THẤY HAI ÔNG LỚN ĐẦU NGÀNH TƯ PHÁP NÓI VỀ VỤ “ÔNG ÁN OAN” MÀ BUỒN CHO NỀN TƯ PHÁP (Phương Hà)

 

Phương Hà
Thứ tư, ngày 13 tháng mười một năm 2013
 
Sau việc phát biểu của ông Vũ Đức Khiển nguyên chủ nhiệm UBPL Quốc hôi khóa 10-11 của Quốc hội nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt nam, nguyên phó viện trưởng VKSND Tối cao về việc Viện trưởng VKSNDTC kháng nghi tái thẩm, Hội đồng thẩm phán TAND Tối cao xử hủy hai bản án sơ , phúc thẩm của Tòa án nhân dân tỉnh Bắc Giang, và Tòa phúc thẩm Tòa án nhân dân tối cao khu vực phía bắc đối với ông Nguyễn Thanh Chấn  với kết luận hủy án để điều tra xét xử lại.

 Những người trong nghành những chuyên gia về Pháp luật đều cho rằng đó là nhưng lời phát biểu đúng đắn và có trách nhiệm. Đúng ở đây trước hết là đúng  theo quy định của luật Tố tụng hình sự nhà nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam đã đước Quốc hội thông qua và ban hành, đúng với bản chất vụ án mà qua các kênh thông tin đại chúng của các báo lề phải lề trái đã công khai, Tuy nhiên nói rằng các cơ quan thực hành việc kháng nghị tái thẩm, xét xử tái thẩm là “giấu diếm cái sai” của những cá nhân tổ chức liên quan đến vụ án oan này thì chưa xác đáng Nhưng khi nghe lại đọc lại những gì mà hai ông lớn của nghành tư pháp pháp biểu và đăng tải trên các thông tin chính thức thì thấy thật đáng buồn.

 “Trung tướng Trần Văn Độ, Phó chánh án Tòa án nhân dân Tối cao: Việc minh oan có thể được xem xét bất cứ lúc nào.


Trong vụ án Nguyễn Thanh Chấn (thôn Me, xã Nghĩa Trung, Việt Yên, Bắc Giang), yếu tố quyết định dẫn tới việc đưa vụ án ra xem xét theo trình tự tái thẩm là bản tự thú của đối tượng Lý Nguyễn Chung. Đây chính là tình tiết mới có thể làm thay đổi toàn bộ nội dung vụ án. Trong quá trình tố tụng có vi phạm hay không, điều đó chưa khẳng định được. Cho nên, về nguyên tắc, Tòa án nhân dân Tối cao phải hủy đi để điều tra lại một cách rõ ràng, cẩn trọng”.(
Báo Dân trí}

“Phó giáo sư tiến sỹ Viện trưởng VKSND TC Nguyễn Hòa Bình: Giải thích luật rất dài nhưng tái thẩm hay giám đốc thẩm, cuối cùng những vi phạm nếu có của các cơ quan tiến hành tố tụng vẫn bị xử lý. Không phải tái thẩm là anh lẩn tránh được trách nhiệm hay giám đốc thẩm thì anh mới bị xử lý. Vì đã sai ở giai đoạn nào khi đã có kết quả cuối cùng thì việc xem xét trách nhiệm những tập thể và cá nhân tham gia quá trình tố tụng đều được đặt ra và xử lý nghiêm.
Tôi cũng rất tiếc có một số người có ý kiến về việc tái thẩm hay giám đốc thẩm. Nhưng việc tái thẩm và giám đốc thẩm khác nhau như thế nào? Tôi nói rõ, tái thẩm là khi có những tình tiết mới mà Tòa không biết, tình tiết đó làm thay đổi bản chất vụ án. Trong vụ này, có sự xuất hiện của nghi phạm Lý Nguyễn Chung. Tuy Tòa chưa tuyên, nhưng khả năng phạm tội của Lý Nguyễn Chung là khá rõ ràng”.(
Báo Bảo vệ PL VKSND TC)

Như vậy có thể nói rõ ràng do nhận thức pháp luật mà hai ông đều phát biểu theo hướng “ Tái thẩm là đúng” do xuất hiện tình tiết mới là bắt được Lý Nguyễn Chung và Chung tự nhận tội chính y là kẻ giết nạn nhân mà ông nguyễn Thanh Chấn từng bị kết tội


Khái niệm tình tiết mới hoàn toàn được hai ông hiểu theo chủ quan của mình chứ không theo thuật ngữ khoa học.

Căn cứ vào các biểu hiện của tội phạm thuộc các yếu tố cấu thành tội phạm (CTTP), có thể phân biệt:

– Tình tiết thuộc mặt khách quan của tội phạm;
– Tình tiết thuộc khách thể của tội phạm;
– Tình tiết thuộc mặt chủ quan của tội phạm;
– Tình tiết thuộc chủ thể của tội phạm và nhân thân người phạm tội.
( thạc sỹ Nguyên Văn Hương Tạp chí luật học bàn về tình tiết trong án hình sự)

Từ đó có thể suy ra tình tiết mới là tình tiết mới xuât hiện trong vụ án cũ.

Đằng này án đã xử 10 năm hồ sơ đã khép lại từ rất lâu, đơn oan ông Chấn và gia đình đã chất chồng cả thập niên sao không ai xem xét?

Chúng tôi cho rằng cách lập luận và vận dụng của hai cơ quan cao chót vót ở tận tối cao là không đúng, vì đáng lẽ Hồ sơ vụ án ông Chấn giết người phải được kháng nghị giám đốc theo hương oan sai hủy án và tuyên ông Nguyễn Thành chấn vô tội song song với việc làm đó là khởi tố điều tra hinh sự tội giết người đối với lỹ Nguyên chung, khởi tố điều tra vụ phạm các tội trong hoạt động tư pháp của các cá nhân những người có chức trách nhiệm vụ làm sai đưa ông chấn vào tù. Có như vậy mới thỏa đáng và đúng pháp luật

Theo quan điểm của hai ông Độ và Bình không chỉ không đúng về tố tụng mà còn sai cả luật hình sự ông Khiển trả lời trước sài Gòn giải phóng rằng: “Bộ luật Hình sự đã quy định việc điều tra chứng minh bị can có tội là trách nhiệm của cơ quan tiến hành tố tụng, nếu không chứng minh được thì phải tuyên bố họ vô tội. Giờ đã tuyên ông Nguyễn Thanh Chấn bị oan sai rồi thì phải minh oan cho người ta theo đúng trình tự thủ tục: kháng nghị giám đốc thẩm để hủy bản án sơ thẩm cũng như phúc thẩm, minh oan và đền bù. “Không thể gộp 2 vụ làm một để cho rằng đó là tình tiết mới và tiến hành tái thẩm. Còn nếu đưa ra tái thẩm là các cơ quan tố tụng đang cố tình “lách” để lấp liếm đi cái sai của mình trước đó”.

Trong bài “Thầy Tôi Đúng” mà tôi đã viết trước đây nhận được khá nhiều phản hồi của bạn bè và đồng nghiệp đa số là ủng hộ quan điểm phân tích và áp dụng pháp luật theo ý kiến của ông Vũ Đức Khiển.

Nhưng nghe và đọc nhưng ý kiến của Ông Trần Văn Độ phó chánh án Tòa án tối cao, ông Nguyễn Hòa Bình viện trưởng Viện kiểm sát nhân dân tối cao thì thấy buồn và lo cho nghành tư pháp. Hình như họ đã ngồi nhầm chỗ, những người ngồi ở vị trí này cần phải có kiến thức sâu sắc về Pháp luật.

 
Được đăng bởi Chênh Huỳnh Ngọc vào lúc 10:56
 
———————————-
 
 
Bùi Hải     Hahien
13/11/2013
 
(Soha.vn) – Sau vụ đẩy lương dân Nguyễn Thanh Chấn vào tù, 6 điều tra viên còn sống, đều được thăng chức và nắm những vị trí trọng yếu của một cơ quan có nhiệm vụ bảo vệ pháp luật.
 
 Dư luận đã đặt những dấu hỏi to đùng, thậm chí phẫn nộ khi thấy các vị chức sắc “đồng thanh tương ứng” phủ nhận đánh đập, ép cung ông Chấn.
 
Tuy nhiên xét về nhiều mặt, thì việc phủ nhận của những 6 vị có thâm niên đối phó với tội phạm ấy, là thái độ cực kỳ… bình thường. Nếu không ép cung, nhục hình thì đương nhiên họ phải phủ nhận để bảo vệ mình. Còn nếu họ có tì vết, thì theo lẽ thông thường, họ cũng sẽ phủ nhận.
 
Ngày đầu tiên ông Chấn về nhà, vợ ông là bà Nguyễn Thị Chiến chỉ khóc và ngất. Ông Chấn cũng chỉ chào, hỏi, nói được vài ba câu. Cả gia đình họ khóc thay mọi lời nói.
 
Trên thế giới có cả triệu đạo chích theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng, nhưng nhiều chục năm mới có một tên cướp ở Mỹ tự nguyện trả lại tiền cho người bị anh ta cướp từ 12 năm trước.
 
Lịch sử cũng cho thấy, chỉ có những võ sĩ Samurai chính hiệu – biết xả thân, dám hy sinh – mới dám tuẫn tiết bằng cách tự mổ bụng, moi gan ruột mình. Họ bày trước trời xanh gan ruột ngay thẳng, trong sạch của mình lần cuối.
 
Những kẻ không có lòng tự trọng, chỉ thích “hy sinh vì…bản thân mình”, dĩ nhiên, chẳng ai dám tự xử như vậy cả. Ngoài việc không đủ dũng khí để moi gan ruột thì họ còn sợ thiên hạ thấy được trong đó quá nhiều “đồ ăn tạp” khác tích tụ.
 
Xét về “cái lý của nhà nước”, khi chưa có kết luận của cơ quan pháp luật đủ thẩm quyền, thì những “tội danh” ép cung, nhục hình mà ông Nguyễn Thanh Chấn tố cáo bằng…mồm, đều không đủ căn cứ.
Nhưng trong nhiều trường hợp thì “cái lý lòng dân” lại rất khác. Phiên tòa lương tâm đã được nhân dân mở ngay khi ông Chấn được trả tự do. Cho nên có rất nhiều vụ mà tòa án pháp lý bất lực nhưng tòa án lương tâm vẫn xử chung thân.
 
Một tên trộm bị tóm sống sau khi đột nhập nhà các quan chức và khoắng đầy túi kim cương, hột xoàn, vàng bạc, USD. Tên trộm bị tòa án xử tù, nhưng các “ông quan – nạn nhân vụ trộm” cũng trở thành kẻ trộm trong phiên tòa dư luận. Làm công ăn lương, phục vụ nhân dân thì lấy đâu ra tiền tỉ dư thừa để đạo chích ngứa nghề?!
 
Trong vụ án Lê Văn Luyện, theo luật, tòa án pháp lý không thể xử tử tên sát thủ chưa đủ 18 tuổi ấy, nhưng tòa án lương tâm đã xử tử hắn.
 
Trở lại vụ án oan 10 năm của ông Chấn, dù “tòa án dư luận” cũng đã đã có phán xét của riêng mình, nhưng không vì thế mà các cơ quan pháp lý được quên đi phần việc của mình.
 
Không thể trông vào những bản tự giải trình của 6 điều tra viên để khép lại 10 năm oan trái của một người vô tội, cũng như không thể trông vào sự nghi ngờ của dư luận để kết tội 6 nhà chức trách.
 
Ngay bây giờ, cơ quan thực thi pháp luật cần khởi tố vụ án ép cung, nhục hình để nhanh chóng tìm ra gương mặt thật của người gây oan trái.
 
Công lý không thể ngồi ì trông chờ sự thức tỉnh của lương tâm kẻ cướp.
 
 
Bài viết thể hiện văn phong và quan điểm riêng của tác giả
 
 

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s


%d người thích bài này: