Archive for the ‘Uncategorized’ Category

PEACE CORPS ĐƯỢC VÀO VIỆT NAM (Bùi Văn Phú)

Tháng Sáu 1, 2016

 

Peace Corps được vào Việt Nam 

Bùi văn Phú

Posted on May 27, 2016

https://buivanphu.wordpress.com/2016/05/27/peace-corps-duoc-vao-viet-nam/

 

Trong chuyến công du Việt Nam tuần này, khi loan báo những hợp tác mới giữa hai nước Tổng thống Barack Obama cho biết chương trình Peace Corps (Đoàn Hòa bình) của Hoa Kỳ lần đầu tiên có mặt tại Việt Nam trong công tác giảng dạy Anh ngữ.

https://buivanphu.files.wordpress.com/2016/05/buivanphu_20160525_peacecorpsvietnam_h01.jpg?w=300&h=238

Giám đốc Peace Corps Carolyn Hessler-Radelet nói chuyện với sinh viên vùng Vịnh San Francisco

Sau đó, trong một buổi lễ với sự hiện diện của Ngoại trưởng John Kerry và Phó Thủ tướng kiêm Bộ trưởng Ngoại giao Phạm Bình Minh, đại diện hai quốc gia là giám đốc Peace Corps, bà Carolyn Hessler-Radelet, và Đại sứ Việt Nam tại Hoa Kỳ Phạm Quang Vinh đã ký các văn bản để khởi động chương trình đem tình nguyện viên đến Việt Nam.

Theo thỏa thuận, Việt Nam đồng ý tiếp nhận tình nguyện viên Peace Corps đến dạy Anh ngữ cũng tham gia vào việc huấn luyện đội ngũ giáo viên tiếng Anh, mở đầu tại Hà Nội, Sài Gòn và sau đó sẽ đến các tỉnh thành khác. Theo dự trù, vào năm tới sẽ có 20 tình nguyện viên đầu tiên đến Việt Nam.

Đây là kết quả của một tiến trình nhiều trở ngại kéo dài trong phát triển quan hệ Mỹ-Việt.

Từ năm 2008, Đại sứ Michael Michalak trong buổi gặp gỡ cộng đồng người Việt ở San Jose cho biết Hoa Kỳ đã đề xuất việc này. Đến năm 2012 một phái đoàn do ông Aaron Williams, giám đốc Peace Corps thời đó, đã đến Việt Nam để xem xét việc thiết lập chương trình, nhưng Hà Nội không tỏ vẻ nhiệt tình vì vẫn còn nghi ngờ hoạt động của Peace Corps.

Trong những thập niên 1960 và 1970 trên truyền thông tại các quốc gia không thân thiện với Hoa Kỳ có cáo buộc rằng tình nguyện viên Peace Corps là những người hoạt động tình báo.

Thời chiến tranh Việt Nam, nhiều thanh niên Mỹ đăng ký làm tình nguyện cho Peace Corps để khỏi phải gia nhập quân đội, tránh qua tham chiến ở Việt Nam.

Năm ngoái, trong chuyến đi Hoa Kỳ của Bộ trưởng Công an Trần Đại Quang, nay là chủ tịch nước, ông đã được giới chức Mỹ trình bày cho hiểu rõ mục tiêu hoạt động của chương trình Peace Corps và sau đó chính ông là người đã đồng ý cho gửi tình nguyện viên đến Việt Nam.

Tháng Bảy vừa qua, khi Đại sứ Hoa Kỳ Ted Osius đến San Jose tôi đặt câu hỏi về triển vọng đưa Peace Corps vào Việt Nam và ông nói chắc chắn sẽ xảy ra trong năm 2015. Khi đó, sau chuyến thăm Mỹ của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng thì hai bên đã có kế hoạch để Tổng thống Barack Obama thăm Việt Nam vào tháng 11, nhưng chuyến đi không thực hiện được vì Việt Nam bận đón tiếp Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình.

Phải đợi đến tuần này, với chuyến đi của Tổng thống Obama thì chương trình đưa tình nguyện viên Peace Corps vào Việt Nam mới chính thức được đại diện hai quốc gia ký kết.

Peace Corps được Tổng thống John F. Kennedy khai sinh năm 1961 với mục đích gửi thanh niên Hoa Kỳ, vừa tốt nghiệp đại học, đến những nước kém phát triển để phục vụ hai năm trong những lãnh vực mà quốc gia đó cần, thường là về giáo dục, y tế, nông nghiệp, chăn nuôi trong những thập niên đầu của chương trình.

Khoảng ba thập niên trở lại đây, Peace Corps đã mở rộng chương trình gồm cả công nghệ thông tin, thương mại, môi trường, phát triển thanh thiếu niên, phát triển cộng đồng.

Đối với những chính phủ không thích Hoa Kỳ, họ nghi ngờ hoạt động của tình nguyện viên vì đó là những thanh niên, thiếu nữ từ bỏ cuộc sống tiện nghi và êm ấm ở Mỹ đến sống hòa nhập với môi trường của người dân địa phương, hiểu được ngôn ngữ và những phong tục tập quán của họ.

Với chính phủ và người dân Hoa Kỳ, những tình nguyện viên Peace Corps được coi như là “đại sứ nhân dân” đại diện cho các tầng lớp xã hội Mỹ ra trước thế giới.

Theo số liệu gần đây nhất của Peace Corps, trong gần 9 nghìn tình nguyện viên đang phục vụ trên 70 quốc gia, 37% là về giáo dục, 22% về y tế và phòng chống bệnh Sida, 14% về thương mại và công nghệ truyền thông, 13% về môi trường.

Con số tình nguyện viên phục vụ ở châu Phi đông nhất, chiếm 41%; Mỹ Latinh 23%; Đông Âu và Trung Á 18%. Con số ở Đông Á bao gồm Trung Quốc, Cambodia, Indonesia, Mongolia, Philippines và Thái Lan chỉ chiếm 8%.

Trong 55 năm hoạt động, Peace Corps đã gửi 220 nghìn công dân Mỹ làm tình nguyện viên đi phục vụ tại 144 quốc gia trên khắp thế giới.

Mỗi năm Peace Corps tuyển chừng 4 nghìn tình nguyện viên. Quá trình tuyển chọn từ lúc nạp đơn cho đến ngày chính thức rời Hoa Kỳ có thể lâu từ 9 tháng đến một năm vì phải qua các thủ tục an ninh và sức khoẻ.

Một tình nguyện viên khi được chọn phải cam kết phục vụ 27 tháng, trong đó có ba tháng học ngôn ngữ và hướng dẫn về văn hóa và phong tục, tập quán nơi sẽ đến làm việc.

Tình nguyện viên được trợ cấp tài chánh để trả tiền nhà, tiền ăn bằng mức sống của một người dân địa phương.

Tôi là một tình nguyện viên Peace Corps được gửi sang Togo dạy lý hóa bậc phổ thông từ 1983 đến 85. Trong hai năm đó tôi sống trong một căn nhà không có điện, không có nước, không ti-vi. Phương tiện giải trí chỉ là chiếc ra-đi-ô cát-sét mang theo để nghe nhạc. Liên lạc với gia đình và bạn bè là những lá thư gửi qua đường bưu điện.

https://buivanphu.files.wordpress.com/2016/05/buivanphu_20160525_peacecorpsvietnam_h03.jpg?w=263&h=300

Tác giả và một học sinh của ông

Bây giờ tình nguyện viên không còn cách biệt với bên ngoài như thế nữa vì hầu như khắp nơi trên thế giới đều có thể nối mạng Internet.

https://buivanphu.files.wordpress.com/2016/05/buivanphu_20160525_peacecorpsvietnam_h02.jpg?w=640&h=417

Cùng đón Giáng Sinh năm 1983 với học sinh Togo

Năm tôi sang Togo, trong đoàn có tất cả 45 người, làm việc trong nhiều lãnh vực khác nhau gồm dạy toán lý hoá, trồng cây, đào giếng, y tế, huấn luyện sư phạm Anh ngữ.

Việt Nam sẽ đón những tình nguyện viên từ Hoa Kỳ sang giảng dạy và huấn luyện cho các giáo viên tiếng Anh tại Việt Nam. Theo hiểu biết của tôi, để được chọn phục vụ trong ngành này một ứng viên cần có ít nhất bằng cử nhân, đã học những lớp TESL (Teaching English as Second Language) hay TEFL (Teaching English as Foreign Language) và có kinh nghiệm dạy Anh ngữ, càng nhiều năm càng có cơ hội được chọn.

Những tình nguyện viên Peace Corps sau khi hết hạn phục vụ hai năm nhiều người tiếp tục làm việc trong lãnh vực phát triển quốc tế, có người trở thành những nhà ngoại giao của Hoa Kỳ.

Sau hai năm ở Togo, tôi làm việc với Cao ủy Tị nạn tại Đông Nam Á thêm vài năm nữa rồi sau đó về lại Hoa Kỳ dạy học.

(ảnh trong bài của tác giả)

© 2016 Buivanphu

[Bài đã đăng trên BBCVietnamese.com 25.05.2016]

Peace Corps được vào Việt Nam * Với chính phủ và người dân Hoa Kỳ, những tình nguyện viên Peace Corps được coi như là “đại sứ nhân dân” đại diện cho các tầng lớp xã hội Mỹ ra trước thế giới.

 

 

 

“HẬU OBAMA” : VIỆT NAM SẼ THẤT LỢI GÌ NẾU GIA TĂNG ĐÀN ÁP NHÂN QUYỀN ? (Phạm Chí Dũng)

Tháng Sáu 1, 2016

 

‘Hậu Obama’: Việt Nam sẽ thất lợi gì nếu gia tăng đàn áp nhân quyền?

Phạm Chí Dũng

31.05.2016

http://www.voatiengviet.com/content/hau-obama-vietnam-se-that-loi-gi-neu-gia-tang-dan-ap-nhan-quyen/3355527.html

 

Nốt trầm đột ngột

Thực tế phũ phàng khó có thể bỏ qua là sự hiện diện lịch sử của Tổng thống Obama tại Việt Nam vào tháng 5/2016 không những không tạo cú hích cho phong trào dân chủ nhân quyền ở đất nước này, mà còn khiến không khí tranh đấu từ sôi động trở nên trầm buồn đột ngột.

Nếu cả những tờ báo của Mỹ còn phải dằn vặt tổng thống về hành động “lùi bước nhân quyền”, về triển vọng “được” Cam Ranh của Mỹ để đổi lấy việc hủy bỏ lệnh cấm vận vũ khí sát thương cho Việt Nam, cùng thái độ được mô tả là “nhịn nhục” thái quá của Obama khi không hề lên tiếng phản ứng một cách thích đáng về thực tế sống sượng có đến 60% khách mời của tổng thống Mỹ bị công an Việt Nam chặn không cho tham dự cuộc gặp giữa ông và Xã hội dân sự, giới dư luận viên Hà Nội lại reo mừng lộ liễu.

Trong lúc báo chí quốc tế thi nhau khai thác đề tài “tương lai Việt – Mỹ”, những dư luận viên hung hăng nhất bắt đầu công kích “tương lai của phong trào dân chủ”. Lý lẽ được hệ thống tuyên giáo tung hê nhiều nhất là “tương lai của Việt Nam sẽ do chính người Việt Nam quyết định” – như một đoạn diễn từ được coi là then chốt trong diễn văn của Obama trước 2000 đại diện thanh niên và các tổ chức hội đoàn nhà nước tại Hà Nội.

Nếu suy diễn theo một cách nào đó, Mỹ đã “buông” nhân quyền.

Vì lợi ích ở Biển Đông và đặc biệt là lợi ích Cam Ranh, dường như Washington đã tạm gác lại chủ đề nhân quyền ở Việt Nam – vốn được xem là “còn tồn tại những cách hiểu khác nhau” giữa hai nhà nước cựu thù. Hệ quả là một khi đã nhận được quy chế “bình thường hóa quan hệ hoàn toàn” và được “tôn trọng thể chế chính trị”, chính quyền Việt Nam có thể tự cho phép mình muốn làm gì thì làm. Đây là một kịch bản đã được hình dung trước đây. Chỉ có điều, kịch bản này xảy ra khá sớm so với dự đoán của nhiều người.

Kịch bản “thỏa thuận quân sự” giữa Mỹ và Việt Nam lại có thể dẫn đến một kịch bản khá xấu về nhân quyền trrong thời gian tới: công an Việt Nam sẽ gia tăng đàn áp phong trào đấu tranh dân chủ tại đất nước này. Những hằn học ức chế mà giới công an trị phải nuốt vào lòng từ khoảng thời gian cuối năm 2015, đầu năm 2016 đến nay có thể trào ngược ra miệng nhằm mục đích “hồi tố”: một số nhân vật dân chủ đã tham gia vào phong trào tự ứng cử đại biểu quốc hội, một số thành viên của Xã hội dân sự đã gián tiếp hoặc trực tiếp góp tay vào những cuộc biểu tình số đông về bảo vệ môi trường sẽ có thể bị tạo cớ nhằm sách nhiễu, bắt bớ và thậm chí có thể bị truy tố.

Tự do tôn giáo cũng bởi thế có thể tiếp tục bị siết bức. Ngược lại với đòi hỏi của giới lập pháp Mỹ, Nhà nước Việt Nam sẽ tiếp tục không chấp nhận các hoạt động của tôn giáo ly khai, bao gồm Công giáo, Phật giáo Thống Nhất, Tin Lành, Cao Đài và Hòa Hảo Thuần Túy.

Ngay sau khi Obama rời Việt Nam, đã có những biểu hiện và dấu hiệu cho thấy một chiến dịch “hồi tố” như thế đang được chính quyền và công an thăm dò.

Tuy nhiên, kịch bản “hồi tố” sẽ không quá xấu, thậm chí sẽ không thành hình, nếu cân nhắc đến từng chi tiết về khả năng chính quyền Việt Nam sẽ thất lợi đến mức nào nếu gia tăng đàn áp nhân quyền.

TTP và tự do tôn giáo

Trong toàn bộ câu chuyện được Mỹ chính thức dỡ bỏ hoàn toàn lệnh cấm vận vũ khí sát thương, cái lợi lớn nhất và rõ ràng nhất của Việt Nam không phải là được mua vũ khí, chưa tính đến việc tìm đâu ra nguồn tài chính để mua, mà là sự vay mượn hình ảnh của cường quốc số một thế giới nhằm đối trọng quân sự với âm mưu thôn tính đang hiển hiện từng ngày của Trung Quốc.

Nếu được Việt Nam thỏa thuận để gia tăng sự hiện diện lực lượng hải quân tại Cam Ranh, Mỹ sẽ là một lá chắn chắc chắn để hạn chế đến mức tối thiểu một cuộc tấn công quy mô lớn của Trung Quốc trên Biển Đông và vào đải đất miền Trung Việt Nam. Chế độ cầm quyền ở Việt Nam cũng bởi thế sẽ tránh được một mối lo sầu thảm.

Nhưng khác với một thập niên trước, cái lợi lần này của Việt Nam mới chỉ mang tính tượng trưng. Vào những năm 2006 – 2007, Việt Nam đã được “bình thường hóa” hơn với Mỹ thông qua việc được Mỹ nhấc ra khỏi Danh sách các nước cần quan tâm đặc biệt về tự do tôn giáo (CPC). Sau đó, cái lợi trực tiếp và hữu hình đã đến với Việt Nam khi chính quyền quốc gia này được chấp nhận là thành viên thứ 150 của Tổ chức Thương mại thế giới (WTO), mang lại một nguồn lợi kinh tế lớn, mà bằng chứng hiển hiện là tình hình xuất siêu của Việt Nam vào Mỹ lên tới vài chục tỷ USD hàng năm, trong khi Việt Nam luôn phải nhập siêu ít nhất 30 tỷ USD mỗi năm từ Trung Quốc.

Còn giờ đây, TPP vẫn chưa thấy đâu. Triển vọng gần nhất là hiệp định thương mại này chỉ có thể được Quốc hội Mỹ thông qua vào năm 2017. Nhưng nếu Việt Nam được chính thức tham gia vào TPP thì cũng phải mất ít nhất vài năm sau đó, các doanh nghiệp Việt Nam mới bắt đầu thu lợi để góp phần vực dậy nền kinh tế đình  đốn của quốc gia này.

Khác hẳn với thời điểm 2007 là lúc nền kinh tế việt Nam “lên đỉnh”, giờ đây tất cả đang lao xuống đáy. Không có TPP, tất cả sẽ tuyệt đối bế tắc.

Nhưng muốn được tham dự vào bữa tiệc mang tên TPP, phía Việt Nam lại phải thỏa mãn một số điều kiện về nhân quyền và tự do tôn giáo. Hẳn chính quyền quốc gia này chưa quên vai trò của Quốc hội Mỹ đã trở nên quan trọng đến thế nào từ năm 2014. Khi đó, phần lớn giới lập pháp lưỡng viện Mỹ đã đồng thuận để cài điều kiện tự do tôn giáo vào cơ chế Quyền đàm phán nhanh (TPA) – một tiền đề không thể thiếu để dẫn đến việc biểu quyết TPP sau này.

Từ cuối năm 2015 khi quá trình đàm phán TPP giữa 12 quốc gia được hoàn tất, trách nhiệm chính đối với TPP đã không còn nằm trong phần hành của Chính phủ Mỹ, mà chuyển sang tay Quốc hội nước này. Như vậy, có thể hiểu là sau chuyến thăm Việt Nam của Obama và từ nay đến khi Quốc hội Mỹ họp để biểu quyết về TPP, toàn bộ vi phạm tự do tôn giáo của chính quyền và công an Việt Nam đều được “ghi sổ”. Nếu không cẩn thận, Việt Nam rất có thể sẽ bị loại thẳng thừng khỏi TPP, cho dù đã mon men gần đích.

Nợ công và những kịch bản nhân quyền khác

Không chỉ TPP, tương lai của chính thể Việt Nam vẫn còn nhiều hứa hẹn kèm thách thức. Thách thức tồn vong của chính quyền này không chỉ nằm ở tác nhân Trung Quốc, mà còn là gánh nặng nợ công, nợ xấu và kinh tế suy sụp – di sản của nạn tham nhũng quốc gia và “triều đại Nguyễn Tấn Dũng”.

Cho tới giờ, Việt Nam vẫn chưa thể trả món nợ nước ngoài đến hơn 20 tỷ USD cho riêng năm 2015, chưa tính năm 2016 và những năm sau đó. Có nhiều dấu hiệu cho thấy những chủ nợ lớn nhất của Việt Nam – Ngân hàng thế giới (WB) và Quỹ tiền tệ quốc tế ((IMF) – bắt đầu tăng cường “siết nợ”. ODA không còn là món quà từ trên trời rơi xuống mà lãi suất sẽ theo giá thị trường. Nếu không thể trả nợ, nhà nước Việt Nam đương nhiên sẽ bị tuyên bố vỡ nợ. Khi đó sẽ là “khủng hoảng toàn diện và sâu sắc” – như lo lắng đến mất ăn mất ngủ của giới lãnh đạo nước này.

Trong bối cảnh đó, có thể hiểu Việt Nam mong đợi đến thế nào một kịch bản được giãn nợ, hoặc tốt nhất là được xóa nợ – điều đã từng đơm hoa kết trái ở Myanmar khi quốc gia này được Câu lạc bộ Paris, Đức, Nhật, Na Uy… xóa đến 6 tỷ USD nợ vay vào cuối năm 2012.

Nhưng làm thế nào để Việt Nam vừa được tham gia TPP vừa được giãn nợ hoặc được xóa nợ, nếu giới lãnh đạo chính thể này vẫn giữ nguyên thủ đoạn vừa trẻ con vừa tiểu nhân khi dùng Cam Ranh để trả treo với Mỹ và “việc nào ra việc nấy” khi vẫn tiếp tục đàn áp nhân quyền?

“Thực tiễn” hiện nay là quá khó để chính thể Việt Nam quay lại thời “đàn áp vàng” từ năm 2008 đến năm 2012, khi vừa nhận được lợi ích kinh tế vừa quay lại bắt bớ những người bất đồng chính kiến và dân oan đất đai.

Bây giờ thì mọi chuyện đã khác, khác hẳn, thậm chí khác về bản chất. Sau “nốt trầm” mà Obama để lại Việt Nam, một lần nữa xuất hiện những dấu hiệu vừa kín đáo vừa lộ liễu cho thấy Mỹ vẫn quan tâm đến nhân quyền, nhưng “để dành” chủ đề này cho những cuộc đàm phán song phương khác hơn là Cam Ranh. Trong bối cảnh đó, bất cứ một sự gia tăng đàn áp nhân quyền đáng kể nào của chính quyền Việt Nam sẽ càng khiến chế độ này tự siết chặt hơn dây thòng lọng vào cổ mình.

Bởi thế, ngoài kịch bản chính quyền gia tăng đàn áp, vẫn còn những kịch bản khác: duy trì đàn áp nhưng “kềm chế bắt bớ” như thời gian trước khi Obama đến Việt Nam; hoặc có thể nới hơn một chút cho Xã hội dân sự nói chung trong lúc đàn áp mạnh tay hơn đối với một số tổ chức dân sự nói riêng và chưa nói gì đến Công đoàn độc lập…

————————

* Blog của Phạm Chí Dũng là blog cá nhân. Các bài viết trên blog được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.

 

 

 

VÌ SAO VIỆT MỸ XÍCH LẠI GẦN NHAU? (BS Hồ Hải)

Tháng Sáu 1, 2016

 

VÌ SAO VIỆT MỸ XÍCH LẠI GẦN NHAU? 

BS Hồ Hải

Monday, May 30, 2016

http://bshohai.blogspot.com/2016/05/vi-sao-viet-my-xich-lai-gan-nhau.html

 

Bài đọc liên quan:

+ Xóa cấm vận, WTO và TPP những cơ hội Hoa Kỳ cho Việt Nam

+ Hai vấn đề của Việt Nam thời kỳ mới

+ Thoát Trung Luận

 

BÀI BINH BỐ TRẬN
Tình hình khu vực đã thay đổi trong mấy ngày qua sau chuyến viếng thăm của tổng thống Obama đến Việt Nam, và cuộc họp G7 mở rộng sau đó tại Nhật Bản. Sau cuộc hộp G7 của Nhật Bản Trung cộng đã phải lo sợ về Tuyên bố biển Đông mà nhóm này đưa ra.

Có nhiều lý do để chúng ta quan tâm đến câu hỏi: Vì sao Việt Mỹ xích lại gần nhau? Nhưng trước hết, chúng ta nên lướt qua G7 và G8 là gì?

G7 – Group of Seven – là 7 quốc gia có nền công nghiệp đã phát triển, nhưng là 7 quốc gia có nền chính trị đa nguyên tản quyền và nền kinh tế thị trường tự do. Ban đầu, năm 1975, chỉ có 6 quốc gia Pháp, Anh, Đức, Nhật, Mỹ và Ý, nhưng năm 1976 có thêm Canada gia nhập. Mục đích của G7 là nhóm các cường quốc trên toàn cầu họp nhau vài lần trong 1 năm để bàn về vấn đề kinh tế của 7 vị bộ trưởng tài chính.

G8 – Group of Eight – là nhóm 7 quốc gia G7 cộng thêm sự gia nhập của Nga năm 1998. Mục đích của G8 là cuộc họp thượng đỉnh các nguyên thủ quốc gia để bàn về kinh tế và chính trị toàn cầu, chứ không chỉ có kinh tế do bộ trưởng tài chính như G7. Nhưng đến năm 2014, do khủng hoảng ở bán đảo Crimea của Ukraina do tranh chấp lãnh thổ giữa Nga và Ukraina, G8 đã bị trở lại thành G7, vì 7 nước thành viên G7 loại Nga ra khỏi G8 khi họ áp đặt cấm vận kinh tế Nga.

Sau khi loại Nga ra khỏi G8, thì các cuộc họp thượng đỉnh G7 có thể là các nguyên thủ quốc gia của 7 nước có hoặc không có bộ trưởng tài chính, các quan chức quốc tế liên quan. Dù mở rộng hay không mở rộng, thì 7 quốc gia chủ chốt này vẫn họp kín với nhau về vấn đề kinh tế chính trị toàn cầu.

Với chiến lược xoay trục Châu Á Thái Bình Dương của bà Hillary Clinton vạch ra từ năm 2010 tại Trung tâm Đông Tây ở Honolulu, Hoa Kỳ, chính quyền ông Obama đang tiếp tục thực hiện không ngoài mục đích làm một vành đai kinh tế và chính trị bao quanh sự trổi dậy hung hăng của Trung cộng. Trong đó, Việt Nam tuy yếu về cả kinh tế lẫn chính trị ở khu vực, nhưng lại là một trong hai tiền đồn còn sót lại của Trung cộng: Việt Nam và Pakistan. Vì Bắc Hàn đã thực sự quay lưng với Trung cộng sau khi ông Kim Jong Un lên nắm quyền.

Chúng ta cũng không quên rằng, một chiến lược khác của Hoa Kỳ và phương Tây đang tiến song hành với Đối tác kinh tế Xuyên Thái Bình Dương là Hiệp định Hợp tác Thương mại và Đâu tư xuyên Đại Tây Dương – TTIP: Transatlantic Trade and Investment Partnership – giữa Hoa Kỳ và Liên minh châu Âu, nhằm bao vây nước Nga sau khi loại bỏ Nga ra khỏi G8.

VIDEO :  ‘Lẽ phải không thuộc về kẻ mạnh trong tranh chấp Biển Đông’

http://www.voatiengviet.com/content/le-phai-khong-thuoc-ve-ke-manh-trong-tranh-chap-bien-dong/3351771.html
Toàn cầu trong 2 năm qua trở lại đa cực thực sự với Nga và Trung cộng đối đầu với phương Tây và Hoa Kỳ. Tình hình chính trị và kinh tế thế giới sau khi rơi vào đại khủng hoảng 2008, lại quay về phân cực như sau chiến tranh thế giới thứ II.

NGA VÀ TRUNG CỘNG

Đầu tiên là Trung cộng: Trung cộng đã tự cô lập mình khi họ hung hăng trên biển Đông, bây giờ chỉ còn đồng minh Pakistan và Việt Nam là 2 tiền đồn cửa ngõ mở ra châu Á. Ngay cả Bắc Hàn cũng dần từ bỏ Trung cộng sau khi Kim Jong Un lên nắm quyền làm phật lòng Trung cộng. Trong khi đó, kinh tế Trung cộng đang hạ cánh nặng nề, chưa chắc giữ vững được chế độ. Chính vì thế Việt cộng phải tương kế tựu kế để đối đầu với Trung cộng chứ Việt cộng chưa thể từ bỏ cái phao cả kinh tế lẫn chính trị Trung cộng.

Kế đến là Nga. Sau cú Hoa Kỳ và Phương Tây loại Nga ra khỏi nhóm G8, bao vây cấm vận, giá dầu hạ, bây giờ Nga chỉ đủ sức lo thâm mình ở tứ phía biên giới Đông Tây Nam và Bắc gồm: Bắc Phi, Địa Trung Hải, Ba Lan, Tiệp Khắc, Liên minh châu Âu, và cả Trung cộng. Lịch sử tranh chấp biên giới Nga Trung đã xảy ra từ thập niên 1960. Nga cũng còn mối nợ tranh chấp Bắc Băng Dương và Thái Bình Dương cũng như biên giới đất liền với Trung cộng, nên Nga đã có chiều hướng mỏi mệt để không đối đầu với Trung cộng, nhưng không thân thiện với Trung cộng, nhằm làm Trung cộng yếu đi, để Nga bớt lo lắng về biên giới với Trung cộng.
Nga Trung bằng mặt với nhau chống chọi phương Tây và Hoa Kỳ, nhưng chưa bằng lòng cả về phương diện mặc cảm và tự tôn của 2 nền văn minh Đông Tây cường thịnh nhiều thế kỷ qua.

Nước Nga bây giờ như con rùa lật ngữa, chỉ có thể lo thân mình trước sóng gió bên ngoài bằng cách cải tổ từ từ bên trong từ di sản độc tài cộng sản Liên Xô để lại trong nền chính trị đa nguyên nhưng vẫn còn tập quyền vào nhóm lợi ích của Putin. Đây là vấn nạn phải giải quyết của hậu cộng sản vẫn là cộng sản.

https://ngoclinhvugia.files.wordpress.com/2016/06/51a35-n25e125bb25a32bc25c325b4ng2btrung2bc25e125bb2599ng.png

Nợ công Trung cộng sẽ đẩy nền kinh tế này hạ cánh nặng nề

Trung cộng đang chuyển dịch kinh tế xuất khẩu làm chủ đạo sang tiêu thụ nội địa để cứu nền kinh tế đang tuột dốc. Nhưng lại sa vào cái bẫy chính trị bảo vệ cho tham nhũng. Nợ công sẽ tăng nhanh, di dân tỵ nạn, chảy chất xám và tiền bạc, khủng hoảng sắc tộc từ xâm lược Tân Cương, Nội Mông và Tây Tạng sẽ đẩy Trung cộng đến suy yếu.
HOA KỲ VÀ PHƯƠNG TÂY
Hoa Kỳ chuyển trục trở lại Thái Bình Dương và muốn kiềm chế Trung cộng chứ không phải muốn làm Trung cộng sụp đổ như Liên Xô. Nên họ tạo một vành đai quanh Trung cộng để làm Trung cộng yếu đi. Vì Trung cộng mà sụp thì Hoa Kỳ cũng chẳng yên ấm về kinh tế với thị trường 1 tỷ 4 dân của Trung cộng.

Hoa Kỳ tạo Hiệp Định xuyên Đại Tây Dương với EU cũng nhằm bao vây Nga để kiềm chế, và làm suy yếu Nga, nhằm tránh sức mạnh Nga quay trở lại xâm lược Đông và Tây Âu như sau chiến tranh thế giới thứ II.

Khủng hooảng kinh tế toàn cầu 2008 bắt đầu từ Hoa Kỳ nay đã qua, tăng trưởng kinh tế đã trở lại, nạn thất nghiệp ở Hoa Kỳ đã quay về con số thấp nhất trong 16 năm qua – 4% – và dự kiến FED sẽ tăng lãi suất vào ngày 15/6/2016 tới đây.

Hoa Kỳ muốn Việt Nam vào đúng vị trí liên minh xuyên Thái Bình Dương cả kinh tế lẫn quân sự ngay lúc này là thời điểm chín mùi của cả 2 bên.

VIDEO : Full Documentary Films – Vietnam Real Facts – History Channel Documentaries

https://www.youtube.com/watch?v=NXq0cgiTWpM

Việt Nam luôn là tiền đồn của các cường quốc tả hữu!

Liên minh châu Âu đang lâm vào khủng hoảng một số quốc gia muốn tách ra. Trong óó Anh đang trưng cầu dân ý, và các quốc gia yếu kém như Hy Lạp đang khủng hoảng nợ công mất khả năng chi trả. Nguyên nhân khủng hooảng này là vì một United State of European chưa có một luật liên bang hooàn hảo như Hoa Kỳ. Họ muốn thành lập Một Liên Bang Châu Âu, nhưng các bang – quốc gia – lại không đồng ý nhau sự tương trợ về kinh tế do vấn về văn hóa và lịch sử của cựu lục địa. Cho nên những ngày gần đây một số quốc gia châu Âu, dân chúng và chính quyền lo lắng về Hiệp định xuyên Đại Tây Dương. Nhưng với tư duy năng động và văn hóa khai phóng, tương lai một Liên Bang Châu Âu ắt sẽ thành công.
VIỆT NAM VÀ HOA KỲ PHẢI XÍCH LẠI GẦN NHAU
Việt Nam đang mắc vào cái bẫy anh em 4 tốt và 16 vàng trong cả chính trị và kinh tế đều sao chép từ Trung cộng.

Khác với Trung cộng, Việt Nam chưa có nền kinh tế và khoa học công nghệ tự chủ. Nên tình hình chính trị và kinh tế của Việt Nam đang rất bi đát, khi phải bán các tập đoàn kinh tế lớn để trả nợ công, và tiếp tục hy vọng được vay ODA, đầu tư trực tiếp nước ngoài để vực nền kinh tế đang có nguy cơ phá sản do nợ xấu lến đến 15% năm 2014, và nợ công lên đến 110-120%GDP trong năm 2016, vì nguyên nhân chính trị đơn nguyên tập quyền đã không còn động lực cho kinh tế tăng trưởng, mà lại tạo ra nhiều tha hóa và bất cập.
https://ngoclinhvugia.files.wordpress.com/2016/06/4cfc3-n25e125bb25a32bx25e125ba25a5u2bvi25e125bb2587t2bnam.png

Nợ xấu của Việt Nam lđn đến 15% trong năm 2014

Trong khi đó, thiên nhiên công bằng đã trả đủa những sai lầm đầu tư phá hoại môi sinh trong 10 năm qua bằng hạn hán từ miền Trung và đến miền Tây ngập mặn.

Ý kiến các chuyên gia nông nghiệp cho rằng, đất miền Tây là phải chuyển canh chuyển cư sang nuôi trồng thủy hải sản nước mặn là vừa, chứ trồng lúa và cây ăn trái là phải bỏ. Vì khác với các vùng đất miền Trung, miền Bắc là miền Tây đồng bằng, nên không có rừng đầu nguồn giữ nước ngọt. Mọi nguồn nước ngọt phụ thuộc vào con sông Mekong thì bị Trung Quốc, Lào chặn dòng khô cạn. Chỉ mới 5 năm mà ngập mặn từ 10km tính từ biển vào lục địa lên thành 93km. Vô phương cứu chữa.

https://ngoclinhvugia.files.wordpress.com/2016/06/7db25-map_mekong-dams_lg.jpg

21 con đập đầu nguồn Mekong đang giết chết vựa lúa và trái cây miền Tây Nam bộ lớn nhất nước

Còn miền Trung, Tây nguyên thì cũng rất khó, vì hạn hán do phá rừng, nên tìm được đất đủ nguồn nước cho mùa khô là rất khó, nếu không nói là tuyệt vọng. Tây nguyên năm nay chết cháy 70.000ha nông nghiệp.

Miền Bắc thì hầu hết các khu công nghiệp lấy đất ruộng làm nhà máy, nhà ở, đất bị hủy hoại do hóa chất, cũng chẳng còn bao nhiêu để làm nông nghiệp.

Thiệt hại do hạn hán và ngập mặn tính đến giữa tháng 4/2016 lên đến 5600 tỷ tương đương 250 triệu đô la. Khi mà Thái Lan đã tính trước và họ đã xuẩt khẩu toàn bộ gạo dự trữ giá cao lên đến 11.4 triệu tấn gạo dự trữ trong tháng 5/2016 vừa qua!

Biển chết từ tháng 4/2016 đến nay kéo theo du lịch, ngư nghiệp và các ngành khác liên quan cũng bị ảnh hưởng và chết theo. Chỉ tính riêng vấn đề biển chết cũng làm thất nghiệp ít nhất 20 triệu lao động, và thiệt hại kinh tế mỗi năm đến hơn 100 tỷ đô la.

Bao nhiêu khó khăn đang đổ lên đầu người dân Việt, và họ đã thức tỉnh sau vụ biển chết ở miền Trung, vì nó liên quan đến chính sức khỏe và dòng giống của bản thân họ. Buộc Việt Nam phải tìm một chỗ dựa tinh thần hơn là thá xác. Vì dù có Hoa Kỳ xóa cấm vận vũ sát thương thì bây giờ Việt Nam cũng không có tiền để mua!

Việt Nam và Hoa Kỳ nối quan hệ đã 26 năm, được Hoa Kỳ xóa cấm vận kinh tế 22 năm – 1994 đến 2016 – nay bước tiếp giai đoạn hai xóa cấm vận quân sự là lúc đã kiệt sức tàn hơi. Nhưng Việt Nam phải tương kế tựu kế để vào vai cho tròn với cả Hoa Kỳ, Trung cộng và cả nhiệm vụ tuyên truyền với dân chúng đang không còn lòng tin với nhà cầm quyền độc tài. Với cái cách vừa tiếp đoán ông Obama để nhận quà xóa cấm vận quân sự, vừa đuổi khéo ông vừa qua, chính quyền cộng sản Việt Nam chưa sẵn sàng cho việc xa rời Trung cộng để xây dựng lại một chính quyền của dân, do dân và vì dân.

KẾT
Hoa Kỳ cần tiền đồn còn sót lại ở Đông Nam Á của Trung cộng là Việt Nam từ bỏ Trung cộng, nhằm làm tan rả Trung cộng trong chiến lược xoay trục Thái Bình Dương như đã xoay trục sang Trung Đông từ năm 1972 để diệt Liên Xô tan rã năm 1989.

Nhà cầm quyền Việt Nam cần xích lại gần Hoa Kỳ vì Trung cộng đã thôn tính Việt Nam, và cần Hoa Kỳ hà hơi tiếp sức để qua khỏi cơn sụp đổ kinh tế lẫn chính trị sẽ làm mất miếng ăn của các nhóm lợi ích của nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam, chứ không thấy có vấn đề vì nước, vì dân ở cuộc xích lại gần nhau lần này.

Rõ ràng, muốn thoát Trung là phải thoát cộng trước, nhưng để thoát cộng thì không có cách nào khác là dân Việt phải làm Bất tuân Dân sự!

Sài Gòn, 13h09′ ngày thứ Hai, 30/5/2016

Posted by BS Hồ Hải at 1:09 PM

 

 

 

 

BƯC THƯ “GÂY SỐC” GỬI CHỦ TỊCH NƯỚC TRẦN ĐẠI QUANG (VietBF)

Tháng Sáu 1, 2016

 

Bức thư “gây sốc” gửi Chủ tịch nước Trần Đại Quang

VietBF

http://vietbf.com/forum/showthread.php?t=977961

 

Qua chuyến viếng thăm lịch sử của vị tổng thống Obama,vấn đề chính trị thoả thuận giữa nước Mỹ và Việt nam vẫn còn gây nhiều tranh cãi.Vấn đề giữa nhân quyền và hiểm hoạ Việt nam vẫn còn căng thẳng và đang xảy ra. Đảng cs đang ngầm che đậy những sự việc Đảng tự cho là đúng.

Trần Đại Quang

http://vietbf.com/forum/attachment.php?attachmentid=889608&stc=1&d=1464170934

Thưa ông Trần Đại Quang!

Có lý do cụ thể mà tôi buộc phải gọi tên ông chứ không thể viết là “thưa chủ tịch” được. Bởi lẽ, cho đến này vẫn chưa có kết quả bầu cử chính thức để biết rằng ông, bà Kim Ngân và ông Phúc có phải là Chủ tịch nước, Chủ tịch Quốc hội hay là Thủ tướng.

Nhưng dù sao chăng nữa thì ông cũng đã chính thức đứng ở cương vị Chủ tịch nước để tiếp Tổng thống Obama, một Tổng thống do dân bầu và không có bất kì sự mập mờ nào trong quá trình bầu bán giống như kiểu bầu bán ở xứ ta. Cũng như ông Phúc, bà Ngân đã đứng ở các cương vị lãnh đạo chính phủ, lãnh đạo quốc hội để tiếp ông Obama.

Qua quá trình theo dõi những buổi tiếp khách, hội kiến cũng như các hoạt động của vị Tổng thống đáng kính của nước Mỹ, tôi thấy lãnh đạo Việt Nam còn lợn cợn một số vấn đề chín chưa ra chín mà sống cũng không ra sống. Khi xem các vị tiếp một nguyên thủ tầm cỡ quốc tế, tôi có cảm giác như đang ăn sắn sượng. Không tài nào nuốt nổi. Mà cái củ sắn sượng này là do ông, bà Ngân và ông Trọng nhổ về nấu đãi cho cả dân tộc này chứ không ai khác.

Củ sắn sượng thứ nhất là của ông – Trần Đại Quang, Chủ tịch nước trước khi có kết quả bầu cử của dân – đã ngang nhiên đẩy tình thế đến chỗ Tổng Thống Mỹ Obama phải miễn cưỡng chào cờ của đảng Cộng sản Việt Nam. Không chừng với các ông, đó là một sự thông minh, khôn khéo và là một sự nhạy bén về tiếp giao chính trị. Tầm cỡ một Tổng thống của một siêu cường quốc khi sang Việt Nam thì vẫn bị ông chơi khăm phải cúi chào lá cờ Cộng sản, lá cờ mà người Mỹ ghét cay ghét đắng còn chính phủ Mỹ thì không công nhận.

Có thể vậy lắm chứ. Kiểu thông minh trong giới chính trị Việt Nam hay lẩn quẩn ở chỗ tìm một vị trí cao hơn người để chụp hình, sang ảnh ra thì thấy mình cao hơn người, rồi đứng cho oai vệ, diễn vai trang nghiêm, đẩy khách vào chỗ thụ động phải làm theo sự sắp đặt của mình… Đó là thành tích tiếp khách của các ông Cộng sản trên thế giới. Nhưng rất tiếc ông Quang ạ, bữa nay đã là những năm cuối thập niên thứ hai của thế kỉ 21.

Khi mà thế giới đã đi xa lắc xa lơ thì các ông còn ngồi tính toán khôn lõi những thứ không đáng có. Bởi giá trị của một chính khách không phải là khôn lõi hoặc léo hánh. Cũng như tầm vóc của một quốc gia không phải là nổ, nói dóc, khoe khoan như chúng ta đang nổ về tiềm lực kinh tế, chúng ta đang nói dóc về sự sáng suốt của đảng Cộng sản và chúng ta đang khoe khoang về cái gọi là “dân chủ đến thế là cùng” hay “dân chủ gấp vạn lần các nước tư bản”. Rất tiếc là các ông lại dẫm ngay vào vũng nước trâu của lịch sử. Các ông lại luôn mồm nổ, luôn mồm nói dóc và luôn mồm khoe khoang và léo hánh.

Và củ sắn sượng thứ hai là do ông Nguyễn Phú Trọng nấu cho dân tộc này khi ông ta ngồi chễm chệ và tỏ ra ngang hàng, thậm chí có chút bề trên với Tổng thống Obama. Giả sử như ông Trọng có quyền tối thượng trong nhà nước Cộng sản, thì các ông các bà cũng cần phải sáng suốt để thấy rằng cái quyền ấy chỉ có giá trị tại Việt Nam và khi đứng trên phương diện quốc tế nó không có ý nghĩa gì cả. Một Tổng bí thư đảng thì mãi mãi chỉ là Tổng bí thư đảng, làm sao có thể đứng ngang hàng với nguyên thủ. Một khi ông Trọng tỏ ra ngang hàng, thậm chí bề trên với ông Obama chỉ làm cho quốc tế nhận ra sự thiếu hiểu biết về nguyên tắc tiếp nguyên thủ quốc tế, họ dễ dàng nhận ra cái gốc dân cày, thô lỗ và hỗn láo của hệ thống cầm quyền Cộng sản mà lẽ ra các ông các bà phải khéo léo giấu nó đi.

Lại nữa, chuyện bà Kim Ngân mời ông Tổng thống đi thăm ao cá trong vườn nhà bác Hồ. Lẽ ra, các ông các bà nên dắt ông ấy đi thăm rừng vàng biển bạc, thăm biển miền Trung, biển mệnh danh đẹp nhất Việt Nam mới đúng chứ. Bất quá thì cùng nhau ngửi cá chết cho nó thể hiện cái tình đồng loại đồng cam cộng khổ giữa người lãnh đạo với nhân dân. Sao lại phải diễn một cách tốn kém dắt ông ấy vào thăm ao cá nhà bác Hồ. Điều này có ý nghĩa gì đâu trong lúc nhân dân miền Trung đang phải gồng lưng với biển chết, cá chết mà các ông các bà lại đi dắt người ta vào ao cá vô hồn kia!

Mà đã lỡ diễn thì cố gắng diễn cho có bài bản một chút, ai dè lại để lộ bản chất của dân nuôi lợn ra như vậy. Ông Tổng thống Mỹ cho cá ăn một cách tượng trưng, tao nhã và nhẹ nhàng. Sau đó ông nhường phần cho cá ăn cho bà Ngân. Đó là kiểu ga lăng của người Tây Phương. Đằng này bà Kim Ngân lại đối xử hết sức hồ đồ. Có cảm giác giống như bà đang dắt chồng của bà đi cho lợn ăn và bị chồng nạnh phần khó, bà nổi giận hắt luôn một thau cám vào chuồng. Ôi thôi là ốt dột không thể nào bàn. Củ sắn sượng này thực sự là quá vĩ đại và nó sẽ sống mãi trong sự nghiệp vinh quang của chúng ta!

Và ông Quang, tôi muốn khuyên ông một điều, ông cố gắng khuyên đám công an đàn em của ông bớt đánh dân đi, và ông nên gần dân một chút. Có ai mà đường đường là chủ nhà, chủ tịch của Việt Nam mà khi đi với một ông Tổng thống của một quốc gia cựu thù, cách chúng ta đến nửa vòng trái đât, vậy mà nhân dân lại vui mừng, reo hò, chen nhau bắt tay, chen nhau chụp hình chung với ông Tổng thống cựu thù kia mà bỏ ông đi một mình chẳng biết chui vào đâu như vậy! Rõ ràng là các ông đã tự tách mình ra khỏi nhân dân, không có sự gần gũi với nhân dân và nhân dân dường như không nhìn thấy sự có mặt của ông lúc đó.

Có khi nào ông tự đặt câu hỏi: Phải chăng dân không bầu mình nên chẳng thèm để ý đến mình? Và có khi nào ông thử đặt tình huống ông và ông Obama cùng tranh cử chức vị Chủ tịch nước Việt Nam do dân bầu? Tôi dám cược với ông là mặc dù Obama ở Mỹ nhưng ông ta sẽ chiếm tuyệt đại đa số phiếu bầu và sẽ đắc cử Chủ tịch nước Việt nam đấy! Ông thấy như vậy có nhục không hả ông?

Và có khi nào ông đặt câu hỏi: Tại sao một dân tộc bị nhồi sọ hơn nửa thế kỉ để căm thù đế quốc Mỹ lại yêu mến người Mỹ đến vậy? Tại sao các ông – những đảng viên ưu tú của đảng Cộng sản, đảng lãnh đạo tiên phong và luôn đi dưới ánh sáng thiên tài Hồ Chí Minh lại bị dân xem như không hề có mặt, dân coi như một đứa trẻ mồ côi hư hỏng như vậy?

Phải chăng dân tộc Việt Nam quá vọng ngoại, chỉ mê Mỹ, mê Tây mà không mê Việt Nam? Và phải chăng người Việt Nam đã quá khinh ghét Cộng sản? Xin thưa ông là cả hai câu hỏi trên đây đều không đúng vấn đề. Mà bản chất của vấn đề nằm chỗ khác.

Nếu nói dân Việt vọng ngoại thì hoàn toàn sai ông ạ, bởi suốt nhiều năm nay, họ đâu có vọng ai ngoài chuyện nghĩ đến một tương lai xán lạn của dân tộc và luôn giữ niềm tin ấy để sẵn sàng hi sinh tất cả mọi thứ cho sự nghiệp dân tộc để rồi lại tiếp tục trả giá khi các ông có được ngày hôm nay. Nhưng bù vào sự hi sinh của nhân dân để che chở, bảo bọc lấy các ông thì các ông lại vọng Liên Xô, vọng Trung Quốc, vọng vào một thứ quốc tế Cộng sản vừa không tưởng vừa phản động, đánh mất bản sắc dân tộc.

Và nếu nói rằng nhân dân khinh các ông, tôi không hẳn tin vậy, bởi chỉ một bộ phận nhỏ nhân dân bị các ông ép đến đường cùng họ mới khinh bỉ các ông thôi, đại đa số nhân dân không đến mức khinh bỉ chế độ Cộng sản đâu, họ chỉ không chấp nhận chế độ Cộng sản và xem như đó là thứ tai họa, một loại tầm gởi trên cây lịch sử nhân loại, tránh càng xa càng tốt. Chính nhờ cái tâm lý tránh càng xa càng tốt trong nhân dân mà các ông còn tồn tại đến bây giờ, và điều đó biểu hiện rất rõ trong mối thâm tình mà nhân dân đã dành cho ông và ông Obama khi hai ông cùng đi chung trên đoạn đường có nhân dân đón tiếp. Họ chỉ đón mừng Obama, họ xem như ông không hề có mặt.

Sở dĩ tôi phải nói dài dòng với ông như vậy là vì thiện chí của tôi. Tôi vẫn luôn mong muốn ông được nhân dân gần gũi và tin cậy. Tôi vẫn luôn mong mỏi ông kịp thời phản tỉnh để lấy lại thể diện của chính ông và các đồng đảng của ông. Chí ít là làm cho nhân dân tin tưởng, gần gũi nhân dân và bỏ bớt thói tiểu nhân.

Tôi nói các ông có thói tiểu nhân là vì khi Mỹ người ta đã mở rộng tấm lòng, đã giải trừ cấm vận vũ khí, mở rộng bang giao và đầu tư vào Việt Nam trong thời gian tới, không ngoại trừ người ta sẽ viện trợ vũ khí, sẽ tài trợ cho các ông… Lẽ ra các ông dù không muốn cũng phải giữ thể diện, đằng này các ông ngăn chặn các nhà hoạt động dân chủ, nhà yêu nước một cách thô bạo, đưa công an đến chặn cửa không cho các nhà hoạt động đến gặp mặt theo lời mời của Tổng thống Mỹ. Các ông làm vậy không sợ người ta khinh các ông sao?

Nghĩ cũng mừng cho dân tộc mà buồn cho các ông. Bởi dân tộc này đủ sáng suốt để vượt qua nửa thế kỉ tuyên truyền, nhồi sọ của các ông mà xông ra đường bắt tay với thế giới tiến bộ. Và cũng buồn cho các ông vì các ông được công du sang các nước văn minh, được “đi một ngày đàng học một sàng khôn”, vậy mà khi cần tỏ cái khôn thì các ông lại hổ lốn và thô thiển một cách không kìm hãm được.

Lần này, nhân dân Việt Nam sẽ được thế giới chìa tay đón nhận như một người bạn tiến bộ. Nhưng các ông lại bị thế giới coi khinh. Vậy thôi, chuyện gì đến rồi cũng phải đến! Các ông tự làm tự chịu thôi, đành vậy!

———————–

Tiết lộ sự thật “động trời” về ông Chủ tịch nước Trần Đại Quang

VietBF

http://vietbf.com/forum/showthread.php?s=2ffc6888040153e7a29106106006d058&t=975212

Theo thống kê cho thấy tất cả các quốc gia trên thế giới,những nước đứng đầu về sản xuất ma tuý khi bị phát hiện đều bị lực lượng công an bắt giữ và thiêu huỷ với số lượng khủng.Nhưng Việt nam thì hoàn toàn khác,chỉ bắt giữ chứ không thiêu huỷ.Vậy nhà nước Việt nam đã làm gì với số ma tuý đó?Đồng thời,bộ máy chính quyền cũng đề bạt ông Quang làm Chủ tịch nước và thiết lập nên chế độ “nhà nước công an trị” như hiện nay.

XEM TIẾP : http://vietbf.com/forum/showthread.php?s=2ffc6888040153e7a29106106006d058&t=975212

 

 

 

85 QUÝ ÔNG THƯƠNG PHẾ BINH VNCH THAM DỰ BUỔI TẦM SOÁT SỨC KHỎE (Pv.GNsP)

Tháng Năm 31, 2016

 

85 quý ông TPB tham dự buổi tầm soát sức khỏe

Pv.GNsP

Đăng ngày 31.05.2016 – 6:40am

http://www.tinmungchonguoingheo.com/blog/2016/05/31/85-quy-ong-tpb-tham-du-buoi-tam-soat-suc-khoe/

 

GNsP (31.05.2016) – 85 quý ông TPB VNCH đến từ nhiều tỉnh thành trong cả nước như Đồng Nai, Bình Dương, Bình Phước, Vũng Tàu, Cần Thơ… tham dự buổi tầm soát sức khỏe lần thứ 4 năm 2016 do một số quý cha DCCT Sài Gòn tổ chức vào sáng ngày 30.05.2016.

Nhiều quý ông được hỗ trợ các phương tiện đi lại như: xe lăn, xe lắc, cặp nạng… Tổng cộng trong đợt này quý cha chia sẻ: 8 chiếc xe lắc, 9 chiếc xe lăn, 27 máy đo huyết áp, 13 cặp nạng, 7 cây gậy, 64 cặp kiếng, 16 trường hợp hỗ trợ mua bảo hiểm y tế và mỗi quý TPB còn được hỗ trợ 500.000 VNĐ/1người lộ phí đi đường.

Đặc biệt, trong buổi tầm soát lần này, có một quý ân nhân đã biếu tặng Chương trình Tri Ân Anh – TPB VNCH một thùng dao cạo râu khoảng 390 cái. Chương trình đã chia đều tặng cho quý ông TPB VNCH.

Sau đây là hình ảnh của buổi tầm soát sức khỏe đợt 4 năm 2016:

http://www.tinmungchonguoingheo.com/wp-content/uploads/2016/05/1-31.05.2016-768×432.jpg

http://www.tinmungchonguoingheo.com/wp-content/uploads/2016/05/2-31.05.2016-768×512.jpg

http://www.tinmungchonguoingheo.com/wp-content/uploads/2016/05/3-31.05.2016-768×432.jpg

http://www.tinmungchonguoingheo.com/wp-content/uploads/2016/05/4-31.05.2016-768×512.jpg

http://www.tinmungchonguoingheo.com/wp-content/uploads/2016/05/5-31.05.2016-768×512.jpg

http://www.tinmungchonguoingheo.com/wp-content/uploads/2016/05/9-31.05.2016-768×432.jpg

http://www.tinmungchonguoingheo.com/wp-content/uploads/2016/05/8-31.05.2016-768×512.jpg

http://www.tinmungchonguoingheo.com/wp-content/uploads/2016/05/7-31.05.2016-768×512.jpg

http://www.tinmungchonguoingheo.com/wp-content/uploads/2016/05/6-31.05.2016-768×512.jpg

 

 

 

 

SỨC KHỎE TRẦN HUỲNH DUY THỨC RẤT YẾU (Huyền Trang, GNsP)

Tháng Năm 31, 2016

 

Sức khỏe Trần Huỳnh Duy Thức rất yếu

Huyền Trang, GNsP

Đăng ngày 31.05.2016 – 9:33pm

http://www.tinmungchonguoingheo.com/blog/2016/05/31/suc-khoe-tran-huynh-duy-thuc-rat-yeu/

 

GNsP (31.05.2016) – Một nguồn thông tin đáng tin cậy xin được giấu tên khẳng định với GNsP rằng, ông Trần Huỳnh Duy Thức sức khỏe rất yếu trong 8 ngày tuyệt thực tại trại giam số 6 Nghệ An, bắt đầu từ ngày 24.05 cho đến nay.

Nguồn tin này cũng cho GNsP biết vào chiều ngày 31.05 rằng, mấy ngày trước, cán bộ y tế của trại cứ 2 ngày vào thăm ông Thức một lần, nhưng từ ngày hôm qua 30.05.2016 thì ngày nào cũng phải vào thăm để theo dõi tình hình sức khỏe của ông Thức.

Nguồn tin này còn khẳng định, mấy ngày trước, ông Thức còn ngồi dậy nói chuyện với cán bộ y tế, khi nằm còn đọc được sách, nhưng từ ngày qua 30.05.2016 ông Thức đã không dậy được, không còn đọc sách được nữa.

Trong quá trình tuyệt thực, ông Thức chỉ uống nước suông và ông kiên quyết từ chối dùng đường và muối để duy trì sức khỏe.

Ông Trần Huỳnh Duy Thức bắt đầu tuyệt thực từ ngày 24.05.2016 để yêu cầu nhà cầm quyền tôn trọng pháp luật và “yêu cầu trưng cầu dân ý trao cho người dân quyền quyết định thể chế chính trị của đất nước”, nếu nhà cầm quyền không đáp ứng ông sẽ tuyệt thực cho đến chết.

Gia đình ông Thức đã đồng hành tuyệt thực với ông nhiều đợt, mỗi đợt 1 ngày. Hiện nay, sức khỏe của cha ông Thức là ông Huỳnh suy sụp nhiều, ông phải nhập viện từ hôm qua ngày 30.05.2016.

Tại bệnh viện, ông Huỳnh, ngoài 80 tuổi, ngậm ngùi chia sẻ: “Tôi và gia đình thương Thức vô cùng, rất xúc động khi Thức quyết định tuyệt thực vô thời hạn để yêu cầu nhà nước Việt Nam và ĐCS VN thượng tôn pháp luật và bảo vệ quyền con người trên hết và trước hết, để đảm bảo VN càng ngày phát triển, thịnh vượng, văn minh, hòa bình và hữu nghị. Thức phải sống để đi trọn con đường đã chọn là con đường VN.”

Em trai của ông Trần Huỳnh Duy Thức là ông Trần Huỳnh Duy Tân nói với GNsP rằng, ngày mai 01.06.2016, gia đình ông sẽ đi thăm nuôi ông Thức tại trại giam số 6 Nghệ An, nhưng điều ông Tân lo lắng không biết gia đình ông có được thăm gặp ông thức hay không.

Được biết, đã có gần 18.000 chữ ký ký vào thỉnh nguyện thư “cứu mạng sống của Trần Huỳnh Duy Thức” và yêu cầu nhà chức trách “trả tự do vô điều kiện cho ông”. Và có nhiều hội nhóm, cá nhân trong và ngoài nước đã đồng hành tuyệt thực với ông trong suốt những ngày qua.

Ông Trần Huỳnh Duy Thức bị kết án 16 năm tù giam với tội danh “âm mưu lật đổ chính quyền nhân dân” theo Điều 79 Bộ luật Hình sự vào tháng 1.2010.

Huyền Trang, GNsP

 

 

 

THOÁT TRUNG (Hồ Bạch Thảo)

Tháng Năm 31, 2016

 

 

Thoát Trung

Hồ Bạch Thảo

31/05/2016

http://boxitvn.blogspot.com/2016/05/thoat-trung.html

 

Về phương diện lịch sử, thoát Trung còn có nghĩa là thoát khỏi ách xâm lược của Trung Quốc. Tạm không đề cập đến “Một ngàn năm nô lệ giặc Tàu” (1) thời xa xưa, chỉ ôn lại cuộc đô hộ của nhà Minh cách đây hơn 600 năm; kể từ năm 1406 khi Trương Phụ hành quân đến Kỳ La, Hà Tĩnh, bắt cha con Hồ Quí Ly đưa về Kim Lăng [Nam Kinh, Trung Quốc]; cho đến năm 1427, sau khi Liễu Thăng tử trận tại Chi Lăng, Vương Thông phải điều đình xin dẫn quân từ thành Đông Đô [Hà Nội] trở về nước. Suốt 21 năm đô hộ, chính quyền Trung Quốc cai trị nước ta, mối ân oán như thế nào; người dân Việt chúng ta, nhất là các bạn trẻ cần hiểu rõ. Để khỏi mang tiếng là vu cáo cho người, tư liệu chúng tôi sừ dụng phần lớn lấy từ hai bộ sử lớn Trung Quốc: Minh thực lục [明實錄] vàThiên hạ quận quốc lợi bệnh thư [天下郡國利病書] của Cố Viêm Vũ. Sau đây xin nêu lên những việc làm chính của nhà Minh:

  1. Đổi tên nước và các đơn vị hành chánh

Bắt đầu việc cai trị, nhà Minh cho đổi tên tại nước ta hàng loạt. Về quốc hiệu, kể từ thời vua Lý Thánh Tông [1054] nước ta có tên là Đại Việt; nhà Tống [Trung Quốc] đặt tên là An Nam; nhưng đến đời Minh đô hộ tên nước Đại Việt không được dùng, ngay cả tên An Nam cũng cấm; chỉ được phép dùng tên Giao Chỉ thời ngàn năm đô hộ.

Thành phố Thăng Long [Hà Nội] do vua Lý Thái Tổ dời đô và đặt tên vào năm 1010, lúc bấy giờ bị đổi tên là thành Giao Chỉ.

Lại đổi thêm mấy chục tên phủ, huyện; phần lớn những tên này hàm nghĩa đề cao chủ quyền quốc gia. Như đổi phủ Quốc Oai thành Oai Man; từ nghĩa oai quyền quốc gia, thành nghĩa ra oai với dân man di, v.v.

Thời Trần, Hồ đất nước ta chia thành lộ, trấn; lúc bấy giờ đổi ra thành 15 phủ, các phủ gồm: Giao Châu, Bắc Giang, Lạng Giang, Tam Giang, Kiến Bình, Tân An, Kiến Xương, Phụng Hóa, Thanh Hóa, Trấn Man, Lạng Sơn, Tân Bình, Diễn Châu, Nghệ An, Thuận Hóa. Mỗi phủ lại chia thành châu và huyện; như phủ Thanh Hóa bị chia thành 3 châu: Thanh Hóa, Ái, Cửu Chân, và 19 huyện.

  1. Đặt các vệ, sở, ty tuần kiểm để cai trị và trấn áp

Về mặt quân sự nhà Minh bố quân khắp các phủ huyện để sẵn sàng đánh dẹp các cuộc nỗi dậy, cứ tỉnh lớn đóng 1 vệ, tương đương với lữ đoàn; tỉnh nhỏ đóng 1 sở, tương đương với trung đoàn. Ngoài ra khắp nước đặt trên 100 ty tuần kiểm để kiểm soát dân chúng; cho đóng tại các nơi quan trọng để kiểm tra sự đi lại, hàng hoá, lương thực. Dọc theo bờ biển, các cửa sông đều đặt ty tuần kiểm; ví như tại 2 tỉnh Quảng Ninh, Hải Phòng ngày nay, cho đặt tại các cửa sông Bạch Đằng, Cửa Cấm, Đồ Sơn, Văn Úc, Thái Bình, v.v.

  1. Dùng các tôn giáo học thuyết, để mê hoặc và kiểm soát dân chúng

Lập ty Tăng cang, Tăng đạo để thu hút tín đồ Phật giáo; ty Đạo kỷ thu hút người tin Lão Tử, lập ty Nho học để lôi kéo người tin Khổng Tử; ty Âm dương để lôi kéo người theo thuyết Âm dương…

  1. Khai mỏ khoáng

Nhà Minh lấy đất của dân lập đồn điền, bắt lính chia phiên canh tác. Về khoáng sản khai thác đủ các loại; riêng về vàng lập cục khai mỏ tại 7 trấn, văn bản trong Minh thực lụcchép như sau:

Ngày 19 tháng giêng năm Vĩnh Lạc thứ 6 [15/2/1408]

Lập cục khai mỏ vàng tại 7 trấn: Thái Nguyên, Gia Hưng, Quảng Oai, Thiên Quan, Vọng Giang, Lâm An, Tân Ninh; đặt Đại sứ 2 viên, Phó sứ 4 viên; lại tuyển Tri châu, Tri huyện 21 viên; mỗi trấn 3 viên Đề đốc Áp biện; lại dùng 2 viên Tổng đốc tại phủ. Sai bộ Lễ đúc ấn ban cấp (Minh Thực Lục q.11, tr. 1032; Thái Tông q. 75, tr. 2b)

Riêng về công trường muối được thiết lập khắp nơi, nhưng tại cửa Đan Thai tức cửa Hội thuộc huyện Nghi Xuân, tỉnh Hà Tĩnh ngày nay, tổ chức có vẻ qui mô hơn:

Ngày 14 tháng 9 năm Vĩnh Lạc thứ 15 [23/10/1417]

Thiết lập tại phủ Nghệ An, Giao Chỉ kho Quảng Tích. Tại cửa biển Đan Thai, huyện Nha Nghi [Nghi Xuân] lập ty Tuần kiểm; ty Đề cử muối, gồm 5 kho muối: Bác Tế, Quảng Tế, Viễn Tế, An Tế, Diễn Tế; cùng 3 công trường muối: Nam Giới, Chân Phúc, Thiên Đông (Minh thực lục q. 13, tr 2028; Thái Tông q. 192, tr. 4b).

Trong khi dân địa phương không có muối ăn, thì số lượng muối sản xuất, đưa về Trung Quốc, hoặc chuyển sang Lão Qua để đổi lấy vàng.

  1. Lập thêm tuyến đường giao thông về Trung Quốc

Với của cải bóc lột vơ vét nhiều, con đường từ thành Đông Đô [Hà Nội] lên biên giới phía Bắc, theo sông Tả Giang đến Nam Ninh, Quảng Tây, vận chuyển không xuể. Tổng binh Trương Phụ bèn xin thiết lập tuyến giao thông mới, đại để từ Quảng Tây đến châu Khâm, Trung Quốc, rồi qua lãnh thổ nước ta. Khi vào lãnh hải, chạy dọc theo ven biển tỉnh Quảng Ninh, rồi vào sông Bạch Đằng, rẽ qua sông Kinh Thầy; theo sông Đuống đến huyện Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh, cuối cùng đến thành Đông Đô [Hà Nội].

Nguyên văn về việc lập tuyến giao thông mới, ghi lại trong Minh thực lục như sau:

NGÀY 19 THÁNG 5 NĂM VĨNH LẠC THỨ 14 [14/6/1416]

Quan Tổng binh Giao Chỉ Anh quốc công Trương Phụ tâu rằng từ trạm dịch Thiên Nhai thuộc châu Khâm, tỉnh Quảng Đông qua cảng Miêu Vĩ đến Thông Luân, Phí Đào theo ngã huyện Vạn Ninh đến Giao Chỉ phần lớn do đường thủy, đường bộ chỉ có 291 dặm. Đường cũ bắc Khâu Ôn [tỉnh Lạng Sơn] gần Thất Dịch; nên lập cả trạm đường thủy và trạm ngựa để tiện việc đi lại. Thiên tử chấp thuận.

……Rồi cho lập 2 trạm đường thủy tại Phòng Thành và Phật Đào tại châu Khâm tỉnh Quảng Đông; lập 3 sở chuyển vận tại Ninh Việt, Dõng, Luân; lập ty tuần kiểm tại Phật Đào; lập 2 trạm mã dịch tại Long Môn, An Viễn huyện Linh Sơn, lập 2 sở chuyển vận tại An Hà, Cách Mộc.

Tại huyện Đồng Yên [Đông Bắc tỉnh Quảng Ninh], châu Tĩnh An, Giao Chỉ, lập trạm dịch đường thủy cùng sở chuyển vận tại Đồng Yên; lập trạm dịch đường thủy cùng sở chuyển vận tại Vạn Ninh, huyện Vạn Ninh [huyện Đầm Hà, Quảng Ninh]; lập 3 trạm dịch đường thủy tại Tân Yên thuộc huyện Tân Yên [huyệnTiên Yên, Quảng Ninh], Yên Hòa thuộc huyện Yên Hòa [huyện Yên Hưng, Quảng Ninh] và Đông Triều thuộc châu Đông Triều [Quảng Ninh]; lập trạm dịch đường thủy cùng sở vận chuyển tại Bình Than, huyện Chí Linh [tỉnh Hải Dương]; lập trạm dịch đường thủy tại Từ Sơn, thuộc huyện Từ Sơn [tỉnh Bắc Ninh] (Minh thực lục q.13, tr. 1927; Thái Tông q. 176, tr. 3a)

  1. Đàn áp dã man các phong trào chống đối

Không đi sâu chi tiết về bọn thuộc hạ, riêng viên tổng chỉ huy quân Minh là Anh Quốc Công Trương Phụ đã gây những tội ác lớn.

Trong khi đàn áp cuộc nổi dậy của Nguyễn Sư Cối tại xã Nghi Dương, huyện An Lão, châu Đông Triều [Hải Phòng]; Trương Phụ ra lệnh chém hơn 2000 người bị bắt, xây xác lên gọi là “kinh quan” tạo thành mồ tập thể, nhắm răn đe dân chúng:

NGÀY 9 THÁNG GIÊNG NĂM VĨNH LẠC THỨ 8 [12/2/1410]

…. Đến ngày hôm nay Trương Phụ cho vây xã Nghi Dương, bọn giặc chống cự, quan quân phấn khởi bắn tên đá như mưa, khiến giặc thua to. Chém hơn 4500 thủ cấp, chết trôi nhiều; bắt sống ngụy Giám Môn Tướng quân Phạm Chi, ngụy Vũ Lâm Vệ Tướng quân Trần Nguyên Khanh, ngụy Trấn Phủ sứ Nguyễn Nhân Trụ hơn 2000 tên, bèn chém xây xác chôn thành mồ kinh quan để thị chúng (僞 監 門 衞 將 軍 范 支, 僞 羽 林 衞 將 軍 陳 原 卿, 僞 鎮 撫 使 阮 人 柱 等 二 千 餘 人, 皆 斬 之 斂 其 屍 爲 京 觀 焉) (Minh thực lục q. 100, t .1303)

Lại kể thêm tội ác lớn của bọn Trương Phụ, trong cuộc đánh phá tàn quân của vua Trùng Quang tại huyện Chính Hòa, phủ Tân Bình; địa điểm tương đương với huyện Quảng Trạch, tỉnh Quảng Bình ngày nay. Trong cuộc giao tranh, Nguyễn Cảnh Dị bị thương, quân Minh bắt được, bèn đem róc thịt cho đến chết. Riêng anh em Đặng Dung bị bắt đem về Trung Quốc xử chém.

NGÀY 17 THÁNG GIÊNG NĂM VĨNH LẠC THỨ 12 [7/2/1912]

…… Giặc chống không nổi, tên bắn liên tiếp trúng, Cảnh Dị bị thương tại sườn, bắt được. Đặng Dung trốn, Phương Chính mang quân truy lùng bắt cùng với em là Đặng Nhuệ; lại bắt hết bọn giặc Lê Thiềm, tịch thu ấn ngụy của Cảnh Dị. Cảnh Dị bị thương nặng, bị róc thịt, mang thủ cấp áp giải cùng anh em Đặng Dung đến kinh đô; tất cả đều bị xử chém để làm răn (   ,            ) (Minh thực lục q. 147, t. 1727-1728 )

*

Là một dân tộc quả cảm, dân Việt đã vùng lên với 64 cuộc nổi dậy, khởi đầu liên tiếp từ năm 1407 cho đến năm 1424. Tư liệu về 64 cuộc nổi dậy, được Tiến sĩ Trịnh Vĩnh Thường Giáo sư đại học Đài Loan lập biểu liệt kê trong tác phẩm nghiên cứu chiến tranh Hoa-Việt dưới thời nhà Minh, nhan đề: Chinh chiến dữ khí thủ: Minh đại Trung Việt [quan hệ] nghiên cứu (Đánh, bỏ cuộc, hay giữ: nghiên cứu Trung Việt thời Minh). Sáu mươi tư cuộc khởi nghĩa là bằng chứng hùng hồn nhất về nỗ lực “Thoát Trung” của dân tộc ta.

H.B.T.

Chú thích:

  1. Một ngàn năm nô lệ giặc Tàu: trích từ bài hát Gia tài của mẹcủa Trịnh Công Sơn.
  2. Trịnh Vĩnh Thường, Chinh chiến dữ khí thủ: Minh đại Trung Việt [quan hệ] nghiên cứu       關係   , Đài Loan thị: Quốc lập Thành Công Đại học xuất bản, 1998.

Tác giả gửi BVN

Được đăng bởi bauxitevn vào lúc 07:39

————————–

XEM THÊM :

Thoát Trung Luận

Giáp Văn Dương   –   November 3, 2011

http://www.viet-studies.info/GiapVanDuong_ThoatTrungLuan.htm

.

Vài phản biện về bài “Thoát Trung Luận” của tg Giáp Văn Dương

Phạm Hồng Sơn   –   12:01:am 17/08/11

http://www.danchimviet.info/archives/40966/vai-ph%E1%BA%A3n-bi%E1%BB%87n-v%E1%BB%81-bai-%E2%80%9Cthoat-trung-lu%E1%BA%ADn%E2%80%9D/2011/08

.

THOÁT TRUNG LUẬN 1

BS Hồ Hải  –   Friday, June 28, 2013   –   50 comments

http://bshohai.blogspot.com/2013/06/thoat-trung-luan.html

.

THOÁT TRUNG LUẬN 2

BS Hồ Hải    –   Monday, July 15, 2013   –   28 comments

http://bshohai.blogspot.com/2013/07/thoat-trung-luan2.html

.

THOÁT TRUNG LUẬN 3

BS Hồ Hải  –   Tuesday, July 16, 2013   –   67 commets

http://bshohai.blogspot.com/2013/07/thoat-trung-luan3.html

.

THOÁT TRUNG LUẬN 4

BS Hồ Hải  –   Wednesday, January 14, 2015   – 2 comments

http://bshohai.blogspot.com/2015/01/thoat-trung-luan-4.html

 

 

 

BÀI VIẾT CHO CÁC VỊ CHƯA LÚ HẲN (Nguyễn Nguyên Bình)

Tháng Năm 31, 2016

 

 

Bài viết cho các vị chưa lú hẳn

Nguyễn Nguyên Bình

Posted by adminbasam on 29/05/2016

https://anhbasam.wordpress.com/2016/05/29/8503-bai-viet-cho-cac-vi-chua-lu/

 

Vẫn không thể dừng lời quanh vụ cá chết hàng loạt trên biển Đông. Vì những người tự gọi là lãnh đạo, tự nhận phần quyết định tuyệt đối, tự nhận ‘lo’ tất cả mọi việc của đất nước đến giờ này vẫn chưa đưa ra được nguyên nhân chính xác của sự vụ nghiêm trọng này. Dư luận đã chỉ ra: đây không chỉ là họa cá chết mà sẽ là một họa diệt chủng nếu không nhận rõ nguyên nhân của mọi nguyên nhân và tìm cách rốt ráo khắc phục. Theo tôi, nguyên nhân sâu xa của nó vẫn không tách khỏi cái ‘gien’ di truyền bành trướng bá quyền của tập đoàn cầm quyền Bắc Kinh.

1- Nói thêm ít lời về gien di truyền bành trướng bá quyền đại Hán

Gần đây, khi đi công du một số nước Âu, Mỹ, người đứng đầu tập đoàn Bắc Kinh bỗng không khảo mà xưng lên rằng: người Trung Quốc không có ‘gien’ bá quyền bành trướng! Nghe mà bật cười, nhớ đến một chuyện tiếu lâm của ta xưa. Chuyện kể nhà nọ bán thịt lợn sề (mà theo dân gian thì thịt lợn sề độc, không nên ăn), mới dặn thằng con là phải giấu đừng cho ai biết. Thằng bé sốt sắng vâng lời, nên mỗi khi có khách đến định mua, nó đều nói lớn ngay rằng: thịt này không phải thịt lợn sề đâu đấy! Khách nghe nói vậy bèn sinh nghi, xem kĩ thịt, thì phát hiện đúng là thịt lợn sề thật, rồi bỏ đi, không mua…

Cái gien, hay cái máu bành, bá của Trung Quốc, ai còn lạ. Nó có từ xưa với cái lý tưởng truyền đời mà những người có tí máu mặt trong đất nước đó thường tâm niệm, đã sống làm người thì phải: Tu thân, tề gia, trị quốc, bình thiên hạ. Cả mấy ngàn năm phong kiến, người ‘quân tử Tàu’ đã trung thành với lý tưởng ‘bình thiên hạ’ (đó chỉ là cách nói tránh cho cái tham vọng muốn cướp hết đất đai của các nước khác để làm bá chủ mà thôi). Rồi đến thời cộng sản, thì họ cần phải che giấu cái ý đồ ‘bình thiên hạ’ đi. Nên ngoài miệng họ hô hào xây dựng thế giới đại đồng, chỉ để bàn tay hoạt động, tiếp tục ra sức đánh chiếm đất đai lãnh thổ, lãnh hải các nước mà họ điêu trẹo họng gọi là ‘thu hồi’ lãnh thổ bị mất.

Một điều đặc biệt là, từ khi Trung Quốc xuất hiện đảng cộng sản thì những người cầm đầu đã không ngừng đấu đá sát phạt lẫn nhau trong các cuộc mà họ gọi là ‘đấu tranh đường lối’. Các phe phái trong đảng đấu nhau rất tàn bạo, quyết liệt, không ngán cả đầu rơi máu chảy. Thế nhưng, dù thắng dù thua, không phe nào chịu từ bỏ cái tâm đen bành trướng bá quyền. Mao Trạch Đông là người thắng nhiều nhất trong các cuộc đấu, vì vậy đã có nhiều cơ hội thể hiện máu ‘bá, bành.’ Có thể dẫn ra vài câu nói rất thô lỗ của ông ta: “Tôi sẽ làm chủ tịch 500 triệu bần nông đưa quân xuống Đông Nam Á” hay “Chúng ta phải giành cho được Đông Nam Á… Một vùng như Đông Nam Á rất giàu, ở đấy có nhiều khoáng sản, xứng đáng với sự tốn kém để chiếm lấy”…

Đặng Tiểu Bình, đối thủ chính trị rất nặng kí của Mao, người mà Mao đã phải phát động cả một cuộc ‘Cách mạng văn hóa’ nổi tiếng khủng khiếp để đấu cho bằng được, đấu đến lên bờ xuống ruộng, bị gọi là ‘tên số 2 trong Đảng đi theo chủ nghĩa tư bản’ thì sao? Sau khi Mao chết, Đặng trở lại chính trường, ông ta không hề chọn con đường nào khác Mao. Vẫn là bành trướng bá quyền đại Hán. Thậm chí còn thể hiện hung hăng quyết liệt hơn qua việc phát động cuộc chiến tranh tháng 2- 1979 xua hàng mấy chục vạn quân sang thực hiện cái gọi là ‘trừng phạt Việt Nam’ vì đã phá kế hoạch bá quyền Đông Nam Á của Trung Quốc.

Một người khác, cũng là đối thủ đáng gờm, bị Mao xếp vào hạng ‘đối tượng đấu tranh đường lối’ là Chu Ân Lai. Dưới mắt thiên hạ, ông này trông có vẻ tử tế khiêm cung. Thế nhưng, cũng không tránh khỏi căn bệnh đại Hán, trong các xử lý quan hệ các nước, vẫn trung thành với đường lối nước lớn bắt nạt nước nhỏ của Mao. Điều đó đã thể hiện trong nội dung mật đàm với Kissinger, bắt tay với Mỹ, giành quyền lợi ích kỉ của Trung Quốc, làm hại quyền lợi của Việt Nam và các nước từng là đồng chí anh em với Trung Quốc (tài liệu đã bạch hóa trên nhiều trang mạng và bạn đọc còn có thể tham khảo thêm bài viết về Vụ đấu tố khủng khiếp với Chu Ân Lai tại Bộ chính trị Trung Quốc trong Blog Phạm Viết Đào).

Ông Tập Trọng Huân, cha đẻ Tập Cận Bình, cũng từng bị Mao gán tội “cầm đầu nhóm chống Đảng” và bị cách hết chức vụ, bị phủ định mọi công lao, bị bỏ tù và ngược đãi trong thời gian dài. Bản thân Tập Cận Bình, trong những năm diễn ra cuộc ‘Đại cách mạng văn hóa’, tuy còn nhỏ nhưng cũng đã từng bị bè lũ Mao làm nhục bằng cách chụp mũ giấy, bắt diễu phố, tống ngục giam, rồi bị đày về nông thôn hẻo lánh sống rất khổ cực. Vậy mà ngày nay, khi lên làm vua Trung Quốc, Tập Cận Bình vẫn hăng hái kế tiếp đường lối bành trướng bá quyền do Mao truyền lại. Thậm chí Tập Cận Bình còn thực hiện đường lối đó vừa hung hăng vừa lắt léo, hơn hẳn các bậc tiền bối.

Căn bệnh bành, bá nọ còn có nguy cơ phát tác ở Trung Quốc ngay trong thời kì ‘ hậu cộng sản’ trong tương lai nữa kia. Thật vậy, hãy ngẫm nghĩ chút về hiện tượng một ngôi sao đang lên của Trung Quốc là tướng Lưu Á Châu với nhiều phát biểu rúng động. Bài nói của Lưu Á Châu tại căn cứ quân sự ở Côn Minh (Trung Quốc) ngày 10- 5- 2010 đang được nhiều trí thức Việt Nam khen hay, cho là ngôn từ mạnh dạn, quan điểm mới mẻ, vì ông ta đã thẳng thắn tỏ ra ngưỡng mộ thể chế dân chủ đa nguyên đa đảng của nước Mỹ, lại thẳng thắn vạch ra những yếu kém, lạc hậu của chính dân tộc Trung Quốc. Nhưng nếu xem kĩ sẽ thấy ở đó vẫn không giấu nỗi khát vọng thống trị thế giới.

Động cơ thúc đẩy Trung Quốc chuyển đổi sang thể chế đa nguyên đa đảng là gì? Lưu Á Châu nói: “Tư tưởng dân chủ đã ăn sâu vào sinh mạng, huyết mạch của họ (người Mỹ). Một dân tộc như thế họ không cường thịnh thì ai cường thịnh? Họ không thống trị thế giới thì ai thống trị?” Không biết nước Mỹ, dân Mỹ có chủ tâm thống trị thế giới hay không, nhưng ở đây rõ ràng ông Lưu Á Châu đã bộc lộ dã tâm muốn thống trị thế giới, đặc sản Trung Hoa rồi. Ông ta còn nhấn nhá thề thốt (với ai đây?) rằng: “Tôi là một người trung thành với chủ nghĩa dân tộc, trong bất cứ tình huống nào, tôi cũng xem lợi ích dân tộc là tối cao. Vì điều đó, tôi chấp nhận sứt đầu mẻ trán…”.

Như vậy, cứ như khẩu khí của con người có vẻ cấp tiến này thì không chừng thể chế dân chủ đa đảng kiểu Mỹ cũng chỉ có thể được ‘trưng dụng’ để làm tăng thêm sức mạnh cho chủ nghĩa bành trướng bá quyền đại Hán mà thôi. (Một điều đáng chú ý là: Lưu Á Châu gần đây cứ nói oang oang, viết sắc lẻm về ý tưởng đòi thay đổi thể chế chính trị độc tài độc đảng ở Trung Quốc mà không bị mấy người cầm đầu đảng CSTQ đụng đến một sợi lông chân nào cả, ông ta vẫn tiếp tục đeo lon thượng tướng, vẫn chễm chệ ngồi ghế Chính ủy Đại học quốc phòng. Còn ở Việt Nam thì sao? Các vị khai quốc công thần như Trần Độ, Trần Xuân Bách chỉ mới hé miệng bàn về dân chủ đa đảng mà đã bị ‘Đảng ta’ trù dập tơi bời, đến chết vẫn không yên thân. Đủ biết giới cầm quyền Trung Quốc thâm sâu, tỉnh táo hơn lãnh đạo Việt Nam nhiều).

Gần đây nhất và dễ thấy nhất là ‘cặp đôi’ Tập Cận Bình> < Giang Trạch Dân. Đôi này đang sát phạt nhau ra dáng, nhưng cả hai đều chẳng ai kém ai về thành tích xiển dương chủ nghĩa bá, bành. Ai chẳng biết, Giang Trạch Dân chính là người thiết kế ra cái Mật nghị Thành Đô tai hại, còn Tập Cận Bình chính là kẻ đang hăng hái triển khai tinh thần mật nghị đó.

Như vậy, chủ nghĩa bành trướng bá quyền đại Hán vẫn là bộ phim dài còn lâu mới đến tập cuối mà nhân dân Việt Nam bị buộc phải xem trong một cái rạp chiếu cũ nát, chật chội, nóng bức, hôi hám, bị khóa chặt; đói khát, ngộp thở mà vẫn không thể bỏ về… Chủ nghĩa bành trướng bá quyền đại Hán không những có lịch sử lâu đời mà còn có cả một hệ thống lý luận, bài bản hướng dẫn cụ thể, sắc sảo. Một trong những bài bản của nó là sách Tôn Tử binh pháp. Binh pháp Tôn Tử (BPTT) không chỉ là thuật dụng binh, nó đã và đang được những người cầm quyền Trung Quốc vận dụng trong các lĩnh vực kinh tế, chính trị, ngoại giao, rất hữu hiệu. Vì BPTT dạy cho họ kế sách ‘sáng suốt nhất trong sự sáng suốt’, không cần đánh mà khuất phục được kẻ địch…

2- Vụ cá chết hàng loạt – Formosa và liên hoàn kế

Cá voi chết, trôi dạt vào biển Nghệ An. Ảnh: VOV

https://anhbasam.files.wordpress.com/2016/05/h1748.jpg?w=667&h=500

Có thể khẳng định vụ cá chết ở biển từ Vũng Áng kéo dài về phía Nam không phải là ngẫu nhiên, cũng không phải là đơn độc. Nó chính là một khâu trong chương trình đã lập sẵn của mộng bá quyền Trung Quốc, là sự thể hiện của các kế sách trong ‘tam thập lục kế’ của sách Binh Pháp Tôn Tử. Các kế sách đó đang được Bắc Kinh thi triển trong nhiều năm qua. Nhất là từ khi lãnh đạo VN sáng tác ra cái gọi là ‘nền kinh tế thị trường định hướng XHCN’, lấy đó làm phương sách phát triển cho VN. Vì ‘kinh tế thị trường định hướng XHCN’ chẳng qua chỉ là một nền kinh tế tư bản hoang dã được (bị) điều hành bởi một triều đình nhiều vua, bản thân nó vốn chứa đựng nhiều yếu tố rủi ro, mong manh dễ đổ vỡ nên rất tiện cho phía Trung Quốc thao túng, lợi dụng.

Nói cụ thể hơn, vụ cá chết vừa qua trước hết là nằm trong kế liên hoàn (kế thứ 35 trong BPTT), kế đó nói: sử dụng nhiều kế liên tiếp, móc nối nhiều kế với nhau tạo thành chuỗi móc xích hoàn chỉnh, tạo phản ứng dây chuyền khiến đối phương rối loạn không biết bắt đầu gỡ mối từ đâu. Cố gắng lần tìm riềng mối, thì thấy có lẽ phía TQ đã bắt đầu từ kế‘Tiếu lý tàng đao’ (kế thứ 10 trong 36 kế): dấu dao trong nụ cười. Nụ cười ở đây chính là ‘4 tốt, 16 chữ vàng’, còn con dao thì chính là các dự án TQ đầu tư vào VN lâu nay. Đó là dự án Bô xít Tây Nguyên, các nhà máy nhiệt điện với công nghệ lạc hậu, các dự án thuê đất trồng rừng ở những nơi hiểm yếu, và hiểm độc nhất là cụm công nghiệp Formosa cùng với cảng nước sâu Sơn Dương ở Hà Tĩnh…

Để có thể đặt chân vào các địa điểm trên đất VN, qua mắt dư luận có phần nghi ngại, phía TQ đã có kế ‘Man thiên quá hải’, kế thứ nhất trong 36 kế, nghĩa là che trời để qua biển. TQ đã tìm cách nấp sau các nhà đầu tư không phải TQ. Ví dụ, họ đã nấp sau các nhà đầu tư Indonexia và Malaixia để vào được các dự án Trung tâm nhiệt điện Duyên Hải (Trà Vinh), Trung tâm nhiệt điện Sông Hậu 2 (Hậu Giang), và dự án đang bị dư luận soi nhiều nhất là Formosa Hà Tĩnh. Họ đã ‘man thiên’ bằng các cách như: mua lại dự án, hối lộ để giành chân tổng thầu EPC, cho vay tiền vốn thi công hoặc liên doanh với chủ đầu tư… Đứng chân vào các dự án lớn, họ đạt được nhiều mục tiêu. Đó cũng là thủ đoạn thường thấy của những nhà chính trị TQ: “một mũi tên nhắm nhiều đích”, lợi cho TQ, hại cho VN, như:

– Thu lợi nhuận từ khâu thiết kế, thi công (là mục tiêu thông thường và có thể coi là chính đáng).

– Bán thiết bị thế hệ cũ với giá đắt.

– Giành việc làm cho lao động phổ thông TQ.

– Vơ vét tài nguyên quý hiếm của VN.

– Khống chế địa bàn hiểm yếu về quân sự quốc phòng.

– Với dự án không thu được lợi nhuận, thậm chí bị lỗ thì lại đặt mục tiêu phá hoại đầu độc môi trường (điển hình như bô xit Tây Nguyên, Formosa).

Muốn trót lọt kế ‘man thiên’ nói trên, TQ không thể bỏ qua kế ‘Phao chuyên dẫn ngọc’ – kế thứ 17, nghĩa là: ném ra hòn ngói, thu về hòn ngọc (hay như dân ta thường nói là thả con săn sắt, bắt con cá rô). Họ có thể hối lộ một khoản tiền rất lớn so với thu nhập của cá nhân, nhưng lại là khá nhỏ so với mối lợi thu được từ dự án (mẹo này của họ không có gì lạ, có thể tìm được nhiều dẫn chứng ngay trong báo chí chính thống).

Một kế nữa đã thi hành: ‘Tá đao sát nhân’ – kế thứ 3 trong Binh Pháp Tôn Tử, nghĩa là mượn dao giết người. Cùng với việc tự tay giết chóc ngư dân VN trên biển Đông; TQ còn khiến cho ngư dân VN gặp nhiều khó khăn khi đánh bắt trên ngư trường truyền thống, phải dạt xuống đánh bắt ở ngư trường phía Nam. Nhiều khi quá bước lọt qua lãnh hải mấy nước như Malaixia, Indonexia, liền bị các nước đó trừng trị, hoặc bắt giam, bắt phạt, thậm chí đánh chìm tàu, chết người…Đó chẳng phải mượn dao giết người sao?

Kế khác: ‘Quan môn tróc tặc’ – kế thứ 22, nghĩa là đóng cửa để bắt kẻ địch. Bao nhiêu năm qua, TQ đã tìm mọi cách bao vây ngăn chặn mọi đường ra của VN. Họ đã xây nhiều nhà máy thủy điện ở đầu nguồn sông Mê kong trong đất TQ, lại dụ Lào, Campuchia và giành phần xây ‘giúp’ các nhà máy thủy điện để dần làm cạn dòng Cửu Long, triệt đường làm ăn của cư dân đồng bằng Cửu Long. Rồi lại giành phần xây các nhà máy nhiệt điện với công nghệ lạc hậu cũng tại đồng bằng sông Cửu Long để phá hoại môi trường nơi đây. Vậy là họ đã đóng được cửa phía Tây và phía Nam của ta. Ở phía  Tây, phía Bắc, thì đã có các dự án trồng rừng biên giới, bô xit Tây Nguyên, phía Đông thì có Nghi Sơn, Vũng Áng… còn cửa ra nào cho VN ta? Vậy họ muốn ‘bắt’ ta lúc nào chẳng được!

Cặp bài trùng của kế ‘quan môn’ kia là kế ‘Phản khách vi chủ’ – kế thứ 30. Báo chính thống cũng cho biết, tất cả các nơi TQ thuê đất của VN, họ đều ngang nhiên coi như tô giới riêng, họ chiếm quyền làm chủ, còn quản lý địa phương vốn là chủ thì trở thành khách, thậm chí không bằng khách, vì họ chẳng bao giờ tỏ thiện chí mời loại khách này vào thăm, đương nhiên có muốn xin vào thăm, họ cũng chẳng cho (trừ trường hợp vừa rồi, ông Tổng Trọng bỗng dưng được họ mời vào thăm rất trân trọng).

Đã thực hiện được ‘phản khách vi chủ’ trên đất của Việt Nam, nhưng đôi khi cần thiết, TQ vẫn không ngại dùng ‘Khổ nhục kế’ – kế thứ 34. Sự việc chưa xa là vào giữa năm 2014, khi nhân dân VN phẫn nộ xuống đường biểu tình đòi giàn khoan HD 981 của TQ cút khỏi biển Đông. Người Việt thì biểu tình ôn hòa, nhưng chính TQ đã kích động một số phần tử quá khích xông vào đập phá mấy nhà máy mang yếu tố Trung Quốc để lu loa, đòi nhà cầm quyền VN phải xin lỗi, phải bồi thường. Và đau hơn, là đã khéo léo khiến phía VN phải lấy gậy tự đánh vào đồng bào mình, bênh che cho TQ. (cái kế này, người VN đã từng biết, và các cụ ta gọi nôm na nó là ‘cào l.. ăn vạ’).

Còn đây, kế quan trọng nhất cũng đã thi hành: ‘Cầm tặc cầm vương’ – kế thứ 18, nghĩa là muốn bắt ‘giặc’thì cốt nhất là phải bắt được vua của nó. Thực tế quá rõ rồi, các ông vua đều đã bị họ cầm tù bằng gái, bằng tiền và bằng… ý thức hệ! Nên bây giờ họ muốn gì được nấy, bảo gì nghe nấy. Thực tế cũng đã cho thấy, khi ‘cầm Vương’ rồi, họ liền thi hành kế ‘Thâu lương hoán trụ’ – kế thứ 25. Nghĩa là họ đã giành quyền thay đổi, sắp xếp nhân sự quan trọng trong lãnh đạo VN. Sự này đâu còn là điều gì bí mật qua mấy kì đại hội?

Bài viết đã quá dài, không thể vạch vòi cho đủ những cách TQ vận dụng cả 36 kế sách để o ép VN. Cần nói, kế sách TQ dùng để ‘bình thiên hạ’ không chỉ thể hiện ở những sách chuyên về chính trị quân sự, mà còn có thể tìm thấy ở cả những sách văn chương như kiểu Tam quốc diễn nghĩa, Thủy hử v.v… Vì tư duy trị quốc gắn với bình thiên hạ nó đã khu trú quá lâu trong trí não người TQ. (Xin mạn phép cung cấp dưới bài viết một danh mục sách nên đọc để hiểu sâu hơn về lý tưởng Tu – tề – trị – bình của các chính khách TQ cổ kim).

Cho đến lúc này, đã trên 50 ngày trôi qua rồi mà nghi án Formosa xả độc làm chết cá, chết môi trường biển VN vẫn chưa được làm sáng tỏ. Nhưng như trên đã nói, Formosa có thực sự dính án hay không thì nó cũng chỉ là một mắt xích trong liên hoàn kế của chủ nghĩa bá, bành Trung Quốc. Không có Formosa thì đã có bao nhiêu dự án tai hại khác. Quan trọng là những người có quyền chấp nhận hay bác bỏ dự án TQ trên đất nước mình có đủ tỉnh táo, khôn ngoan và có tâm với đất nước hay không.

Làm lãnh đạo (nhất là lãnh đạo độc quyền toàn trị như bây giờ) có chịu đọc các sách vở TQ, VN và thế giới hay không. Hay thì giờ vàng ngọc của các vị còn phải dùng để tính toán kiếm tiền ‘phao chuyên’ từ các dự án TQ, hoặc để chơi bời đàng điếm, hoặc để nghĩ mưu mẹo đối phó trấn áp những phản biện đúng đắn, những yêu cầu chính đáng của nhân dân, đối phó với cả các ‘đồng chí’ không cùng phe cánh?

Xin nhắn các vị: không đọc thì là vô trách nhiệm, đọc mà không hiểu thì là vô trí tuệ, đọc hiểu mà không dám ra tay hóa giải các chiêu trò cùa TQ thì là vô bản lĩnh. Các vị có muốn nhận mình là loại người lãnh đạo ‘tam vô’đó hay không? Theo tôi, chưa có thì giờ nhiều, thì ít nhất (nếu chưa lú hẳn) các vị hãy vào mạng mà đọc cho được cuốn Binh Pháp Tôn Tử đã có bản tiếng Việt, ít chữ thôi, chưa đến 100 trang khổ sách thông thường. Cũng mong các vị tìm đọc các bài của nhân vật đang nổi của TQ Lưu Á Châu, và bài nói nóng hổi của tổng thống Obama mới nói ở Mỹ Đình ngày 24-5-2016 vừa qua. Các bài này đều rất dễ tìm trên mạng. (Lưu ý, bài nói của ông Obama có mấy bản dịch, xin hãy tìm bản chuẩn của Sứ quán Mỹ cung cấp). Các vị có biết bao nhiêu người VN đồng tình và hoan nghênh bài nói đó không? Các vị nên tìm hiểu để biết lòng dân bây giờ ra sao. Xin chào!

_____

Danh mục sách tối thiểu cần đọc để hiểu về các kế sách trị quốc, bình thiên hạ của các nhà cai trị ở Bắc Kinh:

  1. Binh Pháp Tôn Tử (đã có tiếng Việt)
  2. Tứ thư ngũ kinh (Hiện chưa có bản tiếng Việt, các lãnh đạo muốn đọc thì cho dịch ra).
  3. Sử ký Tư Mã Thiên (đã có tiếng Việt).
  4. Tam Quốc Diễn Nghĩa (rất nhiều bản tiếng Việt).
  5. Tuyển tập Mao Trạch Đông (chưa thấy bản tiếng Việt).
  6. Đặng tiểu Bình, một trí tuệ siêu việt (sách này đã xuất bản chính thống ở VN, đã và đang bị dư luận ném đá vì ca ngợi nhân vật đã lên tiếng ‘trừng phạt VN’. Quả thật không nên phổ biến trong nhân dân, nhưng lấy làm sách cho lãnh đạo tham khảo thì cần thiết).
  7. Tập đại thành cải cách mở cửa của TQ (không biết đến nay đã có cơ quan nghiên cứu nào dịch ra chưa, nhưng tôi biết sách đã có ở vài thư viện lớn ở nước ta).
  8. Và cuốn sách chính thống cuả Việt Nam: Sự thật quan hệ Việt – Trung trong 30 năm qua – NXB Sự Thật.

 

 

ĐẤT NƯỚC VIỆT NAM RẤT NGỘ, TẠI SAO CON NGƯỜI VIỆT NAM CHƯA CHỊU NGỘ (Bằng Phong Đặng Văn Âu)

Tháng Năm 31, 2016

 

Đất nước VN rất ngộ, tại sao con người VN chưa chịu ngộ

Bằng Phong Đặng Văn Âu

03:35:pm 30/05/16

http://www.danchimviet.info/archives/103184/dat-nuoc-vn-rat-ngo-tai-sao-con-nguoi-vn-chua-chiu-ngo/2016/05

Thành phố Westminster, Quận Cam, Mùa Phật Đản năm 2016

Anh cựu Bộ trưởng VNCH Trần Quang Thuận thân mến,

Nhân mùa Phật Đản và nhân dịp đọc bức thư của Ngài Quảng Độ yêu cầu Tổng thống Obama can thiệp tình trạng nhân quyền lúc sang thăm viếng Việt Nam, tôi viết thư này hỏi thăm sức khỏe anh và hỏi một số điều, mong anh “giải mã”. Đây là thư của một người Phật tử miệt mài trăn trở, buồn đau chuyện nước nhà, gửi cho một nhà trí thức Phật giáo – pháp danh Trí Không – từng đóng vai trò quan trọng trong biến cố năm 1963 đã gây nên hậu quả khốn cùng ghê gớm trên mảnh đất Miền Nam ngày hôm nay. Ước mong anh – một người sinh năm 1930, đã 86 tuổi đời – hãy noi theo đạo hạnh của đấng Chí Tôn mà chân thành “giải mã” những thắc mắc của tôi trước khi về cõi vĩnh hằng.

Tính từ năm 1963 anh lái chiếc xe Hillman, chở Ngài Quảng Đức đặt ở góc phố Lê văn Duyệt – Phan Đình Phùng để Ngài “tự thiêu”, rồi chạy về trốn tại anh nhà ông anh tôi – anh Đặng văn Châu – ở số 57D đường Tú Xương, Quận 3 Sài Gòn cho đến nay (năm 2016) là đã gần 53 năm rồi anh nhỉ? Chúng ta chỉ gặp lại nhau một lần duy nhất. Đó là lần tôi lái chiếc phi cơ C-47 chở anh trong phái đoàn chính phủ VNCH đi kinh lý Miền Trung. Tướng mạo ông Bộ trưởng Trần Quang Thuận sau “cách mạng” thành công bệ vệ hơn khi anh nằm cạnh giường tôi trên lầu ba của nhà ông anh tôi.
Ngày đó, tôi hỏi anh có phải Ngài Quảng Đức tự thiêu hay các Thày “tranh đấu” dàn dựng để gây dư luận quốc tế. Anh chỉ tủm tỉm cười và bí hiểm nói: “Làm cách mạng thì phải đổ máu, chứ biết sao?”.

Năm 1977, Nguyễn Công Hoan và Ngô Chí Dũng (trong nhóm Người Việt Tự Do) từ Nhật sang Hoa Kỳ, trú ngụ tại nhà tôi ít hôm ở thành phố Arlington cạnh Thủ đô Hoa Thịnh Đốn. Tôi hỏi anh ta: “Có phải cậu là người tưới xăng lên Ngài Quảng Đức và châm lửa đốt?”. Anh ta không trả lời.

Sở dĩ tôi đặt câu hỏi cho anh vào năm 1963 và cho Hoan vào năm 1977 là vì tôi muốn biết sự thật. Tôi không tin Ngài Quảng Đức tự thiêu. Cho tới nay, tôi vẫn nghĩ Ngài bị đốt do quỷ kế của tên cộng sản đội lốt nhà sư chui vào Phật giáo, lợi dụng sự ngây ngô của quần chúng nhằm lật đổ chính quyền Miền Nam dưới chiêu bài đấu tranh vì tín ngưỡng. Anh Thuận nên nhớ: “Tôi chống lại bọn cộng sản đội lốt nhà sư Phật giáo; chứ tôi không chống Phật giáo. Không nên dùng luận điệu của bọn lưu manh thường gán ghép cho những ai thắc mắc hành vi của bọn chúng là chống Phật giáo. Luận điệu đó xưa rồi!”.

Tôi không có tài liệu để chứng minh Trí Quang là cộng sản. Ngay cả Tố Hữu sau 1975 tiết lộ với người bà con ở Huế rằng chính hắn là người đứng nhận lời tuyên thệ của Trí Quang, Võ Đình Cường gia nhập đảng cộng sản từ năm 1943, tôi cũng không tin, vì tôi không nhìn thấy hồ sơ. Nhưng những hành động của Trí Quang sau khi đã thành công giết chết Tổng thống Ngô Đình Diệm mà vẫn tiếp tục chỉ đạo những cuộc gây rối chống chính quyền Miền Nam, đưa ra yêu sách đòi quyền dân tộc tự quyết (chống sự hiện diện của quân đội Hoa Kỳ) bề ngoài có vẻ hợp lý, có vẻ yêu nước, nhưng nếu thực hiện đòi hỏi của các ông ấy là mất nước. Cộng sản ở Miền Bắc xin Nga Tàu cung cấp vũ khi để xâm lăng Miền Nam thì Miền Nam không thể đứng vững nếu không có Mỹ trợ giúp. Nội cái việc Trí Quang xúi giục Tướng Nguyễn Chánh Thi làm loạn ở Miền Trung chống chính quyền Trung Ương, ra lệnh đồng bào Phật tử mang bàn thờ xuống đường để cản bước hành quân của quân đội VNCH là đã đủ cho ta thấy mục đích của Trí Quang không phải đấu tranh vì tự do tín ngưỡng, vì quyền dân tộc tự quyết. Trí Quang và tay chân bộ hạ là lũ “trâu đánh”; chứ không phải “tranh đấu” vì đạo pháp.

Trước đây, nhạc sĩ Việt Khang làm bài hát “Anh Là Ai?” sau khi đi biểu tình chống Trung Cộng thì bị Công An đánh đập. Bài hát được phổ biến rộng rãi, người già con nít đều hát như để đồng cảm với nỗi đau của một người trẻ yêu nước bị hành hạ bất công. Tôi nghĩ rằng Việt Khang không trách móc, oán hận bọn côn đồ, vì chúng chỉ là bộ hạ sai đâu đánh đó. Bài hát có ý nghĩa to lớn hơn: Ấy là đặt vấn đề trách nhiệm cho thế hệ cha ông, nên tôi viết bài “Câu Hỏi Thời Đại: Anh Là Ai?”, bởi vì tất cả những chuyện gì xảy ra trong đời đều có nguyên nhân của nó. Vậy, tình trạng xã hội Việt Nam ngày nay sa sút về mọi mặt là phải có nguyên nhân. Nguyên nhân đó do đảng cộng sản gây nên. Tội ác của đảng cộng sản do Hồ Chí Minh gieo rắc là quá rõ ràng, không cách gì bào chữa hay che giấu được. Và Miền Nam rơi vào tay cộng sản, phần lớn là do những tên Việt cộng đội lốt sư sãi giật sập!

Một mình Hồ Chí Minh không thể làm nên tội ác được. Nó phải có sự toa rập của nhiều người, mà thành phần chủ chốt là tầng lớp trí thức. Tại sao tôi quy hết tội lỗi cho tầng lớp trí thức ư? Bởi vì trí thức là bộ óc của dân tộc, mà bô óc không nhận ra thủ đoạn tàn ác ghê gớm của Hồ Chí Minh, tất nhiên dân tộc ta sẽ sa xuống vực thẳm, thì trí thức phải hứng chịu trách nhiệm.

Người ta bảo rằng trí thức bị lừa. Tôi cho rằng sự bào chữa đó là không đúng. Trần Phú công khai đề ra chủ trương “Trí phú địa hào, đào tận gốc trốc tận rễ” và Hồ Chí Minh triệt để thi hành chủ trương đó, mà trí thức vẫn chui đầu vào thì sao bảo là bị lừa? Chính người trí thức về hùa với Hồ Chí Minh đi lừa dân thì có! Nhân vật điển hình mà tôi từng nhắc đến – bác sĩ Nguyễn Khắc Viện, anh Cả bà chị dâu của tôi – có cha là vị quan chuyên ngành giáo dục (Tế tửu Quốc Tử Giám) rất thanh liêm bị HCM mang ra đấu tố cho đến chết, mà ông Viện vẫn tán dương, ca ngợi thì đó là vì ngu; chứ đâu phải bị lừa?

Một học giả người Đài Loan – Hồ Tuấn Hùng – viết cuốn sách Sinh Bình Khảo, tố giác người bà con của ông ta tên Hồ Tập Chương đóng vai Hồ Chí Minh là do âm mưu của Mao Trạch Đông. Tài liệu cộng sản do Tổng Bí thư Hà Huy Tập viết cũng xác nhận Hồ Chí Minh (thật) đã chết từ năm 1932. Báo Trung Cộng cũng viết Hồ Chí Minh là Hồ Quang mang cấp bậc Thiếu tá trong Đệ Bát Lộ Quân. Chắc chắn những Trường Chinh, Phạm văn Đồng, Võ Nguyên Giáp … đều là những tay có học vấn, sống cận kề nhiều năm bên lãnh tụ, họ phải biết Hồ Chí Minh không phải là người Việt Nam. Những người có học vấn ấy đi làm cách mạng để giành độc lập, ta hãy tạm coi họ là trí thức, đã toa rập với thằng Tàu giả danh Hồ Chí Minh đánh lừa đồng bào để bán nước cho kẻ thù truyền kiếp. Tai họa mà dân ta ngày nay phải hứng chịu là do cái ngu, sự phản quốc của thành phần trí thức đó, chứ ai vào đây?

Năm 1954, sau Hiệp định Genève, một triệu người dân Miền Bắc phải bỏ làng mạc, mồ mả tổ tiên, tài sản để trốn chạy cộng sản, vẫn không đủ mở mắt thành phần trí thức ngu si, ăn bát cơm Miền Nam, lại dở giọng ngợi ca hoặc ngấm ngầm làm tay sai cho những tên đồ tễ ở Miền Bắc. Cộng sản là đạo (tôn giáo) của Quỷ. Tại sao nhà sư, linh mục lại đòi lật đổ chính quyền để dâng Miền Nam cho Quỷ?

Cho nên, bài hát “Anh Là Ai?” là nhằm hỏi tại sao các anh là trí thức, là khối óc của dân tộc mà ngu quá vậy, để cho thế hệ trẻ chúng tôi phải chịu quỷ sứ đọa đày? Tại sao anh Trần Quang Thuận được chính phủ Miền Nam cho sang Anh học, đỗ bằng Tiến sĩ, mà không nhìn thấy mưu mô thâm hiểm của Trí Quang? Mà không hiểu chủ trương đuổi Mỹ là có mục đích dâng Miền Nam cho cộng sản? Ngoại trưởng Vũ văn Mẫu rất được Tổng thống Ngô Đình Diệm trọng vọng cũng không thấy thủ đoạn của Trí Quang là tên cộng sản nằm vùng liên tục phá rối trị an, mà vẫn ôm chân Trí Quang để được hắn bố thí cho cái chức Thủ tướng vài ngày. Trí thức cái quái gì mà tồi bại quá vậy? Nay tôi thay mặt nhạc sĩ Việt Khang đặt vấn đề trách nhiệm cho hàng ngũ trí thức, trong đó có Tiến sĩ Trần Quang Thuận, một cư sĩ Phật giáo pháp danh Trí Không đã chạy theo Trí Quang, một tên Việt Cộng giả làm nhà sư quấy rối hậu phương liên tục khiến cho Hoa Kỳ phải bỏ rơi Miền Nam.

Mới đây, một cô giáo ở Hà Tĩnh tên là Trần thị Lam làm bài thơ có tựa đề “Đất Nước Mình Ngộ Quá Phải Không Anh?”. Bài thơ đã nhanh chóng được phổ biến rộng rãi và được nhiều tác giả viết lời phân tích, khen ngợi. Tôi vẫn chưa thấy ai viết lên cái ngụ ý sâu sắc của cô giáo Lam. Cho nên, tôi viết thư này cho anh theo cách lý giải của người quen đọc giữa hai dòng chữ những tác phẩm viết ra từ trong nước. Xin anh Trần Quang Thuận hãy đọc và chiêm nghiệm để tự soi sáng lương tri mình.

Chữ “NGỘ” là phương ngữ của người dân Miền Nam thường dùng để chỉ một sự lạ lùng, vừa gây ngạc nhiên vừa mang ý nghĩa hoặc khen hoặc chê. Ví dụ: Khen một đứa bé mới ba, bốn tháng tuổi đã biết đứng lên đi và nói những câu dí dỏm. Hoặc cười chê một vị tu hành bề ngoài có vẻ đạo cao đức trọng, lại thầm lén làm điều tồi bại bị người đời khám phá, mà vẫn ngang nhiên giảng chánh pháp.

Theo tôi hiểu, chữ “Ngộ” mà cô giáo Trần thị Lam dùng trong bài thơ không nhằm ám chỉ bọn cầm quyền ngu dốt, độc ác, vô liêm sỉ. Cô đang hỏi những người mang danh “lão thành cách mạng” từng vỗ ngực tự hào với câu khẩu hiệu “quyết tử để dân tộc quyết sinh” và những người mang danh nhà trí thức. Tại sao ngày xưa anh hùng là thế, mà ngày nay lại ươn hèn vì sợ mất sổ hưu? Tại sao những nhà trí thức không nhìn thấy bọn cầm quyền này đang công khai làm tay sai cho Trung Cộng tiêu diệt chủng tộc Việt một cách tiệm tiến? Tại sao “cách mạng lão thành”, trí thức không bắt chước lớp trẻ xuống đường, mà chỉ dám đấu tranh trong vòng phấn do chế độ vẽ ra, bằng cái trò viết kiến nghị?

Chứng kiến những sự kiện trái cẳng ngỗng đó, cô giáo Trần thị Lam chỉ nhẹ nhàng viết xuống chữ “Ngộ” để đặt câu hỏi: “Đất Nước mình ngộ quá phải không Anh?” mà lẽ thường thì phải viết chữ “quái đản” thay cho chữ “Ngộ”, mới hả dạ để nói lên sự căm phẫn. Chữ “Anh” được cô giáo dùng ở đây là để chỉ thế hệ đàn anh, vừa có ý nghĩa trìu mến thân thương, vừa trách móc, vì dù sao cô giáo cũng là thành phần trí thức thì không thể dùng lời khiếm nhã?

Tôi còn hiểu thêm chữ “NGỘ” trong bài thơ mang ý nghĩa nhận thức, giống như Đức Thích Ca tọa thiền dưới gốc cây bồ đề một thời gian thì ngộ ra chân lý, rồi đem sự hiểu biết của mình để hoằng pháp dạy dỗ nhân loại. Bởi vì sau câu hỏi “Đất Nước mình NGỘ quá phải không anh?” là câu “Bốn ngàn tuổi mà dân không chịu lớn, Bốn ngàn tuổi mà vẫn còn bú mớm…”. Cho nên chữ NGỘ ở đây còn có nghĩa là nhận thức, là giác ngộ. Và khi đã ngộ ra rồi thì phải sám hối cái tội lỗi mà mình đã gây ra. Im lặng là vô trách nhiệm và hèn nhát.

Thưa anh Trần Quang Thuận thân mến,

Tới giờ phút này, anh đã ngộ ra rằng kể từ ngày 11 tháng 6 năm 1963, cái ngày anh chở Thượng tọa Quảng Đức ra góc đường Lê văn Duyệt – Phan Đình Phùng để Ngài “Tự Thiêu” là ngày khởi đầu Miền Nam sẽ mất vào tay Việt Cộng? Là ngày Quỷ Đỏ sẽ biến toàn cõi Việt Nam thành địa ngục?

Tới giờ phút này, anh có còn nghĩ rằng ông Ngô Đình Diệm có chủ trương đàn áp Phật giáo không? Anh có thấy được rằng sau khi giết trọn gia đình họ Ngô, Trí Quang vẫn liên tục xách động gây nội loạn để lật đổ các chính quyền kế tiếp và đòi đuổi Mỹ là có ý đồ nhuộm đỏ toàn bộ đất nước?

Tôi nghĩ rằng cô giáo Lam trách “dân không chịu lớn” là trách oan cho dân. Dân có lớn lên được hay chăng là do người trí thức khai sáng. Bọn cộng sản trong nước đàn áp quyền tự do tư tưởng, quyền tự do ngôn luận, nên dân không thể lớn được là điều đương nhiên. Thoát ra khỏi gông cùm cộng sản rồi, không còn ai đè nén, áp bức, tại sao người có học vấn với bằng cấp to lại không nhìn thấy những trò lừa đảo bịp bợm của bọn ma đầu chính trị nhân danh Chống Cộng? Im lặng trước sự sai trái đã là có tội, tại sao còn về hùa với bọn ma đầu chính trị làm cho niềm tin vào lý tưởng quốc gia bị tiêu tan?

Tại sao sau khi cuộc xâm lăng của cộng sản thành công, anh Thuận không ở lại đất nước để hưởng công lao vì đã tiếp tay cho các Việt Cộng đội lốt nhà sư? Tôi nghi ngờ anh đưa gia đình sang Mỹ không phải vì mục đích tị nạn chính trí, mà vì nhận một chỉ thị bí mật của Trung Ương Đảng? Làm sao ai hiểu được thủ đoạn gian ác của cộng sản? Bởi vì nếu anh là một Phật tử chân chính đi tìm tự do thì anh phải khuyên Tiến sĩ Trần Chung Ngọc không nên chửi Công Giáo và khuyên Tướng Đỗ Mậu không nên mạt sát ông Ngô Đình Diệm một cách láo lếu. Chỉ có những phần tử có âm mưu phá hoại sự đoàn kết để chống lại ác quỷ cộng sản mới dùng tôn giáo này đánh phá tôn giáo kia mà thôi. Anh Thuận có nhận thấy rằng cộng sản đã lợi dụng Phật giáo để xâm lăng Miền Nam? Rồi bây giờ chúng xuất cảng nhiều sư quốc doanh ra hải ngoại giảng giáo lý từ bi của Đức Phật một cách sai lạc và biến chùa chiền thành nơi kinh doanh buôn thần bán thánh một cách trắng trợn? Việt Cộng đang làm ô danh Phật giáo, khiến nhiều Phật tử chân chính không còn muốn đến chùa nữa, anh Thuận có biết không?

Trước năm 1975, thiền sư Nhất Hạnh vận động bọn trí thức ngu xuẩn lập phong trào hòa bình, đòi đuổi Mỹ và đòi quân đội Miền Nam buông súng mà không hề đả động đến sự xâm lược của cộng sản từ Miền Bắc là hành vi của kẻ bất lương, chứ Nhất Hạnh không thật lòng yêu chuộng hòa bình. Rồi trong biến cố 911 bọn khủng bố đánh bom trên đất Mỹ, Nhất Hạnh dùng tiền “cúng dường” của đệ tử thập phương để đăng nguyên trang quảng cáo trên tờ New York Times tỏ ra hả hê như bọn cầm quyền cộng sản trong nước reo hò trước cái chết của người Mỹ vô tội. Tôi hỏi anh: Tại sao anh im lặng trước hành vi bỉ ổi, vô nhân tính của Nhất Hạnh? Phải chăng anh đồng lõa với Nhất Hạnh? Anh Thuận có biết cái loại tu hành như Nhất Hạnh là làm ô danh Phật giáo không? Là làm tổn thương sự thành kính của những Phật tử chân chính đối với Tam Bảo không?

Được gọi là Người Trí Thức, tôi nghĩ, là người đem sự hiểu biết của mình để giảng dạy cho quần chúng. Trên đời làm gì có chuyện tình nghĩa quốc tế yêu thương nhau như anh em mà nghe theo lời cộng sản tuyên truyền? Hoa Kỳ giúp ta vì họ muốn dùng Miền Nam thành một tiền đồn ngăn chặn làn sóng Đỏ, trước tiên vì quyền lợi của chính họ. Nếu vị trí nước Việt Nam nằm ở một góc khuất của thế giới như Tân Cương, Tây Tạng thì không đời nào Hoa Kỳ đổ tiền, đổ khí giới, hy sinh nhân mạng để giúp ta. Vì không muốn trở thành súc vật dưới sự cai trị của cộng sản, chúng ta đành phải chấp nhận làm người lính tiền đồn; chứ đâu phải ngụy quân, ngụy quyền?! Hơn nữa Hoa Kỳ từng giải phóng Âu Châu khỏi sự thống trị của Đức Quốc Xã, Phát Xít Ý mà không hề xâm chiếm một tấc đất của Âu Châu; còn có kế hoạch Marshall giúp nền kinh tế trỗi dậy, thì tại sao gọi Hoa Kỳ là Đế quốcThực dân? Nếu không có Hoa Kỳ giúp thì dân Nam Hàn làm gì có cuộc sống xứng đáng với phẩm giá con người? Nếu không có Hoa Kỳ, làm sao anh có thể làm Bộ trưởng trong chính phủ Việt Nam Cộng Hòa?

Bọn trí thức Miền Nam theo Cộng là ngu vì không thấy sự giúp đỡ của Hoa Kỳ là cần thiết cho sự sống còn của chính mình. Nếu không thân Cộng mà im lặng trước luận điệu của bọn ngu là hèn vì chỉ biết sống an thân để thụ hưởng, chứ không dám phá vỡ cái ngu của chúng để đồng bào mình sáng mắt. Vì vậy mới tồn tại bọn Dương Quỳnh Hoa, Ngô Bá Thành, Trương Như Tảng, Châu Tâm Luân, Chu Phạm Ngọc Sơn, Lê Hiếu Đằng, Huỳnh Tấn Mẫm… Vì bọn trí thức ngu và hèn ấy đã làm cho cuộc chiến đấu dũng cảm của quân dân Miền Nam trở thành phi chính nghĩa trước con mắt thế giới.

Người trí thức ngoại quốc như triết gia Jean-Paul Sartre, ca sĩ Joan Baez … không hiểu bọn cộng sản lưu manh, tàn bạo, cho nên họ chống chiến tranh VN. Nhưng sau 1975 khi họ nhìn thấy hàng triệu người dân Miền Nam liều mạng nhào ra biển đi tìm tự do thì họ hối hận và nặng nề lên án cộng sản. Họ xứng đáng là trí thức. Còn bọn trí thức Việt Nam vừa ngu vừa hèn, nên không nói được một lời ăn năn, sám hối thì đáng khinh biết là chừng nào. Có bao giờ anh dành một phút ân hận vì đã chở Ngài Quảng Đức “tự thiêu” để giật sập nền Cộng Hòa của Miền Nam? Có bao giờ anh tỏ ra xót xa khi nhìn thấy thanh niên VN xuống đường để bày tỏ lòng yêu nước mà bị bọn Công An côn đồ đánh tóe máu?

Tưởng rằng qua kinh nghiệm mất nước, trí thức phải ngộ ra sự bất xứng của mình để bớt ngu đi. Tôi được một người bạn mua tặng cuốn sách “Khi Đồng Minh Tháo Chạy” dày 700 trang của Tiến sĩ Nguyễn Tiến Hưng. Nể lòng tốt của bạn, tôi đón nhận cuốn sách, nhưng mang về vất xó nhà, không thèm đọc một chữ. Bởi vì cái tựa đề cuốn sách là đã cho thấy tác giả tối dạ, đâu cần đọc nội dung?

Anh Thuận hãy thử đọc màn đối thoại giả tưởng sau đây:

“Tiến sĩ Henry Kissinger: Chào ông Tiến sĩ Nguyễn Tiến Hưng, cựu Bộ trưởng Kế Hoạch của Việt Nam Cộng Hòa. Ông có khỏe không?

Tiến sĩ Nguyễn Tiến Hưng: Cám ơn ông Bộ trưởng. Tôi vẫn khỏe, nhờ tập thể dục thường xuyên, ăn uống điều độ và viết sách mỗi ngày.

Tiến sĩ Henry Kissinger: Không! Tôi muốn biết thần kinh của ông có bị xáo trộn không?

Tiến sĩ Nguyễn Tiến Hưng: Vâng! Thần kinh của tôi vẫn ổn định.

Tiến sĩ Henry Kissinger: Thần kinh của ông ổn định, tại sao ông viết sách miệt thị chúng tôi? Chúng tôi đến giúp nước ông ngót 20 năm. Chúng tôi mang gần 1 triệu đồng bào Miền Bắc của ông vào Nam để lánh nạn cộng sản. Các ông không biết quý trọng sự tự do. Đảng phái chia rẽ nhau. Tôn giáo biểu tình đốt Tòa Đại sứ của chúng tôi, đuổi chúng tôi về nước. Các ông Tướng thì tranh giành địa vị, đảo chính nhau liên miên. Con cái ông lớn, nhà giàu thì gửi ra ngoại quốc học, trong khi con cái chúng tôi phải hy sinh trên đất nước ông. Dân chúng Hoa Kỳ không chấp nhận cuộc chiến phi chính nghĩa, chúng tôi đành phải tính kế hoạch chia tay các ông. Ông hãy tự hỏi các ông có xứng đáng là Đồng Minh của chúng tôi không? Chúng tôi giúp Đài Loan, Nam Hàn, Nhật Bản mà nào chúng tôi đâu có tháo chạy? Ông dùng chữ tháo chạy là quá đáng và ngạo mạn lắm đấy! Ít nhất chúng tôi đã cứu vớt và cưu mang cả triệu người Việt Nam đến sống ở đất nước chúng tôi. Các ông không chịu sống tử tế, lại bày trò Kháng Chiến bịp, Chính Phủ ma lừa đảo chính đồng bào ông. Bản thân ông có viết bài báo nào để lên án hành động xấu xa đó không? Tôi đã đọc những bài báo của mấy ông trí thức Chống Cộng VN chửi tôi thậm tệ. Có lẽ các ông ấy cứ nghĩ tôi là người Việt Nam phải có bổn phận bảo về quyền lợi của người Việt Nam chăng? Trong Đệ nhị Thế Chiến, Nga Mỹ là Đồng Minh chống lại Đức Ý Nhật. Nhưng sau khi chiến tranh chấm dứt, Nga Mỹ trở thành kẻ thù, ông Bộ trưởng có biết không? Trước kia Việt Cộng đòi chống Mỹ cứu nước; nay họ đang lạy chúng tôi để cứu nước. Ông Bộ trưởng có biết không? Thế hệ các ông đã hỏng hết rồi. Nguyền rủa, trách móc chúng tôi thì các ông không bao giờ có thể lớn lên được đâu. Hãy nuốt nhục để vươn lên hơn là rên xiết và đổ tội cho người khác. Hãy tuyên dương những lớp trẻ người Việt do chúng tôi đào tạo như bà Dương Nguyệt Ánh, ông Đinh Việt, ông Lương Xuân Việt … kia kìa. Và hãy suy tôn lớp người trẻ đó làm lãnh tụ; chứ đừng giành nhau chức lãnh tụ để gây thêm chia rẽ.

Nước tôi mới thành lập chỉ hơn 200 năm mà trở thành cường quốc số 1 trên thế giới. Nước ông có tới 4 ngàn năm tuổi mà không chịu lớn là tại vì trí thức của các ông chỉ biết ngồi oán trách và đổ tội cho người khác đấy thôi. Các ông hấp thụ nền giáo dục phong kiến của Tàu, sự kiêu ngạo của Thực dân Pháp, chỉ biết tiếc nuối thời dĩ vãng vàng son thì khó mà trưởng thành lắm. Ông hãy về đọc bức thư viết từ đường phố VN của cô Nancy Nguyễn gửi cho bố mẹ để mà trở thành người lớn đi. Hãy cố gắng thắp lên một ngọn đèn; chứ đừng ngồi đó mà nguyền rủa bóng tối!”

Tôi không nghe rõ câu trả lời lí nhí của Tiến sĩ Nguyễn Tiến Hưng ra sao nên không thể chép lại cho anh đọc. Có lẽ phải chờ ông Tiến sĩ trả lời trên mặt báo mới được. Nhân đây tôi xin gửi đường link dẫn đến bức thư của cô Nancy Nguyễn để anh đọc thì mới thấy tuổi trẻ VN đang trưởng thành:

Tôi đã đọc đi đọc lại thư của cháu Nancy Nguyễn nhiều lần và đã ứa nước mắt vì cảm động và vì tin tưởng nòi giống Việt Nam sẽ không bị hủy diệt, mặc dầu tập đoàn thống trị đầu trâu mặt ngựa cộng sản Việt Nam tuân lệnh Tàu quyết tâm tiêu diệt dân ta. Tuổi trẻ Việt Nam như Phương Uyên, Việt Khang,Trần Huỳnh Duy Thức … là những thiên thần sẽ vực dậy toàn dân đứng lên. Thứ người chỉ biết “ăn mày dĩ vãng” chẳng làm được việc gì. Điều mà các người lớn nên làm là cổ vũ tuổi trẻ hải ngoại hãy noi gương cô Nancy Nguyễn thổi bùng ngọn lửa đấu tranh của các bạn trẻ trong nước.
Ông Nguyễn Gia Kiểng viết cuốn sách Tổ Quốc Ăn Năn. Tôi phản bác: “Không! Tổ Quốc Việt Nam không phạm tội tình gì mà phải ăn năn! Bọn bán nước cộng sản, bọn làm tay sai cho cộng sản, bọn làm chính trị lừa đảo, bịp bợm, bọn giả danh tôn giáo buôn thần bán thánh, bọn tha phương cầu thực giá áo túi cơm mới cần phải Giác Ngộ, tức là phải ăn năn, sám hối để chuộc tội lỗi thì Đất Nước sẽ hết điêu linh”.

Khi mất nước, đáng lý ra những người có trách nhiệm lớn với Đất Nước phải ngồi lại để kiểm điểm tại sao chúng ta có chính nghĩa, được cường quốc số 1 thế giới viện trợ mà thua cộng sản thì ngày nay chúng ta đã có một cộng đồng vững mạnh, được người Mỹ kính nể, tiếng nói của chúng ta có giá trị, có trọng lượng. Chính vì căn bệnh như vô trách nhiệm, kiêu ngạo, háo danh, ấu trĩ, hèn nhát, vô cảm, tôn thờ cá nhân chủ nghĩa đã khiến cho bọn đầu cơ chính trị, đầu cơ tôn giáo thao túng.

Tôi biết anh Thuận đã già, nếu còn tham vọng cũng chẳng thể nào làm nên trò trống gì, vì sức tàn lực kiệt. Tôi đề nghị anh chỉ cần làm một việc rất nhỏ bằng cách công khai thú nhận việc anh đẩy Thích Quảng Đức “tự thiêu” đã khiến cho toàn cõi nước Việt Nam sa vào địa ngục cộng sản, tức là anh thể hiện lời dạy “Bi – Trí – Dũng” của Đức Phật thì thân tâm anh sẽ an lạc và vết dơ của đời anh sẽ được rửa sạch. Rồi anh gọi điện thoại cho Ngài Quảng Độ hãy bắt chước anh để công khai nhìn nhận với toàn dân về việc Ngài ký bản Tuyên Bố yêu cầu Mỹ rút quân ra khỏi Miền Nam vào năm 1974 là đồng lõa với âm mưu của Trí Quang bán đứng Miền Nam cho cộng sản.

Dám ăn năn sám hối, dám nhận lãnh trách nhiệm thì Ngài mở lời kêu gọi toàn dân “bất tuân dân sự” hay viết thư nhờ Tổng thống Hoa Kỳ can thiệp mới được người ta lắng nghe. Không chịu sám hối, lời nói của Ngài chẳng có chút giá trị nào đâu!

Năm 2013, thấy Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ở thế mạnh khiến bọn Nguyễn Phú Trọng, Trương Tấn Sang chỉ dám gọi anh ta là đồng chí X, nghe Nguyễn Tấn Dũng tuyên bố quyết giữ chủ quyền quốc gia, tôi viết 2 lá thư chỉ cách cho anh ta làm cuộc cách mạng: “Bắt nhốt những đứa tay sai Trung Cộng, trả tự do cho người yêu nước, phá bỏ guồng máy cai trị bất nhân, bất nghĩa”. Dù thất bại, Dũng cũng sẽ được nhân dân phong Thánh. Tiếc rằng anh ta tên Dũng, nhưng không có cái dũng, nên không hành động khi có toàn quyền. Nay bị Nguyễn Phú Trọng hất ra khỏi quyền lực, Dũng bây giờ chỉ còn là kẻ sống qua ngày chờ qua đời như một kẻ lạc loài, dù ngồi trên đống tiền ăn cắp mà ô danh muôn thuở.

Tôi đề nghị anh Thuận đừng như Nguyễn Tấn Dũng, hãy dũng cảm nói lời ăn năn sám hối, nếu anh đúng là con nhà Phật có tinh thần vô úy. Tự thú lỗi lầm của mình thì sẽ rửa sạch vết dơ trong đời và con cháu anh sẽ không mang mặc cảm vì có người cha phản quốc, đưa dân tộc đến chỗ diệt vong.

Tôi đã góp ý với giáo sư Nguyễn Huệ Chi – chủ trang mạng Bauxitevn – thay tấm hình Võ Nguyên Giáp biểu tưởng bằng tấm hình của nhà cách mạng Phan Chu Trinh mới có ý nghĩa để thể hiện vai trò của người trí thức là Khai Dân Trí – Chấn Dân Khí – Hậu Dân Sinh. Giáo sư Nguyễn Huệ Chi đã làm theo đề nghị của tôi.

Đọc bốn câu kết của bài thơ cô giáo Trần thị Lam “Đất nước mình rồi sẽ về đâu anh? Anh không biết, em làm sao biết được! Câu hỏi gửi trời xanh, gửi người sau, người trước. Ai trả lời dùm đất nước sẽ về đâu...” mà lòng tôi héo hon, tan nát. Viết thư này cho anh là cách tôi yêu cầu anh và các nhà trí thức hãy trả lời thắc mắc của cô giáo. Trả lời xong, các nhà trí thức phải trả lời bằng hành động sao cho tương xứng với kỳ vọng của nhân dân. Ta không thể ngồi yên chịu nhục được, anh ạ!

Theo thiển ý của tôi, chỉ có niềm tin TÔN GIÁO mới đủ sức mạnh để chống lại ác quỷ. Bọn cầm quyền ở Hà Nội là những con quỷ đội lốt người, giống những tên Việt Cộng từng đội lốt nhà sư. Nước Việt Nam bây giờ là địa ngục trần gian. Không còn nghi ngờ gì nữa, bọn đầu nậu đảng cướp cộng sản đã quyết tâm làm tay sai bọn quỷ Tầu Cộng. Cách thức chúng đón tiếp Tổng thống Hoa Kỳ đủ cho ta thấy chúng chỉ có mục đích làm cho người dân nuôi hy vọng vào tương lai. Không! Chúng đang câu giờ để có sự ổn định tạm thời, chúng sẽ đàn áp nhân dân tàn bạo cho đến năm 2020 thì giao toàn bộ Đất Nước cho Tàu, đúng theo Hiệp định Thành Đô đã ký kết từ năm 1990. Anh hãy tin tôi đi!

Tôi biết tình báo Việt Cộng đầy dẫy ở Quận Cam, chúng có nhiều phương thức giết tôi một cách dễ dàng. Tôi khẳng định lũ cầm quyền cộng sản Việt Nam là những con quỷ, tức là tôi tuyên chiến với chúng. Chứ không phải tôi đang sống ỏ một nơi an toàn, nên mới xúi người khác hy sinh. Tôi không có cái khôn vặt, láu cá đó. Tôi không về nước tự mình góp sức tranh đấu như cô Nancy Nguyễn. Bởi vì bọn quỷ sứ sẽ bịt miệng, không cho tôi cơ hội thúc đẩy quần chúng đứng lên. Ở tôi còn có thể dùng tim óc của mình vận động đồng bào hải ngoại cương quyết tuyên chiến với cộng sản để cho nhân dân trong nước tin tưởng cuộc chiến đấu của họ không đơn độc.

Anh Trần Quang Thuận thân mến,

Thời đại chúng ta đang sống là thời đại của sự lừa đảo bịp bợm. Hồ Chí Minh đưa ra khẩu hiệu “Độc Lập – Tự Do – Hạnh Phúc” để chống lại ách đô hộ của Thực dân đã đánh đúng vào khát vọng của dân ta, nên cộng sản đã thành công . Trí Quang chui vào một tôn giáo của đa số người Việt Nam, nhân danh đấu tranh vì đạo pháp để bảo vệ tín ngưỡng, Trí Quang đã thành công trong sự nghiệp tiếp tay cho cuộc xâm lăng của cộng sản. Lâu nay tôi lên tiếng chỉ vì muốn chống lại sự lừa đảo, dối trá để tìm hiểu tại một dân tộc thông minh, kiêu hùng mà đang bị cả thế giới khinh khi.

Tôi chống Cộng sản quyết liệt, không khoan nhượng là bởi vì tôi chống lại sự dối trá, lừa đảo, bịp bợm; chứ không phải tôi chống Cộng quá khích hay cực đoan. Chỉ có loại người không có lý trí, không có khả năng lý luận mới quá khích, cực đoan. Tôi nghĩ rằng anh Thuận đồng ý với quan điểm sống của tôi, nên tôi mạo muội viết thư này gửi cho anh để cùng nhau chiến đấu cho SỰ THẬT.

SỰ THẬT GIẢI PHÓNG CON NGƯỜI. Trước hết, chúng ta phải tự giải phóng chúng ta ra khỏi nỗi nhục này bằng cách nói lên sự thật để khỏi bị cả thế giới khinh khi. Tôi hy vọng tất cả mọi người Việt Nam, không trừ một ai, phải có bổn phận đáp lại câu hỏi của cô giáo Trần thị Lam:

“Ai trả lời dùm đất nước sẽ về đâu?”

Chúng ta không thể làm ngơ, không nghe thấy tiếng vọng từ đáy vực được anh Thuận ạ! Tôi trông chờ hồi âm của anh.
Kính thư,

Bằng Phong Đặng văn Âu

Địa chỉ email: audang033@gamil.com
Điện thoại: 714 – 276 – 5600

© Đàn Chim Việt

—————————

XEM THÊM :

Việt Khang đặt câu hỏi thời đại: Anh là ai?   –   03:12:pm 13/12/15

Hãy trở về với dân tộc đi!   –   03:05:pm 26/04/15

Giữ hay bỏ ngày ‘quốc hận’ 30 tháng 4?   –   04:05:pm 06/04/15

Ngồi xuống để lật đổ bạo quyền   –   12:00:am 02/06/14

Tới luôn đi bác tài   –   02:45:am 25/05/14

Tại sao nhà cầm quyền HN vẫn tồn tại và họ tồn tại bao lâu nữa?04:15:am 02/04/14

Cho tôi xin trả lời   –   12:00:am 25/02/14

Kiến nghị gửi thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng   –   11:14:am 21/02/14

 

Xin cho tôi hỏi   –   12:00:am 18/02/14

Nỗi lòng với non sông   –   05:04:am 07/02/14

Viết cho chú ba Nguyễn Tấn Dũng   –   01:39:am 19/12/13

Diệt quỷ, trừ tà – giữ nhà, cứu nước   –   03:11:am 01/12/13

Hãy quyết tử để dân tộc quyết sinh   –   12:00:am 15/11/13

Khủng hoảng nhân cách [1]   –   10:55:am 30/08/13

Căn bệnh khủng hoảng trí tuệ   –   12:26:am 20/08/13

Đem tâm tình viết lịch sử: Lại chuyện nhà với chuyện nước non   –   01:43:am 10/08/13

 

 

 

ĐIỂM TIN NGÀY 30-5-2016

Tháng Năm 31, 2016

 

ĐIỂM TIN NGÀY 30-5-2016

.

Tin Tức Hàng Ngày

http://www.tintuchangngayonline.com/

Điểm Tin Thứ Hai 30.05.2016

  • Gần 700 di dân chết đuối ngoài khơi Libya(BBC) – Tới 700 người di cư có thể đã chết đuối trong một loạt các vụ đắm tàu ngoài khơi Libya trong vài ngày qua, theo Cao ủy Tị nạn LHQ.
  • Venezuela: Chính phủ và đối lập gián tiếp đàm phán thông qua trung gian quốc tế(RFI) – Các đại diện của chính phủ Venezuela và phe đối lập mới đây đã có những cuộc thảo luận riêng rẽ với ba nhà trung gian hòa giải nước ngoài tại nước Cộng hòa Dominica nhằm tìm giải pháp cho cuộc khủng hoảng kinh tế và chính trị hiện nay tại Venezuela. Theo nhà tổ chức, các cuộc họp trên diễn ra trong khuôn khổ Liên Minh Các Quốc Gia Nam Mỹ (Unasur).
  • Ứng cử viên Đảng Tự Do sẽ xoay chuyển cuộc đua tổng thống Mỹ?(VOA) – Gary Johnson, cựu thống đốc bang Mexico, một lần nữa giành được đề cử tổng thống của Đảng Tự do, thu hút sự chú ý mới tới tư cách ứng cử viên của ông ta
  • Đặc sứ Liên Hiệp Quốc lo ngại Daech bám rễ tại Libya(RFI) – Trong một bài phỏng vấn dành cho tuần báo Pháp Le Journal du Dimanche, số ra ngày 29/05/2016, đặc phái viên Liên Hiệp Quốc phụ trách Libya ông Martin Kobler đã tỏ ý bi quan về tình hình nước này. Theo ông, tổ chức Nhà Nước Hồi Giáo – còn gọi là Daech – đã lợi dụng tình thế hỗn loạn tại Libya để củng cố địa bàn của họ.
  • Irak: Lực lượng tinh nhuệ bao vây cứ địa Fallouja của Daech(RFI) – Lực lượng Irak chống khủng bố đã được triển khai lần đầu tiên xung quanh thành phố Fallouja ngày 28/05/2015. Mục đích của chiến dịch là chiếm lại thành phố này từ tay tổ chức Nhà Nước Hồi Giáo (Daech). Trong khi đó, hàng chục nghìn thường dân bị kẹt lại trong thành phố này.
  • Quân Iraq đẩy lùi IS khỏi thành phố lớn(BBC) – Quân đội Iraq đưa lực lượng tinh nhuệ tấn công vào thành phố chính Falluja do Tổ chức Nhà nước Hồi giáo IS chiếm đóng.
  • Nhiều thường dân bị kẹt trong thành phố Fallujah đang bị bao vây(VOA) – Khoảng 800 người đã tìm cách rời khỏi thành phố này được, trong lúc hàng ngàn người khác vẫn kẹt bên trong
  • TT Philippines vừa đắc cử đòi Bắc Kinh tôn trọng phán quyết Biển Đông(RFI) – Trung Quốc phải tuân theo phán quyết của Tòa Án Trọng Tài Thường Trực Liên Hiệp Quốc ở La Haye về việc Philippines kiện những yêu sách chủ quyền quá đáng của Bắc Kinh trong vùng Biển Đông. Theo báo chí Philippines, ông Rodrigo Duterte, người vừa được chính thức tuyên bố đắc cử tổng thống Philippines, đã xác định như trên vào hôm qua 28/05/2016.
  • Thủ tướng Lào kêu gọi đàm phán song phương về Biển Đông(RFI) –  Phải chăng đương kim chủ tịch ASEAN đã công khai tán đồng lập trường Trung Quốc trên Biển Đông ? Câu hỏi này đã nổi cộm lên vào hôm nay, 29/05/2016 khi thủ tướng Lào Thongloun Sisoulith, trả lời báo Nhật Bản Asian Nikkei Review, đã cho rằng tranh chấp Biển Đông phải được giải quyết thông qua đàm phán song phương giữa các nước liên quan. Theo tờ báo Nhật, đây là một lập trường phản ánh quan điểm của Trung Quốc.
  • Trung Quốc ‘cực kỳ bất mãn’ đối với tuyên bố của G7 về Biển Đông(VOA) – Trung Quốc cho biết ‘hết sức bất mãn’ đối với một tuyên bố của các nhà lãnh đạo của khối G7 về vấn đề Biển Đông
  • ‘Tiếc: chỉ vì cơ cấu mà phải loại!’(BBC) – Người tự ứng cử có phẩm chất xứng đáng bị loại ‘vì cơ cấu’ là ‘đáng tiếc’, theo ông Dương Trung Quốc, người moqia tái đắc cử QH.
  • Người Việt ở Nhật biểu tình vì vụ cá chết(BBC) – Người Việt Nam ở Tokyo đã biểu tình để yêu cầu Việt Nam làm rõ nguyên nhân gây cá chết ở bốn tỉnh miền Trung trong thời gian qua.
  • Báo động: Người Trung Quốc đã lập căn cứ sát nách Cửa Việt-Quảng Trị(VOA) – ‘Âm mưu của Bắc Kinh một khi chiến tranh Trung – Việt nổ ra là sẽ tìm cách chia cắt Việt Nam từ phía biển’
  • Người trẻ và chuyến thăm Việt Nam của Tổng thống Obama(RFA) – Vào ngày 22 tháng 5 vừa qua, Tổng thống (TT) Hoa Kỳ Barack Obama đã đến Việt Nam trong chuyến công du 3 ngày tại đất nước một thời từng là thù địch. Trong diễn đàn bạn trẻ tuần này, các bạn trẻ đang sinh sống tại Việt Nam sẽ chia sẻ cảm nghĩ của họ về chuyến công du này của TT Obama.
  • ‘Tôi sẽ đặt vấn đề cá chết với Quốc hội 14’(BBC) – Sau khi trúng cử lần thứ tư, dân biểu VN, ông Dương Trung Quốc, trao đổi với BBC những ưu tiên ông sẽ làm tại Quốc hội khóa mới.
  • Việt Nam sẽ ra sao nếu Donald Trump trở thành Tổng thống Mỹ?(VOA) – Viễn ảnh ông Trump trở thành tổng thống Mỹ khiến nhiều chính khách cũng như giới bình luận chính trị cảm thấy hãi hùng
  • Mỹ – Việt Nam ‘vượt qua nghi kị’(BBC) – Đại diện Quỹ Cựu chiến binh Hoa Kỳ tại Việt Nam nói hỗ trợ của Mỹ ‘tăng lên gấp đôi’ nhưng cả hai cần phải ‘vượt qua nghi kị’.
  • ‘Dân không muốn thần tượng tuyên truyền’(BBC) – Người dân Việt Nam đang ‘thiếu thần tượng’, nhưng lại không muốn những thần tượng được dựng lên, theo khách mời của BBC.
  • Chút tản mạn những ngày bị cấm cửa(BoxitVN) – Hạ Đình Nguyên – Thế là chiều nay 25/5 hai tổ “Lính Chì” sau chín ngày đóng chốt phía trước và phía sau nhà tôi đã nhổ trại; khi mà ông Obama rời hẳn khỏi Việt Nam vào buổi trưa. Và một ngày “Đảng cử Dân bầu” rất nặng nề đã qua đi lặng lẽ, nhanh chóng, nhường không gian cho chuyến thăm của Obama suốt ba ngày, trong không khí phấn khích cả nước với người dân từ Nam chí Bắc. Đó là một ghi nhận khách quan không hề thêm bớt. Obama …
  • DỰ ĐOÁN TÌNH HÌNH TRẦN HUỲNH DUY THỨC(BoxitVN) – Điển Ái Quốc – Tôi đã từng trải nghiệm nhiều lần tuyệt thực trong nhà tù. Lần tuyệt thực ngắn nhất là 3 ngày. Lần tuyệt thực dài nhất là 15 ngày. Do vậy tôi có thể đồng cảm hiểu được một phần hoàn cảnh của anh Trần Huỳnh Duy Thức. Anh Trần Huỳnh Duy Thức bắt đầu tuyệt thực từ ngày 24 tháng 5 – 2016. Anh Thức đã nhiều lần tuyệt thực trong 7 năm bị giam tù. Lần này anh Thức tuyên bố tuyệt thực cho tới chết nếu …
  • Nancy Nguyễn kể về ‘trải nghiệm tại B34’(BoxitVN) – Nancy Nguyễn nói cô “hoạt động độc lập chứ không tuân theo một nhiệm vụ của một tổ chức nào khi về Việt Nam” Trong cuộc phỏng vấn với BBC hôm 27/5 tại Bangkok, Thái Lan, nhà hoạt động Nancy Nguyễn, nói về chuyện cô bị bắt 6 ngày tại Việt Nam mà cô gọi là ‘trải nghiệm không nên có’ tại nhà tù B34. Nancy Nguyễn, 32 tuổi, người Mỹ gốc Việt, từ bang California về Việt Nam để điều hành những cuộc biểu tình vì môi trường nhưng cô đã …
  • ‘Thật đáng tiếc không cho gặp bất đồng’(BoxitVN) – Tổng thống Mỹ, Barack Obama, tiếp xúc với các nhà hoạt động xã hội dân sự Việt Nam sáng ngày 24/5/2016 tại Hà Nội. Việc không cho phép một số các nhà hoạt động xã hội dân sự là khách mời của Tổng thống Mỹ được gặp ông trong chuyến thăm Việt Nam của chính khách Mỹ tại Hà Nội là ‘một cách làm không chuyên nghiệp’ và là điều ‘rất đáng tiếc’, theo các khách mời Tọa đàm của BBC. Trao đổi với Bàn tròn thứ Năm của BBC với chủ …
  • Quốc tế thiếu nhi nói chuyện những bà “mẹ trẻ con”(RFA) – Ở Việt Nam, Quốc tế Thiếu nhi cũng được kỷ niệm một cách rầm rộ khắp cả nước vào ngày 1 – 6 hàng năm, tuy nhiên phía sau những tiệc tùng, quà tặng hào nhoáng, những bức ảnh mà trẻ em được nâng niu, chiều chuộng trong ngày 1 – 6 là những video clip về bạo lực học đường, bạo hành trẻ em… được chia sẻ “rầm rộ” trên mạng.
  • Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã về đến Hà Nội sau khi dự Hội nghị G7 mở rộng(RFA)– Thủ tướng Việt Nam ông Nguyễn Xuân Phúc đã về đến Hà Nội vào tối hôm qua (28/5/2016) sau khi dự Hội nghị G7 mở rộng và thăm Nhật Bản từ ngày 26 đến ngày 28 tháng 5.
  • Nhật sẽ giúp đỡ các nước đang phát triển ở châu Á và châu Phi(RFA) – Trong Hội nghị G7 mở rộng, Nhật Bản hứa sẽ giúp đỡ các quốc gia đang phát triển ở châu Á, và châu Phi phát triển một cách bền vững.
  • Trẻ em TQ vượt vách núi hiểm trở đi học(BBC) – Trẻ em tại tỉnh Tứ Xuyên, Trung Quốc, phải đi 90 phút qua những đoạn vách đá hiểm trở, dựng đứng, cao 800 mét để đi học.
  • Hãng bột giặt Trung Quốc “tẩy da đen thành da vàng” xin lỗi(RFI) – Công ty hóa mỹ phẩm Thượng Hải Leishang đã chính thức xin lỗi về những tổn hại và bất bình mà một đoạn quảng cáo bột giặt Qiaobi, bị cho là mang tính kỳ thị mầu da, của hãng này gây ra. Trong đoạn quảng cáo, người ta thấy một người đàn ông da đen được “tẩy trắng” thành một thanh niên châu Á sau khi được cho vào máy giặt và sử dụng bột giặt Qiaobi.
  • Tổng thống Đài Loan: Sẽ không để ai khống chế không phận Đài Loan(RFI) – Trong một động thái rõ ràng là nhắm vào Trung Quốc, tân tổng thống Đài Loan vào hôm nay, 29/05/2016, đã đi thị sát hai căn cứ không quân Hoa Liên (Hualien) và Gia Thiện (JiaShan) miền Đông Đài Loan. Phát biểu trước các sĩ quan và binh sĩ, bà Thái Anh Văn khẳng định rằng Đài Loan « sẽ không để cho bất kỳ ai khác muốn làm gì thì làm trên không phận của mình ».
  • Tỷ phú Trung Quốc tuyên chiến với Disneyland(RFI) – Một trong những doanh nhân giầu nhất Trung Quốc, tỷ phú Vương Kiến Lâm (Wang Jian Lin) đồng thời là ông chủ của tập đoàn Vạn Đạt (Wanda), đã tuyên chiến với Disney. Trong hai tuần nữa, người khổng lồ Mỹ sẽ khai trương công viên giải trí đầu tiên của mình tại Trung Hoa đại lục, chính xác là ở Thượng Hải. Nhưng điều này đã khiến doanh nhân người Trung Quốc không hài lòng và quyết định cũng mở một công viên giải trí để cạnh tranh với Disney.
  • Indonesia ngăn chặn chủ nghĩa cộng sản(RFA) – Một nhà hoạt động cánh tả ở Indonesia là ông Adlun Fiqri bị bắt giữ vì mặc một chiếc áo có in ba chữ PKI là tên viết tắt của đảng cộng sản Indonesia.
  • Philippines: Chạm súng giữa cảnh sát và buôn lậu ma túy khiến 3 người thiệt mạng(RFA) – Tại Philippines, thêm 3 người nữa bị giết chết trong một cuộc chạm súng giữa lực lượng cảnh sát và những kẻ tình nghi buôn lậu ma túy tại hòn đảo Banacon miền Trung Philippines.
  • 1 nhà báo của Philippines bị bắn chết ở Manila(RFA) – Cảnh sát Philippines cho biết 1 nhà báo của nước này bị bắn chết ở Manila.
  • Bắc Hàn dính líu tới vụ tấn công ngân hàng Việt Nam?(VOA) – Công ty an ninh mạng Symantec đã phát hiện bằng chứng cho thấy Bắc Hàn đứng sau một loạt các vụ tấn công mạng nhắm vào một số ngân hàng của châu Á, trong đó có Việt Nam.
  • Bắn chết khỉ đột để cứu bé trai bốn tuổi(BBC) – Các nhân viên sở thú ở Cincinnati, Hoa Kỳ, đã bắn chết khỉ đột nặng 180kg sau khi một chú bé bốn tuổi rơi vào khu chuồng khỉ.
  • Tổng thống Nga kết thúc chuyến thăm Hy Lạp(RFI) – Hôm qua, 28/05/2016, tổng thống Nga Vladimir Putin đã kết thúc chuyến thăm chính thức Hy Lạp. Đây là chuyến thăm đầu tiên một thành viên của Liên Hiệp Châu Âu kể từ hơn một năm qua của lãnh đạo Nga. Điểm nhấn chuyến đi của ông Putin là tới thăm núi Mont-Thos, nơi cách đây 1000 năm Chính Thống Giáo Nga đã hiện diện đồng thời đánh dấu sự điềm khởi đầu cho sự có mặt của người Nga tại Hy Lạp.
  • Người Iran có thể không được tham dự cuộc hành hương Hajj(VOA) – Truyền thông nhà nước Iran nói rằng người Iran sẽ không được tham dự lễ hội hành hương Hajj năm nay vì Iran chưa thỏa thuận được với Ả Rập Xê-út
  • Iran: Nhân vật bảo thủ tái đắc cử chủ tịch Quốc Hội(RFI) –  Hôm nay, 29/05/2016, ông Ali Larijani, một nhân vật thuộc phe bảo thủ nhưng được đánh giá là ôn hòa đã được bầu lại làm chủ tịch Quốc Hội Iran với đang số áp đảo 173 phiếu thuận trước 103 phiếu bầu cho đối thủ thuộc phe cải cách Mohammad Reza Aref. Phe bảo thủ đồng thời lãnh đạo cả Quốc Hội cũng như Hội Đồng Giáo Sĩ, cấp lãnh đạo đầy quyền lực ở nước Cộng Hòa Hồi Giáo Iran.
  • Real Madrid: Ngày về vinh quang với Cúp C1 châu Âu thứ 11(RFI) – Hôm nay, 29/05/2016, đoàn quân chiến thắng Real Madrid đã trở về nhà với chiếc Cúp C1 bóng đá châu Âu lần thứ 11 vừa giành được tối qua trên sân vận động San Siro, Milano trước đội bóng cùng thành phố Atletico Madrid. Đây quả là một chiến thắng gian nan bằng tỷ số đá phạt 11 m luân lưu 5-3 sau trận chung kết căng thẳng kéo dài 120 phút vắt kiệt sức lực của cầu thủ hai đội.
  • Cả Real và Atletico Madrid đều đáng khen(BBC) – Mặc dù Real Madrid vô địch Champions League, cả hai đội thắng và thua đều đáng khen ngợi khi cống hiến một trận cầu đỉnh cao, theo nhà báo Trần Tiến Đức.
  • Tây Phi cần chuẩn bị tốt hơn để ngăn chặn Ebola(VOA) – Giám đốc khu vực Phi châu của Tổ chức Y tế Thế giới nói rằng Tây Phi cần phải chuẩn bị kỹ hơn để đối phó với dịch bệnh Ebola trong tương lai
  • WHO không đồng ý hoãn đại hội thể thao Olympic Rio De Janero hay dời đi nơi khác(RFA) – Tổ chức y tế thế giới không đồng ý việc trì hoãn đại hội thể thao Olympic Rio De Janero của Brazil vào tháng Tám tới đây, và cũng không đồng ý dời đi nơi khác.
  • Thân nhân của tài xế Pakistan tử vong kiện giới chức Mỹ(VOA) – Thân nhân của tài xế taxi chết trong vụ oanh kích bằng máy bay không người lái hồi tuần trước nhằm hạ sát thủ lãnh Taliban ở Afghanistan đã nộp đơn kiện giới chức Mỹ
  • Khát vọng bình an(VOA) – Con người sống trên đời, kẻ đẹp người xấu, kẻ giàu người nghèo…nhưng tất cả đều mưu cầu hạnh phúc, bình an…
  • Trạm Không gian Quốc tế có thêm một phòng mới(VOA) – Cơ quan không gian NASA của Mỹ đã chế tạo thành công một phòng bằng phương pháp thổi phồng lên và nén để lắp thêm vào bên ngoài Trạm Không gian
  • 4 người thiệt mạng vì mưa lũ ở tiểu bang Texas(VOA) – Các giới chức cứu hộ cho hay mưa lớn và lũ lụt tại tiểu bang Texas ở miền nam Hoa Kỳ trong những ngày qua đã làm 4 người thiệt mạng
  • ‘Rolling Thunder’ diễu hành kỷ niệm lễ Chiến sĩ Trận vong(VOA) – Đoàn xe mô tô Rolling Thunder sẽ diễu hành trên đường phố thủ đô Washington hôm nay, Chủ nhật để kỷ niệm lễ Chiến sĩ Trận vong
  • 17 người chết trong vụ hoả hoạn tại viện dưỡng lão ở Ukraine(VOA) – Cơ quan cứu hộ Ukraine cho hay ít nhất 17 người thiệt mạng trong vụ cháy tại một tòa nhà đang tạm dành cho những người lớn tuổi ở

——————————–

ĐỐI THOẠI

https://doithoaionline.wordpress.com/

Đối Thoại Điểm Tin ngày 30 tháng 5 năm 2016

Posted on 30/05/2016 by Doi Thoai

  • Tin Ngoài Nước-Tín Châu
  • Tin Trong Nước-Lê Hồng Lĩnh

Đọc tiếp →

———————

Đài Đáp Lời Sông Núi

http://radiodlsn.com/

Thứ Hai 30-05-2016

.

Theo dõi đài Đáp Lời Sông Núi qua:

Youtube

Twitter

Facebook

.

Youtube: THẢM HỌA ĐỎ BỘ MẶT THẬT CỦA ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM

.

Youtube: Sự Thật Hồ Chí Minh

.

Youtube: Ho Chi Minh, The Man and The Myth

.

Youtube: Cải cách ruộng đất

.

Youtube: Nhân Văn Giai Phẩm

.

————————

Viet Studies

Thuws hai,30 tháng 5 2016

http://viet-studies.info/

Kinh tế Việt Nam

Văn Hóa & Giáo Dục

 

 


Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 46 other followers