TT TRUMP : CDC & CÁC BÁC SĨ ĐANG “NÓI DỐI” (Cali Today)

Tháng Bảy 14, 2020

.

.

TT Trump: CDC và các bác sĩ đang “nói dối”

Cali Today

July 13, 2020

Khi coronavirus lan rộng khắp toàn quốc- dẫn đến số lượng ca mắc bệnh và tử vong gia tăng ở một số bang – Tổng thống Donald Trump đã chia sẻ một thông điệp trên Twitter hôm thứ Hai nói rằng các bác sĩ và Trung tâm Kiểm soát và Phòng ngừa Dịch bệnh đang “nói dối”.

Trump đã retweeted một mẫu Tweet từ người dẫn chương trình game show và cũng là nhà bình luận bảo thủ  Chuck Woolery tuyên bố rằng, ” mọi người đang nói dối về coronavirus, như một phần của âm mưu phá hoại nền kinh tế và làm tổn hại chiến dịch tái tranh cử của Trump”

“Những lời nói dối rõ ràng nhất là những điều về Covid 19”, Woolery viết trên tweet và tổng thống chia sẻ với hơn 83 triệu người theo dõi trên, “Mọi người đều nói dối từ CDC, Truyền thông, Dân chủ, Bác sĩ của chúng tôi. Tôi nghĩ họ nhắm về cuộc bầu cử và giữ cho nền kinh tế không quay trở lại. Tôi cảm thấy mệt mỏi vì nó”.

Một vấn đề quan trọng khiến nền kinh tế không quay trở lại là 135.000 người Mỹ đã chết vì coronavirus , theo dõi của Đại học Johns Hopkins , theo báo cáo 61.352 trường hợp mới và 685 trường hợp tử vong vào thứ Bảy. Woolery không nói liệu anh ta có nghĩ rằng số người chết đã bị làm giả hay không. Florida đã lập kỷ lục cho hầu hết các trường hợp một ngày của bất kỳ tiểu bang nào cho đến nay với hơn 15.000 báo cáo vào thứ Bảy , cùng ngày Walt Disney World mở cửa trở lại ở Orlando. Arizona, California, Florida, Mississippi và Texas đều đã thiết lập mức cao kỷ lục mới về số ca tử vong hàng ngày trong tuần qua.

Vào tháng Hai, TT trump đã gọi những lời chỉ trích về phản ứng của chính quyền của mình đối với trò lừa bịp mới của coronavirus, nhưng không phủ nhận sự tồn tại của dịch bệnh.

Không có tiền lệ cho việc một tổng thống chỉ trích một cơ quan chủ chốt trong chính quyền của mình – Trung tâm Kiểm soát và Phòng ngừa Dịch bệnh – đang nói dối, ngoại trừ chính Trump, và nhiều lần ông đã cáo buộc FBI và các dịch vụ tình báo cố tình phá hoại ông.

Trump cũng đã đăng tải lại những dòng Tweet của Woolery nêu rõ,” Có rất nhiều bằng chứng,khoa học, rằng các trường học nên mở vào mùa thu này.”

Tỷ lệ tử vong ở trẻ em thấp hơn do virus, nhưng vẫn còn nhiều nhà nghiên cứu không biết về COVID-19, bao gồm cả những ảnh hưởng lâu dài đối với trẻ em và khả năng lây truyền sang những người thân và người chăm sóc dễ bị tổn thương hơn. Các nghiệp đoàn giáo viên nói rằng các thành viên của họ không muốn quay trở lại lớp học cho đến khi dịch bệnh được kiểm soát. Vào thứ Sáu , Học viện Nhi khoa Hoa Kỳ đã ngăn chặn việc đi học trực tiếp bằng cách đưa ra một tuyên bố rằng: “Các cơ quan y tế công cộng phải đưa ra các khuyến nghị dựa trên bằng chứng, không phải chính trị “

Chính xác là các quốc gia khác đang lên kế hoạch mở trường vào mùa thu, nhưng họ đã làm tốt hơn trong việc ngăn chặn virus thông qua xét nghiệm, truy tìm dấu vết và khuyến khích tầm quan trọng của đeo mặt nạ so với chính phủ Hoa Kỳ.

Trump đã hạ thấp cái chết của người Mỹ trước đây khi còn đương chức, nói rằng số người chết ở Puerto Rico từ cơn bão Maria không cao như nhiều nghiên cứu kết luận sau phản ứng chậm của Tòa Bạch Ốc đối với thảm họa tự nhiên bị chỉ trích.

3000 người đã không chết trong hai cơn bão tấn công Puerto Rico, ông Trump nói vào tháng 9 năm 2018, một năm sau cơn bão. Họ có từ 6 đến 18 người chết. Thời gian trôi qua nó không tăng lên nhiều. Sau đó, một thời gian dài  họ bắt đầu báo cáo những con số thực sự lớn, như 3000 người .

Số người chết chính thức của cơn bão Maria theo chính phủ Puerto Rico là 2.975 . Con số đó , được tính toán bởi các nhà nghiên cứu thuộc Trường Y tế Công cộng thuộc Học viện Milken tại Đại học George Washington, thấp hơn một nghiên cứu của Harvard với con số này là 4.645. Một trong hai con số sẽ khiến Maria trở thành thảm họa tự nhiên nguy hiểm nhất ở Hoa Kỳ trong hơn một thế kỷ.

Tổng thống đã liên tục gọi cuộc điều tra về ảnh hưởng của Nga đối với cuộc bầu cử năm 2016 là một trò lừa bịp, nhưng nhóm cố vấn đặc biệt Robert Mueller đã tìm thấy bằng chứng có sự can thiệp và liên lạc nước ngoài giữa cố vấn của Trump, Roger Stone và các sĩ quan tình báo Nga.

Chúng tôi cũng xác định được nhiều mối liên hệ giữa chính phủ Nga và nhân viên chiến dịch của Trump – và Stone là một trong số đó, Mueller nói hôm thứ Bảy trên tờ Washington Post. 

—————————-

CÁC NỘI DUNG LIÊN QUAN

California tạm ngưng tái mở cửa kinh tế 30 quận hạt 

Lây Covid-19 cho 71 người do đi thang máy

17 tiểu bang kiện để chặn tước bỏ thị thực sinh viên nước ngoài học trực tuyến

————————————————–

.

Trump đã đưa ra 20.000 tuyên bố sai lệch hoặc gây hiểu lầm

Cali Today

July 13, 2020

TT Donald Trump đã đưa ra 20.000 tuyên bố sai lệch hoặc gây hiểu lầm khi còn đương chức, theo Washington Post

Fact Checker của tờ báo cho biết Trump đã đạt được cột mốc này vào ngày 9 tháng 7, một ngày mà ông đã đưa ra 62 tuyên bố sai lệch như vậy.

Khoảng một nửa trong số đó đến trong một cuộc phỏng vấn với người dẫn chương trình của Fox News Sean Hannity

Washington Post đã tạo cơ sở dữ liệu của mình trong 100 ngày đầu tiên của Trump tại văn phòng. Nhân viên đã kiểm tra mọi tuyên bố mà tổng thống đưa ra tại các cuộc họp báo và các cuộc biểu tình, trong các lần xuất hiện trên TV và trên phương tiện truyền thông xã hội.

Trong 100 ngày đầu tiên, những người kiểm tra tính chính xác của Washington Post đã đếm 492 tuyên bố sai hoặc gây hiểu lầm.

Trong 14 tháng qua, khi các sự kiện đã diễn ra xung quanh báo cáo của Mueller , luận tội của Trump, đại dịch coronavirus và cảnh sát giết George Floyd, Trump đã tính trung bình 23 tuyên bố sai .

Cột ghi chú Trump đã đưa ra gần 1.200 lời nói dối và tuyên bố sai lệch về đại dịch, nhiều trong số đó xoay quanh khả năng xét  nghiệm của nước Mỹ. Trump thường nói rằng Hoa Kỳ có thành tích tốt nhất về xét nghiệm. Các chuyên gia nói rằng xét nghiệm đã không theo kịp của sự bùng phát 

Nhiều cuộc thăm dò cho thấy đa số người Mỹ coi ông Trump là không trung thực, trong khi đối thủ bầu cử tổng thống được cho là của ông, Joe Biden , các cuộc thăm dò gần 50% về câu hỏi về sự trung thực.

Một cuộc thăm dò của Trung tâm nghiên cứu Pew gần đây cho thấy 48% những người được khảo sát thấy ông Biden là người trung thực, nhưng chỉ có 36% nói điều tương tự về tổng thống. Một cuộc thăm dò gần đây của Đại học Quinnipiac đã kết luận 35% những người được thăm dò coi ông Trump là trung thực, và 44% cho rằng ông Biden là trung thực.

.

.

.

MỸ : DỌA BẮN TỔNG THỐNG CŨNG LÀ TỰ DO NGÔN LUẬN (Võ Văn Quản – Luật Khoa)

Tháng Bảy 14, 2020

.

.

Mỹ: Dọa bắn tổng thống cũng là tự do ngôn luận

Võ Văn Quản  –  Luật Khoa

13/07/2020

“Sao anh lại dám chỉ trích Tổng thống Hoa Kỳ?” 

“Một người đấu tranh dân chủ cho Việt Nam mà đi chỉ trích Tổng thống Hoa Kỳ chẳng khác gì chỉ trích cha mẹ mình trên mặt báo!”

Các thảo luận tại Việt Nam liên quan đến đương kim tổng thống Hoa Kỳ – ngài Donald Trump – ngày càng đi vào bế tắc. Vì là một cá nhân tìm thấy điểm chung của mình với hệ thống chính sách đối nội, đối ngoại nói chung của Đảng Cộng hòa, tôi biết rằng các tranh luận, chỉ trích của hai bên sẽ rất khó mà tìm được điểm dung hòa trong một tương lai gần.

Điều này ngày càng đặc biệt đúng khi những vấn đề sắc tộc đang bùng nổ mạnh mẽ trong nội bộ Hoa Kỳ, và thành quả chống cúm Vũ Hán dưới thời chính quyền ông Trump thì phải công nhận chỉ là con số 0 tròn trĩnh. 

Tuy nhiên, tôi tin rằng chúng ta có thể cùng đồng ý ở một điểm chung, một nét văn hóa pháp lý đẹp cần được bảo vệ trong mọi trường hợp: quyền chỉ trích kịch liệt các lãnh đạo chính trị. Thứ quyền chỉ trích và phê phán lãnh đạo mà không phải sợ hãi bị bắt bớ, bị bỏ tù, bị đe dọa bởi chính quyền… luôn là điều mà người Việt Nam vẫn luôn mơ ước suốt hàng chục năm nay. 

                                                              *** 

Bắt đầu từ án lệ New York Times Co. v. Sullivan (1964), vốn đã quá nhiều lần xuất hiện trên Luật Khoa, người dân Hoa Kỳ không còn phải dè chừng các án lệ “phỉ báng” (defamatory cases) truyền thống xưa cũ nữa. 

Trong phán quyết này, dù New York Times có đăng tải một số chi tiết thông tin không chính xác về vị Ủy viên Cảnh sát thành phố Montgomery là ông L. B. Sullivan, Tối cao Pháp viện Hoa Kỳ cho rằng Sullivan vẫn có trách nhiệm chứng minh rằng những thông tin sai lệch trên là do sự cẩu thả có chủ đích, hoặc cố tình với mục đích xấu nhằm hạ uy tín của ông.

Còn không, vì ông đang nắm giữ tư cách của một nhân viên công quyền, Sullivan có nghĩa vụ phải hứng chịu chỉ trích từ công luận, dù cho đó có là những thông tin chưa được xác định hay không hoàn toàn chính xác. 

Bằng án lệ này, chính trị gia Hoa Kỳ bị đặt vào “chiếu dưới”. 

Họ chỉ có thể thắng kiện trong một vụ kiện về bôi nhọ, phỉ báng nếu họ chứng minh một cách thuyết phục trước tòa rằng những người phát tán thông tin biết trước đây đều là những thông tin sai lệch, hoặc do người phát tán cẩu thả mặc kệ tính đúng sai. Nếu không, mọi thông tin về các chính trị gia, nhân viên công quyền đều có thể được loan tải đến công chúng. 

Theo lập luận của Tối cao Pháp viện, đây là cách tốt nhất để giúp công chúng giám sát những người đại diện của mình, những cá nhân thực hiện quyền lực nhà nước, và từ đó bảo toàn hình ảnh của một nhà nước minh bạch, có trách nhiệm. 

Nhưng đó cũng chỉ là bước khởi đầu cho một loạt các diễn giải bảo vệ quyền chỉ trích nhân viên công quyền, mà cao nhất là tổng thống Hoa Kỳ. 

Án lệ đỉnh điểm thể hiện sự yếu thế của ngay cả tổng thống Hoa Kỳ trước hệ thống tư pháp nước này và công luận là bản án Watts v. United States (1969), 5 năm sau khi vụ Sullivan làm chấn động thông luật Hoa Kỳ.

Theo đó, trong một cuộc biểu tình chống chiến tranh Việt Nam tại Khu tưởng niệm Washington vào năm 1966, người biểu tình có tên Robert Watts bị cáo buộc đã phát biểu trước một nhóm nhỏ như sau:

“Bọn họ luôn bảo rằng chúng ta phải được giáo dục, phải có bằng cấp tốt. Nhưng khi tôi chuẩn bị vào đại học thì bọn họ phân loại tôi vào nhóm 1-A (loại đủ tiêu chuẩn quân dịch – ND) và bắt buộc tôi trình diện khám sức khỏe vào thứ Hai tới. 

Tôi sẽ không có mặt. Nếu họ thật sự bắt tôi phải cầm một khẩu súng trường, kẻ đầu tiên tôi muốn nhìn thấy là Lyndon B. Johnson.” 

Một điều tra viên của lực lượng Tình báo Quân đội Hoa Kỳ nghe được bài phát biểu này. Robert Walls nhanh chóng bị bắt giữ với cáo buộc đe dọa tính mạng của Tổng thống Hoa Kỳ theo United States Code số 18, Điều 871(a), vốn cấm bất kỳ công dân Hoa Kỳ nào “có dụng ý và chủ tâm… đe dọa gây hại đến tính mạng và sức khỏe của Tổng thống Liên bang Hoa Kỳ”.

Tòa trước tiên khẳng định rằng Điều 871 (a) tự thân nó không vi hiến. Quốc dân Hoa Kỳ có lợi ích chính đáng và vượt trội trong nhu cầu bảo vệ sự an toàn của tổng trưởng quốc gia, cũng như tạo mọi điều kiện để người này có thể hoàn thành nhiệm vụ của mình mà không phải đối mặt với những đe dọa liên quan đến sức khỏe hay tính mạng.

Tuy nhiên, với những đạo luật hình sự hóa ngôn luận thuần túy như thế này, Pháp viện tin rằng vụ việc phải được chiếu theo Tu Chính án thứ Nhất của Hiến pháp Hoa Kỳ về tự do ngôn luận. Một lời đe dọa tính mạng phải được phân biệt rõ với các loại hình biểu đạt được Hiến pháp Hoa Kỳ bảo vệ. 

Trong trường hợp của Robert Watts, Pháp viện khẳng định chính quyền và cơ quan công tố liên bang vẫn còn phải chứng minh nội hàm và bối cảnh của lời nói mà ông này đưa ra có thật sự là một lời đe đọa hay không. Riêng đối với phe đa số đưa ra phán quyết của Pháp viện, họ cho rằng đây chỉ là lối nói cường điệu chính trị (political hyperbole) mà không có giá trị thực tế gì đối với sự an toàn của Tổng thống Hoa Kỳ. 

Hình sự hóa hành vi của ông Watts, do đó, đi ngược lại với cam kết sâu sắc của nhà nước liên bang dành cho nguyên tắc tự do tranh luận liên quan đến các vấn đề công cộng – một không gian mà Hiến pháp nước này bảo đảm luôn luôn rộng mở, không giới hạn và có thể phát triển mạnh mẽ, cho dù những lời chỉ trích chính quyền có kịch liệt, châm biếm và nặng nề đến đâu đi chăng nữa.

                                                    *** 

Tổng thống Hoa Kỳ sẽ phải bị thay đổi mỗi bốn năm hoặc tám năm. Thứ mà những học giả, luật gia, những nhóm cấp tiến Việt Nam theo đuổi chắc chắn không phải là một lý tưởng hay sự cuốn hút cá nhân riêng lẻ của một vị lãnh đạo. Nếu chúng ta theo đuổi điều đó thật thì hóa ra không khá khẩm hơn văn hóa chính trị tại Việt Nam hiện nay là mấy.

Thứ chúng ta kỳ vọng học tập, làm quen và áp dụng tại Việt Nam, là hệ thống pháp luật, là hệ thống nhà nước tôn trọng quyền tự do cá nhân, nơi người ta có thể nói lên quan điểm của mình mà không sợ bị trừng phạt vô cớ, nơi các lãnh đạo luôn có thể bị chỉ trích thậm chí là nhiều hơn dân thường. 

Phê phán Trump, hay phê phán Obama, với tôi, là một cách để người Việt Nam làm quen, và nếu có thể thì du nhập một nét văn hóa tư pháp đáng quý của Hoa Kỳ.

.

.

.

VỤ VĂN BÚT HOA KỲ KIỆN TT TRUMP : TÒA ÁN BÁC BỎ 4 TRONG SỐ 6 CÁO BUỘC CỦA ĐƠN KIỆN (Cầm Chuông – Dân Luận)

Tháng Bảy 14, 2020

.

.

Vụ Văn bút Mỹ kiện TT Trump: Tòa án bác bỏ 4 trong số 6 cáo buộc của đơn kiện

Cầm Chuông

Tác giả gửi tới Dân Luận

13/07/2020

https://www.danluan.org/tin-tuc/20200713/vu-van-but-my-kien-tt-trump-toa-an-bac-bo-4-trong-so-6-cao-buoc-cua-don-kien

Ảnh chụp đầu đề đơn của Văn Bút Hoa Kỳ kiện Tổng thống Trump

Tối hôm nay 10/7/2020 tình cờ đọc được bài „Tổ chức Văn Bút Hoa Kỳ PEN America kiện Tổng thống Donald Trump“ của tác giả Thục Quyên đăng trên Báo Tiếng Dân (bấm vào dòng chữ in đậm để xem, hoặc xem trên facebook: https://www.facebook.com/tiengdanbao/posts/3051177831626905?__tn__=K-R).

Theo đường link ghi trong bài viết, tôi vào trang web của tổ chức Văn Bút Hoa Kỳ để đọc bài gốc tiếng Mỹ. Và từ trang web của PEN America tôi được dẫn vào những đường link khác nữa, cứ như thế tiếp tục… Cuối cùng tôi tìm hiểu được diễn biến vụ kiện này cho đến nay như sau:

– Ngày 16 tháng 10 năm 2018, tổ chức Văn bút Hoa Kỳ (PEN America) đã đệ đơn kiện Tổng thống Donald Trump lên Tòa án Liên bang Hoa Kỳ tại New York (Bấm vào những dòng chữ in đậm để xem đơn).

– Ngày 6 tháng 2 năm 2019, PEN America sửa đổi và bổ sung đơn khiếu kiện của mình, đặc biệt bổ sung trường hợp phóng viên CNN Jim Acosta bị thu hồi thẻ báo chí tác nghiệp tại Nhà Trắng.

– Ngày 10 tháng 4 năm 2019, Tổng thống Trump đã đệ đơn yêu cầu tòa án bác bỏ đơn khiếu kiện của Văn bút Hoa Kỳ.

– Ngày 24 tháng 3 năm 2020, Tòa án Liên bang Hoa Kỳ tại New York ra Quyết định (phán quyết) về đơn kiện của Văn bút Hoa Kỳ cũng như đơn yêu cầu bác bỏ của Tổng thống Trump (Bấm vào những dòng chữ in đậm để xem Quyết định).

Một câu hỏi được đặt ra, Tòa án Liên bang Hoa kỳ tại New York đã quyết định những gì?

Không cần tìm ở đâu xa xôi, ngay trên trang web của Văn Bút Hoa Kỳ, chính trong bài viết (tiếng Anh) mà tác giả Thục Quyên đã dịch trọn vẹn tuyên bố của Jennifer Egan, Chủ tịch Văn Bút Hoa Kỳ và nhận định của Suzanne Nossel, Giám đốc điều hành của PEN America, nhưng không hiểu lý do vì sao, tác giả Thục Quyên lại không dịch phần nhận định của Kristy Parker (bấm vào dòng chữ in đậm để xem). Bài chỉ có 3 người, mà người duy nhất bị bỏ quên chính là người quan trọng nhất: nữ luật sư Kristy Parker, cố vấn cho tổ chức Protect Democracy, một trong những tổ chức đại diện cho PEN America trong vụ kiện.

Chụp màn hình phần nhận định của nữ luật sư Kristy Parker, cố vấn cho tổ chức Protect Democracy

Nữ luật sư Kristy Parker cho biết, vụ kiện đã được đệ trình bởi tổ chức Protect Democracy và những luật sư khác, đại diện cho Văn Bút Hoa Kỳ. Như đã nêu trong đơn khiếu kiện, Tổng thống Trump đã sử dụng quyền lực của chính phủ để đe dọa hoặc trừng phạt các nhà báo trong ít nhất năm tình huống, riêng tình huống thứ 5 có hai điểm (tổng cộng 6 điểm với chữ màu đỏ). Nói tóm lại đơn kiện của Văn Bút Hoa Kỳ gồm cả thảy 6 cáo buộc cũng như yêu sách.

Luật sư Kristy Parker cũng nêu rõ, tòa án đã bác bỏ 4 tình huống (cáo buộc) đầu tiên thể theo đơn yêu cầu yêu cầu bác bỏ của Tổng thống Trump, nhưng cho phép vụ kiện được tiến hành với tình huống thứ năm, gồm 2 cáo buộc liên quan đến việc thu hồi thẻ báo chí của Nhà Trắng và rút quyền miễn trừ an ninh của các cựu quan chức chính phủ sau khi họ xuất hiện trên truyền thông với những lời chỉ trích ông.

Các nguyên đơn cáo buộc rằng Tổng thống Trump đã vi phạm Tu chính án thứ nhất của Hiến pháp Hoa Kỳ, khi ông sử dụng quyền lực chính phủ để nỗ lực ngăn chặn tự do ngôn luận và trừng phạt giới chỉ trích.

Ảnh chụp bản tin của tờ Publisherwekly ra ngày 25-3-2020

Không hiểu tại sao tác giả Thục Quyên chỉ nói một nửa sự thật, không hề nhắc đến việc „bốn trong số sáu cáo buộc của PEN America đã bị tòa án bác bỏ“, mặc dù đã được nữ luật sư Kristy Parker nêu rõ trong bài của Văn Bút Hoa Kỳ, nhưng bị tác giả Thục Quyên bỏ quên. Ngoài ra, tờ Báo Tiếng Dân đăng bài mà không kiểm chứng những thông tin có đầy đủ hoặc bị cắt xén hay không?

————————————–

LIÊN QUAN

TỔ CHỨC VĂN BÚT HOA KỲ – PEN AMERICA KIỆN TỔNG THỐNG TRUMP (Thục Quyên)

.

.

.

CHẾ ĐỘ CỘNG SẢN VIỆT NAM : CỖ MÁY NGHIỀN NÁT NHÂN TÀI NƯỚC VIỆT (Nguyễn Văn Đài)

Tháng Bảy 14, 2020

..

.

Chế độ cộng sản VN: Cỗ máy nghiền nát nhân tài nước Việt

Nguyễn Văn Đài  

Thứ Hai, 07/13/2020 – 09:19 — nguyenvandai

https://www.rfavietnam.com/node/6384

Báo điện tử Vietnamnet ngày 13 tháng 7 có bài viết của tác giả TS Đinh Đức Sinh với tiêu đề

‘Chọn nhân sự cấp chiến lược: Cuộc tổng tìm kiếm hiền tài’

Trước đó, cũng trên tờ báo này, tác giả Đinh Duy Hòa,  có bài “Nhân tài: Người là ai, đang ở đâu”?

Có vẻ như đất nước Việt Nam đang rất hiếm nhân tài về chính trị để phục vụ đất nước. Vậy thực hư thế nào chúng ta cùng đi trả lời cho các câu hỏi sau để tìm ra đáp án?

Câu hỏi đầu tiên, Việt Nam có nhân tài về chính trị để lãnh đạo đất nước không?

Việt Nam với dân số khoảng 97 triệu người. Trong khoảng 2 thập kỷ trở lại đây, mỗi năm có hàng chục ngàn bạn trẻ đi du học ở các nước dân chủ văn minh Âu, Mỹ theo các hình thức khác nhau. Các trường đại học trong nước cũng đào tạo ra hàng trăm ngàn sinh viên mỗi năm. Trong số các sinh viên đã tốt nghiệp đại học, thạc sĩ, tiến sĩ ở trong và ngoài nước, đa số họ là nhân tài của đất nước.

Trong lịch sử khoảng 4000 năm của dân tộc Việt Nam, thời nào cũng có nhân tài giúp xây dựng và phát triển đất nước.

Nhưng có thể nói dưới sự cai trị của đảng và chế độ CSVN thì không có một nhân tài nào xuất hiện mà chỉ xuất những kẻ bất tài, vô đức cai trị Nhân dân, chiếm đoạt tài sản của Nhân dân và của quốc gia như Đinh La Thăng, Trịnh Xuân Thanh, Nguyễn Xuân Anh, Tất Thành Cang,…

Câu hỏi thứ hai là  chế độ cộng sản Việt Nam là nơi ươm mầm, đào tạo tài năng hay là cỗ máy nghiền nát tài năng của nước Việt?

Thứ nhất, nhà nước cộng sản thực hiện một chế độ lương bổng thấp, chưa tới 200USD cho một công chức, viên chức mới được tuyển dụng, Với mức lương này không đủ để họ song và yên tâm học tập, nghiên cứu, tích lũy kinh nghiệm và cống hiến.

Họ vận lộn với chuyện cơm, áo, gạo, tiền, cuộc sống hàng ngày. Họ phải tìm mọi mánh khóe, thủ đoạn để kiếm thêm thu nhập. Họ nhìn thấy đồng nghiệp lâu năm, cấp trên của họ chẳng có tài năng gì, nhưng giàu có nhờ thủ đoạn xấu. Như vậy thì họ không phải dành thời gian để học tập và nghiên cứu, mà dành thời gian để tích lũy kinh nghiệm xấu và thủ đoạn. Tài năng của các công chức, viên chức trẻ dần dần mai một và biến thành những con chuột, lươn và trạch.

Chúng ta đã thấy căn cứ đầu tiên chế độ CSVN là cỗ máy nghiền nát tài năng nước Việt

Thứ hai là việc bổ nhiệm các cấp lãnh đạo không công bằng, dân chủ mà đó là việc mua quan, bán chức.

Mọi chức vụ trong hệ thống chính trị của chế độ cộng sản VN đều có thể mua bán, trao đổi. Một ví dụ điển hình là việc cựu Bộ trưởng 4T Nguyễn Bắc Son đã hứa với cựu thứ trưởng 4T lúc đó là Trương Minh Tuấn rằng nếu Tuấn ký chấp nhận cho Tổng công ty MobiFone mua lại công ty AVG thì Tuấn sẽ ngồi vào ghế Bộ trưởng khi Son nghỉ hưu. Và thực tế diễn ra đúng kịch bản.

Hay việc mua quan bán chức của Trịnh Xuân Thanh, Hồ Thị Kim Thoa,….

Việc mua quan bán chức trong chế độ CSVN cũng nghiền nát nhân tài nước Việt.

Thứ ba là nạn con ông, cháu cha làm mưa làm gió trong hệ thống chính trị.

Trong các cơ quan nhà nước cộng sản luôn tồn tại các con ông cháu cha. Bọn này lợi dụng mối quan hệ của cha mẹ, chú bác của chúng để lũng loạn, chèn ép những người có tài nhưng không có thế.

Kết quả những người có tài phải rời bỏ cơ quan hay chấp nhận làm tay sai cho bọn con ông, cháu cha.

Thứ tư là nạn bè phái, nhóm lợi ích trong hệ thống chính trị

Trong bất cứ cơ quan công quyền nào của chế độ CSVN đều tồn tại các nhóm bè phái hay nhóm lợi ích. Chúng vừa tranh giành, vừa đấu đá với nhau để đoạt quyền lực, để tham nhũng và vơ vét tài nguyên của đất nước.

Những người có tài không thể đứng thẳng mà phải luồn cúi theo các băng nhóm trong hệ thống đó. Kết quả là tài năng của họ bị thui chột và họ từng bước cũng trở thành những kẻ tham lam và xấu xa.

Thứ năm, quan điểm và ý thức chính trị quyết định việc thăng quan tiến chức.

Việc đặt nặng ý thức chính trị cao hơn tài năng của chế độ CSVN cũng bóp chết những tài năng từ trong trứng nước. Bởi ý thức hệ cộng sản lạc hậu và hủ bại đã được chứng minh trên thực tế. Nó chỉ tạo ra những con người giả dối, những con chuột, lươn, trạch trong hệ thống chính trị cộng sản VN.

Vậy câu hỏi cuối cùng là làm sao để các nhân tài nước Việt có quyền và cơ hội cống hiến tài năng phục vụ đất nước và Nhân dân?

Chỉ có người hiền tài mới chọn và sử dụng được người hiền tài!

Nhưng cả hệ thống chính trị cộng sản Việt Nam đều hủ bại và thối nát nên nó không thể chọn được hiền tài và sử dụng hiền tài.

Cách duy nhất là Nhân dân Việt Nam phải tiến hành một cuộc Cách mạng xã hội hay Cách mạng dân chủ để giải phóng đất nước khỏi sự cai trị của giặc nội xâm.

Xây dựng chế độ tự do, dân chủ đa đảng, khi đó mọi công dân Việt Nam có quyền tự do thành lập, hoạt động đảng phái chính trị. Mọi người được tự do ra ứng cử, Nhân dân có quyền tự do lựa chọn và quyết định người lãnh đạo đất nước, đảng cầm quyền.

Đó là lúc mọi tài năng của nước Việt có quyền và cơ hội phục vụ đất nước và Nhân dân.

nguyenvandai’s blog

.

.

.

FACEBOOK GIỚI HẠN TRUY CẬP 5 BÀI VIẾT CỦA RFA CHỈ TRONG 4 THÁNG (RFA)

Tháng Bảy 14, 2020

.

.

Facebook giới hạn truy cập 5 bài viết của RFA chỉ trong 4 tháng!

RFA
2020-07-13

https://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/facebook-restricts-access-to-5-rfa-posts-in-just-4-months-07132020152632.html

Bài viết ‘Cử tri mong Tổng bí thư ở lại nhiệm kỳ nữa – sự dọn đường cho ông Trọng ở lại?’ bị Facebook chặn. RFA

Trang Facebook của Đài Á Châu Tự Do vào ngày 13/7 đã bị chặn bài viết ‘Cử tri mong Tổng bí thư ở lại nhiệm kỳ nữa – sự dọn đường cho ông Trọng ở lại?’ Bài này được chia sẻ vào ngày 30/6 trước đó. Theo đó, những người dùng Facebook tại Việt Nam không thể xem được nội dung bài viết này.

Như vậy chỉ trong 4 tháng, từ tháng 4-7/2020, Facebook đã chặn truy cập của người dân trong nước đối với 5 bài viết trên trang mạng xã hội của Đài Á Châu Tự Do với lý do được Facebook đưa ra là: “Vì những hạn chế pháp lý của địa phương, chúng tôi giới hạn quyền truy cập vào bài đăng của quý vị tại Việt Nam”.

Trước đó, bài viết ‘Lại kêu gọi cộng đồng người Việt nước ngoài đồng hành chống dịch COVID-19 khi gặp khó!’ đã bị chặn vào ngày 21/4.

Trong cùng tháng 5, có 2 bài khác là ‘Yêu cầu nhân sự Trung ương khóa XIII của ông Trọng: “Sự chỉ đạo cũ rích!”’ bị chặn vào ngày 5 và bài ‘Phiên tòa tối cao vụ Hồ Duy Hải’ bị chặn vào ngày 16.

Đến đầu tháng 7, vào ngày 2, Facebook đã không cho người dùng trong nước truy cập bài ‘Đại hội 13: Không thể có báo cáo chính trị ‘xứng tầm’ của Tiến sĩ Phạm Quý Thọ.

Tình trạng ngăn chặn bài viết, xóa bài, hạn chế chia sẻ trên mạng xã hội Facebook gần đây ngày càng phổ biến khi nhiều nhà hoạt động dân sự, các nhà báo độc lập liên tục cho hay mình bị mất bài.

Từng bị Facebook xóa nhiều bài viết trên trang cá nhân của mình, nhà báo tự do Nguyễn Ngọc Già từ Sài Gòn nhận định về tình trạng này như sau:

“Tôi không ngạc nhiên đối với những bài viết mang tính chất có lời lẽ hận thù, kích động bạo lực bị xóa hay bị Facebook chặn không chia sẻ hay bất cứ hình thức nào khác thì không có gì ngạc nhiên. Nhưng đối với những bài viết ôn hòa, nhận định, đánh giá có căn cứ khoa học khách quan mà cũng bị Facebook chặn không cho chia sẻ hoặc xóa bài hay hình thức nào đó thì biểu hiện đó rõ ràng cho người ta thấy bài báo đó nói đúng vấn đề và trúng trọng tâm. Vì vậy họ cảm thấy rất lo ngại và buộc Facebook phải ngăn chặn bài viết đó. Mà Facebook là tập đoàn kinh doanh đặt lợi nhuận lên hàng đầu thì trong trường hợp này Facebook buộc phải tương nhượng và hợp tác với nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam là điều dễ hiểu.”

Trao đổi với RFA vào tối 13/7, Nhà báo độc lập Ngô Nhật Đăng cho rằng việc Facebook hạn chế thông tin theo yêu cầu của chính phủ Hà Nội là chuyện không làm ông ngạc nhiên. Ông đặt ra câu hỏi:

“Chúng ta thấy một hiện tượng không riêng gì Facebook mà cả Twitter và Google đều có tình trạng chặn bài mà họ cho rằng có thông tin nhạy cảm. Thậm chí Twitter còn chặn cả những tweet của Tổng thống Donald Trump. Đã có chính trị hóa trong mạng thông tin, mạng xã hội và vấn đề này đặt ra cho mọi người rất nhiều câu hỏi là tại sao trong thời đại này lại có chuyện ngăn cấm, kiểm duyệt thông tin như thế? Phải chăng có sự can thiệp của thế lực chính trị nào bên ngoài?”

Trang Diplomat vào ngày 9/7 cũng có bài viết ‘Facebook: Vietnam’s Fickle Partner-in-Crime’ để nói về tình trạng Chính phủ Việt Nam đã đồng ý chọn hợp tác với Facebook vì lợi ích của riêng của đất nước.

Bài viết đề cập đến phát biểu của Bộ trưởng Bộ Thông tin và Truyền thông Nguyễn Mạnh Hùng vào tháng 8/2019 cho biết Facebook đang hạn chế quyền truy cập đối với số lượng nội dung tăng đáng kể tại Việt Nam. Ông Hùng nói thêm rằng gã khổng lồ truyền thông xã hội đáp ứng 70-75% yêu cầu của chính phủ Việt Nam trong việc hạn chế bài đăng.

Đáng chú ý, Facebook xác nhận rằng lượng nội dung mà công ty này đã hạn chế truy cập tại Việt Nam tăng hơn 500% trong nửa cuối năm 2018.

Tuy nhiên, Facebook đã kiên quyết bác bỏ các cáo buộc rằng việc loại bỏ nội dung người dùng đăng tải xuất phát từ áp lực chính trị, mà được thực hiện dựa vào các tiêu chuẩn cộng đồng trên mạng xã hội của mình. Tác giả bài viết trên Diplomat cho rằng lời giải thích vừa nêu được đưa ra để biện minh cho những hành động gỡ bài của Facebook.

Vào ngày 21/4 vừa qua, Reuters đăng tải bài viết cho biết Facebook đã bắt đầu tăng cường đáng kể việc kiểm duyệt những nội dung ‘chống chính quyền’ tại Việt Nam. Nội dung vừa nêu được xác thực bởi hai nguồn tin từ công ty Facebook.

Cụ thể theo tin từ Reuters, biện pháp này được tiến hành sau khi có áp lực từ cơ quan chức năng, trong đó có việc mà tập đoàn này nghi những công ty viễn thông của Nhà nước hạn chế truy cập đối với máy chủ địa phương khiến Facebook không thể sử dụng trong nhiều khoảng thời gian.

Vì vậy, với quan điểm cá nhân, Nhà báo Nguyễn Ngọc Già cho rằng không chỉ là mạng xã hội liên kết mọi người, mà Facebook còn là một công ty kinh doanh nên vẫn cần có nguồn thu để hoạt động:

“Họ bị một thế kẹt giữa lợi nhuận cho việc kinh doanh của họ đồng thời vẫn bảo vệ được tiếng nói tự do cho người Việt Nam. Đó là bài toán khá nan giải với chế độ cộng sản ở Việt Nam là chế độ bưng bít thông tin đứng top 20 quốc gia thù địch của internet, tự do ngôn luận. Đó là cái rất khó khăn đối với Facebook.”

Do đó, Nhà báo Nguyễn Ngọc Già cho rằng để giải quyết tình trạng này, phải có sự can thiệp mang tính chất có sức ảnh hưởng thì may ra mới có sự cải thiện từ Facebook.

Trước tình trạng Facebook buộc phải liên kết với chính phủ Hà Nội để được tồn tại ở Việt Nam, Nhà báo Ngô Nhật Đăng cho rằng Facebook cũng thu được lợi nhuận từ những quảng cáo cho người dùng. Vì vậy, ông cho rằng Facebook cần xem xét lại:

“Tôi nghĩ người ta đến với Facebook để đến nền tảng tự do tư tưởng, tự do ngôn luận khi không thể hiện ở các kênh khác. Nếu Facebook vì một lý do nào đó mà ngăn chặn những nguồn thông tin dư luận thì thứ nhất họ đã chính trị hóa trong kinh doanh. Thứ hai là với những cái đó thì Facebook sẽ bị thiệt thòi. Mọi người cũng biết tháng trước có một làn sóng tẩy chay Facebook, trong một giao dịch Facebook đã mất hơn 7 tỉ đô la. Tôi nghĩ đây cũng là cái để cho những người điều hành Facebook nghĩ lại phương hướng điều hành Facebook thế nào để trở lại đúng nơi cho mọi người được thể hiện quan điểm của mình trên đó, kể cả quan điểm chính trị.”

Mới đây, Facebook đã thành lập một cơ quan độc lập có nhiệm vụ giải quyết những tranh cãi liên quan đến việc gỡ bỏ nội dung.

Theo tác giả bài viết trên Diplomat, mặc dù tính hiệu quả của cơ quan mới được thành lập này vẫn là một câu hỏi lớn, nhưng Facebook đã cung cấp một địa chỉ cho các nhà hoạt động trong thời đại kỹ thuật số, bao gồm cả những người từ Việt Nam, để lắng nghe các trường hợp nêu ra.

Liên quan đến biện pháp chặn mới nhất đối với những bài viết của RFA tại Việt Nam, phóng viên của Đài đã liên lạc với người phát ngôn của Facebook nhưng vẫn chưa nhận được hồi âm.

.

.

.

7 VẤN ĐỀ TÔN GIÁO VIỆT NAM TRONG CÁC BÁO CÁO THƯỜNG NIÊN CỦA MỸ (Việt Nguyễn – Luật Khoa)

Tháng Bảy 14, 2020

.

.

 

7 vấn đề tôn giáo Việt Nam trong các báo cáo thường niên của Mỹ

Việt Nguyễn

13/07/2020

Hàng năm, Bộ Ngoại giao Mỹ công bố một báo cáo toàn diện về tự do tôn giáo ở Việt Nam. Hàng năm, Việt Nam dường như cũng chỉ chờ đến lúc đó để đăng đàn phản đối báo cáo của Mỹ.

Đối với Việt Nam, Mỹ có lẽ là một đối tác khó chịu, khi vừa cung cấp nguồn viện trợ dồi dào, vừa yểm trợ Việt Nam trên Biển Đông nhưng cũng thẳng thắn chỉ trích tình hình tự do tôn giáo kém sáng sủa của Việt Nam.

Tuy đăng đàn phản đối nhưng Việt Nam chỉ đưa ra quan điểm chung chung, không đề cập đến một sự việc cụ thể nào mà Bộ Ngoại giao Mỹ đã nêu ra trong báo cáo hàng năm.

Dưới đây là 7 vấn đề mà Bộ Ngoại giao Mỹ đã đề cập xuyên suốt trong các báo cáo từ năm 2010 của mình, dựa trên những thông tin do các tín đồ tôn giáo, tổ chức nhân quyền trong nước cung cấp.

1. Dùng bạo lực để trấn áp

Sử dụng bạo lực để kiểm soát tôn giáo là một trong những vấn đề lặp đi lặp lại trong các báo cáo của Bộ Ngoại giao Mỹ.

Đã có hàng loạt các vụ việc sử dụng bạo lực đối với tôn giáo đã được phía Mỹ nêu ra, nhưng chính quyền Việt Nam không hề công bố cuộc điều tra nào liên quan đến những cáo buộc đó.

Theo các báo cáo hàng năm của Bộ Ngoại giao Mỹ, các tín đồ theo đạo Dương Văn Mình năm nào cũng đối diện với bạo lực từ các cơ quan công quyền.

Ví dụ như năm 2015, 7 tín đồ của đạo này bị hành hung khi công an phá bỏ một nhà đòn, nơi các tín đồ làm lễ tang, đặt các linh vật của mình. Năm 2019, công an đã mang roi điện, súng trường bao vây và đánh đập các tín đồ không chịu giải tán trong một lễ hội của đạo này ở tỉnh Cao Bằng.

Các tín đồ theo các tôn giáo đã được công nhận như Phật giáo Hòa Hảo, Cao Đài, Phật giáo, Tin Lành… nhưng không muốn sinh hoạt trong các tổ chức tôn giáo mà nhà nước đã cấp phép cũng có cùng số phận.

Năm 2019, các tín đồ theo đạo Tin Lành ở Bắc Giang báo cáo rằng cảnh sát có mặt nhưng làm ngơ để cho một nhóm người dùng bình xịt hơi cay xong vào ngôi nhà đã đăng ký sinh hoạt tôn giáo của họ, bắt họ đốt các tài liệu tôn giáo.

Có nhiều hình thức tấn công khác nhau đã được nêu ra trong các báo cáo, như khám xét nhà của mục sư Nguyễn Hồng Quang, đuổi vợ con mục sư Nguyễn Công Chính ra khỏi nhà của mình, ném đá vào nhà linh mục Phan Văn Lợi cùng xảy ra vào năm 2015, hay phun mắm tôm vào các giáo dân Tin Lành ở Quảng Bình vào năm 2016.

2. Phân biệt đối xử

Phân biệt đối xử là hình thức trừng phạt tinh vi của chính quyền đối với các tín đồ không tuân theo sự sắp xếp của chính quyền.

Năm 2018, các tín đồ theo đạo Dương Văn Mình nói chính quyền tịch thu đất đai nhưng họ nhận được số tiền bồi thường ít hơn những người không theo đạo này.

Các tín đồ theo đạo Tin Lành độc lập ở Tây Nguyên có lẽ là một trong những người biết rõ nhất như thế nào là bị phân biệt đối xử vì lý do tôn giáo. Họ nói rằng chính quyền địa phương từ chối cấp giấy chứng minh, hộ chiếu, hay làm giấy đăng ký kết hôn, một số thủ tục khác ủy ban nhân dân cũng từ chối cung cấp cho họ.

Năm 2019, ông Phan Văn Dũng nói rằng các cán bộ địa phương ở tỉnh Tiền Giang đã ngăn cản ông làm đám tang cho mẹ của mình. Các cán bộ nói rằng nghi lễ nhà ông vi phạm luật pháp về tôn giáo, và mặt khác do ông đang theo một hệ phái Cao Đài chưa được công nhận.

Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất ra đời trước Giáo hội Phật giáo Việt Nam hiện nay nhưng đến nay vẫn không được nhà nước công nhận. Từ năm 2012, họ không được thực hiện các hoạt động từ thiện như trước kia. Những thành viên của giáo hội này cũng đã trải qua sự cấm đoán đi lại ngặt nghèo trên chính đất nước của mình.

3. Hạn chế quyền tự do đi lại

Cản trở quyền tự do đi lại của các tín đồ và các nhà lãnh đạo tôn giáo đã được đề cập xuyên suốt trong các báo cáo của Bộ Ngoại giao Mỹ.

Không chỉ cấm họ xuất cảnh như trường hợp của Giám tỉnh Dòng Chúa Cứu Thế Phạm Thế Trung, chặn đường cha Đinh Hữu Thoại sang Campuchia cùng vào năm 2011, tịch thu hộ chiếu của Chánh trị sự Cao Đài Hứa Phi vào năm 2015, công an còn chặn các nhà hoạt động tôn giáo ra khỏi nhà hoặc ngăn tín đồ đến các cơ sở tôn giáo chưa được đăng ký.

Hòa thượng Thích Quảng Độ, Tăng thống thứ năm của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất là người bị giam giữ nhiều năm trong căn phòng nhỏ của Thiền viện Thanh Minh ở TP. Hồ Chí Minh.

Năm 2016, một vị trụ trì của chùa An Cư ở Đà Nẵng bị công an đe dọa, cấm ông gặp Hòa thượng Thích Quảng Độ.

Năm 2017, sau khi thăm trụ trì của một ngôi chùa thuộc Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất ở tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu, ni cô Đàm Thoa bị công an đưa ra Bắc Giang giam giữ suốt 13 ngày trong một ngôi chùa không có nhà vệ sinh và rất ít thức ăn. Đợi cho đến khi Hội nghị APEC kết thúc ở Đà Nẵng thì cô mới được thả.

Ảnh Hòa thượng Thích Quảng Độ tại căn phòng của mình ở Thiện viện Thanh Minh vào ngày 03/09/2018. Ảnh: Phòng Thông tin Phật giáo Quốc tế.

4. Kiểm soát liên kết với nước ngoài

Đạo Baha’i là một đạo du nhập vào miền Nam từ trước năm 1975 nhưng đã bị chế độ mới cấm hoạt động công khai, đến năm 2008 thì đạo này mới được công nhận. Và phải mất thêm bốn năm nữa chính phủ mới cho phép 20 tín đồ của Baha’i đi hành hương ở Israel.

Những nhóm tôn giáo ở Việt Nam có tính liên kết với nước ngoài thường bị giám sát rất chặt chẽ.

Năm 2012, Thạch Thuol, một nhà sư người Khmer bị cáo buộc đã gửi các báo cáo vi phạm nhân quyền cho các tổ chức nước ngoài và báo chí quốc tế , bị buộc phải hoàn tục ra khỏi một chùa dòng Nam Tông ở Sóc Trăng.

Năm 2016, chính quyền Đà Nẵng đã đe dọa rút giấy phép kinh doanh của một doanh nghiệp địa phương khi nơi này cho các thành viên của một hệ phái Tin Lành nước ngoài thuê địa điểm. Đà Nẵng đã nói thẳng rằng các tín đồ của giáo phái này không được hội họp ở nhà riêng mà phải sinh hoạt ở nhà thờ đã được cấp phép.

Từ nhiều năm qua, chính quyền đã kiên quyết răn đe các tín đồ độc lập có liên kết, dù ít hay nhiều, với các tổ chức nước ngoài mà không được chính quyền cho phép. Tin Lành Đề Ga và FULRO là hai tổ chức mà chính quyền bằng mọi giá không để bén rễ ở Tây Nguyên.

5. Xâm phạm đất đai và tài sản của các tôn giáo

Đất đai, tài sản là những công cụ quan trọng trong hoạt động tôn giáo. Một tổ chức tôn giáo mất đi những thứ này cũng đồng nghĩa với hoạt động tôn giáo bị ảnh hưởng nghiêm trọng.

Trong các cuộc tranh chấp đất đai và tài sản với chính quyền Việt Nam, các tổ chức tôn giáo hiếm khi được đối xử công bằng.

Năm 2011, chính quyền đã dỡ bỏ một thánh thất đạo Cao Đài ở thành phố Phan Rang, Ninh Thuận mà không đền bù sau khi các tín đồ của thánh thất từ chối giao đất.

Vào tháng Tư năm 2016, dù không được hội thánh chấp thuận, chính quyền một địa phương ở tỉnh Bình Định đã thu hồi một lô đất liền kề với thánh đường của Hội thánh Tin Lành Phú Phong.

Hơn 20 năm qua, Đan viện Công giáo Thiên An thuộc Dòng Thánh Biển Đức lâm vào cuộc tranh chấp dai dẳng với chính quyền tỉnh Thừa Thiên – Huế. Năm 2017, một tượng Chúa và một thánh giá được báo cáo là bị một nhóm người xông vào đan viện đập vỡ. Sau đó, đan viện đã làm việc với chính quyền năm tiếng đồng hồ về việc thu hồi đất đai của đan viện để làm du lịch nhưng không tìm được tiếng nói chung. Tranh chấp này vẫn còn căng thẳng đến ngày nay.

6. Cưỡng ép cải đạo

Theo các báo cáo, cưỡng ép cải đạo là phương pháp được công an ở nhiều địa phương khéo léo sử dụng. Hình thức này thường được báo chí nhà nước gọi tên là “vận động”.

Hình thức này không chỉ áp dụng đối với tín đồ theo các tôn giáo mới mà còn xảy ra đối với những tôn giáo đã được nhà nước công nhận.

Trong cùng năm 2015, công an ở tỉnh Điện Biên đã gây áp lực để các tín đồ Tin Lành người H’mông thôi theo đạo này. Các tín đồ báo cáo rằng công an đã xé kinh thánh của họ, phá hủy tài sản, hành hung các tín đồ, một số tín đồ Công giáo khác còn bị trục xuất ra khỏi làng.

Năm 2015, các tín đồ Tin Lành độc lập ở Tây Nguyên báo cáo rằng họ bị chính quyền đe dọa sẽ loại họ ra khỏi chương trình phúc lợi xã hội nếu không chịu bỏ đạo.

Năm 2018, chính quyền ở các tỉnh Bắc Kạn, Tuyên Quang, Thái Nguyên và Cao Bằng đã tuyên truyền cho học sinh không được theo đạo Dương Văn Mình.

Một cảnh vận động người dân không theo những tôn giáo mới của Công an huyện Mường Nhé, tỉnh Điện Biên. Ảnh: dienbientv.vn.

7. Can thiệp vào nội bộ tôn giáo

Các tổ chức tôn giáo có đăng ký cũng báo cáo với Bộ Ngoại giao Mỹ rằng họ bị nhà nước giới hạn trong việc tổ chức bộ máy hoạt động của mình.

Năm 2011, Ban Tôn giáo Chính phủ, “giáo hội” của các giáo hội, đã từ chối mong ước thống nhất hai Hội thánh Tin Lành miền Nam và miền Bắc với cơ cấu tổ chức theo quận, huyện dưới hội thánh trung ương như trước năm 1975. Ban Tôn giáo Chính phủ đã trả lời rằng Pháp lệnh Tín ngưỡng và Tôn giáo không cho phép cơ cấu lãnh đạo ba cấp.

Nhưng có những nơi chính quyền lại yêu cầu các nhóm tôn giáo thống nhất với nhau khi các tín đồ còn chưa muốn.

Năm 2015, chính quyền địa phương ở khu vực Tây Nguyên đã yêu cầu gộp các chi hội nhỏ đang sinh hoạt khoảng 100 tín đồ thành nhóm lớn hơn khoảng 1.500 tín đồ để đăng ký chính thức. Hội thánh Tin Lành Việt Nam (miền Nam) đã không đồng ý vì đây là các chi hội có ngôn ngữ, cách thức thờ cúng khác nhau.

Trong năm 2011, một hội thánh đã đăng ký ở tỉnh Trà Vinh bị tịch thu Kinh Thánh, chính quyền triệu tập các thành viên của họ do chuyển địa điểm cầu nguyện mà chính quyền chưa cho phép. Hội thánh này nói rằng mình đã xin phép nhưng không được chính quyền trả lời.

.

..

.

“BIỆT ĐỘI” CÁC BÀ CÁC CÔ MAY KHẨU TRANG CHO CỘNG ĐỒNG YẾU THẾ Ở MỸ (VOA Tiếng Việt)

Tháng Bảy 13, 2020

.

.

‘Biệt đội’ các bà các cô may khẩu trang cho cộng đồng yếu thế ở Mỹ

VOA Tiếng Việt

12/07/2020

https://www.voatiengviet.com/a/biet-doi-cac-ba-co-may-khau-trang-cho-cong-dong-yeu-the-o-my/5499471.html

Duyen Tran và Mai-Linh Hong là hai trong số những thành viên gốc Việt của nhóm Auntie Sewing Squad, một mạng lưới với hàng trăm tình nguyện viên trên khắp nước Mỹ tham gia may khẩu trang cho những cộng đồng dễ tổn thương và ít được quan tâm.

Duyen Tran hàng đêm dành khoảng 3 tiếng đồng hồ để may khẩu trang cho nhóm Auntie Sewing Squad, một mạng lưới với hàng trăm tình nguyện viên trên khắp nước Mỹ cung cấp khẩu trang miễn phí cho những cộng đồng dễ tổn thương và ít được quan tâm.

“Hàng ngày sau bữa tối, tôi dành khoảng 3 đến 3 tiếng rưỡi để may”, Duyen, một người nhập cư cùng gia đình vào Mỹ năm 1992 khi cô mới 4 tuổi và hiện đang sống ở Los Angeles, California, nói. “Tôi luôn mong chờ lúc đó bởi vì nó giúp tôi cảm thấy được kết nối với những người khác trong lúc chúng ta phải cách ly toàn xã hội và để biết rằng tôi đang đóng một vai trò thông qua chiếc máy may của mình”.

Duyen đã may 1.200 khẩu trang miễn phí cho những người có nhiều nguy cơ, như những công nhân nông trại ở Oxnard, California, hay những người thổ dân của cộng đồng Navajo Nation cũng như những gia đình không giấy tờ ở Maryland và các gia đình đang xin tị nạn ở Texas.

Duyen chưa bao giờ học may nhưng cô lớn lên với sự quan sát cũng như giúp đỡ khi mẹ cô, là một thợ may, và bố, cùng làm trong một cửa hàng may đồ, nên đã nhanh chóng phát triển được kỹ năng may vá, mà cô gọi là di sản của gia đình, để đóng góp vào nhóm Auntie Sewing Squad.

Dù đã bận bịu với việc may khẩu trang miễn phí hàng đêm trong 3 tháng qua nhưng Duyen, từng có 10 năm làm về giáo dục sức khoẻ cộng đồng, không cảm thấy bị đảo lộn trong cuộc sống mà trái lại, cô cảm thấy cuộc sống có ý nghĩa hơn khi làm ra những thiết bị giúp bảo vệ cuộc sống của người khác trong đại dịch.

Mai-Linh Hong và con trai 4 tuổi bên chiếc máy may mà cô dùng để may khẩu trang cho nhóm Auntie Sewing Squad. (Photo courtesy of Mai-Linh Hong)

Cũng như Duyen, Mai-Linh dùng kỹ năng may vá mà cô học từ mẹ mình, người đã đưa gia đình cô tới Mỹ tị nạn vào đầu thập niên 1980 khi cô mới vài tuổi, để đóng góp cho nhóm.

Mỗi ngày, Mai-Linh may được khoảng 20 khẩu trang và các sản phẩm của cô được chuyển từ Pennsylvania tới nhiều cộng đồng dễ tổn thương trên khắp nước Mỹ, gồm người thổ dân Mỹ, người nhập cư và người đang tìm cách được tị nạn.

Mẹ của Mai-Linh, hiện đang sống ở Virginia, cũng tham gia may khẩu trang cho nhóm. Mai-Linh còn đang truyền cảm hứng cho đứa con trai 4 tuổi của mình về kỹ năng may vá, và là một giáo viên, cô nói sẽ kết hợp kỹ năng này vào việc giảng dạy của cô ở trường. Mai-Linh lấy cảm hứng từ Giáo sư Grace J Yoo của trường Đại học Tiểu bang San Francisco, người đang dùng khoá học hè của mình để dạy các sinh viên may khẩu trang đóng góp cho nhóm Auntie Sewing Squad.

“May vá là kỹ năng sinh tồn”, Mai-Linh nói. “Qua may vá, tôi thông hiểu được việc mẹ tôi đã phải xoay xở thời tị nạn”.

Cả Duyen và Mai-Linh tham gia nhóm Auntie Sewing Squad qua mạng Facebook từ đầu tháng 4.

‘Biệt đội các bà cô may vá’

Khi Kristina Wong, một nghệ sỹ biển diễn ở Los Angles, đăng một tấm hình của bản thân đeo 1 chiếc khẩu trang tự chế kèm những lời nhắn trên trang Facebook cá nhân trong đó viết “Nếu bạn bị suy giảm miễn dịch mà không có khẩu trang, tôi có thể gửi cho bạn một chiếc nếu bạn không nề hà những đường chỉ lộn xộn. Nó được may bằng máy Hello Kitty của tôi”, cô không nghĩ rằng đó là khởi điểm của một mạng lưới của hơn 800 thành viên trên toàn nước Mỹ.

Chỉ vài ngày sau khi Kritina Wong đăng lời gửi tặng khẩu trang miễn phí, cô nhận được khoảng 200 đề nghị, trong đó có những “lời đặt hàng” từ người làm công tác xã hội và y tá, tại thời điểm California đang bắt đầu “bế quan toả cảng” vì đại dịch virus corona bùng phát. Bị ngợp vì “đơn hàng” ào ạt đổ về, Kristina Wong phải tìm kiếm sự giúp đỡ qua Facebook. “Bạn có thể may không?” là dòng đăng tải của Kristina Wong trên Facebook đánh dấu sự ra đời của ‘Auntie Sewing Squad’ – nhóm những chị em may vá với các tình nguyện viên chủ yếu là phụ nữ của các sắc dân thiểu số trên khắp nước Mỹ.

Ban đầu nhóm may khẩu trang cho các bệnh viện nhưng giờ đây khi các y tá đã được trang bị đầy đủ, Kristina Wong nói, nhóm chuyển sang cung cấp cho các cộng đồng không thể tiếp cận được khẩu trang, thậm chí những loại rẻ tiền, vì đói nghèo hoặc trong những tình trạng như không có điện, nước.

“Họ là những người làm trong các trang trại, những người vừa ra khỏi trại giam, những người vô gia cư, các cộng đồng người thổ dân như Navajo Nation, những người không có giấy tờ đang tìm nơi lánh nạn tại biên giới”, Kristina Wong nói và cho biết danh sách yêu cầu cứ dài ra mãi.

Kristina Wong ước tính nhóm Auntie Sewing Squad may khoảng hơn 5.000 khẩu trang mỗi tuần.

“Tôi nhớ là có ngày ở thời điểm năng suất nhất của mình tôi may đến 35 khẩu trang một ngày và tôi đã kiệt sức”, Kristina Wong nói. “Giờ đây các chị em có người có thể may đến 100 chiếc một ngày. Họ thật là đáng kinh ngạc”.

Giờ đây, cô hầu như không may khẩu trang nữa vì bận bịu với việc điều hành nhóm mà cô gọi là một “nhà máy”, đang vận hành hoàn toàn từ nguồn đóng góp tài chính của nhiều cá nhân và tổ chức qua Donor Box.

Trong những ngày đầu hoạt động, cách đây khoảng 3 tháng, các cửa hàng vải phải đóng cửa vì vậy nhóm phải chật vật về nguồn cung, Kristina Wong cho biết. Từ nguồn hiến tặng của bạn bè bằng quần áo cũ, vải vụn, dây chun hay băng đô từ bạn bè, cô cho biết nhóm đã dùng chúng để làm thành khẩu trang.

Giờ đây, quy trình được chuyên nghiệp hoá hơn khi một số chị em tìm nguồn nguyên liệu, những người khác chuyên cắt vải và luồn dây chun, và một số khác thì chuyên may. Có những “bà cô” được giao nhiệm vụ chuyên giám sát việc chuyển đồ để đảm bảo khẩu trang được đưa đến nơi.

Khi các cuộc biểu tình sau cái chết của người đàn ông Mỹ gốc Phi, Goerge Floyd, dưới tay cảnh sát da trắng, Auntie Sewing Squad đã cung cấp khẩu trang miễn phí cho những người tham gia biểu tình. Với việc làm đó, Mai-Linh cho rằng Auntie Sewing Squad còn là một nhóm rất có “nhận thức về chính trị và xã hội”.

Đối với Duyen, cô nhận thấy ý nghĩa của những gì mà Auntie Sewing Squad mang lại theo cách nhìn của đạo Phật. “Khi tôi may khẩu trang cho những công nhân nông trại ở Oxnard, tôi thấy cảm động vì biết rằng những khẩu trang tôi may sẽ được đeo trên mặt những người thu hoạch thực phẩm mà sau đó sẽ được đưa lên bàn ăn của tôi”.

Auntie Sewing Squad là một ví dụ điển hình về sự kết nối và theo Duyen, “nó là bài học tốt nhất để thấy tất cả chúng ta cùng kết nối thế nào giữa đại dịch này”.

Đối với Kristina Wong, gần 4 tháng vừa qua là một cuộc chạy đua marathon và cô không biết Auntie Sewing Squad sẽ tiếp tục bao lâu nữa nhưng một điều cô biết chắc là chừng nào còn nhận được yêu cầu từ những cộng đồng dễ tổn thương thì nhóm còn tiếp tục may khẩu trang miễn phí. Đó là cách để Auntie Sewing Squad nói rằng: “Tôi muốn bạn có được sự bảo vệ này. Tôi muốn bạn thấy được sự chăm sóc của chúng tôi”.

Duyen nói cô sẽ tiếp tục may khẩu trang cho tới khi đại dịch kết thúc. Còn Mai-Linh cũng sẽ dành những thời gian rảnh rỗi của cô để tiếp tục may những chiếc khẩu trang đầy ý nghĩa cho đến khi nào chúng không còn cần nữa.

.

.

.

CHÚNG TA ĐÃ BỎ QUÊN 100 TRIỆU ĐỘC GIẢ QUORA ! (Từ Thức)

Tháng Bảy 13, 2020

.

.

CHÚNG TA ĐÃ BỎ QUÊN 100 TRIỆU ĐỘC GIẢ QUORA ! 

Từ Thức 

22:01 12/07/2020   –   Quora

QUORA là một website của Mỹ ra đời từ 10 năm nay, cho phép người đọc có cơ hội trao đổi kiến thức, đặt câu hỏi về bất cứ vấn đề gì để người khác trả lời.

Chuyện VN được đề cập rất nhiều trên Quora, từ văn hoá, du lịch, xã hội đến lịch sử.

Câu hỏi thường thường do một du khách muốn tìm hiểu thêm về VN, hay của gà nhà, nhưng câu trả lời hầu hết đều của ‘’bên thắng cuộc’’, có cả một chính sách và đội ngũ có nhiệm vụ đánh bóng chế độ.

Cái gì ở VN cũng tốt đẹp, rực rỡ, kể cả dân chủ, nhân quyền.

Kỹ thuật thông dụng nhất là cho gà nhà đặt một câu hỏi, rồi đưa câu trả lời, nhiều khi là cả một tài liệu công phu đã viết sẵn, thí dụ câu hỏi ( Quora 28/5) : ‘’Biến cố nào dẫn tới chiến tranh VN?’’( What events led to the VN war ?), và câu trả lời: chiến tranh VN bắt đầu từ khi chính phủ Ngô Đình Diệm đàn áp Bình Xuyên, năm 1955, dẫn tới các phong trào chiến đấu có mục đích dành độc lập, dân chủ, tự do. Không đả động gì tới kế hoạch xâm chiếm miền Nam của Cộng Sản Bắc Việt, với hậu thuẫn của Trung Cộng, Nga Xô !

Rất ít khi thấy người VN chống Cộng phản ứng trên Quora, là một diễn đàn có ít nhất 100 triệu người đọc mỗi tháng.


Có lẽ đã đến lúc người Việt, thay vì chụp mũ nhau, đánh nhau chí choé về những chuyện vô bổ, để tâm và bỏ thì giờ làm việc cần thiết này, nhất là những bạn viết tiếng Anh thông thạo.

Nhân dịp, cũng nên nhắc lại việc vẽ rồng, vẽ rắn, lộng hành bóp méo lịch sử, đổi trắng thay đen của Cộng Sản trên Wikipedia.

Phải công nhận về mặt truyền thông, người Công Sản vẫn làm chủ tình hình. Hàng triệu độc giả, không theo dõi thời sự, lơ mơ về lịch sử, đã tin những luận điệu sặc mùi tuyên giáo trên Quora

Trở về bài viết nói trên về chiến tranh VN ( Quora 28/5), đây là kết luận:


‘’Mục đích của mặt trận này là lật đổ chế độ độc tài Ngô Đình Diệm và thành lập một chính quyền dân chủ ở Nam VN, với lực lượng chiến đấu quân sự và chính trị chính yếu của Quân Giải Phóng Miền Nam VN..Để kết luận, có thể nói những trận đánh Bình Xuyên, Hoà Hảo, Cao Đài vv..là những biến cố quan trọng nhất dẫn tới chuyện bùng nổ chiến tranh VN.’’


(The aim of this front was to overthrow the dictatorship of the Ngô Đình Diệm’s regime and to establish a democratic government in South Vietnam, with the use of armed uprisings and political struggles with the “Liberation Army of South Vietnam” or “Quân Giải Phóng Miền Nam Việt Nam” as the main forces. Since then, the Vietnam War was officially begun and finally it was ended fifteen years later in 1975 with the total destruction of the Republic of Vietnam and the Reunification of Vietnam.

In conclusion, it can be seen that the military campaigns against the Bình Xuyên, Hòa Hảo and Cao Đài Sects, the “Anti-Communist Denunciation Campaign”, the infamous Law 10/59, the “Resolution 15” and the establishment of the “National Liberation Front” in South Vietnam were indeed the most important events, which led to the outbreak of the Vietnam War. Once again, thank you very much for reading my answer and best regards.)

Từ Thức

tuthuc-paris-blog.com

8  BÌNH LUẬN  

.

.

.

CAN ĐẢM LÀM NÊN LỊCH SỬ (Trần Quốc Việt)

Tháng Bảy 13, 2020

.

.

Can đảm làm nên lịch sử

Trần Quốc Việt

Tác giả gửi tới Dân Luận

13/07/2020

https://www.danluan.org/tin-tuc/20200713/can-dam-lam-nen-lich-su

Trong bài diễn văn đọc vào tháng Sáu 1965 trước những sinh viên sắp ra trường, Mục sư Martin Luther King khuyên họ nên đấu tranh cho cuộc cách mạng xã hội để tạo ra một nước Mỹ bình đẳng hơn, tự do hơn, và cơ hội hơn cho tất cả mọi người không phân biệt màu da hay chủng tộc.

Ông nói “đừng bao giờ để cho người ta nói rằng các bạn chỉ là những kẻ đứng nhìn thầm lặng, những khán giả thờ ơ mà các bạn hãy là những người tham gia tích cực để biến công bằng thành hiện thực.” Đặc biệt ông khuyên không nên chờ đợi vì sự tiến bộ của xã hội không bao giờ diễn ra tất yếu. Đằng sau bánh xe của lịch sử là những con người dấn thân tận tụy, can đảm, và bền bỉ. Và theo ông, nếu chờ đợi thì “thời gian sẽ trở thành đồng minh của những thế lực trì trệ xã hội lạc hậu.” Hãy giúp thời gian tăng tốc lịch sử là sự thôi thúc của lương tâm trong lòng những người đi khai phá con đường tương lai chung.

Xét cho cùng, cuộc cách mạng nào cũng khởi đi từ một thiểu số những cá nhân dấn thân can đảm và kết thúc bằng sự tham gia đồng loạt của rất nhiều người. Thiểu số mở đường ấy chính là những người đấu tranh say mê không ngừng nghỉ “để nhóm lên những bụi lửa tự do trong tâm hồn con người.” (1)

Can đảm là nhiên liệu không thể thiếu mà chuyến tàu lịch sử cần phải có để ít nhất rời khỏi nhà ga số phận. Nếu Điếu Cày và vài đồng đội của ông không đứng lẻ loi trên thềm nhà hát lớn năm nào để phản đối Trung Quốc thì những cuộc biểu tình chống Trung Quốc biết lúc nào mới bắt đầu. Chính họ, đặc biệt Điếu Cày, đã khởi động lịch sử của những cuộc xuống đường chống Trung Quốc!

Tự do không thể có nếu không có can đảm. Chúng ta hãy nhìn lại những trường hợp can đảm tạo ra lịch sử.

Vào tháng Mười 1986 Tổng thống Mỹ Reagan đến Iceland họp thượng đỉnh với Tổng bí thư Liên Xô Gorbachev để bàn về hiệp ước kiểm soát vũ khí. Khi hai bên dường như thương lượng gần xong sau nhiều ngày họp, Gorbachev mỉm cười và nói với Reagan, “Tất nhiên, điều này còn phụ thuộc vào việc ông từ bỏ Sáng Kiến Phòng thủ Chiến lược (SDI).”

Reagan kể lại “Tôi sững sờ không tin được và rất giận… Tôi chợt hiểu ra rằng ông ta mời tôi đến Iceland họp với một mục đích duy nhất: giết chết Sáng Kiến Phòng thủ Chiến lược.” Điều Reagan làm sau đó khiến cả thế giới sửng sốt. Tổng thống quay sang Bộ trưởng ngoại giao Mỹ George Shultz nói, “Thôi cuộc họp như thế là xong. George, chúng ta đi về thôi.” Và ông bước ra khỏi phòng họp.

Reagan không ký hiệp ước bất chấp hậu quả về chính trị cho ông hay phản ứng của dư luận thế giới vì ông tin vào lẽ phải và đấu tranh vì lẽ phải. Chỉ vài năm sau Liên Xô sụp đổ. Một phần nhờ can đảm đã khiến Reagan đứng lên bỏ về này mà hàng triệu người bị áp bức trong các chế độ toàn trị cộng sản ở Đông Âu tìm lại được tự do và nhân phẩm của mình.

Khác với Reagan, Rosa Parks chỉ là một người thợ may da đen bình thường hầu như không ai biết đến. Nhưng bằng hành động can đảm là không nhường ghế trên xe buýt cho người da trắng lên sau, bà đã góp phần không nhỏ vào cuộc đấu tranh dân quyền cho hàng triệu người da đen bị kỳ thị. Cả Reagan và Rosa Parks góp phần mở ra những con đường giải phóng cho biết bao nhiêu người phải sống trong sự kỳ thị đè nén lên số phận của họ hay cho hàng triệu những người nô lệ sống dưới ách toàn trị cộng sản. Hôm nay nghĩ về những người can đảm cao nhất và thấp nhất trên nấc thang quyền lực này chúng ta hiểu sâu sắc hơn ý nghĩa của câu người Mỹ thường nói về nước họ – “đất nước của những người tự do nhờ những người can đảm.”

Bức tường Berlin sụp đổ không phải từ Berlin mà từ thành phố Leipzig cách Berlin gần 200 cây số. Và bức tường không phải sụp đổ vào ngày 9 tháng Mười Một, 1989 mà sụp đổ vào đêm 9 tháng Mười khi 70.000 người đan cánh tay vào nhau, tay cầm cả một biển nến, và cả biểu ngữ đòi tự do bất chấp lời cảnh cáo của chính quyền là sẽ có đổ máu. Nhà cầm quyền không nói suông. Trước đêm hôm ấy họ đã ra lệnh các bác sĩ và y tá phải trực đêm ở bệnh viện và các bệnh viện phải trữ sẵn một số lượng máu và huyết tương rất lớn. Công an cho các y bác sĩ biết họ sẽ chữa trị nhiều người sẽ bị bắn tối hôm đó.

Can đảm dân sự đã thắng được trước tiên bức tường sợ hãi đè nén lên trong lòng những cá nhân hơn 40 năm trời. Một khi bức tường sợ hãi trong lòng sụp đổ thì chỉ là vấn đề thời gian trước khi bức tường bằng xi măng và cốt thép sụp theo trong tiếng reo hò vỡ tung ra dưới bầu trời đêm, trước biết bao nụ cười, nước mắt, nụ hôn trong biển người nô lệ vừa giành được tự do.

Để biết họ can đảm như thế nào chúng ta hãy nghe một trong những người biểu tình vào đêm lịch sử đầu tiên vào ngày 9 tháng Mười kể lại. Valentine Kosch là cô giáo. Tối hôm ấy trước khi ra khỏi nhà để biểu tình, chị đã giải thích với hai đứa con gái của mình rằng mẹ chúng sẽ đi tuần hành với nhiều người bạn để cho các thầy cô giáo hòa nhã hơn và nhân ái hơn đối với học trò. Rồi chị dặn chồng rằng nếu tối nay chị không trở về trước 10 giờ tối thì chồng chị nên đưa hai con đến thành phố Dresden để làm lại cuộc đời ở đấy, nơi hai đứa con gái sẽ không bị xem là con của kẻ thù của nhà nước.(2)

Tối hôm ấy, rất nhiều người như chị suy nghĩ ra đi là chấp nhận. Họ đã vượt qua bức tường sợ hãi trong lòng. Lịch sử nước Đức bắt đầu sang trang mới. Sức mạnh ôn hòa của 70 ngàn người đi trong đêm tối và sát cánh bên nhau trong lời kinh cầu nguyện giữa một biển ánh nén đã khiến cả hệ thống chỉ huy chống biểu tình tê liệt từ trên xuống dưới. Không ai dám ra lệnh bắn. Lãnh đạo thành phố gọi liên tục về Berlin xin chỉ thị nhưng cũng không ai dám bắt điện thoại ra lệnh bắn trước biển người ôn hòa rất can đảm như chị Valentine Kosch.

Nhà văn Nga Alexander Solzhenitsyn từng nói: “Cái giá của hèn nhát sẽ chỉ là cái ác; chúng ta sẽ gặt hái được can đảm và chiến thắng chỉ khi chúng ta dám hy sinh.”

Tự do sinh ra từ can đảm và can đảm sinh ra từ sự chấp nhận hy sinh vì một tương lai tốt đẹp hơn cho thế hệ sau, vì lẽ phải và công lý, vì lương tâm và trách nhiệm đối với tương lai của gia đình và tổ quốc.

Cách đây 2.500 năm Alexander Đại đế nói: “Tôi không sợ đạo quân sư tử do cừu lãnh đạo, tôi sợ đạo quân cừu do sư tử lãnh đạo.”

Phải chăng chúng ta cứ mãi mãi là những con cừu kêu be be tuyệt vọng theo tiếng gọi của những con cừu lãnh đạo hèn nhát đang kìm hãm tương lai của đất nước và đang đưa đất nước vào thời kỳ Bắc Thuộc mới hay, nếu vượt qua sợ hãi, mỗi người chúng ta sẽ là những chiến binh sư tử của đạo quân yêu nước tiến bước mạnh mẽ đến một Việt Nam tự do và độc lập muôn năm.

————

Chú thích:

(1) Lời của nhà lãnh đạo cuộc cách mạng Mỹ Samuel Adams

(2) Elizabeth Pond, The Berlin Wall: what really made it fall, The Christian Science Monitor, 8 tháng 10, 2009.

.

.

.

NẾU TẦM NHÌN CỦA GIỚI LÃNH ĐẠO VIỆT NAM TA LUÔN ĐÚNG (Lê Quang)

Tháng Bảy 13, 2020

.

.

Nếu tầm nhìn của giới lãnh đạo Việt Nam ta luôn đúng

Lê Quang

21:56  12/07/2020   

Nếu tầm nhìn của giới lãnh đạo Việt Nam ta luôn đúng, thì năm 1995 kinh tế Việt Nam đã phải ngang Nhật Bản và đến 2005 thì vượt Mỹ.

Đó tầm nhìn của cố TBT Lê Duẩn và thực tế đã không bao giờ xảy ra dù viễn cảnh ấy thực sự rất tươi đẹp.

Tầm nhìn về Cải cách ruộng đất những năm 1950s là rất tuyệt vời nhưng cũng cần nhớ rằng vẫn là tầm nhìn ấy, chỉ 3 năm sau, Chủ tịch Hồ Chí Minh của chúng ta đã phải bật khóc xin lỗi và nhận khuyết điểm trước quốc dân tại Kỳ họp 6 Quốc Hội khoá I tháng 12-1956.

Tầm nhìn về phát triển hoá dầu miền Trung của cố TT Võ Văn Kiệt và CTN Trần Đức Lương cũng đầy khát vọng. Mặc dù thế, tổ hợp Dung Quất chưa bao giờ tương xứng với kỳ vọng của cả nước.

Tầm nhìn về kế hoạch phát triển công nghiệp 2006-2020 của TBT Nông Đức Mạnh là rất tuyệt vời. Ông đặt ra mục tiêu là đến 2020, Việt Nam sẽ trở thành nước công nghiệp; và điều đó đã không bao giờ xảy ra theo như dự tính.

Tầm nhìn của Các-Mác (người thầy của tất cả các thế hệ lãnh đạo VN) về sự suy vong của Chủ nghĩa Tư bản cũng gây xúc động, nức lòng hàng triệu Đảng viên khắp năm châu. Nhưng sự tiêu vong ấy diễn ra như thế nào? Vào thời điểm nào… thì Người của chúng ta lại không nói; để 200 năm sau, CNTB không có dấu hiệu tiêu vong, trong khi đó CNXH phương Tây sụp đổ hoàn toàn.

Và còn rất nhiều ví dụ khác nữa.

Tầm nhìn của những nhà lãnh đạo, nguyên thủ quốc gia luôn tuyệt vời, giàu tham vọng. Nhưng không phải tất cả đều trở thành hiện thực. Cho nên nếu bỏ qua nghiên cứu, phản biện ở các thời điểm khác nhau mà chỉ chăm chăm dựa vào tầm nhìn của lãnh đạo để áp đặt lên cách nghĩ, cách làm, thì hoạt động ấy quá duy ý chí, chủ quan, giáo điều – tất cả đều đã bị phê phán quyết liệt trong các kì ĐH trước đây.

Nếu mọi thứ có thể an bài chỉ sau một thông tư, nghị quyết của nhà lãnh đạo thì vai trò của xã hội dân sự là vô nghĩa bởi đây mới là lực lượng nòng cốt biến mọi tầm nhìn thành hiện thực.

Việc cố TT Võ Văn Kiệt có tầm nhìn về phát triển du lịch Cần Giờ cũng vậy, tầm nhìn ấy cũng đẹp đẽ, tuyệt vời như biết bao tầm nhìn, dự định phát triển đất nước khác từng được đề xuất trước đây. Vấn đề là làm như thế nào? Đây hiển nhiên là điều cần phải được quan tâm, giải đáp và không nên lập lờ nhằm phủi nó đi như sự đã rồi.

9 BÌNH LUẬN  

.

.

.