TIN & BÀI của NGÀY 21-8-2010

TIN & BÀI của NGÀY 21-8-2010

 

BÁM THEO LỀ LÀ VIỆC CỦA CON CỪU, KHÔNG PHẢI VIỆC CỦA NGƯỜI TỰ DO  

LÃNH ĐẠO KHÔNG BIẾT THƯƠNG DÂN

NHỮNG BƯỚC ĐI NGUY HIỂM TRÊN LƯNG DÂN TỘC

GIỚI LÃNH ĐẠO SẮP TỚI CỦA TRUNG QUỐC : 2012 và VỀ SAU  

TRUNG QUỐC : KINH TẾ HẠNG NHÌ, HUNG ĐỒ HẠNG NHẤT

HOA KỲ HỨA Ở LẠI LÂU DÀI TẠI BIỂN ĐÔNG

CẢM NHẬN BIỂN ĐÔNG – KỲ III

VINH DANH NGƯỜI ĐÃ TỰ THIÊU PHẢN ĐỐI CHẾ ĐỘ CỘNG SẢN  

SỰ PHẢN BỘI CỦA LÃNH ĐẠO

TÂN HẠM TRƯỞNG TÀU VINA-SIN (Phiếm luận)

THẦY GIÁO ĐỖ VIỆT KHOA KHỞI KIỆN BÁO CAND VÌ THÔNG TIN SAI SỰ THẬT  

VẸT QUỐC DOANH

VIỆT NAM “ĐẶC XÁ” 17.000 TÙ NHÂN, CÓ 30 TÙ CHÍNH TRỊ

LỜI NGƯỜI TỬ TỘI

LỜI NHẮC NHỞ GỬI TỚI TIẾN SĨ LUẬT CÙ HUY HÀ VŨ

SỰ KIỆN NGÔ BẢO CHÂU : NÊN LÀM TỐT CÒN NÓI TỐT ÍT ĐI  

CÓ GÌ LẠ TRONG NGÀY 19/8 NĂM NAY (Tô Hải)

TÊN MIỀN TIENVE.ORG BỊ KẺ LẠ XÓA BỎ

GIẢI PHÁP CHO HOÀNG SA – TRƯỜNG SA (Nguyễn Nhã)

CÔNG AN NHÂN DÂN hay CÔNG AN CỘNG SẢN ?

THANH NIÊN SINH VIÊN CỦ CHI PHÁT TÁN TRUYỀN ĐƠN “HS-TS-VN”  

CÔNG AN BẮT GIỮ CHỊ CỦA GS PHẠM MINH HOÀNG TẠI PHI TRƯỜNG NỘI BÀI  

*
*
*

TIN VIỆT NAM

.

GS Ngô Bảo Châu: “Bám theo lề là việc của con cừu, không phải việc của con người tự do”  (sgtt.vn)

Sự thông minh và sự “chậm lớn” của người Việt   (tuanvietnam.net)

Nức lòng sự kiện GS Châu, tĩnh tâm ngẫm về vận nước   (tuanvietnam.net)

Nên làm tốt còn nói tốt ít thôi   (danluan.org)

Viện Nghiên cứu cao cấp về toán sẽ như trại sáng tác văn    (tienphong.vn)

 

Mục tiêu phát triển của Việt Nam trong thập niên tới và trong giai đoạn xa hơn  (viet-studies.info)

Kinh tế vĩ mô và rủi ro tài chính vĩ mô   (viet-studies.info)

Rủi ro tài chính vĩ mô: Lớn nhất là tỷ giá    (vneconomy.vn)

‘Nhiều việc, Thủ tướng chỉ đạo cũng không ai giải quyết’   (vietnamnet.vn)

Giới kiến trúc sư ủng hộ Hà Nội   (toquoc.gov.vn)

30 phạm nhân xâm phạm an ninh quốc gia được đặc xá   (phapluattp.vn)

VN đặc xá 17,000 tù: Thả sớm 30 tù ‘xâm phạm an ninh quốc gia’  (nguoi-viet.com)

Quyền thế và đặc lợi    (tuanvietnam.net)

Nguyễn Thanh Giang – Ai gây nên “Vinashin”?  (talawas)

Hết cho thuê rừng, lại cho thuê biển!    (rfa.org)

Bloomberg News – Bị phá giá, tiền Đồng Việt Nam trải qua một tuần tồi tệ nhất từ tháng Hai  (talawas.org)

Quảng Tây dự dịnh sẽ xây dựng Khu hợp tác kinh tế xuyên biên giới Trung-Việt thành cơ sở thương mại quốc tế    (vietnamese.cri.cn)

Phát hiện 2 mỏ quặng bô-xít trữ lượng gần 1 tỉ tấn   (phapluattp.vn)

Gian lận vàng tràn lan    (thanhnien.com.vn)

Xây dựng văn hóa là nền tảng tinh thần của xã hội  ̶  bắt đầu từ đâu?   (viet-studies.info)

Đặng Phong – “pho sử sống” kinh tế đi vào lịch sử    (vietnamnet.vn)

Di sản của GS Đặng Phong   (bbc.cu.uk)

Vĩnh biệt một “tư duy kinh tế Việt Nam”   (tailieu.tapchithoidai.org)

Đặng Phong – “pho sử sống” kinh tế đi vào lịch sử   (diendan.org)

Giáo sư Đặng Phong qua đời   (tuoitre.vn)

MBA của UBI được WES thẩm định như thế nào, và WES là ai?  (ncgdvn.blobspot.com)

Đào tạo nhân lực về năng lượng hạt nhân đến 2020    (vietnamplus.vn)

Những bất cập của trường ngoài công lập tại Việt Nam    (RFA)

Dạy và học môn Giáo Dục Công Dân ở Việt Nam (phần 1)   (RFA)

Dạy và học môn Giáo Dục Công Dân ở Việt Nam (phần 2)    (RFA)

Hệ lụy từ những chiếc HCV: Hội diễn ở đâu, tai tiếng ở đó   (phapluattp.vn)

Youth Day 2010 tại Hà Nội    (rfa.org)

Thày giáo Đỗ Việt Khoa: Khởi kiện báo Công an Nhân dân và An ninh Thế giới của thiếu tướng Hữu Ước  (talawas.org)

Người đàn bà đau khổ và hạnh phúc bên Phùng Quán – Phu nhân Phùng Quán vừa qua đời (thethaovanhoa.vn)

Nhiều tạp chí Việt Nam bị hạ uy tín   (tienphong.vn)

Công an gửi “thư ngỏ” ép doanh nghiệp ghi “sổ vàng”   (nguoi-viet.com)

VN đặc xá 17,000 tù: Thả sớm 30 tù ‘xâm phạm an ninh quốc gia’   (nguoi-viet.com)

Công an lại đánh dân trọng thương    (nguoi-viet.com)

Quảng Bình:Công an thị trấn gửi “thư” xin tiền doanh nghiệp   (dantri.com.vn)

Nếu xử lý thế này thì còn ai dám bắt cướp!   (dantri.com.vn)

Khi nông dân không thiết tha với ruộng   (vneconomy.com)

 

10.000 đồng mua chỗ ngủ qua đêm ở vỉa hè    (vnexpress.net)

Bát phở giá nửa triệu đồng   (vnexpress.net)

Tách cà phê giá nửa triệu đồng/60 triệu đồng một kg cà phê   (vnexpress.net)

Một góc quán chợ nhỏ Thị Nghè   (nguoi-viet.com)

Sắm ‘iPhone’ cho người cõi âm    (vnexpress.net)

“Chọi cá” – nơi cờ bạc biến tướng    (nld.com.vn)

*
*

TIN VIỆT NAM HẢI NGOẠI

.

Biểu tình phản đối Đại sứ CSVN đến Tây Úc   (lyhuong.net)

Tên miền tienve.org bị kẻ lạ “xóa bỏ”  (talawas.org)

Thi sĩ PHAN TƯỞNG NIỆM và Chùm thơ về Ninh Hòa   (calitoday.com)

Phim ‘Để Mai Tính’ chuẩn bị chiếu tại Mỹ    (nguoi-viet.com)

‘Ngày ấy, dường như mới hôm qua!’    (nguoi-viet.com)

22 tháng 8: Giải Khuyến Học gây quỹ tổ chức Ðại Hội Thi Ðua Văn Nghệ Trẻ    (nguoi-viet.com)

Chùa Hương Sen: Thư Mời Tham Dự Đại Lễ Vu Lan   (vietbao.com)

Hội Ái Hữu Địa Phận Vinh tổ chức Đại Lễ Quan Thầy   (viettribune.com)

.

.

.

Advertisements

15 phản hồi to “TIN & BÀI của NGÀY 21-8-2010”

  1. nong thi xuan Says:

    Thư gửi Bộ Chính trị ÐCSVN của Bác sĩ Nguyễn Đan Quế :

    V/v đăng ký quyền sở hữu thềm lục địa của Viêt Nam

    Sài Gòn ngày 18-4-09

    Gửi các ông:
    – Nông Đức Mạnh
    – Nguyễn Minh Triết
    – Nguyễn Tấn Dũng
    – Nguyễn Phú Trọng
    và Bộ Chính Trị đảng Cộng sản Việt Nam

    Thưa các ông,

    Mặc dầu không đồng ý với đường lối và không công nhận vai trò lãnh đạo đất nước của qúy ông, tôi buộc lòng phải gửi thư này, vì quyền lợi thiết yếu của Tổ Quốc, nhắc nhở và đòi hỏi qúy ông phải kịp thời đăng ký quyền sở hữu thềm lục địa của Viêt Nam nới rộng ra 350 hải lý với Liên Hiệp Quốc, trước ngày hết hạn 13-5-2009.

    Mọi công dân Việt Nam (trong đó có các ông — tự phong cho mình vai trò lãnh đạo đất nước, chứ không do dân bầu) đều có trách nhiệm và nghĩa vụ thiêng liêng bảo vệ lãnh thổ/ lãnh hải/thềm lục địa do tiền nhân dầy công gìn giữ và để lại. Nếu vì áp lực của Trung Quốc mà không dám đăng ký, tức là các ông đã một mặt tự chứng tỏ không đủ khả năng hành sử trách nhiệm của mình, và mặt khác bị toàn dân kết tội thông đồng với ngoại bang để mưu cầu tư lợi, đưa tới hậu quả thiệt hại cho quyền lợi Tổ Quốc. Trong trường hợp đó, chúng tôi – những công dân bình thường của Tổ Quốc Việt Nam hôm nay – sẽ tìm đủ mọi cách, kể cả thông qua các Tổ Chức Phi Chính Phủ để Liên Hiệp Quốc phải ghi nhận lập trường chính đáng và quyền lợi tối thượng của dân tộc Việt Nam.

    Cầu mong hồn thiêng sông núi soi sáng để các ông còn nhất điểm lương tâm sớm tỉnh ngộ, nhận rõ đâu là quyền lợi đích thực của Tổ Quốc, đủ can đảm đương đầu với ngoại bang, không bỏ lỡ bất cứ cơ hội nào trong nhiệm vụ bảo vệ quyền lợi tối thượng của quốc gia dân tộc. Ngược lại, nếu vì lý do nào đó, các ông vẫn không thể hành sử đúng trách nhiệm của mình, thì chỉ còn một lối thoát dành cho người còn chút liêm sỉ và tự trọng, là tự ý rút lui, trả lại cho toàn dân quyền điều hành và bảo vệ đất nước.

    Cùng lúc gửi cho các ông, bức thư này cũng được phổ biến trong và ngoài nước, để tường trình trước quốc dân về trách nhiệm và thái độ của các ông.

    Bác Sĩ Nguyễn Đan Quế,
    Đại Diện Cao Trào Nhân Bản Việt Nam

  2. nong thi xuan Says:

    Phải chăng nhiều cán bộ Việt cộng với Tàu cộng đang rút chạy sang Úc?

    Lửa đã bén:

    Nguồn tin riêng của chúng tôi cho biết cán bộ chóp bu Việt Nam và TQ hiện đang dùng tiền mua vàng và đô là để chuẩn bị thoát thân. Bản tin dưới đây là một phần của sự kiện này.
    Một khi cách mạng bùng nổ, thị trường bị hỗn loạn, đồng tiền bị mất giá mạnh. Bà con trong nước cần nhanh tay rút tiền khỏi ngân hàng, mua vàng và đô la để phòng bị. Hãy hoãn lại những dự án đầu tư lớn vào VN, TQ và ngưng những chuyến du lịch vào hai quốc gia này vì không ai biết chính biến sẽ xảy ra lúc nào. Khi ấy phi trường sẽ bị kẹt, đường dây điện thoại có thể bị cắt.
    Đó là những kinh nghiệm đã xảy ra tại Ai Cập, Libya và Tunisia. Tại Việt Nam và Trung Quốc, tình trạng sẽ tệ hơn nhiều gấp mấy lần.

    PHẢI CHĂNG HỌ ĐANG RÚT CHẠY?

    Financial Review (Lê Văn chuyển ngữ)

    MELBOURNE (Thứ Hai 8/3): Trong vòng mấy tuần qua, một làn sóng người đến từ Á châu, đa số là những nam nữ trẻ tuổi, đã nhập cư vào Úc dưới diện di dân kinh tế. Ngoài khoản tiền hơn 500 ngàn Úc kim phải đóng ký quỹ trước đó, theo qui định của bộ Di trú để được liệt vào diện di dân này, những thanh niên nam nữ này cũng mang theo những khoản ngoại tệ rất lớn.

    Một giới chức di trú dấu tên xác nhận về làn sóng di dân đặc biệt này, và nói thêm là đa số đến từ Trung Quốc và Việt Nam. Số lượng ngoại tệ, đặc biệt là Mỹ kim và quý kim, mà họ kê khai theo qui định của quan thuế Úc tính trung bình là vào khoảng 50 ngàn mỗi người.

    Một hiện tượng lạ lùng khác nữa là thị trường địa ốc ở Úc cũng sôi động không kém trong mấy tuần qua. Tony White, một chuyên gia bán đấu giá bất động sản, cho biết là rất nhiều căn nhà được người mới nhập cư chấp nhận mua chỉ sau vài lần ra giá. Ông cho biết thêm là rất nhiều ngôi nhà ở các vùng sang trọng cũng có người mua sau mấy tháng không ai đoái hoài tới và chủ nhân phải chịu xuống giá.
    Chẳng hạn như một căn nhà có trị giá đến 4 triệu đồng ở North Sydney đã được một cặp vợ chồng Á châu rất trẻ gật đầu mua trong buổi đấu giá vào hôm thứ Bảy 6.3 vừa qua.

    Một viên chức di trú khác thì cho biết là hiện tại ở Canada cũng có làn sóng di dân tương tự. Theo ông thì đây là con cháu của những người giàu có ở Trung Quốc và Việt Nam được sắp xếp để di dân sang Úc và Canada nhằm đề phòng những bất ổn chính trị sẽ xảy ra.

    Theo một số kinh tế gia thì tuy Trung Quốc và Việt Nam chưa ảnh hưởng gì nhiều bởi các cuộc cách mạng ở Bắc Phi và Trung Đông, nhưng các bất ổn về kinh tế và xã hội đang ngày càng gia tăng vì tình trạng lạm phát quá cao.

    Trong khi các nước Á châu khác có tỷ lệ lạm phát dưới 10% thì tại Việt Nam tỷ lệ này đã vượt mức 14% (tức gấp đôi tỷ lệ tăng trưởng kinh tế) và đang gây điêu đứng cho người dân. Một số công ty ngoại quốc ở Việt Nam cũng đang tính đường rút lui hay đình hoãn việc mở rộng kinh doanh vì tình trạng mất kiểm soát về tỷ giá ngoại tệ và vàng của chính quyền Việt Nam. Vào tuần qua, trong nỗ lực kềm chế lạm phát, chính quyền Hà Nội đã ra lệnh cấm kinh doanh trao đổi bằng vàng miếng khiến cho thị trường lại thêm xáo trộn vì người dân không còn tin vào đồng bạc VN vốn bị phá giá đến lần thứ 6 chỉ trong vòng 2 năm qua.

    Adam Peterson, một doanh gia Úc có nhiều năm làm ăn tại VN, cho biết là hình như có làn sóng đổ xô đi mua vàng và ngoại tệ khiến cho tình hình càng lúc càng xấu thêm.

    Ông Peterson cũng không tin là mùi hương Hoa Nhài đang lan sang Á châu, nhưng nhún vai nói: “Biết đâu được. Nếu họ tính đến chuyện rút chạy thì cũng đâu phải là chuyện lạ!”.

    watch?v=TJKwGU4q0Lo&feature=related

    BaoGioDanTocToiOi.mp3

  3. nong thi xuan Says:

    Chuẩn bị cho cuộc XUỐNG ĐƯỜNG của Dân tộc :

    1- Phấn khởi vì thành công cách mạng
    Các cuộc cách mạng dân chủ đã mau chóng tống cổ khỏi ngai vàng hoặc đang dồn vào chân tường những lãnh đạo độc tài ở Bắc Phi và Trung Đông quả mang lại ngạc nhiên cho toàn thế giới, hân hoan cho các nước dân chủ, lo sợ cho những chế độ chuyên chế và hy vọng cho các dân tộc bị trị. Phấn khởi và hy vọng nhất có lẽ là dân tộc Trung Hoa và Việt Nam, vốn đã gánh chịu không những một cá nhân mà là một tập thể độc tài, không những một chế độ chuyên quyền về mặt chính trị hay kinh tế mà còn về mặt triết lý, văn hóa, tư tưởng, nghĩa là một chế độ cực quyền toàn trị.
    Ngay khi Cuộc cách mạng vừa thành công tại Tunisia (ngày 14-01-2011) và sắp thành công tại Ai Cập (ngày 11-02-2011), thì trong dịp Tết Tân Mão (03-02-2011), người ta đã thấy có gần 30 nhân vật đấu tranh người Việt nổi bật tại hải ngoại gởi thư chúc tết quốc nội với lời nhắn nhủ và niềm hy vọng hoa lài sẽ nở rộ sau hoa mai trên quê mẹ. Tiếp đó, ngay trong nước, xuất hiện nhiều lời kêu gọi khác, cá nhân có tập thể có. Nhưng xem ra 3 lời kêu gọi sau đây là nổi bật hơn cả:
    – Lời Kêu gọi của Khối 8406 ngày 21-02-2011. Sau khi đưa ra 5 nhận định về các biến động ở Bắc Phi và Trung Đông, Khối đã ngỏ lời với 6 thành phần: đồng bào quốc nội, giới trẻ Việt Nam, tầng lớp trí thức đạo đời, lực lượng công an quân đội, lãnh đạo và đảng viên CS, đồng bào hải ngoại và thế giới dân chủ. Kêu gọi mỗi thành phần đóng góp theo cách thức riêng của mình vào một cuộc cách mạng rất cần thiết tại đất Việt, xét vì “hoàn cảnh đất nước Việt Nam còn dưới ách độc tài toàn trị Cộng sản, với vô vàn bất công xã hội, thảm trạng dân sinh, tệ nạn tham nhũng, cường quyền đàn áp gấp nhiều lần các quốc gia Trung Đông lẫn Bắc Phi, và nhất là nguy cơ mất văn hóa, mất đất nước vào tay giặc Tàu”.
    – Lời Kêu gọi của Cao trào Nhân bản (mà chủ tịch là Bác sĩ Nguyễn Đan Quế) ngày 24-02. Với giọng hùng hồn, Bác sĩ Quế vạch ra thảm trạng xã hội: “đầu tư lãng phí, thiếu hiệu quả; thiểu số quan tham quá giầu, đa số dân chúng quá nghèo; sinh họat đắt đỏ leo thang từng ngày; giá điện, nước lên, giá xăng dầu lại vừa tăng vọt; đồng tiền Việt Nam mất giá nặng, trong khi lương không tăng; đầu tắt mặt tối suốt ngày vẫn không đủ sống, nhất là anh chị em lao động !”. Chính vì thế mà toàn dân hãy “xuống đường dứt điểm độc tài nhũng lạm quyền thế: đòi việc làm, đòi cơm áo, đòi nhà ở, đòi được học hành; đòi được chăm sóc y tế; chống áp bức bất công, nông dân chống cướp đất canh tác, công nhân chống bóc lột sức lao động” và đòi những nhân quyền căn bản.
    – Lời Kêu gọi biểu tình cải cách xã hội VN của Nhóm bạn trẻ Việt Nam ngày 25-02-2011. Cảm hứng từ Bản hiệu triệu Cách mạng Hoa lài Trung Quốc ngày 17-02-2011, Lời Kêu gọi của Nhóm bạn trẻ trước hết nêu ra bức xúc về những thảm trạng quốc gia, bất mãn về những tệ nạn chế độ, quan tâm về những vấn đề đất nước, ước mơ về công bằng xã hội, niềm tin và hy vọng về tương lai dân tộc; để tiếp đó kêu mời đồng bào xuống đường mỗi chiều Chúa nhật tại các địa điểm quan trọng ở mỗi thành phố, với các khẩu hiệu rất ôn hòa, cụ thể và tích cực như: “Chúng tôi muốn công ăn, chỗ ở, việc làm, môi trường trong sạch, an toàn giao thông, luật pháp công minh, tự do báo chí, sửa đổi hiến pháp, chấm dứt chế độ độc đảng, thả các tù nhân chính trị”…
    2- Thực tế trước hiện tình đất nước.
    Trước những thành công mau chóng và vang dội ở bên trời Bắc Phi và Trung Đông, trước những Lời Kêu gọi xuống đường biểu tình vừa nói tại quốc nội (chưa kể tại hải ngoại), rất nhiều người trong lẫn ngoài nước hết sức nôn nóng, muốn thực hiện ngay những hành vi quyết liệt, thậm chí bạo động, để dứt điểm chế độ CS, muốn làm cách mạng bằng mọi giá và tưởng sẽ thành công ngày một ngày hai. Họ quên rằng Việt Nam có thể giống Tunisia, Ai Cập, Lybia, Iran… về mặt xã hội: nghĩa là có nạn tham nhũng nặng nề, thất nghiệp tràn lan, đại khối quần chúng nghèo khổ, hay về mặt chính trị: đảng trị độc tài, báo chí công cụ, bịt miệng đối lập… Thế nhưng, cái chế độ độc tài ở Việt Nam, như tại Liên Xô và Đông Âu trước đây, là độc tài toàn trị: đảng CS nắm hết mọi quyền lực trong nước: từ lập pháp, tư pháp, hành pháp đến công an, quân đội, báo chí và ngay cả tôn giáo (quốc doanh). Nhân dân chẳng những bị cái vòng kim cô là hệ thống đảng, mà còn những vòng kim cô khác: bộ máy công an khổng lồ và Mặt trận Tổ quốc rộng khắp. Đây là 3 mạng lưới theo dõi từng lời nói, hành vi, tư tưởng của con người. Thành ra thiết tưởng nên nhận định như hai nhân vật lão làng từng ở trong lòng chế độ và đang đấu tranh rất mạnh mẽ.
    Đó là ông Nguyễn Minh Cần, từng làm Thành ủy Hà Nội và từng chứng kiến cuộc hạ bệ chính quyền CS Liên Xô: “Phân tích tình hình của VN ta hiện nay thì chưa có điều kiện chủ quan và khách quan đủ mức độ chín muồi cho một chủ trương như thế (ý nói «một cuộc vùng dậy» như lá thư thúc giục của một số ủng hộ viên rất nhiệt tình ở hải ngoại). Ai mà chủ trương như vậy là cố tình đẩy phong trào dân chủ nước ta đi vào một cuộc phiêu lưu cực kỳ tai hại chỉ có thể dẫn đến thất bại nặng nề. Đó sẽ là một tội ác trước phong trào dân chủ cũng như trước nhân dân Việt Nam. Nên nhớ rằng, trong giai đoạn hiện nay, việc chuẩn bị mọi điều kiện cho thật đầy đủ để khi thời cơ đến thì phong trào sẵn sàng đón lấy kịp thời… là cần thiết và quan trọng nhất. Phải kiên nhẫn làm việc đó đi, đừng nóng vội. Làm những việc phiêu lưu khi phong trào chưa đủ sức, khi chưa đủ điều kiện, chưa có thời cơ thì chỉ sẽ là hành động tự sát cực kỳ nguy hiểm» (bài “Không được đùa với cách mạng, với nổi dậy”, Moskva 28-02-2011)
    Thứ đến là nhạc sĩ Tô Hải tại Sài Gòn, qua bài “Phấn đấu kí số 39 – Hương hoa lài làm tôi nhức óc” cũng ngày 28-02-2011: “Lúc này chưa phải là có thời cơ, địa lợi, nhân hòa! Các bạn thanh niên hãy hết sức thận trọng chớ có nghe những lời kêu gọi “xuống đường bằng bất cứ giá nào”, bởi bất cứ ai ! Hãy tự rèn luyện để trở thành một Wael Ghonim Việt Nam, một mình nhờ Facebook mà có thể liên kết được với 400.000 thanh niên Ai Cập cùng nhau xuống đường tống cổ cha con Mubarak bật khỏi ngai vàng… Bằng không, đổ máu, bắt bớ sẽ chắc chắn xảy ra! Nên nhớ Trung Quốc không bao giờ ngồi yên khi thấy “một phần lãnh thổ” của họ có nguy cơ sụp đổ đâu!…”. Ngoài ra, theo cụ Tô Hải, có hai lý do chủ quan quan trọng: “Đó là những thói quen xấu, cần vứt bỏ như : Quen chịu đựng, quen vâng lời, quen với cái đói khổ, mất tự do, thậm chí quen cả với cái chết! Nhất là chưa bao giờ biết biểu tình chống chính phủ là gì!… Thói quen xấu thứ hai là bị cái chữ “SỢ” nó án ngữ trong đầu óc, tim gan! Cái sợ này càng được bành trướng khi bộ máy đàn áp bằng võ lực cũng như đàn áp tư tưởng khổng lồ luôn không nhẹ tay với bất cứ ai, kể cả tuỳ viên chính trị của Đại sứ quán Hoa Kỳ…”
    3- Chuẩn bị kỹ càng cho đại cuộc
    Nói như trên không phải để cho chúng ta thất vọng, bó tay, bỏ cuộc. Một mảng lớn của chế độ CS từng sụp đổ tan tành chỉ trong 3 năm bên trời Âu vào cuối thế kỷ trước, dù nó có lực lượng vô cùng hùng hậu. Điều cần là hội đủ 3 yếu tố thiên thời, địa lợi, nhân hòa như cổ nhân đã dạy. Cụ thể là mỗi giới làm phần việc của mình trong đại cuộc:
    Giới trí thức yêu nước và các đảng viên phản tỉnh cần tác động không ngừng vào hàng lãnh đạo Cộng sản, vào đường lối cai trị Cộng sản. Cách tiêu cực như tự giải thể tổ chức của mình để khỏi trở thành công cụ (ví dụ Viện Nghiên cứu Phát triển IDS), cách tích cực thì lên tiếng, viết bài, liên kết với nhau để cảnh báo, để tố cáo, để góp ý xây dựng (nhóm BauxitVN với vô vàn kiến nghị và bài viết của họ là trường hợp điển hình). Giới đối kháng dân chủ hay chiến sĩ hòa bình thì kiên trì và can đảm giúp toàn dân thoát khỏi ù lì, sợ hãi, ý thức được những vấn đề xã hội đang gặp, những quyền lợi nhân dân đáng hưởng, những phát triển mà đất nước phải vươn tới; ngoài ra họ còn cần liên kết thành những lực lượng đấu tranh (công khai hay bí mật) để dần dần trở thành đối trọng với nhà cầm quyền (công đoàn Đoàn Kết bên Ba Lan là một ví dụ). Giới lãnh đạo tinh thần cũng nên theo gương các đồng nghiệp bên Đông Âu, vốn đã dấn thân vào đại cuộc giải thể chế độ CS mà chẳng bao giờ mặc cảm “làm chính trị”. Xin họ nhớ rằng cuộc nổi dậy tại Rumani đã khởi đầu từ một linh mục Chính thống, tại Đông Đức từ một mục sư Tin lành và tại Ba Lan từ một linh mục Công giáo. Tình thế Việt Nam sẽ biến chuyển tốt nếu hết mọi lãnh đạo tinh thần đều dấn thân như HT Quảng Độ, TGM Ngô Quang Kiệt, GM Hoàng Đức Oanh, các LM Dòng Chúa Cứu Thế… Giới thanh niên sinh viên học sinh, với óc sáng tạo và lòng dũng cảm, với khả năng về các kỹ thuật truyền thông hiện đại, với nỗ lực tìm tòi các phương pháp đấu tranh bất bạo động, sẽ góp phần xứng đáng như các bạn trẻ bên Ai Cập (chính họ đã đọc tác phẩm của Gene Sharp “Từ độc tài tới dân chủ” bằng đèn pin dưới bóng những chiếc xe tăng tại quảng trường Tahrir mới hôm nào). Giới công an quân đội cũng cần được tác động để trở về với nhân dân, đứng bên cạnh những đoàn người biểu tình đòi hỏi quyền lợi chính đáng. Những đoàn dân này, khi xuống đường đòi lại đất bị cướp, nhà bị thu, lương bị quỵt, cũng cần được hỗ trợ về tinh thần lẫn vật chất, có khi cần được cố vấn hay hướng dẫn, vì đây là sức mạnh quần chúng chủ yếu, thể hiện “quyền lực của nhân dân”. Ngoài ra, những “cuộc tản bộ Hoa Lài” (kiểu Trung Quốc), những cuộc rỉ tai truyền miệng, những cuộc rải truyền đơn bằng bong bóng… vẫn là điều nên làm liên tục và đều đặn để độc tài không thể ăn yên ngủ yên. Hải ngoại dĩ nhiên cũng đóng vai trò hậu phương quan trọng đối với tiền tuyến quốc nội, đồng thời tác động lên chính giới ngoại quốc, như lời Bs Nguyễn Đan Quế: “Nếu Washington đang mong đợi VN như một đối tác lâu dài vì hòa bình và ổn định trong khu vực, Hoa Kỳ nên hành động hữu hiệu để mọi người có thể nhận ra rằng chỉ có một nước VN tự do và dân chủ mới có thể trở thành một đối tác như thế” (bài đăng trên Washington Post hôm 26-02).

    Bán Nguyệt san Tự Do Ngôn Luận

    Loi keu goi : Tong noi day xuong’ duong` 30/04/2011

  4. nong thi xuan Says:

    XIN PHỔ BIẾN RỘNG RÃI :

    Yếu Tố Thành Công : KHÔNG SỢ HÃI

    TỰ DO – DÂN CHỦ – NHÂN QUYỀN cho VN

    * Qúi Mão 1963 : Đệ Nhất Cộng Hòa sụp đổ

    * Ất Mão 1975 : VNCH sụp đổ

    * Tân Mão 2011 : ??????

    THỜI CƠ ÐÃ ÐẾN :

    Khí thế cách mạng bừng bừng khắp nơi. Hãy vững tin ở chính nghĩa và Dân Chủ Tự Do không thể nào được cho không, phải chiến đấu mới có được.

    Vì độc lập, dân tộc Việt Nam chúng ta đã phải chiến đấu liên tục 80 năm với thực dân Pháp. Vì tự do miền Nam Việt Nam phải chiến đấu hơn 20 năm, có đầy đủ yếu tố để thắng, chỉ vì đồng minh qua sông rút cầu, toàn dân Việt 35 năm qua phải sống dưới sự cai trị tàn bạo nhất lịch sử của bọn Ðộc tài đảng trị Việt Cộng.

    Nhưng hôm nay tình thế đã đổi khác. Ngọn lửa Cách Mạng từ Tunisia, từ Ai Cập và nay từ Lybia, từ Trung Hoa và đã dậy lên khắp nơi. Cuộc chiến đấu hôm nay sẽ được tính từng ngày, chứ không tính từng năm như những lần trước. Toàn dân Việt trong nước hãy mạnh dạn đứng lên, chúng ta sẽ không rơi vào tình trạng của Lybia, mà dù có như vậy, tình hình cũng không thể đảo ngược, vì ngọn lửa cách mạng bùng lên khắp nơi. Gaddafi rồi sẽ chết, nêu gương cho những kẻ ngoan cố, bám víu quyền lực, vì số phận dành cho chúng là chết trong nhục nhã đau thương, đền tội với Thượng Ðế, với lịch sử và với dân chúng.

    Cuộc cách mạng Hoa Lài từ Tunisia đã lan qua Ai Cập. Hai nhà độc tài của cả 2 nước này đã sớm nhận ra sức mạnh và khí thế của dân chúng nên đã lui bước. Riêng tại Lybia, nhà độc tài Gaddafi đã ngoan cố không lùi bước, nhưng dân chúng cũng không ngừng tiến bước. Gaddafi đã dùng vũ lực, dân chúng đã có người chết nhưng họ vẫn biểu tình, những dinh thự chính phủ tại Tripoli đã bị đốt. Gaddafi phải ngồi trên một chiếc xe hơi cũ kỹ, tay cầm micro, tay che dù để đọc một bài diễn văn gần một tiếng đồng hồ với lời lẽ hoảng loạn. Ngồi trong một chiếc xe hơi cũ, phải tự che dù lấy và trong căn cứ Bab-al-Azizia ở Tripoli . Ðiều này chứng tỏ ông ta không còn chỗ dành cho “quốc trưởng”, ông ngồi như một kẻ thất thế chứ không phải một kẻ đương quyền. Ngày tàn của Gaddafi đã tới.

    Tin tức cho hay nhiều đơn vị quân đội và cảnh sát đã bỏ ngũ để gia nhập đoàn biểu tình. Trong khi đó, nhiều nhà ngoại giao của Lybia đã từ chức và đứng về phía dân chúng, đại sứ Lybia ở Hoa Kỳ, ở Indonesia, và tại Liên Hiệp Quốc ở NewYork đã quay lưng lại với Gaddafi, và kêu gọi Liên Hiệp Quốc can thiệp để dân chúng khỏi bị tấn công. Bộ Trưởng Nội Vụ, Bộ Trưởng Tư pháp cũng từ chức và ủng hộ dân chúng. Cả thế giới lên án Gaddafi khiến hắn ta chỉ trông cậy vào lính đánh thuê, một sự nhục nhả cho bản thân ông ta. Tin mới nhứt cho hay quân đội Lybia đang giao tranh với quân lính đánh thuê bảo vệ Gaddafi.

    Tại Hoa Lục đã có một bài hiệu triệu mà cho đến lúc này vẫn chưa biết ai là tác giả, tuy mọi người đều cho rằng đây là tác phẫm của Vương Ðán, một lãnh tụ sinh viên sống sót trong biến cố Thiên An Môn. Lời lẽ của bản hiệu triệu rất súc tích, thuyết phục và có những câu: “Thậm chí bạn chỉ là người đứng xem. Ngay từ giây phút này, bạn và tôi đều là người Trung Quốc. Bạn và tôi đối với tương lai đều là những người Trung Quốc có ước mơ. Mỗi chúng ta đều có trách nhiệm với tương lai vì con cháu của chúng ta sau này” (Trích bản dịch của Trần Ðông Ðức). Bản hiệu triệu còn chỉ ra những địa điểm tập họp, gần như khắp Hoa Lục. Vì bản hiệu triệu này mà Trung Cộng rất lo sợ. Cầu chúc cho dân tộc Trung Hoa bén lửa cách mạng Hoa Lài, cho dân Hoa Lục sớm “chấm dứt chuyên chính độc đảng – trả quyền báo chí – tự do thông tin – tự do muôn năm – dân chủ muôn năm” như họ ước mong!

    Còn Việt Nam ta bao giờ?

    Tình thế đã chín muồi, đã khẫn cấp, không còn có thể chần chờ. Người Việt Nam ta trãi qua một lịch sử dài không hề lùi bước trước gian nguy. Thời quân Minh đô hộ, phải xuống biển mò ngọc trai, lên rừng kiếm ngà voi, rốt cuộc cha ông chúng ta cũng nổi lên đánh đuổi thực dân Tàu về nước. Chúng ta cũng không thể ngồi yên, chúng ta cũng có trách nhiệm tương lai và vì con cháu chúng ta sau này.

    Một triệu ba trăm ngàn gia đình dân oan đã bao nhiêu lần biểu tình liên tục để đòi lại đất đai, biết bao nhiêu người đã bị tù đày rồi, biết bao nhiêu tài nguyên thiên nhiên đã bị bán cho ngoại quốc, biết bao nhiêu hành động phản quốc của Việt Cộng, biết bao nhiêu bất công đã xảy ra, bao nhiêu đàn áp trước mắt mọi người hàng ngày, không có nước nào mà dân chỉ quên không đội nón an toàn khi lái xe mà bị đánh đến chết một cách vô tội vạ, không có dân tộc nào nhục nhả cho bằng dân Việt Nam bị coi như súc vật, bị đặt vào tủ kính để cho khách mua, biết bao nhiêu phụ nữ chết dần mòn ở các động mãi dâm tại Ðài Loan, Ðại Hàn, Căm Bốt, Thái Lan, Mã Lai, Singapor v.v… Hãy cứu lấy dân tộc khỏi tay bạo quyền Cộng Sản Việt Nam, hãy cứu lấy tổ quốc khỏi bị biến thành tỉnh, huyện của Trung Cộng. Hãy sẵn sàng hy sinh vì tổ quốc.

    Bối cảnh Việt Nam hôm nay còn có nhiều lợi thế hơn là Ai Cập, Tunisia, và nhất là Lybia.

    Xin đừng nghe những tên tay sai Việt Cộng rung cây nhát khỉ, nào là nếu xảy ra biểu tình lật đổ; Việt Cộng sẽ kêu cứu Trung Cộng như Lê Chiêu Thống ngày xưa. Bộ Ðội ngày nay cũng đã từng đánh nhau với quân Trung Cộng khi Trung Cộng tấn công 6 tỉnh miền Bắc. Nếu Việt Cộng kêu cứu Trung Cộng thì chắc chắn chúng không được may mắn như Lê Chiêu Thống, vì chính Bộ Ðội của chúng sẽ giết chúng và sẽ chận quân Trung Cộng. Việt Cộng có ngu thì cũng phải biết điều đó. Trung Cộng có muốn nuốt chửng Việt Nam cũng không dám lợi dụng lúc này để đối đầu với Bộ Ðội và toàn dân Việt Nam, chúng không thể bị cầm chân tại Việt Nam để dân chúng Trung Cộng lợi dụng thời cơ mà lật đổ chúng. Chúng không thể chịu đựng một sự trừng phạt cấm vận trong khi xuất cảng sản phẫm là lẽ sống của chúng, nhập cảng nhiên liệu nhất là dầu hỏa như là máu nuôi cơ thể kỹ nghệ của chúng. Sợ Trung Cộng đưa quân qua đàn áp dân chúng Việt Nam chỉ là con ngáo ộp do tay sai Việt Cộng rung cây nhát khỉ mà thôi.

    Nhiều người cũng lo sợ Bộ Ðội sẽ “trung với Ðảng” mà bảo vệ chúng, tàn sát dân lành. Chỉ có lính đánh thuê mới làm chuyện đó giúp Gaddafi, mà rồi chắc chắn Gaddafi cũng sẽ không giữ nỗi mạng sống của hắn ta. Trong bài trước tôi đã trình bày, 99% những cán bộ Việt Cộng từ Bộ Chính Trị, Trung Ương Ðảng cho đến cấp tỉnh, cấp huyện khi đã về hưu đều thú nhận đảng Cộng Sản hại dân, hại nước. Hai cuộc chiến diễn ra là tội ác tày trời của Cộng Sản mà họ là kẻ đã nhúng tay vào. Suy ra, trong hàng ngũ Cộng Sản đương quyền chắc chắn cũng có cùng nhận định như vậy, chẳng qua là vì vật chất tiền tài làm lu mờ lương tâm con người để cho lòng lang dạ thú khống chế. Một khi thấy nguy cơ thất bại tất cả những kẻ đương quyền chắc chắn phải thức thời mà thần phục nhân dân.

    Thành phần dân chúng hôm nay, 90% đã có nhận định rõ ràng về bản chất của Cộng Sản, lâu nay chỉ chực chờ cơ hội để bùng lên. Thanh niên sinh viên học sinh đã sẵn sàng.

    Hỡi những ai còn thờ ơ với lòng khát khao tự do dân chủ của toàn dân, hãy mạnh dạn đứng lên.

    Vua Bảo Ðại, một vị vua nổi tiếng là “con cưng của Pháp” còn biết nói một câu thà làm dân một nước độc lập còn hơn làm vua một nước nô lệ. Những bậc tu trì, những nhà “cách mạng lão thành” v.v… hãy nói lên một tiếng nói “nghe được”, thà chung chịu khỗ cực cùng dân chúng hơn là vinh thân phì gia mà phải phục vụ ngoại bang, giúp chúng dâng đất dâng biển cho Trung Cộng. Xin các Hồng Y, Giám Mục, Linh Mục Công Giáo hãy nhớ Cộng Sản là tam vô, thà quý vị phải đi xe đạp, phải bị những kẻ mặt người dạ thú khinh chê nhưng vẫn giữ lấy giềng mối của Ðạo, ngẩng cao đầu với con chiên, chứ không thể vì tự do ra hải ngoại, ngồi xe sang trọng với bảng số “chính quyền” và những bỗng lộc cá nhân mà bán dần giáo lý cho Việt Cộng. Hôm nay, trước ngọn lửa cách mạng toàn cầu, nhân dân khắp nơi đang vì công lý, vì bác ái, công bình mà lật đổ các chế độ độc tài đảng trị, xin quý vị hãy nghĩ lại. Con chiên thế kỷ 21 của Thiên niên kỷ thứ 3 khác xa với con chiên ngày trước. Họ đang nhìn quý vị với con mắt đau xót cho Giáo Hội chứ không phải họ nhìn quý vị như những thánh sống, như những đấng chăn chiên đích thật đâu. Họ nhìn quý vị như là người chăn chiên thuê vì biết bao nhiêu lần quý vị bỏ chiên để chạy lấy mình, hơn thế nữa, bỏ chiên bỏ giáo lý cho Việt Cộng để mình vinh thân phì da (không phải gia). Ðây là lúc xin quý vị nghĩ lại, hãy ra giảng công bình, bác ái và cùng con chiên thực hiện. Cuộc cách mạng dân tộc gần kề, xin quý vị lãnh đạo tinh thần, tôn giáo đứng lên rời khỏi quyền lực của Việt Cộng ban cấp mà đến với con chiên, đến với công bình bác ái, với tự do dân chủ là chính Chúa mà quý vị phải phục vụ.

    Hoàn cảnh mỗi quốc gia một khác, cách mạng Việt Nam cũng khác với cách mạng các nước. Cách mạng Việt Nam phải đòi hỏi, bặt buộc Việt Cộng phải làm những điều cụ thể mà trước tiên là phải trả tự do cho tất cả tù chính trị, tù lương tâm, phải sửa đổi hiến pháp tính ngày chứ không thể trì hoản, phải trả quyền tư hữu cho tất cả tôn giáo, phải để tôn giáo tự do hành đạo, đào tạo, bổ nhiệm, dẹp bỏ lập tức những cái gọi là “quản chế, quản thúc các vị tu hành”, phải dẹp bỏ chế độ cai trị song hành Ðảng và Nhà Nước, Ðảng Cộng Sản phải lập tức xé bỏ lá cờ máu do Trung Cộng ban phát cho hợp với “tỉnh quỷ” của chúng, hạ bệ tất cả tượng Lenin, Hồ Chí Minh và dẹp ngay xác tên Hồ Chí Minh ở Ba Ðình. Việt Cộng và tay sai sẽ thoái thác, nhưng còn để tên Hồ Chí Minh tại chỗ là tượng trưng cho quyền lực tội ác. Dẹp bỏ cái xác phản quốc đó sẽ làm cho lòng những tên Việt Cộng rời bỏ chủ nghĩa, đánh dấu một sự đầu hàng toàn diện về tinh thần. Nhất là lập tức thay thế những kẻ dính líu đến tham nhũng, lạm quyền và dâm ô. Chúng ta phải lật đổ một tập đoàn gian ác chứ không phải một tên như Mubarak hay Gaddafi. Còn nhiều nữa nhưng những cái cần thiết phải lập tức dẹp bỏ những gì tượng trưng cho quyền lực Cộng Sản.

    Ðể đi vào thực hành, xin các bloggers trong nước cùng ấn định ngày giờ, địa điểm, các khẩu hiệu v.v.. để cùng nhất tề đứng lên lật đổ chế độ súc vật làm người. Cuộc cách mạng càng sớm càng tốt, càng mau thoát khỏi ngục tù Cộng Sản.

    Lê Văn Ấn

    Loi keu goi : Tong noi day xuong’ duong` ngay` 30/04/2011

  5. nong thi xuan Says:

    Công nhân viên kêu gọi biểu tình ngày 30/04/2011 Lúc 10 AM

    Cách mạng hoa Lài Việt Nam và các thành thị tập hội địa điểm .

    Dù bạn là người có căn hộ bị dỡ bỏ, dân oan khiếu kiện,công nhân viên trong các công ty nhà nước hoặc tư nhân hay công nhân viên thuê chung căn phòng, nhân dân lao động, nông dân bị cướp đạt đất đai,cựu chiến sỹ,nhà lão thành cách mạng,nhà giáo dạy tư,công nhân,nhân viên thâm niên của các hãng xưởng vừa bị phá sản,hay công nhân viên đang xin việc làm.

    Dù bạn là người từng ký tên trong khối 8406 , người tu hành bị cấm đoán không được nhà nước Việt Nam cấp giấy phép hay đảng viên cộng sản,nhân sĩ,chiến sĩ các đảng phái dân chủ hoặc những blogger yêu lý tưởng tự do,sinh viên ,học sinh hoặc những người dân lao động bình thường yêu chuộng công lý,công bằng,bác ái.

    Thậm chí bạn chỉ là người đứng xem.Ngay từ phút giây này,bạn và tôi đều là người Việt Nam.Bạn và tôi đối với tương lai là những người Việt Nam có ước mơ.Mỗi chúng ta đều có trách nhiệm và bổn phận với con cháu chúng ta sau này.

    Chúng ta chỉ cần đi đến một địa điểm đã định trước, xa xa nhìn xem, chầm chậm tuỳ chân, thuận thế mà làm, dũng cảm mà hô lên những khẩu hiệu. Có lẽ, lịch sử từ thời khắc này bắt đầu lay chuyển.

    Hãy cùng nhau đến, tất cả đều là anh chị em, hãy cùng kề vai tương trợ. Nếu lỡ phát sinh nên cảnh những người tham dự có hành động bất lương xin hãy ứng xử hết sức nhẫn nại,văn minh xin sự ủng hộ của người qua đường. Sau khi tụ tập kết thúc, đừng để lại rác. Người Việt Nam có tố chất cao, có điều kiện để truy cầu tự do dân chủ.

    Nếu như lần chiêu tập này tại các đô thị chưa được thành công, thì có thể vào mỗi Chủ Nhật vào lúc 10 giờ sáng sẽ tiếp tục cuộc hành trình. Kiên trì sẽ dẫn đến thắng lợi.

    Thống nhất về các khẩu hiệu:

    ***Chúng tôi cần lương thực giá rẻ
    ***Chúng tôi cần việc làm
    ***Chúng tôi cần chốn ở
    ***Chúng tôi cần xăng,điện,hơi đốt giá rẻ
    ***Chúng tôi cần an toàn giao thông.
    ***Chúng tôi cần môi truưòng trong sạch.
    ***Chúng tôi cần được chăm sóc y tế giá rẻ
    *Chúng tôi cần công bình
    *Chúng tôi cần công nghĩa
    *Bảo vệ quyền tư hữu tài sản
    *Duy trì độc lập tư pháp
    *Vận động cải cách chính trị
    *Trả quyền báo chí
    *Tự do thông tin
    *Tự do muôn năm
    *Dân chủ muôn năm.
    Thời Gian

    10:00 Giờ sáng, ngày 30/04/2011

    Địa điểm:
    1) Các Chùa -nhà thờ- nơi thờ phụng(Tin Lành,PGHH,Cao Đài)
    2) Công viên lớn trong đô thị-thành phố.
    3) Các siêu thị lớn đông người.

    4) Tại Sài Gòn:

    Nhà thờ Đức Bà-Dòng Chuá cứu thế-Chùa Vĩnh Nghiêm và các chùa ở trong thành phố,khu vực chợ Bến Thành.

    5) Tại Hà Nội:

    Các chùa trong thủ đô

    Khu vực vườn hoa Mai Xuân Thưởng-Cầu Giấy.

    Nhà thờ Thái Hà -Toà khâm sứ Hà Nội

    6) Tại Huế:

    Các chùa trong thành phố -Nhà thờ chánh toà Phú Cam.

    Sài Gòn ngày 28 tháng 02 năm 2011.

    Chào đoàn kết & chiến thắng
    * Nguyễn Văn Minh công nhân xây dựng

    * Trương Thị Tuyết công nhân may
    * Trần Kinh Nhân thợ máy
    * Võ Thị Thu Hằng nhân viên kế toán
    * Phan Dũng sinh viên năm một ĐH KT HCM
    * Lê Anh Tuấn đang tìm việc làm.
    * Phạm Văn Tùng tài xế xe taxi TP HCM

    Xin liên hệ: nhungthienthanvodanh@…

    *** Ghi Chú: Các bạn tiếp tay chúng tôi(những người trẻ yêu nước )phổ biến rộng rãi trên các FB,TWITTER,mạng lưới toàn cầu….v…v…..

    *** Xin đồng bào hải ngoại biểu tình yểm trợ chúng tôi .

    Loi keu goi: Tong noi day xuong’ duong` ngay` 30/04/2011

  6. nong thi xuan Says:

    Thư gởi qúy anh chị em Công an, Bộ đội, các Cán bộ, Quan chức đang làm việc cho chế độ CS:

    Kính thưa qúy anh chị em,

    Trước trào lưu đòi tự do dân chủ đang xảy ra trên toàn thế giới, người dân của nước Tunisia và Ai Cập đã cùng đứng lên biểu tình lật đổ chế độ độc tài Ben Ali (23 năm) và Hosni Mubarak (30 năm), và hiện giờ chế độ độc tài Muammar Gadhafi (42 năm) của nước Libya, chỉ còn tính từng ngày. Các quốc gia khác như Algeria, Albania, Jordan, Bahrain, Iran, Yemen, Bắc Hàn, Trung Quốc…, người dân cũng đã xuống đường biểu tình, với mục tiêu sau cùng là giật sập tất cả các chế độ độc tài. Qúy anh chị em nên nhớ cho, trào lưu này nó ảnh hưởng và làm thay đổi đến sự suy nghĩ của tất cả mọi người. Sự suy nghĩ của người dân sẽ không còn sợ hãi nữa khi xuống đường, nói chung là sẽ trưởng thành về mặt chính trị. Sự suy nghĩ của những tên cầm quyền chỉ biết lo vơ vét và trốn chạy. Trong khi đó, sự suy nghĩ của công an và bộ đội sẽ trưởng thành hơn, nghĩa là phục vụ cho dân, không phục vụ cho Đảng và Nhà nước.

    Nước Việt Nam ta, lẽ dĩ nhiên, chắc chắn chế độ độc tài CS sẽ không thể tránh khỏi sự sụp đổ. Linh với tư cách là một người Việt Nam nói những lời chân tình với qúy anh chị em. Qúy anh chị em hãy nhìn xem, ngày hôm nay, 2/3/2011, thị trường chứng khoán, Vietnam Index, chỉ số kinh tế đã bị tuột dốc một cách thảm hại, xuống thấp nhất trong 3 tháng, chỉ còn 457.83 điểm. Người dân không còn một chút tin tưởng nào với thị trường chứng khoán. Trong khi đó gía vàng đã gia tăng đến 1435 USD cho một lượng vàng 9999 theo thị trường thế giới. Hiện tại, gía cả đã tăng vọt một cách khủng khiếp theo sự lên gía của xăng và điện, trong khi đó đồng lương của người dân không thay đổi. Hàng triệu người dân đã lâm vào cảnh túng thiếu, người người ta thán ở khắp mọi nơi, ai cũng muốn rút tiền ra khỏi ngân hàng vì để tiền trong đó không có lợi, khi đồng tiền cứ tiếp tục bị phá giá theo mức lạm phát. Đây rõ ràng là triệu chứng sắp sụp đổ của một chế độ, một khi nền kinh tế bị sụp đổ. Rõ ràng Nhà nước đã khánh tận khi không có đủ 60 triệu USD để trả cho Credit Suisse, chủ nợ của Vinashin. Cũng trong ngày hôm nay, Tổng Biên Tập của báo VietNamNet, ông Nguyễn Anh Tuấn đã nộp đơn lên Bộ Thông Tin và Truyền Thông để xin từ chức. Đây là việc làm vô cùng khôn ngoan của ông Nguyễn Anh Tuấn, vì hơn ai hết, ông Tuấn đã biết rõ, chế độ độc tài này, trước sau cũng bị sụp đổ. Đã đến lúc qúy anh chị em phải nắm bắt được sự sụp đổ tất yếu này.

    Người ta biết chắc chắn giờ thứ 25 sẽ xảy ra, nhưng không biết khi nào, chỉ biết nó rất cận kề. Đã đến lúc, qúy anh chị em phải dứt khoát đứng về phía người dân, chĩa mũi súng về phía Đảng và Nhà nước. Đã đến lúc qúy anh chị em phải rời bỏ nhiệm sở, hay từ nhiệm như trường hợp ông Nguyễn Anh Tuấn. Đã đến lúc qúy anh chị em phải biết chuộc lại lỗi lầm của mình bằng cách hỗ trợ cho những cuộc xuống đường, biểu tình. Đừng qúa trễ, để qúy anh chị em trở thành kẻ thù của toàn dân. Những tên cầm quyền hiện tại, hầu hết đã đưa vợ con qua sống bên Mỹ, qua bên Âu Châu, và tìm mọi cách để chuyển tiền ra ngoài. Bọn chúng đã biết rõ, số phận của chúng sắp chấm dứt, nên đã tính trước việc chạy trốn như những con chuột, sau khi đã biển thủ được một số tiền bạc. Tại sao qúy anh chị em phải lo phục vụ cho bọn chuột, phản dân hại nước này, trong khi chính bọn chúng đang tìm mọi cách trốn chạy?

    Qúy anh chị em phải hiểu, mình là người Việt Nam, mang giòng máu Việt Nam bất khuất, qúy anh chị em có chấp nhận Việt Nam phải chịu lệ thuộc vào sự cai trị của Tàu Cộng, khi ngư dân của chúng ta bị giết, bị bắt đòi tiền chuộc, bi đâm bể ghe, bị cướp cá, bị cướp đi những ngư cụ… Ải Nam Quan giờ ở đâu rồi, hơn phân nửa Thác Bản Giốc đã mất, Bãi Tục Lãm, Núi Đất (Lão Sơn), Hoàng Sa và Trường Sa của ta, nay đâu rồi? Muốn giải quyết vấn nạn Tàu thuộc này, chỉ còn một cách là giao quyền tự quyết vào tay dân, mới tạo được thế đoàn kết toàn dân. Có đoàn kết toàn dân, chúng ta sẽ giải quyết được vấn nạn Tàu thuộc, như cha ông chúng ta đã từng tránh được nạn Tàu thuộc từ hàng ngàn năm qua.

    Tổng Nổi Dậy xuống đường biểu tình bà con ơi.

    Kính chào qúy anh chị em,

    Ngày 2 tháng 3 năm 2011
    Mylinhng@aol.com
    http://mylinhng.wordpress.com

    Loi keu goi: Tong noi day xuong’ duong` ngay` 30/04/2011

  7. nong thi xuan Says:

    Hỏi tội ác 14 người trong bộ Chính trị đảng cộng sản Việt Nam và các tiền nhiệm:

    Bác sỹ Nguyển đan Quế, linh mục Nguyển văn Lý và nhiều cá nhân khác vì đấu tranh cho lẻ phải con người, vì lý tưởng tự do, nhân đạo mà bị tù nhiều lần, mất đi tự do cho đời riêng của họ. Họ là những anh hùng đáng tên đáng tuổi. Họ đã giết chết người Việt Nam nào chưa? bóp nghẹt tự do của người Việt Nam nào chưa? Họ đã xúc phạm đến danh dự một tầng lớp người Việt nam nào chưa? Xin thưa – Không bao giờ. Bộ chính trị đảng cộng sản Việt Nam và các tiền nhiệm thì đã và đang có làm tất cả điều đã dẩn ở trên. Thực vậy, chính cộng sản Việt Nam do bộ chính trị và các tiền nhiệm đã chỉ đạo qua các lần cải cách ruộng đất, đánh đổ tư bản mại sản, tập trung học tập cải tạo, cướp đất đai của nhân dân, dựa trên cái mà được gọi là bạo lực cách mạng đưa đến bao nhiêu gia đình đã lâm vào cảnh ly tan, đau thương,, chết chóc. Trong tay người dân không có một tất sắt! Như thế thì ai sẻ xử tội đây?
    Bao nhiêu nhân tài phía Bắc trong địa ngục cộng sản sau 1954 đã mỏi mòn kiệt quệ từ đời sống vật chất đến tinh thần và họ chết đi trong âm thầm quên lảng. Một thế hệ đáng giá. (bị VC gọi là bọn tề ngụy) đã biến mất.
    Bao nhiêu người dân vô tội bị giết và vùi trong những nấm mồ tập thể vào tết Mậu Thân 1968? Bộ chính trị đảng cộng sản Việt Nam và các tiền nhiệm còn nhớ hay đã quên?
    Bao nhiêu nhân tài, tài nguyên quốc gia ở phía Nam phải điêu đứng sau 1975 trong các trại tù cải tạo. Vì lý do gì sau 35 năm vẩn còn tồn tại tù cải tạo. Họ theo chủ nghỉa gì, theo Mỷ, theo Tàu hay theo Nga mà phải cải tạo đến mức như vậy? Sự tàn ác, vô lương tâm, dả man đến mức như thế của cộng sản Việt Nam, chính xác là bộ chính trị đảng cộng sản Việt Nam các tiền nhiệm là không thể tha thứ được! Bàn án để kết tội TWDCSVN sẻ được viết sớm, công bố trước quần chúng và án sẻ thi hành.
    Nhân tiện, ở Việt Nam bộ nào cũng có bộ trưởng mà Bộ chính trị đảng cộng sản Việt Nam thì không có bộ trưởng. Có lẻ vì lý do thấp hơn các bộ khác mà không có bộ trưởng.. Đúng thế thì, đó là bô thấp hay nói chính xác hơn Bộ chính trị đảng cộng sản Việt Nam là bộ hạ. Mười bốn người trong bô hạ có tên sau đây : Nguyễn Phú Trọng, Trương Tấn Sang, Phùng Quang Thanh, Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Sinh Hùng, Lê Hồng Anh, Lê Thanh Hải, Tô Huy Rứa, Phạm Quang Nghị, Trần Đại Quang, Tòng Thị Phóng, Ngô Văn Dụ, Đinh Thế Huynh và Nguyễn Xuân Phúc và tất cả các tiền nhiệm nên chuẩn bị câu trả lời trước quốc dân đồng bào Việt Nam về số mạng chính trị của mình. Vì như thế, nếu nhân dân cả nước có nguyện vọng gì, thì số phận mười bốn người trong bô chính tri sẻ được đáp ứng theo đúng quyết định của chính đại đa số nhân dân mà họ đang đè đầu cởi cổ.
    Chỉ có một cái quyền tư do cơ bản nhất của nhân dân mà bộ chính trị đảng cộng sản Việt Nam các tiền nhiệm qua các thời kỳ mà không biết tôn trọng, thì còn tôn trọng cái gì? Lảnh thổ quốc gia cũng đem bán đi cho Tàu cộng thì bảo vệ cho ai? Thực ra, bộ chính trị đảng cộng sản Việt Nam các tiền nhiệm chỉ đơn thuần là quân bán nước. Chính xác như thế. Nhân dân và quần chúng nào sẻ tôn trọng bộ chính trị đảng cộng sản Việt Nam? Hảy chờ khi tình hình chính trị đất nước thay đổi! Chỉ mới đây thôi, Nông đức Mạnh tuyên bố một cách khẳng định vẩn đi theo con đường tiến lên xả hội chủ nghỉa. Đây là một câu nói nhức nhối đánh thẳng vào lương tri của trí thức quốc nội và hải ngoại. Nhiều hành vi tương tự như thế kể không xiết. Vì nòng súng, vì đe dọa khủng bố, vì côn đồ công an (quần chúng tự phát) dân phải im lặng. Nhưng sẻ không im lặng mải mải như thế. Tức nước sẻ vở bờ.
    Đinh thế Huynh? Nên quay trở về với chính lý trí của mình, Đừng công bố những câu mất lương tri, vì qua những câu phát biểu mới đây khi mới được vào bộ chính trị, chỉ làm thêm buồn lòng dân mình và tự hại tư cách chính mình..
    Nay ví dụ bỏ tù (cất vào kho) Nông Đức Mạnh, Nguyển Phú Trọng Nguyển tấn Dủng vì tội cố bám vào cái chủ nghỉa cộng sản nguy hiểm, thì điều gì sẻ xảy ra? Nhân dân Việt Nam sẻ rất mừng. Dân Việt sẻ hân hoan và người Việt tha hương khắp nơi trên thế giới sẻ trở về Việt Nam để làm ấm lại tình tự của dân tộc.
    Cho đến bây giờ người đáng đem ra trước nhân dân để hỏi tội, đó là Đổ Mười và các cộng sự. Đây là những thủ phạm chính trị mà trong bước ngoặc lịch sử, qua sự kiện hệ thống cộng sản sụp đổ khắp nơi trên thế giới vẩn cố bám lấy cái chủ nghỉa sai bét của Marx và Lenin . Vì những thủ phạm chính trị này đã tạo thêm vào sự tụt hậu thấy rỏ của đất nước mình. Áp dụng đường lối xả hội chủ nghỉa là nguyên nhân gây ra cái hậu quả hảm tài cho dân tộc và sự tụt hậu của đất nước bị kéo dài là do bộ chính trị đảng cộng sản Việt Nam các tiền nhiệm, Đổ Mười và đổng sự theo liếm vết chân hà khắc và đầy thủ đoạn của Tàu cộng ( danh từ theo miền Nam) , (bọn bành trướng Bắc Kinh – theo danh từ đã ghi trong hiến pháp Việt cọng) phải chịu trách nhiệm trước công lý.
    Vì sao ngày xưa hệ thống tuyên truyền Hà Nội thường gọi bọn Mỷ Thiệu? Thông thường thì ngôn ngử đề cập đến Tổng thống Việt Nam Cộng Hòa là thằng Diệm, thằng Thiệu và bây giờ thì nhân dân nên gơi 14 người trong bộ chính trị là gì? Có một cách gọi theo đúng nguyện vọng của nhân dân Việt Nam, đó là những tội đồ của dân tộc.
    Những người có lý tưởng dân tộc họ có ý tự trọng và có văn hóa nhiều hơn những người cộng sản điên rồ cuồng tín, kém văn hóa qua cái lối gọi danh như vậy. Một phần vì họ bị nhồi sọ qua học tập chính trị và trở thành thói quen cho đến bây giờ. Phần còn lại tự những người cuồng tín điên rồ này đã tự thể hiên họ là như thế. Một phần khác, khả năng tư duy của họ chỉ dựa trên những thông tin đơn thuần một chiều. Những thông tin mà họ nhận được luôn luôn bị uốn méo. Họ sai chỉ vì họ chỉ là nạn nhân của sư đầu độc tư tưởng, chỉ biết Bác và Đảng, không thể biết dân chủ là gì. Không thể trách họ được.
    Kẻ thù của bộ chính trị TWDCSVN là đa nguyên đa đảng, là tự do ngôn luận, là tự do internet, là dân chủ thực sự. Trong bài viết này, kẻ thù của bộ chính trị TWDCSVN có thêm con cháu của ông Đinh Công Tráng, Chiến lủy có tên Ba Đình, một căn cứ quân sự của nghỉa binh chống thực dân, nhìn lại để tự hào của chính nghỉa dân tộc. Vì bộ chính trị đảng cộng sản Việt Nam không có chính nghỉa dân tộc, nên họ được khuyên là nên tham khảo ý kiến các sử gia hiện thời để xử dụng từ Ba Đình được chuẩn hơn.
    Tác phong của Hồ chí Minh mà cái xác ướp đang ở Ba Đình, đã được Dương thu Hương miêu tả con người thật của Hồ Chí Minh. Qua đó, ngòi bút của tác đã lưu lai những hành vi tội ác của Hồ chí Minh để lịch sử phán xét . Tương tự như thế, cái tư tưởng Hồ chí Minh cũng sẻ có một giá trị lịch sử đen tối như thế mà thôi. Đó là biểu tượng sự tới bến của tội ác! Và bộ chính trị đảng cộng sản Việt nam ra lịnh các đảng viên nghiên cứu học tập tư tưởng Hồ chí Minh cũng là sự thể hiên đầy đủ cái biểu tượng tới bến của tội ác!
    Vậy bây giờ 14 người trong bộ chính trị đảng cộng sản Việt Nam sẻ trả lời trước nhân dân như thế nào về cái đường lối chính trị thất nhân tâm đang tác hại trên lảnh thổ Việt Nam và cả một cộng đồng người Việt ly hương? Trả lời như thế nào? Trả lời như thế nào? Trả lời như thế nào? về cảnh đời cơ cực túng thiếu của hàng chục triệu công nhân viên chức và quân đội với lương chưa vượt qua mức 200.00 USD một tháng? Trả lời như thế nào trong thời kỳ pháp đô hộ, người Việt Nam vẩn có tư do báo chí, ngôn luận.. Miền Nam Việt Nam vẩn có những tự do về quyền cơ bản của mổi con người. Vẩn hiên ngang bảo vệ Hoàng Sa và Trường Sa. Miền Nam đã quyết tâm bảo vệ tài nguyên khoáng sản quốc gia, điển hình là những túi dầu ở phía Nam. Rồi hình ảnh kinh tế của miền Nam trước 1975 so với kinh tế hứa hẹn của thiên đường xả hội chủ nghỉa miền Bắc ra sao?. Bao nhiêu người chỉ vì nghe và hát nhạc vàng mà phải bị rủ tù? Tội gì mà quái đản đến thế? Vậy văn nghệ sỹ sẻ tính chuyện với bộ chính trị đảng cộng sản Việt Nam sao đây?
    Nên nhớ một điều, trước sự phát triển hàng loạt của máy móc với kỷ thuật tinh xảo, với sự phục vụ của điện toán hổ trợ thiết kế, hổ trợ cơ khí ( CAD/CAM) nhờ đó hàng hóa trở nên đa dạng và giá thành phẩm rẻ. Nhất là về hàng điện tử càng ngày càng rẻ hơn và tốt hơn. Do vậy, không phải do thiên tài lảnh đạo của đảng mà có. Và cũng đừng quên là, hàng hóa tiêu dùng của dân mình trong nước, nhìn chung còn kém xa nhiều nơi trên thế giới về chất lượng và tính hiệu quả. Vì đâu? Trả lời: Đó là hệ quả của sự tụt hậu do bộ chính trị đảng cộng sản Việt Nam các tiền nhiệm gây ra trong thời kỳ được gọi là quá độ.
    Hình ảnh sẻ đến gần nhất: Trước trào lưu tự nhiên của xả hội, nói như theo tuyên truyền của cộng sản, thì ở đâu có áp bức bóc lột thì ở đó có đấu tranh. Ở Việt Nam bây giờ thì sự cướp bóc hà hiếp quần chúng nhân dân đang xảy ra trên cả nước, xảy ra như cơm bửa, khắp cả ba miền của tổ quốc. Do vậy sự đấu tranh của đồng bào khắp ba miền trên lảnh thổ Việt Nam để nói lên sự ất uất của mình là điều phải đến, phải xảy ra, sự tất yếu!. Cuộc biểu tình khi mà nhân dân không còn biết sợ bọn công an (chỉ biết có đảng có mình) . Thì khi đó số phận của 14 người trong bộ chính trị đảng cộng sản Việt Nam và các tiền nhiệm sẻ như thế nào? Lịch sử tự nó đã khẳng định về số phận của bộ chính trị đảng cộng sản Việt Nam và các tiền nhiệm, như lịch sử đã chứng tỏ trong quá khứ ở các nước cộng sản khác trên thế giới.
    Thế chiến lược về măt tâm lý chính trị của Hoa Kỳ đã cộng hưởng một cách tuyệt vời trong nhiều năm gần đây với biến đổi kinh tế thế giới cùng với khoảng thời gian mà hệ thống cộng sản trên thế giới tự tan rả. Thêm vào đó những kỷ thuật quân sự về chiến tranh cũng đang ở mức thượng đẳng. Cứ nghiêm cái điển hình cùa nước Lybia thì rỏ. Từ điểm này bộ chính trị đảng cộng sản Việt Nam nên thức thời, trả lại đất nước cho nhân dân. Đất nước Việt Nam nên có hai đảng chính: Cộng Hòa và Dân chủ cùng với những đảng phái chính trị khác để xây dưng đất nước, chấn hưng kinh tế và hội nhâp công đồng quốc tế một cách độc lập. Trong quá trình độc đảng lảnh đao, bộ chính trị đảng cộng sản Việt Nam đã đưa tài nguyên và kinh tế của đất nước gần đến làng Sơn Trạch ( sạch trơn) và lòng tin của nhân dân vào chổ Bác Mẩn ( bất mản)
    Nói tóm lại, bộ chính trị đảng cộng sản Việt Nam các tiền nhiệm chính là nguồn gốc của mọi nổi nhiêu khê, thê thảm khốc liệt cho người Việt Nam. Do vậy, có thể kết luận như thế này: bộ chính trị đảng cộng sản Việt Nam và các tiền nhiệm là tội đồ đích thực của nhân dân Việt Nam. Vắn tắt là bọn tội đồ của dân tộc. Anh sáng của nhân bản, văn minh sẻ soi rỏ tội ác của bộ chính trị đảng cộng sản Việt Nam các tiền nhiệm một cách minh bạch. Đảng tử án tồn, Hồ chí Minh tử, án vẩn còn. Nên trả lại nhà thờ anh hùng Đinh công Tráng và dời xác Hồ chí Minh về đụn cát thôn Tương Trợ, xả Hưng Thủy, huyên Lệ Thủy, tỉnh Quảng Bình. Để Hồ chí Minh có cơ hội học hỏi thêm từ anh hùng Đinh công Tráng.

    T U Đ C S V N @ USA
    Phone: 770-778-7111
    Email address: linecurve@netscape.net

    Loi keu goi: Tong noi day xuong’ duong` ngay` 30/04/2011

  8. nong thi xuan Says:

    Tuổi trẻ trong nước phát động CUỘC CÁCH MẠNG HOA SEN :

    SINH VIÊN TÒAN QUỐC THỰC HIỆN CUỘC CÁCH MẠNG HOA SEN

    Kính thưa đồng bào,

    Sau nhiều ngày nghiên cứu các cuộc đấu tranh thành công ở Tunisia và Ai Cập chính là sự quyết tâm của nhân dân và tận dụng tối đa 2 phương tiện hữu hiệu nhất là cell phone và internet (email, blogs, facebook…) . Đồng thời qua truyền thông báo chí và các cuộc trao đổi với các quí vị ở hải ngoại đã ủng hộ và cung cấp lượng thông tin rất có giá trị. Chúng tôi cũng đã dùng 2 phương tiện là cell phone và internet để trao đổi từ khắp tỉnh thành Việt Nam để chuẩn bị cho cuộc đấu tranh sắp tới.

    Cuộc đấu tranh này mệnh danh là cuộc cách mạng Hoa Sen.

    ” Trong đầm gì đẹp bằng sen
    Lá xanh bông trắng lại chen nhị vàng
    Nhị vàng bông trắng lá xanh
    Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn”.

    Sống và lớn trong chế độ cộng sản nhưng không bị cộng sản đầu độc. Mà chúng tôi muốn sống Tự Do. Đó là khát vọng Tự Do của toàn dân Việt Nam.

    Đảng và nhà cầm quyền CSVN đã báo động và đang ráo riết tìm cách điều tra để tiêu diệt mầm mống đấu tranh Tự Do Dân Chủ. Đảng CSVN hoang man lo sợ “hương thơm hoa lài” nên đã bắt đầu hành động là bao vây nhà và bắt giam các chiến sĩ đấu tranh dân chủ, trấn áp tinh thần và gây nhiều khó khăn để cho các chiến sĩ dân chủ không còn tinh thần và khả năng ủng hộ tham gia hay tổ chức xuống đường biểu tình. Nhưng chúng tôi tin rằng các chiến sĩ dân chủ sẽ giữ vững tinh thần và không lùi dù chỉ là lùi một bước trước cường quyền gian ác CSVN. Một người bị bắt thì có hàng trăm, hàng ngàn người tiếp tục đứng lên… vì khát vọng Tự Do. Ngay cả khi chúng tôi bị bắt thì hàng vạn vạn thanh niên khác cũng sẽ tiếp tục đứng lên…

    Đảng CSVN đã thiếu một món nợ là một câu trả lời với Tuổi Trẻ Việt Nam khi chúng tôi xuống đường biểu tình chống Trung Cộng (Tàu phù) xâm chiếm Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam thì đảng CSVN ra lệnh công an ngăn cản và đàn áp. Cho dù hiện nay những khẩu hiệu TS. HS là của VN cũng bị công an CSVN bắt bớ giam cầm chỉ vì lòng yêu thương đất nước Việt đã bị bọn Trung Cộng (Tàu Phù) xâm chiếm. Tại sao tuổi trẻ Việt Nam biểu tình chống Trung Cộng (tàu phù) xâm lưọc mà chính công an người Việt Nam lại đàn áp? Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam hay của bọn Đại Hán? Bây giờ bọn Trung Cộng (Tàu phù) lại khoanh vùng lưỡi bò chiếm luôn biển của nưóc ta. Ai bảo vệ đất nưóc khi giặc xâm chiếm tổ quốc Việt Nam? Tại sao bọn Đại Hán vào Tây Nguyên khai thác bauxite? TẠI SAO?

    Chúng tôi hoan nghênh và vô cùng xúc động khi biết đưọc đồng bào hải ngoại biểu tình biểu dương tinh thần cách mạng của nhân dân Tunisia và Ai Cập. Niềm phấn khởi cho Tuổi Trẻ Việt Nam là thấy Liên Hiệp Quốc đã lên án và trừng phạt nhà độc tài Gadhafi của Lybia đã dùng bạo lực đàn áp nhân dân đấu tranh đòi Tự Do Dân Chủ. Ngay cả Tổng Thống Obama của Hoa Kỳ cũng kêu gọi nhà độc tài Gadhafi phải ra đi. Điều này cho thấy cả thế giới đã quay lưng với các nhà nưóc cộng sản và độc tài đã chống lại nhân loại vì đàn áp dã man nhân dân đòi Tự Do.

    Ở Trung Hoa, người dân Trung Hoa cũng đã bưóc sang tuần thứ 2 trong công cuộc đấu tranh đòi Tự Do Dân Chủ. Họ bắt đầu bằng một Lời Kêu Gọi bí mật đưa lên internet và đưọc nhân dân yêu chuộng Tự Do Dân Chủ tiếp tay phổ biến rộng lan truyền khắp nưóc Trung Hoa. Hương thơm hoa lài đã toả sang Châu Á, chính vì sự lo ngại nhân dân ta đứng lên biểu tình cho nên Đảng và nhà nước CSVN đã cho lực lượng công an, Cảnh Sát Cơ Động (CSCĐ) thao dượt chống biểu tình. Chúng tôi cũng đã theo dõi các cuộc thao diễn này và rút ra những biện pháp đối phó khi bị công an đàn áp. Theo một bài báo do người nước ngoài viết được dịch sang tiếng Việt, tác giả đã phỏng vấn và được những người dân Ai Cập cho biết họ đã tự nghiên cứu, học hỏi và trang bị như thế nào để tự bảo vệ khi bị đàn áp như đội nón bảo hiểm, chuẩn bị giấy bìa cứng để chống lại đạn cao su, chanh, dấm và khăn hay vải để chống lại hơi cay… Nay chúng tôi chia sẻ với đồng bào khi xuống đưòng biểu tình:

    1. 1. Kêu gọi mọi người khi xuống đường luôn luôn đội nón an toàn (còn gọi là mũ bảo hiểm) là loại nón đội khi lái xe mô tô. Lý do: công an bắn đạn cao su hay dùng dùi cui đập vào đầu thì có nón bảo hiểm, dùng vòi rồng xịt nước thì kéo kiếng xuống không bị ngộp nước…Nên nhớ đội nón bảo hiểm là hợp pháp là đúng với luật pháp Việt Nam.

    Công an đã diễn tập chống biểu tình thì toàn dân Việt Nam cũng phải có những diễn tập tương tự để đánh giá sự phản ứng của đảng và chính quyền CSVN mà công an là một công cụ bảo vệ đảng. Chúng tôi đề nghị đồng bào mỗi sáng vẫn giữ những sinh hoạt sinh kế hàng ngày, nhưng khi đến giờ cao điểm như buổi sáng mọi người ra đưòng đi làm việc chiều đến giờ mọi người về nhà thì trong những giờ cao điểm đó tất cả mọi người cùng dùng phương tiên giao thông của mình như đi xe mô tô… và đầu đội nón bảo hiểm cùng chạy cho các ngỏ đường đều bị kẹt xe nhất là những con đưòng chính. Sau những lần diễn tập và biết những phản ứng của công an thì đến một khi ngày giờ bí mật đưọc ấn sau khi đã chuẩn bị xong thì cùng xuống đưòng ở tất cả các tỉnh thành làm kẹt tất cả các trục lộ giao thông chính tại địa phương ….

    2. 2. Sinh viên học sinh thì lúc nào cũng có tập sách, lận vào người để chống lại đạn cao su, gạch đá mà bọn công an có thể chọi, bắn vào người. Nếu đồng bào không phải là sinh viên học sinh thì nên chuẩn bị những bìa thùng carton, cắt nhỏ bằng thân thể của mình rồi gấp lại, để quấn xung quanh bụng khi cần thiết.

    3. 3. Chuẩn bị chanh, dấm và vải hay khăn tay khi bị hơi cay thì vắt chanh hay đổ dấm vào khăn hay vải rồi bịt mũi và miệng lại, đồng thời kéo cái kiếng của nón an toàn (mũ bảo hiểm) xuống để che chắn cho bớt hơi cay.

    4. 4. Dùng máy quay phim, máy chụp hình, cell phone để chụp hình, quay phim những tên công an đánh đập, đàn áp ngưòi biểu tình để đưa lên internet phổ biến khắp thế giới.

    5. 5. Khẩu hiệu nên viết trên các bìa cứng để dể cầm tay và dùng để che chắn khi bị công an bắn đạn cao su hay chọi đá, vật cứng…

    6. 6.. Chuẩn bị bao nylon, dẻ rách nếu có bao tay thì tốt và vài thùng sơn (không có sơn) có nắp đậy hay các keo thủy tinh có nắp, dây thung, dây kẽm và vài thùng nước hay chai nưóc… khi bị công an liệng lựu đạn cay thì dùng dẻ rách lượm bỏ vào thùng đổ nưóc vào rồi đậy nắp lại. Có khi dùng bao tay lượm lựu đạn cay hay khói cay liệng ngược lại bọn công an…

    7. 7. Nếu có loa phóng thanh thì dùng thay phiên để có thể có tiết kiệm pin.

    8. 8. Cần sắp xếp sự thông tin liên lạc vì khi xuống đưòng đấu tranh bất bạo động nhưng công an sẽ dùng mọi phương tiện đàn áp thì chúng sẽ đem các xe phá sóng và nghe lén đến gần khu biểu tình do đó sẽ rất khó khăn trong việc xử dụng điện thoại di động để gọi thông tin cho nhau. Bằng chứng là khi sinh viên học sinh biểu tình chúng Trung Cộng (Tàu phù) xâm lược, công an đã đem xe phá sóng và nghe lén đến gân khu biểu tình. Cần có những người tuờng thuật và thu băng sau đó cấp tốc chuyển tải lên internet toàn cầu để đồng bào ở hải ngoại tiếp tay phổ biến và vận động quốc tế.

    9. 9. Yêu cầu đồng bào ở hải ngoại đoàn kết chuẩn bị tinh thần vận động Liên Hiệp Quốc và các cường quốc Tự Do sẳn sàng can thiệp về ngoại giao khi CSVN bắt đầu đàn áp nhân dân ta giống như Lybia. Chúng tôi tin rằng Liên Hiệp Quốc và các quốc gia Tự Do nhất là Hoa Kỳ sẽ trừng phạt và can thiệp về ngoại giao quốc tế như trưòng hợp Lybia hiện nay. Cuối cùng chúng tôi tin rằng nhân dân ở Lybia sẽ đấu tranh thành công và chế độ độc tài Gadhafi phải ra đi thì nhân dân Việt Nam chúng ta đấu tranh cũng sẽ thắng lợi.

    1910. Điều nhân dân mong đợi là Quân Đội và Công An đừng nghe theo lệnh của đảng CSVN đàn áp đồng bào khao khát Tự Do mà thực sự vì quốc gia dân tộc hãy đứng về phiá nhân dân để thay đổi vận mạng của đất nưóc Việt Nam.

    1111. Cuộc đấu tranh nào cũng phải có một ban tham mưu hoạch định sách lưọc đấu tranh và tiến đến các giải pháp chính trị để duy trì an ninh trật tự xã hội lẫn kinh tế quốc gia trong giai đoạn chuyển tiếp. Do đó cần phải có hội đồng quốc dân lâm thời điều hành đất nưóc và tổ chức tổng tuyển cử.

    C 12. Cuộc đấu tranh Tự Do Dân Chủ không thể để đất nưóc hổn loạn cả về chính trị lẫn kinh tế. Yêu cầu toàn dân Việt Nam trong và ngoài nưóc cần đoàn kết và hình thành ban tham mưu chiến lưọc để đưa cuộc tranh đấu đến thành công.

    Toàn dân Việt Nam tổng nổi dây làm cuộc cách mạng Hoa Sen để cứu đất nưóc thoát khỏi ách cai trị tàn ác của đảng CSVN và nanh vuốt của Trung Cộng.

    Chúng tôi ủng hộ và hưỏng ứng Lời Kêu Gọi tổng nổi dậy đăng tại trang mạng:

    http://www.tailieubauxite.webs.com/

    Nay chúng tôi kính mong đồng bào trong và ngoài nưóc có đầy đủ phương tiện thông tin như điện thoai và internet: blogs, Facebook, email, web, … tiếp tay phổ biến thật nhanh nội dung email này vì CSVN đã bắt đầu hành động truy tìm email và phương tiện truyền thông như celll phone, internet…khi dò ra là sẽ tiến hành bắt bớ, đàn áp tiêu diệt chúng tôi.

    Sinh Viên Hanoi-Hue-Saigon và các Tỉnh Thành

    Loi keu goi: Tong noi day xuong’ duong` ngay` 30/04/2011

  9. nong thi xuan Says:

    Kính Thưa Đồng Bào Ba Miền Nam Trung Bắc Việt Nam :

    Giờ lịch sử đã điểm, một cuộc biểu tình hoành tráng, qui mô toàn quốc Việt nam sẻ trang trọng tổ chức. Quần chúng ba miền Việt Nam hảy đứng lên tham gia. Dân oan, trí thức, quân đội, thương binh, sinh viên học sinh và thương nhân hảy xuống đường. Quyết liệt phản đối việc đảng cộng sản Việt Nam khống chế đọa đày nhân dân một cách phi lý suốt 57 năm kể từ 1954. Cuộc biểu tinh có tên là Huế-Sài Gòn-Hà Nội (HSH). đã và đang được chuẩn bị tổ chức vào ngày TBA.
    Mục đích của biểu tình: Ôn hòa yêu cầu Bộ chính trị Việt Nam trả lời về sự cướp đất, cướp nhà, cướp của, cướp mạng sống dân mình qua cải cách ruộng đất, qua cải tạo tư sản, mải quốc cho Tàu cầu vinh cho bộ chính trị. Yêu cầu tôn trọng nhân quyền mà VN đã ký vào năm 1982 với UN. Từ bỏ chế độ độc đảng.
    Ngay từ bây giờ: Dân địa phương nào thì tiếp xúc hàng ngày với công an tại địa phương của mình, vấn an sức khỏe họ. Yếu tố cực kỳ quyết định thành công.
    Nhạc hiệu của biểu tình: Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghể của Trần Đức Quang
    Cùng hát với nhạc mạnh mẻ khác.
    Vị trí địa lý của biểu tình: Toàn bộ các trụ sở cơ quan đảng cấp huyện tỉnh và chủ yếu trục quốc lộ số 1 (Đường 1) từ Nam ra Bắc
    Biểu tương: Ba chấm tượng trưng của hình tam giác. Vẻ khắp nơi công cộng.
    Chuẩn bị:
    1) Tập hát, sao chép photocopy bài hát Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghể.
    2) Những tài liệu hình ành truyên truyền về chủ nghỉa công sản cùng với những vật dụng liên đới nên được vất ra đường khi xuống đường biểu tình.
    3) Đình công bải thị bải khóa toàn quốc. Theo gương Ai Cập, Tunisia, Lybia.
    4) Dự trử chai đựng xăng đem theo để đổ vào xe gắn máy khi cần.
    Khẩu hiệu của biểu tình: Tôn trọng Nhân Dân, Tự do ngôn luận, Độc lập tổ quốc.
    Đá đảo bất công. Đá đảo bành trướng Bắc Kinh. Đa đảng. Tội đồ dân tộc VN…..
    Yêu cầu thông cáo này được phổ biến rộng rải trên tất cả phương tiện truyền thông hiện hửu tại Viêt Nam và hải ngoại để toàn dân có thời gian chuẩn bị.
    Niêm yết thông cáo này tại các trường đại học, trung học của 56 tỉnh thành, cơ quan chợ búa, nơi công cộng trên toàn lảnh thổ Việt Nam để tường và sẳn sàng.
    Sự hồ trợ phổ biến thông cáo này bời các đại biểu quốc hội, quân đội, công an đến toàn dân Việt nam là cần thiết.
    Trân trọng đề cao hùng khí phong trào Huế-Sài Gòn-Hà Nội. Quyết thắng!

    T U Đ C S V N @ USA
    Email address: linecurve@netscape.net

    Loi keu goi: Tong noi day xuong’ duong` ngay` 30/04/2011

  10. nong thi xuan Says:

    Lời kêu gọi “Cách Mạng Hoa Nhài” của “Thanh Niên Việt Nam”

    Nguyên văn lời kêu gọi của một số bạn trẻ Việt Nam như sau:Bạn đã từng bức xúc về cảnh kẹt xe hàng giờ trên đường. Bạn không tin tưởng về vấn đề vệ sinh cho thức ăn nước uống hàng ngày. Bạn bị nghẹt thở bởi bầu không khí ô nhiễm trong thành phố. Bạn thất vọng vì môi trường trước mắt bị tàn phá.

    Bạn là người công nhân làm nghề xây dựng, là người nông dân. Bạn là học sinh, là sinh viên, là giáo viên, là công chức, là cán bộ về hưu, là đảng viên. Bạn là người buôn bán bên đường luôn có sự lo toan. Bạn là chủ doanh nghiệp nghĩ đến sự sống còn của công ty.

    Bạn đã từng bất mãn vì không được đền bù thỏa đáng trong các chính sách giải phóng mặt bằng của nhà nước. Bạn đã từng khiếu kiện về đất đai nhưng không được lắng nghe. Quanh khu vực nhà bạn ở bị làm ồn bởi những âm thanh ngoài ý muốn và nay bạn không còn muốn nghe những thứ âm thanh đó nữa.

    Bạn cũng đã từng quan tâm đến những vấn đề to lớn hơn của đất nước như Vinashin hoặc Bauxít ở Tây Nguyên. Bạn từng tức giận vì đồng tiền trong tay bị mất giá quá nhanh. Những người tham nhũng thì biết tích trữ đô la và vàng để luôn luôn nắm được những tài sản giàu có.

    Bạn thường ước mơ muốn có một hệ thống pháp lý rõ ràng để mọi người trong xã hội đều có điểm xuất phát công bằng. Bạn không muốn con cái của ông Nguyễn Tấn Dũng sẽ thay cha vào Bộ Chính Trị và sẽ làm lãnh tụ Việt Nam đến các đời con cháu của bạn sau này.

    Bạn là người có niềm tin vào Ðức Phật, Ðức Chúa Trời, thờ cúng Tổ Tiên. Thậm chí bạn không có niềm tin vào một tôn giáo nào rõ ràng. Nhưng bạn và tôi chắc đều có chung một niềm tin vào công lý và có niềm hy vọng vào đất nước sẽ có một ngày mai tươi sáng cho đất nước Việt Nam của chúng ta.

    Chúng ta hãy hẹn nhau đến những trung tâm thành phố tham dự cuộc mít tinh nhằm kêu gọi sự cải thiện xã hội một cách toàn diện. Chúng ta yêu cầu những người lãnh đạo hãy dũng cảm đối diện với những vấn đề mà họ chịu trách nhiệm trước nhân dân.

    Nếu có ai cho rằng những động lực cải thiện xã hội của chúng ta là sai trái mà có những hành vi phá rối gây sự thì chúng ta chọn con đường ứng xử lịch sự nhã nhặn. Chúng ta kêu gọi lương tâm và đạo đức của con người. Chúng ta có động lực chân chính và nhu cầu cấp thiết để đòi hỏi quyền tự do cơ bản của công dân bằng cuộc mít tinh kêu gọi cải cách xã hội.
    Vào mỗi Chủ Nhật vào lúc 2 giờ chiều, mọi người sẽ tụ tập phát biểu và hô vang khẩu hiệu cho đến khi có kết quả.
    Các khẩu hiệu sẽ thống nhất như sau:
    “Chúng tôi muốn công ăn, chỗ ở, việc làm
    Chúng tôi cần môi trường trong sạch
    Chúng tôi cần an toàn giao thông
    Yêu cầu luật pháp công minh
    Yêu cầu thả các tù nhân chính trị
    Yêu cầu sửa đổi hiến pháp
    Yêu cầu chấm dứt chế độ đảng trị
    Tự do báo chí
    Tự Do Dân Chủ Muôn Năm
    Thời Gian: 14:00 giờ các chiều Chủ Nhật, bắt đầu từ ngày 27 tháng 2, 2011
    Ðịa điểm:
    Hà Nội: Khu vực cột cờ ở quảng trường Ba Ðình.
    TP.HCM – Sài Gòn: Khu vực nhà thờ Ðức Bà, cửa trước trung tâm Diamond Plaza.
    Huế: Khu vực Phú Văn Lâu.
    Ðà Nẵng: Cửa trước chợ Ðống Ða.
    Hải Phòng: Quảng trường trung tâm thành phố, khu tượng đài Lê Chân.
    Nha Trang: Trung Tâm Văn Hóa, đường Trần Phú.
    Các thành phố không nằm trong danh sách, các bạn có thể đến công viên hay quảng trường trung tâm thành phố để tụ tập.
    Xin hãy phổ biến lời kêu gọi này bằng mọi phương tiện truyền thông, tờ rơi, email, blog, facebook, twitter..

    Loi keu goi: Tong noi day xuong’ duong` ngay` 30/04/2011

  11. nong thi xuan Says:

    Bác sĩ Nguyễn Đan Quế kêu gọi Toàn Dân: XUỐNG ĐƯỜNG ĐỂ CỨU NƯỚC! CỨU NƯỚC PHẢI XUỐNG ĐƯỜNG!

    CÙNG TOÀN THỂ ĐỒNG BÀO VIỆT NAM YÊU QUÍ,

    Hãy đứng thẳng người hiên ngang tuyên bố: Tự Do hay sống nhục !
    Xuống đường dứt điểm độc tài nhũng lạm quyền thế: đòi việc làm, đòi cơm áo, đòi nhà ở, đòi được học hành; đòi được chăm sóc y tế; chống áp bức bất công, nông dân chống cướp đất canh tác, công nhân chống bóc lột sức lao động.
    Chúng ta muốn một xã hội công bằng, ai cũng được hưởng những Nhân Quyền căn bản như tự do thông tin, tự do phát biểu, tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do internet, tự do tôn giáo, tự do đi lại, tự do buôn bán, tự do nghiệp đoàn, tự do hội họp, tự do sinh họat chính trị đa nguyên đa đảng để người dân chọn người tài đức lãnh đạo quốc gia.

    ĐẤT NƯỚC LÂM NGUY !

    Bộ Chính Trị Đảng Cộng Sản Việt Nam và bạo quyền con đẻ để mất đất, mất biển. Chủ quyền Tổ Quốc bị đe dọa.
    Cũng Bộ Chính Trị Đảng Cộng Sản Việt Nam và bạo quyền con đẻ đã làm phá sản đất nước: đầu tư lãng phí, thiếu hiệu quả; thiểu số quan tham quá giầu, đa số dân chúng quá nghèo; sinh họat đắt đỏ leo thang từng ngày; giá điện, nước lên, giá xăng dầu lại vừa tăng vọt; đồng tiền Việt Nam mất giá nặng, trong khi lương không tăng. Đầu tắt mặt tối suốt ngày vẫn không đủ sống, nhất là anh chị em lao động !
    Bất mãn bị đàn áp. Phản đối bị bỏ tù. Chóp bu đảng Nguyễn Phú Trọng và chóp bu bạo quyền Nguyễn Tấn Dũng triển khai tối đa công an trị và ngoan cố ngụy biện những sai lầm phản dân hại nước ngày càng chồng chất.
    Tòan dân hãy vùng lên để có ấm no, tự do và bảo vệ Tổ Quốc.
    XUỐNG ĐƯỜNG GIÁNG LIÊN TIẾP NHỮNG ĐÒN SẤM SÉT NGAY ĐẦU BỘ CHÍNH TRỊ ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM BUỘC CHÚNG PHẢI TRẢ LẠI QUYỀN LỰC VỀ TAY NHÂN DÂN.
    Giới trẻ Việt Nam, lực lượng phản ứng nhanh, có điện thọai di động dùng di động, có internet dùng internet, có loa dùng loa,có miệng dùng miệng để liên lạc, huy động, tổ chức quần chúng xuống đường biểu tình. Hàng triệu con tim yêu nước, tràn đầy nhiệt huyết, bừng bừng khí thế dời non lấp biển, hạ quyết tâm:
    – quét sạch độc tài cộng sản.
    – xây dựng Việt Nam Mới Tự Do, Dân Chủ, Nhân Bản và Tiến Bộ.

    XUỐNG ĐƯỜNG ĐỂ CỨU NƯỚC !
    CỨU NƯỚC PHẢI XUỐNG ĐƯỜNG !

    Bs Nguyễn Đan Quế.
    Tổng huy động Quần Chúng Xuống Đường
    ——–

    Gợi ý:

    Ra đòn bất ngờ: công an tán thì ta tụ (biểu tình), công an tụ (đàn áp) thì ta tán.
    Cơ động địa điểm, ngày giờ tập trung.
    Biểu tình nhiều nơi để căng mỏng lực lượng công an.
    Tùy tình hình, nhanh chóng chuyển sang qui mô lớn, lấy số đông để áp đảo tinh thần chúng.

    Xu thế Dân Chủ Hóa đang dâng cao ở Trung Đông và Bắc Phi cho dân tộc ta, nhất là giới trẻ các thành phố lớn ba miền đất nước – Saigon, Cần Thơ, Huế, Đà Nẵng, Hà Nội, Hải Phòng – vận may lịch sử chưa từng có, để đồng lọat xuống đường nói “KHÔNG” với độc tài đảng trị, trước bao nỗi thống khổ mà dân tộc ta phải triền miên nhẫn nhục chịu đựng trong suốt mấy chục năm qua.

    Loi keu goi: Tong noi day xuong’ duong` ngay` 30/04/2011

  12. nong thi xuan Says:

    Các điều khoản của Hiến Chương 77 cua 8406 :

    Theo Hiến Chương 77-8406 thì rất nhiều cái gọi là tiến bộ chính trị của Ðảng Cộng sản Viet Nam chỉ có trên giấy tờ. Ðiều rõ ràng là ở Viet Nam, có cả một rừng luật nhưng chỉ xài toàn luật rừng; có một hiến pháp, nhưng chế độ lại vi hiến. Ðảng cầm quyền tiếp tục đeo bám vào quyền cai trị độc tài của họ, bác bỏ bất cứ đề nghị cải cách chính trị thật sự nào. Hậu quả trực tiếp là nạn tham nhũng hoành hoành, một xã hội vô luật lệ, không có sự bảo vệ thật sự cho nhân quyền, đạo đức bị đổ vỡ, xã hội bị phân chia thành nhiều thái cực, phát triển kinh tế không đồng đều, các môi trường thiên nhiên và văn hoá bị tàn phá thê thảm, thiếu thốn một hệ thống bảo vệ quyền tự do, quyền tư hữu tài sản và quyền mưu cầu hạnh phúc cho người dân. Có nhiều mâu thuẫn xã hội khác nhau ngày càng chồng chất. Sự bất mãn đang dâng lên, lòng oán giận đang thịnh hành cùng với thái độ thù địch giữa cán bộ nhà nước và người dân nhanh chóng gia tăng. Toàn bộ những hiện tượng này chứng tỏ cho thấy xã hội Viet Nam đang hướng về một triền dốc đầy thảm khốc không kềm chế nổi. Hệ thống chính trị hiện nay đã quá lỗi thời cho nên các biện pháp cải cách quyết liệt vô cùng cần thiết.

    Hiến Chương 77-8406 xác định lại các lý tưởng tự do, nhân quyền, bình đẳng, dân chủ, với một hệ thống chính quyền dân chủ và hợp theo hiến pháp.

    Các nhà tranh đấu yêu cầu sửa đổi lại Hiến pháp hiện thời, cùng với sự chia sẻ quyền lực, nền dân chủ lập pháp, một hệ thống tòa án độc lập, bảo vệ nhân quyền, bầu cử công cộng, bình đẳng giữa nông thôn và thành thị, tự do lập hội, huỷ bỏ việc nghiêm cấm thành lập các đảng phái, tự do ngôn luận, tôn giáo, giáo dục công dân, bảo vệ quyền tư hữu, cải cách thuế vụ, an sinh xã hội, bảo vệ môi sinh, thành lập cộng hoà liên bang, thay đổi sang một hệ thống tư pháp thật sự, vv.., tổng cộng tất cả 12 điều khoản được đề nghị.

    Ðảng cộng sản Viet Nam vô cùng hoảng sợ :

    Sau khi Hiến Chương 77-8406 được phổ biến, Ðảng cộng sản Viet Nam trở nên hoảng hốt, bằng chứng là một trong những nhân vật ký tên vào bản Hiến chương, cac’ ông , bị bắt giữ ngay lập tức. Các nhà hoạt động nhân quyền đã ngụ ý cho biết vào ngày 11/12 rằng mot so’ có thể sẽ bị cầm tù rất lâu. Công an đến bao vây nhà cac’ ông hợp Nguyễn Ngọc Quang, Phan Bá Hải, Vũ Hòang Hải, một người khác đã ký vào bản Hiến chương. Theo tin tức thì công an tuyên bố rằng cac’ sẽ bị truy tố về tội “có âm mưu lật đổ nhà nước”.

    Một thành viên mới của Khối cho biết lý do thôi thúc bản thân gia nhập khối và khả năng lôi kéo thêm thành viên của khối này: “Vì Khối và đặc biệt tuyên ngôn hợp với nguyện vọng của nhân dân Việt Nam. Khối tập hợp được những tiếng nói từ trí thức đến những nguờui dân lao động. Nguyện vọng của người dân Việt Nam về tự do dân chủ đều nằm trong tuyên ngôn của khối, nên thu hút được nhiều nguời.”

    Khối 8406 chúng tôi kêu gọi :

    1- Mọi thành phần dân tộc trong và ngoài nước cần đứng lên và đoàn kết để chống lại sự đàn áp mà nhà cầm quyền CSVN đang tiếp tục tung ra đối với phong trào đòi quyền sống, đòi dân chủ và đòi tự do tôn giáo tại quốc nội.

    2- Mọi thành phần dân tộc trong và ngoài nước cần hợp sức để chống lại nội thù mãi quốc cầu vinh là tập đoàn lãnh đạo CSVN và ngoại thù xâm lược là tập đoàn lãnh đạo CSTQ, vì nhà cầm quyền CSVN vẫn tiếp tục bợ đỡ Thiên triều hung hãn, dẹp lòng yêu nước của nhân dân, bán đứng gia sản tổ tiên để lại.

    3- Đồng bào VN trong và ngoài nước cần tiếp tục các cuộc biểu tình trên khắp thế giới để tẩy chay Thế vận hội Olympic Bắc Kinh. Vì đây là thế vận hội để quảng cáo và tô vẽ cho một cường quốc đang ngày càng muốn nuốt trọn các lân bang, trong đó có Tổ quốc thân yêu của chúng ta, cũng như muốn thống trị toàn thế giới.

    4- Các nhà đấu tranh Trung Quốc, Miến Điện, Tây Tạng và Việt Nam cần đoàn kết ý chí, phối hợp hành động để chung sức chống lại nhà cầm quyền Trung Cộng là kẻ thù chung của các dân tộc chúng ta.

    Làm tại Việt Nam ngày 13-05-2008

    Loi keu goi: Tong noi day xuong’ duong` ngay` 30/04/2011

  13. nong thi xuan Says:

    Những scandal ở Tổng cục 2 CSVN đã được giải quyết thế nào?

    Thư của Đại tướng CSVN Võ Nguyên Giáp lưu ý lãnh đạo ĐCSVN về mối nguy Tổng Cục 2

    Tổng cục 2 của Bộ Quốc phòng Việt Nam là một cơ quan nổi tiếng không phải do năng lực hoặc thành tích trong lĩnh vực tình báo quân sự mà chỉ thuần túy là vì nhiều tai tiếng.
    Suốt thập niên vừa qua, tuy đã có khá nhiều cán bộ lão thành, sĩ quan cao cấp cũng như trung cấp đã nghỉ hưu, hoặc đang tại ngũ cùng lên tiếng, yêu cầu giải quyết dứt điểm những vụ tai tiếng ấy, song cả Đảng CSVN lẫn chính quyền và giới lãnh đạo Quân đội Nhân dân Việt Nam vẫn bất động.
    Mãi đến gần đây, giới hữu trách mới thực hiện hành động có thể xem là đầu tiên trước một chuỗi phản ứng đáng chú ý, về những vụ tai tiếng kéo dài liên quan đến Tổng cục 2. Hành động đầu tiên đó là gì? Mời qúy vị nghe Trân Văn tổng hợp và tường thuật…
    “Siêu quyền lực” nên sai phạm “siêu nghiêm trọng”
    Cơ quan tình báo của Quân đội Nhân dân Việt Nam vốn là một bộ phận trực thuộc Bộ Tổng tham mưu Quân đội Nhân dân Việt Nam và thường được gọi là Cục 2. Năm 1995, Cục 2 đột nhiên được nâng lên thành Tổng cục 2 và trở thành ngang hàng với Bộ Tổng Tham mưu.
    Năm 1996, với tư cách Chủ tịch Quốc hội, ông Nông Đức Mạnh, ban hành Pháp lệnh Tình báo và theo đó, vai trò của Tổng cục 2 đã vượt khỏi tầm quản lý của Bộ Quốc phòng. Tổng cục 2 được xác định là “lực lượng trọng yếu, tin cậy, đặt dưới sự lãnh đạo tuyệt đối, trực tiếp về mọi mặt của Đảng CSVN, sự thống lĩnh của Chủ tịch nước, sự quản lý thống nhất của Chính phủ”.
    Tổng cục 2 được xác định là “lực lượng trọng yếu, tin cậy, đặt dưới sự lãnh đạo tuyệt đối, trực tiếp về mọi mặt của Đảng CSVN, sự thống lĩnh của Chủ tịch nước, sự quản lý thống nhất của Chính phủ”.
    Vậy Tổng cục 2 đã làm được những gì? Thành tích lớn nhất của Tổng cục 2, được nhiều công thần của Đảng, nhà nước và quân đội Việt Nam nhắc đi, nhắc lại, suốt từ cuối thập niên 1990 đến nay là hai vụ Sáu Sứ và T4.
    Ông Bùi Tín – cựu Đại tá Quân đội nhân dân Việt Nam, người theo dõi rất sát các diễn biến liên quan đến Tổng cục 2, tóm tắt về vụ Sáu Sứ: Vụ Sáu Sứ còn gọi là vụ Năm Châu, xảy ra từ Đại hội 7, năm 1991. Vụ đó do bàn tay của Tổng cục 2, bố trí cho một
    Đại tướng CSVN Võ Nguyên Giáp. Photocoutesy bauxite-website
    số Đảng viên lâu năm ở miền Nam là Năm Châu và Sáu Sứ ra Hà Nội, mục đích để giăng bẫy ông Võ Nguyên Giáp, rồi từ đó, kết luận là ông Võ Nguyên Giáp bè phái, tham quyền, có ý đồ tập trung một số tay chân của mình để lật đổ Bộ Chính trị và chính quyền hồi đó. Thế nhưng tất cả những chuyện này là chuyện dựng đứng. Do đó mà ông Giáp yêu cầu phải làm rõ vụ Năm Châu và Sáu Sứ. Lúc ấy, họ cho rằng ông Giáp có ý định giành quyền Tổng bí thư và được ông Trần Văn Trà tiếp sức. Ông Trần Văn Trà định là giành chức Bộ trưởng Quốc phòng. Thế nhưng tất cả những cái đó đều là sự bịa đặt của Lê Đức Anh, của Nguyễn Chí Vịnh, của Đỗ Mười, để làm hại ông Võ Nguyên Giáp. Đấy là tóm tắt vụ Sáu Sứ với Năm Châu. Cả ông Năm Châu, bà Sáu Sứ đều đã chết rồi.
    Nguyễn Chí Vịnh, cầm đầu Tổng cục 2 bịa đặt rằng họ đã đặt được một gián điệp của Việt Nam vào cơ quan CIA và điệp viên đó có bí danh là T4.
    Còn vụ T4? Ông Bùi Tín kể tiếp: Vụ T4 là vụ Nguyễn Chí Vịnh, cầm đầu Tổng cục 2 bịa đặt rằng họ đã đặt được một gián điệp của Việt Nam vào cơ quan CIA và điệp viên đó có bí danh là T4. T4 thông báo danh sách những người đã cộng tác với CIA, đã tiếp xúc với CIA, đã làm tay sai cho CIA. Danh sách đó dài lắm. Nó lên tới hơn 20 người. Trong đó có Thủ tướng Phạm Văn Đồng, Đại tướng Võ Nguyên Giáp, Thượng tướng Trần Văn Trà rồi những người lúc bấy giờ đang còn tại chức như Thủ tướng Võ Văn Kiệt, Thủ tướng Phan Văn Khải, Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Văn An, bà Võ Thị Thắng,.. Mục đích của họ là gì? Mục đích của họ là bôi nhọ những người đó, rồi Tổng cục 2 cùng với Lê Đức Anh và Đỗ Mười được nước láng giềng lớn giúp đỡ làm một cuộc đảo chính, lật đổ hết và dựng lên một chính quyền mới, một Bộ Chính trị mới, một Ban Chấp hành Trung ương hoàn toàn mới và hoàn toàn là tay sai của Bắc Kinh. Đó là mưu đồ của T4 và cũng đã bị ông Giáp tố cáo, yêu cầu phải giải quyết một cách triệt để.
    Bất khả xâm phạm
    Trong nhiều thư ngỏ gửi lãnh đạo Đảng CSVN, tướng Võ Nguyên Giáp gọi Tổng cục 2 là một tổ chức “siêu đảng, siêu chính phủ, phá hoại Đảng một cách có hệ thống” và yêu cầu xử lý nghiêm minh. Ngoài tướng Giáp, còn có hàng loạt công thần của đảng, nhà nước và quân đội Việt Nam như các ông: Phạm Văn Xô – một trong những lãnh đạo đầu tiên của Đảng Cộng sản Đông Dương, Đại tướng Chu Huy Mân, Đại tướng Nguyễn Quyết, Thượng tướng Nguyễn Nam Khánh, Thượng tướng Phùng Thế Tài, Thượng tướng Lê Ngọc Hiền, Thượng tướng Hoàng Minh Thảo, Thượng tướng Đặng Vũ Hiệp, Trung tướng Đồng Văn Cống, Trung tướng Lê Tự Đồng, Trung tướng Phạm Hồng Sơn, Trung tướng Nguyễn Hoà, Thiếu tướng Nguyễn Tài, ông Nguyễn Văn Thi… nêu quan điểm và yêu cầu tương tự
    Trong nhiều thư ngỏ gửi lãnh đạo Đảng CSVN, tướng Võ Nguyên Giáp gọi Tổng cục 2 là một tổ chức “siêu đảng, siêu chính phủ, phá hoại Đảng một cách có hệ thống” và yêu cầu xử lý nghiêm minh.
    Tuy nhiên các sai phạm đã xảy ra tại Tổng cục 2, như tướng Nguyễn Nam Khánh – một trong những người được Bộ Chính trị Đảng CSVN phân công theo dõi công việc bảo vệ chính trị nội bộ, nhận định: Tổ chức thu thập tài liệu và theo dõi cán bộ cao cấp, tổ
    Tướng CSVN Nguyễn Chí Vịnh. Photo courtesy daidoanket – web
    chức cơ sở làm tài liệu giả, vu cáo nhiều đồng chí là đã làm tay sai cho địch. Người của Tổng cục 2 đã bán kế hoạch phòng thủ bầu trời cho nước ngoài. Người của Tổng cục 2 làm parabol để thu tiền bất hợp pháp, gian lận thuế giá trị gia tăng. Người của Tổng cục 2 còn đưa tài liệu lên mạng Internet nói xấu cán bộ lãnh đạo Đảng và Nhà nước. Đặc biệt, Tổng cục 2 đã sử dụng một số người phức tạp, cài cắm người vào các cơ quan Đảng, Nhà nước để lấy tin, tung tin, bịa đặt, lừa dối Đảng… Cán bộ tình báo quân sự còn cấp giấy chứng minh quân báo cho tay chân Năm Cam hoạt động và liên hệ chặt chẽ với tay chân Năm Cam… vẫn không được xử lý.
    Tổ chức thu thập tài liệu và theo dõi cán bộ cao cấp, tổ chức cơ sở làm tài liệu giả, vu cáo nhiều đồng chí là đã làm tay sai cho địch. Người của Tổng cục 2 đã bán kế hoạch phòng thủ bầu trời cho nước ngoài
    Hai nhân vật chính trong những vụ tai tiếng này là tướng Đặng Vũ Chính – Tổng cục trưởng Tổng cục 2 được cho về hưu, con rể tướng Chính là tướng Nguyễn Chí Vịnh được chọn để thay cha vợ đảm nhiệm chức vụ Tổng cục trưởng Tổng cục 2.
    Cuộc đối đầu giữa các cán bộ lão thành cách mạng, các tướng lĩnh cao cấp, với giới lãnh đạo đương nhiệm trong việc xử lý những sai phạm của Tổng cục 2 đã lan sang giới sĩ quan trung cấp đang tại ngũ, kể cả những sĩ quan đang làm việc tại Tổng cục 2.
    Cuối năm 2008, ông Vũ Minh Trí, một trung tá làm việc tại Cục Kỹ thuật của Tổng cục 2, lên tiếng tố cáo thêm hàng loạt sai phạm ở cơ quan tình báo quốc phòng.
    Đơn tố cáo của trung tá Vũ Minh Trí là lý do khiến sáu tháng sau, tướng Giáp viết hai lá thư, một gửi cho hai cựu Tổng bí thư Đảng CSVN là ông Đỗ Mười và ông Lê Khả Phiêu, một gửi các thành viên của Bộ Chính trị, để cùng cảnh báo: Tình hình đang cực kỳ nguy hiểm đối với Quân đội, đối với Đảng!.
    Lũng đoạn toàn bộ hệ thống?
    Một số người theo dõi sát tình hình chính trị tại Việt Nam cho biết, từ cuối thập niên 1990 đến giữa thập niên 2000, hàng loạt cán bộ lão thành cách mạng, cũng như tướng lĩnh cao cấp của Quân đội nhân dân Việt Nam đã gửi hàng trăm lá thư, yêu cầu giới lãnh đạo đương nhiệm xử lý dứt điểm các sai phạm ở Tổng cục 2, song giới này không hề hồi âm hoặc đáp ứng.
    Hầu hết những người từng lên tiếng yêu cầu xem xét, xử lý các sai phạm xảy ra ở Tổng cục 2, trong giai đoạn từ cuối thập niên 1990, đến giữa thập niên 2000 như: ông Phạm Văn Xô, Đại tướng Chu Huy Mân, Thượng tướng Lê Ngọc Hiền, Thượng tướng Hoàng Minh Thảo, Thượng tướng Đặng Vũ Hiệp, Trung tướng Đồng Văn Cống, Trung tướng Nguyễn Hoà,… đều đã qua đời, phần lớn những người còn lại thì già yếu, bệnh tật.
    Những sai phạm liên quan đến Tổng cục 2, cũng như các yêu cầu chấn chỉnh tổ chức này, tưởng chừng sẽ chìm sâu như nhiều vụ việc động trời khác thì lá thư ghi ngày 16 tháng 12 năm 2008, của Trung tá Vũ Minh Trí, làm việc tại Cục Kỹ thuật của Tổng cục 2, lại khiến dư luận bùng lên.
    Trong thư, Trung tá Trí tố cáo, thay vì thực hiện công tác tình báo quân sự thì Tổng cục 2 tiếp tục tổ chức nghe lén, theo dõi, thu thập thông tin về nhiều cán bộ cao cấp của cả đảng, chính phủ lẫn quân đội, tung tin giả để lũng đoạn nội bộ. Chưa kể, Tổng cục 2 đang dùng các kế hoạch, hoạt động điệp báo để bòn rút công quỹ, nếu thanh tra, kiểm tra, kiểm toán một cách chặt chẽ, chắc chắn sẽ phát hiện ra nhiều vụ tham nhũng lớn, nhiều tên tham nhũng lớn.
    Điểm đáng chú ý nhất là theo Trung tá Trí, Tổng cục 2 đã thành lập ba đoàn “Tình báo hành động” ở quy mô lữ đoàn, được trang bị vũ khí, thiết bị đặc chủng, kèm thiết giáp. Thay mặt nhiều đồng đội, Trung tá Trí nêu ra một số thắc mắc. Chẳng hạn: Thực chất của các đoàn “Tình báo hành động” là gì? Chúng nhắm vào đối tượng tác chiến nào?
    Trong giai đoạn từ cuối thập niên 1990 đến giữa thập niên 2000, khi lên tiếng yêu cầu xem xét, xử lý dứt điểm các sai phạm xảy ra ở Tổng cục 2, nhiều cán bộ lão thành cách mạng, cũng như tướng lĩnh cao cấp của Quân đội nhân dân Việt Nam đã nhắc đến vai trò và trách nhiệm của ông Lê Đức Anh, cựu Đại tướng, cựu Tổng Tham mưu trưởng, cựu Bộ trưởng Quốc phòng, cựu Chủ tịch Nhà nước Cộng hoà XHCN Việt Nam.
    Tên của ông Lê Đức Anh không chỉ xuất hiện trong những tài liệu liên quan đến Tổng cục 2. Một số người cho rằng, cần đối chiếu các tài liệu liên quan đến Tổng cục 2 với một số tài liệu khác và điều đó có thể góp phần lý giải câu hỏi, vì sao các sai phạm của Tổng cục 2, tuy kéo dài hơn một thập niên, gây bất bình sâu rộng nơi cán bộ, đảng viên cả trong, lẫn ngoài quân đội nhưng vẫn không thể xử lý đến nơi, đến chốn.
    Trong những tài liệu được đề cập, chẳng hạn như “Hồi ức và suy nghĩ” của ông Trần Quang Cơ, cựu Thứ trưởng Ngoại giao, ông Lê Đức Anh chính là người chỉ đạo toàn bộ quá trình “bình thường hoá quan hệ với Trung Quốc”. Quá trình “bình thường hoá” này bất thường tới mức, trong “Hồi ức và suy nghĩ”, ông Trần Quang Cơ phải than: Xin ý kiến đối phương và hướng giải quyết vấn đề để đàm phán trước khi đàm phán, thật là chuyện có một không hai trong lịch sử đối ngoại!…
    Lờ tướng, xử tá
    Lá thư ghi ngày 16 tháng 12 năm 2008 của Trung tá Vũ Minh Trí không chỉ khiến dư luận xôn xao. Lá thư này còn là nguyên nhân khiến tháng 6 năm ngoái, tướng Võ Nguyên Giáp tiếp tục viết cùng lúc hai lá thư, gửi hai cựu Tổng bí thư Đảng CSVN là các ông: Đỗ Mười, Lê Khả Phiêu và các thành viên đương nhiệm trong Bộ Chính trị, bày tỏ sự bất bình về việc bổ nhiệm ông Nguyễn Chí Vịnh làm Thứ trưởng Bộ Quốc phòng. Tướng Giáp yêu cầu giải quyết những sai trái một cách kiên quyết, triệt để, đúng nguyên tắc, nhằm bảo vệ quân đội, bảo vệ đảng, bảo vệ độc lập tự chủ của đất nước. Đồng thời nhắc nhở “cần chú ý bảo vệ người tố cáo”.
    Giới lãnh đạo đương nhiệm của cả đảng, chính quyền lẫn quân đội Việt Nam tiếp tục giữ sự im lặng và bất động cho đến tám tháng sau.
    Theo báo chí Việt Nam, hồi đầu tháng 2 vừa qua, ông Phùng Quang Thanh, đại tướng, Bộ trưởng Quốc phòng đã đến Quân Y viện 108, thăm tướng Võ Nguyên Giáp. Báo chí Việt Nam tường thuật rằng: Bộ trưởng Phùng Quang Thanh bày tỏ mong muốn Đại tướng Võ Nguyên Giáp luôn luôn mạnh khoẻ, trường thọ, tiếp tục có nhiều đóng góp, cống hiến cho sự nghiệp cách mạng của Đảng, Nhà nước và sự trưởng thành phát triển của QĐND Việt Nam.
    Sáu ngày sau, hôm 10 tháng 2 năm 2009, Bộ Quốc phòng và Đảng ủy Tổng cục 2 ban hành cùng lúc hai quyết định, tước quân hàm sĩ quan và khai trừ Trung tá Vũ Minh Trí ra khỏi Đảng CSVN, vì: Đã tố cáo sai đối với Đảng ủy Tổng cục 2 và đồng chí Nguyễn Chí Vịnh, gửi đơn tố cáo đến một số nơi không có chức năng xem xét giải quyết và nội dung tố cáo đã đưa lên Internet làm lộ bí mật một số vấn đề về tổ chức và hoạt động của Tình báo Quốc phòng Việt Nam… Vi phạm nghiêm trọng kỷ luật của Đảng, kỷ luật của Quân đội.
    Sau hàng trăm lá thư của hàng loạt cán bộ lão thành cách mạng, cũng như tướng lĩnh cao cấp của Quân đội nhân dân Việt Nam yêu cầu giới lãnh đạo đương nhiệm xử lý dứt điểm các sai phạm ở Tổng cục 2, đây là lần đầu tiên giới lãnh đạo đương nhiệm của đảng, chính quyền và quân đội Việt nam có hành động đáp ứng. Cho dù hành động đó đi ngược lại mong muốn của những người gửi đơn.
    Chúng tôi đã phỏng vấn Trung tá Vũ Minh Trí, người từng lên tiếng tố cáo và mới bị xử lý: Trân Văn: Thưa ông chúng tôi được biết là Bộ Quốc phòng và Đảng ủy Tổng cục 2 vừa có hai quyết định kỷ luật ông, ông có thể cho biết hai quyết định này có những nội dung gì không ạ?
    Trung tá Vũ Minh Trí: Ông vừa nói rằng là các ông đã có văn bản ấy rồi cho nên tôi nghĩ cũng không cần phải nhắc lại.
    Trân Văn: Và ý kiến của ông về các quyết định kỷ luật này như thế nào ạ?
    Trung tá Vũ Minh Trí: Ông cũng vừa nói là ông đã có ý kiến của tôi, không biết là ý kiến ở chỗ nào, đúng không ạ (?). Thực ra thì nếu mà ý kiến đấy có chữ ký của tôi thì chắc là ý kiến chính thức vì cũng có người đã hỏi tôi và tôi đã trả lời. Thế cho nên nếu mà ông có văn bản thì tôi nghĩ cũng không cần phải trả lời. Ông có thể trích nguyên văn bản mà ông đã có trong tay.
    Trân Văn: Thưa ông, trong văn bản ghi ý kiến của ông, ông có cho biết rằng còn rất nhiều tồn tại chưa được giải quyết và ông sẽ tiếp tục đấu tranh để làm rõ những sai phạm đã xảy ra ở Tổng cục 2. Với cách tiếp nhận và giải quyết những khiếu nại, tố cáo của ông và với những gì xảy ra với ông trong thời gian vừa qua, vì sao mà ông quyết định vẫn phải tiếp tục đấu tranh?
    Trung tá Vũ Minh Trí: Khi định làm việc gì thì người ta đều đặt ra mục đích cuối cùng. Tôi thì chưa đạt được mục đích cuối cùng của tôi nên rõ ràng là tôi phải tiếp tục công việc.
    Trân Văn: Thưa ông, mục đích cuối cùng của ông là gì?
    Trung tá Vũ Minh Trí: Như tôi đã phản ánh trong rất nhiều văn bản, mục đích cuối cùng của tôi là giúp cho quân đội, cho Đảng, cho Nhà nước, tránh khỏi hiểm họa tự diễn biến ông ạ!
    Còn nếu mà nói đơn giản thì tôi cũng như rất nhiều người nữa muốn đấu tranh chống lại tham nhũng, tiêu cực. Đơn giản thế thôi ông ạ!
    Trân Văn: Cám ơn ông.
    Trung tá Vũ Minh Trí: Tôi nghĩ thế này ông ạ, tôi chỉ lưu ý ông một điều rằng, tất cả các văn bản của tôi thì các ông nên xác định rõ là có đúng của tôi không thì hẵng trích. Chứ sợ rằng trích một văn bản mà giả mạo hay không chính xác thì ảnh hưởng đến uy tín của chính người trích. Bởi vì thực ra tôi cũng có trả lời một vài vị có tính chất là rất gia đình. Nếu mà nó bị lạc ra ngoài thì cũng hơi khó đấy!
    Thế nên tôi nghĩ rằng là ông nên xác minh lại cho nó chính xác. Thế thôi ông ạ!
    Trân Văn: Dạ vâng. Cám ơn ông đã lưu ý.
    Trung tá Vũ Minh Trí: Chào ông. Cám ơn ông.
    Trên Internet hiện đang có một văn bản ghi bốn ý kiến mà Trung tá Vũ Minh Trí phát biểu sau khi nhận các quyết định kỷ luật. Trong đó, có ý kiến cho rằng, đến nay, các lãnh đạo cao cấp của Đảng, Nhà nước chưa có kết luận về thư Trung tá Trí đã gửi, nên ông xem mọi kết luận, quyết định đối với ông của Thưởng vụ Đảng ủy quân sự Trung ương và Bộ quốc phòng, Thường vụ Đảng ủy Tổng cục 2, Tổng cục trưởng Tổng cục 2 đều là vô giá trị và bất hợp pháp. Trung tá Vũ Minh Trí hy vọng những quyết định vô giá trị và bất hợp pháp ấy sẽ sớm bị bác bỏ.
    Liệu những sai phạm đã và đang xảy ra tại Tổng cục 2 sẽ được Ban Chấp hành Trung ương Đảng CSVN xem xét trong kỳ đại hội sắp tới, như mong ước của nhiều cán bộ, đảng viên, trong đó có không ít người đã qua đời? Chưa ai có thể trả lời câu hỏi này song với lối xử lý như vừa qua, câu chuyện về Tổng cục 2 chắc chắn chưa thể kết thúc.
    Nguồn : RFA/ Trần Văn
    ——————————————-

    Liên Quan :
    Tổng Cục 2, cơ quan tình báo CSVN gây nhiều quan ngại
    Trân Văn, phóng viên RFA:

    Tổng cục 2 là cách gọi tắt cơ quan đặc trách tình báo của Quân đội Nhân dân Việt Nam và kể từ năm 2004 đến nay, ba từ “Tổng cục 2”nhắc nhiều người nhớ đến một scandal, tuy ầm ĩ nhưng vẫn chưa có hồi kết.
    Hồi thượng tuần tháng 6, chỉ trong vòng hai ngày, tướng Võ Nguyên Giáp – một nhân vật được xem như “khai quốc công thần” của nhà nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam hiện nay – đã gửi liên tiếp hai lá thư, lập lại một yêu cầu từng được ông nêu ra từ đầu năm 2004, đó là những nhân vật cao cấp trong Đảng và chính quyền đương nhiệm, cần giải quyết triệt để những vấn đề liên quan đến Tổng cục 2 thuộc Bộ Quốc Phòng.
    Scandal “Tổng cục 2”:

    Đã và đang có những dấu hiệu cho thấy “Tổng cục 2” không còn đơn thuần là một scandal về những thủ đoạn tàn độc mà một số cá nhân, phe nhóm trong Đảng CSVN sử dụng để triệt hạ đối thủ của mình, nhằm thâu tóm quyền lực.
    Các tình tiết trước, trong và sau scandal “Tổng cục 2” chỉ ra một nguy cơ khác, đáng ngại hơn đối với vận mệnh quốc gia.
    Tiền thân của cơ quan tình báo quân đội Việt Nam hiện nay là Phòng Tình báo Quân ủy hội, thành lập vào tháng 10 năm 1945, do ông Hoàng Minh Đạo phụ trách. Sau một sắc lệnh được ban hành vào tháng 3 năm 1946 về tổ chức Bộ Quốc Phòng, tháng 3 năm 1947, Phòng Tình báo Quân ủy hội được chuyển thành Cục Tình báo, còn được gọi là Cục Quân báo hoặc gọi tắt là Cục 2.
    Trong 48 năm sau đó, Cục 2 vẫn chỉ là một cơ quan trực thuộc Bộ Tổng Tham mưu của Quân đội nhân dân Việt Nam.
    Thế rồi đến năm 1995, Cục 2 được nâng lên thành Tổng cục 2, với tên gọi chính thức là Tổng cục Tình báo Quốc phòng và từ vị trí phụ thuộc, Tổng cục 2 được chuyển thành cơ quan ngang hàng với Bộ Tổng Tham mưu.
    Vai trò của Tổng cục 2, được ông Nông Đức Mạnh, khi ấy đang là Chủ tịch Quốc hội, hợp pháp hoá bằng Pháp lệnh Tình báo ban hành vào tháng 12 năm 1996. Sau đó, pháp lệnh vừa kể được ông Võ Văn Kiệt chi tiết hoá, bằng Nghị định 96, ban hành vào tháng 9 năm 1997.
    Pháp lệnh Tình báo đã đưa Tổng cục 2 thoát ra khỏi sự kiểm soát của Bộ Quốc Phòng khi xác định: “Lực lượng tình báo Việt Nam là một trong những lực lượng trọng yếu, tin cậy của Đảng và nhà nước, đặt dưới sự lãnh đạo tuyệt đối, trực tiếp về mọi mặt của Đảng Cộng sản Việt Nam, sự thống lĩnh của Chủ tịch nước, sự quản lý thống nhất của Chính phủ (gọi tắt là lãnh đạo cấp cao của Đảng và Nhà nước)”.
    Và Nghị định 96 đã phá vỡ mọi giới hạn về vai trò và hoạt động của Tổng cục 2, khi nhấn mạnh: “Đối tượng và mục tiêu của lực lượng tình báo thuộc Bộ quốc phòng là những nơi có tin tức, tài liệu liên quan đến nước Cộng hoà XHCN Việt Nam.
    Trong đó đặc biệt chú ý đến các quốc gia, tổ chức và các cá nhân ở trong nước và ngoài nước có âm mưu hoạt động, đe doạ chống lại Đảng CSVN, Nhà nước Cộng hoà XHCN Việt Nam”
    Cũng vì thế, Tổng cục 2 trở thành một cơ quan, liên tục bị các công thần như: ông Phạm Văn Xô – một trong những lãnh đạo đầu tiên của Đảng Cộng sản Đông Dương, cựu Phó Ban Tổ chức Trung ương hoặc những cán bộ, sĩ quan cao cấp của Đảng CSVN, chính quyền Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam, Quân đội Nhân dân Việt Nam như:
    Đại tướng Võ Nguyên Giáp – cựu Bộ trưởng Quốc Phòng, người thành lập Quân đội nhân dân Việt Nam. Đại tướng Chu Huy Mân – cựu Phó Chủ tịch Hội đồng Nhà nước, cựu Chủ nhiệm Tổng cục Chính trị. Đại tướng Nguyễn Quyết – cựu Phó Chủ tịch Hội đồng Nhà nước, cựu Chủ nhiệm Tổng cục Chính trị. Thượng tướng Nguyễn Nam Khánh – cựu Phó Chủ nhiệm Tổng cục Chính trị.
    Thượng tướng Phùng Thế Tài – cựu Phó Tổng tham mưu trưởng. Thượng tướng Lê Ngọc Hiền – cựu Phó Tổng tham mưu trưởng. Thượng tướng Hoàng Minh Thảo – cựu Viện trưởng Viện Nghiên cứu Chiến lược Quân sự. Thượng tướng Đặng Vũ Hiệp – cựu Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Quân ủy Trung ương. Trung tướng Đồng Văn Cống – cựu Phó Tổng thanh tra Quân đội.
    Trung tướng Lê Tự Đồng – cựu Viện phó Học viện Quân sự cấp cao. Trung tướng Phạm Hồng Sơn – cựu Viện phó Học viện Quân sự cấp cao. Trung tướng Nguyễn Hoà – cựu Trưởng Đoàn Chuyên gia Quân sự tại Lào.
    Thiếu tướng Nguyễn Tài – cựu Thứ trưởng Bộ Công an. Ông Nguyễn Văn Thi – cựu Chủ nhiệm Hậu cần Bộ Tư lệnh Miền… cùng với rất đông cán bộ lão thành cách mạng, sĩ quan cấp tá, đòi phải kiểm tra toàn diện, xử lý triệt để.
    Siêu quyền lực:

    Tổng cục 2 đã hoạt động ra sao và đã làm những gì khiến các công thần, những trụ cột của chế độ phẫn nộ đến như vậy?
    Trong nhiều thư được gửi liên tục cho Tổng Bí thư, Bộ Chính trị, những nhân vật vừa kể đã nêu ra vai trò, ý đồ của một số người tham gia nâng Cục 2 thành Tổng cục 2 và biến Tổng cục 2 thành một cơ quan “siêu quyền lực”, khiến Tổng cục 2 trở thành hiểm họa.
    Trong đó, có hai sai phạm bị xác định là “siêu nghiêm trọng” và được nhắc đi, nhắc lại nhiều lần: Vụ Sáu Sứ và vụ T4.
    Ông Bùi Tín – cựu Đại tá Quân đội nhân dân Việt Nam, người theo dõi rất sát các diễn biến liên quan đến Tổng cục 2, tóm tắt về vụ Sáu Sứ:
    “Vụ Sáu Sứ còn gọi là vụ Năm Châu, xảy ra từ Đại hội 7, năm 1991. Vụ đó do bàn tay của Tổng cục 2, bố trí cho một số Đảng viên lâu năm ở miền Nam là Năm Châu và Sáu Sứ ra Hà Nội, mục đích để giăng bẫy ông Võ Nguyên Giáp, rồi từ đó, kết luận là ông Võ Nguyên Giáp bè phái, tham quyền, có ý đồ tập trung một số tay chân của mình để lật đổ Bộ Chính trị và chính quyền hồi đó.
    Thế nhưng tất cả những chuyện này là chuyện dựng đứng. Do đó mà ông Giáp yêu cầu phải làm rõ vụ Năm Châu và Sáu Sứ. Lúc ấy, họ cho rằng ông Giáp có ý định giành quyền Tổng bí thư và được ông Trần Văn Trà tiếp sức. Ông Trần Văn Trà định là giành chức Bộ trưởng Quốc phòng.
    Thế nhưng tất cả những cái đó đều là sự bịa đặt của Lê Đức Anh, của Nguyễn Chí Vịnh, của Đỗ Mười,để làm hại ông Võ Nguyên Giáp. Đấy là tóm tắt vụ Sáu Sứ với Năm Châu. Cả ông Năm Châu, bà Sáu Sứ đều đã chết rồi.”
    Vụ T4 cũng có tính chất tương tự, ông Bùi Tín kể tiếp:
    “Vụ T4 là vụ Nguyễn Chí Vịnh, cầm đầu Tổng cục 2 bịa đặt rằng họ đã đặt được một gián điệp của Việt Nam vào cơ quan CIA vàđiệp viên đó có bí danh là T4. T4 thông báo danh sách những người đã cộng tác với CIA, đã tiếp xúc với CIA, đã làm tay sai cho CIA.
    Danh sách đó dài lắm. Nó lên tới hơn 20 người. Trong đó có Thủ tướng Phạm Văn Đồng, Đại tướng Võ Nguyên Giáp, Thượng tướng Trần Văn Trà rồi những người lúc bấy giờ đang còn tại chức như Thủ tướng Võ Văn Kiệt, Thủ tướng Phan Văn Khải, Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Văn An, bà Võ Thị Thắng,..
    Mục đích của họ là gì? Mục đích của họ là bôi nhọ những người đó, rồi Tổng cục 2 cùng với Lê Đức Anh và Đỗ Mười được nước láng giềng lớn giúp đỡ làm một cuộc đảo chính, lật đổ hết và dựng lên một chính quyền mới, một Bộ Chính trị mới, một Ban Chấp hành Trung ương hoàn toàn mới và hoàn toàn là tay sai của Bắc Kinh.
    Đó là mưu đồ của T4 và cũng đã bị ông Giáp tố cáo, yêu cầu phải giải quyết một cách triệt để.”
    Theo nhiều tài liệu, Sáu Sứ và T4 chỉ là hai trong hàng loạt sai phạm đã xảy ra tại Tổng cục 2 và sự phẫn nộ trong hàng ngũ các công thần, những trụ cột của chế độ đã buộc Đảng CSVN phải tính đến việc xem xét toàn diện các sai phạm này vào năm 2005.
    Phá hoại Đảng một cách có hệ thống
    Sau lá thư đề ngày 3 tháng 1 năm 2004 của Đại tướng Võ Nguyên Giáp, trong đó ông yêu cầu, Hội nghị Trung ương 9, khoá 9 xử lý kiên quyết, dứt điểm, nghiêm minh một tổ chức mà ông nhận định là “siêu đảng, siêu chính phủ, phá hoại Đảng một cách có hệ thống”, ở lá thư viết ngày 17 tháng 6 năm 2004 – một trong những tài liệu được nhận định là quan trọng nhất đối với vụ Tổng cục 2 – Thượng tướng Nguyễn Nam Khánh, một trong những người được Bộ Chính trị phân công theo dõi việc bảo vệ chính trị nội bộ, cho biết: Các vấn đề của Tổng cục 2 còn nhiều như tổ chức thu thập tài liệu và theo dõi cán bộ cao cấp, tổ chức cơ sở làm tài liệu giả, vu cáo nhiều đồng chí là đã làm tay sai cho địch. Người của Tổng cục 2 đã bán kế hoạch phòng thủ bầu trời cho nước ngoài. Người của Tổng cục 2 làm parabol để thu tiền bất hợp pháp, gian lận thuế giá trị gia tăng. Người của Tổng cục 2 còn đưa tài liệu lên mạng Internet nói xấu cán bộ lãnh đạo Đảng và Nhà nước. Đặc biệt, Tổng cục 2 đã sử dụng một số người phức tạp, cài cắm người vào các cơ quan Đảng, Nhà nước để lấy tin, tung tin, bịa đặt, lừa dối Đảng… Cán bộ tình báo quân sự còn cấp giấy chứng minh quân báo cho tay chân Năm Cam hoạt động và liên hệ chặt chẽ với tay chân Năm Cam…
    Khó mà tưởng tượng được những hành động phạm pháp nghiêm trọng ấy lại diễn ra trong một cơ quan làm nhiệm vụ tình báo quân sự cấp chiến lược. Cơ quan tình báo mà bịa ra cơ sở đặc tình “ma” để lừa dối, vu khống chính trị cán bộ cao cấp từ Tổng bí thư, Ủy viên Bộ Chính trị, Thủ tướng, Đại tướng, Thượng tướng, Ủy viên Trung ương Đảng, Bộ trưởng… là phạm tội ngang với tội phản bội Tổ Quốc, phản bội Đảng.
    Cũng theo tướng Nguyễn Nam Khánh: Những bản tin mà Tổng cục 2 đưa ra là nhằm vu khống chính trị, lừa dối, chia rẽ nội bộ Đảng, phá hoại Đảng, Nhà nước và quân đội, gây sự phân tâm, lũng đoạn tinh thần cán bộ đảng viên và nhân dân, vi phạm nghiêm trọng pháp luật, nguyên tắc kỷ luật đảng, tạo ra oan trái và đau khổ cho nhiều đồng chí. Với những bản tin mà tôi không thể trích dẫn hết, đã buộc cấp lãnh đạo cao nhất điều tra, thẩm tra, ít nhất là 10 vụ gây ra rất nhiều phức tạp.
    Tướng Nguyễn Nam Khánh nhận định: Đó là hành động phá hoại đảng, phá hoại chế độ xã hội chủ nghĩa, phá hoại Tổ Quốc. Đó không phải là chuyện riêng nội bộ Tổng cục 2, nội bộ Bộ quốc phòng. Đó là vấn đề của toàn Đảng, của pháp luật, của chế độ xã hội chủ nghĩa, liên quan đến an ninh của Tổ Quốc, đến đại đoàn kết dân tộc. Đó chính là nguy cơ làm mất sự ổn định chính trị, đã gây hậu quả nghiêm trọng… Nếu không kiên quyết xử lý thì sẽ dẫn đến mất ổn định chính trị ngày càng tăng, như một ung nhọt làm tan rã Đảng và chế độ.
    “Thất trảm sớ”:

    Những ý kiến như thế của tướng Nguyễn Nam Khánh, của ông Phạm Văn Xô, một trong những lãnh đạo đầu tiên của Đảng Cộng sản Đông Dương, rồi của hàng chục vị tướng và nhiều cán bộ lão thành cách mạng, nhiều sĩ quan cấp tá đã được tiếp nhận thế nào? Việc xem xét, xử lý các sai phạm ra sao?
    Ông Bùi Tín kể: Lá thư của ông Giáp được rất nhiều vị tướng, từ ông Chu Huy Mân đến một số vị thiếu tướng, đặc biệt ông Nguyễn Nam Khánh hết sức ủng hộ. Do đó trước Đại hội 10, năm 2005, Ông Nông Đức Mạnh bị buộc phải tổ chức ra một ban, gọi là Ban Kiểm tra liên ngành đặc biệt, gồm đại diện của: Toà án nhân dân Tối cao, Viện Kiểm sát Tối cao, Bộ Tư pháp, Ban Bảo vệ Trung ương, Cục Bảo vệ Quân đội, Bộ Quốc phòng, Bộ Nội vụ, Bộ Tài chính,… lên đến hơn 20 người. Ban Kiểm tra liên ngành đã làm việc và đã có một báo cáo- mà tôi được biết là dày đến 70 trang – hoàn thành trước Đại hội 10.
    Trước khi Đại hội 10 họp thì ông Tổng bí thư Nông Đức Mạnh cùng với Bộ Chính trị lúc đó có một sáng kiến là ỉm báo cáo này đi. Họ cho là báo cáo này nguy hiểm quá. Nếu trong Đảng và nhân dân được biết thì có thể tạo ra sự đảo lộn rất lớn về chính trị. Ông ấy viện cớ là nếu phổ biến, trung ương mà biết, đại hội mà biết thì gia đình, bạn bè họ đều biết thì khó có thể giữ được bí mật. Cho nên ông Nông Đức Mạnh mới thuyết phục Bộ Chính trị, thuyết phục Ban Chấp hành Trung ương trước Đại hội 10 là không phổ biến báo cáo tuyệt mật đó.
    Ông ấy yêu cầu là do sự ổn định của chế độ, ổn định của Đảng, coi như Bộ Chính trị khoá trước đã xem và coi như đã giải quyết xong xuôi. Hủy báo cáo này đi, coi như báo cáo này không có.
    Vì sao những người có trách nhiệm xem xét, giải quyết các sai phạm xảy ra ở Tổng cục 2 đã quyết định như vậy mà câu chuyện về cơ quan này vẫn chưa kết thúc? Ông Bùi Tín giải thích: Vấn đề này không thể ỉm hoàn toàn được, bởi vì nó dai dẳng, bởi vì ngay trong Tổng cục 2 đã có những sĩ quan dũng cảm, có những sĩ quan trung thành với sự thật, trung thành với nhân dân, thấy những việc làm bậy quá nên tiếp tục tố cáo. Trong đó có hai ông là ông Vũ Minh Ngọc và ông Vũ Minh Trí. Ngay từ năm 2005, ông Vũ Minh Ngọc đã có một lá thư gọi là “Thất trảm sớ”, nêu lên 7 tên rất nguy hiểm, cần phải gạt bỏ mới có thể cứu được Đảng, cứu được chế độ. Sau đó, ông Vũ Minh Ngọc viết thư thứ hai và cũng gửi cho cả tướng Giáp. Tướng Giáp rất ủng hộ ý kiến: Phải giải quyết triệt để vụ án siêu nghiêm trọng của Tổng cục 2. Năm nay, thư của ông Vũ Minh Trí hâm lại vụ này và tướng Giáp lại lên tiếng ủng hộ một lần nữa.
    Chờ đợi cho đến chết:
    Đến nay, hầu hết những người từng lên tiếng yêu cầu xem xét, xử lý các sai phạm ở Tổng cục 2, trong giai đoạn từ cuối thập niên 1990, đầu thập niên 2000 đến năm 2005 như: ông Phạm Văn Xô, Đại tướng Chu Huy Mân, Thượng tướng Lê Ngọc Hiền, Thượng tướng Hoàng Minh Thảo, Thượng tướng Đặng Vũ Hiệp, Trung tướng Đồng Văn Cống, Trung tướng Nguyễn Hoà,… đều đã qua đời, phần lớn những người còn lại thì già yếu, bệnh tật.
    Chúng tôi đã thử gọi điện thoại, phỏng vấn một số người để xin thêm ý kiến của họ về vụ Tổng cục 2, cũng như suy nghĩ, thái độ của họ về cách xử lý vụ này của lãnh đạo Đảng CSVN.
    Cuộc phỏng vấn đầu tiên được thực hiện với cựu Trung tá Vũ Minh Ngọc – nhân vật đã từng gửi “Thất trảm sớ”. Người nhấc điện thoại là vợ cựu Trung tá Vũ Minh Ngọc, bà cho biết: Bây giờ ông cháu đang bị bệnh cho nên trí nhớ không tốt lắm nhưng mà thôi cũng để ông cháu gặp cho nó khuây khỏa… Có người gọi có phải bác Ngọc không và muốn hỏi chuyện… Đây ông nghe…
    Tuy đang trong tình trạng bán thân bất toại kèm nhiều chứng bệnh khác, sức khoẻ rất kém, song khi nghe đề cập đến Tổng cục 2, cựu Trung tá Vũ Minh Ngọc, 82 tuổi vẫn cố gắng xác nhận với chúng tôi qua một cuộc trao đổi ngắn:
    Trân Văn: Sau khi bác gửi thư, đến nay có hồi báo gì không ạ?
    Trung tá Vũ Minh Ngọc: Chưa có hồi âm gì ạ.
    Trân Văn: Từ khi bác gửi thư, các cơ quan chức năng có cử người đến hỏi thăm thêm về những nội dung trong thư không?
    Trung tá Vũ Minh Ngọc: Không ạ!
    Trân Văn: Hiện nay, vụ Tổng cục 2 cũng vẫn cứ còn như cũ phải không ạ?
    Trung tá Vũ Minh Ngọc: Vâng!
    Cuộc phỏng vấn thứ hai, theo dự tính sẽ thực hiện với ông Nguyễn Văn Thi, vẫn được gọi là Năm Thi, Chủ nhiệm Hậu cần Bộ Tư lệnh Miền giai đoạn trước tháng 4 năm 1975, có 69 tuổi Đảng, người mà từ năm 1986 đã gửi sáu lá thư yêu cầu lãnh đạo Đảng CSVN giải quyết hàng loạt vấn nạn trong Đảng, trong đó có vụ Tổng cục 2.
    Đến tháng 2 năm 2006, ông Nguyễn Văn Thi tiếp tục gửi lá thư thứ 7, trực tiếp phê bình Tổng Bí thư, các Ủy viên Bộ Chính trị, Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương khoá 9 vì đã hành xử không dân chủ với ông cũng như những đảng viên khác đã từng gửi các thư tương tự.
    Tuy nhiên chúng tôi không thể trò chuyện với ông. Vợ ông giải thích: Nhà tôi bịnh nặng lắm, đang nằm nhà thương anh ạ! Đúng ra là ổng không còn tỉnh. Anh hỏi… nó, nó quá muộn rồi. Vấn đề đó anh đừng hỏi nữa vì những vấn đề có liên quan đến ông Cống, ông Xô này kia nọ…
    Nói chung là người ta đã làm đền thờ ông Đồng Văn Cống này kia nọ rồi… Nói chung, tôi chỉ mong rằng đừng có ai nói thêm về những việc như thế và cũng hổng muốn nghe, cũng hổng được rảnh tâm lắm.
    Dù Bộ Chính trị và Ban Chấp hành Trung ương Đảng khoá 9, đã từng xác định đóng lại vụ Tổng cục 2 song trong lá thư thứ 7, ghi ngày 3 tháng 2 năm 2006, gửi Hội nghị Trung ương lần thứ 14, Ban Chấp hành Trung ương Đảng khoá 9, ông Nguyễn Văn Thi vẫn tiếp tục khẳng định:
    Trách nhiệm đó trước hết thuộc về người đứng đầu là đồng chí Tổng Bí thư, đến Bộ Chính trị mà tôi và nhiều Đảng viên trong cả nước cho rằng, Trung ương Đảng khoá 9 đã tiếp tục duy trì ảnh hưởng của hai ông Đỗ Mười và Lê Đức Anh vì nể nang hoặc cố tình để bảo vệ chức danh do nhờ hai ông này mà có được.
    Không đưa ra giải quyết các vụ án này là che giấu khuyết điểm của Trung ương 9 đã tiếp tục kéo dài từ khoá 4 đến nay để bảo vệ quyền lợi cá nhân của một số người, bất chấp uy tín của toàn Đảng và tiếp tục không muốn đổi mới để cải cách hệ thống chính trị và quản lý Nhà nước, không muốn thay đổi nhân sự lãnh đạo Trung ương Đảng bằng những người trong sạch, có đức, có tài, có uy tín trong toàn Đảng, toàn quân và toàn dân.
    Hậu quả sẽ là Đảng viên chân chính cả nước sẽ tiếp tục đấu tranh để chỉ rõ trách nhiệm thuộc về Ban Chấp hành khoá 9 mà người đứng đầu là đồng chí Tổng Bí thư.
    Vẫn đòi làm rõ:
    Thực tế cho thấy, điều ông Nguyễn Văn Thi khẳng định hoàn toàn chính xác. Ngày 16 tháng 12 năm 2008, Trung tá Vũ Minh Trí, đang làm việc tại Tổng cục 2 đã gửi một lá thư dài 13.000 chữ, khẳng định, Tổng cục 2 hiện làm cho “quân đội ta, Đảng ta, Nhà nước ta đang gặp phải hiểm họa vô cùng to lớn ngay từ bên trong, ngay ở bên trên”, cơ quan này hiện “khủng hoảng trầm trọng và toàn diện về lý luận, tư duy nghiệp vụ, phương châm, phương pháp, thủ đoạn, nề nếp, chế độ công tác, tổ chức lực lượng…”.
    Theo Trung tá Trí, ngoài ông Nguyễn Chí Vịnh, trung tướng, Tổng cục trưởng, từng bị Đại học Kỹ thuật Quân sự đuổi học khi còn là sinh viên sĩ quan vì hạnh kiểm kém, Tổng cục 2 đang là nơi dung dưỡng nhiều người thiếu kinh nghiệm, kiến thức, tư cách, thậm chí có tiền án, ham danh, hám lợi, song vẫn thăng tiến rất nhanh cả về cấp bậc lẫn chức vụ bởi là thân nhân, thân hữu, hoặc là thủ túc của ông Nguyễn Chí Vịnh.
    Trong thư, Trung tá Trí viết: Chúng làm điệp báo nhưng không tổ chức xây dựng điệp viên, tình báo viên mà nghĩ ra khái niệm “cán bộ mật”, “cán bộ diện B” để đưa từ bên ngoài quân đội vào tổ chức điệp báo hàng ngàn người mà nếu xét theo nguyên tắc, yêu cầu của điệp báo chiến lược thì hoàn toàn không có khả năng điệp báo (đặc biệt là về mặt quân sự). Phần lớn số này là người thân quen của chúng.
    Với các “cộng tác viên mật” cũng có tình trạng tương tự. Điều kỳ lạ là trong số “cán bộ mật”, “cộng tác viên mật” đó, có rất nhiều người đang làm việc trong các cơ quan quân – dân – chính – đảng của ta, một số người còn là cán bộ cấp cục –vụ – viện trở lên. Trên khắp thế giới, từ xưa tới nay, chỉ có chúng làm điệp báo chiến lược mà không xây dựng điệp viên, tình báo viên.
    Chúng dùng tổ chức và hoạt động điệp báo làm bình phong, dùng kế hoạch điệp báo làm công cụ chủ yếu để bòn rút công quỹ. Có thể khẳng định trong 10 năm trở lại đây, tất cả các kế hoạch điệp báo có mức kinh phí đáng kể của Tổng cục 2 đều ít nhiều mắc sai phạm về mặt kinh tế, tài chính.
    Nếu thanh tra, kiểm tra, kiểm toán một cách chặt chẽ, chắc chắn sẽ phát hiện ra nhiều vụ tham nhũng lớn, nhiều tên tham nhũng lớn.
    Hồi đầu tháng này (8/20090, các diễn đàn điện tử công bố hai lá thư do Đại tướng Võ Nguyên Giáp viết cách nay hai tháng. Trong cả hai thư, tướng Võ Nguyên Giáp cùng cho biết lý do viết thư là vì đã nhận và đọc thư của Trung tá Vũ Minh Trí.
    Lề lối lãnh đạo:
    Ở thư đầu, ghi ngày 8 tháng 6, gửi cho hai cựu Tổng Bí thư là ông Đỗ Mười và ông Lê Khả Phiêu, tướng Giáp cho rằng: “Các anh phải thống nhất độ quan trọng của vấn đề và góp phần cùng Bộ Chính trị và Trung ương giải quyết bằng được”.
    Sang thư sau, ghi ngày 10 tháng 6, gửi các thành viên trong Bộ Chính trị và Ban Bí thư, tướng Giáp thẳng thắn nêu thắc mắc về lối mà lãnh đạo Đảng và chính phủ hiện nay sử dụng ông Nguyễn Chí Vịnh, sau hàng loạt sai phạm được xem là “siêu nghiêm trọng”: “Đồng chí Nông Ðức Mạnh nói với tôi là (NV: ông Nguyễn Chí Vịnh) không thể lên trung tướng và chưa biết đưa đi đâu để rèn luyện nhưng thực tế lại không làm như vậy mà tiếp tục thăng quân hàm và giao trọng trách Tổng cục trưởng, hiện nay vừa đề bạt là Thứ trưởng Bộ Quốc Phòng làm cho ai cũng ngạc nhiên, lo lắng và nếu không làm rõ thì chắc sẽ còn lên nữa”.
    Lũng đoạn, phá hoại:
    Trong bài trước chúng tôi đã giới thiệu một phần nội dung thư tố cáo của Trung tá Vũ Minh Trí, đó là việc ông Nguyễn Chí Vịnh thu nạp thân nhân, thân hữu, tập hợp thủ túc để lũng đoạn Tổng cục 2 và bòn rút công quỹ. Tuy nhiên ông Nguyễn Chí Vịnh và các “chiến hữu” của ông ta còn làm những gì để sau khi đọc thư của Trung tá Trí, tướng Giáp phải lên tiếng cảnh báo: “Tình hình đang cực kỳ nguy hiểm đối với Quân đội, đối với Đảng”?
    Trong thư ghi ngày 16 tháng 12 năm 2008, Trung tá Vũ Minh Trí kể rằng, ông Nguyễn Chí Vịnh và “phe lũ” đã “lừa dối cấp trên”, gửi nhiều “tin tình báo” không khẳng định được độ xác thực của nội dung thông tin, chiếm tỷ lệ lớn nhất và gây tác hại nhiều nhất là “tin về nội bộ”, gây nên sự nghi kỵ, rối ren. Rất nhiều thông tin là do thêm thắt, ngụy tạo nhằm vu cáo, bôi nhọ, lật đổ.”
    Cũng theo Trung tá Trí, Tổng cục 2 đã thu thập, tạo dựng thông tin về hàng ngàn cán bộ quân – dân – chính đảng, trong đó có hàng trăm người từ cấp ủy viên trung ương trở lên, không ít người đang là viên chức cao cấp của Đảng như ông Trương Tấn Sang, Ủy viên Thường trực Bộ Chính trị, của chính phủ như hai phó thủ tướng Phạm Gia Khiêm, Hoàng Trung Hải, một số bộ trưởng, thứ trưởng, kể cả hai thứ trưởng Bộ Công an là các ông Nguyễn Văn Hưởng, ông Nguyễn Khánh Toàn. Rồi bí thư các tỉnh, các thành phố lớn như ông Lê Thanh Hải (TP.HCM), ông Nguyễn Bá Thanh (thành phố Đà Nẵng)…
    Dù Tổng cục 2 đã tạo ra vô số rắc rối trong quá khứ vì theo dõi, thu thập rồi ngụy tạo thông tin, thế nhưng tình trạng này vẫn tái diễn, Trung tá Trí tiết lộ: “Gần đây Nguyễn Chí Vịnh giao cho một cơ quan trực thuộc Tổng cục trưởng Tổng cục 2 nhiệm vụ tổ chức thu thập thông tin, lập hồ sơ về nhiều cán bộ cấp cao ngoài Tổng cục 2 trong khi Tổng cục 2 không hề có chức năng, nhiệm vụ bảo vệ an ninh, bảo vệ chính trị nội bộ, thanh tra, kiểm tra Đảng đối với các tổ chức, cá nhân bên ngoài Tổng cục 2”.
    Cũng vì vậy, Trung tá Trí nhận định: Chính Nguyễn Chí Vịnh và phe lũ mới phá hoại Tổng cục 2 toàn diện nhất, triệt để nhất. Trước sự phá hoại ghê gớm của chúng, trước thực trạng bi đát của Tổng cục 2 hiện nay, có người nêu câu hỏi: Phải chăng chúng là “điệp viên ảnh hưởng” của các thế lực thù địch? Đánh giá như vậy về Nguyễn Chí Vịnh và phe lũ có quá mức không?… Hoàn toàn không nếu đã đọc hàng loạt tin tức, tài liệu mà trong đó Tổng cục 2 nhận định: Nguyễn Mạnh Cầm, Phan Diễn, Trần Bạch Đằng, Võ Nguyên Giáp, Nguyễn Nam Khánh, Trương Tấn Sang, Võ Viết Thanh, Phan Văn Trang, Nguyễn Ngọc Trừu,… là có yếu tố địch. Hoàn toàn không nếu đánh giá thực trạng Tổng cục 2 hiện nay một cách khách quan, chặt chẽ theo đúng yêu cầu của việc thực hiện chức năng, nhiệm vụ.
    Thư của Trung tá Vũ Minh Trí còn cung cấp nhiều chi tiết khác được xem là hết sức nhạy cảm như sự hỗ trợ đặc biệt mà các ông Lê Đức Anh – cựu Cố vấn Ban Chấp hành Trung ương, Nông Đức Mạnh – Tổng Bí thư đương nhiệm, Phạm Văn Trà – cựu Bộ trưởng Quốc Phòng, Nguyễn Huy Hiệu – hiện là Thứ trưởng Bộ Quốc Phòng, Lê Văn Dũng – hiện là Chủ nhiệm Tổng cục Chính trị,… dành riêng cho ông Nguyễn Chí Vịnh. Cũng vì vậy, trong thư ghi ngày 10 tháng 6, tướng Giáp yêu cầu Bộ Chính trị và Ban Chấp hành Trung ương “cần chú ý bảo vệ người tố cáo”.
    Trách nhiệm, dũng cảm:
    Chúng tôi đã thực hiện một cuộc phỏng vấn ngắn với Trung tá Vũ Minh Trí, tác giả thư tố cáo ghi ngày 16 tháng 12 năm 2008:
    Trân Văn: Thưa ông, tôi được đọc thư của ông về vụ Tổng cục 2 và sau đó là thư của tướng Giáp, tôi muốn hỏi thăm ông về lá thư. Thưa ông, theo ông, với hiện tình của Tổng cục 2 như hiện nay, nó vi phạm những nguyên tắc nào trong tổ chức Quân đội Nhân dân Việt Nam ạ?
    Trung tá Vũ Minh Trí: Vâng! Thực ra tất cả những thư của tôi, tôi không gửi đến những địa chỉ bên ngoài ông ạ! Cho nên là những nội dung đấy, tôi cũng chỉ trao đổi với những cơ quan hay là những cá nhân có thẩm quyền thôi! Đấy là một, thứ hai là những chuyện này cũng không tiện trao đổi trên điện thoại, cho nên là rất cám ơn ông đã quan tâm nhưng mà xin ông cho kiếu được không ạ?
    Trân Văn: Dạ được ạ! Tôi hiểu! Chỉ xin hỏi thêm ông một vài câu.
    Trung tá Vũ Minh Trí: Dạ vâng, ông cứ hỏi ạ…
    Trân Văn: Thưa ông, cho đến nay, ông có gặp khó khăn từ đồng đội của mình không ạ? Nếu tôi không lầm thì có lẽ ông cũng làm việc trong Tổng cục 2?
    Trung tá Vũ Minh Trí: Ông ạ! Nếu đã gọi là đồng đội thì thật sự không gặp khó khăn gì. Nếu là đồng đội thì sẽ giúp đỡ mình thôi. Nếu thật sự là đồng đội của tôi đều rất là ủng hộ tôi, đều rất là giúp đỡ tôi, ông ạ!
    Trân Văn: Dạ, trong thư của tướng Giáp, tướng Giáp có nhắc trực tiếp đến ông và tướng Giáp cho rằng, việc mà ông đã làm là việc làm của một người có trách nhiệm cao, dũng cảm. Tôi nghĩ có lẽ là nội tình hết sức phức tạp thì tướng Giáp mới đưa ra nhận định như thế, thành ra tôi muốn hỏi thăm thêm những diễn biến sau việc ông gửi lá thư ghi ngày 16 tháng 12 năm 2008 đi…
    Trung tá Vũ Minh Trí: Thực ra để làm đến nơi, đến chốn việc nào, kể cả việc nhỏ cũng đều là phức tạp. Tôi cũng chưa được đọc thư của đại tướng Võ Nguyên Giáp. Nếu quả thực đại tướng đánh giá như vậy thì tôi thấy cũng hơi ngượng bởi vì mình cũng chưa được như vậy đâu ông ạ!
    Ai đứng phía sau?:
    Tuy không đưa ra câu trả lời cho câu hỏi, ai đã và đang đứng phía sau các “sai phạm nghiêm trọng” xảy ra ở Tổng cục 2 nhưng Trung tá Vũ Minh Trí, người viết lá thư tố cáo ghi ngày 16 tháng 12 năm 2008 đã cung cấp một số chi tiết, giúp người đọc tự tìm câu trả lời. Đó là: Thời gian qua, Tổng cục 2 bỏ qua tiêu chuẩn, thu hút, tiếp nhận con cháu rất nhiều cán bộ cấp cao của quân đội, Đảng, Nhà nước như: Lê Đức Anh, Lê Văn Dũng, Phùng Khắc Đăng, Nguyễn Huy Hiệu, Vũ Tuyên Hoàng, Bùi Văn Huấn, Nông Đức Mạnh, Phạm Hồng Lợi, Cao Tiến Phiếm, Nguyễn Hồng Quân, Phạm Văn Trà, Đỗ Quang Trung… vào đào tạo ở Học viện Khoa học Quân sự, làm việc trong Tổng cục 2 (việc mà thời trước hầu như không có).
    Cũng theo Trung tá Vũ Minh Trí: Không phải ngẫu nhiên mà trong Tổng cục 2 có nhiều ý kiến cho rằng, những năm qua, Nguyễn Chí Vịnh đã “qua mặt”, đã “lừa” được hầu hết lãnh đạo cấp cao của quân đội, Đảng, Nhà nước, thậm chí “bỏ túi” được các vị Lê Đức Anh, Nông Đức Mạnh, Phạm Văn Trà, Lê Văn Dũng, Nguyễn Huy Hiệu, Phạm Văn Long,…
    Vai trò Lê Đức Anh:
    Nếu lật lại các tài liệu liên quan đến Tổng cục 2, có thể thấy trong hầu hết đơn, thư tố cáo, yêu cầu giải quyết vụ Tổng cục 2, hầu hết công thần cũng như tướng lĩnh cao cấp của chế độ đều cùng đề cập đến một người, giữ vai trò như cha đẻ Tổng cục 2, đồng thời là tổng đạo diễn các vụ việc được gọi là “siêu nghiêm trọng”. Đó là ông Lê Đức Anh.
    Ở lá thư viết ngày 17 tháng 6 năm 2004, Thượng tướng Nguyễn Nam Khánh kể: Trước Đại hội 7 (NV: Ban Chấp hành Trung ương Đảng Khóa 7 có nhiệm kỳ từ 1991 đến 1996), tâm trạng cán bộ, cả phía Nam và phía Bắc có nhiều lo lắng, băn khoăn về nhân sự cấp cao của Đảng, nhiều cán bộ không vừa lòng một số đồng chí trong Bộ Chính trị Khóa 6. Nhiều ý kiến muốn thay đổi một số Ủy viên Bộ Chính trị. Trong đó dư luận tập trung không đồng tình đồng chí Lê Đức Anh… và trong thực tế, vụ Năm Châu – Sáu Sứ bùng lên ở thời điểm nhạy cảm đó, đã giúp ông Lê Đức Anh tiếp tục đảm nhiệm cương vị Ủy viên Bộ Chính trị.
    Tướng Nguyễn Nam Khánh kể tiếp: Trong khóa 7, đồng chí Lê Đức Anh được bầu vào Bộ Chính trị và sau đó được bầu làm Chủ tịch nước, phụ trách cả an ninh, quốc phòng và đối ngoại… Được sự chỉ đạo của đồng chí Lê Đức Anh, Pháp lệnh tình báo và Nghị định 96/CP đã được soạn thảo và chuyển qua Quốc hội và Chính phủ… Lợi dụng Nghị định 96/CP, Tổng cục 2 đã có sự lộng quyền nghiêm trọng, sự thao túng nghiêm trọng, phá hoại dân chủ và phá hoại đoàn kết nội bộ, gây chia rẽ và bè phái rất nghiêm trọng trong Đảng. Tổng cục 2 muốn vu khống ai thì vu khống, muốn trừng trị ai thì bày chuyện trừng trị, muốn gài người vào cơ quan nào thì gài, tổ chức kinh doanh tràn lan, lạm dụng các hoạt động gọi là “tình báo” để tiêu tiền, thậm chí tạo ra “cơ sở đặc tình” không có thật để tiêu tiền.
    Man trá lý lịch:
    Tiểu sử cá nhân của ông Lê Đức Anh do Đảng và chính quyền Việt Nam công bố, cho biết, ông Lê Đức Anh là Ủy viên Bộ Chính trị trong bốn khóa liên tục, từ khóa 5 đến khóa 8, kéo dài từ 1982 đến 2001. Ông Lê Đức Anh từng là Tổng Tham mưu trưởng, Bộ trưởng Quốc Phòng, Chủ tịch Nhà nước. Năm 2008, ông được tặng huy hiêu “70 năm tuổi Đảng”.
    Tuy nhiên theo một thư tố cáo ghi ngày 3 tháng 2 năm 2005 của các ông Phạm Văn Xô (Hai Xô – một trong những lãnh đạo đầu tiên của Đảng Cộng sản Đông Dương, cựu Phó Ban Tổ chức Trung ương), ông Đồng Văn Cống (Bảy Cống – cựu Phó Tổng thanh tra Quân đội), ông Nguyễn Văn Thi (Năm Thi – cựu Chủ nhiệm Hậu cần Bộ Tư lệnh Miền) – những người từng là cấp trên của ông Lê Đức Anh thì ông Lê Đức Anh đã man khai cả lý lịch cá nhân, lẫn man khai tư cách Đảng viên: Lê Đức Anh không phải là công nhân cao su như tự khai trong lý lịch mà là người giúp việc thân cận cho chủ đồn điền De Lalant, một sĩ quan phòng nhì của Pháp… Cũng theo các ông này, ông Lê Đức Anh chưa bao giờ được kết nạp vào Đảng CSVN và họ cũng như một số cán bộ cách mạng lão thành khác ở miền Nam, đã lên tiếng tố cáo sự man trá này từ năm 1982.
    Trong thư đã dẫn, các ông Phạm Văn Xô, Đồng Văn Cống, Nguyễn Văn Thi nhận định: Theo chúng tôi thì những vụ việc nghiêm trọng, xảy ra trong hơn hai chục năm qua, từ Vụ Xiêm Riệp (1983), Sáu Sứ (1991), vụ nâng Cục 2 lên thành Tổng cục 2 với quyền hạn siêu Đảng, siêu Nhà nước, được hợp pháp hóa bằng Pháp lệnh tình báo của Quốc hội và Nghị định 96/CP, vụ T4 (1997-1999), đến vụ nói xấu, vu khống nhằm lật đổ Tổng Bí thư Lê Khả Phiêu trước đại hội 9… đều có bàn tay của nhân vật từng hoạt động cách mạng và kháng chiến ở Nam Bộ mà chúng tôi đều biết rõ. Đó là nguyên cai đồn điền cao su, nguyên Chủ tịch nước, nguyên Cố vấn Lê Đức Anh.
    Tại một tài liệu khác là thư của ông Nguyễn Đức Tâm – cựu Trưởng Ban Tổ chức Trung ương Đảng, ghi ngày 3 tháng 1 năm 2001 – với tư cách là một trong những người đã từng nhận các đơn thư tố cáo – ông Tâm phân trần: Về thư đồng chí Năm Thi tố cáo đồng chí Lê Ðức Anh tôi đã trao đổi với anh Lê Ðức Thọ, anh Thọ có ý kiến đại thể như sau: Ðây chỉ là vấn đề cần quan tâm nhưng chưa đủ cơ sở để kết luận, sau này sẽ tiếp tục điều tra (lúc này cũng đang rối lên về nhân sự chủ chốt của Ðại hội 6). Sau Ðại hội 6, tôi cũng đặt ra vấn đề với anh Nguyễn Văn Linh nhưng anh Linh không giao trách nhiệm để tổ chức điều tra (lý do có thể rất phức tạp, tôi không dám viết ra đây, chỉ xin trực tiếp báo cáo với Bộ Chính trị hoặc Ủy Ban Kiểm tra Trung ương.

  14. nong thi xuan Says:

    THỜI CƠ ĐÃ CHÍN MUỒI :

    Việt Nam, Ngày Thế Giới Hòa Bình 01 tháng 01 năm 2011

    LỜI KÊU GỌI :

    TIẾN HÀNH GIẢI THỂ CHẾ ĐỘ CỘNG SẢN

    ĐỂ THIẾT LẬP CHẾ ĐỘ DÂN CHỦ ĐA ĐẢNG

    VIỆT NAM THĂNG TIẾN HÒA BÌNH

    của Linh mục Tù Nhân Lương Tâm Nguyễn Văn Lý – Huế

    ———

    Kính thưa Đồng bào Việt Nam thân yêu trong và ngoài Nước,

    Cùng những người Cộng sản Việt Nam và Cộng đồng Quốc tế.

    Chế độ Cộng sản độc tài vô thần duy vật đã trở thành một đại họa vô cùng cay đắng cho Nhân loại, một thử nghiệm đã hoàn toàn thất bại trên toàn cầu về một ước mơ công bằng, hòa bình, văn minh, thịnh vượng không bao giờ đạt. Mọi người có chút lương tri và tâm trí đều không muốn chế độ vô luân này tồn tại thêm giây phút nào trên hành tinh này nữa.

    Riêng tại Việt Nam, suốt 80 năm qua, kể từ năm 1930 khi Đảng Cộng sản Đông Dương, tức là Đảng CSVN, có mặt trên Quê hương chúng ta, thì hận thù-gian trá-áp bức-cướp đoạt-bất công-bạo lực-đấu tố-khủng bố-chiến tranh… triền miên xâu xé Tổ quốc và Đồng bào chúng ta, dưới đủ mọi hình thức, vừa thô bạo vừa tinh vi, khiến không một người Dân Việt nào được an tâm vui sống trọn vẹn dù chỉ một ngày. Trãi nghiệm quá khổ đau chán ngấy này trong mỗi người chúng ta, không nên kéo dài thêm ngày nào trên Dân tộc và trong tâm hồn con cháu thơ ngây vô tội của chúng ta nữa.

    Vậy, hôm nay, Ngày Hòa Bình Thế Giới đầu năm 2011, hỡi toàn thể Đồng bào, mỗi người hãy góp một tay, quyết tâm hiệp lực chấm dứt vĩnh viễn chế độ Cộng sản phi nhân, tàn bạo, gian manh để cùng giúp nhau thiết lập một Chế Độ Dân Chủ Hòa Bình Đạo Đức Nhân Ái cho Dân Tộc Việt Nam. Theo đánh giá của một số Bạn hữu tâm huyết, tôi thiết tha kêu gọi mọi thành phần Đồng bào Việt Nam trong và ngoài Nước hãy tận dụng thời cơ đã chín muồi phù hợp -hơn lúc nào hết- cho Quốc Vụ Khẩn Thiết này, không nên để lỡ :

    1. Hỡi các Ủy viên 2 Bộ Chính trị BCHTƯ ĐCSVN khóa X và XI cùng toàn thể các đảng viên CS, quí vị đã thừa kế một gia sản đầy tội lỗi của 9-10 thế hệ CS đi trước, đã cố chấp đắm sâu vào việc gây tang thương khổ đau khôn xiết cho Đồng bào ruột thịt suốt 80 năm qua với vô số tội ác chồng chất, đặc biệt phạm 2 tội nặng nhất là phản Quốc và Bán Nước (ít nhất là đồng lõa), đã làm Tổ quốc-Dân tộc Việt Nam mất văn hóa-đạo đức-văn minh, mất đất-biển-đảo-rừng-tài nguyên-môi trường-việc làm và mất Nước về tay Tàu Cộng vốn đã từng độ hộ chúng ta hàng ngàn năm, bằng chứng lộ liễu không thể chối cãi quanh co biện bạch là : Công hàm trao nhượng Hoàng-Trường Sa cho Tàu Cộng ngày 14-9-1958 do Phạm Văn Đồng ký theo lệnh Hồ Chí Minh,
    hoàn toàn mất quyền kiểm soát vào tay đối phương hàng 400 ngàn hécta rừng đầu nguồn-bờ biển và vùng Tây Nguyên chiến lược và gần đây nhất là mê muội vứt đi 100 ngàn tỷ đồng mồ hôi nước mắt -kể cả xương máu- của Đồng bào, để khai mạc Ngàn Năm Thăng Long đúng vào Quốc khánh Tàu Cộng 01-10-2010.

    Tất cả quí vị đều nhận thức được đại họa Dân tộc phải gánh chịu do Chủ nghĩa CS mang lại, đặc biệt là CNCS của Stalin-Mao Trạch Đông-Hồ Chí Minh, nhưng chỉ vì quí vị quá chai lì tự huyễn và tự dối, để có thể kéo dài thời gian trục lợi thêm, viện cớ vì ổn định xã hội, nhưng thực chất là ổn định cho chính quí vị.

    Vậy tôi thiết tha yêu cầu quí vị cần lấy hết tinh thần khoa học của một người CS còn một chút tình yêu Nước và lòng tự trọng nào đó, để làm ngay một trong 2 công việc cấp thiết sau đây :

    a) Ngừng tay chém giết bắt bớ Dân oan vô tội và những Công dân yêu Nước chân chính, sám hối, từ chức, giải thể đảng CS đầy sai lầm và tội lỗi do quí vị đang lãnh đạo. Toàn Dân ngay chính VN chỉ mong sớm thấy ngày đảng CS -đại họa của Dân tộc- TỰ TUYÊN BỐ GIẢI THỂ. Đồng thời hãy trao Đất nước cho một Chính phủ lâm thời, để chuẩn bị cuộc Bầu cử Quốc hội đa đảng, dù chỉ mới mang màu sắc dân chủ chuyển tiếp còn non trẻ, vào cuối năm 2011 này như đã dự kiến.

    b) KHÔN NGOAN VÀ CAN ĐẢM BƯỚC VÀO LỐI THOÁT DANH DỰ : Tự chấm dứt vai trò độc đảng độc tôn, khách quan chấp nhận chế độ đa nguyên đa đảng chân chính : đảng CSVN sẽ cạnh tranh công bằng lành mạnh với các tổ chức chính trị khác, để chung sức xây dựng Đất nước bên cạnh nhau, như hầu hết tại các Nước văn minh trên toàn cầu hiện nay, tránh tình trạng Toàn Dân không còn sức chịu đựng nổi, không thể kiềm chế các hành động sôi sục bùng phát, gây tổn hại khôn lường cho Đất nước không thể tránh.

    2. Hỡi toàn thể lực lượng Công an và Bộ đội ! Tổ Quốc đã rơi vào tay ngoại bang một phần lãnh thổ và lãnh hải cực kỳ quan trọng về an ninh-chiến lược, Đất Nước đã bị lệ thuộc đế quốc Tàu Cộng ngày càng chìm đắm trong mọi lãnh vực. Quí Bạn hãy DỨT KHOÁT ĐỨNG HẲN VỀ PHÍA DÂN TỘC, để luôn làm nhiệm vụ hết sức cao cả là bảo vệ an ninh-quốc phòng cho Tổ quốc, luôn là chỗ dựa đáng tin cậy của Đồng bào, nhất là những người Dân Oan mất đất mất nhà, Dân Nghèo cả về nhân phẩm-nhân quyền, cả về cơm ăn-áo mặc. Quí Bạn hãy gây áp lực để một số nhỏ cấp lãnh đạo ĐCSVN không thể tiếp tục duy trì địa vị độc tôn, hầu lợi dụng chức quyền vơ vét thêm tài sản quốc dân, buộc họ phải trả lại quyền Dân chủ trọn vẹn cho
    Toàn Dân. Chúng tôi biết rằng hiện nay đã có khoảng 50% các Bạn đã dứt khoát đứng về phía Dân tộc, hi vọng nhờ các Bạn, số chiến sĩ Dân chủ Hòa bình trong hàng ngũ các Bạn tăng lên mỗi ngày. Quí Bạn hãy quả cảm đứng lên gánh vác trọng trách cao cả Lịch sử và Đồng bào giao phó.

    3. Hỡi toàn thể Cán bộ trong bộ máy công quyền CS ! Trong tình trạng cực kỳ bế tắc của Đất nước hiện nay, Anh Chị Em hãy yên tâm phục vụ Đồng bào đúng với cương vị của mỗi người trong bộ máy công quyền, dù đã quá rệu rã, nhưng vẫn còn cần để duy trì cuộc sống Quốc Dân lúc giao thời. Anh Chị Em phải chấm dứt ngay tệ nạn hành hạ, sách nhiễu vòi vĩnh Dân chúng như một đại họa Dân tộc đã kéo dài từ 65 năm nay, thay vào đó là tận tâm lễ độ vô tư phục vụ Dân. Anh Chị Em cũng phải DỨT KHOÁT ĐỨNG HẲN VỀ PHÍA DÂN TỘC, giúp số chiến sĩ Dân chủ Hòa bình trong hàng ngũ các Bạn gia tăng mỗi ngày. Cũng như các Chiến sĩ Công an-Bộ đội, nếu Anh Chị Em do dự ủng hộ phong trào Dân chủ, lương tâm các Bạn sẽ dày vò, lịch sử sẽ đào thải
    và con cháu các Bạn sẽ vô cùng xấu hổ buộc lòng phải lên án các Bạn như những tội đồ Dân tộc : Phản Quốc và Bán Nước.

    4. Kính đề nghị các Tổ chức Dân chủ hãy CÔNG BỐ NGAY với Quốc Dân Dự án Chính trị của mình để Toàn Dân an tâm kỳ vọng vào một tương lai Việt Nam đạo đức hơn, văn minh hơn, ổn định hơn và vững bền hơn, qua một lộ trình Dân chủ hóa Đất nước thiết thực phù hợp, với một Bản Hiến pháp hoàn hảo, một cuộc Bầu cử Quốc hội tự do công bằng văn minh. Xin quí vị hãy xông lên HƯỚNG DẪN ĐỒNG BÀO LÀM NHIỆM VỤ LỊCH SỬ, bằng các cuộc biểu tình ôn hòa, kiên định, hiệu quả, bắt đầu ngày 12-01-2011, ngày khai mạc đại hội ĐCSVN khóa XI, trước các trụ sở UBND tỉnh-thành phố, huyện-quận và bằng các hình thức đấu tranh bất bạo động hữu hiệu khác.

    5. Kính đề nghị quí Chức sắc các Tôn giáo hướng dẫn các Tín đồ Tôn giáo mình : Mỗi khi bị bạo quyền ngăn cấm tổ chức Nghi Lễ Tôn giáo thì biết cách tức khắc tự biến thành CÁC BUỔI CẦU NGUYỆN và CÁC CUỘC BIỂU TÌNH ÔN HÒA NHƯNG CƯƠNG QUYẾT; tận dụng các dịp tụ tập đông Tín đồ để CẦU NGUYỆN cho Dân tộc sớm thoát khỏi Đại họa Giặc Tàu và Đại họa CS độc tài vô thần bất công ác hại.

    6. Kính mời Đồng bào, đặc biệt giới Công nhân, Bạn trẻ, Sinh viên, Học sinh :

    – Sẵn sàng biểu tình ôn hòa mỗi lúc Cao trào Chống Giặc Tàu & Dân chủ Đa nguyên Đa đảng, hoặc các Tổ chức Dân chủ chân chính như Khối 8406, Cao trào Nhân Bản, Phong trào Dân Chủ… phát động, khởi phát từ ngày 12-01-2011, ngày quốc nhục 30-4-2011,…như là những tập dượt cho cao điểm của năm 2011 là dịp Bầu cử Quốc hội độc đảng bù nhìn của ĐCSVN cuối năm 2011, hoặc những dịp Dân bị bắn giết đàn áp oan ức, bị cướp đoạt đất đai trắng trợn cực kỳ bất công vô lý… liên tục cho đến ngày hoàn toàn thắng lợi.

    – Mỗi người mặc áo trắng/ khoác khăn trắng với một lá cờ nhỏ cầm tay của Đoàn thể-Tổ chức mình, hoặc một lá cờ trắng. Tuyệt đối không mang theo -dù là để đốt- cờ đỏ sao vàng vốn là cờ của tỉnh Phúc Kiến, Trung Hoa do Cộng Sản lừa gạt vay mượn đưa vào VN, biểu tượng của Đại họa Dân tộc, hoặc cờ đỏ búa liềm của ĐCS cực đoan và đẫm máu.

    – Là người Chiến sĩ Dân chủ Hòa bình, luôn tuyệt đối tự kiềm chế không mang theo vũ khí, hung khí, đá-gạch… Khôn ngoan tỉnh táo không để đối phương khiêu khích dẫn đến xô xát, tạo cớ cho đối phương sử dụng bạo lực rồi đổ vấy cho chúng ta. Dù đối phương rải sẵn đá-gạch-cây-gậy… dọc đường để gài bẫy chúng ta mắc mưu sử dụng, thuê côn đồ hoặc đội lốt xã hội đen chọc tức-quăng ném-gây hấn,… chúng ta vẫn phải luôn khôn ngoan tự kiềm chế, không rơi vào bẫy bạo loạn mà đối phương đã cố tình giăng ra, để có cớ đàn áp chúng ta cách thô bạo đẫm máu. Hãy luôn nhớ Xã Hội Đỏ còn trăm lần nguy hiểm hơn Xã Hội Đen.

    – Địa phương nào chưa có ai lãnh đạo thì các Bạn tự chọn ra người lãnh đạo lâm thời từng mỗi lần. Thời gian sẽ tự đào tạo và tuyển chọn được người lãnh đạo xứng đáng thích hợp.

    – Các biểu ngữ và khẩu hiệu cần dùng phù hợp cho mỗi dịp : Tổ Quốc Việt Nam Bất Diệt – Dân Là Chủ – Chống Giặc Tàu – Dân Chủ Muôn Năm – Giải Thể Đảng Cộng Sản – Đảng Cộng Sản Hãy Tự Giải Thể – Phải Có Bầu Cử Quốc Hội Đa Đảng – Đa Nguyên Đa Đảng Muôn Năm – Việt Nam Đa Nguyên Đa Đảng – Sự Thật Giải Thoát Quê Hương – Hòa Giải Thắng Hận Thù – Dân Tộc Việt Nam Nhân Ái…

    – Riêng tôi, dù bị CS ngăn cản bằng mọi thủ đoạn, phải chống gậy bước đi khập khiễng, các ngày Toàn Dân biểu tình, vẫn tìm mọi cách mặc áo trắng tham gia với Đồng bào, khởi phát sáng ngày 12-01-2011, nhất là những dịp cao điểm. Nếu tôi bị bắt trước ngày 12-01-2011, kính mời Đồng bào và các Chiến sĩ Dân chủ Hòa bình phải tận dụng hết mọi cơ hội và khả năng, liên tục tiến hành các cuộc biểu tình cùng các hình thức gây áp lực cần thiết khác, ngày càng mạnh hơn, cho đến ngày hoàn toàn thắng lợi.

    7. Kính đề nghị Đồng bào Việt Nam thân yêu hải ngoại làm gì được cho Tổ Quốc hồi sinh, đạo đức, hòa bình và thăng tiến, kính mong Quí Vị và Bạn hữu làm hết khả năng, nhất là vận động Quốc tế, trong giai đoạn cực kỳ quan trọng có tính quyết định này. Muốn thoát khỏi Quốc nạn và Quốc nhục làm một thuộc quốc của Trung Cộng, Việt Nam yêu quí của chúng ta chỉ còn một con đường duy nhất là thiết lập thành công một Chế độ Dân chủ Đa nguyên Đa đảng văn minh giữa Cộng đồng Quốc tế thân thiện hòa bình.

    8. Kính đề nghị Cộng đồng Quốc tế đồng tâm hiệp lực với chúng tôi chôn vùi Chế độ Cộng sản không tưởng và Chế độ Xã hội Chủ nghĩa cực đoan (vô thần, duy vật và bạo lực độc đảng-độc tài) vĩnh viễn trên Đất nước Việt Nam và trên toàn thế giới, như một thử nghiệm đẫm máu và gian manh không bao giờ được phép lặp lại trong nền văn hóa-văn minh đang từng bước vươn cao lên Chân-Thiện-Mỹ đích thực của Gia đình Nhân loại hôm nay.

    Kính cảm ơn mọi người.

    Nguyện xin Thiên Chúa hỗ trợ mọi nỗ lực trung thực-hòa bình-nhân ái của mỗi người chúng ta.

    Kêu gọi từ Nhà Chung Tổng Giáo phận Huế ngày Hòa Bình Thế Giới 01 tháng 01 năm 2011

    Linh mục Tù nhân lương tâm Tađêô Nguyễn Văn Lý, 69 Phan Đình Phùng, Huế.

    Kính mời Quí Vị và Quí Bạn hữu ghi Tên chung lời kêu gọi và hiệp lực hướng dẫn Đồng bào tiến hành.
    .

    Loi keu goi: Tong noi day xuong’ duong` ngay` 30/04/2011

  15. nong thi xuan Says:

    Qua hai hiệp định biên giới Việt Trung năm 1999 và phân vịnh Bắc Bộ năm 2000:

    Dang csvn la` tay sai cho dang cs trung quoc’ hon nua dang csvn nam’ toan` bo. Quan Doi Nhan Dan VN, lam` sao Quan Doi Nhan Dan VN anh hung` sao noi vi`: CONG HAM` BAN’ NUOC CUA DANG CSVN CUA THU TUONG CSVN PHAM VAN DONG` KY’ NGAY` 14/08/1958 :

    CHÍNH PHỦ NƯỚC VIỆT NAM DÂN CHỦ CỘNG HOÀ CÔNG NHẬN QUYẾT ĐỊNH VỀ HẢI PHẬN CỦA TRUNG-QUỐC .

    Sáng ngày 21.9.1958, đồng chí Nguyễn-Khang, Đại sứ nước Việt-nam dân chủ cộng hoà tại Trung-quốc, đã gặp đồng chí Cơ Bàng-phi, Thứ trưởng Bộ Ngoại giao nước Cộng hoà nhân dân Trung-hoa và đã chuyển bức công hàm sau đây của Chính phủ ta:
    Thưa đồng chí Chu Ân-lai,
    Tổng lý Quốc vụ viện nước Cộng hoà nhân dân Trung-hoa,
    Chúng tôi xin trân trọng thông báo tin để đồng chí Tổng lý rõ:
    Chính phủ nước Việt-nam dân chủ cộng hoà ghi nhận và tán thành bản tuyên bố, ngày 4 tháng 9 năm 1958, của Chính phủ nước Cộng hoà nhân dân Trung-hoa, quyết định về hải phận của Trung-quốc.
    Chính phủ nước Việt-nam dân chủ cộng hoà tôn trọng quyết định ấy và chỉ thị cho các cơ quan Nhà nước có trách nhiệm triệt để tôn trọng hải phận 12 hải lý của Trung-quốc trong mọi quan hệ với nước Cộng hoà nhân dân Trung-hoa trên mặt biển.
    Chúng tôi xin kính gửi đồng chí Tổng lý lời chào rất trân trọng.
    Hà Nội, ngày 14 tháng 9 năm 1958
    PHẠM VĂN ĐỒNG
    Thủ tướng Chính phủ
    nước Việt-nam dân chủ cộng hoà .
    ——————————————————————–
    Tuyên Bố của Chính Phủ Nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Quốc về Lãnh Hải:
    (Ðược thông qua trong kỳ họp thứ 100 của Ban Thường Trực Quốc Hội Nhân Dân ngày 4 tháng 9 năm 1958)
    Cộng Hòa Nhân Dân Trung Quốc nay tuyên bố:
    (1) Bề rộng lãnh hải của nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Quốc là 12 hải lý. Ðiều lệ này áp dụng cho toàn lãnh thổ nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Quốc, bao gồm phần đất Trung Quốc trên đất liền và các hải đảo ngoài khơi, Ðài Loan (tách biệt khỏi đất liền và các hải đảo khác bởi biển cả) và các đảo phụ cận, quần đảo Penghu, quần đảo Ðông Sa, quần đảo Tây Sa, quần đảo Trung Sa, quần đảo Nam Sa, và các đảo khác thuộc Trung Quốc.
    (2) Các đường thẳng nối liền mỗi điểm căn bản của bờ biển trên đất liền và các đảo ngoại biên ngoài khơi được xem là các đường căn bản của lãnh hải dọc theo đất liền Trung Quốc và các đảo ngoài khơi. Phần biển 12 hải lý tính ra từ các đường căn bản là hải phận của Trung Quốc. Phần biển bên trong các đường căn bản, kể cả vịnh Bohai và eo biển Giongzhou, là vùng nội hải của Trung Quốc. Các đảo bên trong các đường căn bản, kể cả đảo Dongyin, đảo Gaodeng, đảo Mazu, đảo Baiquan, đảo Niaoqin, đảo Ðại và Tiểu Jinmen, đảo Dadam, đảo Erdan, và đảo Dongdinh, là các đảo thuộc nội hải Trung Quốc.
    (3) Nếu không có sự cho phép của Chính Phủ Cộng Hòa Nhân Dân Trung Quốc, tất cả máy bay ngoại quốc và tàu bè quân sự không được xâm nhập hải phận Trung Quốc và vùng trời bao trên hải phận này. Bất cứ tàu bè ngoại quốc nào di chuyển trong hải phận Trung Quốc đều phải tuyên thủ các luật lệ liên hệ của Chính Phủ Cộng Hòa Nhân Dân Trung Quốc
    (4) Ðiều (2) và (3) bên trên cũng áp dụng cho Ðài Loan và các đảo phụ cận, quần đảo Penghu, quần đảo Ðông Sa, quần đảo Tây Sa, quần đảo Trung Sa, quần đảo Nam Sa, và các đảo khác thuộc Trung Quốc.
    Ðài Loan và Penghu hiện còn bị cưỡng chiếm bởi Hoa Kỳ. Ðây là hành động bất hợp pháp vi phạm sự toàn vẹn lãnh thổ và chủ quyền của Cộng Hòa Nhân Dân Trung Quốc. Ðài Loan và Penghu đang chờ được chiếm lại. Cộng Hòa Nhân Dân Trung Quốc có quyền dùng mọi biện pháp thích ứng để lấy lại các phần đất này trong tương lai. Các nước ngoại quốc không nên xen vào các vấn đề nội bộ của Trung Quốc
    (Bản dịch của Trung Tâm Dữ Kiện)
    Chú thích: Quần đảo Tây Sa (tên tiếng Tàu Xisha) = Quần đảo Hoàng Sa = Paracel Islands
    Quần đảo Nam Sa (tên tiếng Tàu Nansha) = Quần đảo Trường Sa = Spratly Islands
    ——————————————————————–
    Bài viết của ký giả Frank Ching trên Tạp chí Kinh tế Viễn Ðông đề cập đến Công Hàm Bán Nước
    Vấn đề Tranh chấp Chủ quyền trên Quần đảo Hoàng Sa
    Saigon – Hanoi – Paracels Islands Dispute – 1974
    Frank Ching (Far Eastern Economic Review, Feb. 10, 1994)
    1) Tái thẩm định miền Nam Việt Nam
    Chỉ có một số ít các chính phủ sẵn sàng thú nhận rằng họ đã phạm phải sai lầm, ngay cả khi những chính sách của họ cho thấy điều đó một cách rất rõ ràng. Lấy thí dụ như Việt Nam chẳng hạn
    Khi nước CHXHCN Việt Nam đã từ bỏ chủ nghĩa xã hội trên tất cả mọi mặt, ngoại trừ cái tên, thì họ vẫn ngần ngại không muốn thú nhận điều này. Chính sách kinh tế thị trường mà họ đang theo đuổi, dù sao, đã nói lên điều ngược lại.
    Trong những năm chiến tranh, những trận đánh chống lại quân đội Mỹ và quân đội miền Nam Việt Nam, đã được chiến đấu dưới danh nghĩa của chủ nghĩa xã hội và nhận được sự ủng hộ của toàn thể thế giới cộng sản, đặc biệt là từ Bắc Kinh và Mạc Tư Khoa.
    Những trận đánh này đã đòi hỏi một sự hy sinh nặng nề về xương máu và tài nguyên của đất nước, là một cái giá mà người Việt Nam vẫn tiếp tục phải trả cho đến ngày hôm nay khi nhà nước CSVN đang cố gắng, một cách rất muộn màng, đặt việc phát triển kinh tế lên trên ý thức hệ chính trị. Cái ý thức hệ đó trong quá khứ đã buộc Hà Nội phải lựa chọn những chính sách mà khi nhìn lại thì không có vẻ gì là khôn ngoan cả. Và việc bóp méo ý thức hệ này đã gây cho họ nhiều thứ rắc rối khác hơn là chỉ đưa họ vào tình trạng khó xử với các đồng chí cộng sản đàn anh của họ ở Mạc Tư Khoa và Bắc Kinh. Ðôi khi nó cũng làm mờ mắt họ về những lập trường đứng đắn được khẳng định bởi kẻ thù của họ là chính phủ Sài Gòn .
    Trong những ngày đó, chế độ Hà Nội rất hăng hái trong việc lên án chính quyền miền Nam, cho họ là những con rối của Mỹ, là những kẻ đã bán đứng quyền lợi của nhân dân Việt Nam. Ngay cả lúc đó, một điều rõ ràng là những lời cáo buộc này đã không có căn cứ. Bây giờ, 20 năm sau, cũng lại một điều rõ ràng là đã có những lúc mà chính quyền Sài Gòn đã thật sự đứng lên cho quyền lợi của dân tộc Việt Nam, một cách vô cùng mạnh mẽ, hơn xa cả cái chính quyền tại Hà Nội.
    Một trường hợp để chứng minh cụ thể là vụ tranh chấp về quần đảo Hoàng Sa trên biển Nam Trung Hoa. Quần đảo Hoàng Sa, giống như quần đảo Trường Sa ở xa hơn về phía Nam, được tuyên bố chủ quyền bởi cả hai Trung Quốc và Việt Nam. Nhưng khi chế độ Hà Nội vẫn đang nhận viện trợ từ Bắc Kinh, thì họ im hơi lặng tiếng trong việc tuyên bố chủ quyền trên quần đảo Hoàng Sa. Quần đảo này đã bị chiếm đoạt bởi Trung Quốc sau một vụ đụng độ quân sự vào tháng Giêng năm 1974, lúc quân Trung Quốc đánh bại những người tự bảo vệ từ miền Nam Việt Nam. Từ đó, quần đảo này đã nằm dưới sự kiểm soát của Trung Quốc.
    Sau khi chiến tranh Việt Nam chấm dứt, có một sự bất đồng nhanh chóng giữa Bắc Kinh và Hà Nội, và chính quyền Hà Nội – vừa mới thống nhất với miền Nam – lại tái tuyên bố chủ quyền của mình trên quần đảo Hoàng Sa. Mặc dù đã có những cuộc đàm phán cao cấp giữa hai nước, nhưng vụ tranh chấp này vẫn chưa được giải quyết. Các chuyên gia của hai nước có hy vọng là sẽ gặp gỡ sớm sủa hơn để bàn thảo về những vấn đề chuyên môn, nhưng không chắc chắn là sẽ có một quyết định toàn bộ . Thật ra, một viên chức cao cấp của Việt Nam đã thú nhận rằng vấn đề sẽ được giải quyết bởi các thế hệ tương lai.
    Dù không muốn phán đoán về những giá trị của lời tuyên bố chủ quyền của bất cứ bên nào, một điều rõ ràng là cương vị của phía Việt Nam đã bị yếu thế hơn vì sự im hơi lặng tiếng của Hà Nội khi quân đội Trung Quốc chiếm đoạt quần đảo Hoàng Sa. Sự thiếu sót của Hà Nội để phản đối trước hành động quân sự của nước ngoài bây giờ được dùng để quật ngược lại Việt Nam mỗi khi đề tài trên được nêu ra.
    Giới thẩm quyền Việt Nam ngày hôm nay giải thích sự im lặng của họ vào thời điểm đó bằng cách nói rằng họ đã phải dựa vào viện trợ của Trung Quốc trong cuộc chiến chống Mỹ, vốn là kẻ thù chính yếu của họ lúc đó. Vậy thì một điều chắc chắn là, khi chiến tranh càng được chấm dứt sớm hơn thì quan hệ hữu nghị giữa Hà Nội và Bắc Kinh cũng như vậy .
    Cộng thêm vào đó là những điều bị bóp méo mới toanh mà Hà Nội phải dùng đến để tăng thêm giá trị cho lời tuyên bố về chủ quyền của họ trên quần đảo Hoàng Sa. Bởi vì sự im lặng đồng ý ngầm trong quá khứ mà Hà Nội bó buộc phải tránh không dám dùng những lời tuyên bố chính thức của họ từ thập niên 1950 đến thập niên 1970, mà phải dùng những bản tuyên bố của chế độ Sài Gòn – tức là công nhận tính hợp pháp của của chính phủ miền Nam. Một cách rất sớm sủa, như vào năm 1956, chính phủ Sài Gòn đã công bố một thông cáo chính thức xác nhận chủ quyền của mình trên Hoàng Sa và Trường Sa.
    Chế độ Sài Gòn cũng công bố một nghị định để bổ nhiệm nhân sự hành chánh cho quần đảo Hoàng Sa. Cho đến khi họ bị thất bại bởi lực lượng quân sự Trung Quốc vào năm 1974 (chỉ vài tháng trước khi miền Nam Việt Nam bị sụp đổ trước sự tấn công của cộng sản từ miền Bắc), thì chính phủ Sài Gòn vẫn tiếp tục tuyên bố chủ quyền của mình trên quần đảo Hoàng Sa.
    Trong vài năm vừa qua, nước Nam Dương (Indonesia) đã bảo trợ cho các buổi hội thảo với tính cách phi chính phủ về vùng biển Nam Trung Hoa. Tại các buổi hội thảo lúc có lúc không này, phía Việt Nam một lần nữa lại thấy bối rối khi được yêu cầu giải thích về sự im lặng của họ hồi đó, khi Trung Quốc nắm giữ cái mà Việt Nam bây giờ tuyên bố là một phần của lãnh thổ họ. “Trong thời gian này”, họ nói, “có những tình trạng rắc rối về chính trị và xã hội tại Việt Nam, cũng như trên thế giới, mà phía Trung Quốc đã lợi dụng, theo từng bước một, để dùng biện pháp quân sự chiếm đóng quần đảo Hoàng Sa. Và Trung Quốc đã thu gọn toàn bộ Hoàng Sa vào năm 1974.”
    Với lợi thế của hai thập niên về lịch sử, bây giờ có thể thẩm định được những hành động của chính quyền miền Nam với một nhãn quan công minh hơn. Trong cái phúc lợi của việc hàn gắn vết thương chiến tranh, nếu không phải vì những chuyện khác, có lẽ điều khôn ngoan cho Hà Nội là nên xem xét lại quá khứ và trả lại cho Cesar những gì thuộc về Cesar. Và sự chống đỡ mãnh liệt của chính quyền Sài Gòn để bảo vệ chủ quyền của Việt Nam trên quần đảo Hoàng Sa, đúng vào cái lúc mà chế độ Hà Nội đang bận rộn ve vuốt để nhận đặc ân từ Trung Quốc, là một hành động xuất sắc nên được công nhận.
    Hồ Chí Minh đã có một lần được hỏi rằng ông ta ủng hộ Liên Sô hay ủng hộ Trung Quốc Ông ta đã trả lời rằng ông ta ủng hộ Việt Nam. Bây giờ là lúc để chế độ Hà Nội nhìn nhận rằng đã có lúc khi mà chính quyền Sài Gòn đã ủng hộ cho Việt Nam nhiều hơn là chính quyền của miền Bắc.
    2) Ðằng sau những tuyên bố về chủ quyền trên hai quần đảo
    Những gì đã xảy ra sau khi Hồ Chí Minh được quân đội của Mao Trạch Ðông và các đồng chí giúp nắm giữ quyền lực tại miền Bắc Việt Nam.
    Việt Nam tuyên bố chủ quyền trên “quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa” dựa trên các tài liệu xưa cũ và đặc biệt là tập bút ký “Phủ Biên Tập Lục” của Lê Quý Ðôn. Việt Nam gọi hai quần đảo này là Hoàng Sa (Paracels) và Trường Sa (Spratlys); Trung Quốc gọi là Tây Sa (Xisha) và Nam Sa (Nansha). Người Việt Nam đã đụng độ với nước Cộng hoà Nhân dân Trung hoa vào ngày 19/1/1974 với kết qủa là một tàu lớn của Hải quân miền Nam cũ bị đắm và 40 thuỷ thủ bị bắt. Vào tháng 3/1988 nước Cộng hoà Nhân dân Trung hoa lại đến và đánh chìm 3 tàu của Việt Nam, 72 thuỷ thủ bị thiệt mạng và 9 bị bắt. Vào ngày 25/2/1992, nước Cộng hoà Nhân dân Trung hoa tuyên bố quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa là của họ.
    Lý do chính để Trung Quốc làm như thế đã được biết đến trước đây như một phần của kế hoạch gọi là “Không gian sinh tồn”, bởi vì tài nguyên thiên nhiên của hai vùng Mãn Châu và Tân Cương sẽ bị cạn kiệt sớm. Ðể làm điều này, Trung Quốc bắt đầu bằng phần dễ nhất – là cái mà cộng sản Việt Nam đã hứa trước đây. Có nghĩa là Trung Quốc căn cứ vào một sự thương lượng bí mật trong qúa khứ. Trong một bản tin của hãng thông tấn Reuters ngày 30/12/1993, thì cộng sản Việt Nam đã bác bỏ sự thương lượng bí mật này nhưng không đưa ra bất cứ lời giải thích nào. Lê Ðức Anh đi thăm Trung Quốc và làm chậm trễ vụ tranh chấp này đến 50 năm. Có phải là Trung Quốc có thái độ vì sự vô ơn và những hứa hẹn trong quá khứ của Lê Ðức Anh?
    3) Cộng Sản Việt Nam bán Quần Đảo Hoàng sa và Trường sa, nhưng bây giờ muốn nói không.
    Theo tài liệu “Chủ quyền tuyệt đối của Trung Quốc trên quần đảo Tây Sa và quần đảo Nam Sa” của Bộ Ngoại giao Trung Quốc (Beijing Review, 18/2/1980), thì Hà Nội đã “dàn xếp” vấn đề này trong quá khứ. Đại khái họ đã bảo rằng:
    – Hồi tháng 6 năm 1956, hai năm sau ngày chính phủ của ông Hồ Chí Minh đã được tái lập tại Hà Nội, Thứ trưởng Ngoại giao Bắc Việt Ung Văn Khiêm nói với Li Zhimin, Xử lý Thường vụ Toà Đại Sứ Trung quốc tại Bắc Việt, rằng “theo những dữ kiện của Việt nam, hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa là môt bô phận lịch sử của lãnh thổ Trung quốc”.
    – Ngày 4 tháng 9 năm 1958, chính phủ Trung Quốc đã tuyên bố bề rộng của lãnh hải Trung Quốc là mười hai hải lý, được áp dụng cho tất cả các lãnh thổ của nước Cộng Hoà Nhân Dân Trung Hoa, “bao gồm … Quần Đảo Ðông Sa, quần đảo Tây Sa, quần đảo Trung Sa, quần đảo Nam Sa …”. Mười ngày sau đó, Phạm Văn Đồng đã ghi rõ trong bản công hàm gởi cho Chu An Lai, rằng “Chính phủ nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà ghi nhận và tán thành bản tuyên bố ngày 4 tháng 9 năm 1958 của Chính phủ nước Cộng Hoà Nhân Dân Trung Hoa về vấn đề lãnh hải”.
    Ðây là của văn bản của nhà nước Việt Nam do Phạm Văn Ðồng ký gởi cho Chu Ân Lai vào ngày 14/9/1958 để ủng hộ cho lời tuyên bố chủ quyền của Trung Quốc như theo sau:
    Thưa Đồng chí Tổng lý,
    Chúng tôi xin trân trọng báo tin để Đồng chí Tổng lý rõ:
    Chính phủ nước Việt-nam Dân Chủ Cộng Hoà ghi nhận và tán thành bản tuyên bố , ngày 4 tháng 9 năm 1958, của Chính phủ nước Cộng Hoà Nhân dân Trung-hoa, quyết định về hải phận của Trung-quốc.
    Chính phủ nước Việt-nam Dân Chủ Cộng Hoà trọng quyết định ấy và sẽ chỉ thị cho các cơ quan Nhà nước có trách nhiệm triệt để tôn trọng hải phận 12 hải lý của Trung-quốc, trong mọi quan hệ với nước Cộng hòa Nhân dân Trung hoa trên mặt bể.
    Chúng tôi xin kính gửi Đồng chí Tổng lý lời chào rất trân trọng.
    Hà-nội, ngày 14 tháng 9 năm 1958
    PHẠM VĂN ĐỒNG
    Thủ tướng Chính Phủ
    Nước Việt-nam Dân chủ Cộng Hòa
    Thêm một điều cần ghi nhận là Cộng Hoà Nhân Dân Trung Hoa (PRC) đã chỉ đe dọa những lãnh thổ mà Việt Nam đã tuyên bố là của mình, và để yên cho các nước khác. Rõ ràng là ông Hồ Chí Minh qua Phạm Văn Đồng, đã tặng cho Cộng Hoà Nhân Dân Trung Hoa “một cái bánh bao lớn” bởi vì lúc đó ông Hồ Chí Minh đang chuẩn bị cho công cuộc xâm lăng miền Nam Việt Nam. Ông Hồ cần sự viện trợ khổng lồ và đã nhắm mắt để nhận tất cả những điều kiện của Bắc Kinh. Đối với ông ta, việc bán “trên giấy tờ” hai quần đảo lúc đó vẫn thuộc về miền Nam Việt Nam là một điều dễ dàng.
    Vì sự việc này mà Cộng sản Việt Nam đã chờ một buổi họp của các quốc gia khối ASEAN tại Manila, để dùng cơ hội này như một cái phao an toàn và ký ngay một văn kiện đòi hỏi những quốc gia này giúp Việt Nam giải quyết vấn đề “một cách công bình”
    Về phía Trung Quốc, sau khi đã lấy được những đảo của Cộng sản Việt Nam, họ đã tỏ thái độ ôn hòa đối với Mã Lai Á và Phi Luật Tân, và bảo rằng Trung Quốc sẵn sàng thương lượng các khu vực tài nguyên với các quốc gia này, và gạt Việt Nam qua một bên. Trung Quốc đã nói họ sẽ không tán thành bất cứ quốc gia nào can thiệp vào vấn đề giữa họ và Cộng sản Việt Nam.
    Sau đó, Phạm Văn Đồng đã chối bỏ việc làm sai lầm của ông ta trong quá khứ, trong một ấn bản của Tạp chí Kinh tế Viễn Đông ngày 16/3/1979. Đại khái, ông ấy nói lý do mà ông ấy đã làm bởi vì lúc đó là “thời kỳ chiến tranh”. Đây là một đoạn văn trích từ bài báo này ở trang số 11:
    “Theo ông Li (Phó Thủ tướng Trung quốc Li Xiannian), Trung quốc đã sẵn sàng chia chác vùng vịnh “mỗi bên một nửa” với Việt Nam, nhưng trên bàn thương lượng, Hà Nội đã vẽ đường kiểm soát của Việt Nam đến gần Đảo Hải Nam. Ông Li cũng đã nói rằng vào năm 1956 (hay 1958 ?), Thủ tướng Việt Nam Phạm văn Đồng đã ủng hộ một bản tuyên bố của Trung Quốc về chủ quyền của họ trên Quần Đảo Trường Sa Và Hoàng Sa, nhưng từ cuối năm 1975, Việt Nam đã kiểm soát một phần của nhóm đảo Trường Sa – nhóm đảo Hoàng Sa thì đã nằm dưới sự kiểm soát bởi Trung Quốc. Năm 1977, theo lời tường thuật thì ông Đồng đã biện hộ cho lập trường của ông ấy hồi năm 1956: “Lúc đó là thời kỳ chiến tranh và tôi đã phải nói như vậy”.”
    Vì hăng hái muốn tạo ra một cuộc chiến thê thảm cho cả hai miền Nam Bắc, và góp phần vào phong trào quốc tế cộng sản, ông Hồ Chí Minh đã hứa, mà không có sự tự trọng, một phần đất “tương lai” để cho Trung Quốc nắm lấy, mà không biết chắc chắn là có thể nào sẽ nuốt được miền Nam Việt Nam hay không.
    Như ông Đồng đã nói, “Lúc đó là thời kỳ chiến tranh và tôi đã phải nói như vậy”. Vậy thì ai đã tạo ra cuộc chiến Việt Nam và sẵn sàng làm tất cả mọi sự có thể làm được để chiếm miền Nam, ngay cả việc bán đất ? Bán đất trong thời chiến và khi cuộc chiến đã chấm dứt, Phạm Văn Đồng lại chối bỏ điều đó bằng cách bịa đặt ra việc đổ thừa cho chiến tranh.
    4) Trong cuốn “Vấn đề tranh chấp lãnh thổ Hoa -Việt” của Pao-min-Chang thuộc tủ sách The Washington Papers, do Douglas Pike viết lời nói đầu, được Trung tâm Nghiên cứu chiến lược và Quốc tế thuộc Ðại học Georgetown , Washington D.C. xuất bản
    Ngoài cái khoảng cách về địa lý, cả hai nhóm quần đảo này nằm ngoài phía bờ biển của miền Nam Việt Nam và vẫn dưới sự quản lý hành chánh của chế độ Sài Gòn vốn không thân thiện gì. Hà Nội đơn giản là không ở trong cái tư thế để đặt vấn đề với cả Trung Quốc lẫn sức mạnh của hải quân Mỹ cùng một lúc. Do đó, vào ngày 15/6/1956, Thủ tướng Phạm Văn Ðồng đã nóì với phía Trung Quốc: “Từ quan điểm của lịch sử, thì những quần đảo này thuộc về lãnh thổ Trung Quốc” (Beijing Review 30/3/1979, trang 20 – Cũng trong báo Far East Economic Review 16/3/1979, trang 11).
    Hồi tháng 9 năm 1958, khi Trung Quốc, trong bản tuyên bố của họ về việc gia tăng bề rộng của lãnh hải của họ đến 12 hải lý, đã xác định rằng quyết định đó áp dụng cho tất cả các lãnh thổ của Trung Quốc, bao gồm cả Quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, một lần nữa Hà Nội đã lên tiếng nhìn nhận chủ quyền của Trung Quốc trên 2 quần đảo đó. Ông Phạm Văn Đồng đã ghi nhận trong bản công hàm gởi cho lãnh tụ Trung Quốc Chu An Lai ngày 14/9/1958: “Chính phủ nước Việt-nam Dân Chủ Cộng Hoà ghi nhận và tán thành bản tuyên bố, ngày 4 tháng 9 năm 1958, của Chính phủ nước Cộng Hoà Nhân dân Trung-hoa, quyết định về hải phận của Trung-quốc” (xem Beijing Review 19/6/1958, trang 21 — Beijing Review 25/8/1979, trang 25 — Sự tồn tại của bản công hàm đó và tất cả nội dung đã được xác nhận tại Việt Nam trong BBC/FE, số 6189, ngày 9/8/1979, trang số 1.)
    5) Tại sao ?
    Theo ông Carlyle A Thayer, tác giả bài “Sự tái điều chỉnh chiến lược của Việt Nam” trong bộ tài liệu “Trung Quốc như một Sức mạnh Vĩ đại trong vùng Á châu Thái Bình Dương” của Stuart Harris và Gary Klintworth [Melbourne: Longman Cheshire Pty Ltd., forthcoming 1994] :
    Phía Việt Nam, trong khi theo đuổi quyền lợi quốc gia, đã thực hiện nhiều hành động mà theo quan điểm của Trung Quốc thì có vẻ khiêu khích cao độ. Thí dụ như, trong công cuộc đấu tranh trường kỳ dành độc lập, Việt Nam đã không biểu lộ sự chống đối công khai nào khi Trung Quốc tuyên bố chủ quyền của họ trên biển Nam Trung Hoa và đúng ra lại tán thành họ. Nhưng sau khi thống nhất đất nước, Việt Nam đã đổi ngược lập trường. Năm 1975, Việt Nam đã chiếm đóng một số hải đảo trong quần đảo Trường Sa và sau đó đã tiến hành việc tuyên bố chủ quyền lãnh thổ trên toàn bộ biển Nam Trung Hoa.
    Như Thứ trưởng Ngoại giao Nguyễn Mạnh Cầm đã thú nhận:
    “Các nhà lãnh đạo của chúng tôi đã có tuyên bố lúc trước về Hoàng Sa và Trường Sa dựa trên tinh thần sau: Lúc đó, theo Hiệp định Geneve 1954 về Đông Dương, các lãnh thổ từ vĩ tuyến 17 về phía nam, bao gồm cả hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa là đặt dưới sự kiểm soát của chính quyền miền Nam. Hơn nữa, Việt Nam đã phải tập trung tất cả các lực lượng quân sự cho mục tiêu cao nhất để chống lại cuộc chiến tranh hung hãn của Mỹ, nhằm bảo vệ nền độc lập quốc gia. Việt Nam đã phải kêu gọi sự ủng hộ của bè bạn trên toàn thế giới. Đồng thời, tình hữu nghị Hoa-Việt rất thân cận và hai nước tin tưởng lẫn nhau. Trung Quốc đã cho Việt Nam một sự ủng hộ rất vĩ đại và giúp đỡ vô giá. Trong tinh thần đó và bắt nguồn từ những đòi hỏi khẩn cấp nêu trên, tuyên bố của các nhà lãnh đạo của chúng tôi [ủng hộ Trung Quốc trong việc tuyên bố chủ quyền của họ trên Quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa] là cần thiết vì nó trực tiếp phục vụ cho cuộc đấu tranh bảo vệ độc lập và tự do cho tổ quốc.”
    Đặc biệt thêm nữa là cái tuyên bố đó để nhắm vào việc đạt yêu cầu cho những nhu cầu cấp thiết vào lúc bấy giờ để ngăn ngừa bọn tư bản Mỹ dùng những hải đảo này để tấn công chúng tôi. Nó không có dính dáng gì đến nền tảng lịch sử và pháp lý trong chủ quyền của Việt Nam về hai quần đảo Hoàng Sa Và Trường Sa” (Tuyên bố trong một buổi họp báo tại Hà Nội ngày 2/12/1992, được loan tải bởi Thông Tấn Xã Việt Nam ngày 3/12/1992)
    Những ghi nhận này cho thấy rằng tất cả những điều mà Trung Quốc đã tố cáo phía trên là sự thật. Những gì xảy ra ngày hôm nay mà có liên hệ đến hai quần đảo này chỉ là những hậu quả của sự dàn xếp mờ ám của hai người cộng sản anh em trong qúa khứ.
    Không một ai trong cộng đồng thế giới muốn bước vào để dàn xếp sự bất đồng giữa Cộng sản Việt Nam và Trung Quốc. Lý do rất rõ ràng: cái công hàm ngoại giao và sự nhìn nhận của Cộng sản Việt Nam không thể nào xoá bỏ được bởi một nước nhỏ như Việt Nam, kẻ đã muốn chơi đểu để lừa dối Trung Quốc. Hơn nữa, Cộng sản Việt Nam không thể nào tránh được Trung Quốc trong khi họ phải bắt chước theo chính sách “đổi mới” của Trung Quốc để tiến lên chủ nghĩa xã hội.
    Lược dịch từ: Paracels Islands Dispute by Frank Ching (Far Eastern Economic Review, Feb. 10, 1994)
    ——————————————————————–
    Tuyên bố của Bộ Ngoại giao nước Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam về Quần đảo Hoàng Sa và Quần đảo Trường Sa (1979)
    Vào ngày 30/7/1979, Trung Quốc đã công khai công bố tại Bắc Kinh một số tài liệu với ý định để minh chứng cho việc tuyên bố chủ quyền của họ trên quần đảo Hoàng Sa và quần đảo Trường Sa. Về vấn đề này, Bộ Ngoại giao nước Cộng hoà Xã hội Chủ Nghĩa Việt Nam tuyên bố:
    1. Quần đảo Hoàng Sa và Quần đảo Trường Sa là một phần của lãnh thổ Việt Nam. Các Sứ quân Việt Nam đã là những người đầu tiên trong lịch sử đến chiếm đóng, tổ chức, kiểm soát và khai phá các quần đảo này trong chức năng của họ như là các lãnh chúa. Quyền sở hữu này có hiệu quả và phù hợp với luật pháp quốc tế. Chúng tôi có đầy đủ các tài liệu lịch sử và luật pháp để chứng minh chủ quyền tuyệt đối trên hai quần đảo này.
    2. Sự diễn giải của Trung quốc về văn bản ngày 14 tháng 9 năm 1958 của Thủ tướng nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà như một sự công nhận chủ quyền của phiá Trung quốc trên các quần đảo là một sự xuyên tạc trắng trợn khi tinh thần và ý nghĩa của bản văn chỉ có ý định công nhận giới hạn 12 hải lý của lãnh hải Trung quốc.
    3. Năm 1965, Hoa Kỳ gia tăng cuộc chiến tranh xâm lược tại miền Nam Việt Nam và phát động một cuộc chiến huỷ diệt bằng không quân và hải quân chống lại miền Bắc Việt Nam. Họ đã tuyên bố rằng khu vực chiến trường của quân đội Hoa Kỳ bao gồm Việt Nam và vùng lân cận của khu vực khoảng 100 hải lý tính từ bờ biển Việt Nam. Vào lúc đó, trong cuộc đấu tranh chống Mỹ cứu nước, nhân dân Việt Nam đã phải chiến đấu trong mọi tình huống để bảo vệ chủ quyền đất nước. Thêm nữa, Việt Nam và Trung Quốc lúc đó vẫn duy trì quan hệ hữu nghị. Bản tuyên bố ngày 9/5/1965 của Chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa đã đưa ra lý do để tồn tại chỉ với quá trình lịch sử này.
    4. Từ năm 1972, theo sau Bản Thông cáo chung Thượng Hải, những kẻ cai trị Trung Quốc đã âm mưu với bọn hiếu chiến Mỹ để phản bội nhân dân Việt Nam, gây ra biết bao nhiêu trở ngại cho cuộc chiến tranh tự vệ của Việt Nam. Ðầu Tháng Giêng 1974, chỉ trước khi nhân dân Việt Nam toàn thắng vào mùa Xuân 1975, Trung Quốc đã chiếm đóng quần đảo Hoàng Sa bằng biện pháp quân sự, lúc đó vẫn dưới sự quản lý của chính quyền Sài Gòn.
    Việt Nam Cộng Hòa lúc đó đã tuyên bố rõ ràng cương vị của họ như sau đây:
    – Chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ là những câu hỏi thiêng liêng cho tất cả mọi quốc gia.
    – Những khó khăn về biên giới lãnh thổ, thường tồn tại trong các cuộc tranh chấp giữa các nước láng giềng do lịch sử để lại, có thể vô cùng rắc rối và nên được nghiên cứu kỹ càng.
    – Các quốc gia quan tâm nên cứu xét vấn đề này trong tinh thần công bằng, tôn trọng lẫn nhau, hòa nhã, láng giềng tốt và giải quyết vấn đề bằng sự thương lượng.
    5. Tại các cuộc thảo luận tổ chức vào ngày 24/9/1975 với phái đoàn Ðảng và Nhà nước Việt Nam trong chuyến thăm viếng Trung Quốc, Phó Thủ tướng Ðặng Tiểu Bình đã thú nhận rằng có sự tranh chấp giữa hai bên về vấn đề quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa và hai bên sau đó nên bàn thảo với nhau để giải quyết vấn đề
    6. Chiếm đóng quần đảo Hoàng Sa một cách bất hợp pháp bằng quân sự, Trung Quốc đã xâm phạm vào sự toàn vẹn lãnh thổ của Việt Nam và dẫm chân lên làm cản trở tinh thần của Hiến chương Liên Hiệp Quốc kêu gọi giải quyết tất cả các tranh chấp bằng thương lượng hoà bình. Sau khi phát động một cuộc chiến xâm lược Việt Nam với tầm vóc to lớn, phía Trung Quốc lại nêu ra vấn đề quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, trong khi tạo ra một tình trạng càng ngày càng căng thẳng dọc theo biên giới Việt Nam và từ chối việc thảo luận những giải pháp cấp thiết để bảo đảm hoà bình và ổn định trong khu vực biên giới giữa hai nước. Ðiều rõ ràng là những kẻ cai trị Trung Quốc vẫn không từ bỏ ý định tấn công Việt Nam một lần nữa. Hành động của họ là một sự đe doạ nghiêm trọng cho hoà bình và ổn định trong vùng Ðông Nam Á và làm lộ rõ hơn tham vọng bành trướng, với bản chất bá quyền hiếu chiến của một nước lớn, bộ mặt xảo trá lật lọng và phản bội của họ.
    Hà Nội, ngày 7 tháng 8 năm 1979
    ——————————————————————–
    Công nhận của thế giới về chủ quyền của Trung Quốc trên Quần đảo Trường Sa
    5. Việt Nam
    a) Thứ trưởng ngoại giao Ðồng văn Khiêm của Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa khi tiếp ông Li Zhimin, xử lý thường vụ Toà Ðại Sứ Trung quốc tại Việt Nam đã nói rằng “theo những dữ kiện của Việt nam, hai quần đảo Hoàng sa và Trường sa là môt bô phận lịch sử của lãnh thổ Trung quốc”. Ông Le Doc, quyền Vụ trưởng Á châu Sự vụ thuộc Bộ Ngoại giao Việt nam, cũng có mặt lúc đó, đã nói thêm rằng “xét về mặt lịch sử thì các quần đảo này đã hoàn toàn thuộc về Trung quốc từ thời nhà Tống”
    b) Báo Nhân Dân của Việt Nam đã tường thuật rất chi tiết trong số xuất bản ngày 6/9/1958 về Bản Tuyên Bố ngày 4/9/1958 của Nhà nước Trung quốc, rằng kích thước lãnh hải của nước Cộng Hoà Nhân dân Trung Hoa là 12 hải lý và điều này được áp dụng cho tất cả các lãnh thổ của phía Trung quốc, bao gồm tất cả các quần đảo trên biển Nam Trung Hoa. Ngày 14/9 cùng năm đó, Thủ tướng Phạm Văn Ðồng của phía nhà nước Việt Nam, trong bản công hàm gởi cho Thủ tướng Chu An Lai, đã thành khẩn tuyên bố rằng Việt Nam “nhìn nhận và ủng hộ Bản Tuyên Bố của Nhà nước Cộng Hoà Nhân Dân Trung Hoa trong vấn đề lãnh hải”
    c) Bài học về nước CHND Trung Hoa trong giáo trình cơ bản của môn địa lý của Việt Nam xuất bản năm 1974, đã ghi nhận rằng các quần đảo từ Trường Sa và Hoàng Sa đến đảo Hải Nam và Ðài Loan hình thành một bức tường phòng thủ vĩ đại cho lục địa Trung Hoa .
    ——————————————————————–
    Tuyên bố của Chính phủ Việt Nam Cộng Hoà (1974)
    Nhiệm vụ cao cả và cần thiết của một chính phủ là bảo vệ chủ quyền, độc lập và toàn vẹn lãnh thổ quốc gia. Chính phủ Việt Nam Cộng Hoà cương quyết thi hành nhiệm vụ này, bất kể những khó khăn có thể sẽ gặp phải và bất kể những cáo buộc vô căn cứ có thể sẽ đến bất cứ từ đâu.
    Trước sự chiếm đóng bất hợp pháp của Trung Cộng bằng quân sự trên Quần đảo Hoàng Sa, nguyên là một phần đất thuộc lãnh thổ Việt Nam Cộng Hoà, Chính phủ Việt Nam Cộng Hoà xét thấy cần thiết phải long trọng tuyên bố trước công luận thế giới, bạn cũng như thù, rằng:
    Quần đảo Hoàng Sa và Quần đảo Trường Sa là một phần không thể cắt rời của lãnh thổ Việt Nam Cộng Hòa. Chính phủ và toàn dân Việt Nam Cộng Hòa sẽ không khuất phục trước bạo lực và bác bỏ tất cả hoặc một phần chủ quyền của họ trên những quần đảo này.
    Chừng nào mà bất cứ một hòn đảo nào của phần lãnh thổ đó của Việt Nam Cộng Hòa vẫn bị một nước khác chiếm đóng bằng bạo lực, thì Chính phủ và toàn dân Việt Nam Cộng Hòa sẽ tiếp tục tranh đấu để lấy lại quyền lợi hợp pháp của mình.
    Kẻ chiếm đóng bất hợp pháp sẽ phải chịu hoàn toàn trách nhiệm về bất cứ tình trạng căng thẳng nào bắt nguồn từ đó.
    Nhân cơ hội này, Chính phủ Việt Nam Cộng Hòa cũng long trọng tái xác nhận chủ quyền của Việt Nam Cộng Hòa trên các hải đảo ngoài khơi miền Trung và Nam phần Việt Nam, đã luôn luôn được chấp nhận như một phần lãnh thổ của Việt Nam Cộng Hòa trên căn bản không thể chối cãi được về địa lý, lịch sử, chứng cứ hợp pháp và bởi vì những điều thực tế.
    Chính phủ Việt Nam Cộng Hòa cương quyết bảo vệ chủ quyền quốc gia trên những quần đảo này bằng tất cả mọi phương tiện. Ðể gìn giữ truyền thống tôn trọng hoà bình, Chính phủ Việt Nam Cộng Hòa sẵn sàng giải quyết, bằng sự thương lượng, về các tranh chấp quốc tế có thể bắt nguồn từ các quần đảo đó, nhưng điều đó không có nghĩa là Chính phủ Việt Nam Cộng Hòa sẽ từ bỏ chủ quyền của mình trên bất cứ phần lãnh thổ nào của quốc gia.

    Tuyên bố bởi Chính phủ Việt Nam Cộng Hòa vào ngày 14 tháng 2 năm 1974

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s


%d bloggers like this: