Archive for the ‘Uncategorized’ Category

Bạo lực ở đâu ra (Đoan Trang – Bauxxite VN)

Tháng Chín 4, 2015

.

.

Bạo lực ở đâu ra (1)

Đoan Trang

04/09/2015

http://boxitvn.blogspot.com/2015/09/bao-luc-o-au-ra-1.html

.

Ở đâu ra cái lệ công dân đi nước ngoài về thì Bộ Công an chặn lại ở sân bay, không cho làm thủ tục nhập cảnh, rồi đưa vào phòng kín lục đồ (lưu ý rằng công dân đó không hề có dấu hiệu vi phạm hành chính), hỏi vặn vẹo “đi đâu về, gặp ai, làm việc với ai, để làm gì…”?

Đã thế, khi người nhà và bạn bè của công dân đó đến sân bay chất vấn, làm rõ tình hình, thì chối quanh, kêu “không biết, không nghe thông tin gì”. Đỉnh cao của sự dối trá, trơ trẽn là Bộ còn giật dây, chỉ đạo công an cửa khẩu làm thủ tục xác nhận việc công dân “mất tích”.

Mặt khác, Bộ bố trí cho lính lác ra đánh trộm hành khách trên sân bay. Được sự bảo kê của an ninh sân bay, đám lính thường phục thò tay bấm huyệt, véo đùi, đấm vào bụng và sườn, đạp chân… nói chung đều là “đánh dưới thắt lưng” để tránh bị mọi người phát hiện, nhất là tránh bị ghi hình.

Tôi đã chứng kiến tất cả những cái đó. Cũng như mọi người khác, tôi chẳng lạ, chẳng ngán gì những trò bần tiện của “quý Bộ”. Nhưng điều làm tôi kinh sợ, là với não trạng ấy, với cung cách làm việc ấy của lực lượng bảo vệ chế độ, thì bạo lực là không tránh khỏi trong xã hội này và không có dấu hiệu chấm dứt. Và khi nhìn vào những gương mặt như những nhân viên CA trong mấy bức hình này, ngồi đối diện với những người như thế, tôi lại càng thấy lo ngại, vì một ý nghĩ rất tiêu cực: Hình như ở Việt Nam, có những người mà thật sự, bạo lực là ngôn ngữ duy nhất mà họ hiểu được.

http://lh3.googleusercontent.com/-k3HwM4JQnVg/VejDnj0Gb4I/AAAAAAAA41Q/AEzQ1vX9C_Y/clip_image001%25255B4%25255D.jpg?imgmax=800

http://lh3.googleusercontent.com/-8zxIUrzM4r0/VejDoU6KKkI/AAAAAAAA41Y/BSuouj_sK-8/clip_image002%25255B4%25255D.jpg?imgmax=800

http://lh3.googleusercontent.com/-T-ozgtN784I/VejDpE6UZCI/AAAAAAAA41g/Pb9kxxvn3T8/clip_image003%25255B4%25255D.jpg?imgmax=800

Họ sẽ không bao giờ hiểu và tiếp nhận nổi những điều bình thường như “nhân quyền”, “thượng tôn pháp luật”, “tinh thần khoan dung”, “bác ái”, “tình người”, v.v. Nếu ta nói với họ về dân chủ, tự do, đạo của người quân tử… họ sẽ chẳng hiểu gì.

Nhưng nếu ta bảo họ “yêu nước là yêu Đảng, yêu CNXH; bọn chống đảng, kêu gào dân chủ là bọn phản động, phải tiêu diệt”, thì họ hiểu ngay, vì đấy là thứ ngôn ngữ duy nhất lọt vào tai, thấm vào đầu họ hàng ngày.

Tương tự, nếu ta bảo họ “mày là thằng mặt l.”(2), thì họ hiểu ngay lập tức.

Thế này thì hỏi làm sao ở Việt Nam, bạo lực lại phổ biến đến như thế, và sẽ còn phổ biến.

Đ.T.

Nguồn: https://www.facebook.com/pham.doan.trang

(1) Đầu đề của BVN

(2) Ở chỗ này, trên trang Facebook, tác giả có nói thêm: “Anh Pham ơi, mình phân tích logic với ngụy biện cho nó thì nó không hiểu nhưng mà mình bảo nó “mày là thằng mặt l.” thì nó hiểu ngay và luôn. Từ đó suy ra là lời Ông Cụ dạy cán bộ ngày xưa đúng thật, viết lách nói chuyện gì thì cũng cứ phải thật bình dân, dễ hiểu”.

——————–

Phụ lục

  1. Bạo lực liên tiếp diễn ra tại sân bay Nội Bài

Thảo Gạo

03/09/2015

https://www.danluan.org/tin-tuc/20150903/thao-gao-bao-luc-lien-tiep-dien-ra-tai-san-bay-noi-bai

.

https://www.danluan.org/files/u1/sub04/anninhvunguyenquanga1.png

Thanh niên mặc áo đỏ trong hình là người đã vặn tay và tát tác giả bài viết, và đây là nụ cười của anh ta khi bị mọi người hỏi “sao đánh con gái”.

.

22h00, tại sảnh A2, khu T2, cảng sân bay Quốc tế Nội Bài

Những người đi đón tiến sỹ Nguyễn Quang A đang ngồi nói chuyện để quên đi hiện thực chua chát thì đột nhiên vang lên tiếng hét: “Đánh người, đánh người…”. Mọi người vội vã lao ra, thấy một tên to khỏe mặc áo trắng đang đánh Lưu Văn Minh (tức Dustin Bý) ngay trước cửa WC của sân bay, hắn túm cổ và đấm túi bụi vào đầu Minh. Ngay lập tức khoảng ba, bốn tên mặc thường phục và năm, sáu tên mặc quân phục lao vào đó, có lẽ để đánh hôi cũng như để ngăn nhóm người bảo vệ Minh. Những người nhanh chân nhất trong nhóm người đi đón ông Quang A chạy về phía Minh để bảo vệ bạn mình, đồng loạt hô to yêu cầu an ninh sân bay bảo vệ người dân. Còn các anh an ninh có mặt tại đó khéo léo vây bọc để cho kẻ áo trắng tẩu thoát.

Theo lời kể của Minh thì anh bị tấn công khi đang rửa tay trong toilet, lúc đó anh không để ý nên bị tấn công từ phía sau. Khi kẻ hành hung anh tháo chạy, bạn bè của Minh và người chứng kiến yêu cầu lực lượng an ninh, mà cụ thể là đội phó đội an ninh sân bay Nội Bài, lập biên bản tại hiện trường. Tuy nhiên các nhân viên công quyền từ chối, thậm chí thách thức người dân bằng giọng điệu: “Muốn lập biên bản thì về đồn làm việc”.

Rõ ràng sự quanh co chối tội và thái độ bất hợp tác với người dân của lực lượng an ninh tại sân bay Nội Bài cho thấy những sự việc diễn ra đều nằm trong tính toán của họ. Kẻ hành hung cũng không phải ai xa lạ, chính là người của họ.

Trước đó, khoảng 20h00

Khi nhóm người thân và bạn bè ông Nguyễn Quang A giơ biển được làm bằng giấy A3 đón ông (nội dung của biển gồm có: Chúng tôi đón tiến sỹ Nguyễn Quang A; Chúng tôi tìm tiến sỹ Nguyễn Quang A mất tích từ 9h00 sáng;…) thì ngay lập tức bị một lũ người lực lưỡng từ nhiều phía lao vào cướp, chúng giằng xé giấy đồng thời giở thói côn đồ với những người này. Chúng thụi vào bụng anh Lã Việt Dũng, đấm mạnh vào ngực anh Trịnh Anh Tuấn (tức Gió Lang Thang), bóp tay cô Đặng Bích Phượng và giật điện thoại chú Nguyễn Kim Môn (nhưng không được)… Trong cơn hỗn loạn, với đội ngũ hơn 10 người mặc thường phục của chúng, lại được những kẻ mặc quân phục ngang nhiên làm lơ, thì những người khác đều bị đánh, đẩy, đấm…

Cả hai sự việc trên đều diễn ra trong chớp nhoáng, chúng dàn quân, thu quân nhanh chóng, bố trí nhiều máy quay ở nhiều vị trí, tất cả các máy quay đều cùng một hãng Sony vẫn thường thấy lực lượng an ninh sử dụng từ trước đến nay.

Có mặt cùng nhóm đi đón ông Quang A đầu tiên, từ 16h00, người viết chứng kiến gần như toàn bộ diễn biến sự việc. Khi nhận được thông tin mất tích của ông A, nhóm bạn bè của ông có mặt tại Đồn Công an Cửa khẩu sân bay Nội Bài để hỏi về sự việc thì nhận được câu trả lời: “Không biết, không có thông tin gì” từ nhân viên trực ban. Cả nhóm nhanh chóng rời đến sân bay, gặp hỏi bất cứ nhân viên an ninh nào gặp được để xin hướng dẫn và hỗ trợ, những câu trả lời nhận được luôn là: “Không biết, không có thông tin. Đề nghị xuống đồn công an cửa khẩu sân bay Nội Nài trình báo”. Điều tệ hại hơn, khi yêu cầu những nhân viên an ninh hướng dẫn đó chịu trách nhiện về những gì mình nói bằng một biên bản, ghi rõ tên và số hiệu của họ thì y như rằng họ lảng tránh, bỏ đi ngay.

Tiếp tục nỗ lực trong vô vọng, bạn bè của ông A thay nhau gọi điện đến đường dây nóng của Đồn Công an Cửa khẩu Sân bay Nội Bài và Cảng Hàng không Quốc tế Nội Bài để được trợ giúp. Thậm chí hai con trai ông phải bất đắc dĩ tiến hành khai báo với đồn công an sân bay Nội Bài rằng bố mình bị mất tích để cơ quan chức năng vào cuộc. Tuy nhiên, thái độ của cơ quan công quyền vẫn là dửng dưng, không hợp tác. Dù bên cạnh đó, dùng phần mềm di động, con trai ông A đã xác định được bố mình có mặt trong khu vực sân bay. Và trò chuyện qua điện thoại, ông A cũng cho biết ông chưa làm thủ tục nhập cảnh, đang bị câu lưu bởi lực lượng an ninh trong khu vực sân bay.

Sau này, qua lời kể của ông, cách mà A67 – Tổng cục an ninh – đối xử với ông khi ông bị “mời làm việc” riêng trong một phòng, suốt hơn 15 giờ, cũng không lấy gì làm thân ái. Bọn họ cũng giật điện thoại của ông khi ông sử dụng, cũng dọa dẫm khi ông không hợp tác…

Bạn đọc có thể đặt câu hỏi là ông Nguyễn Quang A đã làm gì để bị đối xử như vậy? Để những người đến đón ông, dù cư xử đúng khuôn khổ pháp luật, bị đối xử bất công và đầy bạo lực như vậy?

https://www.danluan.org/files/timgs/hon_1h_sang.jpg

Hơn nửa đêm, an ninh mới chấm dứt câu lưu TS. Nguyễn Quang A.

Có phải bạo lực nhằm vào người bảo vệ nhân quyền?

Tiến sỹ Nguyễn Quang A, 69 tuổi, là một trí thức-doanh nhân nổi tiếng. Tốt nghiệp ngành điện tử-viễn thông tại Hungary, ông từng là sáng lập viên Công ty máy tính Truyền thông Điều khiển 3C (năm 1987), Ngân hàng VP Bank (năm 1993). Năm 2007, cùng với tám gương mặt tri thức nổi bật tại Việt Nam, ông thành lập Viện Nghiên cứu Phát triển IDS. Viện này đã “bị” ông tuyên bố tự giải thể năm 2009 để phản đối Quyết định 97 của Thủ tướng, mà theo IDS là một quyết định “phản tiến bộ, phản khoa học, phản dân chủ, chẳng khác nào thể hiện chính sách ngu dân“.

Là một doanh nhân thành đạt, những năm gần đây, TS. Nguyễn Quang A còn nổi lên như là một trí thức hàng đầu đấu tranh cho dân chủ-nhân quyền ở Việt Nam. Ông tham gia nhiều chuyến đi vận động quốc tế (chi phí đều do ông tự bỏ tiền túi trang trải); có mặt tại nhiều hội nghị, hội thảo và diễn đàn quốc tế để thảo luận về tình hình nhân quyền Việt Nam; dịch rất nhiều sách, tài liệu về chính trị và chính sách công, từ tiếng Hung và tiếng Anh. Và đặc biệt, ông luôn dành sự ủng hộ nhiệt thành cho khối xã hội dân sự “không được thừa nhận” ở trong nước (theo blogger Đoan Trang).

Vụ câu lưu ông của A67 được cho là liên quan sự trở về của ông sau chuyến công tác châu Âu và Mỹ dài ngày. Khi ông xuống máy bay, khoảng 9h30 ngày 1/9 thì ông bị mời vào làm việc với lý do “hộ chiếu hết hạn”. Sau đó là một loạt lý do khác thay thế khi ông cho biết hộ chiếu của ông vẫn còn giá trị thêm 5 năm. Suốt 15 tiếng đồng hồ làm việc, phía an ninh Việt Nam muốn ông nói rõ ông đã đi đâu, gặp ai – những thông tin ông đã chia sẻ rất rõ ràng trên facebook. Tuy nhiên trước sự lạm quyền của an ninh, ông từ chối không hợp tác và không ký biên bản.

Những gì diễn ra cho thấy sự hèn hạ và bẩn thỉu của an ninh Việt Nam khi đối phó với những người đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền. Trước đó, vào khoảng tháng 5, ông Mai Xuân Dũng, trưởng nhóm thiện nguyện Cứu lấy Dân oan, trở về sau một đợt tập huấn về Truyền thông tại Singapore cũng bị câu lưu, những người thân của ông đến đón ông cũng bị đánh đập bởi những kẻ mặc thường phục được bảo kê kia.

Và một khi chính những lực lượng được mặc định vai trò là bảo vệ người dân lại quay lưng với dân chúng thì những người dân thường, những người yếu đuối sẽ đoàn kết nhau lại để bảo vệ chính mình.

T.G.

*

  1. ‘Thật đáng xấu hổ…’ – Thư của Dân Biểu Liên Bang Alan Lowenthal gởi chủ tịch Trương Tấn Sang.

Việt Nam Thời Báo

3.9.15

http://www.ijavn.org/2015/09/that-ang-xau-ho-thu-cua-dan-bieu-lien.html

.

http://www.sbtn.tv/sites/default/files/styles/article_detail/public/articles/alan_lowenthal_0.jpg?itok=txfEG9EB

DÂN BIỂU QUỐC HỘI LIÊN BANG HOA KỲ ALAN LOWENTHAL
Bản dịch thư gửi Chủ Tịch Nước CHXHCNVN Trương Tấn Sang

v/v Trả tự do cho Tù Nhân Lương Tâm nhân dịp “Quốc Khánh 2/9”

Ngày 2 tháng 9, 2015
Ngài Trương Tấn Sang
Chủ Tịch Nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam

c/o Đại Sứ Quán Việt Nam tại Hoa Kỳ
1233 20th Street NW, Suite 400
Washington, DC 20036

Kính gửi Chủ Tịch Nước Trương Tấn Sang,

Trong lúc Nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam ân xá cho hơn 18,000 tù nhân để chào mừng “Kỷ Niệm 70 Năm Ngày Quốc Khánh”, tôi vô cùng thất vọng khi thấy không có một nhà hoạt động chính trị hoặc tù nhân lương tâm nào có tên trong số những tù nhân được nhận ân xá. Tôi xin kêu gọi Ngài hãy lập tức trả tự do cho tất cả tù nhân lương tâm, bao gồm Mục Sư Nguyễn Công Chính, Linh Mục Nguyễn Văn Lý, nhạc sĩ Việt Khang, blogger Tạ Phong Tần và Trần Huỳnh Duy Thức, nhà đấu tranh dân oan Trần Thị Thúy, và những nhà hoạt động trẻ như Đinh Nguyên Kha, Hồ Đức Hòa, Đặng Xuân Diệu, và Nguyễn Đặng Minh Mẫn.

Thật là đáng xấu hổ khi những công dân Việt Nam đã chọn thực thi những quyền căn bản của họ như tự do ngôn luận, tự do tôn giáo và tự do lập hội sẽ phải tiếp tục bị giam cầm bởi Chính phủ Việt Nam trong khi đó những người đã bị kết án tội phạm hình sự thì được nhận ân xá. Đây là một chính sách không công bằng và coi thường quyền con người của công dân Việt Nam. Nếu Việt Nam muốn xây dựng quan hệ với cộng đồng quốc tế và nhận được quy chế thương mại thuận lợi qua Hiệp Ước Đối Tác Xuyên Thái Bình Dương (TPP), thì chính quyền Việt Nam cần phải chứng tỏ sự nghiêm túc trong việc tôn trọng các định mức và giá trị con người của quốc tế.

Việt Nam không thể tiếp tục bắt giữ và giam cầm những công dân của mình chỉ vì họ thực thi những quyền căn bản của họ trong khi chính quyền tiếp tục tuyên bố tôn trọng nhân quyền. Một lần nữa, tôi trân trọng kêu gọi Ngài hãy lập tức trả tự do cho tất cả tù nhân lương tâm và cảm ơn sự quan tâm của Ngài đến vấn đề này.

Trân trọng,
(đã ký)
Alan Lowenthal
Dân Biểu Quốc Hội Hoa Kỳ

.

Tin liên quan:

Việt Nam: ‘Chính sách ân xá không công bằng’

Được đăng bởi bauxitevn vào lúc 05:19

.

.

.

TƯỢNG ĐÀI ĐỘC LẬP (Huy Đức – FB Trương Huy San)

Tháng Chín 4, 2015

.

.

TƯỢNG ĐÀI ĐỘC LẬP

Huy Đức – FB Trương Huy San

Tuesday, September 1, 2015 at 9:51pm

https://www.facebook.com/Osinhuyduc/posts/864631136905402

.

Tiến sỹ Nguyễn Quang A về tới Nội Bài vào ngày 1-9-2015 có thể chỉ là một sự trùng hợp. Nhưng việc tước 15 giờ tự do của ông trong đêm trước lễ Độc lập đã gửi một thông điệp rất phản chính trị.

Tiến sỹ Nguyễn Quang A là một người vận động cải cách một cách ôn hòa. Ông khát khao một tiến trình chuyển đổi an toàn. Thay vì “lật đổ” hay “cướp chính quyền”, ông chủ trương một lộ trình dân chủ hóa có sự tham gia của cả những người đang cầm quyền.

Nếu không có tự do chính trị thì không thể có dân chủ. Nhưng nếu chỉ có tự chính trị thì chưa phải là dân chủ. Một nền dân chủ mạnh, bền vững, chỉ có thể đứng được trên nền tảng: xã hội dân sự, kinh tế thị trường, nhà nước pháp quyền.

Không thể có dân chủ khi nó không phải là nỗi khát khao cháy bỏng của mỗi người dân. Nhưng cũng không thể có dân chủ khi khát khao quá cháy bỏng để rồi nôn nóng quá. Đa đảng có thể xuất hiện sau một đêm nhưng nhà nước pháp quyền, kinh tế thị trường và xã hội dân sự thì cần một quá trình.

Tôi có đôi lần trao đổi với tiến sỹ Nguyễn Quang A, Việt Nam cần một lộ trình đi đến dân chủ mất hai mươi năm hơn là một lộ trình hai tháng hay chỉ hai năm. Tất nhiên, là phải bắt đầu lộ trình đó ngay từ bây giờ chứ không phải vì “còn hai mươi năm” mà trì hoãn.

Không có những người dấn thân thì không thể có những đổi thay. Nhưng đó không phải là công cuộc tìm kiếm minh quân. Tiến trình xây dựng nền tảng của xã hội dân sự, kinh tế thị trường, nhà nước pháp quyền cần sự tham gia của mọi người. Ai cũng có phần việc của mình để góp một cục gạch cho ngôi nhà tương lai đó.

Tại sao “nước độc lập hơn 70 năm” mà “dân vẫn chưa có tự do”.

Có chính quyền mà nhân sự và mô hình chính trị không được quyết định bởi lá phiếu của người dân thì chỉ mới có được một phiên bản khác của nền thực dân. Có chính quyền mà dân không tin là hết lệ thuộc, đường lối đối nội, đối ngoại chưa hoàn toàn minh bạch, thì Nước cũng chưa độc lập.

Cờ – đèn – kèn – trống chỉ có giá trị sân khấu. Tự do của dân chúng mới là tượng đài vững bền. Tượng đài độc lập.

H. Đ.

.

.

.

CUỘC DIỄN HÀNH 2/9 DƯỚI MẮT MỘT NHÀ BÁO ÚC (Phillip Adams – ABC)

Tháng Chín 4, 2015

.

.

CUỘC DIỄN HÀNH 2/9 DƯỚI MẮT MỘT NHÀ BÁO ÚC

Phillip Adams – ABC

Lê Quốc Tuấn dịch Việt Ngữ

Wednesday, September 2, 2015 at 10:32pm

https://www.facebook.com/tuan.le.393/posts/1034580163242640

.

6 giờ sáng, cả thành phố hầu như trong tình trạng nội bất xuất ngoại bất nhập phía dưới toà nhà bằng đá chứa thi thể Hồ Chí Minh dáng lù lù đe doạ tại Quảng trường Ba Đình nơi ông tuyên bố một nước Việt Nam độc lập vào năm 1945.Tất nhiên, nói độc lập như thế là cực kỳ lạc quan. Bởi vì Việt Nam sẽ không đạt được tự do đích thực, trừ khi, tính đến những thời điểm rất gần đây, chế độ hiện hành có thể được mô tả là một chế độ tự do. Kể từ ngày tuyên bố độc lập ấy, hết đợt này đến đợt khác của những cuộc chiến tranh xâm lược đã diễn ra. Hôm nay, người dân ăn mừng chiến thắng của mình.

Nhiều tháng trời diễn tập đã mang lại những gì chúng ta chứng kiến ngày hôm nay, và các chi phí tốn kém chắc chắn phải khiến có người lo ngại về ngân sách. Chúng tôi đã được thầm mách bảo cho biết rằng khi nhìn thấy đội dân tộc thiểu số, một trong 54 sắc dân như thế ở Việt Nam, diễn hành trong trang phục màu sắc đa dạng của họ, sự thực chỉ là những người dân địa phương Hà Nội, đóng bộ lên mà thôi. Hoá ra, ngay cả trong dịp trọng đại này, cũng phải xem lại cách chi tiền của chính phủ.

Hiện chúng tôi đang dồn trong khu vực của các nhà báo, nhìn sự kiện trước mặt qua các chân máy quay phim chụp ảnh. Không nhiều người nước ngoài lắm. Có một đoàn quay phim từ NHK bên cạnh chúng tôi, và tất cả mọi người đang chụp ảnh tôi khi tôi tường thuật, đại đa số phóng viên truyền thông chung quanh là người địa phương.

Đến lúc chủ tịch nước đọc diễn văn. Chúng tôi có văn bản ở ngay trước mặt: đó một bài phát biểu điển hình nói về cuộc đấu tranh lâu dài dành độc lập, tự do từ nước ngoài và các tầng lớp phong kiến, và một biểu hiện lạc quan lớn lao về văn hoá, chính trị. Và sẽ được bắt đầu bằng bài quốc ca, theo sau là 21 phát đại bác mà tôi phải đau khổ đứng chào.

Đó là một truyền thống của người cộng sản. Tôi cho rằng hai sự kiện hoành tráng nhất trong những ngày này là các lễ khai mạc thể thao Olympic và các cuộc diễu hành quân sự như thế này.

Tôi đã được cho biết là sẽ được xem một cuộc diễn hành kỷ niệm 70 năm thậm chí còn vĩ đại hơn cả Bắc Kinh, và dường như ở Bắc Triều Tiên thì cứ hai ngày lại có một cuộc diễn hành loại này. Nhưng không khí ở đây rất thoải mái; đó không khí hạnh phúc. Đông người lắm, nét mặt ai cũng ngời sáng vẻ vui sướng, chờ đợi cuộc diễu hành, không phải để sóng bước theo mà chỉ xem.

Người ta ước tính rằng có thể đến tám triệu người Việt thuộc về đồng phục của một tổ chức này hay tỗ chức khác. Thành thử không khó để tổ chức một cuộc diễn hành lớn, với số lượng quân đội, không quân, hải quân đông đảo, vì tất cả đều có số đông đáng kể.Nhưng cũng có những chiếc xe hoa, các nhóm cựu chiến binh, công nhân, nông dân, doanh nhân, người lao động, thanh niên, phụ nữ, dân tộc thiểu số (bằng những người dân địa phương đóng giả). Khi đi ngang qua các quan chức cấp cao, họ đều hô vang những âm thanh như “ho ho ho”.

Nhóm mà chúng tôi thực sự mong muốn được nhìn thấy là nhóm trí thức, nhưng chúng tôi đã không thể tìm thấy họ. Có lẽ họ đi lang thang lẫn lộn trong đám đông chăng ? Bạn biết những trí thức không chịu vào phép ra sao rồi – họ là những người khó có thể phối hợp với nhau.

Nếu muốn có những đại quân đoàn diễn hành, bạn có thể không qua mặt được Nuremburg. Hitler là một biên đạo múa tuyệt vời hoặc chắc chắn đã có những người vũ đạo giỏi – nhưng tất nhiên những cuộc diễu hành quân sự vĩ đại đạt đến sự tôn kính tại Quảng trường Đỏ ở Moscow, nơi các quan chức đảng trong quá khứ, kể cả Stalin, có thể đứng trên đỉnh lăng mộ của Lenin để xem các tên lửa khổng lồ và Hồng quân diễn hành. Trong những năm qua, những người xung quanh Stalin, từng người một đã bị tẩy xóa, biến mất, thanh lọc, gửi đến các trại tập trung.Không có cảm giác về một thảm kịch ấy ở đây. Đây là một nơi rất tự tin và thanh thản một cách hợp lý. Họ không đứng trên đỉnh lăng mộ của Hồ mà tụ tập ở bên dưới.

Hôm nào tôi sẽ đến thăm ông. Tôi lo là ông có thể không có trong thành phố vì cứ hai tháng mỗi năm, cơ thể của Hồ Chí Minh được đưa đến lăng mộ của Lenin: không phải là một chuyến thăm chính thức nhưng để ông có thể được chăm sóc bởi các tay ngâm dấm chuyên nghiệp. Tôi hy vọng họ sẽ làm một công việc tốt cho Hồ hơn là đã phục vụ cho Lenin, vì đã có một thời điểm rất nổi tiếng vào những năm 1920 khi mũi của Lenin bị rụng xuống. Tôi biết rằng cái xác Lenin mà họ kiểm tra hiện giờ gần như hoàn toàn bằng sáp, và tôi thật không muốn phải nghĩ rằng xác ướp Hồ đã chỉ trở thành một hình nộm của bà Tussaud.

Sẽ có những người dân địa phương xếp hàng dài đến thăm Hồ, và thái độ của họ đối với ông ta là vừa thương vừa oán ghét. Với người ưa thích, ông được cực kỳ ngưỡng mộ như một người chỉ huy, một lãnh tụ cách mạng. Với những người khác, có một số oán hận do ông từng cưỡng bức áp dụng các trang trại nông trường tập thể theo mô hình Mao Trạch Đông, người làm theo tấm gương của Stalin, khiến đã dẫn đến nạn đói khủng khiếp ở Việt Nam. Nhưng nói chung, ngay những người phê bình ông Hồ cũng thừa nhận là ông ở trong một tình hình chính trị không thể làm theo ý mình.

Sự sùng bái cá nhân ở đây không giống như những gì xung quanh Lenin trong thời kỳ Xô viết, nơi bạn không thể đi bộ quá một sải mà không đụng ngay một bức tượng khổng lồ của Vladimir Illich, nơi mỗi tòa nhà có một hình nộm, mỗi đồng xu và tiền giấy toàn hình Lenin, Lenin và Lenin.

Ở đây, cho đến nay chúng tôi chỉ phát hiện ra hai bức tượng một ở Sài Gòn và một ở Hà Nội. Trong cuộc diễu hành hôm nay có vô số hình ảnh (ông Hồ), nhưng chỉ thực hiện trên những băng-rôn mỏng manh và sẽ được cất đi cho các dịp lễ tiếp theo. Vì vậy, dấu ấn của Hồ không phải là áp chế lắm.

Mục đích của lễ kỷ niệm là để cho thấy sự thống nhất, để chứng minh rằng cái xã hội rất phức tạp này với các dân tộc thiểu số và những khác biệt trong khu vực thực tế hiện nay là một quốc gia thống nhất. Vì mục đích ấy, không chỉ những ai thuộc về một lực lượng vũ trang, bất cứ ai có một bộ đồng phục đều được khuyến khích tham gia diễn hành. Chúng tôi đã rất ấn tượng chẳng hạn như với cuộc diễn hành của các đội cứu hỏa.

Tôi tự hỏi liệu có sẽ thấy một phản đề của những bộ đồng phục – màu đen đơn giản nổi tiếng từng được những người Việt Cộng mặc trong cuộc đấu tranh giành độc lập. Và rồi, cuối cùng đã có xuất hiện những bộ đồ ngủ màu đen. Nhưng lại không đại diện cho VC, mà đại diện cho người nông dân. Và điều đó nhắc nhở chúng ta rằng cơ sở của một cuộc chiến tranh du kích là những người lính từ tập thể nhà nông và đã từng khiến một quân đội có tổ chức gần như không thể đánh bại được họ.

Bài phát biểu của chủ tịch nước là một nỗ lực lập lại nguyên văn những cụm từ chuẩn mực, nhắc đến các anh hùng dân tộc, nhưng cũng có một chút công bằng của sự tự phê bình, rằng vẫn còn tham nhũng và thiếu đạo đức trong các thành viên hàng đầu của đảng. Vì vậy, chủ tịch nói về sự cần thiết phải liên tục đổi mới và tái tạo sinh khí cho đảng. Tôi hy vọng điều đó không dẫn họ đến việc sao chép cách mạng.

Tôi đã không thể không tự hỏi tướng Giáp sẽ cảm nhận ra sao được khi biết được rằng thành phố mà ông đã chiến đấu để dành được, hiện đã bị một viên đại tá cấp dưới từ miền nam nước Mỹ, Đại tá Sanders KFC (Gà chiên Kentucky) chiếm đoạt mất: một trong rất nhiều biểu tượng của nên kinh tế hỗn hợp, của thực tế rằng nơi đây bây giờ, giống như nhiều nơi của Trung Quốc, là một sự pha trộn của thị trường tự do và trung ương kiểm soát.

Không phải ai cũng xem diễn hành, một tỷ lệ lớn dân số vẫn buôn bán nơi các cửa hàng của họ, hay trên những quầy hàng nhỏ bé trên đường phố, hoặc chỉ đơn giản là đi mua sắm. Tôi có một cảm giác rằng nhiều người trong số họ đã chứng kiến quá nhiều những cuộc diễn hành như thế trong đời mình và đã dành thời gian của mình cho những cái gì hay hơn.

Tóm lại, nếu bạn gom tất cả các cuộc tuần hành và đám rước ở Úc, gom tất cả những người đã tham gia vào Mardi Gras ở đường Oxford hoặc Moomba ở Melbourne, hoặc những đám đông tham dự Thế vận hội Sydney, hay những đám đông vui mừng sau một trận đấu bóng đá, bạn sẽ vẫn không có được một sự kiện quy mô mà tôi vừa chứng kiến.

Hôm nay là một ngày nóng ẩm tiêu biểu trong năm, người diễn hành mệt mỏi kiệt sức, ướt đẫm mồ hôi dưới các trang phục rực rỡ của mình – còn người đứng xem thì cũng hết hơi mệt xỉu.

Nguồn :

Resplendent, colourful, fantastic: Phillip Adams on Vietnam’s independence celebrations

Phillip Adams

Wednesday 2 September 2015 5:11PM

http://www.abc.net.au/radionational/programs/latenightlive/phillip-adams-vietnam-celebrates-70-years-of-independence/6742830

——————————-

TIN LIÊN QUAN :

Báo Australia: ‘Gộp hết lễ hội lớn của Úc cũng không bằng diễu binh 2/9 ở Việt…

VTC News

Thứ Năm, 03/09/2015 07:28AM

http://vtc.vn/bao-australia-gop-het-le-hoi-lon-cua-uc-cung-khong-bang-dieu-binh-29-o-viet-nam.311.570074.htm

.

.

.

Khi dối lừa là… sự thật! (Hà Văn Thịnh)

Tháng Chín 4, 2015

.

.

Khi dối lừa là… sự thật!

Hà Văn Thịnh

Tác giả gửi tới Dân Luận

3-9-2015

https://www.danluan.org/tin-tuc/20150903/ha-van-thinh-khi-doi-lua-la-su-that

.

Đọc những bản tin về Lễ diễu binh nhân Kỷ niệm 70 năm ngày Quốc khánh (tôi không xem TV), không thể tin ở mắt mình: Một sĩ quan Quân y, đeo quân hàm trung tá (trên ve áo), sinh năm 1993(!), ngực gắn đầy huân, huy chương các loại? Cái tức chỉ mới ở cấp độ… vừa vừa. Thế nhưng, đọc tiếp, thấy ông Trung tướng Võ Văn Tuấn, Phó Tổng tham mưu trưởng, trả lời báo chí rằng, tuy là thiếu úy, nhưng theo quy điịnh, phải đeo hàm trung tá cho… thống nhất (Motthegioi.vn; 09:55, 3.9.2015) thì sự uất nghẹn lên đến tận cùng! Thì ra, để đảm bảo tính THỐNG NHẤT, DUY NHẤT, người ta có thể đạp đổ mọi giá trị?

Chưa bàn đến chuyện cộng đồng mạng đang xôn xao: Thiếu úy Quân y Phạm Trúc Sơn Quỳnh là… sinh viên trường Đại học Thương mại (vì chưa kiểm chứng được); chỉ xin luận về cái việc giả dối luôn được coi là sự thật, nó nguy hại và mang tính “truyền thống” khủng khiếp đến mức nào.

Thứ nhất, xin hỏi ông trung tướng rằng, từ cổ chí kim, ở bất kỳ quốc gia nào (không kể mấy nước XHCN), có chuyện quân hàm, huy chương, được đeo một cách tùy tiện để diễu qua diễu lại trước mắt hàng triệu con người như thế hay không? Ở đây, công khai trước mắt toàn dân tộc mà lại ủ mầm dối trá thì người dân biết tin vào ai? Không lẽ, dối trá, tùy tiện lại trở thành quy định của ta? Làm sao để có quân lệnh như sơn, làm sao việc tôi hay ai đó đeo quân hàm thì bị bắt ngay lập tức mà trong diễu binh lại coi là bình thường?

Những tấm huy chương đó do một cô gái trẻ đeo, chẳng lẽ cũng lại là quy định? Nếu đúng thế thì đó là sự sỉ nhục đối với những người vào sinh ra tử để có được chúng? Xét về tuổi, sinh năm 1993, đeo được quân hàm thì chỉ có thể tốt nghiệp trung cấp y-dược; tức là… y tá hay hộ lý, dược tá vì, chưa thể tốt nghiệp đại học y – dược 6-7 năm. Sự kệch cỡm và trơ tráo là không thể chối cãi. Có lẽ, đây là cách tốt nhất để vả vào mặt hàng loạt sĩ quan cấp tá khác, có phải vậy không?

Thứ hai, báo chí cho biết có 70% trong đội ngũ nữ “quân y” đã có gia đình; vậy, căn cứ vào đâu để đề nghị cấp bằng khen cho một cô gái còn son trẻ? “Động tác” chuẩn, đẹp, tập luyện cả đêm ngày…; chỉ là sự tư biện trắng trợn. Bốn tháng trời tập có mỗi đi đều, vung tay cho đúng thỉ chỉ có ai đó thiểu năng mới không làm được. Còn tập đêm, tập ngày chỉ là do kém mà thôi. Tại sao không đặt ngược câu hỏi rằng 70% của 200 người , tức là trên dưới cả trăm phụ nữ có con mọn không cần tập như thế vẫn đi đúng, đẹp chẳng kém gì? Nói rằng cô thiếu úy – trung tá đẹp hơn về vòng 1 hay gương mặt thì còn khả dĩ, chứ cho rằng đẹp hơn trong một khối 200 người thì quả là sự phỉ báng tư duy: Đẹp hơn có nghĩa là khối đó có hàng trăm người không đẹp bằng – tức là đi đều sai, chào không đúng, cũng đồng nghĩa là khối nữ quân y diễu binh thất bại. Nếu quả là vậy thì “khối trưởng” có gì đáng tặng bằng khen? Một đất nước mà cái gì cũng GIẢ, từ cấp bậc đến huân chương, danh hiệu anh hùng, đẹp, chuẩn…, là phải hiểu sao đây?

Thứ ba, riêng chuyện bố của cô thiếu úy – bà trung tá, là sĩ quan (cao cấp – vì ít khả năng có chuyện con dám đeo quân hàm cao hơn bố, trong khi quy định, thượng tá là cán bộ cao cấp) ở Tổng cục Hậu cần, đủ để biết cái “thị trường” sao – vạch là hình như có vẻ đúng? Biết bao nhiêu phụ nữ (trong số 140 người) trong khối quân y vừa là con dân đen, vừa nuôi con nhỏ xứng đáng hơn mà không được khen? Thì ra, khen hay chê không phải do tài năng, phẩm hạnh mà có phải là CCCC hay không mà thôi. Phải chăng chính ông trung tướng đang ngầm khẳng định cho cái ‘chân lý’ không có ai chịu nổi là vì mục tiêu thống nhất, duy nhất, các vị muốn làm gì thì làm, diễn ra sao thì diễn?

Thứ tư: tôi được biết các tàu bệnh viện, xe cứu thương trên thế giới đều in dấu chữ thập đỏ trên nóc, 4 phía để đối phương không bắn nhầm (quy định quốc tế, xem ảnh chụp tàu bệnh viện Mỹ vừa đến Đà Nẵng). Thế, tại sao bác sĩ, y tá quân đội ta, cô nào cũng cầm AK (trừ chỉ huy là súng ngắn), mặt đằng đằng sát khí? Họ ra trận để cứu người hay bắn người? Nếu họ bắn rồi bị bắn chết thì lấy ai cứu thương binh; hoặc giả, để thương binh… chết luôn?

Trên đây là 3 câu hỏi xin ông trung tướng trả lời. Nếu tôi sai (cầu mong là thế – vì, tôi sai thì đất nước được nhờ), là do kiến thức hạn hẹp, không hiểu hết cái ý thâm, nghĩ ngắn rõ ràng như của các ông. Tuy nhiên, bài này rất tình cờ được viết trong ngày kỷ niệm Chủ tịch Hồ Chí Minh từ giã cõi đời (suốt mấy chục năm trời, thế hệ chúng tôi thắp hương vào ngày… 3.9!), nên có liên tưởng về “truyền thống” dối trá đắng cay. Xin kể ông nghe.

Thuở đó, tôi cũng như nhiều học sinh lớp 7, lớp 8 khác, đã khóc Bác rất chân thành – khóc dàn dụa đến hết nước mắt theo đúng nghĩa đen của từ này. Sau đó, chúng tôi lùng, tìm để học thuộc nhiều bài thơ viết về nỗi đau “tả” cái đau đớn thật sự của hàng triệu con người. Tất nhiên, cũng có bài thơ không hay (thậm chí là phản động) như bài Bác ơi của Tố Hữu. Tố Hữu kể rằng ngày Bác mất, ổng đang bỏ đi chơi đâu đó: Chiều nay con chạy về thăm Bác. Rồi, ổng miêu tả ổng đang lần mò, rình rập nhà bác; không thèm thắp cho người chết một đốm nến tàn: Con lại lần theo lối sỏi quen… Phòng lạnh, rèm buông, tắt ánh đèn…

Tạm không bàn đến những câu thơ dở mà hãy nói đến những câu thơ hay, trong đó có những câu này (tôi quên tên tác giả, nhờ bạn đọc tìm dùm):

Hôm nay, tháng Chín, ngày ba
Bác mất
Từ đó
Những bình minh khổ đau
Những hoàng hôn nước mắt
Lên đường cùng chúng ta…

Lại xin không bàn về cái tài tiên tri của nhà thơ; quả là từ khi đó đến giờ, có không ít khổ đau và nước mắt đã “lên đường”; mà chỉ xin nhấn mạnh rằng, mấy chục năm sau, tôi nghe đính chính rằng thực ra Bác mất ngày 2.9 chứ không phải ngày 3. Thật là đau đớn cho ông nhà thơ nọ vì nếu là ngày 2 thì không thể vần với chữ ta ở câu sau. Thành thử đành phải vất vào sọt rác cái chữ “hay”.

Rồi, tôi còn được biết rằng, Bác viết trong Di chúc là cuộc kháng chiến chống Mỹ kéo dài 5 năm, 10 năm, 20 năm hoặc lâu hơn nữa; nhưng Đảng ta đã quyết định xóa bỏ “20 năm”(!)

Tất cả đều nhằm mục đích… thống nhất?

Đến đây thì hẳn là ông trung tướng đã buộc phải đồng ý với tôi rằng, khi người ta có thể sửa cả di chúc, tức là, hoàn toàn có thể dối lừa mọi chuyện?

Bước khởi đầu của dối trá (tạm tính là khởi đầu) tai họa đó, cứ nghĩ là do… chiến tranh, không làm rối loạn lòng dân, nên nghe đôi khi, cũng xuôi xuôi. Bây giờ, tra trốc, mốc trọ rồi tôi lại còn nghe thêm lý ‘trấu’ là do thống nhất, từ ông, thì quả là hết thuốc chữa.

Các ông cứ nghĩ dối trá ‘cho vui’, dân ngu khu đen chẳng biết, chẳng dám nói gì thì quả đúng là khủng khiếp…

Viết bài này, mong các ông đọc và bớt dối trá đi cho người dân đỡ khổ, đỡ đau. Đừng đưa “quy định” ra để lấp liếm: Tôi từng biết có người cấp bậc đại úy làm trưởng phòng CSGT trong khi cấp trung tá là phó phòng (nghe đâu bây giờ sắp thay đổi).

Xin lưu ý các ông là lần diễu binh sau (kỷ niệm 80 năm, nếu có) đừng cho bất kỳ cô bé mặt búng ra sữa nào đeo lon trung tá, bởi như thế là làm tái phát vết thương chiến tranh của hàng triệu cựu chiến binh đang buộc phải lặng im dù bị sỉ vả đắng cay!…

Huế, 3.9.2015

—————————-

Thật thà là cha mách qué

Nguyễn Thông

3-9-2015

http://thongcao55.blogspot.com/2015/09/that-tha-la-cha-mach-que.html

.

.

.

‘Thật đáng xấu hổ…’ – Thư của Dân Biểu Liên Bang Alan Lowenthal gởi chủ tịch Trương Tấn Sang. (Việt Nam Thời Báo)

Tháng Chín 3, 2015

.

.

‘Thật đáng xấu hổ…’ – Thư của Dân Biểu Liên Bang Alan Lowenthal gởi chủ tịch Trương Tấn Sang.

Việt Nam Thời Báo

3.9.15

http://www.ijavn.org/2015/09/that-ang-xau-ho-thu-cua-dan-bieu-lien.html

.

http://www.sbtn.tv/sites/default/files/styles/article_detail/public/articles/alan_lowenthal_0.jpg?itok=txfEG9EB

DÂN BIỂU QUỐC HỘI LIÊN BANG HOA KỲ ALAN LOWENTHAL
Bản dịch thư gửi Chủ Tịch Nước CHXHCNVN Trương Tấn Sang

v/v Trả tự do cho Tù Nhân Lương Tâm nhân dịp “Quốc Khánh 2/9”

Ngày 2 tháng 9, 2015
Ngài Trương Tấn Sang
Chủ Tịch Nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam

c/o Đại Sứ Quán Việt Nam tại Hoa Kỳ
1233 20th Street NW, Suite 400
Washington, DC 20036

Kính gửi Chủ Tịch Nước Trương Tấn Sang,

Trong lúc Nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam ân xá cho hơn 18,000 tù nhân để chào mừng “Kỷ Niệm 70 Năm Ngày Quốc Khánh”, tôi vô cùng thất vọng khi thấy không có một nhà hoạt động chính trị hoặc tù nhân lương tâm nào có tên trong số những tù nhân được nhận ân xá. Tôi xin kêu gọi Ngài hãy lập tức trả tự do cho tất cả tù nhân lương tâm, bao gồm Mục Sư Nguyễn Công Chính, Linh Mục Nguyễn Văn Lý, nhạc sĩ Việt Khang, blogger Tạ Phong Tần và Trần Huỳnh Duy Thức, nhà đấu tranh dân oan Trần Thị Thúy, và những nhà hoạt động trẻ như Đinh Nguyên Kha, Hồ Đức Hòa, Đặng Xuân Diệu, và Nguyễn Đặng Minh Mẫn.

Thật là đáng xấu hổ khi những công dân Việt Nam đã chọn thực thi những quyền căn bản của họ như tự do ngôn luận, tự do tôn giáo và tự do lập hội sẽ phải tiếp tục bị giam cầm bởi Chính phủ Việt Nam trong khi đó những người đã bị kết án tội phạm hình sự thì được nhận ân xá. Đây là một chính sách không công bằng và coi thường quyền con người của công dân Việt Nam. Nếu Việt Nam muốn xây dựng quan hệ với cộng đồng quốc tế và nhận được quy chế thương mại thuận lợi qua Hiệp Ước Đối Tác Xuyên Thái Bình Dương (TPP), thì chính quyền Việt Nam cần phải chứng tỏ sự nghiêm túc trong việc tôn trọng các định mức và giá trị con người của quốc tế.

Việt Nam không thể tiếp tục bắt giữ và giam cầm những công dân của mình chỉ vì họ thực thi những quyền căn bản của họ trong khi chính quyền tiếp tục tuyên bố tôn trọng nhân quyền. Một lần nữa, tôi trân trọng kêu gọi Ngài hãy lập tức trả tự do cho tất cả tù nhân lương tâm và cảm ơn sự quan tâm của Ngài đến vấn đề này.

Trân trọng,
(đã ký)
Alan Lowenthal
Dân Biểu Quốc Hội Hoa Kỳ

——————–

Tin liên quan:

Việt Nam: ‘Chính sách ân xá không công bằng’

.

.

.

Nước mắt Người ở lại (Huỳnh Anh Tú – Danlambao)

Tháng Chín 3, 2015

.

.

Nước mắt Người ở lại

Huỳnh Anh Tú Danlambao  

9/03/2015    11 Comments

http://danlambaovn.blogspot.com/2015/09/nuoc-mat-nguoi-o-lai.html#more

.

Khi biết được tin Nguyễn Đình Vĩnh Khang con trai blogger Nguyễn Ngọc Già qua đời sau vụ tai nạn giao thông vào ngày 28/8/2015 lúc mới 20 tuổi, ngay đêm hôm đó tôi cùng một người bạn đến chùa Vĩnh Nghiêm – Sài Gòn, nơi tổ chức tang lễ để viếng thăm và chia buồn cùng gia đình.

Thật sự mối quan hệ giữa tôi với blogger Nguyễn Ngọc Già và gia đình anh hoàn toàn xa lạ, tuy chưa một lần gặp mặt nhưng tôi cảm mến anh qua các bài viết rất sâu sắc và tấm lòng son sắt của anh đối với quê hương đất nước. Tôi thấy anh thật gần gũi và thân thiết với mình.

Blogger Nguyễn Ngọc Già tên thật là Nguyễn Đình Ngọc, sinh năm 1966, anh là người đấu tranh cho tự do, dân chủ một cách ôn hòa. 

Vào ngày 17/12/2014, anh bị bắt giam bởi điều 88 BLHS. Đã hơn 9 tháng qua mọi liên lạc tiếp xúc từ phía gia đình đối với anh đều bị ngăn chặn.

Thông tin từ những người đấu tranh cho tự do – dân chủ và một số tổ chức quốc tế bảo vệ nhân quyền cho rằng, anh bị bắt là do đã đăng tải những bài viết đăng trên mạng nhằm bày tỏ chính kiến của mình, cũng như đã dám lên tiếng cho sự thật và chống lại sự bất công trong chế độ này. Cho đến ngày nay công luận vẫn chưa biết thông tin gì về anh.

Đứng trước linh cữu của Khang, tôi xót xa nghĩ đến Nguyễn Ngọc Già và rùng mình nhớ lại khoảnh khắc kinh hoàng của tôi 5 năm về trước.

Vào một ngày cuối năm 2010, khi ấy hai anh em tôi còn đang trong tù (trại giam Xuân Lộc) thì nhận được tin từ gia đình: mẹ chúng tôi đã qua đời sau cơn bạo bệnh. Lúc bấy giờ tinh thần của tôi và Trí (em ruột của tôi) gần như suy sụp hoàn toàn. Đối với mỗi một con người, mẹ bao giờ cũng là tinh yêu, là nguồn sống, là biển cả mênh mông. Riêng những đứa con trong tù như anh em tôi, mẹ còn là mơ ước của ngày đoàn tụ.

Bao ước mơ đẹp về mẹ của chúng tôi thật sự đã tan vỡ, thậm chí một nén hương tiễn biệt trước linh cửu Người mà chúng tôi vẫn không thực hiện được.- Lạy mẹ tha lỗi cho con tội bất hiếu.

Anh Nguyễn Đình Ngọc trong lao tù, anh có biết được giọt máu mà anh đã sinh thành dưỡng dục trong suốt 20 năm đã ra đi rồi chưa? Thật xót xa vì anh không còn cơ hội để gặp mặt đứa con thân yêu của mình lần cuối nữa rồi.

Tuy nỗi mất mát này quá lớn đối với anh nhưng tôi tin vào tính can trường và sức chịu đựng bền bỉ của anh. Anh sẽ vượt qua. Anh sẽ kiềm chế được cảm xúc của mình và chôn kín nỗi đau thương nghiệt ngã này xuống tận đáy lòng. Anh vẫn sẽ kiên cường, không bao giờ gục ngã trước hoàn cảnh trớ trêu, luôn tự tin bước về phía trước và sẵn sàng đương đầu với mọi áp lực đang đè nặng lên anh.

Anh Nguyễn Đình Ngọc, anh sẽ không còn đơn độc nữa. Bên cạnh anh còn có rất nhiều người quan tâm, thấu hiểu và đồng hành với của anh.

Chúng tôi luôn ở bên anh tiếp tục chiến đấu vì khát vọng tự do dân chủ cho Việt Nam, khát vọng ấm no hạnh phúc cho đồng bào của mình.

Một lần nữa đứng trước linh cữu của Khang, cho tôi được phép thắp thay anh một nén nhang để con trai anh an lòng nhắm mắt.

Một số hình ảnh trong ngày 28,29/8/2015:

https://ngoclinhvugia.files.wordpress.com/2015/09/6a17a-2015-08-31-0045.jpg

https://ngoclinhvugia.files.wordpress.com/2015/09/36f63-2015-08-31-0044.jpg

https://ngoclinhvugia.files.wordpress.com/2015/09/3e6ce-2015-08-31-0054.jpg

https://ngoclinhvugia.files.wordpress.com/2015/09/847bb-img_1334.jpg

https://ngoclinhvugia.files.wordpress.com/2015/09/9088c-29-8.jpg

https://ngoclinhvugia.files.wordpress.com/2015/09/3819b-img_1385.jpg

https://ngoclinhvugia.files.wordpress.com/2015/09/bb84a-img_1366.jpg

https://ngoclinhvugia.files.wordpress.com/2015/09/dacd8-img_1379.jpg

https://ngoclinhvugia.files.wordpress.com/2015/09/9aac1-img_1353.jpg

https://ngoclinhvugia.files.wordpress.com/2015/09/88208-29-81.jpg

3/9/2015

Huỳnh Anh Tú

danlambaovn.blogspot.com

11 Comments

———————-

Nguyễn Ngọc Già | Dân Luận

https://www.danluan.org/tu-khoa/nguyen-ngoc-gia

.

.

.

Vai trò đấu tranh chống độc tài của trào phúng (Trần Hạnh)

Tháng Chín 3, 2015

.

.

Vai trò đấu tranh chống độc tài của trào phúng (nhạo báng, chế giễu, v.v…)

Trần Hạnh

9/03/2015    25 Comments

http://danlambaovn.blogspot.com/2015/09/vai-tro-au-tranh-chong-oc-tai-cua-trao.html#more

.

Nhiều người cho rằng sự nhạo báng chế giễu (NBCG) đội ngũ lãnh đạo của CSVN là thiếu tôn trọng đối phương, không hiệu quả và thể hiện sự bất lực của bản thân.

Tôi không đồng ý vì những lý do sau:

NBCG là một hành vi bất tuân dân sự vì nó đi ngược lại với ý muốn của chế độ là dân phải tuân phục và sùng bái lãnh tụ.

NBCG tạo nên một tiềm thức phản kháng thay vì phục tòng trong lòng người dân.

NBCG là một cách giải toả áp lực (xả stress) cho người dân bị trị.

NBCG thể hiện ý chí bất khuất của người dân chứ không phải là một cử chỉ bất lực. Họ dùng một thứ vũ khí mà không ai có thể tước đoạt được.

Tất cả những nền báo chí tự do đều có một mảng truyền thông chuyên về trào phúng chính trị (political satire). Đôi khi những chương trình này lại được xem là những bình luận thời cuộc sắc bén còn hơn là những chương trình chính thống.

Dưới một chế độ độc tài, hoạt động NBCG thường được nguỵ trang khéo léo để tác giả có thể chối tội, hoặc được tán phát ngầm. Đây là cả một kho tàng văn hoá chưa được hoàn toàn đưa ra ánh sáng ở một nước còn bị CS cai trị trầm kha như VN.

Chính trị gia và những kẻ quá khích rất sợ bị châm biếm vì biết rằng những mánh khoé của họ sẽ bị lột trần không nương tay. Không thiếu những ví dụ để chứng minh điều này.

Ngày nào người dân còn nhạo báng chế giễu lãnh đạo, ngày đó còn có hy vọng cho tự do dân chủ.

26/8/2015

Trần Hạnh

Facebook

25 Comments

—————————-

Tin buồn: Nhà báo Trần Hữu Hạnh (Hanh Tran) đột ngột qua đời

Danlambao

9/03/2015    29 Comments

http://danlambaovn.blogspot.com/2015/09/tin-buon-nha-bao-tran-huu-hanh-hanh.html#more

.

Trần Hữu Hạnh

https://ngoclinhvugia.files.wordpress.com/2015/09/7bc0e-tre1baa7n2bhe1baa1nh.jpg

Dân Làm Báo vừa nhận được tin nhà báo Trần Hạnh (tên thật là Trần Hữu Hạnh) vừa đột ngột qua đời tại Melbourne (Úc) ở tuổi 61.

Ông Trần Hữu Hạnh là người Việt đầu tiên làm trưởng ban tiếng Việt BBC từ năm 1997-2001, với bạn đọc Dân Làm Báo ông thường được biết qua các bản dịch với bút danh Hanh Tran.

Sinh năm 1954 tại Huế, ông Trần Hữu Hạnh rời Việt Nam sang Úc du học. Ông tốt nghiệp cử nhân khoa học (ANU) và cao học truyền thông (Canberra University).

Sau khi rời BBC, ông Hạnh còn giữ chức vụ Giám đốc đài Australia (2007-2010).
Mặc dù đã về hưu, ông vẫn tiếp tục các hoạt động truyền thông qua mạng xã hội. Trên facebook cá nhân, ông cũng đã cho phổ biến rất nhiều bài viết có giá trị về phương pháp đấu tranh nhằm lật đổ chế độ độc tài.

Từ giữa năm 2013, nhà báo Trần Hạnh bắt đầu âm thầm cộng tác với Dân Làm Báo.

Là một người luôn ủng hộ truyền thông độc lập và phong trào dân chủ tại Việt Nam, nhà báo Trần Hạnh ra đi đột ngột khi giấc mơ “mong quê hương được thực sự dân chủ khi mình còn sống” đang dang dở.

Thay mặt bạn đọc, Dân Làm Báo xin chân thành chia buồn cùng gia đình nhà báo Trần Hạnh!

3/9/2015

Danlambao

——————————-

Nhà báo Trần Hạnh vừa qua đời

BBC Tiếng Việt

3-9-2015

http://www.bbc.com/vietnamese/vietnam/2015/09/150903_tran_hanh_passes_away

.

Trần Hạnh: ‘Người đem lại thay đổi’

Hà Mi – BBCVietnamese.com

3-9-2015

http://www.bbc.com/vietnamese/vietnam/2015/09/150903_hanh_tran_obit_and_opinions

.

.

.

ĐIỂM TIN THỨ NĂM 3-9-2015

Tháng Chín 3, 2015

.

.

ĐIỂM TIN THỨ NĂM 3-9-2015

.

.

Dân Luận điểm tin thứ Năm ngày 03/09/2015

Dân Luận tổng hợp

04/09/2015

https://www.danluan.org/tin-tuc/20150903/dan-luan-diem-tin-thu-nam-ngay-03092015

.

Dân Luận: Phần điểm tin sẽ được cập nhật thường xuyên từ 8h sáng tới 20h khuya mỗi ngày. Độc giả có thể gợi ý tin cần điểm cho Dân Luận bằng cách bấm vào đây: Gợi ý điểm tin.

CHÍNH TRỊ – XÃ HỘI

– Lương tối thiểu: Vấn đề chính trị (Pháp luật tp HCM): Việt Nam hiện nay theo thể chế xã hội chủ nghĩa, tức là về danh nghĩa bảo vệ tầng lớp công nhân nên học tập mô hình đàm phán lương ở Úc hoặc châu Âu. Vấn đề là các công đoàn phải đủ mạnh và có bản lĩnh trong đàm phán lương, bảo vệ người lao động.

– Phố Sài Gòn ngập rác sau màn pháo hoa lung linh (Lao Động): Sau những màn pháo hoa rực rỡ đêm Quốc Khánh 2-9, đường phố Sài Gòn lại trở về với những hình ảnh đau lòng. Sau khi những cuộc chơi kết thúc, những cuộc vui đã tàn là những bãi rác ngập ngụa ở lại trên những hè đường. – – – Các bạn trẻ nhặt rác trên vỉa hè hồ Gươm đêm pháo hoa (Zing News): Tối 2/9, màn pháo hoa trong mưa kết thúc, vỉa hè hồ Gươm nhan nhản đủ loại rác bị người dân bỏ lại. Cả trăm bạn trẻ đã phân công nhau gom rác dọn sạch vỉa hè.

– Việt Nam đã hoàn tất các mục tiêu phát triển thiên niên kỷ (Lao Động): Cũng theo Chủ tịch Quốc hội, Việt Nam đã hoàn tất việc thực hiện các mục tiêu phát triển thiên niên kỷ, nhất là công tác xóa đói, giảm nghèo.

– Kiểu trả lời phỏng vấn ‘choáng váng’ của Người phát ngôn tỉnh Vĩnh Phúc (Việt Nam thời báo): Trả lời phỏng vấn phóng viên trang An ninh tiền tệ và truyền thông, Chánh văn phòng UBND – người phát ngôn tỉnh Vĩnh Phúc Bùi Minh Hồng đã nói: “Ai bảo khó khăn? Mày có biết là ngân sách của Vĩnh Phúc là đứng thứ bao nhiêu cả nước không?”

– Sự thật đơn giản: “Việt nam không ‘nghiêm túc về ngành du lịch’” (Việt Nam thời báo): Để biện hộ cho Việt nam, người ta có thể cho rằng Thái lan đã có nền công nghiệp du lịch từ những năm 1960, trong khi đó ở Việt nam mãi đến giữa thập kỷ 90. Nhưng điều này lại có vẻ quá đơn giản và có thể sẽ bỏ qua mất sự thiếu phát triển của nền công nghiệp du lịch Việt nam trong 20 năm qua, trong thời gian này số lượng du khách có tăng, nhưng trình độ phục vụ, hạ tầng cơ sở, quảng cáo, và ý thức lại phát triển với tốc độ rùa bò.

– Một thẩm phán bị bắt giam vì nhận hối lộ (VietnamNet): Thẩm phán này ra giá 50 triệu đồng thì được hưởng án treo. Do hoàn cảnh gia đình bị cáo Nguyễn Trần Quân quá khó khăn nên đã xin giảm xuống 30 triệu đồng nhưng không được chấp nhận.

Nhà văn Sương Nguyệt Minh: Anh em ông Đoàn Văn Vươn ngày trở về và cái kết có hậu (Tâm sự gia đình): Rõ ràng, cũng là người tù được đặc xá, nhưng anh em ông Đoàn Văn Vươn ở một tư thế khác, không mặc cảm, tự ti, không bị coi thường, kì thị xa lánh.

– Giá xăng giảm sâu, 1.200 đồng/lít từ 15h (VietnamNet): Giá xăng dầu sẽ giảm từ 111 đồng đến 1.198 đồng/lít, kể từ 15h chiều nay, 3/9, Liên Bộ Công Thương – Tài chính vừa cho biết.

– Lương tối thiểu vùng năm 2016 tăng 12,4% (Thanh Niên): Mức tăng trên được cho là sẽ đáp ứng khoảng 88% nhu cầu sống tối thiểu của người lao động. Nếu tính theo phương án này, năm 2017 sẽ phải điều chỉnh tăng từ 300.000 – 400.000 đồng/tháng (từ 11,4 – 13%); năm 2018 từ 330.000 – 390.000 đồng/tháng (từ 9,7 – 12,2%), thì mức lương tối thiểu mới đạt mức sống tối thiểu vào năm 2018.

– Thêm gánh nặng BHYT học đường (NLĐ): Việc tăng 1,5 lần mức đóng BHYT cho năm học mới có thể khiến nhiều gia đình học sinh – sinh viên nghèo khó có thể tham gia loại hình bảo hiểm bắt buộc này

– Chợ Vân Thạch tại Khánh Hòa cháy rụi trong đêm (Tuổi Trẻ): Vụ cháy xảy ra lúc hơn 1g sáng 2-9 nhưng phải đến gần 3g sáng, ngọn lửa mới được dập tắt hoàn toàn. Năm trong số bảy sạp hàng tạp hóa trong chợ này đã bị thiêu rụi.

– Vào cổng miễn phí, biển người đổ về Đại Nam (NLĐ): Hàng trăm ngàn du khách đã đổ về Khu du lịch Đại Nam (Bình Dương) trong ngày lễ Quốc khánh 2/9 khiến các ngả đường nơi đây kẹt cứng từ sáng sớm.

– Dân mang bàn ghế chặn xe chở đất gây ô nhiễm (NLĐ): Bức xúc vì nhiều xe tải chở đất vào nhà máy gạch gây ô nhiễm, đường sá xuống cấp nên nhiều người dân 2 xã Hoằng Trung và Hoằng Trinh (Thanh Hóa) đã mang bàn ghế ra chặn xe.

– Đồi xanh thành dự án bất động sản – Hậu quả khôn lường (Lao Động): Vì mục tiêu phát triển kinh tế – xã hội, việc chuyển đổi sử dụng các khu đồi trên, trong chừng mực nào đó, là cần thiết, nhưng do công tác quy hoạch và sự quản lý yếu kém, sự đánh đổi ấy là quá đắt, trong khi mục tiêu kinh tế chưa đạt được bởi phần lớn các dự án đều dang dở hoặc chậm tiến độ.

– Vụ kiểm lâm để lâm tặc chặt gỗ quý: Tiếp tục kiến nghị xử lý kỷ luật (Báo Mới): Mới đây, Chi cục Kiểm lâm tỉnh Hà Tĩnh tiếp tục có văn bản kiến nghị xử lý 8 cán bộ kiểm lâm để lâm tặc chặt phá một diện tích lớn rừng gỗ quý.

KINH TẾ

– Malaysia lại kiện thép xuất khẩu từ VN (Tuổi Trẻ): Bộ Công nghiệp và Thương mại quốc tế Malaysia (MITI) vừa khởi xướng điều tra chống bán phá giá đối với sản phẩm thép cuộn cán nguội hợp kim và không hợp kim nhập khẩu từ VN, Trung Quốc và Hàn Quốc.

– Tăng lương tối thiểu của năm 2016 khó đạt như 2015? (Tuổi Trẻ): Theo ý kiến đánh giá của nhiều chuyên gia, tỷ lệ tăng lương tối thiểu của năm 2016 sẽ khó đạt được như mức tăng của năm 2015…

– McDonald’s VN lên tiếng vụ gà bị “bạo hành” (Tuổi Trẻ): McDonals’s tại VN, cho biết hiện nay McDonald’s VN không nhập khẩu thịt gà từ Mỹ mà nhập hoàn toàn từ Châu Á, cụ thể là Thái Lan và Malaysia.

– Ngân sách sẽ giảm thu hàng nghìn tỷ đồng cho DN bù lỗ (Tuổi Trẻ): Vụ chính sách thuế – Bộ Tài chính cho biết với giai đoạn hiện nay, thị trường bất động sản trầm lắng, đóng băng, nhiều DN đầu tư vào lĩnh vực bất động sản thua lỗ. Chính vì thế, quy định hiện hành cho phép DN được lấy phần lãi từ hoạt động kinh doanh khác bù trừ cho lỗ từ chuyển nhượng bất động sản.

– Nhà máy đường lại lo “đói” mía (NLĐ): Nhiều năm thua lỗ, nông dân chuyển đất trồng mía sang các loại cây trồng khác khiến sản lượng mía của vùng ĐBSCL giảm mạnh. Các ông chủ nhà máy đường lo lắng khi vào niên vụ mới sẽ thiếu mía nguyên liệu.

– Ước thu ngân sách tháng 8 giảm 6% (Lao Động): Bộ Tài chính cho biết, trên cơ sở số thu 7 tháng đầu năm, số thu những ngày đầu tháng 8 và ước kim ngạch XNK trong tháng 8.2015, ước thu tháng 8.2015 đạt 20.500 tỉ đồng, giảm 6% so với tháng 7.2015.

PHÁP LUẬT

– Đưa gần 5 triệu cùngđiện thoại không hối lộ được CSGT (Báo Mới): Thời gian gần đây hình ảnh CSGT không nhận hối lộ ngày càng được nhân rộng, trước đó tại TP.HCM cũng có nhiều trường hợp tương tự.

– Lâm Đồng: Một thẩm phán nhận hối lộ bị bắt (Lao Động): Tòa án nhân dân Đạ Huoai (Lâm Đồng) xác nhận thông tin ông Trương Vi Văn – thẩm phán TAND huyện đã bị bắt tạm giam 4 tháng vì tội nhận hối lộ theo quyết định khởi tố của Viện Kiểm sát nhân dân tối cao Khu vực Miền Trung – Tây Nguyên được tống đạt vào chiều 31.8.

THẾ GIỚI – ĐỐI NGOẠI

– Thái Lan tuyên bố đạt tiến bộ đáng kể trong điều tra vụ đánh bom ở Bangkok (Lao Động): Cảnh sát Thái Lan tuyên bố đạt được tiến bộ đáng kể trong việc truy tìm kẻ chủ mưu của vụ tấn công đẫm máu ở Bangkok, sau khi một người đàn ông bị bắt giữ thừa nhận có mặt gần hiện trường vụ nổ hôm 17.8 và các dấu vân tay cũng cáo buộc anh ta là kẻ đánh bom tình nghi.

– Tăng cường ngăn chặn ma túy ở biên giới Việt-Lào (PLO): Phó Chủ tịch UBND tỉnh Nghệ An Lê Xuân Đại đã ra Chỉ thị số 15 về việc phối hợp giải quyết tình hình phức tạp về ma túy trên tuyến biên giới giữa huyện Kỳ Sơn (tỉnh Nghệ An, Việt Nam) với huyện Noọng Hét (Xiêng Khoảng, Lào).

– Trung Quốc phá âm mưu thả chim bồ câu cài bom nhằm vào lễ duyệt binh (Thanh Niên Online): Trang tin tiếng Trung Bowen Press dẫn lời những nguồn tin quân đội Trung Quốc cho hay các nghi phạm đã lên kế hoạch tấn công từ nhiều tháng trước, nhắm vào cuộc duyệt binh ở Quảng trường Thiên An Môn, thủ đô Bắc Kinh (Trung Quốc).

– Lễ diễu binh : Trung Quốc sẽ phô trương tên lửa diệt hàng không mẫu hạm (Tin tức hằng ngày): Tại lễ diễu binh nhân kỷ niệm 70 năm ngày Nhật đầu hàng đồng minh, 03/09/2015, Trung Quốc lần đầu tiên sẽ phô trương loại tên lửa diệt hàng không mẫu hạm ( « carrier-killer » ), một vũ khí mà chính quyền Bắc Kinh giữ bí mật từ nhiều năm qua và giới chuyên gia quốc phòng đang rất quan tâm.

– Pháp cho Campuchia mượn bản đồ (BBC): Chính phủ Campuchia cho biết Tổng thống Pháp Francois Hollande đã có thư trả lời chính thức cho Thủ tướng Hun Sen.

– ​Hơn 150 triệu công nhân Ấn Độ đình công (Tuổi Trẻ): Ngày 2-9, hơn 150 triệu công nhân Ấn Độ đã tham gia cuộc đình công trên khắp cả nước để phản đối kế hoạch cải cách luật lao động của chính quyền Thủ tướng Narendra Modi.

– 5 tàu Trung Quốc lần đầu tới biển Bering, Mỹ theo dõi sát (Tuổi Trẻ): Lầu Năm Góc cho biết phát hiện 5 tàu hải quân của Trung Quốc ở biển Bering nằm giữa Nga và Alaska, khu vực chưa từng có tàu Trung Quốc tới đó.

– IS tái chiếm một phần thành phố Baiji của Iraq (Tuổi Trẻ): Các phiến quân Nhà nước Hồi giáo (IS) đã chiếm lại được phần lãnh thổ trong thành phố Baiji, khu vực có mỏ dầu lớn nhất của Iraq.

– Mỹ dùng máy bay không người lái săn lùng thủ lĩnh IS (VNExpress): Cơ quan Tình báo Trung ương và lực lượng đặc nhiệm Mỹ đang triển khai chiến dịch mật, điều động máy bay không người lái có vũ trang để tìm diệt các thủ lĩnh Nhà nước Hồi giáo ở Syria.

– Úc miễn cưỡng duy trì quan hệ với Trung Quốc (NLĐ): Bộ trưởng Quốc phòng Kevin Andrews cho biết sẽ không đứng về phía nước nào nhưng nói rằng mối quan tâm lớn nhất của Úc phát sinh từ việc Trung Quốc thiết lập quân đội ở những khu vực xảy ra tranh chấp.

– Châu Âu náo loạn vì di dân (NLĐ): Một số chuyến tàu cao tốc Eurostar, mỗi chuyến chở hàng trăm hành khách đi lại giữa Anh và Pháp, buộc phải ngưng hoạt động vào đêm 1-9 và sáng 2-9 (giờ địa phương) sau khi nhiều người di cư trèo lên mui tàu hoặc đi vào đường ray gần lối vào đường hầm Channel phía bên Pháp.

– Hàng triệu người Ấn Độ đình công (NLĐ): Hàng triệu người lao động – chủ yếu là nhân viên ngân hàng, sản xuất, xây dựng và công nghiệp khai thác mỏ than – thuộc 10 nghiệp đoàn lớn đã đình công kéo dài 24 giờ tại nhiều nơi khắp Ấn Độ hôm 2-9 để phản đối các chính sách kinh tế của chính phủ. Có thông tin cho biết số người tham gia lên đến 150 triệu.

– Campuchia điều tra nghi phạm phá hoại cột mốc biên giới với Việt Nam (Báo Mới): Ngày 2-9, cảnh sát Tbong Khmom, tỉnh biên giới miền Đông Campuchia, đã bắt giữ và thẩm vấn 2 người đàn ông bị nghi có hành động phá hoại cột mốc biên giới giữa Campuchia và Việt Nam.

– Động đất qua nhiều tháng, Nepal chưa chịu nhận tiền viện trợ (NLĐ): Đã 2 tháng trôi qua sau khi nước ngoài và các tổ chức quốc tế cam kết viện trợ khoảng 4,1 tỉ USD giúp Nepal tái thiết sau thảm họa động đất cuối tháng 4. Thế nhưng đến nay, chính phủ vẫn chưa thu xếp để nhận tiền cũng như chưa chi gì cho việc tái thiết.

– Bọt trắng nổi trên kênh Tân Hóa – Lò Gốm (NLĐ): Sáng 2-9, người dân đi qua cầu Lò Gốm trên đường Võ Văn Kiệt (hướng về quận 1, TP HCM) nhìn thấy một vùng bọt trắng xóa nổi trên kênh Tân Hóa – Lò Gốm (phía quận 8).

– Biển Chết sắp chết thật! (NLĐ): Diện tích biển Chết đang thu hẹp và nhiều chuyên gia cảnh báo nó có thể chết thật vào năm 2050.

————————-

ĐỐI THOẠI

.

Đài Đáp Lời Sông Núi

http://radiodlsn.com/

ĐLSN 02.09.2015

.

Theo dõi đài Đáp Lời Sông Núi qua:

Youtube

Twitter

Facebook

.

Youtube: THẢM HỌA ĐỎ BỘ MẶT THẬT CỦA ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM

.

Youtube: Sự Thật Hồ Chí Minh

.

Youtube: Ho Chi Minh, The Man and The Myth

.

Youtube: Cải cách ruộng đất

.

Youtube: Nhân Văn Giai Phẩm

.

Đối Thoại Điểm Tin ngày 2 tháng 9 năm 2015

Posted on 02/09/2015 by Doi Thoai

https://doithoaionline.wordpress.com/2015/09/02/doi-thoai-diem-tin-ngay-2-thang-9-nam-2015/

  • Tin Ngoài Nước-Tín Châu
  • Tin Trong Nước-Lê Hồng Lĩnh
  • Chuyện Việt Nam-Thanh Ly

Đọc tiếp →

—————————————

TTX VÀNG ANH

ĐIỂM TIN NGÀY 3-9-2015

https://www.ttxva.net/

.

Tin Nổi Bật Trong Ngày

————————

Viet Studies

Thứ tư, 2 tháng 9, 2015

http://viet-studies.info/

Kinh tế Việt Nam

.

Văn Hóa & Giáo Dục

Nguyễn Quang Dy: Vấn nạn Giáo dục: Nguyên nhân và Hậu quả (viet-studies 2-9-15) — BÀI PHẢI ĐỌC◄◄◄◄

Mô hình Phi lợi nhuận trong giáo dục đại học (RFA 1-9-15) — P/v GS Tạ Văn Tài

“Ý niệm đại học”: Linh hồn của giáo dục cấp cao (VHNA 2-9-15) — Bài Bùi Văn Nam Sơn

Tiến sĩ Giáp Văn Dương: Tự do trong khai sáng là những gì cần hướng tới! (ANTG 1-9-15)

Trường mới bỏ hoang, trường cũ sắp sạt lở (TT 1-9-15)

Thời khó khăn của văn chương? (VHQN 1-9-15)

PR sách và những chiêu trò gây sốc (CAND 2-9-15)

Người gieo ánh sáng (NNVN 31-8-15) — Hồ Đắc Điềm

Khi nghệ sĩ phát ngôn gây sốc trên truyền thông (ANTG 1-9-15) — Đọc chơi!

.

.

.

TIN & BÀI NGÀY 2-9-2015

Tháng Chín 3, 2015

.

.

TIN & BÀI NGÀY 2-9-2015

.

.

Biển Hồ Cạn Nước (S.T.T.D Tưởng Năng Tiến)

Công an và luật pháp (Nguyễn Thị Từ Huy)

Chuyện gì xảy ra khi Việt Nam bị khủng hoảng kinh tế?! (VietTuSaiGon)

Việt nam: 70 năm vẫn lạc đường và đâu là lối thoát? (Kami)

2 tháng 9. Hãy thôi kèn trống nhộn nhạo ăn mừng! (Song Chi)

Tương lai nào cho Giáo triều Vatican và Giáo hội nhà nước Việt Nam? (Nguyễn Văn Lục – DCVOnline)

Hãy nói trước ngày chết (Trần Trung Đạo – Danlambao)

Khi đồ tể lâm bệnh nặng (Bảng Đỏ – Danlambao)

Bạn Phạm Hà Nam bị cấm xuất cảnh (CTV Danlambao)

Khúc Tù Ca cho ngày 2 tháng 9 (Hạt Sương Khuya – Danlambao)

Sự tụt hậu đáng ngại của Việt Nam so với các nước trong khu vực (Gia Minh – RFA)

Cái mặt Việt Nam! (Tạp ghi Huy Phương)

Tiến sỹ Nguyễn Quang A: ‘Tôi đã bị bắt cóc’ (VOA Tiếng Việt)

Mỹ yêu cầu Trung Quốc trả tự do cho 2 luật sư nhân quyền (VOA | RFI)

Hồng Kông : Lãnh tụ sinh viên Hoàng Chí Phong không nhận tội (Thanh Phương – RFI)

Tình hình vụ nổ mới phát sinh ở Thiên Tân (Trần Tĩnh Huệ, ET Hoa ngữ)

Duyệt binh (Kiều Phong, Việt Đại Kỷ Nguyên)

Tuyên bố Talinn về các tội ác của chủ nghĩa cộng sản (Matei Dobrovie, ET Romania)

“EM HÃY RÚT HỒ SƠ VÀ NGHỈ HỌC Ở TRƯỜNG NÀY ĐI” (FB Phạm Lê Vương Các)

Quốc khánh và ‘quyền mưu cầu hạnh phúc’ (Nguyễn Lê Nam)

Ở NHÀ (Phạm Đình Trọng)

SỰ PHẢN BỘI MÙA THU (Nguyên Hiệp)

Làm gạo giỏi như Campuchia (Ngọc Thủy – Nhịp Cầu Đầu Tư)

Vấn nạn Giáo dục: Nguyên nhân và Hậu quả (Nguyễn Quang Dy – Viet Studies)

ĐIỂM TIN THỨ TƯ 2-9-2015

TIN & BÀI NGÀY 1-9-2015

.

.

.

Biển Hồ Cạn Nước (S.T.T.D Tưởng Năng Tiến)

Tháng Chín 3, 2015

.

.

Biển Hồ Cạn Nước

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến

Wed, 09/02/2015 – 09:50 — tuongnangtien

http://www.rfavietnam.com/node/2774

.

Khi đơn phương chuyên quyết tiến hành xây chuỗi 8 con đập khổng lồ Vân Nam là Trung Quốc đã phát động một cuộc chiến tranh môi sinh không tuyên chiến với 5 nước hạ nguồn sông Mekong.

Ngô Thế Vinh

*

Vào ngày 31 tháng 7 năm 2015, từ Đồng Bằng Sông Cửu Long (ĐBSCL), ông Đinh Hưng đã gửi đến BBC một lời báo động … muộn màng:

“Các dòng sông Long An, Tiền Giang, Bến Tre, Trà Vinh, Vĩnh Long đang bị xâm nhập mặn vào nội địa trên 70 km, và có chiều hướng tăng nhanh. Hiện một số địa phuơng trong vùng ĐBSCL đã xuất hiện tình trạng thiếu nước ngọt trầm trọng.

Những tháng gần đây tại ĐBSCL, việc nước mặn tấn công ‘Chưa từng thấy’ làm ‘Đảo lộn cuộc sống’, không phải là bất ngờ mà là tất yếu theo dự đoán. Người dân các tỉnh Cần Thơ, Hậu Giang, Bạc Liêu, Cà Mau, Kiên Giang đang phải ‘Chạy mặn’ từng ngày.

Các tiểu vùng nước ngọt quanh năm bị đảo lộn, bị mặn xâm nhập, đã đe dọa cả trăm ngàn hecta đất nông nghiệp, nhiều vườn cây ăn trái nằm trên nguy cơ xóa sổ, thủy sản nước ngọt bị tổn thất lớn. Tất cả nguy hại đang đổ trên đầu người dân nơi đây.”

Hiện tượng ngập mặn ở ĐBSCL –  thực ra – đã được báo động lâu lắm rồi, từ hồi cuối thế kỷ trước lận:

“… mười ngày trước Giáng Sinh, ngư phủ Nguyễn Văn Chơn và vợ cư ngụ tại huyện Lấp Vò Tỉnh Đồng Tháp đã lưới được một con cá đuối khổng lồ trên sông Tiền, đoạn giữa hai Xã Tân Mỹ và Tân Khánh Trung. Con cá đuối có chiều dài hơn 4 mét ngang 2 mét và nặng tới 270 ký.

Cá đuối hay Selachian, tên khoa học là chondrichthyes, thuộc loài cá sụn (cartilaginous fishes) gồm các giống cá mập, cá nhám, cá đuối và là cá nước mặn. Đây cũng là lần đầu tiên ngư dân Đồng Bằng Sông Cửu Long lưới được một con cá nước mặn lớn như vậy rất xa biển và trên một khúc sông nằm sâu trong đất liền…

Cho sẻ thịt bán ngay tại bến số tiền thu được lên tới ngót 2 triệu đồng tính ra khoảng 140 đô la như món quà Giáng Sinh mà cả hai vợ chồng anh đã không thể nào ngờ tới.

Nhưng ‘Có biết đâu niềm vui đã nằm trong thiên tai’ như lời thơ Nguyễn Đình Toàn, bởi vì khi mà nước sông Cửu Long xuống mức thấp nhất so với 73 năm trở lại đây và có nơi mực nước sông chưa được hai thước gây sạt lở hai bên bờ làm thiệt hại nhà cửa và cả nhân mạng.

Nhiều chuyên gia Việt Nam ở ngoại quốc và cả trong nước đã lên tiếng báo động về hiểm họa hạn hán với sông Cửu Long có thể cạn dòng do các công trình xây đập ngăn nước của các quốc gia Thượng Nguồn Thái Lào và nhất là chuỗi tám con đập bậc thềm khổng lồ Vân Nam Trung Hoa mà lâu nay chánh quyền Hà Nội vẫn không hề lên tiếng phản đối…

Và khi một con cá đuối nước mặn lớn như vậy có thể vào tới Đồng Tháp thì đó là báo hiệu nạn ngập mặn (salt intrusion) đã vào rất sâu trong vùng châu thổ, nơi vốn là đất của ‘sữa và mật ngọt’ hay đúng hơn vùng đất của ‘phù sa, lúa gạo, cây trái và tôm cá đầy đồng…’ (Ngô Thế Vinh. Cửu Long Cạn Dòng Biển Đông Dậy Sóng. Văn Nghệ: California, 2000).

Mười lăm năm sau, sau khi tác phẩm dẫn thượng được xuất bản, từ Vĩnh Long, ông Đinh Hưng lại tiếp tục kêu than và kêu cứu … trong vô vọng:

“Trong khi đó, một sự thật hiển nhiên đang đe dọa cư dân ĐBSCL là vấn đề nhiễm mặn đang hủy diệt môi trường sống, lại chỉ nhận được sự thờ ơ của nhiều tầng lớp xã hội, của truyền thông báo chí, không thấy sự lên tiếng đòi hỏi chính phủ về trách nhiệm, kế hoạch và phương pháp hữu hiệu để giải quyết ‘thảm họa’, về giá trị đầu tư phù hợp và hiệu quả cho giải pháp chống xâm nhập mặn – đang là mối đe dọa hiện hữu đến kinh tế, đến an toàn lương thực và dân sinh khu vực, thậm chí đe dọa đến số mệnh của cả quốc gia.”

Muốn biết sự vô cảm, và tầm nhìn của những người lãnh đạo Việt Nam ra sao về “số mệnh của cả quốc gia” thì chỉ cần nhìn vào địa chỉ Trụ Sở Văn Phòng Thường Trực Ủy Ban Sông Mê Công Việt Nam: 23 Hàng Tre, Hoàn Kiếm, Hà Nội! Cũng còn may là trụ sở này chưa đến nỗi đặt ở tỉnh … Hà Giang!

http://www.vnmc.gov.vn/Images/UserFiles/image/vp.jpg

Trụ sở Văn phòng Thường trực Ủy ban sông Mê Công Việt Nam: số 23 Hàng Tre, Hoàn Kiếm, Hà Nội. Ảnh: vnmc

Còn muốn biết sự vô tâm của giới truyền thông Việt Nam về “số mệnh của cả quốc gia” thì cứ xem qua bộ phim Mê Kông Ký Sự, và những lời xưng tụng (hết sức vô tình) của báo chí trong nước:

“Bộ phim ký sự, thám hiểm đẫm chất văn học, phiêu lưu ‘Mê Kông ký sự’ do Đài Truyền hình TP Hồ Chí Minh (HTV) sản xuất. Đây là bộ phim tài liệu dài nhất trước nay: 75 tập (20 phút/tập) nội dung bao trùm 6 quốc gia…Xem Mê Kông ký sự, người xem thú vị và ngạc nhiên với những cảnh quay đẹp, những nét văn hóa, những câu chuyện đầy huyền thoại…”

Giới lãnh đạo Việt Nam đã ký công hàm nhượng biển/đảo để “nước bạn” có cơ sở thực hiện âm mưu Tây Tạng Hoá Biển Đông (Tibetization of South China Sea). Rồi đến giới truyền thông làm phim chuẩn bị cho tham vọng Tây Tạng Hoá Dòng Sông Cửu Long (Tibetization of Mekong River) bằng “những cảnh quay đẹp, những nét văn hóa, những câu chuyện đầy huyền thoại” để cổ vũ cho một viễn ảnh về một Trật Tự Trung Hoa trong an bình (Pax Sinica) hay nói rõ hơn là Hán hoá tất cả những xứ sở ở hạ lưu của con sông này.

Hạn từ “Tibetization of Mekong River” không phải là “sáng tác riêng,” phát xuất từ sự hoang tưởng của kẻ đang viết những dòng chữ này đâu. Cứ nhìn cái bàn tay lông lá của Trung Cộng đang cố luồn sâu vào mọi địa hạt  – kinh tế, văn hoá, chính trị… – của tất cả các quốc gia hạ nguồn (Miến Điện, Thái, Lào và Việt Nam) sẽ thấy ngay ý đồ “Tây Tạng Hoá Dòng Sông Cửu Long” của họ.

Tác hại nhãn tiền về môi sinh không chỉ là hiện tượng khô hạn và nhiễm mặn mà còn là vô số rác rưởi, cùng những chất thải kỹ độc hại – từ thượng nguồn thuộc siêu cường Trung Hoa vĩ đại – ào ạt đổ xuống những lãnh thổ phía dưới mà hai quốc gia ở cuối sông phải “lãnh đủ” là Cam Bốt và Việt Nam.

http://www.rfavietnam.com/files/screen_shot_2014-06-10_at_12.52.07_pm_4.png

Khi đến khảo sát Biển Hồ, vào năm 2000, nhà văn Ngô Thế Vinh đã ghi nhận rằng: “Chưa bao giờ mực nước cạn như những năm qua, trong mùa khô có nơi chỉ còn sâu chưa tới nửa mét, nước thì quá nóng khiến loại cá trắng không sống nổi chết nổi phều hoặc phải thoát xuống những sông hạ lưu.” (sđd, tr. 282).

Hơn một thập niên sau, vào mùa khô năm 2015, chúng tôi mới có dịp đi ghe máy lòng vòng thăm vài làng nổi của người Việt ở giữa Biển Hồ. Không  thấy “cá trắng nổi chết phều vì nước nóng” nhưng tôi lại nhìn ra một sự kiện cũng não lòng không kém: ngư dân địa phương đang dần phải chuyển nghề. Họ nuôi cá để ăn, và để bán, thay vì đánh bắt vì ngư sản mỗi lúc một càng khan hiếm.

http://www.rfavietnam.com/files/mail.google.com_.jpeg

Cá lóc nuôi ở Biển Hồ. Ảnh tư liệu của MIRO, chụp vào mùa nước cạn năm 2015

Và khi ngư sản ở Biển Hồ đã trở nên khan hiếm thì sông Tiền và sông Hậu, khi xuôi dòng về đến Châu Thổ Sông Cửu Long, cũng sẽ chả còn cá mắm gì để làm quà tặng cho hàng chục triệu người dân Việt ở nơi đây nữa.

http://www.rfavietnam.com/files/IMG_4219.JPG

Hồ nay thành Vũng. Ảnh tư liệu của MIRO, chụp vào mùa nước cạn năm 2015

Mực nước ở Biển Hồ mà chúng tôi chứng kiến vào mùa khô vừa qua, nhiều nơi, không còn được nửa mét như hồi năm 2000 nữa. Có chỗ đã biến thành vũng cho trẻ con chơi đùa, hay hoá thành… sân chơi bóng chuyền rồi!

http://www.rfavietnam.com/files/IMG_4208.JPG

Sân bóng chuyền ở Biển Hồ. Ảnh tư liệu của MIRO, chụp vào mùa nước cạn năm 2015

Bởi vậy, không có gì ngạc nhiên khi thỉnh thoảng chúng tôi lại bị mắc cạn giữa Biển Hồ. Mọi người phải nhẩy xuống nước cho ghe nhẹ bớt, rồi lôi nó ra những nơi có mực nước sâu hơn để tiếp tục chuyến đi. Khi hì hục như thế tôi chợt nhớ đến một câu nói một quen thuộc (“nước có thể nâng thuyền và cũng có thể lật thuyền”) mà không khỏi cảm thấy ngậm ngùi, cùng đôi chút đắng cay.

Thì ra không phải lúc nào nước cũng có thể nâng thuyền hay lật thuyền được. Có những lúc, và những nơi mà nước cạn đến mức trở nên hoàn toàn vô tác dụng. Đất nước tôi, rất có thể, sẽ trở thành một nơi như vậy trong tương lai gần –  theo như tin loan (vào ngày 11 tháng 8 năm 2015) của báo Người Lao Động:

“Dự thảo với hơn 1.000 loại phí và lệ phí về nông nghiệp vừa được trình lấy ý kiến của Quốc hội làm cho bất cứ ai cũng phải giật mình. Con số này quả là không tưởng nổi đối với một ngành nông nghiệp kém phát triển và mấy chục triệu nông dân còn quá khó khăn như ở nước ta. Nếu cứ mạnh tay thu phí như thế này thì người dân sẽ kiệt quệ và chẳng mấy lúc chẳng còn gì để thu.”

Cái “lúc người dân chẳng còn gì để thu” và cũng không còn sức để nổi dậy nữa chính là thời điểm mà Việt Nam bước vào ngưỡng cửa của sự diệt vong, nếu không rơi vào vòng lệ thuộc!

http://www.rfavietnam.com/files/tien.jpeg

Làng nổi Rạch Lộ Quýt ở Biển Hồ.

Ảnh tư liệu của MIRO, chụp vào mùa nước cạn năm 2015.

tuongnangtien’s blog

.

.

.


Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 44 other followers