Archive for the ‘Uncategorized’ Category

VENEZUELA : 10 DẤU HIỆU GIÚP NHẬN DIỆN MỘT NỀN DÂN CHỦ ‘RỞM’ (Pedro García Otera)

Tháng Tám 28, 2016

 

Venezuela: 10 dấu hiệu giúp nhận diện một nền dân chủ “rởm”

PEDRO GARCÍA OTERO 

Dạ Lâm dịch

27 AUG 2016

http://luatkhoa.org/2016/08/venezuela-10-dau-hieu-giup-nhan-dien-mot-nen-dan-chu-rom-2/

 

 

Nền Dân chủ hiện nay bao gồm rất nhiều nguyên tắc: sự phân chia quyền lực, quyền tự do bầu cử minh bạch, quyền tụ tập chính trị, tự do ngôn luận, an toàn cá nhân và sự thúc đẩy Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền được ban bố bởi Liên hiệp quốc.

Nhiều quốc gia, dù khoác lên mình tấm áo choàng dân chủ và suốt ngày hô hào khẩu hiệu dân chủ hóa – hiện đại hóa đất nước, song lại có những việc làm xâm phạm những nguyên tắc dân chủ cơ bản. Một trong những ví dụ tiêu biểu là đất nước Venezuela: Chính phủ đất nước Nam Mỹ giàu dầu mỏ này đã vị phạm tất cả những nguyên tắc cơ bản, khiến cho nền dân chủ ở đây sau 57 năm thực thi trở nên yếu ớt và giả tạo hơn bao giờ hết. Và hậu quả mà đất nước này phải gánh chịu khi vận hành một thể chế dân chủ rởm là một cuộc khủng hoảng kinh tế – xã hội nặng nề chưa có dấu hiệu kết thúc…

http://luatkhoa.org/wp-content/uploads/2016/08/2016-04-28-e66e133c_large.jpg

Thất bại của Venezuela không đơn giản chỉ là sự thất bại của mô hình kinh tế tập trung, nhà nước. Nó là sự thất bại toàn diện về chính trị, văn hóa và xã hội.

  1. Bầu cử không minh bạch

Năm 2013, Nicolás Maduro chiến thắng cuộc bầu cử tổng thống với một số lá phiếu không hợp lệ. Sự mập mờ này đã khiến thủ lĩnh phe đối lập yêu cầu một cuộc kiểm tra phiếu bầu.

Cuộc kiểm tra đã diễn ra nhưng không theo những điều kiện mà phe đối lập yêu cầu. Ứng cử viên bị đánh bại Henrique Capriles, nay là thống đốc bang Miranda đã gọi đó là một “trò hề” và cáo buộc đảng Chavistas đã “cướp đi chiến thắng lẽ ra thuộc về ông.”

Nếu ý chí đa số, một trong hai trụ cột làm nên tính chính thống của nền dân chủ, không được coi trọng trong trường hợp của Maduro, thì Hội đồng Bầu cử Quốc gia được xem là không thể giúp nâng cao nhận thức về sự công bằng trong chính phủ. Một khảo sát được thực hiện bởi Đại học Công giáo Andrés Bello đã chỉ ra 64% công chúng không tin vào các cơ quan, tổ chức đang vận hành hệ thống bầu cử trên toàn đất nước.

  1. Không tồn tại “Tư pháp độc lập”

Cuốn sách Tối Cao Pháp Viện và sự tuân phục Cách mạng của nhà nghiên cứu người Venezuela – Luis Alfonso Herrera và Antonio Canova đã chỉ ra rằng tòa án tối cao của đất nước đã xét xử thiên chính phủ trong 9000 vụ từ năm 2006 đến năm 2014 liên quan đến tranh chấp giữa chính quyền và người dân.

Và đó chỉ là phần nổi của tảng băng chìm mang tên “Tư pháp Venezuela”, nơi 70% các thẩm phán không tự mình đưa ra quyết định. Thêm vào đó, có đến hai cựu thẩm phán thuộc Tối cao pháp viện hiện đang sống lưu vong bị xem như những kẻ trốn chạy khỏi chính quyền đương nhiệm, thừa nhận rằng họ đã thảo luận và soạn thảo trước phán quyết cho những vụ việc nhạy cảm tại văn phòng phó tổng thống.

“Ở Venezuela không có thượng tôn pháp luật” – câu nói của Lilian Tintori đã và đang được lặp đi lặp lại trên khắp đất nước.

  1. Tự do biểu đạt bị nghiêm cấm

Năm 2007, mạng truyền thông chính của Venezuela là RCTV đã bị cưỡng chế đóng cửa khi chính quyền từ chối gia hạn giấy phép đăng kí của họ, và kể từ đó việc đưa tin độc lập đã dần biến mất. Ngày nay, tìm thấy một hãng tin nào dám chỉ trích chế độ là điều không tưởng.

Năm 2008, Bộ trưởng Truyền thông Andrés Izarra cho biết chính phủ cần thiết lập “bá quyền truyền thông”, theo đó là sự đóng cửa của 34 đài phát thanh tư nhân.

Vào năm 2013, một tập đoàn ẩn danh đã mua lại 2 trong 3 tờ báo phổ biến nhất Venezuela là tờ Últimas Noticias và El Universal, cũng như kênh tryền hình Globovisión, dù những cuộc mua bán này tuyệt đối bị cấm theo pháp luật quốc tế về bảo vệ tự do báo chí. Hiển nhiên là hàng ngũ biên tập của họ đã bị thay đổi để tô vẽ chính quyền đầy hào quang thiện chí, như đề cập ở báo cáo “Những ông chủ Kiểm duyệt (Owners of Censorship)”  của cơ quan giám sát độc lập Viện Báo chí và Xã hội (IPYS).

Mạng internet ở Venezuela cũng không tránh khỏi kiểm duyệt. Cơ quan quản lý viễn thông CONATEL đã chặn trên 1000 trang web vào năm 2014. Trong khi đó, bảy người dùng Twitter bất đồng chính kiến đã phải vào tù, và con số các cuộc tấn công nhằm vào các nhà báo vẫn ngày một gia tăng.

  1. Đàn áp dã man những người chống đối, dung túng cho những kẻ có đặc quyền

http://luatkhoa.org/wp-content/uploads/2016/08/venezuela-no-es-democracia-2.jpg

Một viên chức an ninh Venezuela bắn vào người biểu tình trong cuộc biểu tình chống chính phủ vào ngày 12 /2/ 2014. (Ảnh: El Universal)

Thủ lĩnh chính trị người Venezuela Leopoldo López đã bị bỏ tù 18 tháng khi một cuộc biểu tình trở thành bạo động vào tháng 2/2014. Trong chuỗi các cuộc biểu tình kéo dài nhiều tuần, cảnh sát đã bắn chết một thanh niên 23 tuổi tên Bassil Da Costa. Phiên tòa dành López diễn ra trong sự “u linh pháp lý”, tương tự với những cuộc điều tra về 48 cái chết đã diễn ra ngay tháng kế tiếp mà chính quyền đã đổ hết trách nhiệm lên López.

Những kẻ giết người ở Venezuela hiếm khi phải ra tòa, 94% của  25 000 can phạm không bị trừng phạt. Chính phủ không truy tố ngay cả những trường hợp tham nhũng rõ rệt, trừ trường nghi phạm không còn là đồng minh của “cuộc cách mạng Boliva.”

  1. Nói không với tự do kinh tế

Báo cáo thường niên năm 2014 của Viện Fraser về Tự do Kinh tế xếp Venezuela là nước có nền kinh tế tự do kém nhất thế giới, trừ Cuba và Bắc Triều Tiên vì thiếu dữ liệu. Hệ thống tiền tệ và kiểm soát giá cả, pháp luật mà điển hình là Luật về Giá cả Hợp lý, trong đó thiết lập hình phạt lên đến 16 năm tù (hơn cả mức phạt đối với các vụ bắt cóc), chỉ là một vài ví dụ về các giới hạn tự do kinh tế ở Venezuela.

Vì thế, đất nước này chỉ nhận được 320 triệu USD đầu tư nước ngoài vào năm 2014. Những số liệu chính thức không thể giấu đi sự hỗn loạn xảy ra trong nền kinh tế Venezuela.

  1. Các quyền sở hữu bị chính nhà nước xâm phạm

Việc chính phủ thực hiện quốc hữu hóa đã dẫn đến 27 vụ kiện tụng chống lại nhà nước Venezuela tại Trung tâm Quốc tế về Giải quyết tranh chấp đầu tư (CIADI), để đòi lại tổng cộng 30 tỷ USD. Việc thua kiện có thể làm đất nước này phá sản.

Nhưng người dân Venezuela, những người không thể đứng về phía CIADI, đã bị tịch thu hoàn toàn bởi nhà nước có thể lấy đi tài sản riêng của một cá nhân mà không cần tòa án cho phép.

Của cải thuộc sở hữu tư nhân cũng bị trưng dụng thông qua sự thao túng đồng nội tệ. Nhờ việc in tiền vô tội vạ của Ngân hàng Trung ương và những biện pháp kinh tế sai lầm khác mà 100 bolívares vào năm 2014 chỉ có giá trị bằng 1 bolívares vào năm 2008. Và cho tới nay thì đồng tiền này đã hoàn toàn mất giá.

  1. Truyền thông Nhà nước – cánh tay đắc lực của đảng cầm quyền

Truyền thông nhà nước như đài truyền hình Venezolana de Televisión (VTV) thường xuyên phát sóng video và bản ghi âm từ những cuộc gọi riêng tư của những thành viên thuộc phe đối lập

Không hề có lời giải thích nào về việc liệu những bản ghi âm có được các thẩm phán cho phép, hay liệu chúng có thuộc một phần của một cuộc điều tra đang diễn ra, các quan chức Chavista sử dụng chúng để nhạo báng đối thủ và thậm chí còn tiết lộ đời tư của họ.

Sự xâm phạm này không chỉ dừng lại ở các chính trị gia, chính phủ còn giám sát hoạt động của các nhân viên công quyền trên mạng xã hội và có thể sa thải họ dựa trên quan điểm chính trị của họ.

Nhạo báng công khai là mục tiêu hàng đầu. Cả Tổng thống Maduro lẫn Chủ tịch Quốc hội Diosdado Cabello đều thường xuyên cáo buộc các thủ lĩnh phe đối lập đã “ăn cắp và giết người”,  biết rằng họ có thể hoàn toàn miễn nhiễm với những cáo buộc nhạo báng và vu khống.

  1. Quốc hội chỉ để làm cảnh

Thông qua những lần “ủy quyền pháp luật” liên tiếp trao cho Maduro siêu quyền hành pháp, Quốc hội Venezuela đã từ bỏ vai trò là nhánh lập pháp của chính quyền.

Thêm vào đó, sự cân bằng cán cân quyền lực không thể diễn ra khi bộ máy nhà nước từ chối một cách có hệ thống việc điều tra các vụ tham nhũng. Ngay cả khi Quốc hội đồng ý tiến hành điều tra, nó bắt phe đối lập phải chứng minh rằng yêu cầu của họ không đơn thuần là “một nỗ lực tạo ra sự bất ổn”, ví dụ như trường hợp Banca Privada D’ Andorra.

Kể từ khi kỳ bầu cử quốc hội gần nhất diễn ra, bốn dân biểu (họ đều là người của phe đối lập) đã bị khai trừ khỏi vị trí của mình. Lãnh đạo phe đối lập María Corina Machado, nghị sĩ cuối cùng phải ra đi, bị đẩy ra một cách thô bạo khỏi bài diễn văn tuyển cử của mình đến nỗi Viện Hàn lâm Khoa học Chính trị đã ban hành một tuyên bố lên án chính phủ: “Venezuela đã không còn là một nhà nước hợp hiến.”

  1. Những kẻ thống trị tham quyền cố vị

Maduro đã không công nhận kết quả cuộc bầu cử Quốc hội hồi tháng 12/2014. Ông ta cho biết nếu phe đối lập chiếm được quyền kiểm soát Quốc hội, ông ta sẽ “xuống đường cùng với bè phái của mình”.

Việc đảng cầm quyền coi thường kết quả kỳ bầu cử không thuận lợi (đối với họ) không có gì là mới. “Họ sẽ không trở lại” là câu khẩu hiệu của đảng Chavista. Khi các ứng viên phe đối lập thắng cử ở địa phương, chính quyền liên bang sẽ sử dụng đến các thủ đoạn như phá hoại, từ chối chi ngân sách, và thành lập các tổ chức hoạt động song song để hạn chế quyền hạn của họ.

  1. Tình trạng vi phạm nhân quyền tràn lan

http://luatkhoa.org/wp-content/uploads/2016/08/venezuela-no-es-democracia-4.jpg

Marvinia Jiménez đã bị đánh đập tàn nhẫn bởi lực lượng Vệ binh Quốc gia Venezuela trong một cuộc biểu tình. (El Periódico de Monagas)

Cuối tháng 7/2015, trong thời gian xem xét vấn đề nhân quyền thường niên  của Venezuela trước Liên Hợp Quốc, 30 tổ chức NGO đã báo cáo vi phạm: gần 1.000 vụ hành quyết gây ra bởi cảnh sát, sự ngược đãi tù nhân trong cuộc biểu tình sinh viên năm 2014, và sự chậm trễ các thủ tục “đặc thù”.

Hơn nữa, chính phủ đã không được thực hiện các biện pháp hợp pháp và hợp lý để kiềm chế những hiện tượng này.

Zeid Raad Al-Hussein, cao ủy viên Liên hợp quốc về Nhân quyền, cho biết ông “rất lo ngại về tình hình nhân quyền ở Venezuela, đặc biệt là những phản ứng gay gắt đáp lại những bất đồng chính kiến ôn hòa”./.

 

 

 

SỰ CỐ YÊN BÁI – CƠN ÁC MỘNG CỦA ĐẢNG (Đinh Minh Đạo)

Tháng Tám 28, 2016

 

Sự cố Yên Bái – cơn ác mộng của đảng

Đinh Minh Đạo

04:45:pm 27/08/16

http://www.danchimviet.info/archives/104449/su-co-yen-bai-con-ac-mong-cua-dang/2016/08

 

Sự cố Yên Bái có lẽ là một tai nạn không hề được lường trước đối với Đảng Cộng Sản Việt Nam (ĐCSVN). Những người lãnh đạo của Đảng từ các địa phương đến Ba Đình, không thể không biết những mâu thuẫn về quyền lợi và quyền lực, mâu thuẫn giữa những nhóm lợi ích trong Đảng đang tồn tại và ngày càng gay gắt. Nhưng thanh toán những mâu thuẫn bằng bạo lực, bằng những viên đạn bắn thẳng vào mặt „đồng chí”của mình đã và đang là cơn ác mộng đối với Đảng.

Phải chăng đây là một sự cố ngẫu nhiên?

Như chúng ta đã biết,  lý tưởng cộng sản, chất keo kết nối những đảng viên của Đảng đã „quá đát”. Tuy trong các đại hội, các nghị quyết của Đảng có nhắc đến, nhưng hầu như không còn một đảng viên nào tin vào nó. Các đảng viên chỉ còn là những nhóm người cùng hội cùng thuyền, những kẻ cơ hội, coi Đảng là một phương tiện để bước vào con đường quan lộ, với giấc mơ quyền, tiền được ấp ủ  ngày đêm. Hai tiếng đồng chí đối với họ giờ đây vừa giả dối vừa xa lạ, họ thật sự không còn là đồng chí với nhau, họ chỉ là những người cùng đứng trong ngôi nhà Đảng đang xập xệ để chờ cơ hội giành lấy quyền và tiền.

Chính sự tha hóa của ĐCSVN, lấy mục đích duy trì sự cai trị của Đảng lên trên hết, tôn thờ bạo lực, mua quan bán chức, tham nhũng tràn lan, cướp đất cướp nhà của dân…đã dung dưỡng, phát triển bốn triệu đảng viên thành những nhóm người như đã nhắc trên đây. Những đảng viên  luôn sử dụng mọi thủ đoạn để giành lấy các chức vụ, địa vị có nhiều quyền và nhiều tiền nhất. Chức vụ dễ dàng tham nhũng làm giầu thì cuộc tranh giành càng khốc liệt. Từ đây các thủ đoạn mua chuộc, chạy chọt, lừa dối, bè cánh, bạo lực … được đem ra áp dụng. Kẻ thắng, kẻ thua nẩy sinh những mâu thuẫn không thể dàn xếp, những mâu thuẫn „không đội trời chung”.

Những gì chúng ta hiện được biết trong sự cố Yên Bái đã phản ảnh thực trạng tha hóa của ĐCSVN. Để giành được được chức trưởng chi nhánh kiểm lâm, một chức vụ dễ dàng hái ra tiền bằng tham nhũng, chắc hẳn Đỗ Cường Minh đã phải tốn nhiều công sức và tiền bạc để lo trên, chặn dưới. Giờ đây sắp phải dời bỏ nó, có thể Đỗ Cường Minh đã cảm thấy bị dồn đến đường cùng, như mất tất cả. Là người trong hệ thống cai trị của Đảng tại một tỉnh, lại là người nhà của một cựu quan chức cao cấp Đảng trong tỉnh đã về hưu, có lẽ Đỗ Cường Minh biết rõ ai đã đứng đằng sau cái tai họa dáng xuống đầu mình, và Đỗ Cường Minh đã hành động như chúng ta đã thấy.

Sự cố Yên Bái còn làm cho những người quan tâm đến tình hình xã hội Việt Nam trăn trở. Vì sao một dân tộc với truyền thống „nghĩa tử là nghĩa tận”, „một con ngựa đau cả tầu không ăn cỏ”, „thương người như thể thương thân” lại dửng dưng, thậm chí còn hả hê trước cái chết thảm khốc của ba con người?

Câu trả lời nằm ngay trong hiện trạng của xã hội Việt Nam ngày nay. Khi nhắc đến một quan chức nào đó trong bộ máy Đảng và chính quyền, ta thường được nghe câu nhận xét cửa miệng của người dân: „Ông ấy giầu lắm, ông ấy mới mua vila mấy chục tỷ, ông ấy nhiều đất nhiều nhà lắm, ông ấy có mấy con đang du học ở Mỹ…” Hiếm hoi lắm mới bắt gặp nhận xét: „ông ấy là đảng viên đấy, nhưng mà tốt, không tham nhũng”.

Vậy các ông  là cán bộ, lương hàng tháng không đủ chi tiêu, tiền ở đâu ra trở thành giầu có? tiền đâu ra để mua vila mấy chục tỷ? Tiền đâu ra để gửi con đi học nước ngoài, chi phí một năm mấy chục ngàn đô? Tất cả tài sản của các ông đều từ tham nhũng. Tất cả các quan chức đều tham nhũng , họ tham nhũng từ tiền bán tài nguyên, tiền cho thuê rừng đầu nguồn, tiền bán đất cưỡng chế chiếm đoạt của dân, tiền đút lót của các công ty đầu tư nước ngoài, tiền thuế của dân v…v. Tầng lớp quan chức bị người dân chán ghét, trở thành bộ phận tách rời trong xã hội, họ là những nhóm  người quá xa dân. Người dân 4 tỉnh Hà Tĩnh, Quảng Bình, Quảng Trị, Thừa Thiên-Huế chắc không bao giờ quên, cả một vùng biển với hơn 200 km bờ biển, trải dài qua 4 tỉnh bị ô nhiễm, 80 tấn cá chết, mấy triệu người dân làm nghề cá bị cắt mất nguồn kiếm sống, quan chức cao cấp nhất của Đảng, ông Nguyễn Phú Trọng không hề có một lời thăm hỏi những người dân gặp nạn, lại đến thăm hỏi, động viên FORMOSA, con quái vật đã gây ra thảm họa cho dân.  Cả ba nạn nhân của sự cố Yên Bái đều thuộc tầng lớp quan chức này, vì vậy chúng ta có thể hiểu được tình cảm của người dân.

Sự cố Yên Bái là cơn ác mộng đối với ĐCSVN, nó phơi bầy sự tha hóa tột độ của ĐCSVN, điều này giải thích vì sao xã hội Việt Nam đang trong tình trạng khủng khoảng về nhiều mặt.

Độc tài, tha hóa, cai trị bằng bạo lực, không còn nền tảng lý tưởng, đạo đức, bị nhân dân chán gét, những yếu tố này chắc chẵn sẽ dẫn Đảng đến tan rã. Sự tan rã của Đảng có thể kéo theo một thảm họa cho đất nước 90 triệu dân.

Đảng nghĩ sao đây?

Warszawa 24-08-2016

© Đinh Minh Đạo

©Đàn Chim Việt

 

 

 

TRỊNH XUÂN THANH & CUỘC “TÌM & DIỆT RUỒI PHE THẤT THẾ” (Người Việt Online)

Tháng Tám 28, 2016

 

Trịnh Xuân Thanh và cuộc ‘tìm và diệt ruồi phe thất thế’

Nguoi Viet Online

August 27, 2016

http://www.nguoi-viet.com/tin-chinh/trinh-xuan-thanh-da-ho-diet-ruoi/

.

http://i1.wp.com/www.nguoi-viet.com/wp-content/uploads/2016/08/Xuan-Thanh-02.jpg?resize=668%2C420

Trịnh Xuân Thanh khi đang là bí thư đảng ủy, chủ tịch Tổng Công Ty Cổ Phần Xây Lắp Dầu Khí Việt Nam. (Hình: Ảnh: PVC-MT)

 

HÀ NỘI (NV) – Công an Việt Nam khám xét tư gia của ông Trịnh Xuân Thanh tại Hà Nội vào chiều 26 tháng 8, làm gợi lại thành ngữ “đả hổ, diệt ruồi,” cách gọi chuyện chống tham nhũng ở Trung Quốc. Dựa trên cách gọi này, Việt Nam cũng đang diệt “ruồi,” nhưng đó là những con “ruồi” thuộc phe thất thế.

Điển hình của một giống… “ruồi”

Công an Việt Nam đã khám xét tư gia của ông Trịnh Xuân Thanh tại Hà Nội vào chiều 26 tháng 8 và bắt giữ ông này vào tối cùng ngày nhưng đến ngày 27 tháng 8, báo chí Việt Nam chỉ có tin từ bí thư tỉnh Hậu Giang, cho biết, ông Thanh – người mà trên danh nghĩa hiện là phó chủ tịch tỉnh Hậu Giang, đang… nghỉ phép!

Một số Facebooker đang là nhà báo có thẻ hành nghề do chính quyến cấp than rằng, bị câu lưu chưa phải là… bị bắt vì công an chưa xác nhận đã… bắt và như thế thì không thể đưa tin là… chưa bị bắt vì… kỳ cục quá! Đành phải chờ “tin chính thức đã bị bắt!”

Ông Trịnh Xuân Thanh, sinh ra và lớn lên tại Hà Nội, sau khi trưởng thành thì sang Đông Âu “làm ăn.” Năm 1995 quay về Việt Nam và năm 1996 được bổ nhiệm làm lãnh đạo một công ty của Ban Chấp Hành Trung Ương Đoàn Thanh Niên Cộng Sản Hồ Chí Minh. Đến năm 2000 chuyển qua làm phó giám đốc Chi Nhánh Hà Nội của Tổng Công Ty Sông Hồng, sau đó được đề bạt làm phó tổng giám đốc rồi làm tổng giám đốc của tổng công ty này cho đến năm 2007 thì chuyển qua Tổng Công Ty Xây Lắp Dầu Khí Việt Nam (PVC).

Trong hai năm 2010 và 2011, ngoài việc được vinh danh là một trong mười “Sao vàng Đất Việt,” PVC còn được tặng huân chương lao động và danh hiệu “Anh hùng lao động thời kỳ đổi mới.” Giữa năm 2013, người ta phát giác PVC thua lỗ 3,200 tỷ đồng! Ông Thanh lúc đó là chủ tịch Hội Đồng Quản Trị của PVC đột nhiên được rút khỏi PVC để về làm trưởng văn phòng đại diện của Bộ Công Thương ở miền Trung. Vài tháng sau, vào đầu năm 2014, thủ tướng Việt Nam chỉ đạo điều tra – xử lý các sai phạm khiến PVC thua lỗ nghiêm trọng, nhiều thuộc cấp của ông Trịnh Xuân Thanh bị tống giam, còn ông Thanh thì từ miền Trung quay về Hà Nội làm… chánh văn phòng Ban Cán Sự Đảng của Bộ Công Thương.

http://i2.wp.com/www.nguoi-viet.com/wp-content/uploads/2016/08/Xuan-Thanh-01.jpg?resize=696%2C392

Căn biệt thự được cho là của ông Trịnh Xuân Thanh ở quận Tây Hồ, Hà Nội trước khi bị khám xét tối 26 tháng 8. (Hình: Facebook Lê Nguyễn Hương Trà)

Năm 2015, ông Trịnh Xuân Thanh được “luân chuyển” về tỉnh Hậu Giang. “Luân chuyển” là bước khởi đầu của tiến trình chuẩn bị cho việc bổ nhiệm các viên chức đã được lựa chọn trước để đảm nhận những chức vụ cao hơn và quan trọng theo “quy hoạch cán bộ” (cách gọi tiến trình lựa chọn trước về nhân sự lãnh đạo từ trung ương đến địa phương)…

Trung tuần tháng 6, áp lực của dư luận từ việc ông Thanh đi xe riêng nhưng lại mang biển số dành cho công xa đã khiến ông Nguyễn Phú Trọng, tổng bí thư đảng CSVN yêu cầu phải điều tra về những vấn đề có liên quan đến ông Thanh.

Hồi đầu tháng này, Ủy Ban Kiểm Tra của Ban Chấp Hành Trung Ương Đảng CSVN, thừa nhận, ông Thanh là người phải chịu trách nhiệm chính về việc PVC thua lỗ và việc ông Thanh được thuyên chuyển, được qui hoạch vào các chức vụ cao hơn là “vi phạm nguyên tắc, quy trình, thủ tục và tiêu chuẩn cán bộ.”

Sau khi ông Trịnh Xuân Thanh bị tước bỏ tư cách đại biểu Quốc Hội Việt Nam, bị miễn nhiệm vai trò phó chủ tịch tỉnh Hậu Giang, bị xác định là đối tượng cần phải xử lý nhằm chứng minh nỗ lực cải tổ bộ máy công quyền của chính quyền Việt Nam, báo chí Việt Nam tiếp tục công bố thêm nhiều tình tiết khác liên quan đến ông Thanh.

Chẳng hạn, trong thời gian ông Thanh làm chủ tịch Hội Đồng Quản Trị của PVC, thuộc cấp của ông Thanh đã chi 80 tỷ cho những khoản được chú thích rất ngắn gọn: “Phục vụ sếp,” “Sếp tiếp khách,” “Sinh nhật sếp,” “Sếp họp lớp”… Đáng chú ý là có những khoản chi như “Tổ chức sinh nhật cho bố sếp” khiến công chúng ngỡ ngàng vì ngốn tới 550 triệu đồng!

Báo chí Việt Nam không cho biết bố ông Thanh là ai nhưng các Facebooker tiết lộ, bố ông Thanh là ông Trịnh Xuân Giới – nhân vật từng đảm nhiệm vai trò phó Ban Dân Vận của Ban Chấp Hành Trung Ương Đảng CSVN và từng được ca ngợi như điển hình của “liêm khiết, thanh bạch.”

Chẳng phải con mà cháu nội nhân vật điển hình của “liêm khiết,” chỉ mới 24 tuổi cũng đang là… lãnh đạo một doanh nghiệp nhà nước!

Từ ông Thanh, báo chí Việt Nam đang tiếp tục moi ra tiến trình “luân chuyển” để thăng tiến bất thường của cả một nhóm, gồm đồng liêu và thuộc cấp của ông Thanh tại Bộ Công Thương Việt Nam. Tuy nhiên cho đến nay, trách nhiệm bổ nhiệm để sắp đặt những cá nhân như ông Thanh vào những vị trí lãnh đạo quốc gia trong tương lai chỉ mới qui đến ông Vũ Huy Hoàng – bộ trưởng Công Thương, thượng cấp của ông Thanh – thì… dừng.

Đập “ruồi” để dọa “hổ” thất thế

Những thông tin dồn dập trên báo chí Việt Nam về sự tương phản giữa tư cách, năng lực ông Trịnh Xuân Thanh và các đồng liêu, thuộc cấp của ông với tiến trình thăng tiến không ngừng nghỉ của họ khiến dân chúng Việt Nam căm phẫn.

Hồi đầu tháng này, bà Nguyễn Thị Kim Ngân, chủ tịch Quốc Hội Việt Nam, chính thức khẳng định, Ban Tổ Chức của Trung Ương Đảng CSVN phải chịu trách nhiệm ít nhất là về việc “luân chuyển” ông Trịnh Xuân Thanh.

Tuyên bố của bà Ngân được xem như sự ám chỉ vai trò và trách nhiệm của ông Tô Huy Rứa – trưởng Ban Tổ Chức Ban Chấp Hành Trung Ương Đảng CSVN – người mới vừa nghỉ hưu.

Cũng thời điểm vừa kể, ông Nguyễn Phú Trọng, tổng bí thư đảng CSVN, hào hứng tuyên bố với công chúng: “Trịnh Xuân Thanh chỉ là một thí dụ!” Theo ông Trọng, trường hợp ông Thanh tuy “chỉ là một ví dụ mà đã liên quan nhiều thứ.” Ông Trọng khẳng định, chính quyền Việt Nam “đang quyết tâm” vì “đã nói nhiều lần.” Chuyện “làm” được mô tả là sẽ “từng bước, chắc chắn, chặt chẽ. thận trọng, hiệu quả” vì “phải giữ được ổn định để phát triển đất nước, bởi sau vụ này còn liên quan người khác.”

Ông Trọng xác nhận hiện “đang có mong muốn là tổng bí thư phải đánh đấm liên hồi, không chỉ đánh nhát một, phải làm đến cùng.” Đồng thời khẳng định: “Cả hệ thống sẽ vào cuộc. Tất cả đều đang vận hành. Có việc nói được, có việc chưa nói được nhưng với khí thế mới, chúng ta tin rằng sẽ làm tốt hơn nữa.”

Dường như để minh họa cho những tuyên bố vừa dẫn, chính quyền Việt Nam tuyên bố thanh tra mỏ Núi Pháo và việc Tổng Công Ty Viễn Thông Di Động (MobiFone) mua 95% cổ phần của Công Ty Nghe Nhìn Toàn Cầu (AVG).

Núi Pháo tọa lạc ở huyện Đại Từ, tỉnh Thái Nguyên. Người ta đã phát giác tại đó có một mỏ đa kim với trữ lượng vonfram, florit, đồng và bismut cực kỳ lớn. Trong vài năm qua đã có rất nhiều đơn thư tố cáo việc giao cho tập đoàn Masan khai thác mỏ Núi Pháo là một hình thức chuyển giao tài nguyên quốc gia cho gia đình ông Nguyễn Tấn Dũng – thủ tướng Việt Nam đã mãn nhiệm – thủ đắc.

Tương tự cũng đã có rất nhiều đơn thư tố cáo việc Mobifone mua 75% cổ phần của AVG, là hình thức mà dư luận cho là rút ruột tài sản quốc gia của bà Nguyễn Thanh Phượng – con gái ông Nguyễn Tấn Dũng.

Chỉ là “hổ” đả “hổ” và “ruồi” diệt “ruồi”

Tham nhũng vốn đã là vấn nạn trầm kha tại Việt Nam và là nguyên nhân chính khiến kinh tế liên tục suy thoái không có điểm dừng, xã hội hỗn loạn, đói khổ tràn lan. Cũng vì vậy, “đả hổ, diệt ruồi” – kiểu như truy cứu trách nhiệm của ông Trịnh Xuân Thanh có thể khiến nhiều người hài lòng.

Tuy nhiên xét về bản chất thì chiến dịch “đả hổ, diệt ruồi” đang manh nha tại Việt Nam không nhắm đến mục tiêu “xây dựng xã hội công bằng, dân chủ, văn minh.” Nó chỉ là một cuộc thanh toán nội bộ.

http://i2.wp.com/www.nguoi-viet.com/wp-content/uploads/2016/08/nv_160829_haucung_01.jpg?resize=696%2C558

Bằng tốt nghiệp đại học của ông Quang. Tất cả bằng cấp, giấy tờ tùy thân của ông Quang đều ghi ông sinh năm 1950. (Hình: Internet)

http://i1.wp.com/www.nguoi-viet.com/wp-content/uploads/2016/08/nv_160829_haucung_02.jpg?w=506

Đến 2004, ông Quang “sắm” được một giấy xác nhận rằng đến năm 1956, ông mới… ra đời. (Hình: Internet)

Rõ ràng là ông Tô Huy Rứa – cựu Trưởng Ban Tổ chức BCH Trung ương Đảng CSVN, phải chịu trách nhiệm ít nhất là về việc “luân chuyển” ông Trịnh Xuân Thanh. Đó là lý do khiến nhiều người đồng tình với bà Nguyễn Thị Kim Ngân, tân Chủ tịch Quốc hội Việt Nam. Tuy nhiên ít người thấy rằng, ông Nguyễn Phú Trọng, Tổng Bí thư đương nhiệm không thể vô can. Chẳng lẽ ông Nguyễn Phú Trọng, người từng là Tổng Bí thư BCH Trung ương Đảng CSVN khóa trước có thể phủi tay, vô sự trước những bê bối liên quan đến việc “luân chuyển” ông Trịnh Xuân Thanh?

Ngoài ông Trọng, chiến dịch “đả hổ, diệt ruồi” đang manh nha tại Việt Nam còn được đặt dưới sự chỉ đạo điều hành của ông Trần Đại Quang, ủy viên Bộ Chính Trị, tân chủ tịch Nhà Nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam và ông Nguyễn Xuân Phúc, ủy viên Bộ Chính Trị, tân thủ tướng.

Có lẽ nên nhắc lại rằng, đơn thư tố cáo ông Quang và ông Phúc không ít hơn đơn thư tố cáo ông Nguyễn Tấn Dũng. Giống như lúc ông Dũng còn tại nhiệm, những đơn thư tố cáo ông Quang và ông Phúc chưa bao giờ được xác minh, trả lời công chúng, trong khi về nguyên tắc, dân chúng có quyền được biết sự thật.

Ngoài những bằng chứng rõ ràng cho thấy ông Dũng đã dùng nhiều chiêu, trò để củng cố quyền lực, lũng đoạn chính trường Việt Nam, còn có những bằng chứng khác rõ ràng không kém, cho thấy ông Quang chẳng khá hơn.

Ví dụ hàng loạt giấy tờ tùy thân của ông Quang ghi nhận ông ta vốn sinh năm 1950 song tới năm 2004, ông Quang lúc đó là tổng cục phó Tổng Cục An ninh của Bộ Công An Việt Nam “sắm” được một giấy xác nhận rằng đến năm 1956, ông ta mới… ra đời. Nhờ giấy xác nhận sắm được này, ông Quang không phải nghỉ hưu và giờ chễm chệ ngồi ở vị trí chủ tịch nước.

Hoặc trong khi ông Dũng nổi tiếng vì trâng tráo, thản nhiên sắp đặt con mình vào những vị trí nhất định trong hệ thống công quyền để lãnh đạo quốc gia trong tương lai thì “tiếng tăm” của ông Quang cũng chẳng kém hơn. Ông Quang trở thành bộ trưởng Công An Việt Nam năm 2011 và ngay sau đó, ông Trần Quốc Tỏ, em trai của ông Quang trở thành tổng cục phó Tổng Cục Cảnh Sát Phòng Chống Tội Phạm. Sau khi ông Quang trở thành ủy viên Bộ Chính Trị thì ông Tỏ được “luân chuyển” từ Bộ Công An về làm phó bí thư tỉnh Thái Nguyên. Đầu nằm 2016, ông Quang được Ban Chấp Hành Trung Ương Đảng CSVN đề cử vào vị trí chủ tịch nhà nước thì ông Tỏ trở thành bí thư tỉnh Thái Nguyên.

http://i0.wp.com/www.nguoi-viet.com/wp-content/uploads/2016/08/nv_160829_haucung_03.jpg?w=528

Trang 1 bản kê khai tài sản của ông Vũ Chí Hùng, con rể ông Nguyễn Xuân Phúc. (Hình: Internet)

Tương tự, cựu thủ tướng Việt Nam từng “lẫy lừng” vì có cô con gái giàu “nứt đố, đổ vách” thì tân thủ tướng Việt Nam nổi tiếng không kém bởi tài sản của cậu con rể. Theo bản kê khai tài sản năm 2013, lúc 34 tuổi của ông Vũ Chí Hùng, chủ tịch Hội Đồng Quản Trị Công Ty Cảng Dịch Vụ Dầu Khí Tổng Hợp Phú Mỹ (PTSC Phú Mỹ) thì con rể và con gái ông Phúc sở hữu năm căn nhà, hai mảnh đất, tất cả đều thuộc loại “đắc địa” ở Hà Nội và Sài Gòn, chưa kể 33 tỷ tiền gửi trong ngân hàng, lượng cổ phiếu trị giá 9 tỷ.

Thu nhập chính thức của Thủ tướng Việt Nam chỉ khoảng $750/ tháng nhưng cả ông Dũng lẫn ông Phúc đều gửi con ra ngoại quốc du học. Cả ba người con ông Dũng học ở Mỹ, Thụy Sĩ và Anh, còn con ông Phúc cũng học ở Mỹ!

***

Một số người bảo rằng, dù có đả “hổ,” diệt “ruồi” thì cuối cùng, chính trường Việt Nam cũng vẫn chỉ có “hổ” và “ruồi.” Bản chất chiến dịch “đả hổ, diệt ruồi” đang manh nha tại Việt Nam chỉ là một canh bạc theo kiểu “được ăn cả, ngã về không.” Tưởng chiến dịch này sẽ khởi đầu cho tiến trình “xây dựng xã hội công bằng, dân chủ, văn minh” là hoang tưởng.

Ông Trọng chẳng từng nhấn mạnh, chiến dịch “đả hổ, diệt ruồi” sẽ được thực hiện “từng bước, chắc chắn, chặt chẽ, thận trọng, hiệu quả” để “giữ được ổn định.” “Giữ được ổn định” là tiếp tục duy trì “sự lãnh đạo toàn diện, tuyệt đối của đảng CSVN” và chỉ có thế mà thôi. (G.Đ)

BIỂN MIỀN TRUNG CHỈ CÒN MỘT NỬA, XIN HÃY CỨU LẤY! (FB Nguyễn Anh Tuấn)

Tháng Tám 28, 2016

 

BIỂN MIỀN TRUNG CHỈ CÒN MỘT NỬA, XIN HÃY CỨU LẤY!

FB Nguyễn Anh Tuấn

Saturday, August 27, 2016 at 7:14am

https://www.facebook.com/nguyen.anh.tuan8690/posts/1425674677447421

 

“Theo dự thảo thỏa thuận hợp tác chiến lược với UBND tỉnh Ninh Thuận, Công ty CP Tập đoàn Hoa Sen (HSG) dự kiến đầu tư dự án khu liên hợp luyện cán thép Hoa Sen Cà Ná – Ninh Thuận có vốn đầu tư lên tới 10,6 tỉ USD (hơn 230.000 tỉ đồng), công suất 16 triệu tấn/năm.” (Báo Tuổi Trẻ)

Công suất 16 triệu tấn/năm là hơn 1.5 lần giai đoạn I và khoảng 4/5 giai đoạn II của Formosa Hà Tĩnh.

Formosa đi vào vận hành sẽ tạo ra một lượng khí thải nhà kính bằng 1/2 toàn bộ nhà máy của tất cả các ngành công nghiệp ở Việt Nam, trong tương lai cộng thêm nhà máy thép này của Hoa Sen thì Việt Nam thành miếng thịt hun khói hai đầu, với Formosa ở miền Bắc và Thép Hoa Sen ở miền Nam. Chưa kể vấn đề nước thải và chất thải rắn cũng nguy hiểm không kém khi mà thảm hoạ cá chết vừa qua là bài học nhãn tiền.

Ông Vũ cam kết bằng đạo đức cá nhân và tuyên bố sẽ giao hết tài sản ở Tôn Hoa Sen cho nhà nước nếu nhà máy của ông ấy để xảy ra thảm họa môi trường tương tự Formosa.

Thật tình tôi không thể nào hiểu nổi sao lại có những cá nhân tự tin đến mức nghĩ rằng tiền bạc và danh dự của riêng cá nhân họ tương xứng với vận mệnh của hàng triệu người đang sống bám vào biển, với tương lai của một phần lãnh thổ đất nước. Họ nghĩ họ là ai chứ?

Nếu được gặp trực tiếp ông Vũ, tôi muốn nói với ông một điều: “Để xảy ra một vụ như Formosa thì mạng ông còn chẳng thể đền nổi, huống gì chỉ là tiền bạc của ông”

Ông Vũ cũng nói rất nhiều là sẽ áp dụng các công nghệ hiện đại, đảm bảo môi trường trong sạch nhưng nếu tôi không nhầm thì khi Formosa triển khai dự án ở Hà Tĩnh, họ cũng cam kết y chang như thế.

Cho tới khi nào Việt Nam có những thiết chế giám sát mạnh: xã hội dân sự độc lập, báo chí tự do, cạnh tranh chính trị, tôi phản đối tới cùng những dự án tiềm ẩn RỦI RO MÔI TRƯỜNG QUÁ LỚN như thế này vì tôi hoàn toàn không tin vào hiệu năng quản lý của các cấp chính quyền hiện tại cũng như sự tự giác của các tập đoàn dù là nhà nước hay tư nhân.

Một nửa biển miền Trung đang sống lay lắt, đừng để họ kết liễu một nửa còn lại.

MỜI XEM :

Thêm siêu dự án thép ở ven biển 10 tỷ USD – Tuổi Trẻ Online

TTO – Một dự án thép khổng lồ với công suất trên 16 triệu tấn/năm đang được…

TUOITRE.VN|BY TUỔI TRẺ

 

 

 

VỀ “ĐÔI LỜI” CỦA ÔNG THÁI BÁ TÂN (Nguyên Đại)

Tháng Tám 28, 2016

 

Về “Đôi Lời” của ông Thái Bá Tân

Nguyên Đại

Posted by adminbasam on 27/08/2016

https://anhbasam.wordpress.com/2016/08/27/9765-ve-doi-loi-cua-ong-thai-ba-tan/

.

https://anhbasam.files.wordpress.com/2016/08/h1536.jpg?w=269&h=359

Ông Thái Bá Tân chụp tại khách sạn Sofitel, Hollywood, Mỹ, năm 2007. Nguồn: FB TBT

 

Tôi thích những vần thơ năm chữ của ông Thái Bá Tân (TBT). Tôi nghĩ có lẽ hầu như ai sinh hoạt Facebook (Tiếng Việt) cũng đều biết tới những vần thơ đó của ông. Tôi đọc ở đâu đó trên Facebook nói về một lưu ký (status) với đầu đề “Đôi Lời” của TBT và rất ngạc nhiên. Tôi không tin là của ông, cho nên đã vào trang nhà của TBT để tìm bài này, và tôi đã thấy “Đôi Lời” ở đó, cùng với những bài thơ, những truyện ngắn của ông Tân. Nếu tất cả đều là của một ông Tân, thì xin có vài lời trao đổi với ông Tân, với sự tôn trọng:

  1. Ông TBT viết: “Tôi tin bác Trọng là người liêm khiết…”

Ông Trọng có phải là người liêm khiết hay không? Không ai biết, hay chính xác hơn, (tôi) chưa thấy có tài liệu nào về tài sản của ông như về các khối tài sản kếch sù của các quan chức CS khác. Hồi ông Nông Đức Mạnh là TBT, tôi cũng không nghe ai nói về tài sản của ông Mạnh, nhưng có lẽ ông Tân đã thấy những hình ảnh, và băng hình ghi lại cuộc viếng thăm của các phóng viên ở cơ ngơi ông Mạnh (sau khi ông Mạnh hết làm TBT).

Nói về “liêm khiết” có lẽ ông Trọng so với ông Hồ (HCM) sẽ có khoảng cách (theo báo đảng), nhưng có lẽ ông Tân không xa lạ với những tài liệu về ông Hồ, ngay cả từ những người là đồng chí của ông ở phía bên kia biên giới. Người ta đã từng tin tưởng vào sự vĩ đại, liêm khiết, mẫu mực của các lãnh tụ cộng sản như Lenin, Stalin, Mao Trạch Đông… cho đến khi bị chính các đồng chí của họ phơi bày một cách rõ ràng. Tôi nghĩ ông Tân biết rõ ràng những điều đó.

Hitler là kẻ thù của cả hai phe cộng sản và tư bản, vì vậy cả hai phía đều không có lý do, và không thêu dệt những điều tốt về Hitler. Chuyện của Hitler đã được ánh sáng lịch sử soi rọi đến mọi ngóc ngách từ hơn nửa thế kỷ qua. Trong suốt những năm tháng cầm quyền, Hitler chỉ ăn độc một món, tương tự như cháo trắng, cho bữa sáng, và di chúc của con người đã tạo nên Thế Chiến Thứ Hai cướp đi hơn 30 triệu sinh mạng viết rằng: “Tất cả những gì tôi có, những thứ có chút giá trị nào đó, đều thuộc về đảng [Đảng Đức Quốc Xã]. Nếu đảng không còn, thì là tài sản của nước Đức, và nếu quốc gia này bị tàn phá, thì điều này không cần quyết định của tôi nữa”. Tôi không được biết đến bất kỳ di chúc nào của bất kỳ lãnh tụ cộng sản nào có những lời lẽ nào tương tự như vậy.

Xét về chuyện “liêm khiết”, nhiều lãnh tụ quốc gia của cả hai phía có lẽ cách Hitler một khoảng cách khá xa. Tuy nhiên, tham vọng quyền lực đã biến Hitler trở thành kẻ thù của nhân loại. Không vì “liêm khiết” mà lịch sử nhân loại không ghi nhận những tội ác của Hitler mà một trong số đó là việc đưa hơn 6 triệu dân Do Thái vào lò sát sinh.

Giả như ông Trọng “liêm khiết”, thì không phải vì vậy mà ông Tân không thấy việc ông Trọng im lặng trong suốt những tháng biển miền Trung gánh chịu những thảm họa do Formosa gây ra, một nhà máy của Trung Cộng mà ông Trọng đã cho phép nó hoạt động và hiện đang dung dưỡng nó.

Ông Tân viết: “… làm quan thời bây giờ như thế là tốt lắm rồi. Còn có cái này cái nọ thì lại chuyện khác”. Những ngày cá chết trắng biển, facebook như lên cơn sốt, ông Tân chắc có biết, và cũng có biết việc ông Trọng ghé thăm một cơ sở trồng rau sạch gần đó, nhưng không nhắc gì về thảm họa diệt chủng mà đồng bào đang gánh chịu. Tôi thật không hiểu lắm về “cái tốt” trong việc “làm quan” của ông Trọng, như ông Tân đã viết nó có ý nghĩa gì.

  1. Ông TBT viết: “Tôi tin lãnh đạo ta không bán nước cho Tàu”

Khi Phạm Văn Đồng ký công hàm công nhận tuyên bố về hải phận của Trung Cộng, ông Tân mới 9 tuổi, ông Tân có thể nói ông không biết. Nhưng, sau hiệp định Paris, quân Mỹ rút đi, viện trợ quân sự cho VNCH bị cắt xuống nghiêm trọng, và Trung Cộng tấn công Hoàng Sa, lúc đó ông Tân đã là một thanh niên trưởng thành, có lẽ đã tốt nghiệp đại học, không biết ông Tân có biết đến bất kỳ một văn kiện nào của “lãnh đạo ta” phản đối về việc chiếm giữ đó không?

Hôm nay, ở tuổi “thất thập cổ lai hy”, có lẽ ông Tân không thiếu kinh nghiệm sống đến nỗi chưa từng thấy qua việc người ta dù vẫn ở trong căn nhà của mình; tuy nhiên căn nhà đó đã bán đi từ lâu, hay đã thế chấp gần như trọn vẹn cho ngân hàng.

Vua Bảo Đại của Việt Nam cho tới năm 1945 mới thoái vị, trong khi Việt Nam đã là thuộc địa của Pháp từ hơn nửa thế kỷ trước đó, một người uyên bác như ông Tân đâu lẽ nào tin rằng các vua quan nhà Nguyễn từ sau năm 1884 mới là chủ nhân thật sự của nước Việt. Có lẽ tới tuổi gần đất xa trời, nếu ông Tân chưa có dịp đến các tỉnh phía Bắc biên giới Việt Nam, Trung Cộng, ông nên đi đến đó ít nhất một lần, biết đâu niềm tin của ông sẽ thay đổi.

Khi Tập Cận Bình sang Việt Nam, tất cả các phóng viên báo chí đều ở bên ngoài để theo dõi một cái tivi có hình mà không có tiếng, ông Tân có thấy buồn không? Nếu như chính phủ của một quốc gia “độc lập” mà không có khả năng bắt giữ và truy tố một người phạm pháp đến từ một quốc gia “lạ”, trong khi sinh mạng của ngư dân mình nổi trôi theo cơn sóng may rủi từng ngày, thì quốc gia đó có thực sự “độc lập” không, ông Tân?

  1. Ông TBT viết: “Ta đã tiến bộ và đổi mới lắm rồi đấy”

Có lẽ ông Tân đang so sánh những gì ông đang thấy với những gì ông đã trải qua trong thời kỳ bao cấp, khi những người cộng sản làm kinh tế với những tư tưởng được viết ra từ cách đó một thế kỷ. Khi so sánh, sự khác biệt nằm ở chỗ đối tượng đem ra so sánh. Khoảng năm 79, trong số hàng trăm người tôi biết trong thành phố tôi ở, có khoảng vài đứa có “xế nổ”, nó thuộc con nhà giàu, và có chỗ dựa chi đó, nên nó không sợ. Bây giờ, hầu như rất nhiều người có thể có một chiếc “xế nổ”, không lẽ ông cho rằng người Việt đã “tiến bộ, và đổi mới lắm rồi đấy”.

Không lẽ ông không biết rằng ông Lý Quang Diệu đã có lúc ao ước Singapore chỉ bằng Sài-gòn. Sau bao nhiêu năm, những con đường sau cơn mưa biến Sài-gòn thành hồ hôm 26/8 vừa qua nếu so sánh với những đường phố của Singapore, ông sẽ thấy khoảng cách đó dường như ngoài sức tưởng tượng của nhiều người. Nhiều thanh thiếu nữ Việt Nam có lẽ sẽ thấy thật sự đổi đời nếu họ có được một cơ hội để ra nước ngoài lao động, thậm chí là để bán thân, trong khi những người đáng tuổi ông ngoại, ông nội của họ, giống như ông, cười hài lòng với những “tiến bộ” mà ĐCS mang lại cho đất nước này, đó có phải là một nghịch lý không, thưa ông Tân?

  1. Ông TBT viết: ”Con người VN cơ bản tốt”

Ở đâu cũng có những tội phạm hình sự, những kẻ cướp, giết người, hãm hiếp… Nước Mỹ, nơi đạt được những tiến bộ khoa học có thể gọi là số một trên thế giới hiện nay, cũng không ngoại lệ. Luật lệ tự do sở hữu súng ở một số tiểu bang của nước Mỹ tạo ra không ít những bi kịch cho nhiều người vô tội.

Vấn đề không phải là có hay không, mà là mức độ, tỉ lệ. Không lẽ ông không thấy sự việc bạo lực ở học đường là đáng báo động, không lẽ chứng kiến cảnh người trẻ liếm ghế ngồi của các sao Hàn, ông không thấy xót xa. Không lẽ ông không thấy nhiều ngôi chùa ở VN hiện nay họ thờ tượng của một ông gì đó, hao hao hoặc giống như đúc, ông Hồ. Không lẽ ông không thấy các quán nhậu Việt Nam mở tưng bừng từ sáng tới khuya và hàng tỉ lít bia rượu được bán ra trong một năm không phải là điều đáng chú ý, và là “cơ bản vẫn tốt”?

ĐCS trong mục đích duy trì sự cầm quyền đã tạo nên những chia rẽ sâu sắc các thành phần trong xã hội để họ không thể tập hợp lại được. “Đoàn kết” nhưng phải dưới ngọn cờ của đảng, và trong đảng thì họ thanh toán lẫn nhau, một xã hội phân rã, những tuổi trẻ mất định hướng hoặc bị tẩy não không thể là “cơ bản tốt” được. Không bi quan, nhưng không thể chữa một căn bệnh hiểm nghèo bằng thuốc giảm đau mang nhãn hiệu “xuyên tâm liên”.

  1. Ông TBT viết: “Tôi … biết ơn những gì chế độ đã làm cho đất nước từ ngày đổi mới”

Khi những ngư dân Hà Tĩnh nhận những hạt gạo hỗ trợ của chính quyền CS, sau khi Formosa đã chiếm biển và cơ hội sinh sống của họ, những hạt gạo đã bị mốc xanh, đến gà chó cũng không ăn; tôi không biết có người nào biết ơn chế độ vì đó là gạo chứ không phải là sắn, hay bo-bo như những ngày chiến tranh, bao cấp. Tôi cũng không nghe nói đến họ biết ơn chính phủ vì họ có thể xuất ngoại – sang Lào để kiếm sống – chứ không như thời chưa “đổi mới” mà việc mang vài cân gạo từ vùng ngoại ô lên thị trấn gần đó là một việc làm “phạm pháp”.

Chính vì vậy, khi đọc những dòng “biết ơn” này của ông Tân, tôi không khỏi sửng sốt. Tôi tin là ông Tân cũng sẽ gặp những người đã trải qua thời bao cấp, họ có thể nói thẳng với ông rằng, thời bao cấp người ta sống còn có “chút tình” hơn bây giờ nhiều lắm, và dù đói, nhưng hồi đó có lẽ ít người mắc bệnh ung thư hơn bây giờ nhiều, và thức ăn thiếu thốn lắm, nhưng nếu họ có được miếng rau, cục thịt mỡ, thì họ cảm thấy khá ngon vì biết nó không có chất độc. Không lẽ nào, một trí thức lão thành và tên tuổi như ông Tân, lại không thấy nước Việt có những bước lùi đáng sợ như vậy, và cảm ơn chế độ về những “đổi mới”, “tiến lên” đó.

  1. Ông TBT viết: “Tôi tin…sớm muộn gì sẽ có dân chủ và tự do thật sự”

“Chủ Nghĩa Xã Hội nhất định thắng lợi”, từ năm 1917 người ta đã nói như vậy rồi, và nhiều người cũng đã tin như vậy, nhiều thế hệ trẻ ở một nửa nhân loại cũng đã đổi sinh mạng của mình cho một niềm tin như vậy. Nhưng từ khi các sĩ quan Liên Xô không còn tin như vậy để từ chối quay nòng súng xe tăng vào phong trào dân chủ; từ khi Đức Giáo Hoàng người Ba Lan thổi bùng khát vọng độc lập của những người dân cùng quốc gia của ông thì thế giới đã chứng kiến những đổi thay. Sự thay đổi không phải đến từ niềm tin mù quáng mà là sự thức tỉnh thật sự để nhận diện đúng-sai.

Khi một bác ngư dân, không nhiều chữ nghĩa, nói rằng “các ông không làm được thì xuống đi, để người khác làm…” và “đừng coi thường chúng tôi quá, vì chúng tôi không có gì để mất”, tôi hiểu là bác đã thấy rất rõ trắng-đen, đúng-sai hơn cả một trí thức uyên bác lão thành trong khi tin rằng ông Trọng liêm khiết (gần) giống như ông Hồ, “quan như thế là tốt”, “lãnh đạo ta không bán nước”, và cảm ơn những đổi mới mà chế độ đem lại cho dân tộc này… vẫn, mặt khác, tin rằng dân chủ và tự do “sớm muộn gì cũng sẽ tới”.

Vài hàng thô thiển “kính lão đắc thọ” gởi đến ông Thái Bá Tân.

______

ĐÔI LỜI

Fb Thái Bá Tân, 25/8/16, 2.15pm

Bực mình một bác vừa rồi bảo tôi nâng bi bác Trọng và chế độ.

Nói rõ thế này nhé. Cuộc sống đa dạng, con người cũng đa dạng, không ai, không cái gì xấu cả hoặc tốt cả. Cách đánh giá cũng da dạng như vậy. Bất chấp nguy hiểm cho bản thân, tôi lên tiếng phản biện, có khi nặng lời. Nhưng cái gì tôi tin là đúng thì tôi khen. Chưa nói chuyện đúng sai, nhưng đó là quan điểm và quyền của tôi. Không đồng ý thì thôi, sao phải thóa mạ? Nhiều bác lề trái đôi khi nói thái quá, tôi đọc đấy, biết đấy và im lặng. Đó là thái độ tôn trọng người khác.

Nhân tiện:

  1. Tôi tin bác Trọng là người liêm khiết. Làm quan thời bây giờ như thế là tốt lắm rồi. Còn có cái này cái nọ thì lại chuyện khác. 2. Tôi tin lãnh đạo ta không bán nước cho Tàu. 3. Bất chấp tham nhũng và sự bất tài của một số lãnh đạo, tôi tin đất nước ta sẽ phát triển về kinh tế, và dần dần sẽ đổi mới hơn nữa và tiến bộ hơn về chính trị. Hình ảnh “chìm tàu” tôi nhắc đến chỉ là một kiểu phúng dụ, nói quá, của văn chương. Mà ta đã tiến bộ và đổi mới lắm rồi đấy. 4. Tôi tin con người Việt Nam ta về cơ bản vẫn tốt chứ không hoàn toàn u ám như nhiều bác mô tả. 5. Tôi không thích cộng sản, nhưng vẫn ghi nhận, thậm chí biết ơn những gì chế độ đã làm cho đất nước từ ngày đổi mới. Chúng ta từ một nước cực nghèo mà được thế này là quá tốt rồi. Tất nhiên vẫn muốn tốt hơn nữa. Tôi thấy bộ máy chính phủ vận hành được. Bác thủ tướng chỉ đạo quyết liệt. Bác Thăng năng nổ và dám nói, dám làm. 6. Tôi tin sớm muộn đất nước mình sẽ có dân chủ và tự do thực sự. Tạm thời chưa có được cái đích tốt đẹp ấy thì tạm hài lòng với những gì đã có, và chung sức cùng đồng bào đấu tranh (một cách xây dựng) để đạt được điều ấy. Tóm lại, về đại cục mà nói, tôi thấy tình hình không phải xấu đi mà đang tốt lên, trừ vụ nợ công và thâm hụt ngân sách mà tôi không rõ lắm. Tôi nghĩ như thế đấy. Và chính niềm tin này đã tiếp sức cho tôi trong việc phản biện và thơ phú giúp lớp trẻ sống có ích, có ý nghĩa cho mình và cho đất nước.

Tôi yêu Việt Nam. Tôi cũng yêu cả các bác. Không yêu, đã chẳng thèm nói, chẳng thèm dạy học và chẳng thèm viết.

Hơi thật thà quá. Xin lỗi.

____

Mời xem lại: 

ĐÔI LỜI CÙNG BÁC THÁI BÁ TÂN

FB Võ Văn Tạo

Nhật Báo Ba Sàm

Posted by adminbasam on 26/08/2016

https://anhbasam.wordpress.com/2016/08/26/9743-doi-loi-cung-bac-thai-ba-tan/

Phi lộ: Bác Thái Bá Tân lâu nay được nhiều người chơi FB, trong đó có tôi, yêu mến qua những vần thơ 5 chữ giản dị, hóm hỉnh phê phán thế sự. Mấy hôm nay, bỗng rộ lên tranh cãi về một stt bác mới viết. Không ít người chụp mũ nặng nề đại loại bác “nâng bi Trọng lú”, “ninh thối đảng”, “sớm đánh tối đầu”, “ăn cây nào rào cây ấy”, “được CS ưu ái cho du học, nên chịu ơn CS”… Thiết nghĩ, những đánh giá trên thật không công bằng với bác, nếu không nói là hồ đồ, cực đoan.

Thế nhưng, đọc stt của bác, tôi cũng xin có đôi lời cùng bác:

  1. Bác tin ông Trọng là người liêm khiết

Vâng, tôi và nhiều người khác cũng chưa nghe thông tin nào ông Trọng tham nhũng tiền bạc hay có tài sản khủng bất minh.

Tuy nhiên, là người học hành chữ nghĩa (dù học Mác Lê), hẳn ông Trọng dư biết tự do quan điểm chính trị là quyền cơ bản, tối thượng, thiêng liêng và tự nhiên của mỗi con người trong xã hội. Một đảng chủ trương độc tài về chính trị, là đảng đó đã cướp đoạt quyền tự do ấy của cả xã hội. Chắc chắn ông Trọng dư biết độc tài cai trị là cái gốc đẻ ra mọi tha hóa, xấu xa, trong đó có tham nhũng vật chất. Chỉ có tự do tư tưởng, đa nguyên chính trị, đa đảng, tự do ngôn luận, tự do báo chí, chấp nhận đối lập, lá phiếu của dân chúng có quyền lực thực sự thì mới giảm thiểu lạm quyền, tha hóa, tham nhũng, coi dân như cỏ rác, như bầy bò vắt sữa.

  1. Bác tin lãnh đạo nước ta không bán nước cho Tàu

Tôi cũng tin như bác. Vì bán nước (thành khu tự trị hay tỉnh của Tàu) thì đang ở vị trí nguyên thủ quốc gia (vua một cõi), họ đâu muốn thành tỉnh trưởng (hàng thần lơ láo)?

Nhưng cái tình huống cuối thập niên 1980, Liên Xô và Đông Âu từ bỏ CS, họ sợ dân chủ lan đến VN, mà muối mặt, trơ trẽn và nhục nhã chủ động cầu cạnh thằng bành trướng từ nghìn đời nay, mới trước đó có 2 năm sát hại 64 bộ đội ta trong xâm lấn Trường Sa – Gạc Ma, cách đó có 1 năm, đang tâm điều xe tăng chà nát hàng nghìn sinh viên đòi dân chủ và minh bạch ở Thiên An Môn, thì cái dã tâm ngai vua tập thể trên hết đã bộc lộ quá rõ ràng. Nhận định của ông Nguyễn Cơ Thạch về Hội nghị Thành Đô 9-1990: “Một thời kỳ Bắc thuộc mới đầy nguy hiểm” ngày càng được thực tế VN minh chứng.

Tôi tin họ không trắng trợn thỏa thuận, ký kết đến 2020, VN thành khu tự trị thuộc Tàu, nhưng chắc chắn những gì họ đã bàn bạc, thỏa thuân và thực hiện từ Thành Đô đến nay đã và đang làm VN ngày càng suy yếu trong tương quan lực lượng với Tàu, tạo cơ hội cho Tàu ngày càng lấn lướt chủ quyền của VN, và nguy cơ VN bị thôn tính từng phần, xâm lược ngày càng rõ nét. Lợi ích quốc gia ngày càng bị Tàu cướp đoạt, lòng dân ngày càng hoang mang.

Nếu họ vì đất nước, vì nhân dân, đã không bỏ lỡ mọi cơ hội Hoa Kỳ và các cường quốc văn minh muốn tăng cường hợp tác.

  1. “Bất chấp tham nhũng và sự bất tài của một số lãnh đạo, bác tin đất nước ta sẽ phát triển về kinh tế, và dần dần sẽ đổi mới hơn nữa và tiến bộ hơn về chính trị”.

Tôi cũng tin như bác, vì đó là quy luật mà họ không thể cưỡng lại. Nhưng lực cản từ họ làm chậm lại rất nhiều đà tiến của đất nước.

  1. Bác tin con người Việt Nam ta về cơ bản vẫn tốt chứ không hoàn toàn u ám như nhiều bác mô tả.

Tôi không nghĩ như bác. Tôi cho rằng, chừng nào CS còn cai trị thì thói giả dối còn thống trị, và chỉ làm cho người VN càng tệ hại mà thôi. Cứ so sánh đạo đức, lối sống, nền giáo dục miền Bắc trước và sau 1954, miền Nam và cả nước trước và sau 1975 là thấy ngay.

  1. Bác: “không thích cộng sản, nhưng vẫn ghi nhận, thậm chí biết ơn những gì chế độ đã làm cho đất nước từ ngày đổi mới. Chúng ta từ một nước cực nghèo mà được thế này là quá tốt rồi. Tất nhiên vẫn muốn tốt hơn nữa. Tôi thấy bộ máy chính phủ vận hành được. Bác thủ tướng chỉ đạo quyết liệt. Bác Thăng năng nổ và dám nói, dám làm”.

Tôi không nghĩ như bác. Tôi cho rằng không gì khôi hài, trỡ trẽn và ngụy biện hơn lập luận ấy của đảng. “Đổi mới” là gì? Nếu chẳng phải là suốt mấy thập niên đảng từng rập khuôn mô hình quản lý duy ý chí kinh tế – xã hội ngu xuẩn của Stalin, kìm hãm sức sản xuất như trói nền kinh tế xã hội lại. Rồi thấy nguy cơ khủng hoảng tột cùng, đảng mới nới bớt cho kinh tế phát triển tự nhiên như nó vốn vận hành (kinh tế thị trường) và lu loa đó là công ơn của đảng?

Bác hãy nhìn sang Hàn Quốc, Thái Lan, Singapore, Malaixia, Indonesia… để thấy, đầu thập niên 1960, họ kém xa ta đó.

Cái nhìn của bác về thủ tướng Phúc dường như không được mấy người tán thành, chí ít trong vụ cá chết. Formosa nó tái phạm biết bao lần, có thấy đóng cửa đâu? Bác Thăng chỉ được cái lăng xăng, la lớn, đánh bóng tào lao. Nếu bác rành lịch sử tiến thân kiểu “công công” của bác Thăng, bác đã chẳng lạc quan vậy. Về lời nói và hứa hẹn, ông Phúc và ông Thăng cộng lại, chưa bằng ông X.

  1. Bác: “tin sớm muộn đất nước mình sẽ có dân chủ và tự do thực sự. Tạm thời chưa có được cái đích tốt đẹp ấy thì tạm hài lòng với những gì đã có, và chung sức cùng đồng bào đấu tranh (một cách xây dựng) để đạt được điều ấy. Tóm lại, về đại cục mà nói, tôi thấy tình hình không phải xấu đi mà đang tốt lên, trừ vụ nợ công và thâm hụt ngân sách mà tôi không rõ lắm”.

Vâng, tôi cũng tin dân chủ tự do thực sự sẽ có với nước ta. Có điều, nó sẽ có ngay trong một thời gian rất nhanh, nếu chóp bu CS, vì quyền lợi nhân dân và đất nước, từ bỏ quyền lợi vị kỷ của họ. Hiện nay, họ đang giở mọi thủ đoạn xấu xa, tội lỗi để làm chậm quá trình ấy ngày nào hay ngày ấy, cốt vơ vét thêm nữa cho bản thân và dòng tộc, phe cánh.

Hài lòng với những gì đã và đang có không phải suy nghĩ chung của đa số dân nghèo lam lũ thấp cổ bé họng và trí thức chân chính.

Đảng đang cố duy trì quyền lực độc tôn cai trị. Tôi chẳng thấy gì sáng sủa sau Đại hội 12, vì một số nhân vật kỹ trị, có học, còn chút lương tâm thì bị gạt ra rìa, hoặc bố trí ở vị trí hữu danh vô thực. Trong khi đó, các vị trí chủ chốt lại tràn ngập giới bảo thủ, hắc ám, quân phiệt. Một vài doanh nghiệp sân sau của ê kíp cũ bị sờ gáy, nhưng dường như những con cá mập mafia bự nhất vẫn nhở nhơ. Dư luận cho rằng, chúng sẽ nhanh chóng thích nghi với ê kíp mới.

Thưa bác Thái Bá Tân, tôi suy nghĩ như vậy, có quá bi quan?

_______

Đây là status của bác Thái Bá Tân:

ĐÔI LỜI

Bực mình một bác vừa rồi bảo tôi nâng bi bác Trọng và chế độ. Nói rõ thế này nhé.

Cuộc sống đa dạng, con người cũng đa dạng, không ai, không cái gì xấu cả hoặc tốt cả. Cách đánh giá cũng da dạng như vậy. Bất chấp nguy hiểm cho bản thân, tôi lên tiếng phản biện, có khi nặng lời. Nhưng cái gì tôi tin là đúng thì tôi khen. Chưa nói chuyện đúng sai, nhưng đó là quan điểm và quyền của tôi. Không đồng ý thì thôi, sao phải thóa mạ? Nhiều bác lề trái đôi khi nói thái quá, tôi đọc đấy, biết đấy và im lặng. Đó là thái độ tôn trọng người khác.
Nhân tiện:

  1. Tôi tin bác Trọng là người liêm khiết. Làm quan thời bây giờ như thế là tốt lắm rồi. Còn có cái này cái nọ thì lại chuyện khác.
  2. Tôi tin lãnh đạo ta không bán nước cho Tàu.
  3. Bất chấp tham nhũng và sự bất tài của một số lãnh đạo, tôi tin đất nước ta sẽ phát triển về kinh tế, và dần dần sẽ đổi mới hơn nữa và tiến bộ hơn về chính trị. Hình ảnh “chìm tàu” tôi nhắc đến chỉ là một kiểu phúng dụ, nói quá, của văn chương. Mà ta đã tiến bộ và đổi mới lắm rồi đấy.
  4. Tôi tin con người Việt Nam ta về cơ bản vẫn tốt chứ không hoàn toàn u ám như nhiều bác mô tả.
  5. Tôi không thích cộng sản, nhưng vẫn ghi nhận, thậm chí biết ơn những gì chế độ đã làm cho đất nước từ ngày đổi mới. Chúng ta từ một nước cực nghèo mà được thế này là quá tốt rồi. Tất nhiên vẫn muốn tốt hơn nữa. Tôi thấy bộ máy chính phủ vận hành được. Bác thủ tướng chỉ đạo quyết liệt. Bác Thăng năng nổ và dám nói, dám làm.
  6. Tôi tin sớm muộn đất nước mình sẽ có dân chủ và tự do thực sự. Tạm thời chưa có được cái đích tốt đẹp ấy thì tạm hài lòng với những gì đã có, và chung sức cùng đồng bào đấu tranh (một cách xây dựng) để đạt được điều ấy. Tóm lại, về đại cục mà nói, tôi thấy tình hình không phải xấu đi mà đang tốt lên, trừ vụ nợ công và thâm hụt ngân sách mà tôi không rõ lắm.

Tôi nghĩ như thế đấy. Và chính niềm tin này đã tiếp sức cho tôi trong việc phản biện và thơ phú giúp lớp trẻ sống có ích, có ý nghĩa cho mình và cho đất nước.

Tôi yêu Việt Nam. Tôi cũng yêu cả các bác. Không yêu, đã chẳng thèm nói, chẳng thèm dạy học và chẳng thèm viết.

Hơi thật thà quá. Xin lỗi.

 

 

 

NẠN MÃI LỘ : ÔNG TRẦN SƠN HÀ & TƯ DUY “SỨ QUÂN” ? (J.B Nguyễn Hữu Vinh)

Tháng Tám 28, 2016

 

Nạn mãi lộ: Ông Trần Sơn Hà và tư duy “sứ quân”?

J.B Nguyễn Hữu Vinh

Thứ Năm, 08/25/2016 – 18:57 — nguyenhuuvinh

http://www.rfavietnam.com/node/3415

 

Giao thông: Hỗn loạn và bất an

Thực trạng giao thông Việt Nam chắc không cần nói nhiều, người dân Việt Nam và du khách quốc tế vẫn hiểu sự kinh hoàng của nó. Chỉ riêng con số thống kê được, cả nước ghi nhận 22.827 vụ tai nạn giao thông, hơn 8.700 người chết và hơn 21.000 người bị thương, đó là con số trong năm 2015. Trung bình, năm 2015 có 23 người chết mỗi ngày vì tai nạn giao thông.

Đó là con số thống kê, còn thực tế thì con số còn khủng khiếp hơn nhiều. Ông Nguyễn Ngọc Tường, Phó trưởng ban chuyên trách Ban ATGT TPHCM cho biết, về số liệu báo cáo TNGT có nhiều nguồn khác nhau và rất chênh lệch.“Theo quy định ngành dọc, mình đang lấy nguồn TNGT từ công an, chứ không phải từ nguồn y tế. Mà nguồn của y tế và công an thì hiện nay chênh lệch, rất khác nhau”. Như vậy, con số thống kê trên, chỉ là một phần của sự thật. Mà phần đó chắc chắn là phần nhỏ, bởi nó ảnh hưởng đến thành tích của ngành công an.

Ở Việt Nam, tai nạn giao thông là “chuyện thường ngày” đến mức người dân không thấy giật mình với những con số người chết, bị thương cũng như những thiệt hại do TNGT gây ra đối với xã hội.

Thế nhưng, thử làm phép so sánh để hiểu sự khủng khiếp của nó:

Trong 10 năm tại cuộc chiến Iraq, Mỹ khoảng gần 4.500 lính Mỹ đã bị chết và 32.000 lính bị thương. Có nghĩa là mỗi năm, trong một cuộc chiến đẫm máu, khốc liệt… thì chỉ có 450 lính Mỹ bị chết, 3.200 người bị thương – số lượng này chỉ bằng 1/20 số người chết và 1/7 số người bị thương vì tai nạn giao thông ở Việt Nam.

Cảnh sát giao thông: Để làm gì?

Hẳn nhiên, ai cũng có thể trả lời rất đơn giản: CSGT có chức năng nghiên cứu, đề xuất và trực tiếp bảo đảm trật tự, an toàn giao thông; chủ động phòng ngừa, đấu tranh với các hành vi vi phạm luật giao thông, các hoạt động phạm tội và vi phạm pháp luật khác trên các tuyến đường, địa bàn giao thông công cộng theo quy định của pháp luật.

Trong tất cả các chức năng nêu trên, chức năng chính là “bảo đảm trật tự, an toàn giao thông”.

Vậy thì với một lực lượng quân số, tướng tá hùng hậu với đầy đủ các loại trang thiết bị được mua sắm bằng tiền thuế của dân mà để giao thông hỗn loạn, số lượng người chết vì TNGT gấp 20 lần một cuộc chiến tranh khốc liệt, nhất là văn hóa giao thông không được thiết lập theo hướng văn minh, hiện đại… thì hẳn nhiên là lực lượng này hết sức yếu kém dù biện bạch bằng bất cứ lý do nào.

Vậy thì vì sao CSGT là lực lượng yếu kém?
Lực lượng vũ trang Việt Nam có hai lực lượng chính là quân đội và công an. Tất cả đều được “đặt dưới sự lãnh đạo tuyệt đối của Đảng CSVN”.

Nếu như quân đội, một số đơn vị được giao làm kinh tế, tạo ra những tập đoàn, những ông chủ lớn trong quân đội với những đặc quyền đặc lợi to lớn, thì hẳn nhiên việc luyện tập, đánh đấm sẽ bị lơ là và quân đội yếu kém sức chiến đấu. Bởi về tinh thần, mục đích là kiếm tiền, kỷ luật quân đội là kỷ luật sắt sẽ biến thành kỷ luật mềm dẻo kinh doanh, người lãnh đạo quân đội sẽ trở thành những ông chủ, những đại gia…

Hậu quả rất dễ nhìn thấy, là trước bọn giặc đang xâm chiếm lãnh thổ của Tổ Quốc, trước những ngư dân bị hà hiếp, bị bắt và bắn giết trên biển cũng như giặc đang lăm le bờ cõi, người đứng đầu quân đội Việt Nam chỉ một mực xoa tay: “Chúng tôi chỉ có hòa bình, hữu nghị…”  “tư tưởng ghét Trung Quốc là nguy hiểm cho dân tộc…”

Vậy thì tư tưởng sợ ra trận là bình thường. Còn nếu phải ra trận trong tinh thần và tư thế đó, thì không vỡ mặt cũng tan xương không là chuyện lạ.

Thế nên, Quân đội nhân dân chuyển nghề từ bảo vệ Tổ Quốc sang nhiệm vụ “chống diễn biến hòa bình” trong nhân dân.

Điều khá hài hước, là với giặc, Quân đội VN chỉ thích hòa bình, hữu nghị, còn với dân, quân đội kiên quyết chống diễn biến hòa bình.

Cùng một thầy một thợ, lực lượng công an, cảnh sát, nhất là CSGT cũng trong tình trạng đó.

Mãi lộ: Ai cũng hiểu, chỉ một người không hiểu

Khác với lực lượng cảnh sát ở các nước khác, ngành công an Việt Nam thực thi nhiệm vụ theo quy trình “vừa đá bóng, vừa thổi còi”. Hiến pháp quy định là một chuyện, luật là một chuyện, còn thực thi thì công an chỉ căn cứ Thông Tư của chính Bộ Công an ban hành. Thậm chí có những Thông tư, thông báo đi ngược với Hiến pháp và luật pháp. Chẳng sao, người dân Việt Nam vốn đã quen khái niệm thời công an trị: “Luật là công an, công an là luật”.

Một lực lượng vũ trang, để có sức mạnh, phải bảo đảm nhiều yếu tố, trong đó có tinh thần, kỷ luật của binh lính và người lãnh đạo là những yếu tố quan trọng.

Trong trào lưu thực dụng và tham nhũng, hối lộ ở Việt Nam ngày càng phát triển “năm sau cao hơn năm trước”, tinh thần chiến sĩ, sĩ quan Công an cũng không nằm ngoài quy luật đó khi mà “thoái hóa, biến chất…” trong đảng là một bộ phận ‘không nhỏ”.

Điển hình cho thực tế này, là hình ảnh và hành động của CSGT trên toàn quốc. Họ đã làm gì và người dân nghĩ về họ ra sao, chỉ cần lên mạng xã hội xem phản ứng của người dân khi nghe ông Trần Đại Quang với vai Bộ Trưởng Công an nói rằng “tuyệt đại đa số CSGT không nhận hối lộ”.

Câu nói đó đã tạo ra những trận cười nghiêng ngả và là đề tài bàn tán ở mọi nơi, mọi lúc như một câu chuyện hài hước ăn khách trong mục chuyện bịa như thật.

Hình : https://www.rfavietnam.com/files/u4350/csgtnhanmailo.jpg

Còn trong thực tế, có lẽ trừ khi đi bộ, còn nếu ai đã tham gia giao thông hẳn nhiên không thể không biết nạn mãi lộ, tham nhũng là vấn nạn chưa bao giờ giảm trên đất nước này. Báo chí đã có nhiều bài viết công phu, mạng xã hội liên tục đưa các hình ảnh, tài liệu về nạn này. Người ta đã phải kêu nạn mãi lộ “Ghê hơn cả cướp cạn“.

Thế nhưng, nạn mãi lộ thì “ai cũng hiểu, chỉ một người không hiểu” : Bộ trưởng Công an.

Nạn mãi lộ, trấn lột tiền người tham gia giao thông với bất cứ hình thức nào, đều gây nên những hậu quả hết sức khủng khiếp và tai hại.

Vì mãi lộ việc chấp hành luật lệ giao thông không nghiêm chỉnh, dẫn đến tai nạn giao thông ngày càng nghiêm trọng, tính mạng người dân luôn bị đe dọa.

Vì mãi lộ, trọng tải xe vượt quy định cho phép nhiều lần, đây là cách tốt nhất  để phá hoại đường sá, tài sản công cộng được xây dựng bằng tiền thuế của người dân. Đặc biệt là không thể đảm bảo cho việc tham gia giao thông an toàn.

Vì mãi lộ, xe kém chất lượng được lưu hành không cần các điều kiện kỹ thuật bắt buộc cho phép, điều này dẫn đến việc mất an toàn trong lưu thông và tai nạn là điều dễ hiểu.

Vì mãi lộ việc chém, chặt, nêm khách vô tội vạ, chạy vượt ẩu, phóng nhanh… diễn ra thường xuyên, là nguyên nhân dẫn đến những tai nạn khủng khiếp.

Và tất cả những hậu quả của nạn mãi lộ, những chi phí đó sẽ bổ vào giá thành vận chuyển, giá vé, phí đường… người hứng chịu là người dân.

Ai ai cũng biết điều đó, thế nhưng vì sao nạn mãi lộ vẫn không giảm xuống?

Tư duy “sứ quân” của ông cục trưởng

Không phải đến bây giờ, người ta mới nói đến nạn mãi lộ. Cả xã hội kêu la, báo chí lên án. Thậm chí từ thời ông Võ Văn Kiệt làm thủ tướng cách đây hơn 20 năm, khi báo chí và xã hội phản ứng dữ dội, ông tuyên bố: “Chiến sĩ CSGT nào cầm của dân 5 ngàn đồng thì sẽ bị đuổi việc”.

Chắc vì sợ đuổi việc, nên từ đó đến nay, chưa bao giờ CSGT cầm 5 ngàn, mà chí ít thì đó phải là con số chục, trăm ngàn cho đến tiền triệu.

Hình : https://www.rfavietnam.com/files/u4350/TranSonHa.jpg

Sở dĩ, nạn mãi lộ không được ngăn chặn, trước hết phải khắng định rằng đây là một lợi ích có tính chất phe nhóm. Không ai lại không ngạc nhiên khi biết rằng 70% số tiền phạt của CSGT đối với việc vi phạm luật lệ giao thông, được giao cho Công an. Đây là một con số khủng khiếp. Chỉ một tỉnh bé như Sóc Trăng, công an đã trích tiền phạt của CSGT để mua 4 ôtô Lexus LX570 (giá thị trường mỗi chiếc trên 5 tỷ đồng) đủ biết số tiền phạt lớn đến chừng nào.

Chính vì vậy, lực lượng CSGT không chăm lo đến việc đảm bảo an toàn trật tự giao thông cho bằng nhăm nhăm việc “phạt”. Họ nghĩ ra đủ chiêu, đủ trò để ăn chặn, mãi lộ và bắt phạt. Nào là rình, núp, đuổi, chặn…. đủ cả, miễn là người dân phải nôn tiền ra.

Và người dân, với tư duy vô cảm và vô sự, họ sẵn sàng chia đôi tiền phạt để được bỏ qua lỗi và tiếp tục vi phạm.

Việc mãi lộ trở thành bình thường đến nỗi một vị tai to mặt lớn còn phát biểu như không rằng: “Kể cả lái xe hối lộ cảnh sát 50-50 vẫn có tác dụng” hoặc ngay chính ông Thiếu tướng Nguyễn Văn Tuyên, Cục trưởng Cục CSGT Đường bộ – đường sắt, Bộ Công An năm 2012 tuyên bố một định nghĩa xanh rờn: ” CSGT nhận dăm ba chục” sao gọi là tham nhũng”.

Chắc là với ông này, thì cả va ly tiền triệu đô la như Dương Chí Dũng khai đã đưa ông Phạm Quý Ngọ – Thứ trưởng Bộ Công an – mà vẫn còn chưa coi là tham nhũng thì dăm ba chục ngàn đã là gì?

Họ muốn tạo ra một vùng đặc quyền, đặc lợi dựa trên sự cướp bóc, bất chính và dung túng, che giấu cho những hành động tham nhũng và hối lộ của cán bộ, chiến sĩ công an, nhất là CSGT.

Điển hình cho lối tư duy này, là Thiếu tướng Trần Sơn Hà, hiện là Cục trưởng Cục CSGT Đường bộ – đường sắt, Bộ Công An.

Nghe nói đến tên ông Trần Sơn Hà, người ta nhớ ngay đến những câu nói để đời và những văn bản do chính ông ký, mục đích là ngăn chặn sự giám sát của người dân và mặc nhiên cho lực lượng quân lính của ông lộng hành ngoài đường mặc sức bóp nặn người dân.

Người ta còn nhớ đến văn bản thông báo ngày 26/4/2013 do chính ông ta ký khi còn là Đại tá Cục phó, cấm người dân quay phim chụp ảnh CSGT nhằm che giấu việc phát hiện hối lộ, mãi lộ. Văn bản này đã lập tức bị xã hội lên án và phải rút lại bởi vi phạm luật pháp.

Thế rồi, với những “thành tích” đó, ông vẫn thăng quan, tiến chức lên Thiếu tướng, cục trưởng Cục CSGT.

Người ta cũng nhớ đến đề nghị của ông ta ở chức vụ Cục trưởng rằng phải trang bị vũ khí cho CSGT. Bởi ông cho rằng lái xe tông vào CSGT là sự xuống cấp đạo đức nghiêm trọng.

Trong khi ông không hiểu rằng, CSGT bóp nặn người dân từng đồng bỏ túi hoặc đưa về vì lợi ích phe nhóm của ông, mặc cho tính mạng người dân cứ chết, cứ bị thương… thì không chỉ là xuống cấp đạo đức mà là sự phi nhân tính. Việc ông đề nghị cung cấp vũ khí cho CSGT với nhiệm vụ bảo đảm an toàn, trật tự giao thông, chính là suy nghĩ coi người dân là kẻ thù.

Mới đây, ông hùng hồn rằng: “Chúng ta (CSGT) không phải xuất trình gì cả, vì việc ra đường xử lý vi phạm đã được các cấp có thẩm quyền cho phép. Trên ngực CSGT có bảng tên, biển hiệu đàng hoàng nên người dân không được yêu cầu. Họ không có quyền đó”.

Lời phát biểu ngay lập tức bị các luật sư, những người am hiểu luật pháp và cả xã hội phản ứng dữ dội bởi ông đã tước quyền giám sát của người dân đã được hiến định, người ta khẳng định ông đã lạm quyền, không đúng quy định..

Thế nhưng, ông vẫn nhơn nhơn rằng: Đó là quan điểm của tôi.

Nhìn lại các hành động và phát ngôn của ông Cục trưởng có lịch sử từ khi còn là Cục phó đến nay, người ta thấy rõ ông tìm mọi cách để khoanh vùng cấm và tạo điều kiện tốt nhất cho nạn lén lút, trấn áp để nạn mãi lộ ngày càng phát triển.

Đó là tư duy bao che, lấp liếm của các lãnh đạo cục CSGT Đường bộ – Đường sắt, Bộ Công an.

Thực chất ông ta đang muốn xây dựng một “sứ quân” trong lòng đất nước cho chính nhóm lợi ích của ông ta.

 Hà Nội, ngày 25/8/2016

J.B Nguyễn Hữu Vinh

P/s:

Mời xem video luật sư  nói về quy định mới của ông Trần Sơn Hà” :

https://www.youtube.com/watch?v=mWr1Fxb2lvU

Một cảnh CSGT dọc đường dừng xe:

https://www.youtube.com/watch?v=XiLgAB-NPs0

nguyenhuuvinh’s blog

 

 

 

HIỆN TƯỢNG THÁI BÁ TÂN (Mặc Lâm – RFA)

Tháng Tám 28, 2016

 

Hiện tượng Thái Bá Tân

Mặc Lâm, biên tập viên RFA
2016-08-27

http://www.rfa.org/vietnamese/programs/LiteratureAndArts/thai-ba-tan-phenomenon-ml-08272016093916.html

.

http://www.rfa.org/vietnamese/programs/LiteratureAndArts/thai-ba-tan-phenomenon-ml-08272016093916.html/0501b-851thc3a1ibc3a1tc3a2n.jpg/@@images/5059bac0-937a-4254-b8bd-7d766de278ce.jpeg

Nhà thơ Thái Bá Tân.  Photo courtesy of tinhhoa.net

 

Mạng xã hội hôm nay không những nóng lên vì tin biển đã sạch, phi trường Tân Sơn Nhất ngập như sông, máy bay huấn luyện rơi giết phi công còn rất trẻ và đâu đó người này người khác lại bực dọc vì một nhà thơ mà họ yêu mến nay bỗng dưng tuyên bố những điều gián tiếp từ khước tất cả những gì mà ông từng viết và được ưa chuộng trước đây. Nhà thơ ấy là Thái Bá Tân, với cung cách “khẩu thơ” của những bài ngũ ngôn tuyệt vời.

Từ hơn 5 năm trước thơ Thái Bá Tân được cộng đồng chia sẻ và mức lan tỏa của nó phải nói là khá lớn. Người ta thích thú vì ông viết xoáy vào các chủ đề xảy ra hàng ngày. Tính thời sự trong thơ ông rất rõ, kèm theo đấy ông bày tỏ thái độ của mình và chính điều này đã làm nên Thái Bá Tân.

Tháng 7 năm 2012 trong bài viết: “Thái Bá Tân và những bai thơ 5 chữ” chúng tôi đã được ông cho biết về thái độ của mình, với tư cách một nhà thơ như sau:

“Tôi nghĩ rằng nhà văn nhà thơ mà cứ im mãi thì không đúng. Phải có trách nhiệm của công dân. Tôi chẳng chống phá gì đâu thậm chí tôi còn ăn lộc của chế độ vì được ăn học tử tế nhưng chuyện nào ra chuyện ấy trách nhiệm công dân thì mình phải nói.”

Trong bài thơ “Mắng con” Thái Bá Tân đã làm cho không khí biểu tình chống Trung Quốc lúc ấy thêm lửa. Cách thể hiện thái độ của ông trước sự vô cảm của con ông, mà chính ra là của nhà nước, của đa số người dân trong xã hội, đã khiến cư dân mạng nức lòng vì ông đã dùng thơ nói lên những ẩn ức cháy lòng của người khác.

“Mày láo, dám khuyên bố
Mai không đi biểu tình.
Chuyện ấy có nhà nước,
Không liên quan đến mình.

Mày nói y như đảng.
Không liên quan thế nào?
Nước là của tất cả,
Của mày và của tao.

Mày bảo có nhà nước.
Nhà nước hèn thì sao?
Mà ai cho nhà nước
Quyết việc này thay tao?

Chính vì khôn, “biết sống”
Tức ngậm miệng, giả ngây,
Mà thế hệ của bố
Để đất nước thế này.

Ừ, bố già, lẩn thẩn,
Nhưng vẫn còn là người.
Mà người thì biết nhục,
Biết xấu hổ với đời.

Mai biểu tình, thế đấy.
Bố không bắt con đi,
Nhưng cũng đừng cản bố.
Cản cũng chẳng ích gì.”

Người biểu tình biết ông từ đó và niềm tin yêu đặt vào ông ngày một cao hơn qua các bài thơ khác.

Thái độ của nhà thơ Thái Bá Tân là thái độ của một sĩ phu Bắc Hà. Là nhà giáo ông biết rõ nhân cách của một công dân trong xã hội, một công dân khi ứng xử với nước ngoài và nhất là lòng tự hào của một công dân đối với quốc gia mình. Thế nhưng ông đã tự bộc lộ nỗi thất vọng khi được làm công dân của một nước Cộng sản, như nước mà ông đang sống: Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam:

“Chứ nói chung là nhục

Nhục phải làm thằng dân

Một nước giỏi nói phét

Lãnh đạo thì ngu đần

Riêng hai chữ Cộng sản

Đã đú nói phần nào

Làm thằng dân Cộng sản

Có gì mà tự hào?”

Thái Bá Tân không mạnh mẽ đến độ làm cho nhà nước nghĩ rằng ông chống phá, thế nhưng khi nói tới cùng cái điều mà ông trông thấy hàng ngày có lẽ Thái Bá Tân không phải là người cuối cùng nói lên sự thật:

“Vứt mẹ cái khẩu hiệu
Còn đảng là còn mình.
Thế mai kia đảng chết,
Không lẽ mày quyên sinh?”

Thế nhưng chỉ vài ngày trước đây trên trang Facebook của mình nhà thơ đã làm cho mạng dậy sóng.

Trong status có tựa Đôi lời, nhà thơ Thái Bá Tân đã bộc bạch những điều mà trước đây ông đả phá. Từ biết ơn đảng đã đổi mới, cho tới ông Nguyễn Phú Trọng liêm khiết không hề tham nhũng, ông khen Thủ tướng Phúc quyết liệt Bí thư Thăng năng nổ và xác định lòng tin của nhà thơ là đại cục không phải xấu đi mà đang tốt lên.

Thấy chưa đủ ông còn viết thêm một bài thơ, diễn tả tâm trạng mình cũng theo thể thơ đã làm ông nổi tiếng, bài thơ có tên “Ghi nhận

“Các bác thử tưởng tượng,
Nếu đảng ta trước đây
Không mở cửa, đổi mới,
Sẽ thế nào hôm nay?

Hôm nay ta chắc chắn
Như dân Bắc Triều Tiên.
Không được nói, được chửi,
Không cơm ăn, không tiền.

Không có internet,
Không được đi nước ngoài,
Không có chiếc xe đạp,
Không có cả chiếc đài.

Không được mặc quần xoọc,
Cắt tóc theo ý mình.
Không khách sạn, nhà nghĩ,
Không có cả ngoại tình…

Chắc chắn là như thế.
Các bác cứ tin đi.
Nếu đảng không đổi mới,
Hỏi ta biết làm gì?

Định vùng lên lật đổ
Rồi thoát khỏi thằng Tàu?
Đừng đùa với cộng sản.
Không có chuyện ấy đâu.

Cho nên chửi cứ chửi,
Nhưng cũng phải phân minh.
Biết lượng sức mà tiến,
Biết người và biết mình.

Đảng có gì không đúng
Thì nói, ta, người dân
Việc mình làm thật tốt
Để mọi cái tốt dần.

Tôi không ưa cộng sản,
Cả xưa và cả nay.
Nhưng đảng đã đổi mới
Thì ghi nhận việc này”

Khi xưa làm một bài thơ hay phải chờ đến hàng năm thì cộng đồng mới biết tới để khen, để phản hồi. Bây giờ chỉ sau một đêm, một ý kiến một bài thơ của ông được sự phản hồi ào ạt tới không kịp xem cho hết. Người tích cực và nhanh nhất là Facebooker Dương Hoài Linh, ông dùng lại chính thể thơ mà Thái Bá Tân nổi tiếng để diễn tả tâm trạng mình:

Gởi thầy Thái Bá Tân

“Nghe thầy Thái Bá Tân.
Phân trần về chính trị.
Mà cảm thấy phân vân.
Bởi quá nhiều vô lý.

Mới hôm nào thầy nói.
Chính trị là thực tế,
Là cuộc sống, là đời.
Nói thật tôi rất nể.

Không có nước nào nhỏ.
Chỉ có những công dân
Cam chịu sống bé nhỏ,
Gục mặt vào miếng ăn.

Nghĩ thầy thật can trường.
Chẳng kém phần dũng cảm.
Dành tất cả tình thương.
Cho dân đầy can đảm.

Nhưng hôm nay thầy bảo.
Trọng là người liêm khiết.
Không bán nước cho Tàu.
Nghe mà buồn khôn xiết.

Chắc thầy hẳn đã quên.
Chỉ cách đây mấy tháng.
Trọng là một tên hèn.
Khi đi vào Vũng Áng.

Mặc cá chết ,dân đói.
Biết bao nỗi đoạn trường.
Nước mắt hòa với máu.
Trong những lần xuống đường.

Bao cảnh đời tang thương.
Trọng chẳng thèm hay biết.
Một vùng biển miền Trung.
Đã biến thành biển chết.

Thủ tướng quyết cho liệt.
Mọi đường lối chủ trương.
Lừa dân năm trăm triệu.
Dối trá đủ mọi đường.

Môi trường không còn nữa.
Chúng chẳng thèm quan tâm.
Cả một bầy lợn sữa.
Rủ nhau xuống biển ngâm.

Ôi đất nước như thế.
Rặt một lũ chuyên lừa.
Ăn của dân bất kể.
Chẳng biết mấy cho vừa.

Xã hội đang sôi sục .
Như nồi cơm sắp trào.
Chúng vẫn không biết nhục.
Gắp lửa bỏ thêm vào.

Cuộc đời phức tạp lắm,
Vàng ròng lẫn đồng thau.
Đã cùng dân một nước
Thì phải yêu thương nhau.

Thế mà nay thầy khác.
Nói chẳng ra làm sao.
Phủ nhận và bài bác.
Không như cái thuở nào.

Tôi mong thầy bị hack.
Viết những lời mất trí.
Để xác tín trên đời.
Rằng vẫn còn chân lý.

Bá Tân ơi Bá Tân
Chẳng lẻ tôi đã lầm?
Thì ra cái hai mặt .
Không của riêng người nào.

Nhẫn nhục mưu việc lớn
Là việc rất đáng khen.
Nhẫn nhục để khỏi chết
Là thứ nhẫn nhục hèn.”

Thế nhưng nhà báo Võ Văn Tạo lại nhìn nhà thơ Thái Bá Tân qua một lăng kính khác ông cho rằng khi chưa hiểu tường tận câu chuyện lại đánh giá nặng nề nhà thơ là việc không nên làm, ông nói:

“Tôi rất ngạc nhiên đồng thời tôi cũng thấy có nhiều ý kiến nặng nề thóa mạ bác một cách quá đáng. Theo tôi nghĩ đánh giá một con người thì có cả một quá trình. Mình đã đọc nhiều tác phẩm của bác. Bác là một dịch giả, nhà văn viết rất hay và đặc biệt những bài phê bình thể loại thơ 5 chữ rất dí dỏm mang tính chất phê phán nhẹ nhàng đối với tiêu cực xã hội hiện nay, đột nhiên lại có một status đi ngược với điều đó thì cộng đồng người ta shock là điều dễ hiểu nhưng tôi cho rằng bác là con người tử tế chứ không phải là loại cơ hội sớm đầu tối đánh như một số bạn nóng nảy kết án.”

Một Facebooker khác là Nguyễn An Dân cũng làm thơ 5 chữ ghi lại nhận định của mình theo một hướng khác, ông viết:

“Có ông Thái Bá Tân

Thích làm thơ chính trị

Quần chúng nghe thành quen

Nghĩ ông làm chính trị

Ông chỉ là nhà thơ

Không phải nhà chính trị

Xin đừng đòi hỏi ông

Giống như nhà chính trị

Nếu hâm mộ thơ ông

Thì cứ đọc cho đủ

Chuyện chính trị quốc gia

Nói bằng thơ – không đủ

Hãy tìm những thông tin

Bổ ích mà học hỏi

Nhà chính trị quốc gia

Ít ai làm thơ nổi

Nhà thơ là nhà thơ

chính trị là chính trị

Đừng đòi hỏi nhà thơ

Phải như nhà chính trị

Đừng mong nhà chính trị

Cũng biết làm thơ hay

Tập trung làm thơ giỏi

Chính trị sẽ…trên mây

Chúng ta cần lãnh đạo

Chứ không cần thơ hay

Tự chính mình học hỏi

Để phát triển ngày ngày

Thế nên đừng ném đá

Vào ông Thái Bá Tân

Mà tập trung sức khỏe

Vào chuyện quốc gia cần”

Trong một cái nhìn khác về trường hợp “quy hàng” của nhà thơ Thái Bá Tân, nhà báo Võ Văn Tạo kể câu chuyện mới xảy ra trong gia tộc ông để từ đó đặt ra câu hỏi “phải chăng Thái Bá Tân cũng là nạn nhân của an ninh khiến ông phải quay lại chĩa ngòi bút mình vào nhân dân, những người từng nhiệt tình kính trọng ông trước đây?

“Tôi xin kể câu chuyện mà tôi là người trong cuộc đó là vụ tháng Năm vừa rồi cá chết. Hôm mùng một tháng Năm cô em họ tôi là Hoàng Thị Minh Hồng, trước đây cô đi Nam cực thám hiểm hai lần cổ có thời gian làm đại sứ cho UNESCO và Trưởng đại diện cho Quỹ bảo vệ động vật hoang dã của thế giới.

Cô là người của công chúng cho nên khi ngày 1 tháng 5 cô xuất hiện ở cuộc biểu tình với tấm bảng đề là “con tôi cần nước sạch, không khí sạch, thực phẩm sạch, chính quyền sạch” Cái hình ảnh đó rất ấn tượng và không hiểu sao hai tuần sau, ngày 15 tháng 5 cô ấy xuất hiện với cái bảng “đả đảo Việt Tân”.

Nhiều người dự đoán cô bị sức ép hay có cái gì đấy. Tôi rất ngạc nhiên và gọi cô ấy nhưng rất khó liên lạc cho tới khi liên lạc được thì cô nói thật do bị sức ép của an ninh nên buộc lòng cổ phải làm việc ấy.

Cô kể hết sự tình ra là an ninh đã đe dọa cô ấy thông qua nhân viên của tổ chức cô ấy làm việc, đồng thời gửi e-mail nặc danh dọa giết cháu Giang là con của hai vợ chồng cô. Chúng còn biết cháu học ở trường nào nữa cho nên cô rất sợ cuối cùng đi đến việc làm dở như thế.

Có khả năng chứ không dám khẳng định: bác Thái Bá Tân cũng rơi vào tình trạng đó do có một cái ý mà bác nói “cảm ơn đảng, chính phủ qua cái việc chủ trương đổi mới” bác nói “quá nghèo mà được như thế này là tốt lắm rồi!” Tôi thấy nó giống như giọng lưỡi an ninh mà mỗi lần tiếp xúc làm việc với tôi cũng nói những câu như thế của dư luận viên và tôi không thể tin được đó là cái đầu hay cái cách của bác”

Trong xã hội nhiều tầng nấc trái ngược và điều gì cũng có thể xảy ra như hiện nay, nên chăng hãy để câu chuyện Thái Bá Tân ngủ yên với cái nó vốn có. Lịch sử còn dài và trên từng trang viết của nó không ai có thể trốn tránh, nhất là khi đã tự chọn cho mình là người của công chúng.

 

 

 

TIÊN TRÁCH ĐẢNG HẬU TRÁCH DÂN (Thiện Ý)

Tháng Tám 28, 2016

 

Tiên trách đảng hậu trách dân

Thiện Ý

27.08.2016

http://www.voatiengviet.com/a/tien-trach-dang-hau-trach-dan/3483152.html

 

Theo tin giới truyền thông thì hôm 18-8-2016 vừa qua, Chi cục trưởng Chi cục kiểm lâm của tỉnh Yên Bái tên Đỗ Cường Minh đã tự sát sau khi xông vào phòng của Bí thư Tỉnh ủy Phạm Duy Cường và phòng ông Ngô Ngọc Tuấn, Chủ tịch Hội đồng Nhân dân kiêm Trưởng ban Tổ chức tỉnh ủy Yên Bái, nổ súng bắn nhiều phát giết chết cả hai lãnh đạo cao cấp của đảng và chính quyền tỉnh Yên Bái.

Đây là vụ việc đặc biệt nghiêm trọng khiến đích thân Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc lập tức có mặt tại Yên Bái ngay trong ngày xảy ra vụ thảm sát. Ông nói vụ nổ súng “có tính chất nghiêm trọng từ trước tới nay” và yêu cầu Bộ Công an phải tức tốc điều tra và đưa ra kết luận về vụ nổ súng này. Trong khi Thiếu tướng Đặng Trần Chiêu, Giám đốc Công an tỉnh Yên Bái, lúc vừa xảy ra vụ việc đã vội vã cho báo giới biết công an sẽ không khởi tố vụ án vì thủ phạm Đỗ Cường Minh đã chết, nhưng nay lại tuyên bố sẽ khởi tố vụ án. Không rõ vì sao có sự đổi ý này.

Phản ứng của công luận sau vụ thảm sát này bị truyền thông nhà nước Việt Nam kết án là “vô lương” vì đã “hả hê” trước cái chết của các quan chức lãnh đạo hàng đầu của đảng và chính quyền tại Yên Bái. Sự lên án này chắc là thể hiện quan điểm của đảng và chính quyền CSVN.

Thế nhưng, theo nhận định của chúng tôi, đúng ra đảng và chính quyền CSVN phải “Tiên trách đảng, hậu trách dân”; và khôn ngoan hơn là nên giữ im lặng.

VIDEO : Hai thái cực trong vụ nổ súng ở Yên Bái

https://www.youtube.com/watch?v=wefYRMxw1kU

“Tiên trách đảng” là đảng CSVN hãy tự kiểm điểm để hiểu vì sao nhân dân lại “phản cảm” đến như thế trước cái chết thảm của hai lãnh đạo đảng và chính quyền cao nhất tại địa phương. Phải tự nhìn lại mình để thấy rằng, đây là hệ quả tất nhiên của những chủ trương, chính sách cai trị của đảng CSVN đã tác hại và làm mất niềm tin, tình cảm của mọi tầng lớp nhân dân như thế nào, để giờ đây mọi tai họa xảy đến cho đảng lại trở thành nỗi vui như “mở cờ trong bụng” của nhân dân. Vì đây chính là sự tích lũy những bất mãn và ngày càng làm xấu đi mối quan hệ khởi đầu tốt đẹp của thời kỳ “Đảng ta” còn nằm gai nếm mật đấu tranh giành chính quyền, phải dựa vào sức người, sức của nhân dân. Nhưng sau khi nắm được chính quyền, “Đảng ta” đã quay lưng lại với dân, lộ nguyên hình là một tập đoàn thống trị mới, khởi đi từ sự áp đặt trên cả nước cái gọi là “Chế độ xã hội chủ nghĩa” trái với ý nguyện của nhân dân, với các cán bộ đảng viên CSVN là “giai cấp thống trị mới” nắm độc quyền cai trị sắt máu trong một chế độ độc tài toàn trị cộng sản.

Sau gần nửa thế kỷ, giai cấp thống trị mới này đã dùng bộ máy chuyên chính vô sản (quân đội, công an, tòa án, nhà tù…) trấn áp nhân dân để bảo vệ các đặc quyền, đặc lợi của giai cấp cầm quyền. Hệ quả là mọi tầng lớp nhân dân phải sống nhiều năm dưới chế độ công an trị, bị tước đoạt hầu hết các quyền tự do, dân chủ căn bản, đói nghèo cơm áo. Mãi cho đến trong vòng hơn 20 năm trở lại đây, sau khi Hoa Kỳ dỡ bỏ cấm vận, thiết lập quan hệ bình thường với Việt Nam (1995-2016), đời sống nhân dân ta mới dần dần được cải thiện, một số quyền dân chủ, dân sinh mới được đảng và nhà cầm quyền CSVN từng bước trả lại do sự đấu tranh kiên trì của nhân dân.

Nhưng cũng chính nhờ Hoa Kỳ trở lại Việt Nam sau 20 năm chấm dứt cuộc nội chiến Quốc-Cộng (1975-1995) đã cứu nguy chế độ và tạo cơ hội thuận lợi cho đảng CSVN tồn tại nhờ thực hiện chính sách “Mở cửa”, với nền kinh tế thị trường tư bản chủ nghĩa nhưng được gọi là “kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa”.

Chính trong môi trường kinh tế thị trường này, các cán bộ đảng viên đã được tư sản hóa và một số có chức, có quyền đã trở nên giàu có nhanh chóng nhờ tham nhũng, cửa quyền, móc ngoặc, đầu tư trá hình…và trở thành những nhà tư bản Đỏ. Từ thực tế này đã hình thành các phe nhóm lợi ích trong nội bộ đảng CSVN, dẫn đến tranh chấp nội bộ trong cơ chế đảng và bộ máy nhà nước. Đảng CSVN trở thành đấu trường tranh dành, đoạt lợi cho cá nhân và phe nhóm lợi ích. Chính cơ cấu tổ chức và nhân sự lãnh đạo đảng và chính quyền CSVN đã đẻ ra hệ thống tham nhũng để nuôi sống chế độ độc tài đảng trị hiện nay, nên chủ trương chống và diệt tham nhũng cũng chỉ là chiêu bài lừa mị nhân dân mà thôi!

Trong khi đó, quan hệ có lúc “ý đảng, lòng dân là một”, thì thực tế dần dần biến thành “ý đảng luôn phản lòng dân” phát triển thành “mâu thuẫn đối kháng” giữa đảng CSVN và nhân dân. Đây là nguyên nhân sâu xa, dẫn đến hiện tượng phần đông nhân dân bàng quan vô cảm hay tỏ ra vui mừng “hả hê” khi thấy hai quan chức lãnh đạo hàng đầu của đảng và chính quyền tỉnh Yên Bái bị chính một đồng chí có chức có quyền cấp dưới sát hại.

VIDEO : Nghi can vụ nổ súng ở Yên Bái bị đẩy ‘tới đường cùng’?

https://www.youtube.com/watch?v=7ATmM5oCab4

Vụ thảm sát ở Yên Bái chỉ là một trong nhiều vụ việc tương tự đã hoặc sẽ xảy ra trong tương lai ở mức độ khác nhau, dưới hình thức này hay hình thức khác. Hiện nay cơ quan chức năng đã mở cuộc điều tra, chưa có kết luận chính thức về nguyên nhân đưa đến vụ thảm sát. Nhưng theo cách lý giải trên, kết nối các sự kiện được các quan chức như bà Phạm Thị Thanh Trà, Chủ tịch UBND tỉnh Yên Bái, công bố tại cuộc họp báo chiều ngày 18-8-2016, cũng như từ các nguồn tin khác, vụ việc có thể đã diễn biến như sau:

Vụ việc có thể đã khởi đi từ chủ trương sáp nhập Chi cục kiểm lâm (nơi ông Đỗ Cường Minh đang làm chi cục trưởng) vào Chi cục phát triển lâm nghiệp (mặc dù bà Trà trong cuộc họp báo khẳng định nguyên nhân vụ nổ súng không phải xuất phát từ công tác nội bộ…). Ông Minh mất chức Chi cục trưởng cùng nghĩa với mất quyền lợi bao lâu nay thủ đắc được từ ngành kiểm lâm là một ngành hàng đầu giúp các quan chức lãnh đạo trở nên giàu có rất nhanh, nhờ cấu kết với lâm tặc ăn chia lợi nhuận từ các vụ cưa xẻ lậu gỗ quý trong rừng. Mặc dầu như bà Chủ tịch UBND tỉnh Yên Bái cho biết “tỉnh có chủ trương sáp nhập Chi cục kiểm lâm với một đơn vị khác nhưng chưa có quyết định cụ thể và lãnh đạo tỉnh đã gặp ông Đỗ Cường Minh để “làm công tác tư tưởng”. Hai vị lãnh đạo hàng đầu đảng và chính quyền Yên Bái có thể đã gây áp lực buộc ông Minh phải chấp hành quyết định sáp nhập Chi cục kiểm lâm vào Chi cục phát triển lâm nghiệp với một “đồng chí” khác đứng đầu, nếu không những việc làm khuất tất móc ngoặc với lâm tặc làm giàu bất chính trong quá khứ của Ông Minh sẽ bị phanh phui. Vì phẫn uất trước sự bức bách của những lãnh đạo quyền thế hơn mình và cũng vì lo sợ nếu các hành động phạm pháp trong quá khứ được ô dù cha vợ là cựu bí thư Tỉnh ủy Yên Bái bao che, nay thất thế mà bị phanh phui thì danh vọng, của cải tiêu tan, nên Chi cục trưởng kiểm lâm Đỗ Cường Minh đã chọn cách giải quyết cùng chết với hai lãnh đạo cao nhất của đảng và chính quyền Yên Bái. Và ông đã thực hiện thảm sát ngay trước giờ khai mạc Kỳ họp thứ 2 HĐND tỉnh khóa XVIII, dự trù sẽ công bố quyết định sát nhập cơ cấu tổ chức và người đứng đầu cơ cấu tổ chức mới, không phải là ông Đỗ Cường Minh.

Ngay sau cuộc thảm sát, có lẽ vì không muốn “bức giây động rừng” hậu quả không tốt cho hàng ngũ tham quan trong tỉnh và ảnh hưởng đến uy tín lãnh đạo của đảng, nên người đứng đầu ngành công an địa phương đã vội tuyên bố “sẽ không khởi tố vụ án do thủ phạm Đỗ Cường Minh đã chết…”. Nhưng sau đó, dường như thấy không thể lấy vải thưa che mắt công luận nên giám đốc Công an tỉnh Yên Bái đã nói lại “sẽ khởi vụ án”.

Như vậy thực chất của vụ thảm sát ở Yên Bái chỉ là sự thanh toán nội bộ giữa các cá nhân thuộc các nhóm lợi ích khác nhau trong nội bộ đảng và chính quyền địa phương. Vì thế “đảng ta” không thể trách dân là “vô lương” vì đã “hả hê” trước cái chết của các quan chức lãnh đạo hàng đầu của đảng và chính quyền tại Yên Bái. Có điều, có thể vì “giận mất khôn” chăng, mà đảng và chính quyền đã để cho báo chí nhà nước công bố “phản cảm tiêu cực” này của nhân nhân đối với đảng. Vì làm như thế sẽ có tác dụng phản tuyên truyền, bất lợi cho đảng khi tự ghi nhận và xác định trước công luận quả thực có mối quan hệ tình cảm không tốt đẹp ngày gia tăng cường độ giữa đảng và nước CSVN với nhân dân, đến độ trở thành “mâu thuẫn đối kháng”.

Chúng tôi thiết nghĩ, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng cần kiểm điểm rút kinh nghiệm với Ban Tuyên giáo Trung ương để sau này chỉ đạo các cơ quan tuyên truyền quản lý chặt chẽ hơn nữa hệ thống báo chí nhà nước, tránh đưa ra những phê phán công luận gây phản tác dụng như thế.

Các bài viết được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.

 

 

 

CÂU CHUYỆN HỒNG KÔNG & HỘI THANH NIÊN QUAN ÁI (Cao Huy Huân)

Tháng Tám 28, 2016

 

Câu chuyện Hồng Kông và Hội Thanh Niên Quan Ái

Cao Huy Huân

25.08.2016

http://www.voatiengviet.com/a/cau-chuyen-hong-kong-va-hoi-thanh-nien-quan-ai/3480277.html

.

http://gdb.voanews.com/7683B172-5B13-4412-86CC-CAB641318E0A_cx0_cy9_cw0_w987_r1_s_r1.jpg

Những người ủng hộ Hội Thanh Niên Quan Ái biểu tình chống Pháp Luân Công tại một khu mua sắm ở Hồng Kông, ngày 7/6/2014.

 

Hồng Kông từng là vùng đất mơ ước của nhiều người dân Trung Quốc Đại Lục muốn tìm tự do thật sự, không bị kềm kẹp bởi chính quyền cộng sản. Thế nhưng mọi thứ dường như đã thay đổi từ sau khi Hồng Kông được trao trả về cho Trung Quốc. Vậy điều gì đang diễn ra ở Hồng Kông? Và sự thay đổi vừa nêu xuất phát từ đâu? Câu chuyện dưới đây chỉ là một phần nhỏ bé phản ánh tình hình Hồng Kông hiện nay.

Nếu như người Việt ở hải ngoại (Mỹ, Úc, Canada, hay châu Âu…) và cả người Việt trong nước thường tìm đến những món ăn tinh thần như các chương trình ca múa nhạc kiểu Paris By NightAsia…, thì Hoa Kiều ở khắp nơi trên thế giới cũng có một bữa tiệc văn hóa tương tự như vậy, được gọi là Shen YunShen Yun được tổ chức hàng năm bởi Tân Đường Nhân (New Tang Dynasty – NTD), một đài truyền hình không do chính quyền Trung Quốc kiểm soát. Theo hồ sơ của đài NTD, khi công tác kiểm duyệt của chính quyền bao trùm khắp đất nước đông dân nhất thế giới này, mọi người tìm đến kênh truyền hình Tân Đường Nhân để nhận được những thông tin chính xác nhất về Trung Quốc. Có trụ sở tại thành phố New York, đài NTD đã và đang phục vụ cho hơn 100 triệu người xem tại Trung Quốc và trên toàn thế giới. Được sáng lập bởi những người Mỹ gốc Hoa, vốn có cội nguồn từ nền văn hóa Trung Hoa truyền thống, NTD đóng vai trò một chiếc cầu nối độc đáo giữa hai nền văn hóa Đông phương và Tây phương. Với chuẩn mực đạo đức cao nhất của người làm báo, chuyên mục Tin tức của NTD nỗ lực cung cấp cho người xem một góc nhìn toàn cảnh và sâu sắc về những vấn đề và những sự thật đang diễn ra tại Trung Quốc mà chưa hề bị kiểm duyệt bởi chính quyền. Bên cạnh đó, NTD còn quảng bá vẻ đẹp thuần mỹ của nghệ thuật truyền thống Trung Hoa cũng như tinh hoa của các dân tộc trên thế giới thông qua những chương trình, những cuộc thi, những sự kiện đặc sắc và đa dạng.

Năm nay, chương trình Shen Yun của đài NTD dự kiến diễn ra vào ngày 1/8/2016 tại Hồng Kông. Nhưng trước ngày diễn ra cuộc thi, các nhà tổ chức và đài truyền hình NTD đã liên tục bị can nhiễu nghiêm trọng bởi chính quyền Trung Quốc và Hồng Kông (tất nhiên hiện nay cũng thân Trung Quốc). Ban đầu chính quyền Hồng Kông lấy lý do cần địa điểm tổ chức bầu cử nên đã cưỡng chế thu hồi lại nhà hát Yee Kuk, nơi dự kiến diễn ra chương trình Shen Yun 2016, mà không thông báo trước. Tiếp đến, khi NTD tìm được địa điểm khác để tổ chức chương trình là sân vận động Macpherson ở khu Vượng Giác, thì Hội Thanh Niên Quan Ái (một tổ chức thân Trung Quốc ở hải ngoại) lập tức xuất hiện để tung ra những thông tin phỉ báng và phá hoại chương trình.

Vậy Hội Thanh Niên Quan Ái (Hong Kong Youth Care Association – HKYCA) là ai? Về cơ bản, họ hoạt động giống Hội Đồng Tâm Ái Quốc ở Đài Loan. Cả hai đều do chính quyền Trung Quốc thành lập nhằm phá hoại các hoạt động tự do và ôn hòa của các học viên Pháp Luân Công. Các báo cáo của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ, Freedom House và hãng tin Reuters đều từng nhắc đến những hành vi can nhiễu của thành viên của hai tổ chức này đối với Pháp Luân Công. Thực ra họ không chỉ nhắm vào Pháp Luân Công. Còn nhớ, trong thời gian diễn ra cuộc chiếm giữ khu trung tâm ở Hồng Kông và cuộc cách mạng Hoa Hướng Dương ở Đài Loan, hai tổ chức này đều đứng về phía chính quyền Trung Quốc để phá hoại những hoạt động thông tin trung thực về hai sự kiện vừa kể. Thực tế cho thấy, cả người dân Hồng Kông và Đài Loan đều thấy khó chịu đối với hai tổ chức thân Trung Quốc này.

Trở lại sự việc Hội Thanh Niên Quan Ái can nhiễu đến chương trình Shen Yuncủa đài truyền hình NTD. Đây không phải lần đầu tiên. Năm 2012, họ đã từng có ý đồ phá hoại chương trình và còn công kích, lăng mạ cảnh sát. Năm nay, một lần nữa NTD lại phải đối mặt với các hành vi phá hoại của các thành viên Hội Thanh Niên Quan Ái. Các nhân viên của NTD ngay lập tức báo cáo sự việc với cảnh sát Hồng Kông. Nhưng điều tệ hại hơn nữa là sau đó sân vận động Macpherson đã hủy hợp đồng với NTD, nại cớ phải cân nhắc vấn đề an toàn công cộng. Quyết định này của sân vận động Macpherson rõ ràng là chịu sức ép từ phía Hội Thanh Niên Quan Ái, mà rất có thể còn bị chính quyền Trung Quốc uy hiếp nữa. Hiện nay NTD đã chuyển chương trình Shen Yunsang Đài Loan, để lại tiếc nuối cho rất nhiều người dân Hồng Kông chân chính.

Câu chuyện trên đây có thể chỉ là một góc nhìn nhỏ về tự do văn hóa của người Hồng Kông hiện nay. Hồng Kông vẫn thịnh vượng, vẫn là trung tâm tài chính của cả châu Á, nhưng cuộc sống ở Hồng Kông đã thay đổi. Người Hồng Kông chân chính không thay đổi nhưng hoàn cảnh ở Hồng Kông đã thay đổi. Các thủ đoạn đàn áp trực tiếp và gián tiếp của Trung Quốc đã hủy hoại cuộc sống tự do của người dân. Những thủ đoạn này trải rộng dưới nhiều hình thức – có thể là một bộ phim, một buổi hòa nhạc, hay trắng trợn hơn là dùng vũ lực – nhằm uy hiếp, trấn áp tinh thần tự do vốn đã tồn tại từ trước của những người dân Hồng Kông. Nhưng thủ đoạn thâm độc nhất có lẽ là việc Bắc Kinh thành lập Hội Thanh Niên Quan Ái mà thực chất công việc của hội này là trấn áp quyền tự do thật sự của người dân Hồng Kông.

* Blog của Cao Huy Huân là blog cá nhân. Các bài viết trên blog được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.

 

 

 

HÃY CỨ TÀN PHÁ ĐI, KHI CÒN CÓ THỂ (Phạm Thanh Nghiên)

Tháng Tám 27, 2016

 

Hãy cứ tàn phá đi, khi còn có thể

Phạm Thanh Nghiên

8/28/2016 97 Comments

http://danlambaovn.blogspot.com/2016/08/hay-cu-tan-pha-i-khi-con-co-the.html#more

 

Nhìn những bức hình bọn trẻ miền Trung nheo nhóc này, tôi lại nhớ đến lũ trẻ trong tù. Nhớ thằng Khoai Tây, thằng Phê, con Bống, thằng Luân, thằng Bin… Nhớ cả những đứa còn đỏ hon hỏn nằm chen chúc với mẹ trong buồng giam mà tôi chưa kịp hỏi tên.

Có những điều rất khác giữa những đứa trong tù và những đứa ở ngoài, tất nhiên rồi. Nhưng, chúng có một thứ chung, chung lắm: tương lai. Cái thứ tương lai mà nghe nhắc đến bố mẹ chúng rùng mình và người đời thì ái ngại. Còn lũ chúng, chưa đủ lớn để biết đau, biết khổ, để thấy cái thăm thẳm của đời người trước mặt.

Thằng Phê, con Bống, thằng Luân, thằng Bin, thằng Khoai Tây hay nhiều đứa khác không biết đến que kem chừng nào mẹ nó chưa được tha. Chúng quen với những bộ quần áo kẻ sọc, thứ mà người lớn sợ hãi và ghê tởm. Đời cũng có thể ban cho chúng một cuộc sống ra sống, cũng có thể lại xô đẩy đến vết đời như cha mẹ chúng. Cái vòng luẩn quẩn của nhà tù khi chúng mở mắt đã thấy, biết đâu lại thành nơi ăn chốn ở khi trưởng thành? Dám lắm chứ, ai mà biết được.

Đời những đứa con tù khổ, đã đành. Nhưng cũng có vô số đứa chẳng phải bị ở tù oan theo mẹ ngày nào, cũng mờ mịt tương lai. Chúng, là hàng ngàn đứa trẻ miền Trung nằm trong hàng triệu số phận mang tên Formosa.

Chúng là con cái của những cha mẹ ngư dân lam lũ. Khi biển chưa ô nhiễm, cá chưa chết, chúng vẫn được ăn no, vẫn được đi học dù còn chật vật. Biển ô nhiễm, gia đình mất kế sinh nhai, chúng phải ăn ngót cái bụng. Và thất học. Cha mẹ chúng buộc phải từ bỏ nghề nghiệp truyền đời từ ngàn năm để lại và “chập chững vào đời bằng ngã khác như trẻ nhỏ” (nhạc sĩ Tuấn Khanh).

Formosa đã biến những con người làm ra của cải, những con người có phẩm giá thành kẻ ăn xin, xếp hàng nhận mười mấy ký gạo cứu trợ. Thứ gạo mà theo người dân Hà Tĩnh là “…mốc xanh ăn không được. Cho gà, gà không ăn. Cho chó, chó không ăn”. Cái thứ gạo mà mỗi lần xảy ra thiên tai lũ lụt đều được đem ra bố thí cho dân như một hình thức dọn kho, để rồi người nhận vẫn phải biết ơn và ngợi ca điệp khúc “chính sách nhân đạo của đảng”.

Số lương thực đổ đi ấy, chẳng lẽ là một phần của số tiền 500 triệu đô mà chính phủ này có được sau “phép tính nhanh” vội vã, chứ không qua một chương trình hành động nào, cũng theo cách nói của nhạc sĩ Tuấn Khanh?

Đã quá rõ ràng về những hậu quả mà người Việt Nam phải gánh chịu từ thảm họa do Formosa gây ra. Thảm họa của ngày hôm nay sẽ kéo dài nhiều năm sau nữa, lên nhiều thế hệ, đến mọi mặt của đời sống con người. Đã quá rõ ràng về chân dung kẻ tòng phạm góp sức cùng với Formosa tàn phá quê hương. Với những gì đảng cộng sản đã làm trên đất nước này, không ít người sẽ cho tôi là ngây thơ nhưng tôi không thể không hỏi, rằng:

Họ được gì sau cái chết oan uổng và tức tưởi của anh thợ lặn Lê Văn Ngày?

Họ được gì khi đất đai và biển miền Trung bị bỏ hoang?

Họ được gì khi hàng vạn con người phải từ bỏ nghề nghiệp, phải khốn khổ mất đi miếng cơm manh áo?

Họ được gì trước một thế hệ dốt nát của ngày mai vì hôm nay thất học?

Họ được gì trước những bệnh tật ốm đau, trước những hình hài dị hợm, quái thai đã được dự báo trước rằng sẽ hiện diện như một lẽ đương nhiên trên mảnh đất quê hương này?

Họ được gì trên những điêu tàn đổ nát?

Tôi không viển vông để đặt câu hỏi liệu các ông bà Trần Hồng Hà, Võ Tuấn Nhân, Nguyễn Thị Kim Tiến… có gợn một chút gì trong trí não và trái tim không, khi nhìn thấy những đứa trẻ lem luốc, đói ăn và không được đi học khi mùa khai giảng đang đến gần. Chúng, có thể sẽ phải dứt ruột lìa cha mẹ đi xứ khác, bán sức lao động tìm kế mưu sinh. Trong số chúng, sẽ có bao nhiêu cuộc đời của thằng Phê, con Bống, thằng Bin, thằng Khoai Tây?

Tôi nghĩ đến những người dân nhẹ dạ, lũ lượt đi tắm biển, ăn hải sản ở vùng nhiễm độc chỉ vì tin lời ông Trần Hồng Hà, Bộ trưởng Bộ TNMT rằng “môi trường tự nhiên, biển miền Trung hoàn toàn có thể tự làm sạch, tự đào thải những chất ô nhiễm này”, và tin “các chỉ số đều an toàn đối với sức khỏe con người… hải sản tươi sống đều an toàn” như lời bà Bộ trưởng Bộ Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến.

Có quá lời không khi nói rằng hành động phơi bụng đi tắm biển, ăn hải sản để nói dối vùng nhiễm độc đã an toàn của các ông bà quan lớn là hành động diệt chủng?

Nếu thế, thì mọi câu hỏi của tôi không còn cần thiết nữa.

Hình :

https://ngoclinhvugia.files.wordpress.com/2016/08/7abf5-quan2bchu25cc259b25cc2581c2bva25cc25802btre25cc25892btho25cc259b2bvu25cc2583ng2ba25cc2581ng-danlambao.jpg

https://ngoclinhvugia.files.wordpress.com/2016/08/7abf5-quan2bchu25cc259b25cc2581c2bva25cc25802btre25cc25892btho25cc259b2bvu25cc2583ng2ba25cc2581ng-danlambao.jpg

27.08.2016

Phạm Thanh Nghiên

danlambaovn.blogspot.com

98 Comments

 

 

 


Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 48 other followers