Archive for the ‘Uncategorized’ Category

Nỗi lòng người Mẹ – Nguyễn Viết Dũng (Minh Văn)

Tháng Tám 5, 2015

.

.

Nỗi lòng người Mẹ – Nguyễn Viết Dũng

Minh Văn

THỨ BA, NGÀY 04 THÁNG 8 NĂM 2015

http://minhvanvietnam.blogspot.com/2015/08/noi-long-nguoi-me.html

.

Chị Hồng (mẹ Nguyễn Viết Dũng) – (Hình: Minh Văn)

https://ngoclinhvugia.files.wordpress.com/2015/08/292be-11813312_657730811029586_4750532408222864779_n.jpg

Cánh cổng khép hờ hững, khu vườn đang cải tạo với những đất đai lổn nhổn, ngay cả ngôi nhà cũng còn sơn dở, mọi thứ dường như bê trễ, dở dang. Thấy có người đi vào trong sân, đàn chó xộc ra sủa nháo nhác. Sáng nay chúng tôi đến thăm nhà Nguyễn Viết Dũng sau hơn ba tháng anh bị bắt tại Hà Nội, với tội danh “gây rối trật tự công cộng”. Thời gian không ngừng trôi, căn nhà của anh ở xã Hậu Thành, huyện Yên Thành vẫn yên bình và rợp bóng cây, nhưng tin tức về người anh hùng của chúng ta thì bặt vô âm tín. Vậy là cha mẹ xa con, anh em li biệt trong nổi mong chờ mà chưa có lời giải đáp.

May quá, mẹ Dũng có ở nhà. Nhận ra khách quen, chị ra đón và mời chúng tôi vào chơi.

Rót mấy cốc nước chè xanh mời khách xong, mẹ Dũng ngồi xuống ghế trong tâm trạng lo lắng, đôi mắt quầng thâm bởi nhiều đêm mất ngủ vì thương nhớ con. Chị biết chúng tôi đến chơi là để hỏi thăm tin tức về Dũng và động viên gia đình như mọi lần.

Với một giọng buồn rầu, chị kể:

– Anh nhà – bố Dũng – đã ba lần ra Hà Nội để thăm con nhưng vẫn không được gặp, cho nên không biết sự thể ra sao cả. Cảm thấy bất lực, anh tìm thuê luật sư nhưng khó khăn vất vả lắm, người ta đòi nhiều tiền, vả lại còn sợ vì không muốn tham gia vào những vụ án “nhạy cảm”…

Tôi cảm thông với chị:

– Thời buổi này, những người luật sư có tâm và vì công lý hiếm lắm, ngoài ra họ còn sợ bị chính quyền đàn áp nữa.

Rồi tôi kể tên những luật sư vì bào chữa cho các nhà đấu tranh dân chủ mà bị sách nhiễu và tước thẻ hành nghề.

Nghe tôi nói vậy, chị mỉm cười chua chát, tiếp lời:

– Nghe nói có luật sư Võ An Đôn là người dám xả thân đấu tranh cho công lý, hôm nọ anh nhà đã lặn lội vào tận Phú Yên để tìm. Cũng may là gặp được ông tại nhà riêng. Luật Sư có tác phong giản dị và nhiệt huyết lắm, ông hứa là sẽ ra Hà Nội để bào chữa miễn phí cho vụ án của Dũng…

Chị ngừng một lúc, vẻ mặt xúc động, rồi chắp tay như thể cầu nguyện:

– Ơn trời! Vậy là cũng gặp được những người có tâm cứu giúp. Coi như số Dũng vẫn còn may mắn!…

Rồi chị nhìn ra ngoài sân, như mong ngóng một điều gì đó xa xăm. Dạo này sắp vào Thu, thời tiết xứ Nghệ đã trở nên mát mẻ, mây kéo về xám xịt bầu trời, những hạt mưa đang lắc rắc rơi trên vườn cây trước nhà. Người bạn gái đi cùng tôi, sau khi lắng nghe câu chuyện của chị, cũng tỏ ra cảm thông cho hoàn cảnh lắm, khuôn mặt cô luôn lộ vẻ xúc động.

Chân dung Nguyễn Viết Dũng

https://ngoclinhvugia.files.wordpress.com/2015/08/939cf-11703124_379995908872122_1492941294688893022_n.jpg

Còn nhớ năm ngoái – đúng ngày 30/4/2014 – Nguyễn Viết Dũng là người đầu tiên ở Nghệ An treo cờ vàng ba sọc đỏ ngay trước nhà mình. Hành động đó nhắc nhở cho người dân không được quên lá cờ di sản của dân tộc, đồng thời phản đối cái gọi là ngày “giải phóng miền nam, thống nhất đất nước” mà nhà cầm quyền vẫn hằng tuyên truyền bấy lâu nay. Sau đó thì công an huyện đã phối hợp với địa phương đến nhà còng tay Dũng rồi giải ra ủy ban xã. Dũng và cô em gái của mình đã đấu tranh gay gắt, trước lý lẽ xác đáng của hai anh em, họ buộc phải thả Dũng về nhà sau đó.

Chị Hồng – mẹ Nguyễn Viết Dũng – cho biết, cả nhà lo lắng mong chờ tin tức từng ngày. Anh chị chỉ có mỗi Dũng là người con trai duy nhất, lại là anh cả trong gia đình. Dưới Dũng còn ba em gái nữa, cô thứ hai lấy chồng và đi dạy trong huyện. Hai con gái út thì một cô đang đi làm tận Thái Nguyên, một cô đang đi học ở Vinh (thành phố Vinh – Nghệ An).

Trong lúc trò chuyện, chị cố tươi cười để chúng tôi yên lòng, nhưng tôi hiểu đằng sau đó là nổi buồn vô hạn của một người mẹ vô cớ bị người ta bắt đi đứa con trai yêu quý của mình.

Nhưng dường như không giấu nổi bức xúc trong lòng, chị xua tay:

– Nói thật là gia đình chị không còn ai tin tưởng vào cái gọi là “tự do”, “dân chủ” ở cái đất nước này nữa cô chú ạ!.

Nổi lòng của một người mẹ, tôi hiểu lắm chứ, ai cũng thương, cũng yêu những đứa con mà mình rứt ruột đẻ ra và nâng niu chăm sóc tháng ngày.

Rồi trong nổi nhớ con, chị kể cho chúng tôi những kỷ niệm về Dũng khi còn đi học phổ thông.

“Dũng là một đứa ngoan và sáng dạ, nó sống tình cảm lắm. Còn nhớ hồi lớp 6 lớp 7 gì đó, có hôm đi học về, nó chào tôi rồi lại đạp xe vòng trở ra, lại đi vào và chào lần nữa, cứ như thế cho đến khi tôi phải phát cười lên mới thôi. Nó muốn trêu cho tôi cười, để động viên mẹ.

Cả nhà ai cũng hy vọng vào khả năng học tập của Dũng, mong sẽ có nhiều thành tựu, vì nó học rất giỏi. Cái lần nó bị trường Bách Khoa đuổi học (năm 2006) vì có tham gia các phong trào chính trị gì đó, anh và chị lo lắng lắm. Chị hỏi Dũng có muốn thi và học vào một trường nào khác không, nó suy nghĩ rất lung rồi nói rằng, tương lai của con sẽ do con quyết định. Từ đó nó lựa chọn con đường đấu tranh dân chủ cho đến nay. Gia đình thì cho rằng những việc Dũng làm là đúng, và cũng ủng hộ để nó vượt qua, dẫu biết rằng khó khăn nguy hiểm. Cũng phải có những người đấu tranh như vậy, nếu không thì đất nước này sẽ đi đến đâu, không lẽ lại phải chịu đựng bất công như vậy mãi hay sao?…”.

Chị còn muốn kể nhiều nữa, vì những dòng hoài niệm về đứa con yêu của mình thì có bao giờ dứt. Tôi thực sự cảm thông cho tình cảm một người mẹ, và càng cảm phục hơn cái ý chí bảo vệ lẽ phải của chị.

Ngoài trời mưa vẫn rơi, ánh mắt chị lại hướng về chốn xa xăm, có lẽ là nơi mà đứa con trai yêu quý của mình đang bị người ta bắt giam một cách bất công vô cớ. Quả thực không một ai có thể hiểu Dũng bị bắt vì lý do gì, và tại sao người ta lại có thể bỏ tù một người vô tội mà không có bằng chứng nào cả?

Trong niềm thương nhớ con, chị Hồng nói như người mộng du:

– Dũng muốn có sách ngoại ngữ và những sách nó yêu thích để đọc trong tù, nhưng bên an ninh người ta chỉ cho đọc báo công an và báo đảng mà thôi. Gia đình đang nhờ bạn bè tìm giúp sách cho Dũng, không biết công an họ có cho gửi vào không nữa?…

Chuồng chim Bồ Câu trước nhà lúc này rộn lên những tiếng cúc cu gọi bạn. Người ta vẫn nói rằng, Bồ Câu là giống chim biểu tượng cho đoàn tụ và tự do. Ngay cả loài chim cũng được như vậy, nhưng cả hai thứ đó đều thiếu đối với những con người trong ngôi nhà mà chúng tôi đang ngồi đây.

Được đăng bởi Minh Văn vào lúc 00:01

——————————

Dũng Phi Hổ Là Ai?

Thế Giới Mới Online

April 22, 2015 at 7:04 pm

http://www.thegioimoionline.com/?p=3901

.

Nguyễn Viết Dũng 

http://pppre.s3.amazonaws.com/371d4940d912fc92/b52e34d014f749e2a2f5b12709ea0416.jpg

Mộc Lan_FB: Nguyễn Viết Dũng sinh ngày 19 tháng 6 năm 1986, là con trai duy nhất trong gia đình có 4 anh em của ông Nguyễn Viết Hùng và bà Nguyễn Thị Diệu Hồng, ở xóm Trần Phú, xã Hậu Thành, huyện Yên Thành, tỉnh Nghệ An.

Dũng sinh ra và lớn lên trong gia đình mà cả hai bố mẹ đều là nông dân, sinh kế chính là từ nghề cấy lúa. Ngay từ nhỏ Dũng đã học giỏi toàn diện, đặc biệt rất giỏi về lĩnh vực khoa học tự nhiên. Dũng không chỉ là niềm hi vọng của gia đình, mà còn là niềm tự hào của họ hàng, làng xóm.

Với thành tích học tập xuất sắc, năm học lớp 12 (2004) Dũng được chọn tham dự cuộc thi “Đường lên đỉnh Olympia”, kết cuộc Dũng lọt đến kỳ thi Quý và đoạt giải ba.

Kỳ thi đại học năm 2004, Dũng đậu Đại Học Bách Khoa Hà Nội với số điểm 29/30, đứng đầu tỉnh Nghệ An lúc đó.

Trong thời gian học tập tại Đại học Bách Khoa Hà Nội, Dũng đã nhìn thấy và tiếp xúc với rất nhiều mặt trái của cuộc sống, cũng như những bất công thối nát của xã hội cộng sản. Qua đó, Dũng cảm nhận sâu sắc được nỗi thống khổ của người dân Việt Nam.

Chính những trăn trở về nỗi khổ của người dân Việt Nam dưới chế độ cộng sản, đã trở thành động lực để Dũng tìm hiểu những lối thoát giúp cho dân bớt khổ.

​Với trí thông minh và khả năng tư duy, Dũng đã nhanh chóng tìm ra được căn nguyên của xã hội Việt Nam dưới chế độ cộng sản, cũng như xác định được chân lý về một xã hội tốt đẹp – đó là một xã hội dân chủ và tự do.

Cờ vàng trên nóc nhà Dũng

http://pppre.s3.amazonaws.com/371d4940d912fc92/cd851ae4bebc4f0aab355ac4744b43e5.jpg

Sau một thời gian tìm hiểu về các thể chế và pháp luật trên thế giới cũng như trong nước, cách đây hơn 4 năm Dũng chính thức dấn thân vào con đường đấu tranh, và tranh đấu mạnh mẽ hơn trong khoảng thời gian từ 2 năm trở lại đây.

Trong hành trình tham gia cùng nhiều người thúc đẩy tự do, dân chủ cho Việt Nam, Nguyễn Viết Dũng đã tìm hiểu về nhà nước Việt Nam Cộng Hòa, và nhanh chóng nhận ra những ưu điểm, sự văn minh, nhân bản của thể chế Cộng Hòa. Từ đó Dũng khát khao xây dựng xã hội Việt Nam ngày càng văn minh, nhân bản theo thể chế Cộng Hòa.

Để đạt được mục tiêu này, Dũng tập trung đấu tranh đòi Đa đảng, Tam quyền phân lập tại Việt Nam.

​​Để bày tỏ quan điểm cá nhân, Dũng và gia đình đã gặp rất nhiều khó khăn từ sức ép của nhà cầm quyền và công an. Nhưng việc nắm vững luật pháp đã giúp Dũng vượt qua trở ngại khi đối mặt với công an, an ninh.

Ngày 30/4/2014 lá cờ Việt Nam Cộng Hòa (cờ vàng ba sọc đỏ) lần đầu tiên được treo trên nóc nhà Dũng tại Nghệ An. Ngay sau đó Dũng bị 5 công an đến bắt về đồn. Từ lúc đó trở đi Dũng và gia đình thường xuyên bị sách nhiễu, nhưng Dũng vẫn kiên trì với lý tưởng của mình.

– Ngày 2/4/2015: Dũng chính thức thông báo trên Facebook về việc thành lập Đảng Cộng Hòa và nhóm Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa. Đồng thời, Dũng tạm đảm đương trách vụ Chủ tịch lâm thời của Đảng Cộng Hòa. Bên cạnh đó, Dũng cũng là Admin của 2 hai trang Facebook “Đảng Cộng Hòa” và “Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa”.

Cách thức đấu tranh của Đảng Cộng Hòa theo phương thức bất bạo động. Đảng Cộng Hòa chủ trương ôn hòa, góp phần đem lại tự do, dân chủ cho Việt Nam trong hòa bình, tuân thủ Hiến Chương Liên Hiệp Quốc và các Hiệp ước Quốc tế mà Việt Nam là thành viên.

– Ngày 9/4/2015: Dũng ra thông báo sẽ tham gia cuộc tuần hành bảo vệ cây xanh cùng người dân Hà Nội. Sau đó Dũng sẽ gặp gỡ nhóm thành viên Đảng Cộng Hòa.

– Tối ngày 11/4/2015: Dũng rời Nghệ An ra Hà Nội để tham gia sự kiện tuần hành ngày 12/4/2015 cùng người dân Hà Nội.

– Ngày 12/4/2015: Nguyễn Viết Dũng cùng 4 bạn trẻ trong trang phục áo đen, trước ngực có hình con Ó Vàng – Biểu tượng Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa. Sau lưng áo có hàng chữ tiếng Anh, mang nghĩa là “Người dân không phải sợ chính quyền – Chính quyền phải sợ người dân”.

Hình :

http://pppre.s3.amazonaws.com/371d4940d912fc92/c4744b4311ca495aa56fbef342a47ceb.jpg

http://pppre.s3.amazonaws.com/371d4940d912fc92/628aa0c4033f4b3f9ba3cc975c93e58a.jpg

Nhóm của Dũng đã tham gia tuần hành cùng người dân một cách ôn hòa, ủng hộ lời kêu gọi ” Vì Một Hà Nội Xanh”. Dũng và các bạn đồng hành không thể hiện bất kì biểu hiện gì kích động, phá rối, hay gây rối làm ảnh hưởng an ninh trật tự.

– Đến 11h cùng ngày, khi buổi tuần hành kết thúc, nhóm của Dũng tách đoàn đi về thì bất ngờ bị công an quận Hoàn Kiếm bắt giữ.

Đến đêm ngày 14/4/2015 thì 4 người bạn của Dũng đã được thả ra, tuy nhiên Nguyễn Viết Dũng vẫn tiếp tục bị giam giữ, mà không hề có bất kì 1 biên bản hay văn bản chính thức nào thông báo cho gia đình.

Căn cứ vào các quy định pháp luật của nhà cầm quyền Việt Nam hiện tại, Nguyễn Viết Dũng đã làm những việc mà pháp luật không cấm. Nhưng hiện nay Dũng lại bị bắt giam và có thể bị nhà cầm quyền Việt Nam gán cho một tội danh để khởi tố.

Qua các thông tin trên, chúng tôi mong nhận được sự quan tâm của các tổ chức bảo vệ nhân quyền quốc tế, lên tiếng tác động nhà cầm quyền Việt Nam, nhằm trả tự do vô điều kiện cho Nguyễn Viết Dũng.

*

Tuyên bố của Mạng Lưới Blogger Việt Nam (MLBVN) về việc công an bắt giữ tùy tiện anh Nguyễn Viết Dũng

Ngày 21 tháng 4, 2015

Vào trưa ngày 12.04.2015 công an Hà Nội đã bắt khẩn cấp anh Nguyễn Viết Dũng cùng với 4 người bạn. Trong quyết định tạm giữ do Thượng tá công an Chu An Thanh ký vào ngày 13/04/2015, đưa ra lý do bắt khẩn cấp là: đã có hành vi gây rối trật tự công cộng xảy ra tại Khu vực Hồ Hoàn Kiếm, vi phạm vào Điều 245 BLHS.

MLBVN có nhận định như sau:

  1. Anh Nguyễn Viết Dũng và những người bạn của anh đã tham gia buổi tuần hành bảo vệ cây xanh vào sáng ngày 12/4/2015 một cách ôn hòa như mọi người dân Hà Nội khác. Nếu anh và các bạn bị bắt vì lý do của công an đưa ra thì điều đó có nghĩa rằng công an đã ngang nhiên xem rằng việc tuần hành bảo vệ cây xanh là gây rối trật tự công cộng.
  1. Nếu việc tuần hành bảo vệ cây xanh một cách ôn hòa bị xem là hành vi gây rối trật tự công cộng, vi phạm điều 245 BLHS, thì theo đúng nguyên tắc tất cả mọi công dân đều bình đẳng trước pháp luật, hơn 100 người tham gia tuần hành bảo vệ cây xanh lẽ ra đều vi phạm điều 245 và phải bị bắt khẩn cấp.
  1. Do đó, việc chỉ bắt giam anh Nguyễn Viết Dũng và 4 người bạn của anh, đặc biệt là cách lén lút bắt người SAU KHI buổi tuần hành đã chấm dứt, là hành vi bắt giữ người tùy tiện, thể hiện thái độ tự tung tự tác, lạm dụng những điều luật mơ hồ như điều 245 một cách bừa bãi bởi công an Hà Nội.

Từ những nhận định trên, MLBVN kêu gọi tất cả mọi người:

– Hãy xem việc công an bắt giữ anh Nguyễn Viết Dũng là một hành vi đàn áp nhân quyền khi họ bày tỏ thái độ đối với những hành vi tàn phá môi trường.

– Hãy lên tiếng và thể hiện bằng nhiều hành động khác nhau để phản đối việc bắt giữ tùy tiện của công an Hà Nội đối với những người tham gia bảo vệ cây xanh như anh Nguyễn Viết Dũng và tranh đấu đòi tự do cho anh.

– Hãy tiếp tục tranh đấu để bảo vệ môi trường và cùng nhau tranh đấu để bảo vệ quyền con người vì không một cây xanh nào có thể tồn tại nếu những người bảo vệ nó không thể bảo vệ tự do cho chính mình.

Mạng Lưới Blogger Việt Nam

.

.

.

Hà Nội ngày nay (Nhóm phóng viên RFA)

Tháng Tám 5, 2015

.

.

Hà Nội ngày nay

Nhóm phóng viên tường trình từ Việt Nam
2015-08-03

http://www.rfa.org/vietnamese/reportfromvn/hanoi-today-08032015061718.html

.

Một số ý kiến cho rằng cây trồng thay thế trên phố Nguyễn Chí Thanh là cây mỡ?  Vietbao.vn

http://www.rfa.org/vietnamese/reportfromvn/hanoi-today-08032015061718.html/hanoi-cay-mo-vietbao.jpg/@@images/c85c9ca5-d130-428f-b495-7c402c54896f.jpeg

Hà Nội mùa sang thu, những hàng cây soi bóng mặt hồ, những con đường rợp bóng cổ thụ, thi thoảng trút lá theo con gió mùa… Một Hà Nội mềm mại và huyền nhiệm khí trời đầu thu. Thế nhưng đó chỉ là câu chuyện của ngày hôm qua, của những ai còn nặng lòng với Hà Nội cũ. Một Hà Nội mới với diện mạo lạ lẫm đang phủ dần lên Hà Nội xưa. Hà Nội của phở mắng cháo chửi, Hà Nội của những công viên cây xanh lổ chổ vết thương tâm hồn của dân oan, Hà Nội của hàng ngàn cây xanh chảy máu…

Hà Nội trở nên vô hồn…

Với người Hà Nội, cây xanh và bờ hồ là chất liệu không thể thiếu để làm nên gương mặt Hà Nội. Người ta ví cây xanh như mái tóc huyền hoặc và bờ hồ như đôi mắt sâu thẳm của người đẹp Hà Nội. Đáng tiếc là bờ hồ đang hẹp dần và cây xanh cũng bắt đầu bị kẻ xấu nhòm ngó, thành phố trở nên xa lạ trong mắt những người yêu thành phố ngàn năm này.

Ông Luật, một cư dân lâu năm ở quận Hoàn Kiếm, Hà Nội chia sẻ:“Các phố thì người ta bảo trồng cây gì đó, hình như là mỡ. Nhưng trồng thì trồng, làm sao bằng hồi xưa được, toàn cây cổ thụ, cây cổ thụ phải đẹp hơn chứ. Báo chí cứ nâng quan điểm lên chứ, nào là đẹp, đường xá thông thoáng…”
Theo ông Luật, Hà Nội đối với ông là một cái nôi, trong đó gồm cả nôi văn hóa, kinh tế và chính trị suốt cả hàng ngàn năm nay. Mỗi dấu tích trên thành phố Hà Nội đều mang bóng dáng lịch sử và văn hóa. Những bờ hồ, những con đường, những ngôi chùa, những bộ trang phục và nếp ứng xử thanh lịch đều cho thấy một Hà Nội ngàn năm.

Thế nhưng chỉ trong một thời gian ngắn, Hà Nội trở nên bừa bộn, nham nhở và trông chẳng còn là một Hà Nội. Sở dĩ phải nói đến mức độ như vậy bởi quá trình qui hoạch đô thị đã đi từ lỗi này sang lỗi khác, xe cộ tấp nập nhưng đường sá lại không đáp ứng được với lưu lượng xe hiện có. Thay vì ngành giao thông sẽ điều tiết, mở rộng các luồng giao thông ra vùng ven để giữ một Hà Nội xưa yên tĩnh và cổ độ, người ta lại nghĩ đến chuyện mở rộng đường phố Hà Nội.

Theo ông Luật, không có sai lầm nào giống sai lầm nào và đương nhiên quyết định mở rộng những con đường trong lòng phố cổ để theo kịp với nhịp sống hiện đại là một sai lầm quá cơ bản. Điều này thể hiện tầm nhìn ngắn ngũi của nhiều nhà hoạch định chính sách trong bộ máy nhà nước. Và hàng ngàn ngôi nhà trong khu phố cổ cũng như cây xanh trên đường phố Hà Nội rơi vào tầm ngắm của các nhà hoạch định vô lương tâm này.

Ông Luật nhấn mạnh rằng phải nói đây là những nhà hoạch định vô lương tâm, không có tinh thần cộng đồng. Bởi nếu có tinh thần cộng đồng thì Hà Nội đã không rơi vào bài toán hóc búa như hiện tại. Nghĩa là những nhà hoạch định có hai phương án để lựa chọn: Hoặc là Hà Nội trở nên huyền nhiệm, đẹp và có văn hóa; Hoặc là Hà Nội ra sao cũng mặc kệ nhưng các nhà hoạch định có tiền đầy túi.

Và đương nhiên phương án thứ hai là phương án của những kẻ vô lương tâm. Rất tiếc là các nhà hoạch định, qui hoạch thành phối đã chọn phương án vô lương tâm để xử sự với thành phố ngàn năm tuổi này. Ở lựa chọn thứ hai, vừa cho ra một lượng gỗ lớn để có tiền tư túi, vừa tạo ra được một sự hỗn độn về đền bù, giải tỏa và quĩ đất tiềm năng để bán sau này.

Khi cây xanh bị chặt bỏ, lượng gỗ đi về đâu? Câu hỏi này chưa bao giờ được trả lời minh bạch. Trong khi đó, hàng chục ngàn cây xanh mới trá hình mang vào trồng trong thành phố khiến cho thành phố trở nên xấu xí và nhặng xị. Khi qui hoạch các con đường, lượng tiền đền bù hàng trăm ngàn tỉ, đã chi cho nhân dân được bao nhiều đồng? Câu hỏi này cũng không có câu trả lời. Và khi các quĩ đất vàng trong thành phố được bán, có bao nhiêu người Hà Nội gốc còn trụ nổi nơi này với giá đất cao ngất? Câu hỏi này vô phương cứu chữa.
Và đặc biệt, những bờ hồ trong thành phố, từ Hoàn Kiếm đến Thuyền Quang, Hồ Tây, Hồ Trúc Bạch… Theo ông Luật là những hồ nước xanh như đôi mắt người đẹp Hà Nội đã bị ô nhiễm nặng, bị người ta xây dựng nhà hàng, quán xá đủ các loại và lấn chiếm lòng hồ quá nhiều nhưng chẳng thấy ai bị động đến, chỉ có hồ là tổn thương nặng nề theo thời gian.

Sông Hồng, đoạn chảy qua nội thành Hà Nội…Rác thải, xác động vật chết bị vứt đầy trên mặt sông. Ảnh chụp tại chân cầu Nhật Tân (VOV).

http://www.rfa.org/vietnamese/reportfromvn/hanoi-today-08032015061718.html/hanoi-song-hong-400.jpg/image

Những mặt hồ thương tật

Một cư dân Hà Nội khác, tên Lủng, ở quận Ba Đình, buồn bã chia sẻ thêm: “Nói về diện tích thì các hồ hẹp hơn hồi xưa nhiều, nước thì ô nhiễm nặng nề. Bây giờ các hồ được kè rồi nên dân không lấn chiếm để xây nhà được nữa, lấn thì lấn hồi xưa rồi. Bây giờ lấn là mấy cái thuyền, nhà hàng nổi trên hồ đó, đó cũng là một hình thức lấn chiếm mặt nước trên hồ để kinh doanh. Họ ăn uống rồi thả đồ trên hồ luôn, từ thức ăn, đại tiện, tiểu tiện, nó thả thẳngxuống hồ chứ không xử lý gì hết. Đương nhiên những người kinh doanh đó phải có thế lực chứ không có thế lực thì làm sao mà làm được.”

Theo chị Lủng, hiện nay, mặc dù các bờ hồ ở Hà Nội như Hồ Tây, hồ Thuyền Quang, hồ Hoàn Kiếm hay hồ Trúc Bạch vẫn còn rất đẹp, thơ mộng đối với du khách. Tuy nhiên đối với một người sống với Hà Nội như chị Lủng, những bờ hồ này đã bị lấn chiếm quá nặng. Và chuyện lấn chiếm bờ hồ nếu nhìn bên ngoài chỉ thấy diện tích hồ bị người ta khai thác không hợp lý. Nhưng nhìn về lâu về dài, mọi nguồn nước thải, rác và những chất hóa học để rửa chén bát đều thải xuống hồ.
Với đà này, chừng vài năm nữa, những bờ hồ thơ mông ở Hà Nội sẽ thành một lối nhỏ nằm vắt qua nơi ao tù, hôi thối.

Đó là những hồ lớn, còn những hồi nhỏ nằm trong thành phố Hà Nội và vùng ven Hà Nội, hầu như không có bờ hồ nào là không bị xâm lấn, xây dựng trái phép. Và hầu hết các công trình xây dựng trên bờ hồ đều nhằm mục đích kinh doanh ăn nhậu, tụ điểm hàng quán.

Chị Lủng đưa ra kết luận là với đà này, vài năm nữa thôi, những ca khúc, tác phẩm ca ngợi vẻ đẹp Hà Nội cũng như mang dáng dấp, hồn vía Hà Nội ngàn năm sẽ trở nên lạc lỏng, vô nghĩa trong con mắt giới trẻ Hà Nội. Bởi giữa văn chương, âm nhạc và thực tế có khoản cách quá xa.

Hà Nội lại sắp vào mùa thu, những ca khúc về một Hà Nội thơ mộng, huyền nhiệm và lãng mạn lại cất lên đâu đó trong từng góc phố. Nhưng có một Hà Nội khác đang hiện hình, đang phủ bóng lên mùa thu lãng mạn và thơ mộng của Hà Nội.

Nhóm phóng viên tường trình từ Việt Nam.

.

.

.

Thần kinh khốn nạn (Cánh Cò)

Tháng Tám 5, 2015

.

.

Thần kinh khốn nạn

Cánh Cò

Tue, 08/04/2015 – 17:24 — canhco

http://rfavietnam.com/node/2728

.

Đó là hệ thống thần kinh mới, vừa được Giáo sư Ngô Bảo Châu, một nhà khoa học của Việt Nam tìm ra sau khi ông Vũ Đức Đam, trên cương vị Phó thủ tướng ký thế cho Thủ tướng chính phủ quyết định chấp thuận cho UBND thành phố Sơn La kinh phí 1.400 tỷ để xây dựng tượng đài Hồ Chí Minh trong thành phố.

GS Ngô Bảo Châu viết trên Facebook của ông: “Trẻ con ăn không đủ no, áo không đủ ấm, sinh hoạt như lũ thú hoang, mà bỏ ra 1400 tỷ để xây tượng đài thì hoặc là khốn nạn, hoặc là thần kinh”.

Rõ ràng là GS Châu chơi chữ. Không thể nào một ông Phó Thủ tướng lại mắc bệnh thần kinh, có nghĩa là tâm thần không bình thường, ký những quyết định đi ngược lại với nhân văn, với đạo lý dân tộc. Ông chỉ có thể “khốn nạn” trong ý thức. Ông không xem trẻ em lê lết trong các mái trường không thua chuồng trại súc vật đầy dẫy tại các tỉnh biên giới mà Sơn La là một điển hình của sự nghèo túng cùng cực. Ông không hề nghĩ tới hàng chục ngàn hộ thiếu ăn quanh năm và đối với họ chỉ cần đủ ăn đã là hạnh phúc. Đối với họ Hồ Chí Minh chỉ là một cục đá được dẽo gọt chỉ để đứng nhìn sự thống khổ, kiệt quệ của họ, những người quanh năm không biết tới một mẩu thịt là gì.

Họ túng đói và lê lết như những con thú hoang trong khi chính phủ của ông Vũ Đức Đam đang phải đối phó với nợ công, phải ăn xin tứ phương từ Mỹ với miếng bánh TPP, từ Trung Quốc với những khoản vay thắt cổ, từ Nhật với ODA dễ nuốt và ngay cả từ Việt kiều hải ngoại với câu chữ không biết hổ thẹn là gì, lại bỏ ra 1.400 tỷ xây một hình tượng đang mục nát trong trái tim quần chúng.

Với những sự thật không thể chối cãi ấy câu hỏi đặt ra tại sao chính phủ lại tiếp tục ký những quyết định trái với lòng dân, trái với lương tri của con người mà bất cứ một chính phủ, một nhà độc tài nào cũng đều tránh né?

Chỉ có thể xem đó là những thái độ khốn nạn. Sự khốn nạn lâu ngày thành nếp nghĩ, thành cách hành xử quen thuộc. Việc coi thường luân thường đạo lý trong huyết quản đã tạo nên một loại gene mới trong cơ chế cộng sản. Loại gene ấy biến thành hệ thần kinh chủ đạo, từ tư duy cho tới phản ứng, nó nằm song song với các hệ thần kinh khác như buồn, vui, giận, ghét. . . hệ thần kinh khốn nạn chỉ khác ở chỗ, nó tự đứng riêng và tự đánh bóng hay tôn tạo chính mình. Nó phản ứng với hệ thần kinh bình thường một cách bất bình thường. Khi nhân dân đói nó cho là nhân dân đủ ăn và GDP của họ ngày một cao hơn. Khi trẻ em thiếu trường, thiếu lớp nó cho đấy chỉ là một bộ phận rất nhỏ trong tổng thể phát triển của đất nước. Khi người dân phản ứng vì bị đẩy vào đường cùng nó cho là sự xúi giục của bọn phản động và phản ứng của nó không kém bất cứ cách hành xử côn đồ nào.

Thần kinh khốn nạn tự nghĩ ra những kịch bản chỉ có trong giấc mơ của những kẻ sở hữu nó. Nhân dân vẫn yêu thương Hồ chủ tịch và họ có như cầu nhìn tượng của ông thay cơm. Nhân dân hãnh diện khẳng định ông là ánh sáng dẫn họ trên con đường….vạn dặm! Nhân dân sáng suốt tin rằng ông là ngôi sao không hể tắt và có ông thì người dân sẽ thấy đời đáng sống biết dường nào.

Một trong những người sở hữu thần kinh khốn nạn, Trần Bảo Quyến, Phó Giám đốc Sở VH-TT-DL tỉnh Sơn La cả quyết rằng: “sau khi xây dựng tượng đài, Sơn La sẽ có cơ hội quảng bá về du lịch. Đây sẽ là điểm đến thú vị cho người dân đến tham quan và tìm hiểu về lịch sử Tây Bắc nói chung và Sơn La nói riêng. Hiện, Sở cũng đang nâng cấp nhà tù Sơn La và một số địa danh văn hóa khác”.

Nếu chú ý người dân sẽ lo sợ vô cùng khi tượng đài được xây dựng song song với việc nâng cấp nhà tù. Tham quan hay vào đó nằm nếu chống đối đề án thì có gì khác nhau?

Trần Bảo Quyến cho rằng: “Đã là tình cảm của nhân dân Tây Bắc không thể cân đong đo đếm được. Do đó, cá nhân nào nói lãng phí là chưa đúng”.

Đúng, nó không hề là một đề án lãng phí. Nó không lãng phí mà là phá hoại. Phá hoại tới tận đáy cái nền của nhân bản. Tiêu diệt những gì ít ỏi còn lại trong lòng người dân đối với hình ảnh Hồ Chí Minh. Người miền núi vốn không được học hành tử tế họ chỉ biết ông Hồ là người cha già dân tộc theo tuyên truyền của bộ máy Đảng. Sau gần một thế kỷ người cha ấy chia cho đám con ruột là quan lại triều đình xây dựng những công trình để tư túi trên các đề án khốn nạn. Chỉ cần thông minh một chút là họ biết mình bị bóc lột, bị chà đạp tới xương khi con cái họ quần không có mà mặc, gia đình họ không có gạo đủ ăn phải lê lết trên những con ruộng bậc thang, đẹp thì có đẹp nhưng leo trèo trên ấy để kiếm từng hạt lúa thì người Kinh đã bỏ chạy từ xưa.

Chỉ tiếc một điều đồng bào miền Tây Bắc không mấy người có hệ thần kinh khốn nạn như quan đầu tỉnh Trần Bảo Quyến và do đó họ không thể tự bào chữa cho mình lý do họ quá yêu bác Hồ nên nhà nước cần phải dựng tượng của ông cho họ ngắm thay cơm.

Con cá gỗ còn tạm dùng để đánh lừa mình chứ tượng ông Hồ to quá mà lại làm bằng đá thì làm sao đem vào mâm cơm của họ để mà chấm, mà mút cho chén bắp trong bữa ăn thường nhật đậm đà hơn một chút?

canhco’s blog

.

.

Nhìn vào hậu trường (Tuấn Khanh)

Tháng Tám 5, 2015

.

.

Nhìn vào hậu trường

Tuấn Khanh

Tue, 08/04/2015 – 16:41 — tuankhanh

http://rfavietnam.com/node/2727

.

Cuối năm 2006, có một ca sĩ từ Hà Nội vào Sài Gòn trong một tâm trạng trầm uất nặng nề, do vướng vào một scandal tình ái ngoài ý muốn, chuyện rất ầm ĩ trên internet. Năm đó, muốn giúp cô quay lại với sân khấu, tôi quyết đưa cô vào danh sách biểu diễn trong một chương trình văn nghệ ngoài trời, diễn ra tại trung tâm thành phố. Dĩ nhiên, đó là một cuộc tranh đấu vật vã muôn phần để vượt qua các hàng rào kiểm duyệt ý thức lẫn thói đạo đức giả của các người có chức phận lúc đó.

Ấy vậy mà, khi đến tiết mục của cô, khi chỉ mới hơn 10 giây nhạc dạo của bài hát mà cô vẫn hay trình diễn, một viên chức mặt còn măng sữa của Thành Đoàn TNCS đã lao đến chỗ tôi và hét lên “ai cho loại người này lên sân khấu?”. Thậm chí, dù cô ca sĩ đó đang hát được gần nửa bài, viên chức đó vẫn loay hoay mưu tìm cách đuổi cô ca sĩ ấy xuống.

Nói đến vậy, để biết, ở Việt Nam, kiểm duyệt là một bàn tay sắt với mọi loại chương trình, đặc biệt chương trình gọi là trực tiếp với công chúng. Bất chấp nội dung là gì, ý thức chính trị và kiểm duyệt len lỏi vào mọi nơi: từng chữ của một bài hát, từng chiếc áo trong phòng hoá trang của nữ diễn viên, thậm chí động tác trên sân khấu cũng được ràng buộc bởi những quy tắc nào đó, để phù hợp với sân khấu xã hội chủ nghĩa. Thậm chí để bảo đảm tính an ninh chính trị, hầu hết các chương trình gọi là trực tiếp, vẫn phát trễ sau 30 phút của giờ diễn thật.
Nên, khi NSND Lê Hùng nói rằng đoạn nhạc quốc ca thứ hai của người Trung Quốc chỉ có mười mấy giây đó, là một việc sơ xuất và có vẻ như không đáng, là điều khó tin được. Mười mấy giây của bài hát ngợi ca Trung Quốc trong chương trình mang tên Khát vọng đoàn tụ – một chương trình diễn ra vào ngày 27/7 vừa rồi để tưởng nhớ đến những người lính Việt Nam đã chết, mà gần nhất trong lịch sử là chết oai hùng, chết tức tưởi… để bảo vệ đất nước trước quân xâm lược Trung Quốc. Sơ xuất là điều đáng để mổ xẻ.

20 năm trước, khi công ước Berne về bản quyền chưa đến Việt Nam thì mọi chuyện thờ ơ ấy, tạm gọi là có thể, nhưng giờ đây, hầu như chương trình nào, tiết mục nào khi có nhạc vang lên, đạo diễn và những người kiểm soát sân khấu vẫn đặt câu hỏi thường nhật là “nhạc ấy ở đâu, dùng được không?”.

Trong mọi câu trả lời trên mặt báo, trong các lời giải thích tạm bợ và vội vã, đều không thấy việc chỉ đích danh ai đã đưa đoạn nhạc kỳ bí ấy vào chương trình ngày 27/7. Theo nguyên tắc tổ chức thì luôn luôn, đoạn nhạc đó phải được duyệt, chấp nhận và được chính thức đưa vào danh sách phát. Có hẳn người phụ trách riêng để làm việc này theo kịch bản. Nếu người phụ trách không thay đổi, thì chỉ có một điều là đoạn nhạc ngợi ca Trung Quốc đã được “nhất trí cao độ” để đưa vào sử dụng.

Trên các trang mạng, tôi thấy nhiều người nói rất nặng ông Lê Hùng là giặc tàu, tên bán nước…tôi không nghĩ ông Hùng dám cam tâm tự mình thực hiện phát nhạc nền Trung Quốc cho chủ tịch Trương Tấn Sang như trong một âm mưu. Gương mặt của ông trên các trang báo khi trả lời phỏng vấn, có một đôi mắt thể hiện một người luôn hãnh tiến nhưng giờ thì hốt hoảng và sợ sệt trong một tai nạn. Nên nhớ vị trí NSND trong lòng các nghệ sĩ miền Bắc là vô cùng lớn lao. Họ luôn tự hào khi viết lá đơn xin danh hiệu đó cùng với tâm trạng thề sẽ cúc cung tận tuỵ, như một nghệ sĩ cung đình chân thành.

Nếu có trách, hãy trách chuyện mọi tầng lớp nhân dân Việt Nam nhiều năm bị cưỡng bức tắm và uống trong tình hữu nghị 16 chữ vàng với Trung Quốc. Những lần tránh né gọi thẳng tên kẻ gây ra các vụ xung đột, cướp bóc và giết ngư dân Việt trên biển, thay thế bằng “tàu lạ, kẻ lạ”, khiến khoảng cách của ý thức phân định ta – giặc bị mù mờ. Thậm chí ngay cả sách lịch sử giáo khoa Việt Nam cũng ngại việc gọi tên Trung Quốc là giặc xâm lược, thì âm nhạc ca ngợi ta hay nhạc ca ngợi “nước lạ” cũng mù mờ vậy thôi. Thời gian bào mòn ý thức và sự tỉnh táo về dân tộc và ngoại bang mới đáng sợ làm sao!

Nếu có trách, hãy nhớ và trách ai đó – bí ẩn và khốn nạn – tìm cách xoá đi sự thật. Những kẻ rắp tâm kéo kẻ thù gần với dân tộc hơn bằng thực phẩm, bằng trò vui và tập quên những nỗi đau lịch sử. Nhà báo Huy Đức từng nhắc về chuyện biên giới tháng 2/1979, sau chiến tranh, Bắc Kinh đột nhiên thành bạn răng môi, những ghi nhớ tội ác xâm lược của Trung Quốc đột nhiên mất dần. Tấm bia ghi nhớ ở xã Hưng Đạo, huyện Hoà An về quân xâm lược Trung Quốc dùng búa đập chết 43 phụ nữ và trẻ em như một trò chơi bị giấu đi vào bụi rậm. Mới đây nhà báo Lê Đức Dục cũng cho biết bia tưởng niệm ở đồn biên phòng Phú Mỹ, Kiên Giang cũng bị giấu đi mất dạng. Bia nói về 38 người lính chết anh dũng ở đây để chống lại quân Khmer Đỏ, cánh tay mặt chia lửa của Trung Quốc. Hôm nay, nếu thường dân và NSND Việt Nam có lầm lạc về kẻ thù do cứ bị giấu nhẹm dần, thì đó cũng là lẽ đương nhiên.

Nam Phong tạp chí số 143 (1929) có ghi lại chuyện Mạc Cửu thần phục nhà Nam năm 1714, nhưng vẫn mang theo tâm khí truyền đời của giặc Phương Bắc, nên vẫn tìm cách trấn yểm linh khí đất Nam, nhằm có cơ hội cướp cả triều đình. Trong sách nghiên cứu Thất Sơn Huyền Bí của Dật Sĩ và Nguyễn Văn Hầu có ghi lại chuyện nhiều đời họ Mạc cũng như các thầy địa lý đi từ Tàu sang, chôn cọc có trấn bùa ở Tịnh Biên, Bảy Núi, để mong huỷ diệt anh linh Việt. Từ năm 1849 cho đến 1856, đức Phật Thầy Tây An từng gửi thư cho Đức Cố Quản Thành để nhắc phòng ngừa chuyện này. Hiện một vài di tích về âm mưu này, trước năm 1975, vẫn còn được để ở dinh thờ tại Láng Linh (Châu Đốc), gồm cọc bùa và thẻ, bùa chú ghi tiếng Tàu, chôn giấu ở núi và sông vùng Bảy Núi, được tìm thấy.

Thế giới hiện đại không thể có tình đại đồng bất phân như trong sách thiếu nhi. Người Trung Quốc vẫn ghi nhớ người Nhật là kẻ thù. Người Do Thái ghi tâm người Đức không thể là bạn. Người Campuchia thì dễ hiềm khích với người Việt, và người Tây Tạng, người Duy Ngô Nhĩ, người Việt Nam không có cớ gì quên đi lịch sử rằng mình có những lý do phải lo ngại Trung Quốc.

Việc bào mòn ý thức ấy, cũng như những thẻ bùa yểm mà “kẻ lạ” đã từng âm thầm cài đặt trên đất nước Việt nhằm huỷ diệt nguyên khí tổ tiên để lại. Mà hôm nay, đoạn nhạc “mười mấy giây” ngày 27/7 nhắc nhở và thúc đẩy đoàn tụ với tổ quốc xa xôi nào đó, chỉ là phần nổi của tảng băng chìm. Điều cần phải tìm và giải quyết là phải nhổ bật mọi cọc nhọn được cài đặt, đang nhằm vào trái tim Việt, mà cay đắng thay, kẻ đóng cọc có thể không phải từ “nước lạ” lén lút đến, mà ngang nhiên là từ những người cùng màu da, tiếng nói nhưng linh hồn đã lạc loài.

Trách phạt một chương trình văn nghệ hay kỷ luật ông Lê Hùng đâu có nghĩa lý gì. Và chúng ta cũng đừng dễ dàng hài lòng với một kết quả quá nhanh và quá nguy hiểm như vậy. Chuyện “chỉ mười mấy giây” ắt đã phải bắt nguồn từ mười mấy năm, hoặc hơn. Đừng nghe những gì họ đang nói, mà có lẽ nên nhìn kỹ hơn những gì họ đã làm.

tuankhanh’s blog

.

.

.

Họ hãy học cách cảm ơn internet! (Song Chi)

Tháng Tám 5, 2015

.

.

Họ hãy học cách cảm ơn internet!

Song Chi

Tue, 08/04/2015 – 14:39 — songchi

http://rfavietnam.com/node/2725

.

Khi hùng hổ mắng chửi, hăm dọa học sinh bằng một thứ ngôn ngữ rất không phù hợp với một giáo viên, cô giáo Lê Na, Trung tâm Anh ngữ Lê Na (Thái Hà, Hà Nội), không ngờ rằng toàn bộ hành vi, lời nói của mình lại bị học trò quay lại, đưa lên mạng để rồi bị mọi người chê trách, chỉ trích hết lời. Sự kiện gây xôn xao đến độ đại diện Sở GD&ĐT Hà Nội, phòng GD&ĐT quận Đống Đa và cán bộ an ninh khu vực phải vào cuộc, có buổi làm việc với Trung tâm Anh ngữ Lê Na.
Đến lúc này thì cô giáo Lê Na lại cho rằng: “Những hình ảnh, tình tiết được sử dụng trong clip xuất hiện trên mạng xã hội thời gian quan qua nó được lắp ghép nên mới tạo ra một clip như thế.
Bây giờ phải tìm hiểu ai là người tạo dựng cái đoạn clip này, ai là người tung ra cái clip, họ tung ra cái clip đấy với mục đích gì?” 
(“Cô giáo ‘cung Bò cạp’ chửi học viên vô học: ‘Ai dựng clip này?’, Đất Việt). Dư luận càng thêm mất thiện cảm với cô giáo này.
Đây chỉ là một ví dụ mới nhất cho thấy sức mạnh của thời đại internet. Bất cứ ai, dù đứng ở vị trí nào trong xã hội cũng có thể bị “đưa lên thớt”, bị dư luận mổ xẻ nếu có những hành vi sai trái hay lệch chuẩn. Đặc biệt trong những xã hội mà báo chí không được tự do lên tiếng, luật pháp từ lâu không còn đóng vai trò cán cân công lý, giáo dục cũng không còn đảm nhiệm được vai trò dạy dỗ con người cho tử tế, như ở VN. Internet mà cụ thể là những trang báo “lề dân”, các trang blog, trang mang xã hội sẽ đảm nhiệm cùng lúc vai trò của báo chí, vạch ra những sai sót, những thông tin bị nhà cầm quyền bưng bít, bóp méo, thay mặt luật pháp để lên án những sai trái, thay mặt cả giáo dục để uốn nắn, điều chỉnh lại từ những cá nhân cho tới cả nhà nước!
Ở góc độ cá nhân, chúng ta đã chứng kiến vô vàn thí dụ. Trước hết là giới showbiz, những người nổi tiếng, vốn luôn bị dư luận săm soi kỹ hơn người thường. Từ một cô hoa hậu ngủ hớ hênh trên máy bay, một cô ca sĩ cho con tè vào túi nôn trên máy bay, các “ngôi sao” của giới showbiz chửi bới nhau nói xấu nhau, văng tục hay khoe thành tích “phá thai 4 lần” bị dư luận chỉ trích nặng nề… Sau sự cố đó, dù mỗi người phản ứng mỗi kiểu, dù chống chế bào chữa, ngụy biện hay chửi lại kẻ nào tung hình, clip lên mạng, hay buộc phải xin lỗi công khai, có một điều chắc chắn rằng lần sau những người đã từng bị như vậy sẽ phải cân nhắc, cẩn thận hơn khi hành xử giữa đám đông, dù đám đông ngoài đời thực hay trên mạng.
Và có lẽ thay vì tìm cách chửi lại kẻ nào đã tung hình, clip lên mạng, họ nên cảm ơn người đó đã giúp họ tự điều chỉnh mình cũng như cảm ơn thời đại internet. Đừng làm một chuyện gì đó không hay rồi sau đó lại tự bào chữa kiểu như nghệ sĩ hay người nổi tiếng cũng là những con người bình thường, xã hội nên thông cảm, hoặc ngược lại, trách đời sao lắm kẻ ghen ăn tức ở, dư luận sao khắt khe, hay nhảy xổ vào đời tư của mình…
Một khi đã là người của công chúng, là người nổi tiếng, được hưởng lợi rất nhiều từ sự nổi tiếng đó so với người bình thường, tất nhiên cái giá phải trả là phải chịu sự săm soi kỹ hơn của mọi người. Được gọi là nghệ sĩ, là thần tượng về tài năng trong một lĩnh vực nào đó hay là biểu tượng về nhan sắc, có sức hút và sư ảnh hưởng đối với xã hội, thì xã hội cũng có quyền đặt yêu cầu cao hơn ở họ. Còn nếu không, hãy từ bỏ hào quang, từ bỏ giới showbiz, từ bỏ vương miện hoa hậu làm người bình thường, chả ai săm soi bạn nữa!
Không chỉ giới showbiz, có những ngành nghề khác dư luận cũng có những yêu cầu khắt khe riêng. Ví dụ như các thầy cô. Đã là thầy cô giáo, phải cư xử chuẩn mực, có văn hóa thì mới đi dạy được người khác. Đó là lý do tại sao dư luận phản ứng mạnh trước cách mắng chửi học trỏ hết sức phản sư phạm của cô giáo Lê Na. Và đây cũng không phải lả lần đầu tiên một cô giáo bị học trò quay clip đưa lên mạng vì đã hành xử không đúng mực. Một cô giáo dạy tiếng Anh ở Trường THPT Trần Phú, Hải Phòng dạy sai, học trò có ý kiến cô liền chửi học trò suốt 18 phút với ngôn ngữ hết sức chợ búa năm 2010; một cô giáo lớp 11 của Trường tiểu học, THCS & THPT Trần Hưng Đạo, huyện Đông Triều, tỉnh Quảng Ninh vừa chửi vừa túm tóc, bạt tai, đánh vào đầu một nam sinh năm 2014…
So với rất nhiều ngành nghề khác, ngành sư phạm ở VN đã bị mất giá thê thảm dưới thời…đảng cộng sản cai trị. Kể từ những năm còn chiến tranh đánh Mỹ, học sinh miền Bắc đã có quan niệm “Nhất Y nhì Dược tạm được Bách Khoa bỏ qua Sư phạm”. Đến thời “mở cửa” thì những ngành như Kinh tế, Ngoại thương …có giá, còn Sư phạm vẫn cứ ít người mặn mà vì đồng lương chết đói. Điều đó đã dẫn đến một thực tế đáng buồn là chỉ trừ một thiểu số chọn theo ngành Sư phạm vì thật sự yêu nghề giáo, còn lại đa số đành chọn khi cảm thấy không đủ điểm vào những ngành ngon lành khác như Y, Dược hay Kinh tế, Bách khoa! Đầu vào đã như thế, thì khó có hy vọng đầu ra sẽ có nhiều giáo viên giỏi.
Đó là mới nói đến kiến thức, trình độ chuyên môn, còn đạo đức phẩm chất nhà giáo cũng sa sút đáng buồn. Nên mới có những cô giáo ứng xử như kể trên, và còn nữa, cô bảo mẫu đánh chết trẻ, cô giáo bắt học sinh liếm ghế, nuốt phấn, thầy giáo và học sinh đánh nhau, những vụ “gạ tình đổi điểm”, hay vụ án gây chấn động một thời, ông Sầm Đức Xương – Hiệu trưởng trường THPT Việt Hưng, Bắc Quang, Hà Giang mua dâm học sinh, sau đó còn dùng những học sinh này để tiếp những vị khách quan trọng của mình trong đó có cả cán bộ, công chức nhà nước…
Rồi ngành công an với lối hành xử côn đồ, khinh dân, coi tính mạng dân như cỏ rác, những năm gần đây cũng thường xuyên bị người dân chụp hinh quay video clip tố cáo những vụ hối lộ, xách nhiễu dân công khai, những vụ bạo hành dân đến chết khi chỉ mới bị tạm giam cho tới khi đang bị giam giữ trong tù…
Các quan chức, chính khách-thành phần đứng trên cả luật pháp trong một xã hội độc tài như ở VN, giờ đây bị hàng triệu triệu con mắt của dân chúng săm soi từ lời ăn tiếng nói, bị chụp hình từ những bất động sản kếch sù cho tới lối sống xa hoa, phô trương kệch cỡm (như cựu Tổng Bí thư Lê Khả Phiêu với cặp ngà voi, trống đồng trang trí trong nhà, cựu Tổng Bí thư Nông Đức Mạnh với cái ghế mạ vàng như ngai vua, căn nhà hết sức xa hoa…). Những hình ảnh hiếm hoi đó, dù chỉ mới một phần rất nhỏ sự thật về cuộc sống quá cách biệt giữa các quan chức chính khách ở VN so với dân chúng, nhưng cũng đủ khiến người dân sững sờ, phẫn nộ.
Đó là ở góc độ cá nhân. Còn ở góc độ nhà nước, chính phủ, internet đã giúp vạch trần rất nhiều sự thật mà nhà nước cộng sản VN đã và đang cố công che giấu bưng bít. Mỗi một sự dối trá, mỗi một chính sách sai lầm gây hại cho đất nước, cho nhân dân đều bị đưa ra ánh sáng nhờ có internet. Internet và mạng lưới báo “lề dân” trở thành tiếng nói phản biên mạnh mẽ nhất, là con đường đấu tranh bất bạo động hiệu quả nhất cho dân tộc VN trong thời đại này. Ngược lại, sức mạnh của internet khiến nhà cầm quyền phải chạy bở hơi tai theo mà phân bua, bào chữa, biện minh. Cứ xem hai vụ Nguyễn Bá Thanh, Phùng Quang Thanh gần đây thì thấy.
Nhà nước cộng sản VN từng nhiều lần tìm mọi cách ngăn chặn các trang blog cá nhân, các trang báo “lề trái”, trang mạng xã hội, nhưng vẫn không làm được, trừ khi quay ngược trở lại cấm hoàn toàn internet ở VN, mà điều đó là không thể.
Nhà cầm quyền sợ và căm ghét internet, nhưng mặt khác, lẽ ra họ nên cảm ơn internet vì ít nhất, qua đó, họ cũng biết được thái độ của người dân ra sao, và trong rất nhiều trường hợp, họ đã phải lẳng lặng tự điều chỉnh khi một sự việc nào đó bị người dân phản ứng mạnh. Và họ nên cảm ơn nếu nhân dân chọn internet để đấu tranh chuyển đổi chế độ một cách ôn hòa, thay vì những cuộc lật đổ đẫm máu hoàn toàn có thể xảy ra một khi sức chịu đựng của người dân đã vượt quá giới hạn.

songchi’s blog

.

.

.

Phùng Quang Thanh trở về nhưng sóng chưa yên (Lê Diễn Đức)

Tháng Tám 5, 2015

.

.

Phùng Quang Thanh trở về nhưng sóng chưa yên

Lê Diễn Đức

Tue, 08/04/2015 – 15:40 — ledienduc

http://rfavietnam.com/node/2726

.

Con bão dư luận qua đi, chỉ còn vương vớt lại những đợt gió lẻ tẻ, hoài nghi, nhưng chắc cũng sẽ im lặng trước một sự thật là, Đại tướng, Bộ trưởng Bộ Quốc Phòng Phùng Quang Thanh, vẫn sống, trở về từ Pháp sau ca phẫu thậu cắt khối u ở phổi và đang trong tình trạng phục hồi sức khoẻ.

Thực ra, tạo ra cơn bão dư luận là lỗi của báo chí truyền thông của nhà nước Cộng Sản Việt nam.

Khi tin đồn ông Thanh bị ám sát trên mạng xã hội bùng lên gây hoang mang dư luận, chính vì cách đưa tin mập mờ và bất hợp lý của báo chí nhà nước. Tờ Vietnam Plus vừa thông tin Phùng Quang Thanh bắt tay Bộ trưởng Quốc phòng Pháp Jean-Yves Le Drian trong ngày 19 tháng 6, thì các tờ khác sau đó nói ông Thanh qua pháp chữa bệnh ngày 24 tháng 6.

Tiếng đồn được củng cố thêm bằng tin của hãng thông tấn Đức DPA Hà Nội ngày 19 tháng 7, lấy nguồn từ quân đội giấu tên, cho hay, ông Thanh đã chết tại Pháp sau khi điều trị ung thư.

Đến lúc này thì mới có phản ứng chính thức của nhà nước Cộng Sản Việt Nam. Tướng Võ Văn Tuấn Phó Tổng Tham mưu Việt Nam đã bác bỏ tin của DPA, nói rằng, ông Thanh khoẻ mạnh và sẽ trở về nước vào cuối tháng. DPA đã đăng lại lời bác bỏ này trong bản tin ngày 20 tháng 7, nhưng không cải chính tin đã đưa ra, mắc dù sửa lại nơi phát bản tin là DPA Bangkok và nguồn tin lấy từ bệnh viện (?).

Chỉ mấy ngày sau, ông Phùng Quang Thanh trở về Hà Nội vào lúc 6 giờ 40 sáng 25 tháng 7 trong chuyến máy báy Boeing 777 của Vietnam Airline VN18 xuất phát từ Paris.

Lúc này thì DAP Hà Nội đã đính chính lại “sai sót” của mình trong bản tin ngày 19-20 tháng 07 và gửi thư xin lỗi tới ông Phùng Quang Thanh.

Tuy nhiên, các sự kiện tiếp theo chưa đủ để xoá đi bức tranh mờ ảo về tướng Thanh. Cuộc đón tiếp tướng Thanh tại sân bay hôm 27 tháng 07, một Bộ trưởng Quốc phòng đương nhiệm, diễn ra tẻ nhạt, không có một bó hoa chúc mừng, không có ai thuộc ban lãnh đạo Đảng Cộng Sản Việt Nam (ĐCSVN), thậm chí đồng nghiệp của Bộ Quốc Phòng, cho thấy có điều gì đó bất bình thường.

Nhân Ngày Thương binh Liệt sỹ Việt Nam, ngày 22 tháng 07, ông Phùng Quang Thanh đã không tham dự lễ đặt vòng hoa và viếng lăng Hồ Chí Minh như báo chí công bố, nhưng có mặt trong Chương trình giao lưu nghệ thuật “Khát vọng đoàn tụ” tại Bộ Quốc phòng tối ngày 27 tháng 07 và được truyền hình trực tiếp. Khi được người dẫn chương trình giới thiệu, Phùng Quang Thanh đã dứng dậy quay về khán giả chào.

Tuy nhiên Thiếu tướng Ngô Quang Liên cho biết trong ông Thanh sẽ “ở lại trụ sở Bộ Quốc phòng chứ không về nhà riêng”, vì “bị bệnh phổi và mới trải qua cuộc phẫu thuật, theo khuyến cáo của các bác sĩ bên Pháp, Đại tướng Phùng Quang Thanh đang phải kiêng, hạn chế tất cả các cuộc tiếp xúc và gặp gỡ nơi đông người.”

Từ các dữ kiện nêu trên, dư luận trên mạng xã hội lại tung tin rằng, người từ Pháp trở về nước là người khác đóng giả ông Thanh, hoặc ông Thanh bị “quản chế” tại Bộ Quốc phòng.

Là một người chủ trương thân với Trung Quốc và có những phát biểu quá thiện cảm về Trung Quốc, tướng Thanh đã gây nên sự bất bình và căm ghét của nhiều người Việt trong và ngoài nuớc. Những tin đồn thiếu cơ sở vững chắc, rất có thể vì tâm lý thất vọng, cay cú, khi thấy ông Thanh vẫn còn sống sau khi chữa bệnh.

Nếu thực sự có một ông Thanh giả, thì kịch bản này phải có sự đồng thuận của Bộ Chính Trị và Ban Chấp hành Trung ương. Khả năng này hoàn toàn bị loại bỏ. Mặt khác để kỷ luật một Uỷ viên Bộ Chính trị không dễ dàng, mà cũng cần phải có quyết định của cả Bộ Chính Trị, cho nên chuyện ông Thanh bị quản chế là chuyện tầm phào. Chưa có bất kỳ cá nhân nào hiện nay trong ban lãnh đạo đủ tầm vóc và quyền hạn đưa ra lệnh quản chế ông Thanh.

Tuy nhiên, có một điều gì đó cho thấy từ cả hai phía, báo chí truyền thông chính thống và báo chí lề dân, đều cố tạo ra hình ảnh bất nhất của tướng Thanh vào lúc cuộc tranh giành quyền lực đang diễn ra quyết liệt. Tướng Thanh là một ứng viên nặng ký cho chức Chủ tịch nuớc mà Nguyễn Tấn Dũng có tham vọng kiêm nhiệm ngoài chức Tổng Bí thư trong đại hội ĐCSVN lần thứ 16.

Trang web “Chân Dung Quyền Lực” có thời gian từng được xem là thuộc phe nhóm của Nguyễn Tấn Dũng sau một thời gian im ắng, lại chĩa mũi nhọn vào khối tài sản khổng lồ của đại tá Phùng Quang Hải, con trai của tướng Thanh.

Đài truyền hình VTV1 hôm 31 tháng 7, 2015 đưa tin về cuộc họp chính phủ, trong đó vào cùng một thời gian, vào lúc 19 giờ 07,  Phùng Quang Thanh ngồi bên trái cạnh Phó thủ tướng Vũ Văn Ninh, nhưng vào lúc 19 giờ 08 cạnh ông Vũ Văn Ninh lại là một người mặc quân phục!

Tất cả cho thấy, dường như có một thế lực ngầm ủng hộ Nguyễn Tấn Dũng đứng đàng sau các đồn đại này và vẫn muốn duy trì trò chơi mèo bắt chuột này.

Trong 16 Uỷ viên Bộ Chính Trị của ĐCSVN và những người có khả năng thay thế vào bốn vị trí đầu não, người ta chấp nhận lựa chọn cái đỡ xấu nhất trong toàn bộ những cái xấu. Cái đỡ xấu nhất đây là Nguyễn Tấn Dũng, thông qua những phát biểu “hùng hồn” của ông ta về chủ quyền Hoàng Sa, về giàn khoan HD 981 và về Biển Đông nói chung.

Những phát biểu của ông Dũng làm nhiều người hy vọng rằng, khi có quyền lực trong tay, ông ta sẽ dẫn dắt Việt Nam ngả về Mỹ, “thoát Trung”. Một sự ngộ nhận to lớn! Ông Nguyễn Tấn Dũng là một kẻ cơ hội chính trị, khôn ngoan và đã diễn khá thành công. Ông ta nói vậy, nhưng các phát biểu của ông ta chưa bao giờ gây tổn thuơng ban lãnh đạo Bắc Kinh và mối quan hệ của hai nước. Cái kiểu nước đôi “vừa hợp tác vừa đấu tranh”, nhưng ngay cả việc kiện Trung Quốc ra toà án quốc tế về chủ quyền Hoàng Sa và Trường Sa còn không dám tiến hành, thì đấu tranh ở đâu?

Khá nhiều người cho rằng, Nguyễn Tấn Dũng nếu thâu tóm quyền lực trong tay, sẽ thay đổi hiến pháp, chế độ “Vua tập thể” sẽ được chuyển qua thể chế tổng thống, độc tài cá nhân. Và vì thế, chế độ độc tài cá nhân dù sao cũng dễ lật đổ hơn chế độ độc tài tập thể.

Hàng loạt các chế độ độc tài tập thể tan vỡ ở châu Âu trong thập niên 1989- 1990, trong đó có Liên Xô, nhưng ai lật đổ được chế độ độc tài chuyên quyền và “cá nhân” của Putin (Nga), Phidel Castro (Cuba), Kim Jong Un (Bắc Triều Tiên), Atayyevich Niyazov (Turkmenistan), hay thậm chí Tập Cận Bình (Trung Quốc)?…

Bối cảnh chính trị Việt Nam hôm nay cho thấy rằng, bất cứ phe nhóm nào nắm quyền lực trong Đại hội ĐCSVN thứ 12 cũng không thể đưa Việt Nam “thoát Trung”. Việt Nam đã và đang bị lệ thuộc quá sâu vào Trung Quốc về kinh tế và tài chính. Chế độ cộng sản Hà Nội tồn tại được chính là nhờ sự hỗ trợ to lớn của Bắc Kinh. Trung Quốc thọc tay vào mọi ngõ ngách kinh tế Việt Nam, có mặt khắp nơi từ Bắc vào Nam là hậu quả của chính sách mà Nguyễn Tấn Dũng trực tiếp chỉ đạo và thực hiện.

Dù tìm cách gần gũi Mỹ bao nhiêu, lãnh đạo nào của Việt Nam cũng sẽ không làm tổn thương mối quan hệ với Trung Quốc. Lợi ích trong giao thương với Mỹ là quan trọng nhưng với Trung Quốc mang tính sống còn của ý thức hệ xã hội chủ nghĩa.

Điều này được minh chứng qua lời của Nguyễn Chí Vịnh Thứ trưởng Bộ Quốc phòng Việt Nam, một nhân vật quyền lực trong quân đội, trên tờ Tuổi Trẻ ngày 1 tháng 01/2013 :

“Một trong những đặc trưng của ý thức hệ giữa Việt Nam và Trung Quốc là một Đảng Cộng sản lãnh đạo. Nếu có được một người bạn xã hội chủ nghĩa rất lớn bên cạnh ủng hộ và hợp tác cùng có lợi thì sẽ vô cùng thuận lợi cho sự nghiệp xây dựng chủ nghĩa xã hội ở Việt Nam”.

Giờ đây, nhân ngày lễ của Quân đội Giải phóng Nhân dân Trung Quốc ngày 28 tháng 07, 2015,  ông nhắc lại:

“Việt Nam và Trung Quốc là hai nước láng giềng thân thiện và điều đó không bao giờ thay đổi. Nhiều thế hệ đã qua, nhân dân hai nước đã thiết lập và duy trì mối quan hệ, cùng tồn tại, hình thành rất nhiều điểm tương đồng về văn hóa”.

Cái ôm vồ vập, thân tình của Nguyễn Phú Trọng với Trương Cao Lệ, Phó Thủ tướng Trung Quốc, ngay sau khi đi Mỹ về, minh hoạ thêm cho mối tình hữu nghị “16 chữ vàng và 4 tốt”.

Mặt nước chính trị rung lên chẳng qua vì ông Thanh thân Trung Quốc và nằm trong cuộc tranh đua quyền lực, nhưng những đợt sóng ngầm vẫn cuồn cuộn dưới đáy. Từ nay đến kỳ đại hội ĐCSVN 12, chắc chắn sẽ còn nhiều bất ngờ.

Tướng Thanh có thể bị loại khỏi sân chơi, nhưng sẽ người khác thay thế. Ai lên cũng vậy thôi, khi còn tồn tại hệ thống chính trị độc quyền, độc dảng.

Dân tộc Việt Nam còn tiếp tục bị cai trị bởi một nhà nước không do dân bầu ra, độc tài, phi dân chủ, dù có thể nó được biến đổi trá hình qua dạng thức khác.

© Lê Diễn Đức – RFA

ledienduc’s blog

.

.

.

CHIẾN TRANH VIỆT–TRUNG SẼ XẨY RA (Chu Chi Nam và Vũ Văn Lâm)

Tháng Tám 5, 2015

.

.

CHIẾN TRANH VIỆT–TRUNG SẼ XẨY RA

Chu Chi Nam và Vũ Văn Lâm

Posted by adminbasam on 05/08/2015

https://anhbasam.wordpress.com/2015/08/05/4634-chien-tranh-viet-trung-se-xay-ra/

.

Tình hình chính trị nội bộ Đảng Cộng sản Việt Nam đang diễn ra cuộc tranh giành quyền lực gay gắt, chuyến viếng thăm Hoa kỳ của Nguyễn phú Trọng, việc chuyển quân từ bắc vào nam, những cuộc biểu tình chống Việt nam ở Căm bốt, cùng những cuộc xô xát ở biên giới hai nước, tất cả những sự kiện trên làm cho nhiều người nghĩ rằng chiến tranh giữa Việt Nam và Trung cộng sẽ xẩy ra. Có người thì nghĩ ngược lại.

Chúng ta cùng nhau suy xét vấn đề kỹ hơn, để đưa ra những câu trả lời thỏa đáng.

Tình hình nội bộ Đảng Cộng sản Việt Nam và Trung cộng

Tình hình nội bộ Đảng CSVN: Không đi vào chi tiết, ai cũng biết nội bộ đảng CSVN chia làm hai phe: Phe thân Mỹ, Phe thân Tàu. Cách đây hơn một năm, thì có 3 phe: Phe thân Nga là Trương tấn Sang, Phe thân Tàu là Nguyễn phú Trọng, Phùng quang Thanh, Phe thân Mỹ là Nguyễn tấn Dũng. Phe thân Nga và Phe thân Tàu đã hợp nhau lại để đánh Phe thân Mỹ, đưa ra Chiến dịch Bài trừ tham nhũng, Phê Bình và Tự Phê bình. Nguyễn tấn Dũng đã bị chỉ trích gay gắt. Nguyễn phú Trọng, lấy quyền Tổng bí thư, họp với Bộ Chính trị định đẩy Nguyễn tấn Dũng ra khỏi cơ quan quyền lực cao cấp nhất này.

Tuy nhiên Nguyễn phú Trọng bị Lê hồng Anh, nhân vật thứ 5 của Bộ Chính trị, đã từng làm Bộ trưởng Bộ Công An và Nội vụ, hiện là Thường trực Ban Thường trực Bộ chính trị, được coi như Phó Tổng bí thư; nhân vật này phản đối hành động của Nguyễn phú Trọng, cho rằng việc trục xuất một người ra khỏi Bộ Chính trị, nhất là người đó là đương kim Thủ tướng, việc này quan trọng, một mình Bộ Chính trị, không thể quyết định, mà phải họp Trung Ương Đảng. Khi họp Trung Ương Đảng, thì Nguyễn tấn Dũng, còn được gọi là Phe Quyền lợi, có nhiều tay em, phe phái, được hưởng nhiều bổng lộc từ Dũng, nên ông này đã có đa số. Phe Nguyễn phú Trọng và Trương tấn Sang bị ở vào tình trạng thiểu số. Danh từ Đồng chí X mà Nguyễn phú Trọng khóc mếu nói trên radio, truyền hình, mà ai cũng biết là chỉ Nguyễn tấn Dũng, được dùng từ đó, và chứng tỏ cuộc tranh giành quyền lực giữa Trọng và Dũng bắt đầu chính thức công khai từ đó.

Nguyễn tấn Dũng đã thắng. Và ai cũng biết người cứu Dũng đó là Lê hồng Anh.

Tuy nhiên cuộc tranh giành vẫn còn âm ỷ, cho tới ngày hôm nay.

Vừa qua, trong việc viếng thăm Hoa kỳ của Nguyễn phú Trọng, có một số dự kiện xẩy ra: a) Có người cho rằng là Nguyễn phí Trọng đã thần phục Hoa kỳ và gần hơn là thần phục Nguyễn tấn Dũng; b) Việc Phùng quan Thanh, đương kim Bộ trưởng Bộ quốc phòng, ai cũng biết là người thân Trung cộng, vì đã nhiều lần truyên bố như vậy, không trong Phái đoàn thăm Hoa kỳ của Nguyễn phú Trọng, làm cho nhiều người tiên đoán rằng phe thân Trung cộng đã bị loại khỏi Việt Nam.

Thêm vào đó, qua những hành động, Trung cộng xúi giục tay em của mình là Căm bốt, đang tìm cách chống phá Việt Nam, tổ chức những cuộc biểu tình đòi đất và gây xô xát ở vùng biên giới khiến cả trăm người chết và bị thương.

Còn có việc CSVN di quân từ bắc vào nam, cả trăm chiếc xe nhà binh và thiết giáp, được di chuyển mau lẹ bằng đường xe lửa.

Những sự kiện trên làm cho nhiều người cho rằng chiến tranh Việt Trung sẽ xẩy ra. Điều này không phải là không có lý.

Tình hình nội bộ Đảng CS Trung quốc: Từ ngày Tập cận Bình lên ngôi, từ cuối năm 2011 tới nay, có nhiều nhà phân tích cho rằng họ Tập đã nắm toàn quyền trong tay. Nhưng thực tế không phải vậy. Cuộc tranh giành quyền lực giữa Phe đương kim, tức Tập cận Bình, và Phe cựu, đứng đằng sau là Giang trạch Dân vẫn còn diễn ra ác liệt, chưa phân thắng bại, cho tới ngày hôm nay. Cuộc tranh giành quyền lực ở Trung cộng nổ ra công khai vào ngày Bạc hy Lai, nhân vật đang sáng giá trong Đảng CS Trung cộng lúc bấy giờ, bị đưa ra tòa vào ngày 19/03/2012.

Nhiều người cho rằng họ Bạc bị đưa ra tòa là vì tham nhũng. Nhưng thực tế không phải vậy, mà là một cuộc đấu đá nội bộ, một cuộc đảo chính hụt. Vào tháng 2/2012, Vương lập Quân, tay em của vợ chồng Bạc hy Lai, chạy trốn vào Tòa Tổng lãnh sự Hoa kỳ ở Trùng khánh, căn cứ địa của vợ chồng họ Bạc. Rồi sau đó Vương lập Quân được tòa Tổng lãnh sự này trao cho Hồ cẩm Đào, đương kim Tổng bí thư. Từ đó người ta mới khám phá ra rằng Bạc hy Lai, Chu Vĩnh Khang, nhân vật thứ 4 trong Đảng, Từ tài Hậu, Phó quân Ủy, đứng đằng sau là cựu Tổng bí thư Giang trạch Dân âm mưu đảo chánh Tập cận Bình. Rồi sau đó Chu vĩnh Khang nhiều lần tìm cách giết Tập cận Bình nhưng không thành.

Có người cho rằng họ Tập là tay em của họ Giang. Sao có chuyện này.

Quả thực họ Tập lúc đầu là tay em của họ Giang. Ông này đã cài họ Tập vào làm tay em của Hồ cẩm Đào, làm Tổng bí thư từ năm 2000, với hy vọng rằng sau khi họ Hồ không còn tại chức, thì họ Giang có thể khống chế chính trị Trung quốc, qua họ Tập, một người được coi là kín đáo, ít phát biểu trước đám đông. Nhưng sự kiện hoàn toàn ngược lại âm mưu và dự tính của họ Giang, ngay từ lúc họ Tập chưa lên chức Tổng bí thư. Vì vậy Giang trạch Dân đã tìm cách loại trừ Tập cận Bình. Cuộc tranh giành quyền hành vẫn diễn ra ác liệt ngày hôm nay.

Có nhiều người nghĩ rằng họ Tập đã nắm trọn quyền, nhưng không phải như vậy. Bằng chứng là trong kỳ Họp Trung Ương Đảng gần đây, họ Tập muốn đưa một người tay em của mình là Lưu Nguyên vào chức Phó quân Ủy, nhưng không thành.

Ở một nước to lớn và độc tài như Trung cộng, kẻ nào nắm quân đội, kẻ đó mới có thực quyền.

Chúng ta còn nhớ chiến tranh xẩy ra giữa Việt Nam và Trung cộng vào năm 1979. Cuộc chiến này có nhiều nguyên do: Nào là Đặng tiểu Bình lúc đó muốn chứng tỏ lập trường đứng hẳn về phía Hoa kỳ, nào là họ Đặng muốn thách thức Liên sô là mình không sợ, dám gây chiến với đàn em của xứ này. Nhưng còn có một nguyên do không kém phần quan trọng: Đó là cuộc tranh giành quyền hành nội bộ giữa Đặng tiểu Bình và Hoa quốc Phong. Hoa quốc Phong được chính Mao trạch Đông chỉ định làm người kế vị chính thức của mình còn Đặng tiểu Bình lúc đó mới được phục chức Phó thủ tướng sau khi Mao chết. Cuộc tranh giành quyền hành diễn ra ngay trong lòng quân đội.

Họ Hoa vẫn giữ quan niệm tổ chức quân đội theo cách cổ điển của Mao, là dân quân du kích. Họ Đặng chủ trương hiện đại hóa quân đội.

Cuộc chiến “ Cho Việt Nam một bài học “ là cách họ Đặng muốn chứng tỏ quan niệm của họ Hoa là sai lầm. Kết quả đúng như vậy, quân đội Trung cộng, mặc dầu đông, nhưng không được trang bị hiện đại, nên cuộc tấn công 6 tỉnh ở giáp biên giới 2 nước, đã không mang lại kết quả như mong muốn, nhưng lại là một chiến thắng của họ Đặng, chứng tỏ quan điểm của ông là đúng. Ông đã làm chủ quân đội và làm chủ chính trị nước Tàu sau đó.

Ngày hôm nay, trước tình trạng kinh tế bị xuống dốc, thị trường địa ốc bị nổ bong bóng, thị trường chứng khoán bị khó khăn, rất có thể Tập cận Bình noi gương Đặng tiểu Bình, bung chiến tranh ra ngoài, để chấn chỉnh nội bộ và thâu tóm quyền hành.

Để bung chiến tranh ra ngoài, CSVN là mục tiêu dễ làm nhất. Chiến tranh với Hoa kỳ chăng ? – Quá nguy hiểm. Chiến tranh với Phi luật Tân, Nhật bản? – Có Hoa kỳ yểm trợ đằng sau. Chỉ còn Việt Nam, đơn thân độc mã, miếng mồi dễ ăn.

Phe phản bác lại cho rằng, ít ra từ Hội Nghị Thành Đô năm 1990, Việt Nam luôn luôn thần phục Trung cộng, làm bất cứ chuyện gì Trung cộng đòi hỏi. Giới lãnh đạo CSVN, từ trên xuống dưới, ngay cả Nguyễn tấn Dũng, cũng chỉ là những quan thái thú của Trung cộng. Chính vì vậy mà Trung cộng đã ban cho bốn Tốt, “ Láng giềng tốt; Bạn bè tốt; Đồng chí Tốt; Đối tác tốt “, và 16 chữ vàng, “ Láng giềng hữu nghị; Hợp tác toàn diện; Ổn định lâu dài; Hướng tới tương lai.”

Tuy nhiên, lịch sử đã chứng minh, CSVN và Trung cộng, dù lời nói thế nào chăng nữa, sẵn sàng đấm đá nhau, nhất là đối với Trung cộng, trong việc tranh giành quyền lực, giới lãnh đạo này sẽ vứt xuống chân 4 Tốt và 16 Chữ vàng, để củng cố quyền lực

Thật ra chiến tranh Việt-Trung đã xẩy ra từ lâu, từ ngay năm 1975 rồi liên tiếp kéo dài cho tới ngày hôm nay. Nếu chúng ta xét về lịch sữ hai nước, thì chiến tranh không ngừng xẩy ra, mộng xâm chiếm Việt nam từ triều đại này qua triều đại khác của Tàu luôn luôn xuất hiện; hiện nay, nếu xét kỹ triều đại cộng sản, từ Mao trạch Đông đến Tập cận Bình, thì họ cũng không dấu diếm mộng xâm chiếm Việt nam, mà còn muốn bành trướng ra Biển Đông và các nước Đông Nam Á. Do đó Trung Cộng luôn tìm đủ cơ hội, mánh khoé thâm độc nhằm khống chế và lũng đoạn đất nước chúng ta trên mọi phương diện từ văn hóa, chính trị, kinh tế.

Gần đây Trung cộng có ra một bản Hiệu triệu:

“ Việt Nam là bọn tham lam, kiêu ngạo, vô lễ, tuyệt đối không thể thông qua đàm phán để chiếm lại quần đảo Nam sa, không chiến đấu thì không thể thu hồi được biên cương, quốc thổ. Như vậy cuộc chiến Nam sa là không thể tránh khỏi, đánh muộn không bằng đánh sớm, bị động ứng phó không bằng chủ động tấn công.”

(Theo GS Vũ cao Đàm dịch theo nguyên bản tiếng Tàu trên điện báo “Trung quốc Binh khí Đại toàn”)

Mặc dầu như chúng ta biết “ Nam sa “ là quần đảo Việt Nam gọi là Trường Sa, là của Việt Nam về lịch sử, địa lý và pháp lý.

Bởi lẽ đó chiến tranh Việt Trung có nhiều khả thế sẽ xẩy ra.

Việc chính, đó là Chánh quyền cộng sản Việt Nam có sáng suốt nhìn thấy và sửa soạn kỹ lưỡng để đương đầu hay không? Đó là câu hỏi không những liên quan đến chính quyền, mà còn liên quan đến mỗi người dân Việt.

——————————-

Kịch bản chiến tranh Việt-Trung

BBC Tiếng Việt

22 tháng 5 2014

http://www.bbc.com/vietnamese/world/2014/05/140522_carlthayer_vn_china_conflict

.

.

.

KIẾP TÙ (Truyện ngắn của Duy Xuyên)

Tháng Tám 5, 2015

.

.

KIẾP TÙ 

Truyện ngắn của Duy Xuyên

Đăng lúc 02:07:45 AM, Apr 02, 2015

http://www.saimonthidan.com/?c=article&p=10310

.

Tôi sinh ra là một ngôi sao xấu trong những ngôi sao xấu nhất của bầu trời đất Việt.
Cha mẹ tôi nghèo lại phải sinh sống trong một miền quê hẻo lánh gần một vùng núi rừng heo hút, xa xôi, đất cày lên sỏi đá.
Tôi chưa bao giờ được cắp sách đến trường. Do đó, từ lúc mới lên bảy, tôi được một nhà phú hộ mướn chăn dê.
Với đàn dê 40 con, hằng ngày tôi phải lùa chúng vào các triền núi đá từ sáng sớm tinh sương đến chạng vạng tối mới về. Cả ngày chăn đàn dê gặm cỏ. Chiều đến tôi phải gom dẫn chúng về nhà phú hộ. Công việc chỉ đơn thuần như thế. Còn việc trả công, tôi không hề hay biết. Đó là việc của người lớn: – Của cha mẹ tôi và nhà phú hộ.
Sáng sớm được mẹ đánh thức, tôi rửa ráy qua loa rồi rủng ra rủng rỉnh dẫn đàn  dê vào núi cho chúng tự tìm thức ăn.
Sáng nào cũng vậy, mẹ trao cho tôi một nắm cơm vắt, đựng trong mo cau với một ít muối ớt, gói trong miếng lá chuối khô. Đó là bữa cơm trưa hàng ngày của tôi.
Tôi chưa bao giờ biết ăn sáng hay lót lòng bao giờ. Ngay cả buổi cơm cũng chỉ có muối ớt. Họa hoằn lắm mới được thay đổi bữa cơm với một con cá lép khô muối mặn bằng hai ngón tay. Đó là bữa ăn khá thịnh soạn, ngon miệng nhất đời chăn dê mà tôi đã hoan hỉ lắm rồi. Ngồi ăn nghe tiếng lục lạc rủng rẻng trên cổ của bầy dê cũng vui tai quá đỗi.
Đời tôi thăng hoa hơn, năm 1973, vừa đúng 18 tuổi, tôi xin đăng vào Nghĩa Quân, được tuyển mộ và thăng chức ngay là Nghĩa Quân Viên-một cấp bậc nhỏ nhoi nhất trong hàng ngũ Nghĩa Quân. Tôi hãnh diện được xúng xính trong quân phục ‘lính áo đen’.
Đời tôi bắt đầu sáng lạn hơn thằng chăn dê rồi đó!
Tôi được dạy cho biết cách sử dụng súng trường Carbin M1 và trong khi đó, “Em Một” (Carbin M1) là ‘người tình’ đi theo tôi trong suốt quãng đời lính tráng này.
Tôi được phục vụ ngay tại địa phương nơi tôi chào đời và lớn lên trong đói nghèo, cơ cực. Tiểu đội của tôi gọi là ‘tiểu đội thám báo’.
Nói ‘thám báo’ cho oai, chứ thực ra, nhiệm vụ chính của tiểu đội là ban ngày canh gác trụ sở Xã, ban đêm tiểu đội thường xuyên di chuyển từ địa điểm này đến địa hình khác với mục đích tránh sự dòm ngó, quan sát theo dõi của địch, để khỏi bị tấn công sát hại.  Tuy tránh giao tranh với địch song anh tiểu đội trưởng gọi nhiệm vụ đó là ‘phục kích đêm’ để phá vỡ đường dây liên lạc của Việt Cộng.

Vào đầu tháng tư năm 1975, tiểu đội di chuyển đến một bờ ruộng. Tuy nói là ẩn núp, ngụy trang, che dấu để tránh sự quan sát của địch, song chúng tôi cũng phải chia phiên ra canh gác cẩn mật. Khi phát hiện địch, chúng tôi cố ý ẩn nấp để tránh giao tranh và sáng hôm sau sẽ báo cáo để thỉnh thị quyết định của thượng cấp.

Nào ngờ đêm hôm đó, cái đêm định mệnh của đời tôi và cũng là một đêm tận cùng của tên du kích Việt Cộng, từ rừng núi rình mò về thôn xóm để nhận tiếp tế. Đêm hôm đó, chẳng may hắn lơ đễnh thế nào mà đi lọt vào ổ phục kích của chúng tôi. Lúc đó là phiên gác của anh Cường nhưng anh ta ngủ gà ngủ gật, mắt nhắm mắt mở, khi tỉnh giấc anh thấy một bóng đen xuất hiện quá gần chỗ anh đang gác. Giật mình, anh Cường nổ súng bắn một băng tiểu liên và tên du kích ngã gục sau phát đạn khai hỏa đầu tiên của anh ta.
Sáng hôm sau, chúng tôi lật xác tử thi địch để nhận dạng và biết rõ tên du kích là một người dân trong xã vừa thoát ly gia đình theo Việt Cộng, khoảng vài tháng trước. Hắn ta theo du kích vào rừng và làm liên lạc viên cho đám du kích.
Sau đó chúng tôi được lệnh mang xác anh du kích về Xã để cho thân nhân anh ta nhận xác về chôn cất.
Đây là một chiến thắng đầu tiên kể từ ngày thành lập tiểu đội mang tên ‘thám báo’ của chúng tôi.
Lẽ dĩ nhiên một tiểu đội ‘áo đen’ làm gì có phương tiện tải thương để chuyên chở tử thi địch như các đơn vị Chủ Lực Quân hay Địa Phương Quân.Vì thế, hôm ấy chúng tôi phải dùng 2 cây sào tre, rồi lấy áo đi mưa cá nhân, kết hợp làm băng ca, khiêng tử thi tên du kích về xã. Chúng tôi thay phiên nhau, hai người một, kẻ trước người sau, ì ạch khiêng cái xác từ bờ ruộng này đến bờ đê khác. Gần đến trụ sở Xã, chúng tôi được lệnh của anh trung đội trưởng cho đặt tử thi trước trụ sở Xã.
Rủi ro cho tôi khi khiêng tử thi về gần đến nơi, người bạn khiêng phía sau vừa bảo tôi vừa thả buông băng ca xuống:
– Đặt xác nó tại đây đi!
Anh bạn vừa thả băng ca thì trời bất chợt đổ cơn mưa rào.
Tôi đem lòng thương hại kẻ xấu số nên cố nắm chặt hai cáng băng ca, lôi xác tử thi vào thẳng trong chợ để xác khỏi bị…mưa ướt.
Đó là lòng nhân từ của bất cứ ai cũng phải cư xử với người chết như thế.
Tôi vừa đặt tử thi xuống, bất ngờ một người đàn bà đập thình thịch vào lưng tôi, nhục mạ, chửi rủa om sòm:
– “Cái quân trời đánh! Chồng tao đi thăm ruộng về khuya. Bọn mày giết chồng tao!!” rồi lôi xác xềnh xệch như lôi kéo một con chó. “Trời ơi là trời!”
Tôi định giải thích nhưng nghĩ lại bà ta cũng có cái đau khổ của người vợ bị mất chồng, nên tôi đành cắn răng chịu đựng, bỏ đi mà không cần giải thích cặn kẽ cho bà ấy.

Một tháng sau, tháng tư đen năm 1975, đổ sụp về, tất cả các sĩ quan từ thiếu úy trở lên phải trình diện học tập cải tạo tại các trại tập trung lao động khổ sai.
Các anh em hạ sĩ quan, binh sĩ và Nghĩa Quân được học tập tại địa phương 20 ngày thì được cho về sinh hoạt với gia đình. Riêng tôi lại bị vợ của tên du kích, nay là chủ tịch Ủy Ban Quân Quản kiêm Ủy Viên Chính Trị Xã, ra lệnh chuyển tôi từ địa phương ra trại cải tạo Lam Sơn với tội danh: Thành phần ác ôn, nguy hiểm, có nợ máu với nhân dân…
Những ngày đầu ở Lam Sơn, tôi cố tìm các anh em nghĩa quân khác mà tôi quen biết. Tôi đã không tìm thấy bất cứ ai, kể cả anh Cường, người Nghĩa Quân đã bắn chết anh du kích. Các ông trung đội trưởng, tiểu đội trưởng, tôi cũng chẳng thấy ông nào. Thậm chí ngay cả các anh ‘linh áo đen’ đã đi phục kích đêm hôm đó, cũng chẳng có ai!

Tôi bị phân bổ vào nhà H.22 gồm 50 thiếu úy, chỉ có một mình tôi là Nghĩa Quân Viên.
Những ngày đầu, các ông thiếu úy cũng quá đỗi ngạc nhiên và hỏi tôi:
– Mày là thằng nghĩa quân quèn, sao lại trình diện vào đây để ngồi tù?! Ủa, mày muốn tình nguyện học tập hả?
Có người thì nói ôn tồn, thương hại. Có ông thì nhìn tôi sòng sọc, gặng hỏi:
– Chứ bộ mày muốn mấy ổng trả lại cấp bậc nghĩa quân quèn cho mày hay sao?
Tuy bị hạch hỏi nhưng lúc nào tôi cũng ôn tồn, nhã nhặn trả lời:
– Dạ em đâu dám mơ ước như thế đâu thiếu úy!
Dù sao đi nữa, đời tôi cũng đã thăng hoa lắm rồi.
Ngày xưa, có bao giờ tôi được ăn chung, ngủ chung với các vị sĩ quan trẻ nàyđâu. Thiếu úy, ít ra các ông ấy cũng là trưởng ban, trưởng phòng, cuộc trưởng … gì đó trong chi khu, nên lúc nào tôi cũng kính nể, tôn trọng các vị sĩ quan ấy.

Lao động trong trại tù  chừng gần hai năm, các ông thiếu úy lần lượt ra về.
Tôi lại bị dồn vào ở tù chung với trung úy và đại úy. Đời tôi sao được thăng cấp nhanh quá. Không bao lâu, chúng tôi bị chuyển ra trại Củng Sơn, Phú Yên. Khoảng 3 năm có rất nhiều trung úy và đại úy lần lượt ra về. Trại lại nhốt chung tôi với các ông thiếu tá mà ngày xưa tôi chưa bao giờ dám xuất hiện gần các vị ấy vì các ông này ít ra cũng là các cấp chỉ huy của đại úy Quận Trưởng kiêm Chi Khu Trưởng của tôi.  Đời tôi lại thăng hoa, thăng cấp nhanh như chớp. Càng được sống gần các vị thiếu tá, tôi càng kính phục họ nhiều hơn. Các ông ấy hiền, đạo đức, xem tôi như em út trong trại tù.
Sau đó, chúng tôi lại bị dời về A.30.
Ở tù hơn 5 năm, hầu hết ai ai cũng được về đoàn tụ với gia đình. Cá nhân tôi lại được thăng cấp ở chung với một đại tá và 12 người tù chính trị khác mà trại gọi là ác ôn, có nhiều nợ máu với nhân dân.
Đời tôi tuy thăng hoa, thăng cấp nhanh, nhưng càng thăng bao nhiêu thì ngày về lại càng xa tít mù khơi bấy nhiêu. Tôi hết trông mong có ngày trở về gặp lại vợ con.
À, mà tôi quên kể cho quý vị nghe về gia đình, sự nghiệp, thân thế của tôi…
Năm 18 tuổi tôi cũng đã lập gia đình với con Nại. Cô gái này nhà cũng nghèo, cũng được phú hộ mướn chăn dê như tôi. Cả hai chúng tôi thường xuyên gặp nhau ở chỗ thả dê gặm cỏ. Không biết trời xuôi đất khiến thế nào khi tôi gia nhập ‘quân áo đen’ dưới ‘cờ vàng ba sọc đỏ’ thì Nại cũng vừa lớn, nó mắc cỡ không chịu chăn dê nữa. Mẹ tôi thấy nó siêng năng, hiền lành như búp măng bụ bẫm nên mẹ tôi đem Nại về và nó trở thành vợ tôi hồi nào tôi cũng chẳng hay biết gì!
Vợ chồng quê rất đơn giản, khỏi cần học những câu văn chương lãng mạn để trao cho nhau làm gì cho mất thì giờ.
Tôi cũng không nhớ rõ, cái đêm động phòng hoa chúc ấy … ra làm sao..Tôi đã nói với Nại những gì… âu yếm Nại như thế nào..nhưng sáng ra, tôi thấy Nại nằm trọn trong vòng tay tôi. Tôi biết ngay, bây giờ tôi đã có vợ. Gần một năm sau, Nại cho tôi hai đứa con trai sinh đôi rất khoẻ mạnh. Một năm sau, Nại lại sinh đôi nữa. Đứa con gái chăn dê, nay là người mẹ 4 con. Hồi đó, ‘quân áo đen’ không được hưởng phụ cấp gia đình như anh em Chủ Lực Quân và Địa Phương Quân. Bản thân tôi, chỉ được lãnh lương 1.200 đồng mà phải nuôi sáu miệng ăn. Khi tôi đi tù, Nại một mình nuôi cha mẹ già tôi và bốn đứa con thật vất vả.  Suốt thời gian tôi bị tù, Nại thăm nuôi tôi được 3 lần: lần đầu khi tôi mới bước chân vào trại Lam Sơn, lần thứ nhì tại trại A.30. Hồi đó, trại cho tôi được ngủ đêm với Nại trong nhà ‘thăm nuôi” và Nại sinh thêm đứa thứ năm. Lần thứ ba, khi được báo có người nhà thăm nuôi, tôi vội vàng ra cổng trại thì được biết một thảm kịch đã xảy ra lôi thôi cho gia đình tôi. Chiếc xe chở vợ của các tù nhân đi thăm nuôi chồng bị lật và có hai người chết, trong đó có Nại. Xác Nại vì không có thân nhân nhận nên địa phương nơi xảy ra tai nạn đã chôn xác Nại ven rừng.
Và năm đứa con tôi đưọc một người quen biết sinh sống cùng địa phương của Nại cũng đi thăm nuôi chồng, mang giùm mấy đứa nhỏ vào trại giao cho tôi.
Nại chết để lại 5 đứa con với một ràng bánh trán, một ít mắm ruốc kho…
Năm đứa con, ngồi khóc vì không có mẹ, nên trại cho tôi dẫn chúng vào trại để ở tù chung với tôi. Đời tôi bắt đầu rẽ một khúc quanh.
Nại chết, để lại hai đứa 7 tuổi, hai đứa 6 tuổi và một đứa chưa đầy hai tuổi. Lúc đầu sáu cha con tôi được anh em cùng tù giúp đỡ. Anh em bớt phần ăn ít ỏi của chính mình, chia sớt cho tôi để nuôi năm đứa nhỏ. Sau đó trại thấy bất tiện nên cho tôi một cái lều tranh cũng trong khuôn viên của trại tù và cấp ba tháng thực phẩm đầu tiên để tôi tự túc nuôi con sau này.

Cảnh gà trống nuôi con. Tình cảnh hụt hẫng. Thức ăn thiếu thốn. Cuộc đời dở khóc dở cười.
Một thời gian sau, nỗi sầu cũng đã lắng xuống nhiều, song hình ảnh của Nại vẫn còn lắng đọng trong tâm trí tôi. Ngày ngày tôi cuốc đất trồng khoai, trồng mì. Ba đứa con đầu cũng lẳng lặng theo sau tôi để phụ giúp công việc lắt nhắt. Còn lại một đứa sáu tuổi ở nhà trông em hai tuổi. Tối đến tôi bắt các con đi ngủ sớm. Tôi đã mất hẳn sự trầm tĩnh và muốn bỏ cuộc. Ban đêm, năm đứa co rúm lại trong một cái mềm rách trùm kín đầu ở một xó lều như muốn tránh những âm thanh dị kỳ, thét gào của gió mưa bên ngoài. Tuy làm lụng rất vất vả nhưng hoa màu thu hoạch cũng không đủ ăn. Thỉnh thoảng vào ban đêm, tôi dẫn con Thanh đi đào mì và hái bắp trộm của trại về cho bầy con ăn thêm để tránh cái đói đang hành hạ chúng.

Nào ngờ một đêm, tôi giật mình thức giấc thì thấy vắng mặt con Thanh -đứa con gái đầu lòng mà thỉnh thoảng tôi dắt nó đi hái trộm bắp.
Tôi nhìn ra ngoài, bầu trời đen nnư mực. Mưa gió đang gào thét…
Tôi nghi ngờ là con Thanh đang đi bẻ bắp trộm. Tôi vội vã lách mưa đi tìm Thanh.
Sau một hồi tìm kiếm khắp các ruộng bắp, tôi cũng chẳng thấy nó ở đâu.
Trời tối thui như mực. Mưa rơi xào xạc, át hẳn tiếng kêu của tôi: “Thanh! Thanh! Con ở đâu?” Nhưng tiếng kêu của tôi bị mưa gào, gió cuốn mất hút trong không gian vô tận. Một chặp lâu sau, tôi nghĩ chắc giờ này con Thanh cũng đã về nhà rồi nên tôi trở về. Quần áo xài xạc, nhưng con Thanh vẫn chưa về nhà.
Đánh thức bốn đứa con, tôi gặng hỏi, mắng chửi cho một mẻ nhưng các con chỉ ngơ ngác không biết chuyện gì đang xảy ra.
Tôi bảo các con đi ngủ tiếp và một mình ngồi chờ con Thanh về.
Một chặp lâu sau, tôi nghe tiếng súng bắn inh tai…Không biết chuyện gì đã xảy ra thì khoảng nửa giờ sau, có tiếng la hét, hối hả của các ông cán bộ đang đứng giữa nhà.
– Đêm hôm khuya khoắt mà mày sai con đi bẻ trộm bắp… Anh em công an đi tuần tra, tưởng nhầm con mày là tù trốn trại nên đã bắn chết nó rồi… Khẩn trương theo tụi tao nhận xác nó về.
Điếng cả người, ruột gan tôi rối bời. Rụng rời tay chân, tôi vội chạy theo họ. Đến nơi, tôi thấy con Thanh nằm chết thê thảm bên vũng máu. Quanh bụng nó cột một sợi giây và nhét quanh mình chừng mười trái bắp và hai củ khoai mì mà nó vừa mới nhổ. Trong môi miệng nó còn đang nhai mấy hột bắp non. Do đó, tôi biết ban đêm vì đói, con Thanh ngủ không được nên lén tôi đi bẻ bắp về cho các em nhai, không ngờ bị bắn chết thê thảm như vậy.
Sáng hôm sau, tôi chôn Thanh mà lòng buồn rũ rượi. Tôi không còn một chỗ nào trong tâm trí để căm thù. Ngôi mộ của Thanh nằm ngay trong mảnh đất do cha con tôi khai phá. Ba ngày sau, tôi cúng mở cửa mả cho Thanh bằng hai trái bắp và hai củ khoai mì đã đổi sinh mạng của nó.
Suốt đời Thanh là một chuỗi ngày dài bất hạnh vì thiếu tình thương của cha, trong đói nghèo cơ cực của mẹ, và chết trong đói khát của cảnh tù đày mà trẻ thơ mới có bảy tuổi đã phải nằm tù, gỡ lịch từng ngày với cha. Thanh chỉ mong được ăn no, mặc cho đủ ấm, nhưng hoàn cảnh xã hội đã hất hủi, không thương yêu nó.
Ngay cả trước 1975, vợ con của anh em lính Chủ Lực Quân và Địa Phương Quân được lãnh phụ cấp gia đình, nên vợ con lính ai ai cũng đủ cơm ăn, áo mặc. Còn vợ con của ‘quân áo đen’ thì đi chân đất, đầu trần, quần áo tả tơi không một cấp lãnh đạo nào thèm quan tâm đến.
Hồi đó, anh em Nghĩa Quân chúng tôi cũng thuộc Q.L.V.N.C.H mà! Sao lại phân biệt đối xử với anh em chúng tôi như thế?!

Sau 1975, tôi cũng bị ghép vào ‘ngụy quân’, cũng bị tù, bị hành hạ như các anh em khác. Sao các ông ‘đỉnh cao của nhân loại’ không biết phân biệt hành xử để ‘quân áo đen’ như tôi không bị dẫn con vào trại tù và bị chết thảm như vậy?!
Bảy ngày sau, đúng vào ‘thất thứ nhất’, vào khoảng một giờ khuya, khi tôi đang ngồi buồn và nghĩ đến hoàn cảnh của gia đình và cái chết thê thảm của con Thanh …
Mưa đang rơi từng giọt như tiếng ai đang rên rỉ và sau đó tôi nghe tiếng khóc của con Thanh. Tiếng khóc uất nghẹn, não nuột. Tôi mở cánh cửa sổ bằng liếp tre nhìn ra ngoài. Mưa càng lúc càng to. Gió thổi ào ạt. Dưới gốc một thân cây chồi, ngay chỗ chôn con Thanh, một vệt trắng hiện lên…Tôi toát mồ hôi, tay chân lạnh ngắt. Tôi cố nhìn kỹ thì ra đó là hình dáng của con Thanh. Nó đang đứng trước mộ, khóc sướt mướt. Quanh lưng cũng đang buột một sợi dây và treo tòn ten vài trái bắp như lúc tôi nhận xác nó về. Tôi mất bình tĩnh và khóc nấc lên từng cơn. Có bàn tay ai đó đang bám vào vai tôi. Con Nhàn, đứa con gái sanh đôi với con Thanh, hai chị em giống như hai giọt nước. Con Nhàn đã đứng sau lưng tôi tự hồi nào. Nó khóc ấm a ấm ức thật to tiếng. Tất cả các con tôi đều thức dậy đang ở chung quanh tôi. Ngoài trời đang mưa. Con Thanh vẫn còn đứng đó, nó khóc ngậm ngùi. Tôi hoảng hốt vừa nói với các con tôi :”Để cha ra bồng con Thanh vào nhà” tôi vừa đẩy tấm liếp; con Nhàn cũng chạy theo.
Nhưng khi ra đến mả thì hình dáng con Thanh không còn nữa. Tôi ngơ ngác không biết chuyện gì đã xảy ra nhưng tôi vẫn còn bình tĩnh và biết ngay rằng con Thanh đang bị chết oan, chết lạnh và chết đói trong nỗi oan ức mà linh hồn của nó cũng chẳng có nơi nương tựa. Không biết nghĩ sao tôi vừa khóc ừa vái trước mộ       nó: “Ba đưa con vào nhà. Ba sẽ luộc bắp cho con ăn.”
Sau đó tôi bồng con Nhàn vào nhà như thể tôi đã bồng con Thanh.
Vào nhà, tôi lấy một miếng gỗ nhỏ, tựa vào vách, rồi dùng bốn thanh tre, chôn dưới đất làm bốn chân bàn để làm tạm bàn thờ cho con Thanh.
Trong khi đó, con Nhàn nổi lửa luộc hai trái bắp đẹt làm thức ăn cúng cho con Thanh.
Tôi thấy trên bàn không có nước, tôi bảo con Nhàn lấy ly rót nước cúng con Thanh.
Nhàn đi qua đi lại trong cái nhà tranh như đang tìm kiếm vật gì? Sau đó nó lấy một cái gáo dừa đưa lên hỏi tôi: “Ba ơi! Nhà không có ly, mình dùng cái chén này rót nước cúng chị Thanh được không ba?”
Nước mắt lưng tròng, tôi khẽ gật đầu.
Thế cũng xong, cũng qua một tuần cúng vái. Các em của Thanh vừa lạy vừa khóc nức nở với tất cả lòng yêu thương người chị.
Tôi nhớ ra. Từ ngày vợ tôi đi thăm nuôi, xe bị lật chết. Nại chết tức tưởi để lại năm đứa con cho tôi. Kể từ ngày ấy đến giờ tôi cũng chưa có cơ hội lập một cái bàn thờ cho Nại. Tôi vội tìm trong mớ giấy tờ có cái chứng minh nhân dân của Nại. Tôi trang trọng vuốt hình vợ mình trong Chứng Minh Nhân Dân; rồi nhẹ nhàng đặt hình của Nại lên miếng gỗ mỏng làm bàn thờ. Tôi thờ chung hai mẹ con Nại và Thanh trên một manh gỗ mỏng của thời phồn vinh giả tạo còn sót lại.
Từ hôm đó, Thanh cũng không về khóc nữa. Nó cũng biết an phận trong cảnh lưu đày của một chế độ mà người bốc lột người… Thỉnh thoảng tôi vẫn có những đêm ác mộng: “Nại bị chết kẹt dưới những đống hàng chồng chất, máu me lênh láng còn Thanh thì đang nằm sóng soài trên một vũng máu mà miệng vẫn còn nhai ngấu nghiến chưa nuốt xong mấy hạt bắp sống..”

Duy Xuyên,
Tacoma

.

.

.

Đất nước của những tượng đài vô cảm (FB Nguyễn Tuấn)

Tháng Tám 5, 2015

.

.

Đất nước của những tượng đài vô cảm

FB Nguyễn Tuấn

4 Tháng 8, 2015 lúc 15:22

https://www.facebook.com/drtuanvnguyen/posts/1473867476259707

.

Hàng loạt địa phương có dự án xây dựng tượng Hồ Chí Minh (1). Có thể xem đây là một phong trào. Phong trào xây thêm tượng vốn đã quá nhiều ở đất nước này. Nhưng ý nghĩa của phong trào này là gì thì không ai rõ. Chỉ có thể giải thích rằng phong trào này xuất phát từ ý tưởng kinh doanh hình tượng lãnh tụ, và như thế là một sự khinh thường người dân đóng thuế.

Tôi có cảm tưởng rằng VN là một nước có nhiều tượng đài nhất nhì thế giới. Đi từ thành phố đến tỉnh lẻ và làng xã, hầu như chỗ nào cũng có một vài tượng đài. Có nơi có hàng chục tượng lớn nhỏ đủ kiểu. Ví dụ như Hà Nội đã có hơn 30 tượng đài, và người ta đang lên kế hoạch xây thêm hơn 30 tượng khác từ nay đến 2020. Sẽ rất thú vị nếu biết con số thống kê về tượng đài trên cả nước, nhưng với con số trung bình 20 tượng đài/tỉnh, tổng số tượng đài rất có thể lên đến con số hàng ngàn.

Tôi nghĩ người Việt Nam chúng ta từ xưa đã rất quan tâm đến tượng, nhưng ý nghĩa thì không giống như kiểu xây tượng đài ngày nay. Ngày xưa (trước 1975) ở miền Nam cũng có (tuy không nhiều) tượng đài, nhưng đa số là tượng của các anh hùng dân tộc. Chúng ta đã biết ở Sài Gòn có những bức tượng nổi tiếng như Trần Hưng Đạo, Trần Nguyên Hãn, Thánh Giống, bên cạnh những tượng Phật Thích Ca và Chúa Jesus. Còn ở Rạch Giá có tượng Nguyễn Trung Trực rất nổi tiếng, nghe nói sau 1975 bị “cách mạng” cho xe tải đến kéo sập, nhưng không sập và thế là còn tồn tại đến ngày nay. Người dân xem tượng là cái gì linh thiêng, để tôn thờ; nếu không tôn thờ thì cũng là nơi để tỏ lòng kính trọng. Do đó, dù là đơn giản được cấu trúc bằng đất sét, nhưng không ai dám phá các tượng.

Ở miền Nam sau 1975 thì các tượng đài theo kiểu XHCN mới bắt đầu xâm nhập các miền quê và tỉnh lẻ. Sau 1975, các tượng đài trở thành đối tượng để ngắm nhìn là chủ yếu, chứ không phải để thờ phượng. Hồi còn nhỏ, tôi chưa biết cảm nhận được cái đẹp của những bức tượng đó; phải đến sau 1975 có dịp so sánh với các bức tượng theo motif XHCN (sẽ nói sau) tôi mới thấy cái thẩm mĩ và dân tộc tính của những bức tượng trước 1975.

Cái đặc điểm chủ yếu của các tượng đài VN là liên quan đến các sự kiện và nhân vật “cách mạng.” Phổ biến nhất có lẽ là tượng CT Hồ Chí Minh. Tính đến nay đã có 31 tỉnh thành xây dựng tượng đài Hồ Chí Minh, và sẽ có 58 tượng HCM sẽ được xây dựng từ nay đến 2030. Đi đâu cũng thấy ông, lúc thì giơ tay chào ai đó, lúc thì mặc cái áo khoác hờ hững, lúc thì nhìn ra sông (như tượng ở Cần Thơ) lúc thì nhìm chằm chằm vào người đối diện, lúc thì ôm trẻ em, v.v. Nói chung là ông xuất hiện khắp nơi và dưới vài kiểu cách. Kế đến là những nhân vật từng là đồng chí hay đàn em của ông. Một số khác là các tượng đài ghi lại một sự kiện xảy ra trong thời chiến tranh, và những tượng này không phải ai cũng biết và hiểu. Nhưng nhìn chung, các tượng đài sau này được dựng lên chủ yếu là để ngắm nhìn, thỉnh thoảng làm nơi chụp hình, chứ không phải là các tượNg đài cho sự tôn kính và thờ phượng.

Một đặc điểm nổi bậc sau này là rất ít những tượng đài liên quan đến các nhân vật trong lịch sử trước “cách mạng”. Tượng Lê Lợi ở bùng binh Cây Gõ đã bị cho “ra đi” không trở lại. Ngoài một số ít tượng đài mà VNCH để lại (như tượng Trần Hưng Đạo, Trần Nguyên Hãn (cũng sắp ra đi), Thánh Gióng, v.v.) tượng của các anh hùng thời xưa đều bị thay thế bằng các đồng chí của cụ Hồ hay các sự kiện liên quan đến “cách mạng”. Có thể xem sự phân bố tượng đài vừa là một cách tuyên truyền, mà cũng là một cách xem thường và ngạo mạn với lịch sử.

Có thể nói rằng hầu hết các tượng đài “cách mạng” khá thô kệch và thiếu tính dân tộc. Tôi không phải là nhà điêu khắc, nên không biết phân tích sao cho có hệ thống; tôi chỉ biết nói lên cảm nhận cá nhân mà thôi. Cảm nhận của tôi là các bức tượng do các nhà điêu khắc VN thiết kế mang tính xã hội chủ nghĩa (XHCN). Nói trắng ra là bắt chước. Bắt chước Tàu, bắt chước Nga. Chẳng hạn như hình dưới đây cho thấy cách thiết kế tượng chủ tịch HCM theo kiểu giơ tay là bắt chước theo tượng của Mao Trạch Đông và Kim Nhật Thành. Các loại tượng khác cũng thế. Vì bắt chước các nước vốn là thủ đô của tuyên truyền, nên các tác phẩm tượng đài của VN không có tính nghệ thuật cao, nếu không muốn nói là lai căng.

Chẳng những lai căng, mà còn rất thô và rất phi dân tộc tính. Rất nhiều bức tượng nhìn cứ như là những viên đá sắp xếp lại cho có thứ tự, chứ không có hồn. Thử nhìn và so sánh hai bức tượng Trần Hưng Đạo dưới đây sẽ thấy. Thử so sánh bức tượng Trần Nguyên Hãn hay tượng Thánh Gióng và bức tượng gì mà có mấy người chụm lại chung quanh những tảng đá màu trắng ở Sài Gòn sẽ thấy rất khác (xem hình). Một bên là thanh thoát và gần gũi, một bên là nặng chịch, dữ tợn. Hay hãy so sánh với bức tượng “Thương tiếc” (2) trong nghĩa trang Biên Hoà (nay đã bị giật sập) các bạn sẽ thấy tôi so sánh không quá đáng. Còn các nhân vật trong tượng đài HXCN thì thường được cho mập ú (không giống người Việt), lực lưỡng (như ông Tây), tay lúc nào cũng giơ cao, có khi tay cầm búa hoặc lưỡi liềm (rất ghê), có khi tay nắm lại như sắp đánh lộn, có khi tay mang súng trông rất hung dữ như sắp bắn ai, mặt thì lúc nào cũng vênh váo, v.v. Tóm lại, những bức tượng đó chẳng giống thần thái của người Việt chút nào cả.

Hay có khi họ tạc tượng Lý Thái Tổ (ngoài Hà Nội) thì lại trông giống một ông vua Tàu nào đó, như Tần Thuỷ Hoàng! Bức tượng Lý Thái Tổ còn làm cho ông già đến tuổi 60 trong khi ông dời đô về Thăng Long mới 36 tuổi. Có thể nói rằng những công trình tượng đài đang ngự trị ở VN ngày nay, dưới cái nhìn của một người bình thường, là những hình tượng thô kệch, xa lạ, vô hồn, phi dân tộc, và lai căng.

Các tượng đài ở VN còn rất kém chất lượng. Chẳng đâu xa, mới đây bức tượng lớn mới được khánh thành gọi là “Mẹ Việt Nam Anh Hùng” bị hư hỏng do … sét đánh. Bức tượng ở Quảng Ninh trị giá 25 tỉ đồng khi bị sét đánh mới tiết lộ chất lượng chẳng ra gì. Tượng Phật mới xây thì bị sập. Ngay cả tượng đài ở Điện Biên Phủ (41 tỉ đồng) cũng cùng chung số phận bị hư hỏng dù chỉ mới khánh thành, thậm chí còn bị rút ruột 30%. Nói chung là bất cứ tượng đài hoành tráng nào do VN xây đều có vấn đề về phẩm chất.

Chính vấn đề phẩm chất đặt câu hỏi lợi ích đằng sau phong trào xây dựng tượng Hồ Chí Minh. Người ta phải hỏi ông cụ Hồ đã có quá nhiều tượng trên khắp nước, lí do gì để xây thêm cho ông. Chẳng có lí do nào thuyết phục cả, ngoài lí do lợi ích nhóm hay lợi ích cá nhân. Ai cũng biết ở VN có xây dựng là có “chia chác”, có lại quả (kickback), hay nói trắng ra là có tham nhũng. Xây càng nhiều, lại quả càng cao, như một bài báo rất sinh động vừa phản ảnh (3).

Thật ra, nhìn toàn cảnh, phong trào xây tượng HCM chỉ là một nhánh trong phong trào bao quát hơn. Đó là phong trào xây dựng viện bảo tàng, Văn Miếu, và đài tưởng niệm. Có lẽ khởi đầu là mấy đền thờ của những nhân vật như Lê Đức Thọ, Võ Văn Kiệt, Phạm Hùng, Nguyễn Văn Linh, v.v. dần dần lan sang đền thờ cả ba má ông cụ Hồ. Sau đó là trào lưu xây viện bảo tàng, có khi lên đến hàng vạn tỉ đồng. Sau viện bảo tàng là đến văn miếu, dù người chủ trương xây chưa biết thờ ai! Sau văn miếu, như chúng ta thấy là đến tượng chủ tịch HCM. Tất cả là một dòng chảy về xây dựng, nó y chang như trào lưu bên Tàu, nơi mà tượng đài và khu du lịch được xây dựng rất nhiều.

Tôi đếm sơ qua những tượng đài và đền miếu xây trong thời gian gần đây (ở Điện Biên, Lai Châu, Lào Cai, Tuyên Quang, Hà Giang, Hà Tĩnh, Nghệ An, v.v.) thì số tiền bỏ ra đã hơn 1300 tỉ đồng (tức khoảng 65 triệu USD). Ngay Sơn La đòi xây tượng HCM với cái giá 1400 tỉ đồng thì không ngạc nhiên ai nghe tin cũng sốc. Càng sốc hơn khi Sơn La là một trong những tỉnh nghèo nhất ở VN, với tỉ lệ nghèo là 64%. Thật ra, các tỉnh vừa kể đều là những tỉnh nghèo hay rất nghèo. Ví dụ như Hà Giang và Điện Biên có tỉ lệ nghèo lên đến 71%. Nghèo mà đòi xây tượng nghìn tỉ đồng thì người bình thường nhất cũng nghĩ đến cái lợi ích đằng sau việc xây tượng.

Điều đáng nói là những lợi ích đó đã làm mờ mắt những người có quyền chức. Tại sao họ lại nghĩ đến việc xây tượng đài trong khi đất nước còn nghèo và người dân còn đói. Như Quảng Nam, mới xây xong tượng đài hoành tráng là ngay sau đó phải đi xin viện trợ gạo để cứu đói. Nghệ An và Hà Tĩnh cũng thế, cũng xin gạo trong khi có những dự án lớn nhằm vinh danh những người trong gia đình của ông cụ Hồ! Tại sao các quan chức không cảm thấy động lòng khi một em bé 10 tuổi ở Hà Tĩnh vì đói quá mà phải chết trên đường từ trường học về nhà (5). Đừng nói một cách vô cảm rằng đó là trường hợp cá biệt. Phong trào xây tượng đài nó chẳng những thể hiện cái tâm của các quan chức có vấn đề, cái tầm của họ quá thấp, mà còn thể hiện một sự ngạo mạn của họ trước những người dân nghèo đóng thuế để nuôi dưỡng họ. Những tượng đài như Sơn La đang có dự án xây dựng, nếu thực hiện, chỉ có chức năng chính là lưu lại cho đời sau một chứng tích của một trào lưu vô cảm từng một thời ngự trị trên đất nước này.

====

(1) http://www.tienphong.vn/…/hang-chuc-de-xuat-xin-dung-tuong-…

(2) http://nguoidongbang.blogspot.com.au/…/chuyen-bay-gio-moi-k…

(3) http://antt.vn/toi-di-mua-ho-so-thau-o-thai-nguyen-giam-doc…

(4) http://tuanvannguyen.blogspot.com.au/…/cau-sao-ban-o-viet-n…

(5) http://vtc.vn/qua-doi-bung-be-gai-lop-3-chet-khi-di-hoc-ve.…

Hình : https://www.facebook.com/drtuanvnguyen/posts/1473867476259707

—————————

TIN LIÊN QUAN :

“Hơn tượng đồng phơi những lối mòn”

FB Nguyễn Tuấn

Tuesday, August 4, 2015 at 5:54am

https://www.facebook.com/drtuanvnguyen/posts/1473615769618211

.

Dừng ngay những dự án tượng đài tham nhũng  

Phạm Đình Trọng

Tháng Tám 3, 2015 at 9:41 chiều

https://badamxoevietnam2.wordpress.com/2015/08/03/dung-ngay-nhung-du-an-tuong-dai-tham-nhung/

.

1.400 tỷ đồng xây công trình tượng đài bác Hồ với đồng bào Tây Bắc (BizLIVE/ BS).

.

.

.

ĐIỂM TIN THỨ BA 4-8-2015

Tháng Tám 4, 2015

.

.

ĐIỂM TIN THỨ BA 4-8-2015

.

.

Dân Luận điểm tin thứ Ba ngày 04/08/2015

Dân Luận tổng hợp

05/08/2015

https://www.danluan.org/tin-tuc/20150804/dan-luan-diem-tin-thu-ba-ngay-04082015

.

Dân Luận : Phần điểm tin sẽ được cập nhật thường xuyên từ 8h sáng tới 20h khuya mỗi ngày. Độc giả có thể gợi ý tin cần điểm cho Dân Luận bằng cách bấm vào đây: Gợi ý điểm tin.

CHÍNH TRỊ – XÃ HỘI

– Dùng dằng số phận Tổng cục Thống kê (Vneconomy):”TS. Trần Du Lịch: “Thuộc ai mà không có định chế độc lập thì cũng thế thôi”…

– Hà Nội: Người đàn ông tử vong sau 2 ngày ở trụ sở công an (Dân Trí): Sau hơn 2 ngày anh Trường bị giữ tại trụ sở Công an huyện Quốc Oai, gia đình anh này được công an thông báo anh đã tử vong. – Làm rõ vụ người đàn ông tử vong sau khi vào trụ sở công an (NguoiDuaTin): “Chiều ngày 3/8, cơ quan chức năng tiến hành khám nghiệm tử thi để làm rõ nguyên nhân cái chết của anh Nguyễn Quảng Tr. (SN 1972, trú tại Du Nghệ, thị trấn Quốc Oai, Hà Nội).”

– Hai tù nhân lương tâm mãn án tù được trả tự do (RFA): Hai tù nhân lương tâm Paulus Lê Văn Sơn và Gioan Nguyễn Văn Oai trong nhóm thanh niên Công giáo và Tin Lành bị bắt hồi tháng 8 năm 2011 vừa được tự do sau khi mãn án tù. Mỗi người bị tuyên án 4 năm tù giam và 4 năm quản chế về tội danh theo điều 79 ‘hoạt động lật đổ chính quyền’.

– Việt nam sẽ chấp nhận công đoàn độc lập? (RFA): Ở Việt nam cũng đã có những nguồn thông tin về nghiệp đoàn, và tại sao lại phải có nghiệp đoàn độc lập. Xã hội bắt đầu biết nhiều về nghiệp đoàn. Về sự khả thi để thành lập nghiệp đoàn độc lập thì Minh Hạnh nghĩ là tương lai của VN sẽ có, nhưng nó không phải là những bước đi đơn giản.

– Công đoàn là của ai? (Thời Báo Kinh Tế Sài Gòn): Ông Thang Văn Phúc vẫn còn nhớ như in một trải nghiệm khi đi thăm Ý lúc còn làm Thứ trưởng Bộ Nội vụ. Lần đó, ông và phái đoàn Việt Nam đến làm việc với một quan chức cao cấp trong Chính phủ Ý. Đang trao đổi, vị quan chức Ý xin dừng cuộc gặp và xin đoàn Việt Nam chờ. Một tiếng sau, ông quay lại, xin lỗi và giải thích là phải gặp đại diện một tổ chức công đoàn ngay lập tức. Kể lại câu chuyện trên, ông nói: “Họ coi tổ chức của người lao động rất quan trọng, chứ không như ta đâu. Tất cả các doanh nghiệp phải có tổ chức công đoàn để thiết lập cơ chế trao đổi tiếng nói giữa ba bên là nhà nước, giới chủ và người lao động”.

– ​Giữ vững ổn định chính trị – xã hội trong mọi tình huống (Tuổi Trẻ): Phát biểu chỉ đạo tại Đại hội Đảng bộ quân sự TP.HCM lần thứ XI, nhiệm kỳ 2015-2020 tổ chức trong hai ngày 2 và 3-8, Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Thành ủy TP.HCM Lê Thanh Hải đánh giá những thành quả mà Đảng bộ quân sự TP.HCM đạt được nhiệm kỳ qua khá toàn diện.

– Thiếu tướng Lê Đông Phong làm Bí thư Đảng bộ Công an TP.HCM (Thanh Niên): “Ngày 3.8, Công an TP.HCM tổ chức Đại hội đại biểu Đảng bộ Công an TP lần thứ XI, nhiệm kỳ 2015 – 2020. Đến dự có đại tướng Trần Đại Quang, Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Đảng ủy Công an Trung ương, Bộ trưởng Bộ Công an; ông Lê Hoàng Quân, Chủ tịch UBND TP.HCM cùng 250 đại biểu đại diện các Đảng bộ, Chi bộ cơ sở trực thuộc.”

– Lời kêu gọi của Chủ tịch Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam (Lao Động): “Những ngày qua, đồng bào cả nước đã chứng kiến trận mưa lũ lịch sử lớn nhất trong vòng 40 năm qua đã tàn phá nghiêm trọng tỉnh Quảng Ninh và nhiều tỉnh miền núi phía bắc như Lạng Sơn, Cao Bằng, Hà Giang, Lai Châu, Điện Biên, Sơn La…”

– Đám đông hàng trăm bạn trẻ tụ tập làm náo loạn phố Nguyễn Huệ (PLO): Xuất phát từ một lời hẹn “giải quyết mâu thuẫn” vào 19 giờ tối nay 3-8 giữa 2 cô gái trẻ có lượng người theo dõi rất lớn trên Facebook, hàng trăm bạn trẻ đã kéo đến phố đi bộ Nguyễn Huệ (quận 1, TP.HCM) vì hiếu kỳ và đã gây ra cảnh tượng náo loạn tại đây. – Náo loạn phố đi bộ vì cuộc hẹn giải quyết mâu thuẫn của 2 cô gái (Tuổi Trẻ): Hai cô gái hẹn giải quyết mâu thuẫn ở phố đi bộ trên đường . – Vụ 2 thiếu nữ hẹn đánh nhau: Do chê nhau xấu! (Dân Trí): Liên quan đến vụ cả nghìn người náo loạn vì 2 thiếu nữ hẹn đánh nhau ở phố đi bộ Nguyễn Huệ (phường Bến Nghé, quận 1, TPHCM), sáng 4/8, Thượng tá Nguyễn Nhật Thành – Phó trưởng công an quận 1, TPHCM cho biết, đang lập hồ sơ xử phạt hành chính đối với 15 người. – Hai hot girl đại náo phố đi bộ Nguyễn Huệ bị phạt 150.000 đồng/người (Thanh Niên): Hai hot girl Đoàn Thanh Thúy Vi và Võ Huỳnh Thanh Vân (cùng 18 tuổi) gây ra vụ đại náo ở phố đi bộ Nguyễn Huệ bị phạt hành chính 150.000 đồng/người; 14 người khác cũng bị lập hồ sơ, xử phạt.

– Cần bỏ án tử hình đối với tội phạm tham nhũng’ (PLO): Đó là đề xuất của trung tướng Trần Văn Độ, nguyên phó chánh án TAND Tối cao. – Nhiều lo ngại nếu bỏ án tử hình tội tham nhũng (Tuổi Trẻ): Có quan điểm cho rằng áp dụng tử hình đối với tội ma túy, tham nhũng cũng không thể làm tội phạm giảm đi nhưng có đại biểu kiên quyết phản đối việc bỏ án tử hình tội tham nhũng.

– Người VN nộp bảo hiểm xã hội cao hàng đầu Đông Nam Á (Tuổi Trẻ): Đó là khẳng định của ông Trương Văn Cẩm, tổng thư ký Hiệp hội Dệt may VN, về chính sách tiền lương và bảo hiểm ở VN trong buổi họp báo của hiệp hội này chiều 3-8.

– Xã nghèo nợ cả chục tỷ sau khi đạt ‘nông thôn mới’ (VNN): Để đạt được xã chuẩn nông thôn mới (NTM), nhiều xã của Thanh Hóa đã cố gắng hoàn thành chỉ tiêu sớm để cán đích trước thời hạn. Tuy nhiên, sau khi đã đạt chuẩn NTM các xã này lại phải gánh một khoản nợ “khổng lồ” lên tới cả chục tỷ đồng.

– Dân quê phải đóng cả phí… nuôi vịt, phụ cấp cán bộ (Tuổi Trẻ): Cứ sau mỗi vụ thu hoạch mùa, người dân tại một số làng quê ở Hà Tĩnh phải ngậm ngùi bán lúa gạo, vay mượn tiền đóng phí, đóng quỹ. Có những khoản phí hết sức vô lý như phí nuôi vịt, quỹ xây dựng trường chuẩn quốc gia, quỹ phụ cấp cán bộ.

– Phát hiện 149 sai phạm về an toàn lao động tại Vũng Áng (Thanh Niên): Đây là kết quả thanh tra việc thực hiện pháp luật lao động về an toàn lao động, vệ sinh lao động của 19 nhà thầu đang thi công tại Khu kinh tế Vũng Áng (Hà Tĩnh) vừa được Thanh tra Bộ LĐ-TB-XH công bố chiều nay 3.8.

– Bộ Xây dựng tư vấn quy hoạch điểm dân cư an toàn cho Quảng Ninh (Tuổi Trẻ): Đó là khẳng định của Bộ trưởng Xây dựng Trịnh Đình Dũng tại buổi thị sát tình hình lũ lụt tại Quảng Ninh và làm việc với tỉnh này ngày 3-8.

– Tiếp nhận hai lô đất do con gái Bí thư Đà Nẵng trả lại (PLO): Theo nguyện vọng của con gái Bí thư, TP. Đà Nẵng đồng ý thù hồi và sẽ xem xét bố trí lại đất cho bà này sau.

– Ngành y đưa “xin chào, xin lỗi, cảm ơn” vào bệnh viện (VNN): Cơ sở vật chất khang trang, kỹ thuật cao nhưng nhân viên y tế thái độ ứng xử kém, thủ tục hành chính rườm rà, thời gian chờ đợi lâu thì bệnh nhân vẫn…quay lưng với bệnh viện.

– Nới ưu đãi vốn, thắt quy chế quản lý với ngân hàng chính sách (Dân Trí): Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng vừa sửa đổi quy chế quản lý tài chính đối với Ngân hàng chính sách xã hội. Thủ tướng mở ra cơ chế ưu tiên cho ngân hàng này vay tiền từ các nguồn vốn lãi suất thấp, không lãi suất nhưng cũng quản chặt hơn khoản chi cho hoạt động nghiệp vụ.

– Nguy cơ biến tướng dịch vụ đòi nợ (Thanh Niên): “Nhiều chuyên gia đánh giá dự thảo Thông tư sửa đổi, bổ sung một số quy định mới cho loại hình dịch vụ đòi nợ vừa được công bố để lấy ý kiến còn nhiều lỏng lẻo, chưa triệt được các kiểu biến tướng đòi nợ như “xã hội đen”…”

– Chủ tịch quận Hoàng Mai: “Thu thùng trà miễn phí là hơi thái quá” (Dân Trí): Ông Nguyễn Quang Hiếu – Chủ tịch UBND quận Hoàng Mai (Hà Nội) đánh giá, công an phường Thịnh Liệt thu thùng trà miễn phí của người dân là hơi thái quá, cần rút kinh nghiệm. Lãnh đạo quận này hoàn toàn ủng hộ người dân tiếp tục đặt thùng trà để người qua đường uống.

– Lũ chồng lũ nhấn chìm Quảng Ninh (NLĐ): “Từ ngày 2 đến trưa 3-8, toàn bộ TP Hạ Long, TP Cẩm Phả của tỉnh Quảng Ninh tê liệt hoàn toàn về giao thông, nhiều khu dân cư nhà ngập đến mái.”

– Hàng chục người ngồi trước UBND tỉnh phản đối khai thác cát (VnExpress): “Cho rằng việc doanh nghiệp khai thác cát sẽ gây sạt lở đất nông nghiệp, khoảng 60 người dân huyện Tân Kỳ mang theo xoong nồi, bếp củi tới cổng UBND tỉnh Nghệ An để kiến nghị.”

KINH TẾ

– Giá xăng giảm xuống dưới 20.000 đồng một lít (Vnexpress): Mỗi lít xăng RON 92 và E5 giảm khoảng 800 đồng. Các loại dầu cũng giảm giá mạnh từ 14h30 hôm nay (4/8).

– Cẩn trọng “vốn nóng” ồ ạt vào Việt Nam hậu TPP (Vneconomy): TS. Nguyễn Đức Thành nói, Việt Nam cần phòng ngừa kịch bản nở rộ bong bóng tài sản sau khi gia nhập TPP…

– Cà phê Đà Lạt chính thức vào hệ thống Starbucks (Vneconomy): Đây là lần đầu tiên một loại cà phê arabica trồng tại Việt Nam được Starbucks chọn để bán…

– Một loạt công ty niêm yết thay đổi nhân sự (Vneconomy): SHB, PAN, ACC, SAM, VNM, ACB, OGC, CTG… thông báo thay đổi nhân sự cao cấp…

– Giá vàng SJC tuột mốc 33 triệu đồng/lượng (Vneconomy): Giá vàng thế giới đang ở mức thấp nhất trong 5 năm rưỡi do giới đầu tư tin rằng Cục Dự trữ Liên bang Mỹ (FED) sẽ sớm tăng lãi suất…

– Tổng giám đốc Ocean Group thời ông Hà Văn Thắm bị bãi nhiệm (VNN): “Ông Dương Trọng Nghĩa, Tổng giám đốc Ocean Group bị bãi nhiệm. Thay vào đó, HĐQT Ocean Group đã bổ nhiệm ông Lê Huy Giang đảm nhận chức vụ Tổng giám đốc thay cho ông Nghĩa.”

– Chứng khoán đỏ sàn sau …TPP (Tuổi Trẻ): Hai sàn mất điểm do giới đầu tư cho rằng đàm phán Hiệp định đối tác xuyên Thái Bình Dương (TPP) chưa đạt được thỏa thuận cuối cùng. – Việt Nam kết thúc đàm phán TPP với Hoa Kỳ và Nhật bản (Tuổi Trẻ): Theo tin từ Vụ chính sách thương mai đa biên, Việt Nam vừa kết thúc toàn bộ đàm phán song phương với một số thành viên trong khuôn khổ Hiệp định đối tác xuyên Thái Bình Dương (TPP). – Việt Nam trước ngưỡng cửa TPP: 10 triệu nông dân lao đao (Lao Động): “10 triệu nông dân Việt Nam (VN) đang sống nhờ chăn nuôi. Tuy nhiên trên 50% số sản phẩm chăn nuôi là theo quy mô nông hộ. Nếu TPP được ký kết, chăn nuôi sẽ là một trong những ngành bị thiệt hại nặng nhất.”

– ​Sẽ không bảo lãnh vốn cho doanh nghiệp nhà nước (Tuổi Trẻ): Chính phủ chỉ cấp bảo lãnh vốn cho các chương trình xóa đói giảm nghèo, dự án trọng điểm không có khả năng huy động vốn.

– Sẽ có thông báo mới về giá xăng dầu bán lẻ (Thanh Niên): “Theo đúng chu kỳ điều hành giá xăng dầu theo cơ chế điều hành giá xăng dầu nêu trong Nghị định 83/2014-NĐ-CP của Chính phủ, hôm nay (4.8) liên bộ Công thương – Tài chính sẽ có thông báo về giá xăng dầu bán lẻ định hướng với các công ty kinh doanh xăng dầu đầu mối. Theo nguồn tin của PV Thanh Niên, có khả năng giá xăng, dầu tiếp tục được giảm do giá xăng dầu bình quân trên thị trường thế giới trong 15 ngày qua vẫn tiếp tục giảm.”

GIÁO DỤC

– Ký kết hỗ trợ học bổng và cho vay dành cho sinh viên (Tuổi Trẻ): Ngày 3-8, Ngân hàng TMCP Sài Gòn Thương Tín (Sacombank) và Trường đại học quốc tế Hồng Bàng (HBU) ký kết thỏa thuận hợp tác đào tạo và cung ứng nguồn nhân lực.

– Đà Nẵng: Cụ ông 82 tuổi được tuyển đặc cách cao học (VNN): Thông tin từ Trường ĐH Duy Tân cho biết trường vừa xét tuyển đặc cách cao học cho cụ ông Lê Phước Thiệt (82 tuổi).

PHÁP LUẬT

– Buôn 1.800 bánh heroin, trùm ma túy Tàng ‘Keangnam’ hầu tòa (Vnexpress): “Hôm nay, Tàng “”Keangnam””, nghi can cầm đầu đường dây mua bán, vận chuyển heroin với số lượng cực lớn đã bị xét xử cùng 11 đồng phạm.”

– Có vụ giảm án chưa đảm bảo căn cứ (PLO): Ông Trương Hòa Bình đề nghị Ban Thường vụ tỉnh Kiên Giang chỉ đạo các cơ quan tố tụng rà soát lại những sai phạm để xử lý nghiêm theo quy định của pháp luật.

– TP.HCM kiến nghị chính thức công nhận thừa phát lại (PLO): Tất cả đại biểu tham dự hội nghị đánh giá kết quả thí điểm chế định thừa phát lại tại TP.HCM do UBND TP.HCM tổ chức chiều 3-8 đều thống nhất kiến nghị Quốc hội xem xét, cho phép áp dụng chính thức chế định thừa phát lại.

– Xử lại vụ án có số tiền bồi thường oan sai tới…21 tỷ (VNN): Vụ án oan đầu tiên được xét xử và xin lỗi công khai theo NQ 388, cơ quan tố tụng tỉnh Thái Bình có trách nhiệm bồi thường với số tiền kỷ lục: trên 21 tỷ đồng… sẽ được đem ra xét xử lại vào hôm nay (4/8).

– ​Không khởi tố vụ phá rừng rồi tung ảnh lên facebook (Tuổi Trẻ): Ngày 3-8, Công an huyện Krong Pa (Gia Lai) cho biết đã kết thúc điều tra vụ một nhóm đối tượng vào rừng khai thác gỗ trái phép rồi tung ảnh lên facebook.

– Hợp thức hóa hồ sơ hoàn thuế GTGT, chiếm đoạt trên 27 tỷ đồng (Dân Trí): Sáng 3/8, Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an tỉnh ra quyết định khởi tố bắt tạm giam đối với Nguyễn Văn Mỹ (sinh năm 1988, trú tại ấp An Hòa, xã Khánh Anh, huyện An Phú, An Giang) để tiếp tục điều tra về hành vi “Lừa đảo chiếm đoạt tài sản”.

– An ninh điều tra bắt giám đốc một công ty luật (NLĐ): Cơ quan An ninh điều tra-Bộ Công an đã khởi tố, bắt tạm giam Dương Kim Sơn, 40 tuổi, Luật sư-Giám đốc Công ty luật TNHH Minh Sơn, để điều tra về hành vi vi phạm được xác định là đặc biệt nghiêm trọng. – Bắt một luật sư liên quan đến Công ty cổ phần VN Pharma (Thanh Niên): “Ngày 3.8, Cơ quan An ninh điều tra (Bộ Công an) tống đạt quyết định khởi tố vụ án, khởi tố bị can và bắt tạm giam Dương Kim Sơn (40 tuổi, luật sư, Giám đốc Công ty luật TNHH Minh Sơn) về hành vi lừa đảo chiếm đoạt tài sản.”

– Vụ Công ty Phương Nam: sếp ngân hàng lãnh án cao hơn thuộc cấp (Tuổi Trẻ): Chiều 3-8, TAND tỉnh Sóc Trăng tuyên án sơ thẩm đối với 27 bị cáo. Trong đó, 2 bị cáo là người của Công ty Phương Nam (Sóc Trăng) và 25 bị cáo là nguyên cán bộ của 5 ngân hàng.

– Xét xử sơ thẩm vụ ‘đại gia thủy sản’ trốn ra nước ngoài: Nguyên 5 giám đốc ngân hàng lãnh án tù (Thanh Niên): “Sau nhiều ngày xét xử sơ thẩm và nghị án vụ “lừa đảo chiếm đoạt tài sản” xảy ra tại Công ty CP chế biến thực phẩm Phương Nam (gọi tắt là Công ty Phương Nam, địa chỉ P.7, TP.Sóc Trăng), chiều 3.8, TAND tỉnh Sóc Trăng tuyên phạt bị cáo Lâm Minh Mẫn (nguyên kế toán trưởng) 14 năm tù và Trịnh Thị Hồng Phượng (nguyên Phó giám đốc Công ty Phương Nam) 12 năm tù cùng tội “lừa đảo chiếm đoạt tài sản”. 25 bị cáo nguyên là lãnh đạo, cán bộ tại 5 ngân hàng (NH), từ 2 – 7 năm tù về tội “vi phạm quy

định về cho vay trong hoạt động của các tổ chức tín dụng”.”

THẾ GIỚI – ĐỐI NGOẠI

– Các Ngoại trưởng ARF quan ngại hoạt động của Trung Quốc ở Biển Đông (Dân Trí): Các Ngoại trưởng của hơn 20 quốc gia tham dự Diễn đàn Khu vực ASEAN (ARF) sẽ ra tuyên bố bày tỏ quan ngại sâu sắc về những hoạt động bồi lấp và xây dựng đảo quy mô lớn của Trung Quốc ở Biển Đông.

– Trung Quốc muốn khống chế tây Thái Bình Dương (Thanh Niên): Quân đội Trung Quốc đang lên kế hoạch mở rộng năng lực tấn công và giám sát trên không tại tây Thái Bình Dương, đến tận đảo Guam của Mỹ.

– Thủ tướng Malaysia ‘không tham nhũng’ (BBC): Cơ quan chống tham nhũng của Malaysia nói hàng trăm triệu đôla trong tài khoản cá nhân của Thủ tướng Najib Razak là ‘tiền tài trợ’.

– Ông John Kerry hiểu người Việt Nam khát khao hòa bình như thế nào’ (NLĐ): ““Trong chuyến công du của Ngoại trưởng Mỹ John Kerry đến VN tới đây, chủ đề sẽ được bàn bạc nhiều là Biển Đông. Bởi cả Mỹ và VN đều chung lo lắng trước những hành động ngạo mạn của TQ”, ông Huỳnh nói.”

– Lực lượng dân quân biển: Chiến lược mới của Bắc Kinh ở Biển Đông (VOA): “Trung Quốc đang mở rộng vai trò của dân quân biển, biến lực lượng này thành một ‘hạm đội’ đánh cá mới ở Biển Đông, một động thái có thể gây thêm căng thẳng trong khu vực tranh chấp. Tờ Want China Times dẫn lời của một chuyên gia nghiên cứu quốc tế cho biết như vậy trong cuộc hội thảo 2 ngày tại Trung tâm Phân tích Hải quân, Mỹ, hôm 3/8.”

– ​Trung Quốc ngại nói về biển Đông ở hội nghị ASEAN (Tuổi Trẻ): Ngày 3-8, Thứ trưởng Ngoại giao Trung Quốc Lưu Chấn Dân tuyên bố Hội nghị Ngoại trưởng ASEAN lần thứ 48 (AMM48) “không nên” thảo luận vấn đề biển Đông. – Biển Đông là một quan tâm tại các Hội nghị của ASEAN (Dân Trí): Thứ trưởng Bộ Ngoại giao Lê Hoài Trung đã nhấn mạnh điều đó khi trả lời phỏng vấn báo chí về nội dung Hội nghị các quan chức cao cấp ASEAN (SOM) và các cuộc họp trù bị khác (từ ngày 2-3/8), cũng như các Hội nghị Bộ trưởng Ngoại giao ASEAN lần thứ 48 (AMM 48) và các Hội nghị liên quan sẽ diễn ra từ ngày 4-6/8 tới.

– Không quân Trung Quốc xem Việt Nam là mối đe dọa vào năm 2030 (Thanh Niên): Trong báo cáo về chiến lược trên không, Học viện Chỉ huy Không quân Trung Quốc xem Mỹ, Nhật Bản, Đài Loan và Việt Nam là “những mối đe dọa” đối với không phận quân sự của nước này vào năm 2030. – Cảnh báo Trung Quốc xây thêm đường băng quân sự trên Biển Đông (Tuổi Trẻ): Ngày 3-8, Trung tâm Nghiên cứu chiến lược và quốc tế (CSIS) ở Washington (Mỹ) cảnh báo Trung Quốc đang chuẩn bị xây trái phép đường băng quân sự dài 3.000m thứ hai trên Biển Đông.

– Từ vụ kiện của Philippines đến chuyện Trung Quốc đâm chìm tàu Việt Nam (RFA); “Sau khi xảy ra vụ tàu cá ĐNa 90152 TS bị một tàu Trung Quốc đâm chìm vào ngày 25 tháng 6 năm ngoái tại vùng biển Hoàng Sa, văn phòng Luật sư Đỗ Pháp ở Đà Nẵng đứng ra xúc tiến vụ kiện để bảo vệ quyền lợi cho chủ tàu bị nạn.”

– Giải pháp cho Biển Đông: Con đường gian nan (Thanh Niên): Tranh chấp Biển Đông tiếp tục sẽ được đưa ra thảo luận tại Hội nghị Bộ trưởng ngoại giao ASEAN (AMM) lần thứ 48. Tuy nhiên, con đường đi tìm tiếng nói chung về vấn đề này xem ra còn khá gian nan

—————————–

ĐỐI THOẠI

.

Đài Đáp Lời Sông Núi

http://radiodlsn.com/

ĐLSN 04.08.2015

.

Theo dõi đài Đáp Lời Sông Núi qua:

Youtube

Twitter

Facebook

.

Youtube: THẢM HỌA ĐỎ BỘ MẶT THẬT CỦA ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM

.

Youtube: Sự Thật Hồ Chí Minh

.

Youtube: Ho Chi Minh, The Man and The Myth

.

Youtube: Cải cách ruộng đất

.

Youtube: Nhân Văn Giai Phẩm

.

Đối Thoại Điểm Tin ngày 3 tháng 8 năm 2015

Posted on 03/08/2015 by Doi Thoai

https://doithoaionline.wordpress.com/2015/08/03/doi-thoai-diem-tin-ngay-3-thang-8-nam-2015/

  • Tin Ngoài Nước-Tín Châu
  • Tin Trong Nước-Lê Hồng Lĩnh

Đọc tiếp →

.

.

.


Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 44 other followers