ÔN NÓI RỨA, TUI NÓI RI (Phan Hội Yên)

 

Phan Hội Yên
 
Hoàn cảnh của Thầy đã như thế, tốt nhất, những người bạn của Thầy đừng nhắc đến nữa, nhất là đừng biện bạch chi cho thêm phần rắc rối.
 
Mấy lời rất ngắn – Vô tình, đọc một bài viết ngắn của tác giả Nguyễn Quang Lập trên blog ‟Quê choa”. Một nhà văn trong nước, người Quảng Bình đã có thời ‟tiếp quản”, sinh sống ở Huế và làm việc tại Tạp chí Sông Hương trước đây. Bài viết có đề cập đến Ông Hoàng Phủ Ngọc Tường và Thảm sát Mậu Thân năm 1968 (Bạn bè ở Huế thương nhau thiệt).
Dĩ nhiên, như tất cả các bài viết về ‟Tết Mậu Thân” của ‟Bên thắng cuộc”, một chiều và phiến diện, ngoài mục đích che giấu thảm bại trên chiến trường và thảm sát thường dân ở Huế, đồng thời chạy tội cho những kẻ có liên quan. Tác giả, không biết có hiểu rằng: Bốn mươi sáu năm sau, người dân xứ Huế, trong nước cũng như Hải ngoại, với nhiều hình thức khác nhau vẫn đau đớn ‟Hiệp Kỵ Mậu Thân” như ở Colorado sắp tới đây.
 
***
‟Tiện đây nói luôn, tết Mậu Thân (1968) anh Tường ở lại căn cứ trên rừng, không về Huế. Người ta thu băng lời kêu gọi của anh cho phát loa trên xe chạy khắp thành phố, nên nhiều người tưởng anh về Huế thôi. Chuyện này còn cả tấn người đang sống làm chứng, ít nhất có Trần Vàng Sao, Nguyễn Khoa Điềm, Tô Nhuận Vĩ, ai không tin về Huế mà hỏi.”  (Nguyễn Quang Lập)
 
Hoàng Phủ Ngọc Tường. Nguồn: OntheNet
 
Phải chi Bọ Lập sinh ra, lớn lên và đi học ở Huế; cái phải chi không thể có là phải chi Bọ Lập có học với Thầy Tường bên trường Quốc học. Năm 1976 Bọ lập chỉ là ‟thằng cu con hai mươi tuổi” coi như ‟vô tiếp thu” Huế thì làm răng mà Bọ biết ‟đúng” cái cảnh núi xương sông máu của đồng bào Huế mình năm 68 Mậu thân.
 
Tui đọc bờ lốc của Bọ hằng ngày, phải nói là mê tít cái ‟ngắn” của bọ, chuyện mô ra chuyện đó, chuyện mô cũng có cái ‟đoản hậu” cần phải dòm chừng phía sau monitor máy tính coi có đọc thêm được chử mô không, may ra mới hiểu thêm. Tui hiểu chảy nước mắt cái đau của Bọ khi biết người bạn gái nhỏ bé của mình đã chết vì bom Mỹ ở Quảng Bình… như cô bé bên nhà của tôi đã ‟chết tức tưởi đầu tết Mậu Thân” ở Huế. Những cái chết không cần thiết cho một cuộc chiến tranh không cần thiết (đó là theo cách nghĩ của tui, còn Bọ Lập… dĩ nhiên là khác).
 
Chao ui, nếu người đọc lời kêu gọi tổng nổi dậy, phá kềm diệt ác hồi Mậu Thân ở Huế là… Bọ Lập, hay một thằng cha căng chú kiết mô đó ngoài Bắc thì dân Huế mắc mớ chi mà oán hận riêng tư, ngoài cái uất hận chung cho ‟Bên thắng cuộc”. Đằng nầy, là Thầy tui, dù tui không học được với Thầy một chữ Thánh hiền nào (Thầy không dạy triết cho ban B). Rứa tui hỏi Bọ… giả thử Mặt trận Giải Phóng Miền Bắc (cũng giả thử nếu có… cũng chỉ do miền Nam lập ra) đánh chiếm Quảng Bình, rồi củng phát lời kêu gọi phá kềm diệt ác do ông…Võ Nguyên Giáp, một thầy giáo ở Quảng Bình đọc trên các xe phát thanh, sau khi chiếm được một phần Thị xã (có thể lúc đó, ông Giáp đang ở mô trong Huế chứ không về Quảng Bình)… và sau đó, từ năm tới sáu ngàn thường dân… ‟đền tội”. Rứa Bọ Lập nghĩ ra răng? Chứ bọ dẫn Trần vàng Sao, Nguyễn Khoa Điềm, Tô Nhuận Vỹ… ra làm chứng cho Thầy thì thấy nó… không ra cái chi hết, cũng như bảo Ieng Sary, Ta Mok là chứng cho Pol Pot, hay Cu Vinh làm chứng Bọ Lập không khi mô trốn học đó đa Bọ ạ.
 
Còn Bọ Lập nói…
‟Gần gũi anh Tường tròn ba chục năm mình chưa nghe ai trong nước nói xấu về anh, chỉ một vài ông hải ngoại, chẳng rõ vì sao cứ đeo lấy anh nói dai như đỉa, kẻ bảo anh cơ hội, người nói anh ác nhân, thật chẳng ra làm sao.”
 
WGBH Open Vault  (*)
Hoàng Phủ Ngọc Tường, The Butcher of Huế – Đồ Tể thành phố Huế
Nguyen304  Published on Jan 6, 2014
 
Ui chầu, tới năm 2014 rồi, nghĩa là gần ba mươi tám năm rồi Bọ lập mới biết chuyện ni, khi tui ở trong nước cũng chưa hề ‟thấy” ai nói xấu về Thầy… có điều ‟nghe” thì hơi bị nhiều, chỉ có Bọ lập không được nghe đó thôi, có khi người Huế biết Bọ cũng ngoài nớ vô, nên làm răng mà dám nói cho Bọ nghe!
 
Còn ở hải ngoại, Bọ nói ‟chỉ có vài ông đeo lấy anh nói dai như đĩa”. Vài, theo tui hiểu là chỉ có một hoặc hai ông, không có ba. (Vài ba mới có ba). Tui không viết bờ lốc bờ leo, nhưng rất chăm chỉ đọc báo, blog trong và ngoài nước, như ‟Quê Choa”… chẳng hạn, nên tui cũng xin ‟bổ sung” nếu Bọ lập ít đọc báo hoặc blog Việt nam ở ngoài nước. Người ta chỉ nhắc đến Mậu Thân và ‟Thầy” sau khi báo chí trong nước đánh trống khua chiêng kỷ niệm chiến thắng Mậu Thân… các Nhà Huế học, Mậu Thân học biện bạch lý giải, hoặc phủ nhận sự hiện diện của mình ở thời điểm… Thì ở ngoài nầy, không phải ‟vài” mô Bọ lập nờ, mà có thể nói bao nhiêu người dân Huế bị giết thì bấy nhiêu bài trên net, trên blog, trên báo in, báo mạng bày tỏ thái độ đối với Thầy… ‟Thầy biết xứ mình mà, họ đay nghiến không chỉ bằng đôi mắt ngó.”
 
Đó là không kể những nguyền rủa đời thường của thường dân Huế ở hải ngoại không viết báo. Bọ Lập chẳng cần ngây thơ ‟chẳng hiểu vì sao”. Không tin, Bọ cứ nhờ Tô Nhuận Vỹ (Nghe đâu đang ở Boston, MA) thăm dò và thống kê dùm (không phải làm chứng) quan điểm của người dân Huế ở hải ngoại về ‟Thảm sát Mậu Thân”, và Thầy. Con số chí ít cũng là cấp số nhân của ngàn với ‟vài” của Bọ.
 
Ui chầu, Bọ ơi, bốn mươi lăm năm rồi, bề tui cũng không hề muốn đụng vô vết thương không bao giờ kín miệng của dân Huế; đụng vô, chỉ thấy máu mủ tanh hôi chờ ngày vỡ bọc, chỉ có ‟Bên thắng cuộc” năm nào cũng lễ lựơc ăn mừng chiến thắng Mậu Thân… Cờ xí biểu ngữ hoan hô… tri ân liệt sĩ… Bọ lập đã ở Huế một thời gian không là ngắn, có khi mô những ngày Tết muộn, Bọ ‟vi hành” một bước cho biết dân tình… có nhà mô ở Huế mà không có bát cơm, cái trứng luộc và nén nhang dành cho người khuất mặt trong mấy ngày Xuân… mà đường phố, giữa những cờ hoa biểu ngữ đó, đã ‟Không thấy phố thấy nhà… chỉ thấy mưa sa trên màu cờ đỏ” (TD). Và tàng hương vàng mả lạnh buốt giòng sông.
Người Huế nói, Huế có hai ngày cúng âm hồn. Ngày Thất thủ kinh đô 23 tháng 5 và ngày… ‟Mậu Thân oan nghiệt”.

Tui thương Huế của tui, những ngày chiến tranh qua tuổi thơ lửa đạn, như Bọ Lập yêu Quảng Bình của Bọ. Có điều, Quảng Bình có hạnh phúc của bên thắng cuộc, từ vật chất tới tinh thần sau khi tiếp quản Huế; và hạnh phúc hơn nữa, Quảng Bình không có người dương cờ cho giăc…. (Tui chấm chấm vì sợ Bọ hăng tiết vịt cho lên blog của Bọ thì mệt… cho Bọ) về giết đồng bào mình. Tui biết, người làm chính trị như ‟Thầy” (Người làm chính trị chưa hẳn là người yêu nước, sau sự kiện Tạp Chí Sông Hương rồi Cửa Việt, tui mới biết thương Thái Ngọc Sang, hắn biết, hắn yêu cái chi hơn), và nhất là làm chính trị dưới ngọn cờ đỏ máu thì việc ‟nướng dân đen trên ngọn lửa hung tàn, vùi con đỏ dưới hầm tai vạ” (BNĐC) là việc tất nhiên phải làm khi cứu cánh sẵn sàng biện minh cho phương tiện. Có điều, là người cầm bút, việc chi Bọ phải phủ nhận sức mạnh và trách nhiệm của một áng văn, một lời kêu gọi ‟diệt ác phá kềm” đầu Tết Mậu thân do chính tác giả đọc trên đài phát thanh? Không lẽ lời kêu gọi đó chỉ là một tờ giấy trắng, không dính vết máu nào của sáu ngàn nạn nhân chết thảm?
 
Tui không dám hỗn để thưa chuyện với ‟Thầy”, chỉ vì thích đọc bài của Bọ Lập nên mới ‟dính chấu” vô chuyện ni. Tui cũng không phải là Phật tử nên cũng không tin vào nghiệp quả, nhưng như Bọ Lập đã nói…
 
‟Mình rót rượu, hai anh em ngồi uống, anh uống một hơi cạn chén, dằn nhẹ cái chén, nói Lập có biết mình ước gì không. Mình ước được yêu vợ cho tới bến, ước được một trận say, được nói một câu tròn vành rõ chữ… thậm chí ước được đi ỉa một mình không người săn sóc… chỉ ước có rứa thôi mà trời kiên quyết không cho… Mình nhìn anh, cười như mếu, chẳng biết nói gì.”
 
Hoàn cảnh của Thầy đã như thế, tốt nhất, những người bạn của Thầy đừng nhắc đến nữa, nhất là đừng biện bạch chi cho thêm phần rắc rối. Hay là Bọ Lập nói với Thầy, Anh cho em viết hộ một bài ‟Giải nghiệp” đi, có khi mọi việc sẽ hạnh thông, mà cũng có khi nhờ rứa mà Thầy ‟được đi ỉa một mình không người săn sóc”.
 
© 2014 DCVOnline
 
DCVOnline minh họa.
 
————————-
 
(*)  Thảm Sát Tết Mậu Thân 68.
Hoàng Phủ Ngọc Tường: The Butcher of Huế – Đồ Tể thành phố Huế.

Để trả lời câu hỏi: “Ông có thể mô tả biến cố về cuộc nổi dậy tại Huế và đặc biệt liên quan đến cuộc thảm sát từ khi ông có mặt tại đây”, Hoàng Phủ Ngọc Tường (HPNT) đã trả lời vòng vo, ấp úng trong 12 phút với một luận điệu gian dối, vu vạ, sai sự thật một cách đáng khinh bỉ. Là một người lính có mặt ở Huế trong 21 ngày Cộng Sản chiếm cứ cố đô, sau đó, với tư cách phóng viên báo chí, đã trở lại đi theo những chuyến đào mộ tập thể, cũng như đã có dịp phỏng vấn nhiều nhân vật liên quan đến vụ thảm sát ở Huế, như ông Võ Văn Bằng, Chủ tịch Uỷ Ban Truy Tầm & Cải Táng Nạn nhân CS Mậu Thân, tôi thấy cần phải viết một vài dòng về bộ mặt và tâm địa độc ác của một “người” mang danh trí thức Cộng Sản như HPNT.

Điều phải nói trước tiên là Tường đã nói dối khi phủ nhận sự có mặt của y trong những ngày bộ đội CS vào Huế. Về sau này, trước dư luận và sự tấn công của báo chí hải ngoại, qua các nhân chứng xác nhận HPNT hiện diện tại Huế ngay trong các vụ xử án trong vùng Gia Hội, Tường đã chối rằng trong những ngày này, y đang ở trong khu an toàn trên núi. Chính câu hỏi của phóng viên đài truyền hình ờ đầu bài đã xác nhận sự thật, vì nếu Tường không có mặt ở Huế, sẽ không có cuộc phỏng vấn này cũng như nội dung câu hỏi được đăt ra ở trên. Mặt khác, sau này chính y không nhớ là mình đã thú nhận chuyện có mặt ở Huế vào phút thứ 5 của đoạn phim này (Vietnam History do một đài truyền hình Anh Quốc thực hiện năm 1982. (Roll 29 of Vietnam Project- Feb. 29, 1982- Inteview with Hoang Phu Ngoc Tuong, writer), ghi hình vào năm 1981, khi Tường mô tả chuyện y đang đi trong những con đường hẻm vùng Đông Ba và đã nói những câu “khi chúng tôi rút lui” hay “tôi là một chứng nhân” nghe rất rõ ràng.

Câu nói vào đề của Tường là vụ thảm sát ở Huế “do chính Mỹ gây ra” nhưng lại đổ cho tội lỗi của “cách mạng”, và xem đây như là một bửu bối để đưa ra trước cuộc hoà đàm Paris để bôi nhọ “Cách Mạng Việt Nam”.

Để nói về những người bị giết, Tường cho biết, trong số đó hiển nhiên là “có một số người” do du kích và “quân đội cách mạng” thi hành bản án tử hình tại chỗ, vì căm thù đã lâu, bị tra tấn, cả gia đình phải đi ở tù, và khi cách mạng bùng lên, họ (CS) lấy lại được thế của người mạnh, nên phải giết. Mặt khác đây là những tên ác ôn đã từng giết nhiều gia đình cách mạng, có khi cả nhà 10 người, nay “cách mạng” chỉ lấy lại mạng sống của một người, giá đó rất nhẹ và công bằng. Chính những người chỉ huy của cách mạng không thể kiểm soát nổi họ, và chính họ (cấp dưới) đã thi hành bản án đối với kẻ thù của mình.
 
Chúng ta, đồng bào Huế, gia đình các nạn nhân và nhất là các phóng viên báo chí quốc tế đã có mặt trong những ngày đào mộ và cải táng những nấm mồ tập thể tại Huế sau Tết Mậu Thân, và căn cứ vào danh sách nạn nhân, cách giết người, cách trói người trong các hầm tập thể, đã thấy những lời nói của HPNT là gian dối. Trong các hố chôn tập thể này chúng ta đã tìm thấy thi thể các giáo sư y khoa người Đức, các giáo sư trung học, các vị linh mục, sư huynh, tu sĩ, sinh viên, học sinh, công chức, quân nhân và cảnh sát không vũ khí, y tá, học sinh, thường dân… đầu bị bể nát hay thủng vì vết đạn, bị trói xâu chùm bằng giây điện thoại, thép gai, giây lạt tre.

Và trong 22 hầm chôn tập thể được khám phá không hề có một đôi dép râu, cái nón cối hay cái mũ tai bèo nào.

Trong phần cuối của cuốn phim, HPNT đã lên án chế độ Tổng Thống Ngô Đình Diệm, mặc dù không liên quan đến vụ thảm sát Mậu Thân, chúng tôi nêu ra đây, để thấy thêm sự xảo trá, quá quắt của y.
 
Tường ơi! Huế oan khuất, đau đớn lắm. Đã đến lúc ăn năn, hối lỗi đi là vừa, những đứa con xứ Huế đem ác quỷ về giết bà con, anh em họ hàng:”lội trong máu mà cứ tưởng lội trong bùn vì không nghe mùi tanh của máu!”
 
 
 

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s


%d người thích bài này: