CÁC NHÀ CHIẾN ĐẤU CHO TỰ DO : NHÀ TÙ KHÔNG NGĂN CẢN ĐƯỢC CÁC BLOGGER BẤT ĐỒNG CHÍNH KIẾN VIỆT NAM (Lobsang Dundup Sherpa Subirana)

 

 

Các nhà chiến đấu cho tự do: Nhà tù không ngăn cản được các blogger bất đồng chính kiến Việt Nam

Lobsang Dundup Sherpa Subirana – khaosodenglish.com

Phương Thảo dịch

24/11/2016

http://boxitvn.blogspot.com/2016/11/cac-nha-chien-au-cho-tu-do-nha-tu-khong.html

.

https://lh3.googleusercontent.com/-PsGG1gmVSSI/WDY6Y90vm1I/AAAAAAABCvE/b9kRgwIy4WY/clip_image002_thumb.jpg?imgmax=800

Blogger Việt Đinh Công Lê bên cạnh chiếc laptop hiển thị hồ sơ Facebook của mình với ảnh bìa ủng hộ việc giải thể của Điều 88, ngày 12/11 tại Tp.HCM, Việt Nam.

.

Thành phố HCM – Vào một buổi sáng 20 nhân viên an ninh của Công an nhân dân Việt Nam đã đột nhập vào một trường mẫu giáo ở trung tâm thành phố Sài Gòn và đổ dồn mắt vào ông Phạm Chí Dũng. Trước cái nhìn bàng hoàng của phụ huynh, giáo viên và trẻ em, ông đã bị họ bắt đi. Trong số những người nhìn chằm chằm vào đó là đứa con trai ba tuổi mà ông mới chỉ đặt x uống vài phút trước đó.

Đây là một trong ba lần trong năm 2015 mà ông Dũng, 50 tuổi, đã tùy tiện bị công an bắt giữ ngay trên đường phố của Thành phố HCM và bắt giam, trước khi bị thẩm vấn và ép buộc tâm lý. Họ hy vọng ông thú nhận hoặc đưa ra bằng chứng tự buộc tội mà ông phạm phải khi ở hầu hết các quốc gia khác đó là nhân quyền.

“Họ biến tôi thành một tên khủng bố”, ông nói.

Ông Dũng là một trong những blogger bất đồng chính kiến tích cực ở Việt Nam, người dám thách thức sự kiểm soát của nhà nước trên phương tiện truyền thông và bất chấp luật lệ hà khắc của Việt Nam đối với việc chỉ trích Chính phủ. Ông và một blogger hoạt động đã tham gia các cuộc phỏng vấn hồi đầu tháng này sau một loạt các vụ đàn áp các blogger Việt Nam gần đây để giải thích cuộc đấu tranh của họ, so sánh việc kiểm duyệt ở Việt Nam với Thái Lan và giải thích vai trò của cộng đồng quốc tế trong việc tìm kiế tự do báo chí cho Việt Nam.

Là một cựu đảng viên với 20 tuổi Đảng, ông Dũng cũng giống như những người khác đã không còn được chấp nhận và bị cầm tù vì đã nói thẳng. Việc này không bịt miệng ông Dũng được. Sau khi được trả tự do, ông tiếp tục chỉ ra nhiều sai phạm của Chính phủ. Ông đã giúp sáng lập và đồng thời là Chủ tịch của Hội Nhà báo độc lập Việt Nam, nhằm mục đích đưa việc lạm dụng nhân quyền của Đảng Cộng sản ra ánh sáng.

Cho đến nay, Hội nhà báo của ông đã đưa tin đáng chú ý về các vụ bê bối liên quan đến gia đình trị trong nội bộ Đảng, cưỡng chiếm đất đai và tham nhũng. Mặc dù trang web Việt Nam Thời Báo (VNTB) của ông là không thể truy cập ở Việt Nam được nếu không có sự trợ giúp của máy chủ proxy, gần đây nhất VNTB lên án việc giam giữ của hai blogger bất đồng chính kiến là bà Nguyễn Ngọc Như Quỳnh hay “Mẹ Nấm”, và ông Hồ Văn Hải. Họ bị bắt vào tháng Mười và bị kết tội tuyên truyền chống Nhà nước theo Điều 88 của Bộ luật Hình sự vào ngày 02 tháng 11. Họ phải đối mặt với bản án 20 năm tù giam.

Hai tháng trước diễn ra phiên xử phúc thẩm vụ án của ông Nguyễn Hữu Vinh tức “Ba Sàm” và đồng nghiệp của ông, bà Nguyễn Thị Minh Thúy, hai người đã bị kết án hồi tháng Ba năm năm tù về tội “lạm dụng tự do dân chủ” và âm mưu lật đổ Chính phủ.

“Đó là điều bình thường”, ông Dũng cho biết, và nói rằng họ có xu hướng đạt được nhiều vụ bắt giữ vào cuối năm nay. “Công an muốn kết thúc một năm đã ‘đạt được’ một cái gì đó, vì vậy họ nhắm vào mục tiêu bắt giữ”.

Ông Dũng cảm thấy có một không khí của sự thay đổi ở Việt Nam, một điều gì đó đã khiến chính quyền ban hành các biện pháp cứng rắn hơn đối với các nhà chỉ trích vì sợ các cuộc nổi dậy. Đàn áp bất đồng chính kiến chỉ đơn khiến thúc giục thêm nỗ lực để thúc đẩy tự do ngôn luận, ông nói:

“Điều này khuyến khích thêm hành động biểu lộ”, ông Dũng nói. “Nhu cầu về dân chủ là rất cao, nền kinh tế đang gánh chịu tổn thất, tham nhũng khủng khiếp và dân chúng đã phải sống dưới chế độ độc tài trong một thời gian dài”.

“5% những người đứng đầu kiểm soát nền kinh tế và người dân ghét oán ghét Chính phủ, nhưng họ im lặng”, ông nói thêm. “Họ không dám biểu lộ vì sợ bị khủng bố”.

Việc bị khủng bố mà ông nói là một điều ông Dũng đối diện hàng ngày. Trong khi ông Dũng và bạn bè là những người đấu tranh cho tự do, Chính phủ lại cho họ là mối đe dọa sự ổn định của quốc gia vì các quan điểm khác biệt của họ về quản trị, xã hội dân sự và tự do.

“Hàng ngày có nhiều nhân viên an ninh ngồi ở quán cà phê bên cạnh nhà tôi theo dõi các động thái của tôi và đi theo tôi khắp nơi”, ông Dũng nói, gần như chấp nhận sống dưới sự giám sát liên tục.

Thực tế như vậy đã làm cho Việt Nam được đánh giá ở mức thấp nhất về tính minh bạch và phản ánh vị trí của Việt Nam trong hàng ngũ các quốc gia tồi tệ cho các nhà báo.

“Họ muốn giảm bớt ảnh hưởng của Hội nhà báo độc lập bởi vì họ không muốn mọi người được biết về những gì thực sự xảy ra ở Việt Nam”, ông Dũng nói.

Phong trào đang phát triển

https://lh3.googleusercontent.com/-Naeg7TGNAsI/WDY6ZmMg1rI/AAAAAAABCvI/4zR4XulZGQQ/clip_image004%25255B3%25255D.jpg?imgmax=800

Nhà báo Phạm Chí Dũng tại một quán cà phê ở Sài Gòn, ngày 11/11

.

Trong số những người cùng với ông Dũng để thúc đẩy tự do báo chí là Lê Công Định.

Ông Định, 48 tuổi, là một cựu luật sư, người đầu tiên đặt câu hỏi về những vi phạm nhân quyền trong năm 2003. Ông đã bị bắt, và vào năm 2009 đã bị rút giấy phép hành nghề sau khi ông và bốn nhà hoạt động khác bị cáo buộc tội tuyên truyền chống nhà nước. Một trong số họ vẫn đang ở trong tù với thời hạn 16 năm.

“Tôi đã bị tuyên án năm năm, nhưng nhờ áp lực từ cộng đồng quốc tế tôi đã được thả ra sớm hơn một năm. Thay vào đó tôi bị quản chế tại gia thêm ba năm”, ông Định nói.

Lê Công Định cũng là một blogger hàng đầu vận động cho tự do báo chí. Với lượng người theo dõi lớn ở trong và ngoài nước, các bài viết phản biện trên Facebook của ông nhận được hàng ngàn likes trong vòng vài giờ.

Nổi tiếng như vậy đi kèm một cái giá. Ông Lê Công Đinh cũng chịu các rắc rối tương tự như với những gì mà ông Dũng phải chịu đựng.

“Chúng tôi phải đối mặt với rất nhiều khó khăn. Tôi bị theo dõi khắp nơi. Khi đi đến các khu vực khác như phía bắc của Sài Gòn, tôi cũng bị theo dõi”, ông Định nói. “Hôm nay tôi ở đây, nhưng ngày mai tôi có thể ở tù một lần nữa”.

Đầu tháng rồi, ông đang trên đường đến Vũng Tàu, một thành phố cảng ở vùng đồng bằng, để dự hội nghị.

“Đột nhiên hơn 100 công an đến bắt nhóm 30 người chúng tôi”, ông nói.

Ông Lê Công Định và bạn bè của ông đã nhiều lần bị đánh đập, bị đưa đi vào và lưu giữ trong đồn công an 10 tiếng đồng hồ. Sau một cuộc thẩm vấn khắc nghiệt, ông là người cuối cùng được thả ra. Lúc đó đã quá nửa đêm.

“Họ thả chúng tôi ở giữa đường cao tốc tối tăm lúc một giờ sáng. Tôi không biết làm thế nào để có được trở lại Vũng Tàu, vì họ lấy điện thoại và hành lý của tôi. Tôi đã phải đi bộ nửa giờ trên xa lộ cho đến khi tôi tìm thấy một chiếc taxi”, ông nói.

Điều 88 so với Điều 112

https://lh3.googleusercontent.com/-9iHfzSdvgo8/WDY6axj8smI/AAAAAAABCvQ/EGl5GCVe1LE/clip_image006_thumb.jpg?imgmax=800

Người phụ nữ đạp xe qua một trong rất nhiều biểu ngữ miêu tả lá cờ Việt Nam trên các đường phố Tp.HCM, Việt Nam, ngày 12/11.

Khi được yêu cầu xem xét kiểm duyệt ở Thái Lan trong bối cảnh khu vực Đông Nam Á, đặc biệt là Thái Lan, ông Dũng cho biết Điều 88 là ít trừu tượng hơn so với Điều 112 của Thái Lan, điều quy định việc xúc phạm tới gia đình hoàng gia bị kết án lên đến 15 năm tù giam cho mỗi hành vi phạm tội.

Trong khi luật về tội khi quân của Thái Lan đã được áp dụng ngày càng rộng rãi hơn, luật ở Việt Nam bao hàm tất cả những gì của Nhà nước.

“Điều 88 có nhiều chi tiết hơn so với Điều 112, nhưng điều 112 này chỉ áp dụng cho chế độ quân chủ, trong khi Điều 88 áp dụng cho tất cả Chính phủ. Công an có thể liên kết bất cứ điều gì đến việc chỉ trích nhằm vào Chính phủ”, ông nói.

Ông Lê Công Định nhận thấy vấn đề ở Thái Lan ít nghiêm trọng vì tôn kính nhà vua là một truyền thống sâu sắc và lâu đời.

“Chúng tôi hiểu rằng nếu có một luật để bảo vệ nhà vua”, ông nói. “Thì đó là điều dễ hiểu bởi vì có một lịch sử lâu dài cho sự tôn trọng đức vua. húng ta không thể so sánh ở Việt Nam”.

“Thái Lan ít nhất có một lịch sử của nền dân chủ đa đảng. Còn ở đây họ không muốn chúng tôi chỉ trích Đảng Cộng sản. Ở Việt Nam, chỉ trích Đảng Cộng sản cũng như chỉ trích nhà vua ở Thái Lan”, ông Lê Công Định nói thêm rằng sự khác biệt cơ bản là trong khi một bên là kiểm soát toàn bộ hệ thống chính trị, còn bên kia là phi chính trị.

Hỗ trợ quốc tế

Ông Lê Công Định và các đồng nghiệp của ông bị giới hạn bảo vệ quan điểm ở Việt Nam, khi Chính phủ nhận thấy họ là một mối đe dọa nhằm ngăn cản họ đi lại.

“Tháng Tám vừa qua, tôi được mời tới một hội nghị về xã hội dân sự ở Đông Timor. Tôi đã gần lên máy bay thì họ nói với tôi rằng tôi không được phép xuất cảnh”, ông Lê Công Định nói.

Ủng hộ những nỗ lực của họ là các thành viên quốc tế quan trọng như Liên minh châu Âu và Hoa Kỳ, khi Đại sứ Hoa kỳ tại Việt Nam Ted Osius kêu gọi thả của Mẹ Nấm trong tháng Mười. Tùy viên chính trị Lãnh sự quán Hoa Kỳ, ông Charles Sellers đã ca ngợi công việc của Hiệp hội nhà báo độc lập vào tháng 7 trong ngày Hoa Kỳ kỷ niệm Ngày Độc lập:

“Tôi muốn cảm ơn tất cả các bạn về sự cống hiến một cách ôn hoà và yêu nước để đảm bảo cho công dân Việt Nam được hưởng các lợi ích của nền báo chí độc lập”, ông nói.

Ông Dũng, người đã phát biểu đầy tự hào vào thời điểm này, tiếp tục thêm rằng Lãnh sự quán Hoa Kỳ hy vọng họ sẽ dẫn đường đến sự tự do báo chí Việt Nam.

Hướng về tương lai, ông Dũng quan tâm tới sự hồi quy về các điều kiện Việt Nam đã đồng ý tham gia Hiệp định Đối tác xuyên Thái Bình Dương dưới thời Tổng thống Barack Obama sau khi Tổng thống đắc cử Donald Trump đã có lời hứa để bác bỏ thoả thuận này.

Ông Lê Công Định tin rằng đã có sự tiến bộ khi Chính phủ bị áp lực để lắng nghe các ý kiến khác với ý của họ. Viện dẫn các sự tức giận của người Việt đối với việc trừng phạt các vụ bê bối khác nhau vốn được xem như một trong những vụ án xả chất thải độc hại tồi tệ nhất ở Việt Nam, ông nhìn thấy một hệ thống chính trị yếu kém đang trên bờ vực của sự sụp đổ.

“Chính phủ đang sợ hãi rằng chúng tôi sẽ tiếp tục nâng cao tiếng nói của mình. Ngày 22 tháng 10 đã có những cuộc biểu tình chống lại Công ty Formosa Plastics Group, mà Chính phủ đã không thể kiểm soát”, ông Định nói. “Họ không muốn điều này tiến xa hơn nữa. Chúng tôi là trách nhiệm pháp lý của họ bởi vì chúng tôi tiếp tục đề cập vấn đề này. Họ không muốn hiện tượng này lây lan sang các khu vực hoặc thành phố khác”, ông Định nói.

Không run sợ về việc bị bắt giữ một lần nữa vì viết blog, ông Định tuyên bố không sợ hãi, vì đã từng bị kết án tù và không có gì để mất.

“Không ai muốn bị bắt. Nhưng nếu tôi bị bắt một lần nữa vì đề cao ý tưởng của tôi, thì điều này sẽ chứng minh một lần nữa rằng Chính phủ không muốn thay đổi, “ ông Định nói. “Tôi lo sợ cho những người chưa bao giờ được vào tù vì họ đang sợ hãi. Họ luôn nhìn quanh quất khi họ cố gắng để nói gì đó “.

Những tia hy vọng

https://lh3.googleusercontent.com/-csvvkZXQs8c/WDY6bothm7I/AAAAAAABCvU/PPaSmY0nXTU/clip_image008%25255B3%25255D.jpg?imgmax=800

Một bức chân dung lớn của Hồ Chí Minh được treo trên mặt tiền Trụ sở Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh, Tp.HCM, Việt Nam ngày 11/11 năm trước.

Mặc dù tình hình hiện tại, cả hai blogger nhìn thấy lý do để hy vọng. Ông Dũng cho rằng tổ chức của ông cuối cùng sẽ phải được Chính phủ công nhận và hoạt động công khai.

“Có lẽ vào năm 2017”, ông Dũng nói với đôi mắt đầy hy vọng. “Chúng tôi muốn trở thành một trung tâm cho việc tự do biểu lộ, như một điều kiện tiên quyết của xã hội dân sự đối với tương lai của Việt Nam”.

Hoan hỉ về tầm quan trọng của phong trào tự do báo chí, ông Định nhận xét về việc cộng đồng blog mở rộng, so sánh những gì ông đang làm cũng như sự nảy mầm của hạt giống – mà ông hy vọng sẽ đơm hoa vào một ngày nào đó.

“Vào ngày mà ý tưởng của chúng tôi phát triển mạnh, xã hội Việt Nam sẽ thay đổi”, ông nói. “Đối với các blogger và các nhà hoạt động giống như tôi, tương lai của chúng tôi là không chắc chắn. Chúng tôi không biết khi nào chúng tôi lại bị bắt. Nhưng ý tưởng của chúng tôi là kiên định. Một ngày nào đó, ý tưởng của chúng tôi sẽ trở thành sự thật”.

* Nguồn: http://www.khaosodenglish.com/politics/2016/11/20/freedom-fighters-prison-doesnt-deter-vietnams-dissident-bloggers/

* Nguồn bản dịch: http://www.ijavn.org/2016/11/vntb-cac-nha-chien-au-cho-tu-do-nha-tu.html

* BBT Bauxite Việt Nam dịch bổ sung chú giải ảnh như nguồn.

Được đăng bởi bauxitevn vào lúc 07:55

———————————-

Freedom Fighters: Prison Doesn’t Deter Vietnam’s Dissident Bloggers

By Lobsang Dundup Sherpa Subirana, Deputy Editor

November 20, 2016 2:58 pm

http://www.khaosodenglish.com/politics/2016/11/20/freedom-fighters-prison-doesnt-deter-vietnams-dissident-bloggers/

http://www.khaosodenglish.com/wp-content/uploads/2016/11/Header.jpg    

Vietnamese blogger Dinh Cong Le sits next to a laptop with his Facebook profile, displaying a cover image advocating for the dissolution of Article 88, Nov. 12 in Ho Chi Minh City, Vietnam.

HO CHI MINH CITY — It was mid-morning the day 20 police officers from the Vietnam People’s Public Security barged into a downtown Saigon kindergarten and laid their gazes on Pham Chi Dung. Before the startled looks of parents, teachers and children, he was taken away. Among those staring was his three-year-old son, who he had just dropped off moments earlier.

This was one of three times in 2015 during which Dung, 50, was arbitrarily arrested by police in the streets of Ho Chi Minh City and taken into custody, before being subjected to hours of interrogation and psychological coercion. Hopes lay in him confessing or producing self-incriminating evidence to having committed a crime which in most countries is a human right.

“They made me look like a terrorist,” he said.

Dung is one of Vietnam’s active dissident bloggers who dares to challenge the state’s control on media and defy its draconian laws on criticizing the government. He and another activist blogger sat for interviews earlier this month following a string of recent crackdowns on Vietnamese bloggers to explain their struggles, compare Vietnam’s censorship to that of Thailand and explain the international community’s role in their quest for a free press.

A former 30-year card-carrying member of the Communist Party of Vietnam, Dung, like others, fell out of favor and was imprisoned for being outspoken. It didn’t silence him. Upon his release, he continued exposing many government irregularities. He helped found and is also president of the Independent Journalist Association of Vietnam, which aims to bring to light cases of human rights abuses committed by the Communist Party.

To date, his agency has reported on notable intraparty scandals involving nepotism, land encroachment and corruption. Though its website, the Vietnam Times, isinaccessible in Vietnam without help of a proxy server, it most recently condemned the detention of two iconic activist blogger dissidents: Nguyen Ngoc Nhu Quynh aka “Me Nam,” and Ho Van Hai. They were arrested in October and charged Nov. 2 with propagandizing against the state underArticle 88 of the Penal Code. They face up to 20 years in prison.

Two months ago, appeals began in the cases of Nguyen Huu Vinh aka “Ba Sam” and his colleague Nguyen Thi Minh Thuy, who were sentenced in March to five years in prison for “abusing democratic freedoms” and plotting to overthrow the government.

“It’s normal,” Dung said, saying there tended to be many arrests toward the end of the year. “The police want to finish their year having ‘achieved’ something, so they target arrests.”

Dung feels there is a wind of change blowing through the country, something which has led authorities to enact tougher measures on critics for fear of revolt. Cracking down on dissidents, he said, merely instigates more efforts to promote free speech.

“It encourages further acts of expression,” Dung said. “The demand for democracy is very high, the economy is suffering, the corruption is terrible and the people have lived under dictatorship for a long time.”

“The top 5 percent controls the economy and people hate the government, but they are silent,” he added. “They cannot express themselves for fear of persecution.”

The persecution he speaks of is one Dung contends with on a daily basis. While Dung and his compatriots are freedom fighters to their supporters, the government sees them as threats to the nation’s stability through their alternative views on governance, civil society and freedom.

“To this date there are three policemen who sit by the coffee shop next to my house monitoring my moves and following me around,” Dung said, sounding almost accepting of life under constant surveillance.

Realities such as these have earned Vietnam its low marks on transparency and reflect its place in the rank of worst nations in which to be a journalist.

“They want to reduce the influence of the [association] because they don’t want people to be informed about what really happens in the country,” Dung said.

http://www.khaosodenglish.com/wp-content/uploads/2016/11/Body.jpg

Vietnamese blogger Pham Chi Dung pictured here in a coffee shop Nov. 11 in Ho Chi Minh City, Vietnam.

A Growing Movement

Among those standing with Dung to promote press freedom is Dinh Cong Le.

Le, 48, is a former lawyer who first raised questions about human rights abuses in 2003. He was arrested, and in 2009 had his license to practice law revoked after he and four activists were accused of conducting propaganda against the state. One of them is still in jail serving a 16-year term.

“I was given a five-year sentence, but thanks to pressure from the international community I was released a year early. Instead I was put under house arrest for another three years,” Le said.

Le is also a leading blogger advocating for press freedom. Followed widely by internet users in and out of Vietnam, his critical Facebook posts gather thousands of likes within hours.

Such fame comes at a price. Le’s problems are similar to those endured by Dung.

“We face a lot of difficulties. I am followed around. When I travel to other regions such as the north of Saigon, I am followed,” Le said. “Today I am here, but tomorrow I could be in jail again.”

Early last month he was on his way to Vung Tau, a port town at the mouth of the delta, for a conference.

“Suddenly more than 100 policemen came to arrest our group of 30 people,” he said.

Le and his party were repeatedly beaten, taken in and kept in police custody for 10 hours. After being subjected to a grueling interrogation, he was the last one to be released. It was after midnight.

“They released us in the middle of a dark highway at 1am. I didn’t know how to get back to Vung Tau because they took my phone and my luggage. I had to walk for half an hour on the dark freeway until I found a taxi,” he said.

Article 88 vs. Article 112

Asked to put censorship in Thailand in the context of Southeast Asia, especially Thailand, Dung said Article 88 is less abstract than Thailand’s Article 112, which punishes insults to the royal family by up to 15 years in prison per offense.

Where Thailand’s lese majeste law has grown to be more broadly applied, Vietnam’s encompasses all of the state.

“It is more detailed than Article 112, but this only applies to the monarchy, while Article 88 applies to all of the government. The police can relate anything to criticism against the government,” he said.

Le found the problem to be less severe in Thailand because venerating the King is a deep and ingrained tradition.

“We understand if there is a law to protect the King,” he said. “It’s understandable because there is a long history of respecting him. In Vietnam we cannot compare.”

“Thailand at least has a history of multi-party democracy. Here they don’t want us to criticize the Communist Party. In Vietnam, criticizing the Communist Party is like criticizing the King in Thailand,” Le said, adding that the fundamental difference was that while one controls the entire political system, the other is apolitical.

International Support

Le and his colleagues are limited to making their case from home, as the government finds them enough of a threat to prevent them from traveling.

“Last August I was invited to a conference on civil society in East Timor. I was about to board the plane when they told me I wasn’t allowed to leave,” Le said.

Backing their efforts are significant international actors such as the European Union and the United States, whose ambassador to Vietnam Ted Osius called for the release of Me Nam in October. U.S. Political Chief Charles Sellerspraised the Independent Journalist Association’s work in July during U.S. Independence Day celebrations:

“I want to thank all of you for your dedication to work peacefully and patriotically to ensure Vietnam’s citizens enjoy the benefits of independent journalism,” Sellers said.

Dung, who spoke proudly of this moment, went on to add that the United States consulate hoped they would lead the way to Vietnamese press freedom.

Going forward, he is concerned about the regression on conditions Vietnam agreed to under President Barack Obama to join the Trans-Pacific Partnership after President-elect Donald Trump campaigned on a promise to kill the deal.

Le believes progress has been made to the point the government is being pressured to listen to opinions other than their own. Citing the suppressed anger of the Vietnamese for the impunity shown in various scandals such as one of the nation’s worst cases of toxic waste dumping, he sees a weak political system on the brink of collapse.

“The government is scared that we will continue to raise our voices. On Oct. 22 there were protests against Formosa Plastics Group, which the government was unable to contain,” Le said. “They don’t want this to escalate even further. We are liabilities to them because we keep raising the issue. They don’t want the phenomenon to spread to other regions or cities,” Le said.

Fearless about being arrested again for his blogging, Le claims not to be scared, having already served a jail term and having nothing to lose.

“Nobody wants to be arrested. But if I am arrested again for raising my ideas, it will prove once again that the government does not want to change,” he said. “I fear for people who have never been to jail because they are scared. They always look around when they try to say things.”

Glimmers of Hope

Despite the current climate, both bloggers see reasons to be hopeful. Dung thinks his organization will eventually be recognized by the government and allowed to operate openly.

“Perhaps by 2017,” Dung said with hopeful eyes. “We want to be a hub for open expression, as a precondition of civil society for Vietnam’s future.”

Le, exultant about the importance of his free press movement, remarked upon the expanding blogging community, comparing what he is doing to the germination of a seed – which he hopes will bloom one day.

“The day our ideas flourish, Vietnamese society will change,” he said. “For bloggers and activists like myself, our futures are uncertain. We never know when we may be arrested. But our ideas are certain. One day, they will become true.”

 

 

 

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s


%d bloggers like this: