Archive for the ‘Uncategorized’ Category

VƯƠNG TRÍ NHÀN : “CHỈ PHÁT TRIỂN KHI BIẾT TỰ PHÊ PHÁN” (Nguyễn Huệ Nghi thực hiện)

Tháng Hai 12, 2016

 

Vương Trí Nhàn: “Chỉ phát triển khi biết tự phê phán

Nguyễn Huệ Nghi

Thứ Năm,  11/2/2016, 13:09 (GMT+7)

http://www.thesaigontimes.vn/141773/Vuong-Tri-Nhan–Chi-phat-trien-khi-biet-tu-phe-phan.html

 

(TBKTSG Xuân) – Phía sau sự sắc sảo, đầy tính phản biện trong các phiếm luận văn hóa đề cập đến tính cách người Việt hiện đại, người đọc nhận thấy ở ông mối ưu tư về sứ mệnh, đời sống, danh phận người trí thức trong lịch sử lẫn hiện tại. Qua sách báo, blog, Facebook, những thông điệp của nhà phê bình văn học, phê bình xã hội tuổi ngoài 70 vẫn đang kiếm sự đồng cảm, chia sẻ của người đọc – trong điều kiện xã hội đang cần một sự thức tỉnh để thay đổi và phát triển…

TBKTSG: Trong khoảng 20 năm trở lại đây, từ lĩnh vực chuyên môn phê bình văn học, ông có sự chuyển hướng sang phê bình văn hóa, phê bình xã hội. Thưa ông, điều gì đã xảy ra?

– Ông VƯƠNG TRÍ NHÀN: Sở dĩ tôi chuyển từ phê bình văn học sang phê bình văn hóa, xã hội là vì muốn có thêm sự tiếp xúc rộng rãi hơn với bạn đọc và muốn tham gia vào việc tìm hiểu bàn bạc các vấn đề mà cộng đồng đang quan tâm. Nghiên cứu văn học hiện nay bị hạn chế vì kiến thức các nhà nghiên cứu được trang bị quá hạn chế, phương pháp được sử dụng quá cũ. Tôi có may mắn không bị ràng buộc vào một nhiệm vụ cụ thể nào đó, luôn có thời gian rảnh rỗi để lo học thêm biết thêm. Mà ở thời này các ngành khoa học xã hội đang bùng nổ và có khả năng giúp cho chúng ta nhìn sâu vào cuộc sống của chính xã hội mình, nên càng làm bản thân càng thấy bị lôi cuốn.

TBKTSG: Chỉ nhìn ở phạm vi lịch sử văn hóa Việt Nam, thì trong mỗi giai đoạn có sự chuyển biến mạnh mẽ, thay đổi phương thức sống và hình thái văn hóa nói chung, xáo trộn các giá trị sống thì thường xuất hiện những lớp học giả tiến bộ với sứ mệnh phản tỉnh xã hội. Ví dụ như hồi cuối thế kỷ 19, đầu thế kỷ 20 có Mai Viên Đoàn Triển, Phan Kế Bính, Phạm Quỳnh, Nguyễn Văn Vĩnh, muộn hơn, có Phan Khôi với những tác phẩm đăng báo khoảng thập niên 1920-1930, Đào Duy Anh với cuốn Việt Nam văn hóa sử cương (1938), Nguyễn Văn Huyên với Văn minh Việt Nam (1944) hay ở đô thị miền Nam những năm 1960-1970, có cây bút Nhất Thanh – Vũ Văn Khiếu…

– Ông VƯƠNG TRÍ NHÀN:  Cái ý mà anh nói, đó là “mỗi giai đoạn có sự chuyển biến mạnh mẽ, thay đổi phương thức sống và hình thái văn hóa nói chung, xáo trộn các giá trị sống thì thường xuất hiện những lớp học giả tiến bộ với sứ mệnh phản tỉnh xã hội”, theo tôi thấy thì rất hiếm có trong xã hội Việt Nam từ thế kỷ 19 về trước. Thời phong kiến ta chỉ có những trí thức góp phần vào việc quản lý xã hội chứ không có những nhà tư tưởng lấy việc nghiên cứu về sự phát triển xã hội làm nhiệm vụ. Theo nghĩa ấy khả năng tự nhận thức của xã hội là rất thấp, sự trì trệ của xã hội là kéo dài.

Tới khi người Pháp xâm lược, và hướng xã hội Việt Nam vào quỹ đạo phát triển của thế giới, họ mới đưa lịch sử và xã hội ta thành một đối tượng nghiên cứu. Thừa hưởng thành quả nền giáo dục phương Tây, một lớp trí thức Việt Nam kiểu mới ra đời. Hồi đó họ rất bị thành kiến. Người ta không tính cái phần nghiên cứu chủ yếu của họ mà chỉ xem một số đề nghị cụ thể của họ là có lợi cho người Pháp và khi mà một số người như Phạm Quỳnh tham chính thì họ bị xóa sạch mọi đóng góp đã có từ trước. Nên nhớ là các nhà trí thức mà bạn vừa nêu từ Phạm Quỳnh, Nguyễn Văn Vĩnh, Phan Khôi, Nhất Linh… đều là những người mà trước năm 1975 bị coi như người có tội hoặc chí ít là đã không tích cực tham gia vào công cuộc giành lại độc lập, tác phẩm của họ không hề được đưa vào nhà trường để giảng dạy cho bọn thanh niên mới lớn chúng tôi. Chỉ trong hoàn cảnh hiện nay khi đất nước chính thức đặt vấn đề về phát triển, tác phẩm và tư tưởng của họ mới được khôi phục nhưng sự nghiên cứu và phát triển còn rất hạn chế.

Quá trình tự nhận thức xã hội mà gắn liền với nó là việc hình thành lớp trí thức mới này diễn ra suốt từ cuối thế kỷ 19 đầu 20. Ngày nay, qua độ lùi thời gian, khi nhìn nhận lại quá trình hoạt động của Phan Châu Trinh và Phan Bội Châu, chúng ta thấy có sự khác biệt. Phan Bội Châu từ một người chủ trương hành động, chỉ sau khi bị bỏ tù thì người chiến sĩ ấy mới trở thành một trí thức nhưng vai trò trí thức của ông ở giai đoạn 1925-1940 không được giới sử học ghi nhận. Còn Phan Châu Trinh thì ngay từ đầu đã chú trọng đến đời sống tinh thần của quốc dân. Ông đặt cuộc giải phóng dân tộc trên nền tảng của một cuộc cách mạng xã hội, cách mạng văn hóa vì cho rằng, chỉ có qua con đường đó mới tìm được độc lập thực sự cho dân tộc.
Những quan niệm sáng suốt đó của cụ Tây Hồ được những nhà trí thức đầu thế kỷ 20 ở ta tiếp tục theo đuổi.

Trước năm 1945, ngoài danh sách ở trên bạn vừa nói, tôi còn muốn đặc biệt chú ý đến vai trò quan trọng của những nhà báo, nhà trí thức của nhóm Thanh Nghị và Tri Tân như Nguyễn Văn Tố, Vũ Đình Hòe, Phan Anh, Hoàng Xuân Hãn, Nghiêm Xuân Yêm, Vũ Văn Hiền, Đinh Gia Trinh hoặc các nhân vật ở Nam bộ như Phan Văn Trường, Nguyễn An Ninh… Trong khi tiếp nhận phương Tây một cách sáng tạo, họ đã chuẩn bị cho một nước Việt Nam phát triển theo nghĩa hiện đại.

Ngoài ra, không bao giờ được phép quên Trần Trọng Kim. Ở Trần Trọng Kim, đôi khi chúng ta chỉ quan tâm tới khía cạnh chính trị mà bỏ quên sự đóng góp cho văn hóa của ông là rất lớn. Những công trình như hai cuốn Nho giáo và Việt Nam sử lược của ông đã đóng góp vào tự nhận thức của dân tộc.

Sau nữa – và đây là điều bây giờ chúng ta có thể nói được rồi – các trí thức ở miền Nam trước năm 1975 cũng có vai trò tiếp nối rất xứng đáng. Tôi vừa mới mua được một cuốn sách về ngành luật, nó bổ sung cho quan niệm của tôi về trí thức, đó là cuốn Lịch sử nghề luật sư ở Việt Nam của Phan Đăng Thanh và Trương Thị Hòa, do Nhà xuất bản Tổng hợp TPHCM xuất bản. Quan niệm của cuốn sách bộc lộ ngay trong phần bố cục: phần I (84 tr) nói về nghề luật thời Pháp thuộc, phần II (74 tr) nói về nghề luật thời Quốc gia Việt Nam 1949-1955 và Việt Nam Cộng Hòa 1955-1975, phần III (98 tr) nói về nghề luật thời Cách mạng. Nghĩ về đời sống tinh thần của miền Nam trước năm 1975, tôi nhớ tới từ các nhà giáo trung học cho đến các giáo sư đại học, các chuyên viên nghiên cứu khoa học xã hội trong đủ các bộ môn bao gồm lịch sử xã hội học, pháp luật kinh tế. Tôi thường tìm sách của Nguyễn Phương và Cao Văn Luận, Lý Chánh Trung và Nguyễn Văn Trung, Thanh Lãng và Nguyễn Hiến Lê, Trần Ngọc Ninh và Vũ Quốc Thúc… Chính họ đã mở đầu cho việc vận dụng các kinh nghiệm phát triển của Việt Nam trong thế giới hiện đại mà đến nay với chúng ta còn khá thích hợp.

Với những sự chuẩn bị như thế, dần dần dân tộc đã có một sự thức tỉnh thực sự, từ đó dẫn tới một sự phát triển theo nghĩa hiện đại. Có điều lịch sử Việt Nam nửa cuối thế kỷ 20 là sự lặp lại lịch sử các thế kỷ trước. Trong chiến tranh, con người mải hành động hơn suy nghĩ, xã hội lo đạt tới những mục đích trước mắt mà không nghĩ nhiều về chuyện phát triển, và trí thức cũng được đào tạo theo khuynh hướng đó. Ngày nay, ngay đến quan niệm về phát triển xã hội còn phải đang bàn bạc chưa ngã ngũ ra sao thì việc đào tạo con người nói riêng và trí thức nói chung xoay xở sao kịp.

TBKTSG: Sự trì trệ của xã hội Việt Nam thời phong kiến, mà như ông vừa nói, biểu hiện rõ là sự thiếu vắng một tầng lớp trí thức cơ bản và việc không đào tạo được những nhân vật lớn có vai trò mở đường về tư tưởng, theo ông xuất phát từ đâu?

– Ông VƯƠNG TRÍ NHÀN:  Như trên vừa nói, trong suốt thời phong kiến, từ khi Đinh Bộ Lĩnh, Ngô Quyền giành độc lập cho tới nhà Nguyễn là một sự trì trệ kéo dài, không có chuyển biến nào đáng kể, chưa hề có sự thức tỉnh bao giờ, chỉ có chuyện đám người này lên, đám người kia xuống, rồi “được làm vua thua làm giặc” ai thắng sẽ được công nhận, cứ xem sự tiếp nối từ nhà Lý sang nhà Trần là đủ thấy rõ.

TBKTSG: Điều gì đã xảy ra trong một xã hội mà con người chỉ lo “tồn tại”?

– Ông VƯƠNG TRÍ NHÀN:  Là người ta không nghĩ tới sự phát triển. Sau cái công thức bao quát ấy là hàng loạt hậu quả khác. Chiến tranh qua đi, tiếp theo là những thời kỳ hậu chiến tăm tối, con người quá mệt mỏi nên chỉ lo hưởng thụ, rồi là lo đền ơn đáp nghĩa. Người ta không tính chuyện sống khác đi mà chỉ bằng lòng được sống như cũ.
Nếu bảo rằng mỗi xã hội tồn tại được đều có nền văn hóa của mình thì phải nói thêm đó là thứ văn hóa để tồn tại chứ không phải văn hóa để phát triển.

Ngay từ thời trung đại, một cộng đồng muốn tồn tại cũng phải có những hồn cốt và những thiết chế văn hóa của mình. Nhưng trong điều kiện Việt Nam, ta chỉ cần giữ được nền văn hóa cổ truyền trong việc tổ chức làng xã cộng với sự vay mượn ở mức tối thiểu những kinh nghiệm tổ chức quốc gia ở nước láng giềng phương Bắc là đã đủ để tồn tại như cái mức chúng ta đã thấy.

Tiếp tục câu chuyện về xã hội chỉ lo tồn tại. Khi sự suy nghĩ bị hạn chế ở mức đơn giản nhất thì người ta không nghĩ tới chuyện tự nhận thức mình, không đặt ra những câu hỏi “mình là gì, thế giới này là gì”, “mình sẽ sống sao trong thế giới này”. Quan hệ với các dân tộc khác cũng rất khó khăn. Thấy kẻ khác từ nơi xa tới liền như kẻ thù, không cần tiếp thu và học ai khác, hoặc có học thì cũng chỉ lo học lỏm học mót, rồi liệu mà sống với nhau. Hệ quả là chúng ta rất khó phát triển theo cái nghĩa mà cả thế giới người ta vẫn hiểu.

Trong một xã hội như thế, giới ưu tú không thể phát triển, cái giới ưu tú ấy nếu có cũng còi cọc và luôn bị phá vỡ cấu trúc. Đến lượt nó, sự phát triển kém cỏi của giới trí thức lại làm cho cộng đồng cứ trì trệ mãi.
Do những khó khăn của thực tại, mối quan hệ giữa tình trạng yếu kém của giới trí thức với những khó khăn về phát triển trong quá khứ ngày nay cũng đang lặp lại. Trí thức ngày nay không bước qua được sự giằng níu của áo cơm và đám đông hỗn độn. Anh ta không đủ điều kiện vật chất lẫn tinh thần để suy tư về sự tồn tại, về trời đất, về các vấn đề nhân sinh, sự phát triển xã hội để kéo xã hội đi lên.

TBKTSG: Nếu nhìn rộng ra cộng đồng, hành trang phát triển của người Việt trong thời toàn cầu hóa cần thêm vào một thứ gì đó và bớt đi một thứ gì đó, thì theo ông, đó là những gì?

– Ông VƯƠNG TRÍ NHÀN:  Trước khi bắt tay hành động, cần đề cao sự suy tư, và khuyến khích những tìm tòi đời sống tinh thần. Trên con đường khó khăn của sự tự nhận thức nghiêm chỉnh, cần từ bỏ cái tự kỷ trung tâm luận, từ bỏ cái thói quen bằng lòng một đời sống đơn giản, tự phát thấp kém mà bấy lâu chúng ta cố khoác lên nó cái áo đôn hậu, tự nhiên. Và chúng ta cần thay đổi hẳn quan niệm về văn hóa. Văn hóa không phải là cờ đèn kèn trống, lễ hội, ngắm nghía thưởng ngoạn mà là chỉnh đốn cách quản lý quốc gia, truy vấn về hồn cốt, lối sống, lối nghĩ của chúng ta để thay đổi. Chúng ta đã nghĩ sai, nghĩ phiến diện về văn hóa và hành xử sai với văn hóa quá lâu rồi.

TBKTSG: Thế còn giới trí thức? Nhìn sang Fukuzawa Yukichi (nhà khai minh Nhật Bản, tác giả của cuốn Khuyến học) hay mới đây là Bá Dương (học giả Trung Quốc, tác giả Người Trung Hoa xấu lậu)… có thể thấy vai trò của trí thức trong phản tư, phản biện văn hóa, phong tục, tâm tính cộng đồng là rất lớn, có khi nhờ đó mà khai sáng, thay đổi cả vận mệnh một dân tộc. Làm sao để người trí thức Việt Nam cũng có được vai trò đó?

– Ông VƯƠNG TRÍ NHÀN:  Chỉ có thể phát triển nếu biết tự phê phán, cái mà chúng ta mong muốn xem như tinh thần chung chi phối cả xã hội thì cũng phải được xem như yêu cầu với chính mình. Tác động của chúng ta tới cộng đồng không phải thu hẹp lại ở những tô vẽ theo đuôi mà phải thực sự đóng vai người mở đường về tư tưởng. Tiếp sau quá trình tự nhận thức để nhận ra những hạn chế, việc tìm cách tự đào tạo lại chắc chắn sẽ mở ra nhiều thách thức nhưng cũng mang lại cho người trí thức niềm tự hào sâu xa: chúng ta phải trở thành những người có ích.

—————————

Trình độ trí thức xã hội chủ nghĩa đến như Vương Trí Nhàn chịu khó học hỏi mà còn thiếu sót vụng về như thế này thì lấy đâu người ra lãnh đạo đất nước?

Mời đọc bài viết :

NHÀ PHÊ BÌNH THỤY KHUÊ : “VIẾT LỊCH SỬ LÀ ĐI TÌM SỰ THỰC” (Hà Thủy Nguyên thực hiện)

http://bon-phuong.blogspot.com/2016/02/nha-phe-binh-thuy-khue-viet-lich-su-la.html

 

 

 

ĐIỂM TIN NGÀY 11-2-2016

Tháng Hai 12, 2016

 

ĐIỂM TIN NGÀY 11-2-2016

.

TỰ DO DÂN CHỦ CHO VIỆT NAM

http://www.tudodanchuvietnam.net/default.aspx

Điểm Tin Thứ Năm 11.02.2016

  • Sanders, Trump thắng ở New Hampshire (BBC) – Tỷ phú Donald Trump đã chiến thắng tại New Hampshire trong cuộc đua vào chức ứng viên tổng thống của đảng Cộng hòa.
  • Bầu cử sơ bộ đảng Dân Chủ : Bernie Sanders bứt phá nhờ cử tri trẻ (RFI) – Khởi đầu chiến dịch tranh cử trong thế yếu, hầu như không được nhiều người biết đến, tài chính thì eo hẹp, thế nhưng ở cuộc bầu cử sơ bộ trong đảng Dân Chủ để ra ứng cử tổng thống Mỹ hôm qua 9/02/2016 tại tiểu bang New Hampshire, ông Bernie Sanders đã giành chiến thắng áp đảo trước đối thủ Hillary Clinton, người được đánh giá là có đủ mọi điều kiện vượt trội trong cuộc chạy đua vào Nhà Trắng lần này.
  • Bắc Kinh sẽ đưa tiêm kích và tên lửa đến Trường Sa Hoàng Sa ? (RFI) – Sau khi bị bất ngờ trước việc chiến hạm Mỹ vào tuần tra bên trong vùng 12 hải lý quanh đảo Tri Tôn ở Hoàng Sa, Trung Quốc đã để lộ dấu hiệu muốn tăng cường lực lượng quân sự tại cả Hoàng Sa lẫn Trường Sa. Một bài viết trên báo mạng Asia Times ở Hồng Kông ngày 08/02/2016 đã trích dẫn báo chí Trung Quốc cho là rất có khả năng Bắc Kinh triển khai chiến đấu cơ và tên lửa tại Biển Đông.
  • Mỹ – Ấn Độ có thể tuần tra chung ở biển Đông (RFA) – Tin từ New Delhi sáng nay cho biết, Hoa Kỳ và Ấn Độ tiến hành thảo luận về việc Hải quân hai nước tuần tra chung, kể cả khu vực biển Đông. Động thái này có thể làm Trung Quốc tức giận vì họ đã công bố chủ quyền hầu hết khu vực biển Đông mà họ gọi là biển Hoa Nam.
  • Người dân Sài Gòn và Hà Nội trông đợi gì ở những bí thư mới? (RFA) – Vào ngày 4 tháng 2 vừa qua, chỉ vài ngày trước Tết nguyên đán, Tổng Bí thư đảng cộng sản Việt Nam Nguyễn Phú Trọng đã ký quyết định bổ nhiệm hai tân bí thư cho hai thành phố lớn nhất cả nước là Sài Gòn và Hà Nội. Người dân ở hai thành phố này kỳ vọng gì ở hai vị bí thư thành ủy mới?
  • Nga bắt giữ 200 người VN lao động bất hợp pháp ở Moscow (RFA) – Cảnh sát Nga phát hiện 10 xưởng may lậu ở vùng Orekhovo-Zuyevo ngoại ô Moscow và đã bắt giữ 200 người Việt đang lao động bất hợp pháp. Tin sáng nay cho biết nhà chức trách địa phương đã khởi tố vụ án hình sự về tội danh tổ chức nhập cư bất hợp pháp.
  • Khỉ gió… con bú dù! (RFI) –  Nhân dịp đầu năm Bính Thân 2016, RFI xin trích đăng bài viết của Giáo sư Nguyễn Dư tại Lyon, Pháp, nhà nghiên cứu văn hóa dân gian Việt Nam, về xuất xứ hình ảnh, ngôn ngữ liên quan đến con khỉ trong kho tàng văn hóa dân gian của Việt Nam.
  • Bắc Triều Tiên hành quyết tổng tham mưu trưởng quân đội (RFI) – Hãng thông tấn Hàn Quốc Yonhap hôm nay 10/02/2016 đưa tin, tổng tham mưu trưởng quân đội Bắc Triều Tiên Ri Yong-Gil đã bị xử tử đầu tháng Hai này vì tội lập một phe phái chính trị và tham nhũng. Đây là vụ mới nhất trong một loạt các vụ thanh trừng các quan chức cao cấp kể từ khi Kim Jong-Un lên cầm quyền
  • Những tính toán mạo hiểm của Bắc Triều Tiên (RFI) – Về khủng hoảng hạt nhân Bắc Triều Tiên, Le Monde hôm nay, 10/02/2016, có bài phân tích đáng chú ý của nhà báo Philippe Pons từ Tokyo với tựa đề « Các tính toán mạo hiểm của Bắc Triều Tiên ». Ngược lại với cách hiểu của nhiều người về tính chất « không thể dự đoán » của chế độ Bình Nhưỡng, bài phân tích nhấn mạnh Bắc Triều Tiên có « một chiến lược » phát triển vũ khí hạt nhân thực sự từ khoảng 30 năm nay, nhằm « thách thức » Hoa Kỳ và khẳng định « độc lập với Trung Quốc ». Toan tính của Bình Nhưỡng dựa trên niềm tin là Bắc Kinh, « dù bực bội, nhưng không mạo hiểm » đẩy « nước láng giềng hung hăng (Bắc Triều Tiên) » vào chân tường.
  • Tết này, ông Tập buồn lắm (VOA) – Hồng Kông và Đài Loan có vẻ như đang hội nhập trở về với quê Mẹ là lục địa, bỗng nhiên quay lưng với Bắc Kinh
  • Trung Quốc chỉ có một đồng minh thực sự là Pakistan (RFA) – Trung Quốc chỉ có một đồng minh thực sự và duy nhất. Nhật báo The New York Times ấn hành hôm thứ ba dẫn lời ông Diêm Học Thông Giám đốc Viện Quan hệ Quốc tế Đại học Thanh Hoa Bắc Kinh nhận định như vừa nêu.
  • Ý đồ bành trướng của Trung Quốc làm chi phí quân sự châu Á tăng vọt(RFI) – Trong năm 2015, châu Á nổi lên thành khu vực duy nhất trên thế giới có chi phí quân sự gia tăng. Bản báo cáo thường niên “Cán Cân Quân Sự 2016 -Military Balance 2016” của Viện Nghiên Cứu Chiến Lược Quốc tế IISS tại Luân Đôn công bố hôm 09/02/2016 đã nhận định như trên. Theo định chế này, nguyên do chủ yếu đến từ ngân sách quân sự ngày càng lớn của Trung Quốc.
  • Ca nhiễm virus Zika đầu tiên ở Trung Quốc (RFI) – Đêm qua, 09/02/2016, Tân Hoa Xã loan tin là một người đàn ông 34 tuổi, cư dân tỉnh Quảng Tây, từ Venezuela trở về Trung Quốc ngày 28/01, đã được chẩn đoán nhiễm virus Zika với những triệu chứng sốt cao, nhức đầu và chóng mặt.
  • Cảnh sát Ấn Độ dùng súng cao su (BBC) – Cảnh sát ở Ấn Độ nói sẽ sớm đưa vào sử dụng súng cao su (giàn thun) dùng đạn cay để kiểm soát các cuộc biểu tình.

——————————–

ĐỐI THOẠI

https://doithoaionline.wordpress.com/

.

Đối Thoại Điểm Tin ngày 11 tháng 2 năm 2016

Posted on 11/02/2016 by Doi Thoai

  • Tin Ngoài Nước-Tín Châu
  • Tin Trong Nước-Lê Hồng Lĩnh
  • Chuyện Việt Nam-Thanh Ly

Đọc tiếp →

———————

Đài Đáp Lời Sông Núi

http://radiodlsn.com/

Thứ Năm 11-02-2016

.

Theo dõi đài Đáp Lời Sông Núi qua:

Youtube

Twitter

Facebook

.

Youtube: THẢM HỌA ĐỎ BỘ MẶT THẬT CỦA ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM

.

Youtube: Sự Thật Hồ Chí Minh

.

Youtube: Ho Chi Minh, The Man and The Myth

.

Youtube: Cải cách ruộng đất

.

Youtube: Nhân Văn Giai Phẩm

.

—————————————

TTX VÀNG ANH

https://www.ttxva.net/

————————

Viet Studies

Thứ năm, 11 tháng 2, 2016

http://viet-studies.info/

Kinh tế Việt Nam

Văn Hóa & Giáo Dục

 

 

 

 

TIN & BÀI NGÀY 10-2-2016

Tháng Hai 12, 2016

 

TIN & BÀI NGÀY 10-2-2016

.

.

NHỮNG CHIẾC BÁNH VẼ MA MỊ (Kông Kông)

THƯ GỬI TỪ NGÀY CHƯA QUA, CHÚNG TA, TẤT CẢ VÌ TỰ DO VÀ LẼ CÔNG BẰNG! (FB Luật sư Lê Văn Luân)

LS LÊ VĂN LUÂN ĐÃ QUYẾT ĐỊNH TỰ ỨNG CỬ (Nhật Báo Ba Sàm)

HỒI KÝ TẠ PHONG TẦN : ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI (KỲ 27 & 28)

VẤN ĐỀ KHÔNG PHẢI LÀ TỰ ỨNG CỬ MÀ CẦN TẨY CHAY BẦU CỬ QUỐC HỘI CỘNG SẢN (Người Đưa Tin)

TỰ DO TÔN GIÁO BỊ ĐÀN ÁP & SỰ TRỐN CHẠY CỦA ĐỒNG BÀO THIỂU SỐ (Mặc Lâm – RFA)

TNLT NGUYỄN THỊ THÚY QUỲNH MÃN HẠN TÙ (tin tổng hợp)

QUÀ “ĐẶC BIỆT” SAU ĐH : MỖI CẢNH SÁT GIAO THÔNG LÀ MỌT “BỘ TRƯỞNG” ? (Nhà văn Võ Thị Hảo)

NHÌN TUYẾT NHỚ BA SÀM (S.T.T.D Tưởng Năng Tiến)

CÁCH MẠNG CÔNG NGHIỆP LẦN THỨ IV : Ý NGHĨA & CÁCH ĐÁP ỨNG (Klaus Schwab, WEF)

LÂM NGÂN MAI TỰ ỨNG CỬ QUỐC HỘI (FB Lâm Ngân Mai)

TÔI TIẾP TỤC ỨNG CỬ QUỐC HỘI (Luật sư Võ An Đôn)

PHIM KINH DỊ NĂM 2008 CHIẾU LẠI ? (Phạm Vũ Lửa Hạ)

TRÍ KHÔN CỦA TA ĐÂU ? (Phạm Vũ Lửa Hạ)

SUPER BOWL 50, MỸ CHƠI TỚI BẾN (Giao Chỉ, San Jose)

HOA THỊNH ĐỐN : TẾT & LỄ THƯỢNG KỲ ĐẦU NĂM BÍNH THÂN 2016 Ở EDEN CENTER (Tuyết Mai)

ÔNG ĐINH LA THĂNG VỚI SÀI GÒN (FB Song Chi)

ĐỂ HỘI NHẬP VĂN HÓA, HÃY THÔI SAY SƯA TỰ NGẮM MÌNH . . . (Phan Hồng Giang)

ĐIỂM TIN NGÀY 10-2-2016

TIN & BÀI NGÀY 9-2-2016

 

 

 

NHỮNG CHIẾC BÁNH VẼ MA MỊ (Kông Kông)

Tháng Hai 12, 2016

 

Những chiếc bánh vẽ ma mị

Kông Kông

Posted by adminbasam on 11/02/2016

https://anhbasam.wordpress.com/2016/02/11/6983-nhung-chiec-banh-ve-ma-mi/

 

Năm mới mọi người đều muốn đổi mới theo sự xoay vần của Đất Trời. Nên đổi mới là mong được tốt đẹp hơn chứ không phải xấu hơn. Như Đông tàn thì Xuân đến. Đảng CSVN cũng vậy, đặc biệt là sau Đại hội 12 được tổ chức trong những ngày áp Tết vừa qua. Nhưng họ đổi mới, đổi cũ hay ma mị?

Trước kia, ông Thủ tướng Võ Văn Kiệt thấy đường lối kinh tế “tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững chắc lên CNXH” đang thực hiện bị bế tắt, cả nước rơi vào cùng khốn, nên vội vã xé rào, chạy theo Kinh tế Tư bản để cứu chế độ, đánh tráo tên gọi thành Kinh tế Thị trường mà vẫn chưa yên tâm, sau đó phải thêm cái đuôi “theo định hướng XHCN” để tự ca ngợi thành quả. Cái gọi là Đổi mới!

Với người miền Bắc lúc đó thì đúng là Đổi mới. Vì từ nghèo đói, lạc hậu, mơ ước đơn giản chỉ là 3 Đ (đổng, đài, đạp) bỗng dưng có của ăn của để, đó là chưa nói đến việc cướp đoạt trắng trợn tài sản trong Nam, ồ ạt chở ra Bắc. Nhờ đó đảng CSVN tự ca ngợi mình. Người miền Bắc cũng hùa theo “biết ơn đảng” vì “đảng là quang vinh, tài tình và sáng tạo, là đỉnh cao trí tuệ”!

Với người miền Nam thì từ trước đã sung túc và Tự do cho dù bị chiến tranh tàn phá khốc liệt vì có nền tảng là Kinh tế Tư bản. Nhưng sau ngày 30/4/1975 từ sung túc bỗng bị tán gia bại sản nhanh chóng chỉ vì đường lối Kinh tế XHCN. Rồi từ tán gia bại sản lại gượng đứng dậy nhờ “cởi trói”! Do đó Đổi mới với người miền Nam là Đổi cũ (quay trở lại thời Kinh tế Tư bản).

Nhìn tổng thể tiến trình từ lúc đảng CSVN khởi động chiến tranh tàn phá miền Nam với chiêu bài “chống Đế quốc Mỹ xâm lược”, “chống Mỹ Ngụy và bọn Tư Bản Bóc lột” vì “Kinh tế Tư bản là con đỉa 2 vòi, một vòi hút máu nhân dân lao động trong nước, một vòi hút máu nhân dân lao động nước ngoài” mà cái giá phải trả là từ 3, 4 hay 5 triệu người Việt Nam chết thảm, đặc biệt là thế hệ trẻ của cả 2 miền Nam Bắc (!) thì rõ ràng đây chỉ là một vòng tròn khép kín đầy oan nghiệt!

Từ khởi điểm của chiếc vòng kim cô nầy, cho đến khi kết thúc là xương máu vung vãi mà mãi 46 năm sau, thân nhân của những người sinh Bắc tử Nam vẫn mong ngóng kiếm tìm hài cốt trong vô vọng!

Ngày đó con em họ vô Nam để tiêu diệt bọn “Tư bản Bóc lột” thì ngày nay bọn “Tư bản Bóc lột” đó đang là Độc quyền Tư bản Đỏ Bóc lột!

Và vì Độc quyền nên mức độ bóc lột còn tàn nhẫn hơn những gì mà lý thuyết cộng sản đã tuyên truyền suốt thế kỷ 20.

Tại sao phải hy sinh sinh mạng của người Việt Nam vô lý và nghiệt ngã đến như thế?​

Đạ​i ​​hội 12 mới vừa kết thúc đang là khởi điểm mới mà vận mạng đất nước và dân tộc có thể sẽ phải đối diện càng cay nghiệt hơn trước!

Vì phe cánh cộng sản miền Nam đang bị tước bỏ quyền lực một cách thâm hiểm, khác với cách loại bỏ Mặt trận Giải phóng miền Nam ngay sau khi “Thống nhất”, với một câu ngắn gọn: “Mặt trận giải phóng miền Nam đã hoàn thành sứ mạng lịch sử”, cho dù suốt trong thời chiến cộng sản miền Bắc không bao giờ dám xác nhận MTGPMN chỉ là tay chân của họ.

Bây giờ, ngay trước khi tiến hành Đại hội 12, chính ông Nguyễn Phú Trọng đã công khai xác nhận là chức vị Tổng Bí thư phải thuộc về người miền Bắc, dù thực tế xảy ra đã được hiểu ngầm như thế từ lâu! Nhưng giữa hiểu ngầm và công khai xác nhận rất khác nhau, nếu không muốn nói là khác nhau xa.

Sự xác nhận của ông Tổng Bí thư đã cho biết là dù đã trãi qua 40 năm “thống nhất” nhưng người miền Bắc luôn luôn nghi kỵ người miền Nam. Vì thế người miền Bắc phải là bộ não, sử dụng người miền Nam là tay chân. Như đã sử dụng Mặt trận Giải phóng miền Nam! Câu nói đó xuất phát ngay trước thềm Đại hội 12 chính là một Thông điệp: Đảng viên gốc miền Bắc phải biết sử dụng lá phiếu của mình để bầu cho người miền Bắc!

Vì thế chuyện người Bắc thống trị đất nước không còn là “tuyên truyền của bọn diễn biến hòa bình”, không còn là “chủ trương gây chia rẽ khối đoàn kết dân tộc của thế lực thù địch” mà chính là chủ truơng của đảng CSVN hiện tại! (Chuyện người Bắc thống trị đất nước – Nguyễn Văn Tuấn, 9/2/2016)

Đồng thời, theo tin tức chưa được kiểm chứng trên Facebook cho biết, là các giới chức Trưởng công an các thành phố, quận, huyện đến xã ấp từ Khánh Hòa trở vô Nam đều do người miền Bắc nắm giữ! Trong khi đó không hề có bất cứ Trưởng công an nào là người miền Nam được giao nhiệm vụ ở phía Bắc!

Tất cả những con số trần trụi đó tự nó không biết tuyên truyền. Chỉ nói lên sự thật.

Như vậy thì hy vọng gì từ sau Đại hội 12?

Và tại sao người Việt Nam cứ mãi sống trong hy vọng?

Đảng CSVN hy vọng thì đúng. Vì họ thiện nghệ việc dùng chiêu bài. Như chiêu bài chống tham nhũng là cách ma mị tốt nhất để xoa dịu sự căm phẫn với hy vọng kéo dài được tuổi thọ của chế độ. Do đó các lãnh đạo và báo chí cùng nhau đề cập việc chống tham nhũng, như là ưu tiên số một, nhưng thực chất chỉ sáo rỗng. Vì cội nguồn của tham nhũng vẫn còn trơ trơ đó.

Đó là vì đảng độc quyền lãnh đạo.

Còn với người dân, là nạn nhân bị bóc lột, thì chống tham nhũng được coi như một nhúm cỏ treo trước đầu ngựa để họ hy vọng. Vì chỉ có hy vọng mới giúp họ có sức chịu đựng.

Gắng sức chịu đựng để tồn tại!

Người tù hy vọng sẽ được minh oan. Người nông dân bị cướp đất hy vọng sẽ tìm được công lý. Người công nhân bị bóc lột hy vọng rồi sẽ vươn lên. Người dấn thân tranh đấu cho Tự do Dân chủ, bị tù ngục, hy vọng chính sự giam cầm phi pháp họ một ngày nào đó sẽ biến thành lửa cách mạng bùng lên…

Như vậy người Việt Nam đã được đảng cho “ăn” bao nhiêu miếng bánh vẽ có tên là Hy Vọng?

Ông Võ Văn Kiệt muốn cứu đảng khỏi bị sụp đổ nên phải Đổi mới theo Tư bản. Theo Tư bản là vứt bỏ đi xương máu của 3, 4 triệu người bị hy sinh oan uổng trong cuộc chiến huynh đệ tương tàn. “Chống Đế quốc xâm lược, chống Tư Bản bóc lột”!

Ông Nguyễn Văn Linh “cởi trói”! Dùng 2 chữ “cởi trói” là tự xác nhân người dân đã bị trói. Đã bị gông cùm. Nên được cởi trói thì hí hửng! Vì cởi trói là tự do. Nhưng dây nhợ cởi trói chưa kịp quăng vào thùng rác lịch sử đã vội vã trói trở lại. Tranh thủ được thời cơ “cởi trói” ngắn ngủi, giới văn bút có ngay được vài tác phẩm dám đào sâu vào thực trạng phân hóa cùng cực trong xã hội sau chiến tranh. Bây giờ những tác phẩm đó được ca ngợi như là “thành quả”, trong khi nếu sống dưới chế độ Tự do thì đó chỉ là chuyện rất bình thường, chẳng có gì mà ầm ĩ.

Nhưng hiện tại đã khác. Nhờ vào tiến bộ kỹ thuật vượt bậc của nhân loại, tự nó luồn lách được vào Việt Nam, như nước luồn vào khe hở. Internet đã là cơn bão dữ làm sụp đổ mọi bức tường bưng bít kiên cố nhất mà các chế độ độc tài vô phương chống đỡ. Do đó khi không thể bưng bít được nữa thì phải nương theo chiều gió để thổi vào dư luận. Đó là đảng đang có tư duy mới (!) để người dân hy vọng.

Vì thế những ngày vừa qua đã có vài phát biểu của vài chức sắc lớn của chế độ mang hơi hướm thời đại. Và những phát biểu đó tức khắc được ca ngợi. Ca ngợi đồng nghĩa là chờ đợi với hy vọng mới!

Như thế, cho dù chỉ là chiếc bánh vẽ nhưng vẫn còn có tác dụng!

Vì thế câu hỏi cần đặt ra là tại sao cứ mãi chờ đợi trong hy vọng?

Vì Tự do không thể tự nhiên mà có. Vì Hạnh phúc không thể tự nhiên mà có. Tự do, Hạnh phúc có được phải do nỗ lực thực hiện chứ không phải ngồi chờ được ban phát!

Vì, đó không phải là một món quà!

Ví dụ như những chiếc bánh vẽ to lớn thời ông Nguyễn Tấn Dũng còn đình đám trong vai trò Thủ tướng. Như Thông điệp đầu năm 2 năm về trước, nói về tính đa nguyên đa đảng là “xu thế thời đại”! Rồi những phát biểu chống Tàu cộng nẩy lửa tại diễn đàn quốc tế như “không có thứ hữu nghị viển vông”… tất cả vẫn còn vang vọng đó ấy thế mà Quốc Hội Việt Nam lại mời và trải thảm đỏ tiếp đón long trọng Tập Cận Bình (kẻ chủ trương nuốt trọn biển Đông, bắn giết ngư dân Việt và công khai đưa giàn khoan HD 981 vào sâu trong hải phận Việt Nam) đến trụ sở Quốc Hội đọc diễn văn!

Mùa Xuân là mùa của Hy Vọng nhưng liệu người Việt Nam có còn mê hoang với những chiếc bánh vẽ mang tên Hy Vọng? Những chiếc bánh mà đảng CSVN đã liên tiếp “mời ăn” suốt từ hơn 2/3 thế kỷ cho đến tận bây giờ!

____

FB Đinh Ngọc Thu

CÁI BÁNH VẼ

26-1-2013

 

Hai thằng anh em ruột bất đồng với nhau về cái bánh vẽ.

Thằng em bảo:

– Đó là cái bánh vẽ, không ăn được, ông mang về làm gì?

Thằng anh:

– Nói bậy, đây là cái bánh “thiên đường XHCN”, rất ngon, bổ, khỏe… tao mang về cho mọi người ăn.

Cãi nhau không xong, thằng anh lao vào đánh thằng em. Thằng em chống đỡ, rốt cuộc là 2 anh em đánh nhau. Mỗi bên kéo theo một số người, là những người thân ruột thịt trong gia đình, bạn bè và hàng xóm, về phe của mình.

Đánh nhau bao nhiêu năm nhưng bất phân thắng bại, hai anh em hụt hơi. Thằng anh đi vay vũ khí của bạn Nga và bạn Tàu, là nơi đã chỉ cho thằng anh cái bánh vẽ mang về nhà, để đánh thằng em. Thằng em cũng không vừa, đi mượn vũ khí của bạn Mỹ, chơi lại thằng anh.

Hai anh em tiếp tục đánh nhau hơn chục năm, hàng xóm láng giềng và người thân ruột thịt của hai anh em lần lượt ngã xuống trong trận đánh này.

Chẳng bao lâu sau thì bạn Mỹ thỏa thuận với bạn Tàu là để cho thằng anh thắng, bạn Mỹ không cho thằng em mượn thêm vũ khí nữa, còn bạn Tàu vẫn tiếp tục cung cấp vũ khí cho thằng anh. Cuối cùng thì thằng anh thắng, thằng anh tống cổ thằng em – với thương tích đầy mình – ra khỏi nhà.

Phe thằng anh chia nhau cái bánh vẽ, nhưng sau mấy chục năm vẫn không ăn được, mới nhận ra đó là cái bánh vẽ.

Bạn của thằng anh là Nga và Tàu trước đây đã cho mượn vũ khí, bây giờ bắt đầu đòi nợ. Gom hết của cải trong nhà mà chẳng còn bao nhiêu, chỉ trả được cho bạn Nga một ít, cũng may, bạn Nga đã xóa hết nợ. Còn bạn Tàu thì nhất quyết đòi thằng anh phải trả nợ vay mượn vũ khí bằng cái sân sau. Hết của cải trả nợ rồi, chỉ còn cái sân sau, thằng anh đành nhắm mắt cho bạn Tàu xiết nợ.

Phe thằng em còn một số người thân sống sót, cằn nhằn chuyện thằng anh để cho bạn Tàu siết nợ cái sân sau, là gia sản cha mẹ họ để lại. Thằng anh bị muối mặt, nên thỉnh thoảng cũng chữa thẹn bằng cách la lên: sân sau là của tôi, tôi có chủ quyền với cái sân sau nhà tôi.

La thì la, nhưng bạn Tàu đã cho người chiếm mất cái sân sau rồi, vì thỉnh thoảng thấy con cái của thằng anh ra sân sau hái chanh, hái ớt, bị bạn Tàu nã đạn, đứa bị chết, đứa bị què giò!

Kết quả là, có rất nhiều bạn bè và người thân theo 2 phe đã bỏ mạng trong cuộc chiến của hai anh em nhà này, gia đình họ tan nát, hai anh tới bây giờ vẫn không nhìn mặt nhau, lại còn mất cả cái sân sau, có nguy cơ mất luôn cái nhà thằng anh đang ở… tất cả chỉ vì CÁI BÁNH VẼ.

Đau thật là đau!

 

 

 

THƯ GỬI TỪ NGÀY CHƯA QUA, CHÚNG TA, TẤT CẢ VÌ TỰ DO VÀ LẼ CÔNG BẰNG! (FB Luật sư Lê Văn Luân)

Tháng Hai 12, 2016

 

THƯ GỬI TỪ NGÀY CHƯA QUA, CHÚNG TA, TẤT CẢ VÌ TỰ DO VÀ LẼ CÔNG BẰNG!

FB Luật sư Lê Văn Luân

Wednesday, February 10, 2016 at 3:19am

https://www.facebook.com/photo.php?fbid=1706360129607765

 

Chúng ta tranh đấu cho sự tự do và văn minh đúng nghĩa một cách ôn hòa dựa trên sự tôn trọng những quy định của luật pháp công bằng, nhưng chúng ta không chấp nhận những sự bất công hoặc hàm chứa sự bất công hay sự thực thi sai lệch mục đích của những đạo luật còn mơ hồ, đầy áp chế phi nhân tính nhằm cai trị bạo quyền theo ý chí của những kẻ nhân danh hay đại diện cho luật pháp.

Chúng ta tranh đấu cho những giá trị tiến bộ, sự văn minh, những lương tâm và đạo đức. Chúng ta đấu tranh là để cho tất cả mọi người đều hiểu rằng chúng ta tôn trọng pháp luật và những điều đúng đắn. Nhưng chúng ta cũng sẵn sàng cho mọi sự cáo buộc hoặc chấp nhận lao tù để thức tỉnh những lương tri của cộng đồng là cho những con người của và cả thể chế cai trị đó thấy được ta tôn trọng luật pháp của họ và dám chịu trách nhiệm với những gì mình làm.

Chúng ta tranh đấu cho tự do, cho nhân quyền, cho sự dân chủ và cho những phẩm giá của con người được nâng cao, và chúng ta không chấp nhận những đạo luật bất công hay được sử dụng là công cụ cho những cai trị bất chấp với chúng dân, với con người hay nhằm mục đích loại trừ, phân biệt một nhóm người hay bởi lợi ích của chính mình mà chà đạp lên quyền lợi chính đáng của cộng đồng, của xã hội.

Chúng ta sống để tôn trọng nhau, để bảo vệ những giá trị vĩnh viễn và cao đẹp của cuộc sống, chúng ta không cổ súy cho những hành vi bạo động bằng bất kể hình thức nào chống lại nhà nước nếu chính thể đó cùng luật pháp của họ luôn tôn trọng và bảo vệ người dân.

Chúng ta không cổ súy cho những hành động sai trái, thù hằn, xúi giục, kích động bởi những con người hướng chúng ta đến những giá trị bạo ngược, phi lý và bất công, vô đạo đức, đi ngược lại sự văn minh của con người.

Chúng ta chỉ cổ súy cho những lương tri và đạo đức, chỉ cổ vũ và khích lệ những tranh đấu cho những điều tốt đẹp hơn cho xã hội mà tạm thời chúng ta trở thành những kẻ mang xu hướng đối kháng hay sẽ là tội phạm trong mắt của những kẻ cầm quyền thiếu phẩm chất và cai trị bất công. Vì nếu để sự bất công ngự trị và tồn tại thì cũng đồng nghĩa chúng ta đều sẽ sẵn sàng trở thành những nạn nhân của hệ thống đó bất kỳ lúc nào bởi sự không rõ nghĩa hay theo sự áp chế bất quy tắc của nhà nước ấy.

Chúng ta đấu tranh cho những ranh giới và giá trị rõ ràng, chúng ta sẵn sàng đi vào những bất công để phá bỏ chúng, sẵn sàng chấp nhận chúng để chính thể ấy hiểu ta luôn tôn trọng luật pháp cho và bảo vệ những điều đúng đắn.

Chúng ta cần phá bỏ những rào cản ngăn ta đến với tự do. Chúng ta chấp nhận bị cáo buộc bởi sự bất công để đấu tranh cho những thứ bất công phải được dẹp bỏ.

Chúng ta không sợ những cáo buộc phi lý từ những bất công và sự suy diễn độc đoán, chủ quan. Bởi nó vốn dĩ thực sự không có giá trị dù họ có thể bắt bớ, nhốt giam hoặc hành hạ một vài người trong cộng đồng cần và đang đấu tranh cho lương tri và đạo đức.

Chúng ta không sợ sự bạo hành, súng ống, quân đội và công an, chúng ta chỉ sợ sự công bằng không được thực thi và luật pháp cho sự công bằng không được tôn trọng.

Chúng ta, tất cả vì tự do và lẽ công bằng.

Hãy cùng đoàn kết lại để có tự do và sự tôn trọng từ nhà nước mang danh đại diện cho dân chúng mà lại đang tìm cách can thiệp thô bạo vào đời sống tự do của những người dân.

COMMENTS . . . >>>

 

 

 

LS LÊ VĂN LUÂN ĐÃ QUYẾT ĐỊNH TỰ ỨNG CỬ (Nhật Báo Ba Sàm)

Tháng Hai 12, 2016

 

Luật sư trẻ Lê Văn Luân đã quyết định tự ứng cử

Posted by adminbasam on 11/02/2016

https://anhbasam.wordpress.com/2016/02/11/6989-luat-su-tre-le-van-luan-da-quyet-dinh-tu-ung-cu/

 

FB Trần Vũ Hải

11-2-2016

Ông Luân sinh năm 1985, lớn lên tại Bắc ninh. Trước khi tốt nghiệp Đại học Luật, ông đã học các đại học Bách khoa, Xây dựng ở Hà nội, nhưng ông quyết theo ngành luật vì phù hợp sở trường và nguyện vọng. Nguyện vọng lớn nhất của ông là viết một bản Hiến pháp mới của Việt nam và được thông qua.

Tuy mới hành nghề luật sư ở Hà nội, nhưng Luật sư Luân đã nhận những vụ được coi là nhạy cảm, làm việc hết mình, không sợ hiểm nguy, một luật sư dấn thân hiếm có, phù hợp tố chất của môt nhà chính trị thế hệ mới.

31 tuổi bắt đầu sự nghiệp chính trị, không phải là trẻ trên thế giới. Tôi tin Luật sư Luân sẽ là một trong những đại diện cho một thế hệ mới dẫn dắt Việt nam chỉ sau mười năm nữa, nhưng trước mắt ông cần vượt qua thử thách này. Với phong cách lãng tử, nhiều tài lẻ trong thể thao, văn hoá lại hùng biện cả trong nói và viết, tự tin nhưng biết lắng nghe, ông có đủ khả năng thu hút phiếu của cử tri trong một cuộc bầu cử dân chủ, sôi động.

Chúng ta hãy ủng hộ luật sư Lê Văn Luân!

____

FB LS Luân Lê

SƠ LƯỢC ỨNG VIÊN ỨNG CỬ ĐẠI BIỂU QUỐC HỘI

11-2-2016

 

  1. THÔNG TIN NHÂN THÂN

Họ tên: LÊ VĂN LUÂN. Giới tính: Nam
Sinh năm: 1985. Nơi sinh: Bắc Ninh.

  1. QUÁ TRÌNH HỌC TẬP

+ Năm 2003: Đạt giải 3 môn Hóa học cấp tỉnh.
+ Từ 2003 – 2004: Tôi học Khoa Dầu khí Đại học Mỏ Địa chất Hà Nội.
+ Từ 2004 – 2006: Tôi thi đạt 28 điểm vào Đại học Bách khoa Hà Nội và thi tiếp để được vào lớp do Pháp tài trợ học. Đồng thời năm 2005 tôi thi vào học tại Đại học Xây dựng lớp Xây dựng Dân dụng và công nghiệp.
+ Từ 2006 – 2010: Tôi học Khoa luật Đại học Quốc gia Hà Nội. Đạt nhiều học bổng khi học tại đây.
+ Năm 2013: Tôi thi đỗ và đứng trong tốp 10 người cao điểm nhất khu vực phía Bắc trong kỳ thi cấp chứng chỉ nghề luật sư quốc gia.

  1. HÀNH NGHỀ

Tôi đã hành nghề ngay từ khi ra trường, năm 2010, và theo những vụ án tranh tụng trong tất cả các lĩnh vực: Dân sự, Hình sự, Hành chính, Lao động,…

Tôi đã phân tích, bình luận và viết rất nhiều bài luận khoa học về pháp lý trong các lĩnh vực Dân sự và Hình sự, đặc biệt các lỗ hổng, sự mâu thuẫn, bất cập của các bộ luật, đạo luật hiện hành của Việt Nam. Có nhiều sáng kiến pháp lý như “Hợp đồng Điều đình”, đề xuất thêm 3 tội danh mới,…

Thành công vụ án theo thủ tục tái thẩm đầu tiên trong lịch sử tố tụng tại Hải Phòng cho hộ gia đình nghèo 13 con người.

Tham gia bào chữa một số vụ án cho người nghèo, có dấu hiệu oan sai như bà Vũ Thị Hải, cháu Đỗ Đăng Dư, bạn trẻ Nguyễn Viết Dũng, hoãn án tử tù cho Lê Văn Mạnh,… và nhiều vụ án khác.

  1. VÀI ĐIỀU LIÊN QUAN

Tôi có đam mê về Toán học như một phần máu thịt của mình. Và đặc biệt đã theo đuổi giải một giả thuyết toán học lớn “không tồn tại số hoàn hảo lẻ” từ 10 năm trước và vừa rồi tôi đã gửi cho tạp chí toán học quốc tế “Annals of Mathematics”, tôi nhận được phản hồi rằng cần hoàn thiện một trường hợp nữa thì mới hoàn thành toàn bộ chứng minh của mình.

Tôi đã có một cuốn Tùy Bút “Cho Đời Lãng Quên”. Có một tập thơ “Ru Lại Đời Nghiêng”. Tôi cũng có khả năng vẽ và đã có một bộ sưu tập những bức tranh chân dung chì đen trắng của mình.

Tôi tự lập, tự kiếm tiền và tự học trong tất cả mọi lĩnh vực, tự nghiên cứu, dù trong hoàn cảnh khó khăn và nhiều khắc nghiệt. Tôi học và không bị chi phối bởi những chủ nghĩa giáo điều và những học thuyết sai lầm, mâu thuẫn trong những giảng đường mà tôi đã đi qua của đất nước này.

Tôi mong muốn được cống hiến và góp lấy một chút tri thức bé mọn của mình cho một xã hội tốt đẹp hơn, công bằng và dân chủ hơn, đặc biệt trong lĩnh vực lập pháp của quốc gia.

Tôi biết có nhiều người con nước Việt đã thành đạt, có tâm huyết và tài năng hơn tôi rất nhiều. Nên mong rằng họ hãy ra ứng cử để đóng góp cho sự văn minh, dân chủ và công bằng cho đất nước chúng ta.

https://anhbasam.files.wordpress.com/2016/02/h1164.jpg?w=271&h=393

LS Lê Văn Luân. Ảnh: FB Trần Vũ Hải.

____

Vận động Ứng cử ĐBQH 2016

TÔI CÓ MẶT Ở ĐÂY

LS Lê Văn Luân

9-2-2016

 

https://anhbasam.files.wordpress.com/2016/02/h1165.jpg?w=323&h=374

Ảnh: LS Lê Văn Luân

Tôi đến đây không vì vấn đề của tuổi tác già hay trẻ hoặc vì bất kỳ một điều gì khác của cá nhân, ngoại trừ thông tin nhân thân mà tôi bắt buộc phải cung cấp cho các vị.

Tôi có mặt ở đây cũng không phải để nói về những điều tốt đẹp hay những lời hứa hẹn với những điều sẽ hành động trong tương lai, bởi nói một cách không hề khiêm tốn thì đã có và sẽ có rất nhiều những người khác có khả năng làm tốt hơn về những lời hứa và vẽ ra những lời tốt đẹp đó hơn tôi.

Tôi đến đây không phải để nói về những điều tốt đẹp, mà tôi có mặt ở đây để ngăn chặn những điều xấu. Chắc hẳn là vậy, bởi cứ dọn sạch rác thì ắt nhiên môi trường sẽ trở nên trong lành, chứ ta không thể làm mọi thứ tốt lên mà làm ngơ cho những thứ ngược lại cứ hiển nhiên tồn tại và chen lấn trong nó.

Tôi có mặt ở đây không phải để lại tiếp tục nói về những điều viển vông, tiếp tục trả lời những câu hỏi làm thỏa mãn các vị trong phút chốc, mà hãy để sáu tháng nữa hoặc ít hơn, tôi sẽ quay lại đây để trực tiếp giải quyết những vấn đề một cách thiết thực khi tôi đã có chức phận của mình.

Tôi đến đây không phải để lại tiếp tục việc vẽ nên những hình ảnh mỹ miều, nói về những điều tốt đẹp sẽ làm. Vì đó không phải khả năng của tôi. Và cũng vì tôi không thể nói về một mâm cơm ngon lành đủ vị trong khi trong túi tôi còn chưa có một xu và chưa cả đi ra đến chợ mua đồ. Hãy thiết thực hơn, vì chúng ta không thể sống trong những lời hứa suông và trong những ảo tưởng nữa. Tôi đến đây để làm việc chứ không phải để gửi đi một vài thông điệp tốt đẹp rồi bỏ quên nó khi đã có đủ lá phiếu bầu của các vị mà hưởng bổng lộc để sống đời riêng mình.

Tôi đến đây, để nói về công việc của các vị, để giải quyết nó, nếu tôi được bầu, vì lúc đó tôi tin rằng mình đã đủ thẩm quyền thiết thực, hợp pháp và hành động đúng như tôi đã luôn nghĩ đến khi đứng ở đây. Vì có các vị mới có tôi ở vị trí đó để làm việc, và đại diện cho chính quý vị.

Tôi có mặt ở đây, để nhận trách nhiệm lớn lao với các vị, với các thế hệ tiếp sau của chúng ta, với các chính sách giáo dục, luật pháp, môi trường, an sinh, quyền sống an toàn về tính mạng và tài sản của tất cả mọi người.

Tôi có mặt ở đây, để làm việc và sẽ làm việc một cách nghiêm túc như chính công việc nhà mình và với trách nhiệm của một con người. Niềm tin chỉ có được qua kết quả của hành động chứ không phải bởi lời nói của người mà số phận chính trị của họ còn phụ thuộc vào các vị và vì thế mà chưa thể bắt đầu để nói về những viễn tưởng hoàn toàn có thể không xảy ra.

Tôi có mặt ở đây, là để cho các vị thấy được một con người thật tâm, trung thực, ngay thẳng và sẽ luôn như vậy dù ở bất kỳ cương vị nào, và vì thế nếu các vị tìm kiếm một người như vậy để đặt niềm tin thì hãy lựa chọn để thay đổi một điều gì đó tốt hơn lên cho chính các vị trong 5 năm tiếp theo. Và tôi sẽ chỉ chịu trách nhiệm với chính quý vị. Vì các vị trả lương cho tôi qua tiền thuế của mình, bầu cho tôi chứ không phải một ai khác. Thì không có lý do gì để tôi phụ bạc và bội tín với các vị. Nếu vậy, hãy bãi miễn tôi và thay thế bởi một người xứng đáng hơn.

Xin cảm ơn các vị, và dù thế nào, lựa chọn ai, hãy tin rằng mình đã luôn chọn lựa cho và làm một điều đúng đắn.

Luật sư Lê Luân.

(Bài nói dành cho các cử tri trong những buổi hiệp thương)

 

 

 

HỒI KÝ TẠ PHONG TẦN : ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI (KỲ 27 & 28)

Tháng Hai 12, 2016

 

Đứng Thẳng Làm Người (Kỳ 28)

Tạ Phong Tần

Wednesday, February 10, 2016 6:13:54 PM

http://www.nguoi-viet.com/absolutenm2/templates/viewarticlesNVO.aspx?articleid=222413&zoneid=517

 

1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam

*

Tôi giơ ngón tay phải ra: “Có thương tích ở tay phải nè, và ở chân trái nữa.” Nhìn đồng hồ, lúc này đã trễ hơn 1 giờ rồi, tôi nói tiếp: “Bây giờ trễ quá rồi, tôi không đi thi nữa. Tôi đến bệnh viện khám lấy giấy chứng thương, để lâu mất dấu vết hết. Anh này phải bồi thường cho tôi (chỉ thằng áo sọc đang ngồi) vì thương tích ở chân trái là do anh này gây ra.” Nó giãy nảy: “Tôi phải lấy xe ra, tại sao lại giữ xe của tôi, giữ bao lâu?” Tôi nói: “Giữ một tháng. Tôi đề nghị anh Tân giữ xe lại hết.” Tưởng tôi nói thiệt, ông Tân vội nói: “Làm gì giữ đến 1 tháng lận, tôi cho chị cái giấy hẹn, thứ 6 đến gặp tôi giải quyết, chị lấy giấy này qua bệnh viện Sài Gòn khám thương tích đi.”

Lúc hỏi đến giấy tờ thì thằng áo sọc ngoài cái giấy chứng minh nhân dân cũ đến mức nhìn chữ đọc hổng ra thì không có giấy tờ gì khác. Theo quy định, khi lưu thông bằng phương tiện gì thì phải mang theo người đầy đủ giấy phép lái xe và giấy đăng ký loại phương tiện đó.

Không cần có trình độ nghiệp vụ gì, suy nghĩ chút xíu cũng thấy rõ ràng bọn an ninh dựng lên để cản trở tôi đi thi. Tôi biết chúng đã từng làm như vậy với nhiều người khác rồi. Không ai dại gì đi ăn vạ khi lỗi do mình gây ra, càng gọi công an tới xử lý thì càng bị thiệt hại. Không ai tự dưng không bị thương tích gì nhưng lại lăn kềnh ra nằm giữa đường kêu “gãy chân,” trừ phi người đó có “mưu đồ đen tối.” Người dân quanh đó đều khuyên: “Thôi không có gì to tát, tự thỏa thuận với nhau cho mau lẹ, kêu công an chi cho mất thời gian,” nhưng hai thằng này vẫn kiên quyết ăn vạ, đòi công an giải quyết, và hai thằng có thái độ rất thân mật. Khi người dân ngạc nhiên hỏi: “Ủa, hai người này quen thân nhau hả?” thì thằng áo sọc nói “Không” và lãng ra xa thằng áo trắng, nhưng vẫn kiên quyết bám chân tôi từng tấc đất. Cảnh sát giao thông cố ý làm ngay những công việc mà theo lẽ thường, không cần phải làm ngay. Hai chiếc xe của hai thằng này có đặc điểm giống y chang nhau mà cũng là đặc điểm chung của bọn an ninh chuyên làm “đuôi”: Không có kính chiếu hậu đúng quy định; Xe số đời mới đôn dên xoáy nòng gắn biển số đời cũ không có giá trị sử dụng, có thể hiểu đó là biển số giả; gắn biển số vào xe bằng cách khoan lỗ trực tiếp vào mặt trước biển số và gắn vào bằng 2 con ốc sắt to đùng, thấy gớm, giống y như cùng một lò sản xuất ra vậy; lái xe với tốc độ nhanh, trong khi đó tốc độ quy định trong nội thành, nội thị là không quá 30km/h; không mang theo người giấy đăng ký xe và giấy phép lái xe; rất “khoái” làm việc với cảnh sát giao thông và không bao giờ sợ bị phạt vạ dù phương tiện mắc rất nhiều lỗi.

Hậu quả của “màn kịch” kể trên là tôi phải làm đơn xin bảo lưu điểm thi 2 môn còn lại, môn thi của ngày hôm nay thì đợi 6 tháng nữa… thi chung với khóa sau. Tôi không ngạc nhiên về điều này nhưng ngạc nhiên là đến giờ này tại sao mình vẫn chưa chết, nếu tôi chết rồi thì có phải là “nhiều loại công cụ” mừng rơn vì được “phẻ” cả tinh thần lẫn thể xác rồi không.

Càng nghĩ, càng thấy căm thù bọn Cộng Sản chúng nó. Sự hèn hạ, dùng thủ đoạn bẩn thỉu, trái pháp luật đối với phần lớn người dân Việt Nam đều làm cho họ phải run sợ, cúi đầu khuất phục. Có người sợ chính bản thân họ bị khổ vì bình thường họ đã quen sống sung sướng, cơm bưng nước rót, cà phê, thuốc lá, rượu bia, gái gú, nhà cửa đầy đủ tiện nghi, mùa Đông có chăn êm nệm ấm, mùa Hè máy lạnh chạy ro ro, bước ra đường đã có xe hơi sang trọng… nên mới vào nhà tù đã không chịu nổi sự thiếu thốn, có vài ngày đã đầu hàng, mọp xuống lạy bọn công an Cộng Sản như con gián. Có người vì nặng gánh gia đình, nghe lời bọn công an dụ dỗ mà “nhận tội” theo ý chúng nó, tưởng rằng được về sớm thì yên ổn làm ăn. Thật ra loại người này rất đáng thương, đặt niềm tin nhầm “tướng cướp,” ra tù sớm cũng có thiệt, nhưng sống dưới sự quản chế của chúng chúng nó, làm gì phải có sự đồng ý của chúng nó, ra đường không dám gặp người quen, bạn bè cũ cảm thấy xấu hổ vì đã không giữ được phẩm chất, khí tiết làm người, chính mình nhổ nước miếng xuống đất rồi cũng chính mình liếm lên, thiên hạ trông vào còn ai coi mình là cái gì nữa, sống dật dờ như cái bóng như vầy chết còn sướng hơn.

Đối với tôi, chúng nó càng hành xử trái luật, càng dùng thủ đoạn xấu xa hiểm ác bao nhiêu thì sự căm hận trong lòng tôi càng lớn bấy nhiêu. Bọn chúng tưởng rằng như vậy sẽ đè bẹp tôi, nhưng chúng không hiểu rằng tôi ngang bướng, sự đê tiện của chúng giống như chế thêm dầu vào lửa, ngon lửa căm thù sôi sục trong lòng tôi ngày càng bừng lên mãnh liệt, chỉ chơ có dịp gặp điều tra viên là phát tiết ra ngoài, mà ông Trần Văn Cống là người trực tiếp hứng chịu những cơn thịnh nộ của tôi.

Có lần, tôi ngồi bắt chân chữ ngũ trên ghế trước mặt ông ta, ông ta làm ra vẻ tình cảm, chiếu cố, nói:

– Chị làm việc với tôi chị muốn ngồi sao thì ngồi, chớ người khác làm việc với tôi mà ngồi gác chân lên như thế là không được.

– Sao vậy? – Tôi hỏi lại: – Có luật nào quy định cấm tôi gác chân lên chân tôi không? Nếu có anh đưa văn bản ra cho tôi xem, tôi chấp hành liền. Nếu không có thì đừng nói. Tôi gác lên chân tôi chớ tôi có gác lên chân anh đâu mà anh khiếu nại, phản đối.

Ông Cống làm thinh luôn. Coi như ông ta ra chiêu này đã bị tôi cho “đo ván” ngay lập tức.

(Còn tiếp)

*
*

Đứng Thẳng Làm Người (Kỳ 27)

Tạ Phong Tần

Sunday, February 7, 2016 12:24:13 PM

http://www.nguoi-viet.com/absolutenm2/templates/viewarticlesNVO.aspx?articleid=222239&zoneid=517

 
1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam

*

Thằng mặc áo trắng ép xe tôi qua làn đường ô tô, xe không hề hấn gì nhưng tự ngã ra và nằm lăn ra la toáng lên là bị gãy chân trong khi xe tôi không hề đụng vào anh ta. Thằng áo sọc cũng tự đụng vào tôi, xe và người không hề hấn gì nhưng cũng la toáng lên ầm ĩ là bị bể xe, định giật chìa khóa xe tôi, khi giật không được và bị người dân xung quanh bu vào xem đông quá thì vội vàng móc điện thoại ra gọi công an. Nhưng khi nó thấy tôi cũng lấy điện thoại ra gọi thì quát ra lệnh: “Chị không được gọi điện thoại. Chị gọi cho ai?” Tôi quát lại: “Tôi cũng gọi cho công an. Anh lấy quyền gì ngăn cản tôi?” Anh ta hùng hổ xông vào tôi, nhưng có một một số anh em bảo vệ, nhân viên ngân hàng “kiến sự bất bình” đã ra tay can thiệp. Một anh cao lớn (ăn mặc có vẻ như cán bộ ngân hàng) lớn tiếng: “Anh gọi điện thoại là quyền của anh, chị kia gọi điện thoại là quyền của người ta, anh làm gì ngăn cản không cho gọi.” Quay sang tôi, anh này nói: “Chị cứ gọi cho người nhà đi, không ai dám làm gì đâu.”

Người dân ở đó ai cũng nói: “Cứ để xe y nguyên đó, đợi CSGT tới, chị vô trong đứng đi, đứng ngoài này coi chừng bị giật đồ.” Khi thằng áo sọc định dời xe thì bị hai người đàn ông quát: “Anh để y nguyên đó, không được dời đi,” nó hậm hực vô lề đường đứng. Còn thằng áo trắng la làng là gãy chân cũng tự vào trong lề đường ngồi lúc nào không biết nữa.

Đợi hơn 15 phút mới thấy có 2 cảnh sát áo xanh tới “bảo vệ hiện trường.” Thấy cảnh sát tới, thằng áo sọc dìu thằng áo trắng đi cà nhắc (thấy kiểu đi là biết giả bộ rồi) lên xe taxi, nói là “cấp cứu,” không kịp để cho hai cảnh sát nhìn mặt và hỏi giấy tờ.

Tôi trình bày với 2 công an đúng 5 giờ chiều (tức 17 giờ) tôi phải có mặt ở phòng thi, bây giờ các anh cứ giữ xe, giữ giấy tờ của tôi, tôi đi thi xong quay trở lại. Hai anh này còn đang ậm ừ thì thằng áo sọc (luôn theo rình từng bước chân của tôi) vội la lớn lên: “Chị đụng người ta gãy chân, đụng tôi bị thương, bể xe hết mà tính đi đâu, phải ở lại đây cho công an giải quyết.” Thái độ nó như sẵn sàng xông vào “xé xác,” “ăn thịt” tôi. Chúng nó cùng nhau dựng một màn kịch vụng về nhằm kéo dài thời gian không để tôi đi thi. Diễn viên tiếp theo là Thái Đăng Tân (trung tá) Đội Cảnh Sát Giao Thông quận 1 (số 21 Trịnh Văn Cấn). Tôi đã nói thẳng vào mặt Thái Đăng Tân để ông ta báo cáo lại cho mấy thằng khốn an ninh nghe:

– Tôi nói cho anh biết, tôi từng làm công an, mấy vụ này tôi làm nhiều rồi, không cần thiết phải ghi lời khai hay tự khai gì ngay bây giờ hết. Anh lập biên bản sự việc, khám xe đi, lời khai thì tôi thi xong trở lại ghi sau. Anh muốn gây khó khăn, cản trở tôi đi thi thì cứ nói thẳng, đừng làm bộ nữa!.

Ông Tân cười ngượng nghịu trả lời:

– Tôi làm khó chị làm chi, ích lợi gì cho tôi. Hồi trước chị làm công an ở đâu, bộ phận nào?.

– Tôi công tác ở Anh Ninh Điều Tra Bạc Liêu.

Ông Tân kêu“Ồ” lên ngạc nhiên:

– An Ninh Điều Tra à? Ở đó nghề giỏi lắm đó.

Tôi trả lời:

– Cũng bình thường như người khác thôi!

Thấy ông trung tá có vẻ “xìu” khi nói chuyện với tôi, thằng áo sọc chõ mồm vào ý chỉ đạo, giục ông ta làm theo ý nó.

Mỗi lần như vậy, tôi lại quay sang nhìn thẳng vào mặt nó nghiêm giọng:

– Tôi đang làm việc với anh này, tôi không nói chuyện với anh. Đây là cơ quan công an, không phải chỗ để anh muốn nói gì thì nói.

Thằng áo sọc lại cụp mắt xuống ngồi im.

Khi làm biên bản khám dấu vết xe, chính ông Tân xem xét kỹ từng dấu vết trên các xe rồi buộc miệng nói: “Trời ơi, thằng này (chỉ xe Future đen-đỏ) bộ nó xỉn dữ lắm sao mà chạy như vậy.” Ông lấy thước chỉ từng chỗ: “Chị coi nè, sơn đen trên xe này (Future đen-đỏ) nó dính hết qua xe chị rồi.” Xem đến xe tôi, ông Tân kêu lên: “Trời, nó đụng xe chị mạnh dữ vậy đó hả, coi nè. Tôi ngạc nhiên không hiểu tại sao là bị đụng mạnh thế này mà chị không bị làm sao cả.” Tôi muốn nói: “Trời thương anh ơi. Người tính không bằng Trời tính,” nhưng tôi nghĩ có nói thế thì ông Tân cũng không hiểu nên nói: “Tôi luôn đi đúng luật và đúng tốc độ quy định.” Người CSGT trẻ đang ngồi viết biên bản khám xe cũng thêm vào: “Ừ, lạ thiệt đó, đụng vậy mà chị hổng bị sao cả.”

Tôi biết những câu ông Tân và cán bộ cảnh sát giao thông kia nhận xét về việc đụng xe là rất thành thật. Ơn trên đã che chở cho tôi.

Còn cái xe Future đen xanh của thằng áo sọc thì ngoài dấu cao su từ gác chân trước xe tôi dính vào bửng xe bên phải của nó chút xíu thì không có dấu vết gì khác, xe còn nguyên vẹn, bản thân nó không có thương tích gì dù mồm nó luôn gào là “bị thương” (từ phía sau ủi tới người khác mà kêu mình bị thương mới lạ chứ).

(Còn tiếp)

—————————–

Hồi Ký Tạ Phong Tần:

*

Đứng Thẳng Làm Người (Kỳ 26)     Wednesday, February 3, 2016 7:10:27 PM

Đứng Thẳng Làm Người (Kỳ 25)     Sunday, January 31, 2016 3:06:01 PM

Đứng Thẳng Làm Người (Kỳ 24)     Wednesday, January 27, 2016 7:15:57 PM

Đứng Thẳng Làm Người (Kỳ 23)     Sunday, January 24, 2016 4:39:24 PM

Đứng Thẳng Làm Người (Kỳ 22)     Wednesday, January 20, 2016 6:16:59 PM

Đứng Thẳng Làm Người (Kỳ 21)     Sunday, January 17, 2016 3:18:27 PM

Đứng Thẳng Làm Người (Kỳ 20)   Wednesday, January 13, 2016 6:59:06 PM

Đứng Thẳng Làm Người (Kỳ 19)     Sunday, January 10, 2016 3:16:44 PM

Đứng Thẳng Làm Người (kỳ 18)     Wednesday, January 6, 2016 1:57:37 PM

Đứng Thẳng Làm Người (Kỳ 17)     Sunday, January 3, 2016 2:37:07 PM

Ðứng Thẳng Làm Người (Kỳ 16)     Wednesday, December 30, 2015 2:07:52 PM

Đứng Thẳng Làm Người (Kỳ 15)     Sunday, December 27, 2015 4:33:50 PM

Ðứng Thẳng Làm Người (Kỳ 14)     Wednesday, December 23, 2015 3:24:23 PM

Đứng Thẳng Làm Người – Kỳ 13    Sunday, December 20, 2015 5:39:45 PM

Ðứng Thẳng Làm Người – Kỳ 12      Wednesday, December 16, 2015 3:57:05 PM

Ðứng Thẳng Làm Người (Kỳ 11)     Wednesday, December 16, 2015 4:44:26 PM

Đứng Thẳng Làm Người (Kỳ 10)     Wednesday, December 9, 2015 1:00:29 PM

Đứng Thẳng Làm Người (kỳ 9)     December 5, 2015 3:46:12 PM

Đứng Thẳng Làm Người (kỳ 8)     Wednesday, December 2, 2015 12:53:45 PM

Đứng Thẳng Làm Người (Kỳ 7)     Saturday, November 21, 2015 5:40:07 PM

Đứng Thẳng Làm Người (kỳ 6)      Saturday, November 21, 2015 5:28:16 PM

Đứng Thẳng Làm Người (kỳ 5)      Saturday, November 21, 2015 5:10:49 PM

Ðứng Thẳng Làm Người (Kỳ 4)     Wednesday, November 18, 2015 1:28:10 PM

Ðứng Thẳng Làm Người (kỳ 3)     Wednesday, November 11, 2015 3:47:02 PM

Đứng Thẳng Làm Người (Kỳ 2)     Saturday, November 7, 2015 5:21:51 PM

Khởi đăng Hồi ký Tạ Phong Tần: ‘Đứng Thẳng Làm Người’     Wednesday, November 4, 2015 5:26:07 PM

 

 

 

VẤN ĐỀ KHÔNG PHẢI LÀ TỰ ỨNG CỬ MÀ CẦN TẨY CHAY BẦU CỬ QUỐC HỘI CỘNG SẢN (Người Đưa Tin)

Tháng Hai 12, 2016

 

Vấn đề không phải là tự ứng cử mà cần tẩy chay bầu cử Quốc hội cộng sản

Người Đưa Tin

2/11/2016  155 Comments

http://danlambaovn.blogspot.com/2016/02/van-e-khong-phai-la-tu-ung-cu-ma-can.html#more

 

Để thúc đẩy tiến trình dân chủ hóa đất nước đòi buộc phải đa nguyên đa đảng. Một khi cộng sản còn độc tài toàn trị bằng điều bốn HP thì việc tự ra tranh cử không có giá trị và đạt được mục tiêu xây dựng dân chủ. Đã là cộng sản thì bản chất như nhau, khát vọng quyền lực biến người theo cộng sản nhìn đâu cũng thấy kẻ thù, kể cả đồng chí, đồng đảng, đồng bọn cộng sản đều chung ý thức giết lầm hơn bỏ sót (1) đã có từ thập niên 40, tiền đề cho “cuộc cách mạng long trời lở đất” do Hồ Chí Minh chủ xướng trong CCRĐ. Cũng như Lê Đức Thọ lúc sinh thời đã từng khẳng định “Luật là tao -Tao là luật” (2), điều đó cho thấy các kiến nghị cũng như đơn thư tố cáo đối với đảng cộng sản chỉ là trò đùa không hơn kém. Hành động khuyến khích người dân tẩy chay bầu cử thiết thực hơn là tuyên bố của một vài cá nhân tự ra ứng cử, khi biết chắc, biết trước nhà cầm quyền cộng sản không thể chấp nhận. Hành động mà biết trước kết quả không hay thì nên chuyển hướng là điều cần thiết.

Phát động và khuyến khích người dân tẩy chay bầu cử QH cộng sản ngay bây giờ

Ngày 22 tháng 05 là ngày bầu cử quốc hội cộng sản. Guồng máy tuyên giáo sẽ cờ xí rợp trời, loa phường sẽ thi nhau mở hết công xuất kêu gọi toàn dân đi bầu để hợp thức hóa QH bù nhìn qua hình thức đảng cử dân bầu (3). Điều đó cho thấy lá phiếu của người dân không hơn mảnh giấy lộn. Thậm chí báo cộng sản còn đưa tin “Cần luật hóa cho phép chạy chức, chạy quyền”. (4) Lá phiếu bầu của người dân chưa nắm bắt thông tin vô tình tiếp tay cho đảng cộng sản duy trì quyền lực cách hợp pháp trong mắt nhìn với thế giới bên ngoài rằng VN là thể chế dân chủ, dù họ thừa biết hình thức bầu cử trong chế độ cộng sản tại VN chỉ là trò đại bịp.

Hơn năm triệu người dân truy cập tin tức trên Internet hàng ngày không phải là số nhiều so với 90 triệu dân, bởi trong đó hơn bốn triệu là đoàn viên và đảng viên cộng sản. Cần nhìn vào thực tế đó để thấy các trang Web ngoài tầm kiểm soát của đảng cộng sản chưa đủ mạnh để đưa thông tin xác thực đến với người dân. Nói cách khác, đại đa số người dân vẫn mù thông tin với hiện tình đất nước. Người dân không vô cảm như một số người cho rằng “dân ngu hèn”. Cái lỗi (nếu có) thuộc về tầng lớp trí thức chưa biết cách chuyển giao thông tin đến từng người dân bằng báo giấy hoặc truyền đơn, tờ rơi v.v… Hay ít ra phổ biến mạnh hơn nữa về Luật Quốc Tế Nhân Quyền mà đảng cộng sản đã tham gia ký kết thực hiện. Chỉ khi nào người dân ý thức rõ quyền làm người của họ đã và vẫn đang bị đảng cộng sản tước đoạt nhiều thập niên qua thì khi ấy người dân sẽ có thái độ phản kháng đúng mực, có thể ngoài sức tưởng tượng của các nhà “tiên tri”.

Hình thức bầu cử trong chế độ cộng sản cũng là hình thức đấu tố sát hại lẫn nhau để tranh giành quyền lực

Thực tế cho thấy đảng cộng sản không phải là một khối thống nhất. Chúng luôn chia phe nhóm lợi ích và đấu đá lẫn nhau, kể cả kỳ thị Nam-Bắc thể hiện qua lời nói Nguyễn Phú Trọng “Tổng bí thư phải là người miền Bắc, có lý luận” (5). Sự kỳ thị Nam-Bắc không chỉ từ cửa miệng Nguyễn Phú Trọng, nó còn ăn sâu vào tiềm thức của đảng cộng sản trên nguyên tắc chia để trị, và như vậy là Trung cộng đã thành công trong việc phân tán nội lực Dân tộc VN, mà kẻ tiếp tay không ai khác ngoải đảng cộng sản.

Không phải bây giờ mà từ ngàn năm trước nước Tàu luôn nuôi ý đồ thôn tính VN, gây tỵ hiềm giữa các vùng miền để thực hiện mưu sâu kế độc. Không phải hàng tướng lãnh không biết nhưng vì bổng lộc hoặc cuồng xuẩn 16 vàng – 4 tốt và cũng có thể là lưu manh chính trị như Nguyễn Phú Trọng… Nhà cầm quyền cộng sản luôn đặt sự tồn vong của đảng cộng sản lên trên vận mệnh của Dân tộc, như Nguyễn Phú Trọng từng tuyên bố cương lĩnh đảng nằm trên HP (6). Điều đó cho thấy sự độc tài toàn trị phi dân chủ của đảng cộng sản trong mỗi tuyên truyền luôn nằm trên băng rôn, khẩu hiệu trải dài từ Nam chí Bắc chỉ nhằm mục đích mị dân để giữ đảng (7)

Không chấp nhận hình thức đảng cử dân bầu để thúc đẩy tiến trình dân chủ hóa đất nước

Dẫu có trăm người tự ra ứng cử cũng chỉ gây được chút tiếng vang rằng VN đã “thức tỉnh”? Đó là chuyện mơ hồ nếu không nói là hoang tưởng nhằm tự an ủi bản thân hoặc xoa dịu dư luận trước các kỳ bầu cử QH sắp tới. Điều cần làm là khuyến khích người dân không đi bầu, tọa kháng tại nhà không thể bị kết tội chống nhà nước cộng sản. Bầu cử là hình thức tự do đồng nghĩa người dân có quyền bỏ phiếu trắng, không bầu chọn cho bất cứ cá nhân nào là cũng đã thể hiện quyền công dân chính trực. Tương tự như vậy, người dân có quyền treo hoặc không treo cờ đỏ sao vàng biểu tượng của đảng cộng sản bởi đó không phải là lá cờ tổ quốc do HCM mang về VN áp đặt (8). Giúp người dân hiểu rõ cội nguồn Dân tộc cũng là hành động chống lại sự tuyên truyền bịp bợm của tuyên giáo cộng sản.

Muốn hay không cũng phải thừa nhận người dân vẫn “đói” thông tin. Báo chí tự do không chỉ quanh quẩn trên các trang mạng mà cần đi vào đời sống người dân bằng báo in, báo giấy. Để làm được điều này cần có sự hậu thuẩn của các Mạnh Thường Quân. Có thể sẽ gặp nhiều trở ngại nhưng không bất khả thi vì đó là nhu cầu có thực, ít ra trong bối cảnh hiện tại. Bởi anh hàng thịt hay chị hàng cá… gần như ít người biết nhiều về Internet. Báo giấy mang đến nguồn tin phong phú cho người dân. Có khai được Dân Trí mới Chấn Dân Khí để thúc đẩy tiến trình dân chủ đến thành công.

Kết luận

Khẩn thiết đề nghị tầng lớp nhân sĩ trí thức không cộng sản hướng dẫn về pháp luật rằng người dân có quyền không đi bầu mà không bị nhà cầm quyền cộng sản ghép vào bất cứ tội danh gì. Không treo cờ đỏ sao vàng cũng là hành động bất tuân dân sự. Không có bất cứ điều luật nào của cộng sản bắt buộc phải treo hoặc không treo cờ. Treo cờ cộng sản khác nào làm tủi hàng triệu oan hồn nạn nhân cộng sản, đặc biệt là hàng ngàn đồng bào Huế bị cộng sản sát hại vào tết Mậu Thân 1968.

Sài gòn 11.02.2016

Người Đưa Tin

danlambaovn.blogspot.com

__________________________

Tài liệu tham khảo:

(1) Vài câu chuyện về Cải cách ruộng đất.

http://hieuminh.org/2014/09/10/tu-cai-cach-ruong-dat-thoi-ao-lang-den-cai-cach-the-che-thoi/

(2) Luật là tao, tao là luật

http://www.trinhanmedia.com/2012/05/luat-la-tao-tao-la-luat.html

(3) Cần xóa cơ chế “Đảng cử dân bầu”

http://tuoitre.vn/tin/chinh-tri-xa-hoi/20140616/can-xoa-co-che-dang-cu-dan-bau/613128.html

(4) Cần luật hóa cho phép chạy chức, chạy quyền

http://baodatviet.vn/chinh-tri-xa-hoi/can-luat-hoa-cho-phep-chay-chuc-chay-quyen-2214305

(5) Truyền thông trong nước với đại hội đảng. Tổng bí thư phải là người miền Bắc, có lý luận

www.rfa.org/…/power-struggle-among-vcp-leader-insocial-media-vs-stat...

(6) Vì sao đảng cố giữ điều 4 hiến pháp

http://danlambaovn.blogspot.com.tr/2013/11/vi-sao-ang-co-giu-ieu-4-hien-phap.html

(7) Những sự thật cần phải biết (phần 17) – Ngu dân và mị dân để giữ đảng

http://danlambaovn.blogspot.fr/2013/08/nhung-su-that-can-phai-biet-phan-17-ngu.html

(8) Hồ Chí Minh trả lời nhà báo nước ngoài về ý nghĩa của cờ đỏ sao vàng.

http://danlambaovn.blogspot.com/2015/02/ho-chi-minh-tra-loi-nha-bao-nuoc-ngoai.html

155 Comments

 

 

 

TỰ DO TÔN GIÁO BỊ ĐÀN ÁP & SỰ TRỐN CHẠY CỦA ĐỒNG BÀO THIỂU SỐ (Mặc Lâm – RFA)

Tháng Hai 12, 2016

 

 

Tự do tôn giáo bị đàn áp và sự trốn chạy của đồng bào thiểu số

Mặc Lâm, biên tập viên RFA
2016-02-11

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/the-escape-of-ethnic-minorities-ml-02112016105729.html

.

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/the-escape-of-ethnic-minorities-ml-02112016105729.html/tre-em-h-mong-622.jpg/image

Con em đồng bào thiểu số tị nạn tại Thái Lan. RFA

Trong nhiều năm nay, bên cạnh đồng bào các dân tộc thiểu số vùng Tây nguyên chạy sang Thái Lan tỵ nạn có một nhóm người thuộc sắc tộc H’Mông tại 6 tỉnh miền Bắc chạy sang Thái từ năm 2011, sau khi các chiến dịch đàn áp đạo Tin Lành nổ ra khắp các khu vực có người H’Mông sinh sống. Mặc Lâm tìm gặp cộng đồng nhỏ bé này đang sống xa quê hương vào ngày đầu năm mới.

Đời sống cực kỳ khó khan

Tha hương, lưu vong, hay tỵ nạn, di cư… tất cả những cụm từ này đều thích hợp khi mô tả cuộc sống của cộng đồng người dân tộc thiểu số H’Mông đang sống chui rúc trong các khu của người Thái gốc Hoa để chờ đợi quyết định quy chế tỵ nạn của Cao Ủy Liên Hiệp Quốc.

Kiếm sống hàng ngày là một thử thách rất lớn đối với họ khi bản chất thực thà, hiền lành và khá thụ động khiến người bản xứ đôi khi lợi dụng khi thuê mướn họ làm việc.

Đời sống cực kỳ khó khăn ấy vẫn không cản được bước chân tỵ nạn của họ trong ba năm liền từ năm 2011 tới năm 2014 mới chấm dứt. Không thể nói họ lìa bỏ Việt Nam vì đời sống vật chất khó khăn vì sự thương khó của người miền núi không cần phải kiểm chứng. Lý do thúc đẩy họ rời bỏ rừng núi, bản làng để ra đi là vì niềm tin tôn giáo của họ bị sách nhiễu, đàn áp và thậm chí có người đã ngã xuống vì tranh đấu cho quyền được thờ phượng Thiên Chúa của họ.

Trong ngày đầu năm khi cái tết Bính Thân vừa bắt đầu vào ngày mùng một, chúng tôi có mặt cùng với cộng đồng nhỏ bé này tại Ban Thik, một khu vực cách thủ đô Bangkok khoảng 20 cây số. Ngồi giữa những đồng bào của mình tại xứ người trong ngày đầu của một năm mới tạo cho chúng tôi cảm giác ấm áp từ sợi dây vô hình của hai tiếng đồng bào với nhau tuy nhiều người trong số họ không nói rành tiếng Việt. Một người gốc Thái đen cho chúng tôi biết hoàn cảnh của ông:

“Đã 6 năm tôi xa gia đình rồi thỉnh thoảng liên lạc với nhau vì sợ nó theo dõi nó rình nó bắt nên chúng tôi không liên lạc với gia đình. Trước đây tôi là mục sư hầu việc Chúa sang bên này thì cũng phải đi làm. Đi phụ hồ,. vác phi (sắt) vác xi măng lên tầng 4. Chúng tôi đến Thái thì tiếng nói bất đồng sáu tháng không được đi làm mới làm đây thôi. Mình không biết tiếng nên nó cũng chặn mình. Có hai trăm rưỡi bath một ngày làm từ 9 giờ sáng đến 11 giờ đêm.”

Kế bên là một phụ nữ có khuôn mặt khá giống người Tày vùng rừng núi phía Bắc chị cho biết là người tỉnh Lai Châu và cuộc trốn chạy của chị tới vùng đất này là cả một bi kịch cho gia đình chị:

“Em ở tỉnh Lai Châu. Sang Campuchia đã 4 năm sang Thái này mới 10 tháng. Đời sống ở đây nói chung mình làm thì vất vả lắm so với Việt Nam của mình. Việc làm thì đối với người Việt người ta bắt mình làm nặng lắm. Thời gian thì nhiều mà mình không biết tiếng của họ bắt mình làm nặng lắm. Cuộc sống ở đây nói chung riêng em thì em muốn sống ở Việt Nam chứ không muốn sống xa quê hương tí nào cả. Lòng của em thì rất là nhớ quê và nhất là những ngày Tết này. Xa gia đình xa cha mẹ xa anh xa em. Lâu rồi ngay cả khi mẹ em chết em cũng không dám về. Mẹ chết hôm tháng 6 năm ngoái mà em chỉ gọi về cho gia đình thôi chứ em không dám về.

Khi gặp người Việt mình sống tại Thái thì rất là vui và cái tình cảm Việt Nam mình dù ăn rau hay ăn cháo nhưng sống gần nhau thì em rất thích với phong tục của người Việt mình.”

Anh Sung Seo Hòa, người được đề cử làm đại diện cho cả nhóm cho biết tình trạng tỵ nạn và đời sống của đồng bào H’Mông:

“Ở Việt Nam thì họ ở nhiều tỉnh lắm. Có người ở Bắc Kạn, Cao Bằng, Hà Giang, Lào Cai, Điện Biên, Sơn La cũng có. Lý do đi tỵ nạn đa số vì lý do tôn giáo. Có một số ít là dân oan bị nhà nước cướp vườn ruộng cướp nhà thu hồi đất thế nọ thế kia không hợp lý và không được đền bù. Một số bị người ta đập phá nhà không có nơi ẩn náu không có nơi sống và khiếu nại không thành công. Sau đó cũng có vài người đứng ra bảo vệ công lý thí bị lệnh truy nã cho nên không sống được họ bắt buộc phải chạy sang đây. Mường Nhé thì ở đây có khoảng 6 gia đình, chừng đó thôi.”

Đạo Vàng Chứ

Người ta còn nhớ cách đây gần 5 năm vào tháng 5 năm 2011 lực lượng vũ trang phối hợp với chính quyền bản Huổi Khon, xã Nậm Kè, huyện Mường Nhé đã bao vây khu vực này và bắt giữ rất nhiều người bị cho là phản động có ý đồ thành lập vương quốc H’Mông tách biệt khỏi đất nước Việt Nam.

Tuy nhiên sau khi báo chí thế giới vào cuộc thì mới biết cái được gọi là vương quốc H’Mông ấy thật ra chỉ là một tôn giáo mới đang được truyền đi cho bà con có tên là đạo Vàng Chứ.

Đồng bào H’Mông sống tại đây bị đàn áp nặng nề do chống lại lực lượng vũ trang. Nhiều người bị bắn chết cùng với hàng chục người khác bị thương trong khi chính quyền khước từ cho rằng không có ai bị thương mặc dù có sự xô xát xảy ra.

Một người H’Mông không muốn nêu tên cho chúng tôi biết về vụ này vì chính anh cũng là nạn nhân trực tiếp và buộc phải bỏ chạy sang Lào rồi sang Thái tỵ nạn. Anh nói rằng vào tháng 5 năm 2011 bộ đội đã tấn công vào bản của anh đang ở, bắn chết và bị thương rất nhiều người. Anh bỏ chạy nên thoát chết.

Đồng bào H’Mông các tỉnh biên giới phía Bắc đa số theo đạo Tin Lành thuộc phái Phúc Âm chạy sang Thái Lan tỵ nạn vì quyền tự do tôn giáo của họ bị sách nhiễu. Nhà nước chẳng những không giúp cho họ có cơ sở để thờ phụng mà còn thẳng tay đàn áp họ khi có cơ hội.

Ở Việt Nam, người H’Mông có hơn 1 triệu người, sống du canh, du cư, có bản sắc văn hóa riêng rất độc đáo. Cũng như nhiều dân tộc khác, người Mông là một dân tộc thiểu số, họ sống tản mát trên nhiều quốc gia, Tổ quốc của họ là nơi họ định cư.

Người H’Mông sống hầu hết tại các tỉnh biên giới phía Bắc giáp với ranh giới Trung Quốc. Từ xa xưa hầu hết người H’Mông tại Việt Nam đều xuất phát từ các vùng núi cao phía Nam Trung Quốc, nhiều nhất là Quý Châu. Trong những năm gần đây, đồng bào Mông di cư tới nhiều khu vực Tây Nguyên và đa số họ theo đạo Tin Lành Mennonite. Tuy sống khá cách biệt nhưng người Việt sớm biết phong tục tập quán của họ. Những truyền thống văn hóa của người H’Mông đôi khi trùng với phong tục của người kinh. Sự giao thoa giữa hai vùng văn hóa đã phần nào xóa nhòa ranh giới chia cắt chủng tộc cũng như ngôn ngữ.

Trong niềm tin tôn giáo của mỗi người H’Mông họ xác quyết rằng mọi sự do Thiên Chúa xếp đặt kể cả những chuyến đi đầy chông gai từ vùng rừng núi Việt Nam sang đất Thái. Tiếng kinh trưa trước khi vào tiệc đầu năm khiến người nghe cảm giác đang ngồi dưới bóng mát của rừng già nghe tiếng cầu nguyện như chim hót của tộc người H’Mông trong lòng dân tộc Việt.

VIDEO :

Người H’mong VN tạm cư ở Thái Lan

https://www.youtube.com/watch?v=JNvFzGyxfpA

 

 

 

TNLT NGUYỄN THỊ THÚY QUỲNH MÃN HẠN TÙ (tin tổng hợp)

Tháng Hai 12, 2016

 

Bà Nguyễn Thị Thúy Quỳnh mãn hạn tù

CTV Danlambao

2/12/2016  27 Comments

http://danlambaovn.blogspot.com/2016/02/ba-nguyen-thi-thuy-quynh-man-han-tu.html#more

 

Bà Nguyễn Thị Thúy Quỳnh, người bị kết án 2 năm tù trong vụ án “gây rối trật tự công cộng” vừa rời khỏi trại giam Thủ Đức sáng nay 11/2/2016, nhằm ngày 4 tết âm lịch.

https://ngoclinhvugia.files.wordpress.com/2016/02/43c12-quynh3.jpg

Bị bắt cùng bà Quỳnh còn có ông Nguyễn Văn Minh và bà Bùi Thị Minh Hằng, một nhân vật đấu tranh rất nổi tiếng.

Vụ việc này đã gây một làn sóng phẫn nộ trong công luận và giới tranh đấu và được gọi với cụm từ mỉa mai “vụ án hai xe đi hàng ba” để chị sự vô lý, áp đặt và sự trả thù của nhà cầm quyền lên ba nhà tranh đấu trên.

Bà Quỳnh cho hay, lúc 6 giờ sáng, cán bộ trại giam gọi bà ra khám sức khỏe trước khi làm thủ tục hết án cho bà.

Sau đó, 2 cai tù áp giải bà Quỳnh khỏi trại giam cách xa chừng 500 mét.

Ngoài 2 cai tù áp giải bà, còn có hơn 10 người mặc thường phục bám theo sau.

Khi bị chuyển từ trại tạm giam An Bình (Đồng Tháp) đến trại giam Thủ Đức, bà Quỳnh đã bị một cai tù tên Hải (mang lon thiếu tá) tát thẳng vào mặt và đe dọa: “mày vô đó mày biết tay tao“.

Bà Quỳnh đã viết đơn tố cáo và gửi lên Ban giám thị Trại giam nhưng đến ngày ra tù vẫn không có hồi âm.

Có hơn mười người gồm bạn bè và những người đấu tranh dân chủ từ Sài Gòn đến tận nhà tù đón bà Quỳnh. Bà nói rằng bà “rất hạnh phúc khi ra tù có nhiều người tới đón”.

Bà Quỳnh cũng gửi lời cám ơn tới đồng bào, anh chị em trong và ngoài nước đã quan tâm đến bà thời gian bà ở tù.

Nguyễn Thị Thúy Quỳnh cho biết bà sẽ tiếp tục cùng mọi người đấu tranh vì dân chủ, tự do cho đất nước mình.

Một câu nói khá dí dỏm nhưng đã thể hiện sự mạnh mẽ được Thúy Quỳnh chia sẻ với những người đi đón rằng: “Trước đây thần kinh tôi là nhôm. Bây giờ là thần kinh thép”.

Bà Bùi Thị Minh Hằng, bà Thúy Quỳnh và ông Nguyễn Văn Minh bị bắt ngày 11/2/2014 mà công luận đều khẳng định là một vụ dàn dựng do nhà cầm quyền chủ mưu nhằm đàn áp những tiếng nói đối kháng.

Tòa án Nhân dân tỉnh Đồng Tháp kết án bà Hằng 3 năm, ông Minh 2 năm rưỡi và bà Quỳnh 2 năm tù trong cả phiên sơ thẩm (ngày 26/8/2014) và phiên phúc thẩm (12/ 12/2014) theo điều 245 “gây rối trật tự công cộng”.

Theo bản án thì ông Minh còn 6 tháng và bà Hằng còn một năm nữa mới mãn hạn tù.

Dân Làm Báo xin chúc mừng bà Nguyễn Thị Thúy Quỳnh đã rời khỏi nhà tù nhỏ để tiếp tục sát cánh cùng bạn bè tranh đấu vì tự do cho Việt Nam.

https://ngoclinhvugia.files.wordpress.com/2016/02/a4035-quynh4.jpg

https://ngoclinhvugia.files.wordpress.com/2016/02/e4147-quynh2.jpg

CTV Danlambao

danlambaovn.blogspot.com

25 Comments

————————————

Chị Nguyễn Thị Thúy Quỳnh mãn hạn tù

Mặc Lâm, biên tập viên RFA
2016-02-11

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/1-of-3-dissidents-in-lap-vo-case-is-freed-ml-02112016082231.html

.

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/bui-m-han-n-activi-on-trial-08262014083507.html/bui-thi-minh-hang-web.jpg/image

Biểu ngữ kêu gọi trả tự do cho Chị Bùi Thị Minh Hằng, Nguyễn Văn Minh và Nguyễn Thị Thúy Quỳnh được phổ biến trên mạng trước đây, ảnh minh họa. File photo

Vụ án ở huyện Lấp Vò

Vào lúc 7 giờ ngày 11/2/2016 nhằm ngày mùng 4 tết năm Bính Thân, chị Nguyễn Thị Thúy Quỳnh đã mãn hạn bản án 2 năm tù giam và ra khỏi trại giam Thủ Đức, huyện Hàm Tân tỉnh Bình Thuận. Thúy Quỳnh cùng vụ với Bùi Minh Hằng và Nguyễn Văn Minh bị truy tố theo điều 245 Bộ luật hình sự về tội “gây rối trật tự công cộng”.

Vụ án này từng gây xôn xao dư luận huyện Lấp Vò tỉnh Đồng Tháp. Vào ngày 11 tháng 2 năm 2014, Bùi Thị Minh Hằng, Nguyễn Văn Minh, Nguyễn Thị Thúy Quỳnh cùng với 18 người khác thuê xe về thăm gia đình anh Nguyễn Bắc Truyển và Phạm Kim Phượng khi hay tin hai vợ chồng anh bị công an Lấp Vò hành hung, đàn áp tại nhà.

Khi xe tới khu vực cầu Nông Trại xã Mỹ An Hưng huyện Lấp Vò, tỉnh Đồng Tháp thì bị khoảng 200 côn đồ, có cả công an chặn lại hành hung và bắt cả ba về công an Huyện.

Phiên tòa sơ thẩm ngày 26 tháng 8 năm 2014 đã kết án Bùi Thị Minh Hằng 3 năm tù giam, Nguyễn Văn Minh 2 năm 6 tháng tù và Nguyễn Thị Thúy Quỳnh 2 năm tù.

Nói với chúng tôi khi đang ngồi trên xe trở về thành phố HCM Thúy Quỳnh cho biết sức khỏe của chị vẫn còn di chứng của những ngày đầu bị đánh cho tới hai năm sau vẫn còn đau âm ỉ:

“Từ lúc em bị bắt em bị nhức đầu vì khi bị bắt thì bị đánh, bị nó quơ một gậy lên trên đầu nên khi vào trại giam em rất nhức đầu chỉ cần một tiếng động nhỏ hay một tạp âm thôi thì em bị nhức đầu ngay. Khi mà chuẩn bị sắp ra tòa em lại phát bệnh lúc đó em bị dị ứng trong cơ thể nó phát ra, có thể do chế độ dinh dưỡng trong trại giam nó không đủ nên cơ thể bị ảnh hưởng nên em bị rối loạn đường máu.”

Trước khi bị bắt Thúy Quỳnh chưa bao giờ tự xem mình là một người tranh đấu đúng nghĩa nhưng sau hai năm tù giam oan ức, chị trở nên cứng cáp và cho biết sẽ tiếp tục trên con đường mà chị đã chọn:

“Trước kia em chỉ là tinh thần “nhôm” thôi bây giờ trở lại em là một tinh thần “thép”! Em vẫn tiếp tục trên con đường em đi nhất định theo con đường em lựa chọn.”

Trong khi Thúy Quỳnh đã ra khỏi trại giam thì bà Bùi Minh Hằng và ông Nguyễn Văn Minh vẫn còn thi hành án. Có tin cho biết bà Hằng đã từ chối được thả trước thời hạn nhưng phải sang Hoa Kỳ. Chúng tôi sẽ tiếp tục theo dõi và tường trình khi nguồn tin này được kiểm chứng.

—————-

Nguyễn Thị Thúy Quỳnh, người bị bắt cùng vụ án với bà Bùi Hằng mãn án

Dân Luận

11/02/2016

https://www.danluan.org/tin-tuc/20160211/nguyen-thi-thuy-quynh-nguoi-bi-bat-cung-vu-an-voi-ba-bui-hang-man-an

 

(Bình Thuận, DL) – Sáng nay, ngày 11/2/2016, Tù nhân lương tâm (TNLT) Nguyễn Thị Thúy Quỳnh vừa mãn hạn 2 năm tù giam trong vụ án “gây rối trật tự công cộng” tại Lấp Vò, Đồng Tháp ngày 11/2/2014.

https://www.danluan.org/files/u5311/huynh_anh_tu.jpg

Nhiều người hoạt động từ Sài Gòn đi đón Nguyễn Thị Minh Thúy (Ảnh: fb Huỳnh Anh Tú)

Có khoảng 10 người hoạt động dân chủ, nhân quyền tại Sài Gòn đến trại giam Thủ Đức , huyện Hàm Tân, tỉnh Bình Thuận đón và chúc mừng bà Quỳnh được trả tự do.

Bà Thúy Quỳnh bị bắt khi cùng với 18 người khác vào năm 2014 khi cả đoàn người đến Đồng Tháp để thăm gia đình cựu TNLT Nguyễn Bắc Truyển. Khi đang đi xe máy trên đường, đoàn người bị một nhóm người lạ mặt tấn công rồi tất cả bị bắt về đồn công an. Sau đó, công an huyện Lập Vò, Đồng Tháp thả hết những người còn lại nhưng đã khởi tố Bùi Thị Minh Hằng, Nguyễn Văn Minh và Nguyễn Thị Thúy Quỳnh theo điều 245 BLHS, tội “Gây rối trật tự công cộng”.

Phiên tòa phúc thẩm ngày 12/12/2014, tóa án Đồng Tháp đã kết án bà Bùi Thị Minh Hằng 3 năm tù giam, ông Nguyễn Văn Minh với 2 năm 6 tháng tù giam và Nguyễn Thị Thúy Quỳnh với 2 năm tù giam.

Hồi tuần trước, Tổ chức Ân Xá Quốc Tế (Amnesty International) lên tiếng báo động về tình trạng sức khỏe của bà Minh Hằng trong nhà giam đang rất yếu nhưng không được điều trị thích hợp. Đồng thời, Amnesty còn kêu gọi mọi người từ khắp nơi trên thế giới viết thư gởi cho Bộ trưởng Công An Trần Đại Quang hoặc Bộ trưởng ngoại giao Phạm Bình Minh yêu cầu trả tự do ngay lập tức và vô điều kiện cho bà Hằng.

 

 

 


Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 43 other followers