Archive for Tháng Sáu, 2011

ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM TRƯỚC GIỜ PHÚT QUYẾT ĐỊNH (Phan Nguyễn Việt Đăng)

Tháng Sáu 30, 2011

 

Đảng Cộng sản VN trước giờ phút quyết định

Phan Nguyễn Việt Đăng viết cho RFA, Saigon

2011-06-30

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/comnist-pty-bf-a-decision-06302011120002.html

Trên các trang mạng, sự thấp thỏm về chủ quyền biển đảo từ giới trí thức, sinh viên, blogger phản kháng…v.v có thể nhìn thấy rất rõ.

Những ngày cuối cùng của tháng 6, bước qua đầu tháng 7, là những giây phút mà rất nhiều người nín thở chờ đợi kết quả của các vụ thương thuyết về chủ quyền Biển Đông giữa Đảng Cộng sản Việt Nam và Đảng Cộng sản Trung Quốc.

 

Lo ngại chuyện “song phương”

Ở mạng xã hội Facebook, người ta cũng nhìn thấy nhiều tuyên ngôn nêu rõ ý nghĩa này, xuất phát từ các nhóm blogger ẩn danh yêu nước như Nhật Ký Yêu Nước, Talamot, Truyền thông Liên mạng…v.v Chẳng hạn như nhóm Talamot, ghi rõ trong hiển văn ngắn của họ là “Sự kiện lãnh đạo TQ và VN thỏa thuận riêng biệt với nhau về vấn đề Biển Đông cho chúng ta cảm giác bất an. Chúng ta cần phải đòi hỏi sự việc này được đem ra ánh sáng dư luận”.

Rõ ràng, cuộc thương thuyết giữa Trung Quốc và Việt Nam là một cái nồi đang đậy nắp kín, mà chỉ có số phận một dân tộc sẽ chịu thiệt thòi là Việt Nam. Ai quan tâm đến tương lai của đất nước, đều cảm thấy phập phồng, âu lo.

Nhưng quả thật, cũng có nhiều lý do để lo ngại và thấp thỏm. Nhất là một khi báo chí trong nước được lệnh hạ giọng chỉ trích Trung Quốc và và ém nhẹm những kết quả thương thuyết quan trọng.

 

Ngày 28.6, người Việt chỉ biết đến hiện tình đất nước của mình sau khi đọc được bản tin của Tân Hoa Xã, với nội dung hết sức bí hiểm là “Trung Quốc đã kêu gọi Việt Nam hãy thực hiện đầy đủ một thỏa thuận song phương trên vấn đề Biển Hoa Nam [Biển Đông] vốn đã đạt được trong thời gian diễn ra chuyến viếng thăm của phái viên đặc biệt của Việt Nam Hồ Xuân Sơn vào tuần trước”.

 

Liệu các giá trị song phương còn đủ sức để áp dụng vào lúc nước sôi lửa bỏng này hay không? Thỏa thuận song phương là những gì? Trên trang điểm tin Ba Sàm, một trong những trang tin độc đáo nhất Việt Nam, có hàng triệu người xem và ủng hộ hiện nay, đã từng nhắc lại sự kiện tướng quân đội Đồng Sĩ Nguyên kêu gọi “2 Đảng hãy cùng ngồi lại với nhau” và chỉ trích gay gắt. Ít nhất là 2 lần, khi nhắc về sự kiện này, người điểm tin trên trang Ba Sàm đã gọi ông tướng này là một nhân vật “u mê”.

 

Có lẽ vì sự lo ngại cho một cuộc thỏa hiệp nào đó, mà bản tuyên cáo của giới văn nghệ sĩ, trí thức, sinh viên… cũng được ra đời. Ngày 25.6, bản tuyên cáo về hành động gây hấn, xâm phạm nghiêm trọng chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ Việt Nam từ phía Trung Quốc lập tức có được sự hưởng ứng của nhiều quan vật quan trọng và quen thuộc trong, ngoài nước.

 

Ngày 26.6, Khối 8406 và nhóm linh mục Nguyễn Kim Điền cũng có tuyên cáo tương tự. Rõ ràng, các thông điệp này được đưa ra sau 3 cuộc biểu tình đầy giằng thúc trong các toan tính của Hà Nội nhằm thăm dò Bắc Kinh, người dân Việt Nam nói chung đều muốn nhấn mạnh một điều rằng họ đã quá mệt mỏi mối quan hệ mờ ám giữa Đảng Cộng sản Việt Nam và Đảng Cộng sản Trung Quốc.

 

Điều mà người dân nào cũng hiểu rõ là Việt Nam cần minh bạch chấm dứt mối quan hệ gông cùm 16 chữ vàng ô nhục. Và đây là thời cơ vàng cho việc bước ra khỏi vòng tay ghê tởm đó của Bắc Kinh.

 

Đảng sẽ yêu nước?

 

Dù cho Việt Nam có nhượng bộ, hạ giọng… thì chắc chắn dàn khoan nước sâu Marine Oil 981 của Trung Quốc không thể từ bỏ chuyện chọc vào các túi dầu ở ven đảo Trường Sa và Hoàng Sa. Tân Hoa Xã cho biết Bắc Kinh đã mất 3 năm và hơn 900 triệu USD để xây dựng, và cũng vì vậy, Đảng Cộng sản Trung Quốc không thể vì mối tình giả tạo Việt – Trung mà từ chối thực hiện giấc mơ của họ.

Hãy hình dung khi dàn khoan dầu này được đặt sát nách Việt Nam, ít nhất là một lực lượng hải quân Trung Quốc không dưới 20 chiếc sẽ bao bọc dàn khoan này sẵn sàng nã đạn vào bất kỳ ai để bảo vệ chuyện cướp dầu trên biển.

Việt Nam sẽ mất dần, bị lấn dần biển và đảo, và chủ quyền, và vị thế… trong tiếng kêu thảng thốt và vô giá trị của người phát ngôn Bộ ngoại giao Việt Nam. Thậm chí các cuộc biểu tình phản đối của người Việt Nam dù được Nhà nước cho phép, cũng chỉ sẽ là một thứ trò vui cho Hệ thống cung đình Việt-Trung.

 

Năm 1987, khi nói về Việt Nam trong hệ thống xã hội chủ nghĩa, ông Phạm Văn Đồng có tuyên bố rằng “Việt Nam chỉ là một con chim trong đàn chim xã hội chủ nghĩa”. Nay thì hệ thống đó, không những tan rã, mà còn bị Liên hiệp Châu Âu xác quyết (năm 2006) là một hệ thống tội ác đối với nhân loại, qua nghị quyết 1481 được thông qua ở Strasburg (Pháp).

 

Việt Nam và Trung Quốc rốt cục chỉ còn lại là một mối liên quan của quyền lợi 2 Đảng, bất chấp ý nguyện của dân tộc. Lâu nay, qua các sự kiện được khai thác bởi báo chí quốc tế và chính trong nước, dân Việt ai cũng có thể nhìn rõ được Đảng Cộng Sản Việt Nam và Đảng Cộng sản Trung Quốc chỉ là mối giao hảo chia sẻ quyền lợi và quyền lực, mặc cả mua bán, chia chác tài nguyên, lãnh thổ… của tổ tiên người Việt Nam để lại.

 

Vào một thời điểm mà cả dân tộc đều nhìn ra chính quyền Trung Quốc không thể là bạn, liệu Đảng Cộng sản Việt Nam có đủ cam đảm để làm lại, thay đổi thái độ và làm lại một quốc gia tự cường, độc lập khác hơn hay không?

Hay là Đảng Cộng Sản lại nhu nhược, bị thay máu, và sẵn sàng từ bỏ dân tộc, cội nguồn… để chấp nhận làm chư hầu tay sai cho Bắc Kinh?
Và Hà Nội cũng cần nên nhớ rằng, dù trong lịch sử hay tuyên truyền, Đảng Cộng sản Việt Nam luôn ra sức nhắc nhở rằng kẻ thù của người Việt là Anh, là Mỹ, là Pháp… nhưng triệu triệu người dân thì vẫn luôn tâm niệm rằng từ thời cha ông họ, cho đến tận hôm nay, kẻ thù đáng sợ nhất vẫn là từ Phương Bắc.

 

Copyright © 1998-2011 Radio Free Asia. All rights reserved

 

.

.

.

CHUYỆN NỢ NẦN CỦA TRUNG QUỐC (Nguyễn Xuân Nghĩa, Vũ Hoàng, RFA)

Tháng Sáu 30, 2011

 

Chuyện Nợ Nần Của Trung Quốc

Nguyễn Xuân Nghĩa, nhà tư vấn kinh tế – Vũ Hoàng- RFA

2011-06-30

http://www.rfa.org/vietnamese/programs/EconomicForum/nation-indebted-prc-06302011111410.html

 

Nói đến chuyện nợ nần của một quốc gia, người ta có thể nghĩ đến Hy Lạp ở châu Âu. Hoặc nghĩ đến Hoa Kỳ, nơi đang diễn ra cuộc tranh luận chính trị về định mức tối đa để đi vay. Nhưng ít ai nghĩ đến Trung Quốc.

Không nghĩ đến cũng phải, vì Trung Quốc đang làm chủ một khối dự trữ ngoại tệ lên đến 3.000 tỷ đô la. Vậy mà xứ này đang bị nợ nần nhiều hơn là người ta có thể biết. Và kỳ lạ nhất là chính quyền Bắc Kinh thật ra không biết là nợ tất cả là bao nhiêu tiền!

 

Diễn đàn Kinh tế sẽ tìm hiểu câu chuyện này qua phần trao đổi sau đây cùng chuyên gia tư vấn kinh tế Nguyễn Xuân Nghĩa.

 

Sợ nội biến, gây chuyện Biển Đông

 

Vũ Hoàng: Xin kính chào ông Nguyễn Xuân Nghĩa. Thưa ông, hôm thứ Hai 27, hệ thống Xinhua của Bắc Kinh loan tin cơ quan giám định kế toán quốc gia, là “National Audit Office”, đã hoàn tất việc kiểm kê các khoản nợ của chính quyền địa phương và sẽ đệ trình một báo cáo lên Quốc hội. Theo cơ quan này thì tính đến cuối năm ngoái, tổng cộng các khoản nợ của địa phương lên tới khoảng một ngàn bảy trăm tỷ đô la, nhưng còn thấp hơn con số hơn hai ngàn tỷ đô la do Ngân hàng Nhà nước của Trung Quốc đưa ra hồi đầu tháng Sáu này. Chúng tôi nhớ rằng trên diễn đàn này, từ mùng bốn tháng Tám năm ngoái, bài “Những Khoản Nợ Giấu Kín của Tầu – và của Ta” có nói đến loại công ty đầu tư địa phương do các chính quyền địa phương lập ra để đi vay tiền ngoài khả năng kiểm soát và trả nợ. Như vậy, vấn đề đặt ra là xứ này mắc nợ bao nhiêu và làm sao thanh toán? Từ đã lâu, theo dõi tình hình kinh tế Trung Quốc để đối chiếu với trường hợp tương tự và đáng lo ngại của Việt Nam, ông nghĩ sao về vấn đề này?
Nguyễn Xuân Nghĩa: – Một cách tổng quát, tôi thiển nghĩ rằng 30 năm sau khi Đặng Tiểu Bình tiến hành cải cách kinh tế, chiến lược kinh tế Trung Quốc đã đi hết sự vận hành có ích của nó và xứ này đang đi vào một khúc quanh nguy ngập nên gặp rất nhiều khó khăn mà lãnh đạo của họ có biết chứ không phải là không.

- Tuy nhiên, vì đang ở vào giai đoạn chuyển giao quyền lực qua Đại hội đảng khóa 18 vào năm tới, lãnh đạo Bắc Kinh bị lúng túng nên khó xoay trở và trong hoàn cảnh đó, ảnh hưởng của quân đội lại gia tăng và chi phối nhiều quyết định của lãnh đạo đảng nên chúng ta mới thấy nhiều biểu hiện đầy rủi ro ngoài vùng biển Đông Nam Á, tức là biển Đông của Việt Nam. Trong khi ấy, các vấn đề kinh tế vẫn tích lũy và gây ra nguy cơ khủng hoảng.

- Các vấn đề ấy là tình trạng nợ nần không thể kiểm tra nổi; là rủi ro động loạn vì có cả triệu doanh nghiệp loại nhỏ và vừa đang bị nguy cơ phá sản nên sẽ gây thất nghiệp nặng; là sự suy sụp mức sống của thành phần ta gọi là “trung lưu” trước sự tích lũy và tẩu tán tài sản của thành phần thượng lưu là các “đại gia” giàu nhất nước nhờ có quan hệ với hệ thống chính trị; là nạn lạm phát và bể bóng đầu cơ khiến kinh tế và xã hội sẽ bị chấn động; là tình trạng hủy hoại môi sinh với những hậu quả kinh hoàng cho nhiều thế hệ sau này. Trong khung cảnh ngặt nghèo ấy ta mới có báo cáo về nợ nần của của cơ quan kiểm tra tối cao mà ông vừa nhắc tới.

- Báo cáo đó có mục tiêu chính trị là đẩy lui tâm lý hoảng sợ nhưng chính vì vậy mà lại phơi bày ra sự thể là chính quyền trung ương thật sự không kiểm soát nổi tình hình nợ nần đang gia tăng – tôi xin nói rõ là ĐANG gia tăng – và là một yếu tố khủng hoảng phụ trội.

 

Hồ sơ rành rẽ

 

Vũ Hoàng: Như ông vừa trình bày, chuyện nợ nần của Trung Quốc lại còn gay go hơn là người ta có thể nghĩ mà lại chỉ là một phần của nhiều vấn đề nguy ngập khác. Như vậy, xin ông trình bày cho hồ sơ nợ nần này của Trung Quốc.

Nguyễn Xuân Nghĩa: – Từ năm ngoái rồi, lãnh đạo Bắc Kinh đã biết đến tai họa của chuyện các địa phương vay mượn mà không lý gì đến việc hoàn trả nên trung ương sẽ phải gánh vác, nếu không thì các ngân hàng của nhà nước ở địa phương sẽ đồng loạt phá sản vì bị mất nợ. Tháng Ba năm nay, Tổng lý Quốc vụ viện là Thủ tướng Ôn Gia Bảo mới chỉ thị chính quyền trung ương rà soát và kiểm tra xem khối nợ nần này là bao nhiêu.

- Trong Quốc vụ viện, là Hội đồng Chính phủ, có một cơ quan ngang bộ do Hiến pháp quy định việc thành lập từ năm 1983 để kiểm kê và giám định các trương mục kế toán quốc gia. Họ gọi cơ quan đó là “Thẩm Kế Thự” mà ta có thể hiểu là “Giám định Kế toán Quốc gia” như Tân Hoa Xã đã nói đến hôm 27 vừa rồi trong bản tin Anh ngữ của họ. Người cầm đầu là một Tổng giám định có chức vụ Bộ trưởng trong Nội các hay Hội đồng Chính phủ hay Quốc vụ viện.

- Thế rồi, sau khi rà soát lại tình hình nợ nần của các công ty đầu tư do chính quyền địa phương lập ra để đi vay tiền các ngân hàng đa số của nhà nước ở tại địa phương, Cơ quan Giám định này cho rằng cho đến cuối năm ngoái tổng số nợ của các công ty đầu tư địa phương chỉ ở khoảng 5.000 tỷ đồng Nguyên, tức là thấp hơn rất nhiều so với lượng định do Ngân hàng Trung ương Trung Quốc mới loan báo hồi đầu tháng này.

- Nói vắn tắt thì hai cơ quan trung ương đưa ra hai con số khác nhau về cùng một hiện trạng. Bộ Giám định Kế toán Quốc gia hay “Thẩm Kế Thự” thì cho rằng khoản nợ của các địa phương lên tới 27% của Tổng sản lượng Nội địa GDP, còn Ngân hàng Nhân dân Trung Quốc tức là Ngân hàng Trung ương thì đưa ra con số bằng 35% GDP của riêng các công ty đầu tư của địa phương!

- Vấn đề là hai cơ quan này không kiểm kê cùng một loại đối tượng! Vì nếu tính chung khoảng 5.700 tỷ đồng Nguyên của các chính quyền địa phương – chứ không phải 5.000 tỷ đồng của cả vạn công ty đầu tư – do bộ Giám định Kế toán đưa ra, với khoản nợ là 14 ngàn 400 tỷ đồng Nguyên của các công ty đầu tư địa phương, nhưng do Ngân hàng Trung ương ước tính, thì ta có gần 20 ngàn tỷ đồng, là phân nửa Tổng sản lượng GDP của xứ này!

- Nếu lại phải kể thêm khoản nợ chừng 20% GDP của chính quyền trung ương thì ta có con số công trái, là nợ nần của khu vực nhà nước, lên tới 70% tổng sản lượng cả năm của Trung Quốc. Kinh hoàng hơn thế là sự kiện các chính quyền địa phương vẫn đang tiếp tục vay nợ thêm mà lại không có tài sản thế chấp để làm vật đảm bảo, y hệt như trường hợp các nước Đông Á trước khi bị khủng hoảng năm 1997. Tôi xin lỗi quý thính giả là cứ nói đến mấy con số khó nghe khó hiểu đó nhưng có vậy ta mới thông cảm với tình trạng nhức đầu khó chịu của chính quyền Bắc Kinh!

- Người ta chỉ nghe nói đến trường hợp nợ nần Hy Lạp hay Hoa Kỳ đang được công khai hóa và gây tranh luận trước sự chứng kiến của toàn dân và toàn cầu mà ít ai chú ý đến trường hợp nợ nần của Trung Quốc và nhất là chú ý đến sự kiện chính quyền trung ương Bắc Kinh chưa nhất trí nổi là mắc nợ bao nhiêu và làm sao thanh toán!

Vũ Hoàng:
Quả thật vậy, “làm sao thanh toán” là vấn đề mà ai cũng nghĩ đến hay muốn nêu ra.

Nguyễn Xuân Nghĩa: – Tại các xứ khác, người ta có quyền nêu vấn đề và thị trường cũng có sự phê phán hay lượng cấp về khả năng trả nợ nên mới chi phối phân lời và lãi suất. Tại Trung Quốc vấn đề lại không được công khai hóa nên ta chỉ có thể suy ra mối rủi ro và bất nhất của các cơ quan do nhà nước lập ra. Đáng chú ý là sau khi thấy ra vấn đề thì xứ này vẫn tiếp tục mắc nợ, với đà gia tốc cao như năm ngoái, trong khi một cơ quan của Hội đồng Chính phủ lại muốn khoả lấp mối nguy bằng những báo cáo được tô hồng.

- Chúng ta phải suy đoán rằng lãnh đạo Bắc Kinh đang chuẩn bị cách đối phó là lập ra một chương trình chuộc nợ vĩ đại, có thể lên tới 600 tỷ Mỹ kim như tin đồn, để ngân sách nhà nước trả nợ đậy cho hệ thống ngân hàng khỏi sụp đổ dưới một núi nợ xấu, khó đòi và sẽ mất. Nghĩa là các khoản công chi cần thiết về xã hội để tránh động loạn sẽ bị thu hẹp vì mất một khối tiền cực lớn. Và nghĩa là nhiều đại gia hay cán bộ tài phú sẽ ôm bạc tỷ trốn ra ngoài, như chính quyền Bắc Kinh mới báo động, rằng từ năm 1996 đến 2008 đã có 123 tỷ đô la bị thất thoát ra nước ngoài, đa số là của đảng viên cán bộ và nhất là cán bộ về an ninh!

- Nhìn trong trước mắt thì việc chuộc nợ sẽ không dễ vì kinh tế không thể tiếp tục đạt mức tăng trưởng hơn 10% như đã thấy trong mấy chục năm qua và việc chuyển hướng từ lượng sang phẩm như Hội nghị Ban chấp hành Trung ương đề ra hồi tháng 10 năm ngoái sẽ khó thành công. Và trong khung cảnh chuẩn bị người lên lãnh đạo sau này, vấn đề ấy sẽ gây tranh luận, thậm chí đấu đá, mà không có sự phán quyết của người dân vì xứ này chưa có dân chủ.

 

Trung lưu è cổ, thượng tầng chuyển ngân

 

Vũ Hoàng: Thưa ông Nghĩa, ngay trong phần trình bày ban nãy, ông nhắc đến nguy cơ phá sản của hàng triệu doanh nghiệp loại nhỏ và trung bình và sự suy sụp lợi tức của thành phần ta gọi là “trung lưu”. Những hiện tượng đó là gì?

Nguyễn Xuân Nghĩa: – Trên đại thể, kinh tế chính trị học Trung Quốc có loại “doanh nghiệp lớn” dù có xưng danh là tư doanh thì cũng vẫn phải có quan hệ với giới chức có quyền vì quyền sẽ đẻ ra lợi. Còn lại là các doanh nghiệp loại trung bình và nhỏ, là loại đơn vị tư doanh sống nhờ vào hệ thống sản xuất của các đại gia kia với mức lời rất thấp nhưng lại có vị trí xã hội rất trọng yếu vì tạo ra việc làm cho dân chúng lầm than ở địa phương.

- Như vậy, ta có một hình tháp rất lạ là trên cùng có các doanh nghiệp nhà nước được ưu đãi theo diện chính sách, có loại tư doanh cỡ lớn được ưu đãi nhờ quan hệ chính trị và tiền bạc với cán bộ nhà nước và có cả triệu doanh nghiệp nhỏ ở dưới cùng làm gia công cho các đại gia ở trên. Thế rồi thống kê gần đây của bộ Công nghiệp và Công nghệ Tin học Trung Quốc cho thấy tỷ lệ doanh nghiệp nhỏ sẽ bị phá sản đã gia tăng đột ngột, từ 0,3% năm ngoái năm nay có thể lên tới gần 16% và mức lỗ lã tài chính tăng hơn 22%. Tức là nền móng của hình tháp ấy đang bị soi mòn từ dưới đáy với hậu quả xã hội và chính trị khó lường ở trên.

- Chuyện thứ nhì là sự suy sụp của thành phần ta gọi là “trung lưu”, các hộ gia đình có lợi tức bình quân từ 5.000 đến 30.000 đồng, tức là khoảng từ 800 đến 4.600 đô la một tháng. Người ta cứ lý tưởng cho rằng dân số của thành phần này mà gia tăng thì xã hội Trung Quốc sẽ thay đổi qua một sự chuyển hóa chậm rãi trong ổn định. Thực tế thì lại khác.

 

- Theo một báo cáo gần đây của Uỷ ban Khoa học Xã hội, là cơ quan nghiên cứu của nhà nước, thì tính đến cuối năm ngoái, Trung Quốc có khoảng hơn 100 triệu người trung lưu, là 8% dân số toàn quốc. Nhưng ta thấy ra hai sự việc. Thứ nhất, con số ấy có giảm mạnh so với cũng báo cáo năm ngoái của ủy ban này là gần 25% dân số, có thể vì họ điều chỉnh lại tiêu chuẩn hay định nghĩa.Thứ hai, thành phần này thật ra lại chịu cái cảnh gọi là “một cổ đôi ba tròng”.

- Họ phải gánh chịu những chi phí rất cao về gia cư, giáo dục và sinh hoạt tại đô thị, nhất là trong hoàn cảnh lạm phát và bong bóng địa ốc khiến họ rất khó mua nhà vì phải chồng tiền cọc nhiều hơn mà lại không được nâng đỡ về phúc lợi xã hội như nhiều thành phần khác.

- Chuyện thứ hai là khi lên đến trình độ gọi là trung lưu, họ cũng bất mãn thấy ra mức sống và thói sống của các giai tầng cao hơn ở trên, là thành phần thượng lưu và các đại gia có quan hệ thân tộc với tay chân của chế độ. Theo một báo cáo của doanh nghiệp tư vấn Boston Consulting Group thì đến 70% tài sản của Trung Quốc nằm trong tay 0,2% dân số – là khoảng hai triệu rưởi.

- Thành phần thượng lưu giàu có này có khả năng và phương tiện bảo tồn tài sản cho con cháu và nhất là đã tích cực chuyển ngân ra ngoài, có khi dưới danh nghĩa đầu tư để thụ đắc quốc tịch nước ngoài, Nghĩa là giới trung lưu chừng 100 triệu người đang bị vất vả mà lại thấy vài triệu kẻ ở trên lại rút tiền bỏ chạy ra nước ngoài, nhiều nhất là chạy qua Mỹ, Canada hay Singapore.

- Tổng kết lại, và ta nên nghĩ đến trường hợp tương tự tại Việt Nam, khi thành phần ưu tú ở trên cùng lại bòn rút tài nguyên quốc dân để làm giàu bất chính và còn rút ruột quốc gia để chạy ra ngoài thì xã hội không thể yên được. Lãnh đạo Bắc Kinh có hiểu ra và rất sợ những chuyện đó, trong đó có cả hồ sơ nợ nần của các địa phương, cho nên ta mới thấy ra những lúng túng bất nhất, kể cả biểu hiệu của sự hung hăng ngoài Đông hải.

Vũ Hoàng:
Xin cảm tạ ông Nguyễn Xuân Nghĩa về cuộc phỏng vấn này.

 

Copyright © 1998-2011 Radio Free Asia. All rights reserved.

.

.

.

HAI CÂU CHUYỆN VỀ BẮC TRIỀU TIÊN – NGƯỜI ANH EM THÂN THIẾT CỦA TRUNG QUỐC

Tháng Sáu 30, 2011

 

Hai câu chuyện về Bắc Triều Tiên – “người anh em thân thiết” của Trung Quốc

boxitvn

30/06/2011

http://boxitvn.blogspot.com/2011/06/hai-cau-chuyen-ve-bac-trieu-tien-nguoi.html

 

1. Khủng hoảng lương thực Bắc Triều Tiên ngày càng trầm trọng

Thụy My

Tình hình lương thực ở Bắc Triều Tiên ngày càng thêm tồi tệ. Khẩu phần của nhà nước cho mỗi đầu người nay chỉ còn 200 gam một ngày.

Tại châu Âu, chỉ có Thụy Sĩ và Ý là có viện trợ song phương cho Bình Nhưỡng. Bà Katharina Zellweger, Giám đốc Cơ quan Hợp tác với Bình Nhưỡng của Thụy Sĩ, là một trong những người hiếm hoi có thể chứng kiến nạn đói tại đây.

 

Thông tín viên của RFI tại New York, Karim Lebhour tường trình :

“Katharina sống ở Bắc Triều Tiên từ 5 năm qua. Trong những tháng gần đây, qua các chuyến đi trong nước này, bà đã nhận ra được vấn đề thiếu thốn lương thực ngày càng trầm trọng. Viện trợ thực phẩm của thế giới đã giảm đi, một số nước viện trợ không muốn hỗ trợ cho chế độ Bình Nhưỡng. Hậu quả là người dân Bắc Triều Tiên phải chịu đựng nạn đói. Bà nói: «Chúng tôi thấy có thêm nhiều người chặt cây trên đồi để trồng bắp hoặc khoai tây hầu có cơ sống sót. Cũng có những người đi tìm rễ cây hoặc các loại cỏ để ăn».

Tại thủ đô Bình Nhưỡng, bà Katharina Zellweger lại thấy các loại hàng tiêu dùng mới, với một thiểu số giai cấp trung lưu mới xuất hiện. Theo bà, thì «Có nhiều xe hơi hơn, người ta ăn mặc nhiều màu sắc hơn, một số người có nhiều tiền để tiêu xài hơn. Sự xuất hiện của điện thoại di động giúp thông tin với nhau được dễ dàng». Tuy vậy, việc liên lạc bằng điện thoại vẫn rất bị hạn chế, chẳng hạn như người dân Bắc Triều Tiên không có quyền gọi điện ra nước ngoài. Các cuộc nổi dậy trong thế giới Ả Rập chỉ được báo chí chính thức nhắc đến mỗi một lần và chỉ dành có vài dòng cho sự kiện này.

 

Lời chứng của bà Katharina Zellweger trùng hợp với các hình ảnh do một nhà báo quay được ở Bắc Triều Tiên, được chiếu trên kênh truyền hình Úc ABC. Người ta phát hiện ra nhiều trẻ em đang bị nạn đói tấn công, và lần đầu tiên, quân đội cũng bị đói. Một sĩ quan ẩn danh thú thật: «Trong số hàng trăm lính của đơn vị tôi, phân nửa phải ăn đói». Tình trạng mới này có thể đặt lại vấn đề về việc chuyển giao quyền lực một cách êm ái từ nhà độc tài Kim Jong Il sang con trai của ông là Kim Jong Un.

 

Cuộc gặp thượng đỉnh giữa Bắc Triều Tiên và Nga bị hủy bỏ

Cuộc gặp gỡ giữa Chủ tịch Bắc Triều Tiên Kim Jong Il và Tổng thống Nga Dmitri Medvedev dự kiến vào cuối tuần này tại Vladivostok đã bị hủy bỏ do có những bất đồng. Hãng thông tấn Hàn Quốc Yonhap hôm nay đã cho biết như trên. Còn Reuters đưa tin, phát ngôn viên điện Kremlin hôm nay đã loan báo, không có cuộc gặp nào như thế trong chương trình của ông Medvedev.

Yonhap trích nguồn tin Nga nói rằng, hai bên đã hủy bỏ cuộc gặp vì không thể hạn chế được những dị biệt quan điểm trên nhiều vấn đề được dự kiến sẽ đưa ra thảo luận. Còn theo hãng tin Nhật Kyodo thì do tình trạng sức khỏe tệ hại của lãnh tụ Bắc Triều Tiên.

Hãng thông tấn Anh Reuters dẫn một nguồn tin từ cảnh sát Vladivostok cho biết lực lượng an ninh địa phương đã được thông báo là ông Kim Jong Il sẽ không đến.

Trước đây ông Kim Jong Il đã từng đến vùng Viễn Đông trên của nước Nga vào năm 2002 để gặp ông Vladimir Poutine, lúc đó là Tổng thống. Nga là một trong sáu nước thành viên của vòng thương lượng sáu bên về hồ sơ giải trừ nguyên tử Bắc Triều Tiên. Tờ báo Nhật Mainichi Shimbun khi đưa tin về cuộc hội đàm dự kiến đã cho biết ông Kim Jong Il muốn xin Nga viện trợ kinh tế.

T. M.

Nguồn: Viet.rfi.fr

—————————–

2. CHDCND Triều Tiên đóng cửa trường đại học 10 tháng

TTO – CHDCND Triều Tiên đã ra lệnh đóng cửa các trường đại học 10 tháng và điều sinh viên đi làm việc ở nhà máy, nông trang và công trường xây dựng trong nỗ lực tái thiết nền kinh tế.

Báo Telegraph (Anh) dẫn nguồn báo chí Hàn Quốc nói Bình Nhưỡng đã thông báo cho người dân rằng đất nước đang hướng tới “một quốc gia vĩ đại, thịnh vượng và hùng mạnh” nhân kỷ niệm 100 năm ngày sinh của người sáng lập đất nước (chủ tịch Kim Nhật Thành) vào tháng 4-2012.

Báo chí Hàn Quốc nói chính quyền Bình Nhưỡng ngày 27-6-2011 đã ra lệnh đóng cửa các trường đại học cho tới tháng 4-2012, với ngoại lệ duy nhất cho các sinh viên sẽ tốt nghiệp trong vài tháng nữa hoặc các sinh viên nước ngoài.

Sinh viên nghỉ học sẽ được chuyển sang làm việc tại các dự án xây dựng ở những thành phố lớn và các nông trang.

Tuy nhiên, các nhà phân tích từ Nhật Bản cho rằng có thể có lý do khác đằng sau quyết định này. “Một lý do là có khả năng diễn ra những cuộc biểu tình trong khuôn viên các trường đại học”, Telegraph dẫn lời Toshimitsu Shigemura, giáo sư Đại học Waseda (Tokyo) và là tác giả một số cuốn sách về CHDCND Triều Tiên, nói.

 

Nguồn: Tuoitre.vn

 

.

.

.

 

THỜI KHẮC IM LẶNG TRƯỚC KHI TIẾNG SÚNG BIỂN ĐÔNG BÙNG LÊN ! (KS Doãn Mạnh Dũng)

Tháng Sáu 30, 2011

 

Thời khắc im lặng trước khi tiếng súng Biển Đông bùng lên!

KS Doãn Mạnh Dũng

30/06/2011

http://boxitvn.blogspot.com/2011/06/thoi-khac-im-lang-truoc-khi-tieng-sung.html

Ngày 25-6-2011, Ban Chấp hành Hội Khoa học Kỹ thuật và Kinh tế Biển Tp HCM họp. Trong cuộc họp có vài phóng viên đến dự. Ngoài việc chuyên môn nghề nghiệp, Hội nghị lo lắng về tình hình an ninh Biển Đông.

Trong Hội nghị, có người tâm đắc với bài viết của ông Nguyễn Trần Bạt gần 80 trang, với quan điểm: “Không gần Trung Quốc quá và cũng không xa phương Tây quá!”.

Tôi thật sự ngạc nhiên với quan điểm trên. Đó là giải pháp Việt Nam tự cô lập chính mình!

 

Chúng ta hãy cùng ôn lại bài học chiến tranh thế giới thứ II.

Ngày 23-8-1939, Đức ký Hiệp ước không xâm lược lẫn nhau với Liên xô. Một tuần sau,ngày 1-9-1939 Đức phát xít tấn công Tây Ba Lan. Sau hai tuần, ngày 17-9-1939 Liên xô tấn công Đông Ba Lan và thủ tiêu 21.000 sỉ quan và trí thức Ba Lan tại Katyn. Hậu quả, lực lượng chống phát xít của Ba Lan suy yếu. Ngày 22-6-1941 Đức phát xít tấn công Liên Xô. Như thế, Liên xô vừa không ăn được cái bánh Ba Lan vừa phải hy sinh 25 triệu người, trong đó có 10 triệu lính. Sau 70 năm sau, Thủ tướng Nga phải xin lỗi người Ba Lan.

 

Mọi sự do dự và vụ lợi, hy vọng ăn theo hành động của bọn phát xít là tự chuốc họa cho chính loài người.

 

Thế giới hôm nay đang bước vào nền kinh tế trí thức. Đó là nền kinh tế buộc các quốc gia phải “phụ thuộc và liên kết lẫn nhau”. Mọi sự độc lập đều có tính tương đối. Chủ nghĩa tư bản xưa được mô tả là tàn ác và là kẻ thù không đội trời chung của giai cấp công nhân. Nhưng chủ nghĩa tư bản hiện đại hôm nay đang tăng dần tỷ trọng lợi nhuận từ nguồn tài nguyên trí tuệ của loài người. Nhờ vậy, nền kinh tế tư bản hiện đại có xu hướng hòa bình và được loài người chấp nhận. Nhà đại tư bản Bill Gates là thần tượng và là ước mơ của thanh niên Việt Nam. Bill Gates làm việc hết mình để cống hiến cho nhân loại; tiền thu được không phải để dùng thỏa mãn sự ham muốn vật chất của cá nhân mà được đầu tư để phát triển công nghệ cho sự tiến bộ của loài người và giúp người nghèo trên khắp thế giới. Chủ nghĩa tư bản như Bill Gates thật sự là lý tưởng cao đẹp mà loài người đang mơ ước và đang từng bước vươn đến. Khi ông Bill Gates đến Việt Nam, những người cộng sản Việt Nam cảm thấy vinh dự, kể cả cố kéo dài động tác “bắt tay” với ông.

 

Ngược lại “chủ nghĩa xã hội của Trung Quốc” đang chạy đua đi tìm nguồn tài nguyên thiên nhiên như dầu khí, thủy sản, băng cháy… ở Biển Đông. Đối nội thì tàn sát sinh viên bằng xe tăng. Một Trung Quốc mới đang điên cuồng tìm tài nguyên là mầm mống của chế độ cực đoan phát xít.

 

Ngày 25-6-2011 Thứ trưởng ngoại giao Trung Quốc Thôi Thiên Khải cảnh báo việc Mỹ ủng hộ đối tác ở Đông Nam Á: “Tôi tin rằng một số nước đang nghịch lửa. Và tôi hy vọng rằng Mỹ không bị bỏng vì ngọn lửa đó”,

Như vậy Trung Quốc đã rút gươm và vấn đề chỉ còn là thời gian để chọn cơ hội chém xuống đầu người Việt Nam.

 

Những lúc này, sự mơ hồ không phân rõ ranh giới giữa con người văn minh và mầm mống phát xít là thuốc kích thích để khuyến khích hành động của Trung Quốc.

 

Cô gái Việt Nam hôm nay không còn cái tuổi trăng tròn để liếc ngang, liếc dọc chọn lựa Đông hay Tây! Cô gái Việt Nam quá hiểu chủ thuyết nào là vì con người, yêu con người, chủ thuyết nào làm con người căm thù con người; mô hình kinh tế nào chỉ đem lại lợi ích cho một nhóm nhỏ và mô hình kinh tế nào vì lợi ích cho cả cộng đồng Việt Nam. Ai cũng hiểu, nhưng ai cũng thương cái tôi nhỏ nhoi và ích kỷ của chính mình. Sự sám hối sau khi về hưu thì còn hữu ích gì!

 

Những thời khắc im lặng trước khi tiếng súng Biển Đông bùng nổ, hy vọng những người có quyền lực của đất nước hãy vì trách nhiệm với tiền nhân mà có giải pháp hữu hiệu cứu đất nước lúc lâm nguy.

 

Thời gian không chờ chúng ta, nhân loại hảy cảnh giác!

 

D. M. D.

 

Tác giả gửi trực tiếp cho BVN.

.

.

.

VỀ BÀI PHỎNG VẤN TS VŨ CAO PHAN VỚI ĐÀI PHƯỢNG HOÀNG (BBC)

Tháng Sáu 30, 2011

 

‘Những điều đáng phải nói ra từ lâu’

BBC

Cập nhật: 20:25 GMT – thứ tư, 29 tháng 6, 2011

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2011/06/110629_vucaophan_phoenix.shtml

 

Mới đây, văn bản ghi lại cuộc phỏng vấn được nói là của Tiến sỹ Vũ Cao Phan, Phó Chủ tịch Hội Hữu nghị Việt Nam – Trung Quốc, dành cho Đài Truyền hình Phượng Hoàng (Phoenix TV – trụ sở chính ở Hong Kong), đã thu hút sự chú ý đặc biệt của người quan tâm ở trong nước.

Trong bài phỏng vấn, chuyên gia về quan hệ Việt-Trung đã đề cập tới nhiều vấn đề trong tranh chấp lãnh thổ tại Biển Đông, như yêu sách đàm phán song phương của Trung Quốc, hay thái độ của truyền thông Trung Quốc khi đưa tin bài về Việt Nam.

Bài phỏng vấn này đã được đăng trên một số tờ báo mạng của Việt Nam, được đón nhận một cách tích cực.

Tiến sỹ Phan nói ông cũng “không ngờ trước được hiệu ứng của bài phỏng vấn” khi nó được đăng tải ở Việt Nam, cho thấy các câu trả lời của ông đã “thỏa mãn được nhu cầu cần được biết của người đọc”.

“Nhà nước Việt Nam, lãnh đạo Việt Nam toàn là những người yêu nước cả. Thế nhưng không hiểu sao, họ chưa nói được những điều đáng ra phải nói từ lâu rồi.”

“Rất nhiều vấn đề phải được công khai.”

Đây là bài phỏng vấn cho chương trình talk-show Nhất hổ Nhất tịch đàm do người dẫn chương trình Hu I-Hu (Hồ Nhất Hổ, tên tiếng Anh là Tiger Hu) chủ trì, theo hình thức liên tuyến với nhiều khách mời ở cả trong trường quay lẫn các địa điểm ở bên ngoài.

Chương trình được ghi hình trước, sau đó dựng lại và phát sóng.

 

‘Khán phòng dịu lại’

Tiến sỹ Vũ Cao Phan giải thích với BBC rằng ông đã trả lời phỏng vấn qua điện thoại vào hôm 23/06, và chương trình được phát ngày thứ Bảy 25/06, đồng thời phát lại một số lần.

Ông nói chưa được xem lại chương trình phát sóng, nhưng hy vọng nội dung các câu trả lời được phản ánh trung thực: “Ḥọ đã cam kết không cắt hay biên tập trả lời của tôi”.

Ông Phan cho hay ông trả lời bằng tiếng Việt, theo kịch bản ông đã chuẩn bị sẵn trên cơ sở các câu hỏi đài truyền hình gửi cho ông từ trước, và có người phiên dịch lại.

“Trong khi thực hiện chương trình, tôi cũng được nghe trình bày của các khách mời khác.”

 

Tiến sỹ Vũ Cao Phan, 67 tuổi, người thông thạo tiếng Quan Thoại, cho hay ông chỉ “trả lời được ba trong số bốn câu định trước”.

“Phần trả lời câu hỏi cuối cùng (“Tương lai phát triển của quan hệ Trung-Việt“) là câu tôi tâm đắc nhất, vì nó phản ánh suy nghĩ và nguyện vọng lâu nay của tôi, lại không thực hiện được.”

“Còn khi tôi nghe một khách mời là tướng hải quân của Trung Quốc chỉ trích ‘Việt Nam vô ơn’, tôi muốn phản hồi lại thì đường dây lại được truyền sang cho người khác.”

Tuy nhiên, ông Phan, người tự nhận là “yêu Trung Quốc, khâm phục Trung Quốc và thậm chí có thể gọi là ‘thân Trung Quốc’” nói ông có thể cảm nhận không khí trong khán phòng “dịu lại” sau các câu trả lời của ông.

 

BBC xin trích giới thiệu phỏng vấn của Tiến sỹ Vũ Cao Phan dành cho Đài Phượng Hoàng, dựa trên văn bản chuẩn bị của tiến sỹ.

 

Nội dung phỏng vấn

 

Đài Phượng Hoàng: Sự thể hiện cứng rắn gần đây của Việt Nam ở Nam Hải (Biển Đông) biểu thị một thái độ gì?

TS Vũ Cao Phan: Nếu chỉ nhìn vào riêng biệt các sự kiện xảy ra gần đây để đánh giá phản ứng và thái độ của Việt Nam thì sẽ không chính xác. Phải nhìn rộng ra một chút, nhìn xa ra một chút.

Vài năm gần đây ngày càng có nhiều các tàu đánh cá của phía Việt Nam bị Trung Quốc bắt giữ, tịch thu hết lưới cụ rồi đòi tiền chuộc. Như năm ngoái chẳng hạn, hàng chục tàu thuyền, hàng trăm ngư dân khu vực miền Trung bị bắt giữ. Đây vốn là vùng đánh cá truyền thống lâu đời và yên lành của ngư dân Việt Nam, bây giờ bỗng nhiên liên tục xảy ra những sự việc như vậy.

Có lần TV Việt Nam chiếu cảnh hàng trăm thân nhân của những người đánh cá đứng, ngồi lam lũ trên bờ biển khóc lóc ngóng lo chồng con trở về đã gây ra rất nhiều bức xúc trong dư luận xã hội (điều này chắc các bạn Trung Quốc không biết).

Nhà đương cục Việt Nam đã nhiều lần tiếp xúc với phía Trung Quốc về vấn đề đó nhưng hầu như không được đáp ứng. Lần này Trung Quốc hành động mạnh hơn thì phản ứng của Việt Nam cũng buộc phải mạnh hơn, không có gì quá bất thường.

Trong tinh thần ấy, tôi nghĩ, phát biểu của lãnh đạo Việt Nam cũng chỉ là những phản ứng tự vệ, đâu có phải là lời lẽ đe dọa chiến tranh như các bạn vừa suy luận.

Còn nếu gọi đây là một sự leo thang thì phải thấy là Việt Nam leo theo các bạn Trung Quốc. Đúng thế đấy, phía Trung Quốc luôn luôn leo lên trước.

 

Đài Phượng Hoàng: Theo ông, tranh chấp trên Nam Hải sẽ được giải quyết bằng vũ lực hay đàm phán?

TS Vũ Cao Phan: Mặc dù Việt Nam đã phải đương đầu với nhiều cuộc chiến tranh suốt hơn nửa thế kỷ qua nhưng không nhiều người nghĩ đến khả năng có một cuộc chiến tranh Trung – Việt vào lúc này.

Về phía cá nhân, tôi tin cuộc tranh chấp sẽ được giải quyết một cách hòa bình. Thứ nhất là vì Chính phủ hai nước luôn luôn cam kết sẽ giải quyết những tranh chấp này không phải bằng vũ lực mà thông qua con đường ngoại giao, đàm phán thương lượng.

Thứ hai, cả hai nước đều đang ra sức phát triển kinh tế sau nhiều năm bị tàn phá bởi Cách mạng Văn hóa ở Trung Quốc và chiến tranh ở Việt Nam; và công cuộc xây dựng phát triển kinh tế này đang đạt được những kết quả khả quan, chắc là không bên nào muốn để chiến tranh một lần nữa kéo lùi sự phát triển của đất nước mình.

Thứ ba, bối cảnh của một thế giới hiện đại – tôi muốn nói đến một dư luận quốc tế đã trưởng thành – sẽ mạnh mẽ góp sức ngăn ngừa một khả năng như vậy.

Thứ tư, và điều này cũng rất quan trọng, là nếu chính phủ hai nước có nóng đầu một chút thì lý trí và tình cảm của nhân dân cả hai bên sẽ giúp cho họ tỉnh táo hơn, tôi tin như vậy.

 

Đài Phượng Hoàng: Bản chất của sự tranh chấp Trung-Việt, theo ông, là vấn đề kinh tế hay chủ quyền? Việt Nam nhìn nhận nguyên tắc “Gác tranh chấp, cùng khai thác” như thế nào?

TS Vũ Cao Phan: Các sự kiện ở Biển Đông cho thấy có cả màu sắc tranh chấp về kinh tế lẫn tranh chấp chủ quyền. Quan sát khách quan thì thấy Trưng Quốc có vẻ nghiêng về lý do kinh tế, còn Việt Nam nghiêng về lý do chủ quyền nhiều hơn. Cách nhìn vấn đề như vậy sẽ giải thích được tại sao Việt Nam không mặn mà lắm với việc “gác tranh chấp, cùng khai thác”.

Lý do thứ nhất là tài nguyên thì có hạn, một khi khai thác hết rồi điều gì sẽ xảy ra? Liên quan đến nó là lý do thứ hai: “gác tranh chấp, cùng khai thác” mà các bạn vừa nêu mới chỉ là một nửa lời căn dặn của ông Đặng Tiểu Bình mà nguyên văn là: “Chủ quyền của ta, gác tranh chấp, cùng khai thác”, có đúng không?

Như thế có nghĩa là khi đã cạn kiệt tài nguyên khai thác rồi, Việt Nam chẳng còn gì và Trung Quốc thì vẫn còn cái cơ bản là “chủ quyền”! Mà những hòn đảo và vùng biển ấy đâu chỉ có giá trị về tài nguyên?

Tôi ủng hộ việc hai nước cùng hợp tác khai thác tài nguyên ở Biển Đông nhưng ít nhất trước đó cũng phải làm sáng tỏ đến một mức độ nhất định nào đó (nếu chưa hoàn toàn) vấn đề chủ quyền.

Nếu cho tôi được phát triển theo ý mình thì tôi nói rằng, bản chất của cuộc tranh chấp này là chính trị.

Quan hệ Việt – Trung không yên tĩnh đã từ mấy chục năm nay rồi và nó là một dòng gần như liên tục, trước khi xuất hiện vấn đề biển đảo những năm gần đây, có phải vậy không? Để giải quyết nó, các nhà lãnh đạo cần phải ngồi lại với nhau, ở cấp cao nhất ấy, một cách bình đẳng, bình tĩnh, thẳng thắn và chân thành.

 

Câu hỏi không được thực hiện

Đài Phượng Hoàng: Theo ông, tương lai phát triển của quan hệ Trung-Việt sẽ như thế nào? Làm cách nào để có thể duy trì quan hệ hữu hảo giữa hai nước?

TS Vũ Cao Phan: Tôi là một người có nhiều năm công tác ở Hội Hữu nghị Việt – Trung, có nhiều mối quan hệ gắn bó với Trung Quốc và nói một cách rất chân thành là tôi yêu Trung Quốc, khâm phục Trung Quốc và thậm chí có thể gọi là “thân Trung Quốc” cũng được.

Vì thế, điều mong muốn thường trực của tôi là làm sao xây dựng được một mối quan hệ tốt đẹp, thật sự tốt đẹp giữa nhân dân hai nước. Chắc các bạn cũng muốn vậy.

Trước hết, như tôi đã nói là phải ngồi lại với nhau. Có vị bảo với tôi là ngồi mãi rồi còn gì. Không, ngồi như vậy chưa được, ngồi như vậy không được. Ngồi thế không phải là ngồi thẳng.

Về phần mình với mong muốn như vậy, tôi xin được gửi gắm đôi điều giống như là những lời tâm sự đến các bạn:

Thứ nhất là, vấn đề đàm phán song phương giữa hai nước. Tôi nghĩ đàm phán song phương cũng tốt, cũng cần thiết. Những nơi có tranh chấp đa phương như quần đảo Trường Sa (Nam Sa) thì cần phải đàm phán nhiều bên còn như quần đảo Hoàng Sa (Tây Sa) là vấn đề của riêng hai nước Việt Nam và Trung Quốc lại khác.

Nhưng Chính phủ các bạn lại tuyên bố Hoàng Sa dứt khoát là của Trung Quốc, không phải là vấn đề có thể đưa ra đàm phán. Vậy thì còn cái gì nữa để mà “song phương” ở đây? Chính tuyên bố ấy của Trung Quốc đã đóng sập cánh cửa “con đường song phương”.

Thứ hai là, chúng ta thường nói đến sự tương đồng văn hóa giữa hai nước như là một lợi thế cho việc chung sống hữu nghị bên nhau giữa hai dân tộc. Điều đó đúng một phần, nhưng mặt khác, văn hóa Việt Nam, nhất là văn hóa ứng xử có sự khác biệt với lớn Trung Quốc.

Nếu văn hóa ứng xử của người Trung Quốc là mạnh mẽ, dứt khoát, quyết đoán (và do đó thường áp đặt?), nặng về lý trí, thì văn hóa ứng xử của người Việt Nam là nhẹ nhàng, khoan dung, nặng về tình, ơn thì nhớ lâu, oán thì không giữ. Hình như các bạn Trung Quốc chưa hiểu được điều này ở người Việt Nam. Cần phải hiểu được như vậy thì quan hệ giữa hai bên mới dễ dàng.

Nói như thế vì tôi thấy rằng, cách ứng xử nặng nề của phía Trung Quốc đối với Việt Nam đã và đang đẩy những người Việt Nam vốn rất yêu quý Trung Quốc ra xa các bạn, chứ không phải là Việt Nam cố đi tìm những liên minh ma quỷ để chống Trung Quốc.

Thứ ba là, quan hệ giữa hai nước chúng ta thậm chí phải trở nên đặc biệt vì chúng ta có sự tương đồng văn hóa, lịch sử, là láng giếng không thể cắt rời, từng hoạn nạn có nhau (bản thân tôi là một người lính trong chiến tranh, tôi không thể nào quên sự giúp đỡ chí tình của nhân dân Trung Quốc về cả vũ khí, lương thực mà mình trực tiếp được sử dụng).

Hai nước chúng ta lại đang cùng cải cách mở cửa, phát triển kinh tế. Chừng ấy lý do là quá đủ để quan hệ này trở nên hiếm có, trở nên đặc biệt.

Nhưng theo ý kiến cá nhân tôi thì không cần nhấn mạnh điểm tương đồng này. Giữa các nước có cùng ý thức hệ kiểu này vẫn xảy ra xung đột, chiến tranh vì quyền lợi quốc gia như chúng ta đã biết đấy thôi.

Thực tế là quyền lợi quốc gia cao hơn ý thức hệ. Chúng ta nên thẳng thắn nhìn nhận vậy để khỏi dối lòng nhau.

 

Quý vị bấm vào đây để chia sẻ ý kiến về chủ đề này.

 

———————————–

 

TS VŨ CAO PHAN TRẢ LỜI ĐÀI TRUYỀN HÌNH PHƯỢNG HOÀNG về TRANH CHẤP BIỂN ĐÔNG (Vietnamnet)   27-6-2011

http://nhanquyenchovn.blogspot.com/2011/06/ts-vu-cao-phan-tra-loi-ai-truyen-hinh.html

 

.

.

.

TRUNG QUỐC KÊU GỌI VIỆT NAM TRÁNH GÂY CĂNG THẲNG TRONG QUAN HỆ SONG PHƯƠNG (RFI, BBC)

Tháng Sáu 30, 2011

 

Trung Quốc kêu gọi Việt Nam tránh gây căng thẳng trong quan hệ song phương

Đức Tâm   -   RFI
Thứ năm 30 Tháng Sáu 2011
http://www.viet.rfi.fr/viet-nam/20110630-trung-quoc-keu-goi-viet-nam-tranh-gay-cang-thang-trong-quan-he-song-phuong
Nht báo Quân đi Nhân dân ca Trung Quc, s ra ngày hôm nay, 30/06/2011, cho biết là Phó tng tham mưu trưởng quân đi Trung Quc, tướng Mã Hiu Thiên, khi tiếp mt phái đoàn ca trường Đi hc Quân s Vit Nam, đã kêu gi chính quyn Hà Ni hãy tránh làm căng thng gia tăng trong quan h gia hai nước.
Mặc dù Phó tổng tham mưu trưởng Trung Quốc không nói đến tranh chấp tại Biển Đông, nhưng rõ ràng lời kêu gọi liên quan đến tình hình căng thẳng tại khu vực này trong thời gian qua.
Lãnh đạo quân đội Trung Quốc nói ông hy vọng là « Việt Nam sẽ xử lý một cách thích hợp những vấn đề tế nhị, hướng dẫn công luận và tình cảm của dân chúng một cách đúng đắn ». Tướng Mã Hiểu Thiên còn đề nghị Việt Nam không để cho các diễn tiến leo thang và phát triển nhanh, cần tránh làm phức tạp các vấn đề, không để cho các vấn đề này lan rộng, bị đa phương hóa và quốc tế hóa.
Cuối tháng Năm và đầu tháng Sáu, Việt Nam đã hai lần tố cáo tàu hải giám và ngư chính của Trung Quốc xâm nhập lãnh hải của Việt Nam và vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam, cắt cáp thăm dò dầu khí của các tàu Việt Nam. Trong khi đó, chính quyền Bắc Kinh lại đơn phương quyết đoán những vùng biển này thuộc chủ quyền của mình.
Sự kiện hiếm thấy là chính quyền Việt Nam đã bật đèn xanh cho vài cuộc biểu tình ở Hà Nội và Sài Gòn phản đối hành động gây hấn của Trung Quốc ở Biển Đông.
Bên cạnh đó, Hải quân Trung Quốc và Việt Nam đều tiến hành tập trận ở Biển Đông. Tuy nhiên, theo giới phân tích, cả hai nước không có lợi ích gì tiến tới xung đột vũ trang với nhau, do vậy, Hà Nội và Bắc Kinh đã tìm cách làm dịu tình hình.
Thứ bẩy vừa qua, đặc phái viên của lãnh đạo Việt Nam, Thứ trưởng Ngoại giao Hồ Xuân Sơn đã tới Bắc Kinh và đàm phán với nhiều quan chức cao cấp của Trung Quốc, trong đó có Ủy viên Quốc vụ Đới Bỉnh Quốc. Nhân dịp này, hai nước ra thông cáo báo chí khẳng định mong muốn giải quyết các tranh chấp thông qua đàm phán.
Mặt khác, Trung Quốc cũng lo ngại khả năng Hoa Kỳ can thiệp vào hồ sơ Biển Đông. Căng thẳng trong quan hệ Bắc Kinh – Washington gia tăng sau khi Ngoại trưởng Mỹ Hillary Clinton, tại Diễn đàn an ninh khu vực ARF diễn ra ở Hà Nội hồi tháng Bảy 2010, tuyên bố rằng tự do lưu thông hàng hải ở Biển Đông gắn liền với lợi ích quốc gia Hoa Kỳ.
——————————————

Tướng TQ nói VN cần ‘hướng dẫn dư luận’

BBC
Cập nhật: 05:58 GMT – thứ năm, 30 tháng 6, 2011
http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2011/06/110630_chinese_general_vietnam.shtml
Một tướng lĩnh hàng đầu của Trung Quốc lại lên tiếng kêu gọi Việt Nam kiềm chế căng thẳng leo thang giữa hai nước.
Nhật báo Giải phóng quân Nhân dân Trung Quốc nói Thượng tướng Mã Hiểu Thiên, Phó Tổng tham mưu trưởng quân đội Trung Quốc, đã đưa ra phát biểu trên trong cuộc gặp với đoàn quan chức cao cấp của Bộ Quốc phòng Việt Nam hôm thứ Tư 29/06.
Đoàn Việt Nam, do Trung tướng Võ Tiến Trung, Ủy viên Trung ương Đảng CSVN, Giám đốc Học viện Quốc phòng, dẫn đầu, đang ở thăm Trung Quốc.
Đoàn đã có buổi gặp làm việc với Thượng tướng Mã tại tòa nhà Bát Nhất, đại bản doanh của Giải phóng quân Trung Quốc ở Bắc Kinh.
Bản tin của Nhật báo Giải phóng quân không nhắc tới vấn đề Biển Đông, nhưng dường như Tướng Mã đã đề cập tình hình căng thẳng sau các diễn biến tại đây trong cuộc gặp khi nhấn mạnh rằng ông hy vọng “phía Việt Nam sẽ xử lý các vấn đề tế nhị một cách thích đáng và hướng dẫn dư luận cũng như cảm tính xã hội một cách đúng đắn”.
Ông Mã Hiểu Thiên cũng khuyến cáo phía Việt Nam “không nên để cho các diễn biến leo thang và tránh làm phức tạp thêm tình hình, khiến các vấn đề bị trầm trọng hóa, dẫn tới đa phương hóa và quốc tế hóa chúng”.
Tin tưởng lẫn nhau
Bản tin trên báo của quân đội Trung Quốc không nói tới phản ứng của phía Việt Nam, nhưng một tường thuật phát trên kênh 7 Truyền hình Trung ương Trung Quốc nói Trung tướng Võ Tiến Trung cam kết rằng Việt Nam sẽ cố gắng tăng cường hiểu biết và tin tưởng với Trung Quốc.
Truyền hình Trung Quốc cũng nói ông Trung khẳng định hai bên sẽ tăng cường trao đổi và hợp tác nhằm phát triển thêm quan hệ song phương và quan hệ giữa hai quân đội, nhất là “xử lý các vấn đề tế nhị một cách đúng đắn”.
Báo chí Việt Nam chưa cung cấp thông tin gì về chuyến thăm Trung Quốc của Giám đốc Học viện Quốc phòng Việt Nam.
Sự bức xúc trong dư luận Việt Nam trước các hoạt động của Trung Quốc tại Biển Đông đã dẫn tới một số cuộc biểu tình ở Hà Nội và TP Hồ Chí Minh trong tháng Sáu, điều mà phía Trung Quốc cáo buộc là đã được nhà nước Việt Nam “nhắm mắt làm ngơ”.
Những ngày gần đây, dường như có các động thái của lãnh đạo hai bên nhằm “giảm nhiệt” căng thẳng ngoại giao giữa hai bên, với một số cuộc viếng thăm Trung Quốc của các quan chức Việt Nam cao cấp.
Tuần trước, Thứ trưởng Ngoại giao Hồ Xuân Sơn trong tư cách đặc phái viên của lãnh đạo cao cấp Việt Nam đã sang thăm và làm việc tại Bắc Kinh.
Ông Sơn đã hội kiến với Ủy viên Quốc vụ Đới Bỉnh Quốc và hội đàm với người đồng nhiệm Trương Chí Quân.
Thông cáo của Trung Quốc sau đó cho hay hai bên đã thống nhất “ngăn chặn các lời nói và hành động có thể làm tổn hại tới tình hữu nghị và sự tin tưởng lẫn nhau giữa nhân dân hai nước”.
Hai bên cũng thống nhất đẩy nhanh tiến độ đàm phán để sớm ký kết “Thỏa thuận về các Nguyên tắc cơ bản chỉ đạo giải quyết vấn đề trên biển giữa Việt Nam và Trung Quốc”, với quan điểm chung là giải quyết bất đồng thông qua đối thoại hòa bình, và hiệp thương hữu nghị.
————————
TQ kêu gọi Việt Nam thực hiện ‘đồng thuận’
BBC   -   29-6-2011
http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2011/06/110629_china_consensus.shtml
VIỆT NAM KHẲNG ĐỊNH PHƯƠNG CHÂM 16 CHỮ VÀNG & 4 TINH THẦN 4 TỐT VỚI TRUNG QUỐC (RFA)   29-6-2011
http://nhanquyenchovn.blogspot.com/2011/06/viet-nam-khang-inh-phuong-cham-16-chu.html
TRUNG QUỐC THÚC GIỤC SỰ ĐỒNG THUẬN VỚI VIỆT NAM TRÊN VẤN ĐỀ BIỂN HOA NAM (Tân Hoa Xã)   28-6-2011
http://nhanquyenchovn.blogspot.com/2011/06/trung-quoc-thuc-giuc-su-ong-thuan-voi.html
.
.
.

VIỆT NAM & TRẬT TỰ TRUNG HOA (Nguyễn Xuân Nghĩa)

Tháng Sáu 30, 2011

 

Việt Nam và “Trật Tự Trung Hoa”

Nguyễn Xuân Nghĩa và Quốc Việt, Đài SBS Úc Châu
Chương tình phát thanh chiều Thứ Ba 21Tháng Sáu, giờ Melbourne

2011-06-21

http://www.dainamax.org/2011/06/viet-nam-trong-trat-tu-trung-hoa.html

Việt Nam đã trôi vào “Trật tự Trung Hoa” Pax Sinica như thế nào?

 

“Ở mấy năm cuối của thế kỷ, tình hình Việt Nam
cho ta cảm tưởng đất nước là một phi cơ
đang vụt bay vào thế kỷ 21 trên cao độ mười ngàn thước.
Mở phòng lái ra, ta không thấy một ai:
phi hành đoàn đang dồn về phía sau,
bận tranh ghế với hành khách.
Cảm giác bất an đó đã phần nào là lý do hình thành tập sách nhỏ này.”

Tháng Sáu năm 1996, tác giả Nguyễn Xuân Nghĩa đã mở đầu cuốn
“Việt Nam và Trật Tự Trung Hoa” như trên.

Bây giờ, 15 năm sau,Trưởng ban Việt ngữ đài phát thanh SBS tại Úc
là Quốc Việt trở lại cuốn sách 322 trang này, xuất bản tại Hoa Kỳ
vào đầu năm 1997, để đối chiếu những dự báo và hiện trạng của Việt Nam

Sau đây là mạch dẫn vào cuộc phỏng vấn trong tiết mục hàng tuần
“Chuyện Việt Nam” của đài SBS:

 

http://www.sbs.com.au/yourlanguage/vietnamese/highlight/page/id/174911/t/Issue-of-Vietnam-Tue-21-Jun-2011 

.

 

14 comments:

http://www.dainamax.org/2011/06/viet-nam-trong-trat-tu-trung-hoa.html

.

.

Việt Nam và “Trật Tự Trung Hoa” (II)

Nguyễn Xuân Nghĩa và Quốc Việt SBS Úc Châu ngày Thứ Ba 20110628

2011-06-28

http://www.dainamax.org/2011/06/viet-nam-va-trat-tu-trung-hoa.html

Bấm : http://www.sbs.com.au/yourlanguage/vietnamese/highlight/page/id/176439/t/Issues-of-Vietnam-Tue-28-Jun-2011

 

Trên đây là mạch dẫn vào cuộc phỏng vấn của Trưởng ban Việt ngữ Quốc Việt của đài SBS phát thanh từ Úc châu. Sau lần phỏng vấn đã niêm yết tuần trước (“Việt Nam và ‘Trật tự Trung Hoa’”), tuần tới sẽ là cuộc phỏng vấn tiếp về hiện trạng Trung Quốc 30 năm sau đợt cải cách của Đặng Tiểu Bình.

 

(Sau mấy ngày tác giả đi xa, Dainamax Magazine sẽ trở lại nhịp độ cũ. Xin cảm tạ quý độc giả đã theo dõi…)

.

 

6 comments:

http://www.dainamax.org/2011/06/viet-nam-va-trat-tu-trung-hoa.html

 

.

.

.

VIỆT CỘNG & TRUNG CỘNG : KẺ TUNG NGƯỜI HỨNG (Huỳnh Ngọc Tuấn)

Tháng Sáu 30, 2011

 

Kẻ tung người hứng

Huỳnh Ngọc Tuấn

04:30:pm 29/06/11

http://www.danchimviet.info/archives/37844

 

Ngày 13/6/2011 Cộng sản VN cho tiến hành cuộc tập trận bắn đạn thật tại đảo Hòn ông cách bờ biển Tam Kỳ 40 Km.

Ngày 13/6/2011 Nguyễn Tấn Dũng ban hành nghị định 42/2011/NĐ-CP. Nghị định này tương đương với lệnh động viên trong thời chiến.

Ngày 12/6/2011 CSVN cho CA đàn áp bắt bớ và giải tán một cách thô bạo những người biểu tình chống Tàu cộng xâm lược tại Hà Nội và Sài Gòn, rồi những ngày chúa nhật kế tiếp, nhà cầm quyền CSVN bằng những “biện pháp nghiệp vụ” họ đã vô hiệu hóa, ngăn chận những người yêu nước tiến hành biểu tình chống Tàu cộng xâm lược. Biểu tình là một quyền căn bản được quy định trong Hiến pháp nhưng không có trong thực tế.

 

Khi những hình ảnh trên Danchimviet đưa tin về việc CA Việt cộng đối xử thô bạo với người yêu nước, tôi thấy vô cùng xấu hổ, phẫn uất và khinh bỉ bọn “CA nhân dân” được sự chỉ đạo của Bộ chính trị Đảng CS ra tay đàn áp người biểu tình và tôi cũng không thể cầm được nước mắt vì vui mừng khi chứng kiến tấm lòng và hào khí của nhiều người trẻ đối với vận mệnh đất nước.

 

Có thể khẳng định, nếu không bị ngăn cấm, đe dọa, hành hung, khủng bố thì người trẻ VN, người dân VN sẽ đồng loạt xuống đường để bọn bành trướng Bắc Kinh thấy được rằng: Họ chỉ có thể khuất phục được nhà cầm quyền Hà Nội chứ không thể khuất phục được người dân VN.

 

Những hình ảnh sống động đó đã minh chứng được một điều:

Đứng trước hiểm họa của quốc gia, những người yêu nước VN và Đảng CSVN đã trở thành đối thủ của nhau. Họ đang tập hợp ở hai chiến tuyến đối đầu nhau.

 

Vừa qua trên một tờ báo của Tàu cộng: Hoàn Cầu Thời báo có câu: “VN nên hiểu rằng với một đứa trẻ không biết vâng lời sẽ bị đánh đòn” hay một câu khác: “VN đừng nên dựa vào Mỹ để đối đầu với Trung Quốc”. v.v.

Đọc những dòng chữ hỗn xược đó và nhìn vào những “động tác giả” của VC tạo cho người ta (nhân dân VN) cái cảm giác rằng chế độ này (VC) đang ra sức bảo vệ đất nước – chống ngoại xâm.

 

Nhưng thực ra Tàu cộng và Việt cộng kẻ tung người hứng để đánh lừa nhân dân VN vì nếu ai có một chút nhạy cảm, chịu khó suy nghĩ và phân tích thì sẽ nhận ra mục tiêu của những trò hề này.

 

Thứ nhất: VC cho tập trận bắn đạn thật để làm gì? Răn đe Tàu cộng ư?

Chỉ có trẻ con mới nghĩ như vậy vì: Sức mạnh của Tàu cộng chế ngự cả vùng Tây Thái Bình Dương và theo một số nhà phân tích chỉ cần 5 năm nữa thôi là sức mạnh này kể cả nước Mỹ là siêu cường duy nhất hiện nay cũng không chắc đã kiềm chế nỗi thì với một quốc gia nhỏ và yếu như VN có thể nào răn đe làm Tàu cộng phải cân nhắc chùn bước?

Một quốc gia lớn và giàu mạnh như Nhật Bản mà còn phải dựa vào ô dù an ninh của Mỹ thì VC là cái gì? Đây là một thực tế không thể không cân nhắc để cho những ai thực tâm mưu tìm một hướng đi, một chiến lược để bảo vệ đất nước. Không có gì khó hiểu khi Nhật, Hàn, Đài Loan và Philippin đều phải nương tựa vào sức mạnh của Mỹ để bảo vệ an ninh và quyền lợi của họ

Thứ 2: Việt cộng ra lệnh động viên thanh niên để làm gì? Khi thời đại này đâu phải là thời chiến tranh Thế giới I. Ngay như Tàu cộng cũng phải thực hiện chương trình cắt giảm quân đội để tập trung nguồn lực cho việc phát triển vũ khí công nghệ cao.

Phải xác định một điều: Chiến tranh ngày hôm nay là chiến tranh công nghệ cao. Cái thời dựa vào số lượng binh sĩ đông đảo đã qua từ lâu lắm rồi (ít ra là đã 20 năm). Vậy VC muốn động viên quân đội để làm gì? Không khó khăn để trả lời câu hỏi này: thứ nhất, là để “lòe” với người dân là họ chuẩn bị để đối phó với Trung Cộng. Mục tiêu là để biện minh cho sự chính đáng của họ với tư cách là lực lượng lãnh đạo toàn dân chống ngoại xâm.

 

Thứ hai: tăng cường quân đội thực ra là để đối phó với tình hình đấu tranh lan rộng của nhân dân VN trong tương lai. Đó mới chính là mục đích thực của việc động viên quân đội.

Mặt khác họ nhờ đàn anh Tàu cộng tung ra những lời đe dọa hung hăng như trên để “đánh bóng” cho đảng CSVN và chế độ CS, làm cho người dân VN ngộ nhận là VC đang thực tâm chống ngoại xâm. Đây cũng là cách tạo “chính danh” và “uy tín” cho Đảng CS và chế độ để họ tiếp tục cầm quyền, giương cao ngọn cờ chống ngoại xâm (rởm) và mưu tính một ván cờ mà họ có thể yên vị cho dù VN sẽ không còn hiện hữu như một nhà nước độc lập trong tương lai.

Nhưng Hà Nội đang diễn một vỡ tuồng kém cỏi về kịch bản và rất tồi tệ về diễn viên.

Mấy ngày trước qua lời một phát ngôn viên Bộ ngoại giao, VC kêu gọi Mỹ nên đóng một vai trò tích cực trong khu vực Đông Nam Á để giữ gìn hòa bình.

Sự hiện diện của Hoa Kỳ tại Biển Đông là chiến lược trường kỳ và quyền lợi quốc gia của Mỹ,nên VC có mời gọi hay không cũng không làm thay đổi điều này. VC biết như vậy và Trung Cộng cũng biết như vậy cho nên quan thầy mới cho phép đàn em đưa ra lời mời gọi này.

Qua việc này chúng ta thấy VC trong thâm tâm không hề muốn Hoa Kỳ can dự vào khu vực cho dù ai cũng biết rằng sự can dự này hoàn toàn có lợi cho VN. Hoa Kỳ sẽ kiềm chế sự lộng hành của Tàu cộng ở Biển Đông, qua đó quyền lợi của đất nước VN và nhân dân VN tự nhiên được bảo vệ. Sự liên kết với Hoa Kỳ ở tầm mức chiến lược hoàn toàn có lợi cho VN. Trước mắt là về trang bị vũ khí, VN sẽ tiết kiệm được rất nhiều tiền trong trong việc mua khí tài quân sự hiện đại. Đó là chưa nói đến một thực tế là VC có chi gấp 10 lần ngân sách quốc phòng hiện nay cũng không thể làm thay đổi tương quan lực lượng với Trung Cộng.

 

Tôi muốn nhắc đến Đặng Tiểu Bình để làm sáng tỏ một điều: Đặng Tiểu Bình muốn xây dựng Trung Hoa trở thành một siêu cường, muốn người Hán thống trị Thế giới cho nên từ một người cộng sản chuyên chính ông ta phủ nhận lý tưởng của mình để làm một người cộng sản thực dụng, nhưng Họ Đặng là một người hết lòng vì đất nước Trung Hoa. Ông ta sẵn sàng từ bỏ lòng tự ái cá nhân. Vì một nước Trung Hoa thống trị Thế giới ông ta phủ nhận lý tưởng cộng sản của mình. Câu nói nổi tiếng của Đặng: “Mèo trắng mèo đen, mèo nào bắt chuột được thì nuôi”. Ông ta căm thù nước Mỹ đến tận xương tủy vì ông ta (với tầm nhìn chiến lược biết rằng, nước Mỹ sẽ là một trở ngại khó lòng vượt qua để đưa TC lên vị trí để thống trị Thế giới nhưng để đạt được mục đích, ông ta kết thân với Mỹ và tự nhận mình là NATO Phương Đông, để thực hiện một cú lừa vĩ đại với Mỹ và Phương Tây). Ông ta căm thù giá trị Tự do – Dân chủ nhưng để tạo được niềm tin của Mỹ và phương Tây ông cho thực hiện chính sách “cởi mở”, cho đến khi nổ ra sự kiện Mùa xuân Bắc Kinh ông ta mới khép lại bằng một cuộc tắm máu sinh viên ở Quảng trường Thiên An môn và chấm dứt trò chơi dân chủ nửa vời.

 

So sánh tập đoàn CSVN với Đặng Tiểu Bình và đảng CSTQ, chúng ta thấy có sự khác biệt: Để chấn hưng Trung Hoa Đặng sẵn sàng dẹp bỏ tự ái để kết thân với Mỹ.

Ngày nay đất nước đang lâm nguy, CSVN lại khước từ quan hệ chiến lược với Mỹ vì sợ mất quyền lực. Điều này chứng tỏ CSVN đang một mưu tìm một thỏa hiệp với Tàu
Theo thông tấn xã VN, thứ trưởng Ngoại giao VC là Hồ xuân Sơn đang có mặt tại Bắc kinh để “đàm phán” với Tàu, và hai bên nhất trí sẽ không sữ dụng vũ lực để giải quyết ”tranh chấp” và “tăng cường định hướng đúng đắn dư luận,tránh lời nói và hành động làm tổn hại đến tình hữu nghị và lòng tin của nhân dân hai nước”

Xin mở ngoặc: giữa VN và Tàu cộng làm gì có tình hữu nghị và sự tin tưởng,với cách nói này nhà cầm quyền CSVN sẽ ra tay đàn áp người nào lên tiếng chống Tàu cộng và những cuộc biểu tình để lên án ngoại xâm sẽ bị thẳng tay dẹp bỏ.

Điều đáng lo ngại ở đây là những khu vực không tranh chấp (vì hoàn toàn nằm trong khu vực thuộc chủ quyền VN) sẽ biến thành khu vực tranh chấp với sự “tài tình” của hai người ‘đồng chí”, anh em, và có thể họ sẽ đạt được “thỏa thuận” trong tinh thần “16 CHỮ VÀNG” thì quyền lợi và an ninh của đất nước sẽ bị phương hại nghiêm trọng. Chúng ta chờ xem sẽ rõ.

 

Trước đây vài hôm Hải quân VC đã tổ chức đợt tuần tra chung với Hải quân TC và chính thức viếng thăm TC. Đại tá Nguyễn văn Kiệm, phó Tham mưu trưởng Hải quân VC nói rằng “Cuộc tuần tra chung này thể hiện sự phát triển mối quan hệ “hợp tác láng giềng hữu nghị truyền thống” tăng cường “hiểu biết,tin cậy lẫn nhau” giữa quân đội và Hải quân 2 nước”.

Chúng ta nhận thấy ở đây là một thái độ mập mờ, ngôn ngữ mâp mờ, không phân định được đâu là “đồng chí” đâu là kẻ xâm lược trong quan hệ với Tàu cộng.

 

Trong tình hình hiện nay,giải pháp duy nhất và tối ưu nhất là: Dân chủ hóa đất nước, liên minh quân sự với Hoa Kỳ để bảo vệ an ninh và quyền lợi quốc gia. Khước từ những điều này CSVN không còn gì để biện minh mục tiêu mãi quốc cầu vinh của họ.

Việc người Mỹ mời gọi VC tham gia tập trận là một thông điệp rõ ràng mà chính phủ Mỹ muốn gởi đến nhân dân VN rằng: Mỹ sẵn sàng hợp tác với nhân dân VN để ngăn chặn sự bành trướng của Bắc Kinh. Vấn đề còn lại là VC có muốn đất nước VN hợp tác lâu dài và chiến lược với nước Mỹ để bảo vệ quyền lợi của dân tộc và đất nước hay không.

 

Chúng ta thấy rằng không những đối với VN mà với cả Philippines,người Mỹ cũng khẳng định cho thế giới hiểu rằng nước Mỹ trung thành với những nguyên tắc và giá trị của mình. Thể hiện qua lời tuyên bố của Ngoại trưởng Hoa Kỳ Hillary Clinton “Hoa Kỳ tôn trọng hiệp định quốc phòng chung của chúng tôi và liên minh chiến lược với Philippines. Tôi sẽ không thảo luận các sự kiện giả định. Nhưng tôi muốn nhấn mạnh sự cam kết của chúng tôi đối với công cuộc phòng vệ của Philippines.”

 

Chúng ta tự hỏi: CSVN dựa vào cái gì để chống ngoại xâm khi họ thẳng tay loại bỏ nhân dân của mình ra khỏi cuộc chiến này và họ hoàn toàn đơn độc, yếu đuối trong khi Trung Cộng là một siêu cường?

 

So sánh với Philipin, những nhà lãnh đạo của quôc gia này hết lòng vì đất nước và dân tộc, họ đã hành động thiết thực và khôn ngoan khi liên minh với Hoa Kỳ để bảo vệ đất nước.
Hành động của chính phủ Phi hiện nay khác biệt hoàn toàn với những “động tác giả” của CSVN điều này những ai quan tâm đến thời cuộc đều thấy rõ, sự phô trương về sức mạnh và nổ lực “chống ngoại xâm” của CSVN chỉ là một trò lừa đảo – mị dân.

Không loại trừ trong tương lai Tàu cộng và VC sẽ dàn dựng một kịch bản “đụng đầu” quân sự trên biển để củng cố “uy tín” cho đàn em VC trong lòng người dân và dư luận Thế giới. Sẽ có nhiều thanh niên VN sẽ ngã xuống để phục vụ cho mục đích này.

 

Theo lời phát ngôn viên bộ Ngoại giao CSVN Nguyễn Phương Nga sắp tới đây VC và Hoa Kỳ sẽ tổ chức một cuộc thao diễn chung tại Biển Đông. Với Hoa Kỳ thì đây là một thông điệp gởi đến người dân VN rằng: Mỹ sẵn sàng đứng bên cạnh nhân dân VN trong việc bảo vệ quốc gia.

Còn VC sẽ lợi dụng điều này để tuyên truyền đánh bóng cho chế độ về “quyết tâm” bảo vệ tổ quốc, tranh thủ sự ủng hộ của người dân VN trong lúc VC đã tỏ rõ sự bất lực và bất minh trong việc chống ngoại xâm.Nhưng với những người am hiểu thời cuộc và luật pháp thì với quan hệ lỏng lẻo,mang tính hình thức như quan hệ Hà Nội – Washington hiện nay không có gì bảo đảm là Hoa kỳ sẽ giúp VN chống lại Tàu cộng khi bị xâm lược.

 

Tàu cộng có dã tâm chiếm đoạt tài nguyên trên biển của VN, muốn kiểm soát toàn bộ Biển Đông để tranh bá với Mỹ cho nên họ không muốn chế độ VC sụp đổ vì một khi chế độ VC sụp đổ, chế độ dân chủ mới hình thành một điều chắc chắn sẽ xảy ra: Để bảo vệ tổ quốc trước mối đe dọa của anh láng giềng Đại Hán, chế độ mới sẽ liên minh với Hoa Kỳ và như vậy Trung Cộng sẽ trắng tay. Chỉ có CSVN mới phục vụ cho quyền lợi của Tàu cộng hữu hiệu nhất. Tình trạng đối đầu giữa TC và VC hiện nay là một kịch bản được dàn dựng vô cùng công phu, tỉ mỉ để mị dân. Mục tiêu vừa phục vụ cho quyền lợi của Đại Hán vừa giữ được ghế cầm quyền của CSVN.

 

Nhiệm vụ của chúng ta những người đấu tranh để bảo vệ tổ quốc và dân chủ hóa đất nước hãy dùng ngòi bút của mình, phương tiện của mình để nói với nhân dân VN, phân tích hướng dẫn cho họ nhận thấy hiểm họa của dân tộc, vạch mặt chỉ tên bọn bán nước. Với tầm nhìn chiến lược, với ý chí sẵn sàng hy sinh, với lòng kiên nhẫn và khiêm tốn, chúng ta tìm mọi cách để đưa thông tin này đến với người dân VN để họ biết cần phải làm gì khi tổ quốc lâm nguy.

 

Sự lựa chọn nào cho Tổ quốc trường tồn, lập trường nào cho dân tộc hồi sinh và phát triển. Chúng ta vạch trần bộ mặt của CSVN làm thất bại trò chơi tung hứng của VC và Tàu cộng để nhân dân thức tỉnh hành động. Kịp thời đưa những tên bán nước ra công lý.

 

Cùng với Hoa Kỳ đất nước VN Dân chủ sẽ là trụ cột cho nền hòa bình lâu dài tại Đông Nam Á.

Với kinh nghiệm của 36 năm sống dưới sự cai trị của tập đoàn CSVN, với tư cách là nạn nhân trực tiếp của chế độ, tôi nhân định rằng với bản chất thấp hèn sẵn sàng bán nước cầu vinh, lấy khủng bố,đàn áp và mỵ dân để duy trì quyền lực. CSVN không hề có thiện chí, thực tâm và tư cách để đại diện cho nhân dân VN chống Tàu cộng xâm lược.

 

Huỳnh Ngọc Tuấn
Quangda1959@gmail.com

© Đàn Chim Việt

 

————————–

 

PHẢN HỒI :

 

thedorcarff says:

30/06/2011 at 04:28

Đặng Tiểu Bình chưa bao giờ nói là “Mèo trắng mèo đen, mèo nào bắt chuột được thì nuôi” như trong bài viết đề cập. Chính xác thì phải là “Bât quản hoàng miêu hắc miêu, chỉ yếu tróc trú lão thử tựu thị hảo miêu” – Không cần biết mèo vàng hay mèo đen, chỉ cần bắt được chuột đều là mèo tốt.

Bài “Đặng Tiểu Bình dụng truyện Liêu trai chí dị điều hành Trung Quốc? ” tôi dẫn ra dưới đây có giải thích đầy đủ về nguồn gốc của câu nói trên:

“Bât quản hoàng miêu hắc miêu, chỉ yếu tróc trú lão thử tựu thị hảo miêu” (Không biết mèo vàng hay mèo đen, chỉ cần bắt được chuột đều là mèo tốt), phát ngôn này của nhà lãnh đạo Trung Quốc Đặng Tiểu Bình được coi là danh ngôn nổi tiếng. Tuy nhiên, dù rất quen với câu nói này nhưng ngay cả người Trung Quốc không phải ai cũng biết nguồn gốc của câu nói này.

“Thuyết con mèo” của Đặng Tiểu Bình xuất hiện sớm nhất trong hai lần phát biểu vào tháng 7/1962: lần thứ nhất là ngày 2/7, trong Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ 7 khóa 3 Đoàn thanh niên cộng sản chủ nghĩa Trung Quốc; lần thứ 2, trong bài phát biểu tại Hội nghị Ban bí thư Trung ương đảng thảo luận về vấn đề làm thế nào để khôi phục nền nông nghiệp.

Muốn hiểu rõ ý nghĩa của phát ngôn nổi tiếng này, phải đặt nó vào hoàn cảnh đương thời, khi nền kinh tế Trung Quốc đang vô cùng khó khăn và lâm vào khủng hoảng. Vì muốn thoát khỏi cửa ải khó khăn này, tại một số địa phương xuất hiện các hình thức như khoán sản lượng đến từng hộ gia đình. Những hình thức này mặc dù giúp phần nào khôi phục sản xuất, được nhân dân ủng hộ, nhưng trong cơ chế quản lý kinh tế quan liêu tập thể khi đó đều bị coi là “bất hợp pháp”.

Đặng Tiểu Bình dùng so sánh “mèo vàng mèo đen” này, chủ yếu là để nói một cách hình ảnh rằng, trong quan hệ sản xuất, không thể hoàn toàn áp dụng một hình thức cố định bất biến, mà hình thức nào tại địa phương nào có thể khôi phục và phát triển sản xuất một cách dễ dàng và nhanh chóng thì áp dụng hình thức đó.

Tuy nhiên, một tháng sau hai lần phát ngôn của Đặng Tiểu Bình, trong hội nghị Bắc Đới Hà, Chủ tịch Trung Quốc lúc đó là Mao Trạch Đông gay gắt phê bình cái gọi là “gió nghịch chiều”, hơn nữa nhấn mạnh “trận gió” này càng lên cao càng nguy hại, xem bản chất của nó thực ra là vấn đề chủ nghĩa xã hội hay chủ nghĩa tư bản. Đến Đại cách mạng văn hóa, thuyết “mèo vàng mèo đen” càng bị phê phán kịch liệt, bị gọi là “thuyết duy lực lượng sản xuất”.

Thế nhưng, bất chấp việc bị phê phán, vùi dập, thuyết “mèo vàng mèo đen”, hình tượng tỷ dụ sinh động này vẫn lan nhanh như gió. Đặc biệt, sau cải cách mở cửa, thuyết “mèo vàng mèo đen” lại một lần nữa được đưa lên bàn quyết sách, dần dần diễn hóa thành thuyết “mèo trắng mèo đen”, hơn nữa nhận được sự tán thành, ủng hộ rộng rãi của đông đảo các tầng lớp. Phát triển là lẽ tất yếu, những thay đổi to lớn của nông thôn Trung Quốc hơn 30 năm nay chứng minh ai đúng ai sai.

Mặc dù thuyết “con mèo” rất nổi tiếng và gắn với tên tuổi Đặng Tiểu Bình, nhưng trên thực tế, nhà lãnh đạo này lại không phải là người đầu tiên đưa ra khái niệm. Trong bộ tiểu thuyết Liêu trai chí dị, quyển 3, cuối thiên Khu quái có câu: “Dị sử thị viết: hoàng ly hắc ly, đắc thử giả hùng” (Bất kể mèo vàng mèo đen, chỉ cần bắt được chuột thì đều là mèo tốt).

Về điểm này, có thể kiểm chứng qua lời giới thiệu của bà Trác Lâm, phu nhân của Đặng Tiểu Bình. Bà Trác Lâm cho biết: “Đặng Tiểu Bình rất thích Liêu trai chí dị, ông ấy không chỉ thường xuyên đọc Liêu trai chí dị khi ở Bắc Kinh, mà khi ra ngoài cũng thường xuyên mang theo Liêu trai chí dị”.

Tờ Văn vựng báo của Hương Cảng có đăng bài cho biết, Đặng Tiểu Bình từng yêu cầu nhân viên tháo cuốn “Liêu trai chí dị” ra thành các trang rời, khi ra ngoài thì mang theo vài thiên, lúc rỗi thì đọc. Trong đó, các thiên như “Họa bì”, “Khẩu kĩ”, “Khu quái”,… thiên thì vạch trần xã hội đen tối, thiên thì hàm ngụ đầy triết lý, giúp độc giả biết cách nhìn nhận thế giới, hiểu được ý nghĩa thực sự của cuộc sống, được Đặng Tiểu Bình yêu thích hơn cả.

Trên thực tế, “thuyết con mèo” có phải do Đặng Tiểu Bình đưa ra đầu tiên hay không thực ra không quan trọng, điều quan trọng là Đặng Tiểu Bình có thể phát dương tinh thần của câu nói ấy để đem lại lợi ích cho người dân Trung Quốc.

Ông vận dụng “thuyết mèo vàng mèo đen” một cách xác đáng, đối với người Trung Quốc mà nói, đây thực sự là một ví dụ mẫu mực về học tập tinh hoa văn hóa truyền thống, thể hiện tinh thần cầu thị, lối tư duy, tác phong công việc và nguyên tắc luôn lấy thực tế làm xuất phát điểm – kim chỉ nam của công cuộc hiện đại hóa đang đưa Trung Quốc lên hàng cường quốc kinh tế hiện nay.

 

.

.

.

HOA KỲ CÓ E NGẠI HÀNG KHÔNG MẪU HẠM “THI LANG” CỦA TRUNG QUỐC ? (Foreign Policy)

Tháng Sáu 30, 2011

 

Mỹ có e ngại tàu sân bay của Trung Quốc?

H.S (theo Foreign Policy, 27.6.2011)

Ngày 30.06.2011, 07:38 (GMT+7)

http://sgtt.vn/Thoi-su/146979/My-co-e-ngai-tau-san-bay-cua-Trung-Quoc.html

SGTT.VN – Ngày 29.6, tàu sân bay của Trung Quốc phải hoãn thời gian hạ thuỷ do có vấn đề về linh kiện. Trước đó tạp chí Foreign Policy của Mỹ ngày 27.6 có bài nhận định về ảnh hưởng của tàu sân bay của Trung Quốc với khu vực và thế giới. Xem ra giấc mơ tàu sân bay của Trung Quốc chưa thành hiện thực. SGTT lược dịch bài báo này.

 

Sáu tháng trước, tướng Liu Huaqing – cha đẻ của hải quân hiện đại của Trung Quốc và chỉ huy hải quân từ 1982 – 1988 đã qua đời. Liu tìm cách xây dựng lực lượng hải quân của Trung Quốc thành một hạm đội hoạt động ở các đại dương xa và muốn có một tàu sân bay. Liu đã thề rằng: “Tôi sẽ chết không nhắm mắt nếu tôi không thấy một tàu sân bay Trung Quốc trước mặt tôi”.

Nay tại xưởng đóng tàu ở quân cảng Đại Liên, phía đông bắc Trung Quốc, tàu sân bay đầu tiên của hải quân Trung Quốc (PLAN) sẽ sớm ra khơi lần đầu tiên. Và khu vực châu Á-Thái Bình Dương, cũng như Mỹ, lại sôi nổi tranh luận về tác động của chiếc tàu sân bay này.

 

Đô đốc Robert Willard, tư lệnh quân đội Mỹ tại Thái Bình Dương, cho biết trong một cuộc phỏng vấn tháng 4.2011 với hãng tin Bloomberg rằng ông “không quan tâm” về việc chuyến hải hành đầu tiên của chiếc tàu sân bay của Trung Quốc, nhưng cho rằng: “Dựa trên những phản hồi mà chúng tôi nhận được từ các đối tác và đồng minh của chúng tôi trong Thái Bình Dương, tôi nghĩ rằng sự thay đổi trong nhận thức của khu vực sẽ là đáng kể”. Nhật báo Asahi Shimbun của Nhật Bản trích dẫn một nguồn tin quân sự cho biết: “Trung Quốc đang chi tiêu ngân sách quân sự rất lớn để xây dựng tàu sân bay… Với sức mạnh hải quân, Trung Quốc cố gắng để chống lại Hoa Kỳ và có thể dẫn đến xung đột quy mô nhỏ với lực lượng của Mỹ hoặc Nhật”. Tướng Úc John Frewen bình luận: “Các hậu quả ngoài ý muốn của tàu sân bay Trung Quốc đặt ra mối đe dọa lớn nhất đối với sự hài hòa trong khu vực trong những thập kỷ tới”. Còn báo Hindustan Times dẫn lời một sĩ quan hải quân cấp cao Ấn Độ cho rằng Trung Quốc với tàu sân bay đầu tiên sẽ có nhiều lợi thế so với Ấn Độ.

 

Nhiều dữ liệu cho thấy tàu sân bay đầu tiên của Trung Quốc sẽ gần như không có khả năng như tàu của Mỹ. Chiếc tàu sân bay này (Varyag, mua từ Ukraine hồi 1998) có kích thước nhỏ hơn, và đặc biệt là đường băng dốc nên sẽ không thể triển khai máy bay hạng nặng hơn, vốn đòi hỏi phải có sự hỗ trợ của máy phóng để cất cánh. Có vẻ Varyag chủ yếu sẽ được sử dụng để mở rộng việc bảo đảm không phận từ bờ biển của nó (đối lập với sức mạnh hơn hẳn của các tàu sân bay Mỹ, từ oanh kích trên bộ hoặc tấn công các mục tiêu hải quân).

Ngoài những thiếu sót kỹ thuật của nó, một tàu sân bay duy nhất sẽ có tiện ích quân sự rất hạn chế. Ngay cả lần thử nghiệm nếu được hoàn thành, chiếc tàu này sẽ phải được bảo dưỡng trong vài tháng của năm. Ngoài ra, Trung Quốc đang thiếu các phi công hải quân và thủy thủ có kinh nghiệm cần thiết để điều khiển tàu sân bay thành công và an toàn.

 

Tuy nhiên, nếu tập trung vào những thiếu sót của tàu sân bay quân sự mới của Trung Quốc mà hoàn toàn bỏ qua các đặc điểm của sự phát triển của nó là không nên. Trên tất cả, Varyag là một biểu tượng của sức mạnh đang lên của Trung Quốc. Nhiều quan chức Trung Quốc và các học giả khi trả lời phỏng vấn đã miêu tả tàu sân bay là biểu tượng quyền lực lớn của Trung Quốc. Một cựu quan chức PLAN nhấn mạnh: “Tàu sân bay là một hệ thống vũ khí rất phức tạp và chứng minh sức mạnh quốc gia. Trung Quốc là thành viên thường trực của Hội đồng bảo an Liên hợp quốc chưa có tàu sân bay”.

Cuối cùng, Varyag rõ ràng là tàu sân bay “khởi động” của Trung Quốc. Trung Quốc đã xây dựng một tàu sân bay thế hệ thứ hai, mà chiếc đầu tiên bộ Quốc phòng Mỹ dự đoán có thể sẵn sàng hoạt động vào đầu năm 2015. Trung Quốc chắc chắn sẽ học được nhiều bài học từ kinh nghiệm của tàu sân bay Varyag và có thích ứng tiếp theo cho phù hợp.

 

Đối với Mỹ, các tác động quân sự trực tiếp của một tàu sân bay Trung Quốc là khá hạn chế. Hải quân Mỹ là khá chuyên nghiệp trong các mục tiêu tấn công lớn, và một tàu sân bay Trung Quốc sẽ không thể tồn tại trong những giờ đầu của một cuộc xung đột nói chung với Mỹ. Một tàu sân bay cũng sẽ có các tiện ích rất hạn chế trong một cuộc chiến tranh giữa Mỹ và Trung Quốc liên quan vấn đề Đài Loan, nơi mà Trung Quốc có ưu thế hơn Đài Loan về không quân với các căn cứ trong nội địa.

 

Tuy nhiên, ý nghĩa chiến lược của tàu sân bay Trung Quốc là đối với khu vực châu Á-Thái Bình Dương, và đặc biệt có tiềm năng đáng kể tại Biển Đông, nơi đang có những căng thẳng hơn bao giờ hết. Trung Quốc đã ngày càng hung hăng hơn trong các tranh chấp với Việt Nam và Philippines trên Biển Đông, và tàu sân bay Varyag sẽ làm các nước phải gia tăng đáng kể khả năng quốc phòng để bảo vệ mình khỏi sự tấn công của Trung Quốc trong vùng biển này.

Với Đông Nam Á, những tác động chính trị của một tàu sân bay Trung Quốc là rất căng thẳng. Các nước này có thể sẽ tìm đến Hoa Kỳ như một sự cân bằng, và Washington phải chuẩn bị để đáp lại như cách bảo vệ các lợi ích của mình.

 

Sẽ là một sai lầm để phóng đại những hậu quả mang tính chiến lược từ chiếc tàu sân bay đầu tiên của Trung Quốc. Nó sẽ không làm thay đổi cân bằng quân sự cơ bản trong khu vực châu Á-Thái Bình Dương, cũng không đe dọa sự thống trị quân sự của Mỹ. Tuy nhiên, nó là một báo hiệu quan trọng của những điều sắp tới. Khi sức mạnh hải quân của Trung Quốc tiếp tục mở rộng và khi các tàu sân bay Trung Quốc và tàu hộ tống dàn trải trên vùng biển Tây Thái Bình Dương, Biển Đông và Ấn Độ Dương với tần số ngày càng tăng, Washington sẽ buộc phải xem xét lại sức mạnh quân sự ở nền tảng chiến lược lớn của mình. Hiện nay với áp lực cắt giảm ngân sách, tư duy rõ ràng về những lợi ích lâu dài và những thách thức của nước Mỹ là đặc biệt cần thiết. Tương lai bắt đầu từ bây giờ.

 

H.S (theo Foreign Policy, 27.6.2011)

 

—————————————–

 

 

THI LANG THANG hay LUẬN VỀ TÀU SÂN BAY THI LANG CỦA TRUNG QUỐC (Nguyễn Xuân Nghĩa)   29-6-2011

http://nhanquyenchovn.blogspot.com/2011/06/thi-lang-thang-hay-luan-ve-tau-san-bay.html

 

SỨC MẠNH QUÂN ĐỘI TRUNG QUỐC HIỆN NAY RA SAO ? (Bay Vút)  -   28-6-2011

http://nhanquyenchovn.blogspot.com/2011/06/suc-manh-quan-oi-trung-quoc-hien-nay-ra.html

 

 

.

.

.

 

DIỄN HÀNH VĂN HÓA QUỐC TẾ KỲ 26 TẠI NEW YORK NGÀY 25-6-2011

Tháng Sáu 30, 2011

 

Diễn hành văn hóa quốc tế kỳ 26 tại New York

Bài và hình: Nguyễn Ninh Thuận/ Việt Herald

(06/27/2011)

http://www.vietherald.com/D_1-2_2-154_4-10464/Dien-hanh-van-hoa-quoc-te-ky-26-tai-New-York.html

 

NEW YORK CITY, New York: Sáng Thứ Bảy, 25-6-2011 trên đại lộ Avenue of the Americas (6th Ave., khoảng giữa đường 43rd ST và 56th ST), từ 11 sáng đến 2 giờ chiều hàng trăm tà áo dài đủ màu sắc phất phới bay trong ánh nắng chan hòa của thành phố New York như vui mừng chào đón hơn 800 người Việt từ khắp nơi trên thế giới và cộng đồng các tiểu bang xa như Washington, Texas, Florida, New Jersey, Philadelphia…

 

Các hội chính trị tại Atlantic, Nam Florida, Montreal, Oklahoma; Nhóm trẻ VAFG (Detroit); Người Việt Quốc Gia VN; Đoàn Thanh Niên Phó Đức Chính Calif.; Đồng hương Nam & Bắc Calif.; Văn Phòng Liên Đới Xã Hội Paris; Văn phòng đòi lại tên Saigon; Hội Mẹ Việt Nam, Washington DC, và các hội đoàn từ Pháp và Canada cũng có đồng hương về tham dự. Về giới truyền thông báo chí gồm: Truyền hình SBTN Cali & Phila, NY, NJ, các báo Sóng Thần, Việt Mỹ, Lạc Hồng, Việt Báo Hải Ngoại; Việt Herald, và Phát thanh Việt Nam Hải Ngoại.

 

Được biết tất cả đồng hương khắp nơi lần lượt đến trú ngụ tại khách sạn Carter của gia đình ông bà Trần Đình Trường. Gia chủ đã ưu ái dành phòng cho hơn 500 đồng hương về tham dự diễn hành được nghỉ miễn phí từ 1 giờ trưa ngày 23-6 đến 12 giờ trưa ngày 27/6/2011. Ông bà là mạnh thường quân của cộng đồng VN nhiều năm qua, thật là một điểm son mà người Việt quốc gia đáng ghi nhớ.

 

Kể từ năm 2000, lần đầu tiên cộng đồng Người Việt quốc gia hải ngoại được tham dự ngày Diễn Hành Văn Hóa Quốc Tế lần thứ 15, và từ đó cho đến nay tham gia 12 năm liên tiếp. Chính nhờ sự tham gia nhiệt tình và tiếp tay tận lực của quý cộng đồng và quý đồng hương, Diễn Hành VH Việt Nam đã đạt được nhiều thành quả rực rỡ, các cộng đồng bạn trên thế giới khâm phục nét đẹp văn hóa và truyền thống hào hùng của dân tộc VN. Đồng thời CĐNVHN giương cao ngọn cờVàng ba sọc đỏ, lá cờ chính nghĩa đã phất phới tung bay trên thành phố New York, cùng với những lá cờ của những quốc gia tự do trên thế giới. Cơ quan Di Dân Quốc Tế gởi thư thông báo thực hiện Diễn Đoàn Diễn Hành năm nay quá chậm trễ vì phải liên hệ và chờ thông báo của Sở cảnh sát thành phố New York để không gặp trở ngại như năm 2010 vừa qua. Thời gian thực hiện và tổ chức Ngày Diễn Hành Quốc Tế 26 năm 2011 quá gấp rút.

 

Trước ngày Diễn Hành VHQT, chiều 24-6-2011 tại phòng hội của khách sạn Carter, BTC đã tổ chức một cuộc họp mặt thân hữu trong không khí thân tình để thông báo chương trình ngày diễn hành.

 

Ông chủ tịch cộng đồng New York, Nguyễn Trung Châu thay mặt BTC lên chia sẻ: BTC đã xin phép Thành Phố và Sở Cảnh Sát New York năm nay được diễn hành Văn Hóa Thế Giới ngay trên đại lộ, không phải đi trên lề đường như năm ngoái. Nhưng trước đây 1 tháng mới nhận được giấy phép, nên việc tổ chức gặp nhiều trở ngại, không quảng bá rộng rãi đến khắp nơi, phòng trọ hạn hẹp không như ý mọi người tham dự, một số đăng ký tham dự trễ nên bị từ chối… BTC thành thật xin lỗi. Một mạnh thường quân GIấu tên ủng hộ gần 300 phần ăn để chiêu đãi đồng hương các nơi về tham dự diễn hành trong chiều Thứ Sáu 24-6-2011.

 

Ngày Diễn Hành Văn Hóa Quốc Tế

 

Hơn 9 giờ sáng 25-6-2011 gần 800 người tụ tập trong phòng Hội của khách sạn Carter với xiêm y chỉnh tề, trang phục Nam Bắc, nhiều áo dài đủ màu sắc, khăn vành đủ cỡ, biểu ngữ và một rừng cờ vàng ba sọc đỏ làm rộn ràng không khí New York vốn đã náo nhiệt càng rộn rịp hơn. Mới 10 giờ sáng mọi người nô nức đến sớm địa điểm góc đường 6th Ave. & 43Th, BTC đã tiếp tế bánh mì thịt và nước uống cho mọi người.

 

Trước khi xuất phát diễn hành, đội hình VN tập trung trên đường 43rd St. góc đường số 6th làm nghi thức khai mạc chào cờ Việt Mỹ& phút mặc niệm trong không khí trang nghiêm.

 

Đầu tiên, chủ tịch CĐ New York, ông Nguyễn Trung Châu, trưởng Ban BTC lên chào mừng và cám ơn đồng hương tham dự. Ông không quên nêu ra những khó khăn của BTC gặp phải như nhận được giấy phép của thành phố& cảnh sát quá cận ngày diễn hành nên tổ chức không như ý, tuy vậy được diễn hành trên đại lộ và làm được một xe hoa với chủ đề “Sài Gòn hòn ngọc Viễn Đông”với ngôi chợ Bến Thành trong quang cảnh mua bán tấp nập.

 

Tiếp đến đại diện các hội đoàn như CT Nguyễn ThịThanh (Seatle), Phó CT Nguyễn Thái Thủy (Dallas), CT Lưu Văn Tươi (Florida), CT Ngô Thanh Lâm (Georgia), CT Theresa Hoàng (Houston), CT Lê Thinh (Montreal), CT Trần Quán Niệm (New Jersey) và nhiều cộng đồng khác vừa nêu tên trên, lên diễn đàn chia sẻ cảm tưởng trong ngày diễn hành, đại ý tất cả mọi người hoan nghênh, hỗ trợ, cám ơn BTC hàng năm đã duy trì tổ chức ngày Diễn Hành QT để bảo tồn nền văn hóa VN tại hải ngoại, phô trương cho tất cả thế giới chiêm ngưỡng những đặc thù văn hóa giàu đẹp của VN.

 

Bảng tên VN do Liên Hiệp Quốc đưa ra – Banner của Vietnamese Community Association lớn dài do các chị mặc áo dài cờ vàng ba sọc đỏ đứng hàng ngang cầm. Tiếp theo các chị cũng đồng phục quốc kỳ VNCH đứng theo hình chữ nhật do Hội Mẹ VN- Washington DC cầm Đại Kỳ Nằm, trông rất đẹp mắt. Nối tiếp xe phát thanh của ông Thược, đồng hương mặc quốc phục VN, rồi đoàn múa trẻ em CĐ Georgia và xe hoa chính Sài Gòn trong chủ đề “Sài Gòn hòn ngọc Viễn Đông”chở các thiếu nữ áo dài tha thướt, áo bà ba duyên dáng bên chiếc nón lá nghiêng nghiêng, áo tứ thân rực rỡ màu sắc, anh lính chiến hùng dũng, các bà đi chợtrong chiếc áo dài cổ truyền thập niên 60-70, người bán rau với áo bà ba và chiếc quần đen tuyền, học trò nam quần tây đậm màu áo sơ mi trắng bên cô nữ sinh nhí nhảnh e ấp chiếc áo dài trắng trinh nguyên… Sau cùng là các hội đoàn của từng tiểu bang với Banner và rừng cờ vàng ba sọc đỏ rập trời New York theo thứ tự A, B, C…

 

Ông Nguyễn Đức Tăng từ Pháp sang cho phóng viên Việt Herald biết: “Đây là lần đầu tiên tôi đi tham dự Diễn Hành VHTG với 38 người bên Pháp đến trong văn phòng Liên Đới Xã Hội. Chúng tôi rất vui.”

 

Chị Nguyễn Thọ Sự nhoẻn miệng cười cho biết vợ chồng chị ở Phila. hơn 30 chục năm, và đây là lần đầu tiên chồng chị mới đi tham dựDiễn Hành VHTG trong đoàn của anh Lê Bá Lộc, Hà Xuân Toản, Phó CT cộng đồng Nam NJ và phái đoàn gần 20 người”. Ông Đoàn Quang Thế, tiếp lời: “Chúng tôi đi tham dự để biểu dương lực lương Người Việt Quốc Gia bảo tồn văn hóa VN!” Cô Phan ThịThanh, cô em gái dễ thương của chị Sự cùng quan điểm với các anh chị trong pháiđoàn Phila là nên đi tham dự ngày diễn hành cho thật đông, để phô trương lực lượng hùng hậu của cộng đồng tị nạn VN mình tại Mỹ, cho toàn thế giới biết đến những cái hay đẹp của nền VHVN, cho lá cờ VNCH được phất phới bay trên nền trời New York dưới mắt bao du khách đang đứng nhìn trong ánh mắt thán phục ngợi khen.

 

Anh Ngải Vinh của Thanh Niên Phó Đức Chính ở Nam Cali., sang tham dự cho chúng tôi biết Thanh Niên Cờ Vàng giờ cuối không tham dự được. Riêng Thanh niên Phó Đức Chính tham dự 3 người là anh và Quốc Bảo cùng Hoài Hương. Tất cả bỏ tiền túi ra mua vé máy bay mỗi vé $850, để góp mặt trong đoàn diễn hành, cùng làm tin cho đồng hương theo dõi.

 

Hơn 12 giờ trưa, đoàn diễn hành đi trên đại lộ số6th Ave từ 43rd St đến 56th St. Dẫn đầu đoàn Albama, Tibet với xe hoa chưng hình Đức Lạt Ma, K.O.MB, Georgia với xe hoa và sắc phục riêng nước của họ. Tiếp theo là cả 800 người VN, một lực lượng hùng hậu đủ màu sắc vui tươi tay cầm cờvàng sọc đỏ tung bay trên đường phố New York và biểu ngữ của từng đơn vị góp mặt thật đông vui, nhộn nhịp. Đoàn vũ các thiếu nữ áo dài hồng dừng lại múa các vũ điệu quê hương, nón lá… khiến mọi người tấm tắc khen ngợi không hết lời.

 

Tiệc hội ngộ tại phòng hội khách sạn

 

Tối Thứ Bảy cùng ngày 25-6- 2011, BTC khoản đãi một bữa ăn tối với thức ăn ê hề do mọi người sắp hàng tự chọn, và thưởng thức văn nghệ bỏ túi với những bài hát và thơ thật hay do các anh chị các tiểu bang đóng góp thật vui. MC: Thái Trung Nguyên.

Sau lời chia sẻ của ông Nguyễn Trung Châu, cô Tara Thu và ông Nguyễn Văn Tánh thay phiên nhau lên cám ơn quan khách. BTC phát hành DVD Saigon Nỗi Nhớ của Asia giá $25 và BTC được hưởng 20%-30% tiền bán 70 DVD. BTC cho biết chi phí tổ chức hơn $30,000, tiền gây quỹ năm này mới được hơn $13,000 và kêu gọi mọi người ủng hộ

 

Mọi chi tiết, đóng góp bảo trợ xin liên lạc 62 W. Kingsbridge Rd. Bronx, NY 10468 với Ô, Nguyễn Trung Châu (347)545-2920- Tara Thu (347) 547-2882- hay vào trang nhà www.dienhanhvanhoaquocte.org/chao.

 

—————————–

Hình ảnh – Nguyễn Văn Đặng

https://picasaweb.google.com/118244542887071843924/DienHanhVHQT2011?authkey=Gv1sRgCOaNuZHIneOLJA&feat=email

 

.

.

.


Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 38 other followers