TIN & BÀI TỪ 1 ĐẾN 10/9/2014

Tháng Chín 11, 2014

TIN & BÀI TỪ 1 ĐẾN 10/9/2014
PHẢI “THOÁT CỘNG” ĐỂ CÓ THỂ “THOÁT TRUNG” (Lâm Thế Nguyên – Radio Đáp Lời Sông Núi)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/phai-thoat-cong-e-co-thoat-trung-lam.html

THƯ NGỎ CỦA MLNVN về CHIẾN DỊCH “CHÚNG TÔI MUỐN BIẾT” (Mạng Lưới Blogger Việt Nam)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/thu-ngo-cua-mlnvn-ve-chien-dich-chung.html

NHÀ VĂN NGUYỄN XUÂN NGHĨA – NGƯỜI TÙ BẤT KHUẤT TRỞ VỀ TRONG CHIẾN THẮNG (Danlambao)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/nha-van-nguyen-xuan-nghia-nguoi-tu-bat.html

ĐẶNG CHÍ HÙNG ĐẾN BẾN TỰ DO (Dân Làm Báo)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/ang-chi-hung-en-ben-tu-do-dan-lam-bao.html

BÀ BÙI HẰNG & HAI NGƯỜI BẠN ĐÃ LÀM ĐƠN KHÁNG ÁN (HT.VRNs)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/ba-bui-hang-hai-nguoi-ban-lam-on-khang.html

VAI TRÒ CỦA HỒ CHÍ MINH TRONG CẢI CÁCH RUỘNG ĐẤT (Nguyễn Quang Duy – Danlambao)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/vai-tro-cua-ho-chi-minh-trong-cai-cach.html

MỘT BÀI GÓP Ý ĐÁNG QUÝ TỪ CÁC BẠN NGOẠI QUỐC (Đoàn Thanh Liêm)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/mot-bai-gop-y-ang-quy-tu-cac-ban-ngoai.html

NHÀ XUẤT BẢN NÓI VỀ TÁC ĐỘNG CỦA TÁC PHẨM “ĐÈN CÙ” (Kính Hòa – RFA)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/nha-xuat-ban-noi-ve-tac-ong-cua-tac.html

TRIỂN LÃM CCRĐ : KHOÉT THÊM VẾT THƯƠNG ĐỂ BAO CHE TỘI ÁC ? / PHẦN 2 ( J.B Nguyễn Hữu Vinh)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/trien-lam-ccr-khoet-them-vet-thuong-e_10.html

CUỘC TRIỂN LÃM NHỮNG OAN HỒN (Dân Làm Báo)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/cuoc-trien-lam-nhung-oan-hon-dan-lam-bao.html

CHUYÊN ĐỀ CẢI CÁCH RUỘNG ĐẤT (Đài Á Châu Tự Do – RFA)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/chuyen-e-cai-cach-ruong-at-ai-chau-tu.html

TRIỄN LÃM CẢI CÁCH RUỘNG ĐẤT 2014 – ĐÁNH CHẾT CÁI NÓI LÁO VẪN KHÔNG CHỪA (BS Hồ Hải)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/trien-lam-cai-cach-ruong-at-2014-anh.html

THỨ NĂM 11-9-2014 NHÀ VĂN NGUYỄN XUÂN NGHĨA MÃN HẠN TÙ (HT.VRNs)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/thu-nam-11-9-2014-nha-van-nguyen-xuan.html

LÀM SAO BẢO VỆ NỔI CHỦ NGHĨA MÁC – LÊ ? (Đỗ Đăng Liêu)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/lam-sao-bao-ve-noi-chu-nghia-mac-le-o.html

VÀI CÂU CHUYỆN VỀ CẢI CÁCH RUỘNG ĐẤT (Hiệu Minh)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/vai-cau-chuyen-ve-cai-cach-ruong-at.html

PHẦN LỚN DÂN MỸ COI CHÍNH PHỦ OBAMA LÀ “THẤT BẠI” (Người Việt)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/phan-lon-dan-my-coi-chinh-phu-obama-la.html

ISIS & BARACK OBAMA (Ngô Nhân Dụng)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/isis-barack-obama-ngo-nhan-dung.html

CHIẾN LƯỢC 3 ĐIỂM (Nguyễn Đạt Thịnh – VienDongDaily)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/chien-luoc-3-iem-nguyen-at-thinh.html

CHUCK HAGEL LÊN ÁN HÀNH ĐỘNG “XÂM LƯỢC TRẮNG TRỢN” CỦA NGA Ở UKRAINE (Victor Beattie – VOA)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/chuck-hagel-len-hanh-ong-xam-luoc-trang.html

SỰ THỰC VỀ CÁC PHẦN TỬ KHỦNG BỐ & SỰ TUYÊN TRUYỀN CỦA CHÚNG (Matthew Hilburn – VOA)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/su-thuc-ve-cac-phan-tu-khung-bo-su.html

PHƯƠNG TÂY ĐÃ GÂY RA CUỘC KHỦNG HOẢNG UKRAINE NHƯ THẾ NÀO ? (John J. Mearsheimer – Foreign Affairs)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/phuong-tay-gay-ra-cuoc-khung-hoang.html

CHỦ NGHĨA ĐẶNG TIỂU BÌNH THẤT BẠI NHƯ THẾ NÀO ? (Minxin Pei – Project Syndicate)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/chu-nghia-ang-tieu-binh-that-bai-nhu.html

VỤ RƠI MÁY BAY MH17 : NGƯỜI NGA “ĐÃ ĐIỀU KHIỂN HỆ THỐNG TÊN LỬA BUK” (BBC)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/vu-roi-may-bay-mh17-nguoi-nga-ieu-khien.html

ĐIỂM SÁCH “QUÊ HƯƠNG VỤN VỠ” của NGUYỄN VĂN SÂM (Hoàng Nhất Phương)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/iem-sach-que-huong-vun-vo-cua-nguyen.html

MỘT BỨC TRANH THU NHỎ CỦA GIỚI CẦM BÚT VIỆT NAM TẠI ÚC (Nguyễn Hưng Quốc)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/mot-buc-tranh-thu-nho-cua-gioi-cam-but.html

VAI TRÒ CỦA CÁC MẠNG TRUYỀN THÔNG XÃ HỘI (Nguyễn Hưng Quốc)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/vai-tro-cua-cac-mang-truyen-thong-xa.html

CỦA TA, CỦA TÀU (Phạm Thị Hoài – procontra.asia)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/cua-ta-cua-tau-pham-thi-hoai.html

VIETNAM NEWS LUÔN ĐẾN TỪ HÔM QUA (Robert Banks / BBC)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/vietnam-news-luon-en-tu-hom-qua-robert.html

ĐỌC “ĐÈN CÙ” (Lê Quốc Tuấn)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/oc-en-cu-le-quoc-tuan.html

ĐÊM TRUNG THU, ĐỐT “ĐÈN CÙ” (Đoan Trang)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/em-trung-thu-ot-en-cu-oan-trang.html

TUYÊN BỐ của BAN VẬN ĐỘNG VĐĐLVN về việc NHÀ VĂN PHẠM ĐÌNH TRỌNG BỊ SÁCH NHIỄU (Văn Việt)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/tuyen-bo-cua-ban-van-ong-vlvn-ve-viec.html

TRÍ, ĐỨC & DŨNG : DÂN CHỦ BẤT TRÍ LÁ DÂN CHỦ RỪNG RÚ (Nguyễn Thanh Giang – VN Thời Báo)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/tri-uc-dung-dan-chu-bat-tri-la-dan-chu.html

KHI NÁO QUAN CHỨC VIỆT MỚI BÁN THÁO NHÀ CỬA ? (Viết Lê Quân – VN Thời Báo)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/khi-nao-quan-chuc-viet-moi-ban-thao-nha.html

TRẦN ĐỨC THẢO TỪ ĐỈNH THÁP NGÀ XUỐNG ĐẤT ĐỎ (Hạ Long Bụt Sĩ)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/tran-uc-thao-tu-inh-thap-nga-xuong-at-o.html

HÃY LÀM MỘT CUỘC CẢI CÁCH RUỘNG ĐẤT NGAY BÂY GIỜ!!! (Liberty Melinh)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/hay-lam-mot-cuoc-cai-cach-ruong-at-ngay.html

ĐẤU TỐ TRONG CẢI CÁCH QUA TIỂU THUYẾT “CÒ HỒN XÃ NGHĨA” CỦA PHẠM THÀNH (Thành Phạm)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/au-to-trong-cai-cach-qua-tieu-thuyet-co.html

KÝ GIẢ TRƯƠNG MINH ĐỨC BỊ TẤN CÔNG DÃ MAN Ở HÀ NỘI (Nguyên Thọ – Dân Luận)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/ky-gia-truong-minh-uc-bi-tan-cong-da.html

TRANH LUẬN CẦN THIẾT & HỮU ÍCH (Hà Sĩ Phu)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/tranh-luan-can-thiet-huu-ich-ha-si-phu.html

“NƯỚC MẤT, NHÀ TAN” TỪ MỘT CÔNG TRÌNH THỦY LỢI (Bảo Nam)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/nuoc-mat-nha-tan-tu-mot-cong-trinh-thuy.html

NHỮNG BẤT THƯỜNG QUANH MỘT VĂN KIỆN CỦA ÔNG NGUYỄN TẤN DŨNG (Lý Thái Hùng)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/nhung-bat-thuong-quanh-mot-van-kien-cua.html

TS. NGUYỄN XUÂN DIỆN VÀ KS. LÊ DŨNG NÓI VỀ THỰC CHẤT TRIỂN LÃM CCRĐ (Nguyễn Xuân Diện)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/ts-nguyen-xuan-dien-va-ks-le-dung-noi.html

TRIỂN LÃM CCRĐ : KHOÉT THÊM VẾT THƯƠNG ĐỂ BAO CHE TỘI ÁC ? / PHẦN 1 ( J.B Nguyễn Hữu Vinh)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/trien-lam-ccr-khoet-them-vet-thuong-e.html

ĐI XEM TRƯNG BÀY “CẢI CÁCH RUỘNG ĐẤT NĂM 1946-1957″ (Nguyễn Tương Thụy)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/i-xem-trung-bay-cai-cach-ruong-at-nam.html

TỰ TRIỂN LÃM ẢNH CUỘC CẢI CÁCH RUỘNG ĐẤT TẠI MIỀN BẮC 1949-1956 (Bùi Quang Minh – Dân Luận)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/tu-trien-lam-anh-cuoc-cai-cach-ruong-at.html

NHỮNG THAM VỌNG BẤT THÀNH CỦA BARACK OBAMA (Lê Diễn Đức)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/nhung-tham-vong-bat-thanh-cua-barack.html

TỪ AL-QAEDA TỚI ISIS & VAI TRÒ CỦA MỸ (Hà Tường Cát – Người Việt)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/tu-al-qaeda-toi-isis-vai-tro-cua-my-ha.html

MỜ NHẠT AUNG SAN SUU KYI ? (Trần Vinh Dự)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/mo-nhat-aung-san-suu-kyi-tran-vinh-du.html

CHỦ NGHĨA DỐI TRÁ & LỪA GẠT (Lê Diễn Đức)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/chu-nghia-doi-tra-lua-gat-le-dien-uc.html

“TRẦN ĐỨC THẢO – NHỮNG LỜI TRĂNG TRỐI” – MỘT CUỐN SÁCH RẤT CẦN TÌM ĐỌC (Phan Thanh Tâm / Bùi Tín)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/tran-uc-thao-nhung-loi-trang-troi-mot.html

TỪ THOÁT TRUNG, THOÁT . . . ., ĐẾN THOÁT “HỆ LỤY” ? (Hạ Đình Nguyên)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/tu-thoat-trung-thoat-en-thoat-he-luy-ha.html

CHIẾN LƯỢC CỦA TỔNG THỐNG OBAMA (Nguyễn Xuân Nghĩa)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/chien-luoc-cua-tong-thong-obama-nguyen.html

VÌ SAO HOA KỲ CHƯA CÓ CHIẾN LƯỢC NGOẠI GIAO ? (Mai Loan)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/vi-sao-hoa-ky-chua-co-chien-luoc-ngoai.html

PUTIN & BÀI HỌC CHO VIỆT NAM (Vương Trí Dũng)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/putin-bai-hoc-cho-viet-nam-vuong-tri.html

VIDEO : ĐÁM TANG MỘT BINH SĨ MỸ TỬ TRẬN Ở HẢI NGOẠI

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/video-am-tang-mot-binh-si-my-tu-tran-o.html

SÀI GÒN VẪN VƯỢT TRỘI HÀ NỘI SAU 4 THẬP NIÊN BỊ CƯỠNG CHIẾM VÀ TẬN THU (SBTN / Bloomberg)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/sai-gon-van-vuot-troi-ha-noi-sau-4-thap.html

NHÀ BÁO TRƯƠNG MINH ĐỨC BỊ MẬT VỤ CỘNG SẢN ĐÁNH ĐẬP TÀN BẠO (CTV Danlambao)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/nha-bao-truong-minh-uc-bi-mat-vu-cong.html

GIỚI THIỆU SÁCH : TRẦN VĂN THẠCH (1905-1945) – CÂY BÚT CHỐNG BẠO QUYỀN ÁP BỨC (Trần Gia Phụng)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/gioi-thieu-sach-tran-van-thach-1905.html

GIỮ CÁI GÌ ? . . . – KỲ 1 (Nguyễn Thị Từ Huy)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/giu-cai-gi-ky-1-nguyen-thi-tu-huy.html

ĐỐI MẶT VỚI THAY ĐỔI, VIỆT NAM CẦN LÀM GÌ ? (Đặng Xương Hùng / Gia Minh – RFA)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/oi-mat-voi-thay-oi-viet-nam-can-lam-gi.html

THƯ KHÁNG NGHỊ CỦA NHÀ VĂN PHẠM ĐÌNH TRỌNG (Phạm Đình Trọng)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/thu-khang-nghi-cua-nha-van-pham-inh.html

VIỆT NAM ĐANG DẦN PHẢI CHẤP NHẬN CÔNG ĐOÀN ĐỘC LẬP (Phạm Chí Dũng)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/viet-nam-ang-dan-phai-chap-nhan-cong.html

METRO VIỆT NAM & CÂU HỎI BỨC BÁCH VỀ CẢI CÁCH THỂ CHẾ (TS Nguyễn Sỹ Phương)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/metro-viet-nam-cau-hoi-buc-bach-ve-cai.html

KHỔ GHÊ, NGƯỜI VIỆT NAM NÀO LẤY ĐẤT KAMPUCHIA KROM ? (Trương Nhân Tuấn)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/kho-ghe-nguoi-viet-nam-nao-lay-at.html

SÀI GÒN & HÀ NỘI (Tạp ghi Huy Phương)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/sai-gon-ha-noi-tap-ghi-huy-phuong.html

BỨC TƯỢNG “THƯƠNG TIẾC” (Nguyễn Ngọc Chính’s Hồi Ức Một Đời Người)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/buc-tuong-thuong-tiec-nguyen-ngoc.html

MỘT VỪNG TRĂNG KHÁC (Viên Linh)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/mot-vung-trang-khac-vien-linh.html

INDONESIA\, MỘT MẪU MỰC DÂN CHỦ KHÓ NGỜ Ở ĐÔNG NAM Á (Joe Cochrane – The New York Times)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/indonesia-mot-mau-muc-dan-chu-kho-ngo-o.html

TẠI SAO TRUNG QUỐC KHÔNG THỂ ĐỔI MỚI ? (Kerry Brown)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/tai-sao-trung-quoc-khong-oi-moi-kerry.html

ĐẲNG CẤP CỦA MỘT DÂN TỘC (Dương Hoài Linh – Dân Luận)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/ang-cap-cua-mot-dan-toc-duong-hoai-linh.html

2-9-1945, NGÀY VIỆT MINH CƯỚP CHÍNH QUYỀN ? (Bảo Giang – Đàn Chim Việt)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/2-9-1945-ngay-viet-minh-cuop-chinh.html

VÌ SAO PHÁ NGỤC LẠI LÀ BIỂU TƯỢNG CỦA CÁCH MẠNG ? (Lê Tuấn Huy – procontra.asia)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/vi-sao-pha-nguc-lai-la-bieu-tuong-cua.html

LỜI KÊU GỌI CỦA TRÍ THỨC BA LAN : HÔM QUA DANZIG, HÔM NAY DONETSK (Phạm Thị Hoài dịch)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/loi-keu-goi-cua-tri-thuc-ba-lan-hom-qua.html

CÂU CHUYỆN CÁI ĐŨA (Lê Phan)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/cau-chuyen-cai-ua-le-phan.html

ISIS VƯỢT QUA AL-QAEDA ( Ngô Nhân Dụng)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/isis-vuot-qua-al-qaeda-ngo-nhan-dung.html

IS XÓA BÀN CỜ THẾ GIỚI Á RẬP (Ngô nhân Dụng)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/is-xoa-ban-co-gioi-rap-ngo-nhan-dung.html

“NHÀ NƯỚC HỒI GIÁO” NGUY HIỂM NHƯ THẾ NÀO ? (Hà Tường Cat – Người Việt)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/nha-nuoc-hoi-giao-nguy-hiem-nhu-nao-ha.html

MỜI ĐỌC TÁC PHẨM “ĐÈN CÙ” của TRẦN ĐĨNH – BẢN pdf (Nguyễn Quang Duy)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/moi-oc-tac-pham-en-cu-cua-tran-inh-ban.html

THỦ ĐOẠN TIÊU DIỆT TẬN GỐC VĂN HÓA VIỆT NAM của MINH THÀNH TỔ (Nguyễn Huệ Chi – (Bauxite Việt Nam)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/thu-oan-tieu-diet-tan-goc-van-hoa-viet.html

BUỔI TỌA ĐÀM VỀ UPR DIỄN RA TẠI SỐ 38 KỲ ĐỒNG (Đức Thiện – VRNs)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/buoi-toa-am-ve-upr-dien-ra-tai-so-38-ky.html

THẾ DŨNG – TỪ “HỘ CHIẾU BUỒN” ĐẾN “ĐAU THƯƠNG HÀNH” (Đỗ Trường – Danlambao)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/the-dung-tu-ho-chieu-buon-en-au-thuong.html

TÔI MUỐN BIẾT VÌ TÔI LÀ CÔNG DÂN CHỨ KHÔNG PHẢI THẦN DÂN CỦA CHẾ ĐỘ (Trần Quốc Việt – Danlambao)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/toi-muon-biet-vi-toi-la-cong-dan-chu.html

TẾT TRUNG THU EM ĐỌC “ĐÈN CÙ” (Nguyễn Bá Chổi – Danlambao)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/tet-trung-thu-em-oc-en-cu-nguyen-ba.html

TRÒ CHƠI ĐU DÂY CƠ HỘI (Lê Diễn Đức)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/tro-choi-u-day-co-hoi-le-dien-uc.html

QUYỀN ĐƯỢC BIẾT (Song Chi)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/quyen-uoc-biet-song-chi.html

TƯỜNG TRÌNH VỀ VỤ CƯỠNG CHẾ BẮT NGƯỜI TRÁI PHÉP NGÀY 5-9-2014 (Huỳnh Trọng Hiếu)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/tuong-trinh-ve-vu-cuong-che-bat-nguoi.html

THĂM NUÔI NGUYỄN VĂN LÍA ! (Thế Lữ)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/tham-nuoi-nguyen-van-lia-lu.html

ĐỌC ĐÈN CÙ, THẤY QUYỀN CON NGƯỜI THẬT QUÝ GIÁ (Nguyễn Văn Thạnh)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/oc-en-cu-thay-quyen-con-nguoi-that-quy.html

NHÀ CẦM QUYỀN HÀ NỘI SỢ CÁC XÃ HỘI DÂN SỰ GẶP NHAU (VRNs)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/nha-cam-quyen-ha-noi-so-cac-xa-hoi-dan.html

TỪ ĐỒN CÔNG AN CAO LÃNH VÈ SÀI GÒN (Huỳnh Công Thuận)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/tu-on-cong-cao-lanh-ve-sai-gon-huynh.html

SỨC MẠNH CỦA CHỦ NGHĨA NGU DÂN (Dương Thu Hương)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/suc-manh-cua-chu-nghia-ngu-dan-duong.html

MỘT NGƯỜI TỊ NẠN VIỆT NAM – MỘT GIAN HÀNG VIỆT NAM TẠI THỦ ĐÔ THỤY SĨ (VATV Online)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/mot-nguoi-ti-nan-viet-nam-mot-gian-hang.html

VIDEO : LỄ KỶ NIỆM 35 NĂM CON TÀU CAP ANAMUR CỨU NGƯỜI VƯỢT BIỂN ( VATV-Online)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/video-le-ky-niem-35-nam-con-tau-cap.html

KHEN AI KHÉO KẾT (ỐI A) CÁI ĐÈN CÙ . . .” (Nguyễn Ngọc Bích)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/khen-ai-kheo-ket-oi-cai-en-cu-nguyen.html

CỘNG SẢN VIỆT NAM BUỘC PHẢI TRẢ LỜI ! (Nguyễn Ngọc Già – Dân Làm Báo)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/cong-san-viet-nam-buoc-phai-tra-loi.html

VIỆT NAM BỎ TÙ BLOGGER NHIỀU GẦN BẰNG TRUNG QUỐC (Aija Salovaara * Trần Hạnh dịch)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/viet-nam-bo-tu-blogger-nhieu-gan-bang.html

NHÌN LẠI CUỘC ĐẤU TRANH (Bùi Tín)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/nhin-lai-cuoc-au-tranh-bui-tin.html

NÓI THẬT VỀ CHỦ NGHĨA CỘNG SẢN (Lee Edwards / Ģirts Vikmanis – Latvijas Avizeb)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/noi-that-ve-chu-nghia-cong-san-lee.html

NGA VI PHẠM NHỮNG NGUYÊN TẮC ĐÃ THỎA THUẬN (Nhật báo WYBORCZA phỏng vấn ông ANDERS FOGH RASMUSSEN)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/nga-vi-pham-nhung-nguyen-tac-thoa-thuan.html

SÁCH CẤM TẠI HỘI SÁCH HỒNG KÔNG THU HÚT DU KHÁCH ĐẠI LỤC (Li Zhen, Epoch Times)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/sach-cam-tai-hoi-sach-hong-kong-thu-hut.html

SCOTLAND ĐỘC LẬP : GIÀU HƠN HAY NGHÈO ĐI ? (BBC Tiếng Việt)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/scotland-oc-lap-giau-hon-hay-ngheo-i.html

DU LỊCH HOÀNG SA : TRUNG QUỐC THỰC HIỆN Ý ĐỒ BÀNH TRƯỚNG Ở BIỂN ĐÔNG (Đức Tâm – RFI)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/du-lich-hoang-sa-trung-quoc-thuc-hien-y.html

UKRAINA, NẠN NHÂN CỦA GIẤC MƠ ĐẠI NGA (Tú Anh / Nhà báo NQS)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/ukraina-nan-nhan-cua-giac-mo-ai-nga-tu.html

ĐÀM PHÁN HAY KHÔNG ĐÀM PHÁN VỚI KHỦNG BỐ ? (Trần Vinh Dự / Hu Wei-VOA)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/am-phan-hay-khong-am-phan-voi-khung-bo.html

TT OBAMA ĐỐI MẶT VỚI THẾ GIỚI HỖN LOẠN, QUYỀN HÀNH HỮU HẠN (VOA Tiếng Việt)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/tt-obama-oi-mat-voi-gioi-hon-loan-quyen.html

MINH ƯỚC NATO CHUYỂN HƯỚNG (Hùng Tâm – Người Việt)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/minh-uoc-nato-chuyen-huong-hung-tam.html

VÕ THỊ THẮNG & NGUYỄN PHƯƠNG UYÊN, BÓNG TỐI & ÁNH SÁNG (Trần Trung Đạo)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/vo-thi-thang-nguyen-phuong-uyen-bong.html

ĐƯA NGƯỜI TA KHÔNG ĐƯA SANG SÔNG (Tưởng Năng Tiến)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/ua-nguoi-ta-khong-ua-sang-song-tuong.html

CÔ ĐỖ THỊ MINH HẠNH BỊ CÂU LƯU, BỊ TỊCH THU HỘ CHIẾU, BỊ CẤM XUẤT CẢNH ĐI THĂM MẸ (tin tổng hợp)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/co-o-thi-minh-hanh-bi-cau-luu-bi-tich.html

MỘT NỀN Y HỌC BỊ CHÍNH TRỊ HÓA (BS Ngọc)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/mot-nen-y-hoc-bi-chinh-tri-hoa-bs-ngoc.html

BÀI HỌC UKRAINE CHO VIỆT NAM (Ngô Nhân Dụng & Đoàn Hưng Quốc)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/bai-hoc-ukraine-cho-viet-nam-ngo-nhan.html

HOA KỲ NHÌN TỪ TRUNG QUỐC (Nguyễn Cao Quyền)

https://www.blogger.com/blogger.g?blogID=7844976874626269821#editor

CHỦ NGHĨA TƯ BẢN ĐI VỀ ĐÂU TRONG THẾ KỶ XXI ? (Thomas Piketty – Spiegel Online)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/chu-nghia-tu-ban-i-ve-au-trong-ky-xxi.html

NHÂN NGÀY GIỖ : NÓI CHUYỆN LĂNG HỒ CHÍ MINH (Trần Gia Phụng – Đàn Chim Việt)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/nhan-ngay-gio-noi-chuyen-lang-ho-chi.html

LỘ TRÌNH HẠ BỆ CỰU CHỦ TỊCH TQ GIANG TRẠCH DÂN (Zhou Xiaohui – Đại Kỷ Nguyên)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/lo-trinh-ha-be-cuu-chu-tich-tq-giang.html

GIÁ TRỊ & SỰ LỢI HẠI CỦA LÒNG HẬN THÙ (Nguyễn Chính Kết)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/gia-tri-su-loi-hai-cua-long-han-thu.html

UCRAINE, HÃY HY VỌNG ! (Viet Nguyen Trung)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/ucraine-hay-hy-vong-viet-nguyen-trung.html

LUẬT SƯ, NGUYỄN ÁI QUỐC, HỒ CHÍ MINH & VIỆT NAM DÂN CHỦ CỘNG HÒA (LS Trần Vũ Hải)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/luat-su-nguyen-ai-quoc-ho-chi-minh-viet.html

TỰ DO & VĂN HÓA (vnhacker.blogspot.be)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/tu-do-van-hoa-vnhackerblogspotbe.html

MỘT VỤ ÁN NHỎ VỚI BỘC LỘ LỚN (Báo Tổ Quốc – Số 187 – Ngày 1-9-2014)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/mot-vu-nho-voi-boc-lo-lon-bao-to-quoc_2.html

“TUYÊN NGÔN ĐỘC LẬP” MỞ RA CHÂN TRỜI NÀO ? (BNS Tự Do Ngôn Luân – Số 202 – Ngày 1-9-2014)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/tuyen-ngon-oc-lap-mo-ra-chan-troi-nao.html

THƯA BÁC : CHÁU ĐẾCH HIỂU NỖI ! (Vũ Đông Hà – Dân Làm Báo)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/thua-bac-chau-ech-hieu-noi-vu-ong-ha.html

NHỮNG NGƯỜI DÂN OAN QUẢ CẢM (Trần Ngọc Anh – Trí Nhân Media)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/nhung-nguoi-dan-oan-qua-cam-tran-ngoc.html

CHẾ ĐỘ ĐỘC TÀI Ở VIỆT NAM (Hoa Mai Nguyen – Thông Luận)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/che-o-oc-tai-o-viet-nam-hoa-mai-nguyen.html

60 NĂM SÀI GÒN TRONG TÔI (Văn Quang)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/60-nam-sai-gon-trong-toi-van-quang.html

ĐỌC SÁCH “CHÍNH LUẬN TRẦN TRUNG ĐẠO” : ĐỂ BIÊT HIỂM HỌA TRUNG CỘNG & HIỆN TRẠNG VIỆT NAM (Tâm Huy Huỳnh Kim Quang)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/oc-sach-chinh-luan-tran-trung-ao-e-biet.html

“ĐÈN CÙ LÀ TIẾNG KÊU ĐAU” CỦA TÔI (Trần Đĩnh)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/en-cu-la-tieng-keu-au-cua-toi-tran-inh.html

CÓ THỰC LÀ ÔNG HỒ CHÍ MINH MUỐN ĐƯỢC HỎA TÁNG (Kami)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/co-thuc-la-ong-ho-chi-minh-muon-uoc-hoa.html

LỜI CỦA KẺ VẮNG MẶT (Phạm Hồng Sơn)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/loi-cua-ke-vang-mat-pham-hong-son.html

TRẦN ĐỨC THẢO & LÊ DUẪN (Ngô Nhân Dụng – Người Việt)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/tran-uc-thao-le-duan-ngo-nhan-dung.html

NHÀ VĂN VÕ THỊ HẢO : VIỆT NAM – DÙ CHẬM – VẪN DỊCH CHUYỂN VỀ PHÍA ÁNH SÁNG (Xuân Thọ / Võ Thị Hảo)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/nha-van-vo-thi-hao-viet-nam-du-cham-van.html

CHÚNG TÔI MUỐN BIẾT (Mạng Lưới Blogger Việt Nam)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/chung-toi-muon-biet-mang-luoi-blogger.html

LỘ TRÌNH BÁN NƯỚC CỦA GIỚI LÃNH ĐẠO ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM KHÔNG HỀ THAY ĐỔI (Hà Sĩ Phu / Trần Quang Thành)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/lo-trinh-ban-nuoc-cua-gioi-lanh-ao-ang.html

NGÀY ĐỘC LẬP NÀO ? (LS Lê Công Định)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/ngay-oc-lap-nao-ls-le-cong-inh.html

TRẬT TỰ THẾ GIỚI MỚI (Erik Brynjolfsson, Andrew McAfee, and Michael Spence)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/trat-tu-gioi-moi-erik-brynjolfsson.html

DẠY CHO CON TIẾNG NÓI THẬT THÀ (Đoàn Thanh Liêm)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/ay-cho-con-tieng-noi-that-tha-oan-thanh.html

CHUYẾN CÔNG DU THUẦN PHỤC ! (Lê Diễn Đức)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/chuyen-cong-du-thuan-phuc-le-dien-uc.html

DƯ LUẬN VIÊN VO VĂN VE: HÃY KIÊN QUYẾT BẢO VỆ BÍ M…

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/du-luan-vien-vo-van-ve-hay-kien-quyet.html

GIÁ CỦA MỘT NGHỆ SĨ CUNG ĐÌNH (Nhạc sĩ Tuấn Khanh…

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/09/gia-cua-mot-nghe-si-cung-inh-nhac-si.html

MỘT CHIẾN LƯỢC ĐẦY THAM VỌNG & NGHIỆT NGÃ (Lữ Giang – Thông Luận)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/08/mot-chien-luoc-ay-tham-vong-nghiet-nga.html

ĐỌC “VIỆT NAM – CỘI NGUỒN CUỘC CHIẾN” CỦA HÀ MAI VIỆT (Trịnh Bình An)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/08/oc-viet-nam-coi-nguon-cuoc-chien-cua-ha.html

CON GÁI ĐẠI TƯỚNG CAO VĂN VIÊN nói về CUỘC CHIẾN VIỆT NAM (Hà Giang/Người Việt)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/08/con-gai-ai-tuong-cao-van-vien-noi-ve.html

MỘT DÂN TỘC VÔ CẢM (Nguyễn Hưng Quốc)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/08/mot-dan-toc-vo-cam-nguyen-hung-quoc.html

NHỮNG ĐIỀU GIAN TRÁ CỦA ĐẢNG CSVN VỀ CÁI GỌI LÀ “DI CHÚC” CỦA HỒ (Phan Châu Thành – Dân Làm Báo)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/08/nhung-ieu-gian-tra-cua-ang-csvn-ve-cai.html

TỘI CHỐNG TÀU XÂM LĂNG (GS Nguyễn Văn Tuấn)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/08/toi-chong-tau-xam-lang-gs-nguyen-van.html

CÔNG AN TỰ CHO MÌNH QUYỀN CÂU LƯU & THU PASSPORT CỦA CÔNG DÂN (Nguyễn Văn Viên)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/08/cong-tu-cho-minh-quyen-cau-luu-thu.html

DƯ LUẬN CHÍNH THỐNG TRUNG QUỐC TRONG THỜI GIAN PHÁI VIÊN LÊ HỒNG ANH THĂM TRUNG QUỐC (Lệnh Lỗi Dương)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/08/du-luan-chinh-thong-trung-quoc-trong.html

THANH TRỪNG CỦA TẬP CẬN BÌNH (Chu Chi Nam và Vũ Văn Lâm – Calitoday.com)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/08/thanh-trung-cua-tap-can-binh-chu-chi.html

ĐỌC SÁCH “AMERICONG” – “MỸ CỘNG” của TS ROGER CANFIELD (Chuyển ngữ : LÊ BÁ HÙNG)

http://bon-phuong.blogspot.com/2014/08/oc-sach-americong-my-cong-cua-ts-roger.html

TIN & BÀI THÁNG 8/2014

Tháng Tám 30, 2014

 

TIN & BÀI THÁNG 8/2014

TẤT CẢ CHỈ LÀ PHƯƠNG TIỆN (Nhà báo Bùi Tín)
http://bon-phuong.blogspot.com/2014/08/tat-ca-chi-la-phuong-tien-nha-bao-bui.html

SÀI GÒN : 59 THƯƠNG PHẾ BINH VIỆT NAM CỘNG HÒA ĐƯỢC KHÁM CHỮA BỆNH (Anthony Le – VRNs)
http://bon-phuong.blogspot.com/2014/08/sai-gon-59-thuong-phe-binh-viet-nam.html

NHÀ VĂN LAN CAO với HOA SEN & BÃO TỐ (Mặc Lâm – RFA)
http://bon-phuong.blogspot.com/2014/08/nha-van-lan-cao-voi-hoa-sen-bao-to-mac.html

BÁO CÁO VIÊN ĐẶC BIỆT LHQ TẠI HÀ NỘI : SỰ THẬT KHÔNG DỄ CHE ĐẬY (J.B Nguyễn Hữu Vinh)
http://bon-phuong.blogspot.com/2014/08/bao-cao-vien-ac-biet-lhq-tai-ha-noi-su.html

PHIM LỊCH SỬ NHÂN NGÀY 19/8 (BS Hồ Hải)
http://bon-phuong.blogspot.com/2014/08/phim-lich-su-nhan-ngay-198-bs-ho-hai.html

ĐẶNG CHÍ HÙNG – NGỌN LỬA NHIỆT TÌNH CHO SỰ THẬT & QUÊ HƯƠNG (Trần Phong Vũ – Tiếng Quê Hương)
http://bon-phuong.blogspot.com/2014/08/ang-chi-hung-ngon-lua-nhiet-tinh-cho-su.html

ĐẢNG CỘNG SẢN, CHÍNH QUYỀN VIỆT NAM : MỘT TẬP ĐÒN PHẢN QUỐC (Lê Quốc Tuấn)
http://bon-phuong.blogspot.com/2014/08/ang-cong-san-chinh-quyen-viet-nam-mot.html

BÀI BÀO CHỮA CHO BÀ BÙI THỊ MINH HẰNG & NGUYỄN THỊ THÚY QUỲNH (Ls Hà Huy Sơn)
http://bon-phuong.blogspot.com/2014/08/bai-bao-chua-cho-ba-bui-thi-minh-hang.html

HỘI NGHỊ THÀNH ĐÔ “ĐÃ ĐƯA VIỆT NAM VÀO VÒNG BẮC THUỘC MỚI” (Trương Nhân Tuấn)
http://bon-phuong.blogspot.com/2014/08/hoi-nghi-thanh-o-ua-viet-nam-vao-vong.html

BÁC SĨ ĐINH ĐỨC LONG TUYÊN BỐ TỪ BỎ ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM (PV.VRNs)
http://bon-phuong.blogspot.com/2014/08/bac-si-inh-uc-long-tuyen-bo-tu-bo-ang.html

SỨ QUÁN HOA KỲ TẠI HÀ NỘI PHẢN ĐỐI ÁN TÙ Ở ĐỒNG THÁP
http://bon-phuong.blogspot.com/2014/08/su-quan-hoa-ky-tai-ha-noi-phan-oi-tu-o.html

TƯỜNG THUẬT PHIÊN TÒA XỬ BÙI HẰNG, VĂN MINH, THÚY QUỲNH (VRNs)
http://bon-phuong.blogspot.com/2014/08/tuong-thuat-phien-toa-xu-bui-hang-van.html

DANH SÁCH NHỮNG NHÀ HOẠT ĐỘNG BỊ BẮT KHI THAM DỰ PHIÊN TÒA BÙI HẰNG & 2 ĐỒNG SỰ (Dân Luận tổng hợp)
http://bon-phuong.blogspot.com/2014/08/danh-sach-nhung-nha-hoat-ong-bi-bat-khi.html

TƯỜNG THUẬT TRỰC TIẾP DIỄN BIẾN XUNG QUANH PHIÊN TÒA XÉT XỬ BÙI HẰNG & 2 ĐỒNG SỰ (Dân Luận tổng hợp)
http://bon-phuong.blogspot.com/2014/08/tuong-thuat-truc-tiep-dien-bien-xung.html

PHIÊN TÒA XÉT XỬ NGƯỜI YÊU NƯỚC BÙI THỊ MINH HẰNG, NGUYỄN THỊ THÚY QUỲNH & NGUYỄN VĂN MINH (Dân Làm Báo)
http://bon-phuong.blogspot.com/2014/08/phien-toa-xet-xu-nguoi-yeu-nuoc-bui-thi.html

CHÍNH LUẬN 2013 & PHẠM CHÍ DŨNG (Uyên Thao – Tiếng Quê Hương)
http://bon-phuong.blogspot.com/2014/08/chinh-luan-2013-pham-chi-dung-uyen-thao.html

Ý NIỆM VỀ BẢN SẮC CỦA CÁC CÂY BÚT LƯU VONG (Nguyễn Hưng Quốc)
http://bon-phuong.blogspot.com/2014/08/y-niem-ve-ban-sac-cua-cac-cay-but-luu.html

CỤC DIỆN ĐÔNG Á & TƯƠNG QUAN QUYỀN LỰC TẠI VIỆT NAM (Huỳnh Ngọc Tuấn)
http://bon-phuong.blogspot.com/2014/08/cuc-dien-ong-tuong-quan-quyen-luc-tai.html

TUYÊN TRUYỀN & TẨY NÃO TRONG CHẾ ĐỘ CỘNG SẢN (Nuyễn Chính Kết – Khối 8406)
http://bon-phuong.blogspot.com/2014/08/tuyen-truyen-tay-nao-trong-che-o-cong.html

HÃY KÊU GỌI TRẢ TỰ DO CHO ÔNG NGUYỄN VĂN LÍA (Thông Tin Nhân Quyền Việt Nam)
http://bon-phuong.blogspot.com/2014/08/hay-keu-goi-tra-tu-do-cho-ong-nguyen.html

MŨ BẢO HIỂM VÀ MÁY TÍNH BẢNG CHO HỌC SINH LỚP 1 ĐẾN LỚP 3 (BS Hồ Hải)
http://bon-phuong.blogspot.com/2014/08/mu-bao-hiem-va-may-tinh-bang-cho-hoc.html
Ai đứng sau đề án bắt học sinh mua máy tính bảng sặc mùi tiền? (Theo GDVN )
http://bolapquechoa.blogspot.com/2014/08/ai-ung-sau-e-bat-hoc-sinh-mua-may-tinh.html

BÙI THỊ MINH HẰNG & VỤ ÁN CHÍNH TRỊ BỊ HÌNH SỰ HÓA (Lê Diễn Đức)
http://bon-phuong.blogspot.com/2014/08/bui-thi-minh-hang-vu-chinh-tri-bi-hinh.html

TUYÊN BỐ CHUNG của CÁC TỔ CHỨC XÃ HỘI DÂN SỰ ĐỘC LẬP tại Việt Nam trước phiên xử Bùi Minh Hằng, Nguyễn Thị Thúy Quỳnh và Nguyễn Văn Minh (Bauxite Việt Nam)
http://bon-phuong.blogspot.com/2014/08/tuyen-bo-chung-cua-cac-to-chuc-xa-hoi.html

TIỀN “CẤP DƯỠNG TỔ PHỤ” BỘ CỰU CHIẾN BINH VIỆT NAM CỘNG HÒA (FB Truong Huy San – Osin Huy Đức)
http://bon-phuong.blogspot.com/2014/08/tien-cap-duong-to-phu-bo-cuu-chien-binh.html

SÁCH CŨ MIỀN NAM 1954 – 1975 (Phan Nguyên)
http://bon-phuong.blogspot.com/2014/08/sach-cu-mien-nam-1954-1975-phan-nguyen.html

NHÃ CA & OLGA DROR TRẢ LỜI VỀ “GIẢI KHĂN SÔ CHO HUẾ” (Việt Báo)
http://bon-phuong.blogspot.com/2014/08/nha-ca-olga-dror-tra-loi-ve-giai-khan.html

ĐÃ PHÁT HÀNH BẢN ANH NGỮ SÁCH “GIẢI KHĂN SÔ CHO HUẾ” (Việt Báo)
http://bon-phuong.blogspot.com/2014/08/a-phat-hanh-ban-anh-ngu-sach-giai-khan.html

NGUYỄN TẤN DŨNG KHẲNG ĐỊNH BẢN CHẤT THÔ BẠO (Nguyễn Văn Huy – Thông Luận)
http://bon-phuong.blogspot.com/2014/08/nguyen-tan-dung-khang-inh-ban-chat-tho.html

TÔI TUYÊN BỐ GIA NHẬP PHONG TRÀO CON ĐƯỜNG VIỆT NAM (Nguyễn Hồ Nhật Thành tức Paulo Thành Nguyễn)
http://bon-phuong.blogspot.com/2014/08/toi-tuyen-bo-gia-nhap-phong-trao-con.html

NHÌN LẠI XUNG ĐỘT VIỆT – TRUNG (Nguyễn Quang Dy – Viet-studies)
http://bon-phuong.blogspot.com/2014/08/nhin-lai-xung-ot-viet-trung-nguyen.html

ĐẾ QUỐC TRUNG QUỐC (Nguyễn Hưng Quốc)
http://bon-phuong.blogspot.com/2014/08/e-quoc-trung-quoc-nguyen-hung-quoc_21.html

CÁI GÌ CỦA TRẦN TRỌNG KIM PHẢI ĐƯỢC TRẢ VỀ CHO TRẦN TRỌNG KIM (Du Minh)
http://bon-phuong.blogspot.com/2014/08/cai-gi-cua-tran-trong-kim-phai-uoc-tra.html

DÂN OAN MIỀN NAM BIỂU TÌNH TỐ GIÁC CHỦ NGHĨA XÃ HỘI TẠI VIỆT NAM LÀ “CHỦ NGHĨA ĂN CƯỚP” (Dân Làm Báo)
http://bon-phuong.blogspot.com/2014/08/dan-oan-mien-nam-bieu-tinh-to-giac-chu.html

CHÍNH THỨC PHÁT HÀNH TÁC PHẨM “ĐÈN CÙ” CỦA TRẦN ĐĨNH (Người Việt)
http://bon-phuong.blogspot.com/2014/08/chinh-thuc-phat-hanh-tac-pham-en-cu-cua.html

ĐẾ QUỐC TRUNG QUỐC (Nguyễn Hưng Quốc)
http://bon-phuong.blogspot.com/2014/08/e-quoc-trung-quoc-nguyen-hung-quoc.html

BỎ ĐẢNG . . . TÔI SẼ LÀM GÌ ? (Đỗ Đăng Liêu)
http://bon-phuong.blogspot.com/2014/08/bo-ang-toi-se-lam-gi-o-ang-lieu.html

INDONESIA KHUYẾN CÁO HỒ CHÍ MINH PHẢI NGƯNG NGAY CHUYỆN ÔM HÔN CÁC EM GÁI (The Straits Times 3/8/1959)
http://bon-phuong.blogspot.com/2014/08/indonesia-khuyen-cao-ho-chi-minh-phai.html

VỀ VĂN HỌC MIỀN NAM 1954-1975 (Nguyễn Hưng Quốc)
http://bon-phuong.blogspot.com/2014/08/ve-van-hoc-mien-nam-1954-1975-nguyen.html

HUẾ NĂM 1954 & CHÍNH PHỦ TRẦN TRỌNG KIM (GS Lê Xuân Khoa)
http://bon-phuong.blogspot.com/2014/08/hue-nam-1954-chinh-phu-tran-trong-kim.html

LỆ THẦN TRẦN TRỌNG KIM : THƯ GỬI HOÀNG XUÂN HÃN NĂM 1947 (Blog Hán Nôm)
http://bon-phuong.blogspot.com/2014/08/le-than-tran-trong-kim-thu-gui-hoang.html

NHÂN NGÀY 19/8, LẠI MƠ VỀ MỘT KIỂU CHÍNH PHỦ TRẦN TRỌNG KIM (Nhạc sỹ Tô Hải)
http://bon-phuong.blogspot.com/2014/08/nhan-ngay-198-lai-mo-ve-mot-kieu-chinh.html

ĐÃ TỚI LÚC NƯỚC MỸ XÉT LẠI CÁCH DẠY VỀ CHIẾN TRANH VIỆT NAM (Keith Weller Taylor)
http://bon-phuong.blogspot.com/2014/08/a-toi-luc-nuoc-my-xet-lai-cach-day-ve.html

ĐIỀU KIỆN ĐỂ THOÁT TRUNG (BS Hồ Hải)
http://bon-phuong.blogspot.com/2014/08/ieu-kien-e-thoat-trung-bs-ho-hai.html

CHƯA BAO GIỜ PHẢN ĐỘNG ĐÁNG KÍNH ĐẾN THẾ (Vũ Thạch)
http://bon-phuong.blogspot.com/2014/08/chua-bao-gio-phan-ong-ang-kinh-en-vu.html

TRẦN BÙI TRUNG – CON TRAI TNLT BÙI THỊ MINH HẰNG, ĐI MỸ VẬN ĐỘNG TRẢ TỰ DO CHO MẸ
http://bon-phuong.blogspot.com/2014/08/tran-bui-trung-con-trai-tnlt-bui-thi.html

CUỐI CÙNG, KẺ THÙ LÀ GÌ, LÀ AI ? (Xích Tử – Dân Luận)
http://bon-phuong.blogspot.com/2014/08/cuoi-cung-ke-thu-la-gi-la-ai-xich-tu.html

TRÍ NÔ KÝ SINH (BS Ngọc)
http://bon-phuong.blogspot.com/2014/08/tri-no-ky-sinh-bs-ngoc.html

ĐỨC QUỐC : ĐẠI HỘI 35 NĂM CAP ANAMUR TẠI CẢNG HAMBURG NGÀY 9-8-2014 (Lê Ngọc Châu)
http://bon-phuong.blogspot.com/2014/08/uc-quoc-ai-hoi-35-nam-cap-anamur-tai.html

GS CHARLES CƯỜNG NGUYỄN NHẬN GIẢI DI SẢN GỐC Á 2014 (Việt Báo / VOA)
http://bon-phuong.blogspot.com/2014/08/gs-charles-cuong-nguyen-nhan-giai-di.html

BA THÁNG MẤT MỘT TỶ ĐÔ-LA, BAO GIỜ VIỆT NAM VỠ NỢ ? (Việt Hoàng – Thông Luận)
http://bon-phuong.blogspot.com/2014/08/ba-thang-mat-mot-ty-o-la-bao-gio-viet.html

BẮT LỘ DIỆN ĐỂ HIỆN NGUYÊN HÌNH (BNS Tự Do Ngôn Luận)
http://bon-phuong.blogspot.com/2014/08/bat-lo-dien-e-hien-nguyen-hinh-bns-tu.html

TƯỢNG ĐÀI CỘNG SẢN, MỘT GIA TÀI KHÔNG AI MUỐN NHẬN (Trần Trung Đạo)
http://bon-phuong.blogspot.com/2014/08/tuong-ai-cong-san-mot-gia-tai-khong-ai.html

ĐÈN CÙ : GIẢI THIÊNG CÁCH MẠNG CỘNG SẢN VIỆT NAM (Kính Hòa – RFA)
http://bon-phuong.blogspot.com/2014/08/en-cu-giai-thieng-cach-mang-cong-san.html

TRẦN ĐĨNH & TÁC PHẨM ĐÈN CÙ (Mặc Lâm – RFA)
http://bon-phuong.blogspot.com/2014/08/tran-inh-tac-pham-en-cu-mac-lam-rfa.html

GIỚI THIỆU “ĐÈN CÙ – SỐ PHẬN VIỆT NAM DƯỚI CHẾ ĐỘ CỘNG SẢN” của TRẦN ĐĨNH (Ngô Nhân Dụng)
http://bon-phuong.blogspot.com/2014/08/gioi-thieu-en-cu-so-phan-viet-nam-duoi.html

NHỮNG NGÔI MỘ LÍNH VNCH BỊ BỎ QUÊN Ở CỔ THÀNH QUẢNG TRỊ
http://bon-phuong.blogspot.com/2014/08/nhung-ngoi-mo-linh-vnch-bi-bo-quen-o-co.html

GS CHARLES CƯỜNG NGUYỄN NHẬN GIẢI DI SẢN GỐC Á 2014 (Việt Báo / VOA)

Tháng Tám 18, 2014

 

GS Nguyễn Charles Cường Được Giải Di Sản Gốc Á 2014

Nguyễn Viết Kim

12/08/201400:00:00

http://vietbao.com/a225381/gs-nguyen-charles-cuong-duoc-giai-di-san-goc-a-2014

Giáo sư khoa trưởng Nguyễn Charles Cường 

http://vietbao.com/images/file/-XYahwCE0QgBACNc/w650/charles-cuong-nguyen.jpg

Cụ Nguyễn Trãi viết: “Đất nước có lúc thịnh lúc suy, nhưng nhân tài đời nào cũng có”. Lưu tâm đến tiền đồ của dân tộc, hạnh phúc của các thế hệ sau là chú tâm vào giáo dục, đào tạo những người trẻ tuổi được trang bị khả năng dồi dào, kiến thức cần thiết, có một tinh thần nhân bản, hiểu tương quan cho và nhận trong xã hội; một trong các vị thực hiện điều đó là giáo sư khoa trưởng Nguyễn Charles Cường, sắp được một tổ chức văn hóa vinh danh (2014 Asian Heritage Award in Opportunity, 11th Annual Asian Heritage Awards Gala Nov. 22 at the California Center for the Arts in Escondido) vào ngày 22 tháng 11 năm 2014 tại trung tâm văn học nghệ thuật tại Escondido gần San Diego, miền Tây Nam Hoa Kỳ; đây chỉ là một trong rất nhiều giải thưởng mà các định chế khoa học, các cơ quan và tổ chức văn hoá, các hiệp hội văn học nghệ thuật, các cơ sở truyền thống trao tặng ông trong khoảng 20 năm qua.

Trong lúc cư dân tại California vẫn còn đang giao động vì những vận động chính trị từ phía các chính trị thuộc gốc Nói Tiếng Tây Ban Nha, định đưa thêm một điều vào hiến pháp tiểu bang California, có tác dụng ảnh hưởng đến sinh viên các cao đẳng và đại học công lập; chọn các sinh viên theo học dựa theo tương quan dân số, do đó các sinh gốc Việt sẽ phải cố gắng nhiều hơn nữa vì sẽ phải ở trong điều kiện khó khăn hơn để được nhận nhập học; với tư cách một giáo chức sinh hoạt nhiều năm trong môi trường nghiên cứu và đại học, chúng tôi thiết nghĩ sự giới thiệu các vị hiện đang ở những chức vụ quan trọng đã trải qua những kinh nghiệm tại môi trường chọn lọc này sẽ là đưa ra những tấm gương để các học sinh sinh viên noi theo khi chuẩn bị cho tương lai của bản thân.

Trong thủ đô Hoa Thịnh Đốn có các đại học tư thục hàng đầu: Georgetown University, George Washington University, American University, Howard University, Catholic University of America.

1 – Georgetown University là một đại học danh tiếng toàn quốc trong đó ban quản trị đa số là các tu sĩ dòng Tên (Jesuit Order), nổi tiếng với trường bang giao quốc tế (School of Foreign Service) nơi đào tạo rất nhiều các nhân viên ngoại giao, ban giáo sư gồm rất nhiều nhân viên ngoại giao và các chính khách cao cấp.

Để giúp sinh viên cao học có được những nhân viên giảng huấn với phẩm chất cao như vậy, đại học Johns Hopkins cũng có cơ sở (School of Advanced International Studies) tại thủ đô Hoa Thịnh Đốn, Nam Kinh (Trung Hoa), Bologna (Ý Quốc).

2 – George Washington University được thiết lập do một đạo luật của Quốc Hội, nổi tiếng với Medical Center là nơi điều trị cấp cứu cho cố tổng thống Ronald Reagan khi ông bị mưu sát vào năm 1991 tại khách sạn Hilton Hotel, đây cũng là nơi các giới chức cao cấp mọi quốc gia tới dự các khóa tu nghiệp, qua phân khoa luật dạy vào ban đêm và cuối tuần rất nhiều dân biểu nghị sĩ của quốc hội Mỹ đã tốt nghiệp luật khoa, nhờ vị trí gần các định chế quốc tế như Quỹ Tiền Tệ Quốc Tế (International Monetary Fund), Ngân Hàng Thế Giới (World Bank) và các cơ sở luật học, hành chánh, tài chánh nên các sinh viên rất ưa chuộng vì có nhiều cơ hội tìm được việc thực tập chuyên môn.

3 – American University có mối liên hệ mật thiết với hành pháp và lập pháp, đây là nơi cố tổng thống John Kennedy chọn để đọc những bài diễn văn về chính sách đối ngoại, đặc biệt cũng là nơi cố nghị sĩ Ted Kennedy tuyên bố ủng hộ ứng cử viên Barack Obama trong cuộc tranh cử tổng thống vào năm 2008. Đại học này có mối liên hệ mật thiết với cơ quan Congressional Budget Office chuyên nghiên cứu về ngân khoản cho Quốc Hội Hoa Kỳ.

4 – Howard University được coi như Harvard University cho các người da màu thiểu số gốc Phi Châu (african American) với ngân quỹ một phần do chính phủ liên bang tài trợ, có phẩm chất cao về giảng huấn trong mọi ngành từ văn khoa đến kỹ thuật qua luật học và y khoa, đa số sinh viên thuộc thành phần thiểu số da đen.

5 – Catholic University of America được tòa thánh Vatican tài trợ một phần ngân khoản, tọa lạc trong khu Tây Bắc của thủ đô Hoa Thịnh Đốn với nhiều cơ sở và giáo đường to lớn như Basilica (lớn nhất Mỹ) trong đó có tượng Đức Mẹ La Vang, trung tâm văn hóa giáo hoàng Phao Lồ Đệ Nhị (John Paul II Cultural Center), phân khoa thần học rất nổi tiếng. Có hai nhân vật nổi tiếng tốt nghiệp tại đây là tiến sĩ Michael Griffin, giám đốc thứ 11 của NASA (2005-2009) và đại sứ Michael Michalak người đại diện Hoa Kỳ tại Việt Nam từ 2007 đến 2011.

Đây cũng là nơi tiến sĩ Nguyễn Charles Cường khởi đầu sự nghiệp giáo dục, ông đã từ giảng sư (assistant professor), qua giáo sư (associate professor) rồi lên đến bậc cao nhất của giảng huấn đại học là giáo sư thực thụ toàn phần (full professor). Với tài năng lãnh đạo và quản trị, ông cũng đảm nhiệm các chức vụ từ trưởng khoa (deparment chairman), rồi lên đến khoa trưởng (dean of the school of engineering), ông là người gốc Việt đầu tiên được có chức vụ khoa trưởng tại một đại học hàng đầu vào năm 2001 và hiện nay là thâm niên nhất với 13 năm trong trọng trách nầy.

Sinh trưởng giữa thập niên 50, ông đã tốt nghiệp tú tài trước tuổi 18, sau đó du học tại Đức Quốc (thời gian đó còn gọi là Tây Đức trước khi thống nhất vào năm 1991 sau khi bức tường Bá Linh bị dẹp bỏ vào năm 1989), theo học đại học kỹ thuật Konstanz tọa lạc sát biên giới Thụy Sĩ, ông đã tốt nghiệp thủ khoa, vài năm sau biến cố 30 tháng 4 năm 1975, ông nhập cư Hoa Kỳ để xum họp gia đình, theo học đại học (George Washington University), tốt nghiệp tiến sĩ, sau một thời gian ngắn tại đại học này thì ông được nhận vào thành phần giảng huấn chính thức (tenured-track professor) của đại học CUA (Catholic University of America) và tòng sự tại đó cho đến hôm nay.

Trách vụ của giáo sư đại học bao gồm hai phần: truyền bá kiến thức và tạo thêm kiến thức, cộng thêm với các chức vụ ngoài đại học song có nhiều tương quan thiết yếu đến xã hội.

1 – trong nhiệm vụ truyện bá kiến thức ông đã giúp cho sinh viên trau dồi khá năng trong một hoàn cảnh thuận lợi qua những bài giảng rõ ràng, phương thức giáo dục tân tiến, tiếp xúc cởi mở với các môn sinh, các thực tập tạo sự hiểu biết tường tận về lý thuyết.

2 – tạo thêm kiến thức là nhiệm vụ chính yếu của các nhân viên giảng huấn đại học, ông đã có những nghiên cứu rất sâu rộng về tự động hoá, người máy, thông minh nhân tạo, học thuyết cơ học về lý thuyết điều khiển, phương thức suy tính tạo quyết định, khoa học điện toán cao cấp (automation, robotics, artificial intelligence, control theory, computing and decision making, advanced computing science), cộng tác nghiên cứu và ứng dụng với các cơ quan nghiên cứu quốc gia như NASA, NIST, NOAA, NIH…

Ông có rất nhiều các bài viết nói về các kiến thức mới trong các lãnh vực kể trên được phổ biến trong các tạp chí khoa học chuyên môn với tầm vóc quốc gia và kích thước quốc tế. Ông cũng là chủ bút khai sinh ra tập san khoa học nổi tiếng The International Journal of Intelligent Automation and Soft Computing, để dùng phương tiện này giúp đưa ra những bài viết về các công trình nghiên cứu và các áp dụng trong kỹ nghệ, giúp rất nhiều cho các khoa học gia bồi dưỡng kiến thức, trau dồi khả năng và nâng cao phẩm chất của các công trình nghiên cứu.

3 – ông được các định chế quốc gia như Thư Viện Quốc Hội (Library of Congress) mời làm cố vấn, là thành viên trong ủy ban thẩm định nhân sự của bộ ngoại giao (US State Department), là thành viên được tổng thống bổ nhiệm (presidential appointee) của Cơ Quan Giáo Dục Việt Nam (Vietnam Education Foundation) và các chức vụ trong nhiều cơ sở, định chế quan trọng khác.

Trong cộng đồng ông đã được Asia vinh danh tại Kodak Theater trong cuốn Video Mùa Hè Rực Rỡ (cùng với kỹ sư Nguyễn Hùng Việt, fellow of Boeing), những sinh viên gốc Việt theo học ông từ đại học George Washington University và sau này tại Catholic University of America đều cảm nhận được sự khuyến khích, có tấm gương sáng để nói theo và sự giúp đỡ khi cần thiết. Các sinh viên Việt Nam xuất sắc được học bổng du học tại CUA cũng được giúp đỡ tận tình để tốt nghiệp đại học và tiếp tục cao học cùng tiến sĩ.

Theo chương trình phát triển chiến lược mà ông đề nghị và đang thực thi thì School of Engineering sẽ phát triển hơn, nâng cao uy tín qua các công trình nghiên cứu, tuyển mộ giáo chức và thu nhận sinh viên (facility, faculty, student). Hiện nay phân khoa kỹ sư là một điểm chói sáng của đại học CUA và ngày một phát triển, phẩm chất cao độ được giới chuyên môn tán thưởng; mặc dù học phí khá cao khoảng 40,000 Mỹ Kim song mỗi năm số sinh viên xin nhập học càng đông và sĩ số được nhận rất giới hạn chỉ dành cho các sinh viên hội đủ khả năng. Chúng tôi có niềm hy vọng là giáo sư khoa trưởng này sẽ có thể được lên đến bậc cao nhất về chuyên môn và quản trị giáo dục tại đại học là giám đốc học vụ (provost, vice-president for academic affairs).

Nguyễn Viết Kim

Nguồn:Việt Báo. Online

————————

Gặp gỡ người Việt nhận Giải Di Sản Gốc Á 2014

Trà Mi-VOA

17.08.2014

http://www.voatiengviet.com/content/gap-go-nguoi-viet-nhan-giai-di-san-goc-a-2014/2416493.html

Giáo sư-Tiến sĩ Charles Cường Nguyễn, Khoa trưởng trường Kỹ Sư thuộc Đại học Công giáo Hoa Kỳ

http://gdb.voanews.com/85F0D249-DC32-40A1-9779-BF9CFB7B4999_w640_r1_s_cx0_cy52_cw0.jpg

Người Mỹ gốc Việt duy nhất đảm nhiệm chức Trưởng Khoa tại một trường đại học của Mỹ sẽ nhận Giải thưởng Cơ hội 2014 do Tổ chức Di sản Châu Á ở Hoa Kỳ trao tặng vào ngày 22 tháng 11 năm nay.

Sau rất nhiều giải thưởng cao quý về các thành tựu đóng góp cho khoa học, đây là giải thưởng đầu tiên của Giáo sư-Tiến sĩ Charles Cường Nguyễn, Khoa trưởng trường Kỹ Sư thuộc Đại học Công giáo Hoa Kỳ (CUA) ở thủ đô Washington DC, trong lĩnh vực quản lý giáo dục mà ông theo đuổi hàng chục năm nay.

Giáo sư Charles Cường Nguyễn xuất thân từ Đà Nẵng. Ông từng du học Đức trước khi sang Mỹ định cư năm 1978. Sau khi tốt nghiệp Tiến sĩ, ông gia nhập ban giảng huấn của đại học CUA và từ đó thăng tiến lên các cấp bậc quản lý đến vị trí Trưởng Khoa từ năm 2001.

Giải thưởng vinh danh những đóng góp của ông giúp mang cơ hội học tập đến cho các sinh viên có năng lực ở Châu Á mơ ước được đào tạo trong môi trường đại học Hoa Kỳ nhưng không đủ điều kiện.

Trong nhiều năm qua, Giáo sư Charles Cường Nguyễn đã mở ra nhiều chương trình hợp tác giáo dục tại Đài Loan, Ấn Độ, và Việt Nam. Trong số này có chương trình 2+2 với học bổng 50% đưa sinh viên sang Đại học Công giáo Hoa Kỳ học tiếp 2 năm cuối sau 2 năm đầu học tại Việt Nam, và chương trình hậu đại học tuyển cử nhân qua trường CUA để tu nghiệp lên tiến sĩ. Ông  được Tổng thống Mỹ George W. Bush bổ nhiệm vào Ban giám đốc Quỹ Giáo dục Việt Nam (VEF) năm 2004.

Ông đã từng nhận được nhiều giải thưởng cao quý trong lĩnh vực khoa học với các công trình nghiên cứu về toán, y khoa, và điện tử bao gồm Giải thưởng Thành tựu Trọn đời do Tổ chức World Automation Congress trao tặng năm 2009.

Ông là tác giả của hàng trăm bài viết được đăng trên các tạp chí khoa học của Mỹ và quốc tế, và là chủ bút tập san khoa học The International Journal of Intelligent Automation and Soft Computing nói về nghiên cứu và ứng dụng kỹ nghệ.

Tạp chí Thanh Niên hôm nay có cuộc trao đổi với GS Charles Cường Nguyễn về câu chuyện thành công của ông và những chia sẻ về mối liên hệ giữa học vấn, tinh thần lãnh đạo và đóng góp cho xã hội nhân dịp ông được vinh danh Giải Di sản Gốc Á 2014.   

Giáo sư Nguyễn: Tôi rất hân hạnh được Giải thưởng Di sản gốc Á 2014.  Tôi đi du học Tây Đức từ 1972. Khi qua Mỹ bắt đầu làm việc ở đại học CUA, tôi nghĩ muốn thành công, muốn lên làm vai trò lãnh đạo, mình phải cố gắng làm việc gấp nhiều lần người bản xứ vì mình là người thiểu số, vẫn bị sự kỳ thị. Yếu tố chính cho sự thành công của tôi là làm việc cần cù, luôn thật lòng, và không dối trá. Chuyện quan trọng là phải được sự tin tưởng của những đồng nghiệp, họ mới cử mình lên làm lãnh đạo. 

Trà Mi: Những thành công GS gặt hái được đánh dấu bằng những gian nan khổ luyện thế nào?

Giáo sư Nguyễn: Mình là người thiểu số, không ai để ý đến mình. Tôi nhớ khi mới bắt đầu làm giáo sư thực thụ, rất khó khăn, vì tôi là người đầu tiên trẻ nhất trong trường được lên làm giáo sư thực thụ. Ban tuyển chọn họ không cho mình sự dễ dãi như những người khác. Họ bắt buộc mình những điều kiện mà những người khác không bị bắt buộc. Đến khi lên làm phân khoa trưởng ngành điện, tôi cũng bị như vậy. Tất cả đồng nghiệp họ chú ý, phê bình mình không công bằng. Sau 4 năm, tôi được bổ nhiệm làm khoa trưởng trường kỹ sư. Mấy năm đầu, tôi cũng bị chỉ trích rất nhiều vì họ nghĩ mình người thiểu số, nói tiếng Anh không bằng họ, không đủ tư cách hay khả năng làm chức vụ lãnh đạo trong trường. Bởi vậy, tôi gặp rất nhiều khó khăn trong 5 năm đầu trong chức vụ của tôi. Khi mới tới Mỹ, khó khăn đầu tiên là vấn đề sinh ngữ, nhưng tôi ráng hết sức để trao dồi sinh ngữ của mình. Và như mọi người mới qua đây, khó khăn nữa là vấn đề tài chính. Tôi phải vừa đi học, vừa đi làm. Sáng tôi dạy 3 lớp ban ngày. Tối tôi đi học 5 lớp. Đời sống rất vất vả trong mấy năm đầu. Đi đâu họ cũng nghĩ mình là người thiểu số không đủ khả năng.

Trà Mi: Giải thưởng vinh danh những đóng góp của GS trong việc lập ra nhiều chương trình giúp sinh viên giỏi ở Châu Á, đặc biệt là VN, không đủ điều kiện tài chính có thể theo đuổi giấc mơ khoa bảng tại đại học uy tín ở Mỹ. Mang lại cơ hội cho người trẻ thành công. Ông muốn gửi tới giới trẻ thông điệp gì qua những việc làm của mình?

Giáo sư Nguyễn: Tôi muốn nói với các sinh viên Việt Nam, thứ nhất cần phải cần cù học tập để được tuyển chọn vào các chương trình du học như của đại học CUA. Ngoài ra, nếu có cơ hội, các em nên học nhiều hơn những gì trường lớp dạy. Quan trọng nhất cho sự thành công là phải thành thật. Những yếu tố đó sẽ giúp các em thành công trong tương lai.

Trà Mi: Những yếu tố nào khiến GS chú ý đến sinh viên Việt Nam?

Giáo sư Nguyễn: Tôi đã đi rất nhiều nước để thực hiện các chương trình giáo dục nhưng tôi chú trọng đến Việt Nam vì mình là sinh trưởng ở đó, mình có bổn phận giúp giới trẻ Việt Nam thành công trong tương lai. Tôi nghĩ người Việt, nhất là giới trẻ, có sự thông minh và bản chất rất cần cù. Có những yếu tố đó sẽ giúp họ xây dựng Việt Nam trong tương lai. Ba yếu tố quan trọng nhất làm nên thành công là học vấn, tinh thần lãnh đạo và đóng góp cho xã hội..…

Bấm vào nghe toàn bộ cuộc trao đổi với GS Charles Cường Nguyễn

 

 

BA THÁNG MẤT MỘT TỶ ĐÔ-LA, BAO GIỜ VIỆT NAM VỠ NỢ ? (Việt Hoàng – Thông Luận)

Tháng Tám 17, 2014

 

Ba tháng mất một tỉ đôla, bao giờ Việt Nam vỡ nợ?

Việt Hoàng

Được đăng ngày Chủ nhật, 17 Tháng 8 2014 21:39

http://www.ethongluan.org/index.php?option=com_content&view=article&id=10389:ba-thang-m-t-m-t-t-dola-bao-gi-vi-t-nam-v-n-vi-t-hoang&catid=66&Itemid=301

Ông Nguyễn Anh Dương, chuyên gia của Viện nghiên cứu Quản lý kinh tế Trung ương Việt Nam (CIEM) cho biết trong một cuộc hội thảo hồi cuối năm 2013 (22/11/2013)  rằng cứ mỗi ba tháng Việt Nam phải trả nợ công, gồm cả gốc và lãi lên tới 25.000-26.000 tỉ đồng (hơn một tỉ đôla) (tuoitre.vn/Chinh-tri-Xa-hoi/581607/cu-moi-ba-thang-viet-nam-tra-no-1-ti-usd) . Đấy là hồi cuối năm ngoái, khi mọi chuyện vẫn “bình thường” nhất là quan hệ với Trung Quốc vẫn “tốt đẹp”. Sau sự kiện Trung Quốc đem giàn khoan HD-981 đặt sâu vào trong lãnh hải Việt Nam khiến quan hệ hai nước nổi sóng, dẫn đến các cuộc biểu tình bạo động gây chết người Trung Quốc tại Vũng Áng thì sự trả đũa và trừng phạt kinh tế của Trung Quốc đối với Việt Nam không biết diễn biến thế nào mà mới đây, ngày 7/8/2014 trong Hội nghị toàn quốc ngành kế hoạch và đầu tư tại Đà Nẵng thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã phải thốt lên “Việt Nam dứt khoát không để vỡ nợ, phải bố trí đủ để trả nợ…”.

Một câu hỏi khiến nhiều người dân Việt Nam (và cả một số đại biểu quốc hội) quan tâm đó là: Nợ công của Việt Nam hiện nay là bao nhiêu? Cùng với nó là các câu hỏi như: Nợ công của Việt Nam được quản lý và sử dụng như thế nào? Phương án trả nợ ra sao? Nếu vỡ nợ thì chính phủ sẽ giải quyết như thế nào? Cuộc sống của người dân khi đó sẽ đi về đâu? …Cho dù các quan chức cao cấp của Việt Nam ra sức trấn an dân chúng rằng, nợ công vẫn ở mức an toàn (50-60% GDP) nhưng theo các chuyên gia kinh tế thì nợ công Việt Nam đã vượt ngưỡng an toàn từ lâu và đã vượt quá 100% GDP. Theo tiến sĩ Phạm Thế Anh, trưởng bộ môn kinh tế vĩ mô Đại học Kinh tế quốc dân Hà Nội thì “Nợ công Việt Nam nếu tính cả nợ doanh nghiệp nhà nước với nợ đọng xây dựng cơ bản thì đã trên 100% GDP năm 2012, tương đương khoảng 180 tỉ USD. Số nợ này gấp khoảng bốn lần thu ngân sách của VN mỗi năm”. baodatviet.vn/kinh-te/tai-chinh/viet-nam-dang-tra-lai-bao-nhieu-ty-usdnam-cho-no-cong

Những người dân Việt Nam không quan tâm đến chính trị thì cho rằng nợ công nhiều hay ít không ảnh hưởng đến họ và việc trả nợ đã có đảng và nhà nước lo? Một tin không mấy vui dành cho họ là trung bình mỗi người dân Việt Nam (từ lúc mới ra đời cho đến lúc nằm thở bằng bình ô-xy ở bệnh viện) đều phải có trách nhiệm trả nợ công là khoảng 20 triệu đồng! Những người này sẽ bảo “Tôi làm gì có tiền mà trả? Tôi có vay đâu mà trả? Mà tôi không trả thì đã sao?” Vậy sự thật là như thế nào? Điều đầu tiên mà những người này cần nhớ là đảng, nhà nước và chính phủ Việt Nam không làm gì ra tiền. Ngay cả lương của họ cũng lấy từ ngân sách quốc gia, tức là từ tiền thuế của người dân mà có. Nhà nước đi vay tiền của nước ngoài, về lý thuyết là để phục vụ cho các nhu cầu phát triển của người dân Việt Nam, họ chỉ là người thay mặt người dân Việt Nam đi vay nợ mà thôi. Vì vậy toàn thể người dân Việt Nam phải có trách nhiệm trả nợ là hoàn toàn đúng và không thể khác được. Nếu có người cho rằng tôi không có gì để trả, thì khi đó con cháu họ sẽ phải trả bằng cách phải đóng thuế nhiều hơn và nhận mức lương ít đi so với nhu cầu của cuộc sống. Bạn nói tôi không có tiền để nộp thuế. Không sao, nhà nước có muôn nghìn cách để móc túi bạn mà cách đơn giản nhất là tạo ra lạm phát, tức là làm cho đồng tiền mất giá đi. Bạn vẫn sẽ nhận lương 3-4 triệu/tháng như trước nhưng giá trị thực của đồng lương đó chỉ còn 1-2 triệu vì giá cả ngoài thị trường đã tăng lên gấp đôi.

Nếu cuối cùng, vì người dân không còn gì để nộp cho nhà nước để trả nợ nữa thì vỡ nợ cấp nhà nước sẽ xảy ra. Chuyện này không có gì mới và lạ. Năm 1997 một loạt các nước vùng Đông Nam Á đã vỡ nợ trong đó có cả Hàn Quốc, Thái Lan. Mới nhất là ngày 31/7/2014 vừa qua, Argentina một quốc gia Nam Mỹ đã vỡ nợ lần thứ hai, sau khi mất khả năng thanh toán 1,5 tỷ USD trái phiếu quốc gia cho cho hai quỹ đầu tư của Mỹ. Giả sử Việt Nam rơi vào tình trạng vỡ nợ thì điều gì sẽ xảy ra? Theo chuyên gia kinh tế Bùi Kiến Thành thì: “Nếu Việt Nam vỡ nợ, tất nhiên hệ số tín nhiệm của tín dụng đối với Việt Nam sẽ rất là thê thảm, trong trường hợp nhà nước muốn vay tiền chỉ số tín dụng từ BB sẽ rơi xuống B- và xuống hơn nữa…như thế làm sao Việt Nam có thể tồn tại trên thị trường tài chính quốc tế. Những chuyện ấy sẽ kéo theo làm cho một nước không thể ngóc đầu lên nổi. Chúng ta đã thấy chuyện đó xảy ra rồi, thí dụ bên Argentina vỡ nợ lần thứ hai kéo theo bao nhiêu hệ lụy của nền kinh tế”.  rfa.org/vietnamese/programs

Như vậy cũng có nghĩa là Việt Nam sẽ không thể vay được tiền của ai nữa kể cả từ Quĩ Tiền tệ Quốc tế, cho đến khi khả năng trả nợ được phục hồi. Trái phiếu của Việt Nam khi đó chỉ còn là đống giấy lộn.

Chuyện vỡ nợ công của Việt Nam không còn là chuyện giả tưởng nữa mà đang có nguy cơ lớn trong những ngày sắp tới. Sự vỡ nợ của các Quĩ bảo hiểm xã hội (tức là Quĩ Hưu trí của công nhân viên chức nhà nước) liên tục được đưa ra và cảnh báo là có thể vỡ sớm hơn so với dự báo. Lý do là có nhiều doanh nghiệp hoạt động èo uột dẫn đến việc nợ đóng tiền cho Quĩ bảo hiểm xã hội. Lý do quan trọng nữa, theo lời ông Bùi Sĩ Lợi, Phó chủ nhiệm Ủy ban về các vấn đề xã hội của Quốc hội khiến ông “bày tỏ sự lo lắng về hoạt động đầu tư, tăng trưởng quỹ BHXH, vì nguồn quỹ này chủ yếu cho ngân sách Nhà nước vay và mua trái phiếu Chính phủ (73,41%), các ngân hàng thương mại Nhà nước vay chỉ chiếm (24,72%). bhxhhagiang.gov.vn/index.php/vi/news/

Như vậy nếu nhà nước vỡ nợ công thì các Quĩ Hưu trí này cũng vỡ nợ theo. “Sổ hưu” của các cán bộ và quân nhân ăn lương nhà nước, khi đó cũng không còn. Không hiểu khi đó đại tá-giáo sư Trần Đăng Thanh sẽ ăn nói thế nào để thuyết phục các đảng viên yên tâm và tiếp tục đồng lòng cùng chính phủ chống lại nguy cơ “diễn biến hòa bình” của “các thế lực thù địch”? Một bản tin cũng đáng chú ý trên báo Pháp Luật Thành Phố là “Bạc Liêu: Nguy cơ không còn tiền để chi lương”. Điều khiến chúng ta giật mình là tỉnh Bạc Liêu, một miền quê trù phú với những cánh đồng cò bay thẳng cánh, có công tử Bạc Liêu ăn chơi nổi tiếng Sài thành thuở trước, mà giờ đây cũng gay go như vậy thử hỏi những nơi khác sẽ như thế nào? cafef.vn/thoi-su/bac-lieu

Nếu không có những thay đổi đột biến và sâu rộng về thể chế chính trị thì sẽ không có cách gì cứu vãn được tình thế. Vì chính trị là quyết định tất cả. Người dân Việt Nam sẽ phải trả giá đắt cho sự bàng quang và thờ ơ của chính họ đối với các hoạt động chính trị của nhà nước và các tổ chức đối lập dân chủ. Một mặt người dân luôn trông chờ và hy vọng vào sự thay đổi và sự tử tế của chính quyền. Đây là một sai lầm nghiêm trọng vì một chế độ độc tài toàn trị chỉ luôn vơ vét và làm giàu cho chính họ và thân tộc họ chứ không bao giờ họ vì dân vì nước. Mặt khác vì tâm lý chờ đợi và cam chịu, ngại thay đổi nên người dân Việt Nam đã không dành sự quan tâm cần thiết và đúng mức cho các tổ chức chính trị dân chủ đối lập. Sai lầm của người dân ở đây là họ vẫn cố gắng tưới nước cho một gốc cây đã mục ruỗng thay vì dành một chút thời gian để chăm sóc cho những hạt giống mới đã đâm chồi nảy lộc. Một gốc cây mục không thể nào sống lại được, trong khi những hạt giống đã nảy mầm nếu được nuôi dưỡng tốt thì không mấy chốc sẽ lớn mạnh và khi đó người dân sẽ có quyền lực chọn những giống cây thích hợp và mạnh khỏe nhất để dùng vào việc gây dựng lại cơ đồ.

Là một tổ chức chính trị dân chủ đối lập của người Việt Nam, chúng tôi xin được đưa ra những giải pháp để giải quyết vấn đề nợ công cũng như sự an toàn của Quĩ Hưu trí để người dân Việt Nam tham khảo và đánh giá như sau:

- Để tránh vỡ nợ công thì cách tốt nhất là chính quyền cần hạn chế vay mượn nước ngoài tối đa. Vay ít thì trả ít, nguy cơ vỡ nợ vì vậy sẽ được giảm thiểu.

- Muốn tránh vay nợ nước ngoài nhiều thì chính quyền phải tăng thu ngân sách bằng biện pháp chống thất thu thuế. Muốn chống thất thu thuế thì đầu tiên phải chống được tham nhũng (cứ một đồng bị tham nhũng thì ngân sách nhà nước sẽ mất đi mười đồng, thậm chí hàng trăm đồng từ tiền thuế). Thứ hai là phải chống được buôn lậu. Thứ ba luật pháp phải nghiêm minh và bình đẳng với mọi thành phần kinh tế. Nhà nước sẽ kiên quyết xóa bỏ bọi ưu đãi và đặc quyền, đặc lợi dành cho các tập đoàn và các doanh nghiệp nhà nước, kể cả các doanh nghiệp đầu tư nước ngoài FDI. Nhà nước sẽ tư hữu hóa mọi ngành nghề kinh tế và tạo ra một bộ luật kinh tế chung cho tất cả mọi thành phần với tất cả sự ưu đãi và dễ dãi để người kinh doanh yên tâm đầu tư các dự án dài hạn. Nhà nước không có chức năng kinh doanh mà chỉ tập trung vào nhiệm vụ trọng tài và giữ cho các hoạt động kinh tế và xã hội được ổn định và đảm đảo an sinh xã hội.

- Chính quyền Việt Nam phải cắt giảm tối đa bộ máy công chức và những người hưởng lưởng từ ngân sách. 30% công chức “sáng cắp ô đi, tối cắp ô về” phải cho nghỉ việc. Trả các hội đoàn ăn lương ngân sách về cho xã hội dân sự như Hội nhà văn, Hội nhà báo, Hội nông dân, Hội phụ nữ… Các hội này phải tự thân vận động và sống bằng sự đóng góp của các hội viên. Nhà nước không có trách nhiệm và không nên nuôi cơm các hội này. Các đảng phái và tổ chức chính trị cũng phải tự thân vận động, tồn tại và phát triển bằng chính năng lực của mình.

- Việt Nam là một nước đang phát triển vì vậy rất cần nhiều nguồn vốn để xây dựng hạ tầng cơ sở và phục vụ dân sinh. Việc vay mượn nợ công là điều vẫn phải làm trong nhiều năm tới. Để tránh thất thoát và tham nhũng trong việc đầu tư và giải ngân các nguồn vốn vay này thì tiêu chí minh bạch và công khai cần phải đặt lên hàng đầu. Tất cả các dự án đầu tư công đều phải được thông báo rộng rãi từ trước khi đấu thầu một gian đủ dài để mọi doanh nghiệp có thể nghiên cứu và tham gia. Việc đấu thầu phải diễn ra công khai minh bạch, dưới sự giám sát của người dân và báo chí. Một ủy ban độc lập của quốc hội sẽ quản lý và giám sát quá trình đầu tư công này.

- Quĩ Hưu trí (Quĩ bảo hiểm xã hội) là một vấn đề rất quan trọng cho sự ổn định của đất nước vì nó liên quan đến lương hưu của hàng triệu người …hưu trí. Bất cứ sự đổ vỡ nào của Quĩ Hưu trí đều gây ra những hệ lụy nghiêm trọng cho đời sống xã hội. Vì sự quan trọng đó mà không thể để “việc quản lý và sử dụng Quĩ Bảo hiểm Xã hội là trách nhiệm của tổ chức …bảo hiểm xã hội”. Quĩ Hưu trí phải do một Ủy ban độc lập của Quốc hội quản lý và giám sát. Việc dùng tiền của Quĩ hưu trí để đầu tư phải rất thận trọng, công khai và đảm bảo an toàn một cao nhất…

Các đề nghị của chúng tôi đưa ra có thể chưa đầy đủ và vẫn còn phiến diện tuy nhiên chỉ với chừng ấy thôi thì người dân Việt Nam cũng có thể thấy rằng, nhà nước hiện nay không thể làm được gì, không thể thay đổi được gì. Rõ ràng là phải thay đổi thể chế chính trị trước tiên sau đó mới có thể làm những việc tiếp theo khác…

Việt Hoàng

 

 

BẮT LỘ DIỆN ĐỂ HIỆN NGUYÊN HÌNH (BNS Tự Do Ngôn Luận)

Tháng Tám 17, 2014

 

Bắt lộ diện để hiện nguyên hình

Bán Nguyệt San Tự Do Ngôn Luận

Đăng ngày: 17.08.2014

http://www.chuacuuthe.com/2014/08/bat-lo-dien-de-hien-nguyen-hinh/

VRNs (17.08.2014)Tự do ngôn luận – Một trong những bài hát đáng khinh tởm nhất dưới chế độ CSVN là bài “Đảng đã cho ta mùa Xuân” của Phạm Tuyên, con trai ông Phạm Quỳnh, người đã bị Hồ Chí Minh giết chết cách tàn độc.

Xin ghi lại toàn văn để đồng bào thấy tất cả tính mỉa mai cùng tột của cái ca khúc xứng đáng đi vào lịch sử như một đối ảnh khốn khiếp của các thiên hùng ca Bình Ngô Đại Cáo, Hịch Tướng Sĩ…:

“Đảng đã cho ta một mùa Xuân đầy ước vọng. Một mùa xuân tươi tràn ánh sáng khắp nơi nơi. Đảng đã mang về tuổi Xuân cho nước non. Vang tiếng hát ca chứa chan niềm yêu đời. Bao năm khổ đau đất nước ta không mùa Xuân. Cuộc đời tăm tối chốn lao tù bao hờn căm. Vầng dương hé sáng khi khắp nơi ta có Đảng. Bóng tối lui dần tiếng chim vui hót vang. Và rồi từ đây ánh dương soi đời mới. Tiến theo cờ Đảng là thấy tương lai sáng tươi. Đảng đã cho ta cả mùa Xuân cả cuộc đời. Đảng truyền cho ta một niềm tin ở tương lai. Đảng đã đem lại tuổi Xuân cho nước non. Thế giới quanh ta ngân vang ngàn tiếng cười. Xua đi màn đêm chiến tranh gieo bao khổ đau. Cuộc đời từ nay sẽ sáng tươi như mùa Xuân. Vượt mọi gian khó ta tiến lên đi theo Đảng. Bóng tối lui dần tiếng chim vui hót vang. Bạn ơi mùa Xuân khắp nơi tươi đẹp quá. Khi lý tưởng Đảng rực sáng trong tim chúng ta”.

Không khó để thấy rằng hơn nửa thế kỷ qua, từ khi Hồ Chí Minh du nhập vào VN cái chủ thuyết, cái chế độ và cái chính đảng hết sức phi nhân bản và phản dân tộc nhưng lại trá hình dưới vỏ bọc “đấu tranh cho tự do độc lập”, “thủ tiêu cảnh áp bức bóc lột” và “xây dựng thế giới đại đồng” hòng mê hoặc quần chúng, thì thực tế hoàn toàn trái ngược với những gì diễn tả trong bài hát khốn nạn trên đây. Khắp nơi, người ta chỉ thấy một mùa xuân sau song sắt (của nhà tù lớn mang tên Cộng hòa XHCNVN). Mọi chốn, người ta chỉ thấy tuổi xuân con người bị đày đọa (do tâm trí bị đầu độc, do thể xác suy dinh dưỡng, do tương lai ra mịt mờ…), chỉ thấy tuổi xuân đất nước bị bầm dập (do văn hóa suy đồi, do đạo đức băng hoại, do môi trường nhiễm độc, do kinh tế tụt hậu, do chính trị hà khắc, do ngoại giao yếu hèn…). Khắp nơi, người ta chỉ thấy bóng tối của những cuộc chiến kinh hoàng do chính đảng CS gây ra chứ không ai khác. Mọi chốn, người ta chỉ thấy bóng tối của một tương lai vô định vì cái “lý tưởng” xã hội chủ nghĩa không tưởng lường gạt, vì cái nguy cơ rơi lại vào tròng nô lệ kẻ thù truyền kiếp bắc phương. Ta hãy nghe chính những người Cộng sản đã tạm mở mắt đang tố cáo thực trạng bi đát này: 

“Từ nhiều năm nay, đảng CSVN dẫn dắt dân tộc đi theo đường lối sai lầm về xây dựng chủ nghĩa xã hội theo mô hình Xô-viết, được coi là dựa trên chủ nghĩa Mác-Lênin. Công cuộc đổi mới gần ba nươi năm qua nhằm sửa chữa sai lầm về đường lối kinh tế nhưng chưa triệt để, trong khi vẫn giữ nguyên thể chế độc đảng toàn trị kìm hãm tự do, dân chủ và chia rẽ dân tộc. Đường lối sai cùng với bộ máy cầm quyền quan liêu, tha hóa tạo điều kiện cho sự lộng hành của các nhóm lợi ích bất chính gắn với tệ tham nhũng, đưa đất nước lâm vào khủng hoảng toàn diện, ngày càng tụt hậu so với nhiều nước xung quanh. Trong khi đó, giới lãnh đạo Trung Quốc (TQ) từ lâu đã theo đuổi mưu đồ đặt nước ta vào vị thế lệ thuộc, phục vụ lợi ích của TQ. Sau Hội nghị Thành Đô năm 1990 đến nay, VN đã có nhiều nhân nhượng trong quan hệ với TQ, phải trả giá đắt và càng nhân nhượng, TQ càng lấn tới. Gần đây, trong bối cảnh quốc tế phức tạp, TQ có nhiều hành vi leo thang mới trong mưu đồ xâm lược và bá chiếm Biển Đông, coi VN là mắt xích yếu nhất cần khuất phục trước tiên. Thực tế bóc trần cái gọi là “cùng chung ý thức hệ xã hội chủ nghĩa” chỉ là sự ngộ nhận và “4 tốt, 16 chữ” chỉ là để che đậy dã tâm bành trướng. Cho đến nay, thế lực bành trướng TQ đã đi được những bước quan trọng trong mưu đồ biến VN thành “chư hầu kiểu mới” của họ” (Trích Thư ngỏ ngày 28-07-2014 của 61 đảng viên gởi Ban Chấp hành TW và toàn thể đảng CSVN).

Quả là CSVN đã hiện nguyên hình như một chế độ bất công, bất nhân, bất lực và như một chính đảng áp bức, độc tài, hèn nhát, bạc nhược (hiện nguyên hình chứ không phải thoái hóa bản chất, vì bản chất của nó vốn đã xấu tự thân và ngay từ đầu, chỉ khéo che đậy và ngụy biện mà thôi).

Tuy nhiên, gần đây, nhiều dấu hiệu mới cho thấy việc hiện nguyên hình này của CSVN chưa phải là trọn vẹn và cả toàn dân cần phải buộc cho nó lộ diện hoàn toàn hầu dễ bề đối phó, không thì chết cả đám, tiêu vong cả dân tộc. Đó là trong cuộc họp thượng đỉnh tại Thành Đô, thủ phủ tỉnh Tứ Xuyên bên Tàu vào tháng 9-1990, giữa lãnh đạo hai đảng lẫn hai nhà nước (phía TQ là Giang Trạch Dân, TBT đảng và Lý Bằng, Thủ tướng Quốc vụ viện; phía VN là Nguyễn Văn Linh, TBT đảng, Đỗ Mười, Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng và Phạm Văn Đồng, Cố vấn), hai bên đã ký kết một văn bản mang tên “Kỷ yếu Hội nghị” để chính thức bình thường hóa quan hệ 2 nước (vốn đã trở thành thù địch sau các cuộc chiến biên giới năm 1979 rồi 1984) và cùng nhau thực hiện những thỏa thuận đạt được giữa lãnh đạo 2 nhà nước và 2 đảng. Cuộc gặp thượng đỉnh này cũng như nội dung các thỏa thuận lần ấy từ đó đến nay vẫn luôn nằm trong bí mật, chưa được chính thức công bố cho nhân dân VN lẫn TQ và cộng đồng quốc tế được biết! Gần đây, có nhiều đồn đoán trong nhân dân -phát xuất từ những tiết lộ của Tân Hoa xã, Hoàn Cầu Thời báo, Wikileaks- rằng tại Hội nghị Thành Đô ấy, đám chóp bu Ba Đình đã ngang nhiên đem giang sơn đất Việt mà bán cho Tàu qua cam kết: “VN bày tỏ mong muốn sẵn sàng chấp nhận làm một khu vực tự trị thuộc chính quyền Trung ương tại Bắc Kinh, như TQ đã dành cho Nội Mông, Tây Tạng, Quảng Tây…” Đây là một tin sét đánh chấn động cả ngàn năm lịch sử Dân tộc và làm cho lòng dân Việt hôm nay hết sức hoang mang, sôi sục cũng như phẫn nộ.

Để biết thực hư vấn đề đó ra sao, chúng ta hãy nhìn lại bối cảnh của Hội nghị Thành Đô bấy giờ. Lúc ấy, hàng loạt các đảng CS và hệ thống XHCN -như quân bài domino- nối tiếp nhau tan rã và sụp đổ ở Đông Âu, vì mang mầm tự hủy trong bản chất của chúng. Mầm mống tự hủy này chính là chủ trương cai trị bằng bạo lực và dối trá, hai điều mà bản tính con người dị ứng một cách triệt để. Đầu tiên là Ba Lan (6-1989), tiếp theo là Hungari (10-1989), Đông Đức (11-1989), đoạn tới Tiệp Khắc (12-1989), Rumani (12-1989), rồi Bulgari (1-1990). Muộn hơn là Albani (3-1991), rồi Nam Tư (6-1991) và cuối cùng là Liên bang Xô viết (19-8-1991). Đặc biệt, những sự kiện dồn dập xảy ra tại sáu nước Đông Âu trong vòng không đầy một năm đã gây bồn chồn lo lắng, âu sầu sợ hãi cho TBT Nguyễn Văn Linh (kẻ từng rất tâm đầu ý hợp với lãnh tụ bị hành quyết của Rumani là Ceaucescu trong chuyện cứu vãn Xã hội chủ nghĩa) cũng như bộ sậu chóp bu Hà Nội.

Nắm bắt được tâm trạng hoảng hốt đó của lãnh đạo đảng và nhà nước VN, đồng thời biết chắc đám này sẵn sàng nhân nhượng tất cả để khôi phục quan hệ đảng và nhà nước với TQ nhằm có đồng minh và chỗ dựa trong việc bảo vệ đảng và chế độ, Trung Nam Hải quyết định hành động! Bắc Kinh thấy đây là cơ hội ngàn năm một thuở để đưa lãnh đạo đảng và nhà nước VN nằm trọn trong quỹ đạo phụ thuộc toàn diện vào mình, để từ đó tiến tới việc thôn tính mảnh đất phía nam mà cả ngàn năm, tổ tiên Hán tộc đã bao phen thất bại trong việc xâm lược. Và cơ quan Tàu cộng được giao thực hiện quỷ kế này chính là Hoa Nam Tình Báo, kẻ mà theo dư luận, đã tạo ra một Hồ Chí Minh giả để cai trị đất Việt. Hoa Nam Tình Báo đã chọn được ba con cờ đắc dụng: một Nguyễn Văn Linh ngây thơ khờ khạo, một Đỗ Mười ngu dốt háo danh và một Phạm Văn Đồng tay đã nhúng chàm việc dâng hai quần đảo tiền đồn của đất nước. Dĩ nhiên với đầu óc cuồng tín vào tình hữu nghị cộng đảng, với tâm địa khốn khiếp vô tổ quốc và vô đồng bào, với tham vọng điên khùng muốn thống trị mãi trên đất Việt (như chúng học từ chủ nghĩa CS do HCM giảng dạy), ba tên bán nước ấy đã sẵn sàng xóa đi ngàn năm kiêu hùng của Dân tộc, chà đạp xương máu của bao anh hùng liệt nữ, nhắm mắt trước cảnh đọa đày của các tộc Mông, Mãn, Hồi, Tạng. Việc chúng cùng đám đàn em giấu giếm nội dung những thỏa thuận sinh tử đối với đất nước ấy suốt 24 năm trời là bằng chứng chúng sợ nhân dân tuyên án là lũ phản quốc, một lũ phản quốc chưa từng có trong lịch sử dân tộc.

Hội nghị Thành Đô

http://www.chuacuuthe.com/images2013/140817001.jpg

Nhưng dù chúng không công bố mật ước Thành Đô, nhân dân cũng thấy được những hậu quả và hệ luận từ đó. Chẳng hạn cuộc chiến tranh xâm lược của Tàu ở 6 tỉnh biên giới phía Bắc VN (1979) không còn được nhắc đến, thậm chí những hoạt động tưởng niệm và vinh danh các liệt sĩ hy sinh trong cuộc chiến này đều bị cấm cản! Biến cố xâm lược ấy cũng như việc Tàu dùng vũ lực đánh chiếm quần đảo Hoàng Sa (1974) và đảo Gạc Ma ở Trường Sa (1988) không được tổng kết và đưa vào lịch sử và giáo khoa để giáo dục lòng yêu nước cho giới trẻ. Chẳng hạn những cuộc biểu tình yêu nước chống Tàu xâm phạm biển đảo, sát hại ngư dân ta đều bị đàn áp tàn bạo. Chẳng hạn việc cho phép Tàu thuê hàng trăm ngàn héc ta rừng đầu nguồn, rừng quốc phòng ở các tỉnh biên giới chiến lược phía Bắc với thời hạn lâu dài 50-70 năm. Chẳng hạn việc để cho Tàu đưa hàng ngàn công nhân đến Tây Nguyên, một yếu huyệt rất quan trọng về an ninh quốc phòng để thực hiện dự án bauxite đầy nghi ngờ và đáng tranh cãi. Chẳng hạn việc các công ty Tàu trúng đến 80-90% các gói thầu trọn gói EPC (thiết kế-mua sắm-xây dựng) trong các dự án về kinh tế-xã hội, đặc biệt là các dự án nhiệt điện, với hàng chục ngàn lao động phổ thông Tàu (có phép và không phép) thực hiện các dự án đó? Chẳng hạn việc thương nhân và doanh nghiệp Tàu tung hoành trên khắp lãnh thổ nước ta, lừa đảo nông dân, áp bức công nhân, lũng đoạn và phá hoại nền kinh tế đất nước một cách hết sức dễ dàng. Gần đây nhất là vụ Tàu ngang nhiên hạ đặt giàn khoan trong thềm lục địa và vùng đặc quyền kinh tế của VN mà Hà Nội vẫn không dám nhân cơ hội đó kiện TQ ra trước tòa án quốc tế như Philippin đã làm.

Do đó, đồn đoán của công luận về “đại họa mất nước năm 2020” do tay Tàu cộng và Việt cộng là phần nào có cơ sở. Nó buộc mọi con Hồng cháu Lạc phải đứng lên biểu tình rầm rộ, trước hết là đòi hỏi Ba Đình phải bạch hóa mọi chuyện ở Thành Đô, bắt chúng lộ diện đầy đủ để hiện trọn vẹn nguyên hình, tiếp đó là khóa tay bè lũ bán nước trước khi lũ cướp nước ập đến. Bằng không thì tiêu vong cả Dân tộc. Cứ ngó thảm cảnh dân Tây Tạng và Tân Cương hiện thời thì biết.

BBT Tự Do Ngôn Luận số 201

 

 

TƯỢNG ĐÀI CỘNG SẢN, MỘT GIA TÀI KHÔNG AI MUỐN NHẬN (Trần Trung Đạo)

Tháng Tám 17, 2014

 

Tượng đài CS, một gia tài không ai muốn nhận

Trần Trung Đạo

on August 12, 2014 3:43 PM

http://nguoivietboston.com/?p=24879

Tổng Bí Thư CS Nguyễn Văn Linh và quốc tổ Hùng Vương, ai đáng kính trọng hơn? “Đó là câu hỏi ngu!” Những người có chút ít nhận thức chính trị và lịch sử, chẳng những không trả lời mà còn mắng ngược kẻ đặt ra câu hỏi.

Làm thế nào Nguyễn Văn Linh, một trong những người đã ký mật ước Thành Đô quy thuộc Trung Cộng lại có thể đem so với vị vua đã sáng lập nên nước Văn Lang của dòng giống Lạc Việt.

Làm thế nào một lãnh đạo của chỉ ba triệu đảng viên CS lại đem ra so sánh vua Hùng, sáng tổ của cả dân tộc, và đừng quên không có vua Hùng đã không có một nước tên gọi Việt Nam trên bản đồ thế giới trong khi nếu không có đảng CSVN lại một điều vô cùng may mắn cho dân tộc Việt Nam.

Sự thật khó tin nhưng chính các lãnh đạo CSVN, có văn bản đàng hoàng, cho rằng TBT CSVN Nguyễn Văn Linh đáng kính trọng hơn Quốc Tổ Hùng Vương.

Theo nội dung Quyết Định số 1063/QĐ-TTg do Nguyễn Tấn Dũng ký ngày 2 tháng 7 vừa qua phê duyệt kế hoạch tổ chức các ngày lễ trong hai năm 2014 và 2015, ngày sinh của Nguyễn Văn Linh 01/07 được đảng CSVN được xem như ngày lễ “Quy Mô Cấp Quốc Gia” trong khi này Giổ Tổ Hùng Vương Mùng 10 tháng 3 năm Ất Mùi 2015 chỉ là lễ địa phương và bị đưa xuống hàng cấp tỉnh. Theo Quyết Định này, vua Hùng bị xếp ngang hàng với Trần Phú, Nguyễn Lương Bằng, Hoàng Quốc Việt, Nguyễn Chí Thanh.

Nguyên văn: “Ngày lễ lớn do Ban Tổ chức cấp quốc gia chủ trì tổ chức, giao Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch chủ trì xây dựng Đề án trình Thủ tướng Chính phủ phê duyệt gồm: Kỷ niệm 100 năm Ngày sinh Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh (01/7/1915 – 01/7/2015)”.

Nguyên văn: “Bao gồm kỷ niệm ngày sinh của các đồng chí lãnh đạo chủ chốt của Đảng, Nhà nước, lãnh đạo tiền bối tiêu biểu; phong trào cách mạng; sự kiện tiêu biểu và ngày truyền thống, ngày thành lập ngành; ngày giải phóng, ngày thành lập tỉnh, thành phố trực thuộc Trung ương. 1. Kỷ niệm 55 năm Ngày mở đường Hồ Chí Minh (19/5/1959 – 19/5/2014). Bộ Quốc phòng đã tổ chức. 2. Giỗ Tổ Hùng Vương (mùng 10 tháng 3 năm Ất Mùi – 2015). Giao tỉnh Phú Thọ chủ trì tổ chức…..” Toàn văn của Quyết Định có thể đọc ở đây: http://thuvienphapluat.vn/archive/Quyet-dinh-1063-QD-TTg-Ke-hoach-to-chuc-ky-niem-le-lon-2014-2015-vb238004.aspx

Quyết định của lãnh đạo CSVN phát xuất nhiều lý do như người viết đã trình bày trong các bài viết, nhiều nhất trong bài Bàn về tẩy não, xin tóm tắt lần nữa dưới đây:

- Tiếp tục tẩy não các thế hệ Việt Nam, nhất là thế hệ trẻ. Một khi chính sách tuyên truyền tẩy não không còn tác dụng, đảng CS sẽ tắt thở. Đó là trường hợp của Liên Xô.

Trong lúc “bóng ma chủ nghĩa cộng sản” mà Karl Marx dùng để thách thức quyền lực của các nhà nước tư sản giữa thế kỷ 19 trong Tuyên Ngôn Đảng Cộng Sản, đã chìm vào quá khứ và đại đa số nhân loại đang hăng say tiến bước trên con đường dân chủ hóa. Việt Nam thì chưa. Tại Việt Nam, hàng triệu học sinh, sinh viên mỗi ngày vẫn phải học thuộc một cách từ chương những khái niệm, những định nghĩa sai lầm và lỗi thời. Tại Việt Nam, bịnh sùng bái cá nhân, tôn thờ lãnh tụ vẫn còn đang chế ngự trong hầu hết các lãnh vực của đời sống văn hóa và tinh thần đất nước. Không một giáo án, giáo trình, diễn văn, tham luận, tuyên ngôn, tuyên cáo nào mà không trích dẫn vài câu nói của các lãnh tụ CS. Sự nô lệ tri thức như là một loại vi trùng sinh sôi và lan rộng trong từng con người, qua nhiều thế hệ, xói mòn và tàn phá tính khai phóng, làm thui chột tính sáng tạo trong con người.

- Đồng nghĩa lịch sử đảng CS và lịch sử dân tộc.

Lãnh đạo đảng CSVN đang cố gắng tuyệt vọng để vực dậy những xác chết, những tên tuổi đang bị lãnh quên,vùi lấp trong làn sóng văn minh dân chủ thời đại và đồng nghĩa họ với các anh hùng dân tộc thật sự khác.

Tuy nhiên, những lãnh đạo CS đã chết, từ chết trẻ như Lý Tự Trọng, Nguyễn Thị Minh Khai, Trần Phú, chết già như Hồ Chí Minh, Tôn Đức Thắng, Nguyễn Lương Bằng, Hoàng Quốc Việt, chết trong chiến tranh như Nguyễn Chí Thanh v.v.. chỉ là đảng viên CS, không có liên hệ một chút gì đến lịch sử Việt Nam.

Có người có thể sẽ phản biện rằng, họ là người CS nhưng đồng thời là người yêu nước. Không. Những người kể trên là đảng viên CS, đã sống và chết như những người CS. Mục tiêu CS hóa Việt Nam là canh bạc của đời họ. Bằng chứng rõ ràng. Nguyễn Thị Minh Khai, Lý Tự Trọng và nhiều đảng viên CS khác khi bước lên máy chém đều hô lớn “Đảng cộng sản Đông Dương muôn năm”, không ai trong số họ hô “Việt Nam vạn tuế” hay “Việt Nam muôn năm” như các đảng viên Việt Nam Quốc Dân Đảng đã hô tại Yên Bái sáng sớm ngày 17 tháng 6 năm 1930.

Một người sắp chết thường nghĩ về cội nguồn. Đó là cha mẹ, quê hương, dân tộc, tổ quốc. Người CS chỉ biết nghĩ về đảng vì đảng là cội nguồn của họ.

Như người viết đã phân tích trước đây, đó cũng là điểm khác biệt chính giữa các đảng cách mạng thật sự chiến đấu vì tự do, độc lập của dân tộc và đảng CSVN. Với những người yêu nước chân chính, đảng cách mạng chỉ là chiếc ghe để đưa dân tộc Việt Nam qua bờ tự do độc lập trong khi với Đảng Cộng sản chiếc ghe lại chính là dân tộc.

Các nước cựu CS Đông Âu và thế giới xử trí sao với những “Nguyễn Lương Bằng”, “Hoàng Quốc Việt”, “Nguyễn Chí Thanh”, “Nguyễn Thị Minh Khai” … của họ?

Ngày lễ kỷ niệm những người này tại các nươc cựu CS rất dễ giải quyết. Tên tuổi họ tức khắc bị gạch ra khỏi lịch và nhanh chóng rơi vào quên lãng. Nhân dân các nước Cộng Hòa non trẻ quá bận tâm lao vào cuộc chạy đua với nhân loại để hiện đại hóa đất nước, chẳng còn ai có thì giờ nghĩ đến chuyện xưa, mới đó nhưng chừng già hơn trái đất.

Tuy nhiên, việc phá hủy các tượng đài là cả một vấn đề vì phải tốn nhiều công sức và tranh luận.

Các nhà sử học Đông Âu gọi tượng đài các “anh hùng CS” là gia tài không ai muốn nhận (unwanted heritage) hay như hai tác giả W. Logan và K Reeves gọi là gia tài nan giải trong tác phẩm Những nơi đau nhức và nhục nhã, đương đầu với một “gia tài nan giải” (Places of pain and shame: dealing with “difficult heritage”).

Chẳng hạn việc phá hủy bức tượng khổng lồ của Enver Hoxha (Lê Duẩn của đảng CS Albany) đã gây nhiều tranh cải. Một số sử gia cho rằng nên giữ tượng Enver Hoxha để các thế hệ sau khi học về một chế độ độc tài tàn bạo sẽ đến ngay đó để xem mặt mày của y ra sao. Nhiều nơi vẫn còn giữ lại một số tượng đài trong ý nghĩa đó. Một số tượng đài khác bị bỏ hoang. Số phận của chúng giống như những lô cốt thời thực dân còn lại. Quốc kỳ cũng vậy, tất cả quốc gia cựu CS không dùng lá cờ dưới chế độ CS trước đây bị gọi là “cờ tổ quốc”, trong trường hợp Việt Nam là cờ đỏ sao vàng, làm quốc kỳ cho kỷ nguyên Cộng Hòa mới của đất nước họ.

Riêng chính phủ Hungary có một sáng kiến hay. Họ muốn nhắc nhở các thế hệ mai sau một quá khứ hãi hùng, đau thương của đất nước, một bài học mà các thế hệ trẻ phải học để tránh, nên thay vì phá hủy, đã tập trung các “Bác Hồ”, “Lý Tự Trọng”, “Nguyễn Thị Minh Khai”, “Lê Hồng Phong”, “Phan Đăng Lưu” v.v. của nước họ vào một công viên gọi là Memento Park, địa chỉ 1223 Budapest Balatoni road, Szabadkai street corner, Hungary. (www.mementopark.hu).

Công viên này là trung tâm du lịch nổi tiếng ở Budapest. Phải mua vé mới được vào xem mặt các “anh hùng”. Bộ trưởng Giáo Dục Hungary Zoltán Pokorni phát biểu “Tôi nghiên cứu các kế hoạch của đề án Memento Park với một quan tâm rất lớn. Tôi thấy đây là một kế hoạch đầy hứa hẹn để giữ ký ức lịch sử còn sống và tăng cường ý thức của công dân về trách nhiệm và cam kết để giữ gìn nền dân chủ… Công viên sẽ được sinh viên học sinh, những em không có kinh nghiệm và ký ức riêng tư, thăm viếng thường xuyên, nhờ đó có cái nhìn sâu xa và ấn tượng của một thời đại được biểu hiện trong công viên”.

Việt Nam rồi cũng thế. Một ngày những thế hệ trẻ Việt Nam sẽ đến những nơi tương tự không phải để thưởng ngoạn hay thăm viếng nhưng để học về sự chịu đựng vô bờ bến của ông bà họ trên đoạn đường đầy máu và nước mắt mà dân tộc Việt đã phải đi qua.

Trần Trung Đạo

 

 

ĐÈN CÙ : GIẢI THIÊNG CÁCH MẠNG CỘNG SẢN VIỆT NAM (Kính Hòa – RFA)

Tháng Tám 17, 2014

 

 

Đèn Cù: Giải thiêng cách mạng cộng sản Việt Nam

Kính Hòa, phóng viên RFA
2014-08-14

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/the-turning-lantern-08142014090540.html

Nhật báo Người Việt sẽ xuất bản quyển sách tư liệu mang tựa đề Đèn Cù của nhà văn, nhà báo Trần Đĩnh vào cuối tháng 8 này. RFA files

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/the-turning-lantern-08142014090540.html/Den-cu-tran-dinh-web.jpg/@@images/622f035b-fbfe-4f70-b030-1bab4b9e7c7e.jpeg

Điều mong mỏi nhất của người đọc khi cầm lên quyển sách tư liệu dày 600 trang của Trần Đĩnh có lẽ sẽ là những tiết lộ về những toan tính, những âm mưu chính trị bên trong đảng cộng sản Việt nam trong gần 70 năm qua từ khi đảng này bước lên thống lĩnh đời sống chính trị Việt nam. Mong mỏi đó ở người đọc không phải là điều gây ngạc nhiên vì chính nhân thân của tác giả, người làm việc nhiều năm tại cơ quan tuyên truyền của đảng là báo Nhân dân, và hơn thế nữa ông là người có cơ hội tiếp cận những nhân vật lớn của đảng như Hồ Chí Minh, Trường Chinh,…

600 trang sách dẫn độc giả đi từ những âm mưu nhỏ giành giật quyền lực ở cơ quan cho đến âm mưu mang tính toàn cầu, mà trong đó tác giả cũng phải mất nhiều thời gian để nhận ra. Và điều đáng buồn hơn hết chính là những âm mưu đó đã đưa đến cuộc chiến Việt nam tương tàn hơn hai mươi năm mà hệ lụy cho đến ngày nay dường như chưa chấm dứt.

Những lời đồn đoán về nền chính trị bí ẩn của đảng cộng sản Việt nam được tác giả xác nhận một cách rõ ràng, hoặc bởi chính mắt mình trông thấy, hoặc bởi những người trong cuộc kể lại.

Giải Thánh

Đó là chuyện ông vua không ngai Lê Đức Thọ, người chỉ giữ chức vụ khiêm tốn trưởng ban tổ chức trung ương, nhưng nắm trong tay quyền sinh quyền sát trên không những sinh mạng chính trị mà cả sinh mạng vật lý của hàng triệu đảng viên đảng cộng sản Việt nam và những người dân Việt nam.

Lê Đức Thọ,tên tht là: Phan Đình Khi sinh ngày 10/10/1911,mt 13/10/1990

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/the-turning-lantern-08142014090540.html/le-duc-tho200.jpg/image

Đó là chuyện các anh hùng của cuộc chiến tranh cách mạng do đảng cộng sản lãnh đạo, Hồ Chí Minh và Võ Nguyên Giáp, thực chất đã không còn quyền lực gì từ những năm 60 của thế kỷ trước, mặc dù họ đã được đảng phong thánh.

Tác giả Trần Đĩnh đã giải thánh những anh hùng đó, giải thánh bằng những sự thật về cuộc sống bình thường của họ, mà tác giả mô tả một cách trần trụi nhất.

Hồ Chí Minh hóa ra không phải là một nhà cách mạng khắc kỷ bỏ hết mọi thứ riêng tư để hiến thân cho cách mạng và cho dân tộc. Qua lời kể của họa sĩ Phan Kế An, ông cũng có những đòi hỏi xác thịt bình thường nhất.

Hữu Thọ người đôi khi được báo chí chính thống hiện nay mô tả như một nhà báo đầy đạo dức và trách nhiệm nghề nghiệp, hóa ra là một kẻ bon chen, nhỏ nhen, làm tất cả để tiến thân trên những tầng nấc quyền lực của đảng.

Lê Duẩn, Tổng bí thư có quyền lực tuyệt đối của đảng cho đến chết, lại có những ý nghĩ rất ngộ nghĩnh về kinh tế quốc gia khi tuyên bố rằng cứ in tiền thoải mái vì nền kinh tế cộng sản của ông không hề có lạm phát. Cũng chính vị Tổng bí thư có vẻ bề ngoài điềm đạm ấy lại dùng vũ lực xốc cổ áo nhà triết học Trần Đức Thảo khi ông này nói rằng ông không hiểu những điều Tổng bí thư nói.

Qua việc giải thánh các nhân vật cách mạng, cuộc cách mạng cộng sản đã được giải thiêng, nó đơn giản trở thành một cuộc đấu tranh giành quyền lực của một nhóm người. Và cuộc đấu tranh quyền lực đó lại bị chi phối bởi một điều lạ lùng mang tên gọi Ý thức hệ.

Tác giả nói với chúng tôi về Ý thức hệ đó:

Mình không thể hiểu cái ràng buộc về ý thức hệ nó kinh khủng lắm. Con người ta không dám vượt khỏi cái  ranh giới của ý thức hệ  đã qui định được đâu. Anh phải có phe. Anh phải có đầu tàu, đầu tàu cách mạng ấy, Liên Xô lãnh đạo anh không được vi phạm không được phản bội. Anh nên nhớ ngày xưa trong đảng Cộng sản quốc tế, chi bộ của quốc tế là chi bộ của Liên Xô. Anh mà phản bội chi bộ ấy thì còn ra cái gì nữa, đúng không?

Âm mưu lớn đằng sau cuộc chiến tranh Việt nam

Chính Ý thức hệ này đã tạo nên một âm mưu lớn hơn mang tầm vóc toàn cầu, của những đồng chí phương Bắc của đảng cộng sản Việt nam, đó là nước Trung hoa cộng sản. Đây dường như là lần đầu tiên, một người trong lòng hệ thống là Trần Đĩnh xác định rõ rằng chính Trung Quốc đã đứng đằng sau lưng đảng cộng sản Việt Nam để khuấy động cuộc chiến tranh Việt Nam, mà tác giả không ngần ngại gọi nó là một cuộc nội chiến. Theo tác giả thì Trung quốc đã khuấy động chiến tranh bằng máu người Việt nam để đưa Trung Quốc ra đấu trường tranh giành quyền lợi của thế giới.

Phân tích của tác giả cho thấy rằng đảng cộng sản Việt Nam từ khi thành lập chưa bao giờ độc lập như họ thường tuyên bố. Trong cuộc chiến Việt nam huynh đệ tương tàn, đảng cộng sản Việt nam phụ thuộc vào Trung quốc. Chính vì lý do đó đã xảy ra vụ án Xét lại chống đảng mà những người được coi là thân Liên Xô như tác giả bị tống giam, thẩm tra bằng những bảng án miệng của Đảng. Rồi sau đó để làm vừa lòng Liên Xô, các nhân vật được xem là thân Trung quốc, đến phiên mình, lại bị tống giam không án.

Liên quan đến vụ án xét lại này, Trần Đĩnh cũng làm rõ rằng chính Lê Duẩn là người tôn vinh Mao Trạch Đông là lãnh tụ vô sản thế giới trong những năm 60, chứ không phải như dư luận từng xì xào trước đây rằng Trường Chinh là người thân Trung quốc vì ông chịu trách nhiệm những chết chóc đẫm máu của cuộc cải cách ruộng đất mà Trung quốc đứng đằng sau lưng.

Ông Võ Nguyên Giáp và lãnh tụ Hồ chí Minh năm 1945

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/the-turning-lantern-08142014090540.html/Ho-Chi-Minh-in-1945-200.jpg/image

Và đến phiên mình, khi Trường Chinh đã mất quyền lực thì ông cũng đánh đu theo dòng chính thống thân Trung quốc.

Trong những tư tưởng thân bên này thân bên nọ ấy đương nhiên quyền lợi dân tộc Việt nam bị quên đi, từ những năm cuối thập niên 50 những người cộng sản Việt nam đã tin rằng Trung quốc sẽ giữ giùm quần đảo Hoàng Sa!

Kinh hoàng cải cách ruộng đất

Và cuối cùng, trong những sự thật trần trụi mà tác giả mô tả, là sự thật chết chóc của cải cách ruộng đất dưới vỏ bọc mỹ miều đấu tranh giai cấp. Nếu trong Bên Thắng Cuộc của nhà báo Huy Đức, những thảm cảnh trên đường vượt biển tìm tự do của người Việt sau năm 1975 được mô tả rõ ràng như chì đen trên giấy trắng không kèm theo lời bình luận, thì thảm sát cải cách ruộng đất lại được Trần Đĩnh cất lên đầy thê lương như những câu hờ tang tóc trên đồng bằng Bắc bộ.

Trong những tư tưởng thân bên này thân bên nọ ấy đương nhiên quyền lợi dân tộc Việt nam bị quên đi, từ những năm cuối thập niên 50 những người cộng sản Việt nam đã tin rằng Trung quốc sẽ giữ giùm quần đảo Hoàng Sa!

Và ai là người chịu trách nhiệm về cuộc giết chóc hoang tàn mà chính đảng cộng sản Việt Nam cũng thừa nhận rằng đó là sai lầm? Cái nhìn cận cảnh của tác giả về Hồ Chí Minh, lãnh tụ lớn nhất của đảng lúc ấy, sau những cái chết của những địa chủ có công với cách mạng như bà Nguyễn Thị Năm, Cụ Cử Cáp,… làm cho người đọc nghĩ rằng những giọt nước mắt của Hồ Chí Minh mà nhiều người thấy qua hình ảnh từ trước đến nay không hoàn toàn là những giọt nước mắt.

Đèn Cù: Sống trong lòng chủ nghĩa cộng sản và thoát khỏi nó

Một đặc trưng cơ bản của chế độ cộng sản là tính toàn trị của nó. Nó muốn kiểm soát hết mọi thứ, kể cả suy nghĩ của người dân. Đèn Cù của Trần Đĩnh miêu tả những náo loạn tinh thần mà chủ nghĩa cộng sản đem lại cho một xã hội bình thường vì sự mong muốn toàn trị của nó.

Trong sự mong muốn toàn trị ấy, chủ nghĩa cộng sản bỏ qua cá nhân con người. Trần Đĩnh viết rằng định nghĩa về con người dưới chế độ cộng sản là một tổng hòa các mối quan hệ xã hội, và vì thế chính bản thân con người là không quan trọng nữa.

Trong xã hội mà đảng lãnh đạo nổi lên như một tổ chức siêu quyền lực. Mọi quan hệ giữa người và người với nhau như tình bạn cũng không quan trọng cái mà Trần Đĩnh gọi là tình đảng, vì tình đảng ấy cho những người cảm tình của nó đủ thứ, bảo vệ và che chắn cho những người có tình đảng ấy.

Theo tác giả, chủ nghĩa cộng sản đã lợi dụng hai góc tối tăm nhất của con người là nỗi sợ và lòng tham để thống trị họ. Ông lấy bản thân làm ví dụ. Ông biết rằng ông viết theo chỉ thị của ai đó, của đảng là một việc không nên làm, và khi đã lờ mờ nhận thấy thì cũng khó lòng bứt khỏi nó.

Và tôi bắt đầu lờ mờ nhận thấy ngoài bồi bút, tôi mang hai bộ mặt lệch nhau: om xòm ở tư cách kẻ lên án và câm nín với vai tội phạm bị đàn áp man rợ của chính bản thân.

Mà không phải chỉ có ông, một nhà báo không có vai vế trong đảng. Một vị đại công thần là Đại tướng Võ Nguyên Giáp cũng sợ hãi những cố vấn Trung quốc, vị Đại tướng phải nhắn nhủ các người thân tín của mình là phải dè chừng sự sưu tra lý lịch của những viên cố vấn ấy. Guồng máy cộng sản nội địa và cộng sản quốc tế luôn đè nặng một nỗi sợ lên những thành viên của họ.

Một loại xã hội mới được mà đảng cộng sản xây dựng nên được Trần Đĩnh mô tả: Đảng tạo ra hẳn một xã hội mới toanh cho loài người bất cần loài người có bằng lòng hay không. Đọc đoạn này độc giả dễ dàng liên tưởng đến tác phẩm gây chấn động ý thức hệ cộng sản vào những năm 50 của thế kỷ trước của Milovan Djilas mang tên Giai cấp mới, trong đó nhân vật số hai của đảng cộng sản Nam tư mô tả một giai cấp mới là gia cấp cộng sản lên ngôi nắm mọi quyền lực và quyền lợi. Nay Trần Đĩnh viết rằng trong sự bất cần loài người có đồng ý hay không ấy thì luật pháp chẳng có ý nghĩa gì cả.

Những nhân vật có thật trong Đèn Cù, từ những văn nghệ sĩ, trí giả như Đặng Thai Mai, Chế Lan Viên, đến những nhân vật chính trị đều hành xử trong một tình đảng và không pháp luật ấy. Mà ngay chính bản thân tác giả, ông cũng cho rằng có những lúc ông đã hành xử rất “cộng sản,” đó là khi ông đến gặp ông Trường Chinh, và được ông này khoe đứa cháu còn ẵm ngữa:

Bây giờ, ở trang giấy này, tôi thành thật xin lỗi người ông và người cháu đích tôn. Tôi đã phản ứng sặc mùi cộng sản: oán hận dai bền. Hôm ấy Trường Chinh có tình người hơn tôi. Nay tôi thật lòng xấu hổ. Nhất là khi đọc Cioran: “Hận thù có thể khiến con người dũng cảm nhưng chỉ bao dung mới làm cho con người có đạo đức.”

Mang những hận thù, oán hận ấy để đi giải phóng loài người như mục tiêu cao cả mà những nhà tư tưởng cộng sản đầu tiên đề ra thì quả là khó, Trần Đĩnh viết tiếp :

Giải phóng con người là một thứ ngoa ngôn sặc mùi tâm thần. Giải phóng cho bản thân bình đẳng với dân còn làm không nổi, nói gì giải phóng loài người?

Và những mục đích cao đẹp đó chỉ đem vào cho chủ nghĩa cộng sản một đặc tính mà Trần Đĩnh dùng một danh từ của đầu thế kỷ 21 để miêu tả, đó là một loại thuốc lắc, ý thức hệ gây lắc, như những cơn điên lọan ở vũ trường.

Trong cơn lắc say sưa đó, chế độ cộng sản trở nên, như Trần Đĩnh mô tả, là một chế độ hỗn hào, nó cho mình là đứng lên hết thảy mọi thứ. Điều này giải thích cho sự ngạc nhiên cách đây gần 40 năm khi những người dân miền Nam lần đầu tiên tiếp xúc với ngôn ngữ tuyên truyền từ những người cộng sản, khi họ gọi tất cả những nhân vật, những quốc gia không thuộc về phe của họ bằng những từ miệt thị, từ những viên tướng Mỹ, Pháp cho đến những nhà lãnh đạo chế độ Việt nam cộng hòa vừa sụp đổ.

Giữ mình và thoát cộng

Trong khung cảnh mờ mịch đầy kích động do đảng tạo ra ấy, vẫn còn có những con người bám víu được những mảnh lý lẽ, lương tri cuối cùng của mình.

Nguyễn Trung Thành, nhân vật đã giúp Lê Đức Thọ dựng nên vụ án xét lại chống đảng đã cố gắng đòi hỏi minh oan cho những nạn nhân. Vù là sự minh oan đó vẫn còn nằm dưới…công lý của Đảng.

Bản thân Trần Đĩnh cũng giải thích ông đã phải giữ mình như thế nào :

Tôi đã giữ được y tứ với bản thân trước hết. May sao cái chất thú hoang nó đã giúp tôi giữ lấy nhân cách cho mình, cái nhân cách hết sức mong manh trong vòng vây của chủ nghĩa tập thể, cái chủ nghĩa nó không biết đến nhân cách. Cái gì dính đến nhân – con người – là nó ghét lắm.

Có lúc ông vẫn hy vọng là cứu giúp đảng cộng sản, mà ông đã tham gia vào thuở thanh niên hăng hái tưởng rằng đó là một lý tưởng sống. Cho đến sau khi cuộc chiến mà ông không ngần ngại gọi là cuộc nội chiến kết thúc. Khi bị khai trừ ra khỏi đảng cộng sản, ông trích lời bố ông rằng đó là một sự kiện vĩ đại của cuộc đời ông.

Cuốn sách được Trần Đĩnh hoàn thành vào năm 2014 của thế kỷ 21. Nhìn lại tư tưởng ủng hộ Liên Xô của ông và các đồng chí vào những năm chiến tranh lạnh, đối đầu với chủ nghĩa Mao, ông viết:

Có lẽ trong những người phản đối cộng sản, có một số rất ghét xét lại chúng tôi vì là “tay sai Liên Xô.” Họ nghe Ðảng nên không hiểu là do kiên trì phản đối nội chiến, chúng tôi đã bị khép tội chống Ðảng, phản động trong bóng tối bí mật bao la của Ðảng.

Lúc đó với chúng tôi, đào đâu ra Human Right Watch, ra Internet, ra Hạ viện Mỹ thông qua nghị quyết đòi Việt Nam tôn trọng nhân quyền, đào đâu ra các thứ blogs ngày ngày đòi thả chúng tôi v. v.?.

Điều này không khác những người cộng sản Đông Âu trước khi bức tường Bá Linh sụp đổ cũng từng hy vọng rằng họ có thể làm cho chủ nghĩa cộng sản trở nên có một khuôn mặt mang tính người hơn.

Và trước khi hoàn tất quyển sách này, Trần Đĩnh vẫn còn đề đạt những gì ông cho là nên làm với chính quyền hiện tại, vẫn còn mang tên cộng sản, nhưng đã tiến hành một cuộc hôn nhân nhiều gai góc với nền kinh tế tư bản chủ nghĩa.

 

 

TRẦN ĐĨNH & TÁC PHẨM ĐÈN CÙ (Mặc Lâm – RFA)

Tháng Tám 17, 2014

 

Trần Đĩnh và tác phẩm Đèn Cù

Mặc Lâm, biên tập viên RFA
2014-08-09

http://www.rfa.org/vietnamese/programs/LiteratureAndArts/book-review-the-lantern-by-tran-dinh-ml-08092014080857.html

Bích chương quảng cáo Tác phẩm Đèn Cù. Hình do tác giả cung cấp

http://www.rfa.org/vietnamese/programs/LiteratureAndArts/book-review-the-lantern-by-tran-dinh-ml-08092014080857.html/QUANGCAODENCU_BK-305.jpg/image

Tác giả Đèn Cù là nhà báo kỳ cựu của tờ Sự Thật từ những ngày đầu tiên khi báo này thành lập do Trường Chinh làm Tổng biên tập. Ông sinh năm 1930 và tham gia Việt Minh vào năm 1946 tức lúc mới 16 tuổi, Trần Đĩnh thuộc lớp đảng viên tiên phong gia nhập đảng cộng sản Việt Nam từ năm 1948. Ông là người chấp bút tiểu sử của Chủ tịch Hồ Chí Minh, chấp bút những tự truyện của nhiều nhân vật như Phạm Hùng, Lê Văn Lương, Bùi Lâm, Nguyễn Đức Thuận.

Những phân tích tinh tế

Do làm việc trong một cơ quan báo chí cao nhất của Đảng ông có cơ hội gặp gỡ hầu hết các khuôn mặt của chế độ từ Hồ Chí Minh, Trường Chinh, Lê Duẩn, tới Lê Đức Thọ, Hoàng Tùng, Đỗ Mười … và những quan hệ này đã giúp ông sớm nhận ra khuôn mặt thật phía sau chiếc mặt nạ của các chóp bu cộng sản.

Sau khi vụ án “Xét lại chống đảng” diễn ra ông cũng là một nạn nhân tuy mức độ lao tù nhẹ hơn người khác nhưng đủ để ông thấy được sự đấu tranh gay gắt, sống còn giữa Mao Trạch Đông và Liên Xô cùng với nghị quyết 9 ra đời dẫn dắt cả hệ thống Đảng Cộng sản Việt Nam ngày càng rơi sâu vào vòng kềm tỏa của Trung Quốc.

Là người theo học tại Bắc Kinh 5 năm trời, ông có những phân tích tinh tế trong “Đèn Cù” từ hành động tới cách đối xử của Mao đối với Lê Duẩn, Võ Nguyễn Giáp hay ngay cả Hồ Chí Minh trong những ngày chiến tranh chống Mỹ. Những ghi chép của ông tuy không phải là những bí mật to lớn nhưng cũng giúp cho lịch sử cận đại Việt Nam có cái nhìn chuẩn xác hơn về sự lệ thuộc của Việt Nam vào hai đầu tàu Cộng sản thế giới là Liên Xô và Trung Quốc.

Những ghi chép ấy nằm trong một văn phong tưởng chừng như hờ hững nhưng thật ra chất lửa tiềm ẩn từ trang đầu tiên tới những giòng cuối cùng. Trần Đĩnh tỏ ra không dễ dãi như cách kể chuyện của nhiều người, nhất là những người danh giá. Ông là nhà báo có cách viết của một nhà văn đậm chất trữ tình qua nhịp đập của trái tim thi sĩ.

Diễn tả sự việc cô đọng, nén thông tin đến mức có thể, nhà báo Trần Đĩnh tỏ ra rành rẽ kỹ thuật thông tin của thế kỷ 21 mặc dù ông là người đã cầm bút gần 70 năm từ ngày đầu tiên trình diện báo Sự Thật.

Khi đọc những giòng văn sau đây khó ai có thể nghĩ rằng tác giả Đèn Cù là một nhà báo, ông viết:

“Cuộn dây thừng trong tay anh tuột ra văng trên mặt nước như một lằn roi sáng quắc. Và chỉ một dìm xuống rồi một nhồi thúc lên là anh lính liền mất tăm. Khi anh dội ngược trở lên lần cuối, hai mắt anh mở đã dại đờ. Cái chết chớp nhoáng nhưng những nghi thức đi kèm nó lại từ tốn rất mực. Cặp mắt dại kia như mơ màng khép lại, tóc trên trán anh thong thả tách ra từng sợi lượn lờ rồi ngoan ngoãn theo nước mơn trớn phân chia để lần lượt rẽ trái rẽ phải hai bên, quá đều, quá phân miêng, khơi ra một đường ngôi quá thẳng, quá sạch, quá trắng ở chính ngay giữa đỉnh đầu anh. Tôi khẽ nấc và cắn chặt môi. Tôi thấy lại anh ba bốn tuổi đang ngửa mặt lên cho bàn tay mẹ định hình đường ngôi đầu tiên trong đời để anh giữ lấy mãi, đường ngôi mà nay con lũ trung thành đang tỉ mẩn xếp lại cho đúng nguyên mẫu ban đầu.”

Trong Đèn Cù không hiếm những câu văn tinh tế như vậy do đó khi đọc nó người ta thấy cảm xúc thi ca được vuốt ve và những hiện tượng chính trị thanh trừng, trù dập, bợm bãi với nhau trở nên dễ chấp nhận hơn đối với người khó tính.

Hình chụp tại tòa soạn báo Sự Thật năm 1948, từ trái sang: Diên Hồng, Nguyễn Địch Dũng, Kỳ Vân, Lê Quang Đạo, Trần Đĩnh, Trường Chinh, Lê Xuân Kỳ, Thép Mới, Hồng Vũ. Hình do Tác giả cung cấp.

http://www.rfa.org/vietnamese/programs/LiteratureAndArts/book-review-the-lantern-by-tran-dinh-ml-08092014080857.html/A-Photo-chien-khu-1948-250.jpg/image

Nhân chứng lịch sử

Trần Đĩnh viết trước hết cho ông, sau đó mới tới người đọc ông và cuối cùng là những thước phim tài liệu có khả năng đứng vững như nhân chứng lịch sử, lịch sử của dối trá và che dấu triệt để sự thật. Để che dấu nó, đảng Cộng sản Việt Nam rập khuôn Liên Xô và Trung Quốc, cơ quan báo chí quan trọng nhất phải có tên Sự Thật.

Xuyên suốt 600 trang của Đèn Cù là hai mảng quan trọng diễn ra sau khi cộng sản cướp chính quyền. Lần thứ nhất đấu tố địa chủ, cũng là dân chúng bị ép lên miễn cưỡng trở thành địa chủ qua “Cải cách ruộng đất”. Lần thứ hai đấu tố, giam cầm những đảng viên cộng sản có khuynh hướng thân Liên Xô và chống đối cuộc chiến tranh tương tàn qua tên gọi “Vụ án xét lại chống đảng”.

Trần Đĩnh không vẽ ra toàn cảnh bức tranh theo thứ tự thời gian sự kiện như thông thường. Ông kéo từng mảng nhỏ mà ông chứng kiến, tham gia ra miêu tả lại với những chi tiết sâu lắng dẫn dắt câu chuyện như mục tử nghêu ngao trên cánh đồng hoàng hôn đầy ắp những nhân chứng lịch sử. Họ tuần tự kể lại hay qua Trần Đĩnh, minh họa lại từng chi tiết với giọng văn tỉnh táo, trầm tư và rất thông minh của một cây viết kinh nghiệm lão luyện về tự thuật.

Qua lời một người bạn thân theo chân Lê Duẩn sang Trung Quốc xin Bắc Kinh giải tỏa số hỏa tiển do Liên Xô viện trợ bị Trung Quốc chặn lại vì muốn dằn mặt Việt Nam, Trần Đĩnh nhìn thấy ở Lê Duẩn một sự ê chề, bị làm nhục vì dám sang Moskva trước khi tới Bắc Kinh.

Chính ông, vào năm 1958 khi học tại Trung Quốc đã chứng kiến tận mắt sự khinh bỉ của sinh viên Trung Quốc đối với chế độ Việt Nam qua câu chuyện rất ngắn nhưng gói ghém rất nhiều sự thật về tình đồng chí quốc tế vô sản, ông kể:

“Một hôm Chu Ân Lai, Lý Phú Xuân đến Bắc Kinh đại học nói chuyện với cả nghìn sinh viên. Bọn tôi nghe. Các mẩu câu hỏi, thắc mắc của sinh viên tới tấp truyền tay nhau đưa lên trên bàn Chu Ân Lai. Đến một mẩu, ông đọc to: Trung Quốc nghèo, dân Trung Quốc đói, sao cứ phải giúp Việt Nam?

Tôi thật tình xấu hổ. Sinh viên Trung quốc đòi chấm dứt viện trợ cho Việt Nam trước đông đủ các nước, nhất là trước sinh viên Hồi Giáo sáng sáng bốn năm giờ ra hành lang tụng kinh giập đầu thình thình xuống đất không ai ngủ nổi. Mà sao Chu Ân Lai không ỉm đi? Tôi hơi ức.

Chu Ân Lai giải đáp ngắn gọn, thẳng thắn. Viện trợ cho Việt Nam là nghĩa vụ quốc tế nhưng có lợi cho Trung Quốc: nên đẩy chiến tranh và đế quốc ra xa Trung Quốc hay để cho chúng nó áp sát bên cạnh?”

Trần Đĩnh chứng kiến việc Mao Trạch Đông giả vờ “Chỉnh đảng” để tiêu diệt thành phần chống đối với y. Báo chí được lệnh kêu gọi phải đốt rụi những gì mà đảng sai lầm, phải “thiêu cháy đảng” để đảng tái sinh…Thế là vô số người đứng lên làm theo sự kêu gọi này mà có hay đâu đó là mồi nhử những người có tư tưởng đòi thay đổi đảng. Mao Trạch Đông dưới mắt Trần Đĩnh là một gã đồ tể máu lạnh. Cử chỉ nhỏ nhẹ, ăn nói từ tốn nhưng là để đối phương có thời gian bày tỏ ngưỡng mộ hơn là bản chất của y, một gã cộng sản có dã tâm muốn thế giới biến động để Trung Quốc đứng giữa hưởng lợi.

Hàng đầu từ trái qua: vợ Hà Xuân Trường, Lê Ðạt, Hồ Chí Minh, ngoài cùng bên phải là Trường Chinh, hàng sau đứng đầu bên trái là Hà Xuân Trường. Hình do Tác giả cung cấp.

http://www.rfa.org/vietnamese/programs/LiteratureAndArts/book-review-the-lantern-by-tran-dinh-ml-08092014080857.html/A-Photo-chien-khu-250.jpg/image

Những con rối không tự biết mình là rối

Đèn Cù, ngay cái tên của tác phẩm đã nói lên sự vắt kiệt tư duy của tác giả vào quyển sách này.

Khi nói đến Đèn Cù người ta nghĩ ngay tới cái tên gốc của nó: Đèn kéo quân. Cái gốc đó phát xuất từ Tàu và người Việt sau nhiều thế kỷ đã làm theo nó một cách tự nguyện. Đèn Cù trở thành văn hóa Việt Nam, thay đổi chất liệu nhưng nội dung thì y như nguyên bản.

Nếu nhìn trên mặt bằng văn hóa thì Đèn Cù được diễn giải là hội nhập, là hòa tan và hàng chục khái niệm khác. Tuy nhiên đối với Trần Đĩnh, Đèn Cù được khai mở trong một ý niệm khác: Đảng cộng sản Việt Nam theo đuôi nhau chạy vòng tròn dưới bầu khí bị đốt lên bởi ánh nến ý thức hệ của đàn anh Trung Quốc. Họ như những con rối không tự biết mình là rối. Không những thế họ muốn mọi người phải như họ, tức là bịt tai, bịt mắt bịt cả tư duy để tin vào Trung Quốc một cách mù quáng. Sự mù quáng vì ý thức hệ sai khiến ấy trở thành bi kịch cho đất nước chỉ vì một nhóm nhỏ người lũng đoạn, thao túng mà phải chịu cảnh nồi da xáo thịt trong nhiều chục năm trời.

Trần Đĩnh không chấp nhận bị sai khiến và có chân trong cái đám đông tôn sùng Mao Trạch Đông của các lãnh đạo Việt Nam. Ông tách ra đứng riêng chấp nhận tư thế của một người ngoại cuộc, ngoại cuộc với sự tôn sùng lãnh tụ nhưng không ngoại cuộc với số phận Việt Nam:

“Sau năm năm du học tôi bắt đầu thấy đuợc một điều khôn lớn nhất: hãy cảnh giác với thần tượng và bỏ thần tượng! Do đó hãy tin trước hết ở lương tri, bản chất mình, gắng là chính mình, chớ nghe sai phái. Do đó dám phê phán, dám lên tiếng và dám chịu đựng… Cái đó nhờ phong trào phái hữu – mà tôi say sưa, sung suớng chứng kiến – phủ nhận chủ nghĩa xã hội, độc quyền lãnh đạo, những mỹ tự có tính bùa phép khiến một lớp người ít ỏi bỗng trở thành thần thánh.”

Những gì mà Trần Đĩnh tự nói với mình nhiều chục năm về trước vẫn theo đuổi suốt cuộc đời ông. Xóa dấu vết thần tượng Trung Quốc không quá khó đối với ông nhưng hai thần tượng khác bao vây trí tuệ nhà báo Trần Đĩnh thật không dễ xóa chút nào.

Người thứ nhất là Hồ Chí Minh và người thứ hai là Trường Chinh.

Hình ảnh Chủ tịch Hồ Chí Minh rơi xuống trong lòng Trần Đĩnh vì tuy ông không ký vào nghị quyết 9 ủng hộ Trung Quốc nhưng trong tư cách lãnh tụ ông đã bị phe Lê Duẩn khống chế để không dám lên tiếng khiến Trần Đĩnh tỉnh ra trước sự thật này. Nghị quyết 9 chỉ là giọt nước tràn ly khi trước đó qua Phạm Văn Khoa, một người bạn của tác giả tháp tùng với Hồ Chủ tịch sang Trung Quốc về kể lại nguyên văn rằng: “Ông Cụ sang kiểm thảo với Mao Trạch Đông, Lưu Thiếu Kỳ, Chu Ân Lai!”.

Trường Chinh cũng thế, tuy là bậc thầy trong nghề báo đối với Trần Đĩnh nhưng tư cách tránh né vấn đề Cải cách ruộng đất cũng như hành xử trong đời sống đã làm sự kính trọng của ông dành cho Trường Chinh hoàn toàn phá sản.

Và rồi những diễn biến trong hậu trường chính trị của Đảng cộng sản Liên Xô và Trung Quốc đối với Việt Nam đã gây đổ vỡ hoàn toàn trong con người nhà báo Trần Đĩnh. Ông phát hiện ra rằng Mao Trạch Đông là người vận động Stalin thôi không có thái độ phủ nhận đối với Hồ Chí Minh trong cái gọi là cộng sản quốc tế. Chính Stalin đã phân công cho Trung Quốc “phụ trách” Việt Nam, mà trong ngôn ngữ công sản “phụ trách” đồng nghĩa với chỉ đạo, định hướng, kể cả ra lệnh.

Tác giả Đèn Cù viết: “Hệ lụy đã nằm lại sâu bền trong vô thức đảng viên cộng sản Việt Nam: vị trí đàn em, bên dưới, yên phận biết ơn đã thành nền móng cho một tư thế ứng xử với Trung Quốc. Xuân Trường cho biết Bác nhà mình chủ động khẳng định với Bác Mao quan hệ môi răng giữa Việt Nam và Trung Quốc.”

Sự lệ thuộc vào Trung Quốc như một sợi chỉ đỏ xuyên suốt tác phẩm Đèn Cù. Do chạy theo một cách vô thức như những hình nhân mà nhiều đời Tổng bí thư sau Trường Chinh, Trung Quốc vẫn chiếm một vị trí cao chất ngất trong quan hệ giữa hai đảng kể cả sau cuộc chiến 1979 nhuốm đầy máu do Trung Quốc gây ra.

Trần Đĩnh chụp cùng Tô Hoài. Hình do Tác giả cung cấp.

http://www.rfa.org/vietnamese/programs/LiteratureAndArts/book-review-the-lantern-by-tran-dinh-ml-08092014080857.html/A-TranDinh-ToHoai-250.jpg/image

Do cùng thời với các danh tài như Nguyễn Tư Nghiêm, Tô Hoài, Quang Dũng, Lê Đạt, Nguyễn Hữu Đang, Xuân Diệu, Phan Kế  An, Ngô Tất Tố, Nguyễn Tuân, Tô Ngọc Vân, Nguyễn Đình Thi, Nguyễn Huy Tưởng. Tế Hanh, Xuân Tửu, Đặng Thái Mai…Trần Đĩnh có cơ hội nhìn thấy cách ứng xử của từng cá nhân trong mỗi con người của họ. Chuyện sợ hãi của những người sống trong chế độ cộng sản đã trở thành quen thuộc nhưng ám ảnh sau vụ Cải cách ruộng đất như Tô Hoài thì có lẽ đã lên tới thể loại hài hước khó ngăn tiếng thở dài. Trần Đĩnh kể lại:

“Khoảng hai trăm tù binh phi công Mỹ xếp hàng đầy hết lòng đường đi tới. Quần áo bà ba mầu xám khói nhạt. Tôi giật mình: tất cả đoàn người bị trói kia sao quá giống hệt nhau? Ở chiều cao, ở khổ người, ở dáng đi, ở nét mặt, ở tư thế và thần thái. Lầm lũi ngửng đầu nhìn thẳng vào cái không gian bao quanh đằng đằng sát khí và tiếng la ó. Thoáng rất nhanh tôi ngỡ xem một tập quần tượng đài di động được một đạo diễn tài ba điều khiển. Nhà đạo diễn đó là ý thức về giá trị tự thân. Và rất nhanh lại nghĩ ai đó đã dựng nên tập thể điêu khắc này để đối lại tượng đài Nạn nhân các trại tập trung Quốc xã.

Dân hai bên đường hò hét, đánh đấm, ném đá. Những cái đầu tù binh quay ngoắt tránh đá, tránh đấm rất nhanh. Những con mắt không một lúc nào cầu van, nao núng…

Ba chúng tôi đứng lặng trên hè. Tương quan sức mạnh quá chênh nhau tự nhiên làm se lòng. Đoàn tù binh đã đến đoạn cuối, chợt Tô Hoài nhào xuống đường, nhảy vội lên đấm một cái trượt vào mặt một người tù binh đi ở ngoài cùng.

Anh trở lại, tôi hỏi khẽ: – Đánh người ta làm gì?

Xung quanh căm thù như thế chả lẽ ba đứa mình đứng yên? – Tô Hoài che miệng tủm tỉm cười.”

Cái mỉm cười của Tô Hoài sau đó thể hiện lại một cách sắc sảo qua các cuộc đấu tố trong tiểu thuyết “Ba người khác”.

Đọc Đèn Cù cần một sự kiên nhẫn. Kiên nhẫn như người nông phu cần mẫn nhặt từng hạt giống hư bỏ ra trước khi gieo giống. Những “hạt giống” trong Đèn Cù cũng vậy, có thể làm người đọc ngơ ngác vì nó tiết lộ những sự thật nao lòng, đến nỗi khó tin, nhưng tiếc thay nó lại là sự thật.

Thất tình Hồ Chí Minh?

Mặc Lâm: Tiếp tục về tác phẩm Đèn Cù xin nhà báo, nhà văn Trần Đĩnh vui lòng cho biết tại sao tới giờ này ông mới quyết định ra mắt tác phẩm này? Động lực nào đã giúp ông ngồi xuống tiếp tục viết những giòng cuối cùng của 600 trăm trang đầy ắp tư liệu lịch sử như thế?

Trần Đĩnh: “Lê Đạt là người khuyến khích, cổ động. Tôi đã định viết rồi và cũng đã viết rồi nhưng tôi không cho Lê Đạt biết là tôi đã viết. Tôi nói là viết phải cô đơn vì anh viết trong khi người ta mời anh cả ngày ra đồn, ra trạm thì anh không làm được gì cả. Phải hết sức khiêm tốn chứ tôi nói anh đừng có phổng mũi lên. Anh muốn đi đường xa thì phải chuẩn bị cho kỹ chứ đừng ầm ĩ lên thì anh sẽ thiệt. Cứ lặng lẽ, lặng lẽ như thế này. Tôi viết từ năm 1990 cho đến bây giờ, cứ lặng lẽ. Lê Đạt thấy tôi sống và viết như thế và nói “mày không viết thì tao là người thất bại” một cách để khuyến khích nhau thôi.”

Nhà văn nhà báo Trần Đĩnh, ảnh chụp năm 1998. Hình do ông cung cấp.

http://www.rfa.org/vietnamese/programs/LiteratureAndArts/book-review-the-lantern-by-tran-dinh-ml-08092014080857.html/TranDinh-1998-250.jpg/image

Mặc Lâm: Trong Đèn Cù có đoạn ông đã tỏ ra thất vọng và than rằng ông đã thất tình với Trường Chinh và cả Chủ tịch Hồ Chí Minh. Điều gì đã làm ông tuyệt vọng về họ đến nỗi phải dùng hai từ thất tình để mà miêu tả như vậy?

Trần Đĩnh: “Thứ nhất là ông Trường Chinh ấy nói với tôi là ông ấy hoàn toàn tán thành vấn đề sống hòa bình dân chủ. Ông ấy nói với tôi rằng đồng chí Krouchev chủ trương hòa bình thì làm sao mà chửi đồng chí ấy? Cho đến lúc ông ấy gọi tôi viết hồi ký tôi biết là ông ấy nhắm tôi vì tôi với ông ấy nhiều cái hợp nhau. Thứ nhất là ông ấy thích văn tôi. Thứ hai là ông biết lập trường của tôi là giống ông ấy chứ không theo Lê Duẩn, cứng rắn theo Trung Quốc.

Lúc bấy giờ đảng Cộng sản Việt Nam đứng trước hai ngả đường: theo Liên Xô hay theo Trung Quốc? Lúc đó Trung Quốc kéo mạnh lắm, kéo người bên cạnh với sức quyết tâm rất mạnh. Hơn nữa là ông Stalin nói là để Mao Trạch Đông phụ trách Việt Nam cho nên là đã có đường mòn thế rồi. Anh nên nhớ Nghị quyết 9 cụ Hồ không bỏ phiếu. Không bỏ phiếu tức là không tán thành, coi tư tưởng Mao Trạch Đông là tư tưởng Lenin thời đại này. Ông Lê Duẩn cũng đã xác định trong quyển sách coi tư tưởng Mao Trạch Đông là tư tưởng của Lenin trong thời đại cách mạng này. Thế mà cụ Hồ không bỏ phiếu là không tán thành rồi.

Ông Trường Chinh thì tán thành và nói rằng Trung Quốc đã đấm 9 cú đấm Thôi sơn, đánh tan chủ nghĩa Krouchev. Tôi thấy ông ấy đi ngược lại mình nên tôi có cảm giác là thất tình! Bây giờ thì mình có tuổi nên cũng hiểu là con người ta cũng có lúc lắt léo thế này thế nọ. Cuối cùng ông ấy mới kiến nghị nên mới có cái đổi mới sau này đấy chứ. Đổi mới được một tí thì ông Lê Đức Thọ lại bắt ông ấy phải về. Cụ Hồ cũng thế. Tôi thần thánh cụ Hồ vì tôi tôi nghĩ cụ sẽ nói ra sự thật. Ai ngờ đâu cụ cũng im nốt. Té ra mình là thằng bướng bỉnh cứ nói. Thất tình là như thế!”

Mặc Lâm: Sau khi Lê Duẩn bị Trung Quốc làm cho ê mặt trong chuyến đi xin Bắc Kinh cho phép hỏa tiến viện trợ từ Nga được thông cảng sang Việt Nam, phải chăng Lê Duẩn rất căm Bắc Kinh và tỏ thái độ chống Trung Quốc một cách mạnh mẽ sau này thưa ông?

Trần Đĩnh: “Ông ấy chưa chống đâu, nhất định chưa chống đâu. Sau này khi Cách mạng Văn hóa thì ông ấy mới giật mình. Ông bảo không cẩn thận thì lôi thôi nhưng ông ấy cũng chưa chống. Sau này Trung Quốc lớn giọng quá  ông ấy bắt đầu giật mình. Anh nên nhớ lúc bấy giờ tôi có viết là Việt Nam như gót giày Achilles, luôn luôn đứng dưới bóng đa bóng đề của Trung Quốc chứ không thể đứng một mình được. Chúng ta cứ nói là chúng ta anh hùng nhưng chúng ta thua thằng hèn là thế. Không thể đứng một mình được. Ngay đến bây giờ cần các ông ấy đứng một mình tức là anh dám đi một mình hay không, nhưng lại không dám nên vẫn nhìn ngó anh Trung Quốc. Cái bóng đó lớn đến nỗi chúng ta không thể ra khỏi nó được.”

Mặc Lâm: Lãnh đạo Việt Nam hôm nay có vẻ chưa rút ra được kinh nghiệm thân thiện với Trung Quốc cách nào đi nữa thì vẫn bị họ khinh thường, dẫn dắt theo quyền lợi của họ. Ông đã từng biết nhiều về việc Trung Quốc coi thường Võ Nguyên Giáp, Lê Duẩn thậm chí với chủ tịch Hồ Chí Minh, ông lý giải thế nào về hiện tượng lãnh đạo hôm nay?

Trần Đĩnh: “Lúc đầu cái chủ nghĩa Cộng sản Quốc tế nó làm cho người ta đinh ninh rằng phải có phe và có người đỡ lưng cho mình cho nên có gì thì cái xe vẫn phải chạy và có người lái vẫn phải đi tiếp. Vì vậy khi Đặng Tiểu Bình lên ta bắt đầu hy vọng. Đấy là những điều ảo tưởng hết. Đinh ninh rằng Việt Nam đã đứng trên cái xe thì phải có đầu tàu, hoặc Liên Xô hoặc Trung Quốc rồi thì chúng ta sẽ tiến lên. Trước mắt họ có làm xấu thì chắc họ sẽ phá ra được, cũng như Đặng Tiểu Bình đánh Mao Trạch Đông để lên đấy. Tất cả đều bị chủ nghĩa Quốc tế vô sản làm cho bị lóa đi. Cứ đinh ninh là như vậy nên không thể đứng một mình được.

Quả thật Việt Nam có bao giờ đứng một mình được đâu. Ngày xưa chưa có gì thì đảng Cộng sản Pháp phụ trách. Tất cả những ông lãnh đạo không biết tiếng Nga, tiếng Trung Quốc, chỉ biết tiếng Pháp thôi. Nga giúp tiền cho mình thì lại qua Pháp. Sau này năm 1949 thì đi sang xin  Trung Quốc. Mình không thể hiểu cái ràng buộc về ý thức hệ nó kinh khủng lắm. Con người ta không dám vượt khỏi cái  ranh giới của ý thức hệ  đã qui định được đâu. Anh phải có phe. Anh phải có đầu tàu, đầu tàu cách mạng ấy, Liên Xô lãnh đạo anh không được vi phạm không được phản bội. Anh nên nhớ ngày xưa trong đảng Cộng sản quốc tế, chi bộ của quốc tế là chi bộ của Liên Xô. Anh mà phản bội chi bộ ấy thì còn ra cái gì nữa, đúng không?

Cho nên cái tâm thức luôn luôn phục tùng, luôn luôn sợ hãi kỷ luật ấy làm cho người ta bị tù túng ghê lắm. Anh bị khống chế trước những quy luật tự anh đặt ra. Anh nên nhớ là bất kỳ một ông lãnh tụ cộng sản nào cũng đều không được phép tự lập ra đảng. Phải có Stalin bảo lập mới được lập. Anh mà tự lập anh chết ngay. Phải có sự xem xét của Stalin để nghiên cứu xem tay này được hay không. Ghê lắm. Đó là một uy lực kinh khủng.”

Mặc Lâm: Qua vụ án xét lại chống đảng, ông nhận xét thế nào về vai trò của hai ông Lê Duẩn và Lê Đức Thọ?

Trần Đĩnh: “Trước hết chính ông Duẩn xác định tư tưởng Lenin vào thời đại này. Ông Duẩn rất tán thành câu Mao Trạch Đông nói rằng “Thiên hạ đại loạn Trung Quốc được nhờ.” Có nghĩa là bạn bè mà đánh khắp thế giới, đại loạn thì chính Trung Quốc mới thoát được ra mà hưởng trong đại loạn ấy. Cái câu ấy đầy trong sách vở của Trung Quốc. Ngày xưa tôi ở Trung Quốc tôi biết. Ông Duẩn rất tâm đắc câu ấy. Bây giờ lái theo quĩ đạo ấy, chiến tranh các thứ… thì họ là người tổ chức còn ông ấy cứ theo đúng đường lối ấy. Tổ chức như vậy thì làm thế nào chống lại. Ông Thọ thì tính cách là người gian hùng làm dữ dằn lên. Bố vợ tôi do chính ông ấy giết chứ chả thấy xét lại gì cả. Có xét lại thì ông ấy cũng đã chết từ năm 46-47 rồi, Đảng viên đảng Cộng sản Trung Quốc ông ấy thịt hết. Ông Lê Giản chống tổng giám đốc công an xin khiếu nại mà không được.”

Anh hùng hay anh hèn?

Mặc Lâm: Trong gần cuối cuốn sách có một đoạn rất buồn: Ông khóc vì dân ta hèn và vì nghĩ như thế liên can tới cha mẹ nên ông bị mặc cảm là hỗn láo với tiền nhân, ông có thể chia sẻ thêm về việc này?

Trần Đĩnh: “Tôi nói dân ta hèn là vì như thế này: dân ta anh hùng nhưng sợ từ anh tổ trưởng sợ đi, sợ anh công an, sợ các thứ. Tôi cũng cảm thấy chính mình cũng hèn. Mình sợ nhiều thứ quá. Đấy là một tâm lý rất Việt. Bom đạn không sợ nhưng rất sợ quyền lực. Chính điều đó đẻ ra việc chúng ta khó có dân chủ là vì dân trí thấp. Chúng ta đinh ninh rằng chúng ta anh hùng trước mặt “kẻ thù” nhưng đụng đến chính quyền, đến nhà nước là ta im re hết. Tôi gọi hèn là vì vậy. Tại sao tôi khóc vì tôi cảm giác nhân dân như bố mẹ mình mà mình nói xúc phạm như vậy là mình có lỗi với bố mẹ mình. Bây giờ dần trưởng thành rồi mình cảm thấy không phải như vậy nữa.”

Mặc Lâm: Và nhìn lại hoàn cảnh sống hiện nay tại Việt Nam thì ông có cảm thấy sự hèn ấy có bớt đi phần nào hay không?

Trần Đĩnh: “Bây giờ bắt đầu khá lên đấy. Dân mình bắt đầu khá lên là vì sự thật đã được cởi tất. Theo tôi tất cả đều là sự thật hết. Người ta nhìn thấy ra sự thật, cái gì là nguyên nhân. Trước đây người ta thấy nguyên nhân là đế quốc nhưng dần dần thì không phải. Dần dần thì người ta thấy nguyên nhân chính là mất dân chủ nhân dân không được coi trọng. Nhân dân chỉ có tiếng là gốc, là chủ thôi chứ không hề có quyền lực gì hết. Người ta thấy ra sự thật thôi. Người ta thấy đảng đã tước quyền của người ta. Trong quyển sách, tôi có nói với anh cục trưởng cục A25 chuyên về an ninh văn hóa, tuyên truyền là đảng có yếu kém về trí tuệ. Tôi nói với các anh ấy là đảng rất yếu kém trí tuệ mà câu này không phải tôi sáng tạo ra mà chính đảng nhận như vậy. Đảng duy ý chí mà chính vì anh kém trí tuệ nên anh duy ý chí. Anh tưởng anh có thể cầm que diêm anh có thể đun nỗi ly nước, đó là anh duy ý chí hoặc là anh kém trí tuệ.

Đảng nhận, và tôi nói theo, đảng nhận nhưng đảng không bao giờ làm, đấy là bi kịch lớn nhất của đảng. Đảng nhận dân là gốc, là chủ nhưng không bao giờ coi dân là gốc, là chủ. Đảng nói là nhìn thẳng vào sự thật và nói thẳng sự thật nhưng đảng không bao giờ làm. Ai nói thẳng với đảng là bị đàn áp.

Tôi tin là nếu đảng có một tí khôn ngoan thì sẽ thấy cái nguy hiểm của mình. Cứ tiếp tục cái đà này thì không ai chịu nỗi. Anh nói một đàng, anh làm một nẻo. Anh thử tưởng tượng một show về thời của thế giới New York, Paris mà anh đưa ra người mẫu toàn bằng tre bằng nứa thì ai người ta chịu được. Ở cuộc đời, anh phải luôn luôn làm cho người ta tin. Tôi nghĩ đảng phải rút cái bài học này đấy. Nói thẳng sự thật mà ai người ta nói ra thì đàn áp luôn rồi nói rằng mày nói láo!”

Mặc Lâm: Xin cám ơn ông.

 

 

GIỚI THIỆU “ĐÈN CÙ – SỐ PHẬN VIỆT NAM DƯỚI CHẾ ĐỘ CỘNG SẢN” của TRẦN ĐĨNH (Ngô Nhân Dụng)

Tháng Tám 17, 2014

 

Giới thiệu “ÐÈN , Số Phận Việt Nam Dưới Chế Độ Cộng Sản” của TRẦN ĐĨNH

(Tự truyện của người từng viết tiểu sử Hồ Chí Minh)

Ngô Nhân Dụng

Thứ Năm, ngày 07 tháng 8 năm 2014

http://www.diendantheky.net/2014/08/ngo-nhan-dung-gioi-thieu-en-cu-so-phan.html

Bích chương quảng cáo Tác phẩm Đèn Cù.

http://ngoclinhvugia.files.wordpress.com/2014/08/95f1d-quangcaodencu_bk.jpg

Quý vị phải lắng nghe bài Đèn Cù. Tự mình hát lên, hát cho thấm thía vào lòng, cho những câu dân ca văng vẳng trong đầu trong khi đọc Đèn Cù của Trần Đĩnh. Khen ai khéo vẽ (ối a) đèn cù. Voi giấy (ối a) ngựa giấy, tít mù nó chạy vòng quanh… Voi giấy (ối a) ngựa giấy, vòng quanh nó chạy tít mù. Đèn Cù, cũng gọi là đèn kéo quân, là một trong số đèn Trung Thu, đồ chơi cho trẻ em và cho cả người lớn. Quý vị sẽ dần dần nhìn thấy hoạt cảnh xã hội Việt Nam những hình nhân voi giấy, ngựa giấy tít mù nó chạy vòng quanh trên màn ảnh đèn cù trong hơn nửa thế kỷ. Trong đó có tác giả. Một nhân chứng, một người tham dự trong đám Voi giấy (ối a) ngựa giấy lần lần hồi tưởng lại những cảnh cùng nhau chạy vòng quanh (ối a) nó tít mù. Nhiều tác giả đã viết về xã hội miền Bắc Việt Nam dưới chế độ cộng sản, dưới dạng hồi ký, tiểu thuyết, biện thuyết và lý luận, vân vân. Đèn Cù nổi bật lên trong tủ sách đó. Nếu chưa phải là một kho chứng liệu quan trọng và đầy đủ nhất thì đây là cuốn sách đọc lý thú nhất. Rất nhiều chuyện mới nghe lần đầu. Rất nhiều chuyện cũ được nhìn dưới con mắt khác, thấy những khía cạnh chưa ai từng thấy. Quý vị sẽ cười, sẽ khóc, sẽ thắc mắc, sẽ dằn vặt, thao thức, kinh tởm, giận dữ, sót thương, khi bị cuốn theo những Voi giấy (ối a) ngựa giấy chạy quanh trong cái đèn cù.

Dưới cái tựa Đèn Cù Trần Đĩnh gọi cuốn sách này là “truyện tôi.” Đọc xong thì hiểu tại sao tác giả không gọi nó là một “hồi ký” hay “tự truyện,” những loại văn quen thuộc khi người ta kể chuyện cuộc đời mình đã sống. Cuốn sách không viết theo phong cách hồi ký hay tự truyện, khi người viết có sẵn một bản đồ để viết theo, với một mục tiêu muốn đạt tới. Đây cũng không phải là tiểu thuyết, tác giả không kể những chuyện mình tưởng tượng ra. “Truyện tôi”  là một thể loại văn suôi mới, Trần Đĩnh tạo ra. Mai mốt có thể sẽ không còn ai viết “truyện tôi” nữa. Mà có ai viết thì chăc chắn cũng không viết giống như Trần Đĩnh. Đèn Cù là một cuốn sách độc đáo. 

Trần Ðĩnh, 1998, Trần Ðộ chụp – (hình: tác giả cung cấp)

http://ngoclinhvugia.files.wordpress.com/2014/08/e8c25-trandinh-1998.jpg

Trần Đĩnh vốn là một thi sĩ, loại người thích sáng tạo ngôn ngữ, bầy đặt, đùa rỡn, vui chơi với ngôn ngữ. Đẽo gọt, mài rũa, “như thiết như tha, như trác như ma,” rùng mình sảng khoái hay quằn quại đau khổ với ngôn ngữ. Trước khi gia nhập tòa soạn báo Sự Thật, ở chiến khu Việt Bắc vào năm 1949, tuổi 19, ông đã viết báo rồi. Nhưng cuốn sách này tuyệt nhiên không dùng lối văn viết báo. Nhà báo không ai mở đầu một bài bằng mấy chữ: “Viết này vất vả,” rồi chấm câu. “Lười là rõ,” lại chấm câu. Cái khí văn đó tràn suốt tác phẩm. Có thể gọi đó là Khí văn Trần Đĩnh. Cũng như chúng ta có thể nhận ra Khí văn Phùng Quán, Khí văn Thanh Tâm Tuyền, vân vân, các thi sĩ có lúc viết văn suôi. Nó riêng biệt, văn đó đúng là người, mỗi người một vẻ.

Nhưng Trần Đĩnh vẫn giữ nguyên cái đức của người viết báo, là nói sự thật, kể những chuyện thật. Đọc tới đâu người ta cũng cảm thấy: Đây là những chuyện thật, sự thật được bày ra, sự thật ròng, như thịt xương còn sống, tàu lá còn xanh, như gỗ mộc không sơn phết. Những suy tư, thao thức của tác giả được trình bày riêng, bên ngoài lời kể các sự kiện. Người viết không thêm thắt tình cảm, suy tư, phê phán, như thêm mắm muối, tiêu, hành, vào cho món ăn thêm mùi vị. Như khi ông thuật lời nhà báo Tiêu Lang đã chứng kiến cảnh mấy anh du kích đặt cái xác bà Nguyễn Thị Năm vào áo quan, áo quan nhỏ quá không vừa. Mấy anh bèn đứng lên trên xác bà đẩy cho lọt xuống. “Nghe xương kêu răng rắc mà tớ không dám chạy, sợ bị quy là thương địa chủ.” Hay khi ông kể chuyện về họa sĩ Phan Kế An, một trong bốn năm người cùng phụ trách báo Sự Thật lúc đầu. “Một dạo Phan Kế An ngày ngày đến vẽ Cụ Hồ. Một chiều về sớm hơn, An nói: À, cái Z. tự nhiên mang ba lô, chăn chiếu đến chỗ Ông Cụ, tớ được xua về sớm. Vài tháng sau, An lại về muộn. Hỏi vì sao thì An nói không thấy Z. đến nữa. Chắc ‘máy’ cụ yếu, giải đáp thuần túy sinh học. Không tính đến sở thích, ‘gu’ của cụ.” Trần Đĩnh cũng nhớ trong lớp học “chuẩn bị cải cách ruộng đất” tháng Bảy năm 1953, “Cụ Hồ đến giảng cách nhật, có lúc cụ đùa hô lên trong hội trường Hồ Chí Minh Muốn Nằm!” “Rồi tay chỉ vào đầu [nói]: Từ đây thì Bác già, nhưng từ đây (tay chỉ vào bụng) thì Bác trẻ.”

Trần Đĩnh kể chuyện vợ nhà thơ Lê Đạt, ông bị đưa đi lao động “cải tạo” vì tham gia nhóm Nhân Văn Giai Phẩm. Người đàn bà mang tội là “vợ Nhân Văn” … bị “cơ quan, tập thể liên tục ép bỏ chồng” nhưng bà không bỏ.   “… [N]hững đêm giá buốt Thúy diễn kịch ở Hải Phòng, Đạt từ chỗ lao động cải tạo xuống tìm vợ. Không có giấy chứng minh nhân dân, Đạt không thuê được nhà trọ, hai đứa ngồi ghế vườn hoa suốt đêm nghe còi tàu thủy hú thi với gió biển.” Một câu văn ngắn cho chúng ta sống cả một đêm dài nghe tiếng tầu thủy vang vọng trong tiếng gió hú. Tác giả đóng vai một nhân chứng, một người quan sát, chỉ thuật lại những gì mình nghe, mình thấy. Thời sau chiến tranh, báo Nhân Dân có cuộc họp năm sáu chục người “ôn lại thành tích tuyên truyền chiến tranh chống Mỹ. “Nguyễn Sinh, xưa phóng viên thường trú Vĩnh Linh, Vĩnh Mốc lên nói. Lại tố cáo những chiến công giả người ta gán cho Mẹ Suốt, Trần Thị Lý sông Lấp Quảng Bình. Sông đã lấp thành tên [tên Sông Lấp] mà nhà báo cứ ca ngợi cô Lý oằn lưng chèo lái… Hầu hết nghe đều cười. Tự giễu và rộng lượng. Nhưng khi Sinh nói ở Vĩnh Linh, anh đã chứng kiến nnngngg bên kia bị ta bắt sang chôn sống kêu rất lâu dưới huyệt, tôi lại thấy mọi người mặt lạnh tanh.” Thêm một chuyện ngôi nhà của bà Lợi Quyền, một nhà tư sản đã nổi tiếng đóng góp nhiều vàng cùng với nhà cửa trong “Tuần Lễ Vàng” thời trước kháng chiến. Sau chiến tranh bà Lợi Quyền vẫn còn một ngôi nhà tại Hà Nội. Đầu thập niên 1980 “được ban Tuyên Huấn Trung ương đến hỏi. Chê đắt [không mua]. Đùng một hôm xe tuyên huấn chở mấy bao tải tiền đến mua, đắt cũng được. Ba ngày sau đổi tiền.” Tác giả ghi thêm: “Tố Hữu [phó thủ tướng đổi tiền], nguyên trưởng ban tuyên huấn đã hạ thời cơ tuyệt hảo …” Và ông nhắc lại bài Quốc Tế Ca hát rằng: “Bao nhiêu lợi quyền tất qua tay mình!” Phê: “Quá giỏi!”

Ở văn phòng mới dọn đến của Tổng bí thư mùa thu 1949. Hàng đầu toàn ngồi xổm, từ trái qua, vợ Hà Xuân Trường, Lê Ðạt, Hồ Chí Minh. Ngoài cùng bên phải là Trường Chinh, áo blu dông Mỹ trắng. Hàng sau đứng đầu bên trái là Hà Xuân Trường, thư ký tòa soạn báo – (hình do tác giả Trần Đĩnh cung cấp)

http://ngoclinhvugia.files.wordpress.com/2014/08/e0f01-a-photo-le-dat-chien-khu-1948-c491e1bb83-in.jpg

Đèn Cù đầy rẫy những “đoạn phim” ngắn như vậy. Rất nhiều “clip” chợt hiện trên màn ảnh trong nửa phút, rồi chuyển ngay sang cảnh khác, liên tiếp chạy nhanh qua não bộ. Đoạn phim lưu đọng trong óc mình mãi mãi, trộn lẫn cùng những đoạn phim ngắn khác, không theo thứ tự thời gian, cũng không theo một dòng lý luận nào. Tất cả cho người đọc một toàn cảnh sống động về xã hội nước Việt Nam trong hơn nửa thế kỷ, trước và sau khi tác giả đặt bút viết cuốn sách để đời này. Tất cả là “truyện tôi.” Nếu không có cái tôi sống, tôi quan sát, tôi rung động, tôi ghi nhớ, tôi suy nghĩ, thì không có “truyện tôi.” Trong trí não con người đời sống vốn không có trật tự, nó chợt hiện, chợt tắt, ngổn ngang, chắp nối, không xếp đặt theo không gian cũng không theo dòng thời gian đơn tuyến và trực tuyến. Đời sống thật vẫn như vậy. Đó là cảnh Voi giấy (ối a) ngựa giấy, tít mù nó chạy vòng quanh. Cho nên phải đoc Đèn Cù như một tác phẩm nghệ thuật. Đây là một sáng tác văn nghệ. Thử tưởng tượng có một người trước khi đọc không hề biết gì về bối cảnh lịch sử ở nước Việt Nam, chưa bao giờ nghe tên những nhân vật như Nguyễn Tư Nghiêm, Văn Cao, Lê Đức Thọ, Hồng Linh, Thép Mới, Lê Trọng Nghĩa, Hồ Chí Minh, LêĐạt, Tô Hoài, Hồng Hà, vân vân; khi đọc Đèn Cù người đó cứ nghĩ đây là những nhân vật hoàn toàn do tác giả bịa ra.  Giả thiết Trần Đĩnh sáng tác một cuốn truyện, sẽ thấy Đèn Cù là một thể loại tiểu thuyết mới, rất mới.

Tại tòa soạn báo Sự Thật: (từ trái) Diên Hồng, Nguyễn Địch Dũng, Kỳ Vân, Lê Quang Đạo, Trần Đĩnh, Trường Chinh, Lê Xuân Kỳ, Thép Mới, Hồng Vũ (sau này tự tử ở bệnh viện Nam Ninh, Trung Quốc)- (hình do tác giả Trần Đĩnh cung cấp)

http://ngoclinhvugia.files.wordpress.com/2014/08/0b31e-a-trandinh-truongchinh-leqdao.jpg

Suốt cuộc đời cầm bút (ông mới tập dùng máy vi tính khi đã về già), Trần Đĩnh nói, “Tôi vẫn mong rồi có một quyển sách thật sự của tôi, của chính tôi.” Bởi vì, gần suốt cuộc đời viết, lách “tôi đã tự nguyện làm thủ phạm tàn phá trước hết vào chính ngay mình. Tôi vốn yêu viết. Nhưng đã không viết nổi. Đứa thủ phạm là tôi bắt tôi viết dưới bóng tối của Thù Hằn và Dối Trá …”

Trần Đĩnh biết rất nhiều chuyện. Anh coi Trường Chinh là thầy trong nghề báo, được ông tổng biên tập báo Sự Thật dậy từng chữ khi anh nhà văn 19 tuổi mới vào trong A Tê Ka (An Toàn Khu). Anh ngủ chung lều với Lê Quang Đạo, nhiều lần phải hất tay Lê Quang Đạo ra, và nghe lời xin lỗi, “Chúng tớ ở tù lâu ngày sinh hư.” Anh ngồi sau lưng Hồ Chí Minh trong buổi lễ truy điệu Stalin chết; nhìn cảnh Tố Hữu diễn vai đau khổ ôm bức hình Stalin đặt lên ban thờ, sau nay nghĩ có lẽ ông ta khóc Stalin là khóc thật. Rồi nhìn thấy hộp thuốc lá Trung Hoa Bài Hồ Chí Minh bỏ quên trên ghế bên cạnh, anh cầm lấy mang đến tận phòng, “Dạ, thưa bác, Bác để quên ạ!” Và nhìn thấy “Mặt cụ xưng lên, đầm đìa nước mắt, hai mắt húp lại … Cụ ngơ ngẩn nhìn tôi, nhìn hộp thuốc lá như không hiểu tôi vào làm gì …” Trong lớp chỉnh huấn chuẩn bị cải cách ruộng đất năm 1953, một hôm “Cụ Hồ nói: Các chú các cô không sợ người ta kêu mình kém trí thức, ít lý luận. Họ kêu thì bảo họ rằng tôi lú nhưng chú tôi khôn. Chú tôi là Stalin, Mao Trạch Đông…”

Trần Đĩnh chắc là người thứ nhất tiết lộ Hồ Chí Minh đã tới quan sát cuộc đấu tố đầu tiên ở Đồng Bẩm, hóa trang che bộ râu để không ai nhận ra. Và Trường Chinh thì đeo kính đen tới dự, để rút kinh nghiệm mà rèn luyện các đội cải cách đấu cho đúng tiêu chuẩn thù ghét. Xưa nay nhiều người vẫn kể rằng Hồ Chí Minh không muốn giết bà Nguyễn Thị Năm, nhưng bị cố vấn Trung Cộng ép buộc nên phải giết. Trần Đĩnh đưa ra một bài báo ngắn do Hồ Chí Minh viết kết tội đích danh bà đồng thời đả kích cả giai cấp địa chủ. Bài báo này, được dẫn chứng đầy đủ, dùng một bút hiệu, ký tắt, cho nên chỉ người bên trong tòa báo mới biết người viết là Hồ Chí Minh. Trần Đĩnh cũng là tác giả đầu tiên đã gặp cô Xuân (nhân vật đã được Vũ Thư Hiên kể trong Đêm Giữa Ban Ngày) ở trên chiến khu từ năm 1953, cô là “Con nuôi Bác.” Có lúc Trần Đĩnh đã nắm tay cô Xuân, khoe đã lấy tên cô ghép làm bút hiệu trên báo của mình, khiến cô cảm động. Ông cũng kể chuyện năm 1960 theo Hồ Chí Minh đi Móng Cái, dự mít tinh rồi “đi lượn phố, thăm trường học”. Hồ viết lên bảng một chữ Hán “nhân,” rồi hỏi: “Trây sấn mà chề” nghĩa là “Đây là chữ gì?” Ông nói bằng tiếng Khách Gia, Hakka, miền Nam gọi là tiếng Hẹ; là thổ ngữ của người gốc Hoa ở địa phương này. Tác giả thắc mắc, “tại sao đến đây Cụ đi chơi phố nhiều như thế? Khéo [cụ] đã ở đây thật?” Và có lúc đi trong phố “Cụ chỉ vào một ngôi nhà phía bên kia đường nói với tôi, đi bên cạnh: Ở nhà này ngày xưa có một chị bí thư chi bộ. Tôi ngợ ngay. Có quan hệ tình cảm gì [giữa cô đó] với Bác?”

Trần Đĩnh là nhân chứng đầu tiên cho biết đã nghe Hồ Chí Minh nói thông thạo tiếng Hẹ, và đoán rằng ông đã hoạt động cùng các đảng viên  cộng sản ở Móng Cái từ thời trước. Chưa có một tác giả hay một người nghiên cứu lịch sử nào biết đến chi tiết này. Độc giả sẽ không ngạc nhiên khi đọc những tình cảm thân mến của tác giả với nhân vật Hồ Chí Minh; vì đã sống rất gần gũi trong nhiều năm. Trong lần đi thăm khu gang thép Thái Nguyên, “Sau bữa cơm trưa, thấy Cụ quần áo cánh nâu đi vòng ra sau dẫy nhà tranh đến rặng chuối thay hàng rào, tôi đi theo. … Thấy tôi gần như ở ngay bên, cụ quay ngoắt lại hỏi, điếu thuốc khẽ lật bật ở môi: ‘Người ta đái cũng theo à?’ ‘Không ạ, cháu …!’ ‘Thế đứng sát vào người ta nhòm gì?’” Rồi Trần Đĩnh kể tiếp, “Chiều ấy, khoảng bốn giờ về tới chủ tịch phủ, tha thẩn ở sân chờ lấy xe đạp … bất thần chợt nhớ đến Xuân, cô con gái nuôi của Bác. Hỏi mấy người đứng tuổi nom có vẻ quen từ trên rừng. A, cô Xuân ấy hả? Lấy chồng rồi. Chồng lái xe. Nhưng chết rồi. … bị ô tô đè …”

Trong chương chót, Trần Đĩnh nêu một nhận định chung về Hồ Chí Minh: Lòng trung của Hồ Chí Minh đối với Lê Nin, Stalin, Mao Trạch Đông là vô bờ. Cho nên lòng trung với nước Việt, dân Việt vơi đi.

Người thứ hai mà Trần Đĩnh có lòng cảm mến là Trường Chinh. Năm 1962 Trường Chinh đã nhờ Trần Đĩnh viết hồi ký, nhắc lại từ những ngày đi họp ở Pắc Bó năm 1941, với ý định dùng quá khứ vinh quang “phất một ngọn cờ tập hợp” phe mình. Nhưng sau tập hồi ký không dùng đến vì Trường Chinh biết mình đã thua phe cánh Lê Duẩn, Lê Đức Thọ, Nguyễn Chí Thanh rồi. Nhiều người cũng muốn nhờ viết, vì Trần Đĩnh nổi tiếng khi viết hồi ký cho nhiều người khác. Anh kể chuyện những người tù Côn Đảo, văn sống và khích động, như chính anh đã trải qua các gian khổ đó. Cuốn Bất Khuất (viết năm 1965) kể chuyện Nguyễn Đức Thuận, một người tù Côn Đảo tranh đấu trong tù, được đưa từ Nam ra ngoài Bắc. Lê Đức Thọ, Tố Hữu, Hoàng Tùng chủ trương dùng câu chuyện Nguyễn Đức Thuận để tuyên truyền khích động cho người dân miền Bắc ủng hộ cuộc tấn công vào miền Nam. Viết Bất Khuất, cái tên do Tố Hữu đặt, Trần Đĩnh không ký tên, tiền nhuận bút cũng nhường cho Thuận. “Vì không thích nói dối.” Nhưng khi được nghe một độc giả như Trần Dần khen thì vẫn thích: “Mày viết cái Bất Khuất ấy, tao thích cái grammaire.” Nguyên Hồng thì bậm môi, vuốt râu nói: “Mày, Trần Đĩnh à, mày có tâm hồn, mày có nghệ thuật nên mày viết cái ấy cho Thuận hay.”

Một lần năm 1960 Trần Đĩnh gặp Vũ Kỳ (thư ký riêng của Hồ Chí Minh): “Vũ Kỳ bảo tôi sẽ cộng tác với anh viết hồi ký về Bác ‘khi Bác hai năm mươi.’ Viết xong bản tiểu sử chính thức, tôi (Trần Đĩnh) gửi lên cho Cụ một bản để duyệt. Cụ chữa từng trang. Có những đoạn viết ra ngoài lề: Xem lại? Hỏi lại? Bản thảo này tôi giữ.” Sau đó sách in ra, “Mừng tiểu sử chính thức đầu tiên của Hồ chủ tịch ra đời, Tố Hữu khao một bữa thịt chó thịnh soạn tại nhà” (Tố Hữu được lãnh nhuận bút 200 đồng vì có công đọc và kiểm duyệt, người viết chỉ được 400 đồng; còn “Huy Tưởng, Hoài Thanh chả [được] tẹo nào).

Trần Đĩnh cũng viết hồi ký cho Phạm Hùng, Lê Văn Lương, Bùi Lâm (một trong vài ba đảng viên cộng sản Việt Nam đầu tiên). Lê Đức Thọ cũng có lúc muốn nhờ. “Cậu viết giỏi lắm, tớ rất thích. Không ở tù mà viết ý như thằng đã ở tù… Tớ sẽ nhờ cậu viết hồi ký cái đoạn tớ chuẩn bị tổng khởi nghĩa rất hay.” Và Thọ hứa hẹn sẽ đem Trần Đĩnh theo phái đoàn sang Paris đàm phán. Sau Trần Đĩnh không phải viết, “Hú vía!” Lê Thanh Nghị, Nguyễn Duy Trinh cũng nhờ viết hồi ký, đều từ chối. Trần Đĩnh làm việc gần với các lãnh tụ cộng sản Việt Nam từ năm 19 tuổi, cho nên biết nhiều chuyện. Như khi đến nhà Sáu Thọ, ngồi ngoài sân bên cạnh cái hầm tránh bom, thì nhận ra cái hầm này sâu 10 mét, trong khi cái hầm nhà Lê Thanh Nghị (anh đã nhiều lần xuống ẩn trong hầm này), chỉ sâu có tám mét, dù cả hai đều trong Bộ Chính Trị (vai vế mang ngau). Gần gũi họ, cho nên mới biết một cảnh trong nhà Lê Đức Thọ: Một ông tướng chào Sáu Thọ xong, bước ra về mà cứ thế đi giật lùi, đến nửa cái sân mới dám quay lưng rồi ra cổng. Nhìn mặt, thì ra Lê Đức Anh. 

Tô Hoài (trái) và Trần Ðĩnh (hình do tác giả Trần Đĩnh cung cấp)

http://ngoclinhvugia.files.wordpress.com/2014/08/c53c1-a-trandinh-tohoai-c491e1bb83-in.jpg

Trần Đĩnh sống trong cái đèn cù đó, trong lòng không yên. Anh bắt đầu nẩy mối bất nhẫn trong lòng khi chứng kiến những tội ác trong cuộc cải cách ruộng đất. Nhưng anh vẫn tin tưởng vào đảng, tin vào những động cơ tốt của các lãnh tụ. Chuyển biến tâm lý mạnh nhất phát sinh trong năm năm du học ở Bắc Kinh, sống qua thời kỳ các phong trào bước nhảy vọt, đánh hữu phái, công xã nhân dân, vân vân, từ 1955 đến 1959. Trong thư viện Đại học Bắc Kinh, một góc bày các sách cũ tiếng ngoại quốc, anh được đọc cuốn “Từ số không đến vô định” của Arthur Koestler; câu chuyện một người bị Stalin bỏ tù. Anh cũng được đọc báo Le Monde trong thư viện đại học, và biết chuyện tố cáo tội ác của Stalin trong đại hội thứ 20 đảng Cộng sản Liên xô. Nhưng ảnh hưởng quan trọng nhất là do anh sống bên người Trung Hoa, anh trực tiếp gặp nhiều sinh viên cùng tuổi, được nghe, được thấy, để biết chế độ Mao Trạch Đông giả dối, tàn bạo và coi khinh mạng sống dân chúng như thế nào. Khi Mao Trạch Đông cho phép “trăm hoa đua nở” báo Nhân Dân (Bắc Kinh) cũng đăng những bài phê phán đích đáng. Những trang bào này mở mắt anh du học sinh người Việt “được thấy trí thức Trung Quốc sôi sục chống đảng.” Quan sát thực tế, lại thấy “dân Trung Quốc khốn khổ vì đảng.” Cho nên, “Tôi bắt đầu ‘hư hỏng’ (nghi ngờ đảng) vì đã nhận ra chân tướng đại bịp. Người ta lừa bịp đại trà được là nhờ khai thác những bản năng thấp kém của con người: Sợ và tham.” Từ đó, Trần Đĩnh chống Mao, kinh tởm Mao, sau khi học xong về nước vẫn tiếp tục. Vì thế anh là đối tượng đấu tranh, của đám các đồng nghiệp thần phục Mao trong báo Nhân Dân, mà anh gọi là bọn “Mao nhều.” Kiểu như Hồng Hà, người từng nghẹn ngào nói như mếu: “Tôi xin cảm ơn Mao Chủ tịch vĩ đại đã mở mắt ra cho tôi thấy Liên xô, Kroutchev là phản bội, đầu hàng, xét lại…”

Trần Đĩnh ghê sợ âm mưu lợi dụng của Mao Trạch Đông, nhắc lại nhiều lần câu ông ta nói: “Thiên hạ đại loạn, Trung Quốc được nhờ.” Chủ trương này dẫn đến cuộc chiến tranh Việt Nam. Mao chấp nhận chiến tranh nguyên tử. Tại Bắc Kinh, Trần Đĩnh được hai người bạn Trung Hoa làm cho Văn Nghệ Báo tiết lộ về cuộc họp chi bộ để nghe một chỉ thị tối quan trọng. Hai anh kể, chỉ thị được ban xuống cho dân Trung Quốc thấu triệt là họ không cần phải sợ bom nguyên tử. “Vì dù Mỹ có ném xuống một nghìn quả bom nguyên tử, dẫu trái đất có bị tàn hoang đi nữa thì ít nhất cũng còn sót lại một huyện dân Trung Quốc, huyện ấy sẽ ương lại giống người trên trái đất này.” Thiên hạ đại loạn, Trung Quốc được nhờ. Cho nên Mao muốn phát động chiến tranh, “đánh Mỹ tới người Việt cuối cùng.” Mao cũng muốn đứng đầu phong trào cộng sản thế giới, sau khi thần tượng Stalin bị đàn em lật đổ. Lê Duẩn ngả theo chủ trương Mao; từng ca ngợi Mao Trạch Đông là “Lê Nin của thời đại ba dòng thác cách mạng châu Á, châu Phi và châu Mỹ La Tinh.”

Bên trong, Lê Duẩn tạo ra vụ án “xét lại, chống đảng;” đánh vào những người bị coi là thân Liên Xô. Lần đầu chỉ đánh giằn mặt bằng phê bình, kiểm thảo. Năm sau Chu Ân Lai sang Hà Nội phổ biến tin tức Mao đánh các đồng chí lãnh tụ trong đảng của ông ta rồi, Duẩn mở chiến dịch thứ hai, tống giam hết cả đám. Giống như đem họ ra làm vật “thế chấp” để đi vay súng đạn, gạo, vải, quân trang của Mao Trạch Đông. Trần Đĩnh bị nghi ngờ, hạ tầng công tác, bị bắt giam và hỏi cung. Có lúc anh hãnh diện kéo chiếc xe hai bánh “diễu hành giữa thanh thiên bạch nhật, ở trung tâm Hà Nội, tươi tỉnh đi trình đường phố, nhận minh bạch đường hoàng mình chống đảng.” Lê Đức Thọ gọi Trần Dĩnh tới, ngồi kể tội đám xét lại cho nghe: “Vừa ở Paris về nghe an ninh nó nói cậu dính vào vụ chúng nó tớ … tiếc lắm. … Tớ đã nói là tớ mến cậu vì cậu trẻ, cậu có tài …”

Đối với bên ngoài, lúc đó Nga chủ trương chung sống hòa bình với Mỹ. Lê Duẩn bám sát chủ trương của Mao, gây chiến tranh chiếm miền Nam. Theo Trần Đỉnh thì Hồ Chí Minh và Võ Nguyên Giáp không đồng ý, nhưng không chiếm được đa số nên chịu phục tùng. Cuộc Cách mạng Văn hóa điên đảo khiến cho Lê Duẩn lo Trung Quốc sẽ loạn lớn, sẽ tan vỡ. Duẩn quyết định phải đánh ngay, lo không còn chỗ dựa khi Mao đổ. Cho nên chuẩn bị cuộc tấn công Tết Mậu Thân. Sau năm 1975, Lê Duẩn theo Nga, chống Trung Cộng, thì lại hết lời mạt sát từ Mao Trạch Đông tới Đặng Tiểu Bình.

Đèn Cù đưa chúng ta vào một xã hội điên đảo, “sáng đúng, chiều sai, mai lại đúng.” Voi giấy (ối a) ngựa giấy, tít mù nó chạy vòng quanh…. Nhưng tác giả sống với người dân ngoài phố, với giới văn nghệ, báo chí nhiều hơn là với các lãnh tụ đảng. Những đoạn phim thú vị nhất chụp cuộc sống hàng ngày; của những con người bình thường, các nhà văn, nhà báo, các cán bộ thấp, những người qua đường.

Ở nhà Trần Đĩnh, trong khu văn công Cầu Giấy.
Từ trái sang: vợ chồng Đoàn Viết Hoạt, Trần Đĩnh, Mây, con gái TĐ và Thiếu Khanh,

con út vợ chồng Hoạt. (hình do tác giả Trần Đĩnh cung cấp)

http://ngoclinhvugia.files.wordpress.com/2014/08/1b303-trandinh-doanviethoat.jpg

Nhà báo Minh Tường từ Hà Nội, theo đoàn quân chiến thắng vào Sài Gòn. Anh tìm được đến nhà mẹ mình, bấm chuông. Bà mẹ mở cửa ra, chấp hai tay vái lạy: “Thôi, tôi xin anh, anh đi với các đồng chí của anh đi cho mẹ con tôi yên.” Có cảnh Trần Đĩnh đứng với Tô Hoài trên lề đường nhìn toán tù binh Mỹ bị đưa diễn trên đường phố Hà Nội cho dân chửi rủa, ném đá. Khi người phi công cuối cùng qua trước mặt, bỗng Tô Hoài chạy ra với tay đấm vào mặt (đấm hụt). Tô Hoài giải thích rằng mình phải bày tỏ lập trường; nếu không có đứa nào nó báo cáo mình đứng ngoài coi trong lúc “nhân dân căm thù” thì nguy.

Chúng ta thấm thía nỗi thèm khát được sống với sự thật, khi nghe lời Trần Độ tâm sự, sau cuốn Nhật Ký Rồng Rắn: “Này, nói thật chứ bây giờ … hễ nghe thấy cái gì là sự thật thì trong người sướng ghê lắm ấy!” Có ai được nghe một nữ nhân viên báo Nhân Dân đã về hưu bày tỏ nỗi oán hận: “Ông cha đổ bao xương máu giành được độc lập nhưng nô lệ vẫn hoàn nô lệ!” Trần Đĩnh rất gần Lê Đạt. “Một hôm Lê Đạt bảo tôi: Nhà thơ có lẽ là người yêu nước nhất. Họ chăm lo nhất đến tiếng mẹ đẻ…. Đạt nhiều lần giục tôi viết: Tiểu thuyết về mày, gia đình mày – Tôi im lặng. Biết viết là cực kỳ cô đơn. Và quả tình tôi đã thật sự cô đơn – đúng ta là bí mật – trong bao nhiêu năm với cuốn sách này.”

Sống hầu hết cuộc đời trong một xã hội mà Đảng và lãnh tụ chiếm “đặc quyền viết, đặc quyền nói;” chỉ dùng các nhà văn làm đầy tớ, “Ôi đã làm đầy tớ thì có đời thuở nào còn dám sáng tạo?” Bây giờ Trần Đĩnh đã viết. Lúc đầu, ông chỉ định viết để “tố cáo tội gây nội chiến Nam Bắc là sai lầm;” trong khi đang viết thì đổi ra “phê phán toàn diện.”

 “Vâng, tôi xin đối mặt với công luận đây. Tôi ăn gian nói dối thì các ông cứ việc vạch ra.” Đó là lời Trần Đĩnh, tác giả Đèn Cù. Xin mời quý vị bước vào, cùng sống với những Voi giấy (ối a) ngựa giấy, vòng quanh (ối a) nó tít mù. Đèn Cù là Đèn Cù hỡi! Ới ơi ơi ời, Đèn Ơi!

Ngô Nhân Dụng

—————————–

Phỏng vấn ông Trần Đĩnh (Tháng Bẩy 2001)

Đinh Quang Anh Thái

Thứ Năm, ngày 07 tháng 8 năm 2014

http://www.diendantheky.net/2014/08/inh-quang-anh-thai-phong-van-ong-tran.html

Ông Trần Đĩnh năm 15 tuổi đã tham gia cuộc tổng khởi nghĩa do cộng sản lãnh đạo ngày 19 tháng 8 năm 1945. Ông trở thành đảng viên năm 19 tuổi, lúc đó, đảng cộng sản Đông Dưong rút vào bóng tối, đổi tên thành Hội Nghiên Cưú Chủ Nghĩa Mác và xuất bản tờ báo Sự Thật, ông đựơc điều về viết cho báo này. Sau đó, ông đưọc đưa qua học tại đại học Bắc Kinh. Trong thời gian học, ông tham gia một cuộc họp chống phái hữu, và chính nhờ vậy, ông rút tiả đựơc nhiều bài học quí báu. Bài học đó là, các đảng viên chân chính, tích cực đã nghe lời đảng khuyến khích họ phê bình đảng. Nhưng khi họ phê bình thì bị đảng quay lại đánh. Theo lời ông Đĩnh thì đó là âm mưu của Mao Trạch Đông. Học xong, ông về Hà Nội làm việc một thời gian, thì xẩy ra việc đảng cộng sản Việt Nam đưa vấn đề chọn lựa tư tưởng Mao để chống xét lại, tức là chống lại chủ trương sống chung hoà do Tổng bí thư đảng cộng sản Liên Xô lúc bấy giờ là Nikita Khrushchev đưa ra. Ông Trần Đĩnh ủng hộ lập trường của Khrushov và chống tư tưởng Mao, nên bị khép vào tội chống đảng. Mặc dù không bị bắt như anh ruột ông là nhà báo Trần Châu, hay như những người khác như ông Hoàng Minh Chính, Vũ Thư Hiên, hoặc phải sống lưu đầy như Nguyễn Minh Cần.v.v…, ông Trần Đĩnh cũng bị khai trừ khỏi đảng và chịu nhiều trù dập về mặt tinh thần cho mãi tới ngày nay. Hiện nay, ông Trần Đĩnh đang sống tại Hà Nội.

ĐQAT: Tâm trạng của ông ra sao, khi nghe thông báo quyết định bị khai trừ khỏi đảng?

Trần Đĩnh: Tôi vào đảng cộng sản lúc tôi chưa 18 tuổi. Khi tôi ra đảng năm 1976, tâm trạng của tôi lúc bấy giờ rất nhẹ nhàng. Bố tôi lúc ấy ở trong Nam đã viết thư ra nói bằng tiếng Pháp (bố tôi có thói quen viết thư bằng tiếng Pháp) nguyên văn rằng “phải làm lễ mừng cái việc ra khỏi đảng của Đĩnh”. Bố tôi gọi đây là quyết định vĩ đại của tôi. Sau chiến thắng năm 1975, họ thanh toán tất cả những người nào còn sót lại mà chưa bị thanh toán. Thì lúc bấy giờ họ khai trừ tôi ra khỏi đảng. Năm 75 là chiến thắng mà.

Từ Thuận Elston, nữ phóng viên US Today chụp Dương Thu Hương và Trần Đĩnh.
(hình do tác giả Trần Đĩnh cung cấp)

http://ngoclinhvugia.files.wordpress.com/2014/08/92a6a-trandinh-dth-boho.jpg

ĐQAT: Vụ án mà giới lãnh đạo đảng quy chụp là “Xét lại Chống đảng” xẩy ra khoảng năm 1967, giai đoạn đó đúng cao điểm Hà Nội ào ạt đem quân vào miến Nam, lúc đó, lập trường của ông ra sao đối với cuộc chiến?

Trần Đĩnh: Chúng tôi không tán thành, vì xuất phát từ suy nghĩ là thấy dân mình khổ quá. Đánh nhau mãi rồi, đánh nhau thì chỉ có dân chúng bị khổ. Nhất là chúng tôi ảnh hưởng lập trường của Khrushchev là hoà bình là con đường tốt nhất và muốn xây dựng kinh tế thì phải chung sống hoà bình. Chúng tôi không thích chiến tranh, nhưng chúng tôi không cưõng lại được. Chúng tôi bị phê phán, bị đánh ngay từ đầu. Do đó, chúng tôi không đựoc giao việc gì quan trọng trong thời kỳ đánh nhau. Bản thân tôi không đựơc giao làm nhiệm vụ gì cả, không đựơc viết lách gì nữa cả. Rồi chỉ vài năm sau, xẩy ra những vụ bắt bớ nên anh em chúng tôi tan hết.

ĐQAT: Khi nghe tin đất nước thống nhất ngày 30 tháng Tư năm 1975, tâm tư của ông lúc đó ra sao?

Trần Đĩnh: Tôi vui vì đất nước hòa bình, không chém giết, không đổ máu nữa, nhưng đồng thời cũng lo, không hiểu rằng rồi đây bà con mình, đồng bào mình trong đó sống thế nào.

ĐQAT: Khi vào Sài Gòn, xã hội Miền Nam, trong mắt ông ra sao ạ?

Trần Đĩnh: Tôi bị quy chụp là phần tử xấu nên mãi hai năm sau ngày 30 tháng Tư 1975 tôi mới đựơc vào thăm miền Nam. Tôi chủ trương rằng đất nước mình phải thống nhất thôi; nhân dân, đồng bào phải tìm nhau như con cùng bố mẹ, trước sau cũng phải tìm nhau thôi, hà tất phải dùng vũ trang. Cái mà người ta (đảng cộng sản) đánh tôi nhiều nhất là vì tôi chủ trương không dùng vũ trang, không dùng chiến tranh. Tóm lại, dân tộc mình hai miền đều cùng khổ cả như nhau. Tôi không phân biệt hai miền. Tôi cho rằng nhân dân mình bị gánh nặng nhiều quá. Dân trí thì kém, dân tình thì khổ cực. Rốt cục thì cũng phải tìm nhau thôi, như Nam Bắc Triều Tiên, như Đông Đức, Tây Đức, thực ra chẳng ai có thể chia cắt đựơc.

ĐQAT: Ông nhận định như thế nào về bản hiệp định thương mại Mỹ-Việt được Washington và Hà Nội ký kết hôm 13 tháng 7 vừa qua?

Trần Đĩnh: Có lợi quá chứ. Tôi rất tán thành Mỹ. Đôi bên đều có lợi. Tất nhiên, trong ấy có nhiều người được hưởng lợi hơn, thì phiá Việt Nam có lợi hơn cả. Vì sao? Vì Việt Nam chúng ta là những người đang đi đất, đang đi xe đạp, đang không có tiền, thì nếu được làm ăn, hợp tác với người ta thì theo tôi, nó sẽ tốt, sẽ lợi, làm cho chúng ta trở thành người đi auto, cả nước đi auto, cả nước sẽ có công ăn việc làm, sẽ giàu có, có kiến thức mới, có công nghệ mới, và do đó, vì cấu trúc kinh tế tự do như vậy, sẽ khiến sinh hoạt của xã hội đựơc tự do. Vì kiến thức nó vào thì xã hội phải khác đi. Chứ còn bây giờ cứ nói rằng dân chủ mà người dân thì khổ sở, người ta ra đường cứ phải kiếm ăn từng tý một thì người ta sẽ không thể nghĩ gì tới sinh hoạt dân chủ chân chính.

ĐQAT: Theo ông nhận định, tình hình Việt Nam hiện nay đang diễn biến theo chiều hướng nào?

Trần Đĩnh: Việt Nam hiện đang có đổi mới, tình hình đang có chiều hướng đi lên. Trước kia, giới lãnh đạo đảng đóng cửa đất nước, bây giờ thì họ phải mở cửa làm bạn với thế giới. Thế là bắt đầu thoáng rồi đấy. Trước kia, không ai biết tình trạng đất nước như thế nào, bây giờ thì mọi người biết trẻ em suy dinh dưỡng ra làm sao, bệnh viêm gan như thế nào, đói thế nào. Đó là bước đầu của tiến trình minh bạch hoá mọi việc. Những sự kiện đó cho thấy có tiến lên, tất nhiên theo kiểu của Việt Nam.

ĐQAT: Xin ngắt lời ông, hướng thay đổi đó có tốt đẹp không?

Trần Đĩnh: Tốt đẹp chứ. Thế giới ngày nay đang toàn cầu hoá. Mà khi đã toàn cầu hoá thì dân chủ phải toàn thế giới. Thế giới mới sẽ có một nền dân chủ cho cả thế giới. Tức là cái tiêu chuẩn chung sẽ thành là của chung. Như tại Việt Nam, tự do kinh tế sẽ khiến dân chúng khá hơn, và tự do kinh tế sẽ dẫn tới những tự do khác. Tất nhiên đảng cộng sản vẫn còn những điều mà dân người ta không bằng lòng thì dân người ta sẽ có ý kiến. Mà tôi cho rằng từ nay trở đi, dân chúng bắt đầu có ý kiến đựơc rồi đấy, mà tôi thấy giới lãnh đạo đảng cũng bắt đầu phải nghe dân rồi đấy. Còn tất nhiên, nghe đến mức nào thì còn cần phải có thời gian. Còn nếu mình quan niệm phải có cái gì long trời lở đất xẩy ra thì suy nghĩ đó cũng không phải. Vì đất nước mình khổ quá rồi, lầm than quá rồi, dân mình chém giết nhau nhiều rồi, thành ra làm thế nào mình phải đưa đất nước lên tốt đẹp.

 

 

ĐQAT: Ông nhận định như thế nào về những người đang tranh đấu cho dân chủ tại Việt Nam như Hòa thượng Quảng Độ, Linh mục Nguyễn Văn Lý, bác sĩ Nguyễn Đan Quế, cựu Trung tướng Trần Độ, nhà văn Dương Thu Hương, nhà trí thức Hà Sĩ Phu .v.v…

Trần Đĩnh: Là một người đòi dân chủ, tôi thấy đấy là những người tôi rất ủng hộ. Họ là những người đã từng đau khổ, đã từng có ý kiến như nhau về dân chủ.

ĐQAT: Cám ơn ông đã trả lời phỏng vấn của chúng tôi. 

NHỮNG NGÔI MỘ LÍNH VNCH BỊ BỎ QUÊN Ở CỔ THÀNH QUẢNG TRỊ

Tháng Tám 16, 2014

 

Những ngôi mộ Lính Việt Nam Cộng Hòa bị bỏ quên

Nguyễn Sơn Hải

Được đăng ngày Thứ năm, 14 Tháng 8 2014 09:45

http://www.ethongluan.org/index.php?option=com_content&view=article&id=10238:nh-ng-ngoi-m-linh-vi-t-nam-c-ng-hoa-b-b-quen-nguy-n-son-h-i&catid=65&Itemid=301

Nhân dịp tham quan Cổ Thành Quảng Trị, tôi ghé quán cơm ven QL1, cạnh mương thủy lợi, tôi có gặp đôi vợ chồng Cán Bộ về hưu tốt bụng có một ước nguyện hợp đạo lý của người Việt Nam là quy tập hài cốt về với Gia Đình, Dòng Họ.

Bà tuy tuổi đã cao, lại đi chân giả, mà bà vẫn nhiệt tình chỉ cho tôi từng ngôi mộ hoang của Sĩ Quan, binh lính chế độ cũ. Vạch những đám cỏ dại, những bụi gai, bới những nấm đất (vì lâu năm những ngôi mộ bị đất bồi lấp gần hết) để thấy được bia mộ của những người đã nằm xuống. Là ở một Nghĩa Trang, những ngôi mộ này có tên, có tuổi, có số quân, nhưng không hiểu sao qua gần nửa thế kỉ mà không ai đón về, không ai hương khói, để những ngôi mộ phủ đầy gai cỏ như rừng rậm vậy. Theo Ông Bà già tôi ghi được 36 ngôi mộ, ngôi thì sup, ngôi thì bị bồi lấp gàn hết, ngôi thì bia bị đổ bể lăn lóc hoặc mờ tịt không còn thấy chữ vì thời gian làm mờ đi hoặc bị đạn bắn, còn tất cả giống nhau ở chỗ cỏ và gai bao phủ kín mít.

Dưới đây là những ngôi mộ tôi ghi được (còn bao nhiêu mộ bị san bằng thì… chịu thua):

1-Phan Gia Thinh

18-05…… Kỉ Sửu

Cha : Phan Khánh Hưng

2-Môi Kim Trọng (60/ 207 956)

Sinh 07-03-1940

Phước Hòa-Tiên Phước-Quảng Tín

Tử trận 05-07-1967

Cha : Môi Ha

Mẹ : Trần Thị Tửu

Vợ : Lưu Thị Nhẫn

Con : Môi Kim Tân

3-Lê Đình Chữ

1934-1967 (Sinh Mùi-chết Mùi)

Kim….. Xuân-Cam Lộ Quảng Trị

Vợ : Nguyễn Thị Phương

4-Ngô Văn Minh

28-12 năm Kỷ Mão

Đản Duệ-Vĩnh Linh-Quảng Tri

28-11-Ất Tỵ

Mẹ : Nguyễn Thị Nghĩa

5-BĐQ Phạm Văn Long-1939

Long Thanh-Chơn Thành Long An

Tử trận 1-1-1962

6-Lê Công Tuyên-1951

Thạch Đàn-Lệ Thủy-Quảng Bình

5-2-Mậu Thân

7- 1968 Nguyễn Trang

Tử trận 5-5-1968

Nguyên Quán Thôn Thanh Suôi

8-Dương C. Sữa

19-02-1944

Thương Văn-Hương Hóa-Quảng Trị

Tử : 02-05-1969

Vợ : Võ Thị Huế

Con : Dương Công Tuấn

9-Lê Văn Nỗ

29-03-1948

An Nhơn-Gò Vấp-Gia Định

Cha : Lê Văn Tam

Mẹ : Nguyễn Thị Cúc

Tử trận 8-1968-Quảng Trị

10-Họa sĩ Phan (Phạm) Sơn

Số Quân :70/……

Sinh ngày :….

Tử trận : 27-07-1969

(12-6-Kỉ Dậu)

Tai HT Free Base Davis

11-Đinh Văn Hảo

Tử trận : 30-09-1969

12-Nguyễn Pho (Phô)

SQ : 57/216504

Tử trận : 01-02-1968

Nguyên Quán : Đại Lộc Quảng Nam

Tiểu Đoàn 2/1 -Đại Đội 1/2

13-B1 Cao Văn Thời

Sinh : 1944 Phú Nhuận-Sài Gòn

Con Ông : Cao Văn Vinh

Bà  : Phạm Thị Mười

Tử trận : 01-02-1968 tai Quảng Trị

Tiểu Đoàn 2/1

14-Nguyễn Văn Vào

BSQD – SQ 64/103267

Tai : Mỹ T…….

15-Phạm Văn Hải

65/175503

Sinh 1945-Long An

Cha : Pham Quế

Mẹ : Nguyễn Thị Ngọt

Tử trận : 28-02-1968-Quảng Trị

16-Thiếu úy Lê Khắc Minh

66/139428

23-9-1946 tai Thanh Cẩm-Hương Yên

Tiểu Đoàn : 2/2

Tử trận : 12-02-1968

17-Hạ sĩ Hồ Văn Quân

64/208306

Sinh tại : Phú An-Mộ Đức – Quảng Ngãi

Tử trận : 04-02-1968

Tiểu Đoàn 2/2 PL

18-Hạ sĩ QD Nguyễn Văn Bông

56/804583

Bình Phước-Biên Hòa

Tử trận : 10-02-1968

Tiểu Đoàn 2/2 PL

19-Hạ sĩ QD Lê Văn Thành

57/000304

Cai Lậy-Đinh Tường

Tử trận : 04/02/1968

TĐ 2/2 PL

20-Hạ sĩ QD Lương H. Cường

Tiểu Đoàn : 2/1

Tử trận : 01-02-1968

21-Phạm Văn Đủ

BSQD – SQ : 68/8…1101

Sinh : 15-08-1947 ( Công Giáo)

Tử trận : 04-02-1968

Tiểu Đoàn : 2/1 Đại Đội 3 Phong Lập

22-Nguyễn Văn Chiến

01-01-1942-Cần Thơ

Tử trận : 1-2-1968

Me : Nguyễn Thị Hải lập mộ

23-Nguyễn Văn Chiến

SQ : 62/100192

Nguyên Quán : Đường Trần Quang Khải-Sài Gòn

Tiểu Đoàn : 2/1-đại đội 1/2

24-Thiếu tá Võ Văn Thừa-Phật Giáo

Sinh : 4-12-1939

Tai : Kiến Hòa

Tử trận : 1-2-1968 (3-1-AL)

Anh Nguyễn Văn Tá lập Mộ

25-BSQD Dương Cần

Sinh 1945

SQ : 65/208574

Nguyên quán Sơn Trà-Sơn Tịnh-Quảng Ngãi

Tử trận : 5-2-1968

Con Ông : Dương Câu

Bà : Nguyễn Thị Đào

Tiểu Đoàn : 1/2

26-BSQD Trương Văn Dũng

SQ 66A/ 115830

Sinh :1946 Quán Thuận Hòa-Tỉnh Sóc Trăng

Tử trận : 5-2-1968

Cha : Trương Cam Thân

Mẹ : Nguyễn Thị Lan

Vợ : Trần Thị Đúp

27-BSQD Nguyễn Văn Thông

65/ 000207

Mỹ-An-Hưng Sa Đéc-Long An

Tử trận : 31-01-1968

Cha : Nguyễn Thu

Mẹ : Lương T. Hai

Vợ : Trần Thị Tuyết Nguyên

28-Nguyễn Văn Lý

Sinh : 1942

Thốt Nốt-An Giang-Nam Phần

Tử trận : 27-1-1968

Vợ : Võ Thị Điền lập mộ

29-Dương Quang Phương

25-10-1940

Tiên Phước-QN

Tử trận : 27-2-Đinh Mùi

Vợ : Nguyễn Thị Chúng

Con : Dương Quang Phước

30-Hạ Sĩ Nguyễn Ngoc S….

Tiểu Đoàn 2 ( Nhảy dù)

Tử trận : 2-1-1968

KBC4

Con Bà :…. Thị Trẻ

Quận Điện Bàn-Quảng Nam-Phụng Lập

31-BSQD Đỗ Ngọc But

31-1-1968

Hòa An-CL-Khánh Hòa

32-Nguyễn Văn Đại

Tử trận : 3-1-1968

Vợ : Hồ Thị Tẽo

1970 Lập mộ

33-Vô Danh

64/248494

24-2-19….

Hải Phòng

Cha : Nguyễn S Tin

Mẹ : Lý Thị Cần

Tử trận : 19-2-1968

34-Nguyễn ……. ang

SQ : 62/165276

Sinh 1942-Gò Công

Tử trận : 19-2-1968

Cha : Nguyễn Văn Va

Me : Phan Thị Sự

35-Trần Văn Lân

SQ : 64/201208

Tử trận : 1-4-1968

Chánh Quán Hòa Lộc-Hương Mỹ-Vĩnh Bình

36-Giang Binh Lai

62/804467

NQ Bình Tha-Bình Dương

Tiểu Đoàn 2/1

Đại Đội : 1/2

Ghi chú : những chữ ghi thiếu (…) là một số bia mộ bị mờ hoặc bị đạn bắn nên không thấy rõ chữ.

Từ hôm tôi rời Quảng Trị đến nay đã nửa tháng, hai Ông Bà Già có gọi điện hỏi thăm là tôi đã đăng tin này lên mạng chưa ?!!!

Tôi có cảm tưởng rằng Ông Bà hiểu lắm nỗi lòng của những người lính đang nằm đó, dưới những lùm cỏ, trong bụi gai, không một nén hương mong mỏi lắm được trở về nhà, bên người thân, bạn bè và đồng đội…

Qua đây, tôi mong rằng những nhà hảo Tâm, bạn bè, đồng đội cũ, hoặc may mắn hơn là gặp được chính người thân của những người lính kia đã nằm xuống đọc được tin này để sớm đưa những người đã một thời hy sinh và nằm xuống kia sớm có một nơi an nghỉ ấm cúng hơn.

Mọi chi tiết xin liên hệ:

Nguyễn Sơn Hải  : +841699814857         +841699814857 

để được hướng dẫn

 

 


Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 40 other followers