THẤY GÌ QUA CUỘC ĐÀN ÁP BIỂU TÌNH NGÀY 9 THÁNG 12 (Đào Tiến Thi)

 

 

Thấy gì qua cuộc đàn áp biểu tình ngày 9 tháng 12

Đào Tiến Thi

(Nhật ký biểu tình ngày 9-12-2012)

12/12/2012

http://nguyentuongthuy2012.wordpress.com/2012/12/12/thay-gi-qua-cuoc-dan-ap-bieu-tinh-ngay-9-thang-12/

 

Giọt máu oan cừu đỏ núi sông

(Võ Liêm Sơn)

 

PHẦN I: BỊ BẮT

Sau cuộc đàn áp thô bạo ngày 5-8-2012, thì ngay cả những người tích cực nhất cũng chán nản, buông xuôi, phó mặc số phận đất nước về đâu thì về. Nhưng lòng người đâu đâu có dễ yên như thế. Liền trong thời gian rất ngắn, một khoảng một tuần, Trung Cộng giáng liền 3 đòn chí mạng vào nền độc lập chủ quyền của Việt Nam: phát hành hộ chiếu in bản đồ lưỡi bò mà trong đó Việt Nam mất gần hết phần Biển Đông của mình (22-11-2012[1]), tuyên bố khám xét tàu thuyền trong vùng “chủ quyền” (tức đường lưỡi bò, 28-11), cắt cáp tàu thăm dò dầu khí của ta (nơi cách đảo Cồn Cỏ có 43 hải lý, 30-11). Vì vậy, cuộc biểu tình ngày 9-12-22012 nổ ra như một hành động tất yếu, tức nước vỡ bờ.

Theo thông lệ của hai kỳ biểu tình trước (hè 2011 và hè 2012), mỗi khi thằng anh Trung Cộng đánh vỗ mặt đểu quá thì Đảng và Nhà nước ta cũng để cho dân ta mở mồm tí chút, tức là thả lỏng một vài cuộc biểu tình đầu (5-6-2011, 1-7 và 8-7-2012, như tiếng “ắng” lên của con chó bị đánh đau. Tuy lần này không ai hy vọng được như thế nữa nhưng một số bác có kinh nghiệm vẫn cho rằng cuộc ngày 9-12 này cũng không đến nỗi quá rắn, tức là họ sẽ đàn áp ở mức “chấp nhận” được. Lúc đầu tôi cũng tin như thế.

Nhưng rồi tôi cảm thấy thấy lần này sẽ khủng bố mạnh hơn, bắt đầu từ trận mưa comment, dấu hiệu phá đám bất thường của an ninh diễn ra trong suốt ngày 8-12 trên Ba Sàm (entry Thông báo tổ chức mít tinh phản đối nhà cầm quyền Trung Quốc, ngày 7-12, cho đến giờ này – 10g ngày 11-12 – có 1421 comment !). Bọn khủng bố bằng bàn phím này giả vờ là người yêu nước để gây nhiễu, khiến ai (chưa có kinh nghiệm) muốn đi biểu tình cũng có phần hoang mang và nản lòng. (Tôi sẽ có bài bàn riêng về chuyện này, nếu có điều kiện).

Và cho đến tối 8-12, những tin tức trên mạng càng cho tôi nhận định về sự quyết tâm đàn áp của chính quyền. Đặc biệt, chiều tối, bác công an khu vực đi họp cuộc họp khẩn cấp về báo cho tôi biết, rằng ngày mai sẽ căng thẳng và khuyên tôi đừng đi nữa. Nhưng tôi vẫn quyết tâm. Tôi cho vào ba lô bàn chải răng, khăn mặt, thuốc men và cả một bộ quần áo ngủ, đề phòng bị bắt giữ qua đêm. Vợ tôi lo lắng bảo: “Biết bị bắt rồi còn đi làm gì?”. Tôi bảo: “Có những việc biết rõ là nguy hiểm nhưng không thể không làm. Nếu mình không đi thì ai đi? Hy vọng giữ được nước bây giờ thực ra chỉ còn vài phần trăm thôi, nhưng còn làm được gì thì vẫn phải làm”. Cho đỡ tủi hổ.

Sáng sớm vợ tôi đi chợ về, đã thấy hai thanh niên đầy khả nghi đứng bên kia đường, đối diện ngõ vào nhà tôi. Ngõ vào nhà tôi ngắn ngủn, chỉ độ hai chục mét nên thỉnh thoảng vợ tôi lại giả vờ ra quan sát và vẫn thấy hai tên ấy. Vợ tôi rất lo, vì hôm nay thằng bé (Đào Lê Tiến Sỹ) đi thi, lỡ nó tưởng đi biểu tình mà tóm rồi giữ chân luôn thì gay quá. Lúc thằng bé đi, vợ tôi lại theo ra. Thằng bé đi khỏi thì hai thanh niên cũng nhổ neo. Có lẽ thấy về nó đi về phía Cầu Giấy, không phải hướng Nhà hát Lớn nên chúng bỏ? Thực ra ban đầu tôi không tin họ là an ninh, vì có thể có sự ngẫu nhiên nào đó. Nhưng về sau cháy Sỹ kể: lúc đang làm bài thi, bỗng thầy giám thị hỏi: “Có Đào Lê Tiến Sỹ đi thi đây không?”. “Có. Thưa thầy có việc gì ạ?”. Giám thị: “Không biết. Thấy trên Khoa điện xuống hỏi”. Thi xong, cô giáo bí thư đoàn của Khoa Văn hỏi: “Em còn đi đâu không?”. “Không ạ”. “Ừ, đừng đi đâu đấy nhé!”. Vậy thì rất có thể hai thanh niên chầu trực nói trên là người nhà nước rồi. Họ không canh tôi mà canh cháu Sỹ. Họ sợ thanh niên hơn.

Sợ trong khi chờ xe bus sẽ gặp rắc rối, và nếu đến sớm cũng dễ gặp rắc rối, tôi đợi sát giờ mới gọi một taxi. Cậu lái xe ngạc nhiên khi thấy tôi đội mũ bảo hiểm và chỉ đến Nhà hát Lớn mà lại đeo ba lô như là đi xa. Tôi nói luôn cho cậu biết là tôi đi biểu tình. Hoá ra cậu thanh niên này chả hề biết những chuyện Trung Cộng gây hấn. Tôi nói tôi đi biểu tình nhiều lần rồi, từng bị bắt rồi, hôm nay phòng trước bị bắt nên trong ba lô này là các vật dụng tối thiểu cần dùng nếu bị bắt. Cậu hết sức ngạc nhiên. Ngạc nhiên về những sự kiện cậu chưa hề nghe. Ngạc nhiên tại sao chống xâm lược mà lại bị bắt. Lúc đến nơi, tôi bảo cho tôi xuống chỗ công viên Tao Đàn, đối diện Nhà hát Lớn, nhưng từ xa thấy nhiều công an ở đó, sợ vạ lây, cậu xin tôi xuống khi còn cách cả trăm mét. Tôi vui lòng. Lúc này là 8g45.

Các bậc cấp và khu vực trống trước Nhà hát Lớn đã được dành cho chương trình ca nhạc “Khát vọng Trẻ” (sao lại có một chủ đề chung chung như vậy?), trống nhạc đã nổi lên bì bùng, nhưng chỉ lóp ngóp vài người. Xung quanh vườn hoa Tao Đàn có một số công an áo xanh lượn lờ.

Không thấy một đám tụ tập nào có vẻ là người đi biểu tình, tôi rảo bước quanh vườn hoa Tao Đàn. Gặp được mỗi bác Tô Oanh (Bắc Ninh), người tôi đã gặp trong mấy cuộc biểu tình trước. Rủ bác ngồi đâu uống nước chờ đợi giờ G nhưng bác nói đang có việc bận. Tôi kiếm được một hàng trà chén trong công viên, vừa uống vừa quan sát. Cách giờ G vài phút vẫn không thấy ai, tôi tiến đến chỗ mép vườn hoa, tiếp cận đám thanh niên đang tụ tập ở bên kia bãi trống trước Nhà hát Lớn để xem có ai “người mình” ở đấy không. Chỉ thấy hầu hết là những thanh niên mặc bluson đen hoặc xanh sẫm, giông giống nhau cả, không có dáng dấp người đi biểu tình, có lẽ họ đi cổ động hay họ chính là các nghệ sỹ đi biểu diễn chương trình “Khát vọng Trẻ” này. Nhưng có lẽ đều không phải, vì sau này tôi thấy lực lượng bắt cóc người biểu tình cũng ăn mặc kiểu như thế. Tôi đánh bạo băng sang, hy vọng gặp “người mình” hoặc có “người mình” ở đâu đó sẽ nhận ra tôi. Thì đúng vậy. Đứng lẫn trong đám thanh niên và cảnh sát này có chị Hiền Giang, bác Lê Hùng và một vài người quen nữa. Tôi mừng rỡ, nhưng lúc này công an đã bắt đầu đuổi “người lạ” ra khỏi khu vực. Chúng tôi bắt đầu lúng túng. Đứng thì không được mà đi khỏi chỗ này thì biết ai khởi sự cho. Tôi rút lá cờ trong túi đưa cho bác Lê Hùng, bảo: “Chú lớn tuổi nhất ở đây, chú tung cờ để tập hợp đi”. Bác Lê Hùng nhận cờ nhưng còn lưỡng lự. Bỗng nhiên chúng tôi phát hiện ngay bên kia đường có khoảng hai chục người, vẻ rất quen, đã tập hợp lại. Chúng tôi ào sang. Gặp anh Nguyễn Tường Thuỵ, các em Minh Hằng, Hạnh, Lê Anh Hùng, Trương Ba Không, cháu Phương và nhiều người quen khác. Vui trào nước mắt! Cờ, biểu ngữ nhanh chóng được tung ra và những tiếng hô đanh thép “Đả đảo Trung Quốc xâm lược” đã vang lên bất ngờ. Không biết nhiều người nấp ở đâu mà trong mấy phút đã lên đến năm, sáu chục người. Tuy còn ít mà tiếng hô nghe đã vang dội. Có lẽ lòng người tức tưởi bấy lâu, như cái lò xo bị nén chặt, giờ thành năng lượng bật lên, nên thật mãnh liệt. Xe công an cũng nhanh chóng áp sát và phát ra những tiếng chói gắt: “A “nô”, đồng bào chú ý… Vấn đề tranh chấp trên Biển Đông, Đảng và Nhà nước ta đã có chủ trương rõ ràng và kiên quyết bảo vệ chủ quyền “nãnh” thổ, giải quyết các vấn đề tranh chấp bằng phương pháp đối thoại hoà bình… Yêu cầu không đứng dưới “nòng” đường… Mọi hành vi cản trở các “nực nượng nàm” nhiệm vụ, gây rối trật tự công cộng sẽ bị xử phạt…”. Chao ôi, một đoạn văn lủng củng, chẳng ra lý lẽ gì cả, chỉ nặng về đe doạ người biểu tình. Người đọc thì ngọng líu ngọng lo. Có lẽ đây là những lời củ chuối nhất so với tất cả các lời “thuyết phục” trong các cuộc biểu tình trước đó. Có người tức quá quát lên: “Giải thích thế à, hả? Tôi cũng tức nghẹn trong lòng. Biểu tình không là hoà bình, là ngoại giao thì là cái gì? Chúng tôi có ai đem vũ khí không? Có ai làm sướt một lỗ chân lông của một thằng Tàu nào không?

Đoàn người không tụ tập lâu mà tuần hành luôn dọc phố Tràng Tiền, mỗi lúc một đông. Trước khi bị khủng bố có lẽ đến 400 người (nhưng sau biết rằng trong số này có đến 1/4 là an ninh chìm). Tôi thầm nghĩ cứ tốc độ này khi về đến chỗ cắt Điện Biên Phủ – Trần Phú sẽ được đến sáu, bảy trăm. Những tiếng hô lần này nghe phẫn uất lạ thường. Bởi vì chỉ từ tháng tám đến nay Trung Cộng đã ra đòn liên tiếp, bao nhiêu là trò ÁC, BẨN, THÂM ĐỘC và chúng được MẶC SỨC TUNG HOÀNH vì người dân Việt Nam ta đã bị/ được Đảng và Nhà nước ta khoá mồm, khoá tay rồi.

Minh Hằng, sau 5 tháng tù đày (mà phần lớn thời gian ở tù, cô tuyệt thực), lúc mới ra tù thân tàn ma dại, mà hôm nay lại lẫm liệt như hè năm ngoái. Chỉ có mái tóc thì bạc đến nửa, khiến tôi vô cùng xót xa. Và câu khẩu hiệu cô hô nếu ai để ý cũng có khác năm ngoái: “Đả đảo TRUNG CỘNG xâm lược”. Tôi lại gần bảo: “Em hô vừa phải thôi, giữ sức, vì không thể khoẻ như năm ngoái được. Mà em gọi “Trung Cộng” là chính xác lắm”. Minh Hằng bảo: “Đúng thế. Mình nói Trung Cộng nghĩa là không có nhân dân Trung Quốc trong đó. Nhân dân Trung Quốc không có tội, họ cũng khốn khổ vì nhà cầm quyền Trung Cộng”. Tôi cảm phục sự nhận thức của cô.

Tôi thấy một chị có tuổi, cao lớn, chống nạng, thêm một cháu thanh niên dìu đi. Chị đi rất khó khăn, nhưng tinh thần rất hăng hái, tiếng hô của chị vang, đanh, đầy phẫn nộ. Tôi thấy chị quen quen nhưng không thể nhớ chị là ai. Hỏi cháu thanh niên dìu chị, cháu bảo cũng không biết. Nhưng rồi có người giới thiệu ngay cho tôi chị là chị Hài, người trong bức ảnh nổi tiếng về cuộc biểu tình chống Trung Cộng đầu tiên cách đây đúng 5 năm. Tôi bảo: “Chị trong bức ảnh đó thật dũng mãnh. Nhưng hôm nay trông chị già đi nhiều quá, em không nhận ra được”. Chị bảo: “Từ hai linh bảy mà lại”. Thực ra 5 năm đâu phải dài. Chị vốn là dân oan, đã từng đi khiếu kiện khắp nơi. Ngoài nỗi đau Tổ quốc, chị còn nỗi đau và nỗi nhọc nhằn vô tận của người dân oan, bảo không già nhanh sao được.

Vào đường Tràng Thi một đoạn, cuộc tuần hành đang khí thế thì bỗng nhốn nháo. Hàng loạt thanh niên chạy huỳnh huỵch, luồn lách qua đám đông. Những thanh niên này áo bluson đen hoặc xanh sẫm, không hề đeo băng đỏ, rất giống một số thanh niên lúc đứng trước sân Nhà hát Lớn. Có người hô “Bắt người. Đả đảo bắt người”. Tôi chưa rõ chúng bắt ai và bắt ở chỗ nào nhưng cũng vội hô theo “Đả đảo bắt người”. TIếng hô tiếng quát hỗn loạn. Tôi còn đang ngơ ngác thì thấy hai tên nắm hai cánh tay tôi kéo đi, nắm nhẹ thôi, như là kiểu quen nhau. Tôi quát “Làm gì thế” và vằng mạnh cánh tay theo phản xạ tự nhiên. Cả hai tên tuột ra. Chúng tuột tay hay là chúng bỏ tôi để chạy lên hỗ trợ cho đám bắt đang bị chống trả quyết liệt kia thì không rõ. Mà bọn này ở đâu ra đông thế? Chúng bắt người có vẻ rất chuyên nghiệp (sẽ nói thêm ở phần sau). Có mấy cú bắt mà tôi không thể nhìn rõ nạn nhân là ai, vì nó nhanh quá và đám an ninh chìm thì đông quá. Tôi nhận cháu Phương bị chúng bắt rất hung hãn và cháu thì chống trả rất quyết liệt. Người bị bắt thứ hai mà tôi thấy được, cũng là người sau cùng trước khi đến lượt tôi là cô Hạnh. Tôi lao cứu cô nhưng chả ăn thua gì. Rồi không khí bỗng nhiên chìm xuống bất ngờ. Chỉ có tiếng cãi cọ trên xe, còn dưới đường mọi người đã dạt đâu gần hết. Tôi có thể sẽ không bị bắt nếu yên lặng bỏ đi. Trên xe cũng có vẻ chật lắm rồi, không cần bắt thêm nữa. (Xe này bé, cỡ xe 24 chỗ, có lẽ không gọi là xe bus được). Nhưng tôi cảm thấy bỏ đi hay cứ đứng nhìn tuyệt vọng thì tủi hổ quá nên lại tiếp tục hô to: “Đả đảo bắt người trái phép! Đả đảo bắt người trái phép!”. Thế là xuất hiện ngay 3 tên nhào vào bắt tôi. Tôi quát to: “Buông ra. Chúng mày là ai?” Một tên giật biểu ngữ của tôi, nhưng tôi giữ được. Một tên bảo: “Mời bác lên xe”. Tôi nhìn thẳng vào mặt nó, quát to: “Mời hay bắt? Côn đồ thế à? Bắt người trái phép không xấu hổ à?”. Một tên bảo: “Thì mời chú lên xe mà”. Tôi bảo: “A, mời kiểu côn đồ có khác! Thôi để tôi tự đi”. Một tên nói: “Ờ, có thế chứ. Nhẹ nhàng vẫn dễ chịu hơn”. Tôi tức trào tận cổ, không thể tìm ra câu nào đáp lại cho xứng đáng, nhưng rồi cũng nói được một câu: “Ừ, nhẹ nhàng với côn đồ vậy, vì chả còn cách nào khác”. Đến sát cửa xe có một tên công an sắc phục nữa tiếp tay. Chúng ấn tôi vào chiếc ghế ngay sau ca bin.

Tôi là người bị bắt cuối cùng. Bên dưới chật ních và vẫn đang cãi cọ om sòm. Hình như cháu Phương vừa bị đánh, đang phản ứng gay gắt. Anh Tường Thuỵ vốn nho nhã điềm đạm, hôm nay cũng bừng bừng lửa giận. Anh Trương Dũng bị chúng giật máy ảnh phản ứng quyết liệt nhất. Tôi nhận ra hai tên vừa bắt mình liền lấy máy ảnh ra chụp nhưng chúng ngăn lại. Sau một hồi cãi nhau với anh Dũng, một tên bảo đồng bọn: “Thôi cho chụp thoải mái đi, có gì mà sợ”. Không khí trong xe vì thế trở nên trật tự. Tôi lấy máy ảnh chụp hai tên lúc nãy. Sau này mới biết sở dĩ chúng tự tin cho chụp là vì về trại Lộc Hà chúng thu máy ảnh và xoá hết, “không sợ” là phải.

 

(Còn nữa)

 

[1] Tạm tính từ khi mình “phát hiện”.

ĐTT

 

Tác giả gửi cho Nguyễn Tường Thụy’s Blog

 

 

 

Thấy gì qua cuộc đàn áp biểu tình ngày 9/12 (Phần 2)

Đào Tiến Thi

13/12/2012

http://nguyentuongthuy2012.wordpress.com/2012/12/13/thay-gi-qua-cuoc-dan-ap-bieu-tinh-ngay-912-phan-2/

 

 

Giọt máu oan cừu đỏ núi sông

(Võ Liêm Sơn)

.

II- TRONG TRẠI “PHỤC HỒI NHÂN PHẨM LỘC HÀ”

10g8 phút, xe vừa đến Trại Lộc Hà thì Anh Ba Sàm gọi điện hỏi tình hình. Tôi đưa máy cho chị Dương Thị Xuân để chị đọc tên từng người vì chị đã ghi được từ lúc trên xe. Công an lùa nhanh chúng tôi vào nhà chứ không cho đứng dềnh dang ở ngoài. Trong “Phòng chờ xử lý vi phạm”, chúng tôi thống nhất nhanh là dứt khoát không đi “làm việc”, không ký bất xứ cái gì, bởi việc bắt là hoàn toàn trái luật.

11g, một ông sỹ quan trung tuổi ra “mời” đi làm việc. Anh ta là xưng là cảnh sát điều tra, biển tên trên áo là Kiều Đình Vinh. Chúng tôi phản đối quyết liệt, vì chẳng có gì phải điều tra cả. Riêng tôi có một cuộc đối chất ngắn với anh ta như sau:

– Anh xưng là cảnh sát điều tra, vậy anh hãy điều tra những kẻ bắt chúng tôi về đây.

Anh ta túm luôn cái cụm từ “điều tra những kẻ bắt” của tôi để túm luôn tay tôi kéo đi, như là đã tận dụng được chỗ sơ hở của đối thủ. Anh ta nói:

– Thì anh phải cung cấp thông tin, chúng tôi mới điều tra được chứ. Đi, mời anh đi theo tôi!

– Khoan đã. Kẻ bắt chúng tôi cũng chính là các anh, còn điều tra gì nữa? Còn phía chúng tôi, chúng tôi đi biểu tình, chả có gì phải điều tra cả. Các anh bắt người thật vô cớ.

Anh ta lại túm ngay chữ “vô cớ” để dẫn dụ tôi vào kế của anh ta:

– Anh nói anh bị bắt vô cớ, vậy hãy đi làm việc với chúng tôi để chúng tôi làm rõ xem chúng tôi “vô cớ” hay “có cớ”.

A, anh này ranh thật – tôi nghĩ bụng. Tôi bảo:

– Việc bị bắt vô cớ tôi sẽ khiếu kiện sau, tức là khi nào tôi được trở về. Lúc ấy tôi mới có điều kiện viết đơn và gửi đơn, chứ ở đây đến giấy bút cũng chả có, tôi chịu. Nếu khi trở về chưa kịp làm đơn mà các anh thích điều tra ngay, cứ có “trát” mời, tôi sẽ đi.

Có một số cuộc lôi kéo gay gắt của mấy tên mặc thường phục với cháu Phương và với anh Trương Dũng. Mặc thường phục lại không biển thẻ thì không thể nhân danh bất cứ điều gì để làm việc với người bị bắt nhưng chúng lại hung ác, lì lợm hơn hẳn số mặc sắc phục. Chúng cứ chĩa camerra vào chúng tôi để quay trong khi anh Dũng quay thì chúng giật máy. Mà anh Trương Dũng thì tính nóng như Trương Phi nên càng kích thích tính hung hãn của chúng. Có lúc chúng quyết tâm lôi bằng được anh Dũng đi nhưng mọi người cũng quyết tâm lôi lại.

Sau một hồi cãi vã, họ rút lui.

Buồng vệ sinh ở đây cực kỳ bẩn thỉu. Đầy phân chuột, phân gián và không có nước nôi gì hết. Nhưng ngay bên ngoài lại là chiếc ô tô chở một chiếc máy tối tân: máy phá sóng điện thoại. Từ lúc vào trong nhà mọi sự liên hệ với bên ngoài đều bị cắt đứt. Chúng tôi chẳng khác gì những nạn nhân bị bắt cóc đưa về động quỷ, hoàn toàn cách ly với bên ngoài. Nhưng chúng tôi không khổ sở bằng thân nhân và bạn bè chúng tôi, vì họ không biết tình trạng chúng tôi ra sao. Tôi thương vợ tôi nhiều bệnh tật lại hay lo lắng, làm sao yên lòng được đây. Tôi lại thương những người bị bắt lần đầu, nhất là mấy cháu, mấy em còn trẻ. Để khuây khoả, tôi tranh thủ làm quen với họ. Có bốn người tôi rất thương và cảm phục: một cháu nữ sinh viên Đại học Kinh tế, một cháu đi làm thuê người Quảng Ninh, một bác nông dân ở Cầu Giấy, một kiến trúc sư người Đà Lạt. Cháu sinh viên Đại học Kinh tế bút danh Vũ Phan, người bé nhỏ, bị bắt lần đầu, lúc mới vào cháu lo lắng nhưng vẻ mặt vẫn cương nghị. Tôi động viên cháu và dặn cháu khi về trường thế nào cũng có rắc rối ít nhiều nhưng đừng sợ. Cứ bình tĩnh phân tích lẽ phải trái với các thầy cô, sẽ có nhiều người hiểu ra. Nếu cần thì kiến nghị lên Bộ Giáo dục và nhờ các giáo sư có uy tín trợ giúp. Cháu người Quảng Ninh tên Ngọc, 18 tuổi, ít hơn con trai tôi một tuổi nhưng đã ra Hà Nội làm thuê gần 2 năm. Cháu nói cũng mới tạm đủ sống cho bản thân, chưa có tiền gửi về cho bố mẹ. Tôi thương cháu quá, bảo: “Cháu tự nuôi được bản thân là giỏi rồi. Ở tuổi cháu, hầu hết bố mẹ phải đổ tiền của nuôi ăn học, tốn kém lắm mà chưa chắc đã kết quả gì”. Anh Sơn, người Cầu Giấy, nông dân chính hiệu, tuy rằng nay không còn ruộng đất nhưng vẻ nông dân chất phác và lam lũ vẫn hiện lên từ dáng người, nét mặt, áo quần, cử chỉ. Nói chuyện một lát, tôi thấy anh rất quan tâm các vấn đề của đất nước, lo lắng cho số phận đất nước như một người trí thức thực thụ (trong khi bao nhiêu trí thức lại trùm chăn, hỏi gì cũng ù ù cạc cạc). Anh Chu Minh Tuấn, kiến trúc sư người Đà Lạt, đang tuổi tráng niên, người cao lớn, gương mặt cao ráo, sáng sủa. Những người trời phú cho tướng phong lưu như thế thường chước bạ cuộc đời vào các thú ca lâu, tửu quán chứ ai nhọc thân vì đất nước giang san. Thế mà Tuấn từ Đà Lạt ra Hà Nội thăm người nhà, chỉ tình cờ mà nhập luôn vào cuộc biểu tình đầy nguy hiểm này.

Gần 12g trưa, khi nhiều người đã bưng suất cơm hộp lên chuẩn bị ăn thì cỡ chục công an lại xuất hiện, lại “mời” đi “làm việc”. Tôi lại phải đôi co một hồi với ông sỹ quan cảnh sát điều tra Kiều Đình Vinh lúc nãy. Khi anh ta nắm tay tôi kéo đi, tôi chỉ thẳng vào mặt anh ta, kiên quyết:

– Hãy sống theo hiến pháp và pháp luật, thưa ông sỹ quan. Lấy lý do gì mà kéo tôi đi như vậy?

Ông sỹ quan bỗng nhiên đắc chí:

– Anh đã nhân danh pháp luật thì tôi cũng nhân danh pháp luật mà nói với anh rằng: anh đã vi phạm pháp luật.

– Tôi vi phạm cái gì?

– Xuống đường gây rối trật tự công cộng, vi phạm nghị định 38.

– Này, anh thừa biết chúng tôi đi biểu tình. Biểu tình chống xâm lược, bảo vệ Tổ quốc.

Ông sỹ quan càng có vẻ đắc chí hơn nữa, nói dằn từng tiếng thật rành mạch:

Tôi-nói-cho-anh-biết-đi-biểu-tình-là-phi-pháp-việc-chống-Trung-Quốc-đã-có-các-nhà-lãnh-đạo-lo-không-phải-là-việc-của-các-anh-anh-rõ-chưa?

Tôi nhắc mấy người đứng cạnh nhớ câu nói đó của viên sỹ quan công an mà có lẽ có hàm cấp cao nhất trong số công an đang ở đây.

Trong lúc ăn trưa, tôi còn được gặp một người rất ấn tượng là anh Ngô Nhật Đăng, con trai nhà thơ quân đội Xuân Sách (nhà thơ nổi tiếng với tập “Chân dung văn học” mà giới văn chương ai cũng thuộc chí ít vài bài). Từ bé anh theo hầu các bậc cha chú nên có cả kho chuyện “hậu cung” của giới tướng lĩnh, văn nghệ sỹ và cả giới quan chức chính trị. Tuy vậy anh không theo nghề cha mà theo nghề kinh doanh, làm ăn liên doanh tận cả bên Âu châu.

1g15 chiều công an lại xuống, cả mười mấy người, đông hơn ban sáng và toàn mặc sắc phục, mặt mày cũng sắt đá hơn lúc sáng. Sau một hồi đôi co, họ xông vào lôi một số người nhưng bị kéo lại mạnh mẽ. Cuối cùng đích thân viên chỉ huy Kiều Đình Vinh ôm lấy một người và sau đó đồng bọn xông vào lôi đi. Tuy vậy, chúng bắt 6, 7 người đầu cũng khá vất vả. Về sau, chúng tôi mệt và còn ít người nên để mặc chúng cứ thỉnh thoảng xuống “nhót” một, hai người.

3g20 thì tới lượt tôi (sau đó còn lại Nguyễn Tường Thuỵ, Thuý Hạnh, Nguyễn Minh Sơn, Phạm Chính, Chu Minh Tuấn,…). Mặc dù trước đó mọi người đều đã “ngoan ngoãn” đi, không cần lôi kéo, và khi “mời” thì tôi đứng lên “vâng” ngay, nhưng hai tên dẫn giải vẫn muốn thị uy tôi. Một tên giật lấy quyển sổ tôi đang cầm nhưng tôi giữ được và quát lại “Vô lễ vừa chứ”. Tôi cúi xuống xách ba lô thì chúng ngăn lại, đòi “xách hộ”, khiến tôi phải gắt lên chúng mới nhượng bộ.

Phòng hỏi cung tôi là một căn phòng tồi tàn với mấy thứ vật dụng cũng tồi tàn. Viên công an mặt non choẹt tên Nguyễn Tiến Dũng tuy rằng da rất trắng nhưng lại giữ thái độ mặt sắt với tôi từ đầu đến cuối. Cậu ta chỉ vào cái ghế chân khập khễnh và vẹt mất một góc bằng bàn tay, nói rất xẵng: “Mời ngồi”. Tôi lừ mắt lại, bảo: “Anh ăn nói cho lịch sự”. Hắn nhắc lại, tuy có chủ ngữ nhưng giọng gắt hơn: “Tôi-mời-anh-ngồi!”. Tôi bảo: “Tôi bằng này tuổi đầu nhưng vẫn gọi các anh là “anh” đấy, còn anh lại nói trống không với tôi”.

Bắt đầu là màn khám xét. Một tốp 4, 5 người dỡ tung các đồ đạc trong ba lô, điện thoại, máy ảnh. Thấy mấy tờ A4 in mấy bài thơ, một vị xem đi xem lại mãi rồi hỏi: “Anh là nhà thơ à?” Tôi bảo: “Xem thì biết”. Chả là anh ta thấy bài Là thi sỹ của Sóng Hồng, nhưng chắc không hề biết bài thơ này và cũng không biết Sóng Hồng (Trường Chinh) là ai nên nghi ngờ. Cái thẻ nhớ điện thoại tôi nhét vào một ngăn nhỏ cũng bị tìm thấy. Một tên khám người tôi, nắn đi nắn lại túi quần. Lát sau lại có một toán nữa vào khám lại. Lại lục soát người và bấm xem điện thoại, máy ảnh một lần nữa. Tôi cứ tưởng chúng chỉ xem hoá ra chúng xoá sạch các ảnh. Thế là mất các hình ảnh đẹp về cuộc biểu tình hôm nay cũng như đã phi tang các hình ảnh tội ác của chúng.

Màn đầu làm việc cũng hơi gay gắt. Điều tra viên Dũng hỏi tên tuổi tôi. Tôi nói: “Tôi sẽ nói tên tuổi, chẳng có gì phải giấu cả. Nhưng muốn thế anh phải trả lời lý do bắt tôi đến đây trước đã”. Anh ta thì cứ bắt tôi khai tên tuổi rồi mới nói lý do. Thấy tôi có vẻ “bướng” nên một đám 4, 5 tay nữa vào hỗ trợ. Một tay có tuổi mặc thường phục rất thích lý sự nhưng lại lý sự cùn. Tôi cáu quá, cắt luôn anh ta: “Anh mặc thường phục, không biển tên, chức vụ, không đủ tư cách làm việc”. Anh ta buộc phải bỏ đi.

Cuối cùng thì cậu Dũng này cũng chịu nói lý do trước:

– Tôi nói lý do anh bị bắt nhé: Anh gây rối trật tự công cộng, vi phạm nghị định 38. Thế nào, bây giờ thì anh có chịu khai tên tuổi, địa chỉ không?”

– Tưởng lý do gì chứ đấy là điều các anh cố tình bịa đặt và đã quen thuộc. Anh thừa biết tôi đi biểu tình.

– Thì anh đi biểu tình, nhưng anh đi xuống lòng đường hò hét, thế là gây mất trật tự.

Dù cái trò đánh tráo khái niệm này nghe đã quá quen tai nhưng tôi vẫn tức nghẹn. Tôi nói:

– Đi biểu tình thì phải hô hét, nếu không sao thành biểu tình? Còn đi xuống lòng đường chẳng qua là chỗ không có vỉa hè mà đi. Anh hãy nhìn vào lương tâm anh để gọi đúng tên sự vật đi: Tôi đi biểu tình, chứ tôi không rồ mà đi “gây rối trật tự”. Nếu có đi “gây rối trật tự” thật thì các anh cũng chả thèm bắt, đúng không?

Anh ta im lặng ít giây rồi nghiêm nghị: “Tôi đã nói lý do, bây giờ yêu cầu anh nói tên”. Tôi nói rành mạch họ tên, chỗ ở, nơi làm việc. Tôi bảo: “Tôi không ký cái gì đâu đấy”. Anh ta bảo “được thôi” rồi cắm cúi ghi. Sao ghi những gì nhiều vậy? Ba bốn tờ giấy. Tôi ngồi chờ rất lâu, chán quá, và để đỡ căng thẳng, tôi đổi giọng thân mật, bảo:

– Này, cháu ghi gì lắm thế? Chú xem thử được không?

– Không. Anh bảo anh không ký thì không cần xem. – Anh ta lạnh tanh.

Tôi thấy có cả “Biên bản xử phạt vi phạm hành chính”. Hay thât, biên bản xử phạt mà người bị xử phạt không được biết. Tôi bảo: “Các anh làm những việc thật đáng xấu hổ”.

Rồi hai, ba cậu thường phục xách đồ nghề lăn tay đến. Tôi bảo: “Tôi không phải tội phạm mà bắt lăn tay, làm thế là làm nhục tôi, một trò làm nhục đểu cáng. Tôi phản đối”. Một cậu bảo: “Bình thường thôi mà, chú vẫn đi lăn tay làm CMT đấy thôi. Đừng để chúng cháu phải ép chú”. Tôi thấy có chống cũng không nổi, bảo: “Lăn tay làm CMT khác hẳn trò này, đừng cố đánh tráo. Nhưng các anh cưỡng bức thì tôi thua. Thôi muốn làm gì thì làm”. Thế là chúng làm ngay. Thiện nghệ. Điêu luyện. Hăng hái. Mẫn cán. Hết 10 đầu ngón tay lại úp cả hai bàn tay vào tờ giấy. Hai bàn tay tôi vấy mực, đen sì, nghĩa là chúng đã bôi đen được người yêu nước. Tuy bọn kỹ thuật viên này không đáng ghét như bọn điều tra viên nhưng cái công việc nó làm lại dã man quá. Ngoài kia giặc Tàu tha hồ cười nhăn nhở “hảo, hảo” và sẽ thưởng công cho chúng (đúng ra là cấp trên của chúng) bằng những cái bắt tay, những cái ôm hôn và tiếp tục lấn chiếm biển đảo Việt Nam. Tôi thấy ghê tởm!

Lăn tay xong, ĐTV Dũng đưa tôi đi rửa tay. Hắn cẩn thận đứng chặn tại cửa buồng vệ sinh. Lúc ra được mấy bước, tôi thấy còn sót xà phòng ở cổ tay, vào rửa lại, hắn cũng theo trở lại như lần trước.

Hắn kéo tôi ra sát cổng, cái cổng chỉ hé một tí, hắn bảo “Anh về được”. Tôi bảo: “Tôi đứng đây chờ các bạn tôi”. “Không được!”. Hắn vẫy tay một cái, hàng rào công an đội mũ bảo hiểm có chữ “CAX (công an xã) chuyển động ngay, sẵn sàng hót tôi tức thì. Tôi bảo: “Thôi hiểu rồi. Không cần khiêng đâu”. Một tên bảo: “Nhẹ nhàng với nhau thôi mà”.

Ôi, nhẹ nhàng của côn đồ có khác!

 

(Còn nữa)

 

Đ.T.T.

 

Tác giả gửi cho Nguyễn Tường Thụy’s Blog

 

 

 

 

 

 

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s


%d người thích bài này: