Archive for the ‘Uncategorized’ Category

TIN & BÀI NGÀY 27-3-2015

Tháng Ba 28, 2015

.

.

TIN & BÀI NGÀY 27-3-2015

.

.

Sao Chưa Thoát Tàu

Nhã Nam      25-3-2015

http://nguoivietboston.com/?p=28806

.

Chuyện THỜI CƠ

Phạm Đình Hưng   11-3-2015

https://muoisau.wordpress.com/2015/03/11/chuyen-thoi-co-pham-dinh-hung/

.

40 năm tượng đài thuyền nhân tại Việt Nam: Vẫn vết thương rỉ máu

Quỳnh Hương     VNTB       28.3.2015

http://www.ijavn.org/2015/03/vntb-40-nam-tuong-ai-thuyen-nhan-tai.html

.

Nhận diện đao phủ bức tử Việt Nam

Nhà văn Võ Thị Hảo, viết từ Hà Nội     2015-03-25

http://www.rfa.org/vietnamese/blog/vo-thi-hao-blog-032515-03252015115918.html

.

90.000 công nhân đình công ở TP.HCM

RFA      2015-03-27

http://www.rfa.org/vietnamese/vietnamnews/90000-workers-on-strike-in-hcmc-03272015091459.html

Công nhân VN đình công vì Luật Bảo hiểm xã hội  (BBC)

.

Lời nguyền Vũng Áng

Nam Nguyên, phóng viên RFA     2015-03-27

http://www.rfa.org/vietnamese/programs/ReviewOnlineDomesticPress/the-plight-of-formosa-giant-project-at-vung-ang-nn-03272015093509.html

.

DIỄU HÀNH VÌ MÔI TRƯỜNG NGÀY CHỦ NHẬT 29.3.2015

THỜI GIAN : 9h30p, chủ nhật ngày 29 tháng 3

ĐỊA ĐIỂM : Đài phun nước Hồ Hoàn Kiếm – Hà Nội

http://danquyenvn.blogspot.com/2015/03/dieu-hanh-vi-moi-truong-ngay-chu-nhat.html

.

Chiến dịch nhân quyền Việt Nam 2015 – Tiếng nói Tuổi Trẻ

Khúc Thừa Sơn    3/27/2015        6 Comments

http://danlambaovn.blogspot.com/2015/03/chien-dich-nhan-quyen-viet-nam-2015.html#more

.

Bảo vệ cây xanh và mô hình nhân quyền cho Việt Nam

Kính Hoà, phóng viên RFA       2015-03-27

http://www.rfa.org/vietnamese/programs/ReadingBlogs/protc-tree-n-hr-03272015064238.html

.

Đồng dao Hà Nội     

JB Nguyễn Hữu Vinh           26/03/2015

https://www.facebook.com/thanhnientudo.vn/posts/328535504023299

.

CA đòi bịt miệng cả trường Đại học Lâm nghiệp?

Hoàng Trần (Danlambao)     3/27/2015 19 Comments

http://danlambaovn.blogspot.com/2015/03/ca-oi-bit-mieng-ca-truong-ai-hoc-lam.html#more

.

Hiệu trưởng lâm tặc

Người Quan Sát (Danlambao)   3/27/2015    10 Comments

http://danlambaovn.blogspot.com/2015/03/hieu-truong-lam-tac.html#more

‘Hiệu trưởng Đại học Lâm Nghiệp lạm quyền’  (BBC)

.

‘Hai mục sư bị hành hung nhưng công an chỉ lập biên bản’

Đức Thiện, VRNs     27.03.2015

http://www.chuacuuthe.com/2015/03/hai-muc-su-bi-hanh-hung-nhung-cong-an-chi-lap-bien-ban/

.

TLS Mỹ theo sát vụ huyện Đăk Tô lên kế hoạch xóa sổ 22 nhà nguyện

  1. VRNs 27.03.2015

http://www.chuacuuthe.com/2015/03/tls-my-theo-sat-vu-huyen-dak-to-len-ke-hoach-xoa-so-22-nha-nguyen/

.

39 Năm mộng du hại nước

Phạm Trần       27.03.2015

http://www.chuacuuthe.com/2015/03/39-nam-mong-du-hai-nuoc/

.

Chính phủ Việt Nam ‘kém minh bạch’

BBC    27/03/2015

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2015/03/150327_vietnam_government_openness_index

.

Hà Tĩnh không chỉ nổi tiếng bởi Formosa mà còn bởi ” thiên đường ” sung sướng: bãi biển Xuân Thành

Phạm Viết Đào               27/03/2015

http://nvphamvietdao1.blogspot.com/2015/03/ha-tinh-cung-co-mot-thien-uong-sung.html

.

THƯ NGỎ VỀ VỤ TỐ CÁO LÃNH ĐẠO ĐẢNG VÀ NHÀ NƯỚC

Lê Anh Hùng     27/03/2015

http://www.leanhhung.com/2015/03/thu-ngo-ve-vu-to-cao-lanh-ao-ang-va-nha.html

.

Việt Nam có tự do không?

Mặc Lâm   Sống Magazine    26-03-2015

http://songnews.net/D_1-2_2-239_4-1419_15-2/viet-nam-co-tu-do-khong.html

.

Mặt Thật Nguyễn Tấn Dũng

Giáo Già (Đại Gia đình Nguyễn Ngọc Huy)   26/03/2015

file:///C:/Users/TAM/AppData/Local/Microsoft/Windows/Temporary%20Internet%20Files/Content.IE5/XOGDYT50/THUCHOCON2.pdf

.

Lâm tặc, Đô tặc hay…Tài tặc?

XUÂN DƯƠNG     (GDVN)     27-3-2015

http://danquyenvn.blogspot.com/2015/03/lam-tac-o-tac-haytai-tac.html

.

Lấp sông Đồng Nai: Những hình ảnh đang diễn ra từng ngày

Đào Ngọc Thạch     Thanh Niên Online     27-3-2015

http://danquyenvn.blogspot.com/2015/03/lap-song-ong-nai-nhung-hinh-anh-ang.html

.

Chính quyền làm gì, dân nỏ biết…

Hà Văn Thịnh   (Theo Một Thế Giới Mới)     27-3-2015

http://danquyenvn.blogspot.com/2015/03/chinh-quyen-lam-gi-dan-no-biet.html

.

Đề nghị không múa rìu qua mắt tôi! hay “Sự phân biệt cây gỗ mỡ và cây vàng tâm”

Nguyễn Huy Cường     Dân News     27/03/2015

http://dannews.info/2015/03/27/de-nghi-khong-mua-riu-qua-mat-toi/

.

Việt Nam tiêu thụ gần 70 tấn vàng mỗi năm.

VNTB          (Theo VTC)       27.3.2015

http://www.ijavn.org/2015/03/viet-nam-tieu-thu-gan-70-tan-vang-moi.htm

.

.

HẢI NGOẠI

.

.

Bộ phim Thuyền nhân: Võ sư Hóa đi tìm mộ

Thanh Trúc, phóng viên RFA       2015-03-26

http://www.rfa.org/vietnamese/programs/OverseasVietnamese/aft-33y-surv-retur-sea-fml-gra-03262015071022.html

.

Phóng Sự Cộng Đồng : Thảo Luận Chương Trình “Nhìn Lại 40 Năm”

SBTN    T5, 03/26/2015 – 22:40

http://www.sbtn.tv/vi/260315-tin-buoi-chieu.html

.

Xem ‘Nước 2030’ nghĩ về phim Việt

Bùi Văn Phú     27.03.2015

http://www.voatiengviet.com/content/xem-nuoc-2030-nghi-ve-phim-viet/2695850.html

.

Ðại đức trụ trì chùa Từ Nghiêm quyên sinh

Nhóm phóng viên Người Việt     26-3-2015

http://www.nguoi-viet.com/absolutenm2/templates/viewarticlesNVO.aspx?articleid=204995&zoneid=1#.VRWB8E05DIU

.

Tòa bác đơn xin xử lại và giảm bồi thường của Saigon Nhỏ

Hà Giang/Người Việt     26-3-2015

http://www.nguoi-viet.com/absolutenm2/templates/viewarticlesNVO.aspx?articleid=204992&zoneid=1#.VRWCXE05DIU

.

Định mệnh và Tình yêu trong tình ca Từ Công Phụng

Kalynh Ngô/Người Việt       20-3-2015

http://www.nguoi-viet.com/absolutenm2/templates/viewarticles30thang4.aspx?articleid=204707&zoneid=492#.VRWHL005DIU

.

Đổi đời

Trung Nguyễn (Bài viết cho mục Hồi Ức 30 Tháng Tư và Đời Tị Nạn) 26-3-2015

http://www.nguoi-viet.com/absolutenm2/templates/viewarticles30thang4.aspx?articleid=204984&zoneid=492#.VRWHgE05DIU

.

28/3/2015: San Jose Mời Dùng Bữa Với Khách Không Nhà

Giao Chỉ, San Jose     27-3-2015

http://nguoivietboston.com/?p=28849

.

.

QUỐC TẾ

.

.

Hội thảo xã hội dân sự Việt-Philippines về tranh chấp Biển Đông

Trà Mi-VOA             27.03.2015

http://www.voatiengviet.com/content/hoi-thao-xa-hoi-dan-su-viet-phi-phan-doi-duong-luoi-bo-trung-quoc/2696787.html

.

Đài Loan theo dõi sát hoạt động của Việt Nam ở Trường Sa

VOA       27.03.2015

http://www.voatiengviet.com/content/dai-loan-theo-doi-sat-hoat-dong-cua-viet-nam-o-truong-sa/2696824.html

.

Anh Quốc và bài học cai trị của Singapore

Luật sư Ngô Ngọc Trai    BBC        26-3-2015

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/forum/2015/03/150326_ly_quang_dieu_uk_education

Phan Châu Trinh cũng giống Lý Quang Diệu?

- Lý Quang Diệu và chuẩn mực từ Anh

.

Anh Quốc và bài học cai trị của Singapore (Ngô Ngọc Trai)

Ngô Ngọc Trai      Thông Luận     27-03-2015

http://ethongluan.org/index.php?option=com_content&view=article&id=15580:anh-qu-c-va-bai-h-c-cai-tr-c-a-singapore-ngo-ng-c-trai&catid=44&Itemid=301

.

Đài Loan : Dân biểu tình chống đường bay Trung Quốc

Mai Vân – RFI       27-03-2015

http://vi.rfi.fr/chau-a/20150327-dai-loan-bieu-tinh-tq/

- Trung Quốc thử nghiệm đường bay trên eo biển Đài Loan

.

Tập đoàn quân sự Thái Lan khóa chốt chính trường

Tú Anh – RFI     27-03-2015

http://vi.rfi.fr/chau-a/20150327-thai-lan-chinh-truong/

.

Nghị Sĩ Ted Cruz tuyên bố tranh cử tổng thống

Nguyễn Văn Khanh     26-3-2015

http://www.nguoi-viet.com/absolutenm2/templates/viewarticlesNVO.aspx?articleid=204989&zoneid=97#.VRWIJ005DIU

- Mỹ: Ai sẽ được Đảng Cộng hoà đề cử ra tranh cử tổng thống (VOA)

.

Lizzie Velasquez: Một tấm gương can đảm

Việt Nguyên/Người Việt   23-3-2015

http://www.nguoi-viet.com/absolutenm2/templates/viewarticlesNVO.aspx?articleid=204801&zoneid=97#.VRWKl005DIU

.

Germanwings : Canada và Châu Âu quy định hai người thường trực trong buồng lái

Thanh Phương – RFI     27-03-2015

http://vi.rfi.fr/quoc-te/20150327-germanwings/

- Vụ Germanwings : Nhiều dấu hiệu cho thấy lái phụ bị trầm cảm nặng

.

Liên minh hỗ trợ chính phủ Yémen gia tăng oanh kích phe nổi dậy

Mai Vân – RFI       27-03-2015

http://vi.rfi.fr/quoc-te/20150327-yemen/

Tổng thống Yemen tỵ nạn tại Ả Rập Saudi  (BBC)

.

Đàm phán hạt nhân : Tổng thống Iran gửi thư đến nguyên thủ các cường quốc

Trọng Thành – RFI             27-03-2015

http://vi.rfi.fr/quoc-te/20150327-hat-nhan-iran/

.

Phi hành gia Nga, Mỹ sẽ ở trong vũ trụ suốt một năm

VOA       28.03.2015

http://www.voatiengviet.com/content/phi-hanh-gia-nga-my-se-o-trong-vu-tru-suot-mot-nam/2697745.html

- NASA: Hỏa tinh từng có nhiều nước hơn Bắc Băng Dương

.

.

.

Xem ‘Nước 2030’ nghĩ về phim Việt (Bùi Văn Phú)

Tháng Ba 28, 2015

.

.

Xem ‘Nước 2030’ nghĩ về phim Việt

Bùi Văn Phú    

27.03.2015

http://www.voatiengviet.com/content/xem-nuoc-2030-nghi-ve-phim-viet/2695850.html

.

Trong những ngày qua, vài rạp tại vùng Vịnh San Francisco có chiếu phim do những đạo diễn gốc Việt từ Mỹ về Việt Nam quay và sản xuất, đó là phim “Nước 2030” của Nguyễn-Võ Nghiêm Minh, “Đoạt hồn” (Hollow) của Hàm Trần.

Cuối tuần này, một phim khác của Hàm Trần là “Âm mưu giầy gót nhọn” (How to Fight in Six Inch Heels) sẽ được công ty phát hành Wave Releasing tung ra chiếu tại một số tiểu bang có đông người Việt ở Mỹ. Phim này đoạt giải Cánh Diều vàng 2014 cho vai nữ diễn viên xuất sắc là Kathy Uyên và đã được chiếu trong nước vào cuối năm 2013 với số vé bán kỷ lục.

Riêng tại San Jose, phim sẽ được chiếu tại rạp AMC trong khu thương mại Eastridge, San Jose, và chiều Chủ Nhật 29/3 sẽ có buổi gặp gỡ với đạo diễn và các diễn viên tại rạp.

Vào trung tuần tháng tới có Viet Film Fest lần thứ 8 do Hội Văn học Nghệ thuật Việt Mỹ (VAALA) tổ chức tại Little Saigon, nam California. Đây là sinh hoạt phim ảnh lớn nhất của người Việt hải ngoại với vài chục phim ngắn, dài thuộc các thể loại khác nhau được trình chiếu.

“Đoạt hồn” là một phim kinh dị đã được chiếu trong Liên hoan Phim Mỹ gốc Á (CAAMFest) tại rạp Pacific Film Archive ở Đại học Berkeley vào tối thứ Sáu 13/3. “Nước 2030” được chiếu tối Chủ Nhật 15/3 và phim này cũng có hai xuất khác tại San Jose và San Francisco. Sau buổi chiếu ở Berkeley, đạo diễn Nguyễn -Võ Nghiêm Minh và nhà quay phim Bảo Nguyễn đã giao lưu cùng khán giả.

“Nước 2030” là câu chuyện về nguy cơ biến đổi khí hậu sẽ ảnh hưởng không tốt đối với Việt Nam, nhất là vùng mũi đất Cà Mau mà trong thực tế đang bị nước biển xâm thực. Phim lấy ý từ truyện ngắn “Nước như nước mắt” của nhà văn nữ Nguyễn Ngọc Tư.

Lồng trong phim là chuyện tình tay ba, giữa Giang, một nghiên cứu sinh về thực vật biển từ Sài Gòn và Sáo, cô thiếu nữ địa phương, cùng với Thi, thanh niên cùng quê cũng mê Sáo.

Đây là phim khoa học giả tưởng đưa ra viễn cảnh vào năm 2030 nhiều thành phố ở miền nam Việt Nam sẽ chìm sâu dưới biển nước.

Sau “Mùa len trâu” (Buffalo Boy) (2004) mênh mang cảnh lũ lụt, đạo diễn Nguyễn-Võ Nghiêm Minh lại chọn đề tài liên quan đến nước. Hỏi tại sao thích chọn nước là chủ đề, anh nói, nước chiếm ba phần tư mặt địa cầu, nước là sự sống và cũng có sức tàn phá khủng khiếp đối với quả đất.

Như một khán giả khác đã nhận xét sau khi xem phim, sức mạnh của nước có thể ví như Sơn Tinh Thủy Tinh trong chuyện cổ dân gian của người Việt.

Đạo diễn hy vọng phim sẽ được dùng vào việc giáo dục để quần chúng quan tâm đến ảnh hưởng môi trường do tác động của biến đổi khí hậu. Tuy nhiên, vì khó khăn tài chánh nên phim chưa được phổ biến tại Việt Nam.

Nếu xin phép để chiếu trong nước, không rõ phim có sẽ bị kiểm duyệt không vì những cảnh hối lộ công an, hay có lời thoại dùng tên Sài Gòn, thay vì tên gọi chính thức là Thành phố Hồ Chí Minh.

“Nước 2030” cũng như một số phim Việt Nam khác, trong đó có “Bao giờ cho đến tháng Mười” (1984) của Đặng Nhật Minh; “Karma” (1986) của Hồ Quang Minh; “Mùi đu đủ xanh” (1993) của Trần Anh Hùng là những phim với nhiều cảnh rất ít lời thoại, chỉ là những hành động chậm rãi hay cử chỉ ẩn dụ để khán giả suy ra tâm lí nhân vật. Đó chỉ là những phút yên lặng để ống kính giữ lâu trên một vật thể, như máu chảy ra đọng lại trong chiếc chén vỡ trong “Nước 2030” hay cảnh ếch trên cành lá trong “Mùi đu đủ xanh”.

Có phải đó là đặc điểm của phim Việt để nói về người Việt Nam với cá tính trầm lắng, nhiều suy tư, ít biểu lộ thẳng qua lời nói, mà nội tâm là những ẩn dụ được đạo diễn đưa vào trong phim.

Không biết những khán giả khác nghĩ sao, riêng tôi, nhiều khi xem phim Việt cảm thấy khó nắm bắt được tâm lý nhân vật và sự yên lặng chậm rãi của phim còn làm mình dễ buồn ngủ.

Được xem khá nhiều phim do đạo diễn Việt hay gốc Việt sản xuất, một số phim đã để lại trong lòng tôi những ấn tượng hay, đẹp vì cốt truyện phản ánh được một góc, có thể chỉ là góc khuất của xã hội, và đẹp vì những góc nhìn và ngoại cảnh đã được nhà quay phim đưa vào ống kính một cách nghệ thuật.

“Đời cát” (1999) của đạo diễn Nguyễn Thanh Vân là phim hậu chiến tranh Việt Nam với những hệ lụy tình cảm, những kết thúc ngang trái trong đời sống nhân vật chính là Cảnh, một cán bộ tập kết trở về làng sau chiến tranh.

“Áo lụa Hà Đông” (2006) của Lưu Huỳnh là hoàn cảnh nghèo của hai chị em phải chia nhau một chiếc áo dài để đi học, về thân phận của nhiều phụ nữ Việt thời nay.

“Ba mùa” (1999) của Tony Bùi về cuộc sống đương đại ở Việt Nam, với sen tươi cạnh tranh với sen bằng nhựa, với những con người thật thà bên cạnh cuộc sống đầy giả dối đưa đến sự luyến tiếc một quãng đời đẹp nhất là thuở học trò của một thiếu nữ.

Phim “Mùa ổi” (2002) của Đặng Nhật Minh biểu hiện hệ quả của một xã hội thiếu pháp luật phân minh, qua căn nhà của một chủ nhân tiểu tư sản, sau ngày bộ đội cộng sản tiếp quản Thủ đô Hà Nội năm 1954 thì ngôi nhà dần dần bị cán bộ chiếm đoạt. Hệ lụy của sự thiếu cơ sở luật pháp đó còn kéo dài cho đến hôm nay.

Nhiều đạo diễn gốc Việt đã từ hải ngoại về trong nước làm phim. Sớm nhất là Hồ Quang Minh từ Thụy Sĩ với “Karma” vào năm 1986. Rồi Trần Anh Hùng từ Pháp với “Xích lô”, “Mùa hè chiều thẳng đứng”. Từ Mỹ là Tony Bùi với “Ba mùa”, Lưu Huỳnh với “Áo lụa Hà Đông”, Nguyễn-Võ Nghiêm Minh với “Mùa len trâu”.

Gần đây nhiều đạo diễn trẻ như Victor Vũ, Hàm Trần, Charlie Nguyễn, Johnny Trí Nguyễn cũng từ Mỹ về và đã cho ra đời cả chục tác phẩm như “Dòng máu anh hùng”, “Giao lộ định mệnh”, “Quả tìm máu”, “Bụi đời Chợ Lớn”, “Âm mưu giầy gót nhọn” v.v…

Trong số những phim của đạo diễn Việt từ nước ngoài, vài phim sau khi làm xong đã không được nhà nước cho chiếu là “Xích lô” của Trần Anh Hùng, một phim được khá nhiều giải thưởng quốc tế, và mới nhất là “Bụi đời Chợ Lớn” của Charlie Nguyễn và Johnny Trí Nguyễn. Hai phim này bị cấm vì cơ quan chức năng cho rằng có nội dung mang nhiều hành động bạo lực và đưa lên những hình ảnh xấu của xã hội Việt Nam.

Với nhiều phim được đạo diễn gốc Việt từ hải ngoại về quay trong nước trong một thập niên qua cho thấy nền điện ảnh Việt Nam có triển vọng đi lên.

Tuy nhiên, những nhà làm phim người Việt, cả trong lẫn ngoài nước, vẫn chưa có những tác phẩm thu hút khán giả quốc tế. Đề tài liên quan đến chính trị, chiến tranh ở Việt Nam cùng hệ lụy đã được nhiều đạo diễn người ngoại quốc chọn để khai thác qua các phim như “Born on 4th of July”, “Coming Home”, “Platoon”, “L’Indochine”, “Người tình”, “We were Soldiers”, là những phim thu hút đông khán giả.

Vì chưa có người tài giỏi trong lĩnh vực điện ảnh, hay vì chính sách kiểm duyệt đương thời, những nhà làm phim người Việt chưa thực sự được tự do chọn đề tài, nên các chủ đề của phim Việt vẫn còn giới hạn nên chưa tạo được sự chú ý đối với khán giả toàn cầu?

VIDEO :

NUOC 2030 Official Trailer

https://www.youtube.com/watch?v=PDXizsyDqvY

.

.

.

28/3/2015: San Jose Mời Dùng Bữa Với Khách Không Nhà (Giao Chỉ, San Jose)

Tháng Ba 28, 2015

.

.

28/3/2015: San Jose Mời Dùng Bữa Với Khách Không Nhà

Giao Chỉ, San Jose    

March 27, 2015 8:01 AM

http://nguoivietboston.com/?p=28849

.

24 năm công tác Homeless tại San Jose IRCC và chương trình Thực đơn Thân Ái

Xin thông báo và kính mời.

Tháng 3 năm 1991 cơ quan IRCC bắt đầu chương trình dọn cơm cho khách không nhà tại vùng San Jose. Mỗi tháng một lần, trải qua 24 năm trên 1000 lần tổ chức với 100 ngàn phần ăn đã gửi đến homeless San Jose.
Ngày thứ bẩy 28 tháng 3-2015 vào lúc 5 pm sẽ là kỳ dọn ăn kỷ niệm 24 năm công tác.
Địa điểm Inn Vision Shelter số 358 N. Montgomery St San Jose CA 95112.
Phần ăn sẽ do gia đình bà Triết đảm trách. Số khách homeles hiện nay rất giới hạn chỉ còn khoảng 60 người. Nhân viên tình nguyện của cơ quan và các quan khách thân hữu cũng sẽ ngồi ăn chung với mọi người, ghi dấu 24 năm công tác. Chúng tôi xin mời các đại diện hội đoàn tại San Jose cùng đến dự.
Xin vui lòng ghi danh qua email nầy để chúng tôi chuẩn bị.
Kỷ niệm ghi dấu 24 năm dài công tác sẽ là những giây phút hết sức đặc biệt. Đời người dể mấy ai có dịp tham dự vào dạ tiệc với khách không nhà.
Trân trọng kính mời
Xin đọc bài đính kèm để biết rõ về hồ sơ 100 năm homeles tại Hoa Kỳ.

* * *

TRĂM NĂM HOMELESS HOA KỲ

Năm 1776 Hoa Kỳ lập quốc, từ miền Ðông di dân Tây tiến, bốn phương đâu cũng là nhà. Chưa có các đô thị và chung cư, nên chưa có người không nhà giữa xã hội đâu cũng là thôn quê và nông trại. Năm 1876 Hoa Kỳ kỷ niệm 100 năm lập quốc, tại các đô thị đã có người không nhà và vấn nạn homeless ra đời. Năm 1976 Hoa Kỳ kỷ niệm 200 năm độc lập. Không một thành phố nào mà không có những khách không nhà. Sống trên đất nước thiên đường mà công dân Mỹ lại thuộc về thành phần đầu đường xó chợ.
Trải qua hơn 40 năm, những người dân Việt lưu vong đã dự lễ độc lập 200 năm tại Hiệp Chủng quốc cho đến nay, hầu như ai nấy đều tạm thời an cư lạc nghiệp. Trên bản thống kê dân homeless, không thấy ghi tên Việt Nam. Con số quá ít nên có thể người Việt homeless nằm khép nép đâu đó trong phần thống kê khiêm nhường của dân Á Châu Thái Bình Dương. Nhưng các sắc tộc khác con số ngày một gia tăng, gồm cả Mỹ trắng, Mỹ đen và Mễ tây Cơ.
Tuy nói như vậy nhưng người Việt thực sự cũng có đại diện nhận lãnh niềm đau của nước Mỹ. Năm 2000 khi đi làm kiểm kê dân số chúng tôi có dịp thăm xóm homeless Việt Nam San Jose tại khu rừng thưa góc Senter và Capital Epwy. Kỳ này sẽ trở lại xem lại đường xưa lối cũ. Hai tháng trước, biết tin muộn có một phụ nữ Việt Nam homeless lớn tuổi đã qua đời. Người phụ trách nói là bà già Việt Nam họ Nguyễn. Vậy là Việt Nam chắc quá rồi. Dòng họ Nguyễn thì thực sự đông đảo và danh tiếng. Hai cô gái họ Nguyễn một thời tranh cử chung kết nghị viên tại San Jose. Cô họ Nguyễn giám sát viên tại quận Cam. Biết bao nhiêu nhân tài họ Nguyễn. Chẳng ai biết đến một bà già homeless họ Nguyễn lặng lẽ qua đời. Hoàn cảnh ra sao? Thôi cũng là số phận con người.

Vì đâu nên nỗi

Tại các đại học, ghi tên ngành xã hội là phải có học trình về homeless. Có những đại học mà sinh viên ra trường tốt nghiệp chuyên khoa về bộ môn Homeless.
Vì vậy nỗi niềm cay đắng dù đã được nghiên cứu kỹ lưỡng, nhưng quay đi quẩn lại thì cũng bao gồm các lý do căn bản: rượu chè, cần sa, ma túy, gia đình lục đục, thất nghiệp lâu dài, đầu óc lạng quạng, xuất thân trường tù, cựu chiến binh anh dũng bỗng trở thành những người anh hùng mỏi mệt.
Nói chung toàn là thành phần về hưu ngoài hè phố. Một thanh niên du đãng ở tù ra thì phần đông không biết về đâu đêm nay. Tự do với màn trời chiếu đất. Tuổi trẻ lớn lên thử một lần hút cần sa cấp trung học, nhẩy ngay lớp đại học để hít bằng mũi và lấy bằng đại học nhẹ nhàng khi chích vào tay. Tốt nghiệp tiến sĩ trường thuốc trở thành homeless. Anh em hè phố gọi đó là “Trường đời”. Các kỹ nữ về già và các vị cao niên suốt đời say sưa mối sầu thế kỷ đều về hưu ngoài đường.
Xã hội đại đô thị càng tiến bộ thì những người đứng bên lề càng gia tăng. Homeless trở thành vấn nạn triền miên không bao giờ giải quyết xong. Biết bao nhiêu vị tổng thống tài ba, mỗi năm Giáng sinh cũng đành đi nhà thờ cầu nguyện buổi sáng rồi phát cơm homeles buổi chiều

Bước vào thế giới homeless

Hoa Kỳ hiện nay có 300 triệu dân và đang ôm mối sầu thiên cổ với 3 triệu 500 ngàn homeless. Ðau thương nhất là trong đó có gần một nửa là trẻ em. Con số ghi nhận là 1 triệu 350 ngàn trẻ em. Hỏi rằng các homeless ở đâu. Khoa địa lý nhân văn thi vị hóa gọi là những con người sống bên lề đô thị. 60% ngủ trong các xe còn chạy được xọc xạch hay là 4 bánh đã xẹp từ lâu. 25% ở trong các lều vải hay các thùng giấy. 15% thật sự là màn trời chiếu đất, có thể gọi là khách sạn ngàn sao. Ðêm nằm nhìn lên thấy ngàn sao trên trời. Nếu lại cắc cớ hỏi rằng tại sao lại có nhiều trẻ em như thế. Xin trả lời rằng gia đình lục đục, thất nghiệp lâu dài và không có bà con tương trợ thì cả nhà ra đường là chuyện dễ hiểu. Ngoài ra trai tứ chiếng, gái giang hồ gặp nhau cũng vẫn tình cảm và cũng có sản xuất.
Những đứa bé sinh ra ở ngoài đường, sống không thấy mái nhà nhưng vẫn là công dân Mỹ bẩm sinh, có đủ điều kiện để ứng cử tổng thống, chuyện đó xem ra mới thê lương làm sao.
Có những gia đình vẫn cho con cái đi học, chợt mất nhà. Chồng lên đường làm ăn xa. Vợ dẫn con đến nhà tạm trú. Ðứa nhỏ vẫn lôi thôi lếch thếch đi học. Rồi một hôm chị Mary cãi nhau với bà manager tại nhà tạm trú. Ðem hai đứa con ra gầm cầu. Thằng bé trai 8 tuổi còn đi học. Thầy giáo hỏi sao mày không làm homework. Ðể tao phải gọi điện thoại cho cha mẹ. Ðứa bé lặng thinh, tuy còn nhỏ nhưng nó vẫn đủ khôn ngoan để không nói là nhà em đang ở gầm cầu.
Ðó là câu chuyện của mỗi người trong các quan khách Hoa Kỳ tham dự vào bữa tiệc thực đơn thân ái Việt Nam đã tổ chức hàng tháng, năm này qua năm khác. Trên 1,000 kỳ tổ chức và hàng trăm ngàn phần ăn Việt Nam đã đưa ra.

Thực đơn thân ái Việt Nam

Hôm đó là một ngày mưa ở San Jose, tôi vào xếp hàng mua một ổ bánh mì tại tiệm Việt Nam dưới phố. Một tay homeless Hoa Kỳ chính hiệu xếp hàng trước mặt. Quầy hàng nhỏ nhưng trong tiệm cũng có hơn 10 bàn cho khách. Phần lớn mua To go. Ông homeless, trông là biết liền. Quần áo hai ba lớp luộm thuộm. Ðầu tóc bù xù. Trả toàn tiền cắc và giấy một đồng nhàu nát. Cô bán hàng Việt Nam nhỏ bé dịu dàng hỏi ngay: To go? Khách hàng homeless xếp hàng trước mặt tôi hơi ngần ngại ngó quanh các chỗ ngồi. Trời bên ngoài mưa nặng hạt. Có vẻ muốn ngồi ăn bên trong. Nhưng khách homeless Hoa Kỳ cũng biết thân phận nên lại ngần ngại trả lời. Cô gái Việt dịu dàng nói nhỏ: to go please. Special discount 1 dollar. Ông khách homeless Mỹ khẽ gật đầu. Có thể vì được bớt 1 đồng, và cũng có thể muốn làm vui lòng cô bé Việt Nam bán hàng.
Bước ra ngoài, tôi thấy ông ngồi ngay dưới mái hiên thưởng thức bánh mì và ly cà phê nóng To go. Bên cạnh là một xe chợ chằng chịt các bao nylon của cả một gia tài đồ sộ.
Về sau tôi còn gặp lại tay homeless này nhiều lần tại các buổi chiêu đãi hàng tháng. Vào một buổi mùa hè. Ông khách quen này mặc áo cụt tay có vết xâm huy hiệu thủy quân lục chiến bên dưới là chữ Chu Lai. Như gặp lại người quen, tôi chỉ vào dấu xâm và giơ ngón tay cái lên trời. Người thủy quân lục chiến Hoa Kỳ của căn cứ Chu Lai ngày xưa khẽ gật đầu, mắt xanh mỏi mệt chợt sáng lên trong niềm vui nhẹ.
Ông là khách hàng của chúng tôi đã hơn 5 năm qua. Chiều thứ bảy, gần 300 khách thưởng thức 4 món Việt Nam: chả giò, gà chiên, cơm trộn, rau trộn, tráng miệng và thức uống. Nghiêm trang trật tự. Hết sức thanh lịch và gọn gàng. Yes Sir, No Sir. Yes Mame, No Mame. Thank you. Welcome.
Xếp hàng, ghi danh, lấy thực phẩm, dọn bàn. Không khí yên tĩnh như câu lạc bộ sĩ quan Hoa Kỳ. Những người tàn tật được ban thực đơn Việt Nam hộ tống đưa thức ăn ra tận bàn.
Bỗng nhiên có lời giới thiệu. Hôm nay các bạn được hội ABC mời ăn, tiếng vỗ tay vang dội. Tuy nhiên, các quan khách của chúng tôi quả thật sẽ không bao giờ nhớ được đây là nhà thờ công giáo hay phật giáo. Ðây là Trưng Vương hay Gia Long, đây là sinh viên Vạn Hạnh hay là nhà thầu Kiến Trúc. Ai là địa ốc, ai là nhà báo, ai là bác sĩ. Mọi người đều giống nhau. Tất cả đều chỉ nhớ có 2 chữ Việt Nam. Những người đàn ông Việt Nam hiền lành đứng tiếp tế từ phía sau. Những người đàn bà Việt Nam tử tế đưa thực phẩm từ phía trước. Những cô gái Việt Nam nhỏ bé chuẩn bị nước uống. Những mái tóc đen Á Châu, những khuôn mặt và nụ cười nhân đạo. Những nguồn thực phẩm vô tận đi hai ba vòng vẫn còn đầy đủ.
Buổi tối hôm nay, bụng homeless Hoa Kỳ căng đầy, bên cạnh còn một bao giấy To go, nằm dưới khách sạn ngàn sao, tại miền thung lũng điện tử tiền rừng bạc bể, người Mỹ gốc Mỹ có thêm một kỷ niệm êm đềm với người Mỹ gốc Việt tại San Jose.
Vấn nạn 100 năm cũ Vào ngày Lễ tạ Ơn và Giáng Sinh, tổng thống Hoa Kỳ và phu nhân năm nào cũng dậy sớm đi lễ nhà thờ và buổi chiều thì đi dọn ăn cho Homeless Hoa Kỳ.
Từ hơn 100 năm nay, truyền thống của nước Mỹ đã trở thành tục lệ. Hiệp Chủng quốc là đất nước tiền rừng bạc bể, viện trợ cho khắp thiên hạ nhưng ngay tại quê nhà, mỗi năm vẫn có cả ngàn người Hoa Kỳ đói rét và nằm chết ở gầm cầu, xó chợ trong kiếp sống không nhà. Không một chính quyền nào, Dân Chủ hay Cộng Hòa, không một vị lãnh đạo nào giải quyết được hoàn toàn vấn đề Homeless. Các chính khách chỉ còn cầu nguyện buổi sáng và đãi ăn khách không nhà buổi chiều.
Thời kỳ còn chiến tranh lạnh, các vị nguyên thủ của khối Cộng muốn làm Hoa Kỳ mất mặt thường tìm cách đi thăm các khu nghèo tại Nữu Ước và tìm đến phát quà cho dân Homeless ở xóm Mỹ đen Harlem.
Nước Mỹ kể cả Hành pháp, Lập pháp và Tư pháp cùng với truyền thông đều coi như chuyện nhỏ, không đáng kể. TV và báo chí vẫn chụp hình và loan tin tự do. Mọi người đều biết rõ là xã hội công nghiệp và đời sống của đô thị đã sinh ra giai cấp không nhà. Đôi khi họ là Homeless thường trực Full-time, có khi là Homeless bất chợt, Part-time thuộc loại lỡ độ đường.
Nước Mỹ ngày xưa chưa có các đô thị lớn, dân nào cũng là dân quê, cuộc sống gần thiên nhiên thì sự phân biệt giữa dân có nhà và dân Homeless không cách biệt. Ngày nay với trên 300 triệu dân, với hàng ngàn đô thị đông đảo thì số người không nhà lên cao là chuyện không có gì mới mẻ.

Con số không nhà

Toàn quốc Hoa Kỳ tính ra lúc nhiều lúc ít, hiện nay lên đến 3 triệu dân không nhà. Và con số này gia tăng nhiều hơn mức độ dân số phát triển hàng năm. Như vậy cứ 100 người Mỹ là một người ở ngoài đường dù là cố ý hay vô tình. Vô tình trở thành Homeless vì đói. Cố ý Homeless vì điên.
Niềm đau thương hơn cả là trong số hơn 3 triệu Homeless đàn ông và đàn bà có cả một triệu trẻ em. Những đứa trẻ từ lúc sinh ra đã sống ở ngoài đường và suốt thời thơ ấu không được tắm trong nhà, không được ngủ với cửa buồng đóng lại, không được nằm trong chăn ấm, bên ngọn đèn ngủ và lời ru của mẹ.
Tất cả những đứa trẻ đó đều là công dân Hoa Kỳ, đang cư ngụ trên đất mẹ, ở xứ sở thiên đường mà hàng triệu người di dân trên thế giới muốn đến để lập nghiệp. Những cụ già, các gia đình, trẻ em homeless đều không bận tâm xin thẻ xanh hay thi quốc tịch. Tất cả đều là công dân hợp lệ.
Tại sao lại có hiện tượng vô lý như vậy? Không một nhà giáo dục, không nhà xã hội học, các kinh tế gia, các chính khách, các vị lãnh đạo chính phủ lãnh đạo tôn giáo tìm ra được giải pháp cho vấn nạn Homeless tại Hoa Kỳ.
Hiện nay, các đại học Mỹ có ngành xã hội và nhân chủng đều bỏ ra hàng triệu Mỹ kim để nghiên cứu giải pháp. Hàng chục ngàn cơ quan thiện nguyện từ trung ương đến địa phương đều nỗ lực đi tìm cách giúp đỡ và chấm dứt nạn Homeless tại các đại đô thị. Tất cả đều vô phương.
Các tiểu bang đều có những đô thị với nạn Homeless trầm trọng. Riêng California dẫn đầu với Los Angeles, San Francisco, Berkeley, và Fresno. Florida cũng có 3 điểm nóng. Texas cũng có 3 thành phố lên bảng đen. Ngay cả Las Vegas và Honolulu cũng nổi tiếng có nhiều Homeless.
Và Homeless cũng có nơi hiền lành, có nơi nảy sinh nhiều tội ác và những phiền phức cho xã hội. Ăn mày, ăn xin, trộm cắp, phóng uế bừa bãi, xả rác nơi công cộng, chiếm cứ các công viên, phá hoại môi sinh.
Homeless luôn luôn đi cùng với cần sa, ma túy, rượu chè, cờ bạc, đĩ điếm. Vì Homeless mà đi đến tứ đổ tường hay vì tứ đổ tường mà trở thành Homeless. Dù ngược hay xuôi thì cũng đen tối như nhau.

Đi tìm nguyên nhân

Một trong các yếu tố căn bản của Homeless là tinh thần tự do cá nhân cùng với bệnh tâm thần. Hoa Kỳ đã từng có nhiều người muốn sống gần thiên nhiên nên suốt đời ở với núi rừng. Đã có cả một thời xưa, dân Ho Bo chuyên sống và di chuyển dọc theo đường xe lửa. Và ngày nay, nhiều gia đình và phần đông là dân Mễ, cả vợ chồng con cái sống trên xe, đi từ cánh đồng này qua cánh đồng khác, sống theo mùa gặt.
Và rất nhiều các tay da đen uống rượu thích lấy đất làm giường và trời cao làm mái nhà. Khi các đấng lưu linh đã say sưa thì trời đất quay cuồng và nhà cửa không còn là vấn đề quan trọng.
Vì vậy vào mùa đông, các trại tạm trú của chính phủ mở ra với đạo quân cứu tế đi đến các công viên, khiêng dân Homeless lên xe chở về nơi cư ngụ để khỏi chết cóng.
Có nhiều trường hợp khách giang hồ ăn xong lại trốn ra ngoài để hoàn tất giấc mơ với cuộc sống tự do.

Tin tức thống kê

Thống kê Hoa Kỳ kiểm tra khảo sát quanh quẩn thì cũng chỉ có từng đó đáp số. Chỗ có nhà thì không có dân. Trên khắp nước Mỹ đang có nơi hàng ngàn căn nhà trống. Chỗ không có nhà thì dân kéo về quá đông. Không có công việc, không có tiền và không đủ nhà. Lương thấp, tiền nhà cao nên dân thầy thợ đôi khi có việc làm nhưng không có đủ nhà để cư ngụ, dù là nhà thuê. 50% Homeless thiếu ăn, không biết cách xoay sở nên cả vợ con đều đói. Không có nhà nên không có địa chỉ và vì vậy không thể khai trợ cấp. Nhiều quận hạt cho khai rồi giữ Check lại, tháng tháng Homeless đến lãnh Check, lãnh Foodstamp. Tất cả đều biến thành rượu và chỉ một tuần là hết sạch.
Rồi thiên tai, hỏa hoạn, nước lụt đóng góp thêm vào các hiểm họa đưa con người vào chỗ không nhà.
Tùy theo từng vùng dân số nhưng luôn luôn da đen, da đỏ, Mễ và dân Châu Mỹ La Tinh có số lượng Homeless cao nhất. Dân Á châu tương đối còn đùm bọc nhau được nên lại có con số thấp nhất.
Mặc dù như vậy, nhưng không bao giờ chính phủ có con số Homeless chính xác. Cứ 10 năm một lần, Hoa Kỳ đếm đầu người, gửi phiếu kiểm tra để biết lòng dân mà cai trị đất nước. Gọi là kiểm kê dân số.
Biết dân số tăng giảm, số trẻ con ra đời, người lớn về già. Biết ước mong của toàn dân qua phiếu kiểm kê để mở trường, lập nhà thương và làm nhà cửa đường xá. Nhưng dân không nhà thì không bao giờ ghi giấy kiểm kê nên không hề có ý kiến nào được ghi nhận.
Các toán công tác đi đếm Homeless phải đi lúc nửa đêm, chiếu đèn ở xó chợ, gầm cầu mà đếm từng người. Nhờ đó mới biết được bao nhiêu ông, bao nhiêu bà, bao nhiêu trẻ em Homeless.
Từ thập niên 90 cho đến 2000 rồi 2010 chúng tôi có tham dự những kỳ đi đếm Homeless ban đêm. Không khác gì ở Việt Nam, cảnh sát công an khám sổ gia đình. Việt Nam vào nhà vì lý do an ninh. Ở Mỹ, ra đường mà đếm vì lý do xã hội. Chỉ có khác ở chỗ là nửa đêm dựng đầu khách giang hồ đứng lên để đếm. Không cần kiểm tra giấy tờ, không bắt bớ nhưng cũng bắt gặp biết bao nhiêu chuyện phi pháp và đồng thời nhân viên chính phủ cũng nghe chửi điếc cả tai. Được cái, dân Homeless chửi từ thống đốc lên tổng thống chứ không thèm chửi cấp dưới nên cả hai bên đều hết sức vui vẻ để chia tay, sau khi đã chào hỏi và Good Night.

Chúng ta có thể làm gì?

Sau khi có dịp đi đếm Homeless, chúng tôi lại tiếp tục họp các buổi điều trần về vấn đề xã hội tại địa phương và ước mong có thể đóng góp phần nhỏ vào công tác chung. Tất cả các giới chức có kinh nghiệm đều nói rằng, hãy bắt đầu bằng những bước cụ thể. Hãy tới các trung tâm xã hội ở địa phương tìm hiểu một thời gian và thấy rằng, chúng ta có thể làm được điều gì dễ dàng và thực tế cho người không nhà.
Riêng tại tại quận hạt Santa Clara hiện có cả chục cơ quan thiện nguyện lo cho dân Homeless. Nào là nơi phát thực phẩm cho người nghèo như Food Bank. Rồi đạo quân cứu tế Salvation Army, thêm vào đó còn có City Team và Inn Vision đều lo cho các gia đình vô gia cư tạm trú và thức ăn hàng ngày.
Chúng tôi đã đến thăm Inn Vision tại San Jose vào một buổi sáng mùa Giáng Sinh 1991, và quan sát các họ đạo Hoa Kỳ chia phiên nấu ăn cho Homeless. Đây là kỷ niệm đáng ghi nhớ 23 năm về trước.
Theo truyền thống lâu đời, các Homeless trong vùng là đàn bà, trẻ em thì được ưu tiên nuôi ăn. Còn các Homeless độc thân thì phải tự túc mà lang thang đây đó.
Mỗi chiều về dân độc thân đến khu tập trung ở cơ quan cứu tế. Có gì thì phát ra thứ đó. Đa số thực phẩm từ các chợ, các quán ăn, nhà tư còn dư đem cho, thấy còn ăn được là đem phân phối. Đây là thức ăn nguội. Mỗi cuối tuần thì các nhà thờ chia phiên đem thức ăn nóng có chuẩn bị ngon lành đến cho bà con Homeless.
Sau khi quan sát và ước lượng tình hình, cơ quan IRCC tại San Jose chúng tôi ghi tên nhận 2 kỳ 1 tháng. Một kỳ chính thức lên phiên vào mỗi chiều thứ Bảy lần thứ tư và một kỳ thường trực bất thường tức là bất cứ lúc nào họ kêu trước vài giờ là phải có ngay. Đồ ăn nguội cũng tốt.

Mở đường khai lối

Bắt đầu từ tháng 3-1991, chương trình Thực Đơn Thân Ái, dọn cơm Việt Nam 3 món cho Homeless San Jose bắt đầu. Suốt năm 91 qua 92 tổng cộng 12 tháng, cơ quan IRCC một mình lên phiên nên khá vất vả.
Phiên thường lệ vào mỗi thứ Bảy còn chuẩn bị được. Phiên khẩn cấp thí dụ có hội nhận lời nhưng giờ chót bỏ cuộc phải thay thế cấp cứu thì chúng tôi gọi điện cho 4 tiệm quanh Downtown San Jose mua mỗi nơi 25 ổ bánh mỳ cắt đôi là đủ 200 phần ăn. Mỗi phần ăn kèm theo một lon nước.
Từ lúc được báo tin cho đến lúc có đủ 200 phần ăn chỉ cần 2 giờ đồng là sẵn sàng. Gọi điện thoại cho 3 hay 4 nơi đặt hàng, ghé lấy rồi đưa đến phát ngay.
Tuy nhiên, cứ như vậy quanh năm 1992 tuy chuyện nhỏ mà cũng trở thành gánh nặng. Qua tháng 3 năm 1993, chúng tôi mời gọi sự cộng tác của các đoàn thể. Mỗi nơi một năm chỉ cần lên phiên một lần. Xem ra rõ ràng là gánh nặng đã nhẹ đi nhiều mà các tổ chức đều có cơ hội tham gia công việc từ thiện vô cùng ý nghĩa.
Công việc cứ như vậy tiến hành đều đặn suốt 24 năm, kể từ 1991 đến hết năm 2014. Qua 2015 là bắt đầu vào năm thứ 24. Chương trình Thực Đơn Thân Ái đã tổ chức cả phiên chính thức lẫn đặc biệt là 1 ngàn lần với vào khoảng 100 ngàn phần ăn đã dọn ra.
Biết bao nhiêu là sự khen thưởng của các giới chức xã hội từ liên bang, tiểu bang và quận hạt. Tuy nhiên, lời khen thưởng gây xúc động nhất vẫn là những ánh mắt vui vẻ của khách hàng. Những tràng pháo tay của quý vị đến ăn. Những tiếng cảm ơn bằng Việt ngữ của Homeless học được qua các bạn Việt Nam.
Đa số các vị đến ăn đều rất tự nhiên, không hề mặc cảm vì hoàn cảnh không nhà. Họ ăn uống rất thoải mái. Có đôi khi cả gia đình vợ chồng, con cái đến ăn. Có những người trông rất tả tơi, nhưng cũng có những người ăn mặc rất lịch sự.
Trong một gian phòng ăn rộng rãi, ấm cúng, mọi người xếp hàng trật tự tiến qua quầy thức ăn. Các nhân viên của hội đoàn Việt Nam đội nón nhà bếp màu trắng, áo choàng trắng, bao tay múc thức ăn cho quan khách đưa khay đến trước mặt. Cơm chiên, gà quay, chả giò, rau trộn, tráng miệng, trái cây, bánh ngọt. Những bàn tay ân tình, những lời nói chào đón lịch sự. “Thưa ông, thưa bà. Cảm ơn. Vâng, xin một chút nữa. Thưa đủ rồi. Không có chi.” Người dọn ăn và người được mời đều hết sức lễ độ. Xin mời thêm nước uống. Sữa hay nước cam. “Vâng xin ông cứ tự nhiên dùng cả hai.” Các em nhỏ Việt Nam mắt long lanh ngời sáng đứng lo quầy nước. Các bà nội trợ đứng hàng tiền đạo múc thức ăn. Các đấng phu quân đứng phía sau lo tiếp liệu từ nhà bếp. Quầy rau trộn đổi tay làm việc để tăng cường. Các khay cơm đã hết, đưa ra phía sau để khay cơm mới thay thế.
Thực khách ăn xong một lượt thì tạm nghỉ rồi làm thêm vòng thứ hai và đôi khi đi vòng thứ ba.
Thực phẩm thì vơi dần nhưng tình cảm thì tăng cao. Thực khách trong cả phòng chợt dừng tay nghe ông đại diện Homeless nói lời cám ơn Việt Nam rồi tràng pháo tay vang dội. Không phần thưởng nào sánh bằng.
Quan khách không bao giờ biết, đây là đại diện tôn giáo nào hay tổ chức nào. Không biết quan điểm chính trị Dân Chủ hay Cộng Hòa. Không biết đây là hội ái hữu địa phương nào. Tất cả chỉ là người Việt Nam và thức ăn Việt Nam. Ngon lành và rất hậu hĩnh.
Và chương trình Thực Đơn Thân Ái bền bỉ nhất đã góp phần trên 23 năm, nuôi ăn Homeless San Jose, những khách giang hồ không nhà hiền lành nhất Hoa Kỳ.
Trong lịch sử 100 năm Homeless tại Mỹ, San Jose là vùng đất tương đối bình yên. Các tiệm ăn Việt không bao giờ bị Homeless làm phiền. Nước Mỹ không giải quyết dứt khoát được vấn nạn Homeless nên chính tổng trưởng an sinh và xã hội phải lên tiếng kêu gọi toàn dân tiếp tay. Chúng ta là dân Mỹ gốc Việt, đã đến đất nước này, xin tiếp tay với Thực Đơn Thân Ái là bày tỏ chút ân tình cụ thể và dễ dàng nhất.
Hơn 23 năm qua rất nhiều hội đoàn đã tiếp tay với chúng tôi nhiều lần. Tuy nhiên, thành tích đáng kể công tác từ 10 lần trở lên gồm có 5 tổ chức: Ban Xã Hội Công Giáo, Gia Đình Phật Tử An Lạc, nhóm anh em Báo Mõ, Gia Đình Kiến Trúc Việt Nam và Hiệp Hội Kim Hoàn.
Cộng đồng Việt Nam hiện nay tại Bắc và Nam Cali, tại Houston – Texas đều bắt đầu tiếp tay với chính quyền địa phương về việc giúp đỡ Homeless. Tuy nhiên, vẫn còn ở giai đoạn rất tượng trưng chỉ làm vào mùa lễ hội. Thực ra, nhu cầu nhân đạo cho Homeless phải là việc làm quanh năm.
Khi bài báo này phổ biến mở đầu lễ hội 2014 qua năm 2015 quý vị độc giả vẫn còn có thì giờ để đóng góp từ thiện nếu muốn ghi thành tích cho mùa thuế năm nay.
Dành lời kêu gọi cuối năm gửi đến quý vị muốn góp một bàn tay cho các em nhỏ Homeless Hoa Kỳ. Xin nhắc lại, một triệu em bé tại Mỹ hoàn toàn vô tội, không cần sa ma túy, không rượu chè, chỉ vì sinh ra ở ngoài đường nên trở thành Homeless từ lúc còn thơ ấu. Mở mắt chào đời mà chỉ thấy trời xanh. Cả tuổi thơ chưa thấy cái trần nhà. Không ai có thể tưởng tượng được rằng, nước Mỹ có đến một triệu em bé Homeless. Có thể tưởng tượng được không. Trong số này lại có cả hàng ngàn trẻ em homeless còn đi học. Các em bé trai, bé gái như con cháu quý vị. Sáng dậy dưới gầm cầu, đi bộ đến trường có bữa ăn trưa miễn phí. Giờ tan học em làm homework trong thư viện cho dến khi đóng cửa. Em sống nhờ nhà vệ sinh của trường. Chiều em về lại gầm cầu một mình. Không muốn mẹ đẩy xe chợ đón em. Không bao giờ em muốn trông thấy mẹ đi xin tiền gần trường học. Mẹ phải đi làm ở nơi nào thật xa…
Hãy gửi cho chúng tôi $10 Mỹ kim, chúng tôi sẽ bỏ thêm công sức để làm thành một bữa ăn Việt Nam cho gia đình một em bé Hoa Kỳ đang sống ở nơi gầm cầu hay xó chợ trên đất nước hùng mạnh nhất thế giới hiện nay.
Nghĩa cử của quý vị luôn luôn được ghi nhận và đồng tiền đóng góp của quý vị sẽ được xử dụng một cách xứng đáng, trân trọng nhất.
Gửi cho:

IRCC 3017 Oakbridge Dr.

San Jose

CA 95121

Giao Chỉ, San Jose

.

.

.

Vợ nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa : « Tôi không bao giờ tuyệt vọng » (Thanh Phương – RFI)

Tháng Ba 27, 2015

.

.

Vợ nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa : « Tôi không bao giờ tuyệt vọng »

Thanh Phương – RFI

27-03-2015

http://vi.rfi.fr/viet-nam/20150327-vo-n-x-nghia/

.

Bà Nguyễn Thị Nga thay mặt chồng là nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa, nhận giải Tự do Ngôn luận tại Oslo ngày 22/03/2015. DR

http://scd.vi.rfi.fr/sites/viet.filesrfi/dynimagecache/0/26/327/185/1024/578/sites/images.rfi.fr/files/aef_image/nguyen%20thi%20nga.jpg

Nhân hội nghị thường niên ngày 21 và 22/03/2015 tại Oslo, Hội Nhà văn Na Uy đã trao Giải Tự do Ngôn luận 2014 cho nhà văn – blogger Nguyễn Xuân Nghĩa. Do đang trong thời gian quản chế, không thể rời Việt Nam, cho nên vợ ông là bà Nguyễn Thị Nga đã đến Na Uy thay mặt chồng nhận giải này.

Năm nay 65 tuổi, ông Nguyễn Xuân Nghĩa từng là hội viên Hội Nhà văn Hải Phòng và là một trong thành viên ban điều hành Khối 8406, phong trào đấu tranh dân chủ được thành lập năm 2006 tại Việt Nam. Năm 2003 ông bị cấm đăng và xuất bản những bài viết của mình, vì đã có những hoạt động ủng hộ dân chủ.

Sau khi tham gia nhiều cuộc biểu tình chống Trung Quốc, nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa bị bắt vào tháng 09/2008 trong đợt bắt bớ hàng loạt nhà hoạt động. Đến năm 2009, ông bị kết án 6 năm tù với tội danh « tuyên truyền chống Nhà nước ». Ông Nguyễn Xuân Nghĩa đã được trả tự do sau khi mãn hạn tù vào tháng 09/2014, nhưng hiện còn bị quản chế tại gia trong 3 năm.

Vào năm 2011, nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa đã được tổ chức nhân quyền Mỹ Human Rights Watch trao giải Hellman/Hammett, dành cho những người dấn thân vì nhân quyền. Năm 2013, khi còn đang ngồi tù, nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa cũng đã được Hội văn bút Trung hoa độc lập chọn trao giải « Ngòi bút can đảm Lưu Hiểu Ba », cùng với một nhà văn Trung Quốc.

Sau khi thay mặt chồng nhận giải thưởng của Hội Nhà văn Na Uy, bà Nguyễn Thị Nga có ghé qua Paris. Nhân dịp này bà đã dành cho RFI Việt ngữ một bài phỏng vấn ngắn.

NGHE : Bà Nguyễn Thị Nga, vợ nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa - 27/03/2015

.

————-

.

Hội Nhà Văn Na Uy trao giải Tự Do Ngôn Luận cho ông Nguyễn Xuân Nghĩa

Thanh Phương – RFI

Đăng ngày 21-03-2015 Sửa đổi ngày 21-03-2015 16:26

http://vi.rfi.fr/viet-nam/20150321-hoi-nha-van-na-uy-trao-giai-tu-do-ngon-luan-cho-ong-nguyen-xuan-nghia/

.

Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa sau khi được trả tự do (9/2014). Facebook Nguyễn Xuân Nghĩa

http://scd.vi.rfi.fr/sites/viet.filesrfi/imagecache/rfi_16x9_1024_578/sites/images.rfi.fr/files/aef_image/NXnghia.jpg

.

Nhân hội nghị thường niên ngày 21 và 22/03/2015 tại Oslo, Hội Nhà văn Na Uy trao Giải Tự do Ngôn luận 2014 cho nhà văn – blogger Nguyễn Văn Nghĩa. Do đang trong thời gian quản chế, không thể rời Việt Nam, cho nên vợ ông là bà Nguyễn Thị Nga thay mặt ông nhận giải này.

Năm nay 65 tuổi, ông Nguyễn Xuân Nghĩa từng là hội viên Hội Nhà Văn Hải Phòng và là một trong thành viên ban điều hành Khối 8406, phong trào đấu tranh dân chủ được thành lập năm 2006 tại Việt Nam. Năm 2003, ông bị cấm đăng và xuất bản những bài viết của mình, vì đã có những hoạt động ủng hộ dân chủ.

Sau khi tham gia nhiều cuộc biểu tình chống Trung Quốc, nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa bị bắt vào tháng 09/2008 trong đợt bắt bớ hàng loạt nhà hoạt động. Đến năm 2009, ông bị kết án 6 năm tù với tội danh « tuyên truyền chống Nhà nước ». Ông Nguyễn Xuân Nghĩa đã được trả tự do sau khi mãn hạn tù vào tháng 09/2014, nhưng hiện đang bị quản chế tại gia trong 3 năm.

Năm 2013, khi còn đang ngồi tù, nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa đã được Hội văn bút Trung hoa độc lập chọn trao giải « Ngòi bút can đảm Lưu Hiểu Ba », cùng với một nhà văn Trung Quốc.

.

.

.

Bộ phim Thuyền nhân: Võ sư Hóa đi tìm mộ (Thanh Trúc – RFA)

Tháng Ba 27, 2015

.

.

Bộ phim Thuyền nhân: Võ sư Hóa đi tìm mộ

Thanh Trúc, phóng viên RFA

2015-03-26

http://www.rfa.org/vietnamese/programs/OverseasVietnamese/aft-33y-surv-retur-sea-fml-gra-03262015071022.html

.

Bộ Phim Thuyền Nhân: Võ Sư Hóa Đi Tìm Mộ.     PhotoVAHF

http://www.rfa.org/vietnamese/programs/OverseasVietnamese/aft-33y-surv-retur-sea-fml-gra-03262015071022.html/vo-su-hoa.jpg/@@images/ed99e65e-7253-455a-8c76-0d1c2f565df5.jpeg

Master Hoa’s Requiem, Võ Sư Hóa Đi Tìm Mộ, là bộ phim tài liệu về thuyền nhân Việt Nam, được Thin Line Film Festival Liên Hoan Phim Ảnh Thin Line trình chiếu ra mắt đầu tiên tại The Campus Theater thuộc UT North Texas, thành phố Denton bang Texas, trong ba ngày 19, 20 và 21 tháng Hai vừa qua.

Thin Line Film Festival chuyên về phim tài liệu cứ mỗi năm một lần trong khoảng thời gian tháng Hai, Thin Line Film Festival nhận phim tranh giải từ khắp nơi trên thế giới. Năm nay Thin Line Film Festival nhận được trên 300 phim dự thi đến từ 26 nước kể cả Hoa Kỳ. Phim Võ Sư Hóa Đi Tìm Mộ là một trong những phim họ chọn vào vòng chung kết. Tổng số vào chung kết là 49 phim.

Đó là lời nhà báo Triều Giang, một trong những người sáng lập Hội Bảo Tồn Lịch Sử Và Văn Hóa Mỹ Gốc Việt ở Texas:

Phim đã được hai giải, thứ nhất là phim tài liệu hay nhất mùa thu năm 2014 của đại hội điện ảnh Asian On Film và ngày 28 tháng Ba này thì Triều Giang sẽ sang bên California nhận giải đó. Cũng trong đại hội điện ảnh đó thì họ đề nghị mình cho giải phim hay nhất năm 2015 và cái đó chưa có kết quả.

Bộ phim do đạo diễn Hoa Kỳ Scott Edwards dàn dựng, sản xuất là Hội Bảo Tồn Lịch Sử Và Văn Hóa Người Mỹ Gốc Việt:

Scott Edwards là đạo diễn, hai người khác nữa, Andrew Bennett làm về editing tức là lắp ráp, còn một người nữa là Megan Edwards, giúp Triều Giang về vấn đề viết script của phim. Hội Bảo Tồn Lịch Sử Và Văn Hóa Người Mỹ Gốc Việt đứng ra làm công việc này và tôi trực tiếp là nhà sản xuất .

Vì hai chữ tự do

Vai chính trong bộ phim Võ Sư Hóa Đi Tìm Mộ không ai khác hơn võ sư Nguyễn Tiến Hóa thuộc Vovinam, môn phái Việt Võ Đạo cổ truyền của Việt Nam. Hãy nghe ông kể lại:

Chúng tôi đi vượt biên ngày 16 tháng Mười Một năm 1981. Trước khi đi chúng tôi cũng biết những gì xảy ra cho những người đi trước, tuy nhiên vì hai chữ tự do chúng tôi chấp nhận liều thân vượt biển.

Rồi tai họa cũng giáng xuống chiếc tàu vượt biên sau ba ngày chạy ra hải phận quốc tế:

Khi thấy một giàn tàu chúng tôi tưởng đó là bở biển Mã Lai và chúng tôi đi thẳng vào, tới nơi thì gặp năm cái tàu giàn hàng ngang, thật sự vì mưa bão họ neo thuyền gần với nhau. Tới nơi thì họ chuyển máy vòng quanh bao vây chúng tôi luôn. Họ nổ súng lên, bắt tất cả đàn ông thanh niên qua tàu họ, trói chúng tôi lại thành một xâu.

Tôi là người ở giữa thành ra khi nhìn thấy vợ con tôi bị hãm hiếp, hải tặc nắm giữ vợ con tôi, lột quần áo ra thì vợ tôi có kêu lên “Trời ơi, Chúa ơi, anh ơi cứu em”. Lúc đó tôi như người chết, tôi muốn cắn lưỡi tôi chết, tôi không làm cách nào được vì họ trói tôi trong một cái xâu giống như xâu cá thành ra tôi không thể nào hành động được.

Quí vị tưởng tượng mỗi tàu đánh cá của Thái Lan có mưới lăm tới mười bảy người, mà năm cái tàu thay phiên nhau để hãm hiếp thì nó kéo dài bao lâu.

Sau gần ba tiếng đồng hồ họ tới tàu của chúng tôi, tháo máy, trục máy lên, dục hết tất cả đồ ăn nước uống của chúng tôi đi. Sau đó thì họ đem đàn bà con gái trở về tàu rồi họ cho chúng tôi về tàu luôn và họ cắt dây, nổ máy và dùng tàu họ để húc cho tàu chúng tôi chìm. Ngay lúc đó tôi quyết định một sống hai chết phải đánh. Tất cả mọi người chúng tôi đã dùng những mảnh ván tàu bị bể làm vũ khí tấn công. Thấy chúng tôi quyết tử họ bỏ chúng tôi họ ra đi.

Trải qua một đêm cho tới chiều ngày hôm sau thì tàu gặp hải tặc lần thứ hai:

Lúc đó chúng tôi không chờ nữa, khi hải tặc tới nơi, xáo vào tàu chúng tôi thì tôi nhảy lên và tôi đã đánh nhau với hải tặc từ mũi tàu cho tới phòng tài công, tôi đã hạ mười lăm tên và tôi cướp tàu của hải tặc. Sau đó tôi đưa những người trên tàu bị bể của chúng tôi sang tàu chúng tôi cướp được.

Khi nhảy qua nhảy lại để đưa đàn bà và con nít thì chúng tôi còn một người em họ bị gãy chân đêm hôm trước. Chú em nằm trên tàu và tôi nhảy về. Trên đường nhảy về thì dây neo bị đứt và chiếc tàu tôi cướp được trôi đi.

Tàu trôi đi thì võ sư Hóa rớt xuống biển, ông đã lội trên biển như vậy mười mấy tiếng đồng hồ:

Tôi không biết đó là định mệnh Trời muốn tôi sống chứ thật sự tôi không có khả năng bơi lội trên sóng gió 18 tiếng đồng hồ.

May mắn cho ông là sáng hôm sau thì ông nhìn ra một bóng đen, là chiếc tàu vượt biên của ông bị hải tặc đâm vỡ:

Tôi mừng quá tôi bơi vào con tàu, sống trôi nổi trên tàu bể 21 ngày, không có lương thực, chỉ có nước mưa> hai mươi mốt ngày đó là vô vàn tàu hải tặc tấn công tôi liên tiếp. Họ đâm, chém, đánh đập, bắn tôi ba lần nhưng số tôi chưa chết.

Mổi một sáng thức dậy tôi gạch vào mạn tàu tôi đếm một ngày. Sau 21 gạch thì tôi gặp năm cái tàu Mã Lai. Tôi biết đã trôi tới Mã Lai, tôi đứng lên xin ăn. Họ bắt chéo tay và nói rằng “police”. Họ cho tôi một ly trà sữa, một bịch mì ăn liền, một túi bánh khô.

Từ trái võ sư Hóa, Andrew Bennett, Scott Edwards, nhà báo Triều Giang khi đến phi trường Thái Lan

http://www.rfa.org/vietnamese/programs/OverseasVietnamese/aft-33y-surv-retur-sea-fml-gra-03262015071022.html/vo-su-hoa-400.jpg/image

Nhờ chút đỉnh lương thực như vậy, võ sư Nguyễn Tiến Hóa lấy lại sức, bắt đầu lượm áo quần sót lại trên tàu làm một cánh buồm, tháo mạn tàu làm cột buồm rồi bánh lái để có thể bơi vào đất liền:

Làm xong thì hết gió, tôi phải nằm chịu trận một đêm cho tới ngày hôm sau tôi dùng lá buồm đó, tôi lái hai ba ngày gì nữa thì tôi vào bờ biển Mã Lai.

Sức chịu đựng của con người

Tới được Paula Bidong mà không biết số phận vợ con trên chiếc thuyền cướp được của hải tặc như thế nào, võ sư Hóa sống như một người không thiết sống. Đến một ngày, khi Cao Ủy trên đảo gọi ông lên, báo cho biết chiếc tàu cướp được của hải tặc đã bị chìm và tất cả những người trên đó đã chết hết:

Tôi hét lên, đập bể cái bàn rồi từ văn phòng Cao Ùy tôi chạy ra ngoài bờ biển để tự vẫn. Cảnh sát Mã Lai khi vào bắt tôi thì bị tôi tấn công, sau đó họ quăng dây giất cho tôi té, bác sĩ chạy theo chích thuốc cho tôi mê và đưa vào trong bệnh viện Sic Bay. Họ còng hai tay tôi trên giường sắt và tôi vác cả giường sát tôi chạy. Sau đó họ còng cả hai chân tôi xuống giường sát luôn. Đấy là Nguyễn Tiến Hóa, một người sống sót đi tới Pulo Bidong năm 1982.

Được nhận vào Hoa Kỳ do trường hợp đặc biệt, võ sư Nguyễn Tiến Hóa vẫn còn điên loạn và phải nằm bệnh viện một thời gian. Dần dà, với tâm trí và nghị lực của một người được đào luyện võ thuật từ nhỏ, ông gầy dựng lại cuộc sống bình thường. Hiện tại ông là giám đốc trung tâm võ thuật Vovinam ở thành phố Dallas, Texas.

Ba mươi ba năm sau, khi cùng đoàn làm phim Võ Sư Hóa Đi Tìm Mộ trở lại Malaysia và Thái Lan để tái dựng thảm cảnh vượt biển lúc trước, võ sư Nguyễn Tiến Hóa gần như rơi trở lại trạng thái điên suốt thời gian quay:

Gần 3 tuần lễ quay phim thì ban ngày tôi là người tỉnh để đóng phim nhưng ban đêm tôi là một người điên. Tôi đã điên, tôi điên trên đất Mã Lai, tôi điên trên đất Thái Lan. Tôi đi lang thang ngoài đường phố cả đêm. Có những lúc tôi gặp những người con gái đi ăn xin mà tôi mường tượng đó là vợ con tôi đang thất lạc trên đất Thái Lan hay Mã Lai. Tôi đã cầm tiền cho họ giống như cho người thân của mình.

Đứng ở những bờ biển nghe tiếng sóng gào thì tôi nghĩ như vợ con tôi đang gào thét gọi tôi, tôi ở đâu và tôi làm gì, tại sao tới giờ phút này, sau 33 năm tôi mới trở về tìm vợ con?

Trở về câu hỏi vì sao phải gợi lại ký ức thuyền nhân tưởng đã lắng chìm qua bao tháng ngày dài? Phải lập lại, phải cho mọi người thấy, là câu trả lời của Hội Bảo Tồn Lịch Sử Và Văn Hóa Mỹ Gốc Việt:

Phim Master Hoa’s Requiem Võ Sư Hóa Đi Tìm Mộ, hành trình đi tìm tự do của võ sư Nguyễn Tiến Hoa và gia đình ông là một trường hợp tiêu biểu để nói lên cái thảm cảnh thuyền nhân. Trong suốt mấy thập niên từ 70 cho tới 90, trên một triệu người ra đi và gần 500.000 người chết trên biển cả. Chuyện này nếu không ghi chép lại được ở thế hệ chúng ta thì sợ thời con cháu sẽ rất khó khăn khi đi tìm tài liệu, mình làm thành phim để có thể quảng bá đại chúng. Khi làm xong thì cũng có một số người đến điểm phim thì người ta đề nghị nên đưa những đại hội điện ảnh để dự thi. Cuối cùng mình được chọn vào vòng chung kết.

Trên hai trăm khán giã, phần lớn người nước ngoài, đã xem buổi trình chiếu đầu tiên bộ phim Võ Sư Hóa Đi Tìm Mộ, tiếp đó tham dự phần hỏi đáp khi cuốn phim kết thúc. Ghi nhận của nhà bào Triều Giang là nhiều khan giả bày tỏ sự bàng hoàng xúc cảm trước những cảnh thực trong phim mà họ cho là không thể tưởng tượng được:

Nói chung thì khán giả đặt rất nhiều câu hỏi. Những cảnh Võ sư Hóa đi ngược trở lại để tìm vợ con và người thân, trên bước đường đó thì không thể tưởng tượng được có những hòn đảo không ai sống được vì ở đó không có nước ngọt, nhưng trên đó đã thấy hàng trăm mộ của thuyền nhân

Rồi có những làng trong đó dân chừng sáu bảy trăm người nhưng số mộ đếm được là trên một ngàn rưỡi. Rồi có những mộ tập thể ba bốn trăm người chôn cùng một chỗ. Có những mộ không còn bia, chỉ một cây cắm ở đó là biết có người nằm dưới mà thôi.

Những cảnh đó làm cho người xem xúc động, khán giả đã rơi lệ bởi vì cảnh võ sư Hóa từ sáng đến tối đi tìm cả chục cái nghĩa trang và đi kiếm hàng ngàn những ngôi mộ, tìm được mộ người thân nhưng mộ vợ con thì không. Nó buồn và nó xúc động đến phải nói khán giả bữa hôm đó ai đi ra mắt cũng đỏ.

Thế còn người thực hiện bộ phim thì sao. Trước khi được mời đến với phim Võ Sư Hóa Đi Tìm Mộ, đạo diễn Scott Edwards chia sẻ là ông chỉ biết tới Việt Nam, nhất là miền Nam Việt Nam, qua hình ảnh của chiến tranh mà thôi. Ông nói ông đã phải tham khảo, nghiên cứu qua sách vở và trên mạng cho đến khi nhận thức được rằng miền Nam Việt Nam trước và sau chiến tranh, rồi thuyền nhân đi tìm tự do, là cả một trang sử đau thương, xúc tích, gợi hứng và xứng đáng được nhắc nhớ lại:

Suốt thời gian quay phim tôi đã thông cảm nhiều với võ sư Hoá, bởi gần như chúng tôi cùng trổi dậy mỗi ngày để đi tìm mộ cùng với nhau. Chúng tôi chứng kiến võ sư Hóa trong hồi ức tột cùng đau thương và xúc động, gần như chúng tôi cùng trổi dậy cùng đi tìm kiếm mộ người thân yêu. Khi đó tôi vừa có một cháu gái nhỏ 6 thang tuổi, tôi chợt hiểu là sẽ kinh hoàng đau đơn biết mấy nếu chuyện gì khủng khiếp xảy ra cho vợ con mình mà mình không thể làm gì được. Tôi như kinh qua thảm cảnh mà những thuyền nhân miền Nam đi tìm tự do phải gánh chịu, tôi thấu hiểu rằng chuyến đi về quá khứ như thế này quả là khó khăn cho võ sư Hnhư thế nào..

Tôi hiểu rằng phấn đấu, vượt thoát, tang tóc, mất mát là những điều khiến lịch sử miền Nam Việt Nam sau chiến tranh là một câu chuyện đáng nói. Tôi cảm nhận và khâm phục những con người từ nghịch cảnh bước ra như võ sư Hóa mà đã vươn lên, làm lại cuộc đời và cuộc sống xứng đáng của người Mỹ gốc Việt trên đất nước này.

Và điều nữa là bây giờ tôi có thể nói về chiến tranh, về miền Nam Việt Nam, tôi đã có cái nhìn căn bản và sâu sắc hơn về chiến tranh Việt Nam, một cuộc chiến đã quyết định thành bại cho không biết bao nhiêu người miền Nam đã chết và còn sống như những công dân Mỹ gốc Việt ở đất này.

Qua cuộn phim ngắn Võ Sư Hóa Đi Tìm Mộ, hy vọng cộng đồng dòng chính, hiểu rất ít về cuộc chiến Việt Nam, cũng sẽ thông cảm được tất cả nỗi khổ đau của một dân tộc.

Đó là nội dung bô phim Võ Sư Hóa Đi Tìm Mộ, Master Hoa’s Requiem, đã được Thin Line Film Festival chọn trong hơn 300 bộ phim từ 26 nước, sắp nhận giải của Asian On Film thứ Bảy tuần này ở California, và hiện đang là ứng viên giải Remi Awards nổi tiếng trong những ngày tới.

.

.

.

Nhận diện đao phủ bức tử Việt Nam (Nhà văn Võ Thị Hảo)

Tháng Ba 27, 2015

.

.

Nhận diện đao phủ bức tử Việt Nam

Nhà văn Võ Thị Hảo, viết từ Hà Nội

2015-03-25

http://www.rfa.org/vietnamese/blog/vo-thi-hao-blog-032515-03252015115918.html

.

“Việc của người biết suy nghĩ là không đứng cùng phía với đao phủ.”-Albert Camus.

TQ tuyên bố chủ quyền ở VN

Hiện vẫn còn một nước tên là Việt Nam nhưng cái tên chưa đủ để minh chứng rằng nước chưa mất. Việt Nam bây giờ cũng như một cây cổ thụ ngàn năm tuổi đang bị lưỡi cưa máy đốn hạ, lá trên cây dù chưa rụng hết nhưng dưới gốc thì thân gỗ đã bị xẻ làm muôn mảnh đem bán để ghép thành cái tràng kỷ kê chỗ ngồi cho nhiều nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam. Đám người này đã sốt sắng dâng lên đám đầu lĩnh Trung Quốc bữa đại tiệc với món chính là máu thịt của đất nước Việt Nam.

Chi tiết quan trọng nhất khiến người ta nghi ngờ rằng VN đã mất chủ quyền lãnh thổ vào tay TQ đã thể hiện trong một sự kiện chấn động khiến thế giới sửng sốt và bất bình nhưng nhà cầm quyền VN thì im lặng chấp nhận.

Tại cuộc họp báo ngày 8/3/2015, ông Vương Nghị – Bộ trưởng ngoại giao Trung Quốc đã lớn tiếng tuyên bố với thế giới rằng việc TQ xây các đảo đá trên biển Đông là xây trên sân nhà của họ và chỉ trích kịch liệt những ai phản đối hành vi này của TQ. Và cái phần mà TQ khẳng định là „sân nhà“ ấy, lại đang là lãnh hải của VN có lịch sử từ lâu đời và đã được công ước quốc tế đương nhiên thừa nhận.

Tuyên bố trên của TQ gây bàng hoàng và phẫn nộ cho những người công tâm và am hiểu lịch sử vấn đề. Giáo sư Carl Thayer, chuyên gia về biển Đông tại Học viện Quốc phòng Australia khi trả lời phỏng vấn của RFI đã không che giấu sự bất bình: “Tôi vô cùng kinh ngạc khi đọc thấy ý kiến của Ngoại trưởng Trung Quốc đưa ra vài hôm trước ngày kỷ niệm 27 năm cuộc tấn công của Hải quân Trung Quốc vào tàu hậu cần Việt Nam ở khu vực quan Đá Gạc Ma (Johnson South Reef) ngày 14/3/1988. Nhận xét của ông Vương Nghị vừa thô bạo, vừa ngạo mạn.”

Dù liên tục lấn chiếm VN từ biên giới đến biển đảo, nhưng đây là lần đầu tiên TQ dám ngang ngược tuyên bố biển Đông là sân nhà. Việc TQ xây dựng những chuỗi đảo nhân tạo trên lãnh hải VN rõ ràng là hành động xâm lược, là bàn đạp để TQ thôn tính VN.

Trước sự xâm lược trắng trợn đó, trách nhiệm tối thiểu của nhà cầm quyền VN là phải lập tức phản đối mạnh mẽ trước hết trên lĩnh lực ngoại giao, đồng thời vận dụng các lực lượng quân sự, chính trị , sức mạnh quốc tế để buộc TQ trả lại chủ quyền lãnh thổ.

Nhưng sự ngược đời đã xảy ra. Sau tuyên bố của Vương Nghị, đến tận hôm nay VN vẫn không lên tiếng phản đối. Càng lạ lùng hơn là cuộc họp báo thường kỳ của Bộ Ngoại giao VN dự định tổ chức vào ngày 12/ 3/2015, ba ngày sau tuyên bố của TQ lại bị xóa bỏ.

Lộ trình đao phủ bức tử VN

Trước sự im lặng chấp nhận của VN, TQ đã nuốt trọn phần còn lại của con mồi. Phần đầu đã được tiêu hóa xong từ những năm trước đây, khi những nhà cầm quyền VN từ cấp địa phương tới Trung ương đã hăm hở giao đất rừng dọc biên giới mà hầu hết là những vị trí hiểm yếu về an ninh quốc phòng cho TQ thuê và quản lý tới 50 năm theo phương thức người TQ tha hồ tung tác trong đó.

Thiếu tướng Nguyễn Kim Khoa – chủ nhiệm Ủy ban Quốc phòng – An ninh của Quốc hội cho biết trên báo Đất Việt ngày 18/6/2014 : Qua khảo sát ở một số nơi, đã thấy có 19 dự án được các địa phương cấp phép cho thuê tới khoảng 398.374 ha đất rừng dọc biên giới Việt – Trung, đặc biệt là những vị trí trọng yếu về an ninh quốc phòng. (Trong khi đó Bộ Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn chỉ báo là 10 tỉnh).

Mức giá mà VN cho TQ thuê đất rừng biên giới rẻ mạt đến mức không tưởng tượng nổi: nhiều nơi TQ chỉ phải trả 2,75 đ cho mỗi mét vuông đất mỗi năm! (Theo đại biểu QH Trần Việt Hưng(Hòa Bình) – báo Thanh niên đưa tin ngày 12/6/2010)

Nhận định của nhiều chuyên gia trong và ngoài nước cho rằng thực sự các cấp chính quyền đã bán rừng và dồn đất nước VN vào tình trạng tự sát, khiến VN mất đi vùng lãnh thổ quan trọng nhất về quốc phòng an ninh.

Mặc dù vậy, cho đến nay không một ai phải chịu trách nhiệm về những hành vi có thể coi là bán nước và phản quốc này.

Cùng trên lộ trình các cấp chính quyền VN để ngỏ cửa cho những kẻ xâm lược VN, họ còn tạo điều kiện đặc biệt dễ dàng cho người TQ vào kinh doanh, sản xuất, trốn thuế, thuê đất trồng lúa, rau quả, thuê mặt nước nuôi tôm cá… lập những đặc khu TQ như ở Vũng Áng – Hà Tĩnh và nhiều nơi. Song song với những chính sách về chính trị, ngoại giao và quốc phòng, an ninh, những chính sách về kinh tế thương mại đã giết chết nền sản xuất của VN và biến VN thành thị trường tiêu thụ hàng rởm và hàng độc hại của TQ. Không những nền kinh tế chính trị và văn hóa của VN bị bức tử mà cả VN đang bị biến thành một bệnh viện khổng lồ trong đó chen chúc những người dân đang chết dần mòn vì hóa chất độc hại của TQ.

Trong tình thế ấy, thay vì bảo vệ đất nước và nhân dân, nhà cầm quyền VN đã liên tục dùng mọi lực lượng từ văn hóa tư tưởng, báo chí truyền thông tới công an và côn đồ để ngăn chặn, vu cáo, mạt sát, khủng bố, đánh đập, bỏ tù, bao vây về kinh tế, cắt cả nguồn sống của những ai dám bày tỏ lòng yêu nước, bảo vệ tự do dân chủ và phản đối TQ xâm lược. Đến các cuộc dâng hương tưởng niệm những người đã hy sinh trong những cuộc chiến bảo vệ đất nước chống TQ tàn sát cũng bị nhà cầm quyền cho các lực lượng công an, dân phòng, dư luận viên và côn đồ ngăn cản.

Với những hành động có hệ thống, nhất quán trong nhiều năm như vậy, dư luận có quyền nhận định rằng nhà cầm quyền VN đã có quyền lợi chung với đám đao phủ TQ đang bức tử đất nước VN.

Để dẹp tan dư luận, Bộ trưởng quốc phòng VN – lại có những hành động bất chấp sự thật, trách nhiệm và và lương tâm khi khẳng định rằng “quan hệ Việt Trung vẫn phát triển tốt đẹp” và coi việc xâm lược của TQ chỉ là “mâu thuẫn gia đình”. Hơn thế nữa, Ngày 31/12/2014, vị này còn lớn tiếng răn đe và kết tội rằng người VN ghét TQ là một việc nguy hiểm, gây ảnh hưởng xấu đến hình ảnh đất nước cũng như quan hệ giữa hai quốc gia. (theo tinphapluat.com)

Dù không muốn thừa nhận sự thật đau lòng, người VN cũng không thể không nhận thấy dù cái tên VN còn đó, nhưng hồn nước thì đã bị nhiều nhà cầm quyền cộng sản làm tay sai cho TQ giẫm đạp mỗi ngày. Tung hoành trên mảnh đất này là dòng máu phản trắc đớn hèn đã được tiêm vào động mạch của vô số nhân vật trong các bộ máy quyền lực. Đó thực sự là đám tay sai của TQ, núp dưới chiêu bài Đảng cộng sản VN, lấy chủ nghĩa Mác Lê nin và ý thức hệ xã hội chủ nghĩa mà nhân loại đã lên án là tội ác chống lại loài người làm bức màn sắt che cho những tham vọng, quyền lợi nhóm, để chĩa họng súng độc tài vào người dân, biến VN thành một “nhà tù” khổng lồ đàn áp bất cứ ai dám phê phán, ngăn cản con đường bán nước của chúng.

Người VN trong tình thế đó, là những con gà bị trói chặt, dao đã kề cổ. Ai cam tâm im lặng, chịu đi nhặt cơm thừa canh cặn, tung hô khen ngợi đám tay sai bán nước, tiếp tay cho bọn xâm lược, hoặc tiếp tục vắt kiệt máu mỡ mình nuôi bộ máy cầm quyền phè phỡn trên xương máu nhân dân thì sẽ được tồn tại.

Nhưng thế có phải là cuộc sống con người?

Người VN đã tê dại. Đã lạc mất linh hồn, Đến mức số đông đã mặc kệ mọi sự, cam chịu dao kề cổ và trong khi đang kê chiếc cổ gầy dưới lưỡi dao đao phủ , người VN cũng tương tự nhà cầm quyền của họ, chỉ dám mơ tới một con dao đao phủ cùn hơn để cứa cổ mình lâu chết hơn, chứ không dám mơ tới việc phải làm gì để thoát khỏi lưỡi dao ấy. Không ít người do không am hiểu tình hình nên đã trở thành độc ác, đứng về phía đao phủ bức tử VN, a dua mạt sát những dân oan hoặc những đồng bào đã không quản nguy hiểm đấu tranh cho quyền lợi của đất nước và cho cả chính họ.

Mất nước là bởi nhà cầm quyền VN

TQ thực sự rất ngang ngược, tham lam và đã dùng nhiều thủ đoạn đối với loài người trên thế giới này. Không ngẫu nhiên khi có nhiều tài liệu khoa học thống kê, phân tích về những thủ đoạn thâm hiểm, tàn bạo của nhà cầm quyền cộng sản TQ và một trong những cuốn sách rất nổi tiếng đã được xuất bản mang tên “Chết bởi tay Trung Quốc” của hai giáo sư kinh tế học Perto Navarro và Greg Autr đã cảnh báo loài người về những tham vọng và hiểm họa mà TQ mang tới để các nước đối phó.

VN “đã chết bởi tay TQ”! Nhưng khốn khổ khốn nạn ở đây là cái chết do VN tự chuốc lấy. Chết chỉ vì nhà cầm quyền cộng sản đã bằng mọi giá, thà hy sinh lãnh thổ, danh dự, đất nước, nhân dân chứ không chịu mất Đảng, mất thể chế cộng sản.

Họ yêu Đảng, yêu Mác Lê nin, yêu chủ nghĩa xã hội và chủ nghĩa cộng sản đến thế kia ư?

Hoàn toàn không. Ở trong bộ máy, họ biết quá nhiều hành vi bỉ ổi độc ác của nhau và của thứ chủ nghĩa này. Họ gắn bó chẳng qua thể chế ấy, chủ nghĩa ấy là một cỗ xe bọc thép mang vũ khí hạng nặng bảo vệ hữu hiệu nhất cho băng cướp tham nhũng tha hồ lừa bịp và cướp bóc người dân. Thế giới đã chứng minh cỗ xe cộng sản càng lăn đi càng chất chồng tội ác. Sự sợ hãi bị mất tất cả đã khiến nhà cầm quyền gắn với thể chế cộng sản như mạng sống. Họ đã lựa chọn con đường hy sinh đất nước và nhân dân để giữ chế độ độc tài nhằm bảo vệ cho giai cấp thống trị tha hồ cướp bóc.

Đó cũng là điều mà TQ đã rất khôn ngoan tận dụng để thao túng đám cướp bóc này. Đám này còn rất sốt sắng thực hiện mưu đồ nhập VN vào TQ trong năm 2020 theo như cam kết của Hội nghị Thành Đô 1990. Tham vọng vĩ cuồng mang hơi hướng Mao Trạch Đông của Tập Cận Bình cộng với và sự nôn nóng muốn rảnh tay nên giao đất sớm cho TQ của đám bán nước VN, nay đã về đích trước 5 năm so với kế hoạch?!

Albert Camus nói: “Việc của người biết suy nghĩ là không đứng cùng phía với đao phủ”. Khi nhà cầm quyền hoặc người VN đứng về phía đao phủ , thì chính họ đang hái quả trên ngọn cây nhưng lại dùng lưỡi cưa xẻ nát thân cây đã dung dưỡng họ.

Xét những động thái khác thường qua tuyên bố của TQ và sự im lặng chấp nhận của VN, dư luận không thể không nhận ra VN đã nằm gọn trong cái mõm tham lam của TQ. Cánh tay của nước Mỹ dù mạnh nhưng đã bị khước từ bởi chính nhà cầm quyền VN không những chỉ đứng về phía đao phủ mà còn là tay trong cho đao phủ. Nước Mỹ và khối các nước văn minh hiện giờ chỉ còn chứng kiến những cú đong đưa cầu lợi của VN đang được điều khiển bởi đầu não TQ mà thôi.

Nhưng chính TQ cũng đang phải đối diện với nguy cơ sụp đổ trong tương lai gần bởi chính những khối ung thư nội bộ của họ. Sự phát triển nôn nóng bất chấp danh dự và thủ đoạn của nền kinh tế TQ đương nhiên sẽ mau chóng phá vỡ cái vỏ chật chội lạc hậu của thể chế chính trị phi tự nhiên theo ý thức hệ cộng sản đã bị loài người tẩy chay. Việc cộng dồn những tội ác chống lại loài người mà nhiều thế hệ nhà cầm quyền TQ đã làm với người dân của họ và thế giới cũng sẽ đến ngày “tức nước vỡ bờ”, chưa kể những chấn động mạnh mẽ của cuộc tranh giành quyền lực phe nhóm đang diễn ra dưới vỏ bọc “đả hổ diệt ruồi” tại TQ.

Sự sụp đổ ấy đương nhiên sẽ kéo theo sự tan vỡ bi thảm trong một ngày không xa của thể chế cộng sản VN đã tự nguyện nộp mình vào tay TQ thay vì thức thời đón nhận những cơ hội của Cách mạng Nhung VN, tự cải cách thể chế, đồng hành với quyền lợi của toàn dân tộc.

Và dẫu nước VN có mất về tay TQ, những người gắng gỏi vì đất nước và người dân VN không tuyệt vọng. Cuộc đấu tranh đòi thoát khỏi thể chế cộng sản để cứu nước, đem lai toàn vẹn lãnh thổ, dân chủ, tự do và nhân quyền cho người VN dù khó khăn nhưng là một cuộc chạy tiếp sức của các thế hệ. Nhà cầm quyền không bao giờ có thể tiêu diệt hết được những người yêu nước yêu công lý và yêu tự do.

Nhà văn Võ Thị Hảo, viết từ Hà Nội

*Nội dung bài viết không phản ảnh quan điểm của RFA.

VIDEO :

Biểu tình ở Hà Nội phản đối đốn hạ cây xanh

https://www.youtube.com/watch?feature=player_embedded&v=hBrddW0hw-E

.

.

.

Nghị Sĩ Ted Cruz tuyên bố tranh cử tổng thống (Nguyễn Văn Khanh)

Tháng Ba 27, 2015

.

.

Nghị Sĩ Ted Cruz tuyên bố tranh cử tổng thống

Nguyễn Văn Khanh    

Thursday, March 26, 2015 7:48:30 PM

http://www.nguoi-viet.com/absolutenm2/templates/viewarticlesNVO.aspx?articleid=204989&zoneid=97#.VRWIJ005DIU

.

Thượng Nghị Sĩ Ted Cruz, một trong những chính trị gia Cộng Hòa trẻ tuổi thường tạo sôi nổi trong chính trường Hoa Kỳ đã chính thức loan báo quyết định ra tranh cử tổng thống, trở thành người đầu tiên ghi danh dự cuộc đua 2016.

Loan báo của ông được gửi đến mọi người qua trang mạng xã hội, trước khi đọc bài diễn văn hôm Thứ Hai vừa qua tại Ðại Học Liberty ở Virginia, một trường đại học được thành lập và ủng hộ bởi những người có lập trường bảo thủ. Trong bài diễn văn, ông kêu gọi mọi người “cùng bắt tay làm việc chung để nước Mỹ thật sự trở lại thế cường quốc vĩ đại” như từng có trước đây. Ông cũng cho biết “đã sẵn sàng cho trận chiến cam go” để thể hiện “tinh thần bảo thủ cần phải có” cho quốc gia.

Mặc dù mới xuất hiện ở chính trường quốc gia sau ngày đắc cử chức thượng nghị sĩ hồi 2012, nhưng ông được chú ý tới vì những lời phát biểu và hành động chống lại chính sách của Tổng Thống Hoa Kỳ Barack Obama, đặc biệt là kế hoạch ông đưa ra để phản đối Obamacare. Kế hoạch này được cử tri bảo thủ Cộng Hòa ủng hộ mạnh mẽ, nhất là lực lượng Tea Party, nhưng cũng là một trong những nguyên nhân khiến chính phủ liên bang phải đóng cửa 16 ngày hồi Tháng Mười 2013. Rất nhiều chính trị gia Cộng Hòa không hài lòng về điều này và các chiến lược gia của đảng bày tỏ e ngại, lo sợ sẽ mất phiếu cử tri, nhưng thành quả Cộng Hòa đạt được trong cuộc bầu cử giữa kỳ 2014 đã khiến khối bảo thủ tin rằng họ và ông đi đúng hướng qua chính sách “chống Obama,” sử dụng lá phiếu để bày tỏ thái độ chính trị với vị tổng thống Dân Chủ.

Các nhà quan sát chính trị dự đoán ông Cruz là một trong khoảng 20 ứng cử viên Cộng Hòa sẽ tuyên bố tranh cử trong năm nay, trước ngày cuộc bầu cử sơ bộ đầu tiên diễn ra tại tiểu bang Iowa vào đầu năm tới. Ông cũng không phải là chính trị gia duy nhất theo lập trường bảo thủ cứng rắn, vì Thượng Nghị Sĩ Rand Paul của tiểu bang Kentucky và ông Thống Ðốc Scott Walker của Wisconsin cũng sửa soạn loan báo tin tranh cử. Với khối bảo thủ Cộng Hòa ông Rand Paul đang được ủng hộ mạnh nhất, nhưng các cuộc thăm dò mang tính toàn quốc cho thấy cử tri Hoa Kỳ chọn ông Scott Walker đứng đầu những cuộc thăm dò, về nhì là ông Jeb Bush, cựu thống đốc của tiểu bang Florida.

Năm nay 44 tuổi, ông Ted Cruz sinh trưởng tại Canada nhưng mẹ là công dân Hoa Kỳ và cha là một người tỵ nạn Cuba. Ðể dọn dường tranh cử ông từ bỏ quốc tịch Canada chỉ giữ quốc tịch Mỹ, và nếu đắc cử, ông sẽ là vị tổng thống gốc Hispanic đầu tiên của lịch sử Hoa Kỳ.

Cử tri Hoa Kỳ nên biết gì về ứng cử viên Ted Cruz? Năm điều sau đây được các nhà quan sát bầu cử và giới truyền thông Mỹ nói tới nhiều nhất trong tuần vừa qua:

1-Ted Cruz, ông là ai? Nhân vật Ted Cruz được xem là người mới nổi, đồng thời cũng là người xây đựng được tên tuổi cá nhân nhanh nhất. Với sự hỗ trợ tối đa của Tea Party, ông đắc cử thượng nghị sĩ hồi 2002 (thắng những ứng cử viên nổi tiếng, có quan hệ chặt chẽ với đảng Cộng Hòa), và tức khắc được nhiều quan sát viên chính trị xem là “tiếng nói tiêu biểu của lực lượng bảo thủ cực đoan” tại Thượng Viện. Ngay từ ngày đầu ông đã vạch cho mình một đường lối làm việc riêng, công khai lên tiếng chống đối tất cả những gì Tổng Thống Dân Chủ Obama muốn làm, bất kể đương lối cá nhân của ông có được sự ủng hộ của các đông viện cùng đang hay không. Chính vì thế nên ông bị Thượng Nghị Sĩ John McCain chê bai là “con người kỳ cục, toàn nói những chuyện chẳng đâu vào với đâu” (nguyên văn: “wacko bird”). Chỉ trích nặng nề đó không làm ông thối chí, bằng chứng là mới đầu năm nay khi nói chuyện với cử tri ở New Hampshire, ông lớn tiếng chỉ trích thẳng những chính trị gia Cộng Hòa muốn bắt tay làm việc với cánh Dân Chủ, nói rằng “nếu thấy những người đó thì xin quý vị nhớ chạy cho thật xa và trốn thật kỹ.” Câu nói này sau đó được các cố vấn chính trị của ông giải thích là “áp dụng cho tất cả các chính trị gia và những ứng cử viên sẵn sàng thay đổi lập trường chỉ để kiếm phiếu.”

2-Kinh nghiệm làm việc: trước ngày tham gia sinh hoạt chính trị, ông từng giữ nhiều vai trò rất quan trọng trong ngành tư pháp. Sau ngày tốt nghiệp luật ở Harvard, ông được nhận làm việc trong văn phòng của ông Chủ Tịch Tối Cao Pháp Viện William Rehnquist, sau đó làm việc với một tổ hợp luật sư ở Houston, Texas, chuyên tranh cãi những vụ án trước Tối Cao Pháp Viện, trở thành luật sư đại diện cho tiểu bang trước tòa tối cao. Ông cũng từng làm việc trong chính phủ của Tổng Thống George W. Bush, giữ vai trò phụ tá tổng trưởng tư pháp.

3-Thân thế và gia đình: thân phụ ông là một người tỵ nạn gốc Cuba, mẹ ông là công dân Hoa Kỳ. Ông sinh ngày 22 tháng 12 năm 1970 tại Calgary, Alberta, nhưng sau này từ bỏ quốc tịch Canada, chỉ giữ quốc tịch Mỹ. Ông cùng vợ (bà Heidi Cruz) và 2 cô con gái (Caroline và Catherine) sống ở Houston, Texas. Thân phụ ông hiện giờ cũng có quốc tịch Mỹ đang sống ở Texas, là một mục sư khá nổi tiếng của tiểu bang, vài năm trước đây được giới truyền thông và người dân chú ý tới khi ông gọi Tổng Thống Obama là người “theo chủ nghĩa Mác,” phải tống về lại Kenya.

4-Sinh trưởng ở nước ngoài, từng có song tịch, liệu điều đó có gây cản trở cho việc ông tranh cử hay không? Câu trả lời là không, ít nhất về mặt pháp lý. Luật sư của cả 2 đảng Dân Chủ lẫn Cộng Hòa đều nói ông hội đủ điều kiện hiến định để ra tranh cử vì Hiến Pháp chỉ viết rằng “No person except a natural born citizen… shall be eligible to the Office of President” mà không giải thích rõ người đó có cần phải sinh trưởng trên đất Mỹ hay không. Trong quá khứ, chuyện này đã xảy ra vài lần, chẳng hạn như Thượng Nghị Sĩ John McCain sinh trưởng ở Panama Canal Zone (bố mẹ là công dân Hoa Kỳ) chứ không mở mắt chào đời trên đất Mỹ. Vì thế, theo luật sư của cả 2 đảng, ông Cruz có quyên ra tranh cử tổng thống, dựa vào yếu tố mẹ ông là công dân Hoa Kỳ, tức ông đương nhiên là công dân Mỹ (“a natural born citizen”).

5-Khả năng đắc cử của ông có cao không? Ngay lúc này, câu trả lời là không. Lý do được nhiều người nói đến nhất: lập trường bảo thủ Cộng Hòa chỉ thu hút được – một phần – cử tri da trắng, trong khi để thành công ông Cruz cần sự ủng hộ của các tập thể cử tri khác, trong đó có cả những người gốc Hispanic như ông. Một yếu tố khác: ông không ủng hộ đề nghị cải tổ di trú mà Tổng Thống Obama đưa ra, ông bỏ phiếu chống đối dự luật cải tổ di trú do các vị nghị sĩ Cộng Hòa và Dân Chủ cùng soạn thảo, điều đó khiến các nhà phân tích chính trị nghĩ rằng ông khó có thể lấy được phiếu của tập thể Hispanic và phiếu của nhưng cộng đồng thiểu số khác.

.

.

.

Tòa bác đơn xin xử lại và giảm bồi thường của Saigon Nhỏ (Hà Giang/Người Việt)

Tháng Ba 27, 2015

.

.

Tòa bác đơn xin xử lại và giảm bồi thường của Saigon Nhỏ

Hà Giang/Người Việt    

Thursday, March 26, 2015 8:04:57 PM

http://www.nguoi-viet.com/absolutenm2/templates/viewarticlesNVO.aspx?articleid=204992&zoneid=1#.VRWCXE05DIU

.

SANTA ANA, Calif (NV) - Gần hai tháng sau khi kết thúc vụ kiện, luật sư bên tuần báo Saigon Nhỏ nộp lên tòa hai kiến nghị. Thứ nhất là xin tòa giảm số tiền bồi thường $4.5 triệu cho Người Việt; và hai là xin xử lại vụ kiện.

Cả hai kiến nghị đều bị Thẩm Phán Frederick P. Horn khước từ hôm 25 Tháng Ba, 2015.

Tài liệu : http://www.nguoi-viet.com/absolutenm2/articlefiles/204992-NVvsSGN-4.jpg

Tài liệu ghi rõ lý do tại sao tòa bác đơn yêu cầu xin giảm bồi thường và xin xử lại của Saigon Nhỏ. (Hình: http://www.occourts.org/)

Luật Sư Hoyt Hart của công ty Người Việt cho biết: “Ðơn xin giảm tiền bồi thường và xin xử lại của Saigon Nhỏ chỉ nhắc đi nhắc lại những vấn đề đã được quyết định trước đây. Phía bị cáo không đưa ra được dữ kiện gì mới. Tòa có một quyết định dễ dàng về đơn xin của họ, và giải thích lý do một cách tỉ mỉ.”

Thẩm Phán Frederick P. Horn giải thích quyết định của ông và dẫn chứng nhiều luật tiền lệ, trong một tài liệu, như sau: “Tòa nhận định rằng phán quyết của bồi thẩm đoàn được dựa trên những bằng chứng trọng yếu và xác thực, cho thấy bị cáo đã đăng tải và tái đăng tải trên tờ Saigon Nhỏ những điều được chứng minh là sai sự thật về các nguyên đơn. Bồi thẩm đoàn cũng dựa vào những chứng cớ rõ ràng để xác định mức thiệt hại thực tế (actual damages).”

Thẩm Phán Frederick P. Horn viện dẫn phán quyết của vụ kiện Valley Labor Citizen, 260 Cal.App.2d 268, 274 (1968), như sau:… “Ðể đòi được bồi thường thiệt hại tổng quát hay tiền phạt để làm gương, nguyên đơn phải chứng minh được là họ đã yêu cầu (người viết) đính chính hay rút lại những điều (không đúng sự thật) nhưng yêu cầu của họ bị khước từ.” “Nguyên đơn đã chứng minh điều này một cách đầy đủ.”

Thẩm Phán Frederick P. Horn dẫn chứng thêm: “Bồi thẩm đoàn có chứng cớ đáng kể để kết luận rằng ông Phan Huy Ðạt và bà Hoàng Vĩnh cần được bồi thường thiệt hại cho sự xấu hổ, buồn phiền, tổn thương cảm xúc, và nguy hại đến danh tiếng của họ. Khác với trường hợp những vụ kiện liên quan đến việc bị cáo cố tình tra khảo tinh thần, một nguyên đơn bị phỉ báng không cần phải chứng minh cảm xúc bị tổn thương. Thay vào đó, “thiệt hại tổng quát về nỗi đau khổ, tổn thương cảm xúc và mất uy tín cần được đền bù, ngay cả trong trường hợp không có bằng chứng cụ thể, với mức bồi thường mà bồi thẩm đoàn cho rằng tương đối tương xứng với thiệt hại tinh thần mà bị cáo gây ra cho nguyên đơn,” chiếu theo vụ kiện “Taylor v. Hearst, 107 Cal. 262, 270 (1895).”

Về lời khai của hai bên trước tòa, Thẩm Phán Frederick P. Horn nhận định: “Tòa nhận thấy lời khai của ông Phan Huy Ðạt và bà Hoàng Vĩnh đáng tin cậy. Tổn thương cảm xúc của họ được tỏ lộ rõ qua từng lời khai, và bồi thẩm đoàn đã đánh giá về sự khả tín của các nhân chứng này một cách chính xác. Họ khai rằng thiệt hại do phỉ báng của bị cáo gây ra không thể nào đảo ngược lại được, sẽ ảnh hưởng và đi theo họ suốt đời. Lời khai của họ về tác động của sự kiện này (bị phỉ báng) trong cộng đồng người Việt rất đáng kể. Cả hai nhân chứng đều có những lời khai trung thực, thẳng thắn, và đầy đủ chi tiết. Ngược lại, bị cáo tỏ ra tránh né, và kiêu căng trong lời khai của mình. Tòa nhận định rằng bị cáo hiển nhiên biết mình làm gì và cố ý làm như vậy. Bồi thẩm đoàn vì thế, có thể bỏ ngoài tai những lời khai của bị cáo liên quan đến vốn ròng (networth) và tài sản (assets) của mình.”

Về thiệt hại của báo Người Việt, Thẩm Phán Frederick P. Horn nhận định: “Phán quyết của bồi thẩm đoàn về nguyên đơn báo Người Việt (“NVDN”) cũng sẽ không thay đổi. Bị cáo cho rằng những lời khai của ông Phan Huy Ðạt về việc tờ báo mất khách không tương xứng với số tiền bồi thường, vì thế tiền bồi thường không hợp lý. NVDN là một doanh nghiệp, như vậy sự thiệt hại vì mất thanh danh có thể được chứng minh bằng việc mất khách hàng sau khi những cáo buộc có tính cách phỉ báng được đăng tải.”

“Liên quan đến vấn đề thiệt hại đương nhiên (assumed damages) so với thiệt hại thực tế (actual damages) vụ kiện Weller v. American Broadcasting Companies, Inc., 232 Cal.App.3d 991 (1991) soi rõ điểm này. “Khi một nguyên đơn cung cấp chứng cớ là danh tiếng bị tổn thương, không có nghĩa là đã chứng minh được hay có thể chứng minh được tất cả mọi thiệt hại cho thanh danh của mình.” Phán quyết của vụ kiện này (Weller) không yêu cầu nguyên đơn phải đưa ra một lý thuyết hay cơ sở cho việc tính tiền bồi thường, như bị cáo lập luận. Tiền đề của thiệt hại đương nhiên nằm ở chỗ hậu quả của một việc phỉ báng rất khó lường, định nghĩa, hay dẫn giải. Hai khái niệm về thiệt hại đương nhiên và thiệt hại thực tế không loại trừ lẫn nhau (mutually exclusive.)”

“Cuối cùng, số tiền phạt do bồi thẩm đoàn đưa ra cũng không thay đổi. Chứng cớ về tình trạng tài chính của đơn đương nhiên là điều kiện tiên quyết cho việc tính toán tiền phạt, vì mục đích của sự trừng phạt là trừng phạt chứ không phải để tàn phá bị cáo, theo vụ kiện ee Adams v. Murakami, 54 Cal.3d 105, 112 (1991). Tuy nhiên, trong trường hợp này không phải là không có bằng chứng về tình trạng tài chính của bị cáo.”

Theo thủ tục tố tụng, bên Saigon Nhỏ có 30 ngày kể từ ngày 25 Tháng Ba để nộp đơn kháng cáo.

––
Hồ Sơ Người Việt vs. Saigon Nhỏ

.

Người Việt vs. Saigon Nhỏ: Hai dòng báo chí khác nhau – Kỳ cuối (Hà Giang/Người Việt)    Wednesday, 4 February 2015

http://bon-phuong.blogspot.com/2015/02/nguoi-viet-vs-saigon-nho-hai-dong-bao_4.html

.

Người Việt vs. Saigon Nhỏ: Lịch sử công ty Người Việt – Kỳ 9 (Hà Giang/Người Việt)   Tuesday, 3 February 2015

http://bon-phuong.blogspot.com/2015/02/nguoi-viet-vs-saigon-nho-hai-dong-bao.html

.

Người Việt vs. Saigon Nhỏ: Những cơ hội điều đình bị bỏ lỡ – Kỳ 8 (Hà Giang/Người Việt)   Sunday, 25 January 2015

http://bon-phuong.blogspot.com/2015/01/nguoi-viet-vs-saigon-nho-nhung-co-hoi.html

.

Người Việt vs. Saigon Nhỏ: Ai là chủ nhân báo Người Việt? – Kỳ 7 (Hà Giang / Người Việt)    Thursday, 22 January 2015

http://bon-phuong.blogspot.com/2015/01/nguoi-viet-vs-saigon-nho-ai-la-chu-nhan.html

.

Người Việt vs. Saigon Nhỏ: ‘People’ là chữ của Cộng Sản – Kỳ 6 (Hà Giang/Người Việt)    Wednesday, 21 January 2015

http://bon-phuong.blogspot.com/2015/01/nguoi-viet-vs-saigon-nho-people-la-chu.html

.

Người Việt vs. Saigon Nhỏ: Ác ý và khai gian trước tòa – Kỳ 5 (Hà Giang / Người Việt)    Sunday, 18 January 2015

http://bon-phuong.blogspot.com/2015/01/nguoi-viet-vs-saigon-nho-ac-y-va-khai.html

.

Người Việt vs. Saigon Nhỏ: Bà Hoàng Dược Thảo nói chỉ đăng tin đồn – Kỳ 4 (Hà Giang / Người Việt)   Friday, 16 January 2015

http://bon-phuong.blogspot.com/2015/01/nguoi-viet-vs-saigon-nho-ba-hoang-duoc.html

.

Người Việt vs. Saigon Nhỏ: Nhân chứng Hoàng Dược Thảo – Kỳ 3 (Hà Giang / Người Việt) Wednesday, 14 January 2015

http://bon-phuong.blogspot.com/2015/01/nguoi-viet-vs-saigon-nho-nhan-chung.html

.

Người Việt vs. Saigon Nhỏ: Trận đấu dài trước phiên xử chính – Kỳ 2 (Hà Giang/Người Việt)    Sunday, 11 January 2015

http://bon-phuong.blogspot.com/2015/01/nguoi-viet-vs-saigon-nho-tran-au-dai.html

.

Người Việt vs. Saigon Nhỏ: Yếu tố pháp lý trong kiện phỉ báng – Kỳ 1 (Hà Giang/Người Việt)  Friday, 9 January 2015

http://bon-phuong.blogspot.com/2015/01/nguoi-viet-vs-saigon-nho-yeu-to-phap-ly.html

.

———————-

.

TIN LIÊN QUAN :

Bà Hoàng Thụy Châu, bút danh Đào nương Hoàng Dược Thảo

.

Kết Quả Đại Nhạc Hội Gây Quỹ Pháp Lý Yểm Trợ Saigon Nhỏ tại Minnesota

Lữ Anh Thư   –   8-2-2015

http://www.lyhuong.net/uc/index.php/shcd/3975-3975

.

Mai Ly & Hồng Phúc phỏng vấn Khoa học gia DƯƠNG NGUYỆT ÁNH (7-2-2015)

Posted by lehongphuc1 on February 8, 2015

https://tapchithegioingaynay.wordpress.com/2015/02/08/271/

.

Nhân Một Vụ Kiện Giữa Báo Nguời Việt Và Sài Gòn Nhỏ

Bia Miệng     January 22, 2015

http://www.vietthuc.org/nhan-mot-vu-kien-giua-bao-nguoi-viet-va-sai-gon-nho/

.

Vụ báo Người Việt ở California thắng kiện được đưa lên báo Mỹ:

Lawsuit shows label of ‘communist’ still sears in Vietnamese community (LA Times 17-1-15)

http://www.latimes.com/local/california/la-me-adv-red-baiting-20150118-story.html#page=1

.

Trần Văn Tích: Tôi Ủng Hộ Sàigòn Nhỏ   January 17, 2015

http://nguoivietboston.com/?p=27819

.

Nhìn lại một vụ án đáng buồn

Lữ Giang     15.1.2015

http://bacaytruc.com/index.php?option=com_content&view=article&id=4501:nhin-li-mt-v-an-ang-bun&catid=34:din-an-c-gi&Itemid=53

.

Sài Gòn Nhỏ lại bị kiện

Người Việt – January 14, 2015

http://www.nguoi-viet.com/absolutenm2/templates/viewarticlesNVO.aspx?articleid=201538&zoneid=1

.

Bà Hoàng Dược Thảo vu khống báo Người Việt là ‘cộng sản’

NGƯỜI VIỆT ONLINE   Published on Sep 30, 2013

https://www.youtube.com/watch?v=Uz9N0I66blE

.

Họp Báo Vụ Mã Thị Chu: Hoàng Dược Thảo Lên Án Báo Người Việt (Phần 3)

TDBroadcasting   –   Published on Feb 10, 2014

https://www.youtube.com/watch?v=j-5JHrdsmFQ

.

Hỏi về chuyện bà Hoàng Dược Thảo kháng cáo.

Lữ GiangViệt Vùng Vịnh   13 Jan 2015

http://www.vietvungvinh.com/2015/01/hoi-ve-chuyen-ba-hoang-duoc-thao-khang.html

.

Lý Tống: Báo Người Việt vs. Saigon Nhỏ – Ngư ông đắc lợi?!

Viet Vung Vinh   11-1-2015

http://www.vietvungvinh.com/2015/01/ly-tong-bao-nguoi-viet-vs-saigon-nho.html

.

Thư Ngỏ về Quỹ Pháp Lý cho báo Sài Gòn Nhỏ

Lữ Anh Thư 13-1-2015

http://www.lyhuong.net/uc/index.php/shcd/3938-3938

.

Phỏng vấn Cô Lữ Anh Thư Về vụ kiện giữa Báo Người Việt và Sàigòn Nhỏ   (Mai Ly & Hồng Phúc phỏng vấn Cô Lữ Anh Thư)

TẠP CHÍ THẾ GIỚI NGÀY NAY Thứ Bẩy 10 tháng 01, 2015

https://tapchithegioingaynay.wordpress.com/2015/01/10/tgnn-phong-van-co-lu-anh-thu-ve-vu-kien-giua-bao-nguoi-viet-va-saigon-nho/

.

Hoàng Lan Chi phỏng vấn Cô Lữ Anh Thư về vụ kiện của báo Người Việt

Monday, 12 January 2015

http://mauthan68hue.blogspot.com/2015/01/hai-ngoai-tho-o-e-bao-nguoi-vem-thang.html

.

Lữ Anh Thư & “Bản Lên Tiếng Số 3 Tẩy Chay Báo Người Việt Đã Nhục Mạ Chính Thể Và Quân, Cán, Chính VNCH”
Lữ Anh Thư
   –   January 8, 2015

http://www.vietthuc.org/lu-anh-thu-ban-len-tieng-so-3-tay-chay-bao-nguoi-viet-da-nhuc-ma-chinh-the-va-quan-can-chinh-vnch/

.

Tâm Thư Của Bà Hoàng Dược Thảo Qua Vụ Kiện Của Báo Người Việt

nguoivietboston   –   January 7, 2015 4:36 PM

http://nguoivietboston.com/?p=27657

.

Tuyên Cáo: Về vụ kiện của Nhật Báo Người Việt vs. Sài Gòn Nhỏ

Michael Do (Đỗ Văn Phúc)     1/06/2015

http://hoilatraloi.blogspot.com/2015/01/tuyen-cao-ve-vu-kien-cua-nhat-bao-nguoi.html#.VLc7bntptf8

.

Bản tin báo chí của tuần báo Saigòn Nhỏ về vụ kiện.

Posted by: Viet VungVinh Posted date: 9:13 PM

http://www.vietvungvinh.com/2015/01/ban-tin-bao-chi-cua-tuan-bao-saigon-nho.html

.

Quyền Tự do Ngôn Luận và Tự do Báo chí đã không được tôn trọng tại Tòa án Orange County

http://www.lyhuong.net/uc/index.php/shcd/3932-3932

.

.

.

Việt Nam có tự do không? (Mặc Lâm – Sống Magazine)

Tháng Ba 27, 2015

.

.

Việt Nam có tự do không?

Mặc Lâm   Sống Magazine

26-03-2015

http://songnews.net/D_1-2_2-239_4-1419_15-2/viet-nam-co-tu-do-khong.html

.

Nếu phân tích cặn kẽ thì câu hỏi này cần được nhìn qua hai cách định nghĩa tự do. Tự do trong khuôn khổ như người cộng sản khoanh vùng hay tự do trong phạm vi hiến pháp quy định như các nước dân chủ đang thừa hưởng.

Tự do tại Việt Nam chắc chắn phải được đóng khung và điều này xác quyết: Cái khung nào dù thoáng cách mấy cũng bó buộc con người trong chính đất nước mà họ đang sống.

Không ít trí thức trẻ của Việt Nam đã từng tranh cãi Singapore là nước tiết giảm tự do cá nhân một cách dữ dội nhất nhưng không ai cho rằng đất nước này thiếu dân chủ và đời sống người dân của họ không có gì phải phàn nàn. Đàn áp đối lập, lấy Luật Nội An để ngăn cản tự do báo chí. Áp dụng hình phạt khắc nghiệt giữa nơi công cộng là cách phủ nhận nhân quyền cao nhất mà nước này áp dụng. Những hình thức bóp nghẹt tự do ấy của Singapore được người dân tự nguyện chấp nhận để đổi lại sự cường thịnh của đảo quốc là cách mà trí thức Việt Nam có khuynh hướng hô hào, cổ vũ.

Đối với người dân bình thường của các nước đang phát triển họ sẵn sàng làm ngơ như người dân Singapore để được no ấm. Họ không cần thiết phải đi bầu, không tha thiết ủng hộ đảng phái nào và thậm chí tự do báo chí có hay không không phải là vấn đề tối trọng.

Người dân cần đi học, cần công ăn việc làm, kinh tế ổn định và các cơ sở tiện ích công cộng phục vụ xã hội đáp ứng được nhu cầu của họ. Những yêu cầu căn bản ấy cho tới khi nào vẫn còn phải nỗ lực để tìm kiếm thì mọi thứ khác như dân chủ, tự do báo chí, tự do đi lại, hay tự do hội họp, bầu cử và ứng cử sẽ nằm bên ngoài lằn ranh kiếm sống của gia đình họ. Đơn giản là người ta không thể vừa chạy ăn vừa luôn tự hỏi phải bầu cử cho ai, hay làm cách nào để tờ báo loan tin trung thực. Người ta cũng không thể bỏ thời gian ra để đọc một bài viết ca tụng dân chủ thay vì đọc một quảng cáo về du lịch hay bói toán.

Cái ăn và cuộc sống tù túng làm cho con người thèm được đi chơi xa. Nghèo đói và lạc hướng khiến người ta sa vào mê tín.

Nều chận đường một nông dân hỏi anh ta có tự do hay không chắc chắn bạn sẽ bị người ấy nhìn với ánh mặt ngạc nhiên, một lát sau anh ta sẽ mạnh dạn nói ngay: Có chớ sao không?

Anh ta nói thật vì môi trường sống chung quanh anh ấy cho người nông dân cảm giác họ không thiếu tự do.

Mỗi buổi sáng trước khi ra đồng anh ấy bật dậy với chiếc loa phường và không bao giờ tự hỏi tại sao nhà nước lại làm mất giấc ngủ của mình. Tại sao lập đi lập lại những điều mà anh ấy đã nghe trong suốt 40 năm qua? Tại sao không tôn trọng đời sống riêng tư của người dân khi buộc cả gia đình anh phải tiêu thụ một sản phẩm vô ích và đầy sai sót như các chương trình mà loa phường phát thanh hàng ngày?

Anh không đặt câu hỏi như người thành phố có chút kiến thức về chiếc loa phường và anh ung dung dẫn trâu ra đồng làm công việc sinh nhai. Suốt ngày hôm ấy anh không có dịp gặp ai và anh mặc sức mơ mộng về vụ gặt sắp tới. Anh có thể bán toàn bộ số lúa cho cơ quan thu mua nông sản của nhà nước hay của tư nhân như tất cả bà con trong xóm và anh không chú ý nhiều về giá cả lên xuống, vể tình trạng ép giá hay thiếu vốn mà các cơ quan quốc doanh thường gặp.

Anh không để ý vì anh không có thông tin. Cái loa thông tin hàng ngày đến với anh thì toàn tin tốt lành, ấm no hạnh phúc. Anh không khái niệm được nếu thông tin trung thực và kịp thời đến với anh thì cuộc sống của anh sẽ khác: Ít nhất anh biết được giá lúa sẽ lên hay xuống và anh cùng những nhà nông khác có quyền phản ứng để bảo vệ quyền lợi của mình. Đối với người nông dân ấy sự tự do là hình ảnh mộc mạc trước mắt không cần phải tìm kiếm đâu xa. Không ai ngăn cản anh đừng làm ruộng. Không ai ngăn cản anh đi du lịch ngay cả du lịch nước ngoài. Không ai ngăn cản anh dựng vợ gã chồng cho con cái và nhất là không ai ngăn cản anh ăn nhậu sau một buổi cày vất vả. Tự do là vậy, không cần những đòi hỏi khác mà theo anh là không cần thiết.

Tương tự như anh nông dân, trong các thành phần khác của xã hội Việt Nam đều có cách cảm nhận tự do tương tự. Ngay cả một người buôn gánh bán bưng khi bị rượt đuổi cũng cho rằng không hẳn đã mất tự do. Bị đạp đổ quang gánh, tịch thu chút tài sản hiếm hoi họ thường đổ tội cho người trực tiếp thi hành và sau khi bọn người ấy rút đi họ lại tiếp tục kiếm ăn trên cái nền vỡ nát ấy và tự an ủi: Thì mình vẫn còn tự do buôn bán đây này.

Người công nhân trong nhà máy lại định nghĩa tự do theo một hướng khác. Tự do quan trọng ngang với mỗi tấm check mà họ nhận vào cuối tháng. Không ai bắt họ phải vào làm công nhân mà chính họ phải trầy trật lắm mới xin vào được, do đó nếu có đánh đổi tự do cá nhân một chút thì họ cũng bằng lòng. Họ không biết được rằng nếu nhà máy có một công đoàn độc lập luôn đứng về phía công nhân thì sự thể của họ đã khác. Công ty không có quyền quy định thời gian đi vệ sinh của công nhân. Công ty không được quyền cho phép bảo vệ lục soát công nhân trước mặt người khác khi nghi ngờ anh hay chị ta có hành động trộm cắp. Tự do cá nhân trong trường hợp này bị đánh đổi cho việc làm, và vì vậy nó không còn ý nghĩa gì khi được hỏi có tự do hay không.

Tự do trong toàn cảnh xã hội Việt Nam là một bức tranh trừu tượng. Nó được bồi đắp màu sắc lòe loẹt và mọi thứ trở thành biến dạng dưới cái nhìn của người dân. Bức tranh luôn có chỗ tối sáng, đậm nhạt và tự do cũng thế nếu người này nói có thì người khác lại nói không. Xã hội là một đám đông luôn tranh cãi và hiếm khi đi tới đồng thuận.

Nếu bạn là một tín đồ phật giáo hay công giáo tại các thành phố lớn hay thị xã, thị trấn thì không ai có thể nói là mình mất tự do thờ phụng vì các buổi lễ trong chùa hay nhà thờ không bao giờ bị ngăn cấm vô cớ. Thế nhưng nếu ở Kon Tum chẳng hạn thì câu nói tự do tôn giáo phải được xem lại vì mỗi lần giáo dân tới nhà thờ là một lần bị dòm ngó, theo dõi và đôi khi còn bị côn đồ bạo hành. Tự do bị khoanh vùng trong khu vực xuất hiện ngay trên những nơi mà nhà nước cho là có nguy cơ bùng phát chống đối, như nhà thờ Thái Hà hay các địa phương của người H’mong theo đạo ông Mình đã và đang xảy ra.

Tự do trong việc xuất hay nhập cảnh của công dân rõ ràng là một hình ảnh ấn tượng đối với khách nước ngoài và ngay cả đa số người dân trong nước. Không ai cấm họ du lịch trong khu vực các nước ASEAN nhưng muốn du lịch tại các nước khác thì tùy thuộc vào visa của nước đó có cấp hay không. Công dân Việt Nam ai cũng có tự do đi lại, ngoại trừ một danh sách được cho là các khuôn mặt phản động do Bộ Công An quản lý chặt chẽ việc đi đứng của họ. Tự do đi lại ở Việt Nam trông giống như các nước nhưng mặt trái của sự tự do này có khác, và khác nặng nề.

Danh sách cấm bay của Mỹ hay Châu Âu dựa vào những dữ kiện được chứng minh rằng cho phép đương sự ra nước ngoài có thể gây tác hại cho an ninh quốc gia và danh sách cấm bay luôn được xem là ưu tiên bảo vệ cho đất nước. Trong khi ấy, danh sách cấm xuất cảnh của Việt Nam phản ánh sự lo sợ thái quá, vô căn cứ và trên hết nó chứng tỏ quyền lực của công an vượt lên trên tất cả các cơ quan khác, kể cả Bộ Ngoại giao.

Hàng trăm người bị cấm xuất cảnh một cách vô cớ không thể bôi đen hình ảnh hàng triệu người khác đi du lịch khắp nơi, thế nhưng việc cấm này làm nảy sinh những góc tối khác của chuyên chế và toàn trị. Khi một người dân bị cắt mất phần tự do của mình thì họ phải bằng mọi cách tìm tự do ở một lĩnh vực khác để bù đắp. Trong trường hợp này, phát biểu công khai và viết lên những bất mãn của họ là công cụ thường thấy nhất để nói về sự tự do đi lại bị chà đạp.

Về luật pháp, Việt Nam có được xem là vi phạm tự do hay không? Có, nhưng ít người biết.

Tòa án tuyên bố xét xử công khai nhưng lại dùng công an bao vây không cho ai tới nghe hay xem. Thân nhân bị cáo không được thông báo ngày giờ xét xử. Quyền tự do tham gia tố tụng của người dân rõ ràng bị xâm phạm nhưng cho tới nay hỏi bất cứ người đi đường nào về chuyện này thì bạn sẽ được những cái lắc đầu rất chân thật. Đơn giản vì những vụ như thế không bao giờ xuất hiện trên báo chí hay truyền hình.  Điều này chứng minh tự do báo chí là cần thiết vì không ai có thể đoan chắc rằng một hôm nào đó chính đứa con của mình sẽ bị mang ra tòa với tội danh 258 hay 88, tuyên truyền chống phá nhà nước.

Lấy hình ảnh người nông dân huýt sáo trong lúc ra đồng để thẩm định mức độ tự do thì quả là phiến diện. Hãy nói về người nông dân mất đất, sự thể có thể làm cho vấn đề biến đổi từ trắng sang đen, và đây là một sự thật không thể chối cãi.

Chính sách trưng thu đất đai của người nông dân đã và đang bị chính quyển các cấp lợi dụng tối đa. Người nông dân bị lấy đất khắp nơi và hàng chục ngàn nhân khẩu phải tha phương cầu thực, kêu oan khản cổ và dĩ nhiên họ sẽ lớn tiếng tố cáo sự mất tự do của họ trong vấn đề cư trú bất hợp pháp, quyền tự do làm chủ tài sản của mình bị tước đoạt và tự do phát biểu sự thật bị cấm cửa, tự do khiếu nại khiếu tố bị tước trắng.

Dưới lăng kính của một người lớn lên tại một đất nước dân chủ khi về đến Việt Nam thì việc chính quyền vi phạm tự do của công dân là điều gì đó rất khó phát hiện. Người dân hình như có toàn quyền chọn lựa cách kiếm sống và chính quyển hoàn toàn vắng mặt trong mọi sinh hoạt kinh tế của người dân.

Cho tới khi người bạn trẻ ấy lên Internet mới phát hiện ra hàng trăm website nước ngoài không truy cập được. Tự do riêng tư của người dân bị xâm phạm nặng nề: thâm nhập vào facebook, lập tường lửa bao vây những trang web có chứa thông tin mà nhà nước muốn giấu nhằm chống lại tuyên truyền phản động. Tự do sử dụng Internet như một quyền phổ quát của nhân loại tuy được Liên Hiệp Quốc thừa nhận nhưng đối với Việt Nam thì đó là một thứ tự do xa xỉ không thể phân phát bừa bãi và nhất là cho phép người dân tham gia đóng góp tiếng nói của họ cho cộng đồng.

Ngay cả tự do bày tỏ lòng biết ơn tiền nhân cũng bị chà đạp, tuy nhiên sự vi phạm ấy được khéo léo đổ lên đầu những thành phần cuồng tín, lấy cờ đỏ làm kim chỉ nam và cuối cùng khi dư luận lên án thì bọn người này bị đem ra làm vật tế sống không thương tiếc.

Quay lại với câu chuyện của đất nước Singapore.

Đối với người quen đọc báo ở các nước tây phương, mỗi một trang báo là một vấn đề thời sự hay cuộc sống được mang lên. Có góc của tin tức thời sự, có góc của phê bình, tỏ rõ chính kiến của tờ báo và thường thì một cư xử thiếu văn hóa, một chính sách thiếu tầm nhìn hay một scandal của chính khách sẽ là miếng mồi tươi cho báo chí.

Ở nước nào thì được, ngoại trừ Singapore.

Những tin tức hình ảnh của một chính khách mang tính phê phán của báo chí được ông Lý Quang Diệu cho là mầm mống phá hoại quốc gia. Cái nhìn của ông về báo chí không khác chút nào với Việt Nam.

Singapore còn một điều nữa cũng không khác mấy với Việt Nam: Cấm cửa đảng phái đối lập và đất nước này sẵn sàng dùng lá bài An Ninh nội địa để triệt hạ đối thủ chính trị nào có ý đồ tranh quyền với đảng cầm quyền.

Có phải Việt Nam đang noi gương Singapore trong việc áp dụng lý thuyết hy sinh tự do cá nhân để cho đất nước ổn định trong khi phát triển kinh tế hay không?

Có và không.

Hình thức khá giống: không chấp nhận đa nguyên đa đảng. Triệt tiêu tự do đối với những thành phần có lựa chọn, bóp nghẹt mọi tiếng nói của người bất đồng chính kiến và tạo hình ảnh tự do cho người khác thấy khi tới thăm đất nước.

Khác ở chỗ, Singapore không có tham nhũng trong khi thực hiện những kế hoạch làm cho dân giàu nước mạnh thực sự. Ông Lý Quang Diệu và chính phủ không đưa ra những chính sách mơ hồ hay bị các nhóm lợi ích thao túng, do đó tất cả các kế hoạch đều thành công và người dân cảm thấy công bằng khi tự do của họ bị mất đi một chút nhưng họ nhận lại quyền lợi cá nhân và công ích xã hội rất nhiều.

Khác ở chỗ, cán bộ nhân viên nhà nước của Lý Quang Diệu trước đây và Lý Hiển Long bây giờ nhận đồng lương xứng đáng, minh bạch và được người dân quản lý. Việt Nam không cần lương nhưng cán bộ giàu có từ tiền tư túi, tham nhũng và người dân hoàn toàn không có quyền giám sát bất cứ hoạt động nào của chính quyền.

Khác ở chỗ, Singapore trọng dụng và kính trọng nhân tài còn Việt Nam thì lợi dụng và hắt hủi nhân tài, sẵn sàng giũ bỏ họ khi đã qua sử dụng. Trần Đức Thảo, Nguyễn Mạnh Tường là những thí dụ.

Khác ở chỗ, Singapore quyết đoán và trừng phạt không thương tiếc người nào vi phạm luật pháp nơi công cộng và vì vậy đất nước này tuy bị các tổ chức nhân quyền lên án nhưng người dân thừa hưởng được sự sạch sẽ ngăn nắp của một thành phố xanh nhất nhì hành tinh. Việt Nam cũng bị các tổ chức nhân quyền lên án khi áp dụng khắc nghiệt việc trưng thu đất đai, nhưng thay vì như Singapore, người dân bị đuổi ra khỏi nhà và lang thang như một tập thể hành khất ngay tại thủ đô của đất nước mình.

Khác ở chỗ, người dân Singapore tự nguyện và đồng ý ngầm với những gì mà ông Lý đặt để vì họ cảm nhận được sức mạnh tinh thần và lòng yêu nước nhiệt tình của ông ấy. Trong khi người dân Việt bị tước đoạt tự do một cách vô thức và chính bản thân rất nhiều người không nhận ra sự mất mát ấy vì vậy chính quyền các cấp nghĩ rằng họ đương nhiên có quyền lực tối thượng và muốn áp đặt bất cứ điều gì cũng được. Cắt cây ở Hà Nội và lấp sông ở Đồng Nai là ví dụ.

Tự do hít thở không khí trong lành bị tước mất nhưng người dân vẫn chưa nhìn ra đó là thứ tự do căn bản cần được tôn trọng cho dù đốn cây xanh được che dưới bất cứ cái vỏ nào.

Từ đó câu hỏi Việt Nam có tự do hay không thật khó mà trả lời cho chính xác khi mà ý niệm tự do vẫn còn rất phân vân trong rất nhiều người, nhất là nơi những bờ vai trần rắn rỏi chỉ quen việc khuân vác nặng nhọc hơn là vắt óc ra suy nghĩ một điều mà với không ít người thà chết hơn là để mất.

Mặc Lâm

.

.

.

ĐIỂM TIN NGÀY 27-3-2015

Tháng Ba 27, 2015

.

.

ĐIỂM TIN NGÀY 27-3-2015

.

.

Dân Luận điểm tin thời sự thứ Sáu ngày 27/3/2015

Dân Luận tổng hợp

28/03/2015

https://www.danluan.org/tin-tuc/20150327/dan-luan-diem-tin-thoi-su-thu-sau-ngay-2732015

Dân Luận: Phần điểm tin sẽ được cập nhật thường xuyên từ 8h sáng tới 12h khuya mỗi ngày. Độc giả có thể gợi ý tin cần điểm cho Dân Luận bằng cách bấm vào đây: Gợi ý điểm tin.

*

Chính trị – Xã hội

Công an Hà Nội tuyên bố không can thiệp phát ngôn của trường Đại học Lâm nghiệp (VOV): Trưởng phòng PA83: Việc xử lý cung cấp thông tin với báo chí theo quy chế là chuyện nội bộ của Đại học Lâm nghiệp, PA83 không can thiệp.- Công an Hà Nội gây sức ép đến sinh viên và cả các thầy cô giáo tham gia phong trào bảo vệ cây xanh (FB BBC Vietnamese): FB BBC Vietnamese cho biết công an Hà Nội vẫn tiếp tục gây sức ép để các sinh viên và cả các thầy cô giáo không tham gia phong trào bảo vệ cây xanh, kèm theo văn bản đính kèm (https://1-ps.googleusercontent.com/sxk/FRU3w1z9YAhBr_d8lVMMykTYpN/www.danluan.org/1437012513_a6a909b172bf954087ba0ddc4dcd3127.pagespeed.ic.riJK7dRucJgyzjXbhRcL.jpg)

Treo cổ tự tử vì bị nghi đánh tráo vé số trúng 100 triệu (Zing): Theo lời vợ nạn nhân, cách đây gần 10 ngày, chồng chị bị công an xã Tân Nhuận Đông mời lên làm việc, vì có người tố anh tráo tờ vé số trúng giải trị giá 100 triệu đồng.

Xe buýt bê bối (Tuổi Trẻ): Nếu như một số tuyến xe buýt nội thành TP.HCM duy trì được chất lượng phục vụ hành khách nhờ xe còn mới, thiết bị vận hành tốt, thì phần lớn xe buýt giờ đang xuống cấp trầm trọng, từ tuổi thọ của thiết bị cho đến cung cách phục vụ.

-Quảng Ninh: Ai đã chôn hàng chục nghìn tấn than xuống lòng đất? (Vietq)

Hạn chế việc các bộ, công chức tiếp xúc trực tiếp với người dân’ (Một Thế Giới): “Phải phấn đấu việc giải quyết toàn bộ thủ tục hành chính cũng như cung cấp các dịch vụ công được thực hiện qua mạng, hạn chế và tiến tới chấm dứt việc tiếp xúc trực tiếp giữa các bộ, công chức với người dân và doanh nghiệp” (?!?!)

Làm rõ trách nhiệm người đề xuất và phê duyệt đề án chặt 6.700 cây xanh (Một Thế Giới): Thanh tra Chính phủ vừa có văn bản đề nghị Chủ tịch UBND TP Hà Nội chỉ đạo việc tiến hành thanh tra, làm rõ chủ trương, thẩm định phê duyệt… và xử lý nghiêm những sai phạm trong đề án chặt 6.700 cây xanh.

Liên tiếp nhiều nữ sinh mất tích gây hoang mang (Một Thế Giới): Chỉ trong vòng 10 ngày đã có 3 nữ sinh viên (SV) mất tích, trong đó một nữ sinhđã tử vong. Chiều 26/3, Ths Trịnh Hữu Chung, Trưởng phòng Công tác học sinh sinh viên (HSSV) Trường ĐH quốc tế Hồng Bàng cho biết: Riêng SV Ng. Tr. Th. Nguyên đã trở về sau ba ngày gia đình và nhà trường hoảng loạn tìm kiếm. – Hai cháu bé mất tích bí ẩn (info.net): Đã gần 5 ngày trôi qua, thông tin về hai đứa trẻ mất tích bí ẩn ở Đồng Nai vào ngày 22/3 vẫn bặt vô âm tín. – Lại thêm học sinh lớp 9 ở TP.HCM mất tích (Pháp Luật): Vụ hai bé trai mất tích ở Đồng Nai: Có thể các cháu bỏ nhà đi.

Hàng loạt vụ đánh ghen giả, cướp xe nhắm vào phụ nữ (Một Thế Giới): Không dùng dao, hung khí hay dùng vũ lực để trấn áp người đi đường, các đối tượng chuyên dàn cảnh để trộm, cướp ngày càng tỏ ra thủ đoạn hơn trong các phi vụ. Nạn nhân trong các “kịch bản” này đa số là phụ nữ.

Máy bay rơi bánh, mất phanh: Phát hoảng với hàng không Việt (Vef): Thời gian gần đây, đã có nhiều sự cố của hàng không Việt liên quan đến việc máy bay bị hỏng như lỗi phanh, rơi lốp, hỏng càng… – Hành khách bất bình cách VietJet hành xử khi máy bay gặp sự cố (Một Thế Giới)

Vụ xịt hơi cay vào mặt dân: Đến xin lỗi nhưng cán bộ…vẫn cãi! (Giáo Dục Việt Nam): Liên quan đến vụ việc một người dân ở xã Thới Bình, huyện Thới Bình tỉnh Cà Mau bị công an xã này xịt hơi cay vào mặt rồi bỏ mặc tại hiện trường gây bức xúc trong dư luận, sáng ngày 25/3 ông Nguyễn Đông Xuân ngụ xã Thới Bình, nạn nhân bị xịt hơi cay cho biết, lãnh đạo xã này vừa tổ chức đoàn cán bộ đến gặp gia đình ông để xin lỗi.

Hé lộ nguyên nhân ban đầu của vụ sập giàn giáo tại Vũng Áng (Vietnamplus) – Những vụ tai nạn chết người tại dự án Formosa (Pháp Luật): Chỉ trong vòng 10 tháng, đã xảy ra 3 vụ tai nạn lao động nghiêm trọng tại dự án Formosa. Tính đến thời điểm hiện tại đã cướp đi sinh mạng của 16 công nhân, cùng hàng chục người khác bị thương. – Nạn nhân sập giàn giáo đều là trụ cột trong gia đình (Tiền Phong) – Sập giàn giáo công trường Formosa: Máu, nước mắt, tình người (Tiền Phong) – Lỗ hổng chết người”? (Tiền Phong) – Giàn giáo rung, công nhân bỏ chạy nhưng quản lý ép tiếp tục làm (Một Thế Giới): Khi giàn giáo rung lắc, các công nhân tháo chạy nhưng bị người quản lý buộc quay lại, sau đó 30 phút giàn giáo sập. – Sập giàn giáo Formosa: Lỗi chủ quan của chỉ huy công trình? (Một Thế Giới): Theo báo cáo nhanh gửi Thủ tướng Chính phủ của đoàn kiểm tra Bộ LĐ-TB-XH thì toàn bộ hệ thống giàn giáo khổng lồ tại công trường thi công cầu cảng Sơn Dương (thuộc dự án Formosa, Khu kinh tế Vũng Áng, Kỳ Anh, Hà Tĩnh) đổ sập là do sự cố má phanh ở hệ thống thủy lực không đảm bảo.

Thân thế ‘dữ dằn’ của chủ quán ‘Bún bò gân’ (Phụ Nữ Online): Điều không nhiều người biết: chủ quán bún bò gân – vỉa hè chung cư Tôn Thất Thuyết chính là ca sĩ Hoàng Dũng, người đã từng gặt hái được những thành công nhất định vào cái thời “nhạc Hoa lời Việt” đang còn thịnh hành tại Việt Nam. Và đặc biệt anh là cháu ruột của nhạc sĩ Tuấn Khanh – Chủ quán bún bò gây sốt ở Sài Gòn: ‘Tôi sẽ dán tiếp nội quy mới’ (Ihay Thanh Niên): Chủ quán bún bò ‘cấm nói xấu chủ quán’ ở Q.4 TP.HCM khẳng định anh sẽ tiếp tục dán tiếp giấy nội quy mới sau khi bị tịch thu. – Tịch thu biển hiệu “Bún bò gân” là không có căn cứ (Một Thế Giới): Việc công an tịch thu biển hiệu quán Bún bò gân cùng những dòng quy định độc đáo đang gây những dư luận trái chiều. Trong khi đại diện công an giải thích tịch thu biển hiệu vì thấy nhảm nhí, phản cảm thì dư luận xã hội rất không đồng tình với quan điểm này…- Biển quảng cáo bún bò ‘bá đạo’ đã bị công an khu vực tịch thu (5Face): Trong cuộc đối thoại của anh Dũng và chiến sĩ công an khu vực tên V, đồng chí này cho rằng tấm biển quảng cáo của anh Dũng có phần nhí nhố, nhãm nhí, cần phải tạm giữ chờ cấp trên giải quyết và làm việc trực tiếp. Đặt câu hỏi tại sao cho các cán bộ làm việc tại trụ sở bảo vệ dân phố, anh Dũng đã không có câu trả lời thỏa đáng, mà còn hoang mang không biết mình sai phạm ở điều luật gì mà bị các cán bộ tịch thu tài sản cá nhân. – Quán bún bò gân hút khách nhờ treo biển nội quy “độc đáo nhất Sài Gòn” (Kenh14): Nhờ việc treo những biển báo nội quy khá độc đáo với nội dung ngộ nghĩnh, thu hút sự tò mò của nhiều thực khách nên quán bún bò vỉa hè của anh Dũng ngày càng đông khách. –

Clip CSGT Hà Nội chặn đường làm phụ nữ té xe (Một Thế Giới): Người phụ nữ chạy trên đường thì bất ngờ bị CSGT Hà Nội chạy ra cản đường dẫn đến té xe.- Cảnh sát cơ động truy đuổi khiến cô gái trẻ tử nạn (Tin Nhanh 24h): “Khi em bỏ chạy, họ có dùng gậy đập vào tay của em nhưng không việc gì. Tới đoạn cây xăng đầu đường Láng thì họ đạp vào sườn xe bên phải của em khiến em mất lái, đâm vào dải phân cách giữa đường. Em bất tỉnh một lúc. Khi tỉnh dậy thì em mới biết Thư đã chết. Khi em tỉnh chỉ có người dân xung quanh, công an chưa tới hiện trường”, Toàn khẳng định.

Bí thư Long An làm Phó Ban Tổ chức Trung ương (VnExpress): Ông Mai Văn Chính, Bí thư Tỉnh ủy Long An vừa được điều động làm Phó trưởng ban tổ chức Trung ương, Phó bí thư Nguyễn Nam Việt sẽ thay ông Chính.

Nhân quyền vẫn là mảng ‘gai góc’ (BBC): Đại sứ Osius nói rằng “Tôi không nghĩ rằng quan hệ Hoa Kỳ Việt Nam đạt được tiềm năng tối đa cho tới khi có những tiến bộ đáng kể và có thể chứng minh được về nhân quyền.” “Trong lúc này có nỗ lực chung của hai phía. Phía Việt Nam là sửa đổi bộ luật hình sự cho phù hợp với hiến pháp để có sự nhất quán.”

-Bệnh viện từ chối điều xe cấp cứu, bệnh nhân tử vong ở TP.HCM (Một Thế Giới): Phát hiện một người bị đột quỵ giữa đường, người dân gọi điện thoại cho xe cấp cứu nhưng bệnh viện không điều xe đến. Người dân chạy thẳng đến bệnh viện nài nỉ từ điều dưỡng đến bác sĩ xin điều xe. Bệnh viện vẫn từ chối. Kết cục là bệnh nhân tử vong do không được cấp cứu kịp thời. Chuyện xảy ra ở Bệnh viện Đa Khoa Bưu Điện TP.HCM.

Đồng chí Phạm Quang Nghị dự lễ kỷ niệm 40 năm Ngày giải phóng Thừa Thiên Huế (Hà Nội Mới): Phát biểu tại buổi lễ, đồng chí Phạm Quang Nghị đã ngược dòng lịch sử, trở về những năm kháng chiến chống Mỹ, khi Thừa Thiên Huế là mắt xích trọng yếu trong cuộc đọ sức giữa ta và địch. Đặc biệt là từ sau tiến công và nổi dậy Tết năm 1968, đế quốc Mỹ và ngụy quyền Sài Gòn càng tăng cường phòng thủ, coi chiến trường Trị – Thiên – Huế là vị trí chiến lược then chốt và Cố đô Huế là trung tâm chỉ huy đầu não ở miền Trung. Đồng chí Nghị đang yên đang lành vô Huế nhắc lại lịch sử làm gì đây?

Trực thăng quân sự MI8 phát nổ ở đảo Phú Quý, Bình Thuận (Zing) Máy bay rơi và gãy đôi ở Bình Thuận (vietnamnet): Ba quân nhân bị thương đang được cấp cứu tại bệnh viện Phú Quý, nhưng không có ai nguy hiểm đến tính mạng. – Hé lộ nguyên nhân trực thăng rơi trên đảo Phú Quý (Tiền Phong)

Kinh tế

Buộc DN loại chi phí quảng cáo ra khỏi giá sữa (Một Thế Giới): Chiều 26.3 Bộ Tài chính đã có văn bản phát đi buộc doanh nghiệp loại chi phí quảng cáo ra khỏi giá sữa dành cho trẻ dưới 24 tháng tuổi từ ngày 15.4.

Thủ tướng: ‘Dân làm kinh tế hiệu quả hơn’ (Nguyễn Tấn Dũng): Thủ tướng đề nghị, các bộ cần mạnh dạn, bán vốn Nhà nước ở các lĩnh vực không cần thiết nắm giữ. Nhà nước lấy được tiền về, doanh nghiệp tư nhân thay thế. Tư nhân là nhân dân, toàn dân làm kinh tế thì mới thắng lớn được.

Giá dầu giảm, giá xăng giữ nguyên (VTV): Theo thông tin từ Tập đoàn Xăng dầu Việt Nam, giá dầu hỏa và dầu mazut đã được giảm giá, trong khi giá xăng vẫn giữ nguyên.

Thu về 7.000 tỷ đồng từ thoái vốn, Nhà nước lãi gần gấp rưỡi! (Dân Trí): Tính đến ngày 24/3, cả nước đã thoái được 4.937 tỷ đồng, thu về 6.987 tỷ đồng, bằng 1,42 lần giá trị sổ sách. Trong đó, lĩnh vực bất động sản thoái ra 2.690 tỷ đồng nhưng thu về 3.177 tỷ đồng (chiếm 45% tổng giá trị thu về từ thoái vốn).

Mua tàu triệu đô, bán giá sắt vụn: Hết mơ biển lớn (VietnamNet): Trước 2008, nhiều DN vận tải biển Việt Nam ồ ạt vay tiền mua sắm hàng loạt tàu vận tải. Nhưng ít ai ngờ rằng, chỉ vài năm sau đó, nhiều con tàu có giá trị trên sổ sách cả chục triệu USD được bán với giá vài ba triệu USD.

Giáo dục

Chăm xem thời sự, thi THPT quốc gia môn Sử chắc chắn đỗ (Một Thế Giới): Các chuyên gia dự đoán, đề thi THPT quốc gia môn Sử sẽ không tách VN ra một vấn đề riêng lẻ như trước mà gắn với các vấn đề nổi cộm khu vực.

Hà Nội: Cô dạy trẻ bằng cách lấy ghim giấy đâm vào chân (Một Thế Giới): Một cô giáo trẻ đã dùng ghim châm giả làm “kiến cắn” để dạy dỗ những đứa trẻ hư. Vụ việc trên diễn ra tại trường mầm non Tuổi Thần Tiên, khu đô thị Đại Thanh, huyện Thanh Trì, Hà Nội. Thông tin này khiến nhiều bậc phụ huynh lo lắng và bất bình lên án phương pháp giáo dục chẳng giống ai này. – Cho nghỉ việc cô giáo dùng ghim giấy để bắt trẻ mầm non ngủ (Dân Trí): Trường mầm non tư thục Tuổi Thần Tiên đã chính thức cho nghỉ việc đối với cô giáo Trà My. Sau đó các em học sinh ở lớp xảy ra sự việc đều đã đi học lại bình thường.

Giáo viên về hưu lập bếp ăn, giúp học trò nghèo no bụng (Dân Trí): Trong những lần đến các trường học, ông Nguyễn Văn Mốt – Chủ tịch Hội Cựu giáo chức TP Sa Đéc chứng kiến nhiều em học sinh ngồi dưới tán cây ăn gói xôi, bánh mì… lót dạ. Từ đó, ông quyết đinh lập bếp ăn, giúp học trò nghèo có buổi trưa no bụng, đủ chất.

Thể Thao

Ngày Thể thao Việt Nam: Mơ về một tầm cao mới (Dân Trí): Hôm nay là ngày Thể Thao Việt Nam (27/3)

Sức khỏe – Môi trường

Lấp sông Đồng Nai nhưng không tham vấn Bộ Tài nguyên và Môi trường (Dân Trí): Bộ trưởng Bộ Tài nguyên và Môi trường Nguyễn Minh Quang vừa chỉ đạo các cơ quan chức năng của Bộ nghiên cứu và có ý kiến với UBND tỉnh Đồng Nai xung quanh việc cho phép Công ty Toàn Thịnh Phát lấp sông Đồng Nai thực hiện dự án, gây bức xúc dư luận.

Long An: Cháy 50 ha rừng tràm trong khu bảo tồn (Thiên Nhiên): Đám cháy làm thiệt hại 50 ha rừng tràm trong tổng số hơn 800 ha rừng tràm đặc dụng ở Trung tâm Bảo tồn phát triển dược liệu

Đà Lạt đang bị ám bởi “hơi thở của quỷ” (Một Thế Giới): Thời gian gần đây, tại một số tuyến đường, công viên ở Đà Lạt (Lâm Đồng) như đường Hồ Tùng Mậu, Phù Đổng Thiên Vương, Công viên Yersin…, loài cây Borrachero (còn gọi là cây “hơi thở của quỷ”, hoa loa kèn, hoa kèn của thiên thần…) đang được trồng tràn lan.

Góc nhìn trẻ

Gặp nữ sinh 9X đa tài từng giành giải Nhất kiến trúc (Dân Luận): Mới đây, Thùy Trang – SV trường ĐH Kiến trúc Hà Nội cùng với đồng đội đoạt giải Nhất của một chương trình do Hà Lan tổ chức. Và ít ai biết rằng, cô bạn còn là stylist chuyên nghiệp suốt 4 năm nay.

Đến với “thành phố đáng sống” cùng “Welcome to Đà Nẵng” (Dân Trí): “Với những góc quay đẹp, giai điệu sôi động, MV “Welcome to Đà Nẵng” do nhóm các bạn trẻ Đà thành thực hiện cho thấy một Đà Nẵng đẹp từ toàn cảnh với những điểm đến hấp dẫn, ẩm thực phong phú, con người thân thiện, mến khách…

Pháp luật

Bà Rịa-Vũng Tàu xử nghiêm việc bán shisha, thuốc lá cho học sinh (Pháp Luật)

Xét xử vụ 3 bé sơ sinh tử vong sau tiêm chủng (Kiến Thức): Tòa án nhân dân Quảng Trị đang xét xử vụ 3 cháu bé sơ sinh tử vong ở Hướng Hóa (Quảng Trị) do y tá tiêm nhầm thuốc mê.

Thế giới – Đối ngoại

Hợp tác ở Cam Ranh không gây nguy hại cho bên thứ ba (Tuổi Trẻ): Đại sứ Phạm Quang Vinh khẳng định Việt Nam có chính sách đối ngoại độc lập và chính sách đối tác thân thiện đối với tất cả các nước. Việt Nam không thiết lập quan hệ với nước này để làm tổn hại đến nước khác.

Kim Jong-Un muốn treo cờ Triều Tiên khắp thế giới (Một Thế Giới): Nhà lãnh đạo trẻ của Triều Tiên Kim Jong-Un kêu gọi các vận động viên cố gắng thi đấu tốt hơn trong các sự kiện thể thao được tổ chức tại nước ngoài, nhằm gián tiếp “treo cờ Triều Tiên trên bầu trời của các quốc gia”, báo chí địa phương đưa tin.

Lý Quang Diệu và những quyết sách đưa Singapore trở thành “quốc đảo xanh” (Dân Trí): Nhờ tầm nhìn và những chính sách cứng rắn của cố Thủ tướng Lý Quang Diệu, từ một quốc gia nhỏ bé, nghèo tài nguyên, đến nay, Singapore đã trở thành quốc đảo Xanh – Sạch – Đẹp và là điểm đến hút khách du lịch hàng đầu châu Á.

Nóng: Cơ phó khóa cửa buồng lái và đâm máy bay xuống đất, công tố viên Pháp cho biết (Dân Luận) – Giải mã hộp đen vụ rơi máy bay: phi công muốn tự sát! (Một Thế Giới): Băng ghi âm từ hộp đen trên chiếc máy bay số hiệu 9525 của Germanwings cho thấy cơ trưởng đã bị khóa bên ngoài phòng lái trong khi cơ phó có dấu hiệu cố tình phá hủy chiếc máy bay, công tố viên Brice Robin nói hôm thứ Năm. – Đức khám xét nơi ở của cơ phó máy bay gặp nạn (Dân Trí): Chiều 26/3, cơ quan công tố và cảnh sát Đức đã tiến hành khám xét căn hộ của cơ phó điều khiển chiếc Airbus A320 mang số hiệu U49525, bị rơi hôm 24/3 khiến toàn bộ 150 hành khách và phi hành đoàn thiệt mạng. – Hành khách 4U9525 la hét trong những phút cuối cùng (Zing): Một công tố viên người Pháp cho biết các hành khách trên phi cơ Airbus A320 của hãng Germanwings chỉ ý thức được thảm kịch đang đến ngay trước khi tử nạn. – Phát hiện manh mối cơ phó 4U9525 tự sát (Zing): Cảnh sát điều tra vụ tai nạn máy bay của Germanwings phát hiện “manh mối đáng chú ý” tại nhà Andreas Lubitz, trong khi bạn bè của cơ phó nói anh ta vừa chia tay người yêu. – Thế giới bàng hoàng trước những vụ phi công cố tình cho máy bay rơi (Thanh Niên)

15 quốc gia ‘trắng tay’ trong năm 2015 (Một Thế Giới): Xung đột dân sự, giá dầu sụt giảm, nhu cầu toàn cầu suy yếu đối với tất cả mọi thứ từ cà phê đến sữa, đã khiến nhiều quốc gia thua lỗ nặng khi xuất khẩu và có mức thâm hụt thương mại cao nhất thế giới

Du khách Trung Quốc phơi quần áo lót ở sân bay, dân Thái phẫn nộ (Một Thế Giới): Những hành động xấu xí ngày càng nhiều của du khách Trung Quốc ở Thái Lan – từ thản nhiên phơi đồ lót ở sân bay cho đến giơ chân đá vào chuông chùa cổ linh thiêng, rửa chân trên bồn rửa mặt… – đang làm người dân địa phương phẫn nộ.

Nga sẵn sàng đáp trả các mối đe dọa an ninh quốc gia (Tiền Phong): Phát biểu trong cuộc họp ngày 26/3 của Cơ quan An ninh Liên bang, Tổng thống Nga Vladimir Putin nhận định có âm mưu tiến hành các hoạt động chống phá Nga trong các cuộc bầu cử năm 2016 và 2018, đồng thời yêu cầu ngăn chặn âm mưu gây bất ổn đó. – Tổng thống Nga dọa “những trò như thế không xong với chúng tôi” (Bizlive): Đề cập tới những nỗ lực kiềm chế Liên bang Nga, Tổng thống Vladimir Putin cho rằng, “những trò như thế” sẽ không xong với Nga.

Putin hé lộ người kế nhiệm (vietnamnet): Putin nói về lãnh đạo Nga tương lai, hộp đen máy bay Đức bị hỏng, Thủ tướng Thái cảnh báo cầm quyền vô thời hạn…

Campuchia công khai ủng hộ lập trường của Trung Quốc ở Biển Đông (VoA) – Campuchia công khai ủng hộ Trung Quốc bành trướng Biển Đông (giaoducvietnam): Nhà lãnh đạo của Campuchia đã công khai ủng hộ lập trường của Trung Quốc cho rằng tranh chấp lãnh thổ ở Biển Đông không thể được giải quyết thông qua Hiệp hội Các Quốc gia Đông Nam Á (ASEAN). “Xét cho cùng thì đây không phải là vấn đề đối với toàn thể khối ASEAN. Đó là vấn đề song phương giữa các nước có liên quan, họ cần phải nói chuyện với nhau,” ông Hun Sen nói.

Văn hóa – Nghệ thuật – Giải trí

Bộ phim nào buồn nhất trong lịch sử? (Dân Trí): Khoa học vừa công nhận một bộ phim buồn nhất lịch sử điện ảnh và việc bộ phim có khả năng gây xúc động mạnh đến người xem.

Ghế đá cổ nhất Hà Nội đã được “hồi sinh“ (Lao Động): Sáng ngày 26.3, chiếc ghế đá cổ ven Hồ Gươm (gần ngã ba Lê Thái Tổ – Hàng Trống, Hoàn Kiếm, Hà Nội) bị vỡ cách đây một gần 2 tháng đã được phục dựng.

Mẫu trang sức cổ nhất thế giới (Dân Trí): Món đồ trang sức được chế tác từ cách đây hơn 130.000 năm khiến các nhà nghiên cứu phải trầm trồ về độ tinh xảo

Gặp diễn viên có “gương mặt đau khổ” của màn ảnh Việt (Dân Trí): Gắn bó với nghiệp diễn gần 40 năm, anh được khán giả yêu mến đặt biệt danh là “người đàn ông có gương mặt đau khổ” của màn ảnh Việt

Không được phép đưa nhà tiên tri Mohammed lên… màn ảnh (Dân Trí): Bộ phim “Mohammed, sứ giả của Chúa” dù còn chưa ra mắt đã bị phản đối dữ dội vì phim đã “dám” khắc họa nhà tiên tri bằng một nam diễn viên “người trần mắt thịt”.

————————————

THÔNG TẤN XÃ VANGANH

Điểm Tin Thứ Sáu 27/03/2015

Published on March 27, 2015

https://www.ttxva.net/diem-tin-thu-sau-27-03-2015/

Tin Nổi Bật Trong ngày

Thủ tướng mời nhà đầu tư Qatar mua ngân hàng, sân bay, cảng biển Việt Nam

Bảng nội quy “bá đạo” của quán bún bò gân gây sốt mạng bị tịch thu

[Phiếm Đàm 61] Sự đa dạng sắc tộc – Lợi hay hại ?

Những sáng kiến… trời ơi

Vì sao phim 18 tỷ của Ngọc Trinh phải cấm trẻ em?

Bệnh viện từ chối điều xe cấp cứu, bệnh nhân tử vong ở TP.HCM

Nhật Bản sẵn sàng thủy chiến với TQ với tàu chiến siêu khủng

63 giang hồ đi thanh toán đối thủ theo lệnh của đại ca tuổi teen

Điểm Tin Thứ Sáu 27/03/2015

[Phiếm Đàm 60] Nhân vụ rớt phi cơ Airbus A320

[Phiếm Đàm 59] Tạ Chí Đại Trường – nhìn lại từ bên ngoài

Đêm

4 hoài nghi trong giải trình của Hà Nội vụ chặt cây

Soi khối nợ chồng chất đại gia lấp sông Đồng Nai

Hiện trường tai nạn Formosa: Dưới giàn giáo có…đường hầm?

[Phiếm Đàm 58] Vì sao phim nhảm thống trị màn ảnh Việt Nam ?

Trung Quốc ngang ngược cắm cờ đáy biển Đông?

Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng: ‘Không để Việt Nam đứng chót bảng ASEAN’

[Phiếm Đàm 57] Malcolm Fraser, Lý Quang Diệu và sự giảo trá của người Việt Nam

Biết đâu Mẹ lại đớn đau thêm lần nữa

Nghịch lý đại gia vàng nợ thuế, Quảng Nam nhận gạo cứu đói

Công nhân Formasa ‘đã bỏ chạy nhưng bị buộc quay lại làm việc’

Ông Dương Xuân Nam kể chi tiết vụ Phương Nga vào phòng BGK nửa đêm

Lương hưu thấp, hàng chục cô giáo lặn lội đi đòi quyền lợi

Thế lực của đại gia lấp sông Đồng Nai

Trực thăng rơi ở đảo Phú Quý, nhiều người bị thương

VPBank cho khách hàng mang bạo bệnh vay với lãi suất ‘cắt cổ’?

Một phần máu thịt Tổ quốc còn nằm trong tay ngoại bang

Dự án đường sắt trên cao không yêu cầu chặt cây xanh

Trung Quốc nhờ Mỹ giúp bắt quan tham

Choáng váng với cảnh trấn áp dân của vị Trưởng công an xã

Phó giám đốc cảng ở Hải Phòng bị chém trước cổng nhà

Campuchia công khai ủng hộ lập trường của Trung Quốc ở Biển Đông

Sập giàn giáo ở Formosa: Tất cả nạn nhân đều là người Việt Nam

Mua tàu triệu đô, bán giá sắt vụn: Hết mơ biển lớn

XEM TIN ĐẦY ĐỦ : https://www.ttxva.net/diem-tin-thu-sau-27-03-2015/

————————–

ĐỐI THOẠI

.

Đài Đáp Lời Sông Núi

ĐLSN 26.03.2015

http://radiodlsn.com/

.

Theo dõi đài Đáp Lời Sông Núi qua:

Youtube

Twitter

Facebook

.

Youtube: THẢM HỌA ĐỎ BỘ MẶT THẬT CỦA ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM

.

Youtube: Sự Thật Hồ Chí Minh

.

Youtube: Ho Chi Minh, The Man and The Myth

.

Youtube: Cải cách ruộng đất

.

Youtube: Nhân Văn Giai Phẩm

.

Đối Thoại Điểm Tin ngày 26 tháng 3 năm 2015

Posted on 26/03/2015 by Doi Thoai

https://doithoaionline.wordpress.com/2015/03/26/doi-thoai-diem-tin-ngay-26-thang-3-nam-2015/

—————————————

Viet Studies

Thứ năm, 26 tháng 3, 2015

http://viet-studies.info/

.

Kinh tế Việt Nam

Nguyễn Khắc Mai: Cụ Lý Quang Diệu vẫn sống (viet-studies 26-3-15)

VN không tham gia trò chơi quyền lực nào của nước lớn’ (VOV VNN 26-3-15) — P/v Nguyễn Chí Vịnh

Đại sứ Nga lên tiếng việc Mỹ nới lệnh cấm bán vũ khí cho Việt Nam (GD 26-3-15)

Báo Nhân Dân tiêu nhiều tiền hơn VTV (BBC 26-3-15)

Bộ Kế hoạch-Đầu Tư chỉ rõ DN Việt ngày càng lép vế (ĐV 26-3-15)

Chiến tranh cá tra và chiến tranh bắn nhau: Of Catfish Wars and Shooting Wars (NYT 26-3-15) — Rogen Cohen tường trình từ Việt Nam

Hồi ký Dương Văn Ba: Những ngã rẽ: Chương 20 – Vài chuyện nhỏ về ông Nguyễn Văn Linh, người đã ra lệnh bắt tôi (viet-studies 25-3-15)   Bản thảo này đột ngột chấm dứt ở đây (khoảng năm 2006).  Sau này tác giả bị bệnh nặng nên không thể bổ sung, chỉnh sửa gì được nữa

Kinh tế Thái Lan sụp đổ: Thailand’s Teflon Economy Is Imploding (National Interest 26-3-15) — Joshua Kurlantzick

Nhiều người Mỹ sợ rằng TPP sẽ mở cửa cho các nước khác kiện Mỹ! Trans-Pacific Partnership Seen as Door for Foreign Suits Against U.S. (NYT 25-3-15)  — Bài này (của Matt Yglesias) rất có ích cho toàn cảnh cuộc tranh luận về TPP ở Mỹ: 2 articles that explain why the TPP debate is so maddening (Vox 26-3-15)

Tướng Phạm Hồng Sơn, một đời chiến trận (VHNA 24-3-15)

Những ý nghĩa chiến lược của chính sách năng lương Trung Quốc: Strategic Implications of Chinese Energy Policy (American Interest 3-2-15)

Chính sách ngoại giao Trung Quốc đã trưởng thành? Chinese Foreign Policy Comes of Age (NYT 26-3-15) –  Andrew Small tán tụng Tàu. Understanding Chinese Foreign Policy: A Conversation with Dingding Chen (Diplomat 26-3-15)

Dân chủ thoái lui ở Đông Nam Á: Southeast Asia’s Democracy Downer (FP 23-3-15)

Chợ cô dâu ở châu Á: Decoder: Asia’s Bride Market (FP 26-3-15)

.

Văn Hóa & Giáo Dục

Giáo dục là một khoa học, là một nghệ thuật (CAND 24-3-15) — P/v Trần Hữu Tá

Nghịch lý và lối thoát: Triết lý phát triển Khoa học và Giáo dục Việt Nam (TS 23-3-15)

Năm 2020, VN có 50% giảng viên vật lý ở ĐH điểm là tiến sỹ (KP 26-3-15) — 50% thôi ư?  Quá khiêm nhường.

Rất khó tuyển giáo viên tâm lý (TT 26-3-15) — Hậu quả là đào tạo ra những lãnh đạo tuyên giáo như ông Phan Đăng Long!

Văn chương tồi ít tai họa hơn giáo dục tồi! (NLĐ 25-3-15) — Bởi thế, các thầy cô giáo dạy dở nên từ chức, đổi nghề thành nhà văn.

Biếm họa không phải là minh họa (ND 25-3-15) — Nhưng lắm khi minh họa cũng là biếm họa.  Chẳng hạn khi minh họa ông Phan Đăng Long, ông Nguyễn Thế Thảo thì cũng chính là biếm họa đấy!

Sách: Từ bột gỗ tới thánh thần (TT 23-3-15)

Sách cho trẻ đủ kiểu sạn, sốc (TP 25-3-15)

Vietnam’s tourism industry: an artist’s critical view (SCMP 25-3-15)

.

.

.


Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 41 other followers