NHỮNG DỰ BÁO SAI BÉT (Châu Quang)

.

.

.

Những dự báo sai bét

Châu Quang

23/01/2022

http://www.danchimviet.info/nhung-du-bao-sai-bet/01/2022/25060/

Việt Nam, quân cờ Domino

Lý thuyết Domino được người Mỹ đưa ra khi đưa quân sang miền Nam Việt Nam trong những năm 60: nếu quân cờ Việt Nam đổ thì các quân cờ kế bên cũng đổ theo, toàn vùng Đông Nam Á sẽ bị nhuộm đỏ.

Giờ đây đã rõ, dự báo đó sai bét nhè. 

Chỉ có ba nước Đông Dương do các đồng chí anh em làm chủ, nhưng cả ba không đi theo con đường Marx đã vạch ra mà đã biến thành một thứ tư bản hoang dã, các đồng chí đã thoát xác thành các nhà tư bản đỏ, mỗi người có một mớ công ty sân sau, giai cấp công nông không có tiếng nói, học sinh vẫn phải đóng tiền mới được đi học, nhập viện không có phong bì thì cứ chờ đấy, công nhân dù có làm hết năng lực cũng không được hưởng theo lao động, khoan nói đến hưởng theo nhu cầu.

Khi Nguyễn Tấn Dũng còn đang cầm quyền, bên Cali có một ông nhận mình là nhà tiên tri vũ trụ, từng được mấy tổng thống Hoa Kỳ mời ra giúp nước (Mỹ) với tư cách cố vấn tâm linh, nhà tiên tri vũ trụ phán chắc như đinh đóng cột rằng chính phủ của anh 3X sẽ bị lật đổ trước cuối năm. Nhiều chính khách Việt Nam bên Mỹ bên Pháp đã chuẩn bị khăn gói trở về chấp chính. Cuối cùng, thủ tướng được cho là tàn phá đất nước kinh khủng nhất từ trước tới giờ, vẫn bình thản ôm khối tài sản tích lũy trở về quê làm người tử tế; chẳng những hạ cánh an toàn mà còn tiếp tục đưa mấy công tử trèo cao, chui sâu vào cỗ máy lãnh đạo.

Về phía nhà tiên tri vũ trụ chẳng những không đưa ra một lời giải thích hoặc xin lỗi tại sao mình tiên tri sai, mà còn tỉnh bơ đưa ra một thời hạn mới về ngày sụp đổ.

.

Tàu đá giò lái

Thời trước, lão Kissinger cố vấn cho Nixon rằng mình cần bắt tay với Trung Quốc để bán hàng cho cả tỉ người. Lão Kít lập luận rằng nếu Mỹ giúp Tàu làm ăn khấm khá, khi Tàu khỏe lên, có rủng rỉnh tiền trong túi, thì người Tàu sẽ bớt hung hăng hiếu chiến, sống chia sẻ, chan hòa với cộng đồng văn minh tự do dân chủ trên thế giới, khi đó, tên tuổi Nixon sẽ được hậu thế ghi khắc.

Nixon nghe bùi tai cho nên mới có ngoại giao bóng bàn, thông cáo chung Thượng Hải năm 1972, rút quân ở miền Nam Việt Nam, bỏ mặc cho Hà Nội làm thịt Sài Gòn.

Giờ đây, dự báo đó cũng sai bét nhè như chúng ta đang thấy. 

Tập Cân Bình đã tiêu diệt các đối thủ chính trị như Chu Vĩnh Khang, Bạc Hy Lai bằng ngọn cờ chống tham nhũng, dàn dựng để làm lãnh tụ trọn đời, tăng sức mạnh cho các lực lượng quân sự, đóng cửa Hồng Kông, hù dọa Đài Loan, xây cho thêm chắc các đảo, các bãi đá ở Biển Đông, sẵn sàng chiến tranh thương mại và quân sự với Mỹ.

Sau mấy mươi năm làm ăn với Tàu trên nguyên tắc đôi bên cùng có lợi, giờ đây cán cân nghiêng về phía Tàu. 

Các nhà buôn, nhà sản xuất của Mỹ làm ăn với Tàu có lời bộn; lời nhiều đến độ trở thành lệ thuộc cho nguyên vật liệu của Tàu. Phía Tàu chỉ cần ngưng sản xuất một chút, hoặc làm bộ gián đoạn chuỗi cung ứng một chút là phía Mỹ méo mặt.

Công ty Apple chỉ có thể sản xuất iPhone bên Tàu, thay vì bên Mỹ vì không thể huy động 80.000 công nhân lắp ráp tập trung vào một chỗ theo kiểu một phần ba vừa làm vừa ngủ trong nhà máy, hai phần ba sống trong những nhà trọ chật hẹp chung quanh. Công nhân Mỹ mà sống kiểu đó chẳng ai muốn làm. iPhone mà sản xuất bên Mỹ thì phải bán với giá gấp ba lần bây giờ, sẽ có bao nhiêu người với tới được. Kết quả là CEO của Apple phải bay sang Tàu điều đình, nhượng bộ.

Thế là trăm tội đổ lên đầu lão Kít. Nào là ngây thơ, nào là đáng kiếp, đáng đời, ai bảo đánh thức con hổ có răng nguyên tử đó làm chi, họa da vàng gần kề.

Trở lại với tầm nhìn chiến lược của lão Kít. Lão ta chẳng phải là thằng ngu. Nhưng sống lâu năm trong một xã hội văn minh, có thể lão ta nghĩ rằng nếu mình giúp đỡ để biến một con vượn từ rừng ra thành thì sau khi tiến hóa thành người, nó cũng biết học hỏi cách đối xử văn minh, cũng biết nhắm Macallan, cũng biết đánh gôn, cùng hợp tác với mình để biến thế giới thành một môi trường đáng sống hơn cho tất cả mọi người. Nào ngờ vượn lại hoàn vượn.

Tương tự như vậy, khi lão Kít điều đình với Sáu Thọ cho Hiệp định Paris 1973, Kít đã ân cần dặn dò: Sáu à, sau khi bọn tớ rút, cắt viện trợ súng đạn cho Thiệu, cậu hãy để cho miền Nam có một chính phủ ba thành phần phản ánh thực tế chính trị bấy giờ, gồm thành phần của Thiệu, thành phần Mặt Trận Giải Phóng và thành phần thứ Ba gồm những người như Huỳnh Tấn Mẫm, Ngô Công Đức. Chính phủ này sau đó sẽ đàm phán với Hà Nội để thống nhất trong hòa bình.

Sống lâu năm trong một xã hội văn minh, lão Kít cứ nghĩ Sáu Thọ cũng có cùng trình độ tư duy với mình, biết cách cư xử như một người văn minh. 

Nào ngờ Sáu Thọ xem đây là một cơ hội bằng vàng, úp hụi, lật kèo cả đám, thậm chí Mặt Trận Giải Phóng cũng húp cháo, Dương Quỳnh Hoa hối không kịp, huống hồ Ngô Bá Thành. 

Lão Kít chỉ còn nước than, Trời sinh Kít sao còn sinh Sáu. 

Câu chuyện tiếp theo sau đó là gì thì ai cũng thấy: miền Nam nhận họ miền Bắc nhận hàng, đánh tư sản, đổi tiền, kinh tế mới, bo bo, tù cải tạo, cả nước vượt biên, cấm vận…

Mỗi lần Hà Nội đòi Mỹ bồi thường mấy tỉ đô la theo Hiệp định Paris, Mỹ trả lời các cậu có tuân thủ hiệp định đâu mà bắt tớ tuân thủ. Cuối cùng Hà Nội phải ngưng đòi viện trợ, phải rút quân ra khỏi Campuchia để Mỹ tháo bỏ cấm vận.

.

Điểm tương đồng

Những dự báo kể trên có một điểm giống nhau: chẳng có ai chịu trách nhiệm về tầm nhìn sai bét của mình.

Chưa thấy ai nhận mình đã sai về lý thuyết Domino. Chẳng có ai bắt lão Kít bỏ tù. Trước khi có Covid, lão ấy thỉnh thoảng vẫn đi chơi Bắc Kinh, mỗi lần đến nơi đều được chiêu đãi trọng thể, vì khi lão ấy bàn chuyện quốc sự với Mao thì Tập vẫn còn là anh chàng thư sinh mặt búng ra sữa.

Chẳng lẽ nước Mỹ cũng có nguyên tắc “trách nhiệm tập thể” giống như đảng CSVN? 

Bộ trưởng Mai Tiến Dũng, người phát ngôn của chính phủ nói về vụ Đồng Tâm: “Nếu chúng ta sai, chúng ta sẽ nhận lỗi trước nhân dân, nếu nhân dân sai thì nhân dân phải chịu trách nhiệm.” 

Điều đó có nghĩa là nếu đảng sai thì chỉ cần xin lỗi rồi thôi, cứ tiếp tục lãnh đạo; còn nếu người dân Đồng Tâm sai thì người dân đi tù mút chỉ đường tà, gia đình nheo nhóc.

Một anh Dũng khác nói tôi làm thủ tướng là do Đảng phân công, có nghĩa là nếu tôi có tàn phá đất nước thì Đảng chịu trách nhiệm, nhưng hỏi Đảng là ai thì không ai biết, chỉ biết là nó có quyền lực bao la, nó có quyền lãnh đạo toàn diện.

Trách nhiệm tập thể mà, ưu việt là ở chỗ đó. Nếu bây giờ muốn thưa Đảng ra tòa hoặc muốn bỏ tù Đảng thì chẳng biết nắm tóc anh nào chị nào. Chẳng lẽ bắt nhốt cái tổ chức tên là Đảng chả ai biết tròn méo ra sao, hay chẳng lẽ hốt hết tất cả đảng viên thì lấy ai ra làm đầy tớ nhân dân? 

Thế là huề cả làng, đảng lại tiếp tục đưa một anh 3X khác lên thay.

Châu Quang

.

.

.

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s


%d người thích bài này: