Archive for the ‘Uncategorized’ Category

TỪ BREXIT ĐẾN . . . REGREXIT : HÀNG TRIỆU NGƯỜI ANH MUỐN BỎ PHIẾU LẠI (tin tổng hợp)

Tháng Sáu 26, 2016

 

Hơn hai triệu người Anh đòi bỏ phiếu lại vụ ‘Brexit’

Người Việt Online

Saturday, June 25, 2016 3:47:20 PM

http://www.nguoi-viet.com/absolutenm2/templates/viewarticlesNVO.aspx?articleid=230821&zoneid=1

 

Bài liên quan

—————————

LONDON, Anh (NV) – Hơn hai triệu người dân Anh hôm Thứ Bảy hốt hoảng ký tên vào một thỉnh nguyện thư đòi bầu lại lần nhì, sau khi kết quả cuộc trưng cầu dân ý vừa qua đồng ý rút khỏi EU và tạo chấn động thị trường quốc tế, gây chia rẽ nước Anh, khiến thủ tướng phải tuyên bố từ chức và tạo thêm mối đe dọa là vương quốc Anh sẽ vỡ ra thành từng mảnh.

http://www.nguoi-viet.com/absolutenm2/articlefiles/230821-Brexit-600.jpg

Người Anh nay bắt đầu hối tiếc về kết quả bỏ phiếu rời EU. Hình minh họa. (Hình: Odd Andersen/AFP/Getty Images)

Bản tin của hãng thông tấn AFP cho hay, ngay sau khi có kết quả cuộc bỏ phiếu hôm 23 Tháng Sáu, hơn 1.2 triệu người đã ký vào bản thỉnh nguyện thư trên trang web của chính phủ Anh, tính đến sáng Thứ Bảy, kêu gọi có cuộc bỏ phiếu lần thứ nhì – nhiều gấp 12 lần so với 100,000 chữ ký đòi hỏi cho một đề nghị khác đưa ra thảo luận tại Hạ Viện Anh. Vài giờ sau đó, số người kêu gọi lên đến trên 2 triệu.

Do có quá nhiều người vào để ký nên có lúc trang web này bị kẹt cứng, theo lời một phát ngôn viên quốc hội Anh.

Một ủy ban quốc hội, vốn có quyền đưa các đề nghị của dân chúng ra để các dân biểu tranh luận, sẽ khởi sự xem xét đề nghị có cuộc trưng cầu dân ý thứ nhì vào ngày Thứ Ba tới đây.

Nhiều người dân Anh, do lo ngại về tình trạng di dân kéo vào quốc gia này và bất ổn tài chánh, đã bỏ ngoài tai các cảnh cáo của thủ tướng David Cameron về thảm họa bị cô lập và suy thoái kinh tế để bỏ phiếu 52% thuận và 48% chống trong việc có nên rút khỏi EU, được gọi là “Brexit,” hôm Thứ Năm tuần trước.

Quyết định này đã khiến thị trường chứng khoán thế giới và đồng bảng Anh bị tụt dốc thảm hại. Tổ chức tài chánh Moody’s cắt giảm giá trị tài chánh của quốc gia này xuống mức “âm” và cảnh cáo về đe dọa kinh tế cho nước Anh.

Ông Cameron loan báo hôm Thứ Sáu rằng sẽ từ chức vào Tháng Mười tới đây và để người kế vị thương thảo việc rút khỏi EU theo điều khoản 50 của Hiến Chương Lisbon, theo đó sẽ khởi sự giai đoạn 2 năm để rời khỏi tổ chức này.

Tuy nhiên, nhiều nhà lãnh đạo Âu Châu kêu gọi phải đẩy Anh ra khỏi khối càng sớm càng tốt.

Ủy Viên EU, ông Pierre Moscovici, hôm Thứ Bảy nói với đài phát thanh Radio 4 của Anh rằng cuộc thương thảo về “Brexit” phải diễn ra “sớm và nhanh chóng.”

“Tôi không hiểu tại sao chính phủ Anh cần tới Tháng Mười để quyết định là có gửi thư ly dị tới Brussels,” theo lời chủ tịch Ủy Ban Âu Châu (EC), ông Jean-Claude Juncker tuyên bố với đài ARD của Đức tối ngày Thứ Sáu. “Tôi muốn điều này xảy ra ngay lập tức,” ông nói thêm.

Ngoại trưởng sáu quốc gia thành viên sáng lập EU-gồm Đức, Pháp, Ý, Hòa Lan, Bỉ và Lục Xâm Bảo, sẽ họp với nhau tuần tới ở Berlin để thảo luận các biện pháp khẩn cấp nhằm đối phó với việc Anh rút ra.

Ngoại trưởng Đức Frank-Walter Steinmeier cho báo chí hay là sáu quốc gia này đồng ý rằng việc Anh rút khỏi EU phải khởi sự càng sớm càng tốt để tránh tình trạng lủng củng kéo dài và để EU có thể tập trung chú ý vào tương lai của Âu Châu.

Nước Anh cũng gặp nguy cơ bị rạn nứt vì Tô Cách Lan chống lại việc rút khỏi EU, với hơn 60% cử tri nơi này bỏ phiếu đòi ở lại. Tô Cách Lan nói rằng sẽ có cuộc thảo luận ngay lập tức với EU để giữ vị trí của mình trong khối. (V.Giang)

————————–

Bối rối sau khi quyết định rời EU, hơn 2 triệu người Anh muốn bỏ phiếu lại

VTC 26/06/2016 08:38 GMT+7 14 liên quan

http://www.baomoi.com/boi-roi-sau-khi-quyet-dinh-roi-eu-hon-2-trieu-nguoi-anh-muon-bo-phieu-lai/c/19705116.epi

 

Nhiều người Anh tỏ ra hối hận vì lá phiếu của mình và muốn tổ chức bỏ phiếu lại sau khi kết quả trưng cầu cho tháy 52% người dân nước này muốn rời EU.

Theo Telegraph, một lời kêu gọi bỏ phiếu lại của người dân Anh về vấn đề đi hay ở lại EU đã nhận được 2,3 triệu chữ ký, đây là con số lớn nhất về một kiến nghị từng được gửi lên website của Quốc hội Anh.

Tác giả của bản kiến nghị, William Oliver Healey cho biết Chính phủ cần tổ chức trưng cầu lại vì số người lựa chọn rời Eu dưới 60% và tổng số phiếu bầu dưới 75% dân số Anh.

Tuy nhiên, Giáo sư Vernon Bogdanor, một trong những chuyên gia hàng đầu về Hiến pháp Anh cho rằng việc bầu cử lại ‘rất khó’ xảy ra. Ông nói: “Tôi cho rằng, EU không muốn thương lượng thêm nữa, lần bỏ phiếu này là lần cuối cùng”.

Ngoài ra, vị giáo sư từng là thầy của Thủ tướng Cameron tại Đại học Oxford cho rằng chính phủ sẽ phải ‘rất cẩn thận’ về việc kêu gọi trưng cầu dân ý trong tương lai.

Theo ủy ban bầu cử của Anh, số phiếu rời EU là 17,4 triệu, chiếm 51,9% và số phiếu ở lại là 16,1 triệu, chiếm 48,1%, lượng cử tri đi bầu là 72,2%. Thế nhưng, chỉ sau 24h, hàng triệu người đã đồng ý ký vào bản kiến nghị Chính phủ tổ chức trưng cầu lại.

Con số này đã vượt qua rất nhiều so với mốc 100.000 người đồng ý với một kiến nghị thì sẽ được đem ra xem xét tại Quốc hội.

Hối hận

Trong số những người bỏ phiếu Anh rời EU có không ít người không biết về ý nghĩa và hệ quả hành động của mình, thậm chí có người còn cho rằng lá phiếu của mình không ảnh hưởng đến đại cục.

Theo Google, vài giờ sau khi kết quả được công bố, người dân Anh mới vào trang tìm kiếm lớn nhất thế giới để tìm hiểu về vấn đề này. Các câu hỏi liên quan đến tác động của cuộc trưng cầu được tìm kiếm tăng vọt, ví dụ như cụm từ: “Việc gì sẽ xảy ra nếu Anh rời EU”.

Ngoài ra, nhiều người Anh cũng chưa hiểu EU là gì khi câu hỏi “Liên minh châu Âu là gì” cũng được tìm kiếm tăng vọt sau sự kiện Brexit.

Video điều gì sẽ xảy ra với Anh sau khi quyết định rời EU

Có người vô tư bỏ phiếu rời châu Âu với suy nghĩ lá phiếu của mình không có ý nghĩa gì, họ cảm thấy lo lắng khi nghĩ đến thời kỳ bất ổn sẽ diễn ra trong vài tháng tới và không ít người tỏ ra hối hận với lựa chọn của mình.

Để rời khỏi EU, nước Anh sẽ phải tham gia vào rất nhiều cuộc đàm phán, thương thuyết trong thời gian chưa xác định.

Anh và EU phải ngồi với nhau để soạn ra những thỏa thuận mới, trước mắt là thương mại, nếu Anh không muốn rời khỏi thị trường chung, họ vẫn phải đóng góp cho EU và thực hiện các quy định của liên minh.

Bên cạnh đó, việc tự do di chuyển giữa các công dân Anh và EU cũng được đưa lên ‘bàn cân’, giải quyết các vấn đề về người Anh đang ở EU và các công dân thuộc EU đang ở Anh.

Tùng Đinh (Nguồn: Telegraph)

—————————–

Từ Brexit đến… Regrexit: Hàng triệu người Anh muốn bỏ phiếu lại

Thu An – VnEconomy

09:03 – Chủ Nhật, 26/6/2016

http://vneconomy.vn/the-gioi/tu-brexit-den-regrexit-hang-trieu-nguoi-anh-muon-bo-phieu-lai-20160626070042677.htm

 

Đã có hơn 2,7 triệu người Anh ký tên vào đơn thỉnh nguyện gửi Quốc hội, đề nghị tổ chức lại cuộc trưng cầu dân ý…

https://vneconomy2.vcmedia.vn/zoom/500_312/QXDRQqSpnksbgvD7IHAwXMYvXWy4e/Image/2016/06/0-a9d77.jpg

Tính đến thời điểm sáng 26/6 theo giờ Việt Nam, hơn 2,7 triệu người Anh đã ký tên vào đơn thỉnh nguyện gửi Quốc hội, đề nghị tổ chức lại cuộc trưng cầu dân ý, chỉ hai ngày sau khi cuộc trưng cầu này kết thúc.

Một trong những từ khóa nóng nhất trên mạng xã hội tại Anh hiện tại có lẽ là Regrexit – chỉ sự hối hận của cử tri nước này sau khi đã bỏ phiếu rời Liên minh Châu Âu (EU).

400 nghìn, 1 triệu, 1 triệu rưỡi, 2 triệu, rồi 2,3 triệu. Còn tính đến thời điểm hiện tại, tức là 9h sáng 26/6 theo giờ Việt Nam, đã có hơn 2,7 triệu người Anh ký tên vào đơn thỉnh nguyện gửi Quốc hội, đề nghị tổ chức lại cuộc trưng cầu dân ý, chỉ hai ngày sau khi cuộc trưng cầu này kết thúc. Tăng rất nhanh, con số này chưa có vẻ gì sẽ ngừng lại.

Trong cuộc trưng cầu dân ý vừa qua, 48% cử tri Anh bỏ phiếu chọn ở lại EU, 52% chọn rời khỏi EU, tính trên tỷ lệ người đi bỏ phiếu đạt 72% so với số lượng đăng ký ban đầu.

Mới được lập cách đây 3 ngày, lời kêu gọi trên website ký đơn thỉnh nguyện có đoạn viết: “Chúng tôi đồng lòng ký tên dưới đây để kêu gọi Chính phủ áp dụng quy định chặt chẽ hơn cho cuộc trưng cầu dân ý lần tới, theo đó, bất kỳ lựa chọn “Ở lại” hay “Rời đi” nào nếu nhận được tỷ lệ ủng hộ thấp hơn 60% và có dưới 75% số cử tri đăng ký đi bầu thực sự thì cuộc trưng cầu dân ý phải được tổ chức lại”.

Phần lớn người ký đơn sống tại London, Brighton, Oxford, Cambridge và Manchester – những khu vực có đa số phiếu chọn ở lại EU.

Với số lượng người ký đơn lớn nhất từ trước đến nay, chắc chắn Quốc hội Anh sẽ phải xem xét đề nghị này. Website của Quốc hội Anh có thời điểm đã “sập” do lượng truy cập tăng vọt dẫn đến quá tải.

Sau khi kết quả kiểm phiếu được công bố và thực sự chứng kiến hậu quả sau đó, không ít người dân Anh đang tỏ ra nuối tiếc về những lá phiếu “Rời đi” của mình.

Theo nhân viên một số điểm bỏ phiếu, họ đã nhận được hàng trăm cuộc điện thoại hỏi xem người dân có thể đến bỏ phiếu lại để thay đổi kết quả được không, thậm chí một số cử tri còn thừa nhận đã bỏ phiếu lấy lệ, chứ vẫn tin tưởng Anh sẽ ở lại EU.

Thống kê từ Google cho thấy, tỷ lệ tìm kiếm từ khóa “EU là gì?” (What is the EU?) của người dân Anh đã tăng đột biến từ tối thứ Năm, ngay sau khi đa số cử tri nước này đã chọn rời EU.

Lượng tìm kiếm theo từ khóa “Điều gì xảy ra nếu chúng ta rời EU?” (What happens if we leave the EU?) cũng tăng tới 250%, sau khi cuộc trưng cầu dân ý đã kết thúc. Nhiều tờ báo của Anh ngay lập tức đáp ứng nhu cầu hiểu biết cơ bản của độc giả bằng cách đăng hàng loạt bài viết giải thích nếu Anh rời EU thì mọi chuyện sẽ ra sao.

Không ít ý kiến trên mạng xã hội bình luận, dường như có một tỷ lệ không nhỏ người Anh đi bỏ phiếu mà không hiểu rõ mình đang bỏ phiếu cho điều gì và nó sẽ ảnh hưởng đến cuộc sống của họ ra sao.

 

 

 

THIẾT GIÁP CHUYỂN QUÂN GIỮA ĐÊM – CHUYỆN GÌ ĐANG XẢY RA TẠI SÀI GÒN ? (Bạn Đọc Danlambao)

Tháng Sáu 26, 2016

 

Thiết giáp rầm rập giữa đêm – Chuyện gì đang xảy ra tại Sài Gòn?

Bạn đọc Danlambao

6/26/2016 13 Comments

http://danlambaovn.blogspot.com/2016/06/thiet-giap-ram-rap-giua-em-chuyen-gi.html#disqus_thread

 

Khuya 25, rạng sáng 26/6/2016, người dân Sài Gòn bất ngờ chứng kiến cảnh hàng loạt xe thiết giáp quân đội di chuyển rầm rập giữa trung tâm thành phố.

Bắt đầu từ trụ sở Bộ tư lệnh TP.HCM tại quận 10, đoàn xe thiết giáp đã di chuyển rất nhanh trên đường Cách mạng tháng 8 theo hướng tiến về khu vực trung tâm quận 1.

Video phổ biến trên mạng xã hội cho thấy đoàn xe quân sự đi thành một hàng dài dằng dặc, đa số thuộc loại xe thiết giáp chở quân BRT do Liên Xô tài trợ.

Tháp tùng trên xe là lực lượng mặc trang phục lục quân Việt Nam, những người này vừa đi vừa la hét, quát tháo người dân tránh sang hai bên, mặc dù tiếng còi hú giành đường ưu tiên vẫn vang lên inh ỏi.

Hiện không rõ nguyên nhân thực sự cũng như điểm đến của đợt xuất quân trên quy mô lớn lần này. Tuy nhiên, sự kiện các khí tài quân sự xuất hiện rầm rập ngay giữa thời bình đã khiến dư luận đặt ra nhiều câu hỏi đầy hoài nghi.

Động thái này khiến nhiều người nhớ lại sự kiện tương tự hồi tháng 7/2015, giữa lúc bộ trưởng quốc phòng Phùng Quang Thanh vắng mặt với lý do “sang Pháp chữa bệnh”, các khí tài quân sự cũng đã được lệnh di chuyển mà không nói rõ lý do.

Khi ấy, một số lời đồn đoán cho rằng việc vận chuyển vũ khí liên quan đến vấn đề căng thẳng tại khu vực biên giới Tây Nam. Tuy nhiên, có ý kiến khác cho rằng, động thái này có liên quan đến các diễn biến quyền lực trong nội bộ đảng CSVN, mà kết quả sau đó là Phùng Quang Thanh bị loại ra khỏi chiếc ghế chủ tịch nước, vị trí mà chỉ vài tháng trước đó ông này gần như đã nắm chắc trong tay.
VIDEO :

Thiết giáp rầm rập giữa đêm – Chuyện gì đang xảy ra tại Sài Gòn?

https://www.youtube.com/watch?v=3LL092HxWZc
* Video: Facebook Vo Son Hoang Tuan, Phat Huu Tran, Do Duc Hop

Bạn đọc Danlambao

danlambaovn.blogspot.com

13 Comments

 

 

 

HƠN 2 TRIỆU NGƯỜI ANH “ĐÒI” TRƯNG CẦU DAN Ý LẦN HAI (VOA Tiếng Việt)

Tháng Sáu 26, 2016

 

Hơn 2 triệu người Anh ‘đòi’ trưng cầu dân ý lần hai

VOA Tiếng Việt

26.06.2016

http://www.voatiengviet.com/a/hon-hai-trieu-nguoi-anh-doi-trung-cau-dan-y-lan-hai/3392171.html

 

Hơn 2 triệu người đã ký vào một bản kiến nghị, kêu gọi tổ chức một cuộc trưng cầu dân ý lần hai về Liên hiệp châu Âu, sau kết quả bỏ phiếu gây rúng động thế giới.

Kiến nghị này thu hút được nhiều chữ kết hơn bất kỳ bản kêu gọi nào khác trên website của Quốc hội Anh, và như thế, đã vượt qua con số 100 nghìn chữ ký để cơ quan lập pháp này phải cân nhắc tiến hành thảo luận.

Anh bỏ phiếu rút khỏi EU với tỷ lệ ủng hộ và chống tương ứng là 52% và 48% trong cuộc trưng cầu dân ý tổ chức hôm 23/6.

Kiến nghị trên kêu gọi chính phủ thực thi một điều khoản, theo đó nói rằng, nếu bất kỳ bên nào [bỏ phiếu rời hoặc ở lại EU] giành được ít hơn 60% phiếu bầu với tổng tỷ lệ người đi bầu dưới 75% thì cần tổ chức một cuộc trưng cầu dân ý khác.

Theo kết quả hôm thứ Năm, tỷ lệ người đi bầu là 72%, và phe ủng hộ việc rời EU giành được số phiếu là 52% so với 48% của phe hậu thuẫn ở lại.

Một phát ngôn viên của Hạ viện Anh nói rằng bản kiến nghị được lập hôm 24/5, và khi kết quả trưng cầu dân ý được công bố, mới chỉ có 22 chữ ký trên đó.

Trang web kiến nghị trên mạng của Hạ viện Anh đã gặp sự cố hôm 24/6 vì có quá nhiều người truy cập vào trang này.

Thủ tướng Anh mới từ chức, David Cameroon, từng tuyên bố sẽ không có một cuộc trưng cầu dân ý lần hai.

Tỉnh giấc sau cơn say

Một số người ở Anh so sánh tình hình nước họ sáng nay với một người thức dậy sau một cơn say, một ngày sau khi việc Anh quyết định rời Liên hiệp Âu châu làm bùng ra điều mà một số nhà phân tích gọi là một cơn động đất tài chánh và chính trị.

Vì các cuộc thăm dò ý kiến trước cuộc trưng cầu dân ý hôm thứ 5 cho thấy phe “ở lại” dẫn đầu, cho nên kết quả hôm thứ 6 làm cho nhiều người cảm thấy bất ngờ, kể cả những người bỏ phiếu tán thành việc rời khỏi liên hiệp gồm 28 nước.

Một số cơ quan truyền thông đã dùng một từ mới là “Regrexit” (hay hối tiếc) dựa trên từ cũ Brexit để nói tới việc Anh Quốc quyết định rời EU. Báo chí trích lời những người bỏ phiếu thuận nói rằng giờ đây họ hối hận về quyết định của mình sau khi nhìn thấy những tác động ngay tức thời.

Trong vòng 24 giờ đồng hồ sau khi kết quả được loan báo, các thị trường sụt giá mạnh, tỉ giá đồng bảng Anh giảm tới mức thấp nhất trong vòng 30 năm, thứ hạng tín dụng của nước này bị đánh thấp tới mức âm, và những mối đe dọa mới về sự giải thể của chính nước Anh đã xuất hiện.

Tại Scotland, Đệ nhất Thủ tướng Nicola Sturgeon triệu tập một phiên họp nội các để bàn về phản ứng của chính phủ bà đối với cuộc bỏ phiếu rời EU. Trước đây bà nói rằng Scotland bị buộc phải ở ngoài EU trong khi đa số cử tri Scotland chọn giải pháp ở lại là một việc “không thể chấp nhận được”. Bà nói thêm rằng một cuộc trưng cầu dân ý mới về vấn đề độc lập đang được xem xét.

Sau cuộc họp hôm nay, bà Sturgeon cho báo chí biết rằng các giới chức Scotland sẽ họp với các giới chức EU để thảo luận về những sự lựa chọn “để bảo vệ chỗ đứng của Scotland trong EU.”

Quyết định rời EU cũng khơi dậy tinh thần đòi ly khai ở Bắc Ireland, phần duy nhất của nước Anh có ranh giới trên bộ với Liên hiệp Âu châu.

Lãnh tụ Sinn Fein, ông Martin McGuiness, đã lập lại yêu cầu của ông đòi tổ chức một cuộc trưng cầu dân ý để Bắc Ireland tách khỏi Anh Quốc và tái thống nhất với Cộng hoà Ireland, một nước thành viên của Liên hiệp Âu châu.

Theo Time, BBC, VOA

———–

Các nhà lãnh đạo EU muốn Anh ra khỏi liên hiệp ‘càng sớm càng tốt’

VOA Tiếng Việt

26.06.2016

http://www.voatiengviet.com/a/cac-nha-lanh-dao-eu-muon-anh-ra-khoi-lien-hiep-cang-som-cang-tot/3392061.html

.

http://gdb.voanews.com/99C298DB-652C-4ECC-98B1-3F7F80E403C8_cx1_cy10_cw99_w987_r1_s_r1.jpg

Các Ngoại trưởng của 6 nước sáng lập EU (từ trái sang): Jean Asselborn (Luxemburg), Paolo Gentiloni (Ý), Frank-Walter Steinmeier (Đức), Didier Reynders (Bỉ), Jean-Marc Ayrault (Pháp) và Bert Koenders (Netherlands), có cuộc gặp gỡ ngắn với giới truyền thông sau cuộc họp về việc nước Anh rời khỏi EU tại Berlin, Đức, ngày 25 tháng 6 năm 2016.

Các nhà lãnh đạo của 6 nước sáng lập Liên hiệp Âu châu sáng nay tụ tập ở Berlin để dự một phiên họp bất thường nhằm thảo luận tương lai của Liên hiệp Âu châu, và kêu gọi nước Anh rời khỏi khối này càng sớm càng tốt.

Sau khi cử tri Anh bỏ phiếu hôm qua để rời EU, các vị bộ trưởng của Đức, Pháp, Ý, Hà Lan, Bỉ và Luxemburg nói trong một thông cáo là họ trông đợi chính phủ Anh “cung cấp sự rõ ràng và mang lại hiệu lực cho quyết định này càng sớm càng tốt.”

Ngoại trưởng Đức Frank-Walter Steinmeier tuyên bố “Chúng tôi cùng nhau nói rằng tiến trình này phải bắt đầu càng sớm càng tốt, ngõ hầu chúng tôi khỏi phải trải qua một thời kỳ bế tắc kéo dài mà thay vào đó chúng tôi có thể tập trung vào tương lai của Âu châu và những công việc hướng tới tương lai này.”

Ông Steinmeier nhấn mạnh cuộc họp này còn bàn tới nhiều vấn đề khác nữa, trong đó vụ khủng hoảng người tị nạn, vấn đề thất nghiệp và an ninh của Liên hiệp Âu châu.

Ông cũng kêu gọi các nước còn lại trong Liên hiệp Âu châu tuân thủ điều ông gọi là “tinh thần của những nước sáng lập” là tránh xung đột sau Thế chiến Thứ hai.

Phát biểu tại cuộc họp báo ở Postdam, bên ngoài Berlin, Thủ tướng Đức Angela Merkel nói cuộc thương thuyết với Anh không nên có hình thức của một sự răn đe đối với những nước khác. Bà nói thêm rằng London không cần phải gấp rút khởi động tiến trình rời Liên hiệp Âu châu.

Lên tiếng tại Điện Elysee ở Paris hôm nay, Tổng thống Pháp Francois Hollande nói ông cảm thấy tiếc về quyết định của dân Anh nhưng phải chấp nhận quyết định này vì “đó là dân chủ.” Ông nói thêm rằng Anh nên rời EU một cách có trật tự.

 

 

 

NỖI SỢ HÃI hay NỖI BẤT HẠNH CỦA ĐẤT NƯỚC (FB Luật sư Lê Luân)

Tháng Sáu 26, 2016

 

NỖI SỢ HÃI hay NỖI BẤT HẠNH CỦA ĐẤT NƯỚC  

FB Luật sư Lê Luân

Saturday, June 25, 2016 at 5:06am

https://www.facebook.com/luatsuluanle/posts/1763005753943202

 

Có lẽ đây là lúc đất nước xảy ra nhiều thảm họa nhất từ trước cho đến nay. Biển độc, sông cạn, không khí ô nhiễm và vùng biển đảo bị chiếm trắng trợn. Không những cá chết hàng loạt mà cả con người cũng đã hy sinh ngay trên chính lãnh hải của mình.

Tôi có thể đặt tên cho tình trạng lúc này là nỗi bất hạnh của đất nước. Nhưng theo một nghĩa nào đó, bất hạnh là một loại tài sản, như cách giáo sư trẻ Phan Việt hiện ở Mỹ đã viết. Và nếu biết coi đó là một loại tài sản để dành nó cho những phát kiến thì loại tài sản này mới có ý nghĩa và giá trị, bằng không nó sẽ nhấn chìm và giết chết những kẻ ngu dốt, nhu nhược và hèn yếu.

Nợ công tăng phi mã và ngân sách quốc gia lâm vào tình trạng xấu nhất trong vòng 20 năm qua, có lẽ tệ hại nhất là cảnh vỡ nợ nền kinh tế thời ông Tố Hữu làm ủy viên Bộ chính trị, phó chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng những năm thập niên 1980s – vì nhà thơ đi làm kinh tế là vậy, nó đã để lại hậu quả là nền kinh tế kiệt quệ, tan hoang, tiền in ra như giấy vụn vì mất giá thảm hại.

Đến nay, dân ta cũng lại quá ngây thơ, khi nhà nước tăng giá vàng lên gấp rưỡi hiện tại thì lập tức nhà nhà đổ xô đi bán vàng để “kiếm lời” vì thấy được hời quá. Nhưng đúng là tư duy ăn sổi ở thì với cái nhìn ngắn hạn, nhỏ mọn nó đã ngấm sâu vào máu của những người Việt. Bởi ở trong hoàn cảnh nào đi nữa, dù vàng vẫn chỉ là một loại tiền, nhưng nó có tính năng dự/lưu trữ – một tính năng đặc biệt mà tiền giấy không có. Nếu tiền mất giá, giống như Zambabuwe với 27 tỷ đơn vị tiền của họ chỉ mua được cái bánh mỳ hay như Venezuela mới đây tầng lớp trung lưu cũng phải bới rác để tìm thực phẩm mà đút vào mồm, bởi lúc đó tiền không còn giá trị nữa, dù có cả một núi tiền đang sở hữu, thì vàng vẫn có thể cất giữ và ổn định được. Bạn có thể lấy vàng để đổi ra ngoại tệ và tìm một cuộc tẩu thoát với đồng tiền nước ngoài nơi mà bạn muốn đến nếu có vỡ nợ hay sụp đổ nền kinh tế quốc dân, hoặc cứ tích trữ đợi đến khi nền kinh tế ổn định trở lại, thì vàng vẫn luôn có giá trị sử dụng.

Thực ra, ở đất nước này, không chỉ có người dân là sợ nhiều thứ, mà đặc biệt là sợ công an, chính quyền và sợ cả sự quy chụp cho những hành động trái chiều, bất đồng chính kiến – mà nhờ nó các nước mới văn minh và phát triển đi lên. Nay kể cả chính quyền cũng lo sợ vì có quá nhiều biến động dồn dập xảy ra cùng một lúc, họ cũng đã lo lắng và sốt sắng với người dân, với tình cảnh đất nước. Họ cũng lo ngại trước cảnh bành trướng của Trung Quốc mà chưa biết phải giải quyết ra sao, họ cũng đang khủng hoảng với chính nội tại của mình về tình trạng tham nhũng và cường quyền, chạy chức, mua bán quyền lực. Họ cũng sợ dân chúng bức xúc quá mà gây ra những xáo trộn nào đó, nên thành ra họ trở nên lo ngoài, sợ trong cùng lúc.

Nhưng thực ra, như ông Franklin Roossevelt đã nói: ở nơi đó, ngoài nỗi sợ hãi ra thì chẳng có gì ngoài nỗi sợ hãi. Và tôi cũng mượn thêm ý của ông Winston Churchill để nói rằng, một chính quyền mà né tránh xung đột (mâu thuẫn xã hội, quốc tế) bằng cách sợ hãi và e dè, thì rồi dân tộc ấy sẽ phải lãnh lấy cả hai thứ đó, cả hậu quả xấu/tiêu cực của xung đột và cả sự sợ hãi chồng lấn lên tiếp nữa, không bao giờ dừng lại.

Đúng là thế, chẳng có gì ngoài nỗi sợ hãi làm chúng ta sợ hãi và trở nên bế tắc. Vì thế mà Malaysia, Indonesia hay Philippines luôn sẵn sàng cho một hành động tương xứng mang tính cứng rắn để đáp trả những hành động trắng trợn, vô pháp của kẻ khác xâm hại đến họ. Ấn Độ cũng có lựa chọn rõ ràng cho mình về một, một số đồng minh cũng như từ chối tham gia con đường tơ lụa trên biển của Trung Quốc để ngăn chặn mưu đồ hiện diện mang tính kiểm soát của Bắc Kinh trên vùng Ấn Độ Dương của họ.

Nỗi sợ hãi chính là cách làm cho kẻ khác trở nên quyền lực và mạnh mẽ hơn. Nỗi sợ hãi khiến con người ta dễ thỏa hiệp hoặc dễ bị mua chuộc hơn. Và nỗi sợ hãi cũng khiến con người ta trở nên vô hại hơn.

Bởi vậy, chỉ khi gạt bỏ được nỗi sợ hãi, con người ta mới tìm ra cách để đứng vững trước những biến cố, dù có lớn đến mấy, vì với tâm thế luôn sẵn sàng và đã có phòng bị dự trù, chúng ta sẽ không bao giờ trở nên tầm thường trước nghịch cảnh.

Cũng giống như vậy, Mỹ trỗi dậy lớn mạnh và trở thành cường quốc số một thế giới sau sự cố quần đảo Hawaii năm 1941 cũng xuất phát từ sự muốn được an toàn và đứng ngoài lề cuộc thế chiến 2 bằng cách thỏa hiệp với Nhật Bản thiết lập hòa bình cho vùng biển Thái Bình Dương để rồi nhận lại hậu quả cay đắng như lời ông Winston Churchill đã cảnh báo trước đó: Né tránh chiến tranh bằng cách chịu nhục, thì rồi sẽ lãnh đủ cả hai, cả nhục nhã và chiến tranh.

https://scontent-iad3-1.xx.fbcdn.net/v/t1.0-9/13466503_1763005477276563_3442129614941082265_n.jpg?oh=81b4da6c9beb1fc1f6af57e33d7e22fb&oe=57F7EC0F

Né tránh chiến tranh bằng cái giá của sự nhục nhã, thì sẽ nhận lấy cả nhục nhã và chiến tranh

 

 

 

“NGÀY VẬN ĐỘNG NHÂN QUYỀN CHO VIỆT NAM” TẠI QUỐC HỘI HOA KỲ (Hòa Ái – RFA)

Tháng Sáu 26, 2016

 

“Ngày Vận Động Cho Việt Nam” tại Quốc hội Hoa Kỳ

Hòa Ái, phóng viên RFA
2016-06-24

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/vietnam-advocacy-day-2016-ha-06242016133510.html

.

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/vietnam-advocacy-day-2016-ha-06242016133510.html/Untitled-1.jpg/image

Toàn cảnh “Ngày Vận Động Cho Việt Nam” tại Quốc hội Hoa Kỳ hôm 23/6/2016. RFA photo

Ngày 23 tháng 6, là ngày thứ hai của chiến dịch vận động cho VN năm 2016, hàng trăm người Việt ở Mỹ và Canada tụ họp về Quốc hội Hoa Kỳ để gặp gỡ các nhà lập pháp, trình bày những vấn đề ở VN cũng như thể hiện nguyện vọng của họ cho người dân VN.

Với chủ đề “Ngày Vận Động Cho Việt Nam” trong chiến dịch vận động thường niên cho nhân quyền và dân chủ ở VN, hàng trăm người Việt từ khắp 40 tiểu bang của nước Mỹ và từ Canada có mặt ở Quốc hội Liên bang Hoa Kỳ trong ngày 23 tháng 6 để gặp gỡ và trình bày với các Thượng Nghị sĩ và Dân biểu Mỹ về tình hình ở VN liên quan đến các vấn đề như cuộc bầu cử Đại biểu Quốc hội và Hội đồng Nhân dân hồi tháng 5 vừa qua, hiện trạng sinh hoạt tôn giáo, tình trạng người dân bị bắt bớ và bị tra tấn, vấn nạn thảm họa môi sinh cá chết hàng loạt đã 3 tháng ròng mà vẫn chưa công bố minh bạch nguyên nhân…

Điểm đặc biệt của của chiến dịch vận động năm 2016, lần đầu tiên những người Việt tham gia có cơ hội lắng nghe và trao đổi trực tuyến với một số các nhà hoạt động dân chủ trong nước như cựu tù nhân lương tâm Luật sư Lê Công Định, ông Nguyễn Bắc Truyển, bà Hồ Thị Bích Khương. Họ trình bày những diễn tiến mới nhất về tình trạng vi phạm nhân quyền ở VN. Bên cạnh đó cũng có sự xuất hiện của những người được cho là nhân chứng về đàn áp tôn giáo như bà Trần Thị Hồng, vợ của tù nhân lương tâm-Mục sư Nguyễn Công Chính; Mục sư A Ga; tín đồ Hòa Hảo thuần túy-ông Trần Quang Tâm. Những người này kể lại những gì xảy ra cho chính họ phải sống trong tình trạng bị bắt bớ, đánh đập vì đời sống đức tin của mình.

Về phía những người Việt tại Mỹ và Canada, trong chiến dịch vận động cho nhân quyền và dân chủ năm 2016, họ chuyển đến những nguyện vọng của người dân VN với chính giới Lập pháp Hoa Kỳ, đồng thời vận động các vị Dân biểu và Thượng Nghị sĩ Mỹ yêu cầu Hành pháp áp dụng biện pháp chế tài có sẵn lên VN vì vi phạm nhân quyền một cách nghiêm trọng và thông qua các luật mới, trong đó có 3 dự luật “Frank R. Wolf International Religious Freedom Act”; “Vietnam Human Rights Act”; “Global Magnitsky Human Rights Accountability Act”, cũng như hoãn biểu quyết TPP cho đến khi VN chứng minh một cách cụ thể về cải thiện nhân quyền.

Tham gia trong chiến dịch vận động nhân quyền và dân chủ cho VN lần thứ 5, bà Khưu Hiền Duyên, một người Mỹ gốc Việt về VN làm từ thiện, đã bị bắt giữ hồi tháng 5 năm nay, nói với Đài RFA rằng bà kêu gọi giới chức Mỹ phải yêu cầu chính quyền VN thực hiện lời hứa thả tù nhân lương tâm khi tham gia vào Hiệp định Đối tác Xuyên Thái Bình Dương-TPP. Với trải nghiệm bị bắt giữ mà không có lý do gì, bà Khưu Hiền Duyên cảm nhận được tình cảnh người dân trong nước bị bắt bớ, tù đày một cách vô cớ nhưng tiếng kêu cứu của họ gần như là vô vọng ngay trên quê hương mình. Bà Duyên chia sẻ:

“Bản thân của mình là người trải qua kinh nghiệm đó là vừa rồi mình về VN và bị nhà cầm quyền VN bắt giữ 6 ngày và 5 đêm. Ở đó không có lý do gì để giữ mình nhưng họ vẫn giữ vì lý do là không có lý do. Mình cảm thấy nhân quyền của mình rất bị xúc phạm. Ngoài ra các anh em đi chung với mình cũng bị bắt vô cớ và bị đánh đập rất nhiều. Gần như nhân quyền ở VN rất tồi tệ. Hôm nay, mình đến đây cùng tất cả mọi người để vận động yêu cầu nhà cầm quyền VN phải tôn trọng những gì đã hứa với nước Mỹ và người dân của mình.”

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/vietnam-advocacy-day-2016-ha-06242016133510.html/IMG_2839.jpg-400.jpg/image

Cựu Dân biểu Cao Quang Ánh trả lời đài Á Châu Tự Do. RFA photo

Người Mỹ hiểu hơn về Việt Nam

Hiện diện tại buổi gặp gỡ với cộng đồng nguời Việt, Thượng Nghị sĩ (TNS) Bill Cassidy cho rằng qua các cuộc vận động như thế này người Mỹ có sự hiểu biết rõ nét hơn về tình hình thực tiễn ở VN. TNS. Bill Cassidy nêu lên hiện tượng cá chết hàng lọat hồi đầu tháng 4 gây ra thảm họa môi trường biển khiến, ảnh hưởng nghiêm trọng đến đời sống của người dân như là một ví dụ của nhiều vấn đề đang diễn ra tại VN. Ông Cassidy cảm ơn cộng đồng người Việt luôn sẵn lòng cất lên tiếng nói thay cho người dân ở quê nhà của họ để cùng với người Mỹ có những hành động cố gắng cải thiện đời sống xã hội cho dân chúng ở VN. TNS Bill Cassidy phát biểu:

“Một lần nữa tôi cảm ơn quý vị đã giúp cho tôi và tất cả người dân Hoa Kỳ hiểu biết nhiều hơn về các vấn đề đang xảy ra ở VN để tôi cùng với quý vị có thể làm việc với nhau trong nỗ lực đạt được sự tự do thật sự cho dân chúng ở VN cũng như cho chính chúng ta ở nước Mỹ này”.

Trao đổi với Đài ACTD, cựu Dân biểu Cao Quang Ánh, người luôn đồng hành với các cuộc vận động thường niên, cho biết cộng đồng người Việt cần tiếp tục duy trì vì mục đích xã hội VN được tự do-dân chủ-nhân quyền:

“Những phái đoàn của chúng ta sẽ đi đến các văn phòng Thượng Nghị sĩ và Dân biểu của mình, ngồi xuống nói chuyện với họ, kêu gọi họ ủng hộ nhưng dự luật liên hệ tới VN như là Dự luật Nhân quyền cho VN, Dự luật Chế tài VN…Qua những buổi họp giống như ngày hôm nay thì mới xây dựng được sự liên hệ giữa mình và những người trong Quốc hội. Và chỉ qua sự liên hệ đó thì mình mới có thể ngồi xuống làm việc với họ được. Những ngày vận động mặc dù nhiều khi kết quả không thể thấy được ngay lập tức nhưng đây là vấn đề chúng ta phải cần làm nếu chúng ta muốn nâng đỡ cộng đồng cũng như ép chính quyền VN phải thay đổi.”

Sau 2 giờ đồng hồ họp mặt cùng nhau, mỗi nhóm người Việt chia ra, đi đến từng văn phòng của các Thượng Nghị sĩ và Dân biểu đại diện cho tiểu bang của họ với niềm tin dù việc làm vận động cho nhân quyền dân chủ ở VN kéo dài trong rất nhiều năm nữa nhưng thành quả sẽ được gặt hái với tinh thần đoàn kết của dân tộc Việt.

VIDEO :

Vận động cho Việt Nam tại Quốc hội Hoa Kỳ

RFAVietnamese |   Published on Jun 24, 2016

https://www.youtube.com/watch?v=_jT2YhQNnwM

—————————–

TIN LIÊN QUAN :

Ngày Vận Động Cho Việt Nam năm 2016: Những điểm mới độc đáo

Mạch Sống, ngày 20 tháng 6, 2016

http://www.machsongmedia.com/vietnam/nhanquyen/1116-2016-06-21-00-27-35.html

 

 

 

BÁC SĨ NGUYỄN ĐAN QUẾ NHẬN GIẢI THƯỞNG NHÂN QUYỀN GWANJU (Gia Minh – RFA)

Tháng Sáu 26, 2016

 

Bác sĩ Nguyễn Đan Quế nhận giải thưởng nhân quyền Gwangju

Gia Minh, PGĐ Ban Việt Ngữ
2016-06-24

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/dr-ngdanque-talks-ab-the-award-n-its-impact-t-vn-demo-movement-an-06242016084257.html

.

Giải thưởng nhân quyền Gwangju năm nay được trao cho bác sĩ Nguyễn Đan Quế, nhà bất đồng chính kiến nổi tiếng tại Việt Nam do hoạt động kiên trì vì nền dân chủ tại Việt Nam suốt mấy chục năm qua.

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/dr-ngdanque-talks-ab-the-award-n-its-impact-t-vn-demo-movement-an-06242016084257.html/NguyenDanQue-1000.jpg/@@images/47356bb1-ba26-435e-a422-05aba06b9d25.jpeg

Bác sĩ NGuyễn dan Quế, nhà bất đồng chính kiến nổi tiếng tại Việt Nam. Photo courtesy of vietnamhumanrightsdefenders.net

Chính quyền Hà Nội lên tiếng yêu cầu phía Hàn Quốc rút lại giải thưởng; tuy nhiên ban tổ chức giải thưởng Gwangju vào ngày 18 tháng 5 vừa qua vẫn trao giải cho bác sĩ Nguyễn Đan Quế. Ông cho Gia Minh của đài Á Châu Tự Do biết:

– Ngày 18 tháng 5 giải thưởng đã được trao với sự vắng mặt của tôi, nghĩa là chiếc ghế để trống. Tôi có gửi sang một video phát biểu về hiện trạng nhân quyền tại Việt Nam. Tôi cũng gửi cho họ một số hình ảnh về hoạt động đấu tranh cho nhân quyền tại Việt Nam.

Gia Minh: Nhiều người cùng chí hướng với bác sĩ rất hoan nghênh điều đó và ông thấy giải thưởng có sức mạnh động viên như thế nào đối với những người tham gia đấu tranh tại Việt Nam?

Bác sĩ Nguyễn Đan Quế: Tôi thấy nó có sức động viên mạnh. Trong cuộc tranh đấu cho dân chủ- nhân quyền tại Việt Nam, nhiều người thấy rằng hiện nay lực lượng các người trẻ rất giỏi Internet, ứng phó như một lực lượng phản ứng nhanh đang tham gia rất đông mặc dầu sự đàn áp là ghê gớm.

Tinh thần 18 tháng 5 ở Gwangju thì quí vị đã biết: một tinh thần rất bốc lửa chiến đấu và mặc dù bị chính quyền Chun Doo-hwann đàn áp rất mạnh nhưng tình thần đó đã hướng dẫn cho nước Đại Hàn đi đến thịnh vượng như ngày hôm nay. Tôi thấy tinh thần đó đang khích lệ anh em trẻ rất nhiều tại Việt Nam. Đó là một dấu ấn.

Một điều nữa là trong tất cả các giải mà tôi được trước đây, chỉ có một giải này là là tôi nhận được khi tôi ở ngoài nhà tù, còn tất cả những giải khác đều trong nhà tù. Đặc biệt nữa giải này là lần đầu tiên do các anh em hoạt động ở trong nước đề cử, mà cụ thể cụ thể là Hội Phụ nữ Nhân quyền Việt Nam đề cử; còn tất cả những giải khác đều do Tây Phương đề cử.

Giải thường này có tầm vóc Á châu, tầm vóc Đông Nam Á thôi; nhưng đó là giải mà tôi yêu thích vì những đặc điểm mà tôi vừa nói.

Còn đối với phong trào thì tôi thấy nó có sức động viên mạnh mẽ ở thời điểm sôi động này.

Vai trò của giới trẻ

Gia Minh: Như bác sĩ nói hiện nay có rất nhiều bạn trẻ có tinh thần dấn thân, họ có tiếp xúc với bác sĩ và khi tiếp xúc như thế ông truyền đạt những kinh nghiệm gì cho họ?

Bác sĩ Nguyễn Đan Quế: Rất nhiều anh em đến thăm tôi không phải bây giờ mà từ trước, mặc dù khi tôi ra khỏi tù tôi bị quản thúc tại gia rất mạnh mẽ.

Tổng quát tôi có thể nói đối với những anh em trẻ viết blog thì tôi khuyến cáo nên tiến đến thành lập một mạng lưới của những người viết blog. Thế rồi Hội Phụ nữ Việt Nam đến thăm tôi, dân oan… đông lắm.

Thế thì khi một hướng đi ngày càng rõ nét mà tôi nghĩ nó đang rõ nét cho đường lối mới ra đời, thì tất cả mọi người dân, tất cả giới trẻ trong đó có các xã hội dân sự, trong đó có công đoàn độc lập.

Đường lối mới đó đánh thẳng vào khả năng tham mưu của bộ chính trị đảng cộng sản Việt Nam sẽ đưa đến thay đổi dứt khoát tại Việt Nam.

Gia Minh: Cám ơn Bác sĩ Nguyễn Đan Quế.

Những bạn trẻ tôi có khuyến cáo hai điểm: điểm thứ nhất là phải bỏ hẳn tinh thần ‘trọng nam, khinh nữ’. thứ hai tôi nói với các chị em rằng phụ nữ chiếm trên 50% dân số thế giới; đương nhiên các hoạt động của họ trong xã hội, trong kinh tế, trong chính quyền, trong xã hội dân sự… thì dần dần chúng ta phải tiến đến con số tương đương chứ không thể nào như hiện tại được.

Tôi nói phải tham gia vào cuộc đấu tranh dân chủ ngay từ thời điểm bắt đầu này; ít nữa khi một chính quyền mới ra đời thì vai trò của phụ nữ sẽ rất mạnh.

Đối với các anh em tù nhân lương tâm thì từ trong tù cho đến khi ra ngoài tôi cũng khuyến cáo các anh em tù nhân phải ngồi lại với nhau, họp lại mặc dù thuộc các tổ chức khác nhau. Khi anh em ra (tù) thì phải có một hội và ngày hôm nay đã có hội đó – Hội Cựu Tù nhân Lương tâm ra đời năm 2014.

Hiện bây giờ trong tình hình rất sôi động này, các anh em sinh viên họ đang phản ứng trong các đại học, không chịu các luật lệ của chính quyền, không chịu sự đàn áp của những cán bộ giáo dục. Hiện họ tiếp xúc với tôi và yêu cầu ủng hộ việc thành lập (dù hiện nay tên chưa có) tổng hội sinh viên hay hình thức liên đoàn sinh viên tại khắp các tỉnh trên toàn quốc, thì tôi đồng ý khuyến khích thành lập. Tôi ủng hộ ý kiến đó để cho anh em làm. Nói chung các anh em trẻ muốn có một nền giáo dục nhân bản hơn, đàng hoàng hơn chứ không thể nào như thế này được nữa.

Nay có một số giáo viên, một số giáo sư đại học đang tại chức có tiếp xúc với tôi cũng không chịu chuyện đó nữa.

Tôi ủng hộ tất cả các phong trào của sinh viên, của giới trẻ, của các giáo sư đại học. Nói chung giới trẻ giỏi Internet phải là động lực, lực lượng phản ứng nhanh để đưa đến một thay đổi quyết định vào một thời điểm sắp tới.

Gia Minh: Có ý kiến nói hiện có nhiều xã hội dân sự hình thành nhưng không thống nhất, không đoàn kết được với nhau; ông là người hoạt động lâu năm và tiếp xúc nhiều thì thấy nhận định đó thế nào?

Bác sĩ Nguyễn Đan Quế: Vấn đề như thế này: đây là cuộc chiến đấu xuất phát do phản ứng của người dân.

Tôi  nói rõ thế này: sau năm 1975 nhân dân hai miền Nam Bắc hòa làm một hình thành một cuộc chiến đấu mới chứ không phải cuộc chiến đấu cũ quốc- cộng nữa đâu; đánh thẳng vào bộ chính trị đảng cộng sản Việt Nam, đánh thẳng vào khả năng tham mưu từ sức mạnh quần chúng từ dưới lên… đối với đảng cộng sản Việt Nam về đường lối, về những sai lầm kinh tế xuất phát từ chủ nghĩa Mác- Lê nin.

Đây là một cuộc chiến đấu toàn dân, toàn diện, cài răng lược, không còn chiến tuyến cũ nữa và bất bạo động. Thế thì một thời gian dài, rất dài mấy chục năm rất gian khổ, bị đàn áp. Nay các xã hội dân sự ra đời được rồi, cứ để ra đời đi, cùng một mục đích, cùng một mục tiêu tranh đấu cho quyền lợi tập thể của mình, rồi tình hình sẽ còn biến nữa.

Tin, bài liên quan

Bác sĩ Nguyễn Đan Quế được giải nhân quyền Gwangiu

“Hương hoa lài” khích lệ các tiếng nói đối kháng

 

 

 

HẬU BREXIT : LÀM SAO ĐỂ CON TÀU CHÂU ÂU KHÔNG ĐẮM ? (Trọng Thành – RFI)

Tháng Sáu 25, 2016

 

Hậu Brexit : Làm sao để con tàu Châu Âu không đắm ?

Trọng Thành – RFI

Đăng ngày 25-06-2016

http://vi.rfi.fr/phap/20160625-hau-brexit-lam-sao-de-chau-au-khong-chim-tau

 

Trưng cầu dân ý tại Anh về « rời bỏ hay ở lại châu Âu » và đe dọa khủng bố, bạo lực, là chủ đề lớn của các tuần báo Pháp. « Làm gì để cứu châu Âu » sau Brexit là tựa trang bìa Le Nouvel Observateur. Le Courrier International tìm cách lý giải : « Tổ chức Nhà Nước Hồi Giáo khiến các xã hội chúng ta bị cực đoan hóa ra sao », trong khi l’Express đặt câu hỏi : « Làm thế nào đánh bại được quân thánh chiến ».

http://scd.vi.rfi.fr/sites/viet.filesrfi/imagecache/rfi_16x9_1024_578/sites/images.rfi.fr/files/aef_image/medusa.jpg

Tranh “Chiếc bè Méduse” (1819) của họa sĩ Pháp Théodore Géricault.Ảnh : Wikipédia

Le Nouvel Observateur dành hồ sơ chính cho chủ đề Brexit, với bức họa nổi tiếng « Chiếc bè Méduse ». Trên nền bức họa, với hai hình ảnh biểu tượng : Lá cờ châu Âu 12 ngôi sao (được dùng làm cánh buồm) và quốc kỳ nước Anh (được dùng làm chiếc khăn kêu cứu), là dòng chữ : « Từ thảm nạn đến giải cứu ». L’Obs bình luận : 23/06/2016 là « một bước ngoặt trong lịch sử châu Âu », dù cử tri Anh có ủng hộ giải pháp Brexit hay không.

Sóng lớn dư luận đã nổi lên, hiện thực đã hoàn toàn khác. Kể từ giờ, hàng triệu người Anh ủng hộ Brexit và rất đông đảo người châu Âu quyết định không chấp nhận quyền điều hành của « một nhúm các nguyên thủ ». Cho dù tính chất mỵ dân « của chiến dịch trưng cầu dân ý bi thảm này » là đáng lên án, nhưng « điều tồi tệ đã xảy ra », và những người ủng hộ châu Âu buộc đối mặt với thách thức : « Làm thế nào để tránh chìm tàu ? ». Riêng tại Pháp, chỉ còn gần 40% cử tri ủng hộ lý tưởng châu Âu, theo một thăm dò dư luận, so với 69% vào năm 2004.

Lý do khiến « dự án châu Âu » chệch hướng

Để tìm được lối thoát, cần hiểu các nguồn cơn. Cùng với các nhân chứng – đã tham gia vào cuộc « phiêu lưu » xây dựng châu Âu -, Le Nouvel Observateur đi ngược về quá khứ để « phân tích (…) những khuyết tật nghiêm trọng », khiến dự án xây dựng một châu Âu hòa bình và thịnh vượng bị mất hướng. Theo cựu thủ tướng Bỉ Guy Verhostadt, giấc mơ về một châu Âu liên bang đã trệch đường ngay từ năm 1955, do lỗi của nước Pháp.

Vào thời điểm đó, Quốc Hội Pháp đã bỏ phiếu chống lại một « liên minh chính trị, một cộng đồng quốc phòng châu Âu và một chính phủ châu Âu ». Thay vào đó là « một liên minh thuế quan ». Sự thiếu nhất quán của Liên Hiệp Châu Âu bắt nguồn từ đây : một khu vực đồng tiền chung không được điều hành thống nhất về kinh tế, một vùng tự do đi lại không có biên giới chung… Châu Âu đã phản ứng hết sức chậm trước các khủng hoảng. Nếu như Mỹ giải quyết khủng hoảng tài chính 2007 trong vòng 9 tháng, thì châu Âu đã phải mất 8 năm.

Một thời điểm khác được cựu ngoại trưởng Pháp Hubert Vedrine kể lại, là vào năm 1992, khi nước Pháp dưới thời Mitterand nỗ lực để thông qua Hiệp Ước Maastricht, một trong những trụ cột của Liên Hiệp, thì lý tưởng về một châu Âu liên bang, đã bắt đầu bị một số lớn cử tri ghét bỏ. Theo cựu ngoại trưởng, một lý do chủ yếu là do những quy định bị coi là can thiệp thái quá vào đời sống thường ngày của người dân, được khởi sự từ Đạo Luật (về thị trường) Châu Âu Thống Nhất (Single European Act), được thông qua năm 1986.

Năm 2005 một lần nữa châu Âu lỡ tàu. Cơ hội thông qua một Hiến Pháp chung, để lục địa già cỗi này hợp nhất thành một liên bang như Hoa Kỳ đã không thành, đặc biệt do cản trở từ Anh Quốc. Thay vì một thỏa ước cô đọng, mang tính nguyên tắc, ủy ban dự thảo đã đưa ra cho cử tri xem xét và bỏ phiếu một thỏa thuận dày đến « 191 trang, với 448 điều khoản (…) và 50 tuyên bố ». Kết quả là dự thảo bị bác.

Các lãnh đạo châu Âu cũng đã không đánh giá đúng những hệ quả nghiêm trọng của việc khối cộng sản Đông Âu tan rã năm 1989, cũng như không dự đoán trước khủng hoảng Hy Lạp 2009… Và rồi, châu Âu 2014 phải bất ngờ đối mặt với làn sóng nghị sĩ cực hữu lọt vào Nghị Viện châu Âu, với mục tiêu duy nhất là giải thể Liên Hiệp.

Ngừng mở rộng châu Âu, tăng cường xây dựng khối euro

Học quá khứ để hướng đến tương lai, Le Nouvel Observateur giới thiệu quan điểm của hai chính trị gia. Cựu ngoại trưởng Vedrine đề nghị ngừng mở rộng châu Âu, để xem xét lại từ đầu dự án xây dựng, trong khi đó, cựu nghị sĩ Daniel Cohn-Bendit nhắm thẳng vào mục tiêu xây dựng một châu Âu liên bang, với một hạ viện và một thượng viện có thực quyền, một phương thức điều hành dựa trên quyết định của đa số, hay một quân đội chung.

Tuần báo Le Point cũng có quan điểm khá gần gũi với L’Obs. Bài xã luận của Le Point khẳng định : Dự án chung châu Âu là « một thế mạnh chủ đạo » đối với người châu Âu trước các thách thức của thế kỷ XXI. Le Point kêu gọi « đừng phá bỏ cái vốn liếng chính trị được tích lũy trong suốt quá trình hội nhập hơn 60 năm của lục địa ».

Tuy nhiên, theo Le Point, chạy theo « giấc mơ » về một liên bang châu Âu – được xây dựng trên sự suy tàn của các quốc gia thành viên – là hành động « tự sát ». Tuần báo đề nghị Liên Hiệp Châu Âu tập trung trước hết vào việc « quản lý các mối hiểm họa chung », vào « các chính sách mang lợi trực tiếp cho các công dân », cụ thể là theo mô hình Eramus, một chương trình hỗ trợ sinh viên rất có hiệu quả.

Châu Âu cũng cần chấm dứt việc mở rộng không ngừng …., « cần giới hạn các bất bình đẳng, với việc đầu tư mạnh vào giáo dục, và hạ tầng cơ sở », « tăng cường kiểm soát biên giới chung»…, « khu vực đồng euro cần được củng cố nhờ sự phối hợp các chính sách kinh tế hay sự thống nhất trong các chính sách thuế khóa, xã hội, mà để làm được điều này, (…) cần tính đến việc lập ra một nghị viện chung của các nước đồng euro, dựa trên Nghị Viện của toàn Liên Hiệp (…) ».

Không thể khoan dung « sự thù hận »

Lo ngại bạo lực là ám ảnh chung của nhiều tuần báo. Bài « Thù hận », xã luận của Le Point, đề nghị « gọi đúng tên của cái ác, và cần coi đây là điều kiện để diệt trừ nó ». Le Point điểm mặt những thủ phạm mang lại thù hận, như « chủ nghĩa dân tộc », động cơ khiến người ta giết hại nữ dân biểu Anh Cox, chỉ vì đấu tranh để nước Anh ở lại với châu Âu, như tổ chức Nhà Nước Hồi Giáo « không ngừng đẩy xa hơn những giới hạn của sự ghê tởm ».

Phê phán phản ứng « rúc đầu vào cát » của tổng thống Mỹ, sau vụ thảm sát lịch sử tại Orlando, không dám gọi thẳng tên « chủ nghĩa Hồi Giáo cực đoan », Le Point cũng đặc biệt lên án các hành động bạo lực xảy ra tại Paris mới đây, bên lề các cuộc tuần của công đoàn CGT phản đối dự luật lao động. Bài xã luận nhấn mạnh : « dù hận thù là sự nổi giận của những kẻ yếu, hay là sự dũng cảm của những kẻ đốn mạt, thì trước hết chúng ta đều có một nghĩa vụ là không được khoan dung nó, phải không ngừng lên án nó ».

Về chủ đề này, tuần báo l’Express mời độc giả thưởng thức hai bức biếm họa, về cuộc đối thoại tưởng tượng giữa một tay khủng bố thánh chiến và một phần tử phá phách trong các biểu tình của công đoàn. Phá « bệnh viện trẻ em » là điều kẻ khủng bố không nghĩ tới. Trong khi kẻ phá hoại tâm sự chưa hề xem dự luật lao động, thì tay khủng bố cho biết không hề đọc kinh Coran.

Cội nguồn của quái vật Daech

Báo Le Courrier International giới thiệu bài « Sự lây lan của con người bệnh hoạn » (rút từ trang mạng thông tin Ả Rập Shaffaf), truy tìm cội nguồn sự ra đời của Daech (tổ chức Nhà Nước Hồi Giáo), cơn ác mộng của thế giới đương đại. Theo tác giả, Daech không phải là con đẻ của « tình cảm bị hạ nhục của người Ả Rập », mà bắt nguồn từ các đế chế dầu mỏ vùng Vịnh.

Do mong muốn duy trì « trạng thái ổn định » tại các nước Ả Rập, tránh khỏi « cách mạng », Hoa Kỳ và các đồng minh phương Tây đã tìm cách khuyến khích việc Hồi Giáo hóa các xã hội này. « Không ai dự đoán được một quái vật đang hình thành, cũng không ai đoán biết được cách thức nó biến hóa, cũng như cái bệnh hoạn mà nó sẽ phổ biến ra khắp thế giới ».

Podemos « mê hoặc » Tây Ban Nha

Về chính trị châu Âu, ít ngày trước cuộc bầu cử Quốc Hội Tây Ban Nha (chủ nhật, 26/06) (được tổ chức nửa năm sau khi quốc gia này không lập được chính phủ), l’Express có bài phân tích « (Đảng) Podemos mê hoặc Tây Ban Nha ». Nhân vật trung tâm của bài viết là lãnh đạo Podemos, Pablo Iglesias, 37 tuổi, một giảng viên đại học.

Theo l’Express, « con đực đầu đàn » là hình ảnh mà báo giới, giới chính trị học thường dùng để nói về lãnh đạo Podemos, cả theo nghĩa đen, lẫn nghĩa bóng. Sự xuất hiện của Podemos (trong tiếng Tây Ban Nha nghĩa là « chúng ta có thể ») đã chấm dứt tình trạng lưỡng đảng thống trị chính trường truyền thống tại nước này.

L’Express nhận xét, thế mạnh của ban lãnh đạo trẻ Podemos là dựa trên « một nền tảng lý thuyết vững chắc và nghệ thuật hùng biện ». Chỗ dựa thực thụ của Podemos là Ernesto Laclau, một tư tưởng gia người Achentina, qua đời năm 2014, người ủng hộ sự trỗi dậy của dân chúng chống lại tầng lớp tinh hoa. Vẫn theo l’Express, Podemos dựa rất nhiều vào các kinh nghiệm tổ chức của chính quyền Cuba, hay chế độ Venezuela của Chavez.

Mỹ : Người có thể giúp Trump chiến thắng

Nhìn sang nước Mỹ, Le Point có hồ sơ về « Người đàn ông có thể giúp Trump chiến thắng ». Người được nói đến là Paul Manafort, được đánh giá là một « nhà vận động hậu trường tài năng ». Theo Le Point, hành nghề từ 30 năm nay, Paul Manafort đã phục vụ rất thành công nhiều nhà độc tài, thuộc đủ loại, trong đó phải kể đến tổng thống Ferdinan Marcos (Philippines), hay tổng thống Ukraina Viktor Yanukovitch, bị lật đổ cách nay hai năm… Nhân vật đặc biệt này cũng từng phục vụ nhà tài phiệt Gerald Ford, các tổng thống Hoa Kỳ Reagan hay Bush Cha.

Thành công được coi là lớn nhất của Paul Manafort, đó là đưa được Yanukovitch trở thành tổng thống Ukraina năm 2010. Ông Yanukovitch vốn bị coi là một lãnh đạo tham nhũng, sống trong một dinh thự vô cùng xa hoa, một con rối trong tay Putin. Tuy nhiên, Paul Manafort đã thành công biến Yanukovitch trở thành một nhà cải cách, và giúp cho ông ta có được rất nhiều uy tín tại Mỹ.

Vào tháng trước, Donald Trump đã thâu nhận Paul Manafort làm cố vấn trưởng và sa thải lãnh đạo chương trình tranh cử cũ. Le Point ghi nhận, hiện tại, để trấn an ban lãnh đạo đảng Cộng Hòa, cố vấn Manafort khẳng định Trump sẽ « nhẹ nhàng hơn » trong các lời lẽ nhắm vào người Hồi Giáo, nhưng Trump không thay đổi. Dù sao, theo Le Point, « nếu như Paul Manafort đã từng khiến cho (các nhà độc tài) Mobutu và Yanukovitch trở thành những người gần như đáng kính, thì tại sao lại không làm được với ông Trump ? ».

Niềm tin kỹ nghệ toàn năng đe dọa sinh thái

Về khí hậu, mục « Thảo luận » của Le Nouvel Observateur có bài phỏng vấn thú vị với nhà triết học Pháp Frédéric Neyrat. Ông Neyrat nêu bật tính chất nguy hiểm của quan niệm « địa-kỹ nghệ » (géo-ingénerie). Tức chủ trương có thể thuần túy dùng kỹ thuật, công nghệ để giải quyết vấn đề trái đất bị hâm nóng, mà không cần thay đổi lối sống, lối tiêu thụ, hướng đến một xã hội giảm tăng trưởng, tôn trọng sinh thái.

Theo tác giả, sử dụng công nghệ theo hướng này (mà ông gọi là công nghệ « đóng ») là tuyệt đối hóa khả năng tác động của con người đến tự nhiên (khác với các công nghệ « mở », được sử dụng ở mức độ khiêm tốn, ở quy mô địa phương). Hệ quả của cách hành xử đó là đưa môi trường biến đổi đến mức không thể sửa chữa được.

Để bảo vệ được hệ sinh thái Trái đất, triết gia Pháp đề xuất quan điểm, cần bảo vệ « cái hoang dã » trong « Tự nhiên », duy trì sự tách biệt giữa « Tự nhiên » với xã hội con người. Tác giả so sánh, cũng như « tình yêu chỉ bắt đầu », khi ta gặp gỡ tha nhân và trải nghiệm sự khác biệt. Chính « trong không gian giãn cách ấy, mà sự tưởng tượng, hứa hẹn, một tương lai là có thể được ». Quan niệm địa-kỹ nghệ không chấp nhận điều đó.

 

 

 

HẬU QUẢ VỤ BREXIT (Ngô Nhân Dụng)

Tháng Sáu 25, 2016

 

Hậu quả vụ Brexit

Ngô Nhân Dụng

Friday, June 24, 2016 7:12:24 PM

http://www.nguoi-viet.com/absolutenm2/templates/viewarticlesNVO.aspx?articleid=230793&zoneid=7

 

Brexit nghĩa là nước Anh (Britain) rời khỏi (Exit) Cộng Ðồng Châu Âu (EU) gồm 28 quốc gia. Hai năm trước, người ta đã bàn sôi nổi coi nước Hy Lạp (Greece) vỡ nợ có phải ra khối EU hay không, sinh ra chữ Grexit. Ngày nay, Brexit đã trở thành một chữ quốc tế. Tại phi trường Bordeaux, trước ngày dân Anh đi bỏ phiếu, tôi đã thấy trên mấy tờ báo Pháp bàn về vụ Brexit ngay trang nhất. Nhật báo Le Figaro đặt tựa: “Brexit: Châu Âu lo cơn bệnh lan truyền.” Mục quan điểm tờ Le Monde nói thẳng: “Mối nguy hiểm Brexit,” trong đó có mối lo nền dân chủ ở nhiều nước đang bị đe dọa vì phong trào cực hữu. Do đó, Le Monde kêu gọi Cộng Ðồng Châu Âu phải cùng nhau soi sáng lương tâm, can đảm tiến hành cải tổ các định chế.

Ngày Thứ Năm, dân Anh đã quyết định “ly dị” với EU với 51.8% trên 48.2%, mặc dù lãnh tụ các đảng chính trị đều khuyến cáo bỏ phiếu “không.” Kết quả cuộc bỏ phiếu chỉ có tính cách “khuyến nghị” chứ không bắt buộc, nhưng không chính phủ nào dám làm ngược lại. Thủ Tướng Cameron đã từ chức, để chịu trách nhiệm, nhưng người lên thay làm lãnh đạo đảng Bảo Thủ của ông sẽ gặp khó khăn. Vì đa số trong 650 đại biểu trong Viện Dân Biểu không ủng hộ Brexit. Nếu việc lập chính phủ gặp bế tắc, dân Anh sẽ bầu lại vào mùa Thu. Sau đó, chính phủ mới sẽ có hai năm để thể hiện ý chí của dân, thảo luận việc ra đi với các nước còn lại trong Cộng Ðồng Châu Âu. Hai bên sẽ quyết định xem nước Anh sẽ liên hệ với các nước còn lại như thế nào.Theo định chế của EU, những quyết định này phải được tất cả 27 nước đồng ý, cho nên cuộc thương thuyết sẽ kéo dài. Trong thời gian chờ đợi, kinh tế nước Anh sẽ suy sụp, điều mà chính những người cổ động ly khai cũng đoán trước.

Hợp tác giữa các nước Châu Âu là ý kiến được một nhà chính trị Pháp đưa ra từ thập niên 1950, với mục đích chấm dứt cảnh hai cuộc đại chiến thế giới trong thế kỷ 21 đều bắt đầu từ xung đột giữa các nước Châu Âu. Năm 1952, sáu quốc gia trong lục địa bắt đầu hợp tác kinh tế, ba nước Pháp, Ý và Tây Ðức đóng vai chủ chốt, cùng ba nước nhỏ. Ðến năm 1973 Anh Quốc mới tham dự, Tây Ban Nha và Bồ Ðào Nha xin vào năm 1986. Sau khi khối Cộng Sản Ðông Âu tan rã, nhiều quốc gia khác đã tham gia. Hiện nay còn những nước khác đang nộp đơn chờ đợi là Albania, Macedonia, Montenegro, Serbia và Thổ Nhĩ Kỳ; nhưng sau khi nước Anh rút ra thì còn lâu khối EU mới nghĩ đến việc thâu nhận thêm.

Ngược lại, người ta đang lo lực ly tâm sẽ lan từ Anh Quốc ra một số nước khác. Ðể ngăn chặn làn sóng ly khai, những nước còn lại trong EU sẽ có khuynh hướng gây khó khăn cho chính phủ Anh trong cuộc thương lượng sắp tới. Họ muốn chứng tỏ rằng việc rút ra khỏi Cộng Ðồng Châu Âu gây những hậu quả tai hại như thế nào, để những nước khác lấy đó làm gương. Vì vậy, nước Anh sẽ bị đặt vào một vị thế rất yếu trước khi bắt đầu cuộc thương thuyết.

Rời khỏi Cộng Ðồng Châu Âu, việc buôn bán giữa Anh Quốc và các nước khác sẽ mất hết những ưu đãi về thuế quan, chỉ còn dựa trên thỏa ước của Tổ Chức Mậu Dịch Thế Giới (WTO). Một nửa hàng xuất cảng từ Anh Quốc bán sang Châu Âu, nay mai sẽ chịu thuế nhập cảng mới, bán giá đắt hơn. Hiện nay London là một trung tâm tài chánh quốc tế, nhưng mai đây địa vị đó sẽ mất. Nhiều ngân hàng và công ty tài chánh, đầu tư có thể dọn qua lục địa, thành phố Francfurt bên Ðức là nơi có triển vọng nhất. Khối lượng đầu tư quốc tế vào nước Anh sẽ giảm đi, nhiều công ty đa quốc sẽ rời khỏi London; khả năng của cả nền kinh tế về nghiên cứu, khám phá, canh tân sẽ giảm. Google và Facebook đã mở thêm trụ sở ở Ireland để có thể tiếp cận trực tiếp với thị trường Châu Âu. Hậu quả là nhiều người Anh sẽ mất việc làm, trong khi nạn lạm phát đe dọa sẽ gia tăng vì đồng tiền Anh mất giá, hậu quả là mức sống sẽ xuống thấp. Phong trào Ly Khai (Leave) ở Anh đã tiên đoán các hậu quả tai hại này, nhưng họ cho là chỉ xảy ra trong ngắn hạn. Họ không cho biết ngắn hạn là bao lâu và làm sao để thay đổi cho khá hơn trong dài hạn!

Chính phủ Anh tương lai có thể xin cộng tác với các nước trong Cộng Ðồng Châu Âu theo thể thức đã áp dụng đối với Na Uy, một nước Bắc Âu không gia nhập EU. Nhưng khi Na Uy muốn được áp dụng thuế quan ưu đãi với các nước EU, họ đã phải chấp nhận những điều kiện ngặt nghèo, mà chính phong trào Ly Khai (Leave) ở bên Anh đã chống kịch liệt để thu hút phiếu của cử tri. Những điều kiện đó là: Chấp nhận hầu hết các luật lệ thương mại của EU (trong khi không được tham dự việc thảo luận về các diều luật đó); Chấp nhận người lao động các nước được tự do vào làm việc (một điều mà phong trào Ly Khai chống kịch liệt nhất, để kêu gọi dân Anh ủng hộ). Hơn nữa, giống như Na Uy bây giờ, nước Anh vẫn phải đóng góp vào quỹ của EU, mà không được tham dự vào việc quyết định sử dụng ngân sách.

Sau khi chính phủ Anh và các nước còn lại trong Cộng Ðồng Châu Âu thương thuyết xong về mối liên hệ mới, các nước có thể đem trưng cầu dân ý để biến thành hiện thực. Dân chúng Anh sẽ phải được hỏi ý kiến lần nữa, khi đó có thể một phong trào đòi trở lại với EU sẽ bùng lên!

Vụ Brexit sẽ ảnh hưởng tới nước Mỹ ra sao?

Hậu quả đầu tiên là đồng tiền Mỹ đang lên giá, không những đối với tiền Anh mà với cả các nước khác. Khi kinh tế thế giới bước vào một giai đoạn bất định vì kinh tế Anh và Châu Âu xuống thấp, những nước có tiền tiết kiệm sẽ tìm mua trái phiếu của Mỹ để có nơi gửi tiền an toàn, vì thế rất nhiều tiền được đem ra mua Mỹ kim. Vụ Brexit sẽ làm cho kinh tế Mỹ phát triển chậm lại, vì nước Anh và Châu Âu vẫn là những quốc gia mua bán nhiều nhất với Mỹ. Ngân Hàng Trung Ương Mỹ trước đây dự tính sẽ tăng lãi suất trong Tháng Sáu, nhưng bây giờ sẽ phải hoãn lại tới sang năm, khi triển vọng kinh tế xuống thấp. Ðồng đô la lên giá cũng khiến hàng xuất cảng của Mỹ khó cạnh tranh hơn. Tuy nhiên ảnh hưởng của Brexit trên kinh tế Mỹ sẽ rất nhẹ và không kéo dài. Khi London mất địa vị một trung tâm tài chánh thì vai trò của New York sẽ trở nên quan trọng hơn.

Một hậu quả chính trị sau vụ Brexit là nước Anh sẽ không còn đóng vai trò “trung gian” giữa nước Mỹ và khối Châu Âu. Ảnh hưởng của chính phủ Mỹ trên các nước Châu Âu sẽ giảm, trong những vấn đề quốc tế như Trung Ðông, Ukraine, vân vân. Khi nước Anh không còn ngồi trong một ghế lãnh đạo của Cộng Ðồng Châu Âu thì họ sẽ không có tiếng nói trong các vấn đề như Ukraine, trong kế hoạch đối phó với chính phủ Nga, cũng như các đe dọa khủng bố quốc tế, nạn di dân tràn ngập, vân vân. Những nước cựu Cộng Sản đang chờ xin gia nhập Cộng Ðồng Châu Âu sẽ phải chờ lâu hơn nữa. Trong khi chính các nước đó muốn nhờ vào các điều kiện về luật pháp tự do, vế chống tham nhũng do EU đặt ra, để chính họ cải tổ nhanh hơn. Chính phủ Nga sẽ nhân cơ hội lôi kéo các nước này.

Nhưng một căn bản cộng tác giữa Mỹ và Châu Âu là Minh Ước Bắc Ðại Tây Dương (NATO) sẽ không thay đổi. Khi nước Anh vắng mặt, chính phủ Pháp sẽ được tự do hơn thúc đẩy việc thành lập lực lượng quân sự chung của Châu Âu, mà trước đây chính phủ Anh không đồng ý. Như vậy thì khối NATO sẽ được chia sẻ trách nhiệm bảo vệ Châu Âu.

Thủ Tướng Cameron đã tiên đoán sai về dân tình khi tổ chức cuộc trưng cầu dân ý. Một nhà bình luận kinh tế trên nhật báo Financial Times đã kết án ông thủ tướng vô trách nhiệm. Ông ta đã chịu hậu quả. Chính phủ các nước lớn ở lục địa, Pháp, Ý, sẽ gây khó khăn cho chính phủ tương lai của Anh, với hai mục đích. Thứ nhất, dọa các nước khác đừng nghĩ đến việc rút ra, vì hậu quả rất tai hại. Thứ nhì, họ cũng muốn dằn mặt các nhóm cực hữu trong nước họ có khuynh hướng ly khai.

Một hy vọng cho dân Anh Quốc và Châu Âu là sau cơn sốt Brexit này, cuộc khủng hoảng tài chánh và đồng tiền xuống giá sẽ khiến người dân Anh tỉnh ra và suy nghĩ kỹ hơn. Người ta có ít nhất hai năm để suy nghĩ lại và vận động với nhau. Giới lãnh đạo Anh vẫn không muốn ly khai có thể thỏa hiệp với các nước Châu Âu đi tới một phương thức cộng tác không khác xa với tình trạng hiện nay. Cuộc thương thảo có thể kéo dài như ông Donald Tusk, cựu thủ tướng Ba Lan, đang làm chủ tịch Ủy Hội Châu Âu tiên đoán, chắc sẽ mất bảy năm mới xong. Trong thời gian đó, rất nhiều chuyện có thể xảy ra.

 

 

 

BREXIT – MỘT NGÀY BUỒN (Lê Phan)

Tháng Sáu 25, 2016

 

Một ngày buồn

Lê Phan

Friday, June 24, 2016 7:10:12 PM

http://www.nguoi-viet.com/absolutenm2/templates/viewarticlesNVO.aspx?articleid=230792&zoneid=97

 

Sáng nay, Thứ Sáu, 24 Tháng Sáu, tôi bị đánh thức bởi một email của một bạn đồng nghiệp ở Đông Nam Á với một câu hỏi “Tại sao chuyện này có thể xảy ra được? Bộ các bạn khùng rồi sao? Ở đây chúng tôi cầu có được một Liên Hiệp Âu Châu để đối đầu với ông khổng lồ Trung Quốc.” Tôi đã trả lời “Tôi biết chứ. Tôi bỏ phiếu để ở lại. Nhưng Âu Châu khác Đông Nam Á!!! Tuy vậy đây là một ngày đáng buồn.”

Câu chuyện khó tin này bắt đầu khi Thủ Tướng David Cameron đánh cá và thua độ. Hơn nửa dân chúng Anh đã chọn nghe những lời đe dọa của các ông Boris Johnson, Michael Gove, Nigel Farage, cũng như các tờ nhật báo lá cải như The Sun và The Daily Mail. Và Liên hiệp Vương quốc Anh, Âu Châu, Tây phương và có thể toàn thế giới đã thức dậy không còn nguyên vẹn nữa. Vương quốc thống nhất sẽ mất đi rất nhiều ảnh hưởng và sẽ có thể sau cùng bị phân chia trở lại. Âu Châu mới mất nền kinh tế lớn thứ nhì và một trong những cường quốc có tầm nhìn cởi mở nhất.

Như nhà bình luận Martin Wolf của tờ Financial Times đã nhận xét, cái bản lề nối giữa Liên Hiệp Âu Châu và các cường quốc nói tiếng Anh đã bị bẻ gãy. Đây có lẽ là giây phút đáng kể nhất trong lịch sử Anh kể từ Đệ Nhị Thế Chiến. Nó có thể đánh dấu một điều còn đáng sợ hơn, đó là sự rút ra khỏi toàn cầu hóa và trở về với bảo hộ mậu dịch. Một số các đại công ty nay đã tìm lại bài học của thập niên 1930 khi bảo hộ mậu dịch cộng với chủ nghĩa quốc gia quá khích dẫn đến chiến tranh kinh tế và khủng hoảng toàn cầu. Và trên hết tất cả, nó là một sự chiến thắng của những người bất mãn và lo sợ chống lại những người tự tin vào khả năng của Liên Hiệp Vương Quốc Anh có thể đáp ứng được với thay đổi và lãnh đạo Âu Châu.

Địa lý của kết quả của cuộc bỏ phiếu cho thấy đây cũng là một sự nổi loạn của các tỉnh chống lại một thủ đô Luân Đôn phồn vinh của toàn cầu hóa. Đây cũng là một sự nổi dậy chống lại những uy quyền đương thời, chính trị, kinh tế và cả doanh nghiệp nữa. Trong khi đó, những người coi mình là những kẻ thua thiệt, những người bực tức với những thay đổi trong nước mình, nhất là di dân hàng loạt, đã thắng. Họ đã phá hủy những kiến trúc được xây dựng công phu bởi những uy quyền trong nửa thế kỷ. Điều còn đáng sợ cho nền dân chủ Anh hơn nữa là đảng Lao Động, đảng đối lập hiện nay, cũng là một nạn nhân. Với kết quả từ miền trung nước Anh, nơi vốn là thành trì của đảng, họ đã mất một số ủng hộ lớn.

Nhưng Anh Quốc có thể không phải là quốc gia cuối cùng phải trải qua một trận động đất như vậy. Những phong trào của những người nổi giận đang có mặt ở nhiều nơi khác, nhất là ở Hoa Kỳ, với sự thăng tiến về cánh hữu có ông Donald Trump, về cánh tả có ông Bernie Sanders; với sự nổi lên của bà Marine Le Pen, và ngay cả ở Đức, với sự thành công của đảng Alternative for Germany. Những quốc gia khác có thể đi vào vết xe đổ của Anh Quốc.

Một trong những cơn ác mộng của thế giới là khi một Tổng Thống Donald Trump gặp một Thủ Tướng Boris Johnson. Cả hai có rất nhiều điều giống nhau. Họ cũng sẵn sàng chà đạp lên sự thật và sẵn sàng dùng đủ mọi thủ thuật để chiến thắng. Ông Trump có thể bất chấp thực tế khi ông bảo với người dân Michigan là ông sẽ “ra lệnh” cho công ty xe hơi phải đưa xí nghiệp trở về Hoa Kỳ, cũng như ông Johnson đã từ nhiều năm trước với tư cách chủ bút của một tờ tạp chí nổi tiếng của cánh hữu Anh, bảo là Liên Hiệp Âu Châu không cho dân Anh được quyền tiêu thụ cà rốt và chuối cong.

Anh Quốc nay đang đi vào một giai đoạn bất ổn kéo dài mà với một triển vọng hầu như chắc chắn sẽ mở màn cho một tương lai ít quan trọng hơn. Đảng Bảo Thủ nay sẽ đi vào một giai đoạn tranh chấp tương tàn trong ba tháng nữa với triển vọng một số thuộc phe ở lại tách ra khỏi đảng.

Bất chấp những lời khuyên bảo của các kinh tế gia, đồng minh và chính phủ của chính họ, một đa số dân Anh đã cương quyết rút khỏi bốn thập niên của ổn định trong Liên Hiệp Âu châu để bước đi vào chỗ hoàn toàn xa lạ. Sự trụt giảm 10% của đồng bảng Anh là một báo hiệu của những gì sẽ xảy ra. Khi niềm tin sụp đổ, Anh Quốc có thể rơi vào suy thoái. Một nền kinh tế ít sinh động hơn có nghĩa là ít công ăn việc làm hơn, thuế thu được vào ngân khố giảm đi, và rồi sẽ lại phải thêm thắt lưng buộc bụng nữa. Mà lần này kinh tế Anh sẽ không hy vọng vào sự cứu nguy của ai hết. Hậu quả cũng có thể gây chấn động cho nền kinh tế thế giới đang còn hết sức mong manh.

Về chính trị, Tô Cách Lan, mà hầu hết dân chúng bỏ phiếu ở lại với Âu Châu, nay càng muốn tách rời ra khỏi Vương Quốc Anh hơn, như họ đã suýt làm năm 2014. Bên kia bờ eo biển English Channel (hay Biển Manche), những kẻ nghi ngờ Âu Châu như Mặt Trận Quốc Gia của bà Le Pen sẽ coi việc phủi áo ra đi của Anh Quốc như là một sự khuyến khích. Liên Hiệp Âu Châu, một định chế đã giúp bảo vệ hòa bình cho Âu Châu trong nửa thế kỷ, đã bị một đòn mà thế giới phải hy vọng là không chí mạng.

Tại sao lại rút lui ư? Vì một đa số trong cử tri Anh Quốc đã là nạn nhân của những cắt giảm công chi và không thấy được chia sẻ với sự hồi phục kinh tế, nay sẵn sàng nghe theo tiếng nói của những kẻ mị dân tức giận. Những người bỏ phiếu ra đi đưa ra nhiều lý do để biện minh cho hành động của họ, từ thiếu dân chủ và hành chánh cồng kềnh của Brussels đến sự yếu kém của các nền kinh tế thuộc khu vực đồng euro. Nhưng điều thực sự đã đẩy họ chọn Brexit là tự do di dân bên trong liên hiệp. Với số di dân tăng, di dân trở thành đề tài nóng bỏng.

Dựa trên đà tức giận của dân chúng, phe chủ trương ra đi đã hứa là họ có thể có một nền kinh tế thịnh vượng và kiểm soát di dân. Nhưng dân chúng đã bị lường gạt bởi họ không thể có được điều đó chỉ qua lá phiếu ra đi. Nếu họ muốn buôn bán với thị trường chung Âu Châu và hưởng những lợi nhuận từ đó, họ phải chấp nhận tự do di dân. Tự do di dân cho các công dân trong Liên hiệp là một trong bốn điều cấm kỵ và không thể điều đình được của Liên Hiệp Âu Châu. Nếu Anh Quốc bác bỏ tự do đi lại thì họ sẽ phải trả cái giá bị cấm cửa đối với thị trường chung. Dân chúng Anh sẽ phải lựa chọn giữa giới hạn di dân hay phồn vinh.

Anh Quốc có thể chọn con đường của Na Uy, chấp nhận tự do di dân để được buôn bán với một thị trường chung lớn nhất thế giới. Nhưng chọn giải pháp Na Uy cũng có nghĩa là Anh Quốc đang ngồi bàn tiệc với các quốc gia Âu Châu khác, vừa được ăn vừa được nói, nay sẽ phải chọn được ăn mà không được nói.

Có khó khăn nhất của vị nào lên làm thủ tướng thay thế ông David Cameron là phải bảo cho những người bỏ phiếu ra đi là họ không thể vừa ra đi vừa được ngồi vào bàn tiệc. Vị thủ tướng đó sẽ bị cáo buộc là thất hứa vì quả thật phải thất hứa, hoặc là về di dân hoặc là về nền kinh tế. Sẽ không có một cuộc trưng cầu dân ý nữa nhưng chính phủ thất hứa đó sẽ bị lật đổ từ một cử tri còn tức giận hơn bây giờ nữa. Trong khi đó, nền kinh tế Anh sẽ bị tổn hại và di dân sẽ tự nó giảm đi.

Điều còn làm tôi lo ngại hơn nữa là nhìn sang bên kia Đại Tây Dương. Khi một cử tri tức giận, họ không nghe tiếng nói của sự thật, của ôn hòa, của tính toán, mà muốn nghe tiếng nói của quá khích, của những hứa hẹn viển vông. Tiếng nói ôn hòa của lý trí thường rất “boring.” Khi người ta tức giận, những lời nói thật của các chuyên gia, đồng minh và ngay cả lãnh tụ của mình không so sánh nổi với sự hấp dẫn của những lời hứa vẽ lên một thế giới tuyệt vời. Cũng như những người Anh đã bỏ phiếu cho Brexit, những người Mỹ bây giờ đang say mê những hứa hẹn của ông Trump sẽ không cần biết là những gì hứa hẹn có thực hiện được hay không.

Khi biết được cái đó là bánh vẽ thì quá muộn rồi.

———————–

XEM THÊM :

Ảo tưởng Brexit 

lên đông xuống đoài | Tháng sáu 21, 2016

https://lendongxuongdoai.info/?p=5225

 

 

 

VƯƠNG QUỐC LIÊN HIỆP ANH RÚT KHỎI LIÊN ÂU (Hà Tường Cát / Người Việt)

Tháng Sáu 25, 2016

 

Vương Quốc Liên Hiệp Anh rút khỏi Liên Âu

Hà Tường Cát/Người Việt

Friday, June 24, 2016 8:10:26 PM

http://www.nguoi-viet.com/absolutenm2/templates/viewarticlesNVO.aspx?articleid=230800&zoneid=403

 

Hôm Thứ Năm, 23 Tháng Sáu, nước Anh đã tổ chức cuộc trưng cầu dân ý về vấn đề rút ra khỏi hay tiếp tục ở lại trong Liên Âu.

Kết quả: 51.9% (17.4 triệu cử tri) đồng ý ly khai và 48.1% (16.1 triệu cử tri) muốn ở lại trong liên minh.

Cuộc trưng cầu dân ý này được Quốc Hội Anh chấp thuận bằng đạo luật European Union Referendum Act 2015. Kết quả sẽ phải được Quốc Hội phê chuẩn thì mới có hiệu lực thi hành.

Nước Anh và quá trình tham gia Liên Âu

Qua hai cuộc thế chiến, ông Jean Monnet (1888-1979), nhà chính trị kinh tế và ngoại giao Pháp đã tích cực vận động cho sự hợp tác giữa các cường quốc dân chủ. Ông được xem như là cha đẻ của Liên Âu, sau này, hình thành với mục tiêu tạo dựng và duy trì một nền hòa bình trường cửu cho phần lục địa này.

Nhưng về mặt địa lý, nước Anh là một quần đảo cách biệt với lục địa. Các nhà lãnh đạo Anh đã phải qua nhiều khó khăn để xác định bản chất của quốc gia mình, nên gắn bó với Mỹ và khu vực ảnh hưởng Anh hay là với cộng đồng Âu Châu. Vấn nạn này không bao giờ có lời giải đáp dứt khoát và nước Anh từng thời gian hội nhập và xa rời cam kết với Liên Âu.

Anh không phải là nước ký kết Hiệp Ðịnh Rome năm 1957 thành lập EEC (Cộng Ðồng Kinh Tế Âu Châu), tiền thân của EU (Liên Âu). EEC gồm sáu nước Bỉ, Pháp, Tây Ðức, Ý, Hòa Lan, và Luxembourg. Hai lần Anh xin gia nhập, 1963 và 1967, đều bị Pháp phủ quyết. Tổng Thống Charles de Gaule lúc đó viện lẽ “trên bình diện kinh tế, nước Anh có một số điểm không phù hợp từ thực tiễn lao động cho đến nông nghiệp.”

Sau de Gaule, năm 1973, Anh mới thành công trong việc xin gia nhập EEC, quen gọi là Thị Trường Chung Âu Châu. Chính phủ của Thủ Tướng Edward Health thuộc đảng Bảo Thủ chủ trương đường lối này, nhưng đảng Lao Ðộng đối lập của ông Harold Wilson trong kỳ tổng tuyển cử năm 1974 vận động chống lại và yêu cầu tổ chức trưng cầu dân ý. Kết quả trưng cầu dân ý năm 1975 là đa số các địa phương đồng ý nước Anh ở lại trong EEC, ngoại trừ hai quần đảo Shetland và Outer Hebrides.

Giữa hai cuộc trưng cầu dân ý 1975 và 2016, vấn đề Anh rút khỏi Liên Âu nhiều lần được các đảng đối lập đề ra.

Trong cuộc bầu cử năm 1983 đảng Lao Ðộng một lần nữa vận động tranh cử với chủ trương rút khỏi EU nhưng đảng Bảo Thủ của bà Margaret Thatcher thắng cử.

Bằng hiệp ước Maastricht, năm 1993, EEC trở thành EU (Liên Âu) và từ liên minh kinh tế mang thêm tính cách một liên minh chính trị.

Năm 1994, Sir James Goldmith thành lập đảng Referendum Party với chủ trương sẽ mang vấn đề nước Anh là thành viên EU ra trong cuộc tranh cử năm 1997. Ðảng Ðộc Lập Vương Quốc Liên Hiệp Anh (UKIP) thành lập đầu thập niên 1990, lần đầu tiên không phải là một trong hai chính đảng chiếm được một tỷ lệ phiếu lớn trong kỳ tổng tuyển cử năm 2014.

Năm 2012, Thủ Tướng David Cameron bác bỏ đề nghị trưng cầu dân ý về tính cách thành viên EU của Anh, nhưng lại gợi ý rằng có thể sẽ có trưng cầu dân ý để đo lường sự ủng hộ của quần chúng. Ông cho rằng, “cần sự ủng hộ toàn tâm của nhân dân về việc Anh làm thành viên EU nhưng phải kiên nhẫn hơn trước khi thực hiện chuyện ấy.”

Năm 2013, ông Cameron loan báo đảng Bảo Thủ có thể cho tổ chức trưng cầu dân ý trước cuối năm 2017 nếu thắng cử năm 2015. Năm 2015 đảng Bảo Thủ thắng cử và theo hứa hẹn, đạo luật European Union Referendum Act được quốc hội thông qua. Ngày 22 Tháng Hai, 2016, Thủ Tướng Cameron đọc diễn văn trước quốc hội công bố ngày trưng cầu dân ý là 23 Tháng Sáu.

Bao giờ Anh chính thức rút khỏi Liên Âu?

Trưng cầu dân ý không có giá trị cưỡng chế thi hành về mặt pháp lý, nhưng các quan sát viên nhận định rằng chính quyền Anh khó có thể bỏ qua ý muốn của cử tri.

Tiến trình rút khỏi Liên Âu chỉ khởi sự khi chính phủ Anh viện dẫn Ðiều 50 của hiệp ước thành lập EU. Ngay khi thất bại trong trưng cầu dân ý về việc vận động bỏ phiếu cho Anh ở lại EU, Thủ Tướng Cameron tuyên bố từ chức và để cho người kế nhiệm sau cuộc bầu cử vào Tháng Mười quyết định. Khi Ðiều 50 đã được áp dụng, nước Anh sẽ không thể đổi ý và ở lại trong EU nếu không được sự đồng thuận của toàn thể 27 nước thành viên khác.

Ðiều 50 mới chỉ được đưa vào nội quy EU từ Hội Nghị Lisbon năm 2007. Trước đó không có quy định về vấn đề rút khỏi EU. Theo Ðiều 50: “Tất cả các thành viên có thể quyết định rút ra khỏi Liên Âu nếu thấy phù hợp với đòi hỏi trong Hiến Pháp của nước mình.”

Một khi Anh thông báo cho Hội Ðồng Âu Châu (hội đồng các nguyên thủ quốc gia) về ý định rút ra, sẽ phải có một thời gian thương lượng để giải quyết những ràng buộc hiện hữu và tương lai quan hệ giữa Anh và EU. Ðể thỏa hiệp có giá trị, cần có 72% các nước thành viên với 65% dân số, và Quốc Hội Âu Châu chấp thuận. Nếu không có thỏa thuận thì sau hai năm đòi hỏi này không còn áp dụng nữa. Nhưng Anh cũng có thể không cần đi qua thủ tục nội bộ của EU nếu đơn phương rút căn cứ trên đạo luật Cộng Ðồng Âu Châu năm 1972.

Cuộc trưng cầu dân ý 2016 không trực tiếp buộc chính phủ phải hành động cụ thể như thế nào, tương tự như cuộc trưng cầu dân ý về độc lập của Scotland năm 2014. Cũng không có ấn định thời điểm hay giới hạn trong thời gian bao lâu phải viện dẫn Ðiều 50. Thủ Tướng Cameron đã nói trong lúc vận động rằng sẽ viện dẫn Ðiều 50 ngay sau khi kết quả trưng cầu dân ý là ra khỏi EU. Nhưng bây giờ ông cho biết sẽ để cho người kế nhiệm quyết định. Cựu thị trưởng London, ông Boris Johnson, người tán thành Anh ra khỏi EU có thể là nhân vật ấy.

Hậu quả

Sự thất bại sít sao của phía ủng hộ ở lại trong Liên Âu là một kết quả bất ngờ vào giờ chót, ngược với dự đoán của các thăm dò dư luận. Ðây là lần đầu tiên một thành viên rời khỏi EU.

Ủng hộ và chống “Brexit” ngang ngửa nhau chứng tỏ sự phân hóa trầm trọng trong quốc gia này. Nỗi lo lắng về làn sóng di dân là động lực chính thúc đẩy những người muốn rút khỏi EU. Toàn cầu hóa và sự bất bình vì nước Anh chịu tác động bởi Bỉ (Brussels là nơi đặt trụ sở trung ương của EU) là những yếu tố khác.

Tác động đầu tiên khi biết Anh ra khỏi EU là thị trường kinh tế tài chính thế giới đều rung động và đi xuống. Sáng Thứ Sáu, ở thị trường New York, chỉ số Dow xuống 610 điểm, tương đương 3.39%. Cổ phiếu tại các thị trường Hồng Kông, Thượng Hải, Tokyo đều rớt.

Ðồng bảng Anh hạ 12% tới mức thấp nhất kể từ 1985 (1 bảng chỉ còn ăn $1.35); các nhà đầu tư vội vã chuyển qua đồng đô la Mỹ và đồng yen của Nhật. Tương lai ngành dịch vụ tài chính của Anh trở nên bấp bênh trong mối quan hệ với EU. Một số ngân hàng đặt trụ sở ở Anh có lẽ sẽ phải chuyển một phần tới Frankfurt, Paris hay Dublin nếu muốn có khách hàng EU. Các ngân hàng đầu tư cho biết sẽ phải chuyển hàng ngàn công việc ra khỏi Anh, trong khi Ngân Hàng Trung Ương Âu Châu nói là có thể buộc phải chuyển sự trao đổi đồng euro ra khỏi London, thị trường ngoại hối lớn nhất thế giới.

Cựu Thủ Tướng Tony Blair nói với ký giả Wolf Blizer của CNN rằng trong hai năm nữa dân Anh sẽ thấy rằng ra khỏi EU không giúp giải quyết được khó khăn kinh tế, sự lo sợ toàn cầu hóa và di dân hay làm cho nước Anh độc lập hơn theo một nghĩa thích đáng. Ông nói thêm rằng Anh cung cấp phân nửa sản phẩm và dịch vụ cho Âu Châu và bây giờ thương thuyết để trở lại thị trường ấy sẽ có rất nhiều khó khăn hơn người ta tưởng.

Bà Angela Merkel, thủ tướng Ðức, cho rằng “Brexit” là một điều đáng tiếc và nước Anh sẽ phải đón nhận nhiều khó khăn trong tương lai.

Tổng Thống Barack Obama hôm Thứ Sáu điện đàm với Thủ Tướng Cameron, và nói rằng sẽ không có thay đổi trong mối quan hệ Anh-Mỹ. Còn Phó Tổng Thống Biden thì nhìn nhận là Tòa Bạch Ốc thất vọng về kết quả trưng cầu dân ý ở Anh.

Ứng cử viên Donald Trump trong cuộc họp báo sáng Thứ Sáu ở Scotland, nơi ông đang thăm viếng hai ngày, tán dương kết quả trưng cầu dân ý. Ông cho rằng dân Anh muốn đem nước họ trở về và dân Mỹ cũng thế.

Một số đảng phái đối lập ở các nước thành viên EU cũng kêu gọi tổ chức trưng cầu dân ý. Scotland dự định sẽ trưng cầu dân ý về độc lập, tách ra khỏi Vương Quốc Liên Hiệp Anh. Tình thế bấp bênh sẽ xảy ra tại nhiều nơi ở Âu Châu và hậu quả việc Anh rời khỏi EU sẽ còn có nhiều tác động trong một thời gian dài cho toàn thế giới.

 

 

 


Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 46 other followers