho đến về hưu .

Trước 1975, phụ trách mục biếm văn ‘’ Trò Đời ‘’ của nhựt báo Tiến với bút hiệu Tiểu Tử. là bút hiệu mà tác giả vẫn dùng cho những truyện ngắn hay tạp văn mà ông viết sau này , từ khi ông lưu vong…..….

Đã xuất bản tập truyện ‘’ Những Mảnh Vụn ‘’ ( 2004 ), và bây giờ là tập truyện ‘’ Bài Ca Vọng Cổ ‘’ ( 2006 )

Tập truyện “Bài Ca Vọng Cổ” – Tiểu Tử

[1] http://www.viet.no/forum/viewtopic.php?t=1336&postdays=0&postorder=asc&start=0

[2] http://www.viet.no/forum/viewtopic.php?t=1336&postdays=0&postorder=asc&start=5

. . . . . .

“Giữa sỏi đá vút vươn niềm hy vọng
Trong tro tàn dào dạt nhựa hồi sinh
Hận nội thù trên máu ruột Tiên Rồng
Căm giặc cộng cướp non sông Hồng Lạc”

YTKCPQ

 

.

.

.

CÂU CHUYỆN NHÂN NGÀY 30 THÁNG 4 (Quỳnh Như, RFA)

Tháng Tư 30, 2011

Câu chuyện nhân ngày 30/4

Quỳnh Như, phóng viên RFA

2011-04-30

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/story-about-april-30-qnhu-04302011115539.html

Đối với nhiều thuyền nhân Việt Nam, tháng Tư là khoảng thời gian hồi tưởng lại một thời kỳ mà họ cho là ‘đen tối’ trong quãng đời của họ, khi phải lênh đênh trên biển đi tìm đến một nơi sống mới.

Đó là thời điểm mà sự sống và cái chết chỉ cách nhau ‘gang tấc’.

Thuyền trưởng Charles Romano và bà Nguyễn Diệu Liên Hương.  Hình của Captain Romano gởi cho RFA

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/story-about-april-30-qnhu-04302011115539.html/ngthilienhuong-charlesromano-305.jpg

 

Nhân dịp kỷ niệm ngày 30 tháng tư năm nay, mời quí thính giả nghe lời kể của một thuyền nhân may mắn được một viên thuyền trưởng Hoa Kỳ cứu thoát năm nào, sau đó đã tìm lại được vị ân nhân đó; cũng như tâm tình của người ra tay cứu mạng cho những người này.

Thưa quí thính giả, người may mắn khi đang lênh đênh trên biển năm nào đó là bà Nguyễn Diệu Liên Hương, nay định cư tại Orange County thuộc tiểu bang California. Và vị ân nhân cứu mạng bà và hai con là thuyền trưởng Charles Romano.

Cuộc hội ngộ kỳ thú

 

Cuộc hội ngộ được tổ chức tại nhà thuyền trưởng Romano. Hình của Captain Romano gởi cho RFA.

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/story-about-april-30-qnhu-04302011115539.html/ngthilienhuongcharlesromano250.jpg

Tiếp xúc với bà Nguyễn Diệu Liên Hương, điều đầu tiên bà cho biết hạnh phúc lớn nhất trong đời bà là khi tìm lại được người ơn đã cứu mạng bà cùng hai con. Đó là viên thuyền trưởng tàu MV. Rainbow của công ty dầu khí Exxon Mobil, ông Charles Romano.

Khi ấy chiếc ghe đánh cá chở 52 thuyền nhân trong đó có bà cùng hai con lênh đênh giữa biển khơi và bắt đầu gặp trục trặc, trên ghe hết nước uống, hết xăng, ghe hỏng máy. Nhiều tàu đi ngang qua, nhưng không ai dừng lại cứu mặc dù những người trên ghe kêu la, vẩy cờ trắng SOS.

Nếu như không gặp tàu MV. Rainbow và được thuyền trưởng Romano cứu, thì không biết số phận của mỗi người bây giờ sẽ ra sao, vì khi tất cả mọi người lên tàu thì chiếc ghe bắt đầu chìm. Hồi tưởng lại sự kiện xảy ra cách đây 30 năm về trước bà Liên Hương nói:

“Mỗi mùa Thanksgiving tới, tôi nghĩ, người mà tôi phải cảm ơn nhiều nhất trong cuộc đời tôi, sau vai trò của cha mẹ sinh thành dưỡng dục, thì người đã tái sinh tôi là ông thuyền trưởng Romano khi tôi vượt biên năm 1981.”

Về phía thuyền trưởng Charles Romano, người đã ra tay cứu giúp chiếc ghe chở người vượt biên hư hỏng năm xưa cũng vui mừng không kém. Ông nói:

 “Tôi rất vui khi bắt được liên lạc với những người này vì sau đó tôi không có tin tức gì về họ, không biết tình trạng họ như thế nào, có đến nơi trú ngụ an toàn không. Thật là một điều bất ngờ vô cùng tuyệt vời. Tất cả mọi người đều được sống sót và thành công. Họ quả là những con người thật dũng cảm và có sức mạnh phi thường. Tôi rất mừng cho họ.

Bẳng đi hàng mấy chục năm trời khi được tin họ tôi hoàn toàn ngạc nghiên và vui mừng. Thế là chúng tôi có một cuộc hội ngộ kỳ thú tại nhà tôi ở Rhode Island. Gia đình tôi cũng rất vui khi gặp những người này. Tôi vẫn nghĩ tới họ luôn, nhưng không ngờ có cơ hội gặp lại.”

Bà Liên Hương đã ghi khắc trong tâm ơn cứu mạng của người thuyền trưởng, nhưng đã bị thất lạc địa chỉ. Và việc tìm lại địa chỉ để liên lạc với vị ân nhân cứu mạng này cũng thật tình cờ. Nhân lúc sửa nhà bà Liên Hương tìm thấy phong bì đựng “tài liệu vượt biên” trong đó có tấm danh thiếp mà thuyền trưởng Romano đã đưa cho bà trước đây. Lập tức bà viết thư cho ông và được phúc đáp ngay.

Sau đó cuộc hội ngộ giữa vị ân nhân với một số người thọ ơn cứu mạng năm xưa đã được tổ chức tại nhà thuyền trưởng Romano. Ông Charles Romano ở tuổi 70, đã về hưu và hiện sống ở Rhode Island, sau nhiều năm gắn bó cuộc đời với sóng nước đại dương. Còn bà Liên Hương đang sống và hành nghề nha sĩ ở Orange County thuộc tiểu bang California. Những người cùng đi trên chiếc ghe năm xưa cũng thành đạt và ổn định cuộc sống ở nhiều vùng khác nhau tại Hoa Kỳ.

 

Ân nhân cứu mạng

Thuyền trưởng Charles Romano (giữa) và vợ chồng Bà Nguyễn Diệu Liên Hương. Hình của Captain Romano gởi cho RFA.

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/story-about-april-30-qnhu-04302011115539.html/charlesromano250.jpg

Trở lại với thời gian những năm cuối thập niên 70 và những năm 80, khi làn sóng thuyền nhân ra đi ồ ạt, các tàu được lệnh không được đón các thuyền nhân lên tàu, mà chỉ có thể cung cấp thực phẩm, nước uống, hay những hỗ trợ để họ đi tiếp.

Thuyền trưởng Romano biết lệnh ấy, và cũng nghĩ tới khả năng có thể bị mất chức, mất việc, nhưng mệnh lệnh từ trái tim, mệnh lệnh của lòng nhân ái còn lớn hơn. Sở dĩ ông đã trái lệnh cấm vì khi nhìn thấy mấy chục người trên chiếc ghe hư hỏng mà biết rằng sắp tới sẽ có một cơn bão lớn quét ngang qua.

Quả thật, cũng vì quyết định này, sau đó thuyền trưởng tàu MV. Rainbow đã gặp nhiều rắc rối với công ty và cuối cùng phải chuyển sang làm việc cho một tàu khác, lúc ấy ông Charles Romano chỉ mới 40 tuổi và có 4 con phải nuôi dưỡng.

Khi hỏi tại sao lúc ấy ông lại quyết định hành động như thế, viên thuyền trưởng cho biết:

“Tôi đã ở Việt Nam 3 năm lúc còn phục vụ trong lực lượng hải quân Hoa Kỳ, sau đó tôi đã trở về Mỹ được mấy năm, nhưng tôi vẫn nhớ đến cuộc chiến tranh Việt Nam, và tôi nghĩ rằng người Việt Nam là một dân tộc rất tuyệt vời, rất mạnh mẽ và dũng cảm. Tôi không thể nhìn thấy họ đang hoạn nạn cần giúp đỡ mà không cứu, đó là một hành động của tình người. Nghĩ vậy nên tôi đã đón tất cả lên tàu ở vài ngày và sau đó liên lạc để đưa họ vào đất liền của một nước láng giềng gần đó, vì trên tàu chúng tôi cũng không có đủ các điều kiện và phương tiện để cứu trợ trong khi có một số người đang cần sự chăm sóc về y tế.”

Gặp lại những người từng được ông cứu giúp, và thấy được sự thành đạt của gia đình bà Liên Hương cũng như của những người khác, điều đó đã làm ông Romano hài lòng vì ông đã làm một việc đúng, và những thiệt thòi mà ông và gia đình phải cam chịu sau đó cũng được đền đáp xứng đáng.

Nhận định về sự phát triển của cộng đồng người Việt tị nạn tại Hoa kỳ, ông cho biết:

“Tôi thấy rất ấn tượng về những gì mà những người Việt tị nạn đã làm để xây dựng được một cuộc sống tốt đẹp cho họ trên đất nước này. Họ được kính trọng trong xã hội. Con cái họ học hành đến nơi đến chốn, có người trở thành luật sư bác sĩ, có người là nhà phẩu thuật, v.v…

Tôi cảm thấy tự hào về họ. Hầu như mọi người trong số họ đều thành đạt. Vì thế cho nên vợ tôi, và những bạn bè thân hữu của tôi đều nói rằng tôi đã mang những người tốt đến Hoa Kỳ. Họ đã đóng góp công sức cho quê hương mới, và họ xứng đáng được tuyên dương vì những đóng góp này.”

Đánh đổi sinh mạng

Cũng như bao nhiêu thuyền nhân khác, gia đình bà Liên Hương phải lìa bỏ quê hương vì hoàn cảnh quá khó khăn lúc bấy giờ. Tháng 5/1975 chồng bà đã phải vào trại cải tạo để lại người vợ trẻ đang mang thai và hai con nhỏ một đưá con trai mới lên 3 và đứa bé gái chỉ mới 17 tháng.

Vừa tần tảo nuôi con bà Liên Hương lại còn bị địa phương thúc hối phải đi kinh tế mới, rồi ở nơi làm việc cũng gây áp lực khó khăn cho bà vì có chồng làm việc cho chế độ cũ đang đi cải tạo.

Hoàn cảnh lúc đó thật khổ sở vô cùng, bà kể lại cảm nghĩ khi quyết định phải ra đi:

“Cái ván bài đánh bằng sinh mạng của con mình và của mình thì nó lớn lắm. Không phải nói ra đi là vì để đi tìm một cái điều sung sướng gì khác, nhưng mà vì một cái bế tắc, mà mình nghĩ rằng may ra có thể gỡ được bằng cách là nếu không chết thì có thể sống được một cuộc đời có một chút giá trị nào đó.”

Để đề phòng những bất trắc có thể xảy ra, gia đình bà phải chia ra đi làm 2 lượt – chồng và đưa con trai lớn đi trước, bà và hai con nhỏ đi sau, nhưng bước đường vượt biên cũng đầy gian truân và gặp nhiều khổ nạn.

Chiếc ghe đánh cá đưa chồng và con trai bà đi gặp cướp trên biển cả thảy 14 lần và lần chót thì bọn hải tặc gở luôn cả máy tàu vì nghi ngờ có dấu vàng trong đó, chiếc tàu đánh cá nhỏ nhoi cứ thế mà trôi dạt, cũng may là gần bờ nên khi tàu đụng đáy thì người ta mới biết mà nhảy xuống lội vào bờ.

Còn về phần bà Liên Hương và hai con cũng đến lần thứ 6 mới đi trót lọt, nhưng chiếc ghe mong manh cũng không chịu đựng nổi bão táp, sóng biển và sắp tan tành giữa biển khơi thì may mắn gặp được thuyền trưởng Charles Romano cứu giúp.

Không quên

Hiện nay bà Nguyễn Diệu Liên Hương vẫn hay đi về nơi chôn nhau cắt rốn để thăm những người thân và giúp đỡ cho một số trẻ em tật nguyền, và những học sinh nghèo hiếu học. Bà nói:

“Những người nghèo khổ của Việt Nam từ trước 1975 hay sau 75 họ không có tội lỗi gì hết, họ bế tắc, họ nghèo, họ bệnh, họ gặp đủ mọi chuyện. Nếu mình có một điều kiện sống tốt hơn về tinh thần về vật chất, mình là người may mắn.

Có thể có những trường hợp tôi nghĩ họ đang ở trước một cái hố, họ khốn khổ, vẩy vùng trong cảnh bế tắc vì nghèo đói vì bệnh tật, trong khi họ vẫn có ý chí thì tôi đưa tay cho họ, tôi nói nhảy qua cái hố đi. Tôi kéo họ qua được rồi thì họ đi phần họ tôi đi phần tôi, chứ không phải tôi cõng họ suốt đời, nhưng nếu không có được sự nhắc nhở đó, đôi khi họ sẽ lún luôn vào đường khốn khổ họ không có cơ ngoi lên.

Tôi không nghĩ họ thuộc vào thành phần chính trị nào mà tôi nghĩ rằng đó là những người dân Việt Nam tội nghiệp của tôi. Thành ra luôn luôn nếu có điều gì giúp được trong vòng khả năng của tôi thì tôi cũng làm.”

Ra đi trong điều kiện muôn vàn hiểm nguy, có lúc thấy cái chết đã cận kề, và khi đến xứ người lập nghiệp với hai bàn tay trắng bà Liên Hương và gia đình cũng như bao nhiêu người Việt tị nạn khác, phải lao động cật lực để tạo dựng lại từ đầu mới có được một cuộc sống như ngày hôm nay, con cái được học hành và có nghề nghiệp ổn định trong xã hội. Nhưng người phụ nữ năng nổ tích cực hoạt động này không làm ngơ trước cảnh khó khăn, cơ cực của những người dân trên mảnh đất quê hương còn nhiều khốn khó.

Copyright © 1998-2011 Radio Free Asia. All rights reserved.

.

.

.

NGƯỜI LÍNH VNCH NGHĨ GÌ NHÂN NGÀY 30-4-2011 (Long Điền)

Tháng Tư 30, 2011

Người Lính Việt Nam Cộng Hòa Nghĩ Gì Nhân Ngày 30 Tháng 4 Năm 2011

Long Điền

Apr 28th, 2011

http://nguoivietboston.com/?p=36392

Nguời lính Việt Nam Cộng Hoà (VNCH) hiện diện tại Hải Ngoại trên từng các quốc gia Tự Do để làm quê hương thứ hai, thấp thoáng mà đã 36 năm rồi, tính ra có người đến được bến bờ Tự Do gần 20 năm, sau khi ra tù Cộng Sản và được cứu xét Tỵ Nạn Chính Trị tại các quốc gia tạm dung.

Gần như toàn thể quân nhân các cấp chưa ai có giấy giải ngũ, họ bị bức tử rã ngũ sau hơn 20 năm dài (1954-1975) thi hành nghiã vụ thiêng liêng bảo vệ lãnh thổ và người dân Miền Nam Việt Nam. Ngưới lính VNCH ngày nay dù không còn sống trên đất nước Việt Nam nhưng tâm hồn luôn gắn bó với Quê Hương và Dân Tộc, với họ hàng, bè bạn chiến đấu và những đồng đội thương binh năm xưa còn ở lại.
Chúng ta có đủ điều kiện để căm thù Cộng Sản, cũng như đại đa số đồng bào hiện đang sống trong gông cùm Cộng Sản suốt mấy chục năm qua. Nhưng trách nhiệm chưa tròn, đứng trước quốc dân, trước đồng đội đã ngã xuống, trước những lời hứa cùng các bạn tù năm xưa, chúng ta không đặt niềm “Căm Thù” vào công cuộc đấu tranh cho “Chính Nghĩa”. Không đặt căm thù vào Cộng Sản Việt Nam (CSVN) không phải là vì sợ cộng sản trả thù, hay vì trông chờ Hoà Hợp Hoà Giải mà vì hiện nay kẻ khiếp sợ là chính bọn Việt Gian Cộng Sản chớ không phải dân ta. Do đó muốn chiến thắng kẻ thù bằng Chính Nghiã thì chúng ta phải vượt qua sự thấp hèn của bọn Phi Nghĩa.
Hoà Hợp Hoà Giải với CSVN là điều không thể thực hiện được tại Việt Nam, vì trong lịch sử từ năm 1930 đến nay trên 80 năm biết bao cơ hội Hoà Hợp, Hoà Giải Dân Tộc để kiến tạo sức mạnh Toàn Dân, mà cả thảy đều bị Cộng Nô phủi sạch vì trong Cương Lĩnh của chúng chỉ biết “Căm Thù, Căm Thù và Căm Thù”.

Tấm gương sáng chói của nhà tranh đấu cho Dân Chủ và Nhân Quyền Trung Quốc Lưu Hiểu Ba, đã được Giải thưởng Nobel Hoà Bình năm 2010, mặc dù ông bị kết án, đày đoạ hàng chục năm tù kể từ Biến Cố Thiên An Môn 1989, nhưng ông vẫn kêu gọi đấu tranh “Bất Bạo Động” và dẹp Hận Thù trong đấu tranh, ông nói: “Thù hận chỉ làm hoen rỉ sự khôn ngoan và ý thức của ta, phá hỏng lòng khoan hòa và tình người của một xã hội.”
Có người lại hỏi: Các anh tranh đấu cho Dân Chủ và Nhân Quyền cho ai? Xin thưa không phải cho 3 triệu người Việt Hải Ngoại, mà cho 86 triệu đồng bào trong nước. Tức là chúng ta phải thấu đáo nguyện vọng thiết thực của đồng bào Việt Nam muốn gì? Kế đến nhìn ra thế giới để lượng xem “Thế Nước” và nhìn vào trong nước để thấu đạt “Lòng Dân”.
Cách đây mười năm người ta ước lượng Cộng Sản tồn tại từng thập niên một, gần đây vì lòng tham tột đỉnh của Trung Quốc, lại lộ ra sự hèn hạ tột cùng của CSVN, thì lòng người dân Việt dự liệu sự sụp đổ của bọn Việt Gian tính từng năm một. Vừa qua thế giới lại bùng lên cơn bão Hoa Lài, thổi lên từ Bắc Phi, những cơn “Bão Giá” đánh vào kinh tế suy sụp tại Việt Nam, sóng thần “Cơm áo, gạo tiền“ đang tràn tới quê nhà.
Người dân trong nước từ trước đã sống cơ cực, nay không còn chịu đựng được nữa vì vật giá gia tăng ngày một, tham nhũng tràn lan, xã hội sa đoạ, giàu nghèo cách biệt quá xa, hiện trạng bạo quyền truy lùng, bắt nhiều nhà Dân Chủ, sát hại vô cớ dân lành chứng tỏ chúng không phải là thế mạnh mà đang mất niềm tin, lo bề tháo chạy, tẩu tán tài sản ra ngoại quốc thì việc tiên liệu giật sập bạo quyền được tính từng tháng một!!!.
Ngày kỷ niệm 30 tháng Tư, năm nay nơi nơi không còn những lời thán oán, uất hận khi xưa mà tại các quốc gia có nhiều Cộng Đồng Người Việt nhất là Hoa Kỳ, Úc Đại Lợi, Pháp quốc và Vương Quốc Anh chúng ta đã đồng lòng phất lên ngọn cờ “Đòi Lại Quyền Tự Quyết” của toàn dân và chủ trương Yểm Trợ đồng bào “Quốc Nội Vùng Lên” bằng các biểu ngữ cương quyết sáng ngời mang tính Vùng Lên, Quật Khởi.
Nhận định tình hình là như thế, nhưng quyền “Quyết Định Tối Hậu” là của Toàn Dân Việt Nam tại Quốc Nội. Thời cơ đến không phải tái diễn hằng năm, mà chỉ đến một lần cho những ai biết “Nắm Bắt Thời Cơ” đúng lúc. Các tôn giáo quốc nội, lực lượng công nhân, nông dân, ngư dân cộng với Dân Oan cả nước còn chần chờ gì nữa khi thời cơ lịch sử đã đến!!!

Lịch sử sẽ sang trang mới hào hùng, ngọn cờ Dân Chủ và Nhân Quyền cho toàn dân Việt, vùng lên Giải Thể chế độ độc tài, phản quốc hại dân để cùng nhau xây cuộc Đời Mới: Hoà Bình, Thịnh Vượng cho quê hương Việt Nam.

Long Điền
28 tháng Tư năm 2011

- http://vi.wikipedia.org/wiki/L%C6%B0u_Hi%E1%BB%83u_Ba Lưu Hieu Ba
- http://vnexpress.net/tag/12057/bao-gia/ Báo VN Express trong nước nói về hàng trăm cơn Bão Giá
- http://baotoquoc.com/2011/03/20/nam-tan-mao-2011-nam-cao-chung-c%E1%BB%A7a-cac-qu%E1%BB%91c-gia-d%E1%BB%99c-tai/ Năm Tân Mão 2011 năm cáo chung của các quốc gia độc tài. Bài phân tích của Long Điền.
- http://www.vacusa.org/vn/home/detail.php?module=news&iCha=35&iCat=91&iNew=382 Thông Cáo Chung của các Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Hải Ngoại tại 4 Quốc gia: Anh, Hoa Kỳ, Pháp và Liên Bang Úc Châu.
- http://www.vacusa.org/vn/home/detail.php?module=news&iCha=35&iCat=91&iNew=383 Biểu Ngữ và Khẩu Hiệu cho các cuộc biểu tình trong ngày 30.tháng Tư năm 2011

.

.

.

NGÀY 30-4 (Bùi Tín)

Tháng Tư 30, 2011

Ngày 30-4

Bùi Tín viết riêng cho VOA

Thứ Bảy, 30 tháng 4 2011

http://www.voanews.com/vietnamese/blogs/tin/ngay-30-thang-4-04-30-2011-121020749.html

36 năm đã qua, kể từ ngày 30-4-1975, ý nghĩa thật sự của ngày lịch sử này vẫn còn là vấn đề tranh luận.

Ngày 30-4 năm nay gợi lại cho mỗi người Việt Nam chúng ta những suy nghĩ và tình cảm ra sao? Sau 36 năm vẫn còn những suy nghĩ và tình cảm khác biệt, thậm chí trái ngược nhau. Đã đến lúc tòan dân ta, Bắc và Nam, trong và ngoài nước, có thể đi đến một lập trường thống nhất đối với ngày lịch sử này hay không ?

Phải chăng đó là ngày Toàn thắng, ngày Giải phóng miền Nam, ngày Thống nhất Tổ quốc, ngày Hòa bình trở lại sau 30 năm chiến tranh, ngày Đỉnh cao lịch sử, dân tộc ta đánh thắng 3 đế quốc: Nhật Bản ở châu Á, Pháp ở châu Âu và Hoa Kỳ ở châu Mỹ. Có thật thế không?

Phải chăng đó là ngày Quốc hận, ngày Quốc thù. ngày Quốc nhục, ngày Phục thù, ngày gãy súng, tan hàng, ngày Mất nước, ngày bị đồng minh phản bội, bỏ rơi, ngày chống Cộng, ngày Cộng sản thôn tính miền Nam. Có phải thế không?

Sau 36 năm, sự chia rẽ Bắc Nam vẫn còn đó, dai dẳng, nặng nề. Tùy theo chỗ đứng, tùy theo lập trường chính trị, nhận thức và tình cảm đối lập, tưởng như không thể hòa giải, điều hòa được giữa những người Việt với nhau. Sẽ chia rẽ, khác biệt, đối lập đến tận bao giờ?

Danh xưng đất nước, lá cờ đất nước, quốc ca đất nước cũng vậy.

Một bên là danh xưng vĩnh viễn, dứt khoát là Nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam, là lá cờ đỏ sao vàng, là bài Tiến quân ca.

Một bên là danh xưng Việt Nam Cộng hòa, là cờ vàng 3 sọc đỏ, là quốc ca «Này công dân ơi» …

Hai lập trường đối lập, không thể nhân nhượng, hòa giải. Ai cũng nhận mình là đúng, là phải, là có lý.

Thật ra đã có những dấu hiệu, những suy nghĩ, những tình cảm khác, tuy còn tản mạn, nhưng có chiều phát triển, cần thúc đẩy để lan rộng mạnh mẽ thành lập trường chung.

Đó là: trong chiến tranh, tuy có người thắng kẻ thua, nhưng thật ra người thật sự thua, thật sự thất bại là nhân dân, là nhân dân cả 2 miền. Con em nhân dân 2 miền chết trận hàng mấy triệu trên chiến trường, nhân dân 2 miền chết vì bom đạn cũng hàng triệu khắp cả nước.

Thất bại lớn nhất trong ngày 30-4-1975 là không thực hiện hòa hợp và hòa giải dân tộc, vì đảng Cộng sản Việt Nam đã «ăn quỵt» lời hứa danh dự hòa giải và hòa hợp dân tộc. Thay vào đó đảng Cộng sản đã thực hiện trên thực tế chính sách chiếm đóng miền Nam, trả thù Việt nam Cộng hòa bằng tù đầy trong hàng trăm trại tù thảm khốc mang tên «trại cải tạo».

Trong chiến tranh và sau chiến tranh, đảng Cộng sản đã thực hiện nền chuyên chính vô sản, thực tế là nền chuyên chính của đảng Cộng sản, nền chuyên chính của Bộ Chính trị áp đặt lên miền Bắc rồi lên toàn bộ đất nước sau ngày 30-4-1975.

Điều ngày càng rõ ràng là nhân dân cả 2 miền Bắc và Nam đều chung một số phận bị tước quyền tự do, bị mất quyền công dân, đều như bơ vơ trên đất nước mình, ngày càng hiểu nhau, thương yêu đùm bọc nhau, chung một đối tượng đấu tranh là ách thống trị của đảng Cộng sản, cụ thể là của Bộ Chính trị (mà ông nguyên Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Văn An gọi là Vua tập thể 14 vị ), chung một đòi hỏi là thay đổi hệ thống cai trị sang đa nguyên đa đảng, sang nền pháp trị nghiêm minh, sang một xã hội công dân thật sự trong toàn quốc.

Đã đến lúc thống nhất ý chí, nguyện vọng nhân dân cả nước, nhân dân trong và ngoài nước, cùng chung khẩu hiệu và mục tiêu đấu tranh, chấm dứt chia rẽ Nam – Bắc, chia rẽ trong – ngoài nước, tìm ra mẫu số chung, từ đó nhân lên gấp bội thế và lực, đi đến một tập hợp lực lượng chính trị chung để đọ sức với đảng Cộng sản trong cuộc đấu tranh chính trị rộng lớn đang diễn ra.

Nhìn xa và trông rộng, nhân dân ta cần chung sức tìm ra phương cách thống nhất nhận thức và hành động, tìm ra danh xưng của chế độ mới sẽ xây dựng (nước Cộng hòa Dân chủ Việt Nam chẳng hạn), một lá cờ mới (cờ vàng có hoa sen 5 cánh trắng hay màu hồng ở giữa chẳng hạn), một quốc ca mới… sẽ do một Quốc hội mới được một cuộc tổng tuyển cử thật sự tự do bầu ra quyết định.

Hiện nay khẳng định một danh xưng, một lá cờ, một quốc ca cho tương lai gần hay xa đều là quá sớm, không có lợi cho cuộc đấu tranh chung.

Tình hình mới đang đặt Đoàn Viết Hoạt cạnh Cù Huy Hà Vũ, Nguyễn Đan Quế cạnh Vi Quốc Hồi, Nguyễn Tiến Trung cạnh Lê Thị Công Nhân, linh mục Chân Tín cạnh linh mục Nguyễn Văn Lý và linh mục vùng Xã Đoài Nghệ An, cô sinh viên Huỳnh Thục Vy cạnh cô Phạm Thanh Nghiên, anh Điếu Cày bên Người buôn gió…, chuyện khai thác bauxite ở Tây Nguyên, làm nhà máy điện nguyên tử ở Bình Thuận, chuyện phá sản của Vinashin, chuyện nguy cơ đồng bằng sông Cửu Long nhiễm mặn, chuyện cực lớn xây dựng chế độ dân chủ chân thực…là vấn đề của cả nước, của cả cộng đồng dân tộc, cần được quan tâm bàn luận rộng rãi, không phân biệt trong Nam ngoài Bắc, trong với ngoài nước.

Làn sóng dân chủ tự do ở Bắc Phi lan rộng sang Tây Phi, lan vào Trung, Cận Đông, tác động đến cục diện toàn cầu thúc đẩy nhân dân Việt Nam ta chung lòng chung sức sáng suốt nắm bắt thời cơ, thống nhất dân tộc trong một cuộc đấu tranh rộng lớn chưa từng có cho độc lập, dân chủ, tự do, hòa bình và phát triển, xứng đáng với lịch sử hào hùng của dân tộc, với truyền thống nhân ái yêu thương đùm bọc lẫn nhau từ ngàn xưa.

 

Xin chớ mãi nhìn về phía sau, hãy chú mục vào toàn cục hiện tại và nghĩ đến tương lai, với tấm lòng rộng mở, trí tuệ minh mẫn và tình tự dân tộc trong sáng.

 

* Blog của Nhà báo Bùi Tín là blog cá nhân. Các bài viết trên blog được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.

 

.

.

.

ĐÔI ĐIỀU SUY NGHĨ NHÂN NGÀY QUỐC HẬN 30 THÁNG 4 (Nguyễn Quốc Đống)

Tháng Tư 30, 2011

Đôi điều suy nghĩ nhân ngày Quốc Hận lần thứ 35 (30-04-2010)

Tác Giả: Nguyễn Quốc Đống – Tháng 3, 2010

Thứ Ba, 30 Tháng 3 Năm 2010 12:28

http://saigonecho.com/main/cdviettynan/xaydungcdviet/17341.html

Vạch trần tội ác của Cộng Sản đối với đất nước và người dân VN

 

1-

Việc tổ chức Lễ Quốc Hận 30 tháng 4 hàng năm vẫn được các cộng đồng người Việt Tỵ Nạn Cộng Sản tại hải ngoại coi trọng vì đây là một sự kiện chính trị quan trọng trong công đồng những người Việt nạn nhân của Cộng Sản Việt Nam đã phải bỏ nước ra đi vì không sống nổi trong một thể chế độc tài đảng trị đã tước đi tất cả các quyền tự do cơ bản của người dân, không tôn trọng nhân quyền. Sự kiện này xác nhận căn cước tỵ nạn của chúng ta và đặt ra một lằn ranh quốc-cộng rõ rệt giữa chúng ta, nạn nhân của CSVN và đảng CSVN, kẻ thủ ác đã khiến bao đồng đội của chúng ta ngã gục trong cuộc chiến bảo vệ miền Nam tự do chống Bắc quân CS xâm lược. CSVN rất sợ các cuộc tập họp quần chúng đông đảo trong ngày này vì đây là dịp tội ác của chúng bị đồng hương tỵ nạn CS một lần nữa bị nêu ra trước dư luận đồng bào tại hải ngoại cũng như trong nước. Chúng cũng sợ hãi các hình thức tưởng niệm “quốc hận” trong các cộng đồng người Việt tại hải ngoại hàng năm vào ngày 30 tháng 4 vì các hoạt động như vậy chứng tỏ người Việt tại hải ngoại không quên tội ác của chúng, cương quyết không hòa hợp, hòa giải với kẻ thủ ác, tội đồ của dân tộc. Các buổi lễ kỷ niệm quốc hận nếu được tổ chức đúng yêu cầu sẽ làm mất “hào quang chiến thắng giải phóng dân tộc, đem lại tự do cho toàn dân” mà CSVN thường rêu rao bao năm để đánh lừa người dân Việt và cộng đồng quốc tế.

2-

Ban Tổ Chức Lễ Kỷ Niệm Quốc Hận 30 tháng 4 tại bất cứ một địa phương nào không thể quên những mục tiêu then chốt sau đây :

Thứ nhất: Vạch trần tội ác của Cộng Sản đối với đất nước và người dân VN:

-Tội tiến hành chiến tranh đẫm máu xâm lược miền Nam tự do, dân chủ khiến nhiều triệu đồng bào miền Nam quân và dân đã mất mạng

-Tội thiết lập một chế độ trả thù khắc nghiệt khiến cả trăm ngàn quân, cán, chính VNCH phải bị giam tù và đầy đọa nhiều năm tại các trại tù tập trung “cải tạo” của CS.

-Tội thi hành chính sách khắc nghiệt với dân chúng miền Nam khiến họ phải liều chết ra đi và khoảng 600,000 người phải bị mất mạng trong rừng sâu hay ngoài biển cả khi vượt biên, vượt biển trong các thập niên 70 và 80 của thế kỷ 20.
- Tội thiết lập một chế độ độc tài, đảng trị trên toàn nước VN sau 30 tháng 4 khiến người dân Việt Nam bị tước đoạt mọi quyền tự do, dân chủ và không còn được tham gia vào việc quyết định vận mạng chính trị cho chính mình và đất nước.

Kết quả là ngày nay các đảng viên CS, giới có quyền duy nhất tại VN đang tự do dâng đất và biển của quê hương cho Tàu Cộng.Các tộc ác của CS không giảm bớt mà càng ngày càng gia tăng khiến đất nước Việt nam đang trên bờ vực thẳm bị diệt vong. Người dân có ý thức được hiểm họa này nhưng không có khả năng ngăn chận.

Thứ hai: Tưởng niệm và tri ân các anh hùng tử sĩ vị quốc vong thân trong cuộc chiến tự vệ của miền Nam VN chống Bắc quân CS xâm lược. Chúng ta nên tránh dùng chữ “liệt sĩ” vì đây là từ CSVN thường dùng để vinh danh các cán bộ và bộ đội của chúng đã chết trong cuộc chiến do chúng tiến hành tại VN. Chúng ta cũng tưởng niệm tất cả các quân cán chính VNCH bị chết vì bị CS giam tù hành quyết trong các trại tù CS, các đồng bào bị chết trên đường vượt biên và vượt biển. Họ chính là những người chết vì lý tưởng tự do, dân chủ, làm sáng danh chính nghĩa của chúng ta nên cần được nhớ ơn và tưởng niệm.

Thứ ba: Tạo cơ hội và điều kiện cho giới trẻ học hỏi các tấm gương sáng của các thế hệ đi trước để tiếp tục công việc của chúng ta. Họ cần ý thức được căn cước tỵ nạn của cha anh, của chính họ, của cộng đồng để nuôi dưỡng một ý thức hệ trọng. Đó là ý thức “cần phải tiếp nối truyền thống tranh đấu cho tự do, dân chủ của các thế hệ đi trước”.

Có như vậy họ mới xác định được chỗ đứng, vị trí và trách nhiệm của họ trong cộng đồng, đồng thời sẵn sàng đảm nhiệm vai trò lịch sử của mình. Công việc tranh đấu cho tự do, dân chủ của chúng ta không thể nào thành công nếu chúng ta không có kế hoạch giáo dục giới trẻ để họ đi đúng hướng và tiếp nối công việc còn bỏ dở của chúng ta. Giới trẻ không được hướng dẫn đúng đắn sẽ dễ dàng bị kẻ thù CSVN lung lạc, lợi dụng cho mục tiêu đen tối của chúng. Chúng ta không thể để mất giới trẻ trong cộng đồng tỵ nạn vào tay đối phương trong “cuộc chiến một mất một còn” hiện nay đang diễn ra giữa chúng ta và CS, giữa thiện và ác, giữa dân chủ và độc tài.

3-

Đã từ lâu CSVN luôn tìm cách lợi dụng để làm biến thái ý nghĩa của ngày Quốc Hận 30-4. Chúng rất muốn mọi người quên đi khía cạnh bi thương của ngày 30 tháng 4 để tội ác của chúng được từ từ xóa nhòa. Nếu chúng ta quên mất mục đích này của kẻ thù là chúng ta rơi vào bẫy của chúng . Vô tình chúng ta sẽ khiến công sức của chính mình giúp cho CS đạt mục tiêu của chúng. Chính vì thế tại nhiều websites trên diễn đàn internet chúng ta vẫn thấy có những đề nghị “không nên khóc than, sầu hận trong ngày 30-4, CSVN ăn mừng chiến thắng, tại sao ta lại kém chúng, ta cũng có cái đáng để chúng ta ăn mừng chứ, ta có tự do tại sao lại không thể ăn mừng tự do của chúng ta?!…”Thế rồi có người lại đề nghị ta nên tổ chức các mục vui cho giới trẻ vào ngày này. Đây quả thực là một cái bẫy rất nguy hiểm do kẻ thù của chúng ta giăng ra. CSVN và tay sai không ngừng lợi dụng các sơ hở của chúng ta để đạt mục đích của chúng. Chính vì thế các vị lãnh đạo trong cộng đồng những người Việt tỵ nạn Cộng Sản cần thận trọng đừng để CS lợi dụng cho mục tiêu riêng của chúng. Nếu không thận trọng, người tỵ nạn CS chúng ta sẽ mắc bẫy kẻ thù và vô tình sẽ làm lợi cho sự tuyên truyền xảo trá của chúng.

Hẳn chúng ta vẫn còn nhớ câu chuyện xảy ra nhân Ngày Quốc Hận 30-4 năm 2005. Để kỷ niệm Ngày Quốc Hận lần thứ 30 (30-4 -2005), 4 tổ chức có tên dưới đây đã đưa ra “Kế hoạch tổ chức Ngày Tự Do cho Việt Nam” vào ngày 30 tháng 4 năm 2005 tại thủ đô Hoa Thịnh Đốn:

1- Ủy Ban Vận Động Chính Trị Người Mỹ gốc Việt
2- Nghị Hội Toàn Quốc Người Việt tại Hoa Kỳ
3- Mạng Lưới Tuổi Trẻ Việt Nam Lên Đường
4- Tổng Hội Sinh Viên Việt nam tại Bắc Mỹ

Đồng hương người Việt tỵ nạn CS tại nhiều nơi rất ngạc nhiên về việc 4 tổ chức nói trên chọn ngày 30 tháng 4 làm “Ngày Tự Do cho Việt Nam” vì các lý do sau đây:

-Ngày 30 tháng 4 hàng năm là Ngày Quốc Hận đối với người dân miền Nam Việt Nam và nhất là đối với các đồng bào đã phải rời bỏ quê hương Việt Nam ra đi tỵ nạn CS sau khi miền Nam tự do rơi vào tay Bắc quân CS xâm lược. Các cộng đồng người Việt tỵ nạn CS vẫn gọi tháng 4 hàng năm là tháng 4 Đen để đánh dấu ngày lịch sử Việt Nam bước sang 1 trang sử vô cùng đen tối, ngày bắt đầu 1 thảm họa cho toàn dân tộc Việt.

-Việc chọn ngày 30 tháng 4 làm “Ngày Tự Do cho Việt Nam” (hay là Ngày Tranh Đấu cho Tự Do của Việt Nam) cũng dễ gây ra sự hiểu lầm tai hại. Trong nước, Cộng Sản Việt Nam coi đây là một ngày lễ lớn. Chúng vẫn cho tổ chức các lễ hội linh đình để ăn mừng “ngày chiến thắng” của chúng, ngày chúng “giải phóng miền Nam khỏi ách thống trị của Mỹ, Ngụy, đem lại tự do cho toàn dân Việt Nam”. Nếu chúng ta cũng chọn ngày này để ăn mừng một điều gì đó thì chúng ta “cũng như Việt Cộng tổ chức lễ hội ăn mừng vào ngày 30-4” ư?. Vậy chúng ta ăn mừng cái gì vào ngày “nước mất, nhà tan này”? Chẳng lẽ chúng ta ăn mừng “ngày các vị tướng miền Nam tuẫn tiết, ngày các chiến sĩ anh hùng của quân lực VNCH vị quốc vong thân, ngày khiến cho bao chiến sĩ Quân Lực VNCH và viên chức chính quyền miền Nam bị dồn vào các trại tù cải tạo, ngày khởi đầu của trang sử vượt biên, vượt biển đầy máu và nước mắt…”? Hay chúng ta ăn mừng “ngày chúng ta thoát khỏi đất nước bất hạnh của chúng ta và có được cơ hội hưởng đời sống tự do tại các nước tạm dung trong thế giới tự do”? Xin chúng ta đừng quên chỉ có một thiểu số rất nhỏ vì may mắn mới thoát được gông cùm CS và đang sống đời tự do tại các quốc gia dân chủ ở châu Mỹ, châu Âu, châu Úc …(khoảng 3 triệu người). Số còn lại, 85 triệu người vẫn còn đang sống khốn khổ vì mất tự do tại quê nhà.

Vả lại nếu chúng ta chọn ngày 30 tháng 4 để ăn mừng “tự do” thì chúng ta “hận” ai trong ngày này, không lẽ “hận Việt Cộng đã cho ta có dịp hưởng thứ tự do “số một” tại những cường quốc như Hoa Kỳ, Canada, Úc, Pháp, Tân Tây Lan…? Việc tổ chức “quốc hận” cho đồng hương như vậy sẽ chẳng còn ý nghĩa nào nữa.
Ý thức được sự tai hại của kế hoạch này, nhiều tổ chức cộng đồng khắp nơi trên thế giới tự do đã phản kháng quyết liệt (tổ chức Cộng Đồng Người Việt Tỵ Nạn Minnesota, Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Tỵ Nạn Cộng Sản tại tiểu bang Georgia, các thành viên của Khối Lập Trường Chung do cố Đại Tá Hoàng Đạo Thế Kiệt lãnh đạo…).

Kết quả là kế hoạch tổ chức “Ngày Tự Do cho Việt Nam “ của các tổ chức nói trên tại thủ đô Hoa Thịnh Đốn đã không thể thi hành được như đã định. Sau cùng Ban Tổ Chức đã phải đổi lại “ Ngày Tự Do cho Việt Nam” thành “Ngày Tranh Đấu cho tự do của Việt Nam”.

Họ cũng phải hủy bỏ các chương trình vinh danh các tổ chức cộng đồng vận động thành công các nghị quyết công nhận cờ VNCH, các chương trình văn nghệ có mặt các ca sĩ nổi tiếng để “ăn mừng tự do”?! Những năm sau đó người Việt tỵ nạn CS không còn thấy các hình thức “ăn mừng một cái gì đó vào ngày quốc hận 30 tháng 4” nữa.

Sự sáng suốt của các đồng hương tỵ nạn Cộng Sản giúp chúng ta không sa vào bẫy của CSVN muốn biến thái ý nghĩa “Ngày Quốc Hận”,(VC) muốn chúng ta thôi “căm hận” vào ngày này mà nên thay đổi trạng thái tâm lý, nên vui và nên quên buồn.

CSVN chưa thành công trong mục tiêu này của chúng vì trong thời gian qua, nhìn vào các lễ tưởng niệm Quốc Hận tại các cộng đồng có đông người Việt nạn nhân CS cư ngụ, đa số chúng ta thấy Ban Tổ Chức dành nhiều thời gian vào việc:

- Tố cáo tội ác của CS
- Vinh danh các anh hùng vị quốc vong thân
- vinh danh các đồng bào vì lý tưởng tự do, dân chủ mà phải bỏ mình trên khắp các nẻo đường đất nước, trong rừng sâu hay trên biển cả mênh mông.

Đồng hương đến dự Quốc Hận không than khóc cho các cái chết của các anh hùng tử sĩ. Chết vì nước là cái chết anh hùng, vinh dự nhất. Họ cần chúng ta noi gương họ để tiếp tục hy sinh tranh đấu cho nền tự do đích thực của dân tộc chứ không cần chúng ta khóc thương cái chết của họ. Chúng ta nên suy nghĩ để có thái độ thích đáng trong vai trò những người kế thừa sự nghiệp của họ.

Việc nhắc lại một sự kiện đã xảy ra vào ngày quốc hận cách đây 5 năm không ngoài mục đích để chúng ta cảnh giác đối với âm mưu thâm độc của kẻ thù CS. Chúng vẫn không từ bỏ mục đích tối hậu của chúng là “làm chúng ta quên mối hận mất nước vào ngày 30-4”, khiến chúng ta từ từ vui cái vui của chúng, và với thời gian mọi chuyện sẽ bị xóa nhòa. Chúng (tay sai VC) kêu gọi người Việt khắp nơi:

“hãy quên quá khứ, bỏ qua mọi phân biệt chính trị, mọi khác biệt giữa chế độ cũ và chế độ mới, nối vòng tay lớn để chấp nhận cả những kẻ thủ ác, để thực hiện việc “hòa hợp, hòa giải dân tộc”, để bắt tay vào công việc lớn là “xây dựng quê hương”…

Hiện nay, tại một số các websites trên diễn đàn internet, chúng ta vẫn còn thấy những đề nghị “không nên khóc than, sầu hận trong ngày 30-4, CSVN ăn mừng chiến thắng, tại sao ta lại kém chúng, ta cũng có cái đáng để chúng ta ăn mừng chứ, ta có tự do, tại sao lại không thể ăn mừng tự do của chúng ta…?!”

Là nạn nhân của CS đã từng bị chúng xua đuổi ra khỏi quê hương và tìm cách bức hại trăm chiều, chúng ta không thể quên các sự kiện lịch sử để rồi bị mắc bẫy của chúng. Chúng ta hãy tổ chức Ngày Quốc Hận 30-4 một cách đúng nghĩa để tội ác của chúng phải bị phơi bày trước công luận toàn thế giới, để không còn ai bị chúng đánh lừa, để mọi người đều thấy rằng 30 tháng 4 không phải chỉ là Ngày Quốc Hận của quân, dân miền Nam mà phài là Ngày Quốc Hận của toàn dân Việt Nam vì đây là ngày Đảng Cộng Sản Việt Nam chính thức đặt ách đô hộ lên toàn thể dân tộc Việt nam.

Đây là ngày chúng chiếm được toàn nước Việt Nam, giành được quyền tối thượng đối với sinh mạng 85 triệu người Việt Nam, giành được quyền cho thuê hay bán đi giang sơn gấm vóc của dân tộc VN cho ngoại bang hầu thiết lập một chế độ chủ-nô trong thời đại mới, một chế độ độc tài, toàn trị lâu đời để đảng viên CS và gia đình chúng có thể sống xa hoa trên đầu, trên cổ người dân thường, những người luôn phải sống trong lầm than, nghèo đói, không tự do, dân chủ và nhân quyền.

Chỉ khi nào chế độ CSVN bị giải thể và Đảng CSVN bị giải tán, thì nỗi “quốc hận” của chúng ta mới tan được và đó sẽ là ngày chúng ta ăn mừng tự do của toàn dân, vui trọn vẹn cái vui của mọi người dân Việt trong nước cũng như tại hải ngoại.

.

.

.

MỤC ĐÍCH & Ý NGHĨA NGÀY QUỐC HẬN (Vĩnh Hiếu)

Tháng Tư 30, 2011

Mục Đích và Ý Nghĩa Ngày Quốc Hận

Vĩnh Hiếu Phi Đoàn 215, Thần Tượng

Posted on 27/04/2011 by Lê Thy

 http://baovecovang.wordpress.com/2011/04/27/m%e1%bb%a5c-dich-va-y-nghia-ngay-qu%e1%bb%91c-h%e1%ba%adn/

 

Nguồn: canhthep.com

 

Xin nói sơ qua về tác giả:

Không Quân Vĩnh Hiếu là một phi công trực thăng võ trang thuộc Phi Đoàn 215 Thần Tượng, trú đóng tại Sư Đoàn II Không Quân, Nha Trang.

Anh là một chiến sĩ xuất sắc đã từng lập được nhiều thành tích cũng như chiến công và đã từng tham dự hầu hết những mặt trận lớn tại vùng II và nhất là trong trận chiếm “Mùa Hè Đỏ Lửa” .

Và đặc biệt anh đã được nhiều báo chí ngoại quốc nhắc nhở đến tại mặt trận Tuy Hòa trên con Lộ máu 7B mà anh đã chiến đấu sát cánh bên quân bạn cho tới giây phút cuối cùng của cuộc chiến tranh Việt Nam.

————————

Kính thưa quý vị Quan Khách, Quý vị Niên trưởng cùng các chiến hữu,

Ngày 30 tháng 4 là ngày đánh dấu chấm dứt cuộc chiến tranh Việt Nam, sau hai mươi năm tang tóc khói lửa. Cũng là ngày đánh dấu một khúc quanh của lịch sử, một khúc quanh lịch sử đen tối và tủi nhục cho dân tộc Việt Nam!

Ngày 30 tháng 4 là ngày tất cả những người Việt chống Cộng khắp nơi trên thế giới, thắp lên một nén hương lòng để tưởng nhớ đến những vong hồn tử sĩ đã hy sinh vì Tổ Quốc cũng như hàng triệu đồng bào đã bỏ mình trong cuộc chiến.

Ngày 30 tháng 4 là Ngày Quốc Hận. Tại sao ngày 30 tháng 4 được gọi là Ngày Quốc Hận?

Hận đây không phải là hận của một kẻ chiến bại hận kẻ chiến thắng!

Quân Lực VNCH chưa bao giờ là một kẻ chiến bại!

Không có một lực lượng quân sự nào có thể chiến thắng kẻ thù khi người pháo thủ pháo binh phải đếm từng viên đạn ra khỏi nòng, người lính phải suy nghĩ khi bóp cò súng trước quân thù vì thiếu đạn dược, máy bay không cất cánh được vì không đủ xăng nhớt! Quân lực VNCH đã bị bỏ rơi và bôi nhọ để che đậy đường lối chính trị sai lầm của những nước cường quốc cũng như quyền lợi của họ.

Hận đây là vì hàng triệu sanh linh vô tội đã bỏ mạng cho một cuộc chiến tranh, phi nhân phi nghĩa, chỉ vì tham vọng của một lủ Cộng Sản láo khoét, lường gạt, coi mạng sống con người như cỏ rác.

Sau bao nhiêu năm trôi qua, cái gọi là “chiến thắng ba mươi tháng tư” mà bọn CSVN vẫn lếu láo khoe khoang chỉ là một kết quả được sắp đặt trên thế cờ chính trị thế giới, và cái gọi là “chiến thắng” đó chỉ là một kết quả tạm bợ. Vì bạo lực sẽ không bao giờ chiến thắng được công lý! Vì bánh xe lịch sử chưa bao giờ ngừng quay cả cũng như cuộc chiến chống Cộng của những người Việt yêu tự do vẫn chưa bao giờ ngừng cả.

Sau bao nhiêu năm trôi qua, cái gọi là ” Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa” càng ngày càng để lộ bộ mặt thật: chúng chỉ là một tập đoàn khát máu tôn thờ “Chủ Nghĩa Cộng Sản”; một đám Cộng Nô cắt đất nhượng nước để trả ơn cho quan thầy đã hậu thuẩn chúng đạt được mục tiêu hầu được no cơm áo ấm. Và bây giờ chúng đã trở thành những tên đại tư bản tham quyền cố vị để tiếp tục làm giàu trên xương máu người dân!

Sau bao nhiêu năm trôi qua, bị đè nén, áp bức và nhất là khi nhìn thấy cái hiễm họa mất nước gần kề cho đám Tầu phỉ phương bắc, người dân trong nước đã bắt đầu vùng dậy phất cờ khởi nghĩa, bất chấp hậu quả đàn áp và đe dọa của bọn CS khát máu. Chúng ta phải tin tưởng rằng giây phút mà tập đoàn lãnh đạo CSVN sẽ bị bứt bỏ như những con đỉa hút máu no tròn sẽ đến trong một ngày rất ngần đây.

Kính thưa Quý vị Niên trưởng cùng các Chiến hữu,

Tất cả những cựu chiến sĩ VNCH đã bỏ xương máu chiến đấu chống bọn CS xâm lăng sẽ phải tiếp tục chiến đấu một cuộc chiến chưa kết thúc bằng cách hổ trợ dưới mọi hình thức, cho phong trào lật đổ bọn CSVN đang bành trướng tại quê nhà. Sự hổ trợ của tất cả những người Việt chống Cộng tại hải ngoại sẽ là một nguồn nhiên liệu hữu hiệu để giúp cho đồng bào của chúng ta mau chóng thành công trong việc giành lại “Tư Do – Độc Lập – Dân Chủ” thật sự cho đất nước. Ngoài ra, những cựu chiến sĩ VNCH còn có một bổn phận thiêng liêng cao cả khác, đó là làm sáng tỏ lịch sử, nói lên sự oai hùng của QLVN/CH, phơi bày sự thật về cuộc chiến tranh VN để cho thế hệ con cháu mai sau này sẽ có một cái nhìn đúng đắn hơn để biết tri ơn QLVN/CH và hàng trăm ngàn chiến sĩ đã hy sinh tính mạng để bảo vệ Tổ Quốc Quê Hương.

Ngày nào mà Cộng Sản Việt Nam bị tiêu diệt và lịch sử đấu tranh giành tự do độc lập cho dân tộc Việt Nam được sáng tỏ thì ngày đó những vong hồn những anh linh tử sĩ, những chiến hữu đã bị bức tử trong những giây phút cuối cùng của cuộc chiến tranh đau thương này sẽ được ngậm cười nơi chin suối. Và sau cùng chúng ta xứng đáng hãnh diện vinh dự là đã được mang một bộ quân phục đã từng được phục vụ dưới lá cờ Màu Vàng Ba Sọc Đỏ thân yêu!

.

.

.


Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 38 other followers