Archive for Tháng Sáu, 2011

HỠI CÁC ĐỒNG CHÍ, CƠ HỘI BÁO THÙ TRUNG QUỐC CỦA CHÚNG TA ĐÃ ĐẾN RỒI ! (Francesco Sisco)

Tháng Sáu 26, 2011

 

Hỡi các đồng chí Cơ Hội Báo thù Trung Quốc của chúng ta đã đến rồi (*)

Francesco Sisci

Asia Times
Lê Quốc Tuấn. X-CafeVN chuyển Việt Ngữ

Sun, 06/26/2011 – 02:54

http://www.x-cafevn.org/node/2282

 

BẮC KINHSau một tài liệu được Trung Quốc công bố gần đây,[1], nhiều người đã gởi đến nhiều bản mới. Đa số đều không hay, trừ một tài liệu mà tôi chú ý. Người đưa cho tôi là một người phương Tây người vừa trở về từ Hà Nội.

Tại đó, sau một cuộc họp kinh doanh, một quan chức địa phương mò mẫm trên bàn, lấy một số giấy tờ, vo tròn thành một quả bóng, ném chúng vào sọt rác và thì thầm “vô nghĩa”. Ông ném trượt và quả bóng lăn vào ngay dưới chân của bạn tôi. Ông nhặt nó lên bỏ túi trong khi viên chưa kia quay nhìn ra ngoài cửa sổ. Sau đó, người bạn tôi tử tế dịch sang tiếng Việt dùm tôi.

Nội dung tài liệu ấy dường như là cơn giận của một cựu chiến binh Việt Nam già nua, có thể mới được ra khỏi bệnh viện tâm thần. Đó là một tâm trạng phục hận, loại Dr Strangeloven, như nhiều người thường hiện hữu trên thế giới ở mọi thời đại. Không thể nghiêm chỉnh chấp nhận những lập luận như thế này nhưng chúng có thể tạo nên một trò đùa hay ho, và trong tinh thần này, tôi muốn trình bày lại nội dung ấy, để cười vui sau một ngày làm việc vất vả.

Sau đây là bản sao chép đầy đủ:

 

Hỡi các bạn, những người trẻ tuổi, các bạn không được dao động, chùn tay và nhất là không được sợ hãi bọn Trung Quốc. Chính sự tương phản với kích thước tương đối của chúng ta làm cho cuộc báo thù của chúng ta trở nên hết sức đúng lúc và hoàn hảo. Dù tự hào với truyền thống, người Trung Quốc đã quên mất những điều cơ bản của chiến lược. Họ bị mắc kẹt trong vùng biển Nam Trung Hoa, và dù gì họ cũng sẽ phải thua trong khi chúng ta sẽ giành được chiến thắng. Chỉ có chúng ta để có thể thua do đó các bạn không được bỏ cuộc. Các bạn phải cương quyết và tiến về phia trước – để chúng ta có thể trả được mối thù của mình cho cuộc xâm lược năm 1979 của họ.

 

Việc Trung Quốc quyết định tổ chức cuộc thao diễn quân sự ở Biển Nam Trung Hoa và tiến đến mức độ đối đầu trong khu vực đảm bảo cho sự thất bại của họ, miễn là chúng ta đáp trả tương tự và không nhượng bộ. Thực tế là, chúng ta đã nhắm đến mục đích của một cuộc đụng độ về quân sự với họ, càng lớn càng tốt, và sau đó chúng ta sẽ giành được chiến thắng trong bất cứ kịch bản nào. Trong vài tháng qua, tình hình chung đã thay đổi đáng kể kể từ khi Philippine quyết định thách thức với vai trò của Trung Quốc trong vùng biển. Philippines là một thuộc địa của Mỹ trước đây, vẫn gần gũi tình cảm với Hoa Kỳ. Và, dân chúng của họ không bị xem là hay gây gổ như chúng ta. Nếu họ phản ứng, điều này có thể là bằng chứng đủ để thế giới phương Tây thấy rằng người Trung Quốc đã đi quá xa. Sau đó, đây là thời điểm của chúng ta để bước vào và để ngưng không bị xô đẩy loanh quanh bởi hải quân Trung Quốc, những người đã tịch thu các tàu đánh cá và bắt giữ thủy thủ của chúng ta mà đòi tiền chuộc.

 

Nếu hải quân của chúng ta thua trong cuộc va chạm với họ, chúng ta vẫn đạt được một chiến thắng về chính trị. Hành vi hung hăng và hiếu chiến của Trung Quốc sẽ đe dọa tất cả mọi người trên thế giới. Nó sẽ chứng minh rằng lý thuyết về “Phát triển hòa bình” của họ chỉ là một mưu mẹo cho những người nước ngoài nhẹ dạ, vốn liếng tư bản cả ở bên trong và ngoài nước của họ sẽ bắt đầu tuôn chạy ra khỏi Trung Quốc, các mối nghi ngờ sẽ phát triển quanh Trung Quốc và bầu không khí kinh tế và thương mại với Trung Quốc sẽ trở nên tồi tệ hơn. Rõ ràng là Trung Quốc, một nước lớn hơn, phải có trách nhiệm hơn để duy trì hòa bình xung quanh biên giới của mình. Nếu họ không đối xử được như vậy với chúng ta, một nước Việt Nam nhỏ bé, thì họ có thể đối xử với Nhật Bản, Ấn Độ, hay Nga ra sao ? Mọi người sẽ thấy họ là những kẻ hiếu chiến, họ sẽ bị sợ hãi và chúng ta sẽ là những nạn nhân được mọi người an ủi và giúp đỡ.

 

Nếu giành được chiến thắng trong cuộc đụng độ, chúng ta sẽ chứng minh rằng họ chỉ là một con hổ giấy. Chúng ta vẫn sẽ có một chiến thắng về chính trị – cộng với một thành công về quân sự. Chúng ta sẽ là David từng chiến thắng các Goliath hung dữ và hậu quả đối với Trung Quốc sẽ chẳng khác gì nhiều nếu chúng ta thua cuộc.

Đây là chiến lược mà chúng ta đã xử dụng trong cuộc chiến tranh chống Mỹ của mình. Chúng ta biết, dù thắng về quân sự họ cũng sẽ không tránh khỏi việc bị thua trong cuộc chiến về chính trị, miễn là chúng ta làm sao để cho dân chúng thế giới – và cả dân Mỹ – hiểu là chúng ta đã chỉ đấu tranh vì giải phóng đất nước chứ không vì một mục tiêu gì khác. Tương tự như vậy, bây giờ chúng ta có thể thấy rằng chúng ta đang chiến đấu cho một phần của vùng biển rất gần với bờ biển của chúng ta và xa khỏi bờ biển Trung Quốc. Khoảng cách gần về địa lý, gia cố thêm bởi kích thước nhỏ bé của chúng ta, có thể chứng minh với thế giới về lẽ phải của chúng ta đối với vùng biển ấy.

 

Tóm lại, chúng ta sẽ giành chiến thắng trong mọi trường hợp và sẽ hưởng được những lợi ích mà Trung Quốc từng có trong cuộc xâm lược năm 1979 của họ đối với chúng ta. Sau lần tấn công ấy của Trung Quốc, vốn tiến hành theo lệnh của người Mỹ, Trung Quốc đã chứng tỏ hoàn toàn là đứng về phe Tây phương. Trung Quốc cho thấy mình sẵn sàng có những hành động cụ thể để ngăn chặn sự xâm nhập của Liên Xô vào châu Á bằng cách cố gắng cản trở chúng ta trong khi chúng ta đã đem nỗ lực mình để giải phóng Campuchia khỏi bàn tay bất chính và ủng hộ Trung Quốc của Khmer Đỏ. Trung Quốc đã được ban thưởng cho cuộc tấn công đó bằng việc Mỹ bật đèn xanh cho các đầu tư và bán hàng công nghệ. Và dòng chảy công nghệ của các khoản đầu tư đã cho phép Trung Quốc phát triển được giai đoạn đầu. Về cơ bản, việc hỗ trợ đầu tư đã không bao giờ dừng lại, ngay cả sau cuộc đàn áp Thiên An Môn năm 1989. Tuy nhiên, không có giai đoạn phát triển đầu tiên ấy, công cuộc tăng trưởng và phát triển của Trung Quốc sẽ không thể thực hiện được.

 

Nói một cách khác, cuộc chiến tranh 1979 đã mở cửa cho sự phát triển của Trung Quốc. Nếu không có cuộc chiến tranh ấy, công cuộc phát triển của Trung Quốc sẽ là bất khả hoặc rất khó khăn.

 

Bài học là: hãy chiến đấu cùng với người Mỹ, bạn sẽ được ban thưởng; chống lại Mỹ, bạn sẽ bị trừng phạt về chính trị. Tuy nhiên, người Trung Quốc dường như đã quên bài học hay đơn giản là không hiểu được bầu không khí chính trị mới chung quanh Trung Quốc. Mọi người ở châu Á đang lo sợ về sự tăng trưởng của Trung Quốc. Kinh tế Trung Quốc hiện nay lớn hơn của Nhật Bản, và đây là một dấu hiệu cảnh báo cho toàn thế giới – bao gồm cả Mỹ. Có dư luận ngày càng gia tăng đang kêu gọi một nỗ lực phối hợp để kiềm chế Trung Quốc. Tuy nhiên, vẫn chưa có quyết định về việc phải hành động gì, như vẫn còn hoài nghi về chiến lược và ý định thực sự của Trung Quốc. Một cuộc đụng độ với Việt Nam nhỏ bé sẽ cho thế giới thấy rằng Trung Quốc đang thực sự là gây hấn và không thể tin tưởng được.

Tất cả điều này sẽ là lợi thế của chúng ta: Trước thế giới, chúng ta sẽ là những người đã ngăn cản được nước Trung Quốc to lớn – cũng giống như 40 năm trước, chúng ta đã ngăn được việc mở rộng châu Á của đế quốc Mỹ.

Hiện đã chín muồi cho sự việc này.

 

Trong những ngày gần đây, ngay cả Philippine cũng lập luận chống lại sự xâm lấn của Trung Quốc trong khu vực. Họ bắt đầu gọi tên vùng biển ấy là biển Tây Phi và kêu gọi sự tham gia của Mỹ vào khu vực. Sau một cuộc đụng độ, Mỹ sẽ phải quyết định đứng về một bên và chắc chắn là họ không thể đứng về phía chống lại Philippine, thuộc địa trước đây của mình và cũng không thể đứng về phía Trung Quốc, kẻ khổng lồ đang gia tăng ăn hiếp ở địa phương, đang đe dọa các nước láng giềng nhỏ bé của mình với những cuộc tập trận quân sự, như thể kích thước khổng lồ hoặc tăng trưởng kinh tế nhanh chóng của họ chưa đủ đáng sợ.

 

Nếu từ đó mà Mỹ đứng về phía chúng ta, đà tăng trưởng kinh tế nhanh của Trung Quốc sẽ phải ngừng lại khi rất ít dân tộc trên thế giới muốn làm kinh doanh với một quốc gia bắt nạt các nước láng giềng – đặc biệt là trước khi nước ấy trở thành nền kinh tế lớn nhất thế giới. Những thông điệp sẽ là: Trung Quốc sẽ làm gì các nước láng giềng, các đối tác kinh doanh và bất cứ ai khi thực sự trở nên mạnh mẽ hơn ? Họ sẽ là một kẻ bắt nạt tồi tệ hơn cả Mỹ, ngay cả không cần đến lớp vỏ bọc hoặc giả vờ về nhân quyền. Ai sẽ muốn một loại tương lai như thế này cho thế giới ? Sau đó, đầu tư toàn cầu sẽ di chuyển đến một nơi khác, và chúng ta thì được khen thưởng vì vai trò then chốt của mình trong việc ngăn chặn sự phát triển của gã khổng lồ xấu xí.

Tương lai này nằm trong tầm tay của chúng ta.

 

Để ngăn chặn tương lai này, Trung Quốc cần tổ chức một sáng kiến lớn trong khu vực để giải quyết vấn đề Biển Nam Trung Hoa và phải thực hiện việc ấy một cách chân thành, không có một cảm giác của lòng tự hào bị tổn thương. Họ cũng nên di chuyển các khiếu nại về chủ quyền có tính lịch sử của mình đến các căn cứ pháp lý, vốn sẽ là dễ hiểu hơn với thế giới. Lãnh đạo Trung Quốc nên cầu xin người Mỹ ngăn cản chúng ta, hoặc bất cứ ai khuấy động rắc rối với những hành động khiêu khích. Nhưng bằng cách làm này, họ sẽ có tất cả mọi người, trong đó có cả Mỹ, phải chính thức tham gia vào một khu vực mà họ cho là của họ. Đây là điều họ không muốn làm vì nó sẽ làm tăng sự tham gia của nước ngoài trong những gì họ tin là công việc nội bộ.

 

Thực ra, bằng cách từ bỏ chiến lược này và những cầm cố cơ bản còn lại đối với những cử tri đang tranh giành một lãnh địa chính trị khác ở địa phương, Trung Quốc sẽ không nắm bắt được bản chất của nền chính trị hiện đại. Ở đây, đối với mọi người, từng ngày, các phân chia nội bộ xưa cũ giữa công việc quốc tế và nội bộ trở nên nhỏ bé hơn – đặc biệt đối với thành phần tham dự lớn hơn như Mỹ hay Trung Quốc. Bằng cách cố gắng giữ điều có tính khách quan quốc tế ở trong nước, họ lại rơi vào một cái bẫy mà từ đó không có cách nào thoát ra được.

 

Hơn nữa, Trung Quốc bỏ lỡ một điểm quan trọng. Tất cả các nước đang tìm đến sự bảo vệ của người Mỹ để chống lại sự nổi lên của một Trung Quốc mới và vẫn còn bí ẩn. Dù với tất cả các e ngại và nghi ngờ mà mọi người có thể có, Mỹ vẫn là, một quyền lực cũ từng được mọi người biết đến. Vì vậy, mọi người sẽ tìm kiếm sự bảo vệ từ người Mỹ để chống lại người Trung Quốc người mới và bí ẩn. Sau đó, Mỹ, dù với các cảm tình thiện chí mà họ có thể có đối với Trung Quốc, vẫn không thể bỏ đi quyền lợi và nỗi sợ hãi của tất cả các nước khác để mà bảo vệ Bắc Kinh.

Nếu một số nước nhỏ hiền hòa – trong đó có một nước từng là một phần của bản thân Mỹ trước đây – la hò chống lại Trung Quốc, làm sao Mỹ có thể bỏ qua và đứng xa, chả lẽ chỉ vì, trong cuộc tranh cãi này có người bạn cũ Đài Loan của họ về phe với Bắc Kinh ?

 

Vì lý do này, chúng ta có một cơ hội duy nhất để thay đổi thế giới và thậm chí trở nên thành phần léo lái trong khu vực. Chúng ta chỉ cần phải kiên quyết, dũng cảm và chúng ta sẽ được ban thưởng như chúng ta từng xoay sở đánh bại Pháp và Mỹ.

 

(Xin vui lòng đừng tin một chút sự thật nào trong tất cả những điều ở trên – Đây chỉ là một trò lừa phỉnh mà thôi).

 

(*) Tựa do người dịch đặt.
Tựa gốc của tác giả là: Vietnam’s Dr Strangelove at war with the Mandarins.

 

Nguồn: Asia Times

 

————————————————

 

 

Đằng sau chính sách hai không của Trung Quốc ở Biển Đông   –   Dương Danh Huy, Lê Minh Phiếu   (TVN)

 

Việc Trung Quốc thể hiện sức mạnh quân sự tùy tiện: Lợi bất cập hại (NCBĐ)

 

Trung Quốc muốn xã hội hài hòa nhưng lòng dân bất hòa   (RFI)

 

VN không đơn độc trên biển Đông   –  Đàm Quang Minh, Quỹ Nghiên cứu Biển Đông: (NLĐ)

Trung Quốc phản đối nỗ lực quốc tế hóa vấn đề Biển Đông (Vit).

 

Henry Kissinger: Trung Quốc không thể trở thành siêu cường quốc (GDVN).

 

Tướng Trung Quốc dọa cho Việt Nam “một bài học”  (TTXVN)

 

.

.

.

TIN & BÀI của NGÀY 25-6-2011

Tháng Sáu 26, 2011

TIN & BÀI của NGÀY 25-6-2011

.

VIỆT NAM và PHILIPPINES (Nguyễn Hưng Quốc)

GÓT CHÂN ASIN CỦA TRUNG QUỐC (Dương Danh Dy)

TRUNG QUỐC TIẾN THÓAI LƯỠNG NAN (Việt Long, RFA)

HỘI THẢO AN NINH BIỂN ĐÔNG : NHỮNG ĐIỂM TRANH LUẬN (Hoài Hương)

TRANH CHẤP BIỂN ĐÔNG : NGOẠI GIAO CÓ ÁT ĐƯỢC TIẾNG SÚNG ? (Hoài Hương, VOA)

TRUNG QUỐC CÓ TRÊN 80 TRIỆU ĐẢNG VIÊN CỘNG SẢN (BBC)

GẤU TRÚC HỌC VÕ, TRUNG HOA SÓNG GIÓ (Tuấn Thảo, RFI)

VÀI CHỨNG TỪ LIÊN QUAN TỚI NHÀ VĂN TRẦN KHẢI THANH THỦY

NGƯỜI VIỆT TẠI NHẬT & TẠI PHÁP BIỂU TÌNH CHỐNG TRUNG QUỐC (AFP, RFI)

NGƯỜI DÂN VIỆT TRƯỚC HAI NGÃ ĐƯỜNG (Bảo Giang)

TRUNG QUỐC CÔ ĐƠN, VIỆT NAM ĐAN CỬ TRẬN HOÀNG SA 1974 (Hà Giang, Người Việt)

CHÍNH SÁCH NĂNG LƯỢNG CỦA TRUNG QUỐC GÂY HẠI CHO LÁNG GIỀNG (Thái An, theo Oilprice)

KINH TẾ MỸ CÒN CHƯA LÊN (Ngô Nhân Dụng)

TRẦN KHẢI THANH THỦY : “KHOẢNG KHẮC TỰ DO LẠC BƯƠC ĐẾN QUÁ NHANH” (Người Viêt)

DU HỌC SINH VIỆT NAM TẠI PHÁP BIỂU TÌNH CHỐNG TRUNG QUỐC XÂM LẤN (RFI, Diễn Đàn)

BIỂU TÌNH & XÃ HỘI DÂN SỰ (Mai Thái Lĩnh)

TÂM TÌNH GỬI NHỮNG NGƯỜI BIỂU TÌNH VÌ LÒNG YÊU NƯỚC (Hồ Học – Trần Trung Luận)

TÂM NIỆM THỨ HAI của LS TRỊNH HỘI (Trịnh Hội)

NHÀ VĂN TRẦN KHẢI THANH THỦY TRẢ LỜI ĐÀI Á CHÂU TỰ DO NGAY KHI ĐẾN HOA KỲ (Việt Hà, RFA)

NHÀ VĂN TRẦN KHẢI THANH THỦY NÓI VỀ CẢM GIÁC ĐƯỢC TỰ DO (BBC)

NGUYÊN VĂN BÀI PHỎNG VẤN ĐẶC BIỆT CỦA TT OBAMA DÀNH CHO ĐÀI VOA (VOA)

TIN & BÀI của NGÀY 24-6-2011

.

.

.

ĐIỂM TIN

.

Tin thứ Bảy, 25-6-2011   –   Nhật Báo Ba Sàm

http://basam1.wordpress.com/2011/06/25/tin-th%e1%bb%a9-b%e1%ba%a3y-25-6-2011/

.

Điểm tin nổi bật hôm nay 25 – 06 – 2011  –   Tin Tức Hàng Ngày

http://tintuchangngay4.wordpress.com/2011/06/25/di%e1%bb%83m-tin-n%e1%bb%95i-b%e1%ba%adt-hom-nay-21-5-2011/

.

TIN NGÀY 25/6/2011 tiếp 4   –  Phạm Đình Tân

http://phamdinhtan.wordpress.com/2011/06/25/tin-ngay-2562011-ti%e1%ba%bfp-4/

.

Tin Đông Chuyện Tây, Thứ Bẩy /25/6/2011   –   Hải Ngoại Phiếm Đàm

http://www.haingoaiphiemdam.info/index.php?option=com_content&task=view&id=21245&Itemid=1

.

Radio Đáp Lời Sông Núi   –  Lực Lượng Dân Tộc Cứu Nguy Tổ Quốc

Nghe Chương Trình Thứ Bảy 25-6-2011

.

Đài Phật Giáo Việt Nam    –   Quê Mẹ

Chương Trình Thứ Sáu 24-6-2011

.

Viet Studies

http://viet-studies.info/

.

Google VN

http://news.google.com.vn/

.

Yahoo VN

http://vn.yahoo.com/

.

VOATiengVietVideo’s Channel

http://www.youtube.com/user/VOATiengVietVideo?feature=sub_widget_1

.

Kênh truyền hình Internet của Đài Á Châu Tự Do

http://www.youtube.com/RFAVietnamese

.

.

.

TIN VIỆT NAM HẢI NGOẠI

.

Houston: Xuống Đường Vì Chủ Quyền Đất Nước   (vietbao.com)

Hội Phát Triển Nghệ Thuật VN, Đoàn VN Dân Tộc Lạc Hồng: tổ chức buổi trình diễn Ca Vũ Nhạc Thiếu Nhi Lạc Hồng   (vietbao.com)

Thunder Valley Kỷ Niệm 8 Năm May Mắn Trong Tháng 6 Với Buổi Văn Nghệ Việt Nam   (vietbao.com)

Hiệp Hội Pháp Lý Việt Mỹ VAJF: 3 Năm Giúp Pháp Lý Dân Nghèo   (vietbao.com)

Dự án Vườn Truyền thống Việt ở San Jose   (vietbao.com)

Sinh Hoạt Cộng Đồng    (vietbao.com)

Đêm Văn Nghệ Vinh Danh Chiến sĩ VNCH Ngày Quân Lực   (vietbao.com)

Biên Khảo Về Các Nhà Thờ VN Viết Xong, Cần Giúp Xuất Bản   (vietbao.com)

Hội Ðồng Ðại Diện CÐNVQG-NC mời họp đại hội cộng đồng   (nguoi-viet.com)

Hồng Gia Việt Nam phát triển ở Nga   (nguoi-viet.com)

SBDC kỷ niệm 20 năm phục vụ giới tiểu thương   (nguoi-viet.com)
Những bài viết của học sinh các trường Việt ngữ   (nguoi-viet.com)

Thông Báo của BPSOS    (machsong.org)

Phong Trào Hưng Ca Việt Nam ra mắt tuyển tập Ca Khúc “XUỐNG ĐƯỜNG” (tapchithegioimoi.com)

Kỷ Niệm Ngày QLVNCH tại Dallas-Fort Worth    (tapchithegioimoi.com)

Quân dân cán chính Giồng Trôm  –  Kiến Hòa hội ngộ Ngày QLVNCH    (viendongdaily.com)

Thiếu tá Nhan Hữu Hậu, Lực Lượng Đặc Biệt    (viendongdaily.com)

Văn Nghệ Ngày Quân Lực 19-6   (viendongdaily.com)

Thêm giáo sư bị bắt trong đường dây mại dâm trên mạng    (nguoi-viet.com)

Mỹ : Bang New York thông qua bộ luật cho phép giới đồng tính kết hôn   (RFI)
NT Clinton chất vấn: Quốc Hội về phe nào trong cuộc chiến Libya    (nguoi-viet.com)

Hạ viện Mỹ bãi bỏ nghị quyết cho phép Hoa Kỳ can thiệp tại Libya   (RFI)
Hai nghi can khủng bố bị bắt ở Seattle    (nguoi-viet.com)
Nhà máy hạt nhân Mỹ mất an toàn    (nguoi-viet.com)
Ảnh hưởng của nắng trên cơ thể    (nguoi-viet.com)
Coi TV nhiều có hại sức khỏe    (nguoi-viet.com)

Mỗi ngày một viên aspirin ngăn được ung thư da    (nguoi-viet.com)
.

.

.

TIN ĐẶC BIỆT

.

20 phụ nữ Việt bị bắt ở Singapore    (BBC)

Báo chí Việt Nam ngày càng ‘sexy hóa’?    (BBC)

Hà Nội: Hơn 200 công nhân bị ngộ độc thực phẩm (Bee)

Tại Việt Nam, gần 3 chục người chết và mất tích do bão số 2 – Haima   (RFI)

Trung Quốc dọa không mua máy bay Airbus, nếu châu Âu áp đặt kế hoạch khống chế khí thải   (RFI)

Mỹ – Philippines thông báo tập trận chung gần quần đảo Trường Sa   (RFI)

Chính phủ Hungary hài lòng vì xây dựng được quan hệ “đối tác chiến lược” với Trung Quốc (RFI)

Nhật Bản : Sóng thần gây thiệt hại gần 150 tỷ euro  (RFI)

Giải mã huyền thoại Bắc Triều Tiên    (RFI)

Trung Quốc đề nghị hỗ trợ các nền kinh tế Âu châu   (VOA)

Lạm phát tháng Sáu lên tới 20%(BBC).

Tiền ảo hay rửa tiền? (TVN/Newsweek).

Quả bom dân số châu Phi(RFI).

Trung Quốc đối mặt với vấn nạn môi trường nghiêm trọng (Tia sáng)

.

.

.
NGHE/NHÌN

.

[Nhạc phim] Cả Nước Ðấu Tranh, nhạc Anh Bằng, Trung Tâm Asia

http://www.youtube.com/watch?feature=player_embedded&v=glJjbIXsZ8U

.

[Nhạc phim] Đáp Lời Sông Núi  – Hop Ca Asia 58

http://www.youtube.com/watch?v=0zSFve8xtKc

.

[Nhạc phim] Hãy đứng lên đồng bào ơi !   

http://www.youtube.com/watch?v=xyQJI-0hfQk&feature=related

.

Đài truyền hình NHK Nhật Bản đưa tin về Người Việt biểu tình phản đối Trung Quốc 25/06/2011

http://www.youtube.com/watch?v=QFB3H0pYWa8&feature=player_embedded

.

Sinh viên du học Việt Nam biểu tình chống Trung Quốc tại Pháp

http://www.youtube.com/watch?v=-WeAbTF5Bts&feature=player_embedded

.

85% Dân Trung Quốc muốn đập Việt Nam 

http://www.youtube.com/watch?feature=player_embedded&v=2tbGDR3l-Vc

.

Video máy bay hin đi ca Vit Nam luyn tp

http://www.vtc.vn/2-290701/xa-hoi/video-may-bay-hien-dai-cua-viet-nam-luyen-tap.htm

.

.

.

PHÓNG SỰ

.

Thâm nhập đường dây làm đồ án tốt nghiệp (GiadinhNet)

Tin Nóng : Nhân dân Bà Rịa đang xuống đường phản đối Trung Quốc !(Dân làm báo)

Sài Gòn: Đình công lớn tại Công ty có hơn 65.000 công nhân (Dan luan)

Ðảo Bình Ba vừa du lịch, vừa quốc phòng   (Người Việt)

HẬU QUẢ CỦA “VẤN NẠN BẰNG GIẢ”: “QUAN CHỨC LỚN NHỎ TOÀN DÙNG BẰNG GIẢ, KIẾN THỨC GIẢ ĐỂ LÃNH ĐẠO NHÂN DÂN?”…   (Blog Mai Thanh Hải)

Hong Kong và Việt Nam có số triệu phú tăng nhanh nhất châu Á (Tuổi trẻ).

Giáo viên ẩu đả, hai người chết và bị thương (PLTP).

Truyền thông: những chuyện không tử tế – Kỳ 2: Chứng mê đắm tin giật gân (Tuổi trẻ).

>> Kỳ 1: Thảm họa soi mói
>> Thời của thông tin “lộ hàng”?

Biển số đẹp, có tiền là có ngay – Bài 2: Còn “số đẹp”, còn tiêu cực (PLTP)

Biển số đẹp, có tiền là có ngay – Bài 1: Công khai mua bán

Cầu Sài Gòn có nguy cơ sập (VnMedia)

‘Sóng’ trên đại lộ dài nhất Việt Nam (VnExpess) –

Đại lộ Thăng Long thành sông sau cơn mưa lớn (dothi)

Đàn ông Hàn chọn vợ ở Việt Nam: Vào “lò” cung cấp cô dâu (TN)

.

.

.

VIỆT NAM và PHILIPPINES (Nguyễn Hưng Quốc)

Tháng Sáu 25, 2011

 

Việt Nam và Philippines

Nguyễn Hưng Quốc

Thứ Sáu, 24 tháng 6 2011

http://www.voanews.com/vietnamese/blogs/quoc/viet-nam-va-philippines-06-24-11-124501594.html

 
Người Philippines biểu tình trước lãnh sự quán Trung Quốc tại khu tài chính Makati ở Manila, ngày 8/6/2011. Trung Quốc, Việt Nam, Philippines, Đài Loan, Brunei và Malaysia tuyên bố chủ quyền toàn bộ hoặc từng phần đối với quần đảo Trường Sa – Hình: AP

http://media.voanews.com/images/480*300/AP_SouthChinaSea_16Jun11.jpg



Thời gian vừa qua, liên quan đến Biển Đông, Trung Quốc không phải chỉ uy hiếp Việt Nam mà còn gây hấn với cả Philippines. Trước khi tàu hải giám của Trung Quốc nhào tới cắt dây cáp thăm dò của tàu Bình Minh 02 và Viking 2 của công ty dầu khí Việt Nam, họ đã từng gây hấn với tàu thăm dò MV Venture của Philippines ở khu vực bãi Cỏ Rong (Reed Bank), cách đảo Palawan 200 cây số, nơi Philippines tuyên bố là thuộc vùng kinh tế đặc quyền của họ vào ngày 2 tháng 3. Sau đó, tàu Trung Quốc liên tiếp uy hiếp các tàu thăm dò của Philippines thêm một số lần nữa.

Điều đáng chú ý là trước thái độ gây hấn thô bạo của Trung Quốc, phản ứng của Việt Nam và Philippines khác hẳn nhau. Điều đó có thể thấy rõ ngay trên báo chí chính thống ở Việt Nam.

Trong khi trên báo chí chính thống ở Việt Nam, ngoài vài bản tin và lời phát biểu chung chung ngay sau hai biến cố cắt cáp vào ngày 26/5 và 9/6, chỉ thấy một sự im lặng lạ lùng và khó hiểu từ phía chính quyền thì, ngược lại, người ta thấy có khá nhiều bài tường thuật các phản ứng của Philippines đối với Trung Quốc. Các phản ứng ấy bao gồm: chỉ trích gay gắt Trung Quốc trên báo chí trong nước cũng như trên các diễn đàn quốc tế; điều tàu chiến và máy bay chiến đấu (gồm cả máy bay ném bom) ra hộ tống các tàu thăm dò dầu khí; nâng cấp căn cứ Rancula thuộc quần đảo Trường Sa; tăng cường tuần tra không quân và hải quân trên vùng tranh chấp; nỗ lực phát triển quốc phòng; tháo gỡ các cột trụ mà Trung Quốc đã lắp đặt tại ba bãi đá ngầm trong khu vực tranh chấp; báo cáo hành động xâm lấn ngang ngược của Trung Quốc lên Liên Hiệp Quốc; đề nghị Indonesia hợp tác khai thác dầu khí chung trên biển Đông, gần khu vực Trường Sa; kêu gọi các nước trong khu vực có tiếng nói và hành động chung nhằm đối phó với Trung Quốc; tham gia tập trận chung với Mỹ; gợi ý thành lập một đoàn ngoại giao chuyên trách để đàm phán với các nước ASEAN về việc thành lập một khối liên kết để giải quyết vấn đề ở Biển Đông và kết nối với Liên Hiệp Quốc để giải quyết các tranh chấp lãnh thổ ở Trường Sa, v.v…

Không phải chỉ nói suông. Họ làm thật. Và một cách hiệu quả, ít nhất là ở bước đầu: Họ thuyết phục được chính phủ Úc ủng hộ lập trường của họ trong cuộc họp cấp bộ trưởng gữa hai nước vào ngày 16/6. Họ cũng thuyết phục được sự ủng hộ mạnh mẽ của chính phủ Mỹ qua lời phát biểu của Đại sứ Mỹ tại Philippines: “Tôi đảm bảo với các vị rằng Mỹ sẽ sát cánh với Philippines trong tất cả các vấn đề. Mỹ và Philippines là những đồng minh chiến lược. Chúng tôi sẽ tiếp tục tham vấn và hợp tác với nhau trong các vấn đề, bao gồm cả Biển Đông””. http://vietnamnet.vn/vn/chinh-tri/25858/philippines-go-bo-cac-cot-tru-cua-tq-o-vung-tranh-chap.html . Mới đây, họ thuyết phục được sáu nước thành viên trong khối ASEAN (trong đó có Việt Nam) ủng hộ lời kêu gọi cho một giải pháp hòa bình do họ đưa ra.

Ngoài việc tường thuật các chính sách và các lời phát biểu của giới lãnh đạo cao cấp, bao gồm cả Tổng thống Benigno Aquino của Philippines, báo chí trong nước cũng tường thuật cả dư luận của quần chúng và trí thức Philippines trước sự đe dọa của Trung Quốc. Một số bài viết đăng trên báo lớn ở Philippines được nhắc nhở, trong đó có bài mang nhan đề “Kẻ du côn trong khu vực” (Regional bully) nói về cách hành xử của chính quyền Trung Quốc. Nhiều bài báo gọi đích danh Trung Quốc đang “trực tiếp xâm phạm lãnh thổ Philippines” và tuyên bố: “Sự việc này một lần nữa cho thấy, Trung Quốc thật là đáng sợ, chứ không phải là quốc gia hiền lành như các nhà ngoại giao nước này rao giảng.”

Ở đây, có hai điều chúng ta cần lưu ý: Thứ nhất, mức độ đe dọa của Trung Quốc đến chủ quyền và lãnh thổ cũng như lãnh hải của Philippines chắc chắn không trầm trọng như là Việt Nam, một nước giáp biên giới với Trung Quốc và có một lịch sử xung đột gần như triền miên với Trung Quốc; và thứ hai, như chính chính quyền Philippines nhìn nhận, lực lượng quân sự, cả không quân lẫn hải quân, của họ rất yếu. Không những yếu hơn Trung Quốc mà còn yếu hơn Việt Nam rất nhiều.

Một nước yếu và không trực tiếp đối diện với nguy cơ xâm lược của Trung Quốc như vậy nhưng cách phản ứng của họ rõ ràng là mạnh mẽ, quyết liệt, nhất quán và có tầm chiến lược hơn Việt Nam nhiều. Đó là điều đáng cho chúng ta suy nghĩ.

Từ trước đến nay, lúc nào Việt Nam cũng tự hào là đi đầu trong các cuộc chống ngoại xâm và các cuộc bành trướng quốc tế: xưa, Việt Nam đi đầu trong việc chống lại đế quốc Mông Cổ đang dẫm nát gần trọn châu Á và một phần châu Âu; sau, Việt Nam đi đầu trong việc chống lại chủ nghĩa thực dân cả cũ lẫn mới.
Còn bây giờ?

Đối diện với sự đe dọa trắng trợn từ Trung Quốc, Việt Nam lại chọn một thái độ nhịn nhục gần như bất động. Họ cố lừa dối dư luận trong nước là họ đang âm thầm giải quyết tranh chấp qua con đường đàm phán trực tiếp với Trung Quốc. Nhưng luận điệu ấy không thể dối gạt được ai cả. Người ta không thể ngồi vào bàn đàm phán mà không có một chiến lược rõ ràng và không có một sự hậu thuẫn nào hết, kể cả hậu thuẫn của dân chúng và quốc tế, hoặc ít nhất, trong khu vực. Sự im lặng và bất động của chính quyền Việt Nam, do đó, phải được hiểu như một sự đầu hàng.
Đầu hàng ngay từ đầu.

Có một điều hình như giới truyên truyền ở Việt Nam chưa nhận ra được: việc họ loan tin các phản ứng của Philippines mà không hề tường thuật bất cứ phản ứng nào từ phía Việt Nam, kể cả các cuộc biểu tình tự phát của dân chúng, cho thấy, hoặc ít nhất gợi cảm giác, là họ nhường trận địa chống Trung Quốc lại cho Philippines: Không phải Việt Nam mà chính Philippines mới là quốc gia xông xáo và quyết liệt nhất trong việc chống trả và ngăn chận âm mưu xâm chiến Biển Đông cũng như khu vực quần đảo Trường Sa.

Điều mỉa mai là giới truyền thông chính thống Việt Nam, một mặt, làm điều đó; mặt khác, lại tỏ vẻ đứng về phía Trung Quốc hơn là phía Philippines. Trên tờ báo mạng nổi tiếng của Việt Nam, Vietnamnet, ngày 8/6, có bài viết nhan đề “Trung Quốc mắng Philippines ‘tuyên bố vô trách nhiệm’”. Nội dung của bài viết là tường thuật lại lời phát biểu của người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc Hồng Lỗi do hãng Tân Hoa Xã loan đi: “Trung Quốc yêu cầu phía Philippines ngừng làm tổn hại tới chủ quyền và các quyền hàng hải cũng như lợi ích của Trung Quốc, dẫn tới các hành động đơn phương làm leo thang và phức tạp vấn đề tranh chấp Biển Đông. Phía Philippines nên ngừng đưa ra các tuyên bố vô trách nhiệm không phù hợp với thực tế.”
http://vietnamnet.vn/vn/chinh-tri/24649/trung-quoc-mang-philippines–tuyen-bo-vo-trach-nhiem-.html

Một lời phát biểu như thế, từ phía Trung Quốc, chả có gì đáng ngạc nhiên cả. Họ cũng đã từng nói như vậy với Việt Nam. Vậy tại sao tác giả bài báo lại dùng động từ “mắng”: “Trung Quốc mắng Philippines”?

Thứ nhất, ai cũng biết không nên dùng chữ “mắng” để mô tả các cuộc tranh cãi ngoại giao giữa hai nước.
Thứ hai, việc dùng chữ “mắng” trong văn cảnh như vậy, người viết – và giới lãnh đạo tuyên huấn Việt Nam nói chung – có vẻ đồng tình với Trung Quốc: Kẻ đáng trách ở đây, do đó, không phải là cái kẻ ỷ mạnh xâm lấn lãnh thổ và lãnh hải của nước khác mà lại là kẻ đang phản đối điều đó.

Nên giải thích việc này như thế nào đây?

Thực tình, tôi không hiểu.

Không thể nào hiểu được.

 

.

.

 

.

 

GÓT CHÂN ASIN CỦA TRUNG QUỐC (Dương Danh Dy)

Tháng Sáu 25, 2011

 

Gót chân Asin của Trung Quốc

Dương Danh Dy

Saturday, June 25, 2011

http://www.diendantheky.net/2011/06/got-chan-asin-cua-trung-quoc.html
Sau 30 năm tiến hành cải cách, mở cửa, Trung Quốc đã thu được những thành tựu rất to lớn không ai có thể phủ nhận nhưng cũng còn nhiều vấn đề. Siêu cường thứ hai cũng có gót chân Asin của mìnhnhà nghiên cứu Dương Danh Dy.

Trong cuộc phát triển có thể nói là nhanh như vũ bão chưa từng có ấy, Trung Quốc hiện đang đứng trước nhiều vấn đề, nhiều tồn tại lớn, không thể giải quyết trong một sớm một chiều, mà nếu xử lý không tốt, hoặc khi khí hậu, tình hình quốc tế có những diễn biến đột xuất, có thể phát sinh những chuyện khó lường.
Những tồn tại, những vấn đề, những số liệu, những nhận định dưới đây đều lấy từ những tài liệu công khai của Trung Quốc hoặc của những tờ báo, hãng thông tấn nước ngoài có uy tín, nhằm giúp người đọc hiểu thêm “mặt trái” của Trung Quốc, một mặt mà trong thời gian qua vì nhiều lý do chúng ta đã không chú ý, hoặc không muốn, hay ngần ngại không đề cập tới.

Người viết hoàn toàn không có ý định hạ thấp hoặc nói xấu đối với người bạn lớn phương Bắc của chúng ta, người – mặc dù vẫn tự xưng là nước đang phát triển – nhưng thực ra đã là siêu cường thứ hai trên thế giới rồi.
Tuy vậy, cần thấy rằng dù đã là siêu cường thứ hai, nhưng không phải là người khổng lồ đó không có gót chân Asin.

Người viết còn muốn nói thêm rằng, do cùng từ nền kinh tế kế hoạch tập trung quan liêu bao cấp chuyển sang nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa (hay kinh tế thị trường xã hội chủ nghĩa), Trung Quốc lại tiến hành cải cách trước, nên một số việc làm chưa tốt hay tồn tại của họ, nếu biết nghiêm túc, khôn ngoan… rút kinh nghiệm thì có thể là những bài học có ích.

Báo cáo chính trị tại ĐH 17 Đảng Cộng sản Trung Quốc (15/10/2007) đã chỉ rõ các tồn tại cơ bản của Trung Quốc trong 30 năm cải cách, mở cửa, bao gồm: Trả giá quá lớn đối với tài nguyên, môi trường trong tăng trưởng kinh tế; Phát triển không cân đối giữa thành thị và nông thôn, giữa các vùng miền, giữa kinh tế và xã hội (nông thôn phát triển tụt hậu); Phát triển ổn định nông nghiệp và duy trì tăng thu nhập cho nông dân ngày càng khó khăn hơn; Việc làm, bảo đảm xã hội, giáo dục y tế, nhà ở, tư pháp, trị an xã hội v.v.. tồn tại khá nhiều vấn đề; Xa xỉ, lãng phí, tiêu cực tham nhũng vẫn khá nghiêm trọng; Xu thế mở rộng khoảng cách phân phối thu nhập (nhất là giữa thành thị và nông thôn) về cơ bản vẫn chưa xoay chuyển được. Dân số nghèo ở thành thị và nông thôn, người thu nhập thấp vẫn còn một số lượng tương đối lớn….

Còn có thể nhặt thêm một số tồn tại nữa trong báo cáo trên, nhưng có lẽ như vậy cũng đã tương đối đủ.
Trước hết phải nói rằng, những nhận xét đánh giá trên của TW Đảng Cộng sản Trung Quốc là tương đối chính xác, đúng mức và có phần “dũng cảm”, vì họ đã dùng đến những từ như “trả giá quá lớn…”, “phát triển tụt hậu”, “khá nghiêm trọng”, “cơ bản vẫn chưa xoay chuyển được”,”sức ép vẫn tồn tại lâu dài” v.v.. Nhưng nếu đi sâu vào vấn đề, sẽ thấy những nhận định đánh giá đó còn chưa cụ thể, chưa đủ độ sâu, chưa nói hết được những nguy cơ tiềm ẩn.

Dưới đây là những vấn đề cụ thể:
Ăn vào tài nguyên của con cháu

Để đáp ứng yêu cầu phát triển của các ngành công nghiệp, mỗi năm Trung Quốc cần một lượng nguyên vật liệu khổng lồ. Dù có dự trữ nhưng một số năng lượng, nguyên vật liệu thiết yếu đã có dấu hiệu cạn kiệt.

Từ năm 1993, Trung Quốc đã từ nước xuất khẩu dầu mỏ trở thành nước nhập khẩu dầu mỏ với số lượng ngày càng lớn. Năm 2004 nhập khẩu 120 triệu tấn, năm 2005 nhập khẩu 136 triệu tấn (trên tổng lượng tiêu thụ là 317 triệu tấn), năm 2006 nhập khẩu 145,18 triệu tấn, năm 2007 nhập gần 200 triệu tấn (trong khi dự kiến trước đó là đến năm 2010 mới phải nhập 160 triệu tấn). Lượng nhập khẩu dầu đã nhiều hơn lượng sản xuất trong nước và tốn một lượng ngoại tệ là 96,2 tỷ USD. Lượng tiêu dùng dầu mỏ của Trung Quốc đã đứng thứ hai trên thế giới (sau Mỹ, và đã vượt Nhật).

Khi một nước mỗi năm phải nhập khẩu trên 100 triệu tấn dầu là có nguy cơ về an ninh quốc gia, nếu thế giới hoặc khu vực nhập khẩu chính có sự kiện đột biến.

Hơn nữa, cần chú ý là 50% lượng dầu nhập khẩu của Trung Quốc đến từ Trung Đông, 25% từ châu Phi, 15% từ Đông Nam Á. 80% lượng dầu nhập khẩu đều phải qua eo biển Malacca (dễ bị người ta “phong toả” khi có chuyện) trong khi của Mỹ lượng dầu nhập khẩu có tới 3/4 là từ Canada, Mexico, Venezuela… (với Mỹ là an toàn trong vận chuyển hơn nhiều).

Ngoài ra 90% lượng dầu nhập khẩu của Trung Quốc phải vận chuyển bằng tầu chở dầu nước ngoài, và một tồn tại lớn là đến nay Trung Quốc hầu như chưa có kho chứa dầu dự trữ.

Cũng phải nói thêm, ở những nước tiên tiến như Nhật Bản, khi kinh tế tăng trưởng 100 điểm thì tiêu hao dầu mỏ mới tăng 10 điểm, trong khi của Trung Quốc là kinh tế tăng 100 điểm thì tiêu hao dầu mỏ phải tăng tới 80 điểm! Qua đó có thể thấy trong tương lai gần, lượng nhập dầu mỏ của Trung Quốc còn tăng hơn nữa.

Đứng trước mấy vấn đề: tìm cho được và bảo đảm nguồn cung cấp dầu mỏ cũng như bảo đảm đường vận chuyển, Trung Quốc đã chạy vạy khắp nơi tìm nguồn (Trung Đông, Châu Phi, Châu Mỹ Latinh…) ra sức đầu tư bằng mọi cách, nhiều khi bấp chấp áp lực chính trị (vấn đề Dafur ở Sudan, quan hệ với chính quyền quân sự Myanmar v.v…)

Trung Quốc cũng thiếu nhiều loại kim loại mầu. Qua việc thương nhân Trung Quốc săn lùng mua than, quặng kim loại các loại, một số nguyên, vật liệu… cũng như hăng hái tìm cách đầu tư vào lĩnh vực này ở nước ta càng thấy rõ thêm vấn đề.

Có người Trung Quốc đã cảm khái thốt lên: “chúng ta đã và đang ăn vào tài nguyên của đời con, đời cháu.”
Để giải quyết tình trạng khan hiếm, cạn kiệt năng lượng và tài nguyên, gần đây Trung Quốc đã tích cực điều chỉnh cơ cấu năng lượng, giảm bớt tỷ lệ than trong toàn bộ cơ cấu năng lượng, từ khoảng 65%-69% hiện nay xuống khoảng 54% vào năm 2020, điện hạt nhân từ 1% lên 9,1%.

Trung Quốc đẩy mạnh chiến lược ngoại giao năng lượng nhằm đảm bảo nguồn cung cấp dầu khí, từ mấy nước Trung Á, Nga trong thời gian tới.

Trả giá môi trường
Để có hiệu quả nhanh, tốn ít đầu tư, để chiều lòng khách đầu tư nước ngoài và vì nhiều nguyên khác nữa như sự thiếu hiểu biết, sự liều mạng, bất chấp v.v.. sau 30 năm cải cách mở cửa, tình trạng ô nhiễm của Trung Quốc đã đến độ cực kỳ nguy hiểm.

Không phải tự nhiên báo cáo chính trị ĐH 17 phải đề xuất xây dựng “văn minh sinh thái” và trong 5 “siêu bộ” được thành lập tháng 3 năm 2008 có “Bộ Môi trường”.

Số liệu chung nhất là 70% nước sông, hồ… và 90% nguồn nước ngầm của Trung Quốc đã bị ô nhiễm với mức độ khác nhau.

Nguồn nước ô nhiễm đã làm cho hơn 10% cây công nghiệp của Trung Quốc bị nhiễm kim loại nặng và các vật ô nhiễm khác. Ở một số nơi muối làm ra cũng bị ô nhiễm

Mỗi năm có khoảng 30 tỷ tấn nước ô nhiễm chưa trải qua xử lý đã thải ra sông, hồ. Ngoài ra còn có 24 tỷ tấn phế thải công nghiệp.

Bột Hải (được coi như nội hải của Trung Quốc) vì phải chứa các nguồn nước ô nhiễm và phế thải công nghiệp nên đang đứng trước nguy cơ sẽ là “biển chết” và nếu là “biển chết” thì phải mất 200 năm mới cứu được.

Thái Hồ (hồ nước ngọt lớn của Trung Quốc) đã bị ô nhiễm tới mức phải bỏ ra 15 tỷ USD trị lý trong 10 năm mới có thể trở lại như xưa (trong đó có việc phải đóng cửa hàng ngàn xí nghiệp nhỏ chưa giải quyết được vấn đề ô nhiễm như 772 xí nghiệp hoá chất, 125 nhà máy chế tạo accu, 76 nhà máy giấy v.v…) Việc Thủ tướng Ôn Gia Bảo phải đứng ra chủ trì một cuộc họp chuyên giải quyết vấn đề ô nhiễm ở đây cho thấy tình trạng nghiêm trọng của vấn đề).

70% năng lượng của Trung Quốc là than (mỗi năm dùng tới trên 3000 triệu tấn) cộng thêm khói bụi của hàng vạn nhà máy (chưa qua xử lý), của hàng trăm triệu chiếc ôtô, xe có động cơ… đã làm cho Trung Quốc trở thành nước có lượng khí thải CO2 lớn nhất thế giới, gây hiệu ứng nhà kính rất cao.

Theo đánh giá của Ngân hàng thế giới, mỗi năm Trung Quốc có khoảng 750.000 người chết vì ô nhiễm (chủ yếu là do ô nhiễm không khí) còn số người sau đó hàng mươi, hai mươi năm mới chết vì bị ung thư thì chưa tính được.

60% dân số thành phố Trung Quốc chịu mức ô nhiễm không khí cao hơn 5 lần tiêu chuẩn của WHO.

Cái giá phải trả cho ô nhiễm rất cao (năm 2003 cái giá phải trả cho ô nhiễm sức khoẻ vào khoảng 6% GDP).

Số rác thải của Trung Quốc hàng năm của Trung Quốc đã gia tăng với tốc độ trên 10%/năm cao hơn số trung bình cao nhất thế giới 1,5%. Tổng lượng rác thải trong các thành phố của Trung Quốc hàng năm đã gần tới 150 triệu tấn.

Trung Quốc được coi là đất nước bị rác rưởi bao vây

nghiêm trọng nhất thế giới. Trong hơn 600 đô thị lớn nhỏ của Trung Quốc thì 2/3 thành phố lớn bị rác rưỏi bao vây,1/4 thành phố không có bãi rác hợp lệ. Chỉ có 50% số rác thành phố là được xử lý (nguồn Đại kỷ nguyên ngày 19/7/2009)

Phải chăng, những thuyết minh cụ thể trên đã nói lên tương đối đầy đủ và sâu sắc thêm ý nghĩa của câu “phải trả giá quá lớn”?

Những tầng lớp bị bỏ bên lề

Trung Quốc tiến hành cải cách ở nông thôn trước bằng việc thực hiện khoán sản lượng tới hộ. Do được làm chủ ruộng đất và tự vạch kế hoạch làm ăn… tính tích cực sản xuất của người nông dân nâng cao rõ rệt. Chỉ trong thời gian ngắn, đời sống đa số nông dân đã được cải thiện rõ rệt.

Nhưng từ năm 1984 khi Trung Quốc bắt đầu mở rộng cải cách ra thành phố thì hầu như trong suốt 14 năm sau đó (đến năm 1998) “người ta” đã quên nông dân” – chữ dùng của một nhà nghiên cứu của Trung Quốc. Phải qua nhiều cuộc đấu tranh của nông dân (do mất ruộng đất, không kiếm được việc làm…), của các nhà nghiên cứu, của một số người lãnh đạo Trung Quốc có tâm huyết v.v..

Mãi đến đầu thế kỷ 21, vấn đề nông dân mới được coi trọng và mấy năm gần đây đã và đang có những chính sách cụ thể nhằm giải quyết vấn đề “tam nông” (nông nghiệp, nông thôn, nông dân).

Để nói rõ thêm một tồn tại lớn nữa, người viết muốn nêu thêm một vấn đề: nông dân vào thành phố làm thuê. Trung Quốc hiện nay có từ 120 triệu đến 200 triệu nông dân vào thành phố làm thuê. Đây là một vấn đề rất lớn.

Nông dân, nông nghiệp Trung Quốc là nơi đóng góp nhiều nhất cho sự nghiệp công nghiệp hoá của Trung Quốc trong giai đoạn đầu, những khoản nợ Liên Xô trong thời kỳ đầu xây dựng nước (hơn 150 công trình) và những công trình công nghiệp nặng nhập khẩu thời kỳ giữa những năm 70 với một số nước tư bản (nhà máy gang thép Bảo Sơn, Khu công nghiệp hoá chất Đông Bắc v.v…) đều được trả chủ yếu bằng nông sản, nhưng người nông dân hầu như không được hưởng lợi từ đó mà còn bị thiệt thòi do chênh lệch giá cánh kéo (giá nông sản phẩm một thời gian dài thấp hơn giá thị trường nhiều lần…)

Theo tiêu chuẩn của Trung Quốc: tiêu chuẩn nghèo tuyệt đối của một nông dân là thu nhập dưới 785 NDT/năm, thì năm 2007 còn có 14,79 triệu người (giảm 6,69 triệu người so với năm trước); còn nếu theo tiêu chuẩn thu nhập thấp 786-1067NDT/năm thì có 28,41 triệu người. Tuy nhiên báo cáo của Ngân hàng châu Á mùa hè năm 2007 cho biết có 300 triệu người Trung Quốc (chủ yếu là nông dân) có thu nhập dưới 1 USD/ngày.

Thu nhập của nông dân nói chung thấp đến nỗi người ta đã tính ra một học sinh nông dân học xong bốn năm đại học thì người cha phải nhịn ăn nhịn mặc 20 năm mới đủ tiền trả học phí. Đã có câu nói “học phí bức tử gia trưởng làm chết học sinh”.

Một nông dân vào thành phố làm thuê có vợ bị bệnh nặng chữa chạy không khỏi, đã phải ký một hợp đồng với bệnh viện cam kết trả nợ trong 3 đời – 106 năm (mỗi năm 5000NDT)!

Vì nghèo nên con em nông dân bỏ học ngày càng nhiều, nhiều em phải lâm vào cảnh mà báo chí Trung Quốc gọi là “nô công” (công nhân nô lệ) như một số trẻ em làm tại lò gạch tại một địa phương thuộc tỉnh Sơn Tây (mà báo chí Việt Nam đã đưa một phần). Số sinh viên đại học là con em nông dân cũng ngày một giảm.
Trong tiến trình công nghiệp hoá, hiện đại hoá, số lượng nông dân Trung Quốc bị mất ruộng đất ngày một nhiều, tiền được đền bù lại quá thấp (theo tờ Nam phương đô thị báo của Quảng Đông thì một năm chính quyền các cấp đã “bán đất” được 900 tỷ NDT) nên sức chống đối trong nông dân ngày một cao, mỗi năm một tăng (từ bảy, tám vạn cuộc biểu tình đến trăm ngàn cuộc).

Đã có học giả Trung Quốc đề cập tới phải làm “cuộc cách mạng ruộng đất lần thứ ba” (lần thứ nhất là cải cách ruộng đất hồi mới giải phóng, lần thứ hai là khoán sản lượng tới hộ) nhằm trả lại quyền sở hữu ruộng đất cho nông dân. Ngay trong thu nhập của nông dân cũng có sự chênh lệch giầu nghèo khá rõ, năm 2005, thu nhập của một nông dân thuộc thôn Hoa Tây tỉnh Giang Tô (thôn được coi là thu nhập cao nhất nước) là 18.820NDT, còn thu nhập của thôn Nam Nê Loan, tỉnh Thiểm Tây (được coi là thấp nhất nước) là 1526 NDT.

Có người đã chia thu nhập của nông dân Trung Quốc làm 3 loại: >5000NDT/người/năm là thuộc thế giới thứ nhất; từ 3000-5000NDT là thuộc thế giới thứ hai; <3000NDT là thuộc thế giới thứ ba.
Điều trớ trêu là ngay trong một điều luật của Trung Quốc đã chính thức thừa nhận sự cách biệt giữa nông thôn và thành thị như đã qui định số tiền bồi thường thiệt hại do tai nạn giao thông theo mức sống của dân thành phố và nông dân. Theo điều luật này một nông dân bị chết vì tai nạn giao thông sẽ được đền bù ít hơn một cư dân thành phố bị chết vì tai nạn giao thông tới 12000NDT vào năm 2005 và vào năm 2006 đã là 15000 NDT vì mức sống của người dân thành thị mỗi năm một tăng cao hơn.

Một bài báo “chống đối” đề xuất 6 biện pháp để từ từ làm Trung Quốc sụp đổ đã nêu biện pháp thứ ba là “làm cho nông nghiệp Trung Quốc sụp đổ” viết: Nông dân, nông nghiệp, nông thôn là ba cái chân của xã hội Trung Quốc. Nó đỡ ngôi lầu lớn xã hội Trung Quốc. Hãy để cho nông dân vẫn cứ 21 năm chẳng thu được gì, hãy để cho con em họ dần dần không đi học nổi, không vào đại học nổi, từ từ làm cho mâu thuẫn giữa thành thị và nông thôn ngày càng gay gắt, khi thời cơ chín muồi ba chân sụp đổ, Trung Hoa tất loạn, có thể nhân loạn mà giành lấy.

Nên nhớ rằng khoảng 70% dân số Trung Quốc sống ở nông thôn, giải quyết vấn đề ăn no, mặc ấm, chữa bệnh, học hành cho mấy trăm triệu nông dân đang còn trong cảnh thiếu đói không phải là việc dễ, nói một câu là xong.

Tình trạng vùng miền cũng tương tự. Không nói cũng rõ, tại Trung Quốc, vùng ven biển (miền đông) phát triển nhất, vùng giữa (miền trung) phát triển chậm hơn và miền tây phát triển chậm nhất. GDP bình quân của vùng giầu nhất miền đông gấp gần 10 lần vùng nghèo nhất miền tây và hơn vùng miền trung 4 lần.
Chênh lệch giàu nghèo ngày càng lớn. Nếu như bảy, tám năm trước đây một người Trung Quốc có 100 triệu NDT (7,3NDT=1USD) đã được coi là người giàu nhất nước thì năm 2007 nếu có số tiền trên sợ rằng ngay đến xếp thứ 2000 cũng không nổi.

Có nguồn tin cho biết người giàu nhất Trung Quốc năm 2006 có 27 tỷ NDT, nhưng năm 2007 ai có số tiền như vậy chỉ đứng thứ 16 trong số những người giàu nhất nước, bởi vì người giàu nhất năm này đã có 130 tỷ NDT (gần 20 tỷ USD).

Có người nói Trung Quốc có 300.000 người có thể mua máy bay riêng, hoặc có 230.000 người có từ 1 triệu USD trở lên.

Một nguồn tin cho biết có tới trên chín phần mười người giàu Trung Quốc là con em cán bộ cấp cao trong đó có 29 người có tài sản tổng cộng là hơn 2000 tỷ NDT.

Người ta có sự phân loại không thành văn các tầng lớp trong xã hội Trung Quốc sau gần 30 năm cải cách: quan chức lãnh đạo, công vụ viên, thương nhân, xí nghiệp gia, tầng lớp tri thức. Đáng thương nhất vẫn là tầng lớp nông dân, xếp hạng cuối cùng, còn giai cấp công nhân thì xếp thứ tám, chỉ đứng trên nông dân.
Tình trạng giá cả gia tăng mạnh và lạm phát có xu hướng phi mã, càng làm cho đời sống những người thu nhập thấp thêm khó khăn.

Có ngườì bình luận xã hội Trung Quốc là “chính trị Triều Tiên hoá; kinh tế Mỹ latinh hoá; giá cả Âu, Mỹ hoá, tiền lương châu Phi hoá” hoặc “số lần và số người chết vì tai nạn hầm mỏ nhất thế giới, số trẻ em thất học và bỏ học lớn nhất thế giới, số quan chức chính quyền lợi dụng của công ăn chơi nhất thế giới” (Bức thư thứ 2 của Uông Triệu Vận).

Quan quyền, tiền quyền
Xã hội Trung Quốc hiện nay ngoài các giai cấp đã có, đã xuất hiện những tầng lớp mới như: nhóm người có thế mạnh (gồm những người nắm quyền lực trong tay, người giàu..) – nhóm người dễ bị tổn thương (người nghèo, người già không nơi nương tựa, người thất nghiệp…)

Trong nhóm người có thế mạnh ngoài “Thái tử đảng” cần chú ý tới sự xuất hiện của “tầng lớp mới” – nhóm người giàu bột phát trong nền kinh tế thị trường, xuất hiện trong xã hội Trung Quốc từ năm 2000, nhưng mãi đến năm 2002, mới được chính thức đề cập tới trong báo cáo chính trị tại ĐH 16 của Đảng Cộng sản Trung Quốc. Họ có nguyện vọng mãnh liệt tham dự vào công việc chính trị và trong tương lai sẽ có ngày càng nhiều những người trong tầng lớp mới có quyền phát ngôn về công việc của quốc gia (trong hội nghị Chính Hiệp họp tháng 3 năm 2008 xuất hiện họ tên của hơn 100 ông/bà chủ xí nghiệp tư doanh và người làm nghề tự do và một đại biểu ĐH17 là tỷ phú).

Ở Trung Quốc hiện nay “quan quyền”, “quyền tiền giao dịch” đã là một số danh từ được sử dụng phổ biến. Tầng lớp “quan quyền” là những người thu được lợi ích lớn nhất trong toàn bộ cải cách mở cửa (cần hiểu là “quan quyền” không chỉ là người trực tiếp nắm quyền mà còn bao gồm cả vợ con, họ hàng thân thích cho đến bạn bè của họ. “Quan quyền” không chỉ gồm quan chức cấp cao mà còn bao gồm các quan chức lớn nhỏ các cấp và con em, họ hàng, bạn bè của họ).

Một bài viết về 30 năm cải cách mở cửa của Trung Quốc đã tổng kết: “Quyền lực là công cụ và thủ đoạn có hiệu quả nhất để làm giàu nhanh chóng.”

Dù còn chưa công khai nói ra, nhưng ai cũng biết “Thái tử đảng” (gồm con em cán bộ cấp cao) là tập đoàn lợi ích có thế lực lớn nhất Trung Quốc hiện nay. Ngoài ra còn có các tập đoàn kinh tế, thương mại, khoa học kỹ thuật lớn… có dây mơ rễ má với các quan chức đảng, chính, quân… và với các tập đoàn kinh tế nước ngoài đang ra sức vơ vét tài sản đất nước, bóc lột sức lao động của công nhân, tước đoạt ruộng đất của nông dân v.v… Đã có cả tầng lớp xã hội đen đang ngấm ngầm hoạt động.

Xin đưa ra một số số liệu để cụ hoá tình hình bất công trong thu nhập của tầng lớp có chức có quyền với những người dân bình thường:
Thu nhập bình quân đầu người của người dân Thâm Quyến là 32.650 NDT, nhưng của cán bộ cấp Vụ, Cục là từ 7 triệu đến 10 triệu NDT, của cán bộ cấp tỉnh là từ 8,5 triệu đến 12 triệu NDT. Điều này có nghĩa là tài sản trung bình của một cán bộ cấp Vụ, Cục ở Thâm Quyến gấp khoảng thu nhập trung bình trong 250 năm của một người dân, còn của cán bộ cấp tỉnh là 300 năm.

Vấn đề tham nhũng, hủ bại
Từ những số liệu về chênh lệch thu nhập giữa người dân và cán bộ các cấp có thể hình dung được nạn tham nhũng hối lộ ở Trung Quốc đã đến mức như thế nào.

Trong bức thư gửi sau khi thôi giữ chức Uỷ viên Thường vụ Bộ Chính trị, Chủ nhiệm Uỷ ban Kiểm tra kỷ luật của đảng, Ngô Quan Chính đã thừa nhận việc kiểm kê tài sản của cán bộ khi làm thí điểm ở Thượng Hải, Quảng Đông đều không dám công khai vì bọn họ rất giàu, nếu công bố sẽ bị quần chúng truy kích v.v…

Ngoài ra theo thống kê chưa đầy đủ từ năm 2003-2006 mỗi năm các cơ quan đảng chính dùng tiền công chi cho việc ăn chơi, giải trí dao động từ 300tỷ NDT-350tỷ NDT, mỗi năm thay mới và tăng thêm khoảng 500.000-650000 ôtô du lịch, tốn khoảng 200 tỷ NDT; tại một số sân Golf chi phí công chiếm tới 75%-90% v.v…

Trung Quốc coi hủ bại là nguy cơ ảnh hưởng đến sự tồn vong của đảng và chế độ, đã tích cực đề ra nhiều biện pháp nghiêm khắc để ngăn chặn.

Trong 5 năm qua (2003-2007) đã xử lý 35 cán bộ cấp tỉnh, bộ (trong đó UV Bộ Chính trị Trần Lương Vũ) và 930 cán bộ cấp vụ, cục về tội này (trước đó đã từng cho cha con UV Bộ Chính trị Trần Hy Đồng vào tù và xử bắn Phó Chủ tịch UBTV Quốc hội Thành Khắc Kiệt vì các tội danh tương tự) nhưng xem ra tình hình vẫn không sáng sủa hơn mà có xu thế mỗi ngày một tăng (những năm 80 chỉ có 2 cán bộ cấp tỉnh, bộ, những năm 90 con số này là 15 và từ 2000-2007 là hơn 70 người bị xử lý).

Tâm lý chống đối
Tâm lý bất mãn, bức xúc, chống đối trước những nghịch cảnh, trước những bất công của xã hội hoặc sự quản lý kém hiệu lực của chính quyền, sự tham nhũng của những người nắm quyền đã bắt đầu công khai bộc lộ và có xu thế ngày càng mạnh lên.

Ngoài sự đấu tranh phe phái không bao giờ hết trong đảng ra, trong nội bộ Đảng Cộng sản Trung Quốc đã xuất hiện tầng lớp đảng viên chống lại đường lối cơ bản của đảng, đòi đẩy mạnh cải cách chính trị, đòi xây dựng cái gọi là “chủ nghĩa xã hội dân chủ” như mấy nước Bắc Âu… Trào lưu này bắt nguồn từ Hồ Diệu Bang và đặc biệt là Triệu Tử Dương, những người lãnh đạo cao nhất, công khai khởi xướng, không những không lụi tàn sau khi bị đàn áp mà còn có xu thế phát triển.

Trong nhân dân, tình hình cũng tương tự. Ngoài những biểu tình, chống đối vì nguyên nhân kinh tế ra, những phản kháng chính trị (thư công khai, lên trên kêu oan, tố cáo v.v..) đã bắt đầu có những hoạt động có tính tổ chức (tuy lực lượng chống đối này còn nhỏ yếu, nhưng là hiện tượng mới xuất hiện).

Ngày 24 tháng 7 năm 2009, mấy vạn công nhân viên Công ty Gang thép Thông Hoá thuộc Tập đoàn Gang thép Thông Hoá Cát Lâm, doanh nghiệp quốc hữu do tỉnh quản lý do bất mãn trước việc doanh nghiệp tổ chức lại đã tụ tập khiếu nại, không chỉ làm cho nhà máy gang thép lớn có sản lượng 7 triệu tấn/năm này một dạo phải ngừng sản xuất mà còn bắt Trần Quốc Quân, ông chủ được Tập đoàn dân doanh Kiến Long tỉnh Hà Bắc do tăng cổ phần đầu tư mà đến nhà máy định nắm đại quyền, làm con tin, rồi đánh chết tại chỗ. Đây không phải là sự kiện có tính quần chúng bình thường. Ngày 25, Thủ tướng Trung Quốc Ôn Gia Bảo được sự ủy nhiệm của Bộ Chính trị TW Đảng Cộng sản Trung Quốc đã phải tới tỉnh Cát Lâm thân tự chỉ đạo xử lý việc này.

Tâm lý chống đối còn ở những người chạy ra nước ngoài.

Những lực lượng chống đối này hiện nay chưa có sự móc nối với nhau rõ rệt, nhưng khi tình thế có sự thay đổi đột biến, họ rất có thể dễ dàng kết hợp trong ngoài nước, trong đảng và ngoài đảng trở thành lực lượng không thể xem thường.

Sức ép quốc tế
Nhìn chung thế giới khâm phục, kinh ngạc trước những thành tựu mà nhân dân Trung Quốc đã đạt được, nhưng đi kèm theo đó là nỗi lo ngại sự “lớn mạnh” của Trung Quốc.

Luận điểm “mối đe doạ Trung Quốc” không phải vô cớ được tung ra. Dù Trung Quốc đã từng sửa khẩu hiệu chiến lược của mình từ “Trung Quốc trỗi dậy” thành “Trung Quốc trỗi dậy hoà bình”, “phát triển hòa bình”, v.v… nhưng phần đông các nước láng giềng và trong khu vực đều giữ thái độ cảnh giác, thận trọng trong cư xử với Trung Quốc.

Có người Trung Quốc đã cay đắng và cả hằn học nữa thốt lên: “dưới cái mũ lớn “thuyết Trung Quốc đe dọa” còn có nhiều thuyết “đe dọa nhỏ” nữa, nào là mối đe dọa của tỷ suất thấp của đồng NDT, mối đe doạ của an toàn thực phẩm Trung Quốc, mối đe doạ của việc môi trường Trung quốc xấu đi, mối đe doạ do nhu cầu năng lượng của Trung Quốc tăng nhanh, mối đe dọa do Trung Quốc tăng ngân sách quốc phòng v.v.”

Trung Quốc vừa có chút khí thế trỗi dậy đã bị các cường quốc thế giới kéo nhau lại “tấn công”.

Trong kỳ họp Quốc hội tháng 3/2008, Trợ lý Bộ trưởng Bộ Thương mại Trung Quốc nói: “Áp lực bên ngoài mà nền kinh tế nước ta phải đối mặt rõ ràng lớn hơn các năm trước.”

Xin nói thêm: quan hệ Trung – Mỹ đã qua thời kỳ trăng mật. Quan hệ Trung – Nhật đã qua giai đoạn đầu tốt đẹp. Quan hệ Trung – Nga là quan hệ của hai đối thủ đã từng biết nhau khá rõ. Trung Quốc không có được đồng minh và láng giềng tốt theo đúng nghĩa.

Mặc dù Trung Quốc đã sửa tên gọi chiến lược phát triển của mình từ “Trung Quốc trỗi dậy” thành “trỗi dậy hòa bình” rồi xóa bỏ chữ “trỗi dậy” để chỉ còn là “phát triển hòa bình”. Mặc dù Trung Quốc đề ra phương châm với các nước xung quanh là “Láng giềng là hàng đầu”, và “làm bạn với láng giềng, hòa thuận với láng giềng, làm yên lòng láng giềng, giầu có cùng láng giềng”. Mặc dù Trung Quốc mấy năm gần đây đã tuyên bố “chủ quyền thuộc ta, gác tranh chấp, cùng khai thác, cùng hưởng lợi” trong quan hệ với các nước ở Biển Đông, nhưng người ta vẫn không hoàn toàn yên tâm, vừa quan hệ vừa cảnh giác. Bởi vì ai dám đoan chắc năm, ba năm tới (hay lâu hơn chút nữa), Trung Quốc sẽ làm gì? Ở đâu? Với ai? Mức độ thế nào? Qui mô đến đâu?…

—-

Viết về một số tồn tại lớn của Trung Quốc, không hề nhằm mục đích “bới lông tìm vết”, hay “nói xấu” người bạn lớn phương Bắc của chúng ta, mà chỉ muốn qua đó giới thiệu với những người có trách nhiệm của đất nước (cả đương nhiệm và người sẽ thay thế) ở Trung ương cũng như địa phương, tại các ngành cũng như các vùng, dù quyền cao chức trọng hay chỉ là những “thơ lại” thời đại mới, hy vọng họ nghiêm chỉnh rút ra được từ tình hình thực tế của Trung Quốc, những bài học bổ ích cho những suy tính, những quyết sách lớn nhỏ….

Biết nghiêm túc học tập những kinh nghiệm chưa thành công của người đi trước, chúng ta sẽ bớt phải trả giá (có khi là rất lớn và lâu dài.)

Nhưng nếu không thấy hoặc cố tình không thấy “vết xe của người đi trước”, thì cái giá phải trả không chỉ là của một số cá nhân mà sẽ là những người lao động chân chính, là đông đảo nhân dân, là cả dân tộc và những thế hệ tiếp theo.

—-

Tài liệu tham khảo chính :

– Báo cáo chính trị tại Đại hội 17 Đảng Cộng sản Trung Quốc (bản tiếng Trung lấy trên mạng của Tân Hoa xã)

– Báo cáo công tác của Chính phủ Trung Quốc tại kỳ họp Quốc hội tháng 3 năm 2008 (bản tiếng Trung lấy trên mạng của Tân Hoa xã)

– Thư công khai của Uông Triệu Vận, thường vụ Chính Hiệp tỉnh An huy Trung Quốc gửi Hồ Cẩm Đào và Ôn Gia Bảo (bức thứ nhất và thứ hai)

– Một số bài báo của Trung Quốc đăng trên mạng từ ĐH 17 tới tháng 3 năm 2008,

– Một số bài viết chưa công bố của tác giả về vấn đề có liên quan.

Nguồn: vietnamnet.vn

 

.

.

.

 

TRUNG QUỐC TIẾN THÓAI LƯỠNG NAN (Việt Long, RFA)

Tháng Sáu 25, 2011

 

Trung Quốc tiến thoái lưỡng nan

Việt Long, phóng viên RFA

2011-06-25

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/chinas-dilemma-vlong-06252011101247.html

 

Hải quân Việt Nam tập trận bắn đạn thật, một hành động chưa từng có, sau khi tố giác tàu Trung Quốc xâm nhập hải phận, hai lần tấn công các tàu nghiên cứu của Việt Nam, trong vòng một tháng vừa qua.

Trong khi người phát ngôn bộ ngoại giao Trung Quốc, ông Hồng Lỗi, tuyên bố Bắc Kinh sẽ không sử dụng vũ lực, thì trận đấu khẩu ngoại giao vẫn tiếp diễn. Lực lượng những người dân gọi là “yêu nước” của cả hai nước đều tỏ ra bừng bừng khí thế. Nguy cơ không nhỏ của chiến tranh khi ẩn khi hiện.

Cuộc đối đầu cho thấy những thách thức đáng kể mà Trung Quốc phải đối diện để bảo vệ sự công bố chủ quyền ở biển Đông gây nhiều tranh cãi. Từ lâu Trung Quốc đã công bố quyền sở hữu hải phận chung quanh các quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa, bác bỏ sự xác lập chủ quyền của các nước láng giềng.

 

Biểu tình trước lãnh sự quán Trung Quốc tại Manila, Philippines ngày 08/06/2011, tố cáo Trung Quốc “bắt nạt” Philippines trong tranh chấp quần đảo Trường Sa.  AFP

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/chinas-dilemma-vlong-06252011101247.html/anti-china-protest-in-philippines-305.jpg

 

Tạo thêm mâu thuẫn

 

Trong những năm gần đây, Trung Quốc nhìn chung thì cũng gắng bắt chước Tổng thống Mỹ Teddy Roosevelt trong thế kỷ 20 trước đây, để “nói ngọt nhưng trong tay mang gậy lớn”.

 

Lần đầu tiên dự cuộc Đối thoại về chiến lược Shangri-La ở Singapore, Bộ trưởng quốc phòng Trung Quốc Lương Quang Liệt nhắc lại là “Bắc Kinh luôn kiên trì theo đuổi con đường phát triển hòa bình” và nước ông “không có hành động bá quyền hay bành trướng quân sự”.

Lời đó không thuyết phục được các nước láng giềng. Họ tin rằng lời hòa dịu êm tai của Bắc Kinh chỉ ẩn giấu thêm những hành động thô bạo ở Hoàng Sa, Trường Sa.

Với một căn cứ hải quân tương đối mới ở đảo Hải Nam, một hạm đội hiện đại, Trung Quốc giàu khả năng hơn trong việc dọa dẫm láng giềng. Nhiều dấu hiệu cho thấy họ càng ngày càng sẵn sàng làm như vậy.

 

Tuần qua Việt Nam đã tố giác hành động của Trung Quốc là một hành động có dự mưu, tính toán cẩn thận, để tấn công chiếc tàu thăm dò khai thác dầu của Việt Nam. Philippines cũng lên án nhiều tàu Trung Quốc đã có hành động bắt nạt tàu của Philippines, thậm chí còn bắn vào những ngư dân không vũ trang hồi cuối tháng giêng. Manila còn có hành động tượng trưng để thách thức Trung Quốc, đặt lại tên biển Nam Trung Hoa là biển Tây Philippines, và nhổ bỏ một số cọc Trung Quốc cắm trong vùng biển Trường Sa.

Sự quả quyết trong hành động xác định chủ quyền ở biển Đông, hay biển Nam Trung Hoa, có thể làm hài lòng một số người ở Bắc Kinh, nuôi dưỡng tinh thần quốc gia và yểm trợ lời kêu gọi xây dựng lực lượng hải quân hùng mạnh, vươn xa. Tuy nhiên ít ra trong thời gian sắp tới những hành động nặng tay có thể không lợi cho Trung Quốc.

 

Chiếc dù an ninh của Mỹ

 

Phản ứng của các nước liên quan đến vấn đề chủ quyền biển Đông đã làm mối quan hệ giữa Bắc Kinh với khu vực này thêm rắc rối, và có vẻ đang khiến những nước này lui về nhờ vả chiếc dù an ninh của Mỹ. Tháng qua, Việt Nam, Philippines và một số nước khác đã kêu gọi Mỹ giúp đỡ. Khu trục hạm Chung-Hoon, thuộc lại tối tân của hải quân Hoa Kỳ, đã được lệnh vào vùng để “bảo đảm tự do lưu thông”.

 

Trung Quốc đang chạm phải sự mâu thuẫn với các quốc gia láng giềng về giải pháp cho biển Đông. Bắc Kinh muốn giải quyết song phương với từng nước nhỏ hơn để dễ đạt được sự nhượng bộ. Các quốc gia này lại muốn theo đuổi đường lối đa phương, để những chú tí hon xúm lại lại chống anh khổng lồ đồng thời chung nhau chiếc dù che của Mỹ, khi hạm đội 7 thong dong vượt sóng ở phía chân trời.

 

Đối với Trung Quốc, muốn tránh đường lối đa phương thì phải có chiến lược “gài nêm” để dụ dỗ từng nước liên quan tách ra, bỏ rơi các nước kia, tránh xa Mỹ. Trung Quốc đã thử cả bàn tay bọc nhung lẫn tay bọc sắt, lúc thì kêu gọi cùng khai thác chung, lúc thì lên gân khoe bắp thịt quân sự. Cả hai lối đều vô hiệu.

 

Biện pháp ngoại giao sẽ đưa các quốc gia đối thủ vào bàn thương nghị, nhưng Trung Quốc sẽ không ở vị thế giữ nhiều được quyền quyết định. Thêm nữa, một Trung Quốc hiền dịu cũng không dọa được Đông Nam Á đừng đoàn kết.

 

Nhưng dùng bàn tay sắt cũng đem lại không ít khó khăn. Bắc Kinh có khát nhiên liệu đến mấy cũng không khao khát tung ra chiến tranh trong một khu vực mà hải quân Hoa Kỳ vẫn giữ quyền lãnh đạo chỉ huy, và việc bảo vệ lãnh thổ lãnh hải sẽ đem lại những chi phí lớn lao về kinh tế, và tổn thất về ngoại giao. Chưa nói đến hành động quân sự, chỉ cần đe dọa quân sự cũng đủ khiến láng giềng vội ngả theo Mỹ để được giúp, và làm cho Trung Quốc mang tai tiếng nói một đằng làm một nẻo.

 

Sách lược của Bắc Kinh hiện nay cho thấy rõ nỗ lực chèo lái giữa hai chiến thuật mềm và cứng đó. Một mặt đe dọa để các đối thủ kết hợp lập trường xác định chủ quyền, một mặt lại lẩn ra ngoài những đụng chạm để chờ thời cơ khi lực lượng hải quân Trung Quốc có thể cân bằng được những lợi và hại trong toàn khu vực. Trong khi chờ đợi, Bắc Kinh bi nguy cơ gây tổn hại cho chiến lược tương đối thành công, là chiến lược “tấn kích êm đềm” ở Đông Nam Á, đồng thời lại tạo nuôi dưỡng những lực lượng có thể gây nên những cuộc xung đột ngoài ý muốn.

 

(Nguồn: CNN/John D. Ciorciari, giáo sư Đại học Michigan)

 

VIDEO : Việt Nam được gì từ Hội Thảo Biển Đông CSIS  (RFA)           

http://www.youtube.com/watch?feature=player_embedded&v=LKDh7F1UCbs

 

 

Theo dòng thời sự:

Hội thảo an ninh Biển Đông

Dư âm Hội thảo Biển Đông

Trung Quốc nói một đằng làm một nẻo

Trung Quốc luôn tuân thủ Quy tắc Hành xử ở biển Đông?

Mưu đồ bành trướng của Trung Quốc

Hoa Kỳ giúp Philippines hiện đại hóa quân đội

Philippines tập trận với hải quân Hoa Kỳ

Hải quân Mỹ diễn tập ở biển Đông cùng 6 nước ASEAN

VN và Hoa Kỳ hoạt động hải quân chung

 

Copyright © 1998-2011 Radio Free Asia. All rights reserved.

 

.

.

.

HỘI THẢO AN NINH BIỂN ĐÔNG : NHỮNG ĐIỂM TRANH LUẬN (Hoài Hương)

Tháng Sáu 25, 2011

 

Hội Thảo An Ninh Biển Đông: Những Điểm Tranh Luận

Hoài Hương | Washington DC   (VOA)

Thứ Bảy, 25 tháng 6 2011

http://www.voanews.com/vietnamese/news/debate-on-south-china-sea-issues-csis-06-25-2011-124540784.html

 

Hội thảo về An ninh Hàng Hải ở Biển Đông do Trung tâm nghiên cứu Chiến lược Quốc tế (CSIS) tổ chức ở thủ đô Washington đã kết thúc hôm thứ Ba, 21 tháng Sáu. Trong phần trao đổi khá sôi nổi vào lúc cuối ngày, một số câu hỏi đã được nêu lên với các diễn giả chính, kể cả những thắc mắc về bản đồ hình chữ U, vẽ vùng biển mà Trung Quốc đòi chủ quyền; và vì sao Hà nội không phản đối Bắc Kinh hồi năm 1974, khi Trung Quốc chiếm một phần quần đảo Hoàng Sa sau một cuộc chiến ngắn với hải quân Việt Nam Cộng hòa.

 

Hầu hết những người phát biểu, ngoại trừ các đại diện của Trung Quốc, đều cho rằng những lập luận được dùng làm cơ sở cho đòi hỏi chủ quyền của Trung Quốc trên phần lớn diện tích Biển Đông, không có tính thuyết phục.

Giáo sư Nguyễn Mạnh Hùng, giảng dạy môn Chính Trị Học tại trường Đại Học George Mason ở thủ đô Washington, nói đòi hỏi đó của Bắc Kinh là không có cơ sở.

GS Nguyễn Mạnh Hùng: “Đó là đòi hỏi mà người ta cho là quá đáng, Trung Quốc nói đòi hỏi đó có cơ sở lịch sử, nhưng mà không ai chấp nhận cả! Không thuyết phục được ai cả, tại vì ông ấy vẽ cái đường lưỡi bò, đòi hết cả 80% biển Đông vì thế ông ấy bảo là các nước khác khiêu khích, chứ thực sự Việt Nam không có khiêu khích.”

 

Bà Bonner Glaser là Giám đốc ban Trung Quốc Học thuộc Trung tâm Nghiên cứu Chiến Lược Quốc tế: “Trung Quốc phải đáp ứng những quan tâm đã được nêu lên về tấm bản đồ 9 đoạn của họ.”

Về sự kiện Trung Quốc quy lỗi cho Việt Nam và Philippine là đã khởi động đợt leo thang căng thẳng kỳ này, Tiến sĩ Trần Trường Thủy, Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu các vấn đề Biển Đông thuộc Học viện Ngoại giao Việt Nam, nói rằng chính Trung Quốc mới là bên gây hấn, sau khi cắt dây cáp các tàu dò tìm dầu khí Việt Nam.

Đả phá lập luận của báo chí Trung Quốc cho rằng giới lãnh đạo Việt Nam đã khuấy động tình hình Biển Đông để đánh lạc hướng dư luận trong nước khỏi chú ý tới những vấn đề nội bộ, Tiến sĩ Thủy nói rằng chính Trung Quốc, bằng những hành động của mình, đã gây sự chú ý của dân chúng Việt Nam tới các vấn đề Biển Đông.

Tiến sĩ Trần Trường Thủy nói thêm rằng hình ảnh của Trung Quốc dưới con mắt người Việt đã xấu đi đáng kể, và giữa hai nước giờ đây cạnh tranh đang tăng, trong khi hợp tác ngày càng giảm.

GS Ngô Vĩnh Long: “Trung Quốc sẽ ngày càng cường điệu vấn đề Biển Đông và nhiều vấn đề khác, đe dọa an ninh của vùng Đông Nam Á, thì thế giới phải có trách nhiệm nói ra cho mọi người biết. Một cường quốc lớn như Mỹ có trách nhiệm đối với an ninh của khu vực Đông Nam Á bởi vì, như Ngoại trưởng Hillary Clinton đã nói, đây là quyền lợi của Mỹ.”

Đó là ý kiến của giáo sư Ngô Vĩnh Long, giáo sư môn Quan hệ Quốc tế của Trường Đại học Maine, chuyên nghiên cứu các vấn đề Đông-Á và Đông Nam Á.

Có mặt trong cử tọa, Tiến sĩ Trần Đình Hoành, luật sư tư vấn trong các lĩnh vực đầu tư và di trú hành nghề ở Hoa Kỳ, bầy tỏ quan ngại về số phận của hàng ngàn ngư phủ Việt Nam, trong hai năm qua đã bị Trung Quốc bắt giữ và xách nhiễu. Ông kêu gọi Bắc Kinh hãy nghiêm túc xét việc hủy bỏ lệnh cấm đánh bắt cá mà nước này đã đơn phương áp đặt, từ tháng Năm cho tới tháng Tám năm nay.

Tiến sĩ Hoành: “Chúng ta phải hủy bỏ lệnh cấm đánh bắt cá, không thể ban hành lệnh cấm đó để cho hàng trăm, hàng ngàn ngư dân không có khả năng kiếm sống trong 3 tháng trời. Họ đã bị bắt giữ, và liên tục bị quấy nhiễu trong suốt mấy năm qua.”

Tiến sĩ Hoành cho rằng không thể nói tới một giải pháp lâu dài trong khi nhiều người bị tác động hàng ngày vì chính sách của Trung Quốc.

Tiến sĩ Hoành: “Muốn đạt một giải pháp hòa bình, lệnh cấm đánh bắt cá phải bị hủy bỏ, bởi vì nó tác động đến quá nhiều người, khi nhiều người bị tác động như thế, thì quý vị phải hiểu là nó sẽ ãnh hưởng tới tư duy và chính sách của chính phủ. Chính phủ Việt Nam không thể khoanh tay đứng yên, không làm gì cả.”

Tiến sĩ Hoành nhắc tới cuộc chiến giữa Trung Quốc với hải quân Việt Nam Cộng Hòa hồi năm 1974: “Năm 1974, một cuộc chiến đã xảy ra giữa Trung Quốc và quân đội miền Nam Việt Nam, khi Trung Quốc dùng vũ lực chiếm quần đảo Hoàng Sa, lúc đó Việt Nam còn bị chia đôi. Cuộc chiến đó khẳng định rõ rệt một điều, đó là Việt Nam chưa bao giờ nhượng lại quần đảo Hoàng Sa cho Trung Quốc. Tôi muốn công khai nêu lên tại diễn đàn này sự kiện đó, bởi vì chúng ta chưa ai nhắc tới nó, và tôi muốn bảo đảm chúng ta hiểu rõ vấn đề.”

Giáo Sư Carl Thayer, thuộc Học Viện Quốc Phòng Australia, xác nhận rằng hồi năm 1974, khi Trung Quốc chiếm phần phía nam quần đảo Hoàng Sa, Hà nội đã không lên tiếng phản đối.

GS Thayer: “Tôi có một bài viết đăng trong những năm 1990, trích lời người Việt Nam nói rằng chúng tôi không phản đối ‘bởi vì kẻ thù lớn hơn của chúng tôi là đế quốc Mỹ, và vì thế chúng tôi không bình luận gì về vụ đó’; nhưng cũng vì thế mà người Trung Quốc bây giờ cứ mang điều đó ra mà khai thác.”

Về bức thư của ông Phạm văn Đồng, giáo sư Thayer nói ông đã xem qua tài liệu này, đoạn thư liên hệ chỉ có 3 câu, và chỉ để trả lời việc Trung Quốc nới rộng các vùng lãnh hải của họ ra ngoài phạm vi được quốc tế chấp nhận.

GS Thayer: “Điều duy nhất mà Việt Nam đã làm là ghi nhận chuyện Trung Quốc nới rộng phạm vi lãnh hải của họ. Thế thôi. Đó là theo tôi hiểu, từ lâu tôi không đọc lại tài liệu đó, báo chí Trung Quốc đã tung ra bức thư đó sau cuộc chiến tranh biên giới, nhưng nó không có dính dáng gì tới việc ủng hộ cái bản đồ chữ U (của Trung Quốc) bây giờ.”

Điểm này được Giáo sư Nguyễn Mạnh Hùng giải thích rõ hơn:

GS N.M.Hùng: “Ông ấy nói là ông Phạm văn Đồng viết cái công hàm, sau khi Trung Quốc nói là tôi có chủ quyền trên cái đảo đó, thì Việt Nam bảo tôi đồng ý với ông Chu Ân Lai, như vậy nhưng ông Việt Nam giải thích rằng ông chỉ đồng ý theo luật biển, mà luật biển là từ đảo ra chỉ có 12 hải lý thôi, chứ không phải nhận tất cả các đảo đó là của Trung Quốc.”

Một thành viên của một tổ chức nghiên cứu và tư vấn chính sách và chiến lược người Trung Quốc yêu cầu không nêu danh tính, bầy tỏ ý kiến như sau: “Trung Quốc có ý định tốt như bất kỳ quốc gia nào khác, tuy nhiên các cường quốc lớn, dù có ý tốt, có thể lâm vào tranh chấp vì một tính toán sai lầm, theo tôi, mở kênh thông tin để thảo luận với nhau là điều thiết yếu. Tôi nghĩ rằng chính phủ trung ương có thể đang cứu xét một thời điểm thuận tiện để có thể mở thảo luận.”

Bênh vực quan điểm của nhà nước Trung Quốc triệt để hơn là một nhân vật bị chất vấn nhiều nhất trong hội thảo 2 ngày, đó là Giáo sư Tô Hạo của trường Đại học Ngoại giao Trung Quốc. Nói chuyện với Ban Việt Ngữ Đài VOA, Tiến sĩ Tô Hạo nói vấn đề Biển Đông nên được giải quyết trong nội bộ các nước Á châu.

Ông cho rằng trong kỷ nguyên mới và một trật tự thế giới tương lai, Châu Á không còn phải nhắm mắt đi theo các giá trị Tây Phương, mà ông cho là không còn hợp thời trong thời hiện đại, khi mà Á Châu, và người dân khu vực có một thế đứng mới. Ông đề nghị một giải pháp toàn Á Châu, không có sự can thiệp của phương Tây, để giải quyết cuộc tranh chấp Biển Đông.

 

Cử tọa tham dự Hội Thảo An Ninh Hàng Hải Biển Đông tại trụ sở CSIS hôm 20 tháng Sáu, 2011 . Hoai Huong – VOA

http://media.voanews.com/images/300*201/Debate-South-China-Sea-CSIS-480.jpg

 

Nhưng Trung Quốc không phải là bên duy nhất bị chất vấn, một số người có mặt trong cử tọa đã nêu lên tính mơ hồ trong sách lược của Hoa Kỳ liên quan tới cuộc tranh chấp lãnh thổ ở Biển Đông, một người Philippines phát biểu như sau: “Điểm tôi muốn nêu ra ở đây là liệu có tốt cho khu vực hay cho Hoa Kỳ hay không, khi mà Hoa Kỳ duy trì tính mập mờ về chiến lược như thế… Trong các vấn đề chính trị và quan hệ quốc tế, chúng ta cần phải rõ rệt để mọi người biết rõ đường đi nước bước của chúng ta, cũng giống như khi lái xe, muốn quẹo trái, chúng ta phải bật đèn báo hiệu trước, quẹo phải cũng thế, không làm như thế thì tai nạn rất dễ xảy ra. Tôi tin rằng sẽ có lợi cho khu vực nếu tất cả các bên liên quan minh định vị thế của mình. Chỉ khi nào mọi sự đều rõ rệt thì mới có hy vọng ổn định và duy trì ổn định khu vực.”

Giáo sư Ian Story thuộc Viện nghiên cứu Đông Nam Á ở Singapore góp ý: “Tôi hoàn toàn đồng ý với ông. Điều ông nêu lên rất đúng. Về mặt chiến lược, tôi tin rằng cần phải tránh sự mập mờ và Hoa Kỳ cần đưa ra quan điểm rõ rệt hơn về vị thế của Washington trong các vấn đề Biển Nam Trung Hoa, nếu không, như ông nói, tai nạn dễ xảy ra đưa đến những hiểu lầm, nhận thức sai lạc, rồi rốt cuộc, đến những tính toán sai lầm.”

Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược Quốc tế Ernest Bower, người dẫn chương trình tại hội thảo An Ninh Hàng Hải tại Biển Đông, cũng đồng quan điểm.

Ông Ernest Bower: “Tôi cũng đồng ý với điều đó. Sự minh bạch và cách ứng xử rõ rệt không những của Hoa Kỳ, mà của tất cả các bên liên quan là điều thiết yếu.”

Một số điểm tranh cãi khác gồm định nghĩa pháp lý của các từ được dùng, thế nào thì gọi là đảo, thế nào là bãi đá ngầm, đâu là thềm lục địa…vv, một người trong cử tọa nêu ý kiến: “Câu hỏi đặt ra là có thể làm chủ một thềm lục địa hay không, có thể nào sở hữu một thềm lục địa trong triều đại nhà Tống hay không? Tôi cho rằng điều rất quan trọng là khi nói tới các khái niệm, chúng ta phải rất rõ rệt, phải bảo đảm những khái niệm ấy thích hợp với thực tế tại hiện trường.”

Xem ra một giải pháp cho vấn đề Biển Đông vẫn còn rất xa vời, và cuộc hội thảo An ninh Biển Đông có thể là khởi điểm của một cuộc tranh luận, hy vọng dẫn tới một tiến trình vô cùng phức tạp để tìm một giải pháp không quân sự cho cuộc tranh chấp vẫn đang leo thang từng giờ.

Quý vị có thể bình luận về đề tài hôm nay, đọc các tin mới nhất, xem phóng sự video, và trao đổi với các độc giả khác trên trang web của chúng tôi ở địa chỉ http://www.voatiengviet.com, hoặc các trang web xã hội Facebook, Twitter và Yahoo 360 plus.

.

.

.

TRANH CHẤP BIỂN ĐÔNG : NGOẠI GIAO CÓ ÁT ĐƯỢC TIẾNG SÚNG ? (Hoài Hương, VOA)

Tháng Sáu 25, 2011

Tranh chấp Biển Đông: Ngoại giao có át được tiếng súng?

Hoài Hương – VOA    (VOA)

Chủ nhật, 19 tháng 6 2011

http://www.voanews.com/vietnamese/news/vietnam-story/tranh-chap-bien-dong-06-19-2011-124157684.html

Cuộc tranh chấp lãnh thổ tại Biển Đông, vốn đã âm ỉ từ nhiều năm nay, gần đây có thể nói đã tiến tới một khúc quanh quyết định, một mặt có nguy cơ dẫn đến một cuộc đối đầu quân sự, nhưng mặt khác cũng có thể là một khởi điểm để các bên tranh chấp mưu tìm một giải pháp đa phương hầu giải quyết cuộc tranh chấp tại vùng biển thường được gọi là Nam Hải mà Việt Nam gọi là Biển Đông, và mới đây lại được Manila đặt tên là Biển Tây Philippines.

Câu Chuyện Việt Nam tuần này do Hoài Hương phụ trách xin mời quý vị theo dõi ý kiến của một chuyên gia về các vấn đề Đông Nam Á về các diễn biến mới trong cuộc tranh chấp, và về vai trò của Hoa Kỳ tại Châu Á. Ông Ernest Bower là cố vấn cao cấp kiêm Giám Đốc Chương trình Đông Nam Á của Trung Tâm Nghiên Cứu Chiến lược Quốc tế (CSIS) ở thủ đô Washington.

Trong các diễn biến dồn dập hồi gần đây liên quan tới các cuộc tranh chấp tại Biển Đông, hai Thượng nghị sĩ Mỹ, ông Jim Webb của Đảng Dân Chủ, và ông James Inhofe thuộc Đảng Cộng Hòa, đã đệ trình lên Ủy Ban Thượng Viện Hoa Kỳ về các vấn đề Đông Á-Thái Bình Dương một nghị quyết, lên án Trung Quốc là “nhiều lần dùng vũ lực” trong cuộc tranh chấp chủ quyền Biển Đông.

Trong một cuộc phỏng vấn dành cho Ban Việt Ngữ đài VOA, Giám Đốc Chương Trình Đông Nam Á thuộc Trung Tâm Nghiên Cứu Chiến lược Quốc tế (CSIS) ở thủ đô Washington, ông Ernest Bower, cho rằng hai Thượng nghị sĩ Mỹ đã gửi đi một thông điệp rõ ràng đến tất cả các bên liên hệ, rằng Hoa Kỳ có quyền lợi gắn liền với vấn đề Biển Đông, đồng thời nêu bật vai trò mà Hoa Kỳ có thể nắm giữ trong các nỗ lực nhằm tránh để cuộc tranh chấp leo thang tới mức có thể vượt khỏi tầm kiểm soát.

Ông Bower nêu bật tầm quan trọng thiết yếu của Châu Á đối với Hoa Kỳ trong tương lai, và nói rằng điều quan trọng là Washington phải trấn an các nước Châu Á về mức độ cam kết của Hoa Kỳ đối với khu vực, trong bối cảnh Trung Quốc ngày càng muốn nới rộng phạm vi ảnh hưởng và sự hiện diện trên sân khấu thế giới, trong khi cùng lúc, trên chính trường Mỹ lại xuất hiện một số chính khách có lập trường muốn tự cô lập, giữa lúc Hoa Kỳ phải tìm cách vực dậy một nền kinh tế vẫn chưa thoát hẳn cơn suy thoái trầm trọng nhất từ sau Thế chiến thứ Hai.

VOA: Thưa ông, rõ ràng cuộc tranh chấp chủ quyền vùng Biển Đông mới đây đã trở nên gay gắt hơn, thưa ông có nghĩ rằng cuộc đấu khẩu hiện nay có nguy cơ leo thang để trở thành một cuộc đối đầu… có thể một cuộc đối đầu quân sự?

Ernest Bower: “Tôi hy vọng là không, giữa Trung Quốc với Việt Nam trong quá khứ đã có nhiều cuộc đối đầu quân sự để giành chủ quyền các hòn đảo trong vùng. Năm 1974, hai bên đã chạm súng, nhiều tàu đã bị đánh đắm, nhiều người bị giết chết. Tôi hy vọng là chúng ta không lâm vào tình huống đó. Rõ ràng là nếu xảy ra thì sự thể đó sẽ không phục vụ quyền lợi của bất cứ một ai, và tôi tin rằng lần này ngoại giao sẽ thắng thế, và sẽ át được tiếng súng.”

VOA: Thưa ông, vài tuần trở lại đây, từ sau cuộc đối thoại Shrangri-La ở Singapore, một số giới chức cao cấp Mỹ đã đưa ra những phát biểu khẳng định Hoa Kỳ là một thế lực khu vực, rằng Hoa Kỳ đã quay lại vùng Đông Nam Á…Mới đây, Thượng nghị sĩ Jim Webb và Thượng nghị sĩ Imhofe thuộc hai chính đảng lớn của Mỹ, đã đệ trình một nghị quyết, lên án Trung Quốc là “nhiều lần dùng vũ lực,” lấn át các nước lân bang yếu thế hơn. Có phải Hoa Kỳ giờ đây đã can dự vào cuộc tranh chấp tại Biển Đông?

Ernest Bower:
“Tôi không nghĩ là bất cứ điều gì xảy ra trong hai tuần qua, thay đổi vị thế của Hoa Kỳ, hoặc đặt Hoa Kỳ vào giữa cuộc tranh chấp. Nhưng rõ ràng là Hoa Kỳ quan tâm tới vấn đề, và có quyền lợi gắn chặt với việc tiếp tục mở các tuyến hải lộ trong Biển Nam Trung Hoa cho tàu bè qua lại, và việc giải quyết tranh chấp dựa trên cơ sở pháp lý, chứ không dùng vũ lực.”

VOA: Thưa ông, Trung Quốc nhấn mạnh rằng giải pháp tốt nhất để giải quyết vấn đề là đối thoại song phương với từng bên. Bắc Kinh đã khuyến cáo các bên thứ Ba, kể cả Hoa Kỳ, chớ nên can thiệp, thế thì theo ông Hoa kỳ nên ứng phó ra sao trong khi Washington đang cố gắng củng cố vị thế ở Châu Á, và tăng cường sự hiện diện trong khu vực?

Ernest Bower: “Người Mỹ có một vài mục tiêu muốn thực hiện. Trước hết, Hoa Kỳ thực sự đang đáp ứng yêu cầu của các nước Châu Á, muốn Hoa Kỳ có mặt trong khu vực để tạo ra một thế cân bằng khả dĩ có thể thuyết phục Trung Quốc hãy đến với khu vực trong tư cách một đối tác hòa bình, có trách nhiệm, góp tay giúp Châu Á phát triển. Chắc chắn Trung Quốc có đủ sức mạnh kinh tế để làm việc đó. Tuy nhiên các nước láng giềng không muốn Trung Quốc sử dụng sức mạnh của mình để xác quyết chủ quyền tại các lãnh thổ tranh chấp, hoặc ỷ thế nước lớn để khống chế cuộc tranh chấp. Hướng tiếp cận đó bị các nước láng giềng của Trung Quốc coi như một mối đe dọa, và vì thế họ muốn Hoa Kỳ đóng một vai trò trong khu vực. Nhưng Hoa Kỳ cũng có quyền lợi trong vụ này. Washington muốn thấy một nước Trung Quốc thịnh vượng, hòa bình, gia nhập vào dòng sinh hoạt của cộng đồng Châu Á bằng đường lối đồng thuận và hợp tác với các nước khác. Cho nên Hoa Kỳ sẽ khuyến khích việc giải quyết tranh chấp theo đường lối đa phương, dựa trên luật quốc tế và thông qua các cấu trúc khu vực mới.”

VOA: Thưa ông trong một bài viết trên trang web của CSIS, tựa đề là “Antidote to a Cold War with China”, (tạm dịch là “Giải Pháp để tránh Chiến Tranh lạnh với Trung Quốc”), ông nêu bật tầm quan trọng của Châu Á đối với Hoa Kỳ trong tương lai, và đề nghị Washington hãy theo một hướng tiếp cận có tính chiến lược hơn, thế thì ông tin là những diễn biến gần đây có thể dẫn tới một cuộc Chiến Tranh Lạnh với Trung Quốc?

Ernest Bower: “Tôi e rằng có nguy cơ kịch bản đó xảy ra, chiến tranh lạnh có tiềm năng xảy ra khi các nước quan tâm về cách hành xử của Trung Quốc, đang muốn trắc nghiệm sức mạnh của mình, có thể kêu gọi Hoa Kỳ tiếp tay ứng phó với tình hình. Nếu Hoa Kỳ và các đối tác không có một chiến lược đúng đắn để đáp ứng, thì thế giới có thể lâm vào một cuộc đối đầu giữa hai cường quốc, một cuộc cạnh tranh lưỡng cực, tương tự như một cuộc chiến tranh lạnh mới. Nếu xảy ra thì thật là rất đáng buồn, rất nguy hiểm, không có lợi cho tương lai của Châu Á hay cho Hoa Kỳ.”

VOA: Và cũng chẳng có lợi gì cho Trung Quốc?

Ernest Bower: “Vâng, hoàn toàn không có lợi cho Trung Quốc. Trong 15 năm qua, có thể nói Trung Quốc đã đạt nhiều bước tiến, uy tín của Trung Quốc tại Châu Á đã tăng đáng kể, họ được coi như một đầu tàu thúc đẩy phát triển kinh tế, hội nhập với khu vực, mãi cho tới khoảng 1 năm rưỡi, 2 năm nay, Bắc Kinh dường như muốn thách thức các giới hạn đối với sức mạnh của mình, và khẳng định chủ quyền trong các cuộc tranh chấp biển đảo tại Biển Nam Trung Hoa, thực sự gây khó chịu cho các nước láng giềng, làm cho các nước này quan ngại hơn về sự hiện diện của một nước láng giềng khổng lồ đang dương oai để trắc nghiệm sức mạnh của mình.”

VOA:
Thưa ông, nếu kịch bản xấu nhất diễn ra, chiến tranh bùng nổ vì cuộc tranh chấp ở Biển Đông, xin ông đánh giá thực lực của Trung Quốc, về kinh tế và quân sự…Liệu Trung Quốc có đủ sức chống chọi với Việt Nam, Philippines, được sự hậu thuẫn của Hoa Kỳ và các đồng minh khác hay không?

Ernest Bower: “Thật tình tôi không biết nữa…Tôi nghĩ rằng nếu nhìn vào Trung Quốc bây giờ, Trung Quốc là một cường quốc đang lên, một cuộc chiến tranh sẽ không có lợi cho nước này, tôi không tin là Trung Quốc đã sẵn sàng để có thể giao chiến trong một cuộc chiến tranh hiện đại với Hoa Kỳ, mặc dù Bắc Kinh có một lực lượng quân đội hùng mạnh, và đã đạt được nhiều tiến bộ về mặt công nghệ, nhưng về mặt chiến lược, bất cứ nhà phân tích quân sự nào cũng sẽ nói rằng chiến tranh sẽ là một tai họa lớn, thời điểm này không đúng lúc để Trung Quốc khẳng định quyền hạn của mình, đặc biệt trong bối cảnh Trung Quốc được coi là bên gây hấn trong vùng Biển Nam Trung Hoa, thử sức mạnh quân sự của mình, lấn át các nước nhỏ, chỉ tìm cách tự vệ. Tôi tin rằng chiến tranh sẽ là một đại họa cho Trung Quốc, cũng như cho khu vực, và cho cả Hoa Kỳ.”

VOA: Thưa ông, Việt Nam đứng trước những chọn lựa nào. Một bên là nước Cộng Sản anh em đang hù dọa mình, một đàng là liên minh do cựu thù Hoa Kỳ lãnh đạo, chọn lựa nào cũng mang theo những hệ quả riêng. Đặt giả thuyết, ông có cơ hội nói chuyện riêng với các nhà làm quyết định tại Hà Nội, ông sẽ khuyên họ những gì, trong tư cách là Cố vấn cấp cao về các vấn đề Đông Nam Á?

Ernest Bower: “Hiện đang có những kế hoạch được xúc tiến thông qua Hội Nghị Thượng Đỉnh Đông Á, cuộc họp quy tụ các Bộ trưởng Quốc phòng ASEAN, Diễn Đàn Khu vực Á Châu, có những cơ chế để có thể giải quyết tranh chấp mà không cần phải về phe này phe nọ. Thế cho nên lời khuyên của tôi cho giới lãnh đạo Việt Nam, theo giả thuyết mà cô vừa đặt ra, thì tôi sẽ khuyên Việt Nam chớ nên đặt mình vào thế phải chọn lựa giữa hai bên như thế. Tôi tin rằng cả Trung Quốc lẫn Hoa Kỳ cũng không muốn đặt các nước khác vào thế kẹt đó.”

VOA: Thưa ông, lần đầu tiên Việt Nam đã cùng Hoa Kỳ và các nước đồng minh tập dượt quân sự chung, ngoài bề mặt là để tiếp tay ổn định tình hình Thái Lan, ông có nghĩ rằng những diễn biến trong Biển Đông gần đây cũng có thể là một khúc quanh lịch sử đối với Việt Nam?

Ernest Bower: “Có thể, những diễn biến ấy có tiềm năng đó. Tôi tin rằng Việt Nam sẽ tìm cách không để cho điều đó xảy ra. Nếu theo dõi chính sách đối ngoại của Việt Nam, chúng ta thấy rằng nước này rất thận trọng trong việc duy trì cân bằng các quan hệ với nước ngoài, họ tìm cách tránh đặt quá nặng quan hệ với Hoa Kỳ, và cả quan hệ với Trung Quốc, mặc dù như cô nói, hai nước từng là kẻ thù truyền thống của nhau, nhưng hai nước cũng là hai nước cộng sản anh em…”

VOA: Thưa ông, tôi không nghĩ những người đi biểu tình ở Hà Nội và Sài Gòn nghĩ như thế.

Ernest Bower: “Đồng ý với cô! Nhưng đứng từ quan điểm của Đảng Cộng Sản…Tôi cũng tin rằng Trung Quốc phải thận trọng hơn. Họ có thực sự muốn những người dân thường ở Hà Nội và Saigon có những cảm nghĩ không đẹp về họ như thế hay không? Họ có muốn người dân ở Manila, ở Jakarta có những cảm nghĩ đó hay không? Tôi lấy làm ngạc nhiên là Bắc Kinh đã để tình hình xuống cấp tới mức đó, bởi vì trong quá khứ họ đã thành công quá mức trong việc nới rộng quyền lực kinh tế, và nâng cao uy tín của họ trên trường quốc tế nhờ một chính sách ngoại giao nhu hòa. Thế mà giờ đây, họ lại đi đánh đổi chính sách vô cùng thành công đó với một chính sách có thể nói là vụng về.”

Thưa quý vị, ‘Câu chuyện Việt Nam’, phát thanh vào lúc 10 giờ tối thứ Bảy hàng tuần, đến đây đã kết thúc. Quý vị có thể bình luận về đề tài hôm nay, đọc các tin mới nhất, xem phóng sự video, và trao đổi với các độc giả khác trên trang web của chúng tôi ở địa chỉ http://www.voatiengviet.com, hoặc các trang web xã hội Facebook, Twitter và Yahoo 360 plus.

Hoài Hương xin cám ơn quý độc giả đã theo dõi Câu Chuyện Việt Nam tuần này, và xin hẹn gặp lại quý vị trong chương trình kỳ tới.

.

.

.

TRUNG QUỐC CÓ TRÊN 80 TRIỆU ĐẢNG VIÊN CỘNG SẢN (BBC)

Tháng Sáu 25, 2011

 

TQ có trên 80 triệu đảng viên cộng sản  

BBC

Cập nhật: 14:29 GMT – thứ sáu, 24 tháng 6, 2011

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/world/2011/06/110624_china_party_80m_members.shtml

 

Trước ngày kỷ niệm 90 năm thành lập ngày 1/7, đảng Cộng sản Trung Quốc tuyên bố họ có số thành viên vượt ngưỡng 80 triệu.

 

Với chừng 21 triệu người xin gia nhập hàng ngũ cộng sản năm 2010, và trong đó chỉ có 14% được chấp nhận, đảng Cộng sản Trung Quốc nay là đảng chính trị lớn nhất thế giới.

Nhưng cùng với quá trình giàu lên nhanh chóng tại các khu vực đô thị trong dân chúng Trung Quốc, đảng này từ mấy năm qua đã chấp nhận cho tầng lớp thương gia, thậm chí triệu phú vào đội ngũ của họ.

Để vào Đảng, ứng cử viên phải được chứng nhận, ủng hộ của các đảng viên tại vị và bị kiểm tra lý lịch chặt chẽ.

Vào Đảng cũng đem lại quyền lợi to lớn nên con số đảng viên tăng cũng là chuyện dễ hiểu.

Nhiều vị trí trong Nhà nước và cả các doanh nghiệp lớn chỉ dành cho đảng viên, và con cái họ cũng được học ở những trường tốt hơn.

Đó là chưa kể một mạng lưới quan hệ xuyên suốt hệ thống chính trị, hành chính và kinh doanh, liên kết các đảng viên với nhau.

 

Từ nông dân mà ra

Con số đảng viên cộng sản ở Trung Quốc chính thức là 80 triệu 270 nghìn tính đến cuối năm 2010, chỉ chiếm 6% dân số cả nước nhưng bằng dân số Đức, nước lớn nhất EU.

Về thành phần, năm 2010 có 24% đảng viên dưới 35 tuổi, và phụ nữ chiếm 22% tổng số người Trung Quốc đeo thẻ Đảng.

Ra đời năm 1921 với lãnh tụ đầu tiên là ông Trần Độc Tú, Đảng Cộng sản Trung Quốc ban đầu chủ yếu là tổ chức của giới trí thức Trung Quốc lấy tinh thần từ cuộc đấu tranh Ngũ Tứ năm 1919.

Nhưng cùng các biến động chính trị ở nước này và vai trò của Liên Xô trợ giúp cả hai phe Cộng Sản và Quốc Dân Đảng kháng Nhật, phái ‘nông dân’ của ông Mao Trạch Đông dần chiếm quyền lãnh đạo.

Với các “kỳ tích” được tô vẽ thêm nhiều sau này, Đảng Cộng sản Trung Quốc với đội quân vũ trang Hồng quân công nông theo mô hình Liên Xô, đã có cuộc Vạn lý Trường Chinh rút về vùng Thiểm Tây xa xôi.

Theo thuyết lấy nông thôn bao vây thành thị, họ đã thắng Chính phủ Tưởng Giới Thạch trong cuộc nội chiến Quốc – Cộng và chiếm toàn bộ Hoa lục năm 1949.

Nhưng cũng nông dân Trung Quốc bị chết đói ở con số hàng triệu hoặc bị hành hạ tàn bạo trong các cuộc Đại Nhảy Vọt và Cải Cách Thổ Địa.

Sau đó, Cách mạng Văn hóa cực tả đã tàn phá ghê gớm di sản tri thức và tiêu diệt giới có học ở đô thị của Trung Quốc.

Với bên ngoài, Đại Cách mạng Văn hóa Vô sản (1966- 1976), và cuộc thảm sát  Thiên An Môn 1989 là hai sự kiện quốc tế biết nhiều nhất về nước Trung Quốc cộng sản.

Các đợt thanh trừng nội bộ ở cấp cao nhất trong Đảng cũng luôn là đề tài giới báo chí nước ngoài quan tâm.

Tuy nhiên, kể từ giai đoạn Khai Phóng (Mở Cửa), các đảng cộng sản từ cấp cao nhất ngheo theo thuyết ‘Mèo đen, mèo trắng’ của lãnh tụ Đặng Tiểu Bình, đã bỏ hẳn tư duy thiên tả của một thời.

 

‘Tập đoàn Trung Quốc’

Ngày nay, như bình luận của nhà báo Anh, ông Richard McGregor trong một cuốn sách về Trung Quốc, Đảng Cộng sản ở nước này là một tập đoàn kinh doanh.

Từng làm trưởng đại diện cho tờ Financial Times tại Bắc Kinh, McGregor gọi đó là “China Inc.” tức Tập đoàn Trung Quốc gồm “Đảng và giới làm ăn”.

Cuốn sách “The Party -The Secret World of China’s Communist Rulers” mô tả việc Đảng dùng các nhà băng để kiểm soát nền kinh tế và hệ thống tín dụng, kinh doanh địa ốc cũng như làm các thương vụ bạc tỷ.

Theo thuyết ‘Nắm To, bỏ rơi Nhỏ” của Thủ tướng Chu Dung Cơ từ thập niên 1990, Trung Quốc cho cổ phần hóa kinh tế quốc doanh, và từ đó, chính sách tự do hóa kinh tế cũng cho phép khu vực tư nhân và đầu tư nước ngoài khởi sắc.

Nhưng các dự án lớn nhất, trọng yếu nhất luôn được triển khai với sự chỉ đạo và vì quyền lợi tối cao của Đảng.

Hoạt động của ḥê thống quyền và tiền liên kết này được các nhà phân tích đặt ra tên gọi “chủ nghĩa tư bản nhà nước kiểu Trung Quốc”.

Sau ông Đặng Tiểu Bình, thuyết Ba Đại Diện được lãnh tụ Giang Trạch Dân và phái Thượng Hải cổ xúy đã chính thức hoá về lý luận vai trò của tầng lớp tư bản đỏ trong cuộc Cải cách, bên cạnh lực lượng công nông binh truyền thống.

Dù vậy, trong Đảng Cộng sản Trung Quốc hiện cũng có một phái Tân Tả, mang màu sắc  dân tuý và phản ứng lại cách nghĩ coi  tăng trưởng kinh tế là trên hết.

Họ chỉ ra rằng vấn đề ruộng đất và nông dân lại một lần nữa có nguy cơ gây bất ổn xã hội.

Theo chuyên gia phân tích tình hình Trung Quốc của BBC, ông Trần Thời Vinh (Chen Shirong), sau 90 năm thành lập, đúng là đang có chuyện “một số nhân vật trong đảng này tìm cách khôi phục quan điểm cộng sản cổ điển”.

“Nhưng họ muốn dùng đó là cách bảo vệ sự cầm quyền của Đảng khi lý tưởng cộng sản đang bị thay thế bởi hiện thực vật chất của chủ nghĩa tư bản mang đặc thù Trung Quốc.”

Vì thế, phái Tân Tả không thúc đẩy cho một sự chuyển đổi sang dân chủ xã hội như Đông Âu.

Chính thức mà nói, chủ trương cao nhất như Chủ tịch đương nhiệm, ông Hồ Cẩm Đào nêu ra là điều hòa các mâu thuẫn giữa hai xu thế trên để tiếp tục phát triển, hiện đại hóa.

Trong một diễn văn vào tháng 12/2008, đánh dấu 20 năm cải cách, ông Hồ nói “hiện đại hóa xã hội chủ nghĩa” ở Trung Quốc là giai đoạn “đẩy nhanh tăng trưởng kinh tế” nhưng không cần hệ thống chính trị dân chủ đa đảng.

Ông không phủ nhận đa đảng là xấu mà nói “dân chủ đa đảng sẽ cần hơn 10, thậm chí vài chục thế hệ để đến với Trung Quốc.

Trước mắt, theo ông Hồ, Trung Quốc cần “chủ nghĩa xã hội với đặc trưng Trung Hoa”.

Về hình thức, dù chỉ có một đảng cộng sản độc quyền lãnh đạo, Trung Quốc vẫn có quốc hội hiệp thương gồm một số đảng phái khác cùng họp nhưng không có quyền.

Ngoài ra, tại đặc khu hành chính Hong Kong và tại Macao, hoạt động chính trị đa đảng vẫn có như một di sản thời kỳ người châu Âu chiếm đóng.

Đảng Cộng sản Trung Quốc cũng đối thoại với Quốc Dân Đảng ở Đài Loan.

Nhưng chính sách tôn giáo của Đảng vẫn gặp nhiều phê phán với quan hệ Bắc Kinh – Vatican chưa hề tiến triển, nhiều phái Tin Lành cáo buộc họ bị trấn áp, và giáo phái Pháp Luân Công bị chính quyền coi là tà đạo và bị bắt bớ, truy đuổi.

Chính sách dân tộc với Tân Cương, Tây Tạng và cách đối ngoại của Đảng với láng giềng, nhất là trong  tranh chấp biển đảo, kể cả với nước cộng sản láng giềng Việt Nam, là tâm điểm của một loạt căng thẳng mấy năm qua.

Và không chỉ làm chủ Trung Quốc với trên 1,3 tỷ dân, các nhà lãnh đạo Trung Nam Hải còn đang tỏ ra là người đại diện về văn hóa cho dân tộc Trung Hoa.

Nhân kỷ niệm sinh nhật 90 của Đảng, Trung Quốc tung ra một bộ phim có ngân sách khổng lồ và dàn diễn viên nổi tiếng hơn 120 người, gồm cả các ngôi sao màn bạc Hong Kong và Đài Loan.

.

.

.

GẤU TRUC HỌC VÕ, TRUNG HOA SÓNG GIÓ (Tuấn Thảo, RFI)

Tháng Sáu 25, 2011

 

Gấu trúc học võ, Trung Hoa sóng gió

Tuấn Thảo   –   RFI

Thứ sáu 24 Tháng Sáu 2011

http://www.viet.rfi.fr/van-hoa/20110624-gau-truc-hoc-vo-trung-hoa-song-gio

 

Sau ba tun l công chiếu, tp nhì ca b phim Kung Fu Panda (Gu trúc hc võ) đã thu v hơn 300 triu đôla. Trong đó có gn mt na s doanh thu đến t th trường M. Đáng ngc nhiên hơn c là b phim rt ăn khách ti Hoa Lc. S thành công này khiến cho nhiu người Trung Quc không my hài lòng.

 

Tại Trung Quốc, bộ phim Gu trúc hc võ tập nhì đã phá kỷ lục với 18 triệu rưỡi đôla (12,8 triệu euros) chỉ riêng trong tuần lễ đầu tiên ra mắt khán giả ở rạp. Như vậy, tập hai bội thu hơn cả tập một và đồng thời vượt qua mặt Hi tc vùng Caribê (Pirates of the Caribbean), được xem như là bộ phim Mỹ đầu tiên vượt qua ngưỡng doanh thu đầy biểu tượng 100 triệu yuan tương đương với 15 triệu đôla (10,6 triệu euros), sau 7 ngày chiếu ở rạp.

Về nội dung, chuyện phim của tập nhì nối tiếp phần một. Gấu trúc sống ở vùng Thung lũng Bình yên cùng với 5 huynh đệ đồng môn (Hổ, Hầu, Hạc, Xà và Bọ ngựa). Nhưng thế giới an lành ấy lại bị đe dọa bởi sự xuất hiện của Thái tử Châu Tước (chim công). Nhân vật này trở về Trung Hoa với một loại vũ khí bí mật đáng gờm, dùng pháo hoa để chế biến súng pháo thần công (đại bác), dùng hỏa lực để tiêu diệt các môn võ cổ truyền và thỏa mãn tham vọng làm bá chủ giang sơn.

 

Về hình thức, Gu trúc hc võ tập nhì ngoạn mục hơn nhiều tập một chủ yếu nhờ vào công nghệ quay phim ba chiều (3D). Kỹ xảo điện toán tinh vi giúp cho các màn bắn pháo hoa trở nên vô cùng rõ sắc và đẹp mắt. Nhưng đổi lại, tập hai không gây nhiều ngạc nhiên bằng tập trước : Các màn pha trò tiếu lâm tiếp tục khai thác sự chênh lệch trong tình huống, tuy vẫn hài hước vui nhộn nhưng không còn bất ngờ như ban đầu.

 

Vào lúc mà bộ phim tiếp tục lôi cuốn đông đảo khán giả nhỏ tuổi vào các rạp hát, thì tranh luận lại nảy sinh về điều được gọi là ‘‘văn hóa ngoi xâm’’ trên các diễn đàn trực tuyến và nhất là trên các mặt báo ở Trung Quốc. Tại các nước Âu Mỹ, giới trẻ thích truy cập các trang Facebook và Twitter, thì một cách tương tự thanh niên Trung Quốc thích vào mạng xã hội có tên là Xiaonei (renren.com).

 

Được thành lập cách đây vài năm, mạng Xiaonei đã nhân lên gấp ba số thành viên từ 70 triệu vào năm 2008 lên đến hơn 200 triệu vào năm nay. Trên mạng Xiaonei, có một trang tên là Bạn mê xem phim, nhưng lại ghét Gu trúc hc võ. Đó là nơi mà các thành viên trao đổi ý kiến với nhau và đa số đều có vẻ không hài lòng cho lắm trước hình ảnh của con gấu trúc theo cách vẽ của các nhà làm phim Mỹ.

 

Đối với người Trung Quốc, con gấu trúc được xem như là một biểu tượng quốc gia. Chỉ cần nhìn vào các mặt hàng bày bán trên thị trường, ta sẽ thấy có khá nhiều thương hiệu sản phẩm tạc hình con gấu trúc. Còn trong mắt của các nhà làm phim hoạt hình thuộc hãng Dreamworks, thì nhân vật gấu trúc lại ham ăn lười biếng, cái bụng phệ lúc nào cũng kêu to như thể chưa xong phần tiêu hóa. Rốt cuộc, con gấu trúc cũng trở thành anh hùng, nhưng lại là một thứ anh hùng bất đắc dĩ. Bộ phim vui nhộn vì biết khai thác những tình huống ngược đời. Ở cùng một nhân vật, người Âu Mỹ chủ yếu thấy nét suy ngẫm khôi hài, người Trung Quốc lại thấy sự châm biếm mỉa mai.

 

Có lẽ cũng vì thế mà khi Gu trúc hc võ được công chiếu ở Trung Quốc, nghệ sĩ Zhao Bandi đã kêu gọi tẩy chay bộ phim vì theo ông, các nhà làm phim Mỹ không hiểu gì mà lại đi bóp méo văn hóa Trung Hoa. Còn giáo sư Chen Wu thuộc trường đại học Bắc Kinh thì chỉ trích thâm ý của các nhà sản xuất phim Mỹ, khai thác hình tượng con gấu trúc để trục lợi kiếm lời, nấp mình đằng sau công nghiệp giải trí để truyền đạt ý tưởng của mình đến nhiều đối tượng cùng một lúc. Vị giáo sư này gọi đó là một cuộc ‘‘xâm lăng ca văn hóa ngoi bang’’ và giải thích rằng một bộ phim với toàn là những nhân vật Mỹ chưa chắc gì đã thuyết phục được khán giả Trung Quốc, nhưng một bộ phim Mỹ hàm chứa nhiều nét văn hóa Trung Hoa sẽ dễ dàng đánh trúng đối tượng là người Trung Quốc hơn.

 

Cuộc tranh luận xung quanh bộ phim Gu trúc hc võ thật ra là một câu chuyện dài nhiều tập. Nó bắt nguồn ngay từ lúc ra mắt tập đầu tiên tức là vào năm 2008. Vào thời đó, đạo diễn Steven Spielberg, một trong những người sáng lập hãng phim Dreamworks, đã tẩy chay Thế Vận Hội Bắc Kinh. Lúc đầu, ông nhận lời làm cố vấn nghệ thuật trong cách dàn dựng lễ hội Olympic, nhưng sau đó ông rút lui để phản đối việc chính quyền Bắc Kinh hậu thuẫn Sudan, mặc dù thảm họa nhân đạo đang diễn ra ở vùng Darfour của nước này. Chính cũng vì vậy, mà tập đầu của Gu trúc hc võ đã gây ra nhiều phản ứng mạnh mẽ, khi phim được công chiếu ở Trung Quốc.

 

Để tránh cho tranh luận tái diễn, hãng phim Dreamworks lần này đã tỏ ra khôn khéo hơn trước rất nhiều, đặc biệt là ở ba điểm. Thứ nhất, các nhà sản xuất chọn một nữ đạo diễn người Mỹ gốc Hoa, cô Jennifer Yuh Nelson. Thứ nhì, đoàn làm phim đã nhiều lần đến thăm các hiệp hội bảo vệ loài gấu trúc ở Trung Quốc. Thứ ba, ban đặc trách khâu quảng cáo đã thực hiện công việc tiếp thị ngay từ giai đọan tiền kỳ của bộ phim, để lọt thông tin ra bên ngoài để bắt mạch thị trường, tránh vận dụng những hình tượng như long phụng vào các nhân vật phản diện (rồng là linh vật đối với người Trung Hoa, nhưng lại là hung thần đối với văn hóa Âu Mỹ). Nói tóm lại, ngay từ đầu, đoàn làm phim đã tìm cách giới hạn càng nhiều rủi ro chừng nào, thì càng tốt chừng nấy.

 

Trên các diễn đàn thông tin, không phải chỉ có những ý kiến bất bình với hai tập phim Gu trúc hc võ. Về điểm này, thì các ý kiến đăng tải trên mạng cho thấy là dư luận Trung Quốc bị chia thành hai phe. Một bên thì phản đối, còn một bên thì cho rằng thay vì đi chỉ trích người khác, tại sao các nhà làm phim Trung Quốc không tự nhìn lại mình. Đối với nhiều bạn trẻ ở Trung Quốc, thì nền điện ảnh Hoa Lục còn vướng phải lưỡi kéo kiểm duyệt. Trước một sự kiểm sóat như vậy, không phải là không còn sáng tạo, nhưng các tác phẩm mang tính chất phê phán chỉ có thể thành hình ở ngoài luồng. Bằng chứng là nhiều phim Trung Quốc thành công ở nước ngoài, một là quay lén, hai là tìm cách luồn lách để đi vòng sự kiểm duyệt.

 

Theo lời ông Wu Jiang, Giám đốc nhà hát Kinh kịch Quốc gia, phần lớn bộ phim Gu trúc hc võ đều dựa trên văn hóa Trung Hoa, vậy thì tại sao người Trung Quốc lại không làm được một bộ phim như vậy? Báo Courier International thì trích dẫn đạo diễn Lu Chuan cho rằng thay vì phí lời chỉ trích, thì nên để dành công sức để xây dựng ngành làm phim nội địa xứng đáng hơn với hình ảnh của một cường quốc điện ảnh. Theo đạo điễn này, nếu như các tác giả Trung Quốc phải được duyệt qua trước, luôn tục làm theo chỉ đạo, thì e rằng chẳng còn ai thật sự còn có hứng thú để sáng tạo. Trong bối cảnh này, đạo diễn trẻ tuổi Lu Chuan cảm thấy vui mừng khi mà Trung Quốc đầu tư vào việc thành lập một hãng phim hoạt hình có tầm cỡ, đặt tại thành phố cảng Thiên Tân, nằm cách thủ đô Bắc Kinh khoảng một tiếng đồng hồ đi xe hơi.

 

Còn theo báo Le Monde, Gu trúc hc võ tập hai trước hết là một câu chuyện ngụ ngôn thú vị, dành cho mọi lứa tuổi. Bộ phim có thể hiểu theo nhiều nghĩa khác nhau và một trong những cách đọc là cuộc tranh giành ảnh hưởng giữa hai siêu cường Hoa Kỳ Trung Quốc. Anh hùng thắng kẻ tà vì ở một bên Gấu trúc tuy dùng võ nhưng thế mạnh lại xuất phát từ tâm, trong khi chim công chỉ đơn thuần dùng hỏa lực. Không biết ẩn dụ này làm cho người Trung Quốc nhột ở chỗ nào. Từ năm 2008, Bắc Kinh tập trung phát triển việc sử dụng quyền lực mềm (soft power) để tô điểm hình ảnh, nâng cao uy tín của mình trên trường quốc tế.

 

Khái niệm này, kể từ một thập niên qua, được định nghĩa như khả năng thu hút và thuyết phục các quốc gia khác mà không cần sử dụng đến sức mạnh (hard power). Quyền lực mềm được thể hiện qua hàng loạt các yếu tố như hình ảnh, uy tín, năng lực giao tiếp, mức độ cởi mở của xã hội, tính gương mẫu của chính quyền và sức quyến rũ của nền văn hóa, vân vân… Nhưng rõ ràng là trong lãnh vực sử dụng quyền lực mềm, người Mỹ đã ghi được một bàn thắng với sự thành công không thể chối cãi của bộ phim Kung Fu Panda ở Hoa Lục. Tuy nhiên, bộ phim Gu trúc hc võ tập nhì sẽ hay hơn thế nữa, nếu như các nhà làm phim Mỹ đã không tự kiểm duyệt mình để tránh đụng chạm. Rốt cuộc thì Panda của Mỹ lại sợ bị gõ đầu bằng gậy trúc. Còn gấu trúc Trung hoa thì lại bị gậy ông đập lưng ông.

.

.

.

 

VÀI CHỨNG TỪ LIÊN QUAN TỚI NHÀ VĂN TRẦN KHẢI THANH THỦY

Tháng Sáu 25, 2011

 

[Chứng Từ]

Hội Văn Bút Quốc Tế lo âu về số phận đầy đọa trong tù của tác giả Trần Khải Thanh Thủy

 

Vietnam: Tran Khai Thanh Thuy

http://www.pen.org/viewmedia.php/prmMID/5094/prmID/1517

 

Professional Background
Tran Khai Thanh Thuy, 49, is a renowned novelist, poet, essayist, and editor of the underground democracy journal To Quoc (Fatherland) Review. She is a member of the underground pro-democracy group Bloc 8406 and a member of the Union of Writers and the Club of Women Poets of Hanoi.

Current Status
On August 5, 2010, a fellow inmate named Cuc beat Tran Khai Thanh Thuy in Labor Camp No. 5, Yên Dinh district, Thanh Hoa province, where they are being detained. Cuc reportedly threatened Thanh Thuy two days prior. Thanh Thuy reported the threats to camp authorities, but these warnings went unheeded and she was attacked without intervention by camp guards. Cuc reportedly hit Thanh Thuy on her chest, abdomen, and genitals, which has left lasting pain and discomfort. Cuc has claimed that she had been ordered to attack Thanh Thuy at the behest of the camp’s surveillance cadre, and that other inmates were intimidated from assisting her after the attack. Than Thuy suffers from diabetes and tuberculosis, and there are serious concerns that her health is deteriorating in prison.

 

Case History
On October 6, 2009, Tran Khai Thanh Thuy was detained while traveling to the northern port city of Haiphong to support six other activists, members of Bloc 8406, who were on trial for hanging pro-democracy banners and peacefully expressing their opinions on government policies through Internet essays and writings. After several hours of detention, reportedly incommunicado, she was released but was forbidden to leave her home. At 8:30 p.m. that evening, a group of men suspected of being plainclothes police officers reportedly attacked Thuy and her husband, Do Ba Tan, at their home. Tran Khai Thanh Thuy was hit with bricks and suffered an injury to the top of her head. Police officers stationed outside the house did not intervene. After being taken to the hospital, the couple was arrested, taken to the police station in Dong Da district, Hanoi, and charged with assault.

On February 5, 2010, a Hanoi court sentenced Tran Khai Thanh Thuy to three and a half years in prison and 47 months of probationary detention for assault under Article 104 of the Penal Code. Thuy was removed during the trial, which lasted less than a day, after she expressed protests.

Her husband, Do Ba Tan, was convicted of the same charges and handed a two-year suspended sentence and 47 months of probation, but has been permitted to stay home to care for the couple’s 13-year-old daughter.

Tran Khai Thanh Thuy has been under heavy surveillance and harassment since September 2006 for her critical writings published online. She had repeatedly been denounced and humiliated in public meetings organized by the Vietnamese authorities, and her home was attacked by mobs who called her a traitor and a prostitute and threatened to beat her. The police refused to protect her, calling for her to abandon her activism to ensure her safety. In September and October 2006, she was repeatedly questioned and detained by the authorities and dismissed from her job.

On April 21, 2007, Tran Khai Thanh Thuy was arrested at her home in Hanoi, where she had reportedly been under strict house arrest since November 2006. She was believed to be charged with violating Article 88 of the Criminal Code for disseminating information considered harmful to the State by the authorities. She was also accused of being a member of Bloc 8406, a leading underground pro-democracy group, of supporting a dissident human rights organization and of illegally organizing a trade union, and could have faced up to 12 years in prison. She was held at Detention Camp B14, Thanh Liet, in district Thanh Tri, Hanoi until her trial commenced on January 31, 2008. She had been given only a day’s notice. Later that day, Thuy was sentenced to nine months in prison by a Hanoi court for “disturbing public order,” but was released later that day with time served.

 

 

——————

 

Giới thiệu tuyển tập thơ “Âm Thầm” của Trần Khải Thanh Thủy

 

HNQVN-TS Genève 20.7.10; Tuyển tập thơ Trần Khải Thanh Thủy : Ấm Thầm

Đăng tải ngày: 24/07/2010

http://www.vantholacviet.org/news-1740/9/Giói-thiẹu-sách/HNQVNTS-Geneve-20710-Tuyen-tap-tho-Tran-Khai-Thanh-Thuy–am-Tham.html

 

Liên Hội Nhân Quyền Việt Nam ở Thụy Sĩ

kính chuyển đến quý vị, quý bạn và quý diễn đàn

bài thơ Lời Người Dưới Mộ của nhà thơ và nhà văn Trần Khải Thanh Thủy,

viết năm 1989 và được in trong tập thơ Âm Thầm xuất bản năm 2004 tại Hà Nội,

kèm theo hai bản dịch tiếng Pháp La Voix d’Outre -Tombe của bà Hoàng Nguyên

và tiếng Anh Voice from Beyond the Grave của nhà thơ Nguyên Hoàng Bảo Việt.

 

XEM TIẾP : http://www.vantholacviet.org/news-1740/9/Giói-thiẹu-sách/HNQVNTS-Geneve-20710-Tuyen-tap-tho-Tran-Khai-Thanh-Thuy–am-Tham.html

 

.

 

Bao Giờ ?

 

Ta ép chặt trái tim

Để giết chết nỗi buồn

Trong nhà tù Cộng sản

Bao ước mơ nhấn chìm

Ngày gọt bớt suy tư

Đêm xén mòn tâm tưởng

Bảy tháng trời chết chóc *

Hồn ta thành vườn hoang

Ngoài trời mây thôi bay

Đời ta trong ngục tối

Chẳng sao trời dọi tới

Bao hoài vọng tả tơi

Sáng qua rồi trưa tới

Ta kiệt quệ mỏi mòn

Chỉ bài bạc ăn thua

Vui đùa cùng lũ phạm

Ôi! Số phận tai ương

Bao nhiêu là nghiệp chướng

Bao giờ ta thoát khỏi

Để ta lại là ta?

 

Trại giam Hỏa Lò 28.04.10

Trần Khải Thanh Thủy

.

.

.